Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Hyouka - Yonezawa Honobu

 
Có bài mới 10.01.2018, 09:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1343
Được thanks: 254 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
CHƯƠNG 6 (ĐẰNG B)

Tiệc mừng đã bắt đầu trong phòng khách.

Vẫn còn chỗ ngồi và tôi hiển nhiên là thể loại đông vui là ham, nhưng thực tế thì nó chán tới mức tôi lập tức phải chạy biến và điểm đến duy nhất là chỗ Mayaka. Dù chẳng muốn làm phiền tới những người đang làm việc nhưng rốt cuộc tôi cũng trò chuyện một cách đầy thoải mái với hai đàn chị làm việc chung với cậu ấy, và dường như Mayaka đã đưa ra một tuyên bố trước hai người rằng:

“Em đang nhắm tới việc hẹn hò với cậu ấy.”

Ba cô nàng miko-bán-thời-gian hẳn là đã khăng khít với nhau sau khi làm việc chung gần một ngày, vì tôi có thể cảm nhận sự ủng hộ mãnh liệt của hai cô nàng giành cho Ibara sau lời tuyên bố ấy. Không biết từ đâu ra nữa, chứ tôi không nghĩ hai cô nàng là học sinh Cao trung Kamiyama.

Vừa mở cửa tôi có thể thấy Ibara tỏ ý cho phép vào, nhưng nếu bước qua cái ngưỡng này thì toàn thân tôi sẽ bị trưng ra giữa thanh thiên bạch nhật nên dù có ít người cỡ nào tôi cũng nghĩ mình không nên làm vậy. Thay vào đó tôi chỉ thò đầu vào sâu nhất có thể.

“Fuku-chan, nhìn này!”

Nói xong cậu ấy đưa ra trước mặt một cái ví gấp được và phủ ngoài bằng một lớp vải gin. A, chắc chắn tôi nhận ra nó.

“Chẳng phải là của Houtarou sao?”

“Đúng vậy, tên ngốc ấy hẳn là đã đánh rớt.”

“Ừ, bộ vía của cậu chàng Houtarou có lỗ thủng âu cũng là chuyện thường.”

Houtarou có thể nghĩ rằng mình hỗ trợ Chitanda về nhiều mặt nhưng đó là những ngoại lệ duy nhất trong trí nhớ của tôi. Cậu ta đã bao phen khiến tôi và Ibara hoảng hồn dù là trong những hoạt động bình thường nhất. Tôi còn nhớ có lần khi chúng tôi đến suối nước nóng vào hè năm nay, à lộn, năm rồi[1] nhờ Ibara có người quen, Houtarou đã bất tỉnh nhân sự khi mới ngâm mình được vài phút.

Tóm lại việc Houtarou làm rớt ví là chuyện dễ hiểu, nhưng nó cũng khiến tôi bắt đầu nghi về việc cái khăn tay có phải là của Chitanda-san hay không.

“Lạ lắm. Cậu nhìn này.”

Mayaka nói khi mở banh cái ví ra. Ê, không nên lục ví của người khác chứ! Mà rồi tôi cũng dán mắt vào nội dung bên trong cái ví. Trời đất…

Mayaka tóm lại tình trạng bằng một câu.

“Cái ví trống trơn.”

Không có một thứ gì ở cả chỗ để giấy ghi chú lẫn chỗ để tiền xu. Một yên cũng không.

“Không lạ sao Oreki tới đây để viếng đền cơ mà, cậu ta phải có ít tiền để cầu nguyện chứ.”

“Ưm, không hề gì. Cậu ấy có thể đã dâng hết tiền cho thần thì sao.”

“Hắn á? Cậu có lộn không?”

Lộn chứ, tôi cũng chả nghĩ vậy. Khó mà nghĩ rằng cậu ấy có một điều ước mãnh liệt đến thế. Chỉ vào ví tôi nói:

“Cái lạ là ở ngăn giữ thẻ. Thường thì Houtarou luôn mang theo một cái thẻ điểm tích lũy hay thẻ thành viên gì ấy nhưng ở đây cũng trống không.”

“À ừ, đúng rồi.”

“Vậy có lẽ nó không phải là ví của Hotarou nhỉ.”

Nhưng Mayaka lập tức phản đối:

“Không, chắc chắn là ví của cậu ấy.”

“… Sao cậu lại nghĩ vậy?”

“Vì thứ này được buộc vào phần dây xích kim loại của cái ví.”

Mayaka lấy ra một mẩu giấy. Nó nhỏ và trông như bị vò nát. Cầm vào tay tôi liền nhận ra đó là một tờ quẻ.

“Cậu xem đi.”

Mở cái quẻ ra… tôi liền bật cười như điên dại.

“Đại Hung! Đại Hung! Trời đất thánh thần ơi đền Arekusu làm thiệt kìa. Lần đầu tiên có một ngồi đền chơi xấu tới mức bỏ cả quẻ Đại Hung vào!”

Nhưng Mayaka không tỏ ra vui mà chỉ cười gượng, và giọng cậu ấy thực sự nghiêm túc.

“Đây là cái quẻ Houtarou đã rút. Nó cũng có nói là sẽ Bị đục mổ bởi muôn loài chim chóc hay đại loại vậy. Oreki làm rơi ví với tờ quẻ được buộc vào nó.”

Ra vậy.

Tôi nhíu mày và chẳng thể nói được lời nào. Có lẽ điều đó khiến Mayaka lo lắng.

“Fuku-chan?”

“… Nghĩa là…”

Tôi nuốt nước bọt một phát.

“Vì Houtarou đã cột điềm rủi này vào cái ví nên không những nó bị đánh rớt mà còn bị lột sạch!”

Thật là tội nghiệp cho cậu chàng, đầu năm đầu tháng đã xui xẻo như vậy.

Phải chăng đó là sức mạnh của quẻ bói? Nếu nó đã dự đoàn số phận bi thảm của Houtarou chính xác đền vậy thì tôi cũng nên lợi dụng một chút. Thế là tôi rút ra một đồng một trăm yên…

“Mayaka, cho tớ rút một quẻ nhé.”



CHƯƠNG 6 (ĐẰNG A)

“Vẫn chưa có ai tới… Ách xì!”

Đó là âm thanh của Chitanda.

Thật là sai lầm làm sao khi nghĩ rằng mặc những thứ đó là không lạnh. Là con trai tôi chưa bao giờ mặc kimono, nhưng dù có nhìn từ góc nào đi nữa thì sẽ chẳng một có sự sỉ nhục nào hơn việc tôi mặc nó.

“Cậu ổn đấy chứ?”

Chitanda gắng cười mà đáp:

“Không sao… lẽ ra tớ nên mặc thêm chiếc michiyuki…”

“Michiyuki?”

“Là cái áo màu đen làm bằng vải crêpe ấy.”

A, ra nó được gọi là michiyuki sao? Nghe rất Nhật Bản.

“Tớ cũng hối hận vì không mang áo khoác.”

“Trời càng ngày càng lạnh rồi…”

Nói thế là giảm rồi. Chính xác hơn chúng tôi đã gần giới hạn của minh. Nếu không có một cái túi ấm trong túi áo chắc tôi đã chào thua mà la lên cầu cứu.

Giờ đây trong túi ngoài cái túi thơm còn có những thứ khác. Một tờ một ngàn yên, vài đồng tiền lẻ cùng một cái thẻ tích lũy điểm của một cửa hàng CD.

Ném đi cái ví là một quyết định quan trọng. Tôi đã nghĩ rằng cái bóp của Chitanda là phương án tốt hơn, vì nếu buộc cái quẻ Đại Hung của tôi vào đó thì Ibara sẽ hiểu ngay vấn đề và lập tức ứng cứu nhưng rốt cuộc tôi đã không làm vậy. Cái bóp của Chitanda không phải thứ nhỏ thường dùng để mua bánh mì ở căn-tin mà là một phần của bộ trang phục đặc biệt đón năm mới của nhỏ. Khi cầu nguyện tôi đã có dịp ngắm một lúc lâu: đó là một chiếc bóp bằng da thuộc trông rất mắc tiền. Tôi bèn nghĩ về việc bỏ ra hết những thứ trong bóp để lỡ nó có bị trộm thay vì gửi về chỗ Ibara thì cũng đỡ, nhưng ngặt nổi Chitanda lại chứa rất nhiều đồ trong đó. Lỡ bất kỳ ai ngoài những người đạo dân phát hiện ra thì xác định phần nhiều là mất. Để giảm tối đa rủi ro tôi bèn lột sạch chính cái ví của mình, và để chỉ ra đây là ví của Oreki Houtarou tôi buộc quẻ bói của mình vào sợi dây xích trong ví. Vì đó là một mẩu giấy nên tôi thực lòng muốn điền thêm một chữ “Cứu” nhưng không may, dù suy nghĩ muốn banh não tôi cũng không tìm ra dụng cụ nào thay cách thì để thay thế cho chữ viết. Đã thử tạo những vết xước hình chữ “Cứu” nhưng khi buộc vào dây xích tờ giấy sẽ bị nhàu và những nếp xước sẽ không còn nhận diện được. Tôi cũng có thể bỏ nó vào trong ví, nhưng nếu vậy nó sẽ không nằm ở một vị trí làm cho Ibara dễ nhận diện và kết luận rằng đó là ví của tôi nếu nhỏ không dám mở ra. Một bài toán khó…

Và xem ra tôi đã đưa lời giải sai. Cái ví chắc chắn đã được chuyển đến Ibara nhưng ứng cứu theo chiều ngược lại thì chưa. Hẳn nhỏ đã nghi ngờ chút ít với việc cái ví của tôi đến sau chiếc khăn của Chitanda nhưng… vẫn chưa đủ khiến nhỏ rời ca trực để kiểm tra tình hình.

“Xin lỗi nhé Chitanda. Tụi mình chắc không còn lựa chọn nào khác.”

Trong tôi trỗi lên một tâm trạng muốn hy sinh để đưa Chitanda đang lạnh cóng tấm áo khoác còn lại của mình nhưng lý trí tôi biết mình cũng lạnh. Nếu cởi tấm áo này ra tôi sợ rằng mình sẽ ngất vì hạ thân nhiệt mất.

Chitanda nhìn tôi mà mỉm cười.

“Không, là lỗi của tớ đã ích kỉ kéo cậu theo.”

“Cậu không có ích kỉ. Đó là công việc mà, phải không?”

“… Dù là thế nhưng việc khiến cậu theo không thể đổ lỗi cho ai khác. Mình gọi giúp đỡ thôi, nếu có lời đồn gì thì đành chịu vậy.”

Nghe đến đây phải nói khiến tôi cực kỳ chán nản, chịu lạnh cho cố để giờ cũng phải bỏ cuộc nhưng chúng tôi thực sự hết cách rồi. Khi tâm trí còn tỉnh táo có lẽ không nên phí thêm phút giây nào nữa. Tôi gật đầu.

Nhưng ngay khoảnh khắc cuối cùng đó…

“Tớ nghĩ có lẽ Fukube-san đã tới đây rồi...”

Lời bâng quơ của Chitanda khiến tôi nhận ra một nhân vật đã bị lãng quên. Đúng rồi! Satoshi có lẽ đã ở đây. Hắn có nói là sẽ trở lại đền vào giờ này cơ mà! Khi việc thoát thân bằng những phương pháp vật lý tỏ ra bất khả tôi đã nghĩ đến việc liên lạc với Ibara, nhưng nhỏ không phỉa là lựa chọn khả dĩ duy nhất. Còn có Satoshi! Satoshi-sẽ-hiểu!

Ôi, nhưng phải có đủ dụng cụ đã.

“Chitanda, cậu có dây không?”

Chiatnda giật mình trước sự lên tiếng đột ngột của tôi.

“D-dây à?”

“Dài cỡ dài, khoảng năm mươi cen-ti-mét là đủ. Chắc chắn sẽ giúp chúng ta truyền thông điệp.”

Chitanda bắt đầu rà khắp người để tìm một sợi dây.

“Dùng quai guốc của tớ được không?”

“Quá ngắn.”

“A! Trên cái túi dây của tớ có dây này!”

Tôi lắc đầu.

“Không được, vì chúng ta cũng sẽ dùng cái túi dây của cậu.”

Nhỏ nghiêng đầu tỏ ra bối rối. Đành chịu, tôi sẽ giải thích sau.

“Vậy dùng dây giày của cậu được không?”

“À đúng rồi! Chính nó!”

Lấy hết nhiệt huyết còn lại, tôi nhìn xuống chân và ngay lập tức thất vọng. Nếu là giày bình thường thì đã tốt nhưng hôm nay tôi lại mang ủng không dây, chả phải là để cho đẹp gì mà vì tôi sợ mặt đất sẽ trơn khi tuyết tan. Trời ạ, sao mọi thứ cứ chống lại mình thế này?

“Nếu thực sự là cần…”

Chitanda nhẹ nhàng chạm vào dải obi trên bộ kimono của mình.

“Cậu có thể dùng cái dây buộc dải obi của tớ.”

“Nó đủ dài không?”

“Chắc là đủ.”

Chitanda gật đầu, và vì lý do nào đó nhỏ quay mặt đi. Không để ý tiểu tiết tôi nói:

“Gỡ nó ra có khó không?”

“Ơ, ừm, cũng khó… Sẽ tốn chút thời gian.”

Khi đó trong lòng tôi chợt cảm thấy có gì không ổn.

“Ưm… Chitanda này, tớ không rành về kimono lắm nhưng mà…”

“…”

“Liệu bộ kimono có bị làm sao nếu gỡ cái dây ra khỏi dải obi không?”

Lời đáp cho câu hỏi đó tốn khá nhiều thời gian để phát ra. Chitanda nhìn xuống đất mà nói rất khẽ.

“Dải obi chắc là sẽ… rời ra…”

“Cái gì? Thế thì không được!”

“Tớ cũng nghĩ vậy, vì chỉnh lại cũng khó…”

Đó không phải vấn đề ở đây. Dù có nhận được sự giúp đỡ của Satoshi thì hắn sẽ nghĩ gì khi thấy Chitanda… thành ra thế ấy? Chắc chắn là chẳng tốt lành nổi và xem như công sức của chúng tôi cũng thành công dã tràng.

“Bộ không có nổi một sợi dây quanh đây sao?”

Nghĩ nào!

Gian nhà phụ này có một cây chổi tre, một cái xẻng sắt, một cây cọc dài, một cái giá trống, một cái cần câu cùng một cái thùng cạc tông chứa đầy tách trà giống hệt nhau. Tôi không nhớ mình đã kể đi kể lại những thứ đó bao nhiêu lần vì cái cần thiết duy nhất chỉ là một sợi dây… Nếu có dao tôi sẽ thử cắt những sợi chổi. Dùng xẻng có được không nhỉ? Chắc là không, và cọng tre cũng quá ngắn.

Dường như không chịu nổi bầu yên lặng Chitanda rụt rè hỏi:

“Ưm… sao cậu lại cần một sợi dây để gọi Fukube-san tới giúp vậy?”

Chuyện quan trọng bây giờ là: sợi dây ở đâu? Tôi sắp chết cóng rồi.

1.↑  Vì hôm nay là năm mới nên tình tiết trong câu chuyện “Con ma nhìn gần” được coi là năm trước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2018, 09:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1343
Được thanks: 254 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
CHƯƠNG 7 (ĐẰNG B)

Mayaka thét lên đầy kích động.

“Tại sao?”

Lại một món đồ bị đánh rơi nữa được chuyển tới. Lần này là một cái túi dây. Không phải loại rẻ tiền tôi đang xài mà là một chiếc túi đầy thanh lịch mà một quý cô trong bộ kimono sẽ mang theo.

Mayaka bị sốc vì chiếc túi này thuộc về Chitanda-san. Xem bộ cậu ấy đã trưng ra trước khi tôi tới đây và Mayaka đã nhìn thấy. Một khăn tay, một ví, và giờ mà một chiếc túi dây, hai người đó đã rớt tổng cộng ba món đồ. Chẳng lẽ vận “Đại hung” của Houtarou khủng khiếp đến vậy sao? Tiện thể thì tôi rút được một quẻ “Trung thượng”. Hơi thất vọng một tí nhưng nhìn vào gương của thằng bạn chí cốt tôi nhận ra mình còn may mắn chán.

“Cái này cũng được nhặt ở gần gian nhà phụ. Hai cậu ấy làm cái gì ở đó nhỉ?”

Chiếc túi có màu tím nhạt được bện dây và trang trí bằng những quả bóng nhỏ. Đẹp tuyệt. Nhưng dĩ nhiên một thằng con trai không nên chọn nó để mang theo nên tại sao lại mất công so bì với cái của tôi nhỉ?

“Và còn có cái sợi dây bẩn thỉu này buộc vào nữa…”

Lời nói đó hút lấy sự chú ý của tôi.

“Dây?”

“Ừ, nhìn này.”

Mayaka nắm lấy đầu chiếc túi. Quả là trên đó có một sợi dây được buộc vào phần đáy. Một chiếc túi được buộc hai đầu. Tôi mở tròn mắt.

Đ-đây là…

Tôi chợt nhảy cẫng lên từ thế đang ngồi của mình, làm Mayaka giật mình ngước lên.

“Sao vậy Fuku-chan?”

“Mayaka, gian nhà phụ ở đâu?”

“Ở đằng kia, cạnh đền thần Inari đó.”

“Tớ quay lại liền!”

Với những bước như bay, tôi phóng khỏi phòng hành chính mà dồn hết sức lực chạy dưới bầu trời đầy sao, trong tâm trí chỉ tồn tại một suy nghĩ.

Houtarou, Chitanda-san, tớ tới cứu các cậu đây!


CHƯƠNG 7 (ĐẰNG A)

“Satoshi sẽ hiểu. Ý nghĩa của một cái túi bị buộc cả đầu lẫn đáy.”

Vì đã làm những việc cần làm tôi trở nên rảnh rang mà giải thích cho Chitanda. Chính xác hơn thì tôi đang dựa vào tường, cố giải thích khi mình còn tỉnh táo.

“Vì cậu ấy để ý rất nhiều thứ nhỏ nhặt.”

Chitanda cũng đang lạnh run, nhưng dường như sự khổ sở về thể xác đã bị che lấp bởi tính hiếu kỳ cố hữu của mình. Nhỏ tiến đến gần và dục tôi nói tiếp.

“Ý cậu là sao? Tớ chưa hiểu.”

“Cái túi cũng như một cái bọc. Nếu cả đầu và đuôi đều bị buộc thì nghĩa là bên trong đã bị “nhốt”. Nó hàm ý cho tình cảnh chúng ta ‘bị nhốt như lũ chuột’.”

Trong bóng tối, một cái đầu nghiêng đi vì bối rối.

“Vậy… à?”

Rõ là nhỏ vẫn chưa hiểu. Tôi cười.

“Không phải tớ tự nghĩ ra đâu. Đó là một điển tích xưa. Cậu biết trận chiến Anegawa chứ?”

Chitanda với điểm số tuyệt vời của mình dĩ nhiên là thừa sức nhớ tất cả những gì được ghi trong sách giáo khoa. Nhỏ trả lời trong một mạch.

“Trận Anegawa diễn ra vào năm 1570 giữa liên minh Oda – Tokugawa và liên minh Azai – Asakura. Khi ấy phần thắng đã thuộc về lãnh chúa Oda Nobunaga.”

“Còn có một điển tích nổi tiếng trước đó… Cậu có biết Cuộc vây hãm Kanegazaki không?”

Vì nó không có trong sách giáo khoa nên không lạ gì khi Chitanda không biết. Nhỏ lắc đầu.

Thế là tôi bắt đầu phần giải thích ngắn gọn của mình.

“Khi Nobunaga mải mê tấn công quân của Asakura thì người em rể Azai có mưu đồ tạo phản. Vợ của Azai tức là em gái của Nobunaga đã gửi một cái bọc được buộc cả hai đầu đến anh mình, người đang ở tiền tuyến. Vừa nhìn cái bọc Nobunaga nhận ra ngay thông điệp mà em gái mình muốn gửi tới rằng ông đã bị ‘nhốt như chuột’ Tớ cũng không biết bao nhiêu trong câu chuyện này là thật, nhưng…”

Lời giải thích này có thể khiến tôi trông đầy uyên bác, nhưng thật ra nó đến từ quyển truyện tranh mượn được từ Satoshi. Tôi đã có dịp đọc nó khi cả nhóm đi tắm suối nước nóng trong kì nghỉ hè. Ngoài ra một nội dung tương tự đã được chiếu trong bộ phim “Thành Odani: Khi gió đổi chiều” chỉ mới được phát vào trưa nay. Tôi cũng hơi lo là chỉ một cái túi liệu có đủ, và phải chăng sẽ là tốt hơn nếu bỏ được thêm cái gì vào làm thông điệp… Mà thôi, lần này còn không được nữa thì chẳng biết sẽ ra sao.

Không, lạc quan lên nào. Satoshi luôn rảnh, và giống chúng tôi điểm đến ưa thích của hắn sẽ là chỗ Ibara. Hắn sẽ nhận ra ngay khi nhìn thấy cái túi. Satoshi là chủ nhân cuốn truyện. Satoshi cũng xem bộ phim đó cả buổi chiều như tôi. Hắn là người thích cái gì là nhớ cái đó. Tôi cam đoan rằng mọi chuyện sẽ ổn chỉ cần cái túi được hắn nhìn thấy.

“Tớ chưa từng biết một điển tích như vậy tồn tại…”

Chitanda cúi đầu một cái sâu cứ như bản thân vừa được khai sáng điều gì đó.

Vì cái ví đã được an toàn chuyển tới Ibara nên tôi có lòng tin rằng cái túi dây này cũng vậy. Để truyền thông điệp cần một sợi dây để buộc vào phần đáy của chiếc túi, tuy nhiên không có sợi dây nào phù hợp ở quanh đây. Không có sợi dây thứ hai thì mọi lập luận đều trở nên vô nghĩa. Đến đó tôi nhìn thấy một nhận định sai lầm của mình… Sợi dây chúng tôi cần không nhất thiết phải ở trong nhà kho.

Những bức tường trong đây đều đã mục. DÙng cái xẻng tôi phá một góc nữa của bức tường và xin lỗi thầm trong lòng, tăng số lượng lỗ tôi đã tạo ra thành hai. Vì cái lỗ chỉ vừa đủ để thò một cánh tay ra ngoài nên Chitanda không tỏ ra phản đối. Sau đó tôi trèo lên cái giá trống taiko. Mục tiêu là phần chái của gian nhà, ngay dưới mái hiên. Tôi thò tay ra khỏi cái lỗ để lấy “sợi dây” mình cần.

Có một lá cờ trắng ghi “Đền Arekusu” treo ở nhà phụ. Cột cờ có lẽ vì quá ngắn nên để giữ lá cờ một sợi dây nylon đã được buộc ở phần chóp vào mái hiên. Đó chính là sợi dây tôi cần. Đúng như dự kiến, nó đã chờ sẵn ở ngoài để tôi với tới.

Như vậy thông điệp “bị nhốt như chuột” đã được hoàn tất. Còn lại trông chờ vào Satoshi. Không sao, mọi chuyện sẽ ổn.



Hai cánh cửa va vào nhau những tiếng lách ách, và rồi một giọng nói vang lên:

“Houtarou, có ở trong đó không?”

Chitanda tròn mắt nhìn tôi như muốn nói rằng nhỏ không tin nổi. Tôi nhún vai đáp:

“Ơn trời. Tớ muốn chết cóng rồi đây.”

“Có sake ngọt mới nấu nóng hổi đang chờ cậu trong phòng khách đó. Rồi, tớ mở cửa đây.”

Sake ngọt à. Cũng vì nó mà chúng tôi thành ra như vầy. Dẹp, không muốn nghe muốn nhìn thấy nó nữa.

Cách, cách, rặc. Cánh cửa nhôm từ từ mở ra.

Được chiếu sáng bởi ánh trắng và ánh lửa bập bùng, Satoshi cười ranh mãnh.

“Năm mới, mở cửa xông nhà!”

“Ờ… cám ơn khách tới…”



Một cơn gió rít qua làm Chitanda hắt xì một cái


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.01.2018, 09:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.10.2016, 15:47
Bài viết: 1343
Được thanks: 254 lần
Điểm: 7.5
Có bài mới Re: [Light novel] Hyouka - Yonezawa Honobu - Điểm: 10
Vụ án Chocolate-tự-làm

Chương 1


Gần đây, quan điểm cho rằng cách nhìn nhận của cá nhân về những vấn đề thì không mang tính phổ quát đã trở thành một cái gì đó bình thường. Càng hiện đại người ta càng khó đồng thuận với sự chủ quan tương đối đó, và học sinh trung học là một ví dụ. Nhưng khi cân nhắc kĩ càng hơn, dù có thể tự thuyết phục, nhưng chẳng ai trong chúng ta có thể hoàn toàn chắc chắn là mình hiểu rõ “lý trí và cơ thể” của chính mình. Điều này dĩ nhiên không phải điều tốt lành lắm cho sự ổn định về trạng thái tinh thần của con người. Vì vậy lựa chọn khả dĩ thứ hai, thay vì theo đuổi sự thật, là không đuổi theo nó tới những khía cạnh sâu hơn là nó đáng ra phải thế; tức là, chỉ đơn thuần “tin” vào nó. Và đó là lần đầu tiên ta đã tống khứ bóng mờ của sự tương đối để sống một cuộc sống trần tục, ngày qua ngày.

Nhưng cần phải nói là việc từ bỏ theo đuổi sự thật hoàn toàn tách biệt với đồng thuận với mọi thứ xung quanh. Đức tin là bắt buộc phải có nhưng không phải vì vậy mà tin mù quáng. Đó cũng lại là một lẽ thường và không thể tha thứ những ai không chấp nhận điều đó. Để phù hợp với phương châm “tiết kiệm năng lượng” của mình, tôi không vạch một đường rõ ràng về tin hay tin tất cả, nhưng cũng chẳng coi thường những người quan tâm tới điều đó.

Trong khoảnh khắc quyết định ấy, Satoshi tên-nói-dối-dở-tệ đang đau khổ mà phân trần không ngớt với tôi khi hai thằng vừa bước qua cổng trường sau giờ học. Đã khá muộn nên chẳng còn mấy học sinh ở đây. Không gian tờ mờ bên ngoài như làm cho những cơn gió tháng hai thi thoảng thổi qua trở nên lạnh hơn. Satoshi, bấy giờ đã quay lại nhìn tôi mà giơ ngón cái lên theo kiểu hắn vừa được cứu rỗi.

“Nè, cậu hiểu tớ mà đúng không Houtarou? Vậy đó, ‘Không thể tha thứ những ai không chấp nhận điều đó’ là một phát biểu rất hay. Bởi vì, cậu thấy đó, lấy mấy cái bánh quy làm ví dụ nhé. Nếu cậu ấy mua ở tiệm về rồi trang trí bằng kem tươi và nói là ‘Đây, bánh quy tự làm!’ thì có được không? Đó chính xác là lí do, chứ nào tớ có ác tâm gì đâu?”

Hắn đang bực tức và đó là một cảnh tượng hiếm gặp. Fukube Satoshi, tôi chỉ mới đánh bạn với hắn từ hồi sơ trung nhưng quan hệ ban bè của chúng tôi thân thiết theo cách riêng của nó. Vóc dáng nhỏ thó làm hắn trông có vẻ yếu đuối, nhưng bất chấp bề ngoài không được chững chạc và mạnh mẽ thì hắn có thần kinh chắc là bằng thép…

Nhưng lúc ấy cả thép cũng vô dụng, đối thủ của hắn quá mạnh.

Satoshi đã bị phục kích và ép góc bởi một cô gái mà bất cứ ai đi qua đều có thể nhầm là học sinh tiểu học. Nhỏ ấy tên là Ibara Mayaka. Chung lớp với nhau từ tận hồi tiểu học, tôi cảm thấy – chỉ là tôi thôi nhé – là sau tận chín năm nhỏ ấy ngoài chiều cao thì chẳng thay đổi một chút gì. Có quan hệ lâu năm thế nhưng chúng tôi hiếm khi nào nói chuyện với nhau, hay đúng hơn là nhỏ chả xem lời tôi nói ra kí-lô nào cả. Với gương mặt cúi gằm, tay trái chống nạnh còn tay phải đang cầm một món quà bọc giấy màu đỏ, nhỏ thở dài một cái mà nói:

“Vậy tóm lại là, Fuku-chan, ý cậu là thế này: để được coi là ‘sô-cô-la-tự-làm’ thì nó phải được làm từ hạt cacao, và sẽ không là vậy nếu tớ chỉ nấu chảy sô-cô-la lên và đổ vào khuôn. Thế nên sô-cô-la Valentine của tớ không được coi là tự-làm, ý cậu là vậy chứ gì?”

Hôm nay - mười bốn tháng hai năm hai ngàn, ngày tôn vinh thánh Valentine, ngày mà giá sô-cô-la đội lên nóc trời và rõ ràng chỉ là cách để giới thương nhân thao túng việc quảng cáo hòng kiếm lời. Thực tế thì đặt vào giữa tháng Hai khá là thông minh, bằng việc tổ chức vào cuối mùa nó sẽ khiến người ta cảm thấy đây là cơ hội cuối cùng để bày tỏ tình cảm. Khó mà tin nổi rằng nó không được chủ ý để như thế.

Nhưng đây không phải lần đầu Ibara tỏ tình với Satoshi, và mỗi lần như vậy Satoshi luôn tránh né chủ đề trong vô vọng. Nhưng hôm nay là ngày Valentine và chuyện không dễ dàng như trước. Ibara thật sự nghiêm túc và lời bông đùa của Satoshi đã chạm trúng nọc. Sự bình tĩnh thì vẫn còn, nhưng tôi tự hỏi thứ gì đang tồn tại trong ánh mắt nhỏ lúc này. Có lẽ là sự đáng sợ của một con quỷ chăng? Satoshi, người đang được tra vấn dù thực sự chẳng làm gì lại bình thản trả lời:

“Tớ không định nói nhiều hơn thế…”

“Nhưng đó là những gì cậu đã muốn nói, đúng không?”

“…Ừ, đại loại vậy.”

Ibara ngước mặt lên, sự cuồng nộ của nhỏ dường như đã tràn bờ.

“Hiểu rồi, ra là cậu có ý đó! Tớ, tớ đã… đặc biệt… chỉ vì là ngày Valentine! Tốt thôi, tôi hiểu rồi! Nếu đó là cái cậu muốn…”

Với một chuyển động nhát gừng, nhỏ xé toạc lớp giấy bọc đỏ trong chớp mắt. Sau lớp giấy là một bánh sô-cô-la hình trái tim được bọc ni-lông. Ibara xé tiếp lớp bảo vệ cuối cùng, há cái miệng nhỏ xíu của nhỏ mà cạp không thương tiếc vào miếng sô-cô-la dường như đã đông cứng bởi cái lạnh tháng Hai. Nhỏ nhai ngấu nghiến phần chóp nhọn của cái trái tim ấy.

“Tôi sẽ làm được, hiểu chứ?”

Chúng tôi phải nao núng trước cơn giận của nhỏ. Vài anh học sinh đi ngang qua dừng lại vì hiếu kì, nhưng như người ta nói “Chó đã ngủ thì cứ để nó nằm”, họ nhanh chóng chạy biến. Nắm chặt bánh sô-cô-la quý giá vừa bị phá hủy bởi chính cái miệng của mình, Ibara trừng mắt nhìn Satoshi. Tôi sẽ không đặt cược vào “buồn” hay “bực”, bởi nó là một ánh mắt căm hờn như sắp sửa chọc cái trái tim sức mẻ vào bụng Satoshi tới nơi rồi.

“Nhớ đó Fuku-chan, à không, FUKUBE SATOSHI!”

“N-nhớ gì”

Satoshi giật nảy mình mà lùi về sau. Ibara tiếp tục lớn tiếng:

“Năm sau, ngày mười bốn tháng hai năm hai ngàn không trăm lẻ một! Tôi sẽ làm ra một tuyệt tác khiến cậu phải vừa lòng và đập nó vào mặt cậu… Tốt nhất là nhớ đấy!”

Chực sắp khóc, Ibara chạy dọc hành lang mà biến mất ở chân cầu thang. Dòm lại đằng sau, tôi thấy Satoshi tỏ ra hơi xấu hổ nhưng nhanh chóng bằng một cú nhún vai, chưa có gì đặc biệt xảy ra. Tôi nói:

“Thế có ổn không?”

“Hổng biết tớ có tồi quá không nhỉ?”

“Nhỏ muốn khóc rồi đó.”

“Mayaka ấy à? Cậu ấy sẽ ổn thôi…”

Satoshi nói rồi lấy giày ra khỏi tủ. Tôi nhún vai mà làm theo, quyết định bỏ vụ Ibara qua một bên. Những lời lẽ thiếu suy nghĩ của Satoshi không làm nhỏ ấy tổn thương mới là lạ, nhưng thôi, có can hệ gi đến tôi đâu?

Ibara đã tuyên bố sẽ tiếp tục tặng sô-cô-la vào năm sau và chẳng biết lúc đó Satoshi lại giở trò gì nữa. Kì thi vào cao trung cũng chẳng còn xa. Dù cả hai đã chọn cùng nguyện vọng là trường Cao trung Kamiyama nhưng, nếu một người bị bỏ lại thì chẳng chống thì chày tình cảm cũng sẽ phai nhạt. Với tôi thì việc chuẩn bị cho kì thi trước mắt là quan trọng nhất. Thời gian là thứ xa xỉ để dành cho mấy chuyện yêu đương như thế này.

Gió tháng Hai lạnh thật, tự nhiên tôi rùng mình một cái.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.