Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Thề không làm thiếp - Lục Quang

 
Có bài mới 15.07.2017, 10:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 79
Được thanks: 1052 lần
Điểm: 35.75
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Giờ thì mình đã quay lại, rất cần thank và cmt, mn đọc truyện cố ấn THANK và CMT ngắn cũng được để mình biết mn còn ủng hộ truyện, nếu tình cảm của mn vẫn còn dạt dào thì mình tuyến bố là từ chương này trở đi, MỖI NGÀY MỘT CHƯƠNG.

     Chương 13: Người một nhà (2)

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     "Hầu gia thật sự thiếu suy nghĩ, không nói chuyện rõ ràng, hay là không tín nhiệm ta?"

     Nhất định tiểu thiếp được xếp vào bên cạnh Khổng Nhị gia sẽ tiết lộ kế hoạch đối phó Khổng Nhị gia cho Khổng Nhị gia biết, như vậy mới có thể có phòng bị, ổn định chỗ dựa vững chắc của nàng. Mà ý của Hầu gia chính là muốn để cho đối phương tự cho là đã đoán đúng, tăng cường phòng bị, như vậy lại gãi đúng chỗ ngứa (đúng với ý nguyện).

     "Nếu ta nói rõ với ngươi, đến lúc đó ngươi không nỡ để nữ nhân kia chịu khổ, làm thay đổi kế hoạch, có lẽ sẽ bị hắn nhìn thấu."

     Dương Trí Nghiêu tự thấy đuối lý, phản bác không được: "Ài, ai cũng sẽ có nhược điểm, chẳng phải Hầu gia cũng có đấy thôi." Không có biện pháp, thương tiếc nữ nhân là gia huấn của nhà hắn, hắn thật sự không thể quá tàn nhẫn với nữ nhân, nhưng nếu đối phó với nam nhân mà nói thì không cần quá khách khí.

     "Nhược điểm của ta?" Đón gió rét thấu xương, nghe tiếng cười như chuông bạc từ nơi xa truyền đến, hắn chỉ cảm thấy thoải mái sung sướng, ngay cả việc đứng ở đây một lúc lâu rồi cũng không biết.

     "Còn không phải là Tuyên nha đầu sao?" Còn nói mình dễ mềm lòng với nữ nhân, hắn cũng chẳng tốt hơn chỗ nào.

     Khác biệt ở chỗ Tuyên nha đầu là thê tử của hắn, mà mình là mềm lòng với nữ nhân khắp thiên hạ.

     Phiền Bách Nguyên cười cười: "Ngươi cho rằng như vậy?"

     "Ta chính là cho rằng như vậy." Dương Trí Nghiêu vạn phần khẳng định.

     Chỉ thấy Hầu gia nở nụ cười, nếu nói một chút quan hệ với Tuyên nha đầu cũng không có, hắn, không, tin! Nhớ khi Hầu gia mới từ Tây Đột trở về, cả người lạnh lùng như quỷ thần từ địa ngục trở về, sống trong bóng tối không thấy mặt trời, nhưng hôm nay đáy mắt hắn có ánh sáng, khóe môi có ý cười, sống lại một cách chân chân thực thực rồi.

     "Nhàm chán."

     "Có phải nhàm chán hay không, trong lòng Hầu gia tự biết."

     Phiền Bách Nguyên chẳng muốn đáp lại hắn, chuyển đổi đề tài nói: "Những quặng sắt này, ngươi giữ lại một phần để làm vũ khí, ít nhất cũng phải ngàn bộ."

     Dương Trí Nghiêu sửng sốt: "Hầu gia, ta đụng chạm gì tới ngươi, mà ngươi phải dùng chiêu ngoan độc này đùa giỡn muốn mạng của ta?" Cất giữ chế tạo vũ khí ngang với tội mưu phản, tội danh này hắn không thể chống nổi.

     "Cho dù muốn mạng của ngươi, cũng cần phải chờ ngươi làm tốt tất cả mọi việc."

     "Lời này mà ngươi cũng có thể nói ra miệng? Còn có nhân tính không?" Dương Trí Nghiêu nhịn không được kêu lớn.

     "Hình như không có." Hắn nói.

     Khi hắn chết dưới tay người thân, rồi trùng sinh, lmt.lqd, nhân tính còn sót lại không nhiều, nhưng Như Tuyên xuất hiện... Rõ ràng là hắn kéo nàng đến bên cạnh, rõ ràng là muốn lợi dụng nàng, nhưng đến cuối cùng, hắn ngược lại động tình, dường như nhân tính mất đi lại một lần nữa quay lại trong hắn.

     Năm đó bà nội làm yến tiệc, đó là lần đầu sau khi trùng sinh gặp nàng, nhưng khi đó nhãn lực của hắn chưa khôi phục, chỉ thấy một mảnh mông lung, rồi sau đó gặp lại ở hậu viện chùa, nhãn lực của hắn đã có thể thấy rõ diện mạo của nàng, ôn nhu như vậy, hắn lại không nhận ra nàng.

     Giống nhau nàng từng mắng hắn, hắn mù không chỉ có mắt, còn có tâm.

     Nếu muốn hắn nói, hắn chỉ là bị cừu hận che mắt, nhìn không thấy bầu trời xanh, nhìn không thấy Hoa nhi tươi đẹp, nhìn không thấy nàng không chút che giấu che chở và thương tiếc, hiện giờ, mắt của hắn thật sự đã rất tốt, tổn thương trong lòng cũng được nàng chữa khỏi, hận nhiều hơn nữa, cũng bị ôn nhu của nàng dẹp yên rồi.

     Trong bóng tối, chỉ có nàng, hắn mới thể thấy được ánh sáng.

     Nàng là ánh sang chỉ dẫn của hắn, không phải nhược điểm của hắn.

     "Hầu gia..." Đúng trả lời tự tin như vậy có được không, không có nhân tính không phải chuyện gì tốt đâu.

     "Đúng." Hắn như là nghĩ đến điều gì: "Sau tết mau chóng thu mua nông lương dự trữ, càng nhiều càng tốt."

     Dương Trí Nghiêu sửng sốt, không khỏi cười nhẹ: "Sao ngươi và Tuyên nha đầu đều thích thu mua nông lương dự trữ? Nhưng hiện tại dự trữ không khỏi quá sớm, theo cách chơi của Tuyên nha đầu, bình thường đều đến tháng tư và tháng năm nàng mới động thủ."

     "Vì sao nàng làm như vậy?"

     "Đó là vì - -" Hắn mơ hồ kể lại chuyện xảy ra năm đó một lần: "Cũng chính là bởi vì như vậy, ta mới có thể qua lại gần gũi với nàng, nhưng hiện giờ Hầu gia muốn ta dự trữ lương thực, việc này thật sự là..."

     Phiền Bách Nguyên khẽ nhếch mi, còn chưa mở miệng, đầu nhà bên kia đã truyền đến tiếng bước chân, hắn không né tránh, ngược lại còn nhìn về hướng tiếng bước chân - -

     "Hai người các ngươi... Vậy mà thấy chết không cứu!" Dương Như Tuyên thở hồng hộc.chạy trốn

     Vừa rồi nàng đang lẩn trốn, nhìn thấy phu quân của nàng và đường ca ở ngay bên cạnh hành lang, tuy nàng không kêu cứu với bọn họ, nhưng cũng không tin bọn họ không nghe thấy tiếng nàng cầu xin tha thứ.

     "Tỷ muội các muội chơi đùa, vẫn để chúng ta cứu người, truyền ra ngoài có thể nghe sao?" Dương Trí Nghiêu tức giận nói, lmt.lqd, nhưng trên thực tế hắn nghĩ thầm, phu quân muội còn chưa có động tác gì, ta là ca ca sao có thể làm gà mẹ.

     "Doãn Hi?" Phiền Bách Nguyên duỗi tay về phía nàng.

     Dương Như Tuyên lập tức lên trước cầm tay hắn: "Đừng nhắc đến tiểu tử thối không lương tâm, đi chơi với Vị Ương, bỏ mặc ta." Nàng bĩu bĩu môi, miệng mắng, trong lòng lại là ý cười.

     "Nếu như vậy, buổi tối hồi phủ không dẫn nó về nữa."

     "Sao được? Doãn Hi không phải ham chơi, nó là tham bạn, Vị Ương lớn hơn nó mấy tháng, tính tình rất tốt, không giữ riêng một chút nào, lấy hết đồ chơi bảo bối ra cùng chơi với nó."

     Phiền Bách Nguyên khẽ nhếch mi, chưa mở miệng đã nghe Dương Trí Nghiêu nói: "Rất đơn giản, muội mau sinh cho nó một người bạn, đảm bảo nó sẽ thu lại tính tình ngang bướng."

     Vừa nói ra, Dương Như Tuyên xấu hổ mang giận dữ trừng mắt hắn, hắn vô tình cười cười, nhưng nhìn thấy tên lạnh lùng bên kia hắn lập tức bị dọa sợ ngước lên nhìn trời: "Hình như trời sắp mưa, chúng ta về đại sảnh trước đi." Dứt lời, bàn chân hắn lập tức bôi dầu, chuồn mất rồi.

     "Đợi một chút, huynh giúp muội ôm Doãn Hi tới đại sảnh, thuận tiện nói với tỷ tỷ nên dùng cơm rồi, bảo các nàng cùng tới đi."

     "Ta là ca ca muội, không phải hạ nhân của muội."

     "Muội là muội muội của huynh, là người nhà cực kỳ thân cực kỳ thân của huynh."

     Dương Trí Nghiêu bĩu môi hỏi Phiền Bách Nguyên: "Hầu gia, cưới một thê tử nhanh mồm nhanh miệng, có cảm thấy cuộc sống gian khổ hay không?"

     "Ta nói ít, nàng nói nhiều, vừa vặn."

     "..." Thật sự đủ!

     Nhìn Dương Trí Nghiêu gật gù đắc ý, Dương Như Tuyên mới nắm tay Phiền Bách Nguyên từ từ đi sang bên kia. Dọc theo đường đi, cực kỳ im lặng, lặng im đến nỗi nàng cảm thấy có chút xấu hổ, bởi vì vừa rồi Dương Trí Nghiêu đề nghị muốn nàng sinh cho Doãn Hi một người bạn, lời này đối với nàng mà nói, khá thẹn thùng.

     Nàng cũng muốn sinh thêm cho Doãn Hi một người bạn, nhưng việc này... Thật sự là thiên không gặp thời, địa bất lợi, nhân cũng không hòa, hắn không nhúc nhích, nàng đương nhiên không dám lớn mật hấp dẫn.

     Vì tiêu trừ xấu hổ, nàng nhớ tới trước khi nàng đến nghe loáng thoáng thấy trọng tâm đề tài bọn họ tán gẫu, bật thốt lên hỏi: "Hầu gia muốn Nghiêu ca ca độn lương làm gì?"

     Phiền Bách Nguyên nhướng mày không nói.

     "Hầu gia biết không? Bắt đầu từ năm trước, công bộ đã tra rõ việc này, độn lương không thành, mà ta thấy dường như Nghiêu ca ca cũng không thực sự muốn làm như vậy." Trên thực tế, Nghiêu ca ca cũng đã cảnh cáo nàng, không được độn lương làm tổn hại người mua bán nữa.

     Kỳ thật nàng chưa bao giờ ra tay, nhưng từng cố ý tiết lộ tin tức này cho Lý di nương.

     Nhớ tới Lý di nương, nàng mới phát giác, từ khi nàng lấy chồng đến nay, hồi phủ hai lần cũng chưa nhìn thấy Lý di nương, không biết hiện tại bà ta sống như thế nào.

     "Cũng chỉ nói giỡn thôi." Phiền Bách Nguyên nhàn nhạt nói.

     "Nói giỡn?"

     " Nghiêu ca ca của nàng hỏi ta có hứng thú làm chút mua bán hay không, ta nói bộ dạng này của ta sao có thể xử lý sinh ý, cho nên đã tán gẫu đến gần đây có chuyện mua bán gì có thể kiếm tiền, độn lương cũng chỉ là nói giỡn thôi." Phiền Bách Nguyên hạ bút thành văn nói, nói mà mặt không đỏ khí không gấp.

     "À, vừa rồi thấy Hầu gia không nói lời nào, ta tưởng ngươi tức giận."

     "Ta có gì phải tức giận?" Hắn trầm mặc chỉ vì hắn đang tự hỏi.

     Suy nghĩ đến lời Dương Trí Nghiêu vừa nói, lmt.lqd, nàng vì chỉnh Lý di nương mà để cho Lý di nương đi độn lương, việc này vừa nghe là biết cách cửa có thể kiếm sinh ý, chỉ cần ngầm tiến hành tốt, làm vài năm không thành vấn đề, nhưng ngay từ đầu nàng lại chỉ muốn chỉnh Lý di nương, nhưng sao nàng biết năm trước công bộ bắt đầu tra việc này?

     Hay là nàng từng nghe nhạc phụ là Công Bộ Thị Lang nhắc tới việc này? Nhưng không biết tại sao việc này khiến hắn không nghĩ ra, nhịn không được bắt đầu để ý.

     Dương Như Tuyên không rõ suy nghĩ của hắn, tự mình nói: "Không tức giận thì tốt, ta cũng chỉ muốn chúng ta kiếm chút sinh ý là được rồi."

     "Nàng cũng muốn buôn bán?"

     "Thật không nghĩ xa như thế, chỉ muốn đòi lại cửa hàng, thu xếp một chút sinh ý cũng được, như vậy ít nhất khi lĩnh phân lệ từng tháng có thể không phải chịu nương xem thường, giống như chúng ta không tự làm, chỉ biết làm sâu gạo vậy." Dương Như Tuyên nói nhẹ nhàng bâng quơ, lại nghĩ đến cực xa: "Mặc kệ như thế nào, cũng phải thay Doãn Hi tính toán mới được, nếu nó muốn cầu con đường làm quan hay là buôn bán đều do nó quyết định, nhưng chúng ta cũng phải để dành chút của cải, mà Hầu gia đi con đường làm quan, vậy thì còn con đường buôn bán, có ta ở đây, còn có Nghiêu ca ca giúp đỡ, nên sẽ không xảy ra vấn đề gì."

     Phiền Bách Nguyên nghe vậy, không khỏi nở nụ cười.

     "Hầu gia đang cười gì vậy?" Nàng nghe thấy tiếng cười, có chút hơi kinh ngạc, cho dù ý cười kia là ước mơ nàng tha thiết, nhưng nàng thật sự không nghĩ ra mình nói gì mà có thể khiến hắn cười ra tiếng: "Hay là Hầu gia cảm thấy ta nghĩ quá ngây thơ rồi?"

     "Không, chỉ là đột nhiên cảm thấy chúng ta là người một nhà." Cho đến giờ phút này, hắn mới có cảm giác mình là phụ thân, nàng là nương, mà nàng là nương đang toàn tâm toàn ý lo nghĩ tương lai cho con.

     "Chúng ta vốn là người một nhà, không phải sao?"

     "Đúng vậy.”Hắn nhẹ nhàng nắm tay nàng, đưa lên môi hôn nhẹ.

     Dương Như Tuyên xấu hổ đỏ mặt, không nghĩ tới ban ngày ban mặt hắn lại hôn tay nàng...

     "Khụ khụ, Doãn Hi, con nói cậu phải che mắt của con hay là mắt cậu?"

     Phía sau vang lên tiếng của Dương Trí Nghiêu đáng đánh đòn lại có ý định trêu chọc, Dương Như Tuyên không khỏi xấu hổ giận dữ trừng qua, đã thấy phía sau của hắn còn có Dương Như Hàm, nương, bà nội...

     "Đều không cần che, phụ thân thường thừa dịp nương ngủ hôn môi mẹ." Vẻ mặt Phiền Doãn Hi khờ dại nói.

     Hôn tay mà thôi, có gì đáng ngại? Nó rất khó hiểu.

     Dương Như Tuyên nghe vậy, sững sờ nhìn Phiền Bách Nguyên. Xảy ra chuyển đó khi nào, sao nàng lại chẳng hay biết gì vậy? Hắn là người có can đảm lớn như vậy sao?

     Phiền Bách Nguyên có chút không được tự nhiên khụ một tiếng, thúc giục nói: "Đi thôi, hình như sắp đổ mưa rồi."

     Dương Như Tuyên nhìn vành tai hắn phiếm hồng, còn chưa trả lời, Dương Trí Nghiêu đã chỉ sợ thiên hạ không loạn ở phía sau nói: "Ai, không phải Hầu gia không nhìn thấy sao , sao biết trời sắp mưa rồi hả?"

     Phiền Bách Nguyên hơi cáu quay đầu: "Bởi vì khi mắt bản hầu gia chưa mù chính là tướng quân chinh chiến sa trường, trên người vô số vết thương, mỗi khi gặp mùa mưa sẽ đau đớn không ngừng!" Hỗn đản này, cười đùa quá mức, chuyện hắn há có thể đùa giỡn ở đây?

     Dương Như Hàm chính là thế tử phi của Cung vương phủ, Cung vương là biểu ca của hoàng thượng, nếu việc này truyền lên trên, sẽ đưa tới họa sát thân cho hắn, nhẹ thì xét nhà, nặng thì diệt tộc, há có thể đùa giỡn?

     "Nghiêu ca ca, huynh thật là." Dương Như Tuyên hơi cáu trừng mắt nhìn hắn, vội vàng trấn an Phiền Bách Nguyên: "Hầu gia, Nghiêu ca ca nói giỡn thôi, ngươi đừng tức giận."

     "Không tha thứ cho hắn."

     "Hầu gia..."

     Dương Trí Nghiêu nhướng mi, hoài nghi hắn giả tức giận hay là thực sự tức giận, tiến lên thử thăm dò: "Hầu gia, nếu không ta để ngươi tùy ý sai khiến, ngươi đại nhân đại lượng tha thứ cho miệng ta không chừng mực đi."

     Chỉ thấy Phiền Bách Nguyên Đột cười, hỏi Dương Như Tuyên bên cạnh: "Như Tuyên, để Nghiêu ca ca của muội tìm địa điểm cửa hàng cho muội, như thế nào?"

     Đầu óc Dương Như Tuyên nhất thời xoay không kịp, rồi sau đó thoáng nhìn hắn cười xấu xa, mới biết được bản thân lại bị hắn lừa, thì ra là thu hút quân vào.

     "Cứ như vậy đi."

     "Oa... Có lầm hay không? Phu thê liên thủ đối phó ta?" Dương Trí Nghiêu không thể tin được Phiền Bách Nguyên lại nhân cơ hội bẻ hắn. Mà lại lấy thủ đoạn đối phó Lục công tử để đối phó hắn, có lầm hay không? Hắn là anh vợ của hắn đấy!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.07.2017, 07:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 79
Được thanks: 1052 lần
Điểm: 35.75
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


mn ơi thank cmt thank cmt thank cmt ~~~~

     Chương 14: Tử thủ trinh tiết (1)

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Bữa cơm tối này truyện vui không ngừng, cả nhà ăn uống cười đùa, không khí vui mừng như vậy đã rất lâu chưa xuất hiện ở Dương phủ, sau khi ăn xong mọi người không khỏi lại ở lại hàn huyên vài câu.

     Nhưng, mắt thấy sắc trời đã tối, Phiền Doãn Hi đã tự động tìm Phiền Bách Nguyên đòi ôm, Dương Như Tuyên biết hài tử đã mệt mỏi, cho nên hướng song thân và bà nội nói lời từ biệt.

     Cả nhà đưa bọn họ ra cửa lớn, lại vừa lúc gặp Lý thị đưa Dương Như Kỳ muốn rời đi.

     "Ai?" Dương Như Tuyên khẽ kinh ngạc nhìn Dương Như Kỳ và Lý thị, đột nhiên cảm giác mới một thời gian không gặp, bà ta như đã già đi rất nhiều, trước đây thần thái phấn khởi khí thế biến mất không ít.

     "Thực sự khiến người ta nhầm lẫn, rốt cuộc ai mới là nữ nhi của nhà này." Dương Như Kỳ hờn dỗi nói.

     "Như Kỳ." Dương Kỳ trầm giọng nói.

     "Con nói sai rồi sao, phụ thân, con mới đúng là nữ nhi của người, nhưng người cũng không đồng ý con và nương dùng bữa ở đại sảnh, con lấy chồng không có lại mặt, người cũng chẳng quan tâm, hiện giờ mùng hai con về nhà mẹ đẻ, người ngoảnh mặt làm ngơ... Rốt cuộc người là phụ thân ai?" Vừa thấy Hoàng thị và Mục thị, thậm chí Dương Như Hàm và Dương Như Hâm đều đứng ở bên cạnh Dương Như Tuyên, nội tâm nàng ta bất mãn một hơi bộc phát ra.

     "Lúc trước khi ngươi cố ý muốn làm thiếp của Phiền nhị thiếu, ta đã nói, từ nay về sau ngươi không còn là nữ nhi của ta!"

     Dương Như Tuyên nghe vậy cả kinh, cho tới bây giờ mới biết được, thì ra Như Kỳ và phụ thân chặt đứt quan hệ phụ tử... Đứa ngốc, vì gả cho tên nam nhân không thể dựa vào kia mà chặt đứt lui tới với người trong nhà, nàng bỗng dưng đờ người, nhớ tới đây chẳng phải là nàng trước kia hay sao? Không phải Như Kỳ đang đi trên con đường nàng đã đi qua hay sao?

     "Cho nên người liền coi nữ nhi của người khác thành bảo bối, nàng ta hồi phủ thì nhiều người kèm với nàng như vậy, nàng ta là ai? Nàng ta cũng chỉ là đứa mồ côi của tam phòng thôi!" Nàng tức nàng bực, nàng không thể chịu được Dương Như Tuyên sống tốt như vậy.

     Nhớ ngày đó nếu không phải nàng thiết kế Vũ ca ca, mình sẽ không rơi vào kết cục sống nương tựa lẫn nhau ở trong sân viện với nương! Rất không dễ dàng đến khi nàng lấy chồng, muốn thay bản thân chọn vùng trời, nhưng Dương Như Tuyên lại luôn luôn che ở trước mặt nàng! Phu quân của nàng mơ ước nàng ta, lại nhiều lần muốn nàng ta giật dây, mà mình cũng chỉ là thiếp, ngay cả mặt cha chồng cũng không được thấy, bữa cơm đoàn viên đêm trừ tịch của Phiền phủ cũng không có vị trí của nàng, nhưng cái gì Dương Như Tuyên cũng có!

     "Ngươi câm mồm cho ta!" Dương Kỳ gầm thét.

     "Con muốn nói! Ta muốn để cho phụ thân biết, lmt.lqd, phụ thân sai rồi! Dương Như Tuyên gả cho Hầu gia mù, trên con đường làm quan nàng ta sẽ không thể giúp đỡ gì cho phụ thân, nàng ta không giúp được phụ thân, nhưng con thì không, một ngày kia con sẽ khiến cho phụ thân tự mình đến Phiền phủ cầu xin con giúp!"

     "Ngươi!" Dương Kỳ tức giận đến muốn tiến lên, Mục thị và Lý thị vội vàng kéo hai người ra.

     Dương Như Tuyên sững sờ nhìn ánh mắt Dương Như Kỳ tràn đầy hận ý, giống như ở trên người nàng thấy được bóng dáng chính mình. Đây là vận mệnh gì? Chẳng lẽ, sau khi nàng trùng sinh, thay đổi bản thấn, lại phản hại những người khác phải tiếp nhận số mệnh trước kia của nàng sao?

     Mà bây giờ hy sinh lại là Như Kỳ?

     Nàng nên làm gì bây giờ? Nếu hạnh phúc của nàng phải hy sinh Như Kỳ mới đạt được, nàng lại phải bù lại như thế nào?

     "Còn thể thống gì? Còn không dừng tay cho ta!" Hoàng thị nghiêm nghị đập ô đầu trượng trên tay.

     "Ngươi cút cho ta, sau này ta cũng không muốn gặp lại ngươi!" Dương Kỳ gào thét, phẩy tay áo bỏ đi.

     "Người nghĩ rằng con cần người sao? ! Con sẽ không quay về cái nhà này nữa!" Dương Như Kỳ dứt lời, chạy ra ngoài cửa.

     "Như Kỳ..." Lý thị đuổi theo ra ngoài, nhưng chỉ đứng bên cạnh cửa nhìn xe ngựa mau chóng rời đi.

     Dương Như Tuyên ngu ngơ tại hiện trường, thật lâu không nói nên lời.

     Một màn này, hiển nhiên là nàng đã từng... Chẳng lẽ thay đổi vận mệnh, chính là tìm người khác làm kẻ chết thay cho mình? Lúc trước nàng gả cho Phiền Bách Văn làm thiếp, rồi sau đó nàng nghe nói Như Kỳ gả cho người trông coi sổ sách trong Tri Phủ làm vợ, cuộc sống cũng không tệ lắm, nhưng hôm nay nàng gả cho Phiền Bách Nguyên, lại biến thành Như Kỳ gả cho Phiền Bách Văn... Nhớ lại, trên người nàng không khỏi nổ bung một trận ác hàn.

     "Như Tuyên, thời giờ không còn sớm, cần phải về thôi." Dương Như Hàm nhẹ giọng nhắc nhở.

     "Tỷ..."

     "Yên tâm, phụ thân có nương trấn an, không thành vấn đề, trái lại là muội, nếu ở Phiền phủ gặp được Như Kỳ, tìm một cơ hội khuyên bảo nàng nhiều hơn."

     "Được, muội biết rồi." Dương Như Tuyên sững sờ gật đầu, quay đầu nói lời từ biệt với Hoàng thị và Dương Như Hâm.

     Ngồi ở trên xe ngựa đi về, thái độ Dương Như Tuyên khác thường yên lặng không tiếng động, đầu óc nàng suy nghĩ trong chuyện này có liên quan hay không, có phải nàng thật sự trộm hạnh phúc của Như Kỳ hay không, dù sao nếu nàng không có trùng sinh, Như Kỳ sẽ không bởi vì nàng mà phải trải qua những thứ này, mà nàng, có phải không nên trùng sinh hay không?

     Phiền Bách Nguyên lẳng lặng quan sát nàng, mãi đến khi trở lại Phiền phủ, xuống xe ngựa, nàng đã quên đỡ tay hắn, một mình đi về phía trước.

     "Hầu gia, hay là ta đưa Hầu gia về Mai Trinh viện trước." Mặc Ngôn phụ trách điều khiển xe ngựa ném cương ngựa cho người gác cổng, chuẩn bị tiếp nhận Phiền Doãn Hi đã ngủ say trong ngực hắn.

     Phiền Bách Nguyên không để cho hắn tiếp nhận Phiền Doãn Hi, chỉ lẳng lặng nhìn bóng lưng thê tử.

     Đây là lần đầu, nàng quên sự tồn tại của hắn.

     Cũng chỉ là một muội tử không thân, đáng để nàng mất hồn mất vía? Hắn nghe Dương Trí Nghiêu nói qua một chút việc vụn vặt của Dương gia chi thứ hai, ngay cả Dương Như Kỳ vì gả Phiền Bách Văn làm thiếp không tiếc trở mặt với phụ thân, việc này hắn cũng biết.

     Hay là nói, ở trước mặt hắn xốc lên việc xấu trong nhà, khiến nàng cảm thấy không chịu nổi? Nhưng nhìn bộ dáng của nàng, dường như không phải là như vậy.

     "Hầu gia, trước đưa tiểu thiếu gia cho ta, Mật Nhi, đi nói với thiếu phu nhân một tiếng." Hạnh Nhi đi theo phía sau xe ngựa trở về đưa tay muốn tiếp Phiền Doãn Hi, quay đầu thuận tiện phân phó Mật Nhi.

     Chỉ thấy Phiền Bách Nguyên ve vẩy tay, thấp giọng gọi: "Như Tuyên."

     Dương Như Tuyên ngu ngơ, bỗng dưng quay đầu, bước nhanh đi tới: "Hầu gia, thực xin lỗi, ta đang suy nghĩ chút chuyện, không cẩn thận đã quên Hầu gia." Nhưng, nhìn nàng thất thần rất nghiêm trọng, còn bỏ quên Hầu gia ở sau người.

     "Suy nghĩ chuyện gì?" Một tay mặc chonàng nắm, hắn trầm giọng hỏi.

     "Cũng không nghĩ chuyện gì, cũng đã lâu không trở về, lmt.lqd, nhớ người nhà." Nàng thuận miệng nói.

     Muốn nàng nói, nàng cũng không biết nên nói như thế nào, còn nữa, nói hắn sẽ tin sao?

     Chuyện của nàng bản cứ để bản thân nàng phiền não là được rồi, hai ngày nữa lại tìm cơ hội gặp Như Kỳ... Có một số việc tuy nàng rất không muốn quản, nhưng nàng thật sự lo lắng Như Kỳ thành kẻ chết thay chính mình.

     "Thật sao?" Hắn khẽ hừ một tiếng.

     Cực kỳ hiển nhiên, nàng đang nói dối, nhưng hắn cũng không muốn làm khó nàng.

     Chỉ là bản thân bị gạt ra bên ngoại, trong lòng không sao thoải mái được.

     Một ngày này lòng tràn đầy sung sướng, ban đêm lại bị một trận tuyết lớn đột nhiên rơi xuống làm cho lạnh lẽo.

     Sáng sớm, Dương Như Tuyên đã ngồi ở cạnh mép giường ngẩn người, cả đêm nàng cũng chưa có thể ngủ ngon, cả đầu đều nghĩ đến một màn Dương Như Kỳ và Dương Kỳ trở mặt kia.

     Thẳm lặng thở dài, vừa mới đứng dậy, Hạnh Nhi đã ở ngoài cửa khẽ gõ cửa, gọi vào.

     "Thiếu phu nhân?"

     Dương Như Tuyên đứng dậy mở cửa, vừa muốn hỏi chuyện gì, đã thấy có mấy nha hoàn ăn mặc như tiểu cô nương sau lưng nàng, muốn nói là nha hoàn, nhưng diện mạo đều tuyệt sắc, ánh mắt lưu chuyển đang tìm hiểu chính mình, không giống như nha hoàn quý phủ.

     "Thiếu phu nhân, phu nhân phái mấy nha hoàn, nói là sợ Mai Trinh viện không đủ người." Hạnh Nhi nói xong, không nhịn được dùng mắt ý bảo.

     Trong lòng Dương Như Tuyên hiểu rõ, dù sao tám chín phần mười, đây là bà bà không đủ thủ đoạn mà lại yêu đùa giỡn kia của nàng phái mấy mỹ tì muốn tranh thủ tình cảm với nàng đây.

     Ài, bộ dáng đẹp hơn nữa thì có ích lợi gì? Hầu gia lại nhìn không thấy, bà bà này của nàng, thủ đoạn thật sự không cao minh.

     "Thiếu phu nhân, nên xử lý thế nào?" Hạnh Nhi rất rõ ràng dụng ý Kha thị tặng mỹ tì, nhưng nếu trắng trợn đuổi về, chỉ sợ Kha thị sẽ nhân cơ hội làm khó dễ.

     Dương Như Tuyên cười cười: "Còn có thể làm thế nào, vậy thì nhận lấy đi."

     "Nhưng - - "

     "Mấy ngày nay là vì ngày tết, khiến cho ngươi và Mật Nhi mệt ngất trời, hiện tại nhiều người hơn, sau này các ngươi cũng có thể thả lỏng một ít." Dù sao Mai Trinh viện cũng thiếu người, hiện tại thêm người vừa vặn tốt: "Hiện tại mang các nàng đến phòng bếp chuẩn bị đồ ăn sáng, sau này muốn phân công như thế nào, ngươi quyết định đi, đừng làm cho các nàng đến gần Lộc Minh các là được."

     Hầu gia có thể bất động, nhưng không có nghĩa là mấy mỹ tì này sẽ không làm loạn, tất cả vẫn nên cẩn thận thì hơn. Còn nữa, bà bà tặng đại lễ... Nàng cũng phải hồi báo mới đúng.

     Hạnh Nhi nghe vậy, hiểu rõ cười cười: "Nô tỳ hiểu rồi."

     "Đi thôi, trước thay Hầu gia chuẩn bị đồ ăn sáng."

     ‘Vâng ạ’

     Chuẩn bị đồ ăn sáng, chăm sóc một lớn một nhỏ trong phòng, sau buổi trưa, Phiền Bách Nguyên và Mặc Ngôn vào thư phòng, Dương Như Tuyên mới rảnh, giao Phiền Doãn Hi cho Hạnh Nhi, thì nàng đi tới chủ ốc.

     "Nương, con dâu trễ như vậy mới đến vấn an, thực là cấp bậc lễ nghĩa không chu toàn." Vừa vào sân của Kha thị, Dương Như Tuyên Tiên Lễ Hậu Binh* vấn an.

* Tiên lễ hậu binh: lễ trước binh sau; ngoại giao trước, quân sự sau; trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực

     Kha thị phẩm trà, nhìn cũng không nhìn nàng, nhếch môi cười lạnh: "Ngươi cũng biết cấp bậc lễ nghĩa không chu toàn? Dầu gì cũng xuất thân danh môn, nhưng ngươi là tức phụ nhưng một chút cấp bậc lễ nghĩa cũng không hiểu."

     "Cho nên con dâu đến đây bồi tội." Dương Như Tuyên cười cười, từ trong lồng ngực lấy ra một cái hộp gỗ, vừa để biên cạnh nói: "Nương, đây là thế tử phi tỷ tỷ ở Cung vương phủ của ta đặc biệt mang đến từ Hoài Nam Thành, muốn ta hiếu kính nương, mong nương đừng ghét bỏ keo kiệt."

     Vừa nghe đến thế tử phi Cung vương, ánh mắt Kha thị thoáng rơi vào hộp gỗ mở ra, chỉ thấy bên trong có một trâm Dương Chi ngọc thượng đẳng, trâm đầu điêu khắc linh lung, chạm trổ cực kỳ tinh tế, nhìn từ xa đã biết là thượng phẩm.

     "Dương Chi ngọc thôi, ta không để ở trong mắt."

     "Cũng đúng, Phiền phủ chúng ta cũng không phải môn hộ bình thường, Dương Chi ngọc trong trang sức hộp của nương tùy tiện tìm kiếm cũng đến mười cái, nhưng... Đây chính là Dương Chi ngọc từ Hoài Nam Thành, phóng nhãn vương triều, Dương Chi ngọc Hoài Nam Thành nếu nói thứ hai, thì không có bất cứ nơi nào dám nói là đệ nhất, còn nữa đây là ngự tượng cung đình đặc biệt điêu khắc, ở bên ngoài kêu giá khởi điểm cũng phải ngàn lượng." Dương Như Tuyên không nói ngoa, đây chính là giá thị trường.

     Kha thị nghe vậy, đưa chung trà cho bà tử bên cạnh, lmt.lqd, ý bảo nha hoàn trước mặt mang hộp gỗ tới, liền đón lấy, liền phát hiện Dương Chi ngọc kia toàn thân trắng mịn tinh tế, chạm trổ tinh mỹ, khiến người ta yêu thích không buông tay.

     "Đúng rồi, nương tặng cho vài mỹ tì, con dâu đã nhận, ngày mai, con dâu cũng sẽ tìm mấy mỹ tì tặng cho nương." Biết rõ việc này không hợp lễ nghĩa, nàng vẫn cố ý đề nghị, ý định đụng ngã Kha thị.

     Kha thị biến sắc."Ngươi có ý gì?"

     Dương Như Tuyên giả bộ khó hiểu, hỏi lại: "Nương, con dâu không hiểu ý của nương, nương tặng mỹ tì, con dâu có quà đáp lễ, đây không phải lễ thượng vãng lai (có qua có lại) sao? Nương nói con dâu không hiểu lễ nghĩa, hiện giờ làm như vậy lại sai lầm rồi?"

     "Chỗ ta rất nhiều người rồi, không cần mỹ tì."

     "Vậy thì đưa cho cha chồng đi." Dương Như Tuyên cười híp mắt nói.

     "Ngươi dám?"

     "Nương, con dâu làm như vậy, sai rồi sao?"

     Kha thị vài lần mở miệng lại không nhả ra nửa câu nói. Nếu là nói sai, chẳng phải là tự tát tai, nhưng muốn nói đối, những mỹ tì này thật sự đưa đến bên cạnh lão gia, chẳng phải là muốn trêu chọc phong ba.

     Gần đây lão gia xa cách bà ta, nếu bên người nhiều hơn mấy mỹ tì, chỉ sợ sau này trong phủ này bà ta không còn đường sống nữa! Ghê tởm hơn chính là, tất cả chuyện này đều là Dương Như Tuyên tạo thành! Nếu không phải nàng mạc danh kỳ diệu muốn tạp chủng kia làm con trai trưởng, há lại hại bà ta trêu chọc lão gia tức giận?

     "Nếu không như vậy đi, nương không nguyện nhận, con dâu cũng không miễn cưỡng, nhưng con dâu hi vọng nương có thể trả lại tiền thưởng cùng ruộng tốt lúc trước hoàng thượng ban cho Hầu gia, bằng không đưa đến trước mặt cha chồng, chỉ sợ không chỉ là mỹ tì." Nàng nói đến đây thì ngừng lại.

     Kha thị giận dữ, nắm chặt hộp gỗ: "Ngươi lại uy hiếp ta?"

     "Nào có." Dương Như Tuyên tươi cười nói: "Con dâu chỉ lấy lại những thứ thuộc về Hầu gia mà thôi, xấu hổ lại vẫn phải giao cho nương xử lý, khiến nương thêm phiền toái, hại nương không thể bảo dưỡng, nếu ngày khác cha chồng vui vẻ với người mới, vắng vẻ nương, trong lòng con dâu sẽ áy náy."

     Kha thị sửng sốt, nhẹ vỗ má mình.

     "Nương cũng không hy vọng có một ngày như thế, đúng không?"

     "Ngươi..." Kha thị tức giận đến phát run, lại như thế nào cũng không có dũng khí ném hộp gỗ đi, trâm Dương Chi ngọc này giá trị ngàn lượng đó.

     "Nếu nương nghĩ thông suốt, xin thông báo cho Cổ quản sự một tiếng, con dâu sẽ lập tức xử lý tiếp nhận." Dứt lời, nàng tao nhã khom người rời đi, từ đầu mặc kệ sắc mặt Kha thị muốn bóp chết nàng có bao nhiêu xanh mét.

     A, nàng đang nghĩ, muốn mở cửa hàng lại không có tài chính, ông trời lại lập tức thay nàng thu xếp.

     Theo đạo lý mà nói, tiền thưởng và ruộng tốt của Hầu gia, Kha thị cũng chỉ là người quản lý, hiện giờ Hầu gia đã cưới nàng, Kha thị không nên giữ mãi không buông, muốn đòi lại, nàng còn nhiều phương pháp mà, nhưng dĩ hòa vi quý, nàng muốn chung sống hoà bình với mọi người, không muốn trêu chọc phân tranh.

     Vì Hầu gia, nàng phải thu liễm tính tình mới được, phải tận lực giống như Như Hàm tỷ tỷ vậy, làm việc chu đáo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.07.2017, 09:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 23.01.2017, 18:30
Bài viết: 79
Được thanks: 1052 lần
Điểm: 35.75
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Tử thủ trinh tiết (2)

Edit: Lăng Mộ Tuyết

     Quay về Mai Trinh viện - -

     "Như Kỳ?" Dương Như Tuyên nhận tờ giấy Hạnh Nhi chuyển, có chút ngoài ý muốn hỏi.

     "Kỳ tiểu thư phái người đưa tờ giấy, bảo là muốn đưa cho thiếu phu nhân."

     "Hạ nhân?"

     "Đi rồi."

     Dương Như Tuyên nghe vậy, mở tờ giấy ra, chữ viết phía trên nàng có chút xa lạ, dù sao nàng cũng chưa thấy bút tích của Dương Như Kỳ, nhưng cực kỳ xinh đẹp, xác nhận là chữ viết của cô nương gia. Mà trên giấy viết tất cả buồn khổ của nàng, vì gả cho Phiền Bách Văn mà trở mặt với phụ thân, hiện giờ ở Cán Hương viện nhận hết xa lánh mà lại không người tố khổ...

     Nhẹ nhàng thu hồi tờ giấy, đôi mi thanh tú của Dương Như Tuyên cau chặt.

     Giống như nàng trước đây...

     Nàng thừa dịp thời gian ngày tết, Phiền Bách Văn và cha chồng đi đến các quý phủ thân hữu, nên không ở trong phủ, tìm cơ hồi đến Cán Hương viện tìm Như Kỳ, vừa vặn Như Kỳ hẹn gặp nàng ở cửa viện nhỏ.

     Cho dù Như Hàm tỷ tỷ không yêu cầu, về tình về lý bọn họ vẫn nên đi gặp Như Kỳ mới đúng, nàng phải khuyên nhủ Như Kỳ, không thể để cho Như Kỳ biến thành nàng thứ hai, càng không thể để cho một ngày kia Như Kỳ thành quân cờ của Phiền Bách Văn.

     "Hạnh Nhi, bữa tối giao cho ngươi thu xếp, ta đi gặp Kỳ tiểu thư."

     "Như vậy được không? Muốn nô tỳ đi cùng thiếu phu nhân hay không?" Từ trước đến nay Kỳ tiểu thư đối với thiếu phu nhân cũng không phải ôn hòa gì, huống hồ hôm qua mới không thoải mái, hôm nay bất chợt phái người đến hỏi han, cảm thấy không thích hợp.

     "Yên tâm đi, không có việc gì, ngươi để cho Mật Nhi đưa mỹ tì đến phòng bếp làm việc trước, đừng để các nàng lỗ mãng, ta sẽ về trước bữa tối."

     "Được, nô tỳ biết rồi."

     "Tiểu tổ tông của ta, ngươi đừng khóc, chúng ta tìm Hầu gia, được không?"

     Hạnh Nhi ôn nhu dỗ, ôm Phiền Doãn Hi từ Thiên Nhất thuỷ tạ đi tới Lộc Minh các, lại không nhìn thấy Phiền Bách Nguyên trong phòng ngủ, đành phải đến thư phòng tìm, dọc theo đường đi không ngừng dỗ.

     "Ta muốn nương..." Phiền Doãn Hi khóc rống không ngớt, không ngừng kéo cổ áo Hạnh Nhi.

     "Được, thiếu phu nhân sắp về rồi, người chờ một chút được không? Chúng ta tìm Hầu gia trước." Hạnh Nhi dằn lại tính tình trấn an, thấy sắc trời đã tối hoàn toàn, Mật Nhi dẫn mấy mỹ tì tới phòng bếp chuẩn bị bữa tối, lmt.lqd, thiếu phu nhân lại vẫn không thấy tung tích, càng cổ quái chính là ngay cả Hầu gia cũng không tìm thấy.

     Trời ạ, nàng nên làm gì bây giờ?

     Tiểu thiếu gia đi ngủ có chút cổ quái, nếu giấc ngủ trưa ngủ không ngon, ngủ không an ổn, vừa tỉnh dậy sẽ khóc, khóc đến không ai có thể trấn an, nhưng hai người có thể trấn an lại không ở bên cạnh, khiến nàng bị tiếng khóc làm cho tâm hoảng ý loạn, cả người không hiểu sao bắt đầu nôn nóng.

     "Hạnh Nhi?" Đang muốn bước vào thư phòng, chỉ thấy Mặc Ngôn vừa vặn mở cửa, vừa thấy mình, lập tức chuyển mắt.

     "Ngươi, ngươi, quần áo của ngươi mở."

     Hạnh Nhi nghe vậy vội vàng kéo vạt áo, Mặc Ngôn nhân cơ hội ôm Phiền Doãn Hi, có chút thẹn thùng hỏi: "Xảy ra chuyện gì, sao tiểu thiếu gia khóc thành như vậy?"

     "Tiểu thiếu gia ngủ trưa không ngon, tỉnh dậy thì khóc, nô tỳ dỗ như thế nào cũng không được, thiếu phu nhân lại không có ở đây, đành phải ôm tiểu thiếu gia tới chỗ Hầu gia." Cho dù Hạnh Nhi cố giữ vững trấn tĩnh, nhưng vẫn khó nén được thần tình e lệ.

     "Thiếu phu nhân đi đâu rồi hả ?"

     "Nàng đi gặp Kỳ tiểu thư."

     "Kỳ tiểu thư?" Mặc Ngôn khẽ nhướng mi, nhớ lại vị hôm qua kêu gào trước cửa Dương phủ kia, không phải là Kỳ tiểu thư trong miệng nàng đó chứ?

     Hôm qua mọi bất mãn của nàng ta đều nhằm vào thiếu phu nhân, nhưng thiếu phu nhân lại đi tìm nàng?

     "Kỳ tiểu thư sai người mời thiếu phu nhân đến Cán Hương viện, nói là trước bữa tối sẽ về."

     "Cán Hương viện?"

     Hạnh Nhi nghe tiếng, thấy Phiền Bách Nguyên đi đến cạnh cửa, vội vàng khom người: "Hầu gia."

     "Phụ thân... Con muốn nương..." Phiền Doãn Hi duỗi hai tay về phía hắn.

     "Nàng đi đã bao lâu?" Phiền Bách Nguyên ngoảnh mặt làm ngơ, trầm giọng hỏi.

     "Đi lập tức... Cũng nửa canh giờ rồi."

     "Nàng và Dương Như Kỳ có từng nói chuyện tán gẫu như vậy?"

     Hạnh Nhi cúi đầu: "Trước đây ở trong phủ rất ít khi lui tới, nhưng hôm qua trước khi hồi phủ, Hàm tiểu thư dặn thiếu phu nhân khuyên bảo Kỳ tiểu thư nhiều hơn." Nàng đoán rằng chính là bởi vì như vậy, phu nhân mới có thể đi đến nơi hẹn.

     Mặc Ngôn thấy mặt Phiền Bách Nguyên trầm xuống, không biết có nên đưa Phiền Doãn Hi đang đưa tay tới trong lòng hắn hay không, ngay tại lúc này, hắn nhạy cảm nghe thấy tiếng bước chân, lập tức nhìn về phía đường mòn vào Lộc Minh các: "Ai? !"

     "Ta..."

     Hạnh Nhi quay đầu vừa nhìn, bật thốt lên nói: "Kỳ tiểu thư?"

     "Hạnh Nhi, ta tìm Như Tuyên." Dương Như Kỳ đứng ở biên cạnh cổng vòm, bĩu môi nói.

     "Thiếu phu nhân đi tìm Kỳ tiểu thư rồi." Hạnh Nhi vội vàng nói với nàng ta: "Thiếu phu nhân đã đi hơn nửa canh giờ, Kỳ tiểu thư không nhìn thấy thiếu phu nhân sao?"

     "Không nha, Như Tuyên không có tới ta mới đặc biệt đến đây nhìn xem, xem nàng có phải thực sự giận ta hay không, cho nên không để ý tới ta, nhưng nàng... Nàng thực đi tìm ta rồi hả?" Dương Như Kỳ đè thấp cuống họng hỏi.

     "Đúng, nhưng Kỳ tiểu thư không gặp thiếu phu nhân... Thiếu phu nhân đi đâu rồi?" Trong lòng Hạnh Nhi nổi lên bất an.

     "Chẳng lẽ... Bị hắn mang đi rồi?" Vẻ mặt Dương Như Kỳ chần chờ nói.

     "Hắn? Ai?"

     "Là..." Biểu tình Dương Như Kỳ khó có thể mở miệng.

     "Nói!"

     Dương Như Kỳ sợ run lên, giương mắt nhìn Phiền Bách Nguyên chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt, đối mặt cặp kia, không lí do, lmt.lqd, trong lòng nàng run rẩy.

     "Là... Nhị thiếu..." Nàng cắn cắn môi dưới nói: "Từ trước đến nay Nhị thiếu rất có hứng thú đối với Như Tuyên, nếu trên đường đi tìm của ta Như Tuyên gặp hắn..."

     "Dẫn đường!" Phiền Bách Nguyên lạnh giọng quát.

     Dương Như Kỳ toàn thân run rẩy, ổn định nỗi lòng, vội nói: ‘Vâng ạ’

     Mặc Ngôn vội vàng trả Phiền Doãn Hi lại cho Hạnh Nhi, tiếp nhận Phiền Bách Nguyên bắt kịp cước bộ Dương Như Kỳ.

     Dọc theo đường đi, Dương Như Kỳ đi không nhanh, còn không ngừng quay đầu, Mặc Ngôn cho rằng nàng có chỗ cố kỵ, lên tiếng nói: "Ngươi có thể đi nhanh một chút không?"

     ‘Vâng ạ’ Dương Như Kỳ gật gật đầu, đưa hai người bọn họ đến cửu khúc kiều, xuyên qua rừng phong, đi tới Cán Hương viện. Kỳ thật, đây đúng là mục đích của nàng, chính là muốn để cho Dương Như Tuyên bị Phiền Bách Văn tranh chấp, như vậy, nàng cũng không tin Phiền Bách Nguyên Hầu gia mù còn có thể muốn một thê tử không sạch sẽ.

     Cái gì Dương Như Tuyên cũng có, được phụ thân vàbà nội yêu sủng, vậy mà lại vẫn dùng kế hại nàng và nương bị giam cầm ở trong sân viện, ăn mặc chi phí không khác nha hoàn quý phủ... Thậm chí ngay cả người trong lòng nàng cũng thèm muốn nàng ta!

     Nữ nhân kia cái gì cũng có, cái gì cướp đoạt với nàng, một khi đã như vậy, nàng khiến cho nàng ta phải hai bàn tay trắng!

     "Bình thường lúc này, nhị thiếu thích ngồi ở trong tiểu lâu đài, ta đoán nếu Như Tuyên bị hắn bắt, có thể là tới nơi này..." Dương Như Kỳ dẫn hai người bước trên hành lang.

     Mặc Ngôn lặng lẽ dò xét Phiền Bách Nguyên, sắc mặt xanh đen kia khiến một câu trấn an hắn cũng khóng nói ra miệng được.

     Hạnh Nhi nói, thiếu phu nhân đã đi hơn nửa canh giờ rồi... Nửa canh giờ có thể làm rất nhiều chuyện, huống hồ thiếu phu nhân lại là nữ nhân tay trói gà không chặt, nếu như thực sự gặp phải nhị thiếu, nhị thiếu chỉ cần dùng sức... Như thế đợi nhìn thấy một màn kia, chỉ sợ... Hai huynh đệ tất phải tương tàn rồi.

     Hi vọng toàn bộ không phải như hắn tưởng tượng, dù sao chỉ là phỏng đoán...

     "A..."

     Đột nhiên, tiếng nam nhân rên rỉ truyền đến, khiến Phiền Bách Nguyên dừng cước bộ, lông mi dài khẽđộng, ánh mắt hắn xơ xác tiêu điều trừng hướng âm thanh phát ra.

     Ngay khi cách cánh cửa vài bước... Là ở chỗ này sao?

     "Hầu gia..." Vẻ mặt Dương Như Kỳ giả bộ không biết làm sao, nàng ta cũng nghe thấy âm thanh ái muội kia.

     Phiền Bách Nguyên bỗng dưng dơ tay, ý bảo nàng ngậm miệng.

     Hắn nên đi mở cánh cửa kia ra sao? Hắn nên nhẫn nhịn tức giận mà không động thủ sao? Nhưng mà một khi động thủ, chuyện hai mắt hắn khôi phục cũng sẽ bị vạch trần, kế hoạch tiếp theo sẽ khó có thể tiến hành... Nhưng, suy nghĩ đến Như Tuyên bị Phiền Bách Văn sinh thú tính chà đạp, hắn đau như đao cắt.

     Nhưng nếu... Như Tuyên cam tâm tình nguyện, dù sao bọn họ từng là phu thê, nói không chừng cuộc đời này bọn họ sẽ cháy tình lần nữa, nối lại tình duyên phu thê kiếp trước...

     "Hầu gia." Mặc Ngôn nhịn đau mở miệng, lực đạo Phiền Bách Nguyên bám trên cánh tay hắn, như là muốn bẻ gãy tay hắn vậy.

     "Đi." Hắn trầm giọng nói.

     Mặc Ngôn đành phải cắn răng, dẫn hắn tới đến trước cửa, đang muốn đẩy cửa ra, đột nhiên nghe thấy - -

     "Như Tuyên, chớ đi..."

     Phiền Bách Nguyên từ từ nhắm hai mắt, không thể tin được lại chính tai nghe thấy chuyện thực sự... Nàng cam tâm tình nguyện, thật sự cam tâm tình nguyện phản bội hắn!

     Không thể nhịn được nữa, hắn nhấc chân chuẩn bị đẩy cửa, bất chợt nghe thấy tiếng kêu rên của Phiền Bách Văn như giết heo, cùng với tiếng Dương Như Tuyên giận dữ mắng mỏ.

     "Ta muốn ngươi đụng chạm, ta muốn ngươi đụng chạm, ta muốn ngươi chạm vào sao? ! Ngươi tên hỗn đản này, rốt cuộc ngươi có biết ta là ai hay không? ! Ta là thê tử của ca ca ngươi, là tẩu tử của ngươi, là tỷ tỷ của Như Kỳ, ngươi dám đụng vào ta, ngươi xem ta có dám giết ngươi hay không, ta đã muốn giết ngươi từ lâu rồi!"

     Mặc Ngôn ngây người, Phiền Bách Nguyên nháy mắt mở cửa ra, chỉ thấy bên trong cánh cửa bàn ghế bị lật đổ, một mảnh bừa bãi, lmt.lqd, mà Phiền Bách Văn té trên mặt đất, Dương Như Tuyên như là giết giận không ngừng giẫm lên hắn, đạp đến thở hồng hộc.

     Một màn này cùng với suy đoán của mọi người, một trời một vực.

     "Hầu gia?" Tiếng cửa mở khiến Dương Như Tuyên ngừng chân quay đầu, kinh ngạc nhìn Phiền Bách Nguyên: "Sao các ngươi lại đến đây?"

     "Ngươi đang làm cái gì?" Phiền Bách Nguyên khàn giọng hỏi.

     "Ta..." Dương Như Tuyên giống như hài tử làm sai, cúi thấp mặt: "Ta không phải cố ý đánh hắn, nhưng hắn gạt ta nói Như Kỳ ở đây, lại muốn chạm vào ta, cho nên ta..."

     Nàng thử quên đi tất cả, thử tha thứ, nhưng tên hỗn đản này là súc sinh, nói không nghe đành phải dùng quyền.

     Phiền Bách Nguyên nhìn Phiền Bách Văn bị đánh thành đầu heo, ôm bao tử rên rỉ, giống với tiếng rên rỉ ái muội hắn vừa mới nghe thấy, thì ra hắn nghĩ muốn xóa hết, thì ra không phải không chịu nổi như hắn nghĩ, không phải nàng không an phận, mà là nàng thủ vững thân phận, thậm chí vì bảo vệ trinh tiết mà động thủ.

     "Đáng đánh." Hắn cười nói.

     Mạnh mẽ đánh hắn ta như vậy, khiến hắn tán thưởng không thôi.

     "Oa?" Thật vậy chăng? Vậy nàng cũng không thể giẫm hai chân nữa?

     "Đi trở về, Doãn Hi đang tìm nàng, khóc sướt mướt rồi." Hắn duỗi tay về phía nàng.

     Dương Như Tuyên lập tức lên trước cầm tay hắn: "Nnguy rồi, Hạnh Nhi không dỗ được nó, chúng ta phải mau về mới được."

     "Đúng vậy."

     Đi ra cửa phòng, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc Dương Như Kỳ, Dương Như Tuyên thần tình thật có lỗi mà nói: "Như Kỳ, thật có lỗi, ta đến chỗ hẹn, nhưng lại bị hắn cuốn lấy, nhưng không quan trọng, ta thay ngươi dạy dỗ hắn, tin tưởng hắn sẽ thu liễm lại, nếu như ngươi muốn tìm ta nói chuyện, lần sau ngươi cứ đến Mai Trinh viện."

     Phiền Bách Nguyên đối với quyết định và an bài của nàng tương đương vừa lòng. Nàng biết bảo hộ chính mình, bảo vệ trinh tiết và tôn nghiêm.

     Dương Như Kỳ ngạc nhiên gật đầu, nhìn vào trong phòng, không hiểu sao lại biến thành như vậy?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Du Thụy, hphucao95, sunnysmile, Thanhngan25@@, Tiểu Hắc, ttqtrang146, wingless angel và 351 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.