Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 

Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

 
Có bài mới 22.07.2018, 15:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.01.2017, 12:14
Bài viết: 218
Được thanks: 930 lần
Điểm: 8.7
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ - Điểm: 10
CHƯƠNG 119: VƯƠNG THƯỢNG CHI THỈNH


Editor: Luna Huang

Ôn Nhu lui về phía sau vài bước, tươi như hoa nhìn Lãnh Triệt, giơ tay lên phóng tới đai lưng, cởi ra, ngoại sam chảy xuống.

Lãnh Triệt nhìn hai vai của Ôn Nhu màu hồng cánh sen, cũng mi nhất túc, lập tức đứng lên đem Ôn Nhu kéo vào trong lòng ngực mình, cởi ngoại sam của mình khoác lên trên vai nàng, có chút bất đắc dĩ nói: "A Nhu đừng làm rộn."

Tiểu yêu tinh, đây là đang làm gì, hắn sẽ không nhịn được.

Ôn Nhu như trước chỉ là mỉm cười nhìn Lãnh Triệt, tùy hứng dường như đem ngoại sam của Lãnh Triệt trên vai nàng cởi ra, nhón chân lên, tiếp cận hai cánh môi mỏng trước mặt, nhẹ nhàng liếm, đẩy Lãnh Triệt ngã xuống giường.

" A Nhu... Ân..." Lãnh Triệt khiếp sợ, không có lực phản kháng chút nào tùy ý Ôn Nhu áp đưa hắn đến song thượng, đồng thời dường như đối với mình môi mình vừa liếm vừa cắn, thân thể khó nhịn được, phảng phất cả người đều muốn bốc cháy lên, muốn đáp lại, thế nhưng nghĩ tới lời Túc Dạ đã nói, chỉ sợ bản thân một hồi ứng với nàng sẽ không thể vãn hồi, thế nhưng cứ mặc cho nàng trêu đùa mình như vậy, hắn sợ bản thân sẽ bị chết cháy.



" A Nhu đừng làm rộn, đừng làm rộn." Lãnh Triệt cố sức đem mặt Ôn Nhu đè vào cổ mình, để phòng ngừa nàng lại hồ đồ, "Không nên nháo, nghe lời."



Nếu là hắn không khống chế được bản thân, chẳng phải là muốn tổn thương nàng còn có hài tử của bọn họ, nên việc hắn có thể làm chỉ là nhẫn, hắn cho tới bây giờ chưa phát hiện tiểu nữ tử này sẽ triền người như thế, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?



Lãnh Triệt ôn hòa có chút bất đắc dĩ để trong lòng của Ôn Nhu yên tĩnh lại, Lãnh Triệt cho rằng lời của mình sẽ có tác dụng, đang chuẩn bị xoay người đem Ôn Nhu đặt lên giường, không biết Ôn Nhu lại đột nhiên cắn cổ của hắn, để hắn nhịn không được hít phải một ngụm khí lạnh, khó khăn lắm mới buông lỏng thân thể lại căng thẳng lên.



Ôn Nhu lấy tay chống thân, trừng mắt Lãnh Triệt dưới thân, có chút oán hận nói: "Sỏa đầu gỗ, nếu như ngươi đẩy ta nữa, ta liền ăn ngươi."



Lãnh Triệt hơi chinh lăng nhìn tiểu nữ tử trước mắt tức giận, sợi tóc nàng rũ xuống trước ngực hắn khiến cho hắn có chút ngứa, hai gò má đang thiêu đốt: "A Nhu, đừng làm rộn."



" Ta không có nháo." Ôn Nhu trừng mắt Lãnh Triệt, chỉ cảm thấy yêu thương, bỗng nhiên cả người áp đến trên người Lãnh Triệt, đem mặt chôn ở cổ hắn, nàng biết hiện tại hắn nhất định là cố nén xao động trong thân thể, biết hắn là vì nàng tốt nên mới không đáp ứng nàng, "Ta không có nháo. . ."



Nàng chỉ là không biết nên cứu hắn thế nào mà thôi. . .



" A Nhu, rốt cuộc làm sao vậy, nói cho ta biết, nói cho ta biết, ân?" Lãnh Triệt vỗ nhẹ lưng của Ôn Nhu, ôn nhu dụ dỗ nói, "Nếu là mệt trước hết ngủ một giấc, có được hay không?"



" Ngươi bồi ta." Ôn Nhu có chút làm nũng nói.



" Hảo." Lãnh Triệt vuốt ve tóc dài của Ôn Nhu, ôm nàng ngồi dậy, khom lưng thay nàng cởi hài, đem nàng đặt xong lên giường, sau đó mới cởi hài của mình, mới nằm trên giường, thói quen vươn tay vì Ôn Nhu làm gối, Ôn Nhu cũng theo thói quen gối đầu lên cánh tay của Lãnh Triệt, tìm một tư thế thoải mái nhất, đem mặt dán tại trong ngực Lãnh Triệt.



" Triệt, ta. . ." Ôn Nhu ôm hông của Lãnh Triệt, muốn hỏi, lại cũng không biết làm sao hỏi ra lời, hỏi, nàng nghĩ đây có lẽ là tát muối lên vết thương của hắn, nhưng nếu là không hỏi, thiên hạ này trừ hắn ra sẽ không có người thứ hai biết, nàng không biết phải làm gì cho đúng.



" A Nhu nếu là có cái gì muốn nói, muốn hỏi, chỉ để ý nói chỉ để ý hỏi." Lãnh Triệt nắm tay Ôn Nhu, đặt trước ngực, dùng cằm nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đẩu nàng, "Nếu là không muốn nói, ta cũng sẽ không ép nàng."



" Không có gì, hôm nay chỉ là đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, ta không có chuyện, không cần lo lắng." Ôn Nhu nhẹ nhàng khép mắt lại, nàng quyết định, mình nàng đi thăm dò là được, nàng không muốn tát muối lên vết thương của hắn, "Ngươi bồi ta là tốt rồi." Để ta tùy hứng một hồi.



" Ân, ngủ đi, ta bồi nàng." Lãnh Triệt đem Ôn Nhu ôm chặt hơn một phần, nàng không muốn nói, hắn cũng không bắt buộc, theo nàng là được.



Ngày mai, Lãnh Triệt hạ triều trở về, Ôn Nhu kinh ngạc phát hiện cùng Lãnh Triệt một lượt trở về còn có một người, mà người nọ không phải là người khác, chính là đế vương Lãnh Hạo.

" Tẩu tẩu hảo." Lãnh Hạo nhìn thấy Ôn Nhu, cười đến sang sảng.

" Thần phụ gặp qua Vương Thượng, Vương Thượng vạn an." Ôn Nhu tuy có chút kinh ngạc, nhưng vẫn là cung kính phúc thân hành lễ.

" Tẩu tẩu làm sao cùng đại ca một dạng, nhìn thấy ta đều khách khí như vậy." Lãnh Hạo hướng Ôn Nhu làm một động tác hư phù, hắn không ở trước mặt Lãnh Triệt đem bản thân xưng là "Trẫm".

" Quân thần chi lễ không thể trái, Vương Thượng không lưu ý, thần phụ lại không thể làm trái." Ôn Nhu mỉm cười, lập tức thi lễ một cái thi lễ một cái, "Tiến lên đây tiến lên đây, nhất định là cùng Vương gia có chuyện quan trọng thương lượng, Ôn Nhu liền tời đi trước."

"Ai, tẩu tẩu chớ đi." Thấy Ôn Nhu phải ly khai, Lãnh Hạo vội vã ngăn lại , thuận tiện còn thấy được vẻ mặt băng hàn của Lãnh Triệt.

"A Nhu không cần đi ." Lãnh Triệt cũng gọi Ôn Nhu lại, trong con ngươi quang âm trầm, tự có tâm sự, "Vương Thượng lần này đích thân đến, là cố ý tìm đến A Nhu."

Ôn Nhu dừng chân, có chút kinh ngạc, khẽ gật đầu nói: "Vương Thượng nếu là có việc, để Vương gia chuyển cáo Ôn Nhu là được, không cần Vương Thượng tự mình đến Bạch vương phủ một chuyến, thực sự là làm Ôn Nhu giảm thọ."

" Tẩu tẩu nói đi đâu rồi, bất quá là ta kiên trì muốn tự mình đến thôi." Trừ bỏ được thái hậu cùng phe cánh, tân pháp phổ biến là thuận lợi, lòng của Lãnh Hạo có thể nói là ổn lại, người cũng khó tránh khỏi buông lỏng rất nhiều, nói ra cũng dẫn theo ba phần vui đùa, "Tẩu tẩu ngồi xuống nói thôi, không thi ta xem nhãn thần đại ca đều có thể ăn ta."

Nghe xong Lãnh Hạo nói, Ôn Nhu nhìn Lãnh Triệt một mắt, chỉ thấy gương mặt Lãnh Triệt bình tĩnh đúng là có một loại cảm giác như thế, không khỏi cười nói: "Phu quân đại nhân, nếu Vương Thượng mở miệng, Ôn Nhu liền ngồi nói được không?"

". . ." Lãnh Triệt không trả lời Ôn Nhu, Ôn Nhu cười ngồi xuống, Lãnh Triệt liền ngồi ở ghế bên cạnh nàng, nhìn Lãnh Hạo nói, "Vương Thượng quốc sự nặng nề, nếu là có nơi nào cần thần thê, chỉ để ý ra lệnh là được."

" Đại ca. . ." Lãnh Hạo nhìn Lãnh Triệt nghiêm trang, khe khẽ thở dài, sau đó mới cười nói, "Đại ca luôn luôn đem mọi chuyện đều xem thành trọng đại, nên ta mới không có để đại ca chuyển cáo tẩu tẩu mà là đích thân đến, bất quá là ta thấy Lục nhi ở trong cung có chút phiền muộn, từng nghe Lục nhi nói trong ngày thường cùng tẩu tẩu rất tốt, cố ý muốn mời tẩu tẩu trong ngày thường nếu là nhàn hạ, tiến cung cùng Lục nhi ngồi một chút, vì nàng giải ưu giải phiền cũng tốt, không biết tẩu tẩu có chịu không?"

Ý tưởng này của hắn không cùng đại ca nói qua, bởi vì đại ca biết nhất định sẽ làm cho hắn lấy quốc sự làm trọng, nên hắn liền không cùng đại ca nói, cũng không có để tiểu An tử thay hắn đến chuyển cáo tẩu tẩu, bất quá là sợ đại ca từ chối mà thôi, nếu là hắn tự mình đến, đại ca nói vậy mới sẽ không phất mặt mũi của hắn.

Lục nhi? Ôn Nhu chợt  minh bạch Lục Y Lãnh Hạo nói, nhiên hắn chỉ là vì nàng ưu phiền mà đích thân đến Bạch vương phủ thỉnh nàng, có đúng hay không có chút hơi quá? Dư quang của khóe mắt Ôn Nhu liếc về sắc mặt của Lãnh Triệt có thể nói âm trầm đến cực hạn, sợ hắn thực sự  ném luôn mặt mũi của Lãnh Hạo, vội vàng cười trả lời: "Có thể được ưu ái của Vương Hậu nương nương, Ôn Nhu tự nhiên vinh hạnh, Vương Hậu nương nương cùng Ôn Nhu giao tình thật là không tệ, Vương Hậu nương nương hôm nay phiền muộn, Ôn Nhu vì Vương Hậu nương nương giải buồn cũng là việc nên làm, việc nhỏ như vậy còn phiền Vương Thượng đích thân đến, lễ lớn như vậy Ôn Nhu thực sự là không chịu nổi."

" Nói như thế, tẩu tẩu là đáp ứng rồi?" Lãnh Hạo hiển nhiên rất là vui vẻ.

" Đây là tự nhiên." Vương Thượng tự mình đến đây tương thỉnh, nàng có thể không đáp ứng sao? Bất quá như vậy cũng tốt, vừa lúc có thể cho nàng tìm hiểu Lục Y ngồi trên Vương Hậu vị có có ý định hay không.

" Như vậy, liền đa tạ tẩu tẩu." Lãnh Hạo đứng lên, hướng Ôn Nhu khom người một cái, sau đó mới nhìn Lãnh Triệt nói, "Đại ca, ta không còn chuyện gì nữa, trước hồi cung." Có lẽ là bởi vì vui vẻ, Lãnh Hạo không có chú ý tới đáy mắt Lãnh Triệt thoáng hiện hàn mang.

" Thần hạ cung tiễn Vương Thượng." Lãnh Triệt khom người nói xong, nhấc chân muốn đích thân tiễn Lãnh Hạo xuất môn, lại bị Lãnh Hạo ngăn lại.

" Đại ca không cần đưa tiễn, mã xa ở ngoài cửa, tự ta đi đến là được." Lãnh Hạo nói xong, nhấc chân ly khai.

(Luna: Ta khóc cho Hạo ca, ta khóc rồi)

Lãnh Triệt nhìn bóng lưng của Lãnh Hạo, hàn mang đáy mắt càng lúc càng lạnh, hắn thật không ngờ đường đường là đế vương đích thân tới Bạch vương phủ gặp Vương phi của hắn, chỉ vì thỉnh Vương phi của hắn tiến cung bồi Vương Hậu hắn!

Đây thân là chuyện đế vương Đại Di phải làm sao? Lẽ nào hắn cứ như vậy tin tưởng Trầm Lục Y sao?

Dưới ống tay áo của Lãnh Triệt bất tri bất giác nắm chặt thành quyền, mặc dù hiện nay còn chưa tra được Trầm Lục Y có lòng mang mưu đồ hay không, thế nhưng hắn luôn luôn trực giác, nữ nhân này, sẽ không giản đơn.

(Luna: Triệt ca thông minh)

" Triệt, lo lắng sao?" Ôn Nhu đi lên trước, cầm tay của Lãnh Triệt, , để hắn buông quả đấm nắm chặt xuống.

"Â." Lãnh Triệt nhẹ nhàng gật đầu, ở trước mặt Ôn Nhu hắn cũng không che giấu tim của mình, "Nghĩ cách của Vương Thượng hôm nay, chưa hề đề cập với ta."

" Xem ra Vương Thượng là thật yêu Lục Y, hơn nữa là rất yêu." Cho nên mới phải vì phiền muộn nho nhỏ của nàng, buông xuống quốc sự triền thân, đi tới Bạch vương phủ thỉnh nàng.

" Chính vì vậy, ta mới lo lắng." Lãnh Triệt xoay người, cúi đầu nhìn mắt Ôn Nhu, "Không biết ý đồ của nàng, tổng giác không an lòng." Thái hậu gây rắc rối cho Đại Di mười năm, hắn không thể lại để cho một nữ nhân lại hủy đi Đại Di vừa hôig phục, mặc kệ nàng là ai, tuyệt không cho phép.

" Sỏa đầu gỗ, ta nói, việc này ngươi cũng cần lo lắng, ngươi là phải mệt chết bản thân sao?" Ôn Nhu có chút đau lòng giơ tay lên vuốt ve gò má của Lãnh Triệt, thoải mái cười nói, "Việc này giao cho ta thay ngươi tra rõ, thế nào?"

" Không." Lãnh Triệt không chút nghĩ ngợi liền trả lời kiên quyết, cầm tay của Ôn Nhu đang vuốt ve gương mặt hắn, mi tâm cau lại, "Ta sẽ không để cho nàng bị cuốn vào chuyện trong cung."

Trong tính mạng hắn, còn chưa cần đến nữ nhân tới hắn quan tâm nhất đến gánh.

" Sỏa đầu gỗ, ngươi đây là lo lắng ta sao?" Ôn Nhu nhìn chăm chú vào con ngươi đen như mực của Lãnh Triệt, ở bên trong tựa hồ thấy được tình cảm thâm tình.

"Vâng."

" Vậy cũng là không tin ta? Nghĩ ta không có năng lực làm việc?" Ôn Nhu hơi thiêu mi.

" Không phải." Lãnh Triệt khẽ lắc đầu, "Không phải là không tin nàng, chỉ là không muốn nàng bị cuốn vào biến hoá kỳ lạ trong triều đình."

" Đứa ngốc." Ôn Nhu ôm hông của Lãnh Triệt, tựa ở lồng ngực của hắn cười đến hạnh phúc, "Ta là thê tử của ngươi, tự nhiên nên vì ngươi phân ưu, ngươi cần là, chỉ cần tin tưởng ta là tốt rồi."

Nàng chưa nói cho hắn biết, chỉ cần nàng muốn, nàng có thể không cần tốn nhiều sức lấy được một đầu người, chuyện nàng cần làm, cũng không ai có thể ngăn được nàng, nếu Lục Y thực sự là trở ngại hắn, nàng có thể thay hắn xóa đi!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.07.2018, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.01.2017, 12:14
Bài viết: 218
Được thanks: 930 lần
Điểm: 8.7
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ - Điểm: 10
CHƯƠNG 120: VƯƠNG HẬU LỤC Y



Editor: Luna Huang

Ôn Nhu cử bút, ngẫm nghĩ hồi lâu, rốt cục hạ nét mực xuống khăn tay trắng thuần, đem khăn tay viết xong cất vào một chi đồng quản, chính tay giao cho Vân Lãng, để Vân Lãng tự mình giao cho trụ trì Tây Vân Tự, Vân Lãng mới vừa đi, Duẫn Nhi liền trước mặt, là An công công đến đây cầu kiến, đang chờ ở tiền thính.

Ôn Nhu khẽ gật đầu, đến tiền thính, nhất định là Vương Thượng để An công công tự mình đến đón nàng tiến cung, thực sự là hôm qua mới nói, hôm nay liền để An công công đến thỉnh nàng, xem ra Vương Thượng là thật đem Lục Y phủng lên đầu quả tim.



Chỉ là Ôn Nhu mới bước vào chính sảnh, liền nhìn thấy Lãnh Triệt ngồi ở chủ vị, An công công ngồi ở quý vị khách quan, thấy Ôn Nhu đến, vội vã đứng lên hành lễ.



" Nô tài tiểu An tử gặp qua Bạch vương phi, Bạch vương phi an hảo." Tiểu An tử cung kính hành lễ, "Nô tài phụng Vương Thượng chi mệnh, đến đây đón Bạch vương phi vào cung."



" Vậy làm phiền An công công rồi." Ôn Nhu khẽ gật đầu, sau đó nhìn phía Lãnh Triệt, đang định nói, chỉ thấy Lãnh Triệt đứng lên đi tới bên người nàng, thản nhiên nói, "Ta cùng nàng tiến cung."



Trong nháy mắt Tiểu An tử kinh ngạc, lại chỉ có thể khom người cúi đầu không dám nói lời nào, Lãnh Triệt nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: "An công công, Vương Thượng cùng Vương Hậu nương nương có hay không có nói ta không thể theo Vương phi của ta cùng tiến cung?"



" Hồi Bạch vương gia, Bạch vương gia bồi Bạch vương phi tiến cung, Vương Thượng tự nhiên là cao hứng, làm sao không đồng ý." Tiểu An tử liền vội vàng khom người đáp, tuy rằng Vương Thượng chỉ nói với hắn để hắn thỉnh Bạch vương phi tiến cung bồi Vương Hậu, thế nhưng Bạch vương gia muốn cùng đi, ai dám ngăn trở?"



" Vương gia không phải là còn có rất nhiều việc chưa xử lý xong sao?" Ôn Nhu có chút bất đắc dĩ nhìn Lãnh Triệt, "Ôn Nhu sao dám trì hoãn thời gian của Vương gia, bất quá là tiến cung cùng Vương Hậu ngồi một chút, giải buồn một chút mà thôi, Vương gia cùng đi, chỉ sợ sẽ thêm bất tiện."



Nàng cũng không phải lên núi đao xuống biển lửa, bất quá là tiến cung một chuyến, làm sao có thể để hắn tự mình bồi nàng.



" Nói vậy Vương Hậu nương nương sẽ không chú ý ta bồi Vương phi một lượt cùng đi, đúng không, An công công?" Lãnh Triệt không trả lời Ôn Nhu, mà là tròng mắt nhìn về phía tiểu An tử trước mặt.



" Đây là tự nhiên." Tiểu An tử vội vã đáp.



" Nếu An công công đã nói Vương Hậu sẽ không chú ý, A Nhu liền không cần cố kỵ." Lãnh Triệt hướng Ôn Nhu mỉm cười, Ôn Nhu bất đắc dĩ, biết không lay chuyển được, liền theo hắn, kêu An công công một tiếng, hai người liền ngồi mã xa theo tiểu An tử một đạo tiến cung.



Trên mã xa, Lãnh Triệt ôm chầm vai của Ôn Nhu, tìm hiểu tự mà hỏi thăm: "Sinh khí?"



Ôn Nhu trầm mặc chỉ chốc lát, mới ngẩng đầu nhìn Lãnh Triệt mặt mày ôn nhu, đột nhiên hôn một cái lên mặt hắn, cạn tiếu nói: "Không có."



Hắn bất quá là lo lắng nàng quan tâm nàng mà thôi, nàng làm sao sẽ tức giận.



Mặt của Lãnh Triệt hơi, cười đến có chút xấu hổ, "Không phải là không tin nàng, chỉ là lo lắng nàng mà thôi."



" Ta biết." Ôn Nhu ở bên mặt kia của Lãnh Triệt hôn thêm một cái, nhìn gò má của hắn càng lúc càng hồng, cười đến hài lòng, Lãnh Triệt nhìn đôi môi kiều diễm ướt át trước mắt, không tự chủ hôn lên.



Hắn sợ như lần trước phát sinh nàng mất tích, hắn nói qua sẽ bảo hộ nàng, đối phương là người hắn không có thể tín nhiệm được, hắn lại càng không thể để cho nàng đơn độc đi, mặc dù là người thương của Vương Thượng, hắn cũng không có thể yên tâm.



Ôn Nhu chậm rãi nhắm mắt lại, tiếp thu nụ hôn mềm nhẹ của Lãnh Triệt, hai tay nhẹ nhàng hoàn cổ của hắn.



Phi Hoàng cung, cung thất của các đời Vương Hậu.



Ôn Nhu được Lãnh Triệt nâng đở xuống xe ngựa, ở ngoài Phi Hoàng cung chờ cung nữ đi vào truyền báo, chỉ thấy một nữ tử thanh lệ mặc cạn lục nghê thường y từ trong điện đi ra nghênh đón, khi nhìn đến Ôn Nhu trong nháy mắt kinh ngạc, lập tức liền chỉ là cao hứng tiếu ý.



" Thần phụ gặp qua Vương Hậu nương nương, nương nương kim an." Ôn Nhu cung kính phúc thân.



" Nhu nhi? Ngươi như thế nào đến?" Gương mặt Trầm Lục Y kinh hỉ, hiển nhiên không biết Ôn Nhu tại sao đến, tự mình đỡ Ôn Nhu lên.



" Thần hạ gặp qua Vương Hậu nương nương, nương nương kim an." Lãnh Triệt không mang theo nửa điểm tình cảm âm thỉnh an cũng vang lên.



" Bạch vương gia miễn lễ." Trầm Lục Y mỉm cười, sau đó lại nhìn Ôn Nhu, hâm mộ nói, "Nhu nhi cùng Bạch vương gia thực sự là phu thê tình thâm, bất luận lúc nào Bạch vương gia đều bồi bên cạnh thân Nhu nhi."



Thời gian Trầm Lục Y nói, Ôn Nhu tinh tường thấy cực kỳ hâm mộ ở đáy mắt của nàng, còn có, thái độ làm người phát giác ưu thương.



" Vương Hậu nương nương hà tất ước ao thần phụ, phải là thần phụ hâm mộ nương nương mới đúng." Ôn Nhu cười đến dịu dàng, không có nói rõ Vương Thượng thỉnh nàng tới, nhưng nàng tin tưởng Trầm Lục Y nhất định sẽ minh bạch, quả nhiên, chỉ thấy gò má của Trầm Lục Y hơi phiếm hồng.



" Khó có được Nhu nhi tiến cung một chuyến, vừa vặn hôm nay khí trời rất tốt, ta ra lệnh người ở hoa viên đặt bàn nhỏ mở yến, ngươi cùng ta ngồi được không?" Trầm Lục Y thân mật cầm tay Ôn Nhu, sau đó nhìn phía Lãnh Triệt, "Không biết Bạch vương gia có thể nguyện ý cho ta một ít mặt mũi, một đạo ngồi một chút?"



Thái độ của Trầm Lục Y như nhau từ trước Ôn Nhu đã gặp dịu dàng hiền hoà, cũng không có bởi vì thân là quốc gia chi hầu mà hiện ra khí thế bức người, đó là tự xưng là "ta" Mà không phải là "Bổn cung", cung nhân cung kính thuận theo không có biểu tình oán giận, liền còn chưa bất kỳ thay đổi nào.



" Nương nương nói quá lời, nương nương có mệnh, thần hạ tự nhiên tòng mệnh." Mặc dù nàng không mời hắn, hắn cũng sẽ lưu lại.



" Như vậy thật sự là quá tốt." Trầm Lục Y hiển nhiên rất là vui vẻ, nắm chặt tay của Ôn Nhu không tha, vẫn là cười nhìn Lãnh Triệt, hỏi, "Bạch vương gia, không biết đúng hay không để bụng Bạch vương phi cùng ta tới hoa viên trước một bước?"



" Vương Hậu nương nương nói quá lời." Lãnh Triệt hướng Trầm Lục Y ôm quyền chắp tay, "Vương Hậu nương nương để mắt thần thê, là vinh hỉ của thần thê cùng thần, há lại có ngại gì đáng để nói."



" Nhu nhi, chúng ta đây đi trước đi." Trầm Lục Y mỉm cười, lôi kéo Ôn Nhu, Ôn Nhu trước khi rời đi nhìn Lãnh Triệt một mắt, chỉ thấy Lãnh Triệt khẽ gật đầu, Ôn Nhu hồi cười, theo Trầm Lục Y đi.



Lãnh Triệt mắt lạnh nhìn bóng lưng của hai người, trong con ngươi quang minh bất định.



Ôn Nhu từ trước đến nay không thích cùng người quá mức thân cận, nàng cảm giác mình chưa từng cùng Trầm Lục Y giao tình thâm hậu, như thế bị Trầm Lục Y kéo tay, để hắn rất là phản cảm, thế nhưng thân phận Trầm Lục Y hôm nay không phải là nàng đơn giản có thể đắc tội, liền cố nén chán ghét trong lòng, tùy ý để nàng kéo tay của mình đi đến ngự hoa viên.



Đi tới ngọc lưu ly bát giác đình bên Thái Ngọc hồ, Trầm Lục Y buông lỏng tay của Ôn Nhu ra, mãn sóng bích lân lân mãn hồ, sâu kín thở dài một hơi, tiện đà xoay người, trong con ngươi hàm ưu nhìn Ôn Nhu.



" Vương Hậu nương nương có chuyện trong lòng?" Xem tới được trong con ngươi của Trầm Lục Y hiện ưu thương, Ôn Nhu liền không giả bộ làm như không thấy, đi tới bên cạnh Trầm Lục Y, cầm hai tay của nàng, ngồi xuống trên băng đá, "Nương nương nếu là trong lòng có chuyện, không ngại cùng thần phụ nói một chút, có thể thần phụ vì nương nương giải ưu."



" Nhu nhi. . . Vương Thượng đối với ta rất tốt. . . Ta nhưng có chút không biết làm sao. . ." Trầm Lục Y cầm tay của Ôn Nhu, nắm chặt, "Hay là, ta đang sợ. . . Sợ đây bất quá là hoa trong gương, trăng trong nước. . ."

" Ta cùng với Nhu nhi nói qua, ta mong muốn là cuộc sống cử án tề mi, nhất sinh nhất thế một đôi, ta vốn không hy vọng tiến cung, thế nhưng lại. . ." Trong hốc mắt của Trầm Lục Y bắt đầu có trong suốt đang đánh chuyển, "Vương Thượng đới với ta rất tốt. . .ta. . .cũng. . .

" Tháp. . ." Nước mắt chảy xuống viền mắt, tích lạc rơi trên mu bàn tay của Ôn Nhu, Ôn Nhu nhìn nước mắt trên mu bàn tay mình, lại nhìn Trầm Lục Y trước mặt, thản nhiên nói: "Chỉ là nương nương sợ mất đi, đúng không?"

Ôn Nhu nhìn chăm chú vào hai mắt của Trầm Lục Y, tựa hồ là muốn xem nàng nói có phải là thật hay không, nhìn nàng thống khổ, không giống như đang nói dối, nàng có thể hoài nghi Trầm Lục Y sao trong khoảng thời gian ngắn thích Vương Thượng, thậm chí sợ mất đi, thế nhưng yêu liền yêu, không cần lý do, hoài nghi của nàng, cần thời gian đổi kết quả.



"Ta. . ." Trầm Lục Y dùng khăn che mặt, có chút khóc thút thít, không biết nên thế nào biểu đạt nội tâm của mình mới tốt.



" Vương Thượng là thật tâm đối với nương nương, nương nương làm sao ưu thương, thần phụ lần này tiến cung tới gặp nương nương, vẫn là Vương Thượng tự mình đến Bạch vương phủ tương thỉnh, nói để thần phụ trong ngày thường lúc rỗi rãnh thường tiến cung cùng nương nương ngồi một chút, để giải ưu sầu của nương nương, bởi vậy có thể thấy được địa vị của nương nương ở trong lòng Vương Thượng quan trọng bao nhiêu, nương nương cần gì phải ưu thương." Ôn Nhu như trước nhìn chằm chằm con ngươi của Trầm Lục Y, không sai mỗi một ánh mắt biến ảo của nàng, trong con ngươi của Trầm Lục Y, nàng ngoại trừ thấy đau thương đó là hài lòng, còn lại không còn gì nữa.

" Nhu nhi, ở trong cung này thật là phiền muộn, ngươi ngày sau đến bồi ta nhiều một chút được không?" Trầm Lục Y đột nhiên đem tay của Ôn Nhu cầm thật chặt, trong mắt toát ra ao ước.

Ôn Nhu đột nhiên cảm giác được trong mắt Trầm Lục Y mong không phải bởi vì nàng, về phần là ai, nàng không rõ.

" Nương nương yên tâm, chỉ cần nương nương muốn cùng thần phụ một chỗ liền vui vẻ, ngày sau thần phụ sẽ bồi bồi nương nương nhiều một chút." Ôn Nhu cười đáp.



" Thật sự là quá tốt!" Trầm Lục Y khó nén vui vẻ.



Đúng vào lúc này, có cung nhân đem rượu và thức ăn đến trong đình, Ôn Nhu giương mắt nhìn lên, chỉ thấy Lãnh Triệt cũng đang từ từ hướng đình đi tới, nhật quang nhu hòa phảng phất đem thân thể của hắn độ lên một tầng nhàn nhạt quang vựng, ngũ quan tuấn dật không cùng nhu hòa của nàng, nhưng cũng động nhân, một bộ bạch y để anh tuấn của hắn càng thêm mê người, để trong nháy mắt Ôn Nhu thất thần.



Đợi Ôn Nhu lấy lại tinh thần, chỉ thấy ánh mắt của Trầm Lục Y bên cạnh cũng dừng lại trên người Lãnh Triệt, cảm giác được Ôn Nhu đang nhìn nàng, ánh mắt của Trầm Lục Y trong nháy mắt né tránh, mà là nhằm vào Ôn Nhu cười nói: "Nhu nhi thực sự là hảo phúc khí, Bạch vương gia vóc người tuấn dật, đối với Nhu nhi lại thích, thực sự là muốn tiện sát người bên ngoài."



" Nương nương quá khen." Ôn Nhu đạm đạm nhất tiếu, Lãnh Triệt đi tới trước mặt.



" Nương nương, Vương Thượng truyền thần hạ đến thư phòng một chuyến, thần hạ liền không thể bồi nương nương chi thỉnh, mong rằng nương nương thứ lỗi." Lãnh Triệt hướng Trầm Lục Y ôm quyền khom người.

" Nếu là Vương Thượng truyền Bạch vương gia có việc, ta liền không dám lưu Vương gia ở lâu, Vương gia đi là được."

"Đai tạ nương nương." Lãnh Triệt khom người, lại ngước mắt nhìn về Ôn Nhu, "Thần hạ muốn cùng thần thê nói mấy câu sẽ rời đi.

" Vương gia chỉ để ý nói là được." Nét mặt Trầm Lục Y dịu dàng cười, hai tay của dưới váy dài bất tri bất giác nắm chặt thành quyền.

Ôn Nhu hướng Trầm Lục Y khẽ khom người, theo Lãnh Triệt đi ra bên ngoài đình, không biết Lãnh Triệt nói gì đó, chỉ thấy Ôn Nhu lắc đầu mỉm cười, Lãnh Triệt cũng là mỉm cười, sau đó mới ly khai.

Thấy tiếu ý trong mắt của Lãnh Triệt cùng Ôn Nhu, song quyền Trầm Lục Y nắm chặt, móng tay thật sâu khảm trong lòng bàn tay, trong mắt hàn mang hiện lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.07.2018, 15:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.01.2017, 12:14
Bài viết: 218
Được thanks: 930 lần
Điểm: 8.7
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ - Điểm: 10
CHƯƠNG 121: MỤC ĐÍCH Ở ĐÂU




Editor: Luna Huang

Ôn Nhu cùng Trầm Lục Y ngồi tròn một buổi trưa, đơn giản cùng nàng nói chút chủ đề không thú vị của nữ nhân cùng chuyện ngoài cung, Ôn Nhu tự giác bản thân đối với chuyện như vậy vô lực lại không đủ nhẫn nại, nàng tình nguyện múa kiếm bắn tên, thế nhưng mặt mũi của Vương Thượng tuyệt không thể bỏ, nàng còn phải từ giao lưu của Trầm Lục Y dò xét lòng của nàng, liền như thế cùng nàng rỗi rãnh ngồi.

Giờ Thân canh ba, Lãnh Triệt mới tái xuất hiện ở trước mặt Ôn Nhu, Ôn Nhu có thể nói là thấy được giải thoát.

" Bạch vương gia cùng Vương Thượng đã nói xong?" Trầm Lục Y dịu dàng cười hỏi.

" Hồi nương nương, đúng vậy." Lãnh Triệt cung kính trả lời.

" Bạch vương gia là tới đón Nhu nhi hồi phủ?" Trầm Lục Y vẫn như cũ cười, "Đã như vậy, ta liền không dám lưu Nhu nhi ở lâu, Nhu nhi, ngày mai trở lại bồi bồi ta được không?"

" Nương nương chi thỉnh, thần phụ tự nhiên tòng mệnh." Ôn Nhu cũng là cạn tiếu, chỉ là cũng minh bạch lời nói, nàng tiến cung, cũng không phải là cùng nàng giao tình rất tốt, bất quá là hoàng mệnh làm khó, chỉ thấy biểu tình của Trầm Lục Y không có bất kỳ biến hóa nào, mâu quang của Ôn Nhu chìm chìm, "Như vậy, thần phụ liền xin được cáo lui trước."

" Thần hạ xin cáo lui." Lãnh Triệt hành lễ, Trầm Lục Y khẽ gật đầu, cùng Ôn Nhu cùng nhau rời đi.

Lúc Ôn Nhu xoay người, khóe mắt liếc về khóe miệng tiếu ý của Trầm Lục Y có chút vặn vẹo, tâm trạng tự hỏi nặng hơn một phần.

" A Nhu, làm sao vậy?" Một đường đi ra xa mã tràng, Ôn Nhu không nói được một lời để Lãnh Triệt có chút lo lắng, dừng bước, đỡ vai Ôn Nhu, đem nàng xoay người lại mặt đối với mình, "Vương Hậu nói gì đó để nàng không vui?"

Nói đến Trầm Lục Y, Ôn Nhu tinh tường cảm thụ được hai tay của Lãnh Triệt đỡ lấy hai vai nàng bỗng dưng nắm thật chặt, ánh mắt nhu hòa nắn ra hàn quang.

" Sỏa đầu gỗ." Nhìn dáng dấp khẩn trương lo lắng của Lãnh Triệt, Ôn Nhu chỉ cảm thấy hài lòng, đưa tay chỉ lên chóp mũi của hắn, cười nói, "Vương Hậu có thể nói gì khiến ta không vui?"

" Không có là tốt rồi." Lãnh Triệt mỉm cười, kéo qua tay của Ôn Nhu, "Hôm nay muốn ăn cái gì, ta làm cho nàng."

" Ngươi công sự nhiều như vậy, ta cũng không dám phiền người." Ôn Nhu nắm lại tay của Lãnh Triệt.

" Không có gì đáng ngại." Chỉ cần nàng vui vẻ là được rồi.

" Ân..." Ôn Nhu giả bộ suy tư chốc lát, nhìn chằm chằm con ngươi xinh đẹp của Lãnh Triệt nói, "Tùy ngươi làm cái gì, ngươi làm ta đều thích!"

" Hảo." Lãnh Triệt đem tay Ôn Nhu cầm thật chặt, cười đến càng nhu, "Đi thôi, về nhà."

Về nhà, chữ thật là ấm áp, Ôn Nhu cười đến hài lòng, nàng còn không nghĩ nói cho hắn biết nàng đối với Trầm Lục Y ngờ vực vô căn cứ, tất cả đợi nàng toàn bộ tra rõ mới nói.

Cung nhân một bên thấy dáng tươi cười của hai người không thể nghi ngờ thành một đạo phong cảnh xinh đẹp, để cho bọn họ bất tri bất giác bị hấp dẫn, mê mắt, thật lâu hồi chưa qua thần.

"A... Ta chưa từng Bạch vương gia cười qua..." Một cung nữ nhìn Lãnh Triệt xa xa, biểu tình say mê, hai gò má không tự chủ nóng lên, "Ta còn tưởng rằng Bạch vương gia sẽ không cười, nguyên lai cười rộ lên mê người như vậy."

"Đúng đó đúng đó, trước đây chưa thấy qua Bạch vương gia, còn tưởng rằng hắn thật là ma ốm, ai biết..." Một cung nữ khác thấy càng si mê.



"Hai người các ngươi nói xong chưa, Bạch vương gia cho dù tốt cũng là của Bạch vương phi, Bạch vương gia cười cũng là hướng về phía Bạch vương phi cười, các ngươi còn chưa nghĩ tốt sao. Đỡ phải bản thân thương tâm." Một cung nữ bên người hai người, thở dài nói.



"Ba ——"Chỉ là, câu cuối của cung nữ vừa dứt lời, một cái cái tát vang dội vang lên, lực đạo to lớn đánh đến nàng té trên mặt đất, cung nữ đang muốn giơ tay lên che mặt, thấy đối phương thì vội vã quỳ rạp xuống đất quỳ rạp xuống đất, hai cung nữ khác cũng là chiến chiến nguy nguy quỳ trên mặt đất.



"Vương, Vương Hậu nương nương..." Ba người chiến chiến nguy nguy, chẳng biết lúc nào Vương Hậu đứng ở phía sau các nàng, cung nữ bị ném cho cái tát cũng không biết bản thân là địa phương nào đắc tội nàng.



" Tên gọi là gì?" Trầm Lục Y cư cao lâm hạ nhìn cung nữ lam y phủ phục ở đáy mắt mình, một bên nhàn nhạt hỏi, một bên cầm khăn nhẹ nhàng lau lòng bàn tay của mình.



" Hồi nương nương, nô tỳ... Nô tỳ goi Vưu Tâm. . ."



" Vưu Tâm đúng không? Trầm Lục Y cúi người, nắm cằm của Vưu Tâm, đem mặt của nàng giơ lên, "Còn là một Còn là một người xinh xắn."



"Ta Vương Hậu nương nương khích lệ. . ." Vưu Tâm rất là sợ hãi, không biết Trầm Lục Y nói thế là có ý gì, không dám nhìn ánh mắt của Trầm Lục Y, chỉ cảm thấy sợ.



"Từ khi Bổn cung tiến cung tới nay, Liên công công hầu hạ Bổn cung cũng không tệ, liền đem ngươi đưa cho hắn đi." Trầm Lục Y nói xong, vòng qua Vưu Tâm đang trợn mắt hốc mồm đi về phía trước, không để cho Vưu Tâm có cơ hội kêu khóc gì.



Mà Vưu Tâm, đã cả kinh trợn to hai mắt, như đầu gỗ cứng ở tại chỗ.



Nghe được Trầm Lục Y nói thế các cung nữ còn lại, đều bị hít phải ngụm không khí lạnh, Liên công công, một lão thái giám tuổi gần năm mươi. . .



Trầm Lục Y nhìn tiệm hành tiệm viễn hai bóng dáng màu trắng bạch sắc biến mất, nhãn thần đột nhiên trở nên hung ác, nhưng cũng rất nhanh tiêu thất, đi đến thư phòng của Vương Thượng.



Những ngày kế tiếp, xuân ý tiệm nùng, vì Trầm Lục Y, Ôn Nhu có thể nói là mỗi ngày tiến cung bồi nàng, nhưng có chút khó nhịn thân thể thỉnh thoảng mệt mỏi, đang cùng Trầm Lục Y chung đụng mấy ngày này, Trầm Lục Y đem nỗi lòng che giấu vô cùng tốt, Ôn Nhu có thể nói là nhất vô sở hoạch, nàng còn chưa hề gặp phải người tâm tư khó đọc như vậy, xem ra là nàng xem thường Trầm Lục Y.



Nếu không có lần trước nàng nhìn thấy khóe miệng của Trầm Lục Y cười, có thể mấy ngày nay ở chung nàng tin Trầm Lục Y bất quá là một nữ tử tầm thường khát cầu khát cầu hạnh phúc, rốt cuộc là có mục đích gì, mới đưa bản thân che giấu sâu như vậy, thậm chí nàng để Bắc Ích tìm hiểu tin tức về Trầm Lục Y, tất cả đều là tra không chỗ nào lấy được.



Binh bộ Thượng thư thật là một thật là một người ngay thẳng trung thành Đại Di, sẽ gây tai họa cho Đại Di sao? Dù cho bọn họ biết được cái gì, báo cho Vương Thượng, mà Vương Thượng yêu Trầm Lục Y như vậy, hắn sẽ tin tưởng Trầm Lục Y là lòng mang mục đích sao?



" Nhu nhi, suy nghĩ gì mất hồn như thế?" Trầm Lục Y giọng ôn hòa kéo kại suy nghĩ của Ôn Nhu đang bay lượn, quay đầu lại nhìn Trầm Lục Y, chỉ thấy cung nữ phía sau nàng trong tay bưng cao điểm, Trầm Lục Y trùng nàng cười nói, "Đây là sơn tra cao, vị đạo vô cùng tốt, lần trước Vương Thượng đem đến cùng ta thưởng thức, ta rất ít thích, nên ta cố ý lệnh cho ngự trù lại làm, là muốn cho Nhu nhi cũng nếm thử."



" Tạ ơn nương nương ưu ái." Ôn Nhu bất hảo phất ý của Trầm Lục Y, biết Trầm Lục Y dù cho muốn hại muốn hại cũng sẽ không ngu xuẩn dùng phương pháp hạ độc trong thức ăn, liền bốc lên một miếng nhỏ bỏ vào trong miệng, vị đạo toan điềm, vị nhẵn nhụi, quả thật không tệ.



" Vị đạo làm sao?" Trầm Lục Y mong đợi nhìn Ôn Nhu.



" Vị đạo tốt lắm." Ôn Nhu cũng không nói dối.



" Nếm thử đạo này hạnh nhân cao xem sao?" Trầm Lục Y hiển nhiên rất là vui vẻ, để cung nữ mang hạnh nhân cao đến, Ôn Nhu nhìn mâm hạnh nhân cao, cũng bỏ một khối vào miệng.



" Nương nương cao điểm nơi này thực sự là ngon miệng, thần phụ thực sự là có khẩu phúc." Sơn tra, hạnh nhân, đồ ngọt, Trầm Lục Y, là muốn làm gì? Ôn Nhu gợi lên như có như không cười.



" Nếu Nhu nhi thích ăn, ta đây liền để trù tử mỗi ngày làm để Nhu nhi ăn." Trầm Lục Y bỗng nhiên nghĩ đến ánh mắt thâm thúy.



" Thần phụ tạ qua hậu ái của nương nương."



" Nếu Nhu nhi thấy vị đạo tốt, liền đem những thứ này cao điểm ăn thêm chút nữa đi!'



" Tạ ơn nương nương." Mục đích của Trầm Lục Y, chẳng lẽ là nàng? Vì sao là nàng?



" Vương Hậu nương nương, Bạch vương gia tại ngoại cầu kiến." Giữa lúc Ôn Nhu chuẩn bị ăn thêm một khối sơn tra cao, có cung nữ tiến đến truyền báo.



Trầm Lục Y nghe xong, hướng Ôn Nhu cười nói: "Nhu nhi rất hạnh phúc, Bạch vương gia đối với Nhu nhi thực sự là tốt, mỗi ngày đem Nhu nhi đưa đến chỗ ta, lúc rời đi lại tới đón Nhu nhi cùng hồi phủ, có thể nói là tiện sát ta."



" Nương nương cùng Vương Thượng, làm sao cũng không phải tiện sát người bên ngoài." Vương Thượng lập hậu bất quá ba tháng chưa tới, Vương Thượng đối vói Trầm Lục Y thật là tốt có thể nói là toàn bộ trong cung đều biết, mà nàng càng từ trong miệng Lãnh Triệt biết được, Vương Thượng thậm chí muốn vì Trầm Lục Y không hề nạp thêm một phi một tần nào, có thể thấy được Vương Thượng đối với nàng yêu thương bao nhiêu.



Trầm Lục Y nhất thời đỏ mặt, đem Ôn Nhu đẩy một cái đi phía trước, "Nhu nhi lại chê cười ,, Nhu nhi vẫn là mau đi ra đi, để tránh khỏi Bạch vương gia đợi lâu, ngày mai giờ Tỵ, ta ở ngự hoa viên đình ngọc lưu ly chờ ngươi."



" Thần phụ xin được cáo lui trước."



"Ta tiễn ngươi ra ngoài."



Ôn Nhu không có chối từ, bởi vì mỗi một lần chối từ, Trầm Lục Y như trước kiên trì phải đem nàng đưa đến trước mặt Lãnh Triệt, nguyên bản Ôn Nhu không hoài nghi, thế nhưng cao điểm hôm nay, để Ôn Nhu tựa hồ loáng thoáng hiểu cái gì, lại chưa có hoàn toàn minh bạch, nàng chưa biết.



" Bạch vương gia mỗi ngày muốn đích thân tới đón Nhu nhi cùng hồi phủ, là sợ ta lừa Vương phi ngươi sao?" Trầm Lục Y nhìn thấy Lãnh Triệt, không khỏi cười nói.



Ôn Nhu nhìn Lãnh Triệt, trò cười của Trầm Lục Y quanh quẩn bên tai, đáy lòng Ôn Nhu một điểm quang đột nhiên lượng, trong nháy mắt nàng phảng phất hiểu cái gì.



Lãnh Triệt chỉ là tượng trưng đáp, liền dẫn Ôn Nhu đi, Ôn Nhu nhìn tay của xuôi ở bên người Lãnh Triệt, nâng lên cầm chặt, Lãnh Triệt một tia kinh ngạc, bởi vì ở trong cung Ôn Nhu cũng không sẽ chủ động nắm tay hắn, nhưng mà kinh ngạc cũng chỉ là trong nháy mắt, cạn tiếu nắm chặt tay của Ôn Nhu.



Cùng lúc đó, Ôn Nhu lần đầu tiên rời khoi Phi Hoàng cung quay đầu lại.



Khi nhìn đến ánh mắt của Trầm Lục Y che giấu, đáy lòng Ôn Nhu sương mù dày đặc có thể nói là đẩy ra một tầng.

Quả nhiên là như vậy, thảo nào muốn nàng mỗi ngày tiến cung bồi nàng.

Thế nhưng. . .



Ôn Nhu cúi đầu nhìn bụng của mình, tuy rằng đã dần dần hở ra, nhưng ở y sam che lấp ngoại nhân căn bản không thể nào nhìn ra nàng là mang thai, nàng có thai chỉ có một chút người biết, Trầm Lục Y thì như thế nào sẽ biết?



Xem ra Trầm Lục Y thật đúng là quan tâm nàng, sơn tra, hạnh nhân, đồ ngọt, còn phải ngày sau mỗi ngày cũng làm cho nàng ăn, thật đúng là quan tâm nàng cùng hài tử trong bụng nàng.



Như vậy xem ra, Trầm Lục Y cũng không yêu Vương Thượng, nàng kia ngồi trên hậu vị tất có mưu đồ, sự lo lắng của hắn quả nhiên không có sai, thế nhưng mưu đồ của Trầm Lục Y là cái gì, mới có thể làm cho nàng buông tha người yêu trong lòng?



Mà yêu trong lòng nàng đối với hắn, từ đâu mà đến?



Hay là hai người hắn, từ trước từng có cái gì?



Ôn Nhu suy nghĩ một chút, chỉ cảm thấy tâm tình có chút chìm.



Lãnh Triệt không có nhận thấy được tâm tư của Ôn Nhu, đem nàng tiễn về Yên Thủy các, để cho nàng nghỉ ngơi một chút, bản thân liền đến Tây Uyển.



Kế tiếp cả ngày, Ôn Nhu chỉ cảm thấy tâm tình phiền muộn, đến buổi chiều, đi ngủ cũng thấy bản thân vô pháp ngủ, ra ngoài hành lang ngoài phòng đứng chờ Lãnh Triệt.

" A Nhu, ban đêm lạnh, thế nào đi ra?" Sắp tới giờ sửu, Lãnh Triệt trở lại Yên Thủy các, thấy trên người Ôn Nhu chỉ có một kiện áo đơn đứng dưới hành lang, mi tâm cau lại, liền vội vàng tiến lên ôm nàng.

Lãnh Triệt đem Ôn Nhu ôm vào trong ngực, chỉ cảm thấy cả người nàng đều là lạnh thấu, có thể thấy được nàng đứng ở hành lang rất lâu, để mi tâm của Lãnh Triệt không khỏi túc càng chặt hơn, trong con ngươi lộ vẻ yêu thương.

" Làm sao vậy?"

Lãnh Triệt vừa dứt lời, bên mép bị hai phiến môi mềm mại ngăn chặn, tựa hồ mang theo chút oán quay môi của hắn vừa liếm vừa cắn, để ngọn lửa trong thân thể hắn xông lên.

------ đề lời nói ngoài ------

Đề cử tân văn của mình 《Nữ Vương Đột Kích, Chú Ý 》, hoan nghênh các cô nương phủng tràng ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_ và 237 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.