Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái

 
Có bài mới 13.11.2017, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12236 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái - Điểm: 10
Trở Lại Những Năm 80

images


Tác giả: Lão Nạp Bất Hiểu Ái

Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, 1X1, thụ trùng sinh x công trung khuyển, chủ thụ, phần sau có sinh con, HE.

Converter: ngocquynh520

Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Editor: Ren San

Giới thiệu:

Quan Viễn sinh ra ở thập niên bảy mươi, mẹ chết cha không thương, may mắn có Triệu Thanh Cốc như gà mẹ che chở cho gà con mới trưởng thành an toàn.

Nào ngờ, ngay lúc Quan Viễn sắp tốt nghiệp đại học, Triệu Thanh Cốc lại bất ngờ qua đời.

Linh hồn Quan Viễn phiêu đãng trăm năm, mang theo không gian trở lại năm 1978.

Đời này, Quan Viễn sẽ không ngu xuẩn khát vọng cái gọi là ‘thân tình’ gì đó nữa.

Đời này, Quan Viễn muốn có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu với người yêu.


MỤC LỤC

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10 -
Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18.1 - Chương 18.2 - Chương 19 -
Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28.1 - Chương 28.2 -
Chương 29.1 - Chương 29.2 -
Chương 30.1 - Chương 30.2 - Chương 31.1 - Chương 31.2 - Chương 32.1 - Chương 32.2 - Chương 33.1 - Chương 33.2 - Chương 34
- Chương 35- Chương 36- Chương 37.1- Chương 37.2- Chương 38.1 - Chương 38.2 - Chương 39.1 - Chương 39.2 -
Chương 40
- Chương 41 - Chương 42.1 - Chương 42.2 - Chương 43.1 - Chương 43.2
- Chương 44.1- Chương 44.2- Chương 45
- Chương 46- Chương 47- Chương 48- Chương 49- Chương 50.1- Chương 50.2
- Chương 51.1- Chương 51.2- Chương 52.1- Chương 52.2 -
Chương 53
- Chương 54.1 - Chương 54.2 - Chương 55.1 - Chương 55.2 - Chương 56.1 - Chương 56.2 -
Chương 57.1 - Chương 57.2 - Chương 58
- Chương 59.1- Chương 59.2- Chương 60.1- Chương 60.2- Chương 61
- Chương 62- Chương 63.1- Chương 63.2- Chương 64
- Chương 65- Chương 66- Chương 67- Chương 68.1
- Chương 68.2 - Chương 69 - Chương 70 - Chương 71
- Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 - Chương 76
- Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 - Chương 80 - Chương 81
- Chương 82 - Chương 83 - Chương 84 - Chương 85.1




Đã sửa bởi Ren San lúc 23.08.2018, 08:19, lần sửa thứ 29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 19.11.2017, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12236 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái - Điểm: 43
Chương 1


Ngày 5, tháng 11, năm 1993, thành phố Cáp Nhĩ Tân, đại học Trường Viễn.

Quan Viễn đứng trước cửa thư viện, kéo vạt áo bông cho sát vào người, rụt cổ thở ra một hơi, hơi nước nhanh chóng ngưng kết thành sương trắng. Cậu nhớ tới danh sách phân phối của trường học, thầm vui trong lòng, xem như không uổng nỗ lực mấy năm nay cố gắng biểu hiện, rốt cuộc được phân một chân trong biên chế nhà nước.

Quan Viễn đang tập trung suy nghĩ, đột nhiên bị vỗ vai một cái.

“Này, đang nghĩ gì đó? Tôi vừa thấy anh cậu ngoài cổng tường kìa, mau chạy ra xem thử đi!” Đây là anh hai trong phòng kí túc xá của Quan Viễn.

Quan Viễn lập tức nói cám ơn, rồi vội vã chạy về phía cổng trường. Từ xa, cậu đã thấy một bóng người với chiếc quần màu xanh lá cây quen thuộc.

“Anh!”

“A Viễn!” Triệu Thanh Cốc lập tức phất phất tay đáp.

Quan Viễn chạy tới bên cạnh Triệu Thanh Cốc, thấy cái áo khoác lủng lỗ và đôi giày vải bị ướt vì hơi ẩm của anh, đau lòng cau mày nói, “Sao anh lại ở đây? Trời lạnh thế này, chẳng phải em đã nói anh đừng tới sao?!”

Triệu Thanh Cốc tuy dáng người cao to, nhưng hàng năm lao động vất vả khiến khuôn mặt phủ đầy sương gió, nghe Quan Viễn oán trách, trên khuôn mặt trông có vẻ hung hãn lại lộ ra nụ cười cưng chiều, đáp, “Anh khỏe lắm! Vả lại, từ trong thôn tới đây đều ngồi xe, không lạnh tí nào hết!” Nói xong, Triệu Thanh Cốc cẩn thận quan sát Quan Viễn một lượt, thấy cậu không gầy đi so với lần trước, mới vừa lòng gật đầu một cái.

Sau đó, Triệu Thanh Cốc móc từ trong túi ra hai trăm nhân dân tệ, toàn mấy tờ một đồng hai đồng được gấp thật chỉnh tề, bọc kỹ trong mảnh vải bố, “Tiểu Viễn, em cầm mấy đồng này dùng đỡ đi! Nhớ mua thêm ít quần áo ấm, trời lạnh dữ rồi, người em vốn yếu, đừng để bị lạnh thêm. Còn nữa, nhớ không được để bụng đói, lúc nào nên ăn thì cứ ăn! Anh nuôi nổi!”

Quan Viễn nhìn bàn tay cầm bọc tiền đầy vết nứt nẻ do lạnh của Triệu Thanh Cốc, lòng đau như dao cắt. Số tiền này hẳn là Triệu Thanh Cốc phải tiết ăn kiệm uống dữ lắm mới dành dụm được.

Quan Viễn cố nén nước mắt, “Anh, em đã nói bây giờ em đang phụ giáo sư làm đề tài, sẽ có lương, không phải gởi tiền nữa rồi mà! Anh xem, anh gầy đến mức nào rồi kìa!”

Hốc mắt Triệu Thanh Cốc hõm sâu, xương gò má nhô cao, mặt tái xám, vừa nhìn đã biết là do mệt nhọc quá độ, lại không ăn uống đầy đủ.

“Anh vốn tạng người ăn hoài không mập mà! Mau cầm đi, anh còn phải chạy về làm việc gấp đây!”  Triệu Thanh Cốc không chờ Quan Viễn từ chối, đã nhét bọc tiền vào trong túi áo bông của cậu.

Quan Viễn biết không cản được Triệu Thanh Cốc, đành nhận lấy, báo cho anh biết mình đã được nhà trường phân công ở lại thành phố.

Triệu Thanh Cốc nghe xong, quả nhiên lộ ra vẻ mặt mừng như điên, “Thật à?! Tiểu Viễn của anh giỏi quá! Chẳng mấy chốc là cậu cũng được ăn cơm thành phố rồi! Anh đã nói Tiểu Viễn nhà ta sẽ không thua kém bất kỳ ai mà!”

Quan Viễn thấy Triệu Thanh Cốc vui mừng như vậy, bật cười theo.

Lúc đi, Triệu Thanh Cốc lưu luyến không rời, trong mắt tràn đầy tình cảm khiến Quan Viễn vừa sợ lại vừa mong. Cậu biết anh có tình cảm đặc biệt với mình, thật ra cậu cũng vậy. dịgễn.đàn/lblkê,quvjkljý.đôn Nhưng sau khi lên đại học, Quan Viễn được mở mang tầm mắt, biết loại tình cảm cấm kỵ này một khi bị người khác biết được, sẽ gây ra hậu quả hai người không thể gánh nổi. Cho nên mỗi ngày cậu đều sống trong tình cảnh vừa chờ mong gặp anh, lại sợ gặp.

Nếu Quan Viễn biết đây là lần gặp cuối cùng của mình và Triệu Thanh Cốc ở kiếp này, chắc chắn cậu sẽ thổ lộ lòng mình, hơn nữa, dù có chết cũng sẽ giữ Triệu Thanh Cốc lại.

Một tuần sau, trong lúc Quan Viễn đang chuẩn bị trình luận văn tốt nghiệp, đột nhiên nhận được tin dữ, Triệu Thanh Cốc qua đời.

Quan Viễn cảm thấy trời đất như quay cuồng, lập tức ngã lăn ra đất. Sau khi được bạn học kêu tỉnh, cậu lập tức chạy lảo đảo ra bến xe, cả áo khoác cũng không kịp mặc, vừa chạy vừa tự lừa mình rằng, biết đâu có nhầm lẫn gì trong việc truyền tin, hoặc giả chỉ là trò đùa dai của một ai đó thôi!

Đến khi Quan Viễn bước chân vào cổng nhà họ Quan, thấy thi thể của Triệu Thanh Cốc bị đặt chơ vơ trong sân, ảo vọng kia lập tức bị đập tan. Quan Viễn dường như không thấy bất kỳ ai khác ngoài Triệu Thanh Cốc, thậm chí những tiếng nhao nhao ầm ĩ của người nhà họ Quan cũng bị chắn ngoài tai.

Quan Viễn té nhào vào ‘người’ Triệu Thanh Cốc. “Hu hu…” Quan Viễn muốn gọi một tiếng ‘anh’, nhưng cổ họng chỉ phát ra được mấy tiếng khàn khàn vô nghĩa, thật lâu sau mới có một tiếng “Anh…” Là tiếng gào thét khi mất đi người yêu, cũng là tiếng kêu sợ hãi của thú con khi mất đi thú cha.

Quan Viễn canh giữ thi thể Triệu Thanh Cốc cả đêm, thái độ cực kỳ bình tĩnh, giống như chỉ là một người qua đường đứng xem, lo liệu cho Triệu Thanh Cốc đâu vào đấy.

Sau khi Quan Viễn biết nguyên nhân cái chết của Triệu Thanh Cốc, lửa giận trong lòng cậu rốt cuộc phun trào, đốt cả nhà họ Quan bằng một cây đuốc, sau đó, bị Quan Mãn may mắn chạy thoát ra đập vào đầu tạo ra một cái lỗ thật to, khiến máu tươi trào ào ào. Trước khi nhắm mắt, Quan Viễn nhìn cả nhà họ Quan chìm trong biển lửa, phát ra tiếng cười như điên…

Lại mở mắt ra, Quan Viễn phát hiện mình đã thành một du hồn, vô tình có được một không gian thăng cấp. Không gian cam kết, chỉ cần luyện tới cấp cao nhất, sẽ giúp Quan Viễn thực hiện một nguyện vọng bất kỳ khiến cậu mừng như điên. Vì vậy, hơn một trăm năm sau đó, Quan Viễn chuyên tâm thực hiện nhiệm vụ thăng cấp, làm cho không gian dần biến thành một thế giới nhỏ khác gần như hoàn chỉnh.

Thỉnh thoảng Quan Viễn cũng đi ra ngoài xem sự biến hóa của thế gian, thấy các tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm sau mưa, thấy các cặp đồng tính lần lượt được các quốc gia thừa nhận, đường đường chính chính nắm tay trước mặt mọi người. Càng nhìn nhiều, Quan Viễn càng thấy cô đơn. Cho đến lúc cậu cảm giác dường như mình sắp bị nhớ nhung cắn nuốt, rốt cuộc không gian thăng cấp xong.

Khi bên tai Quan Viễn vang lên tiếng chúc mừng không gian đã lên tới cấp tối đa, cũng là lúc linh hồn cậu bị cuốn vào một luồng lốc xoáy vô cùng mãnh liệt. Cuối cùng, cậu nghe thấy tiếng sột soạt, hình như có người đang vén chăn cho cậu. Đợi đã! Vén chăn?!

Chỉ chớp mắt, một ý niệm lướt qua trong đầu Quan Viễn: Chẳng lẽ nguyện vọng đã thành sự thật?!

Quan Viễn thận trọng mở mắt ra, rất sợ tất cả chỉ là một cơn mộng đẹp.

“Tiểu Viễn! Em tỉnh rồi à?!”

Quan Viễn thấy khuôn mặt mình ngày nhớ đêm mong, nước mắt bất giác chảy xuống không ngừng.

Triệu Thanh Cốc luống cuống vỗ tay Quan Viễn an ủi, “Tiểu Viễn, sao vậy? Có chỗ nào đau hả? Mau nói cho anh biết đi!”

Quan Viễn không kiềm nổi nữa, nhào vào lòng Triệu Thanh Cốc, khóc rung trời. Triệu Thanh Cốc đau lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Quan Viễn, hát bài ca dao Lý Nguyệt Hoa thường dùng để dỗ Quan Viễn, “Gió không thổi, cây không lay, chim không hót, bảo bảo bé nhỏ không khóc…” Triệu Thanh Cốc tự sửa lời một chút cho hợp với hoàn cảnh thực tế.

Quan Viễn từ từ bình tĩnh lại, lặng lẽ nhéo mình một cái, phát hiện không phải đang nằm mơ, nhỏ giọng kêu, “Anh?”

“Hả?”

“Em mấy tuổi?”

Triệu Thanh Cốc sờ trán Quan Viễn, thấy không sốt mới yên lòng đáp, “Qua tết là em tròn năm tuổi rồi.”

“Hì hì, hạnh phúc quá!” Thì ra bây giờ là lúc cậu bốn tuổi, tức năm 1978, Triệu Thanh Cốc mười một tuổi.

Triệu Thanh Cốc thấy Quan Viễn nhìn mình ngây người, bật cười hỏi, “Tiểu Viễn, em không nhận ra anh à? Sao nhìn chằm chằm dữ vậy?”

Quan Viễn lại nhào vào lòng Triệu Thanh Cốc, ôm thật chặt cổ Triệu Thanh Cốc bằng hai cánh tay bé nhỏ của mình, lại kêu một tiếng ‘anh’ đầy vẻ ỷ lại. diễn/bljvkjđàn/lêq,quvkjkjý.đôn Cậu phát hiện, dù tuổi thật của mình là bao nhiêu đi nữa, trước mặt Triệu Thanh Cốc, cậu vẫn có thể làm nũng rất tự nhiên. Giờ khắc này, trái tim trống rỗng cả trăm năm rốt cuộc được lấp đầy.

Triệu Thanh Cốc cưng chiều đáp, “Ừ”, nhét Quan Viễn vào trong chăn lại, “Em ngủ tiếp một lát đi, giờ anh phải ra đồng.” sau đó ép chăn thật chặt cho Quan Viễn khỏi bung ra mới an tâm xoay người đi.

Triệu Thanh Cốc vừa bước được một bước, đã bị Quan Viễn nắm vạt áo kéo lại, “Anh, em mơ thấy ác mộng, anh ở nhà với em được không?”

Triệu Thanh Cốc bị Quan Viễn nhìn chằm chằm bằng đôi mắt to ướt sũng, hận không thể cho cậu hết tất cả những gì mình có, yêu cầu nhỏ nhoi này thì có đáng là gì, lập tức đáp, “Được, hôm nay anh không đi đâu hết, chỉ ở nhà chơi với Tiểu Viễn!”

Triệu Thanh Cốc cởi bớt quần áo ra, leo lên kháng, kéo Quan Viễn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.

Quan Viễn núp trong ngực Triệu Thanh Cốc, tham lam hít lấy hơi thở của anh. Đang lúc cậu hạnh phúc tới muốn bay lên, một giọng nói cay nghiệt vang lên ngoài phòng.

“Cái đồ làm biếng trời đánh thánh đâm! Mặt trời chiếu tới mông rồi còn chưa chịu dậy? Nhà họ Quan đã tạo nghiệt gì mà bị một đứa lười chảy thây bấu víu thế này?! Bà già như tao còn bị mày hút máu, hỏi sao mà sống nổi! Thằng quỷ kia, mày ăn của tao, uống của tao, nhà tao còn phải cung phụng mày như cung phụng ông bà hả?!”

Trong mắt Quan Viễn thoáng qua vẻ tàn khốc, vừa sống lại chỉ lo vui mừng, quên mất còn có mấy con rệp này.

Triệu Thanh Cốc nhận ra sự khác thường của Quan Viễn, vỗ vỗ lưng cậu trấn an, nhổm người ngồi dậy. Quan Viễn lập tức nói, “Em cũng dậy.”

Triệu Thanh Cốc ấn nhẹ lên cái mũi nhỏ của Quan Viễn, cười cười, không quan tâm tới tiếng mắng chửi bên ngoài, thong thả mặc quần áo đàng hoàng cho Quan Viễn, chờ xong xuôi hết, xác định Quan Viễn sẽ không bị lạnh, mới dắt cậu ra khỏi phòng.

Lý Tú Thúy, bà nội của Quan Viễn, điển hình dáng người trên to dưới nhỏ, thân mình thật to cộng với đôi chân quá nhỏ khiến cho cả người bà ta trông chẳng khác gì một cái búa, rất buồn cười. Lúc này Lý Tú Thúy đang đứng chống nạnh trong sân, mắng đến nước miếng tung bay.

Triệu Thanh Cốc dắt tay Quan Viễn bước ra khỏi phòng, lạnh nhạt hô một tiếng, “Bà nội.”

Nghe vậy, Lý Tú Thúy càng thêm tức giận, “Sao, cậu chủ chịu rời giường rồi hả? Đúng là chẳng khác con đỉa hút máu…”

Quan Viễn điên lên, cơn giận như núi lửa muốn phun trào, bỗng nghe Triệu Thanh Cốc nói, “Bà nội, con không hề ăn không uống không của nhà họ Quan. Tin rằng mọi người trong thôn đều biết điều đó. Không nói từ lúc sáu tuổi con đã bắt đầu ra đồng làm việc, chỉ riêng số tiền hai mươi ngàn nhân dân tệ mấy người nhận khi hứa hẹn trước mặt ông nội sẽ chăm sóc tốt cho con, là đã đủ cho con ăn uống đến lúc trưởng thành rồi. Nếu bà nội cảm thấy như vậy vẫn thiệt, thì chúng ta đi tìm trưởng thôn nhờ phân xử giùm ngay trước mặt tất cả bà con trong thôn đi!”

Lý Tú Thúy lập tức nghẹn họng, khuôn mặt lúc xanh lúc trắng lẫn lộn, ngón tay run run chỉ vào mặt Triệu Thanh Cốc hồi lâu vẫn nói không ra lời, “Mày…”

Triệu Thanh Cốc không hề sợ hãi, bình tĩnh nhìn thẳng Lý Tú Thúy.

Rốt cuộc, Lý Tú Thúy không dám chửi bậy nữa, quay ngoắt người đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Bồ Công Anh 520, Heo♥LoveLy, TTripleNguyen, girl051, lan trần, maclyca, sxu, zinna, Âu Dương Ngọc Lam
Có bài mới 19.11.2017, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1002
Được thanks: 12236 lần
Điểm: 32.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Trở lại những năm 80 - Lão Nạp Bất Hiểu Ái - Điểm: 40
Chương 2


Quan Viễn đau lòng muốn chết, nghiêm mặt định an ủi Triệu Thanh Cốc. Nào ngờ, Triệu Thanh Cốc bật cười nói, “Vẻ mặt này là sao đây? Môi cong tới mức có thể treo một cái bình dầu lên luôn rồi!”

Quan Viễn dỗi, quay lưng đi không thèm để ý Triệu Thanh Cốc.

Triệu Thanh Cốc thấy Quan Viễn giận, vội vàng dỗ dành không ngừng khiến ‘mặt mo’ của Quan Viễn đỏ lên. Tính luôn thời gian làm du hồn thì cậu đã là ‘yêu quái già’ hơn trăm tuổi rồi, còn bày trò giận lẫy với đứa nhỏ mười một tuổi. Tuy vậy, Quan Viễn vẫn thấy rất vui vẻ, qua hơn trăm năm phiêu đãng, tâm tính của cậu đã thay đổi, trở thành rất thích được người yêu dỗ dành.

Triệu Thanh Cốc thấy Quan Viễn chịu cười, đột nhiên xốc cả người cậu ném lên. Quan Viễn bất ngờ, sợ đến mức thét chói tai, sau đó vui vẻ cười to.

Trong phòng chính, Dương Tú Thúy nghe hai người chơi đùa vui vé, chửi đổng một câu, “Lũ điên!”

Quan Viễn le lưỡi với Triệu Thanh Cốc, nhưng trên mặt lại chẳng chút sợ sệt. Triệu Thanh Cốc thấy vậy, cảm giác an tâm hẳn.

Hiếm được dịp không phải ra đồng, Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn vào phòng ngủ nướng tiếp.

Quan Viễn nằm trong lòng Triệu Thanh Cốc, suy nghĩ lại bay về kiếp trước.

Triệu Thanh Cốc được đưa tới nhà họ Quan lúc năm tuổi. Ông nội Triệu Thanh Cốc chỉ có một đứa con duy nhất là cha của Triệu Thanh Cốc. Mẹ Triệu Thanh Cốc qua đời do sinh khó, cha Triệu Thanh Cốc từ nhỏ vốn yếu ớt, đau buồn vì cái chết của vợ, cũng ra đi lúc Triệu Thanh Cốc mới ba tuổi. Ông Triệu khi trẻ từng phiêu bạc vào nam ra bắc tích cóp được một ít tiền, sau tham gia kháng chiến, đã cứu ông nội Quan Viễn là Quan Hà một mạng, rồi bị gãy một chân đành phải xuất ngũ, ở thời kì xây dựng đất nước, chính phủ đặc biệt thưởng cho một lá cờ danh dự và một ít tiền mặt, nên xem như nhân vật có máu mặt trong thôn.

Lúc Triệu Thanh Cốc năm tuổi, ông Triệu biết mình sắp ra đi, vội vàng kiếm người chăm sóc cháu nội giùm. Trong thôn có không ít người muốn nhận nuôi Triệu Thanh Cốc, không chỉ vì ông Triệu là anh hùng kháng chiến, mà còn vì số tiền ông giành giụm được bấy lâu. Nhà họ Quan cũng nằm trong số đó.

Quan Hà lấy cớ mang ơn cứu mạng với ông nội Triệu Thanh Cốc, đã thề thốt sẽ đối xử với Triệu Thanh Cốc như cháu ruột trong nhà. Ông Triệu thấy cũng không còn nào lựa chọn tốt hơn, quyết định trước mặt tất cả bà con trong thôn giao cho Quan Hà mười ngàn nhân dân tệ, còn lại mười ngàn giao cho mẹ Quan Viễn là Lý Nguyệt Hoa, kêu Triệu Thanh Cốc nhận Lý Nguyệt Hoa làm mẹ. diễlkn.đàn/lêqckhuý.đônq. Khi đó, Lý Nguyệt Hoa nổi tiếng là người phụ nữ đức hạnh, nên ông Triệu mới yên tâm nhờ Lý Nguyệt Hoa nuôi dạy Triệu Thanh Cốc. Cuối cùng, ông Triệu lại hiến cho thôn một ngàn nhân dân tệ, hi vọng bà con làng xóm giúp đỡ chăm sóc Triệu Thanh Cốc.

Ông Triệu đã suy nghĩ rất chu đáo, đầu tiên, ông có ơn cứu mạng với Quan Hà, lại để cả thôn biết ông đã đưa nhà họ Quan nhiều tiền như vậy, nói rõ ràng dành một ngàn nhân dân tệ cho Triệu Thanh Cốc lớn lên lập nghiệp, số còn lại của nhà họ Quan hết xem như phí nuôi dưỡng. Hơn nữa, Lý Nguyệt Hoa là người đáng tin, đoán rằng dù Triệu Thanh Cốc không được tự do tự tại như hồi ở nhà, nhưng tối thiểu vẫn có thể bảo đảm được ấm no.

Quả thật Lý Nguyệt Hoa đã đối xử với Triệu Thanh Cốc rất tốt, nuôi dạy như con ruột, dù sau đó có Quan Viễn vẫn đối xử với hai người hết sức bình đẳng.

Ai ngờ, chuyện đời khó lường, khi Quan Viễn một tuổi, lộ ra chuyện cha cậu gian díu với quả phụ Dương Phi Phương, Lý Nguyệt Hoa vốn thân thể yếu đuối, cộng thêm uất ức tích tụ, ngã bệnh, không dậy nổi.

Lúc sắp đi, Lý Nguyệt Hoa vô cùng lo lắng cho tương lai của Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn. Trước giường bệnh của Lý Nguyệt Hoa, Triệu Thanh Cốc đã thề nhất định sẽ chăm sóc cho Quan Viễn thật tốt.

Từ đó về sau, trong rất nhiều năm, Triệu Thanh Cốc đã làm đúng những gì mình hứa, xem Quan Viễn là trách nhiệm không thể từ bỏ của mình, sau lại thành yêu nhất Quan Viễn, dù có rất nhiều cơ hội thoát khỏi nhà họ Quan, cũng chọn ở lại chịu khổ vì cậu.

Quan Viễn nghĩ đến chuyện cũ, lặng lẽ chảy nước mắt, hận mình đời trước yếu đuối ngu ngốc, chỉ biết núp sau lưng Triệu Thanh Cốc, liên lụy anh phải khổ sở vì mình, cuối cùng còn khiến anh mất mạng.

“A Viễn, sao vậy?” Triệu Thanh Cốc lo lắng hỏi, “Lại mơ thấy ác mộng à?”

Quan Viễn nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng, nặng nề nói, “Anh, sau này em sẽ bảo vệ anh!”

Triệu Thanh Cốc cho là lời nói bồng bột của trẻ con, qua loa đáp, “Ừ! Anh sẽ chờ Tiểu Viễn bảo vệ anh!”

Quan Viễn thấy Triệu Thanh Cốc không tin, tức giận quệt miệng, “Em nói thật đó!” Triệu Thanh Cốc nhéo cái miệng nhỏ của Quan Viễn, cười dỗ dành, “Tiểu Viễn nói đương nhiên là thật rồi! Được rồi, được rồi, đừng giận ha!”

Quan Viễn vào không gian xem thử, phát hiện bên trong vẫn là trạng thái lúc thăng cấp xong. Một không gian vô cùng rộng lớn. Cậu đã hoạch định rất rõ ràng, đâu là khu nông nghiệp, đâu là khu công nghiệp, khu cất chứa.

Trong không gian có một dòng suối thiêng, đã tồn tại ngay từ khởi đầu, không biết đâu là điểm đầu đâu là điểm cuối. Cấp bậc càng cao, không gian càng có nhiều chủng loại bên ngoài hoàn toàn không thấy. Đồng thời diện tích của suối thiêng cũng ngày càng lớn và tăng cao chất lượng, từ ban đầu trong suốt, sau khi thăng cấp xong đã biến thành màu trắng ngà như sữa, chỉ ngửi thôi đã thấy sảng khoái tinh thần.

Hơn trăm năm qua, Quan Viễn đã góp nhặt tất cả những gì cậu thấy là có giá trị vào hết trong không gian. Cho nên, Quan Viễn rất có lòng tin, đời này cậu và Triệu Thanh Cốc sẽ sống rất rất tốt. Về phần những người khác, kiếp trước đã trả thù xong, đời này chỉ cần không cần chọc tới hai anh em cậu, cậu cũng lười để ý. Nhưng nếu bọn họ vẫn làm giống đời trước, thì xem như càng có lý do ‘dạy dỗ’, Quan Viễn còn ước gì như vậy.

Khoảng tám giờ hơn, Triệu Thanh Cốc kêu Quan Viễn rời giường. Trong nhà vô cùng yên tĩnh, người lớn đều ra đồng hết, con nít thì hơn phân nữa vẫn đang ngủ.

Hiện tại cuộc sống của đa số nông dân đã tốt hơn trước, cơm no không còn là vấn đề, nhưng nhà họ Quan lại không giống. Bởi vì Dương Tú Thúy là một người vô cùng keo kiệt, những lúc ngày đông không phải làm việc nhiều thế này, thường buổi sáng sẽ không có cơm ăn, trưa có thể no bụng, nhưng tối lại chỉ được uống một chén cháo nấu từ lương thực phụ coi như xong bữa. fikblrrn/diên.xđnvlkjà/lê.qbbl,juý.đôn Thậm chí, đến tháng chạp, khi cả thôn như tiến vào thời kỳ ngủ đông, nhà họ Quan cả ngày chỉ ăn một bữa cơm trưa.

Thôn này phần lớn là người họ Quan nên kêu là thôn Quan Gia, các thôn lân cận cũng có tên tương tự như Lý Gia, Dương Gia này nọ.

Triệu Thanh Cốc sợ Quan Viễn bị nước lạnh đóng băng, bèn đi lấy củi chuẩn bị nấu nước cho Quan Viễn rửa mặt. Quan Viễn nắm vạt áo Triệu Thanh Cốc đi theo, y hệt cái đuôi nhỏ. Hết cách rồi, sau khi tỉnh lại, chỉ cần không nhìn thấy Triệu Thanh Cốc, Quan Viễn sẽ lập tức hoảng hốt không thôi.

Lúc này, cô của Quan Viễn, Quan Mãn Nguyệt, vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng. Phòng của Quan Mãn Nguyệt nằm sát vách phòng Dương Tú Thúy, trong nhà, trừ phòng của vợ chồng Dương Tú Thúy thì phòng của Quan Mãn Nguyệt là lớn nhất, tốt nhất.

“Bé Hai, nấu nước xong bưng vào phòng cô một chậu!”

Quan Viễn vừa nghe cái giọng như sai người hầu của Quan Mãn Nguyệt đã thấy bốc hỏa, liếc cô ta một cái, nói, “Không biết tự nấu à!”

Quan Mãn Nguyệt ngỡ ngàng nhìn Quan Viễn quên luôn bỏ cái tay đang che miệng xuống, thằng nhóc vẫn núp sau lưng Triệu Thanh Cốc vâng vâng dạ dạ dám nói chuyện với mình như vậy?! Bình thường nếu không có Triệu Thanh Cốc ở nhà, dù mấy đứa khác bắt nạt cũng chỉ biết khóc thút thít, hôm nay ăn gan hùm mật gấu hả?

Quan Mãn Nguyệt hét to, “Thằng nhóc xui xẻo này, dám nói chuyện với cô vậy hả? Có tin tao đánh mày không!” dứt lời, lập tức nhào về phía Quan Viễn. Triệu Thanh Cốc nhanh tay kéo Quan Viễn ra sau lưng, chắn trước mặt Quan Mãn Nguyệt hỏi, “Cô muốn làm gì?”

Quan Mãn Nguyệt nhìn khuôn mặt hung hăng của Triệu Thanh Cốc, không dám cào xuống. Thật ra, Quan Mãn Nguyệt hơi sợ Triệu Thanh Cốc, bởi vì tuy mới mười một tuổi nhưng Triệu Thanh Cốc đã cao to hơn cả mấy cậu trai mười bốn tuổi khác. Trừ mấy năm đầu mới tới, về sau trong nhà không ai bắt nạt được Triệu Thanh Cốc nữa.

“Cái gì? Làm cháu, bưng một chậu nước nóng cho cô cũng không được à? Mày vốn ăn nhờ ở đậu nhà tao, hầu hạ tao là chuyện đương nhiên thôi!” Quan Mãn Nguyệt tự cho mình có lý, nói rất thản nhiên.

Quan Viễn ló đầu ra khỏi lưng Triệu Thanh Cốc, phản bác, “Anh không hề ăn nhờ ở đậu! Ông Triệu đã cho rất nhiều tiền, cả quần áo cô đang mặc trên người cũng mua từ tiền của ông Triệu, cô mới là ăn chùa!” nói xong, như sợ không tức chết Quan Mãn Nguyệt, còn liếc mắt một cái.

Quan Mãn Nguyệt tức tới mức mặt trướng đỏ bừng, “Được lắm! Thằng nhóc ăn cây táo rào cây sung này, ai mới là người thân cũng phân không rõ! Ngu si đần độn!”

Quan Viễn, “Ai tốt với con thì đó là người thân!”

Triệu Thanh Cốc cười cười sờ đầu Quan Viễn, rất thích Quan Viễn hoạt bát nhanh nhẹn thế này.

Quan Mãn Nguyệt giận điên lên, nói không lựa lời, “Chờ lúc mày ở nhà một mình xem tao có giết chết mày không!”

Triệu Thanh Cốc lập tức lạnh mặt hỏi lại, “Cô muốn giết ai?”

Quan Mãn Nguyệt không dám ra tay với Triệu Thanh Cốc, bắt đầu bù lu bù loa, “Mẹ, mẹ mau ra đây xem này! Con bị thằng ăn chực bắt nạt!”

Dương Tú Thúy nghe Quan Mãn Nguyệt khóc, vội vã chạy ra, thấy là Triệu Thanh Cốc, lập tức mắng to một tràng.

Khắp nhà tràn ngập tiếng mắng chửi cay nghiệt của Dương Tú Thúy. Quanh đi quẩn lại đều là nói Triệu Thanh Cốc bắt nạt cô, được nhà họ Quan nuôi dưỡng còn không biết nhớ ơn báo đáp, đúng là đồ vong ơn phụ nghĩa này nọ.

Từ lúc Dương Tú Thúy bắt đầu mắng, Triệu Thanh Cốc đã nhanh chóng lấy hai tay bịt chặt tai Quan Viễn lại, tránh cho Quan Viễn nghe được những lời lẽ ô uế đó.

Triệu Thanh Cốc đợi Dương Tú Thúy mắng hết hơi, mới mở miệng nói, “Bà nội, cô kêu con bưng nước nóng vào phòng, cô không thấy xấu hổ, nhưng con lại sợ ảnh hưởng thanh danh của mình. Vả lại, nhà ai con gái lớn mười sáu mười bảy tuổi còn ngủ thẳng tới mặt trời gần đứng bóng mới dậy chứ? Nếu bà nội nói con bắt nạt cô, vậy chúng ta tìm người phân xử giùm đi, xem người ta nói cô hay là nói con sai.”

Dương Tú Thúy lại bị Triệu Thanh Cốc nói cho nghẹn họng, xấu hổ đỏ cả mặt.


Đã sửa bởi Ren San lúc 27.11.2017, 12:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ren San về bài viết trên: Bồ Công Anh 520, Heo♥LoveLy, TTripleNguyen, girl051, lan trần, loan69, maclyca, sxu, Âu Dương Ngọc Lam
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.