Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 

Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

 
Có bài mới 26.02.2017, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.01.2017, 12:14
Bài viết: 218
Được thanks: 930 lần
Điểm: 8.7
Có bài mới [Xuyên không] Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ - Điểm: 11
Tên truyện: 《 nịch sủng —— chí tôn cuồng phi 》


images


Tác Giả: Mặc Thập Tứ

Editor: LunaHuang

Thể loại: Xuyên không, ngôn tình

Chương: 126 + ngoại truyện

Giới thiệu truyện:

Nàng, Ôn Nhu, là lãnh diện sát thủ khiến hắc bạch lưỡng đạo đều khiếp sợ, dạnh hiệu 'Thiên Diện', cứng cỏi tuyệt tình, sau khi bị tổ chức vứt bỏ, một lần ngoài ý muốn, linh hồn xuyên về đích nữ trấn quốc công, nhu nhược bất kham, bị hàng vạn người phỉ nhổ.

Hắn, Lãnh Triệt, trong miệng của người khác không đúng tý nào. (Luna: Mình nghĩ là trong ngoài bất nhất ý)thật ra hắn, là quang hoa vạn trượng, hắn có khí phách bễ nghễ thiên hạ.

Ngay khi tất cả mọi người đang nhìn vào cuộc hôn nhân này của nàng cùng hắn, lại không biết, nàng, không còn là nàng!

Nếu cho nàng tái sinh, như vậy đời này, mạng của nàng không hề để cho ai nắm trong tay!

Nàng tràn đầy quang hoa, đến tột cùng khiến cho bao nhiêu người khủng hoảng, lại khiến bao nhiêu người bị khuynh đảo.

Nhưng mà đời này, nàng mong muốn có cuộc sống tự do tự tại, hết lần này tới lần khác, trời không chìu lòng nàng.

*

Khi nàng đoạt lại địa vị thuộc về nàng, nàng cư cao lâm hạ nhìn đám người đang phúc thân trước mặt mình, nói: "Muốn Trấn Quốc Công phủ của ta có phải không? Được, người nữ nhân này mặc ta xử trí, lại đem nương ta từ diêm vương trở về, ta đây chắp tay tặng Trấn Quốc Công phủ cho ngươi."

"Muội muội, ngươi đã như thế thích đoạt nam nhân cùng đồ của tỷ tỷ, tỷ tỷ liền đem nam nhân đều trong Trấn Quốc Công phủ  đều tặng cho ngươi thế nào? Không biết đến lúc đó muội muội có bận mà không qua được không?"

Nhìn vị hôn phu hối hận không ngớt, nàng chỉ là quyến rũ cười, "Ở trong mắt ta, ngươi đến phế vật cũng không bằng."

Đối mặt với nam nhân bon chen, nàng lãnh ngạo: "Nếu ai thắng được ta, ta liền hưu phu tái giá."

Nàng có thể cuồng ngạo nói, "Cái này vạn lý non sông, ta trợ ai, người đó liền có."

*

Đang lúc nàng cường đại gặp hắn cường đại, kết quả, đến tột cùng là ai chinh phục ai? Nàng, sự ôn nhu của nàng, chỉ đối với hắn.

Hắn nói, Lãnh Triệt hắn, chỉ có nàng có thể hòa tan. Cường nữ cường. Cường cường liên hợp, sủng văn vô ngược, yên tâm.

Đôi lời của tác giả:

- Đây là bộ truyện thứ hai mình edit. Bộ đầu tên <Manh Phi Giá Đáo, Vương Gia Vòng Đường> được đăng ở bên TTC.

- Đăng bên đó mọi người chỉ đọc nhưng không cho mình ý kiến xem mình edit có ổn không nên hơi lo.

- Mình dịch theo kiểu giống giống convert kiểu như: Tướng quân phủ, mấy từ như 'hướng tới', 'tiến vào', 'bước qua', 'nữ nhi', 'hài tử',....Mình nghĩ văn cổ đại nên như vậy đọc sẽ có cảm giác Trung Hoa hơn. Nếu thuần Việt quá thì y như truyện bán trong nhà sách.



Tập tin gởi kèm:

151s.jpg [ 3.91 KiB | Đã xem 85492 lần ] 151s.jpg [ 3.91 KiB | Đã xem 85492 lần ]


Đã sửa bởi lunahuynh1512 lúc 20.03.2017, 15:41, lần sửa thứ 2.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.02.2017, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.01.2017, 12:14
Bài viết: 218
Được thanks: 930 lần
Điểm: 8.7
Có bài mới Re: [Xuyên Không - ngôn tình] Nịch Sủng_Chí Tôn Cuồng Phi - Mặc Thập Tứ - Điểm: 11
CHAP 1: XUYÊN CỔ KỲ GẢ


Editor: LunaHuang


Editor: LunaHuang

Đế đố Di quốc, vạn người đều đổ xô ra đường, t tuyết trắng không ngừng rơi xuống lả tả từ bầu trời cao màu xám xanh.

"Nhìn xem! Đến rồi đến rồi!" Trong đám đông chen chúc, đột nhiên có người hô to một tiếng, đưa tay chỉ về phương hướng của Trấn Quốc Công phủ.

"Ai ai ai! Chớ đẩy ta a! Còn xa! Còn chưa đến trước mặt!" Trong đám người có người oán giận, "Có bản lĩnh đến phía trước xem đi! Đừng ở chỗ này chen lão tử!"

"Lý công tử! Xem ngươi nói như thế, nghe như thế nào, đều giống mang theo một mùi dấm chua, mọi người nói xem, có đúng hay không a?" Có người chế nhạo trào phúng.

"Không có lý nào như vậy! Chúng ta ai không biết, Lý công tử thế nhưng mỗi ngày nhớ Ôn đại tiểu thư, đáng tiếc a, từ trước nàng không phải người của Lý công tử, đã là người đàn bà dâm đãng, bây giờ cũng không phảu là người của Lý công tử!"

"Ngươi ngươi ngươi! Ngươi nói bậy bạ gì đó!"

"Được rồi Lý công tử, ngươi cũng đừng cãi chày cãi cối, mỹ mạo của Ôn đại tiểu thư mọi người đều biết! Làm nam nhân, người nào không muốn cưới được Ôn đại tiểu thư mỹ kiều nương như vậy? Chỉ bất quá, hắc hắc hắc. . ." Người nói ý vị thâm trường.

"Phi! Nam nhân không biết xấu hổ này! Cái gì mỹ kiều nương! Nữ nhân như nàng vậy nên ngâm lồng heo! Lại còn dám rêu rao khắp nơi muốn gả ra ngoài!" Một âm thanh bén nhọn mạnh mẽ của phụ nhân vang lên.

"Ô, dô dô! Nương tử nàng nhẹ chút nhẹ chút! Vi phu có thể chưa từng nghĩ tới Ôn đại tiểu thư a!"

"Hừ! Cái gì mà đích nữ Trấn Quốc Công, cái gì mà khuynh quốc khuynh thành, kết quả là, bất quá chỉ là nữ nhân dâm dãng bị vạn người phỉ nhổ, thật không nghĩ tới nàng còn có thể gả ra ngoài." Có tiểu thư cười nhạt dè bỉu, vẻ mặt ngạo mạn đầy khinh thường.

"Suỵt! Tiểu thư, nhỏ giọng chút, người Ôn tiểu thư phải gả là Bạch vương."

"Hừ! Bạch vương có gì đặc biệt hơn người! Không bằng một đầu ngón tay của Liên Huyền Gia, ai không biết, Bạch vương trời sinh bệnh tật, những năm gần đây tựa hồ bệnh nặng hơn, một vương gia bệnh tật yếu ớt, chỉ có thể bị khi dễ! Đây không phải là, việc trước mắt chính là minh chứng tốt nhất sao!"

"Tiểu thư người xem, Ôn đại tiểu thư đến rồi!"

Một con bạch mã, ột bóng dáng yểu điệu đội khăn hỉ trên lưng ngựa, hàng vạn ánh nhìn chậm rãi di chuyển về phủ Trấn Quốc Công, tuyết trắng rơi vào trên đầu nàng, trên vai, khiến bóng dáng yểu điệu của nàng thoạt nhìn đơn bạc mà lạnh lẽo.

Nhưng mà, rõ ràng xuất giá vốn nên là phi thường náo nhiệt, hôm nay, cái con đường dài này, ngoại trừ chỉ có một con bạch mã ra, ngoại trừ tuyết trắng rơi không tình cảm ra, thì không còn gì nữa, không có âm thanh kèn trống vui mừng, không có hỉ phục đẹp đẽ đồ cưới, thậm chí ngay cả kiệu cũng không có, bách tính ven đường đều chỉ chỏ bàn tán, người người manh động, liên tiếp chửi rủa, tuyết một màu trắng, đem giá y đỏ thẫm chè ép cô đơn vắng lặng.

Đây, chính là tình cảnh xuất giá của đích nữ Trấn Quốc công.

Di quốc có một tập tục, nữ tử trước khi xuất giá làm ra chuuyện đồi phong bại tục, lúc xuất giá, lấy ngựa thay kiệu, để cho nàng lộ mặt ra trước ánh nhìn của hàng vạn người.

Tuy rằng đây chỉ là tập tục, thế nhưng ở Di quốc rất ít phát sinh ra những chuyện như vậy, lại thêm người xuất giá là Trấn Quốc Công phủ chi nữ, vì gả cho một trong sáu vương của Di quốc Bạch vương, có thể nói là vạn người chú ý rồi.

Đột nhiên, chỉ thấy thân thể người trên lưng ngựa có chút lay động, sau đó thân thể ngã về bên phải, cứ vậy mà từ trên lưng ngữa ngã xuống. Rất nhanh, liền thấy có máu tươi dọc theo khăn hỉ tinh tế chảy ra, chảy lên nền tuyết trắng, trắng đỏ hòa hợp, cực kỳ chói mắt.

Con ngựa trắng phảng phất giống như có linh tính, cảm thấy được người ngồi trên lưng ngựa ngã xuống đất, cũng không rời đi, chỉ là móng ngựa đạp bên người nữ tử, khi thì dùng miệng cọ cọ vào vai nữ tử, khi thì nhìn bốn phía, ngửa cổ hí, hình như mong chờ bách tính xem náo nhiệt xung quanh có thể hỗ trợ vậy.

Nhưng mà, không ai trong đám người đi ra, bọn họ chỉ là mắt lạnh quan sát, hoặc đố kị, hoặc cười nhạt, có thể bọn họ đang suy nghĩ, một nữ tử không biết liêm sỉ như vậy, dung mạo nghiên nước nghiên thành thì thế nào, chết ở chỗ này mới là tốt nhất.

Ôn Nhu chỉ cảm thấy đầu óc mê mẩn, trong miệng có vị ngọt của máu tươi, rõ ràng nhắm chặt hai mắt, lại cảm thấy trước mắt có vô số ảo biến xuất hiện, không ngừng nghe được những âm thanh chữi rủa dũng mãnh bay thẳng vào tai, tựa hồ đem nàng bao phủ, nghẹt thở rất khó chịu.

Còn có hàn ý lạnh thấu xương, lạnh, rất lạnh, lạnh đến nỗi đem nàng nuốt chửng.

Không! Sai!

Ôn Nhu bỗng dưng mở mắt ra! Một mảnh phi sắc sương mù liền rơi vài mi mắt, tách hình ảnh ảo biến trước, đầu óc mê mẩn, nhưng bên tai nghe tiếng ầm ĩ không ngừng.

Sự cảnh giác của sát thủ khiến nàng ngay lập tức kết hợp suy nghĩ trước mắt, nhanh chóng gạt đi cái khăn màu đỏ che tầm mắt của nàng, bất chấp hàn ý, mạnh mẽ đứng lên!

Chỉ thấy, người vây xem như hít phải một hơi lạnh, tiếng động lớn vốn có liền nhất thời im lặng, người không chớp mắt nhìn chằm chằm chiếc khăn hỉ vừa rơi của Ôn Nhu, chỉ là kinh ngạc của nàng cử động, càng nhiều hơn chính là bị dung mạo của nàng làm khiếp sợ.

Tay thon thả, da nõn nà, cổ như ấu trùng, răng như tê bầu, trán bóng loáng, hai mắt thanh khiết thấu đáo, như thể phảng phất hết những thứ hỗn độn của trần thế, mũi cao, cái miệng hồng nhuận nhỏ nhắn, tóc búi đơn giản, chỉ có một cây trâm hoa hải đường ngọc bích gài trong tóc, mi tâm có một điểm chu sa, làm lộ ra dung nhan như tranh vẽ làm khuynh đảo mọi người.

Quả thực, là trăm nghe không bằng một thấy mỹ nhân!

Nhưng mà, ánh mắt của Ôn Nhu vừa chạm đến đến, đúng là nàng chưa từng thấy qua cảnh tượng, người vận trang phục cổ đại đứng chen lấn trên đường, phía sau đoàn người là các lầu cổ kính tửu lâu, còn có, trên người nàng còn có hồng trù y thêu uyên ương hí thủy, trên tay phải có cầm khăn tơ lụa đỏ thẫm.

Đây là giá ý của cổ đại, làm sao lại mặc trên người nàng? Tại sao nàng lại ở cái chỗ này?

Đây là cái tình huống gì? Nàng nhớ mình bị tổ chức vứt bỏ, mặc kệ nàng liên lạc thế nào thì cũng không cùng tổ chức liên lạc được, sau đó, nàng đến Giang Hộ, phải hoàng thành nhiệm vụ tổ chức giao cho nàng, nàng còn chưa hoàn thành nhiệm vụ , lại ——

"Nhìn xem! Nữ nhân này thật là không biết xấu hổ! Trước mặt mọi người như vậy gạt khăn che mặt! Không biết cảm thấy thẹn! Không biết cảm thấy thẹn!" Có người phỉ nhổ.

"Lão nương cũng nói rồi nữ nhân không biết xấu hổ như vậy thì phải mang đi ngâm lồng heo! Thật không nghĩ đến cư nhiên có thể vô sỉ đến loại tình cảnh này!"

"Chẹp chẹp, lão tử nói trên đời chưa từng thấy người đẹp như vậy!"

"Phi! Loại nữ nhân không biết xấu hổ này!"

"Đúng đó đúng đó! Chúng ta còn phải xem xem nữ nhân này như thế nào đi ra ngoài! ! Đây chính là kỳ cảnh trăm năm khó gặp."

"Thật bẩn! Cũng xuất giá rồi mà mặt cũng không lau sạch sẽ, khóe miệng cũng còn vươn máu!"

"Thật mất hứng, còn tưởng rằng nữ nhân không biết xấu hồ này sẽ té chết chứ."

"Nữ nhân không biết xấu hổ như vậy, có đẹp hơn nữa thì có ích lợi gì!"

Nam nhân đều kinh hãi thán, nữ nhânđố kỵ, âm thanh chửi rủa và tán thưởng không ngừng truyền vào trong tai của Ôn Nhu.

Nghe nói ngươi muốn cặn bả ta? [ xuyên nhanh ].

A! Dâm phụ? Giày rách? Đáy lòng của Ôn Nhu cười lạnh một tiếng, nguyên bản còn sót lại ở trong mắt kinh ngạc chậm rãi bị lạnh lẽo bao trùm, như lúc này băng hàn khí trời.

Nàng là sát thủ, nàng bất luận là phải đối mặt với trường hợp nào nàng cũng có thể làm được bởi nàng đủ bình tĩnh, nàng không ngốc, nàng nhỡ rõ bị đạn bắn xuyên qua thái dương, hôm nay nàng xuất hiện ở đây như vậy ở địa phương dị phục dị cảnh, tám mươi phần trăm có thể là, nàng chuyển kiếp, dùng thân thể của người khác để lấy sinh mệnh mới.

Mà nhìn tình huống trước mắt, ước chừng là chủ nhân của thân thể này phải xuất giá, mà xung quanh toàn là những ánh nhìn khinh bỉ những lời nói phỉ nhổ, là đang cười nhạo nàng.

Có một số ký ức của chủ cũ liên tục tràn vào trong não nàng, trong nháy mắt Ôn Nhu cảm thấy đầu óc có chút mê man, cố nhắm nghiền hai mắt, ký ức liên tục tràn vào não của nàng.

Bỗng dưng mở mắt ra! Ánh mắt trầm lãnh như băng khiến mọi người xung quanh không khỏi ngẩn ra, phảng phức bị một cổ hàn khí không rõ ở đâu khiến cho không dám mở miệng tùy ý nói linh tinh.

"Đạp Tuyết, đi thôi." Giơ tay lên lấy mu bàn tay lau vét máu ở khóe miệng, đem máu trong miệng hung hăng nuốt xuống bụng, duỗi tay vỗ vỗ lên lưng con ngựa trắng bên cạnh, trong miệng Ôn Nhu tự nhiên phun ra một cái tên, sau đó giơ tay lên một cái, đem cẩm bạc cầm trong tay ném xuống đất.

Không phải là danh tiếng kém một chút? Không phải là gả chồng? Lại không phải đi long đàm hổ huyệt, cứ như vậy một chút việc nhỏ, nàng căn bản không để vào mắt, điều này có thể làm cho Ôn Nhu không chịu nỗi những lưu ngôn phỉ nhổ mà cắn lưỡi tự sát, mà nàng không phải lại đại tiểu thư Ôn Nhu mềm yếu kia mặc người khác chèn ép nữa! Ôn Nhu nàng tỏ ra một ánh mắt không quan tâm thế tục!

Trong mắt của hàng vạn người, Ôn Nhu dắt cương ngựa, nén hàn ý xuống, ngẩng đầu, từng bước một đi đến Bạch vương phủ.

Muốn nhìn nàng bị chê cười? Cũng không biết ngày sau là ai xem ai chê cười, Bạch vương, gả thì có làm sao đâu!

Ôn Nhu đi xa, đủ loại màu sắc hình dạng ngôn luận tùy ý cuốn lên.

"Ha hả. . . Có ý tứ, thật đúng là thú vị." Trong một trà lâu trên gác, trên đài gác đối diện đường, một gã hắc y nam tử nâng lên ly trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt cười ra tiếng, "Đây là đại tiểu thư của Trấn Quốc Công phủ bị người người phỉ nhổ trong truyền thuyết sao? Quả nhiên là mỹ nhân."

Một đôi mắt xếch hẹp dài, sóng mắt nhàn nhạt lưu chuyển, thoáng như phong cảnh Giang Nam, lãng mi ngọn núi, mũi cao ngất như ngọn núi, đôi môi mỏng tước gợi cảm, trên đầu đỉnh đầu hắc ngọc quan bốn tất, mái tóc đen như mực rũ xuống trước ngực, cả người quanh thân tản ra nhàn nhạt quang vựng, khiến cho nam tử mặc y phục màu nâu bên thân cũng không khỏi sợ hãi nam tử tuấn mỹ như tiên tử này.

"Hồi công tử, là thật." Nam tử mặc y phục màu nâu nhìn theo bóng dáng càng ngày càng xa, không khỏi nhíu mày, hắn không nghĩ ra, một nữ nhân bị người người phỉ nhổ như vậy có gì chỗ đáng giá để công tử chú ý.

"Không nghĩ tới đại ca phải lấy một nữ nhân thú vị như vậy." Ánh mắt của nam tử rơi vào trên bóng lưng của Ôn Nhu, khóe miệng hơi nhếch lên, "Ngũ đệ cũng thú vị, cư nhiên đem nữ nhân như thế tặng cho đại ca."

Có ý tứ? Hắn có thể không cảm thấy, mi của nam tử mặc y phục màu nâu nhíu càng lúc càng chặt.

"Mộc Phong, sao lại cau mày, thế nhưng cảm thấy ta nói sai? Từ xưa đến nay, chưa từng có vị nữ tử nào ở thời điểm xuất giá trên đường xốc khăn hỉ, lại tự mình đến nhà phu gia?" Hắc y nam tử đem đường nhìn thu hồi, lại lần nữa nhấp ngụm nước trà, hướng Mộc Phong bên cạnh liếc mắt.

"Cái này. . . Đích xác không có, " Lâm Mộc Phong vội vã trả lời, "Chỉ là vi thần đang suy nghĩ, công tử không đi hướng Bạch vương gia ăn mừng?"

"Ăn mừng tất nhiên là không cần, lễ cũng sắp đến, ta nhớ kỹ đại ca thế nhưng từng nói, không mở tiệc chiêu đãi tân khách, lúc này đi, bất quá là không thức thời, thôi đi." Nam tử đem tách trà trong tay buông xuống, chậm rãi đứng dậy, "Đi thôi, náo nhiệt xem xong rồi, chúng ta cũng nên đi, đỡ phải nhìn chằm chằm người của chúng ta chằm chằm, cũng nên nghỉ ngơi một chút rồi tiến công chiếm đóng thượng tướng."

"Vâng."

Một chỗ khác.

"Gia, Huyền Vương gia đi." Xa xa trông thấy hăc y nam tử đi ra từ trà lâu, Kham Diệc hướng lưng của lam y nam tử bẩm báo.

Nam tử lộ ra gương mặt nhu hòa góc cạnh, một đôi mắt phượng, dung mạo cùng hắc y nam tử lúc nãy có ba phần thương tự, có thể nói là ngũ quan tuấn mỹ, da trắng nõn nà, phối cùng hắn là một thân hải lam sắc bào, càng lộ ra vẻ tuấn dật phi phàm.

"Ừ." Nam tử áo lam khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Bạch vương phủ , khẽ mỉm cười, "Không thể tưởng, Bạch vương cưới vợ, cư nhiên cũng có thể khiến cho Huyền vương hứng thú."

"Gia, nếu không phải Thanh Vương gia đề ra, sợ là gia ngày hôm nay cũng không có náo nhiệt đến xem." Kham Diệc cười nói.

"Mọi người đều biết đại ca thân thể không tốt, ngũ đệ nháo như thế, chẳng phải là cấp đại ca bệnh tình họa vô đơn chí sao? Ta thật thay đại ca lo lắng." Nam tử áo lam lộ ra ưu sầu thần tình, nhưng mà tự hắn đáy mắt lưu lộ ra ngoài, cũng sâu đậm tiếu ý.

"Gia, có muốn hay không đi cấp Bạch vương gia tặng hạ lễ?"

"Hạ lễ tự nhiên phải tặng" Nam tử lam y khẽ mỉm cười, "Đại hôn của đại ca, làm huynh đệ nếu không tặng chút hạ lễ, chẳng phải để người chê cười? Bất quá có ngươi chờ không kịp hạ lễ lúc này."

"Vâng, tiểu nhân hiểu rõ."

Tuyết rơi ngày một to, lại không cách nào giải tán bách tính xem náo nhiệt, trái lại càng hăng hái tăng mạnh, người người đều suy đoán Ôn đại tiểu thư này gả đến Bạch vương phủ thì như thế nào, đó là đối với quốc gia đại sự, bọn họ cũng không có quan tâm như vậy.

"Khụ khụ khụ. . ." Một trận nhẹ nhàng tiếng ho khan, từ cửa sổ khắt hoa truyền ra, mang theo một chút khàn khàn, "Túc Dạ."

Âm thanh đó như lúc băng tuyết tan rã vậy, có chút tình cảm ấm áp, nhưng càng nhiều hơn chính là băng lãnh, phảng phất có thể dựa vào gần, rồi lại vĩnh viễn vô pháp tới gần.

"Gia, hôm nay là đông chí, thuốc ta đã mang đến rồi." Danh hoán Túc Dạ nam tử đáp.

"Ừ, bưng tới đi." Ngón tay tthon dài trắng nõn , nhận lấy chén thuốc từ Túc Dạ.
" Túc Dạ, có lời muốn nói?" Âm thanh của nam tử nhẹ nhàng truyền đến, khiến Túc Dạ nhất thời quỳ một chân xuống đất.

"Gia, Túc Dạ có một chuyện không hiểu." Túc Dạ nói lý, lộ ra một chút tức giận bất bình.

Trầm ngâm chỉ chốc lát, giọng nam vang lên lần nữa, "Ta biết các ngươi đang suy nghĩ gì, đứng lên mà nói thôi."

Gia vì sao lần nữa nhường nhịn, Thanh vương quả thực chính là khinh người quá đáng!" Túc Dạ hận hận nói, trong mắt bính ra bén nhọn quang, "Bọn họ chính là nhìn chuẩn vào đông đến rồi, lại như thế dối gạt người! Năm kia là đưa tới nữ tử Tây Vực! Năm ngoái lại đưa đến mấy vị tiểu thư thứ nữ của mấy đại nhân! Năm nay lại là —— còn là vị trí chính phi! Túc Dạ thay gia bất bình!"

"Túc Dạ, ta đã nói, không muốn lặp lại."

"Túc Dạ luống cuống, thỉnh gia thứ tội." Nghe được âm thanh của nam tử gợn sóng không sợ hãi, Túc Dạ lập tức đem trong mắt sắc bén thu liễm.

"Đi thôi, thay ta nghênh tiếp Ôn tiểu thư, tuy nói từng là nữ nhân của Thanh vương, nhưng là hoàng thượng khâm ban cho, chậm trễ lại không tốt." Khẩu khí của nam tử nhàn nhạt, nghe không ra ấm lạnh, "Trong phủ chuyện, liền toàn quyền giao cho ngươi."

"Vâng, Túc Dạ tuân mệnh."

Khẩn cấp như vậy, có đúng hay không năm nay vào đông nhất định phải chỉnh ra chút gì? A. . .

--- ------ ------Phân Cách Tuyến Luna Huang---- --------

Cám ơn bạn Thổ Lạt đã góp ý, đã sửa lại một chút



Đã sửa bởi lunahuynh1512 lúc 17.04.2017, 11:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.02.2017, 10:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.01.2017, 12:14
Bài viết: 218
Được thanks: 930 lần
Điểm: 8.7
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nịch sủng: Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ - Điểm: 14
CHAP 2: SƠ LẬP UY TÍN


Editor: Luna Huang


Ôn Nhu nhìn đại môn sơn đỏ trước mặt, trong mắt quang lưu chuyển bất định.

Hôm nay vào cánh cửa này, ngày sau đây là nhà của nàng rồi?

Nhà? Trong lòng Ôn Nhu cười nhạt, nhà cái dạng gì có thể gọi là "nhà"?

Bởi vì Bạch vương yêu cầu, không mở tiệc chiêu đãi tân khách, cho nên nơi cửa chính chỉ có mấy người đón dâu nha hoàn bà tử, đại môn của vương phủ không có giăng đèn kết hoa, vắng ngắt, càng lộ ra cuộc hôn lễ này không giống tầm thường.

Độ lượng.

Người sáng suốt đều nhìn ra được, một không muốn gả, một không muốn thú, cuộc hôn nhân như vậy, còn hy vọng xa vời cái gì?

Ôn Nhu lại không thèm để ý, cuộc sống của nàng, chẳng bao giờ trông cậy quá vào hôn nhân, cũng chẳng bao giờ trông cậy quá vào nam nhân, nàng đã được trùng sinh, cuộc đời như vậy, nàng không muốn lại phải vì ai mà sống nữa, nàng thầm nghĩ vì mình mà sống.

An bình sinh hoạt không có gì không tốt, nàng đời này muốn an tĩnh sinh hoạt.

Muốn nói đặc biệt, đó là đứng ở trước mặt mấy nha hoàn bà tử, nam tử trẻ tuổi mặc miên bào màu xám nhạt chấm đất, chỉ thấy mặt hắn tuấn lãng, vốn cũng nên là một công tử khí chất khỏe mạnh, hết lần này đến lần khác bị biểu tình lạnh như băng trên mặt hắn chèn ép xuống, càng nhìn nàng đi bộ mà đến, khăn hỉ lại không mang của Ôn Nhu, đấy mắt lộ ra một sự kinh ngạc, một sự chán ghét, rồi rất nhanh biến mất.

Tuy rằng tình cảm trong mắt của Túc Dạ biến mất rất nhanh, nhưng vẫn là bị Ôn Nhu chính xác bắt được, Ôn Nhu không khỏi đem nang tử đó quan sát sơ qua một lần, có thể đem tâm tình ẩn giấu hoàn hảo, cũng không phải là người đơn giản.

"Thuộc hạ Túc Dạ, là đại quản sự của Bạch vương phủ, thay Vương gia nghênh tiếp Vương phi." Mặc dù không tình nguyện, Túc Dạ vẫn là nhất mực cung kính cấp bật lễ nghĩa đều có đủ, "Vương phi một đường đến đây, đúng giờ vừa lạnh vừa phạt, thuộc hạ đã sai người ở chính sảnh đốt chậu than lửa, liền đưa Vương phi vào."

Ôn Nhu khẽ gật đầu, đem cương ngựa trong tay giao cho gã sai vặt đang tiến đến, theo Túc Dạ tiến vào bên trong phủ, nàng quả thực rất lạnh, quả thực cần một chút lửa than.

Không hỏi nàng vì sao mà đi bộ đến, không hỏi nàng vì sao sớm đem khăn hỉ tháo xuống, thậm chí ngay cả quá nhiều kinh ngạc cũng không có, tất không phải là không có nghe phô thiên cái địa lưu ngôn phỉ ngữ còn có thể đối với nàng tôn trọng như vậy, một quả sự nho nhỏ liền có thể có được sắc mặt hỉ nộ cũng không lộ ra, đem tâm tình che giấu tốt như vậy, như vậy, chủ nhân của cái vương phủ này lại là người như thế nào?

Không có hăng hái đi thưởng thức cảnh trí bên người, bởi vì lúc này nàng phải đi tiếp thu ký ức của chủ nhân thân thể đang tuôn ra trong đầu.

" Người đến, đem xiêm y đã được chuẩn bị xong đến, đưa Vương phi đến nội thất hoán xiêm y." Cước bộ mới bước vào chính sảnh, liền nghe được Túc Dạ hướng một phân phó.

" Nga?" Đôi mi thanh tú của Ôn Nhu nhướng lên một cái, không cùng nha hoàn dẫn đường đi vào trong, chỉ là quay người lại, nhìn Túc Dạ phía sau.

"Mong rằng Vương phi thông cảm, gia thân thể luôn luôn không tốt, lễ này tự là không thể toàn bộ rồi." Túc Dạ không nhanh không chậm giải thích, "Xin hãy Vương phi trước đến nội thất thay xiêm y ấm áp, trời giá rét đất đông lạnh, thân thể của Vương phi quan trọng hơn."

Không có kiệu hoa nghênh tiếp, không có tân khách khánh hỉ, không có tam bái cửu gõ, không có động phòng hoa chúc, cái thành hôn này, quả là cho người khác cười đến vạn năm.

Bên ngoài thị nữ không nhịn được ý cười, lấy tay che miệng lặng lẽ cúi đầu, giấu sự hèn mọn ở đáy mắt, người nào mà không biết Trấn Quốc Công phủ Ôn đại tiểu thư Ôn Nhu mỹ mạo chỉ là một cái giày rách, có thể có người thú cứ cho là tốt, còn trông cậy vào bái thiên địa nhập động phòng sao?

"Đa tạ đại quản sự quan tâm, " Ôn Nhu không để ý tới Túc Dạ nữa, trong ánh mắt của Túc Dạ hơi khiếp sợ ngồi xuống ghế chính ở bên phải, trong mắt kia quang mang băng lãnh khiến cho Túc Dạ lần nữa giật mình kinh ngạc, chỉ nghe Ôn Nhu lạnh lùng mở miệng, "Ta là vương thượng khâm ban cho Bạch vương phi, hôm nay vào cái cửa này, ta đó là nữ chủ nhân của Bạch vương phủ, ta nói có đúng không? Đại quản sự?"
Túc Dạ hơi run sợ, không biết Ôn Nhu này đang muốn nói đến chuyện gì, vẫn là gật đầu đáp: "Vương phi nói không sai/"
" Như vậy ——" Ôn Nhu dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ bên cạnh bàn trà, cố ý đem lời nói kéo dài,  ánh mắt lạnh như băng nhẹ nhàng quét lên người của từng người ở sảnh chính, ánh mắt tràn đầy sắc bén, khiến cho đám hạ nhân ở đây cảm thấy lưng tự nhiên lạnh, "Không biết người đối bổn vương phi bất kính người, phải xử trí như thế nào?"

Khóe miệng của Ôn Nhu cong lên mỉm cười, ánh mắt trời vào người của hai thị nữ đang đứng cúi đầu,  "Vừa nãy là ai cười ta tới? Là muốn ta đem các ngươi ra đây, hay là muốn tự mình bước ra."

Chỉ thấy vai của hai thị nữ lạnh run, sau đó "phịch" một tiếng quỳ trên đất, trán hung hăng dập xuống mặt đất lạnh như băng của buổi sáng, run rẩy mở miệng: "Vương phi tha mạng."

Vòng giải trí chó ảnh đế! Vương phi tha mạng!"

"Nga? Ngẩng đầu lên, để bổn vương phi nhìn."

Đám thị nữ do dự một chút, người run rẩy chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ôn Nhu cư cao lâm hạ cư cao lâm hạ nhìn các nàng một dáng dấp điềm đạm đáng yếu, nhãn thần như sương, nói "Dung mạo tốt như thế, không chừng còn có thể theo bổn phi trở thành tỷ muội."

Một cái chớp mắt, sắc mặt của đám thị nữ trắng bệch được thay thế bằng sự vui sướng, Túc Dạ lần nữa lại kinh lặng, ngụ ý này rất rõ ràng, là cấp Vương gia nạp thiếp, có thê tử nhà nào lại chủ động cấp trượng phu nạp thiếp? Huống chi là mới nhập môn thê tử!?

"Chỉ bất quá ——" Ôn Nhu nhất cú chuyển ngoặt, phả vỡ vẻ mặt mong chờ của đám thị nữ, "Đáng tiếc dung mạo tốt như vậy, các ngươi nói, có ai sẽ dưỡng hổ vi hoạn? Hôm nay các ngươi có thể đối với ta cười nhạt, không chừng ngày mai các ngươi là có thể cưỡi lên trên cổ ta, đối với các ngươi nhân từ, chính là đối với ta bất nhân từ, cho nên —— "

"Vương phi tha mạng! Vương phi tha mạng! Nô tỳ biết sai rồi! Nô tỳ cũng không dám nữa! Nô tỳ ngày sau nhất định sẽ toàn tâm toàn ý hầu hạ của người! Cầu người bỏ qua cho nô tỳ đi! Không nên đuổi nô tỳ ra phủ!" Thị nữ từng chút từng chút dập đầu, trầm muộn tiếng va chạm quanh quẩn ở trong sảnh đường, để cho mọi người cũng không khỏi nhíu mày.

"Yên tâm, bổn vương phi còn không đến mức vô tình như vậy, sẽ không để cho ngươi một cô nương gia nhu nhược như thế lưu lạc bên ngoài khí trời rét lạnh."  Ôn Nhu nói xong vân đạm phong khinh, phảng phất giống như là thực sự đồng tình người trước mặt, sau đó phân phó nói cho Túc Dạ đang ở một bên nói: "Đại quản sự, trong phủ còn nam nhân nào chưa thành gia?"

Thị nữ nghe xong câu nói này của Ôn Nhu, đồng thời đầu ngẩng mạnh, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch,  kinh khủng muôn dạng, máu từ trên trán của các nàng chảy xuống, sắc mặt trắng bệnh càng thêm trắng một bậc.

Hồi Vương phi, chỉ có hậu viện Hoàng thúc bửa củi. . ." Túc Dạ cau mày.

"Không! Ta không lấy chồng! Ta không lấy chồng! Vương phi! Vương phi! Cầu người tha cho ta đi!" Thị nữ hướng Ôn Nhu dùng đầu gối đi đến, một mặt cầu xin tha thứ, "Hoàng thúc đã năm mươi mấy rồi! lại còn què một chân! Gả cho hắn nô tỳ sẽ chết!"

"Ai nói cho ngươi gả cho hắn? Không phải sợ, bổn vương phi chỉ là đem ngươi đưa cho hắn mà thôi." Không muốn cùng thị nữ nói những lời vô nghĩa,  Ôn Nhu nhìn về phía gã sai vặt đang đứng ở hai bên trái phải, , tuy là cười nhạt một tiếng, thế nhưng nụ cười kia lại có thể hàn thấu nhân tâm, "Đem nàng đưa đi cấp Hoàng thúc, liền nói là phần thưởng bổn phi cấp cho hắn."

"Vâng! Tiểu nhân tuân mệnh!" Bị ánh mắt ôn nhu làm kinh sợ, gã sai vặt không dám có chút do dự, mặc kệ thị nữ giãy giụa, đem nàng kéo xuống.

Nhìn thị nữ bị bắt ở phía xa, hạ nhân khắp phòng không khỏi hết hồn, còn nghe được âm thanh kêu gào cầu xin tha thứ của thị nữ bị bắt đi còn quanh quẩn ở chính sảnh, cho người đồng tình, người nào không biết Hoàng thúc có khuynh hướng ngược đãi, nên đã năm mươi mấy vẫn không có lấy được vợ....

Xem ra, vị tân vương này, không giống theo như đồn đãi Ôn Nhu mềm yếu. . .

Mọi người nhìn về phía gương mặt lạnh lùng của Ôn Nhu đang ngồi ở ghế chính bên phải, giá y đỏ rực, trong mắt tản ra sự sắc bén băng lãnh khiến cho người khác không dám chạm đến, phảng phức bọn họ nhìn đây không phải tân nương tử mà là Tu La đến từ địa ngục môn.

"Như vậy, còn ngươi? Có đúng hay không cũng muốn giống nàng một dạng cầu xin tha thứ?" Ôn Nhu đem đem đường nhìn từ thi nữ bị bắt phía xa thu hồi, chuyển ánh nhìn  rơi vào trên người của thị nữ trước mặt, khóe miệng cười, khiến người sợ hãi đến cực hạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnHạ, kotranhvoidoi và 344 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.