Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 250 bài ] 

Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

 
Có bài mới 13.11.2017, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 318
Được thanks: 3066 lần
Điểm: 54.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 63
Chương 130: Cùng vào địa ngục (1)

Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng nói: “Đại tỷ, tì nữ của muội tận mắt nhìn thấy tỷ vào viện, còn nhìn thấy tỷ cầm kéo cắt nát áo cưới, chuyện đến nước này muội cũng không trách tỷ, rách thì đã rách rồi, chỉ cầu tỷ đừng ăn nói lung tung làm tổn thương phụ thân, hủy hoại danh dự nhà ta.”

Hách Liên Tiếu tức giận từ trong tim, cười lạnh một tiếng: “Quả thật ta có đi ngang viện của ngươi nhưng không vào phòng, bên ngoài có nhiều ma ma tì nữ như vậy, không lẽ bọn họ đều bị mù bị điếc, tùy ý cho ta cắt nát áo cưới sao?”

Hách Liên Tuệ dịu dàng: “Tỷ là quận chúa, bọn họ chỉ là nô tài, ai có thể cản tỷ? Đại tỷ, bây giờ muội sắp xuất giá, tỷ nói muội nên đi đâu tìm áo cưới. Chúng ta là tỷ muội ruột, sao nhất định phải tuyệt tình như vậy, ép muội không còn đường đi?”

Ứng viên thành thân đã định, ngày thường tuy Khánh vương không thích Hách Liên Tuệ nhưng dù sao cũng là con gái mình, Hách Liên Tiếu tùy ý làm bậy chết không hối cải, quyết tâm phá hoại hôn sự này, Khánh vương càng nghĩ càng giận, hận không thể tát Hách Liên Tiếu mấy cái. Nhưng hắn cố nén tức giận, nói với Hách Liên Tuệ: “Con yên tâm, chuyện này ta sẽ xử lý, quyết không ảnh hưởng đến hôn sự.”

Hách Liên Tuệ do dự: “Đa tạ phụ thân, con gái còn có một yêu cầu quá đáng xin phụ thân đồng ý, đại tỷ chỉ là nhất thời hồ đồ, xin phụ thân tha cho tỷ ấy…”

Hách Liên Tiếu quỳ rạp xuống trước mặt Khánh vương, khóc không thành tiếng: “Phụ thân, thật sự không phải con làm, xin người đừng chỉ nghe lời nói phiến diện đã định tội cho con.”

Khánh vương tức giận đùng đùng, mạnh mẽ đá Hách Liên Tiếu một cước, vai trái Hách Liên Tiếu bị thương nặng, cả người ngã chổng vó về phía sau, Khánh vương tức giận nói: “Ngươi luôn miệng nói người khác vu oan cho ngươi, có biết Tuệ Nhi vừa nói gì không, nó đang thỉnh cầu ta tội nghiệp ngươi, xin ta tổ chức hôn sự cho ngươi cùng với nó.”

Lời này là ý gì?

Hách Liên Tiếu bỗng nhiên ngẩn đầu lên, lại nghe thấy Khánh vương nói: “Xưa có Nga Hoàng, Nữ Anh cùng chung một chồng, tuy rằng Tuệ Nhi ngu dốt nhưng cũng có ý tốt, vừa rồi ta còn trách nó quá lương thiện, hoàn toàn không hiểu quy củ, nhưng so với ngươi thì nó đã tốt rất nhiều rồi…”

Hách Liên Tiếu nghe xong lời này thì tức giận xông lên đến đỉnh đầu, vốn dĩ nàng có thể đường hoàng gả cho Tam hoàng tử, nhưng bây giờ vị trí chính phi bị đoạt còn không nói, Hách Liên Tuệ còn cố ý nhục nhã nàng. Trắc phi? Quả là chuyện cười cho thiên hạ. Nàng thà cô độc đến già cũng sẽ không thể nào gả thấp hơn Hách Liên Tuệ. Đối phương làm vậy, chẳng qua là muốn bày ra bộ mặt tỷ muội tình thâm trước mặt Khánh vương. Với thân phận và địa vị của Khánh vương, làm sao cho phép thứ nữ và trưởng nữ cùng nhau xuất giá chứ? Không chỉ không hợp lý mà còn bị chê cười, Hách Liên Tuệ ơi Hách Liên Tuệ, ngươi đúng là độc ác.

“Phụ thân, đại tỷ rất xem trọng hôn sự này mới làm ra chuyện sai lầm, xin ngài khoan dung tha thứ đi.” Hách Liên Tuệ ôn nhu nói.

Trong lòng căm hận Hách Liên Tuệ, nhưng Hách Liên Tiếu biết không thể chọc giận Khánh vương, chỉ nức nở nói: “Phụ thân, mẹ và nhị ca đã đi rồi, trong vương phủ chỉ còn một mình con lẻ loi, nếu con xảy ra chuyện gì thì không biết đại ca sẽ đau lòng thế nào, xin phụ thân nể tình đại ca, tha thứ cho con đi.”

Hách Liên Tiếu cũng không ngốc, nàng biết Khánh vương yêu thương nhất chính là thứ trưởng tử, chỉ có thể đem hắn ra nói. Sắc mặt Khánh vương từ từ thay đổi, nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt lấp lóe không yên. Mẹ ruột chết rồi, nhị đệ cũng chết không rõ ràng, nếu Hách Liên Tiếu cũng bị đẩy vào am ni cô thì trong lòng Kim Lăng quận vương sẽ thế nào đây?

Hách Liên Tuệ chỉ lẳng lặng nhìn Hách Liên Tiếu, vẻ mặt tràn đầy đồng tình bi thương, đáy mắt lại có một nụ cười lạnh lùng.

Vẻ mặt Khánh vương từ từ hòa hoãn lại, hắn liếc mắt nhìn Hách Liên Tuệ, ôn nhu nói: “Con lui ra trước đi.”

Hách Liên Tuệ nghe vậy chỉ nhẹ nhàng chào một cái, đứng lên lui ra ngoài, không nói thêm một chữ.

Sau khi Hách Liên Tuệ rời đi, Hách Liên Tiếu trong lòng vui vẻ, cho rằng Khánh vương đã tin tưởng mình, lập tức nói: “Phụ thân, con thật sự không có…”

Khánh vương nhìn nàng, trong mắt toát ra vẻ lạnh nhạt: “Sau khi trở về thì đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm, nhớ kỹ, lần này là nể tình đại ca ngươi, nếu có lần sau thì đừng trách ta không dung tình.”

Hách Liên Tiếu cả kinh, ý thức được Khánh vương không nói đùa, sợ hãi từ từ tràn ngập trong lòng.

Giang Tiểu Lâu đang chơi cờ cùng Khánh vương phi, Khánh vương phi hạ xuống một quân cờ, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Hôm nay….con nói với Hách Liên Tiếu cái gì?”

Giang Tiểu Lâu khẽ mỉm cười: “Trước kia con có học xem tướng với Ngũ đạo trưởng, hôm nay phát hiện mi tâm của nàng ấy có một đường đen, chỉ sợ không sống lâu nữa, cho nên mới nói thật.”

Khánh vương phi nghe vậy sững sờ: “Không còn sống lâu nữa, sao lại nói vậy?”

Giang Tiểu Lâu không nhanh không chậm hạ cờ: “Mẫu thân, từ khi Tuyết Ngưng nhập phủ thì sóng gió trong phủ không ngừng nổi lên, những chuyện này xem như có liên quan đến con, nhưng thật ra có người âm thầm thêm dầu vào lửa, bàn tay nhỏ nhắn này có thể thay đổi Càn Khôn mà không chút tiếng động.”

Khánh vương phi ngày càng nghi ngờ, bà không hiểu Giang Tiểu Lâu đang nói gì, Khánh vương phủ có nhân vật lợi hại như vậy sao?

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài, vẻ mặt hòa hoãn: “Mẫu thân, vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, biết người biết mặt không biết lòng, từ đầu tới cuối, có người chỉ dựa vào miệng lưỡi lợi hại mà chiếm hết thiên thời nhân hòa, ai mà chống đỡ được?”

Quân cờ trong tay Khánh vương phi không hạ xuống, đang hoảng sợ vì câu nói này, vừa định hỏi thêmcho rõ thì nghe có người bẩm báo bên ngoài: “Vương phi, Vân Châu quận chúa cầu kiến.”

Khánh vương phi thu hồi vẻ kinh ngạc, dặn dò: “Mời vào đi.”

Hách Liên Tuệ từ ngoài cửa đi vào, vẻ xinh đẹp thanh tú khó nén nước mắt, nhìn thấy Khánh vương phi lật tức nhào tới ngã vào lòng bà. Giang Tiểu Lâu thấy thế chỉ cười nhạt một tiếng, trực tiếp bỏ quân cờ lên bàn, phát sinh ra một tiếng vang giòn nhẹ nhàng.

Hách Liên Tuệ đột nhiên nhướng mắt lên, thân thể run rẩy, xem ra rất điềm đạm đáng yêu: “Mẫu thân, áo cưới của con…bị đại tỷ cắt đứt rồi.”

Khánh vương phi biến sắc: “Con nói cái gì?”

Đôi mắt ôn nhu của Hách Liên Tuệ đang không ngừng tuôn ra nước mắt: “Hôn kỳ sắp tới, phụ thân đã mời Cẩm Tú phường ngày đêm thêu áo cưới cho con, hôm qua vừa đưa đến, con đang định mặc thử thì tổ mẫu có việc triệu kiến, con liền để áo cưới qua một bên. Không ngờ đại tỷ nhân lúc con không có ở trong phòng, lại xông vào cắt nát áo cưới của con. Bây giờ áo cưới rách nát, lại sắp đến ngày xuất giá rồi, con phải làm sao đây?”

Nàng cứ như vậy nằm trong lòng Vương phi, thân thể không ngừng run rẩy, nước mắt không ngừng rơi, như hóa thành một bức tượng cực kỳ bi thương.

Giang Tiểu Lâu nhìn nàng không chớp mắt, ánh mắt từ từ trở nên kỳ dị.

Khánh vương phi thấy nàng thương tâm như thế, không nhịn được giận dữ: “Hách Liên Tiếu thật quá to gan, phá áo cưới chính là hủy nhân duyên người khác, vậy mà nó cũng làm được.”

Chuyện Hách Liên Tiếu hãm hại Giang Tiểu Lâu, Khánh vương phi vẫn còn nhớ rõ, vốn tưởng hôn sự đã định Hách Liên Tiếu cũng từ bỏ được oán hận trong lòng, ngoan ngoãn ở lại Khánh vương phủ, lại không ngờ nàng thay đổi đối tượng chuyển sang hãm hại Hách Liên Tuệ, còn phá nát áo cưới của người khác, thật quá ngang bướng quá ác độc.

Khánh vương phi vội lau nước mắt cho Hách Liên Tuệ, ôn nhu khuyên nhủ: “Tuệ Nhi, đừng khóc nữa, mẫu thân sẽ nghĩ cách cho con, bây giờ cách hôn lễ còn hơn nửa tháng, ta sẽ triệu tập tú nương tốt nhất trong kinh, ngày đêm làm việc thêu ra áo cưới cho con, chắc chắn sẽ không làm lỡ hôn kỳ.”

Hách Liên Tuệ nghe vậy không khỏi mừng rỡ, nước mắt lưng tròng nói: “Đa tạ mẫu thân.”

Khánh Vương phi đỡ nàng dậy, sẵng giọng: “Con nói gì vậy, con đã gọi ta là mẫu thân, ta sao có thể để con không có áo cưới, haiz, Hách Liên Tiếu cũng quá đáng, lại làm ra chuyện độc ác cỡ này, Vương gia có trừng phạt gì nó không?”

Hách Liên Tuệ đau thương cúi đầu, nói: “Phụ thân cũng định phạt nặng, nhưng nhớ tới đại ca còn ở biên cương, vất vả cực khổ, cho nên khoan dung cho đại tỷ lần này.”

Nghe nàng nói vậy, sắc mặt Khánh Vương phi trầm xuống: “Vương gia mềm lòng không đúng rồi, làm gì có chuyện nó sẽ tự hiểu ra được, bỏ đi, đừng để ý tới nó, ta sẽ cho người trông chừng Đan Phượng, không để nó phá hoại chuyện tốt của con.”

Hách Liên Tuệ vội lau nước mắt, ôn nhu nói: “Mẫu thân đừng trách đại tỷ, việc này tuy tỷ ấy có lỗi nhưng Tuệ Nhi hiểu được khổ tâm của tỷ ấy, mẫu thân thử nghĩ đi, hôn sự này vốn thuộc về đại tỷ, tuy không phải Tuệ Nhi có ý cướp đoạt nhưng trong mắt đại tỷ chính là như vậy, trước kia tỷ ấy oán hận Tiểu Lâu, bây giờ cũng sẽ oán hận con như vậy. Tỷ ấy oán con, trách con, hận con, đánh con cũng không sao, quan trọng là tỷ ấy được hả lòng, không căm hận Tiểu Lâu nữa, coi như con cũng phân ưu được với mẫu thân.”

Hách Liên Tuệ đến mức này vẫn quan tâm Giang Tiểu Lâu, Khánh Vương phi không khỏi hết sức cảm động.

Giang Tiểu Lâu chỉ nhẹ nhàng cười, ánh mắt lạnh nhạt như băng: “Vân Châu quận chúa thật đúng là khoan hồng độ lượng, tin chắc nếu Đan Phượng quận chúa biết được khổ tâm của ngươi, cũng sẽ rất cảm kích.”

Giọng điệu Hách Liên Tuệ hết sức ôn nhu: “Ta không cần tỷ ấy cảm kích, dù sao cũng là tỷ muội, không cần phân biệt, thật ra ta đã bẩm báo với phụ thân, muốn noi theo Nga Hoàng Nữ Anh, tỷ muội cùng chung chồng… Mẫu thân, lời này con gái vốn không nên nói ra, thật là không biết xấu hổ, nhưng nhìn đại tỷ đau đớn khổ sở, trong lòng con cũng rất bất an, cho nên mới mặt dày đưa ra đề nghị này với phụ thân, ai ngờ đại tỷ cũng không hiểu được, ngược lại trách mắng con gái một trận, có lẽ vị trí trắc phi là thiệt thòi cho tỷ ấy, nhưng con gái tuyệt đối không có ý nhục nhã…”

Hách Liên Tuệ thật sự quá mức nhu nhược, quá mức ôn hòa, khiến người ta mềm lòng, mũi cay cay, trong lòng Khánh Vương phi khổ sở, vỗ vỗ ta nàng: “Dĩ nhiên mẫu thân biết khổ tâm của con, chờ qua ít ngày ta sẽ tìm cách tìm một hôn sự khác cho nó, tuyệt đối không để nó thiệt thòi. Bây giờ Vương phủ đang rối loạn, ta còn muốn nhờ hôn sự của con mà xung hỉ một chút, mau lau nước mắt đi, đừng đau lòng nữa.”

Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng ngả vào lòng Vương phi, âm thanh càng tăng thêm mức độ ôn hòa: “Mọi chuyện con đều nghe theo mẫu thân.”

Đúng vào lúc này, nàng vô tình chạm phải ánh mắt Giang Tiểu Lâu. Đôi mắt kia trong suốt, lạnh nhạt đang nhìn nàng, đáy mắt rõ ràng mang theo trào phúng. Nàng chỉ nhẹ nhàng cong môi lên, úp mặt vào lòng Khánh Vương phi, làm như không thấy.

Sáng hôm sau, Giang Tiểu Lâu đang rửa mặt thì Tiểu Điệp vội vã chạy vào phòng bẩm báo: “Tiểu thư…”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng sửa lại ống tay áo, giọng điệu đặc biệt bình tĩnh: “Hách Liên Tiếu có chuyện rồi?”

“Vâng tiểu thư, nửa đêm hôm qua Đan Phượng quận chúa nhảy xuống giếng tự tử rồi.”

Giang Tiểu Lâu nhìn vào gương đồng, ánh mắt trở nên sâu thẳm, mở miệng nói: “Đi thôi, chúng ta đi xem thử.”

Một đường đi tới, ở hoa viên hành lang đã túm tụm lại một đám người, tất cả tì nữ ma ma đều đang xì xào bàn tán về bí mật của Hách Liên Tiếu.

Giang Tiểu Lâu nghe hết những lời xì xào đó, bước chân vẫn không dừng, chốc lát đã đến viện của Hách Liên Tiếu. Tất cả mọi người đã có mặt ở đó, tì nữ khóc sướt mướt nói: “Nửa đêm qua tiểu thư nói khát nước, dặn dò nô tì đi châm trà, nô tì trở về thì không thấy tiểu thư đâu, tìm kiếm chung quanh cũng không thấy, bất đắc dĩ mới phải gọi hết người trong viện đến, rồi vội vàng đi bẩm báo Vương gia Vương phi, tìm kiếm một lúc lâu mới phát hiện ở trong giếng…” Nàng khóc không thành tiếng, nước mắt thấm ướt cả áo.

Giang Tiểu Lâu nhìn Hách Liên Tiếu đang nằm trên giường, nàng vừa được đưa lên, cả người ướt đẫm, chăn nệm bên dưới đã bị nước giếng làm ướt nhẹp, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, hai mắt còn mở to, da thịt trên mặt đã mềm nhũn ra, khiến cho người ta có cảm giác thống khổ dữ tợn.

Khánh Vương tức giận nói: “Một người cũng trông chừng không xong, đúng là một lũ vô dụng.”

Hắn càng nói càng tức giận, gân xanh trên trán đập thình thịch.

Khánh Vương phi không tự chủ được thở dài một hơi, hôm qua còn cảm thấy Đan Phượng quận chúa đáng ghét, bây giờ thấy nàng chết thảm, trong lòng không kềm được thương hại: “Đứa nhỏ này đúng là quá nghĩ quẩn rồi, hại người hại mình, hại người hại mình…”

Khánh Vương lạnh lùng hừ một tiếng: “Là bản thân nó không có phúc, trách được ai?” Nói xong hắn sầm mặt lại: “Chuyện hôm nay không được phép truyền ra ngoài, Đan Phượng quận chúa là đi biệt viện dưỡng bệnh chứ không phải tự sát, nếu để ta nghe được bên ngoài có lời đồn đãi gì thì cẩn thận mạng chó của các ngươi.”

Một đám tì nữ ma ma vội ngã quỵ xuống đất, Đan Phượng quận chúa dù sao cũng là quận chúa được hoàng gia sắc phong, nàng vì nghĩ quẩn mà tự sát, chuyện này nếu truyền ra ngoài không biết sẽ gây ra bao nhiêu hỗn loạn, ai lại dám nói linh tinh chứ. Cho nên ai cũng cúi đầu không nói một lời.

Khánh Vương xanh mặt, phẩy tay áo bỏ đi.

Khánh Vương phi dặn dò: “Mau thu xếp lại cho nó, chiều nay âm thầm đưa đến biệt viện, tạm thời không được nói gì, chờ tháng sau hoàn thành hôn sự thì sẽ phát tang.”

Hách Liên Tuệ đỏ mắt, cung kính tiến lên phía trước: “Mẫu thân, có thể để con ở lại với đại tỷ một lúc không?”

Khánh Vương phi vừa muốn mở miệng, Giang Tiểu Lâu lại cười nhạt: “Vân Châu quận chúa không thích hợp ở lại chỗ này, nên quay về sớm đi.”

Nàng nói rất lạnh nhạt nhạt nhẽo, Hách Liên Tuệ liền rơi nước mắt, nhìn Giang Tiểu Lâu nói: “Ta không biết đã đắc tội với Tiểu Lâu tỷ chỗ nào, sao tỷ luôn làm khó ta, từ nhỏ ta và đại tỷ cùng nhau lớn lên, tuy không thể nói là tỷ muội tình thân nhưng cũng là cốt nhục chí thân, lẽ nào ta muốn tỷ ấy chết sao? Ta chỉ muốn ở cùng tỷ ấy, đưa tiễn tỷ ấy lần cuối cùng, ngươi cần gì phải nghĩ xấu về ta như vậy?”

Giang Tiểu Lâu cười nói: “Ngươi hiểu lầm ta rồi, tháng sau là hôn kỳ của ngươi, phải chú ý kiêng kỵ, nhiễm phải xúi quẩy thực sự không thích hợp, mẫu thân, ngài nói đúng không?”

Khánh Vương phi nghe vậy, rất tán thành: “Con nên về sớm đi, ngoan ngoãn chuẩn bị gả, những cái khác không cần quan tâm.”

Khánh Vương phi cũng lên tiếng, Hách Liên Tuệ dù không cam tâm nhưng chỉ có thể nói: “Vâng, mẫu thân.”

Đêm khuya, Hách Liên Tuệ ngồi một mình trước gương, nhẹ nhàng tháo hoa tai xuống, nhẹ nhàng mỉm cười.

Nụ cười này khiến người ta vô cùng động lòng, giữa vẻ yếu đuối nhu nhược lại có một chút đáng yêu khiến người ta không kềm lòng được, một sức quyến rũ khiến người ta không thể không cúi đầu.

Thông thường khi Hách Liên Tuệ đang soi gương thì không ai dám quấy rầy nàng, nhưng hôm nay lại đặc biệt, tì nữ không thể không nhẹ giọng bẩm báo: “Tiểu thư, Minh Nguyệt quận chúa cầu kiến.”

Giang Tiểu Lâu?

Hách Liên Tuệ lại nhìn mình trong gương một chút, chỉ cảm thấy sắc mặt có chút trắng xám, bất giác khẽ mỉm cười, yên tĩnh dặn dò: “Mời nàng ấy vào đi.”

Hách Liên Tuệ vẫn chưa đứng dậy, thậm chí còn không xoay đầu lại. Mấy hôm nữa nàng sẽ trở thành Tam hoàng tử phi, con dâu hoàng gia chân chính, Giang Tiểu Lâu không thể so sánh, không cần khúm núm với bất cứ ai, không cần cẩn thận từng li từng tí nữa.

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng đi tới phía sau nàng, nhìn kỹ Hách Liên Tuệ trong gương: “Xem ra giờ khắc này tâm tình của Vân Châu quận chúa rất tốt.”

“Giang Tiểu Lâu, từ khi ngươi nhập phủ đến nay đều rất lạnh nhạt xa cách ta, nhưng ta tự xét thấy mình không có chỗ nào đắc tội ngươi. Hôm nay ngươi đến nói nguyên nhân với ta sao?”

Giang Tiểu Lâu chỉ ngồi xuống, thần sắc bình tĩnh: “Trên đời này có rất nhiều nữ tử xinh đẹp, có người trời sinh quen dùng gương mặt nhu nhược để gặp người khác.”

“Hả, ngươi đang nói Dao Tuyết quận chúa sao?”

“Không, Dao Tuyết trời sinh ôn nhu lương thiện, tỷ ấy từng trải qua đau khổ, từng chịu bất hạnh, nhưng lại cam chịu số mạng bất công, nhân thế vô tình, ngươi thì không như vậy…”

Hách Liên Tuệ xoay người lại, lẳng lặng nhìn kỹ đối phương. Dưới ánh nến đỏ, gương mặt mỹ lệ của Giang Tiểu Lâu nhiễm ba phần quỷ dị, nhưng càng thêm mỹ lệ.

Hách Liên Tuệ đảo mắt một cái, mỉm cười nói: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”

Giang Tiểu Lâu nhìn chằm chằm nàng, khẽ nói: “Ta đang nói về cái chết của Hách Liên Tiếu.”

“Đại tỷ? Không phải tỷ ấy vì hôn sự có vấn đề nên tự sát sao?”

“Tự sát?” Giang Tiểu Lâu làm như nghe phải một chuyện vô cùng buồn cười, “Dĩ nhiên đó cũng là một khả năng, nhưng còn một khả năng khác, ta không nói Vân Châu quận chúa cũng hiểu rõ. Vương gia ghét nhất người chặn đường ông ấy, ông ấy quyết tâm kết thân với Tam hoàng tử, nếu ai dám cản đường thì dĩ nhiên phải trả giá bằng máu.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Hạ San, Ida, Nguyêtle, Thongminh123, san san, zinna
     

Có bài mới 14.11.2017, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 318
Được thanks: 3066 lần
Điểm: 54.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 67
Chương 130: Cùng vào địa ngục (2)

“Ngươi thật to gan, dám nói xấu phụ thân, đại tỷ là đứa con ông yêu thương nhất, sao người lại ra tay tàn nhẫn như vậy…” Hách Liên Tuệ lạnh lùng nói.

Giang Tiểu Lâu ôn nhu cười: “Có lúc ta chỉ nói nửa câu, Vân Châu quận chúa liền hiểu tất cả, có thể thấy ngươi mới là người thông minh nhất vương phủ.”

Hách Liên Tuệ chỉ cảm thấy yết hầu ngứa ngáy, nhẹ nhàng ho khan một tiếng mới ôn nhu nói: “Tuy rằng phụ thân nghiêm khắc nhưng là một người cha hiền, ông sẽ không bao giờ làm vậy, nhất định là ngươi hiểu lầm.”

“Vương gia chỉ là người ra tay, kẻ chủ mưu thật sự chỉ cần nhẹ nhàng động lưỡi thì có thể vô hình mà giết người.” Giang Tiểu Lâu nói thẳng, hai mắt nhìn chằm chằm Hách Liên Tuệ.

Hách Liên Tuệ choáng váng: “Kẻ chủ mưu?”

Giang Tiểu Lâu mỉm cười, lại cố ý thở dài: “Đúng, kẻ chủ mưu. Trước kia ta cho rằng chỉ có ta tinh thông cách này, không ngờ vương phủ còn có một cao thủ.”

Đôi mắt óng ánh của Hách Liên Tuệ chớp chớp, sóng mắt vẫn nhu nhược đa tình như cũ, nếu Giang Tiểu Lâu là nam tử, giờ khắc này dĩ nhiên cũng bị vẻ điềm đạm đáng yêu này đánh động.

Giang Tiểu Lâu bình tĩnh nói: “Ta không quan tâm cái chết của Hách Liên Tiếu, ta chỉ quan tâm Dao Tuyết quận chúa.”

Trái tim Hách Liên Tuệ khẽ run lên, mới nói: “Ta không hiểu.”

"Không, ngươi hiểu."

“Không, ta không hiểu gì hết. Giang Tiểu Lâu, ngươi lấy tư cách gì tới đây chất vấn ta?” Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng tăng cao âm lượng, mơ hồ trong đáy mắt có vẻ tức giận.

Hơi thở Giang Tiểu Lâu bình tĩnh, ánh mắt lạnh lùng: “Vì ngươi sẽ nhanh chóng rời khỏi vương phủ, cho nên ta muốn biết một câu thật lòng.”

Hách Liên Tuệ nhìn chằm chằm nàng, từ từ nhẹ nhàng nở nụ cười: “Minh Nguyệt quận chúa là người thông minh hiếm có trong thiên hạ, ngươi ở vương phủ lăn lộn nửa năm, mục đích chính là tra ra nguyên nhân cái chết của Dao Tuyết tỷ tỷ. Chỉ tiếc, ngươi không những không tìm được chứng cứ còn hay đi vu oan cho người khác, Dao Tuyết tỷ tỷ ở dưới suối vàng mà biết được cũng sẽ vì ngươi mà thấy xấu hổ.”

Đúng vậy, Giang Tiểu Lâu không có chứng cứ, cố gắng điều tra chỉ biết được Thái tử phi là hung thủ giết người, Thuận di nương là nội ứng, nhưng nàng rõ ràng cảm giác được còn có người âm thầm đổ dầu vào lửa. Bao nhiêu người chết rồi nhưng trong tay người đó cũng không nhiễm một giọt máu nào. Cho dù Giang Tiểu Lâu đã nghi ngờ từ lâu, nhưng không thể chỉ dựa vào nghi ngờ mà định tội đối phương.

Ngôn ngữ vô hình, nhưng sức mạnh của nó khiến người ta sợ hãi, có thể hủy diệt một người chỉ trong khoảnh khắc. Một câu nói ra, nhanh chóng tan biến theo gió, không có bất kỳ ai có thể chứng minh, cho dù Giang Tiểu Lâu mưu trí siêu quần, mưu tính sâu xa, cũng không thể bắt được một chút nhược điểm nào.

“Phải, ngươi nói đúng, ta không có chứng cứ, nhưng ta biết rõ, cho dù Thuận di nương có khả năng tới trời cũng không có cách nào xách động Tuyết Ngưng cam tâm tình nguyện đi chết.”

Nếu hung thủ giết người là thái tử phi, thì có lẽ Tuyết Ngưng sẽ vì sợ hãi quyền thế mà không dám nói cho ai biết, thậm chí vạch rõ giới hạn với Giang Tiểu Lâu, sợ liên lụy nàng. Nhưng tại sao nàng biết rõ mình sắp chết lại không có bất cứ hành động tránh né hay tự cứu mình, điểm này Giang Tiểu Lâu nghĩ mãi không ra. Một người đang ngồi đó, đột nhiên có người đòi giết mình, cho dù không thể phản kháng thì ít nhất cũng phải tránh né, muốn sống chính là bản năng con người, là cái gì đã khiến Tuyết Ngưng cam tâm tình nguyện chịu chết?

Rốt cuộc là cái gì?

Giang Tiểu Lâu nhìn Hách Liên Tuệ, âm thanh vô cùng khẳng định: “Cho nên, tất nhiên có một người ở sau lưng xách động, khuyên bảo, dùng ngôn ngữ đáng sợ kích thích tỷ ấy, tìm đủ cách phá hủy niềm tin vào cuộc sống của tỷ ấy, làm tỷ ấy cảm thấy mình còn sống chính là liên lụy, mình chết rồi còn có thể cứu được người khác. Bằng những lời nói đó, có thể khống chế tư tưởng tỷ ấy, biến tỷ ấy thành một con rối, mặc cho người khác sắp xếp.”

Hách Liên Tuệ nhìn nàng, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đúng vào lúc này cửa đột nhiên bị mở phịch ra, một tì nữ đang quỳ ngoài cửa, gương mặt hoảng sợ đến cực điểm, đứng bên cạnh nàng là một người sắc mặt trắng bệch, ánh mắt lạnh lùng, chính là Khánh vương phi. Ánh mắt của bà như một mũi tên nhọn nhìn về phía Hách Liên Tuệ, âm thanh run rẩy: “Tiểu Lâu nói thật sao?”

Hách Liên Tuệ lập tức đứng lên, vành mắt lập tức đỏ ửng: “Mẫu thân, lẽ nào người nghi ngờ con?”

Khánh vương phi nhìn nàng, một lúc lâu cũng không nói gì. Vốn dĩ bà muốn đến an ủi Hách Liên Tuệ, vừa đến cửa lại nghe tì nữ nói Giang Tiểu Lâu đang ở bên trong, còn ngạc nhiên thì bất ngờ nghe thấy câu nói vừa rồi. Giang Tiểu Lâu không phải người hồ đồ, đêm khuya đến gặp nhất định có việc quan trọng, mà những gì nàng nói khiến bà khiếp sợ vô cùng.

“Ta hy vọng không phải là con, nhưng mà…”

Hách Liên Tuệ không kềm được nước mắt: “Mẫu thân, tuy rằng Giang Tiểu Lâu thông tuệ nhưng cũng không phải vạn năng, không lẽ nàng ta nói gì mẫu thân đều tin sao?”

Khánh vương phi im lặng một lát, lẩm bẩm nói: “Chắc chắn Tiểu Lâu sẽ không ăn nói bừa bãi.”

Hách Liên Tuệ ngã gục dưới chân bà, nước mắt không ngừng rơi: “Tuy rằng con là quận chúa, thật ra không khác gì cô nhi, trên đời này không còn ai quan tâm, chỉ có mẫu thân…chỉ có một mình mẫu thân thôi… Nếu cả mẫu thân cũng nghi ngờ con, chán ghét con, con sống trên đời này có ý nghĩa gì nữa?”

Khánh vương phi nhìn nàng, mắt hơi cay cay.

Hách Liên Tuệ ngẩn đầu lên, nước mắt đong đầy, không ngừng run rẩy: “Mẫu thân, tình cảm của con và Dao Tuyết tỷ tỷ rất tốt, sao lại vô duyên vô cớ hại tỷ ấy? Chuyện hại người không lợi mình như vậy, lại vi phạm lương tâm đạo nghĩa, con có thể làm sao?”

Nói xong, nàng quay đầu nhìn Giang Tiểu Lâu: “Ngươi có chứng cứ không?”

Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn nàng, khẽ thở dài một hơi: “Không có.”

“Không có chứng cứ sao có thể tùy tiện chỉ trích một người? Ngươi có biết một câu nói này có thể hủy diệt cuộc đời ta không? Ngươi xinh đẹp như vậy sao lại nói ra những lời đáng sợ như vậy, tại sao lại khiến mẫu thân oán hận ta…” Hách Liên Tuệ nhìn Khánh vương phi, tràn đầy bi thương: “Nếu mẫu thân vì vài câu nói của người khác mà nghi ngờ con, con không còn gì để nói, xin mẫu thân cứ tùy ý xử trí là được.”

Một lúc lâu, Khánh vương phi không nói lời nào. Thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp quỳ dưới chân bà, nước mắt không ngừng rơi, tư thái vô cùng ôn nhu mỹ lệ…

Dù cho trái tim Khánh vương phi làm bằng đá cũng không thể không tan chảy.

Đây là đứa bé một tay bà nuôi nấng…

Không biết qua bao lâu, Khánh vương phi đột nhiên nắm chặt tay nàng: “Con đứng lên đi.”

“Mẫu thân chịu tin con vô tội sao?” Hách Liên Tuệ tràn ngập hy vọng ngẩn đầu lên nhìn bà.

“Đúng, ta tin tưởng con.” Khánh vương phi miễn cưỡng cười, ánh mắt nhìn Giang Tiểu Lâu, “Nhưng ta cũng mong con đừng trách Tiểu Lâu, cái chết của Dao Tuyết là đả kích rất lớn đối với con bé, cho nên nó không thể không nghi ngờ tất cả mọi người.”

“Con…con hiểu rồi, tỷ ấy không phải cố ý.” Hách Liên Tuệ đứng dậy, “trên đời này rất hiếm có người chính trực lương thiện như Tiểu Lâu, tuy rằng tỷ ấy luôn lạnh nhạt nghi ngờ con, nhưng cũng hoàn toàn xuất phát từ công tâm. Cho dù trách oan con, con cũng sẽ không oán hận tỷ ấy…”

Giang Tiểu Lâu cũng nhìn Khánh vương phi, những gì muốn nói đều kềm nén trở lại.

Khánh vương phi được tì nữ dìu đi, Giang Tiểu Lâu đi rớt lại phía sau, đột nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến một âm thanh nhẹ nhàng.

“Đến đây là hết rồi.”

Giang Tiểu Lâu dừng chân, quay đầu liếc mắt một cái, Hách Liên Tuệ đang dựa vào cửa, ánh mắt u lạnh.

Giang Tiểu Lâu đột nhiên cười gằn một tiếng, cũng không nhìn nàng nữa mà xoay người bỏ đi.

Đêm trước hôn lễ, Hách Liên Tuệ được gọi đến viện của Vương phi, trong lòng nàng có chút thấp thỏm, lo lắng Giang Tiểu Lâu nói này nói kia trước mặt Khánh vương phi. Nhưng nghĩ lại, Khánh vương phi tin tưởng mình chứ không tin tưởng vài câu nói ly gián của Giang Tiểu Lâu, huống chi đối phương không hề có chứng cứ. Nếu Vương phi hỏi đến nàng tự có cách thuyết phục được bà.

“Con gái thỉnh an mẫu thân”.

Vốn dĩ Khánh vương phi đang cúi đầu uống trà, nghe thấy một câu này chậm rãi ngẩn đầu lên, ánh mắt rơi vào trên mặt nàng. Những năm gần đây, Hách Liên Tuệ vẫn bầu bạn bên cạnh bà, đứa bé này hiểu biết quy củ, ngoan ngoãn đáng yêu, hiếu thuận ôn nhu, không gì không tốt, không gì không đẹp, vậy mà nó đã từ từ lớn lên, chỉ lát nữa là phải xuất giá.

Hách Liên Tuệ thấp thỏm: “Mẫu thân?”

Khánh vương phi khẽ mỉm cười: “Tuệ Nhi, ta không dám nhận con nữa rồi.”

“Sao mẫu thân lại nói như vậy?” Trái tim Hách Liên Tuệ như đông cứng, chợt cảm thấy ánh mắt kia rất phức tạp.

Khánh vương phi lẳng lặng nhìn nàng một lúc lâu mới nói: “Chỉ là ta không thể tin, một bé gái đáng yêu chỉ trong chớp mắt đã đến tuổi xuất giá rồi.”

Hách Liên Tuệ sững sờ, trong mắt từ từ hiện lên vẻ lưu luyến, từ nhỏ nàng mất đi mẫu thân, lại không được phụ thân sủng ái, cho nên trong lòng nàng vẫn có một vết thương âm ỉ. Nếu không có Vương phi dốc lòng chăm sóc, cẩn thận quan tâm, thì nàng đã không thể tồn tại được. Nàng không kềm được nước mắt: “Mẫu thân, con gái có được hôm nay hoàn toàn là do người bảo vệ.”

Vành mắt Khánh vương phi đỏ lên, vẻ mặt cực kỳ bi thương: “Ngày mai con phải xuất giá rồi, mẫu thân không nỡ xa con.”

Hách Liên Tuệ không kềm được mà ngã vào lòng Khánh vương phi, để cho bà xoa xoa mái tóc của mình.

Giang Tiểu Lâu xuyên qua hành lang nhìn thấy cảnh này, Tiểu Điệp lên tiếng: “Tiểu thư?”

Giang Tiểu Lâu phất phất tay ra hiệu nàng đừng lên tiếng, sau đó chỉ đứng yên tại chỗ, cứ lẳng lặng mà nhìn. Hách Liên Tuệ là người cực kỳ phức tạp, nhưng vào thời khắc này, bất luận là ai nhìn thấy vẻ mặt của nàng đều sẽ biết tình cảm này hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, tuyệt không có một chút giả tạo.

Đó là sự quyến luyến của con gái dành cho mẫu thân, đó là tình yêu đơn thuần, giống như Khánh vương phi là tất cả của nàng.

Giang Tiểu Lâu hít sâu một hơi, biểu hiện từ từ trở nên phức tạp.

Một lúc lâu Khánh vương phi mới buông Hách Liên Tuệ ra, quay đầu chỉ vào một cái rương: “Đến đi, xem xem lễ vật ta tặng cho con.”

Hách Liên Tuệ cực kỳ cảm kích, lại chủ động mở miệng từ chối: “Mẫu thân vì hôn sự của con mà vất vả, con gái cảm kích vô cùng, cần gì phải phí sức như vậy?” Nói xong câu đó nàng phát hiện có người đứng ngoài cửa không khỏi sợ hết hồn.

Giang Tiểu Lâu bước vào, trên mặt chậm rãi hiện lên nụ cười: “Đây là tấm lòng của mẫu thân, Vân Châu quận chúa đừng từ chối.”

Khánh vương phi mỉm cười tự mình lấy từ trong rương ra một cái áo cưới, nhẹ nhàng nói: “Con xem, hỉ phục ta đã chuẩn bị xong, con có hài lòng không?” Nói xong bà vung tay ra, bộ hỉ phục lập tức bày ra trước mắt Hách Liên Tuệ.

Đây là bộ áo cưới màu đỏ, mỗi một phân một tấc đều lập lòe lộng lẫy chói mắt. Mặc dù bây giờ đã gần hoàng hôn, còn chưa thắp nến nhưng nó vẫn rất tỏa sáng. Hình loan phượng được thêu trên y phục đều dùng sợi tơ vàng tạo thành, trên mặt còn đính trân châu bảo thạch, quả thật là trân phẩm hiếm có.

Áo cưới mỹ lệ làm người ta phải sáng mắt lên, ngay cả Hách Liên Tuệ cũng ngây người. Nàng không ngờ Khánh vương phi sẽ chọn một cái áo cưới hoa lệ như vậy, Khánh vương phi không đợi nàng từ chối đã mỉm cười nói: “Con yên tâm, tất cả quy cách ta đều chiếu theo vị trí chính phi hoàng tử mà làm, chắc chắn sẽ không có chỗ nào vượt quá thân phận.”

Hách Liên Tuệ cảm động không thôi, không tự chủ được mà nước mắt đầy mặt, môi mấp máy nhưng không nói ra lời.

Giang Tiểu Lâu lẳng lặng nhìn cảnh này, vốn dĩ nàng có thể vạch trần Hách Liên Tuệ, nhưng nàng lại thấy ánh mắt Khánh vương phi, ánh mắt kia vô cùng kỳ dị, làm như tràn đầy vui mừng, rồi lại mơ hồ mang theo bi ai. Trong lòng nàng hơi động, cuối cùng im lặng. Không biết tại sao, giờ khắc này nàng mơ hồ thấy Khánh vương phi không giống ngày thường, rồi lại không nói ra được là không giống chỗ nào.

Tối qua Khánh vương phi phải nghe thấy tất cả mọi chuyện, nhưng bà vẫn tin tưởng Hách Liên Tuệ sao? Nếu Giang Tiểu Lâu vạch trần đối phương, mọi thứ sẽ rơi vào cục diện thế nào?

Hách Liên Tuệ tràn đầy cảm kích, run run nói: “Đại ân đại đức của mẫu thân, cả đời này con khó mà báo đáp.”

Khánh vương phi nhẹ nhàng nở nụ cười, vẻ mặt khó hiểu: “Ta tốt với con, vì luôn xem con là con gái ruột, cũng không cần con báo đáp gì. Tuyết Ngưng đi sớm, con cũng có khác gì con ruột của ta đâu. Bất kể là lúc nào, ta cũng mong con nhớ kỹ điểm này.”

“Vâng.”

“Những năm này tuy rằng con không được Vương gia sủng ái, sức khỏe lại yếu ớt, nhưng ta cũng không hề bạc đãi con, cũng xứng đáng với mẫu thân đã qua đời của con, đúng không?”

Hách Liên Tuệ vội nói: “Mẫu thân nói rất đúng.”

Khánh vương phi hít sâu một hơi, cật lực khống chế tâm tình mãnh liệt: “Phủ Tam hoàng tử và Vương phủ không giống nhau, ngày xưa bất kể con làm sai chuyện gì hoặc có chút ngang bướng, mẫu thân đều có thể thông cảm, tìm đủ cách che chở cho con. Nhưng một khi gả đi làm vợ người ta, nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, nhẫn nại mọi chuyện, không nên để người ta nói mẫu thân không biết dạy dỗ…”

Hách Liên Tuệ nháy mắt một cái, sắc mặt vui mừng xuất phát từ đáy lòng: “Con gái nhất định noi theo mẫu thân.”

Khánh vương phi chợt ngẩn ra, bật cười: “Noi theo ta? Ta chẳng qua chỉ là một kẻ ngu si, bị người ta lừa bao nhiêu năm cũng không tỉnh, con rất tốt, thật sự rất tốt, không giống ta chút nào.”

“Mẫu thân…”

“Không có gì, ta chỉ đang nói Thuận di nương thôi, không còn sớm nữa con quay về đi thôi.”

Nghe xong lời này, Hách Liên tuệ vội vã bái tạ: "Vâng, mẫu thân."

Ngày hôn lễ, ánh mắt trời chiếu rọi khắp nơi, gió xuân ôn hòa. Sáng sớm, Khánh vương phủ vô cùng náo nhiệt, trước cửa xe ngựa tập hợp, dòng người qua lại liên tục. Tam hoàng tử Độc Cô Khắc mang theo nụ cười trên mặt, cưỡi trên tuấn mã, đạp lên ánh mặt trời mà tới. Một đội cờ phướng theo sát phía sau, tiếp theo là ban nhạc cung đình và các tì nữ xinh đẹp nâng khay. Đội nghi thức cùng nhau đi tới, náo nhiệt càng lúc càng lên cao, người qua đường thấy tình cảnh tiền hô hậu ủng này không khỏi vui lây.

Hách Liên Tuệ phải theo Tam hoàng tử vào cung làm lễ, cho nên trời vừa sáng Tam hoàng tử đã cố ý tới đón tân nương.

Lúc Hách Liên Tuệ ra cửa, thân mặc hỉ phục đỏ au, mái tóc đen óng búi cao, hoa tai trân châu đung đưa, dù có khăn che lại gương mặt kiều diễm của nàng, nhưng một thân hỉ phục chói mắt vẫn khiến người ta vô cùng ấn tượng. Hai tì nữ nâng nàng lên kiệu, đội nghi thức vẫn cuồn cuộn đưa nàng vào hoàng cung. Hoàng đế hoàng hậu ngồi ngay ngắn trên cao, Tam hoàng tử và Hách Liên Tuệ chính thức bái kiến. Đại thần tay nâng chiếu thư, bố cáo thiên hạ. Kể từ hôm nay, Hách Liên Tuệ chính thức được sắc phong làm chính phi Tam hoàng. Lễ xong, Độc Cô Khắc liền dẫn tân nương quay về phủ đệ của mình.

Theo lễ nghi Đại Chu, hoàng tử kết hôn trước hết phải vào cung cúi chào, sau khi được chiếu thư mới có thể hồi phủ, trình tự này có thể nói cực kỳ rườm rà.

Giang Tiểu Lâu chỉ đứng xa xa trong đại sảnh xem nghi lễ, người xướng lễ hô cao hiệu lệnh: “Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái.” Ngay khi hắn nói đến bốn chữ phu thê giao bái, Hách Liên đột nhiên run rẩy cả người, sợi dây đỏ trong tay cũng rơi xuống đất.

Hỉ nương (một dạng giống bà mai, chuyên dẫn cô dâu đi vào nhà trong ngày cưới) lấy làm kinh hãi, vội vã đi đến nhặt dây đỏ lên nhét vào tay nàng. Nhưng ngón tay tân nương trắng bệch, gắt gao nắm lấy sợi dây lụa đỏ, thân thể run đến đứng không vững.

Tất cả tân khách đều chú ý tới tình cảnh này, không khỏi nghị luận sôi nổi lên.

“Tân nương làm sao vậy?"

“Đúng vậy, xưa nay Vân Châu quận chúa rất chú trọng dáng vẻ, sao lại loạng choạng như vậy?”

“Chắc không phải say rượu chứ?” Có người lớn tiếng trêu đùa, “Ôi Tam điện hạ, mau ôm lấy tân nương.”

Mọi người nghe vậy, không khỏi thoải mái cười to.

Sau một khắc, Hách Liên Tuệ mềm nhũn ngã xuống, khăn đỏ che mặt cũng rơi xuống đất. Hỉ nương không khỏi kêu lên sợ hãi: “Ôi chao, khăn rơi xuống đất, không may mắn đâu.”

Độc Cô Khắc đã phát hiện Hách Liên Tuệ không đúng, tuy rằng trên mặt nàng vẫn có son phấn, vẫn còn hồng hào, nhưng cả người thở không ra hơi, nàng không ngừng đánh vào ngực mình, phảng phất như không chịu đựng được nữa.

Độc Cô Khắc vội đi tới nâng nàng dậy, nhưng đến khắc này làm thế nào cũng không đỡ nàng dậy được, một thân hỉ phục kia phảng phất như nặng ngàn cân, ép đến cả người Hách Liên Tuệ mềm nhũn.

Độc Cô Khắc hoàn toàn thay đổi sắc mặt, tái nhợt mà hét to lên: “Đại phu, mau đi mời đại phu.”

Tất cả tân khách đều sửng sốt, tân nương đột ngột té xỉu ở đại sảnh, đúng là chuyện lạ chưa từng có.

“Tiểu thư, người xem…” Tiểu Điệp che miệng mình, tràn đầy khiếp sợ.

Giang Tiểu Lâu nhìn tình cảnh này, trong mắt toát ra sắc thái kỳ dị.

Hách Liên Tuệ nằm sấp trên đất, không ngừng thở hổn hển, như muốn hít hết tất cả không khí vào phổi, nhưng bất kể nàng cố gắng thế nào cũng không làm được, cả người giống như một con cá bị mắc cả, dùng hết sức mình muốn nhảy lại vào trong hồ nước, nhưng chỉ có thể bất lực mà nằm trên bờ, chờ đợi Tử thần ghé thăm. Ngón tay nàng gắt gao nắm chặt áo bào của Tam hoàng tử, đốt ngón tay dùng sức đến xanh lên, đầu nặng nề đung đưa, trâm phượng rơi vãi trên đất, bị các tì nữ vội vàng chạy tới chạy lui dẫm lên mà không ai để ý. Nàng trợn to hai mắt, há to miệng, ánh mắt tìm kiếm Giang Tiểu Lâu trong đám người.

Xuyên qua tầng tầng lớp lớp người, ánh mắt kia chứa đầy oán hận…

Hiển nhiên, nàng cho rằng Giang Tiểu Lâu là nguyên nhân gây nên chuyện này, cho nên mới nhìn nàng như vậy.

Ánh mắt Giang Tiểu Lâu bình tĩnh, dùng thái độ lạnh lùng đối mặt với bộ dạng sắp chết của nàng, sau đó, Giang Tiểu Lâu lại hướng về phía nàng khe khẽ lắc đầu.

Không phải ta, nàng đang truyền đạt ý nghĩ như vậy.

Ánh mắt Hách Liên Tuệ đột nhiên trở nên khiếp sợ, hoàn toàn không thể tin tưởng…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: Hạ San, Ida, Isabella021295, Mưa Đá 44, Nguyêtle, Thongminh123, san san, zinna
     
Có bài mới 15.11.2017, 12:53
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 23.12.2016, 20:29
Bài viết: 318
Được thanks: 3066 lần
Điểm: 54.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản - Điểm: 57
Chương 131: Đòn hiểm sau lưng (1)

Mọi người hoảng hồn, lập tức đưa Hách Liên Tuệ vào nội viện. Đại phu vội vội vàng vàng tới, nhanh chóng bắt mạch cho nàng, Hách Liên Tuệ thì đã bất tỉnh.

Tam hoàng tử không ngờ đang yên đang lành bái đường lại xảy ra chuyện như vậy, hắn nhất thời tức giận tới cực điểm, mạnh mẽ nện một quyền xuống bàn.

Tì nữ nơm nớp lo sợ: “Tam hoàng tử, Minh Nguyệt quận chúa…”

“Để cho nàng ấy vào.” Độc Cô Khắc nói.

Giang Tiểu Lâu từ ngoài cửa đi vào, Độc Cô Khắc bỗng nhiên ngẩn đầu nhìn chằm chằm nàng: “Có phải Vân Châu quận chúa trời sinh có bệnh?”

Vẻ mặt Giang Tiểu Lâu an ổn: “Tam điện hạ không phải đã biết trước rồi sao, Vân Châu quận chúa có chứng bệnh suyễn, nhưng mà… đã nhiều năm không tái lại rồi.”

Sắc mặt Độc Cô Khắc từ từ âm trầm lại, ba bốn năm không phát bệnh, ở ngay hỉ đường lại ngã xuống, làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?

“Khánh vương phủ các người nhất định phải cho ta một câu trả lời, lập tức, bây giờ.”

Giang Tiểu Lâu cũng không để ý tới chuyện hắn tức giận, chỉ lẳng lặng đi tới nói: “Chuyện đến nước ngày, vẫn là để mẫu thân làm chủ đi.”

Độc Cô Khắc lạnh rên một tiếng, dặn dò: “Người đâu, đi mời Khánh vương phi tới cho ta.”

Tì nữ sợ hết hồn, trong lúc hốt hoảng suýt nữa đã vấp ngã ở cửa.

Tâm tình Độc Cô Khắc lo lắng, đi qua đi lại ở đại sảnh, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Giang Tiểu Lâu làm như không thấy, chậm rãi ngồi uống trà, vẻ mặt đặc biệt lạnh lùng. Độc Cô Khắc mấy lần dừng lại muốn hỏi gì đó, thấy biểu hiện nàng như thế, lời muốn nói ra đều nuốt vào.

Theo thông lệ Đại Chu, trong nhà gái cũng sẽ đãi tiệc bạn bè thân thích của mình, vốn dĩ Giang Tiểu Lâu nói đi một lát sẽ trở lại, nhưng quá hai canh giờ cũng không thấy đâu. Khánh vương phi đang chào hỏi khách khứa thì bên ngoài có người đến báo tin, nói là tân nương đột nhiên ngã bệnh, bất tỉnh giữa hỉ đường. Sắc mặt Khánh vương đại biến, hai chân lảo đảo một cái muốn té xỉu. Khánh vương phi chỉ kinh hoảng trong chốc lát, liền dặn dò người dìu Khánh vương về nghỉ, lại nói với Triêu Vân: “Chuẩn bị một chút, ta lập tức đến phủ Tam hoàng tử.”

"Vâng."

Nửa canh giờ sau xe ngựa của Khánh vương phủ chạy đến phủ Tam hoàng tử, Khánh vương phi vào cửa, sắc mặt có chút khác thường: “Người sao rồi?”

Giang Tiểu Lâu đặt chén trà xuống, giọng điệu trầm ổn: “Mẫu thân, đại phu còn chưa đi ra.”

Giờ khắc này, rèm cửa hơi nhúc nhích một chút, đại phu đi ra: “Điện hạ, chuẩn bị hậu sự đi.”

“Ngươi nói cái gì?” Độc Cô Khắc tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, hầu như không thể tin vào tai mình.

Lần đầu tiên Độc Cô Khắc cảm nhận được như có một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, Hách Liên Tuệ mà hắn chọn tới chọn lui nay đã không qua khỏi, tân nương vừa vào cửa đã phải làm tang sự, chuyện này là thế nào chứ?

Đại phu lắc đầu, mặt đẩy tiếc hận: “Bệnh này vốn là như vậy, lúc thì tốt lúc thì xấu, chưa nói đến chuyện mệt nhọc trước hôn lễ, cho dù trong không khí có một chút phấn hoa hay tro bụi khiến nàng bị dị ứng, thì cũng có thể lấy mạng nàng bất cứ lúc nào. Đừng thấy tân nương ngày thường khỏe mạnh, thật ra không khác gì người làm bằng giấy…”

Sắc mặt Độc Cô Khắc tái nhợt, ngồi phịch xuống ghế không nói một lời.

Ngữ khí Khánh vương phi đặc biệt bình tĩnh: “Người còn sống được bao lâu?”

Đại phu thở dài: “Lão đã dùng châm giữ lại mạng cho hoàng tử phi, nhưng chỉ được khoảng nửa canh giờ, để hoàng tử phi nói hết lời muốn nói, rồi an tĩnh mà ra đi.” Nói xong hắn liền thi lễ một cái, khom người lùi ra.

Khánh vương phi liếc mắt nhìn về phía nội viện, nói với Tam hoàng tử: “Điện hạ, người có gì muốn nói với Tuệ Nhi không?”

Độc Cô Khắc tang thương lắc đầu, hắn đối với Hách Liên Tuệ không có cảm tình, có gì mà nói?

Khánh vương phi mang theo Giang Tiểu Lâu tiến vào bên trong, tơ lụa màu đỏ treo cao, trên bàn bày đầy chén dĩa có hình long phượng, hai đôi đũa ngà voi, gấm vóc tua rua vàng đỏ lung lay, tì nữ đứng thẳng hai bên. Vốn là một tân phòng vui vẻ, bây giờ lại một mảnh mây đen mù mịt, trên mặt mỗi người đều ngập tràn bi thương. Ngày vui mà tân nương lại sắp chết, đúng là tai họa trời giáng.

Nhìn thấy Khánh vương phi, các tì nữ dồn dập quỳ xuống hành lễ, Khánh vương phi phất ta: “Các ngươi ra ngoài đi, ta có lời muốn nói với Vân Châu quận chúa.”

Mọi người không dám nói gì, lặng yên không một tiếng động lui xuống.

Hách Liên Tuệ mặt trắng như tờ giấy, suy nhược nằm đó. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng khó khăn di chuyển đôi mắt, nhìn về phía Khánh vương phi. Chợt, nàng lóe lên một nụ cười yếu ớt: “Mẫu thân, người đến gặp con lần cuối sao?”

Khánh vương phi cũng không nói gì, chỉ đi thẳng tới trước mặt nàng, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Hách Liên Tuệ khẽ cười một cái, sắc mặt càng trắng hơn lúc nãy, âm thanh cũng khác hẳn ngày thường, như bị nghẽn lại: “Mẹ ruột con… vẫn sợ hãi người, không muốn con đi bầu bạn với người, thậm chí ngay cả thỉnh an cũng mượn cớ không đi. Nhưng sau đó bà ấy chết, không thể nhờ ai, cuối cùng chỉ phải van cầu người. Ngày hôm đó con trốn trong tủ không chịu ra ngoài, người tự mình bưng thức ăn đến tìm con. Khụ khụ, nào là bánh chưng, có mặn có ngọt, mứt táo, bánh đậu, người để con tùy ý chọn lựa.”

Khánh vương phi thở dài một hơi: “Những chuyện này thì ra con vẫn còn nhớ.”

“Nếu người khác muốn đến phòng mẫu thân thì phải có giờ có giấc, chỉ có con muốn đến là đến. Lúc còn nhỏ, gặp phải khi người đang nghỉ ngơi, con còn có thể vòi vĩnh cùng nằm với người, nằm ngay bên cạnh người.”

Trên mặt Khánh vương phi hiện lên ý cười bất đắc dĩ: “Đúng rồi, khi đó con còn quấn lấy ta bắt ta kể chuyện xưa.”

Sắc mặt Hách Liên Tuệ ngày càng trắng: “Mẫu thân, tuy rằng con không phải con gái ruột của người, nhưng người rất thương con. Có lúc con bướng bỉnh, sờ soạng lòng bàn tay, người vì nhột nên tỉnh giấc, vẫn không đành lòng mắng con. Khi người không vui, con liền ở bên cạnh nói đùa, khi đó… mẹ con chúng ta rất vui vẻ.”

Khánh vương phi nhìn Hách Liên Tuệ, hai mắt từ từ ướt át, đột nhiên nói: “Con không được khỏe, đừng nói nữa.”

Hách Liên Tuệ chỉ nói tiếp: “Nếu hôm nay không nói hết ra, sau này cũng không còn cơ hội nữa.” Nàng liếc mắt nhìn Giang Tiểu Lâu đứng xa xa, nở nụ cười trống vắng: “Thật ra con đã đoán được sẽ có ngày này, chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Người ta thường nói, người sắp chết lời nói cũng bi ai. Hôm nay con sẽ nói hết những gì muốn nói ra.”

Nàng lại nặng nề ho khan một tiếng, tinh thần dường như tốt hơn lúc nãy rất nhiều, ánh mắt cũng phấn khởi khác thường.

“Từ đầu con thật sự xem mẫu thân là mẹ ruột của mình, người cũng rất yêu thương con, khiến cho cho dù không còn mẹ ruột cũng có thể sống được trong vương phủ, nhưng khi Hách Liên Tuyết trở về…”

Khánh vương phi lập tức cắt ngang nàng: “Không, trong lòng ta con và Tuyết Nhi đều như nhau.”

Hách Liên Tuệ cười lạnh: “Mẫu thân, con không cảm thấy người yêu thuong con bao nhiêu, kêu người yêu một đứa con không có huyết thống giống như con ruột của mình, đó là chuyện không thể nào.”

"Ta..."

“Hoàn toàn khác biệt chứ, đối với con ruột, mẫu thân có thể trách cứ bất cứ lúc nào, nhưng đối với con… người luôn rất khách khí, bất kể con làm gì người cũng không tức giận. Đó là vì giữa chúng ta có khoảng cách, người sẽ không bao giờ dùng cách giáo dục Dao Tuyết tỷ tỷ để giáo dục con.”

Khánh vương phi không nói lời nào, bà rất yêu thương Hách Liên Tuệ, nhưng dù sao Dao Tuyết cũng là con ruột bà, lại thất tán nhiều năm, cho nên khi Dao Tuyết vừa về phủ, quả thật bà đã bỏ quên Hách Liên Tuệ. Bây giờ nghĩ lại, nàng thường xuyên cô độc ngồi một bên, lẳng lặng mà nhìn mình. Khi đó nàng đang mong chờ cái gì, nếu mình có thể chú ý tới nàng một chút, có phải những chyện sau này sẽ không phát sinh?

Hách Liên Tuệ con môi lên trào phúng: “Con biết mình có làm gì cũng không sánh bằng Dao Tuyết, tỷ ấy ôn nhu, lương thiện, mỹ lệ, có tất cả những gì con muốn, quan trọng nhất là trên người tỷ ấy chảy dòng máu của mẫu thân, điểm này con có cố gắng đến mấy cũng không theo kịp. Cho nên con rất hận tỷ ấy, từ ngày đầu tiên  tỷ ấy vào phủ, con đã nghĩ phải làm sao để cho tỷ ấy rời đi. Là con đã nói, chỉ có chết đi mới giúp tỷ ấy cọ rửa sỉ nhục trong quá khứ, mới có thể chấm dứt tai họa cho mẫu thân. Nếu để cho người khác biết những trải nghiệm và tao ngộ của tỷ ấy, mẫu thân sẽ phải chịu đựng nhục nhã đáng sợ nhất.”

Khánh vương phi bỗng nhiên nhắm mắt lại, không đành lòng nghe nữa.

Hách Liên Tuệ nhẹ cười: “Con là hung thủ, nhưng Giang Tiểu Lâu không tìm được… khụ khụ, mãi mãi không thể tìm được chứng cứ. Người xem, thú vị biết bao chứ…”

Giang Tiểu Lâu chỉ đứng tại chỗ, vẻ mặt đặc biệt bình tĩnh.

Nhân chi sơ, tính bổn thiện, lần đầu tiên nhìn thấy Hách Liên Tuệ, nàng yên tĩnh, ngoan ngoãn, mang theo mấy phần gầy yếu, bộ dạng làm người ta thấy yêu thương. Nhưng mà, thiếu nữ xinh đẹp này vốn nên ôn nhu lại có tâm địa độc ác. Có lẽ tình thương nàng dành cho Khánh Vương phi chính là độc chiếm, có lẽ lòng ghen tỵ đã che mờ lương tri. So với Thuận di nương, những toan tính đẫm máu của Hách Liên Tiếu, thì những âm mưu giết người không thấy máu này càng khiến người ta thấy lạnh sống lưng, sởn tóc gáy.

Khánh Vương phi nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Đừng nói nữa.”

Hách Liên Tuệ nghiên mặt, giọt nước mắt từ từ lăn ra từ mắt trái, chậm rãi lướt qua sống mũi, chỉ có một giọt óng ánh long lanh, nhưng trên môi nàng lại mang theo thù hận quái lạ: “Nếu phần tình cảm này không được đầy đủ, thì con thà là không có. Nếu mẫu thân không thể yêu thương một mình con, thì thà để người hận con. Cho nên, mẫu thân giết con là đúng, nếu con còn sống thì sớm muộn cũng sẽ giết chết Giang Tiểu Lâu.”

Giang Tiểu Lâu nghe vậy, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Hách Liên Tuệ.

Âm thanh Hách Liên Tuệ lạnh lẽo: “Chết một người, lại đến thêm một người, ông trời thật lạnh nhạt với ta.”

“Tuệ Nhi, tại sao đến nước này con vẫn không biết hối cải. Sự giáo dục bao nhiêu năm qua của ta đều vô ích cả sao?” Thương hại trên mặt Khánh Vương phi từ từ biến mất.”

“Ha ha…” Hách Liên Tuệ làm như nghe phải chuyện rất  buồn cười, đúng là nàng đã cười, nhưng vừa cười lại vừa có máu tràn ra từ miệng, cảnh tượng vô cùng khủng bố nhưng nàng làm như không hay biết, “Mẫu thân, có mấy người trời sinh đã xấu xa, giáo dục thế nào cũng không tốt lên được.”

Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đúng rồi, người trời sinh xấu xa sao đến chết vẫn không chịu nhận sai, không chịu xin Vương phi tha thứ.

Khánh Vương phi đột nhiên đứng lên, không chịu nhìn nàng nữa, bỏ ra ngoài.

Rèm nhúc nhích một chút, bóng người Khánh Vương phi biến mất, ánh mắt Hách Liên Tuệ nhẹ nhàng xoay chuyển, rơi vào trên người Giang Tiểu Lâu.

“Ngươi có thể xin Vương phi tha thứ, chỉ cần ngươi lên tiếng bà ấy nhất định sẽ tha thứ, tại sao phải chọc giận bà ấy?” Giang Tiểu Lâu hỏi.

“Ta không cần người nào tha thứ, người không vì mình trời tru đất diệt.” Hách Liên cười một cái.

“Không, ngươi thà để Vương phi mãi mãi hận mình, Hách Liên Tuệ, ngươi còn chưa đủ xấu xa.” Giang Tiểu Lâu nhẹ nhàng nói.

“Ai nói… khụ khụ…” Trên mặt Hách Liên Tuệ lộ ra nụ cười lạnh lùng: “Vốn dĩ ta định, chỉ thua một mình ngươi, đáng tiếc ông trời không cho ta cơ hội. Ta là một kẻ lừa đảo cấp thấp, ngươi là kẻ lừa đảo cấp cao, ngươi phải tiếp lục lừa đảo, cố gắng diễn tròn vai con gái ngoan, ta tin…ngươi sẽ làm tốt hơn ta, vì ngươi thông minh hơn ta, ác hơn ta. Nhớ kỹ, đừng để ai làm hại mẫu thân…”

Giang Tiểu Lâu nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Ta hứa với ngươi.”

Khóe miệng Hách Liên Tuệ lộ ra nụ cười quái dị, trút hơi thở cuối cùng.

Ở bên ngoài, Khánh Vương phi dường như cảm nhận được cái gì, trong lòng dâng lên một trận bi thương, che lại mặt mình: “Xin lỗi Tuệ Nhi.”

Giang Tiểu Lâu đi ra khỏi phòng, nhìn thấy cảnh Khánh Vương phi đang bi thương, ôn nhu nói: “Mẫu thân, đừng đau lòng vì nàng ta.”

Khánh Vương phi ngước mắt lên, trong mắt tràn đầy lệ quang: “Là ta, ta đã động tay động chân vào áo cưới. Ta biết nó bị suyễn, ở giữa lớp áo cưới này toàn là lông chim, còn có những trang sức kia… Ta muốn nó chết, vì nó giết Tuyết Ngưng, nó đã giết con gái ruột của ta.”

Giang Tiểu Lâu lắc lắc đầu, lý do Hách Liên Tuệ phản bội Khánh Vương phi là vì yêu, nàng quá yêu thương Khánh Vương phi, vì người mẫu thân mình yêu thương đột nhiên bị cướp đi, cho nên nàng mới oán hận Ly Tuyết Ngưng.

Con đường của mỗi người đều là tự chọn, từ khi nàng bước chân vào con đường này thì đã mãi mãi không thể quay đầu.

Vai Khánh Vương phi mơ hồ run rẩy: “Đều là ta sai, nếu lúc trước ta tốt với nó hơn một chút, có lẽ những chuyện này sẽ không xảy ra.”

Giang Tiểu Lâu thở dài: “Mẫu thân, Hách Liên Tuệ nói không sai, đây là số mạng, ít nhất mẫu thân đã thực hiện tâm nguyện của nàng ta, nàng ta mong lâu như vậy, ngóng lâu như vậy, cuối cùng đã có được thứ mình muốn, bất kể là có cơ hội hưởng thụ hay không, nàng ta sẽ mãi mãi làm Tam hoàng tử phi.”

Khánh Vương phi không nói nữa, bà đi ra ngoài, bóng lưng có vẻ đặc biệt cô độc.

Giang Tiểu Lâu yên lặng nhìn lụa đỏ trên hỉ đường được mang đi, nàng biết rõ, nó sẽ nhanh chóng được thay bằng màu trắng. Giang Tiểu Lâu chậm rãi theo hành lang đi ra ngoài, suy nghĩ về Hách Liên Tuệ, vừa không chú ý đã đụng phải một người. Tiểu Điệp kinh ngạc thốt lên, người kia đã kịp thời đưa tay ra đỡ nàng.

Giang Tiểu Lâu giật mình, đập vào mắt là gương mặt của Độc Cô Liên Thành.

Độc Cô Liên Thành khẽ mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa: “Ta đã biết tất cả, có muốn đi ra ngoài với ta không?”

Giang Tiểu Lâu khẽ gật đầu, cùng hắn đi ra ngoài.

Độc Cô Liên Thành thấy Giang Tiểu Lâu vẫn trầm mặc, trong lòng đã hiểu được suy nghĩ của nàng: “Hách Liên Tuệ đã nhận lấy kết cục xứng đáng, sao nàng lại không vui?”

Giang Tiểu Lâu cười nhạt: “Dĩ nhiên là Hách Liên Tuệ đáng ghét, nhưng cũng có chỗ đáng thương. Ta không biết nên hận nàng ta hay đồng tình với nàng ta.”

Độc Cô Liên Thành nhìn chăm chú gương mặt nàng, chỉ nhẹ nhàng cười: “Người đáng thương tất có chỗ đáng trách, nàng hiểu điểm này hơn bất cứ ai, nhưng sao hôm nay lại đa sầu đa cảm như vậy?”

Giang Tiểu Lâu thở dài nói: “Nếu lúc trước ta có thể ngăn cản Tuyết Ngưng nhập phủ, tất cả những thứ này sẽ không xảy ra, là sai lầm của ta. Ta không chỉ không ngăn cản tỷ ấy, còn khuyên tỷ ấy. Có lẽ là tâm tư ích kỷ của ta quá nặng, luôn cảm thấy có tiền có quyền mới được hạnh phúc.”

“Không, đây là nhân tính, tham lam, ích kỷ, tàn nhẫn, ghen tị, lạnh lùng, đều là bản tính con người. Chúng ta sợ hãi cái chúng ta không biết, nhưng thật ra những người ở ngay bên cạnh mình mới là đáng sợ nhất. Gương mặt họ quen thuộc như vậy, thân cận với chúng ta như vậy, nhưng đến thời khắc mấu chốt họ sẽ vì lợi ích của mình mà làm ra những chuyện rất độc ác. Họa phúc không có cửa, chỉ có chúng ta tự tìm tới, báo ứng thiện ác như hình với bóng. Hách Liên Tuệ làm như vậy chỉ vì nàng ta không kháng cự được sự tà ác trong nội tâm mình, không liên quan đến bất cứ ai.”

“Huynh đang khuyên ta sao?”

Độc Cô Liên Thành chỉ cười, nét cười của hắn tuấn tú, nhưng một dòng suối trong suốt từ từ chảy vào đáy lòng, làm cho lòng người thấy khoan khoái.”

Giang Tiểu Lâu nhìn hắn: “Huynh cười cái gì?”

Độc Cô Liên Thành thở dài: “Ta cười nàng ngốc.”

Giang Tiểu Lâu nháy mắt một cái, chờ đợi hắn trả lời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn BònBon 1906 về bài viết trên: CaoThiThuNguyen, HNRTV, Hạ San, Ida, Isabella021295, Thongminh123, Tiểu Xảo, soonsun89, vi ngôn lục ngạn, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 250 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đôngphong, Đại nhĩ đồ đồ, Google Adsense [Bot], Phụng, Thiên Kim Vĩnh Hằng, Vô Tình, y229917, Ôri và 714 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.