Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=400998
Trang 29/37

Người gởi:  Tử Liên Hoa 1612 [ 23.06.2017, 10:48 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

Chương 75: Vây quét Thẩm gia

Edit: Tử Liên Hoa 1612


Cũng không biết đã qua bao lâu, một cơn gió lạnh thổi tới, Bùi Sắt vô thức rụt cổ một cái, kéo áo quấn chặt mình lại.

Tính ngày, hôm nay chính là ngày hai tám tháng mười một, là sinh nhật của nàng kiếp trước.

Bùi Sắt nở nụ cười khổ, nếu nàng vẫn còn ở hiện đại, lúc này chắc chắn là đang hưởng một bữa trưa phong phú, sau đó ba sẽ bưng cái bánh ngọt cắm hai mươi ba ngọn nến chen vào cùng mẹ nói với nàng: Sinh nhật vui vẻ.....

"Sinh nhật vui vẻ."

Bùi Sắt nắm chặt tay để ở trước ngực, nhẹ giọng tự nói với mình.

Ánh mặt trời chiếu lên người vẫn ấm áp như cũ, rọi vào huyết ngọc nằm trên mặt đất tạo thành ánh sáng lóa mắt.

Bùi Sắt liếc qua, chuyển động xe lăn, giống như không thấy hai đoạn ngọc vỡ kia, xoay người vào phòng.

Lúc chạng vạng, dùng qua bữa tối, đại phu lại bôi thuốc cho nàng, trước khi đi còn nói: "Tổn thương do giá rét trên chân cô nương đã bớt, có lẽ ngày mai cô nương có thể xuống giường thử đi bộ."

Bùi Sắt thử cử động chân, quả nhiên cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, sau khi tiễn đại phu, nàng bám vào đồ vật trong phòng đi một vòng, mặc dù mệt tới toát mồ hôi, nhưng thấy hai chân có thể đi lại, trong lòng nàng tự nhiên vui mừng lắm lắm.

Buổi tối đi ra ngoài thăm Bùi Nhiên, nàng ấy đã tỉnh lại, tinh thần cũng tốt, về phần cái chân bị thương, có lẽ nghỉ ngơi thêm hai ngày là có thể xuống giường đi lại như nàng hôm nay.

Bùi Sắt quyết định chủ ý, chỉ cần vết thương tốt lên, nàng và Bùi Nhiên sẽ lập rời khỏi, tìm một chỗ thật xa, yên lặng sống nốt quãng đời còn lại.

Đưa tay mò vào trong lòng, lại sờ trúng một khối huyết ngọc.

"Xem ra về nhà là vô vọng, nhưng chỉ cần được tự do tự tại, cũng không uổng công tới thế giới này một lần." Bùi Sắt siết chặt huyết ngọc, cười một tiếng.

Cửa "Két" một tiếng bị người đẩy ra, ánh sáng tràn vào, đợi lúc thấy rõ người tới, nụ cười của Bùi Sắt cứng ở khóe miệng.

"Vương phi còn chưa ngủ sao?" Tiết Tình mặc trang phục hộ vệ đứng ở cửa, thấy Bùi Sắt còn ngồi trên xe lăn thì hơi có vẻ kinh ngạc. "Vương gia vốn không muốn thuộc hạ kinh động thấy Vương phi, xem ra là không thể nào."

Nàng nắm thật chặt hành lý cõng trên vai, đưa một cái bao trong tay bỏ lên bàn nói: "Đây là lộ phí Vương gia phân phó lưu lại, còn có thuốc chữa trị tổn thương do giá rét, sau khi chúng ta đi, đại phu vẫn sẽ kiểm tra vết thương của Vương phi và Bùi Nhiên cô nương như cũ, cho đến khi lành hẳn mới thôi, về phần người chăm sóc, thuộc hạ cũng đã an bài xong, sáng sớm ngày mai sẽ có người......"

"Ngươi...... Các ngươi phải đi rồi sao?" Bùi Sắt chỉ cảm thấy cổ họng tắc nhẹn, không nghe vào bất cứ điều gì, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại câu nói "Sau khi chúng ta đi......".

Bọn họ muốn đi? Không, là hắn muốn đi mới đúng.

Trong lòng chợt thấy chua xót, Tiết Tình đứng đối diện cũng kinh ngạc. "Sao Vương gia lại không nói với Vương phi chuyện rời đi......" Nhìn thấy sắc mặt Bùi Sắt cổ quái, nàng ta vội vàng ngậm miệng lại, hình như đã đoán được điều gì, nhất thời có chút co quắp. "Là thuộc hạ lắm mồm?"

"Không sao......" Bùi Sắt khoát tay áo, sau khi phun ra hai chữ, trong lòng lại đau dữ dội, sợ Tiết Tình nhìn ra manh mối gì, nàng vội vàng chuyển xe lăn xoay người đưa lưng về phía cửa.

Tiết Tình đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy nàng nói chuyện, nhất thời cũng không đoán được tâm tư của nàng, chỉ đành phải nói lời từ biệt: "Vậy thuộc hạ xin cáo từ, Vương phi bảo trọng."

Thấy Bùi Sắt vẫn bất động như cũ, nàng ta chỉ đành khép cửa phòng, xoay người rời đi.

Bên ngoài sân, U Ly toàn thân áo đen cưỡi trên lưng ngựa, trong bóng tối không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, bầu không khí có chút vi diệu. Tiết Tình vốn tưởng rằng lần này trong tay Vương gia rời đi đơn thuần là vì chuyện vây quét Thẩm phủ, nhưng qua cuộc nói chuyện với Bùi Sắt vừa rồi, còn cả việc đột nhiên U Ly trở nên ít nói kiệm lời đã đủ để nàng ta đoán ra mấy phần: nhất định Vương gia và Vương phi đang có mâu thuẫn, hơn nữa còn không phải là loại mâu thuẫn thông thường.

"Vương gia, thuộc hạ đã để lại đồ trong phòng Vương phi, chỉ là...... Mặc dù trong phòng tắt đèn, Vương phi vẫn còn thức."

Trong bóng tối, người cưỡi ngựa hình như khựng lại, lâu sau nàng ta nghe được trên đỉnh đầu một câu thản nhiên: "Ừ".

Tiết Tình ngẩng đầu lên, thấy Vương gia nhà mình cưỡi ngựa chạy vội ra ngoài, trong lòng càng thêm kinh ngạc, vậy mà Vương gia còn không hỏi xem Vương phi có nói gì hay không đã vung roi rời đi, chỉ sợ lần này mâu thuẫn không chỉ đơn giản như vậy.

Trong lòng nàng ta hơi chần chờ, vội vàng xoay người lên ngựa theo sát, phía trước, gió bắc gào thét, bóng dáng U Ly đã biến mất khỏi tầm nhìn, chỉ có tiếng gió vù vù quanh quẩn bên tai mãi không tan.

Cả đêm, Bùi Sắt không có chút buồn ngủ nào.

Nửa đêm, biết rất rõ đoàn người U Ly đã sớm rời đi, nàng lại vẫn cố chấp muốn đi ra ngoài coi trộm một chút, chỉ phủ thêm áo khoác, cửa bị gió chặn không đẩy ra được. Cố gắng đi ra ngoài sân, tiếng gió càng rít gào lớn hơn, đưa tay không thấy được năm ngón, trước mắt tối đen như mực cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng nàng vẫn hướng về phía cửa thôn, suy nghĩ mất hồn.

Trên mặt lạnh lẽo, nàng đưa tay lau đi, lòng bàn tay ướt nhẹp, lúc này mới giật mình phát hiện mình lại khóc. Nhất thời, nước mắt lại có chút không ngừng được.

Trái tim rõ ràng chua xót, đau, mỗi một chỗ trong thân thể đều kêu gào muốn ở chung một chỗ với hắn, nhưng nàng ép buộc mình không thể, nếu có thể chọn, nàng cũng tình nguyện mình chỉ là một nữ tử bình thường ở cổ đại, có thể để tướng công tam thê tứ thiếp, thậm chí có thể dốc hết cả đời nương tựa người kia, vì hắn vui mà vui, vì hắn buồn mà buồn, nhưng rõ ràng, trong ý thức của nàng không có tư tưởng như vậy, nàng không chịu được nam nhân của mình tam thê tứ thiếp, không chịu được cuộc sống không có tự do.

U Ly là vương, là vương ở cổ đại, nàng là bình dân, là bình dân có tư tưởng của thế kỷ hai mươi mốt, thân phận bối cảnh tư tưởng đều cách xa, hai người như vậy sao mà ở cùng nhau được?

Khóc đến mệt rồi, nàng chỉ là kinh ngạc đứng ở đó, cũng không biết đứng bao lâu, trên vai chợt nặng, Bùi Sắt vừa cúi đầu, sau lưng có đôi tay kéo nàng lại.

"A Sắt, sao lại đứng một mình ở đầu gió thế này? Trời đang rất lạnh, bị đông hỏng luôn rồi hả?" Bùi Nhiên vội vàng kéo nàng, cởi áo khoác trên người mình xuống vội vàng bọc Bùi Sắt lại. "Sao vậy? Lúc buổi chiều còn tốt, sao giờ lại giống người mất hồn vậy?"

Bùi Sắt chuyển mắt nhìn Bùi Nhiên đang lo lắng, lại nhìn đèn dầu đang được che chắn trong tay nàng ấy, khẽ nắm tay Bùi Nhiên nói: "Muội không sao, đừng lo."

Cảm nhận được ngón tay đặt trên mu bàn tay mình còn lạnh hơn cả băng, Bùi Nhiên không lên tiếng, lại nhanh chóng chuyển động xe lăn kéo Bùi Sắt đi vào trong nhà: "Đừng an ủi tỷ, nếu muội không muốn nói, tỷ sẽ không hỏi, nhưng mặc kệ có chuyện gì, phải biết quý trọng thân thể của mình."

Thương tổn trên chân Bùi Sắt chưa tốt hẳn, bị kéo có chút lảo đảo, vì vậy Bùi Nhiên buông nàng ra, cầm đèn đi vào trong nhà, lúc đến cửa phòng thì đứng ở đó, chờ Bùi Sắt đi vào, Bùi Sắt bất đắc dĩ, chỉ đành phải đi vào theo.

Vào nhà vặn to đèn dầu lên, lúc này Bùi Nhiên mới thấy rõ đôi mắt sưng đỏ của Bùi Sắt, nàng giật giật môi, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì, cầm bình trà nói: "Muội nghỉ một lát, tỷ đi lấy trà nóng."

"Tỷ tỷ, không ——" Bùi Sắt muốn nói không cần, nhưng thấy ánh mắt của Bùi Nhiên nhìn nàng, nhất thời trong lòng chua xót nói không ra lời.

Không lâu lắm, quả nhiên Bùi Nhiên cầm bình trà nóng trở lại, ly trà ấm áp đưa tới tay Bùi Sắt, được trà nóng sưởi ấm, cả người cũng ấm áp không ít.

Bùi Nhiên không nói lời nào, quay đầu lại bưng nước tới cho Bùi Sắt ngâm chân, cứ như vậy, nàng ấy vẫn không nói lời nào, cuối cùng im lặng ra khỏi phòng, để lại một mình Bùi Sắt.

Ngâm nước n óng, trong lòng Bùi Sắt không biết có cảm thụ gì. Tuy nói Bùi Nhiên chỉ là tỷtỷ trên danh nghĩa nhưng còn thân thiết hơn cả thân tỷ (chị ruột) của nàng, cho tới bây giờ đều sắm vai nha hoàn, từ Kình quốc đến Kỳ quốc, một đường cẩn thận chăm sóc.

Ở thế giới này có thể có được một người thân, Bùi Sắt nàng may mắn nhường nào?

Thương thế rất nhanh đã tốt lên. Hai người Bùi Sắt, Bùi Nhiên thu thập hành lý xong liền tính toán rời khỏi thôn Lục Hà.

Chỉ là hai người còn chưa ra khỏi thôn đã phát hiện đầu đường có rất nhiều người tụ tập, hình như đang bàn luận gì đó.

Siết chặt túi, Bùi Sắt cùng Bùi Nhiên liếc mắt nhìn nhau, đi về phía đám người.

Thật vất vả chen đến đằng trước, lúc này mới phát hiện thì ra là mọi người đang vây xem một nhóm người bị trói, quỳ ở cửa thôn.

Một người cầm đầu, tóc tai bù xù, ánh mắt lại rạng rỡ, không có chút sợ hãi nào, phía sau hình như là cả nhà, thậm chí có đứa trẻ khóc gọi mẹ nhưng lão nhân đằng trước vẫn không nhăn mày lấy một lần.

"Sao lại là bọn họ?" Bùi Nhiên kinh ngạc.

Làm sao người của Trầm gia lại vô cớ bị trói, quỳ gối ở nơi này, sau khi hỏi thăm mới biết, nói là Huyện thái gia sẽ tới đây thăng đường, thẩm tra xử lý chuyện Thẩm gia coi rẻ mạng người.

Bùi Sắt lắc đầu một cái. Nàng cũng không biết chuyện là thế nào, gia đinh trong Thẩm gia đều là cao thủ, có ai có thể bắt bọn họ, còn có cả năng lực mời Huyện thái gia tới? Trong lòng Bùi Sắt đột nhiên giật mình một cái, chẳng lẽ là hắn?

U Ly cũng không biết lão gia Thẩm gia là ông ngoại nàng, đương nhiên sẽ xuống tay không cần phải nể mặt.

Sắc mặt nàng khẽ biến đổi, vội vàng kéo Bùi Nhiên nói: "Tỷ tỷ, có thể chuyện không đơn giản như vậy, bọn họ xử sự tuy kịch liệt, nhưng rốt cuộc vẫn là người thân của mẫu thân, xử lý thế này, chỉ sợ bọn họ sẽ không có kết quả tốt."

Nhét cái bọc trong tay cho Bùi Nhiên, Bùi Sắt nhìn về phía hai thị vệ đứng đó, nói với Bùi Nhiên: "Tỷ chờ ở đây, muội đi tìm U Ly?"

"A Sắt, ý của muội là...... Là ngài ấy?" Bùi Nhiên kéo nàng, trong lòng suy nghĩ một chút, kinh ngạc hỏi.

"Đột nhiên xảy ra chuyện này, bách tính bình dân lấy đâu ra năng lực này, ngoài U Ly ra thì còn ai khác?"


Người gởi:  Trà sữa trà xanh [ 23.06.2017, 16:48 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

Chương 76: Du binh Liêu Hàn vào thôn

Editor: Trà sữa trà xanh

Trong lòng Bùi Sắt băn khoăn, nhớ tới lời nói trước khi U Ly đi, nhất thời nàng không biết rốt cuộc hắn có để ý đến mình không, không khỏi nhíu mày lại.

"Muội đừng lo lắng, mặc dù tỷ không hiểu tính tình của Nhiếp Chính Vương, nhưng đối với muội, chắc chắn ngài ấy có mấy phần tâm tư, lần này muội đi, hãy nói chuyện với ngài ấy, nếu như không thành, cũng đừng cứng rắn, tuy Thẩm Ý Chi là ngoại công của muội, nhưng ông ấy đối với chúng ta thế nào, hai chúng ta đã rõ ràng, cố gắng hết sức là được rồi."

Bùi Sắt gật đầu một cái: "Muội nghe theo tỷ, tỷ chờ nhé, muội đi một chút rồi sẽ về."

"Được rồi."

Mắt nhìn Bùi Sắt đi theo hai tên thị vệ đi tới cửa thôn, không hiểu sao trong lòng Bùi Nhiên đâm ra lo lắng, cẩn thận suy nghĩ, lại cảm giác do mình lo ngại, hôm đó trong tuyết, U Ly không tiếc phế bỏ hai chân cũng muốn cứu muội muội, chỉ bằng phần chân tình này, Bùi Sắt chắc không có việc gì.

"Du Binh vào thôn rồi sao? Mọi người chạy mau ——"

Bùi Nhiên đang cất bước chuẩn bị trở về chỗ đám người ban đầu, chợt nghe thấy một tiếng kêu, trong lòng giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thôn dân ở phía sau lưng chạy thành đoàn tới, đụng vào nàng ngã trái ngã phải, khiến nàng không nhìn rõ được cửa thôn.

"A Sắt ——" Nàng lo lắng gọi lớn tiếng, tiếng la nhanh chóng chìm vào trong tiếng kêu cứu mạng, rồi sau đó, hàng loạt binh lính mang trường thương, thấy nữ nhân liền bắt, Bùi Nhiên biến sắc, cũng không dám đi về phía trước, chỉ đành phải theo đám người chạy vào trong thôn.

***

Nha môn thôn Lục Hà.

U Ly ngồi trong thư phòng, bên cạnh bàn là mật thư được đưa tới từ Quật Khung, tầm mắt của hắn dừng lại trên hai người trước mặt, lạnh lẽo làm cho người khác rợn cả tóc gáy.

Một là hộ vệ của hắn thống lĩnh Tiết Tình, tên còn lại là người tự nguyện tới nhận tội chịu đòn trước về chuyện Quật Khung - phó tướng An Lộc.

"Vương gia bớt giận, mệnh lệnh của Vương gia, gia phụ thuộc hạ vạn lần không dám không nghe theo, thật sự là chuyện đột nhiên xảy ra, Tấn vương đột nhiên dẫn theo Hoàng thượng tới Quật Khung nói là khảo sát dân tình, để bảo đảm an toàn cho Hoàng thượng, Tấn vương phái một nửa binh lực theo hộ giá, mà hàng năm ở Quật Khung bốn mùa đều có du binh Liêu Hàn, những người còn lại thật sự không dám tự mình làm chủ, cho nên gia phụ mới tự tiện chủ trương, đi trước sắp xếp người đến Lâm huyện xin binh, sai mạt tướng nhận tội chịu đòn trước, mong rằng Vương gia thứ tội?"

"Thứ tội? Bổn vương có ra lệnh cho bọn ngươi buông lỏng sao, một câu thứ tội liền có thể miễn tội chết sao?" U Ly ném một cái tấu chương trên bàn vào đầu hắn, con ngươi cực kỳ lạnh lùng: “Ngươi xem cái này trước đi, sau đó trong đầu cân nhắc một chút, nhìn coi rốt cuộc là nên thứ tội hay là tử tội?"

Tấu chương nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, sắc mặt An Lộc tái đi, bởi vì hai chữ "tử tội" này, tay đưa ra có chút không yên, thật vất vả cầm tấu chương lên, liếc qua thông tin trên đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.

"Sao có thể....." Hắn tự lẩm bẩm.

"Đúng vậy, làm sao lại như vậy? Bổn vương cũng muốn biết các ngươi đến Quật Khung canh giữ như thế nào, lại khiến du binh Liêu Hàn kết thành đội ngũ vạn người xâm nhập thôn Lục Hà, cướp nữ nhân, chơi đùa tàn sát thành, đây là chuyện đám du binh rảnh rỗi có thể làm được sao? Hay là An Kỳ hắn có mấy cái đầu đủ để chặt?"

Thân thể An Lộc run lên, vội vội vàng vàng ném tấu chương quỳ xuống đất, mồ hôi đầm đìa: "Xin Vương gia bớt giận, là mạt tướng thất trách, mạt tướng thực không ngờ tình huống sẽ nghiêm trọng như thế, kính xin Vương gia cho mạt tướng một cơ hội, cho An gia một cơ hội, cho mạt tướng tiên phong ra trận đánh lui quân giặc, nếu không thành, xin lấy cái chết đền nợ nước?"

"Ngươi?" U Ly cười lạnh. "Chỉ bằng một mình ngươi mà có thể đỡ nổi thiên quân vạn mã sao? Đừng nói là ra trận giết địch, chỉ sợ là ngay cả một thôn Lục Hà ngươi cũng không cứu nổi."

"Mạt tướng......" Sắc mặt An Lộc đỏ bừng, đôi môi khẽ nhúc nhích, nhất thời không cách nào phản bác chỉ có thể quỳ tại chỗ.

"Vương gia......"

Bên ngoài chợt truyền đến một tiếng kêu, Tiết Tình đang quỳ gối xuống nghe được âm thanh theo bản năng ngẩng đầu nhìn U Ly một cái, chỉ thấy U Ly không gợn sóng nhìn cửa nói: "Đi vào."

Người tiến vào là U Vân. Trước đó, U Ly từng sai hắn đi đón hai người Bùi Sắt, Bùi Nhiên.

Chỉ thấy U Vân dừng lại một chút, mới vừa đẩy cửa ra, nhìn thấy tình hình bên trong phòng, mắt hắn nhìn thẳng về phía U Ly, cúi người ghé vào lỗ tai nói nhỏ mấy câu, chỉ cảm thấy sắc mặt U Ly trong nháy mắt thay đổi, nhất thời tay chân luống cuống quỳ xuống đất: "Là thuộc hạ thất trách, xin Bùi Nhiên Vương gia trách phạt."

U Ly im lặng hồi lâu không lên tiếng, thật lâu mới nghe hắn lên tiếng nói: "An Lộc, ngươi lập tức truyền ý chỉ của bổn vương, lên đường đến Lân Châu mượn ba vạn binh, lần này, nếu có bất kỳ sai lầm nào, bổn vương muốn An gia của ngươi phải chôn theo dân chúng trong thôn Lục Hà!"

"Mạt tướng tuân lệnh, mạt tướng tạ ân Vương gia không giết." An Lộc khấu đầu, gần như là cảm ơn rơi nước mắt.

U Ly lạnh lùng liếc qua hắn, nhìn về phía U Vân, U Vân theo bản năng run lên.

"U Vân, ngươi phụ trách hộ tống An tướng quân rời đi."

"U Vân tuân lệnh, chỉ là an toàn của Vương gia......" U Vân kinh ngạc ngẩng đầu, hồi lâu lại do dự, hắn là thống lĩnh ám vệ, từ trước đến giờ phụ trách an toàn của U Ly, nếu hắn rời đi, người nào đảm bảo cho an toàn của U Ly, hơn nữa lúc này là thời kì chiến loạn.

"Người phương nào có thể làm tổn thương bổn vương." U Ly cười nhạt một tiếng, chuyển mắt nhìn về phía Tiết Tình. "Ngươi truyền lệnh khẩn cấp, di chuyển dân chúng ở thôn Lục Hà đến Thẩm gia, không có chỗ ở thì xây dựng chỗ ở tạm thời, sau đó phái một nửa binh lực ở thôn Lục Hà tới bảo vệ an toàn cho dân chúng, những người còn lại, thì huấn luyện, chờ bổn vương xử lý."

"Vâng."

Ba người lĩnh mệnh rời đi, U Ly đứng dậy, khẽ dạo bước trong phòng, chỉ chốc lát sau, hắn đứng lên, nói với không khí: "U Vũ, U Thạch."

"Xin Vương gia phân phó."

Bên trong phòng bỗng nhiên xuất hiện hai người cung kính đứng ở một bên, chính là U Thạch, U Vũ.

"Vẻ ngoài U Thạch có mấy phần giống ta, tối nay, ngươi ở lại bên trong phòng ngủ của bổn vương, về phần U Vũ, ngươi chuẩn bị y phục dạ hành, theo bổn vương do thám doanh trại địch."

"Vương gia......" Hai người U Thạch U Vũ trợn to mắt, bị dọa sợ đến sắc mặt đều trắng.

"Vương gia, chuyện dò thám doanh trại địch cứ giao cho hai người thuộc hạ, thân thể của Vương gia liên quan đến xã tắc, sao có thể đặt mình trong nguy hiểm?" U Thạch mở to mắt, vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

"Đúng vậy, Vương gia, lần trước ngài một thân một mình vào rừng sâu săn thú mất tích đã dọa chết bọn thuộc hạ, lần này ngài lại muốn hai thuộc hạ lo sợ nữa sao?" U Vũ tiếp lời.

"Các ngươi nhát gan vậy sao?" U Ly hừ lạnh một tiếng, giống như nghĩ tới điều gì tiếp tục nói: “Các ngươi phân phó xuống, phái một nửa ẩn vệ đến Quật Khung chờ đợi, nhớ chỉ có thể ẩn vào chỗ tối, bí mật giám sát động tĩnh của Tấn vương, bổn vương muốn xem, lần này U Cầm Ca hắn lại muốn giở trò gì."

"Thuộc hạ tuân lệnh."

Đêm rất nhanh liền tới, du binh Liêu Hàn thuận lợi chiếm được thôn Lục Hà nên cực kỳ hài lòng, trời vừa tối, bọn chúng liền bắt đầu chia sẻ thành quả chiến tranh, nữ nhân, châu báu, dê bò, bày ra ở trong sân trống trải, từ cấp trên đến thuộc hạ, đều vào chọn lựa.

Rất nhanh, dê bò bị kéo đi giết rồi nướng, châu báu bị chia sạch sẽ, đợi đến nữ nhân, mắt của mọi người đều lấp lánh, chỉ thiếu chảy nước miếng đầy đất thôi.

Có một tên tướng quân không kềm chế được, trực tiếp bỏ lại trường thương xông lên phía trước kéo một nữ nhân rồi điên cuồng hôn, đám nữ nhân bị dọa sợ như điên rồi, bật dậy hét vang, mà tên tướng kia vừa động, những thị vệ còn lại cũng điên cuồng tiến lên, rối rít bỏ lại đồ trong tay, bắt đầu cướp đoạt.

Các nữ nhân bị xé rách quần áo, tiếng kêu cứu mạng, tiếng khóc lóc liên tiếp vang lên, đột nhiên, chỉ nghe một tiếng tê liệt "A" vang dội bầu trời, là một thị vệ đang xé rách quần áo tù binh bị chém bay đầu, một phát chết ngay.

"Đồ khốn kiếp! Tam hoàng tử gì đó cho các ngươi tùy ý lộn xộn sao?" Tướng quân kia thở hổn hển, cắm trường thương trên mặt đất, đầu thương có dòng máu đỏ tươi chói mắt nhỏ giọt, trong nháy mắt đám người yên tĩnh lại, hai mặt nhìn nhau.

"Trừ dê bò ra, tất cả mọi thứ đều không được lộn xộn, bao gồm những nữ nhân này, nhớ, nếu có bất luận kẻ nào không kềm chế được, kết quả sẽ như thế này?" Tướng quân kia quơ múa trường thương, bọn thị vệ bị hù dọa kinh sợ, vội vàng mặc quần, trở lại vị trí của từng người, chẳng dám thở mạnh một hơi.

Chỗ tối, U Ly ngồi chồm hổm trên nóc nhà, bên người hắn là ẩn vệ U Vũ theo hắn tới đây.

"Vương gia, ngài nói trong những người này thật sự có Vương phi sao?"

Nhìn đoàn người trong sân, nữ nhân khóc sụt sùi không dứt, U Vũ mất hết hơi sức cũng không thấy rõ mặt mũi của các nàng.

"Muốn biết thì đi dò xét, đợi đã, ngươi lưu ý họ bị nhốt vào chỗ nào." Ánh mắt của U Ly quét qua những khuôn mặt trong đám nữ nhân đó, nhỏ giọng dặn dò.

U Vũ đáp một tiếng "Vâng", lát sau lại cảm thấy không đúng, đang muốn hỏi Vương gia sẽ làm cái gì, vừa ngẩng đầu đã thấy U Ly phi thân xuống, trực tiếp lẻn vào hậu viện.

Hắn há mồm muốn kêu lên, lại sợ bại lộ, trùng hợp là lúc này đang có người dẫn đám nữ nhân kia rời đi, hắn vội vàng đi theo.

Tù binh bị nhốt vào một căn phòng nhỏ, U Vũ cố ý đợi lâu, thừa dịp thị vệ trông chừng buông lỏng cảnh giác, vội vàng tiến lên đánh bọn họ bất tỉnh rồi cầm chìa khóa mở cửa căn phòng nhỏ ra.

Nữ nhân trong phòng bị hù dọa nên kinh sợ, nghe tiếng cửa mở thì co rúm lại, U Vũ tìm hồi lâu cũng không tìm được Bùi Sắt, chỉ đành phải khóa cửa lại như cũ, trở ra nóc nhà.

Mới vừa đứng vững bước thì thấy U Ly từ trong viện nhảy lên, hắn vội vàng tiến lên bẩm báo nói: "Vương gia, huộc hạ mới vừa tìm trong đám người kia, nhưng không thấy Vương phi."

"Ừ." U Ly lạnh nhạt trả lời, nhưng lại không có chút bất ngờ nào, trực tiếp nhảy xuống nóc nhà, ra đường nhỏ bên ngoài.

"Vương gia biết Vương phi không có ở đây sao?" U Vũ vội vàng đuổi theo, trong đầu xuất hiện nghi ngờ, lần này dò thám doanh trại, không phải là tìm kiếm Vương phi sao?

"Bổn vương nói đi tìm nàng khi nào?" U Ly thản nhiên liếc hắn, đi ở đằng trước.

"Chẳng lẽ lần này Vương gia......"

"Tuy nói là đi tìm nàng, nhưng cũng không phải là hoàn toàn, huống chi bổn vương chỉ cần liếc qua một cái liền nhìn thấy trong đám người đó không có nàng." Khóe môi mím thành một đường, U Ly ngẩng đầu nhìn thôn trang ở nơi xa đã đen thui, trong con ngươi sâu không thấy đáy là vẻ lo lắng không dễ dàng phát hiện.

Người gởi:  Trà sữa trà xanh [ 23.06.2017, 16:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

Chương 77: Tim ngươi, làm từ sắt sao?

Editor: Trà sữa trà xanh

Trong lòng U Vũ ngẩn ra, nghi hoặc không thôi, nếu đã sớm phát hiện trong đám người không có Vương phi, vì sao còn bắt hắn đi tra chỗ ở của tù binh?

"Lần này Liêu Hàn vào thành mang theo nhân số chừng tám ngàn, nhưng chỉ cần người của Thủy Mộ Hiên đến, binh lực phòng thủ quanh thôn Lục Hà sẽ tăng nhiều, đến lúc đó không thể phá vỡ, chúng ta càng khó xông ra vòng vây." U Ly đi ở đằng trước, trong bóng tối, dáng người của hắn cao lớn, giọng nói trầm ổn, trong lúc phân tích, tốc độ nói chuyện cực nhanh. "Tám ngàn người này chủ yếu thiên về tấn công, không có sở trường thủ hộ, đội ngũ thủ hộ tinh nhuệ vẫn ở phía sau, cho nên chúng ta không thể để cho bọn họ có thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức." Xoay người lên ngựa, U Ly xoay người nhìn về phía U Vũ. "Ngươi truyền khẩu dụ của bổn vương, truyền lệnh Tiết Tình, lệnh cho những người còn lại tối nay tập kích địch, tướng lãnh của bọn họ đã chết, tất nhiên lòng quân rối loạn, chúng ta liền thừa cơ hội này, giết bọn hắn trở tay không kịp. Tù binh ở chỗ nào, ngươi đã rõ rồi chứ?"

Hắn chợt nhắc tới chuyện khác, U Vũ ngẩn ra, vội vàng nói: "Đã tra rõ."

"Rất tốt, nhiệm vụ cứu những nữ nhân kia liền giao cho ngươi, nhớ, không được bỏ sót ai cứu toàn bộ trở về."

"Dạ, Vương gia." U Vũ cúi đầu lĩnh mệnh, nghĩ thầm, thì ra là vừa rồi Vương gia xâm nhập vào quân địch để ám sát chủ soái, cứu tù binh, còn Vương phi đâu? Chợt nghĩ đến cái gì, U Vũ ngẩn ra, không nhịn được ngẩng đầu nhìn lại, bóng dáng U Ly đã dần biến mất khỏi tầm mắt, xa xa, chỉ nghe âm thanh vỗ vỗ của y phục bay phất phới, U Vũ thở dài trong bụng. Vương phi mất tích, mặc dù Vương gia không nói nửa chữ nhưng hắn nhìn ra được trong lòng Vương gia rất lo âu, chỉ là xưa nay Vương gia lạnh lùng nên không thể hiện ra thôi.

Một đường chạy về huyện nha, sau khi U Vũ xuống ngựa liền vội vàng truyền lệnh. U Ly một thân một mình trở về phòng, U Thạch nhìn thấy hắn trở lại, tự động ẩn vào chỗ tối. Bên trong gian phòng hồi lâu không có đốt đèn, trong bóng tối, U Ly ngồi một mình, thân hình như tượng đá. Đột nhiên, thân thể hắn khẽ động, hẳn là đứng dậy đốt đèn. Hộp quẹt chợt lóe, cả căn phòng liền sáng lên, trong ánh lửa, con mắt hắn sắc bén sâu không lường được, làm cho người ta nhìn không tâm tình.

Đưa tay vào trong ngực, hắn móc ra một cái khăn, mở ra, vòng tay huyết ngọc vỡ thành hai mảnh lẳng lặng nằm đó, màu sắc đỏ tươi đau nhói mắt người. U Ly khép hai mắt lại, hồi lâu, hắn chợt mở mắt ra, đứng dậy ra khỏi huyện nha, U Thạch không biết hắn muốn làm cái gì, đành phải đi theo, chỉ thấy U Ly vừa ra khỏi cửa phủ liền lên ngựa, thân hình chạy thẳng vào đêm tối.

*****************************************************

Khi Bùi Sắt mơ hồ tỉnh lại thì sắc trời đã tối đen như mực.

Nàng vì lạnh mà run lên, tay chống lung tung xuống mặt đất bò dậy, lập tức cảm thấy hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa không đứng vững.

Thật vất vả đứng thẳng người trong gió lạnh, lúc này nàng mới mơ hồ nhớ tới chuyện lúc trước.

Hình như là có du binh vào thôn, sau đó, trong đám người chật chội, nàng trượt chân rơi xuống dưới đê, phía dưới là một rừng bông vải rậm rạp.

Nàng cũng không biết rốt cuộc mình đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng ngã một cái lập tức hôn mê bất tỉnh, đến bây giờ mới tỉnh lại.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió ào ào thổi qua, nàng che kín áo, đồng thời mò mẫm trong rừng bông vải, thử đi tới đường lớn.

Ánh trăng rất tối, đường lại trơn, nàng phí hết hơi sức nửa ngày mới leo khỏi đê, toàn thân đều là đất.

“Đáng chết.”

Âm thầm mắng một tiếng, nàng kéo thân thể vừa đói vừa lạnh của mình, đi vào trong thôn.

Mới đi không được mấy bước, hình như phía dưới dẫm lên thứ gì.

Bùi Sắt ngồi xổm người xuống, ánh sáng quá mờ, nàng căn bản không biết là vật gì, duỗi tay lần mò, xúc cảm ở lòng bàn tay dọa nàng phát hoảng.

“Sao lại...... Là người?”

Trái tim của Bùi Sắt bắt đầu sợ hãi, cố gắng tự trấn định bản thân đưa tay đẩy người nọ, tay mới chạm vào thân thể người nọ, cả người nàng liền cứng đờ, hoảng sợ trợn to hai mắt.

Lòng bàn tay ướt nhẹp, duỗi tay lần mò, đặc dính. Là..... Máu sao?

Máu từ trên người của người này, chẳng lẽ là...... Người chết?

Ý thức được điều này, lại nghĩ tới trước khi hôn mê du binh đã vào thôn, Bùi Sắt "A" một tiếng, chợt đứng lên sải bước chạy, chỉ là thân thể còn chưa chạy được mấy bước liền lảo đảo một cái, nàng thật vất vả đứng vững, một cơn gió lạnh thổi qua, trong không khí lập tức tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.

Bùi Sắt chỉ cảm thấy sợ hãi trào lên trong lồng ngực, đột ngột khiến nàng buồn nôn.

Nhưng trong dạ dày trống trơn, nàng đã phun ra cả dịch mật rồi mà ngực vẫn sôi trào như cũ, tim đập nhanh liên hồi.

Đột nhiên, lúc nàng đang nôn mửa không dứt, lại loáng thoáng nghe thấy âm thanh tiếng chém giết.

Âm thanh kia từ xa tới gần, giống như đang tiến tới chỗ nàng, Bùi Sắt không kịp nghĩ nhiều, cuống quít chạy xuống dưới đê, nàng gần như bò loạn lung tung lăn xuống, mới vừa che kỹ người đã thấy nơi khúc quanh tiếng bước chân hỗn loạn chạy thẳng tới, mà sau lưng đám người kia, có một đám người cầm đuốc trong tay, có cả lợi kiếm, đuổi tới.

"Bắn tên, không tha cho bất kỳ ai?"

Hạ lệnh hẳn là giọng nói của một nữ nhân.

Bùi Sắt chấn động trong lòng, phía trước vang lên tiếng kêu thảm thiết, mắt thấy đám người trốn chạy kia trong nháy mắt chết một nửa, đám người còn lại rối rít quỳ trên mặt đất la hét cầu xin tha mạng.

Người cầm đầu mặc y phục màu đen, tóc búi cao, mặt mũi gầy gò, chính là Tiết Tình.

"Thu binh khí lại, toàn bộ những người còn lại đều mang về."

Tiếng trả lời "Dạ" cao vút, có lẽ, trận chiến này, triều đình thắng.

Bùi Sắt không kịp nghĩ nhiều, hiện tại đã không còn đường lui, nàng cũng không để ý lúc trước từng quyết liệt với U Ly không, bảo vệ tánh mạng là quan trọng nhất, vội vàng lên tiếng nói: "Tiết hộ vệ."

Bước chân Tiết Tình rời đi ngừng lại một chút, người đi theo nhất thời đề phòng, rối rít lấy trường kiếm ra hướng về bốn phía.

Bùi Sắt lại mất một lúc lâu mới bò ra khỏi rừng bông vải, đưa tay ra với Tiết Tình nói: "Tiết hộ vệ, là ta, ta ở nơi này."

"Vương phi?" Cuối cùng Tiết Tình nghe được giọng nói của Bùi Sắt, người phía dưới vừa nghe hai chữ Vương phi lập tức thu hồi trường kiếm.

Tiết Tình cầm cây đuốc xuống dưới đê, kéo Bùi Sắt lên, lại quan sát nàng một lúc, Tiết Tình không nhịn được nói: "Sao Vương phi biến thành bộ dáng như vậy?"

Hai chân Bùi Sắt có chút run, thật vất vả mới khống chế được, nàng bắt được cánh tay của Tiết Tình nỗ lực cười nói: "Ban ngày bị người chen lấn rơi xuống đây, vừa mới tỉnh lại."

Mắt thấy sắc mặt nàng trắng bệch, cánh môi khô nứt, Tiết Tình sáng tỏ gật đầu một cái. "Vương phi cũng coi như là người hiền có trời phù hộ, nếu không phải ở chỗ này nhìn thấy Vương phi, thuộc hạ còn tưởng rằng......" Nàng dừng lại không nói tiếp, tiếp theo nói sang chuyện khác: "Vương gia đang ở huyện nha, ta đưa Vương phi đến huyện nha trước."

"Đừng ——" Bùi Sắt theo bản năng từ chối, lại cảm giác không được, vội vàng giải thích: "Ta muốn gặp tỷ tỷ trước."

"Bây giờ Bùi Nhiên cô nương mạnh khỏe không có việc gì, Vương phi cứ việc yên tâm, Vương gia thì ngược lại, một ngày không thấy Vương phi, mặc dù Vương gia không nói gì nhưng trong lòng rất lo lắng, không bằng Vương phi theo thuộc hạ trở về huyện nha trước, rồi đi gặp Bùi Nhiên cô nương cũng không muộn." Mặc dù Tiết Tình không biết giữa hai người bọn họ xảy ra cái gì nhưng trực giác mách bảo hai người có mâu thuẫn. Thân là thuộc hạ, dĩ nhiên là hi vọng chủ tử được hạnh phúc, mà vị Vương phi này bình dị gần gũi, nàng cũng thích, cho nên trong đáy lòng có mấy phần hi vọng tác hợp cho hai người.

Bùi Sắt muốn từ chối, nhưng dưới ánh mắt tha thiết của Tiết Tình, nàng nhất thời không nỡ cự tuyệt, vả lại U Ly......

Âm thầm suy nghĩ, cuối cùng Bùi Sắt gật đầu một cái: "Được, vậy liền về huyện nha trước."

Chắc U Ly sẽ không để ý tới mình, cùng lắm thì, sau khi trở về huyện nha, mình sẽ rời đi.

***

Đoàn người đi tới huyện nha thì đã gần đến giờ sửu (từ 1 đến 3h sáng).

Tiết Tình hộ tống Bùi Sắt tới hậu việc liền xoay người rời đi, làm Bùi Sắt vạn lần không ngờ chính là, Tiết Tình an bài nàng trong gian phòng của U Ly, lý do là, nửa đêm không nên đả động người trong phủ.

Lúc này, Bùi Sắt lại không thể nói nàng và U Ly đã không còn quan hệ gì, nàng ở trong phòng đi tới đi lui, bảo nàng phải làm sao đây.

Cũng may U Ly không có trong phủ, nếu không nàng sẽ rất lúng túng.

Ăn một chút đồ đơn giản xong, trong đầu Bùi Sắt nhớ lại tình cảnh trời tối đen gặp phải xác chết, trong lòng không khỏi sợ hãi.

Cảm giác không biết ngon, nàng tính ở trong phòng chờ, dù sao còn mấy giờ nữa là trời sáng, chỉ cần U Ly còn chưa trở lại, nàng liền thừa dịp bỏ trốn mất dạng.

Nhưng, còn chừng ấy thời gian thì làm gì?

Bùi Sắt khổ sở.

Quấn thảm mỏng vùi ở trên ghế quý phi, nàng trơ mắt nhìn ngoài cửa sổ chờ trời sáng.

"Vương gia, ngài đã trở lại?"

Một tiếng gọi khẽ truyền đến: “Cạch" một tiếng, cằm Bùi Sắt đập vào trên giường, đau đến nỗi phải mở miệng trách móc rồi tỉnh táo lại.

"Ừ." Bên ngoài truyền đến một tiếng trả lời trầm thấp, giống như vô cùng mệt mỏi, khiến Bùi Sắt kinh ngạc không phản ứng kịp.

U Ly trở lại?

Bùi Sắt nhảy lên, đi đi lại lại trong phòng, nguy rồi, nếu để cho hắn nhìn thấy mình ở nơi này, lấy tính tình khắc nghiệt của hắn, nhất định sẽ trách mình da mặt dày, sau đó, nhẫn tâm sai người ném mình ra ngoài.

Nhớ tới lúc trước hắn từng nói gặp lại mình nhất định sẽ không động lòng trắc ẩn, Bùi Sắt liền đau đầu nhức óc, mắt thấy trên cửa có động tĩnh, nàng không kịp ngẫm nghĩ nữa, quay người lại liền trốn vào sau tấm bình phong ngồi xổm xuống.

Mặc kệ, chỉ cần có cơ hội, nàng phải lập tức đi ra ngoài?

Cửa "Két" một tiếng liền bị đẩy ra, U Ly mệt mỏi bước vào trong phòng.

Tìm cả đêm, lại không có kết quả gì, buồn cười, hắn với nàng thật sự là không có nửa phần duyên phận sao?

Đưa tay cởi áo khoác xuống, động tác của hắn bỗng nhiên dừng lại. Ngẩng đầu quét mắt một vòng trong phòng, trên khuôn mặt của hắn có thêm mấy phần lạnh lẽo.

Ra vẻ không biết chút nào ngồi xuống ghế quý phi, con ngươi của U Ly không chút để ý quét qua ghế quý phi xốc xếch, đợi tầm mắt dừng lại trên một đôi giày của nữ nhân, thân thể hắn liền chấn động mạnh, thật lâu sau cũng không lấy lại tinh thần.

Bùi Sắt thấy hồi lâu trong phòng vẫn không có động tĩnh, không nhịn được lộ nửa cái đầu liếc mắt nhìn ra bên ngoài.

Chỉ thấy U Ly mặc y phục màu đen ngồi trên giường, mái tóc đen nhánh rủ xuống đầu vai, cho dù là ẩn núp ở xa nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi thở bức người của hắn.

Hắn đưa lưng về phía nàng, cả người cứng đờ, giống như đã ngủ say, trái tim Bùi Sắt chua xót, vừa thấy được hắn, chỉ cảm thấy ngực truyền đến từng trận đau đớn.

Thật vất vả kìm chế tâm tình của mình, nhìn thấy U Ly khẽ động, nàng nhanh chóng rụt đầu lại, cũng không dám lộn xộn chút nào nữa.

Thu hồi ánh mắt khỏi đôi giày kia, khuôn mặt của U Ly không thể hiện nét gì, đứng lên.

Hắn nhìn xung quanh phòng, sau đó trực tiếp vứt áo khoác xuống một bên, vòng cánh tay tựa vào bàn tròn ở một bên lên tiếng nói về phía trống còn lại: "Ra ngoài, ngươi cảm thấy, ngươi có thể trốn đến khi nào?"

Thân thể hắn từ trước đến giờ, cho dù là mùa đông khắc nghiệt, y phục trên người cũng chỉ có hai tầng.

Mà lúc nãy đã cởi áo khoác nên chỉ còn dư lại áo lót, áo bào màu trắng xốp bọc lại thân thể tráng kiện của hắn, nổi bật lên thân hình cao to. Mái tóc đen nhánh, đôi môi nhấp nhẹ, bộ mặt thâm thúy, một đôi mắt phượng hẹp dài, giờ phút này thản nhiên nhìn người sau bình phong cách đó không xa, đôi mắt sâu không thấy đáy rõ ràng là bình tĩnh như nước, lại mơ hồ có một tầng sóng to gió lớn, khiến người ta thật sự kinh hồn bạt vía.

Bị nói như vậy, Bùi Sắt rùng mình, thật lâu mới ngẩng đầu lên khỏi đầu gối.

Nàng mờ mịt một lúc lâu, sau đó lau khóe mắt đứng lên, đi ra.

Rõ ràng chỉ không gặp nhau nửa tháng, lại giống như đã qua nửa năm.

Thân hình U Ly hình như hơi gầy đi chút, điều duy nhất không thay đổi là cặp mắt sắc bén kia, nàng mới nâng mí mắt, tầm mắt của hắn tựa như chim ưng sắc bén rơi vào trên người nàng, khiến nàng không che giấu được gì.

Bùi Sắt chỉ cảm thấy hốc mắt có chút tràn đầy. Nàng cúi đầu ho nhẹ một tiếng, kềm chế cổ họng tắc nghẹn, lên tiếng nói: "Trời sáng ta liền rời đi, sẽ không quấy nhiễu ngươi nghỉ ngơi."

Con ngươi của U Ly vốn lạnh lùng, nghe xong câu này càng lạnh lẽo hơn: "Nếu như ngươi cảm giác phòng của bổn vương là nơi ngươi muốn vào liền vào muốn ra liền ra, vậy ngươi đã sai hoàn toàn rồi." Đôi mắt nhìn chằm chằm nàng, U Ly cất bước đi về phía nàng: "Lúc trước bổn vương cho ngươi quyền lợi ra vào, nhưng ngươi bỏ qua, hiện tại, là ngươi tự mình chui đầu vào lưới."

Bốn chữ cuối cùng là hắn cắn răng nặn ra, trong lòng Bùi Sắt run lên, theo bản năng lui về phía sau một bước, lại đụng vào bình phong sau lưng: “Ầm" một tiếng, bình phong đổ xuống, đồng thời thân thể nàng run lên, nhìn U Ly tới gần mình, lại không nhịn được chân mềm nhũn, ngã xuống phía sau.

Bình phong đổ xuống đất, nàng ngã xuống, còn chưa kịp cảm thấy đau, trước mắt chợt tối sầm lại, lại có người ngã xuống theo, mặc dù sức lực không lớn, lại trực tiếp áp lên trên người nàng.

Trên cổ nóng lên, U Ly vùi đầu vào tai của nàng, đôi môi ấm áp, rơi vào trên gáy nàng, mỗi một cái đều cắt vào da thịt đau đớn.

"Tim của ngươi, thật sự là làm bằng sắt sao?"
Bùi Sắt theo bản năng kêu đau, còn chưa nói được gì, những lời này liền nặng nề rơi vào tai, ngay sau đó U Ly ngẩng đầu lên không hề gặm cắn nàng nữa, ngược lại nhìn chằm chằm nàng bằng ánh mắt nóng rực, đáy mắt sâu thẳm từ trước đến giờ lại có một tia đỏ sậm.

Đau đớn, sợ hãi, mâu thuẫn, ẩn nhẫn, những cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau, cực kỳ rõ ràng khiến Bùi Sắt nhìn thấy liền khiếp sợ ngay tại chỗ, trên cổ đau rát nhưng không hé miệng nói một tiếng nào.

Trang 29/37 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/