Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử

 
Có bài mới 26.02.2017, 19:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 12:31
Bài viết: 748
Được thanks: 690 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt

Tác giả: Trinh Nam Diệp Tử

Thể loại: nhất công nhất thụ, xuyên qua, thú nhân trung khuyển công, đặc chủng binh thụ, chủng điền, sinh tử, ấm áp văn.

Độ dài: 128 chương

Edit: Cáo

Beta: Rồng

Nguồn: Vnsharing

Nguồn edit: sachobangly.wordpress.com


Giới thiệu: Thú nhân trung khuyển công, bộ đội đặc chủng thụ.

Một bộ đội đặc chủng nhảy dù xuyên tới dị thế gặp được thú nhân dực hổ tộc, từ đó về sau bắt đầu hành trình làm ruộng.

Tình tiết chầm chậm không gấp gáp, không có cái gọi là vừa thấy đã yêu.

Bộ đội đặc chủng là một thẳng nam.

Tựa như một tác giả đã nói, đem thẳng nam bẻ cong là một quá trình tuyệt vời.

Xin hãy đi theo tôi, chậm rãi cảm nhận tình yêu đặc biệt ở dị thế này.

Đương nhiên, cuối cùng cũng không thể tránh khỏi có bánh bao nhỏ ra đời.

Biên tập Tấn Giang đánh giá: Bộ đội đặc chủng Địch Nãi trong một lần huấn luyện sinh tồn ù ù cạc cạc tiến vào một khu rừng rậm thần bí.

Nơi này có cây bạch tuộc ăn thịt người, còn có những loài thần kì cậu chưa từng thấy qua.

Trong rừng rậm, Địch Nãi gặp một sinh vật đáng yêu kêu càu nhàu giống hệt như ‘CJ-7’, đặt tên là Tiểu Nhị.

Một người một thú ăn gió nằm sương, ngày nọ gặp phải một đám đầu người thân quái vật.

Lúc Địch Nãi không thể chống chọi nổi, chuẩn bị lâm vào thời khắc nguy hiểm thì một con dực hổ hoàng kim từ trên trời giáng xuống giải cứu đồng thời mang cậu về bộ lạc.

Bởi vì ngôn ngữ không thông, đại vu của bộ lạc cho Địch Nãi uống nước thánh thần kì, lúc này cậu mới biết mình thế nhưng lại xuyên qua, lại còn là một xã hội nguyên thủy không biết nằm trên đại lục nào.

Càng làm Địch Nãi phát điên chính là nơi này không có nữ giới, chỉ có thú nhân biết biến thân cùng phi thú nhân không biến thân.

Mà Địch Nãi thân là phi thú nhân thế nhưng lại bị gọi là giống cái, hơn nữa vì đã uống nước thánh của bộ lạc mà…

Đây là một tác phẩm làm ruộng của một bộ đội đặc chủng dẫn dắt bộ lạc thú nhân nguyên thủy thay đổi cuộc sống.

Điểm đặc biệt của tác phẩm chính là, nam chính thân là bộ đội đặc chủng, bản thân rất mạnh mẽ, cậu không cần thú nhân bảo hộ, cậu có năng lực tự bảo hộ bản thân.

Nhưng cũng vì một mặt bất đồng với ‘giống cái’ nên càng làm nam chính được chú ý ở bộ lạc thú nhân.

Nội dung tác phẩm rất phong phú, vận dụng đại đa số các công nghệ hiện đại, tỷ như chế tạo xà bông, nung đồ gốm… Miêu tả tỉ mỉ vừa phải, tình tiết hợp lý không hề đột ngột.

-( ” V ” )-



Đã sửa bởi hanalee lúc 07.03.2017, 10:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.02.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 12:31
Bài viết: 748
Được thanks: 690 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt [1] Gặp Gỡ Trong Rừng (Thượng)

*****

Tia nắng đầu tiên vào sáng sớm xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp lá cây chiếu xuyên vào khu rừng. Tuy là tháng tám nhưng nhiệt độ không khí vào buổi sáng cũng khá thấp. Sương mù bao phủ khắp khu rừng làm cây cối càng mờ ảo hơn.

Lúc này, trên một nhánh cây cao cỡ hai mét có chút dao động, một đôi mắt đen láy lộ ra khỏi đám cành lá, cảnh giác quan sát xung quanh. Một lát sau, lá cây xào xạc xao động, lộ ra một gương mặt bôi đầy màu sắc. Hóa ra có một người đang nằm ngủ trên cây. Sau khi xác định không có nguy hiểm, người nọ chậm rãi ngồi dậy, phủi phủi lá cây trên người, sau đó thu hồi chiếc dù lót dưới người bỏ vào trong ba lô vắt trên nhánh cây bên cạnh. Sửa sang lại một chút, người nọ xoay người treo dưới nhánh cây. Hai tay rung động, chân đạp nhẹ lên thân cây một chút, rất nhanh liền nhảy xuống đất. Động tác lưu loát nhanh hẹn, hệt như một con khỉ.

Sau khi rơi xuống đất thì có thể nhìn rõ, người này mặc quần áo ngụy trang, chân mang giày cổ cao quân dụng, đội mũ sắt. Dáng người thon dài cao ngất hệt như một ngọn giáo. Có thể khẳng định người này là bộ đội đặc chủng.

Đúng vậy, đêm qua bộ đội đặc chủng Địch Nãi trải qua đêm đầu tiên trong rừng rậm nhiệt đới.

Bọn họ là bộ đội đặc chủng được lựa chọn sau những khảo nghiệm nặng nề, đã được huấn luyện đặc biệt trong căn cứ ở cao nguyên Vân Nam hai tháng. Lần này hạng mục huấn luyện là:  nhảy dù từ 800 mét trên không, bọn họ phải tiến hành huấn luyện sinh tồn trong rừng rậm năm ngày. Mỗi được được phát một tấm bản đồ, một cái ba lô, xuyên qua khu rừng núi rậm rạp to lớn, đi tới địa chỉ tập hợp được chỉ định.

Phạm vi khu vực huấn luyện lần này rất lớn, cho dù ấn theo tốc độ đi đường bình thường không hề trì hoãn thì cũng phải mất đến ba ngày mới có thể tới được địa điểm chỉ định.

Ngày đó sau khi Địch Nãi nhảy xuống khỏi máy bay, bung dù lắc lư lắc lư đáp xuống một sườn núi. Trên sườn núi này chỉ có vài lùm cây bụi thấp bé. Cậu có thể xem là may mắn, không bị dính trên cây.

Sau khi đáp xuống đất, Địch Nãi cẩn thận gấp dù để vào ba lô. Nếu muốn sinh tồn trong rừng nhiệt đới, dù chính là thứ rất tốt, có rất nhiều tác dụng.

Sau khi mở ba lô, Địch Nãi thuận tiện sửa sang lại mấy thứ bên trong. Trong ba lô chỉ có một ít đồ vật. Dù sao cũng là huấn luyện sinh tồn dã ngoại, gian nan khổ cực chính là điều kiện huấn luyện.

Nhưng khảo nghiệm lớn nhất mà bọn họ phải đối mặt chính là sự cô độc, bởi vì lần huấn luyện này bọn họ hoàn toàn bị cô lập, không có bất cứ viện trợ nào. Cũng chính vì thế, vật phẩm mang theo cũng khá đầy đủ, để tránh gặp chuyện ngoài ý, cứu viện tới không kịp mà tạo thành thương vong không cần thiết.

Trong ba lô có hai cái hộp. Một là hộp cấp cứu, cái còn lại là hộp đựng cơm. Trong hộp cấp cứu có i ốt, bông, băng, vài miếng dán vết thương cùng một ít thuốc thường dùng. Trong hộp đựng cơm có 500g muối ăn, một khối chocolate dùng khi khẩn cấp, một gói kim chỉ, một cái kính lúp, một con dao đa năng nhỏ gọn cùng với một bình rượu nhỏ có nồng độ cao.

Trừ những thứ đó, trong ba lô còn có một cuộn dây thừng, một con dao găm, một khẩu súng báo hiệu, một cây đèn pin khẩn cấp cùng một khẩu súng lục quân dụng kiểu 54. Bởi vì vừa không phải thực chiến cũng không phải diễn luyện đối kháng nên bọn họ không được trang bị súng ngắm. Súng lục chỉ dùng để phòng thân, lúc gặp phải dã thú thể hình lớn công kích có thể dùng để bảo toàn sinh mạng.

Địch Nãi lấy dao găm cẩn thận cột vào bắp chân, súng lục quân dụng thì cột vào dây lưng, sau đó đứng thẳng dậy, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh nơi này. Xung quanh là những thân cây cao lớn, dễ dàng che chắn tầm mắt cậu.

Cậu leo lên chỗ cao, nhìn bản đồ, xác định nơi này không phải địa điểm dự định tiếp đất ban đầu. Chẳng lẽ gió hôm nay quá lớn, thổi cậu vượt khỏi địa điểm dự định?

Bất quá Địch Nãi nghĩ, cho dù lệch một chút thì cậu cũng có thể phán đoán được phương hướng chính xác, trong khoảng thời gian quy định trở về địa điểm chỉ định.

Địch Nãi chặt bỏ một nhánh cây, tước hết cành lá chỉ còn lại thân cây, sau đó cắm nó xuống đất, theo bóng gậy chiếu xuống mặt đất mà phán đoán hướng bắc, sau đó bắt đầu nhắm về phía đông nam mà đi.

Trong rừng có vô số muỗi, Địch Nãi trên đường đi tìm được cây ngải tây, liền bôi đầy người, rốt cục không còn bị muỗi chích nữa. Cây gậy tước khi nãy, Địch Nãi cột dao găm vào một đầu, làm thành một cây lao. Nó không thể săn động vật nhưng có thể giúp cậu hái trái cây. Trên đường, cậu thấy một cây đu đủ. Trái đu đủ ở tít trên ngọn cây, cậu phóng một phát liền rụng xuống. Đu đủ tuy hơi chát nhưng vẫn có thể xem là một loại hoa quả tốt.

Khát, Địch Nãi liền nhai cây cỏ giải khát. Lá cọ ăn có chút giống bắp cải, non non mềm mềm có nhiều nước, ăn giải khát rất tốt.

Đi tới một hồi, Địch Nãi nhìn thấy trong đám cây cối phía trước có một con bướm thật lớn đang nhảy múa. Hoa văn trên đôi cánh thật lớn của nó lộng lẫy dị thường, màu sắc phối hợp biến ảo, xinh đẹp tới mức làm người ta mê muội. Địch Nãi đi tới gần cũng không thấy nó trốn tránh, ngược lại bắt đầu bay xung quanh người cậu.

Địch Nãi ngửi thấy một làn hương thơm mát ập tới, không khí tựa hồ tỏa ra một hương vị làm người ta say mê. Cậu nghĩ, bộ dáng con bướm này cũng thực kì quái a. Đầu nó xù xù, cư nhiên có cái mỏ nhọn nhọn như hồ ly. Địch Nãi mê mẩn, chẳng lẽ con bướm này bị biến dạng? Cậu đuổi theo vài bước, muốn nhìn kĩ hơn. Con bướm kia lại tiếp tục bay tới phía trước.

Địch Nãi vô thức đuổi sát phía sau, chính là nó bay lúc cao lúc thấp, rất khó thấy rõ. Mà càng không nhìn rõ, Địch Nãi lại càng muốn nhìn. Bất tri bất giác cậu đã đi theo con bướm kia một quảng đường thật dài. Đột nhiên một nhánh cây móc vào quần áo Địch Nãi, làm cậu bị ngăn lại. Địch Nãi đang định dùng sức thoát ra thì giật mình tỉnh táo lại. Nhìn nhìn xung quanh, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Trước mặt cư nhiên là vách núi, suýt chút nữa đã té xuống. Xem ra con bướm mặt hồ ly này có năng lực mê hoặc lòng người.

Địch Nãi thầm nghĩ, trong khu rừng nguyên thủy chết tiệt này, quả thực không thể sơ ý chút nào a!

Hôm sau, Địch Nãi băng qua một ngọn núi cao, trên đỉnh núi gặp một rừng trúc, cậu chặt trúc cùng dây thừng làm thành một cây cung trúc đơn giản. Quả nhiên, rất nhanh cậu dùng cây cung này bắn được một con chim trĩ ở trên đường đi.

Chim trĩ này có màu lông rất kì dị, móng vuốt thực sắc bén. Cậu nhổ lông chim trĩ, sau khi mổ bụng nó thì dùng nhánh cây khô cùng lông chim đánh lửa, đốt thành một đống lửa trại. Chim trĩ nướng, cho dù chỉ có muối nhưng cũng thực ngon miệng.

Buổi tối, Địch Nãi dùng gậy trúc và dây thừng làm một cái bẫy rập đơn giản ở gần nơi ẩn núp tạm thời. Trước kia lúc còn ở ngoài quê, cậu từng theo hàng xóm lên núi săn bắn, đối với chuyện này cũng không có gì xa lạ.

Sáng sớm ngày thứ ba, Địch Nãi tỉnh lại trong tiếng chim hót véo von, duỗi thắt lưng một cái rồi đi xem thử bẫy rập.

Địch Nãi kinh hỉ, cách mặt đất khoảng một mét có một con thỏ đang treo lơ lửng.

Ha ha, thực không ngờ lại quơ được con mồi. Con thỏ thực béo a, có thể ăn no nê.

Địch Nãi vươn tay chuẩn bị xách con thỏ lên. Con thỏ kia cư nhiên há mồm táp về phía cậu. Răng nanh thực sắc bén, may mắn cậu phản ứng lẹ tránh được, bằng không bị cắn thành mấy lỗ hổng.

Bất quá, con thỏ đang thương đã bị cột một chân sau, cố gắng quẫy quẫy không ngừng. Nhưng cho dù nó hung dữ cỡ nào cũng không thể trốn thoát năm ngón tay Địch Nãi.

Một lần nữa túm lấy cổ con thỏ, dao găm xẹt qua, máu tươi ấm áp phun ra, Địch Nãi ngửa đầu trực tiếp uống. Trong rừng rậm, máu động vật chính là thứ tốt, vừa giải khát lại chống đói.

Con thỏ kia đủ để Địch Nãi no nê một bữa, số thịt còn lại cậu cất vào ba lô, để dành cho bữa sau. Lúc chuẩn bị tiếp tục lên đường, Địch Nãi đột nhiên nghe thấy trong rừng truyền tới tiếng vang ba lạp ba lạp.

Địch Nãi ngẩng đầu thì thấy một con chim to như con dơi bay về phía mình, cái miệng nhọn hoắt, thực rõ ràng rất khát máu. Cậu nhanh nhẹn nhảy qua bên cạnh, tránh được. Nắm chặt dao găm, cậu quay đầu muốn thử đánh nhau với con chim to kia một phen. Nào ngờ, bất quá chỉ trong chớp mắt, trước mặt thế nhưng lại có rất nhiều con khác ùn ùn kéo tới. Có thể mùi máu của con thỏ kia hấp dẫn chúng nó.

Cường long khó áp địa đầu xà, ông đây không thèm chơi với bọn mày. Địch Nãi nghĩ như vậy, chợt lách người xuyên qua giữa hai thân cây lớn, một đường vội vàng chạy khỏi khu vực của đàn dơi.

Chạy thật xa Địch Nãi mới nhớ ra mình đã quên cầm theo cung tên. May mắn, dao găm vẫn còn cắm trong chiếc giày.

Địch Nãi không ngừng lại, một lần nữa phán đoán phương hướng sau đó đi tiếp.

Tối nay có một cơn giông ập tới. Cũng may Địch Nãi đã đoán trước nên trốn vào trong một sơn động.

Trong sơn động, Địch Nãi ăn hết số thịt thỏ còn lại, dùng dù lót lên lá cây làm thành một chỗ ngủ đơn giản, sau đó rắc tro xung quanh cửa động, nằm ngủ trong tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài.

Hôm sau giẫm lên lớp đất bùn lầy lội trên triền núi tiếp tục đi tới phía trước, lòng tin của Địch Nãi có chút dao động. Cậu rốt cuộc có đi đúng đường hay không? Vì sao mấy ngày nay cứ lòng vòng trong núi, ngay cả một bóng người cũng không thấy. Cậu lại nghĩ, có lẽ vùng núi này đặc biệt hẻo lánh đi.

Vì tránh để mình lạc đường trong rừng, dọc theo đường đi Địch Nãi luôn làm dấu hiệu. Một đường đi tới, cậu không hề nhìn thấy dấu hiệu của mình, điều này chứng tỏ cậu không phải đang đi lòng vòng, đúng là đi thẳng tới trước.

Địch Nãi nghĩ, nếu phương hướng không sai, như vậy chỉ cần kiên trì thì nhất định sẽ tới địa điểm chỉ định. Nghĩ vậy, Địch Nãi buông tha gánh nặng trong lòng, lại tiếp tục đi tới.

Hôm nay Địch Nãi ở trong một khe núi, cậu săn được một con hoẵng. Thịt hoẵng tươi non ngon lành vẫn là lần đầu tiên Địch Nãi được ăn.

Địch Nãi lột da hoẵng xong thì dùng số hương liệu hái được trên đường hôm qua chế biến một phen. Sau khi nướng xong, hương vị thơm ngon ngọt ngào kia làm cậu cũng bội phục chính mình. Lúc đang ăn say sưa thì một bóng đen khổng lồ từ một gốc cây to nhào tới. Địch Nãi vội vàng lăn một vòng, vô cùng chật vật tránh được. Nhưng trên lưng vẫn bị cào một phát, bỏng rát đau đớn.

Quay đầu lại, bóng đen kia cư nhiên là một con tinh tinh đầu sư tử, thân hình to lớn tới đáng sợ. Trời ạ, cậu gặp quái thú rừng rậm!

Con tinh tinh kia một kích không trúng lại một lần nữa nhào tới. Địch Nãi nhanh nhẹn nhảy dựng lên, mũi chân giẫm lên nhánh cây bên cạnh, đầu kia của nhánh cây liền bật về phía đầu con tinh tinh. Quái thú tinh tinh bị quất ngã lăn xuống đất, nó xoay người đứng lên, gào rống bổ nhào về phía Địch Nãi. Địch Nãi rút dao găm, chuẩn bị nghênh chiến. Quái thú tinh tinh này rất nhanh nhẹn, Địch Nãi vài lần bị nó cào rách da. Trong một lần né tránh, Địch Nãi vô ý bị rễ một cây cổ thụ làm vấp ngã.

Mắt thấy quái thú tinh tinh đưa tay tới định bóp cổ mình, khoảng khắc chỉ mành treo chuông, Địch Nãi rút súng lục bên hông bắn một phát về phía quái thú tinh tinh. Bụng nó bị bắn bị thương, rú lên một tiếng rồi nhanh chóng lao vào trong rừng.

Địch Nãi kiệt sức nằm trên mặt đất, lau mồ hôi lạnh, thực nguy hiểm a, nếu không có súng thì nói không chừng cậu đã trở thành thức ăn của quái thú tinh tinh.

Xem ra lúc ăn thịt động vật trong khu rừng này nhất định phải cẩn thận đề phòng những kẻ săn mồi bị mùi thịt đưa tới a.

Hi vọng không bị đội trưởng phê bình mình làm tổn thương động vật bảo hộ. Bất quá nghĩ tới thì con quái thú tinh tinh này hẳn không nằm trong số động vật được bảo hộ đâu.

Không có nhiều thời gian để cảm thán, nghỉ ngơi một lúc, Địch Nãi sửa sang lại ba lô, tiếp tục đi tới.

Hoàn Chương 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.02.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 12:31
Bài viết: 748
Được thanks: 690 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt [2] Tùng Lâm Kỳ Ngộ (Trung)

*****

Càng đi tới trước, thảm thực vật càng tươi tốt, cơ hồ ngay cả bầu trời cũng không nhìn thấy. Địch Nãi nghĩ, hẳn mình đang tiến sâu vào rừng rậm nhiệt đới. Thảm thực vật ở đây tươi tốt dị thường, cây cối che khuất cả mặt trời, có rất nhiều lúc cậu chỉ có thể chui tới chui lui qua các khe hở cành lá.

Địch Nãi một đường quan sát thảm thực vật, nhìn thấy những loại thực vật có thể ăn được thì cắt bỏ vào ba lô. Đói bụng thì ăn trái cây, vì thế cũng không bị đói.

Ở một khe núi dừng lại nghỉ ngơi hồi phục một chút, cậu cư nhiên gặp một đàn voi. Voi là những sinh vật có kích thước khổng lồ, một khi chọc chúng nó thì rất nguy hiểm. Dù sao cái vòi của nó ngay cả đại thụ cũng có thể nhổ bật gốc. Hơn nữa ngà của đàn voi này đặc biệt rất nhọn, thoạt nhìn cư nhiên có chút hung mãnh.

Cậu cẩn thận tránh ở ven đường, chờ đàn voi đi qua sau đó mới đứng lên tiếp tục đi tới phía trước.

Lại đi tới một đoạn đường thật dài, lúc leo lên một đoạn đồi nhỏ, Địch Nãi cư nhiên thấy một gốc chuối hoang. Những quả chuối nặng trịch treo trên buồng, có quả chín vàng có quả vẫn còn xanh, đúng là dấu hiệu mới chín tới.

Địch Nãi đi qua hái một quả, cẩn thận nếm thử, ngọt ngọt có chút chát, không có độc.

Cậu ăn ngấu nghiến ba quả, sau đó mới bắt đầu hái một ít nhét vào ba lô làm lương thực dự trữ.

Lúc Địch Nãi đang vui sướng thì có thứ gì đó chậm rãi cuốn lấy chân cậu, mạnh mẽ kéo cậu ngã xuống đất sau đó kéo tới trước. Địch Nãi vừa nhìn thì thấy cư nhiên là một sợi dây leo.

Chẳng lẽ vừa nãy không cẩn thận đạp trúng bẫy rập của thợ săn? Địch Nãi đoán vậy, đồng thời nhanh chóng rút dao găm cắt đứt dây leo quấn trên chân mình. Chính là vừa chém đứt một sợi, từ bên cạnh cư nhiên lại có vô số sợi dây leo quấn tới tiếp tục kéo Địch Nãi tới trước.

Này này, đừng đùa như vậy a!

Luống cuống giãy dụa, Địch Nãi nhìn thấy trước mặt xuất hiện một gốc đại thụ, đường kính thân cây ước chừng khoảng một mét, bên dưới gốc cây chất chồng vô số xương cốt động vật. Xem ra cây đại thụ này đều tha đám động vật tới làm chất dinh dưỡng. Chẳng lẽ mình địng phải cây bạch tuộc trong truyền thuyết? Quả thực vận may không cần quá tốt a…

Địch Nãi nghĩ, ngàn vạn lần không thể bị nó quấn chết! Một khi bị quấn chặt thì thảm.

Địch Nãi dốc hết toàn lực chém đứt dây leo cuối cùng quấn trên người mình, bật dậy hệt như diều hâu, xoay người bỏ chạy. Phía sau truyền tới tiếng tất tất tác tác, vô số dây leo như những con rắn uốn lượn đuổi theo.

Địch Nãi không dám quay đầu lại, một đường xông tới trước. Trong đám cây cối chằng chịt, Địch Nãi tuy rất nhanh nhẹn nhưng lúc vội vàng cũng dễ phạm sai lầm. Một lúc vô ý, cư nhiên một cước giẫm phải khoảng không, quay xuồng lăn xuống sườn núi. Cũng may có nhiều cây cối nên lăn không xa đã bị ngăn lại. Kinh hoảng, Địch Nãi cảnh giác ngẩng đầu nhìn xung quanh, đám dây leo biết cử động kia không thấy đâu nữa, đã không còn nguy hiểm, lúc này cậu mới dám chậm rãi ngồi dậy. Sở sờ đám chuối đã bị đè dẹp lép.

Địch Nãi cử động chân trái một chút, tê… đau quá! Chắc bị trật rồi. Trên lưng y phục ngụy trang cũng bị xé mở một vệt lớn, da dẻ cũng bị trầy vài vết dài. Cũng may miệng vết thương không sâu, không chảy máu.

Khỉ thật, trước kia đâu có nghe người ta nói Vân Nam khủng bố như vậy a? Cư nhiên có cây bạch tuộc, loại thực vật quý hiếm như vậy hẳn có thể bứng tới hội triển lãm trưng bày.

Đúng, chờ ông trở về sẽ dắt một đội bộ đội tới mang nó về. Nói không chừng còn được trao tặng giải thưởng cống hiến đặc biệt.

Địch Nãi tự giễu cợt, cười hắc hắc, vô tình tác động tới miệng vết thương. Tê, con mẹ nó, đúng là đau quá.

Địch Nãi tháo ba lô trên lưng xuống, lấy hộp cứu thương bắt đầu xử lý. Vết thương trên lưng thì đổ chút i ốt, dán băng lên, hẳn không có gì đáng ngại.

Chân thì khá phiền phức. Cơ bắp hẳn đã bị thương khá nặng. Hiện giờ giẫm chân xuống đất liền cảm thấy đau, hoàn toàn không có cách nào đi đường. Nhưng lúc cậu tự sờ thử thì thấy cơ bắp không đứt đoạn. Bất quá nếu vận động kịch liệt thì hẳn sẽ bị tàn phế đi.

Địch Nãi nghĩ cũng biết lần huấn luyện này của mình xem như thất bại. Chân thì thế này, bản đồ lại không đúng, trong tình huống không có ai trợ giúp, không biết năm nào tháng nào mới có thể tới được điểm tập hợp. Xung quanh đây hoang tàn vắng vẻ, ngay cả đường đi cũng không có, khẳng định không có cách nhờ dân bản xứ giúp đỡ.

Từ bỏ huấn luyện tuy có chút mất mặt nhưng dù sao cũng là tình huống đặc biệt, chờ lúc trở về kể cho đám bạn nghe, hẳn bọn họ cũng cảm thán vì những kì ngộ mình gặp phải. Bất quá, không biết tình cảnh của bọn họ thế nào, có gặp những thứ kì quái như mình hay không?

Thầm cân nhắc đắn đo một hồi lâu, nhìn nhìn mắt cá chân sưng đỏ của mình, Địch Nãi thở dài, chính thức quyết định buông tha.

Đỡ thân cây ở bên cạnh đứng lên, nhìn nhìn xung quanh, trước đó không xa có một khoảng đất trống trải, thảm thực vật ít hơn hẳn, đi ra đó chờ cứu viện rất thích hợp.

Kéo cái chân bị thương đi tới khoảng đất trống, Địch Nãi bắn súng báo hiệu, sau đó ngồi xuống đất chờ đội trưởng tới đón.

Nửa ngày trôi qua, ngay cả xung quanh có bao nhiêu con kiến có bao nhiêu ngọn cây cọng cỏ Địch Nãi cũng biết rõ ràng, nhưng người nên sớm tới lại không hề thấy bóng dáng. Súng báo hiệu cứ cách một giờ bắn một lần, không có khả năng không nghe thấy a, chẳng lẽ có tình huống đặc biệt gì?

Đám chuối để trong túi bị đè dẹp lép cũng bị Địch Nãi lấy ra ăn sạch nhưng bụng vẫn rất đói.

Không thể tiếp tục ngồi chờ như vậy. Ai biết khi nào cứu viện mới tới! Bất luận thế nào, lấp đầy bụng rồi nói sau.

Địch Nãi đứng lên, chuẩn bị tìm chút gì đó ăn đỡ. Chính là, cái chân bị thương hạn chế hành động của cậu. Cây gậy trước đó đã vứt bỏ trong lúc chạy trốn, Địch Nãi một lần nữa vót một nhánh cây dài làm gậy, bắt đầu chầm chậm bước tới trước.

Đi một đoạn nhưng không nhìn thấy bất cứ động vật nào có thể săn bắn. Thật vất vả tìm thấy một ổ mối ở dưới một gốc cây, Địch Nãi đã đói meo, bất chấp rửa sạch gì đó, càng bất chấp việc nhóm lửa nướng, trực tiếp bốc lên bỏ vào miệng. Con mối ăn rôm rốp, giòn giòn. Ân, cũng không tính quá khó ăn.

Lại tiếp tục đi tới trước, Địch Nãi gặp mấy con ếch to. Dao găm phóng tới, đám ếch hệt như đụng phải khắc tinh, không có con nào tránh được. Địch Nãi lột da ếch rồi trực tiếp ăn sống, rốt cục cũng lấp đầy bụng.

Lúc đi tới trước, Địch Nãi lấy dù choàng lên lưng, hướng mặt màu vàng lên trên, đồng thời cũng chú ý động tĩnh trên đỉnh đầu. Không trung thỉnh thoảng có vài con chim lớn bay qua nhưng không hề có dấu hiệu của máy bay trực thăng.

Xem ra chờ cứu viện là vô ích. Địch Nãi nghĩ, vẫn là tự lực cánh sinh đi, đi tới chỗ có người rồi xin giúp đỡ sau vậy.

Lại đi thêm nửa ngày, Địch Nãi dựa vào một gốc đại thụ ngồi xuống, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút. Cậu xoa xoa mắt cá chân đau nhức, thở dài. Phải biết, kéo cái chân bị thương đi đường đúng là chuyện thống khổ.

Khỉ thật, đội trưởng cùng huấn luyện viên rốt cuộc chết ở đâu rồi. Còn tiếp tục như vậy thì ông đây tiêu đời. Địch Nãi còn đang làu bầu, vừa nhấc đầu thì một con rắn độc màu sắc rực rỡ treo trên nhánh cây cách đó không xa, cái đầu tam giác ngẩng lên cao cao đang nhìn chằm chằm cậu.

Địch Nãi lấy lại bình tĩnh, ánh mắt không hề tránh né, cũng nhìn chằm chằm con rắn kia. Cậu biết, chỉ cần cậu có chút sợ hãi thì con rắn kia sẽ phát động công kích. Địch nãi lặng lẽ đưa tay sờ soạng, chạm vào con dao găm giấu trong giày. Trong nháy mắt, dao găm phóng tới xuyên thẳng qua thất thốn của con rắn, đính chặt nó trên thân cây.

Lại nói tiếp, vốn ở trong đại đội, kĩ năng phi dao của Địch Nãi có thể xem là số một.

Từ nhỏ Địch Nãi đã mê tiểu thuyết võ hiệp. Cậu cảm thấy hiệp khách trong truyện thật sự rất suất. Đáng tiếc bên cạnh cậu lại không có ai để bái sư. Cũng may trong võ thuật có một môn không đòi hỏi nhiều kĩ thuật, chính là phi tiêu. Phi tiêu chủ yếu dựa vào khổ luyện. Tự học cũng có thể thành tài.

Địch Nãi muốn luyện phi tiêu, ý tưởng không tệ nhưng ở nông thôn lại không có điều kiện. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tìm thấy đống đinh sắt cha dùng để xây nhà đặt trong tủ, phần đầu đinh cột một miếng vải đỏ làm phi tiêu luyện tập. Mỗi ngày đều luyện tập với tường đất nhà mình, cứ như vậy, cư nhiên miệt mài luyện tập tận mười năm. Cuối cùng Địch Nãi luyện đến mức có thể từ khoảng cách rất xa phóng phi tiêu giết chết một con ruồi đậu trên vách tường.

Sau đó lúc huấn luyện trong đại đội, tuyệt kĩ này của Địch Nãi cũng làm mọi người hâm mộ một phen. Độ chính xác cùng sức mạnh kia đúng là không phải ai cũng có thể so được. Trong vòng mười mét, tuyệt đối không phóng trật. Chỉ mắt thì tuyệt đối sẽ không phóng trúng mũi.

Lúc đi tiêu diệt đám tội phạm, tuyệt kĩ này còn từng cứu được một mạng của đồng đội!

Hiện giờ, dùng tuyệt kĩ này săn rắn ăn tựa hồ cũng không tệ. Ít nhất bữa tối hôm nay cũng được đảm bảo.

Địch Nãi đưa tay qua rút dao găm, túm lấy con rắn kia. Con rắn này thế nhưng lại thô to như cánh tay, cậu nhanh nhẹn một dao cắt đứt đầu rắn, lột da, sau đó rút gân rùi bỏ vào trong ba lô. Gân rắn có thể dùng làm dây cung, so với dây thừng còn rắn chắc, bền hơn.

Còn thịt rắn thì ướp bằng muối, cứ vậy cầm trong tay ăn sống. Kì thực hương vị cũng không tệ lắm, rất tươi. Mặc dù hơi tanh một chút.

Đêm nay, Địch Nãi thật vất vả mới dựng được một chỗ ẩn núp đơn giản. Mưa ngừng không bao lâu nên mặt đất có chút ẩm ướt, cây cối cũng trở nên lạnh lẽo. Địch Nãi ngủ có chút không yên.

Mới sáng sớm Địch Nãi đã tỉnh lại, thu thập đồ đạc tiếp tục đi tới.

Bởi vì một đường xuyên qua khu rừng nhưng ngay cả một bóng người cũng không thấy làm Địch Nãi cảm thấy có chút cô độc. Tình hình hiện giờ của cậu thật sự không quá lạc quan. Cậu nghĩ, rốt cuộc phải bao lâu nữa mới có thể ra khỏi khu rừng này? Có đôi khi Địch Nãi có cảm giác dường như thế giới này chỉ còn một mình cậu. Không ai tới cứu cậu, cậu cứ như vậy đi đến chết trong khu rừng này.

Địch Nãi biết, tâm tình này có chút nguy hiểm. Là một bộ đội đặc chủng, cậu phải kiên nhẫn, ngàn vạn lần không được từ bỏ hi vọng. Vì thế Địch Nãi chỉnh sửa lại hành lý, chấn chỉnh tinh thần tiếp tục đi tới phía trước.

Một đoạn thời gian sau, Địch Nãi cư nhiên gặp một đám khỉ, chúng nó cứ kêu kỉ kỉ xèo xèo nhảy tới nhảy lui trên ngọn cây. Nhìn thấy Địch Nãi thì không hoảng sợ chút nào, ngược lại tò mò đánh giá cậu. Địch Nãi nghĩ, đây là sự an ủi của thượng đế thân yêu dành cho cậu sao? Nói cho cậu biết đồng loại của cậu vẫn còn tồn tại? Nghĩ một hồi, Địch Nãi cảm thấy suy nghĩ của mình thực buồn cười. Mỉm cười lắc đầu, tiếp tục đi tới phía trước.

Lại đi thêm một đoạn, Địch Nãi nhìn thấy phía trước có một cây xoài, mấy con khỉ đang đánh đu trên đỉnh, trong đó có một con khỉ con đang ôm xoài ăn ngon lành. Vừa lúc Địch Nãi cũng đói bụng, chuẩn bị hái xoài lấp bụng. Chính là chân cậu bị thương nên không có cách leo lên cây, vì thế nhặt một tảng đá ném về phía quả xoài. Xoài vừa rớt xuống, Địch Nãi cúi đầu nhặt. Lúc ngẩng đầu lên, khóe mắt thoáng nhìn thấy có thứ gì đó bay về phía mình. Địch Nãi nhanh nhẹn nhảy qua một bên, vừa nhìn thì phát hiện thế nhưng là hột xoài! A a, đám khỉ này đúng là không đáng yêu chút nào! Mình mới không cần có loại đồng loại thế này!

Lúc Địch Nãi kiên nhẫn chuẩn bị tiếp tục chọi xoài thì lại phát hiện đám khỉ đều hái xoài chọi về phía mình. Cậu hành động không tiện, trốn không kịp liền bị quả xoài đập trúng người, rất đau a.

Xem ra đành phải từ bỏ quyết định hái xoài. Cứ xem như chúng nó có ý tốt muốn tặng xoài cho mình đi, chính là hành động có chút khó chịu mà thôi. Địch Nãi tự an ủi mình, sau đó chật vật nhặt xoài trên mặt đất rồi loạng choạng bỏ trốn.

Đi thêm một đoạn, Địch Nãi lau lau xoài trên quần áo, lột vỏ cắn một ngụm, thực ngọt! Này cứ xem là quà tặng của khu rừng này đi a!

Ăn xoài xong, Địch Nãi đã được bổ sung năng lượng, tiếp tục đi tới trước.

Hoàn Chương 2.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: huongtriples và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.