Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử

 
Có bài mới 26.02.2017, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 12:31
Bài viết: 748
Được thanks: 690 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt [9] Để Lộ Cảnh Xuân…

*****

Địch Nãi thật không ngờ, Mã Cát kéo mình ra sau gốc cây chẳng qua vì muốn cởi da thú xuống rồi một lần nữa quấn lại, che kín hết cả thân trên.

Sáng nay lúc rời giường, Địch Nãi quấn lung tung một vòng lên vao. Da thú chỉ che khuất nửa thân trên, lộ ra phần eo cùng rốn.

Địch Nãi buồn bực: “Ta không lạnh, không cần quấn kín như vậy.

Mã Cát giải thích: “Giống cái bình thường đều phải che kín người, giống đực đều là dã thú, bọn họ rất dễ xúc động.

Vì thế Địch Nãi hoàn toàn không biết trang phục của mình khi nãy trong mắt thú nhân chính là cám dỗ trắng trợn a!

Địch Nãi hiểu ra. Khó trách ánh mắt của đám thú nhân cứ dính chặt vào người mình!

Xem ra, không thể trách thú nhân nhìn quá trắng trợn. Đều là họa do quan niệm bất đồng gây ra a!

Địch Nãi nghĩ, về sau không thể cởi trần nữa a. Trước kia trong quân doanh đều là nam nhưng chưa từng chú ý tới chuyện này!

Nữ giới trên địa cầu hiện giờ còn mặt thoáng như vậy, chẳng lẽ một người đàn ông chân chính như cậu lại cứ phải quấn kín mít?

Vì cái gì cậu lại rơi vào nông nỗi như phụ nữ Ả Rập vậy a! Thực bất bình cho chính mình.

Giải quyết xong vấn đề ăn mặc của Địch Nãi, hai người bước ra.

Mã Cát vừa đi vừa hỏi Địch Nãi: “Sáng giờ ngươi ăn gì chưa?”

Địch Nãi lắc đầu: “Vừa mới ngủ dậy, vẫn chưa kịp ăn!”

Vì thế sau khi đỡ Địch Nãi ngồi xuống tảng đá bên bờ sông, Mã Cát lấy ra hai quả trứng luộc chín cùng hai quả lê đưa cho Địch Nãi: “Ta có lê cùng trứng chim nè, ngươi ăn đi, vừa nãy ta đã ăn vài cái, no lắm rồi.”

Địch Nãi vừa lúc cũng đói bụng nên không từ chối, nói cám ơn rồi nhận lấy.

Quả lê khá to, cũng lâu rồi Địch Nãi không được ăn, quả thực có chút tưởng niệm. Dùng nước sông rửa sơ qua, sau đó liền cắn từng ngụm từng ngụm ăn.

Phất Lôi thấy một màn này liền ảo não vỗ đầu: Đúng rồi, giống cái thích ăn nhất là hoa quả, sao mình chỉ nhớ đi săn mà quên hái trái cây mang về cho Địch Nãi a!

Địch Nãi không nghĩ nhiều như vậy, cậu thấy Phất Lôi ngơ ngác nhìn quả lê trong tay, tưởng y cũng muốn ăn nên mở miệng hỏi: “Phất Lôi, ngươi muốn ăn không?”

Mã Cát ở bên cạnh cười nói: “Giống đực không thích ăn trái cây đậu, họ thích thịt.”

Địch Nãi nói: “Ăn trái cây có nhiều vitamin, có lợi cho cơ thể.”

Mã Cát nghi hoặc hỏi: “Vitamin? Đó là cái gì?”

“Nga.” Địch Nãi sững sốt, vô thức nói ra từ bọn họ không hiểu, vì thế giải thích: “Đó là từ chỗ chúng ta, là một vật chất duy trì sinh mệnh.”

Mã Cát cái hiểu cái không gật đầu, đột nhiên nhớ tới một vấn đề: “Chỗ các ngươi cách bộ lạc chúng ta có xa không?”

“Có thể nói là rất xa mà cũng rất gần.” Địch Nãi thở dài một hơi: “Ta cũng không biết nên hình dung thế nào. Dù sao ta cũng đột nhiên đi vào nơi này.”

“Vậy sau này ngươi có trở về không?” Mã Cát lại hỏi.

Phất Lôi cũng ân cần nhìn qua, chờ cậu trả lời.

“Chờ vết thương khỏi, ta sẽ tìm cách trở về. Dù sao nơi đó có người thân của ta. Bất quá ta cũng không biết có thể về được hay không.” Nói xong, Địch Nãi lại thở dài.

Phất Lôi lập tức uể oải.

Mã Cát giống như hiểu được tâm ý của Phất Lôi, có ý muốn thuyết phục Địch Nãi: “Kia nếu ngươi không trở về được thì cứ ở lại đây đi. Bộ lạc chúng ta tốt lắm, ở đây ngươi nhất định sẽ thực vui vẻ.”

Phất Lôi ở bên cạnh cùng dùng ánh mắt mong chờ nhìn Địch Nãi, đôi mắt to vàng ươm như đang nói, mau đáp ứng đi, mau đáp ứng đi a.

Địch Nãi có chút buồn cười, vờ ho khan một tiếng, gật gật đầu: “Nếu ta không về được thì ở lại đây không đi nữa. Với lại, ta cũng uống nước thánh của bộ lạc các ngươi rồi, có thể tính là một nửa người của bộ lạc a.”

Nhắc tới nước thánh, trong lòng Địch Nãi lại có chút muốn nôn, chẳng lẽ nếu sau này thực sự phải ở lại đây, cậu phải biến thành giống cái rồi sinh đứa nhỏ sao? Tưởng tượng tới hình ảnh đó, Địch Nãi liền rùng mình.

Đúng rồi, Phất Lôi hi vọng mình ở lại như vậy, không phải y cũng xem mình là giống cái chứ? Không đúng không đúng, mình với y rõ ràng là quan hệ ân nhân cứu mạng cùng bạn bè a!

Đúng, chính là vậy. Địch Nãi tự khẳng định.

Cậu quay đầu liếc mắt nhìn Phất Lôi một cái, tuy người này bộ dạng thực suất nhưng cũng không phải mẫu người của cậu a!

Địch Nãi nghĩ, nếu thực sự không trở về được, tìm một phi thú nhân xinh đẹp làm bầu bạn vẫn tốt hơn đi làm vợ thú nhân. Bất quá, không biết có phi thú nhân nào để ý cậu hay không nữa.

Địch Nãi ngồi trên tảng đá vừa suy nghĩ miên man vừa ăn ngon lành. Mã Cát nổi hứng thú với con hươu sao Phất Lôi săn được. Hắn mở miệng hỏi: “Phất Lôi, con hươu này ngươi định đưa cho Địch Nãi sao?”

Phất Lôi gật đầu: “Ừ, thịt cùng da đều cho hắn.”

Mã Cát quay đầu lại hỏi Địch Nãi: “Địch Nãi, ngươi định dùng da thú may quần áo à?”

Địch Nãi lắc đầu, cậu vẫn luôn tò mò không biết da thú rốt cuộc trả qua quá trình gia công thế nào mới từ cứng biến thành da thuộc mềm mại khô ráo như vậy, nhưng chưa từng tận mắt nhìn thấy.

Mã Cát hớn hở nói: “Vậy để ta giúp ngươi làm đi! Ta làm một lần, ngươi ngồi cạnh nhìn, rất nhanh có thể học xong a.”

Địch Nãi cũng hưng trí: “Tốt!”

Vì thế Mã Cát bắt đầu thúc giục Phất Lôi: “Phất Lôi, ngươi mau lột da con hươu đi!”

Phất Lôi do dự nói: “Ta không đem dụng cụ, các ngươi chờ chút ta về sơn động lấy dao đá.”

Địch Nãi mỉm cười: “Không cần đâu, ta có đem theo dao.” Cậu khom người rút dao găm trong giày đưa qua.

Phất Lôi cầm lấy, nhận ra đó là vũ khí Địch Nãi sử dụng lúc đấu với thử thú, thoạt nhìn vô cùng sắc bén. Y cầm dao rạch bụng hươu, phát hiện quả thật dùng tốt hơn dao đá.

Mã Cát tấm tắc tán thưởng độ sắc bén của dao găm.

Địch Nãi ăn xong thứ trong tay, bắt đầu hứng thú với túi da thú trước ngực Mã Cát. Cái túi kia hẳn là dùng dây thừng mảnh may lại những tấm da thú, khá chắc chắn, đựng đồ cũng tiện.

Xem ra, thủ công của phi thú nhân này rất tốt.

Mã Cát thấy Địch Nãi chú ý tới túi da thú của mình liền đắc ý vỗ vỗ nó: “Này là ta a may đó, thế nào, đẹp đúng không?”

Địch Nãi gật gật đầu: “Ừ, đẹp lắm.”

Mã Cát lại giơ chân cho cậu xem: “Nhìn nè, này cũng là ta dùng da thú làm đó!”

Địch Nãi nhìn kỹ, hóa ra trên chân Mã Cát có bọc da thú, hai bên thế nhưng có những cái lỗ nhỏ được cột lại bằng dây thừng. Nhìn thoáng qua quả thực có chút hình dáng cơ bản của giầy hiện đại.

Lúc trước cậu không để ý, cứ mãi chìm đắm trong hồi ức, giờ mới phát hiện thú nhân nơi này không mang giày, nhưng phi thú nhân đều dùng da thú bọc quanh chân rồi lấy dây thừng cột chặt! Bất quá không có ai làm thành kiểu giày như Mã Cát. Lại nói tiếp, này chính là một bước tiến mới trong thời đại a!

Vì thế cậu thực lòng khen ngợi Mã Cát: “Ân, giầy của ngươi không tệ a.”

“Giầy? Ngươi nói thứ này gọi là giầy sao? Trước kia ta còn không biết đặt tên gì mới tốt. Giờ hay rồi, cứ gọi là giầy đi. Chậc, giầy, tên rất tốt a.” Mã Cát quá hưng phấn nên nói năng có chút lộn xộn.

Địch Nãi hết biết nói gì. Từ giầy này cũng không phải do cậu sáng tạo ra a.

Mã Cát tựa hồ tìm được người chung ý tưởng, kích động nói với Địch Nãi: “Ta nói với ngươi a, ta chẳng những biết dùng da thú may túi, may giầy, ta còn biết bện lưới bắt cá, còn có thể đan sọt bằng nhánh liễu a!”

Địch Nãi cũng có chút kinh ngạc: “Ngươi còn biết đan sọt bằng cành liễu? Quả thật rất lợi hại a.”

Mã Cát thực đắc ý: “Hắc hắc, trong bộ lạc chỉ có mình ta biết thôi! Bất quá, nếu ngươi muốn học ta có thể dạy ngươi a!”

Địch Nãi mỉm cười: “Kia chờ vết thương của ta lành hẳn đi.”

Lúc nói chuyện, Phất Lôi đã xử lý xong phần nội tạng, bắt đầu lột da. Lúc lột tới phần đầu, y chặt bỏ sừng thuận tay muốn ném đi, Địch Nãi lập tức cản lại: “A, Phất Lôi, cái sừng kia đừng có bỏ. Nó có thể dùng làm thuốc a.”

Phất Lôi nghi hoặc nhìn sừng hươu, cuối cùng vẫn giữ lại.

Mã Cát tò mò hỏi: “Sừng hươu có thể làm thuốc sao? Làm thuốc gì a?”

Địch Nãi kiên nhẫn giải thích: “Sừng của hươu trưởng thành có thể ngâm trong nước hoặc hầm nhừ, thẳng đến khi nấu thành cao có màu vàng nâu. Cao gạc hươu là thứ tốt.”

Địch Nãi mờ ám cười hắc hắc, đột nhiên nhớ tới lúc huấn luyện lúc trước. Khi đó mỗi người đều phải đánh nhau với sĩ quan huấn luyện. Lúc bắt đầu, Địch Nãi kém nhất là phần vật tự do, không quá hai đòn đã bị sĩ quan huấn luyện quật ngã.

Lúc đó sĩ quan đã cười nhạo cậu: “Địch Nãi, nhóc có phải bị hư thận không đấy, sao eo không có chút lực nào. Nếu bị thật thì nói một tiếng, trong nhà tôi còn sừng hươu ông nội để lại khi săn thú lúc trước này, đến lúc đó nấu thành cao cho cậu bồi bổ a.”

Sau đó nhóm đồng đội đang nhìn bọn họ đều cười phá lên.

Địch Nãi bị chọc đến đỏ cả mặt. Sau đó lần nào đánh nhau với sĩ quan đều dốc hết sức.

Cậu nghĩ kĩ thuật vật lộn của mình hẳn cũng vì thế mới luyện giỏi.

Mã Cát nhìn Địch Nãi, cảm thấy kì quái không hiểu vì sao cậu không nói tiếp mà đột nhiên cười ngây ngô, vì thế lại hỏi lại: “Cao gạc hươu có tác dụng gì nha?”

Địch Nãi miễn cưỡng rời khỏi mớ kí ức, cười cười, vỗ vai Mã Cát nói: “Ha ha, chính là lúc nam giới không được, ăn thứ này là tốt nhất.” Còn chưa dứt lời, cậu đột nhiên nhớ ra Mã Cát hẳn là chưa có bầu bạn, nói vầy có tính là đùa giỡn con người ta không? Mặc dù, nói thế nào thì Mã Cát cũng có cấu tạo nam giới hệt như cậu.

Mã Cát nghe không hiểu: “Cái gì là nam giới không được?”

Địch Nãi đổ mồ hôi trán, quên đi, cố nói bình thường một chút vậy: “Chính là có lợi cho những người thường xuyên cảm thấy cơ thể mệt mỏi, thắt lưng đau nhức.”

“Ồ.” Mã Cát cái hiểu cái không.

Địch Nãi nghĩ thầm, quên đi, không cần rối rắm vấn đề này, đổi chủ đề tốt nhất: “Phần xương cốt sau khi nấu xong cũng có thể dùng làm tốt. Mài nhỏ nó ăn vào có thể trị liệu vết thương hay đau đớn gân cốt. Ta đang bị thương, vừa lúc sừng hươu có thể giúp ta sớm hồi phục.”

“A, hóa ra sừng hươu còn có giá trị lớn như vậy a!” Mã Cát tiếc hận nói: “Trước khi săn được hươu, chúng ta đều vứt sừng đi, thật đáng tiếc a!”

Địch Nãi gật gật đầu: “Ừm, sau này tốt nhất nên giữ lại. Kỳ thật nếu là loại sừng hươu đực còn chưa cứng thì càng có giá trị. Loại này được gọi là nhung hươu, có công hiệu càng tốt hơn. Nó có thể cường thân kiện thể, thúc đẩy sự phát triển của đứa nhỏ, giúp miệng vết thương khép lại nhanh chóng!”

Phất Lôi mặc dù đang bận nhưng vẫn lắng nghe cuộc nói chuyện của hai giống cái bên kia.

Y nghĩ, Địch Nãi hiểu biết thật nhiều a.

Nếu nhung hươu có hiệu quả tốt như vậy, ngày mai mình săn một con hươu có nhung đi. Tuy hơi khó tìm một chút nhưng chỉ cần cẩn thận một chút nhất định có thể tìm được.

Bất quá, nếu vết thương của Địch Nãi tốt hơn, khẳng định sẽ nghĩ đến chuyện rời đi. Nếu Địch Nãi chịu ở lại bộ lạc thì tốt quá.

Phất Lôi vì suy nghĩ nếu chân Địch Nãi lâu lành một chút cũng không tệ đột nhiên xuất hiện trong đầu mà xấu hổ.

Mặc kệ thế nào, trước cứ chữa khỏi vết thương rồi mới tìm cách giữ Địch Nãi ở lại.

Rất nhanh, da hươu đã bị lột ra. Tay nghề Phất Lôi không tồi, không hề tổn hại chút nào, là một miếng da hươu hoàn chỉnh.

Mã Cát đi qua nhặt lên, khích lệ nói: “Phất Lôi thực lợi hại, tấm da hươu tốt thế này quả thật không dễ gặp a!”

Mã Cát đi tới bờ sông, nhúng da hươu xuống nước tẩy rửa, lại quay đầu dặn Phất Lôi: “Thế này không sạch, ngươi hái chút bồ kết cho ta đi.”

A, bọn họ cũng dùng bồ kết a! Địch Nãi vuốt cằm suy nghĩ, có bồ kết thì có thể thử chế tạo xà bông. Lúc trung học từng được học cách chế xà bông trong giờ thủ công, những bước cơ bản hiện giờ Địch Nãi vẫn còn nhớ, có thể thử xem thành công hay không đi!

Hoàn Chương 9.


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt [10] Mọi Người Cùng Tập Dùng Đũa…

*****

Không bao lâu sau, Phất Lôi trong dạng thú ngậm một nhánh bồ kết lớn bay trở về.

Địch Nãi hâm mộ nghĩ, có cánh làm gì cũng tiện a, muốn đi đâu cũng nhanh.

Dưới sự trợ giúp của bồ kết, Mã Cát đã rửa sạch cả tấm da hươu, sau đó trải nó lên một tảng đá bên bờ sông. Sau đó lại tìm một cục đá có bề mặt nham nhám, bắt đầu chà sát tấm da. Chà nửa ngày, số thịt vụn dính trên đó cơ bản đều bị chà sạch bóng, cuối cùng Mã Cát lại bỏ nó xuống nước giặt lại lần nữa.

Lúc này Mã Cát đứng dậy nói với Địch Nãi: “Bước đầu tiên cơ bản đã hoàn thành, chúng ta về sơn động thôi!’

Địch Nãi đứng dậy, lúc này mới phát hiện Phất Lôi không biết từ lúc nào đã rời đi. Thịt cùng sừng hươu cũng không thấy, xem ra đã bị Phất Lôi mang về sơn động trước rồi.

Vì thế Địch Nãi chống nạng, cùng Mã Cát lấy số quần áo đã phơi khô trên nhánh cây xuống. Sau đó hai người cùng đi về phía sơn động.

Mã Cát cảm thấy hứng thú với quần áo của Địch Nãi, dù là kiểu dáng hay chất liệu của nó đều vượt khỏi sự tưởng tượng, vì thế hắn cũng không biết bắt đầu hỏi từ đâu.

Vừa tới cửa sơn động đã nghe thấy mùi thơm xộc tới. Hóa ra Phất Lôi đã sớm nướng xong thịt hươu.

Mã Cát vắt da hươu lên nhánh cây ở cửa sơn động xong liền chạy tới ngồi cạnh đống lửa, nhìn thịt hươu mà chảy nước miếng: “Thoạt nhìn ăn rất ngon a. Phất Lôi, mau cho ta một miếng.”

Vì thế Phất Lôi lập tức lấy dao găm cắt một miếng đưa qua.

Mã Cát cầm thịt, thổi vù vù hai cái rồi vội vàng ăn, còn không quên nói với Địch Nãi: “Mau tới mau tới ăn nè, thịt hươu tươi mới ăn rất ngon a.”

Địch Nãi bật cười: người này thật đáng yêu. Sau đó cậu cũng chầm chậm đi tới ngồi xuống.

Phất Lôi cắt một miếng thịt non mềm nhất trên mình con hươu cho cậu, sau đó mới cắt một miếng lớn cho mình gặm.

Phất Lôi thích ứng rất nhanh với con dao găm kia, y phát hiện có một con dao thế này thực sự rất tiện. Không biết làm từ thứ gì, nếu có thể làm nhiều một chút chia cho tộc nhân thì tốt rồi.

Bất quá, có vẻ rất khó làm. Vẫn là để sau này hỏi lại Địch Nãi vậy.

Địch Nãi cầm thịt hươu cắn hai miếng, đột nhiên nhớ ra đã lâu không thấy Tiểu Nhị, vì thế hướng ngoài động gọi: “Tiểu Nhị, Tiểu Nhị!”

Một hồi lâu vẫn không thấy nó về, Địch Nãi không khỏi lo lắng.

Phất Lôi nói: “Lúc ta đi lấy bồ kết có thấy con thú càu nhàu kia của ngươi, nó đang bắt cá ăn! Ngươi yên tâm, thú càu nhàu chạy trốn rất nhanh, không dễ bị bắt đâu.”

Tuy nói vậy nhưng Địch Nãi vẫn hơi lo, sợ nó gặp chuyện không may. Dù sao đối với Địch Nãi mà nói, Tiểu Nhị rất quan trọng. Nó là thú nuôi, cũng là bạn.

Cậu nhớ thú càu nhàu thích ăn nhất là cá cậu làm, liền lấy con cá đã làm sạch mà Phất Lôi mang về lúc nãy đi nấu canh. Lại bảo Phất Lôi ra ngoài bẻ vài nhánh liễu về chẻ làm đũa.

Mã Cát rất hiếu kì về thứ mà Địch Nãi gọi là đũa, bình thường bọn họ ăn cá đều trực tiếp dùng tay bốc.

Địch Nãi làm mẫu cách cầm đũa, Mã Cát cùng Phất Lôi mất cả nửa ngày cũng không học được, nhưng làm rơi xuống đất thì không biết bao nhiêu lần mà nói.

Địch Nãi bất đắc dĩ nhìn bọn họ, nghĩ thầm, xem ra bọn họ phải hảo hảo rèn luyện kỹ năng dùng đũa một phen.

Rất nhanh, canh cá tỏa ra mùi thơm nồng đậm. Con sâu tham ăn của Mã Cát vừa ngửi thấy mùi này liền thức dậy, chớp chớp mắt đầy mong chờ.

Quả nhiên, chỉ thoáng chốc Tiểu Nhị từ bên ngoài vọt vào.

Địch Nãi gắp phần đuôi cá cho nó, nó liền cao hứng kêu càu nhàu càu không ngừng.

Mã Cát thử dùng đũa gắp cá, mười lần hết chín lần thất bại, bất quá hắn cũng không tức giận, chỉ không ngừng phấn đấu.

Phất Lôi sau khi thử một lần thì không thử nữa, chuyên chú ăn thịt hươu của mình.

Ba người đang ăn uống thì chợt nghe bên ngoài có người gọi: “Mã Cát, Mã Cát.”

Mã Cát nghiêng tai nghe một chút: “Ha hả, Hách Đạt trở về rồi.” Vì thế liền ra ngoài sơn động nói chuyện với Hách Đạt.

Chỉ chốc lát sau, hắn mang theo một con thỏ đi ngoài, vẻ mặt đầy ý cười, phía sau còn có Hách Đạt xách vài động vật nhỏ. Mã Cát nói: “Hách Đạt này a, ta bảo một con thỏ cùng một con hoẵng là được, hắn lại xách về cả một đống. Ta ăn sao hết đây!” Sau đó cười với Địch Nãi: “Không ngại Hách Đạt tham gia chứ? Hắn cũng chưa ăn gì a!”

Địch Nãi nhìn bộ dáng hoa đào nở rộ kia, thầm nghĩ, Mã Cát nhất định thích Hách Đạt. Liền cười cười chào hỏi: “Hách Đạt, mời ngồi, đừng khách sáo.”

Hách Đạt vẫn bày ra bộ dáng cười hắc hắc ngây ngô dường như là chiêu bài của mình.

Mã Cát nhéo tay Hách Đạt một cái: “Mau lên, đứng ngốc đó làm gì, đặt đồ xuống rồi mau ăn thứ gì đi!”

Phất Lôi lại nướng thêm một miếng thịt hươu lớn, bốn người tiếp tục ăn.

Mã Cát cũng đưa một đôi đũa cho Hách Đạt, bảo hắn tập gắp cá ăn, sau đó ngồi nhìn động tác ngây ngốc của người ta mà cười ha ha. Bất quá cuối cùng Mã Cát vẫn nhìn không được, tự mình dùng công phu chiếc đũa vẫn còn chưa thuần tục gắp một miếng cá đút cho Hách Đạt.

Hách Đạt quả thực rất thích ăn cá, giống hệt như Tiểu Nhị, vừa ăn vừa thích đến híp cả mắt.

Phất Lôi ngồi cạnh nhìn mà hâm mộ, lại liếc mắt nhìn qua Địch Nãi, thầm nghĩ, nếu Địch Nãi cũng đút mình ăn cá như vậy thì tốt quá. Đương nhiên, nguyện vọng này cơ bản không thể đạt được. Địch Nãi hoàn toàn không có ý thức đó.

Thịt cá không nhiều, Mã Cát còn không ngừng đút Hách Đạt nên rất nhanh liền ăn hết. Sau đó mỗi người uống chút canh cá, cuối cùng ngay cả chút cặn cũng không còn.

Địch Nãi cảm thán, thời nguyên thủy không bị ô nhiễm, chỉ cần bỏ chút muối là đủ thơm ngon.

Muối dùng lần này do Phất Lôi lấy tới. Địch Nãi hỏi muối lấy từ đâu thì Mã Cát liền giải thích, muối trong bộ lạc được lấy từ một nơi rất xa. Ở đó có một hồ nước mặn, bên hồ có đọng sương muối, tộc nhân liền thu thập số sương muối này mang về. Cứ cách một thời gian, bộ lạc sẽ có một nhóm lớn đi lấy muối.

Ăn uống xong, Mã Cát bảo Hách Động mang giúp số động vật nhỏ kia về hang động mình ở. Chỉ để lại một con thỏ cho Địch Nãi, nói là để hầm canh uống. Địch Nãi cũng không cự tuyệt.

Phất Lôi dọn dẹp này nọ xong thì mang mũ giáp đi rửa sạch, bắt đầu nấu dược mà đại vu cho Địch Nãi.

Địch Nãi nhìn y vội vội vàng bàng, quả thực có chút cảm động. Nghĩ thầm người này thật sự cẩn thận, ngay cả mình cũng quên phải uống thuốc.

Địch Nãi vừa uống thuốc xong thì Mã Cát lại đến.

Mã Cát vừa tới liền lôi kéo Địch Nãi đi vệ sinh, nói không thích đi một mình, sợ có thú nhân nhìn lén.

Địch Nãi bất đắc dĩ, đành phải đi theo.

Tới nơi thì thấy đó là một nhà cỏ hình tròn được thân cây chống đỡ, vách làm từ nhánh cây, trên đỉnh được phủ cỏ khô. Bởi vì mọi người ở đây khá cao nên nhà cỏ cũng cao. Vừa vào thì thấy bên trong làm theo kiểu hố xí, đào mấy cái hố sâu có miệng hẹp dài. Bọn họ có thể làm ra WC thế này đã có thể xem là thông minh. Chẳng qua nơi này sau khi đi vệ sinh xong không có giấy, ngay cả lá tre cũng không có. Bên góc tường bên kia có mấy đống lá cây chất trên những nhánh cây lớn, xem ra số lá này chính là giấy vệ sinh.

Sau khi đi ra ngoài, Địch Nãi hỏi Mã Cát: “Nếu thú nhân muốn vệ sinh thì đi đâu?”

Mã Cát nói: “Thú nhân có cánh, bình thường bọn họ đều bay ra ngoài giải quyết.”

Địch Nãi suy nghĩ một chút, đúng a, dã thú phần lớn đều dùng móng đào hố rồi giải quyết, sau đó còn thông minh lấp kín. Bên ngoài vừa thoáng vừa rộng, quả thực là lựa chọn tốt nhất!

Trở lại sơn động, bọn họ phát hiện tấm da hươu đã được phơi khô, Mã Cát bắt đầu chuẩn bị bước tiếp theo—— thuộc da.

Vừa rồi Mã Cát về nhà một chuyến, thuận tiện mang tới một ốngtre chứa chất lỏng có màu xanh biếc. Mã Cát nói chất lỏng kia ép ra từ nhánh cây liễu. Chỗ hắn vừa lúc còn một ít nên mang tới. Địch Nãi nghĩ đây hẳn là thuốc dùng để thuộc da. Trước kia cậu từng nghe nói, nhánh liễu có thể dùng làm thuốc thuộc da và chế mực.

Mã Cát lưu loát bôi chất lỏng lên mặt không có lông rồi cuộn lại để vào một góc sơn động.

Mã Cát nói, qua năm đến ba ngày nữa là có thể lấy ra, mài thêm một tầng da thì da thú sẽ không bị hư nữa. Bất quá không nên để da thú dính nước, nếu không sẽ rất dễ bị hư.

Mã Cát còn nói với Địch Nãi, có đôi lúc bọn họ cũng dùng vôi để thuộc da. Bất quá vôi có mùi khá hăng, hiệu quả thuộc da cũng bình thường, vì thế có nhiều phi thú nhân không thích, trừ phi bất đắc dĩ.

Lúc thuộc da, Bội Cách có tới một chuyến, mang tới vài ống tre cho Địch Nãi.

Bội Cách nói mình quên chuẩn bị ống tre để đựng này nọ, Địch Nãi liền cám ơn nhận lấy.

Bội Cách oán giận nói gần đây xương sống cùng phần eo đau nhức, cũng không biết đã ăn nhầm thứ gì.

Địch Nãi thầm nói, tối qua vận động vất vả như vậy đương nhiên xương sống với thắt lưng phải đau rồi!

Bội Cách ngồi không bao lâu liền rời đi.

Bội Cách đi rồi, Địch Nãi đột nhiên nhớ ra mình còn chưa hỏi Phất Lôi trong nhà còn ai khác nữa hay không!

Đã được bọn họ chiếu cố, nếu ngay cả cha mẹ người ta cũng không chào hỏi một tiếng thì bất lịch sự quá.

Vì thế Địch Nãi hỏi Phất Lôi: “Phất Lôi, trừ bỏ Bội Cách, ngươi còn người nhà nào khác không?”

Phất Lôi cười, biểu tình ẩn ẩn có chút hạnh phúc: “Có a, phụ thân cùng phụ mẫu của ta ở sơn cốc bên kia, ta một mình dọn qua đây. Ta còn một đại ca, hắn cũng ở cùng bầu bạn bên sơn cốc! Hôm nào ta giới thiệu bọn họ cho ngươi.”

Địch Nãi gật gật đầu, hóa ra nơi này gọi mẹ là mẫu phụ! Quả thật có chút không được tự nhiên a!

Địch Nãi đang ngây ngốc thì đột nhiên nhớ tới trước đó có nói muốn đem sừng hươu nấu cao. Cậu còn đang chờ dùng cao gạc hươu để trị thương a!

Bởi vì hành động không tiện nên Địch Nãi nhờ Phất Lôi giúp một tay, chặt sừng hươu đã rửa sạch thành từng khúc bỏ vào mũ sắt, sau đó cho nước vào phân nửa mũ rồi đặt trên lửa bắt đầu nấu cao.

Bất quá giá gỗ tuy dùng gỗ ướt nhưng dùng lâu vẫn bị cháy hư, vì thế phải luôn có người trông chừng, cứ cách một khoảng lại phải đổi mới.

Địch Nãi nghĩ, không bằng xây luôn một cái lò cho đỡ phiền. Trước kia cậu ở quê, thường thấy mọi người xây lò đất, sau đó đi lính, lúc huấn luyện đã ngoại cũng từng làm qua, vì thế xây một bếp lò đơn giản hoàn toàn không thành vấn đề.

Cậu nhờ Phất Lôi hỗ trợ nhặt một đống đá có bề mặt bằng phẳng kích thước xấp xỉ nhau về, sau đó lại bảo y tìm một ít bùn. Bất quá không phải loại bùn ngoài bờ sông, phải là loại bùn ở thảo nguyên, có độ dính khá cao.

Phất Lôi vừa nghe liền hiểu được, y cũng rất thông minh, tìm một miếng da thú cũ mang đi, rất nhanh liền mang theo bùn đất trở về.

Đá cùng bùn đã có đủ, Địch Nãi liền bắt tay xây lò. Phất Lôi cùng Mã Cát đều tò mò xáp qua xem.

Hắn dùng hòn đá xây thành hình dáng cơ bản của bếp lò, sau đó dùng bùn lấp kín những khe hở. Rất nhanh, bếp lò đã được làm tốt. Địch Nãi bỏ củi vào đốt, phát hiện thông gió cũng không tệ. Đợi vách lò đốt cứng một chút, Địch Nãi đặt mũ giáp lên trên, cũng khá vừa vặn. Vì thế cậu bắt đầu bỏ thêm củi nấu cao.

Phất Lôi cùng Mã Cát đều cảm thấy thứ bếp lò này cũng không tệ, đáng tiếc bọn họ không có đồ chứa đốt không hư như Địch Nãi.

Nghe bọn họ nói vậy, Địch Nãi bỗng nhiên nhớ tới một phát minh trọng đại trong thời kì đồ đá—— đồ gốm.

Trước kia, sĩ quan huấn luyện luôn nói, là một bộ đội đặc chủng, các cậu phải học cách sống như người nguyên thủy.

Vì thế Địch Nãi đặc biệt tìm đọc một số tư liệu về cuộc sống của người nguyên thủy. Trong số đó có cả việc làm đồ gốm. Bất quá cậu chỉ biết những bước lý thuyết, còn thực hành thì chưa thử bao giờ.

Quên đi, mặc kệ thế nào, cứ mày mò thử!

Thực hành mới có thể tìm ra phương pháp chính xác nhất a!

Hoàn Chương 10.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.02.2017, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 12:31
Bài viết: 748
Được thanks: 690 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt [10] Mọi Người Cùng Tập Dùng Đũa…

*****

Không bao lâu sau, Phất Lôi trong dạng thú ngậm một nhánh bồ kết lớn bay trở về.

Địch Nãi hâm mộ nghĩ, có cánh làm gì cũng tiện a, muốn đi đâu cũng nhanh.

Dưới sự trợ giúp của bồ kết, Mã Cát đã rửa sạch cả tấm da hươu, sau đó trải nó lên một tảng đá bên bờ sông. Sau đó lại tìm một cục đá có bề mặt nham nhám, bắt đầu chà sát tấm da. Chà nửa ngày, số thịt vụn dính trên đó cơ bản đều bị chà sạch bóng, cuối cùng Mã Cát lại bỏ nó xuống nước giặt lại lần nữa.

Lúc này Mã Cát đứng dậy nói với Địch Nãi: “Bước đầu tiên cơ bản đã hoàn thành, chúng ta về sơn động thôi!’

Địch Nãi đứng dậy, lúc này mới phát hiện Phất Lôi không biết từ lúc nào đã rời đi. Thịt cùng sừng hươu cũng không thấy, xem ra đã bị Phất Lôi mang về sơn động trước rồi.

Vì thế Địch Nãi chống nạng, cùng Mã Cát lấy số quần áo đã phơi khô trên nhánh cây xuống. Sau đó hai người cùng đi về phía sơn động.

Mã Cát cảm thấy hứng thú với quần áo của Địch Nãi, dù là kiểu dáng hay chất liệu của nó đều vượt khỏi sự tưởng tượng, vì thế hắn cũng không biết bắt đầu hỏi từ đâu.

Vừa tới cửa sơn động đã nghe thấy mùi thơm xộc tới. Hóa ra Phất Lôi đã sớm nướng xong thịt hươu.

Mã Cát vắt da hươu lên nhánh cây ở cửa sơn động xong liền chạy tới ngồi cạnh đống lửa, nhìn thịt hươu mà chảy nước miếng: “Thoạt nhìn ăn rất ngon a. Phất Lôi, mau cho ta một miếng.”

Vì thế Phất Lôi lập tức lấy dao găm cắt một miếng đưa qua.

Mã Cát cầm thịt, thổi vù vù hai cái rồi vội vàng ăn, còn không quên nói với Địch Nãi: “Mau tới mau tới ăn nè, thịt hươu tươi mới ăn rất ngon a.”

Địch Nãi bật cười: người này thật đáng yêu. Sau đó cậu cũng chầm chậm đi tới ngồi xuống.

Phất Lôi cắt một miếng thịt non mềm nhất trên mình con hươu cho cậu, sau đó mới cắt một miếng lớn cho mình gặm.

Phất Lôi thích ứng rất nhanh với con dao găm kia, y phát hiện có một con dao thế này thực sự rất tiện. Không biết làm từ thứ gì, nếu có thể làm nhiều một chút chia cho tộc nhân thì tốt rồi.

Bất quá, có vẻ rất khó làm. Vẫn là để sau này hỏi lại Địch Nãi vậy.

Địch Nãi cầm thịt hươu cắn hai miếng, đột nhiên nhớ ra đã lâu không thấy Tiểu Nhị, vì thế hướng ngoài động gọi: “Tiểu Nhị, Tiểu Nhị!”

Một hồi lâu vẫn không thấy nó về, Địch Nãi không khỏi lo lắng.

Phất Lôi nói: “Lúc ta đi lấy bồ kết có thấy con thú càu nhàu kia của ngươi, nó đang bắt cá ăn! Ngươi yên tâm, thú càu nhàu chạy trốn rất nhanh, không dễ bị bắt đâu.”

Tuy nói vậy nhưng Địch Nãi vẫn hơi lo, sợ nó gặp chuyện không may. Dù sao đối với Địch Nãi mà nói, Tiểu Nhị rất quan trọng. Nó là thú nuôi, cũng là bạn.

Cậu nhớ thú càu nhàu thích ăn nhất là cá cậu làm, liền lấy con cá đã làm sạch mà Phất Lôi mang về lúc nãy đi nấu canh. Lại bảo Phất Lôi ra ngoài bẻ vài nhánh liễu về chẻ làm đũa.

Mã Cát rất hiếu kì về thứ mà Địch Nãi gọi là đũa, bình thường bọn họ ăn cá đều trực tiếp dùng tay bốc.

Địch Nãi làm mẫu cách cầm đũa, Mã Cát cùng Phất Lôi mất cả nửa ngày cũng không học được, nhưng làm rơi xuống đất thì không biết bao nhiêu lần mà nói.

Địch Nãi bất đắc dĩ nhìn bọn họ, nghĩ thầm, xem ra bọn họ phải hảo hảo rèn luyện kỹ năng dùng đũa một phen.

Rất nhanh, canh cá tỏa ra mùi thơm nồng đậm. Con sâu tham ăn của Mã Cát vừa ngửi thấy mùi này liền thức dậy, chớp chớp mắt đầy mong chờ.

Quả nhiên, chỉ thoáng chốc Tiểu Nhị từ bên ngoài vọt vào.

Địch Nãi gắp phần đuôi cá cho nó, nó liền cao hứng kêu càu nhàu càu không ngừng.

Mã Cát thử dùng đũa gắp cá, mười lần hết chín lần thất bại, bất quá hắn cũng không tức giận, chỉ không ngừng phấn đấu.

Phất Lôi sau khi thử một lần thì không thử nữa, chuyên chú ăn thịt hươu của mình.

Ba người đang ăn uống thì chợt nghe bên ngoài có người gọi: “Mã Cát, Mã Cát.”

Mã Cát nghiêng tai nghe một chút: “Ha hả, Hách Đạt trở về rồi.” Vì thế liền ra ngoài sơn động nói chuyện với Hách Đạt.

Chỉ chốc lát sau, hắn mang theo một con thỏ đi ngoài, vẻ mặt đầy ý cười, phía sau còn có Hách Đạt xách vài động vật nhỏ. Mã Cát nói: “Hách Đạt này a, ta bảo một con thỏ cùng một con hoẵng là được, hắn lại xách về cả một đống. Ta ăn sao hết đây!” Sau đó cười với Địch Nãi: “Không ngại Hách Đạt tham gia chứ? Hắn cũng chưa ăn gì a!”

Địch Nãi nhìn bộ dáng hoa đào nở rộ kia, thầm nghĩ, Mã Cát nhất định thích Hách Đạt. Liền cười cười chào hỏi: “Hách Đạt, mời ngồi, đừng khách sáo.”

Hách Đạt vẫn bày ra bộ dáng cười hắc hắc ngây ngô dường như là chiêu bài của mình.

Mã Cát nhéo tay Hách Đạt một cái: “Mau lên, đứng ngốc đó làm gì, đặt đồ xuống rồi mau ăn thứ gì đi!”

Phất Lôi lại nướng thêm một miếng thịt hươu lớn, bốn người tiếp tục ăn.

Mã Cát cũng đưa một đôi đũa cho Hách Đạt, bảo hắn tập gắp cá ăn, sau đó ngồi nhìn động tác ngây ngốc của người ta mà cười ha ha. Bất quá cuối cùng Mã Cát vẫn nhìn không được, tự mình dùng công phu chiếc đũa vẫn còn chưa thuần tục gắp một miếng cá đút cho Hách Đạt.

Hách Đạt quả thực rất thích ăn cá, giống hệt như Tiểu Nhị, vừa ăn vừa thích đến híp cả mắt.

Phất Lôi ngồi cạnh nhìn mà hâm mộ, lại liếc mắt nhìn qua Địch Nãi, thầm nghĩ, nếu Địch Nãi cũng đút mình ăn cá như vậy thì tốt quá. Đương nhiên, nguyện vọng này cơ bản không thể đạt được. Địch Nãi hoàn toàn không có ý thức đó.

Thịt cá không nhiều, Mã Cát còn không ngừng đút Hách Đạt nên rất nhanh liền ăn hết. Sau đó mỗi người uống chút canh cá, cuối cùng ngay cả chút cặn cũng không còn.

Địch Nãi cảm thán, thời nguyên thủy không bị ô nhiễm, chỉ cần bỏ chút muối là đủ thơm ngon.

Muối dùng lần này do Phất Lôi lấy tới. Địch Nãi hỏi muối lấy từ đâu thì Mã Cát liền giải thích, muối trong bộ lạc được lấy từ một nơi rất xa. Ở đó có một hồ nước mặn, bên hồ có đọng sương muối, tộc nhân liền thu thập số sương muối này mang về. Cứ cách một thời gian, bộ lạc sẽ có một nhóm lớn đi lấy muối.

Ăn uống xong, Mã Cát bảo Hách Động mang giúp số động vật nhỏ kia về hang động mình ở. Chỉ để lại một con thỏ cho Địch Nãi, nói là để hầm canh uống. Địch Nãi cũng không cự tuyệt.

Phất Lôi dọn dẹp này nọ xong thì mang mũ giáp đi rửa sạch, bắt đầu nấu dược mà đại vu cho Địch Nãi.

Địch Nãi nhìn y vội vội vàng bàng, quả thực có chút cảm động. Nghĩ thầm người này thật sự cẩn thận, ngay cả mình cũng quên phải uống thuốc.

Địch Nãi vừa uống thuốc xong thì Mã Cát lại đến.

Mã Cát vừa tới liền lôi kéo Địch Nãi đi vệ sinh, nói không thích đi một mình, sợ có thú nhân nhìn lén.

Địch Nãi bất đắc dĩ, đành phải đi theo.

Tới nơi thì thấy đó là một nhà cỏ hình tròn được thân cây chống đỡ, vách làm từ nhánh cây, trên đỉnh được phủ cỏ khô. Bởi vì mọi người ở đây khá cao nên nhà cỏ cũng cao. Vừa vào thì thấy bên trong làm theo kiểu hố xí, đào mấy cái hố sâu có miệng hẹp dài. Bọn họ có thể làm ra WC thế này đã có thể xem là thông minh. Chẳng qua nơi này sau khi đi vệ sinh xong không có giấy, ngay cả lá tre cũng không có. Bên góc tường bên kia có mấy đống lá cây chất trên những nhánh cây lớn, xem ra số lá này chính là giấy vệ sinh.

Sau khi đi ra ngoài, Địch Nãi hỏi Mã Cát: “Nếu thú nhân muốn vệ sinh thì đi đâu?”

Mã Cát nói: “Thú nhân có cánh, bình thường bọn họ đều bay ra ngoài giải quyết.”

Địch Nãi suy nghĩ một chút, đúng a, dã thú phần lớn đều dùng móng đào hố rồi giải quyết, sau đó còn thông minh lấp kín. Bên ngoài vừa thoáng vừa rộng, quả thực là lựa chọn tốt nhất!

Trở lại sơn động, bọn họ phát hiện tấm da hươu đã được phơi khô, Mã Cát bắt đầu chuẩn bị bước tiếp theo—— thuộc da.

Vừa rồi Mã Cát về nhà một chuyến, thuận tiện mang tới một ốngtre chứa chất lỏng có màu xanh biếc. Mã Cát nói chất lỏng kia ép ra từ nhánh cây liễu. Chỗ hắn vừa lúc còn một ít nên mang tới. Địch Nãi nghĩ đây hẳn là thuốc dùng để thuộc da. Trước kia cậu từng nghe nói, nhánh liễu có thể dùng làm thuốc thuộc da và chế mực.

Mã Cát lưu loát bôi chất lỏng lên mặt không có lông rồi cuộn lại để vào một góc sơn động.

Mã Cát nói, qua năm đến ba ngày nữa là có thể lấy ra, mài thêm một tầng da thì da thú sẽ không bị hư nữa. Bất quá không nên để da thú dính nước, nếu không sẽ rất dễ bị hư.

Mã Cát còn nói với Địch Nãi, có đôi lúc bọn họ cũng dùng vôi để thuộc da. Bất quá vôi có mùi khá hăng, hiệu quả thuộc da cũng bình thường, vì thế có nhiều phi thú nhân không thích, trừ phi bất đắc dĩ.

Lúc thuộc da, Bội Cách có tới một chuyến, mang tới vài ống tre cho Địch Nãi.

Bội Cách nói mình quên chuẩn bị ống tre để đựng này nọ, Địch Nãi liền cám ơn nhận lấy.

Bội Cách oán giận nói gần đây xương sống cùng phần eo đau nhức, cũng không biết đã ăn nhầm thứ gì.

Địch Nãi thầm nói, tối qua vận động vất vả như vậy đương nhiên xương sống với thắt lưng phải đau rồi!

Bội Cách ngồi không bao lâu liền rời đi.

Bội Cách đi rồi, Địch Nãi đột nhiên nhớ ra mình còn chưa hỏi Phất Lôi trong nhà còn ai khác nữa hay không!

Đã được bọn họ chiếu cố, nếu ngay cả cha mẹ người ta cũng không chào hỏi một tiếng thì bất lịch sự quá.

Vì thế Địch Nãi hỏi Phất Lôi: “Phất Lôi, trừ bỏ Bội Cách, ngươi còn người nhà nào khác không?”

Phất Lôi cười, biểu tình ẩn ẩn có chút hạnh phúc: “Có a, phụ thân cùng phụ mẫu của ta ở sơn cốc bên kia, ta một mình dọn qua đây. Ta còn một đại ca, hắn cũng ở cùng bầu bạn bên sơn cốc! Hôm nào ta giới thiệu bọn họ cho ngươi.”

Địch Nãi gật gật đầu, hóa ra nơi này gọi mẹ là mẫu phụ! Quả thật có chút không được tự nhiên a!

Địch Nãi đang ngây ngốc thì đột nhiên nhớ tới trước đó có nói muốn đem sừng hươu nấu cao. Cậu còn đang chờ dùng cao gạc hươu để trị thương a!

Bởi vì hành động không tiện nên Địch Nãi nhờ Phất Lôi giúp một tay, chặt sừng hươu đã rửa sạch thành từng khúc bỏ vào mũ sắt, sau đó cho nước vào phân nửa mũ rồi đặt trên lửa bắt đầu nấu cao.

Bất quá giá gỗ tuy dùng gỗ ướt nhưng dùng lâu vẫn bị cháy hư, vì thế phải luôn có người trông chừng, cứ cách một khoảng lại phải đổi mới.

Địch Nãi nghĩ, không bằng xây luôn một cái lò cho đỡ phiền. Trước kia cậu ở quê, thường thấy mọi người xây lò đất, sau đó đi lính, lúc huấn luyện đã ngoại cũng từng làm qua, vì thế xây một bếp lò đơn giản hoàn toàn không thành vấn đề.

Cậu nhờ Phất Lôi hỗ trợ nhặt một đống đá có bề mặt bằng phẳng kích thước xấp xỉ nhau về, sau đó lại bảo y tìm một ít bùn. Bất quá không phải loại bùn ngoài bờ sông, phải là loại bùn ở thảo nguyên, có độ dính khá cao.

Phất Lôi vừa nghe liền hiểu được, y cũng rất thông minh, tìm một miếng da thú cũ mang đi, rất nhanh liền mang theo bùn đất trở về.

Đá cùng bùn đã có đủ, Địch Nãi liền bắt tay xây lò. Phất Lôi cùng Mã Cát đều tò mò xáp qua xem.

Hắn dùng hòn đá xây thành hình dáng cơ bản của bếp lò, sau đó dùng bùn lấp kín những khe hở. Rất nhanh, bếp lò đã được làm tốt. Địch Nãi bỏ củi vào đốt, phát hiện thông gió cũng không tệ. Đợi vách lò đốt cứng một chút, Địch Nãi đặt mũ giáp lên trên, cũng khá vừa vặn. Vì thế cậu bắt đầu bỏ thêm củi nấu cao.

Phất Lôi cùng Mã Cát đều cảm thấy thứ bếp lò này cũng không tệ, đáng tiếc bọn họ không có đồ chứa đốt không hư như Địch Nãi.

Nghe bọn họ nói vậy, Địch Nãi bỗng nhiên nhớ tới một phát minh trọng đại trong thời kì đồ đá—— đồ gốm.

Trước kia, sĩ quan huấn luyện luôn nói, là một bộ đội đặc chủng, các cậu phải học cách sống như người nguyên thủy.

Vì thế Địch Nãi đặc biệt tìm đọc một số tư liệu về cuộc sống của người nguyên thủy. Trong số đó có cả việc làm đồ gốm. Bất quá cậu chỉ biết những bước lý thuyết, còn thực hành thì chưa thử bao giờ.

Quên đi, mặc kệ thế nào, cứ mày mò thử!

Thực hành mới có thể tìm ra phương pháp chính xác nhất a!

Hoàn Chương 10.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.02.2017, 15:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 11.05.2015, 12:31
Bài viết: 748
Được thanks: 690 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thú nhân chi đặc chủng binh xuyên việt - Trinh Nam Diệp Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thú Nhân Chi Đặc Chủng Binh Xuyên Việt [11] Đồ Gốm…

*****

Địch Nãi quyết định phải làm đồ gốm, liền nói với Phất Lôi cùng Mã Cát: “Hôm nay chúng ta làm một ít đồ đốt không hư đi. Thứ này gọi là đồ gốm.”

Mã Cát có vẻ hứng thú bừng bừng: “Tốt tốt, kia đồ gốm làm từ gì a?”

Địch Nãi nói: “Dùng loại đất bùn này.”

Số bùn Phất Lôi mang về khi nãy còn rất nhiều, Địch Nãi chuẩn bị dùng nó làm phôi gốm. [phôi gốm: bán thành phẩm, tức là đồ gốm chỉ mới dc tạo hình]

Mã Cát không tin: “Ta từng dùng nó làm chậu rồi, sau khi làm ra không thể chứa nước, cũng không thể đặt trên lửa đốt.”

Địch Nãi nói: “Đó là vì ngươi còn thiếu một bước quan trọng. Chúng ta làm phôi gốm trước đã, chính là nặn chúng thành hình dạng có thể dùng để chứa nước.

Bởi vì bùn này không đủ độ cứng, Địch Nãi lại bảo Phất Lôi tới bồ sông tìm chút cát mịn trộn vào. Sau đó cả ba người bắt tay làm, dưới sự chỉ dẫn của Địch Nãi, bọn họ dùng số bùn này làm thành bình, ly, chén, chậu này nọ.

Bởi vì không có khuôn đúc nên chỉ đành chọn cách nguyên thủy nhất, chính là từ một cục bùn từ từ nặn thành dáng. Lúc mới bắt đầu quả thực nhìn không ra gì, sau đó dần dần mới tốt hơn.

Tính trẻ con của Địch Nãi bắt đầu phát tác, làm ra đủ loại hình dáng kì quái.

Mã Cát cũng thực vui vẻ, chơi đến quên cả trời đất, cuối cùng đều làm tới phát nghiện, không muốn dừng tay. Mãi đến lúc chút bùn đất cuối cùng cũng dùng hết, hắn vẫn còn chưa thỏa mãn.

Bởi vì mặt ngoài của phôi gốm cần phải bằng phẳng vuông vức, vì thế muốn làm thành công một thành phẩm cũng mất khá nhiều công sức.

Địch Nãi bảo Phất Lôi chuyển số phôi gốm đã làm tốt vào một góc sơn động mát mẻ.

Địch Nãi nói phải hong khô, nếu phơi dưới ánh mặt trời sẽ bị rạn nứt, vì thế bước tiếp theo phải đợi đến mai, khi phôi gốm khô mới có thể tiến hành.

Bộ dáng Mã Cát hệt như ước gì có thể làm một phát đến cuối cùng, vừa nghe thấy vậy thì có chút thất vọng.

Bởi vì trời sắp tối, Địch Nãi nhớ tới âm thanh nghe thấy đêm qua, liền quyết định làm cửa cho sơn động.

Cậu nhờ Phất lôi chặt một ít tre mang về, bắt đầu làm cửa tre.

Cũng may việc này khá đơn giản, còn có Mã Cát cùng Phất Lôi hỗ trợ, rất nhanh đã làm xong. Địch Nại đặt cánh cửa ở ngoài động, chuẩn bị buổi tối mới bịt cửa hang lại.

Còn một ít nhánh nhỏ, Địch Nãi bó lại làm chổi quét nhà.

Mã Cát thấy cây chổi liền hiếu kỳ cầm nó quét nửa ngày, dọn sạch bong cả sơn động.

Lúc này trời cũng tối, Phất Lôi tiếp tục đặt thịt lên giá gỗ nướng. Cao sừng hươu nấu xong đã được Địch Nãi rót vào một ống tre sạch, sau đó cậu lấy một chút gạc hươu, dùng dao găm nghiền nhỏ sau đó hòa chung với rượu.

Sau khi ăn cơm xong, mọi người đều có chút mệt mỏi, Mã Cát cùng Phất Lôi cũng sớm cáo từ về nghỉ ngơi. Trước lúc đi, Phất Lôi còn giúp Địch Nãi kéo cánh cửa tre vừa làm chắn lại cửa động.

Không biết là tác dụng tâm lý hay cánh cửa kia thật sự hiệu quả, tối đó Địch Nãi không hề nghe thấy âm thanh kỳ quái gì, rốt cuộc ngủ một giấc thật ngon.

Sớm hôm sau, Phất Lôi cùng Mã Cát đều đến từ rất sớm. Hôm nay Địch Nãi mặc bộ quần áo ngụy trang của mình. Tuy có câu nhập gia tùy tục nhưng cậu thật sự không quen mặc da thú, lại còn phải chú ý không được lộ da thịt, nghẹn chết cậu a.

Mã Cát lần đầu tiên nhìn thấy Địch Nãi mặc quần áo ngụy trang nên kinh ngạc một phen, vây quanh cậu nhìn trái nhìn phải, không ngừng khen xinh đẹp. Còn nói hắn cũng muốn dùng da thú may thành quần áo dạng này để mặc.

Địch Nãi nói: “Tốt, làm xong tặng ta một bộ đi, ta lấy thứ tốt để đổi với ngươi.” Cậu cảm thấy muốn dùng da thú làm ra bộ dáng quần áo thực sự quá khó, dù sao bọn họ chỉ có kim xương cùng chỉ đay, còn không có kéo.

Địch Nãi nhớ tới mớ kim chỉ mình mang theo, vì thế liền lấy một cuộn chỉ cùng một cây kim giao cho Mã Cát. Lại nghĩ nếu không có dao cũng không làm được gì, vì thế lại tìm con dao gấp đa dụng của mình.

Sau khi Địch Nãi làm mẫu một lần, Mã Cát liền cầm dao gấp vui đến nhảy dựng. Hắn nói: “Thứ này của ngươi tốt quá, yên tâm, ta nhất định sẽ nhanh chóng làm một bộ quần áo da thú cho ngươi.”

Địch Nãi mỉm cười: “Vậy ta cám ơn trước.”

Địch Nãi còn chưa rửa mặt, Phất Lôi dùng ống tre lấy chút nước đến cho cậu rửa mặt. Địch Nãi không hề ý thức được, mình không hề khách sáo cám ơn Phất Lôi, đã bắt đầu thoải mái hưởng thụ sự chiếu cố của đối phương.

Sau khi rửa mặt, ba người cùng ngồi xuống ăn sáng.

Lần này Phất Lôi đã thông minh dùng da thú mang theo rất nhiều hoa quả cùng trứng chim đến cho bọn hắn ăn.

Hoa quả có rất nhiếu loại, có đu đủ, táo, xoài, nho, còn có cả chuối tiêu. Trên vỏ vẫn còn đọng sương, xem ra lúc sáng sớm Phất Lôi đã vào rừng hái.

Mã Cát nghĩ, Phất Lôi đúng là có lòng, nếu Hách Đạt cũng săn sóc mình như thế thì tốt rồi. Ngẫm lại thì chắc không có khả năng. Hách Đạt thật sự rất ngốc. Bất quá nghĩ đến mớ động vật nhỏ Hách Đạt đưa hôm qua, hắn lại vui vẻ.

Địch Nãi cũng thực vui: “Oa, nhiều trái cây vậy a, sáng nay ngươi đi hái sao Phất Lôi? Nhanh vậy đã về, giỏi thật a.”

Phất Lôi không nói gì, chỉ nuông chiều nhìn Địch Nãi ăn.

Địch Nãi không hề phát giác bắt đầu ăn uống, thấy Phất Lôi nhìn mình liền phản xạ có điều kiện kéo y qua ăn chung.

Mã Cát còn chưa ăn xong đã ồn ào nói: “Địch Nãi, ngươi ăn nhanh lên, chúng ta đi làm đồ gốm nữa.”

Địch Nãi buồn cười: “Ngươi đi xem thử xem đã khô chưa?”

Mã Cát chạy qua hai bước nhìn, lại kêu lên: “Khô rồi khô rồi!”

Địch Nãi bất đắc dĩ, tranh thủ ăn xong miếng táo cuối cùng rồi bắt đầu làm việc. Cậu dọn sạch bếp lò vừa làm hôm qua, sau đó dùng dao găm đào một cái lỗ sâu ở phần cửa lò.

Phất Lôi muốn giúp nhưng bị Địch Nãi khoát tay cản lại, ý bảo không cần. Chút việc nhỏ thế này, tuy chân cậu bị thương nhưng vẫn có thể làm được.

Địch Nãi bảo phất Lôi chặt ngắn những thanh củi, vừa đủ để nhét vào trong bếp lò, sau đó đặt số đồ gốm đã khô lên trên. Bất quá bếp lò không quá lớn, đặt không được bao nhiêu.

Sau khi bỏ vào, Địch Nãi nhìn phần trên của bếp lò mà ngẩn người, thầm nghĩ nên dùng cái gì để bịt kín lại?

Mã Cát vẫn nhìn chằm chằm động tác của Địch Nãi, thấy cậu ngẩn người liền hỏi: “Sao vậy?”

Địch Nãi nói một chút, Mã Cát liền hiểu được: “Ta có một miếng đá mỏng, vừa vặn có thể đậy lên bếp, Phất Lôi, ngươi theo ta về lấy đi.”

Rất nhanh, phiến đá đã được lấy tới, quả nhiên vô cùng vừa vặn. Cũng không quá nặng, không đè sụp bếp lò. Địch Nãi dùng miếng đá kia để chặn cửa thông gió, chỉ chừa một lỗ thông khí nhỏ, sau đó bắt đầu bỏ củi vào đốt.

Lửa cháy hừng hực trong lò.

Mã Cát hỏi: “Phải đốt bao lâu a?”

Địch Nãi nghĩ nghĩ, đáp: “Hẳn là nửa ngày đi!”

“A, lâu vậy sao, vậy ta về trước làm quần áo vậy. Chờ ăn cơm trưa xong lại qua.” Mã Cát ngồi không yên.

Phất Lôi cũng phải đi săn.

Vì thế hai người đều rời đi, để lại một mình Địch Nãi gạt tro cùng thêm củi vào lò.

Ngồi có chút chán, Địch Nãi liền chọn một ống tre khá lớn trong số Bội Cách mang tới, định chẻ làm đũa tre.

Đũa làm bằng nhánh liễu, lúc ăn trong miệng luôn có vị chua, làm đũa tre vẫn tốt hơn.

Cậu cẩn thận dùng dao găm chẻ tre thành mấy mảnh lớn, sau đó lại chậm, rãi tách thành từng chiếc đũa, cuối cùng cùng dao găm tỉ mỉ vót nó trơn nhẵn.

Mười đôi đũa vót xong thì thời gian cũng tốn hơn phân nửa.

Lúc này một thú nhân tên Bố Luân Đạt chạy tới ngoài sơn động của Địch Nãi, đưa cho cậu một bó hoa tươi.

Địch Nãi nhìn bó hoa rực rỡ không biết tên là gì kia mà đen mặt.

Ông đây giống loại người thích hoa hoa cỏ cỏ lắm à? Lúc đi bộ đội trước kia, ngay cả một cây xương rồng cũng để cho nó chết, rõ ràng là ông có thù oán với hoa cỏ a!

Bất quá nhìn thấy thú nhân vóc dáng cáo lớn giơ một bó hoa thật to cười ngây ngốc đưa tới trước mặt mình, quả thật không thể cự tuyệt nổi.

Nhưng nghĩ lại, hoa này không có hàm nghĩ đặc biệt gì đi? Lỡ mình ngây ngốc nhận hoa rồi không thể không làm vợ người ta thì khổ.

Vì thế cậu liền hỏi Bố Luân Đặc tặng hoa có ý nghĩa gì đặc biệt hay không.

Nghe Bố Luân Đặc nói hắn ở trong rừng nhìn thấy hoa này xinh đẹp nên ngắt mang về cho cậu mà thôi, Địch Nãi mới yên tâm. Sau đó nói cám ơn rồi nhận hoa.

Thú nhân kia thấy cậu nhận liền vui vẻ vô cùng, thoáng cái đã nhảy nhót đi thật xa.

Sau khi trở lại sơn động, Địch Nãi nhìn bó hoa mà không biết phải làm gì với nó. Thời đại này không có bình hoa, bản thân cậu cũng không rãnh mà dưỡng hoa, liền dứt khoát ném vào một góc. Vì thế đóa hoa đáng thương chỉ có thể nằm một góc ngắm vách tường.

Ba giờ trôi qua, Mã Cát đã không kiềm chế được mà chạy tới. Hắn liếc mắt một cái liền thấy được đóa hoa nằm trong góc, loại hoa này hắn rất thích, liền cầm lên ngửi mãi, hỏi Địch Nãi: “Hoa đâu ra vậy?”

Địch Nãi hỏi: “Bố Luân Đạt tặng, ngươi thích thì lấy đi!”

Phất Lôi cũng đi săn trở về, lần này y săn một con gà rừng cùng một con hươu đực còn chưa trưởng thành. Địch Nãi vừa nhìn liền thấy hai cái sừng của hươu non đều chưa cứng, tất cả đều là nhung hươu a!

Đây là lần đầu tiên Địch Nãi tận mắt nhìn thấy nhung hươu chân chính, cậu kích động tới mức kêu lên: “A, nhung hươu, thật sự là nhung hươu a!” Trong lòng cậu cũng đang thầm gào lên, cả gia tài a, hai cái sừng đầy đủ thế này, nếu ông mang nó về thời hiện đại thì ít nhất cũng bán được mấy chục ngàn. Như vậy ông sẽ trở thành kẻ giàu có, một bước lên mây a.

Phất Lôi nhìn thấy Địch Nãi kích động như vậy cũng thực vui vẻ. Xem ra săn hươu non là chính xác. Làm giống cái mình thích vui vẻ chính là trách nhiệm của mỗi giống đực a!

Phất Lôi quay đầu nhìn hoa trong tay Mã Cát, cũng hỏi là ai tặng, Mã Cát giành nói là Bố Luân Đạt đưa cho Địch Nãi, bất quá Địch Nãi đã cho lại hắn.

Phất Lôi nghe vậy liền cảm giác được nguy cơ, lập tức hỏi: “Địch Nãi, ngươi có thích hoa không?” Y định nếu Địch Nãi thích, mỗi ngày y đều hái một bó lớn tới cho cậu.

Bất quá, Địch Nãi lắc đầu: “Không thích chút nào.”

Lúc này Phất Lôi mới yên lòng.

Địch Nãi cẩn thận cắt bỏ phần nhung hươu, đặt trên tảng đá mà ngắm nghía, thích đến mức không muốn buông tay.

Mã Cát nhóm lửa đến mất kiên nhẫn, liền mở miệng hỏi Địch Nãi: “Đồ gốm còn chưa đốt xong sao?”

Địch Nãi xem xét thấy được nung cũng không sai biệt lắm, liền bảo Mã Cát dập lửa.

Mã Cát kích động nói: “Thế nào, thế nào? Được chưa?”

Địch Nãi nói: “Phải chờ chút đã, phải để nó từ từ hạ độ nóng xuống mới lấy ra được. Chúng ta ăn gì đó trước đi.”

Phất Lôi thấy bên này còn chưa xong nên nói mượn dao găm của Địch Nãi, xách con thỏ Hách Đạt săn hôm qua cùng con gà rừng mình vừa săn được ra bờ sông xử lý. Hươu non thì giữ lại tối ăn.

Mã Cát không có việc gì làm liền đi lòng vòng tại chỗ. Xoat a xoay, suýt chút nữa làm Địch Nãi choáng tới ngất.

Cũng may Phất Lôi rất nhanh đã quay lại, bắt đầu nhóm lửa nướng gà rừng cùng thỏ, Mã Cát cũng qua giúp một tay.

Địch Nãi cứ một lát lại đi kiểm tra độ ấm của lò, phát hiện không sai biệt lắm mới giở tảng đá bên trên, cẩn thận lấy đồ gốm ra. Sáu món, có một cái chậu lớn bị nứt, số khác đều rất tốt. Chẳng qua, mặt ngoài của số đồ gốm này đều khá thô ráp, có vài cái tuy không nứt nhưng trên bề mặt vẫn có chút vết rạn. Địch Nãi hắc tuyến, thứ này nếu ở địa cầu, ai thèm mua chứ?

Phất Lôi cùng Mã Cát mỗi người cầm một cái bát ngắm nghía, tấm tắc khen ngợi.

Địch Nãi nghĩ, mặc kệ thế nào, hiện giờ có thể xem là chế tác thành công, không biết có dùng bền không nữa. Vì thế mở miệng nói: “Chúng ta thí nghiệm một chút, thử xem số đồ gốm này dùng có tốt không.”

Mã Cát hưng phấn: “Thử thế nào?”

Hoàn Chương 11.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, nh0cv1tbd và 89 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.