Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

 
Có bài mới 31.01.2018, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 27.08.2017, 10:24
Bài viết: 63
Được thanks: 233 lần
Điểm: 44.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú - Điểm: 51
Chương 37:  Tim chỉ đập vì một người.

Hiện tại tâm trạng của  Dịch Hồi cũng không khá khẩm gì, Tạ Xuân Hồng vẫn không chủ động liên lạc với anh, làm cho anh vừa lo lắng vừa tức giận, toàn thân càng cảm thấy lạnh lẽo hơn, mặt mũi tối sầm làm cho đám nhân viên thấy anh cũng không dám đối mặt mà phải vòng đường khác mà đi.

Cho nên lúc Lý Lily xuất hiện, làm cho tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Coi như vị nữ anh hùng này sẽ tiêu diệt được không ít lửa giận, nếu không ít ra cũng là làm cho Dịch Tổng hạ nhiệt xuống một ít.

Dịch Hồi không thèm nhìn đến một cái người phụ nữ ngồi trước mặt mình,trầm giọng hỏi: “Em tới đây làm gì?”

Lý Lily vén tóc trước trán, vắt chéo một chân tựa người vào ghế, cười như không cười nói: “Ây da, làm sao thế? Em vừa đến đã thấy không khí ở đây rất bất thường … Người nào lại có khả năng có thể làm cho anh bực bội đến vậy?”

Dịch Hồi trực tiếp đưa tay nhấn vào phím nội bộ trên điện thoại, lạnh lùng nói: “Người nào tùy tiện cho những người không liên quan vào công ty vậy? Tháng này không muốn nhận tiền thưởng nữa phải không?”

Lý Lily bật cười một tiếng: “Thôi đi, chớ làm liên lụy người khác … Em tìm anh là có việc!”

Dịch Hồi miễn cường dời mắt ra khỏi tập văn kiện đặt trước mặt, không nhịn được hỏi: “Không nhìn thấy anh đang bận rộn sao, có chuyện gì thì nói mau đi.”

Dịch Hồi quen biết Lý Lily nhiều năm như vậy, tất nhiên biết rõ tâm tính của cô ta, nên đối với việc cô ta tự nhiên chạy đến tìm thì anh cũng có thể đoán ra tới tám chín phần.

Lý Lily tuyệt nhiên không để ý đến giọng nói không mấy thiện chí của anh, cười híp mắt đứng lên kéo anh đi ra ngoài: “Em dẫn anh đến chỗ này, nhanh lên một chút!”

Dịch Hồi vốn không muốn đi, nhưng Lý Lily không đạt mục đích thì không chịu bỏ qua, kéo anh rời khỏi công ty.

Lý Lily lái xe thật nhanh về phía ngoại ô, càng chạy càng hoang vu, ước chừng khoảng bốn tiếng mới dừng lại.

“Đến rồi, xuống xe đi!”

Một vùng cỏ rộng lớn xanh đậm cao quá đầu, trong màu xanh tươi tốt của cây cối lại điểm xuyết một loài hoa nhỏ không biết tên, màu trắng mộc mạc đan xen phía trong, một vài con ngựa đang nhàn nhã đứng gặm cỏ.

“Em dẫn anh đi cưỡi ngựa?” Dịch Hồi có chút ngạc nhiên nhìn xung quanh.

Lý Lily có chút tự đắc cười lên, dẫn đầu đi về phía trước.

“Đúng vậy, em còn nhớ kỹ thuật cưỡi ngựa của anh rất tốt, hôm nay chúng ta thử cưỡi lại xem sao?”

Thế này cũng làm cho cõi lòng trống trải của anh cũng tốt hơn rất nhiều, Dịch Hồi hít một hơi không khí trong lành tươi mát, khẽ mỉm cười đi về phía trước: “Được, hôm nay để anh chỉ cho em một chút!”

Thay quần áo, Dịch Hồi và Lý Lily cùng nhau chia ra chọn ngựa, sau đó mỗi người vào vị trí bắt đầu.

Lý Lily cười hết sức rạng rỡ, dáng điệu cưỡi ngựa làm cho cô ta thêm hiên ngang oai hùng, cầm dây cương nghiêng đầu nhìn về phía Dịch Hồi, khiêu khích nói: “Anh thắng em nhiều lần như vậy, lần này em nhất định sẽ thắng anh một lần!”

Dịch Hồi cười hăng hái: “Anh sẽ khiến cho em thua khâm phục khẩu phục!”

Sau tiếng hô “Bắt đầu”, hai con ngựa lập tức phi vọt lên phía trước.

Cố sức giục ngựa phóng như điên, cảm giác khoái chí có chút giống các đại hiệp giang hồ thời xưa, sau vài vòng phi ngựa, hai người vẫn áp sát bên nhau, khó phân được thắng bại.

“Dịch Hồi, xem ra kỹ thuật của anh đã kém đi rất nhiều đó!”

Dịch Hồi lau vầng trán lấm tấm mồ hôi, không để ý nói: “Đã rất lâu rồi không cưỡi, có điều như vậy em vẫn không thắng được anh.”

Lý Lily cũng không lấy kết quả này làm phiền lòng, xuống ngựa và ném dây cương cho nhân viên trại ngựa, cùng Dịch Hồi trở về.

“Nơi này quả thật không tệ, không khí rất tốt.”

Lý Lily gật đầu đồng ý: “Em cũng tình cờ biết chỗ này cách đây không lâu, là bạn em giới thiệu cho.”

Lý Lily nhìn gò má Dịch Hồi, vẫn sắc sảo đẹp trai như xưa, khuôn mặt vẫn toát ra vẻ cao ngạo lạnh lùng, không tránh khỏi làm mê đắm lòng người.

“Em còn nhớ trước kia trong quân ngũ, một lần tâm trạng anh không tốt liền leo lên xe việt dã quân dụng chạy đến nơi hoang vắng, lái xe vài giờ như thế tâm trạng sẽ khá hơn rất nhiều, khi đó chúng em thường gọi đùa cái xe việt dã quân dụng kia chính là công cụ dành riêng cho Dịch tướng quân phát tiết … Em biết anh đang phiền muộn, nhưng ở thành phố đua xe sẽ bị phạt, rất mất thể diện … Cho nên em nghĩ sẽ đưa anh đi cưỡi ngựa. Thế nào? Chạy mấy vòng có phải tâm trạng tốt hơn rất nhiều không?”

Dịch Hồi nhớ lại trước kia, khi đó mỗi ngày trôi qua đều rất khổ cực, huấn luyện tàn khốc làm cho con người ta dường như chịu không nổi, nhưng ngày qua ngày lại rất đơn giản mà ý nghĩa.

Dịch Hồi cười cười, chân thành nói: “Lily, cám ơn em.”

Lý Lil chau mày nói: “Ha, có thể nghe được tiếng cám ơn của tiểu tướng quân Dịch quả thật là khó khăn! Nhưng cám ơn bằng lời nói thì có ích gì? Có phải anh nên làm gì thức tế hơn không?”

Dịch Hồi trầm mặc một hồi, cười hỏi: “Vậy em nói đi, em muốn gì?”

Lý Lily nghiêng người liếc nhìn anh: “Thôi đi, Lý Lily em cái gì mà không có chứ?” Dừng một chút, ý tứ sâu xa nói: “Em muốn cái gì chắc anh cũng biết rõ mà.”

Dịch Hồi ánh mắt sâu xa nhìn cô, không thể dịu dàng nói: “Lily, em là một cô gái tốt, có được một người bạn như em, anh thấy mình rất may mắn … Nhưng mà, em cần một người tốt hơn anh, không cần thiết phải lãng phí thời gian bên cạnh anh.”

Lý Lily mặt không thay đổi nhìn anh: “Sao anh biết em đang lãng phí thời gian? Em tin rằng chỉ cần em cố gắng, nhất định sẽ có ngày đạt được thứ mình muốn. Hơn nữa ... Anh phải biết rằng đối với em mà nói, anh không phải là người tốt nhất hay sao?”

Dịch Hồi thở dài, ánh mắt dịu dàng, lời nói kiên định: “Bởi vì anh đã sớm đem toàn bộ tâm trí dành cho cô ấy, không cần chút gì có thể trao cho người khác nữa.”

Lý Lily tự biết “Cô ấy” mà anh đang nói đến là ai, không khỏi tức giận thốt lên: “Cô ta có cái gì tốt? Đáng để anh vì cô ta đến vậy sao? Không sai, cô ta rất đẹp, nhưng em cũng không có xấu xí … Em không thể nhìn ra ngoài việc có thể làm bình hoa di động, cô ta còn có bản lĩnh gì khác!”

Dịch Hồi nhàn nhạt mỉm cười, ánh mắt sâu xa không thể đoán được, mặt mày dịu dàng mà Lý Lily chưa bao giờ nhìn thấy.di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Anh cũng không biết cô ấy có cái gì tốt, chuyện tình cảm chính là kỳ lạ như thế. Trước kia anh cũng không tin vào tình yêu, nhưng khi gặp cô ấy, chỉ trong thoáng chốc anh đã có thể xác định, cô ấy chính là người mà anh muốn có! Thật ra có đôi lúc anh nghĩ cô ấy rất tốt, làm thế nào để anh phù hợp cùng cô ấy, chính anh cũng không nghĩ ra mình thích cô ấy ở điểm nào, vì vậy anh cũng chỉ có thể liều mạng suy nghĩ xem cô ấy có gì không tốt, có những điểm nào không xứng với anh, nhưng không tìm ra được điểm nào anh không thích … Thế anh mới biết, tình cảm chính là thứ phát sinh một cách tự nhiên, không có bất kỳ đạo lý nào có thể lý giải được. Lily, em biết không, sau khi gặp được ô ấy, anh mới cảm thấy nhịp tim mình đập có ý nghĩa.”

Từ trước tới giờ Dịch Hồi chưa từng để lộ suy nghĩ của mình cho người khác biết, đối mặt với bất kỳ khó khăn nào cũng không hề đổi sắc mặt, cho dù là bạn bè thân thiết, cũng rất khó biết được anh đang nghĩ gì … Anh lạnh nhạt cứng nhắc, làm việc gì cũng mạnh mẽ quyết đoán một giọt nước cũng không lọt, không nghĩ đến một lúc, người đàn ông bản lĩnh kiên cường lại có thể dịu dàng như nước, cũng có lúc nhắc đến một người con gái rồi cười đến mê lòng người, nói những lời mà nghe trên phim còn thấy buồn nôn huống chi là ngoài đời thực …

Đáy lòng Lý Lily chợt lạnh như băng, trầm mặc hồi lâu đột nhiên cười lạnh: “Dịch Hồi, anh quả nhiên là tàn nhẫn y chang như trước đây! Đừng tưởng rằng anh nói vậy em sẽ dễ dàng buông tay … Anh dù có thâm tình thế nào đi nữa cũng vậy thôi, hái dưa xanh không ngọt, anh có moi tim móc phổi, người ta cũng chưa chắc gì hiểu được!”

Trong nháy mắt ánh mắt Dịch Hồi chợt lạnh đi, thái độ lập tức trở nên xa cách: “Đây không phải là chuyện em có thể nói tới!”

Lý Lily nghiêng đầu không nao núng cùng anh giằng co: “Anh nói em lãng phí thời gian, anh không phải là cũng đang lãng phí sao? Dịch Hồi, anh không làm được thì chớ yêu cầu em làm! Em nói cho anh biết, em tuyệt đối sẽ không buông tay!”

Dịch Hồi cúi đầu nhìn khuôn mặt cực điểm quật cường của cô ta không khỏi cảm thấy có chút nhức đầu, bất đắc dĩ thở dài nói: “Quên đi, không nói những chuyện này nữa … Em đưa anh trở về đi, anh còn phải đi đón Xuân Hồng về nhà.”

Sắc mặt Lý Lily càng thêm khó coi, biết Dịch Hồi nói một không nói hai, không muốn làm cho quan hệ cũng hai người thêm bế tắc, không thể làm gì khác đành chủ động lên xe đưa anh trở về.

Cả ngày hôm qua Tạ Xuân Hồng không còn nào để đi, lúc đang đứng ngẩn ngơ trước cửa bệnh viện thì đúng lúc Hà Giai Hỉ tan ca, tiện tay ném cho cô một chùm chìa khóa, để cho cô ở trong nhà trọ của mình.

Dù sao đây cũng không phải là nhà mình, mặc dù căn phòng thuê của Hà Giai Hỉ đơn giản xinh xắn, sạch sẽ gọn gàng, nhưng Tạ Xuân Hồng cũng không thể nào ngủ được, cả một đêm trằn trọc không thể chợp mắt, rạng sáng ngày thứ hai liền ra khỏi giường cùng Hà Giai Hỉ đến bệnh viện.

Tạ Xuân Hồng được Hà Giai Hỉ nói cặn kẽ bệnh tình của Tô Văn, liền bị dọa cho hoa mắt ù tai sợ hết cả hồn, những dao động còn sót lại lập tức bị đè xuống hết, hôm nay đã chuẩn bị tinh thần, bất luận thế nào cũng phải khuyên Tô Văn bỏ đi đứa bé.

Có thể nhận ra nhà họ Đường đối xử với Tô Văn rất tốt, lúc Tô Văn đến bệnh viện kiểm tra như quy định thì không có chuyển biến gì xấu làm cho tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Xuân Hồng ngồi ở mép giường nắm tay Tô Văn, mặc cho bác sĩ đang kiểm tra siêu âm cho cô ấy.

Một mảnh đen thùi lùi không đoán được là gì, Tô Văn lại hướng về màn hình nhìn chăm chú hết sức nghiêm túc.

“Nơi này.” Nữ bác sĩ nhã nhặn chỉ vào một điểm đen nhỏ trên màn ảnh nói: “Đây chính là bảo bối của cô, chỉ là một thời gian nữa mới có thể nhìn thấy rõ hình dáng, bây giờ vẫn còn quá nhỏ.”

Tô Văn nhìn kỹ một chút, cười nói: “Rất dễ thường, tôi có thể chụp lại mang về hay không?”

Bác sĩ có lẽ tiếp xúc với rất nhiều bà mẹ, nên hiểu rất rõ tâm tính của các cô, gật đầu cười một cái: “Dĩ nhiên là được!”

Tạ Xuân Hồng đỡ Tô Văn ngồi dậy, giúp cô chỉnh lại trang phục.

Vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Đường Sơ lo lắng đứng chờ bên ngoài, nhìn thấy các cô đi ra liền vội vàng hỏi: “Thế nào? Bác sĩ nói thế nào?”

Tô Văn tươi cười giơ lên cao một tấm giấy mỏng: “Nhìn này, đây chính là bảo bối của chúng ta.”

Đường Sơ mặc dù không đồng ý Tô Văn mạo hiểm tính mạng để sinh con, thế nhưng dù sao cũng là cốt nhục của mình, trong lòng làm sao có thể không chút tò mò chờ đợi? Cho nên vẫn nhìn lên tấm giấy cẩn thận nghiên cứu một chút.

“Nhỏ như vậy sao?” Đường Sơ dưới sự chỉ điểm của Tô Văn lật qua lật lại nhìn, không khỏi thở dài nói: “Không nghĩ tới một chấm đen nhỏ như vậy trong tương lại lại thành một người lớn.”

Tô Văn thật thích thú dựa vào bên cạnh anh: “A Sơ, bảo bối của chúng ta có phải rất dễ thương phải không?”

Đường Sơ toàn thân cứng đờ, mỉm cười vuốt tóc cô, nhất thời không biết nên trả lời cô thế nào.

Tô Văn bất mãn lắc lắc cánh tay anh, oán giận nói: “A Sơ, tại sao anh lại có thể ghét bỏ con của chúng ta, trong tương lai bảo bối biết ba nó không thích nó, nó sẽ rất khổ sở.”

Tô Văn nhìn anh vẫn trầm mặc không nói, không thể làm gì khác hơn là quay đầu nhìn Xuân Hồng đang đứng ở bên cạnh: “Xuân Hồng, em nói xem bảo bối của chị có xinh đẹp hay không?”

Tạ Xuân Hồng lúng túng  nhìn Đường Sơ một cái, miễn cưỡng cười cười nói: “Bây giờ còn nhỏ như vậy, chẳng thể nào nhìn ra được …Nhưng chị xinh đẹp như vậy, cục cưng tất nhiên cũng sẽ rất dễ thương.”

Tô Văn hài lòng gật đầu một cái: “Chị hy vọng đây sẽ là con trai, tương lại có thể dịu dàng giống A Sơ.”

Đường Sơ đột nhiên có chút không đành lòng, ôm Tô Văn thở dài: “Yên tâm đi, con của chúng ta nhất định sẽ rất tốt.”

Tạ Xuân Hồng nhìn sự thân mật giữa hai người, đột nhiên cảm thấy mình trở nên thừa thải, loại cô đơn này trước giờ cô chưa từng gặp qua …

Một mình lặng lẽ đi theo phía sau hai người bọn họ, mới vừa ra khỏi cửa chính đã nhìn thấy nơi khúc cua, một người đàn ông đang dựa vào chiếc xe màu đen, ngón tay thon dài gõ gõ theo nhịp, cả người toát ra vẻ thư thái.

Tạ Xuân Hồng sửng sốt, bước chân không tự chủ đột nhiên dừng lại.

Dịch Hồi dường như cảm thấy điều gì đó, quay đầu lại, hai người từ xa nhìn nhau chăm chú.

“Sao thế?” Tô Văn dừng lại theo, theo ánh mắt Xuân Hồng nhìn thấy Dịch Hồi, cười chào hỏi.

“Đã có người đến đón, chúng ta đi trước đi!” Dứt lời, Tô Văn liền kéo Đường Sơ rời đi.

Tạ Xuân Hồng lặng lẽ đi tới trước mặt anh, cúi đầu không nhìn anh, hết sức bình tĩnh hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Dịch Hồi trầm lặng nhìn cô, cố làm vẻ thờ ơ nói: “À, anh không mang theo chìa khóa, cho nên đến tìm em.”

Tạ Xuân Hồng nghe thấy, trầm mặc không nói liền cầm chìa khóa đưa ra.

Dịch Hồi cứng người, thiếu chút nữa là bị cô làm tức chết, hít một hơi thật sâu để kìm nén, sau đó cứng nhắc nói: “Lên xe!”

Tạ Xuân Hồng nghi ngờ nhìn anh một cái, không thể phủ nhận nhìn thấy anh rất vui vẻ, nhưng thái độ của anh … Bây giờ làm cho cô không thể hiểu được.

“Làm gì?”dfienddn lieqiudoon...

Dịch Hồi hừ lạnh một tiếng, nhả ra từng chữ một: “Về, nhà, giúp, anh, mở, cửa!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn BlueDream về bài viết trên: SầmPhuNhân, orchid1912, paru
     

Có bài mới 04.02.2018, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 27.08.2017, 10:24
Bài viết: 63
Được thanks: 233 lần
Điểm: 44.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú - Điểm: 48
Chương 38: Thật sự rất nhớ anh

Mặc dù Dịch Hồi ném hết mặt mũi chủ động chạy đến mang Tạ Xuân Hồng trở về nhà, nhưng cơn giận của anh tất nhiên vẫn chưa tan hết, cho dù ở chung một phòng, nhưng lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh tanh không nhìn Xuân Hồng.

Trong lòng Tạ Xuân Hồng có chút buồn bực, thời điểm không có nhà để về đã rất thê thảm, nhưng dạng chiến tranh lạnh hàng ngày như thế này làm cho cô mang cảm giác ăn nhờ ở đậu đè nén.

Mấy lần Xuân Hồng cố gắng tìm đề tài, muốn cùng anh nói chuyện một chút, nhưng liền bị anh kiếm cớ né tránh, thậm chí buổi tối đi ngủ, anh cũng rất khuya mới trở về phòng ngủ, vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, nằm xuống phía bên kia giường quay lưng về phía cô.

Tạ Xuân Hồng rất khó chịu, nhưng không biết nên làm thế nào để phá vỡ cục diện bế tắc này.

Bây giờ cơ thể Tô Văn cũng không còn phản ứng mãnh liệt với cái thai nữa, nhưng bởi vì sức khỏe của cô cũng chưa đủ tốt, thời kỳ đầu mang thai rất không ổn định, cho nên bác sĩ đã đề nghị cô ở lại bệnh viện để quan sát thêm.

Tạ Xuân Hồng có chút khó xử, biết rõ Dịch Hồi sẽ không vui nhưng cô vẫn phải thường xuyên đến bệnh viện để chăm sóc Tô Văn. Bây giờ cô đã không chỉ là vì Đường Sơ mới làm như vậy, Tô Văn là một cô gái dịu dàng lương thiện, làm cho Xuân Hồng không có cách nào bỏ mặt cô ấy một mình trong bệnh viện.

Những lúc khí trời không quá nóng, Tạ Xuân Hồng thường dìu Tô Văn đi dạo một chút trong vườn hoa của bệnh viện, thỉnh thoảng lắng nghe Tô Văn tâm sự, cùng cô ấy giải tỏa nỗi buồn.

“Khi đó A Sơ rất được các cô gái để ý, anh ấy thay thầy giáo tới hướng dẫn bọn chị học, làm cho rất nhiều nữ sinh trong lớp nảy sinh tình cảm. Sau đó trong một lần gặp nhau trong hội ái hữu, chị và anh ấy mới chính thức biết nhau.”

Khi nhắc tới những ký ức tươi đẹp đó ánh mắt Tô Văn dịu dàng hẳn, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng, cười nói: “Khi đó chị không bao giờ nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay, trong bụng chị lại có con của bọn chị, chị thậm chí có thể cảm nhận nó đang lớn lên từng ngày ...”

Tô Văn giống như là nhớ ra cái gì đó là mất hứng, dần dần âm thanh thấp dần xuống, sắc mặt cũng có chút ảm đạm: “Chị thật là ích kỷ, biết rất rõ ràng mình không còn sống được bao lâu, lại vẫn ràng buộc A Sơ, liên lụy anh ấy nhiều năm như vậy … Chị không chỉ cảm thấy áy náy với A Sơ, mà đối mặt với cha mẹ anh ấy, cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ …”

Tạ Xuân Hồng biết trong lòng Tô Văn vo cùng khó chịu, nhưng không biết nên nói cái gì cho đúng, chỉ đành phải nhẹ giọng an ủi cô: “Thầy Đường sẽ không trách chị.”

Tô Văn khổ sở bật cười: “Cho dù anh ấy không trách chị, chị cũng không có cách nào để tâm trạng mình thoải mái … Xuân Hồng , chị biết em luôn luôn muốn giúp A Sơ khuyên chị bỏ đứa bé này, đối với chị thật sự là không thể! A Sơ là con trai độc nhất, cha mẹ anh ấy đã lớn tuổi rất muốn ẵm cháu, em không nhìn thấy vẻ mặt của họ lúc biết chị có thai, bọn họ đã vô cùng vui mừng, làm sao chị có thể làm cho bọn họ đau lòng vì thất vọng được?”

“Nhưng chị cũng không thể mang tính mạng của mình ra mà đánh cuộc.” Tạ Xuân Hồng không kìm được mà tức giận, cho tới bây giờ cô vẫn chưa bao giờ nổi giận, luôn luôn dịu dàng mềm mại với Tô Văn, nhưng cô đã không thể nhịn được.

Tô Văn mang tất cả những tâm sự vốn định nói ra đè nén ở trong lòng, nhàn nhạt nói: “Đây là chị nợ anh ấy, cũng làm nợ gia đình anh ấy.”

Đưa Tô Văn trở về phòng bệnh, Tạ Xuân Hồng cùng Đường Sơ ra khỏi phòng.

“Để thầy đưa em về.”

“Không cần.” Tạ Xuân Hồng lắc đầu một cái, “Chị Tô Văn cần thầy ở đây, thầy vào với chị ấy đi.”

Đường Sơ cười cười, vỗ vỗ vai Xuân Hồng giống như một người bề trên: “Thật cám ơn em .”

Tạ Xuân Hồng miễn cường mỉm cười, ngập ngừng không biết nên nói ra hay không, nói quang co hồi lâu.di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Sao thế? Có gì em cứ nói thẳng ra đi.”

Tạ Xuân Hồng không thể nhẫn tâm, cô rõ ràng thấy được tình cảm của Đường Sơ đối với Tô Văn, khi anh biết được chân tướng sự việc tuyệt đối sẽ không trách chị ấy.

“Thầy, thật ra thì … Chị Tô Văn đã biết được bệnh tình của mình, chị ấy vẫn không nói cho thầy biết, bởi vì không thể rời bỏ thầy, nên mới gạt thầy. Hiện tại … Chị ấy cảm thấy mắc nợ thầy và người nhà của thầy, cố ý muốn sinh ra đứa bé này. Thầy Đường … em khuyên chị Tô Văn không được, khúc mắc trong lòng chị ấy chỉ có thầy mới cởi bỏ được.”

Nụ cười trên môi Đường Sơ dần dần biến mất, trầm mặc như không nghe thấy những gì Xuân Hồng đang nói.

Xuân Hồng có chút bất an, không biết mình làm như vậy có đúng hay không, nhưng trước mắt thì không còn cách nào khác, người duy nhất có thể làm cho Tô Văn thay đổi ý định chỉ có Đường Sơ.

“Thầy Đường, thầy không nên trách chị Tô Văn, chẳng qua chị ấy vì quá yêu thầy không muốn rời bỏ thầy …”

“Thầy biết.” Đường Sơ thở dài, sâu kín mở miệng: “Thầy đã sớm biết điều đó, lúc thầy đưa cô ấy về thị trấn nhỏ thầy đã biết, nhiều năm như vậy cô ấy vẫn muốn gạt thầy, không muốn cho thầy biết, thì thầy sẽ giả bộ không biết. Nhưng thầy không nghĩ cô ấy có những ý nghĩ như vậy … Cô ấy sao có thể ngốc như vậy chứ, thật ra không chỉ cô ấy không muốn rời bỏ thầy, chính thầy cũng không thể rời bỏ cô ấy, tất cả những chuyện này đều là do thầy tự nguyện.”

Tạ Xuân Hồng không thể tin nhìn anh: “Thầy biết rồi? Vậy thầy vẫn …”

Đường Sơ mỉm cười: “Thầy yêu cô ấy, cho nên bất kể cô ấy có thể sống được bao lâu, thầy cũng hy vọng có thể được chăm sóc cô ấy. Xuân Hồng, yêu một người không phải chính là như vậy sao? Muốn chăm sóc cô ấy, dù chỉ được thêm một ngày nữa thôi cũng tốt rồi.”

Trong lòng Tạ Xuân Hồng chấn động, sững sờ đứng yên tại chỗ, cô đột nhiên nhớ về Dịch Hồi, đã không chỉ một lần nói với cô những lời tương tự. Chỉ tiếc rằng, cho tới bây giờ cô vẫn không thể để trong tâm trí, hôm nay nhớ tới, cô mới thấy những do dự chần chừ của cô thật là buồn cười!

Trong lòng Xuân Hồng dần dần sáng tỏ, giống như đang đi trong sương mù dày đặc, đột nhiên được soi sáng bằng ánh mắt trời rực rỡ, những tầng lớp sương mù lập tức tản ra, những cảnh đẹp bị che dấu cứ như vậy từ từ xuất hiện.

Đã từng trải qua những cơn mưa dài lạnh lẽo, sương gió mịt mùng, làm cho cô không dám đi về phía trước, cứ cho là cứ ở nguyên chỗ cũ sẽ có thể thấy được trời quang mây tạnh, cũng không từng có ý nghĩ nếu hảy về phía trước thì lập tức có thể thấy muôn trùng mây hồng.

Tạ Xuân Hồng nở một nụ cười thoải mái, vội vã muốn gặp Dịch Hồi để trò chuyện nên cô vội vã chào tạm biệt Đường Sơ rồi chạy về nhà.

Đẩy cửa ra đã nhìn thấy Dịch Hồi ngồi trên ghế sô pha buồn chán bấm điều khiển ti vi, nghe thấy tiếng mở cửa, Dịch Hồi quay đầu lại, thấy Xuân Hồng đã về, lập tức không được tự nhiên quay mặt đi, bỏ điều khiển ti vi xuống đứng lên chuẩn bị vào thư phòng.

Vừa mới đi được hai bước thì cánh tay bị níu lại, Dịch Hồi ngạc nhiên quay đầu lại.

Vì phải chạy về nhà nên Tạ Xuân Hồng thở rất gấp, thở hồng hộc lôi kéo anh, bởi vì khẩn trương níu tay nên thậm chí làm cho Dịch Hồi cảm thấy hơi đau.

Ánh mắt Xuân Hồng sáng lạ thường, hai mắt không chớp nhìn anh, sắc mặt không biết có phải vì phải chạy nhanh hay vì nguyên nhân khác mà hơi hồng hồng rất đẹp mắt.

Dịch Hồi nhíu mày một cái, muốn rút tay lại, vừa mới thử dùng sức đã có cảm giác Tạ Xuân Hồng nắm chặc hơn.

Dịch Hồi bất đắc dĩ dừng lại, trầm giọng hỏi: “Em làm gì vậy?”

Tạ Xuân Hồng hơi thả lỏng tay một chút nhưng vẫn không buông, nhỏ giọng khẩn cầu: “Đừng đi, em có chuyện muốn nói với anh.”

Dịch Hồi nghi ngờ nhìn cô, thở dài lần nữa rồi ngồi xuống trở lại ghế sô pha: “Có gì em cứ nói đi.”

Tạ Xuân Hồng cúi đầu suy nghĩ một chút, trên đường chạy về, nỗi xúc động của cô đã dịu đi chút ít, lúc ấy chẳng qua là cô đột nhiên muốn thấy Dịch Hồi, giống như có rất nhiều lời muốn nói với anh, thật ra khi gặp được rồi, lại không biết nói với anh lời gì.

Dịch Hồi nhìn cô thật lâu cũng không nói gì, trong lòng dần dần lạnh đi. Quả nhiên dự đoán của anh không sai sao? Tạ Xuân Hồng rốt cuộc đã không chịu nổi sự ngang ngược cố chấp của anh, muốn cùng anh chia tay sao?

Dịch Hồi cười khổ một tiếng, nói gì anh cũng sẽ không buông tay!

Tạ Xuân Hồng hoàn toàn đắm chìm trong thế giới suy nghĩ của mình, hoàn toàn không chú ý đến ý nghĩ của Dịch Hồi, cho nên đột nhiên nghe được âm thanh từ trên đỉnh đầu, thật sự hết hồn. Die nd da nl e q uu ydo n

“Em muốn chia tay với anh sao?”

Tạ Xuân Hồng ngẩng phắt đầu lên, mặt kinh ngạc mở to mắt nhìn anh.

Dịch Hồi lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng, nhẹ nhàng kiên định nói: “Dù em muốn hay không muốn, anh cũng sẽ không buông tay!”

Anh đang nói cái gì vậy? Bộ mặt không hiểu của Tạ Xuân Hồng qua con mắt của Dịch Hồi là đồng ý không phản kháng.

Dịch Hồi tức giận trong lòng, tên Đường Sơ đó so với anh thì có cái gì tốt hơn chứ?

“Tạ Xuân Hồng, anh nói cho em biết, em đừng có mơ …”

“Chúng ta kết hôn đi!”

Thế giới đột nhiên tĩnh lặng, lời nói của Dịch Hồi tự nhiên ngưng bặt, kinh ngạc nhìn cô.

Lời nói đầu tiên Tạ Xuân Hồng thốt ra khỏi miệng, những lời sau thật dễ dàng tuôn ra.

“Dịch Hồi, em không biết từ khi nào em động lòng với anh, có lẽ từ rất lâu rồi, có lẽ cũng vừa mới đây thôi … Em không biết em thích anh có nhiều không, chỉ là em cảm thấy nếu như em với anh mỗi người một ngã, em sẽ rất khó chịu! Dịch Hồi, nếu như … Nếu như anh đồng ý, em muốn cùng với anh, danh chính ngôn thuận sống chung với nhau …”

Tạ Xuân Hồng nói nhiều như vậy, Dịch Hồi vẫn giữ vẻ mặt ngây ngốc, một chút phản ứng cũng không có, làm cho Tạ Xuân Hồng cảm thấy rất thất bại.

Cắn cắn môi, Tạ Xuân Hồng dứt khoát đánh cược một phen: “Bởi vì em đã phạm sai lầm yêu một người không nên yêu, khiến cho em cô đơn trong nhiều năm như vậy nên em rất sợ hãi, không phải là em không thích anh, em chỉ không dám khẳng định, tình cảm này có chính xác là yêu hay không?

Giống như mẹ của Tạ Xuân Hồng vậy, nhất định vì yêu mà sinh, vì tình cảm mà sống, thậm chí cô ra đời đều ở trong tình cảnh yêu hận đan xen. Gặp những đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm như vậy, cô làm cho mình nghiêm túc yêu một lần rồi không dám tùy tiện yêu ai nữa, bởi vì sợ dẫm lên vết xe đổ, không muốn tình cảm bị tổn thương, không dám để cho mình một lần nữa lâm vào cảnh chờ đợi vô vọng … Nhưng bây giờ không giống như vậy, người cô yêu là Dịch Hòi, như vậy hết thảy những băn khoăn đó không còn quan trọng nữa. Bởi vì tình cảm Dịch Hồi dành cho cô bây giờ đã rõ ràng sáng tỏ, anh luôn lấy sự bá đạo kiên cường xâm nhập vào cuộc sống của cô, nắm giữ cô thật chặc, làm cho cô từ từ cảm nhận được thâm tình của anh, cho nên Xuân Hồng không cần lo lắng có một ngày Dịch Hồi sẽ thay lòng, không cần sợ anh sẽ bỏ cô ra đi.

“Dịch Hồi, em …”

Dịch Hồi đột nhiên có phản ứng, siết nhẹ cánh tay Tạ Xuân Hồng, kéo cô vào ngực anh hung hăng ôm lấy cô, áp lực mạnh mẽ như muốn đem cô gắn vào lồng ngực của mình, không bao giờ có thế … tách ra được nữa.

Cánh tay săn chắc siết chặc làm cho cô cảm thấy có chút đau, nhưng mà phần đau đớn này lại làm cho tâm hồn cô phút chốc được lấp đầy, không tự chủ được vươn tay ôm lấy anh.

Giọng Dich Hồi trầm ấm bên tai cô, trong giọng nói hàm chứa những kích động khó kìm nén được.

“Xuân Hồng, lặp lại lần nữa đi, lặp lại những gì em vừa nói đi …”

Lỗ mũi Tạ Xuân Hồng có chút cay cay, rõ ràng cô không để mắt đến anh lâu như vậy, một Dịch Hồi tình cảm nồng nàn đến rực cháy như vậy, thiếu chút nữa cô đã để vuột mất anh.

“Dịch Hồi, em thích anh, em muốn cùng anh vui vẻ sống qua ngày …”

Dịch Hồi đẩy cô ra, hai con mắt đen sâu thẳm vững vàng khóa hai mắt cô lại, nghiêm túc nói từng chữ: “Xuân Hồng, em nghe đây, đã nói thì không được đổi ý, từ nay về sau, em đừng mơ tưởng anh sẽ buông tay em!”

Nói xong, cúi đầu, hôn mạnh lên môi Xuân Hồng.

Tạ Xuân Hồng vịn vai anh, hé miệng nhiệt tình đáp lại, bỏ qua tất cả lo lắng băn khoăn cùng anh nhiệt tình dây dưa.

Không biết hôn trong bao lâu, đầu óc Tạ Xuân Hồng vì thiếu dưỡng khí mà muốn ngất đi, lồng ngực kìm nén đến phát đau, lúc muốn nổ tung thì Dịch Hồi mới từ từ buông cô ra, liếm láp môi cô một chút, tinh tế hôn lên đôi môi đỏ ửng của cô.

Dịch Hồi ôm cô, trong lòng mừng như điên không có cách nào diễn tả bằng lời, anh đã đợi lâu như vậy, tưởng chừng như mất hết kiên nhẫn, rốt cục cũng lấy được lời thổ lộ của cô.

“Xuân Hồng, chúng ta đi nghỉ nhé.”

Tạ Xuân Hồng sửng sốt, từ trong ngực anh ngẩng đầu lên hỏi: “Tại sao lại muốn đi nghỉ?”

Hai người mới vừa hòa thuận, vất vả lắm Xuân Hồng mới chính thức đón nhận anh, Dịch Hồi tự nhiên không hy vọng bọn người Đường Sơ đó lại chạy đến cản trở tình cảm của bọn họ, nên mới muốn mang cô tránh đi một thời gian, để hưởng thụ thật tốt thế giới của hai người. dinendian.lơqid]on


Nhưng loại suy nghĩ như vậy nên thể để cho Xuân Hồng biết. Dịch Hồi vuốt ve mái tót cô, xúc động nói: “Chúng ta quen biết đã lâu như vậy, vẫn chưa cùng nhau ra ngoài vui chơi, anh muốn cùng em thả lỏng thư giãn một chút …


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn BlueDream về bài viết trên: HIENVIENTHAN, orchid1912, paru
     
Có bài mới 08.02.2018, 10:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 27.08.2017, 10:24
Bài viết: 63
Được thanks: 233 lần
Điểm: 44.86
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú - Điểm: 28
Chương 39: Mùa hè mãnh liệt

Quả nhiên Dịch Hồi tràn trề hăng hái lái xe đưa Xuân Hồng ra bờ biển.

Vừa xuống xe đã nghe từng đợt sóng biển vỗ bờ truyền đến, xen lẫn với tiếng hải âu kêu to, không khí tươi mát của bờ biển làm cho Tạ Xuân Hồng không kìm được mà hít sâu mấy lần, theo sau Dịch Hồi đi về phía trước.

Đi không bao lâu đã nhìn thấy sóng biển từng đợt xô vào bờ cọ rửa dải cát biển vàng kim, ánh mặt trời rực rỡ nhưng không quá nóng, soi rọi xuống mặt biển tạo thành thứ ánh sáng lấp lánh đẹp mắt, phía xa ngoài khơi nước biển cùng màu mới mây trời tạo thành một đường liên kết xanh thẳm, làm cho tinh thần người ngắm cảnh trở nên vô cùng sảng khoái.

Dịch Hồi có một ngôi biệt thự ở đây, cửa sổ kiếng to sát đất đối diện với bờ biển, bên ngoài còn trồng mấy loại cây không biết tên cao lớn, làm cho Tạ Xuân Hồng vừa đến đã thích nơi này.

Tạ Xuân Hồng quan sát chung quanh căn phòng, vừa lải nhải cằn nhằn Dịch Hồi phung phí, vừa đến sô pha ngồi xuống như chủ nhà, sai bảo anh bưng trà rót nước. dfienddn lieqiudoon

Nghỉ ngơi một lát, Dịch Hồi đưa Xuân Hồng ra ngoài ăn tối, gọi toàn hải sản tươi ngon làm cho Xuân Hồng ăn uống vô cùng thỏa mãn, cho đến khi không tiêu hóa được nữa thiếu chút nữa ói ra ngoài.

Để điều hòa tiêu hóa, hai người dắt tay nhau chậm rãi đi dạo trên bờ cát, mặt trời như muốn rơi hẳn xuống mặt biển, phía chân trời chỉ còn sót lại ít ráng chiều màu hồng, không còn hơi nóng ban ngày oi bức, gió biển miên man thổi vào mang theo cả vị mằn mặn đặc trưng.

Đây là lần đầu tiên Tạ Xuân Hồng đến vùng biển, nên rất muốn đùa nghịch cùng sóng biển, cô dùng chân tạo vô số hình trên cát ẩm, một đợt sóng biển đánh tới ngay lập tức những hình hài trên cát biến mất không để lại dấu vết.

Hai người đang hưởng thụ sự bình yên hiếm có, đang vui vẻ chơi đùa, đột nhiên thấy có người đi về phía mình.

Người đó vóc dáng cao gầy, mang đôi kính mát thật to, che hết cả nửa khuôn mặt, thấy hai người đang nhìn mình, nhếch miệng cười một cái, lộ ra hàm răng trắng nõn.

Tạ Xuân Hồng ngẩn người, không khỏi thầm mắng trong lòng, mặt trời đã lặn rồi còn đeo một cái kính mát to như vậy, cô ta đang cho là mình đang tránh đội chó săn sao!

Lý Lily mặt quần sọt ngắn, hai chân thon dài thẳng tắp xinh đẹp bước tới, rất nhanh đã đi tới trước mặt bọn họ, vô cùng tự nhiên lấy mắt kính xuống nhìn Dịch Hồi nở một nụ cười cực kỳ sáng lạn, hơi có chút hả hê chào hỏi: “Hây, thật đúng là trùng hợp, hai người cũng tới đây nghỉ ngơi à?”

Dịch Hồi lạnh lùng hỏi cô ta: “Sao em lại ở đây?”

Lý Lily mở lớn mắt nhìn, mặt tỏ ra vô tội nói: “Em đi du lịch.”

“Em theo dõi anh?” Sắc mặt Dịch Hồi càng trở nên khó coi, nghĩ đến tình tình bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích của Lý Lily mà không khỏi cảm thấy nhức đầu.

Trong mắt Lý Lily lóe lên tia sáng hả hê, trên mặt lại bày ra vẻ cực kỳ uất ức, mở to mắt bắt đầu giải thích: “Làm sao có thể như thế? Chỉ là đúng lúc em muốn thư giãn một chút, chợt nhớ đến nơi này mình còn có một căn nhà nên đã tới đây … À, em quên mất, năm đó chúng ta đi nghỉ cùng nhau, anh nói chỗ này không tệ, vì vậy em và anh cùng mua biệt thự ở đây, còn là gần sát nhau, để chúng ta có thể dễ dàng cùng nhau đi nghỉ …” Dieenndkdan/leeequhydonnn

Mới vừa cảm thấy hết sức thích thú với gió biển bỗng chốc Tạ Xuân Hồng lại thấy gió rất lạnh, không khách sáo hắt hơi mấy cái liền, sau đó vuốt vuốt mũi áy náy cười nói: “Thật ngại quá, gió đêm hơi lạnh …”

Dịch Hồi vội vã ôm cô vào trong lòng, dịu dàng nói: “Nếu vậy chúng nên trở về nhé?”

Trong nháy mắt sắc mặt Lý Lily cứng đờ, rồi rất nhanh vui vẻ ngâm nga đọc: “Sức khỏe Tạ Xuân Hồng không tốt à, tuy là thời bình nhưng vẫn nên rèn luyện nhiều, tránh bị gió thổi ngã …”

Loại lời nói quan tâm này tuy bề ngoài chẳng có gì, cùng lắm giọng nói của Lý Lily nhưng đang giễu cợt làm cho người nghe mất hứng.

Tạ Xuân Hồng ngượng ngùng cười cười, hết sức chân thành nói: “Cám ơn cô Lý, nhưng làm sao tôi có thể so sánh được với cô Lý, nghe Dịch Hồi nói cô Lý tài năng hơn người, tứ chi phát triển, sức mạnh vô biên, nhưng như thế lại làm cho rất nhiều đàn ông nghe qua đều hoảng sợ mà bỏ chạy … Không còn cách nào khác, trời sinh ra tôi vốn yếu đuối hơn cô Lý rất nhiều.”

Những lời này nếu dùng cho đàn ông giống như là khen ngợi, còn dùng với một cô gasi thì thật sự không dễ nghe chút nào.

Một câu nói đâm trúng điểm yếu của Lý Lily, Dịch Hồi cảm thấy ngọn lửa chiến tranh đang có khuynh hướng lan nhanh, quyết định thật nhanh ôm lấy Xuân Hồng nói: “Chúng ta về thôi, bị lạnh không tốt đâu.”

Tạ Xuân Hồng cười như không cười liếc anh một cái, gật đầu nói: “Được, nhưng mà vừa rồi chơi đùa có chút mệt mỏi, anh cõng em về đi!”

Dịch Hồi lúng túng nhìn Lý Lily, không thể làm gì khác ngồi chồm hỗm xuống cõng Tạ Xuân Hồng. Quả nhiên lòng dạ đàn bà thật sự rất nhỏ nhen!

Tạ Xuân Hồng thẹn thùng ôm cổ Dịch Hồi, nằm trên lưng anh nhìn sắc mặt rất khó coi của Lý Lily vẫy tau một cái: “Chắc cô Lý còn phải đi bộ để rèn luyện, chúng ta về trước thôi!”

Đợi đến khi Lý Lily đi khuất, vẻ mặt vui vẻ của Tạ Xuân Hồng lập tức biến mất, vùng vằng nhảy xuống khỏi lưng Dịch Hồi, sau đó đi một mạch về phía trước mà không thèm quay đầu nhìn lại.

Dịch Hồi tự nhiên thấy chột dạ, cẩn thận đi theo sau lưng cô, Xuân Hồng hoàn toàn không thèm để ý đến anh, tự động đi vào phòng tắm.

Tạ Xuân Hồng tắm rất nhanh sau đó đi ra ngoài, băng ngang qua mặt Dịch Hồi đến mép giường, xem Dịch Hồi như không khí.

Xuân Hồng ngồi xếp chân trên giường, bắp đùi trắng nõn bóng loáng lộ ra từ vạt chiếc áo choàng tắm ngắn ngủn, bởi vì tư thế này rất có vấn đề, làm cho hai chân như ẩn như hiện, Xuân Hồng không để ý đến dáng vẻ của mình như thế nào, đưa tay lau tóc, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình đưa lên đưa xuống, cổ áo lộ ra một mảng lớn, Xuân Hồng cúi đầu, làm cho phần trước ngực càng thêm lộ rõ, những giọt nước chưa kịp lau khô chậm rãi duyên dáng trượt xuống cổ, rồi lướt qua phần xương quai xanh quyến rũ trượt xuống ngực … Làm cho người nhìn tưởng tượng ra vô số cảnh.

(Nơi này được tỉnh lược xxx chữ …)

Ánh lửa trong mắt Dịch Hồi ngày càng tăng lên, không biết là lửa tình hay là lửa giận, gân xanh trên trán giật giật, sự giận dữ tràn ra cả khuôn mặt có chút hơi dữ tợn.

Không khí giữa hai người bế tắc trong chốc lát, Dịch Hồi tỉnh táo trước, ngay sau đó lại muốn liều mạng tiếp tục, nhưng bị Tạ Xuân Hồng không chút khách sáo đạp xuống giường.

Dịch Hồi té không hề nhẹ, buồn bực ngồi dưới đầu nhìn chằm chằm Xuân Hồng.

Sắc mặt Tạ Xuân Hồng càng xấu đi, kéo chăn che cơ thể lại, cắn răng nghiến lợi nói: “Còn không đi?”

Dịch Hồi bất đắc dĩ thở dài, mặc lại quần áo xuống lầu mở cừa,

Lý Lyli nhìn vẻ mặt như muốn giết người của anh sắc mặt không chút thay dổi, bưng một tô vằn thắn thân thiện hỏi: “Muốn ăn khuya không? Vằn thắn nấu gà, mùi rất thơm?” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Dịch Hồi nén lửa giận, tĩnh táo mở miệng: “Em vẫn không chịu để yên?”

Lý Lily lạnh nhạt bình tĩnh trả lời: “Vẫn chưa.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn BlueDream về bài viết trên: SầmPhuNhân, orchid1912, paru
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: En Buyn, hanhhuynh, natalicao, Ruby0708, trạch mỗ và 687 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

4 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 171, 172, 173

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1029

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW Ngoại truyện 1]

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 18, 19, 20

19 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49



Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 444 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Sunlia: hé lu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tuyết.Nhi
Lục Tiểu Thanh: Vắng tanh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.