Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

 
Có bài mới 29.03.2018, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1410
Được thanks: 10396 lần
Điểm: 29.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 63
Chương 101: Nửa đêm khó sinh

Đại phu thấy sắc mặt Uyển Như không tốt vội vàng trấn an nói: “Có thể là ăn quá tốt, bù vào đó rồi, cho nên có vẻ hơi lớn, sau này nương tử kiềm chế ít ăn đồ ngọt và thực phẩm chưng hấp, ăn nhiều rau hơn.”di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

“Thì ra là thế.” Uyển Như nghe đại phu nói như vậy lập tức nới lỏng tâm trạng, buổi tối cũng ngủ thoải mái hơn.

Tam lang lại không lạc quan như nàng, bởi vì, hắn đột nhiên nghĩ đến một việc —— người Tiếu gia đều khỏe mạnh, vóc dáng to, lúc trước mẫu thân hắn Thanh Giang quận chúa sinh lần đầu cũng chính là khó sinh, cũng bởi vì đại ca vô cùng béo tốt sau nửa ngày cũng không ra được!

Sau đó sinh khó bị tổn thương thân thể, đại phu còn nói là sẽ không có thai nữa, lại khiến cho phụ thân ham học hỏi sốt ruột nạp thiếp sinh ra hai nữ tử thứ xuất...

Lúc bụng Uyên Như chưa lớn, Tiếu Dương không khỏi lo lắng nhìn nàng mang thai, rồi sau đó bớt thời gian tỉ mỉ hỏi nô bộc Thanh Giang quận chúa phái tới, có bà đỡ đại phu giỏi về việc xử lý khó sinh hay không.

“Lang quân cứ yên tâm, quận chúa đã lo lắng đến chuyện này lúc ngài rời nhà, sau khi chúng ta được chọn kỹ lựa khéo mới được phái tới.” Người cầm đầu trả lời như vậy rồi nhưng Tiếu Dương vẫn không có cách nào khác yên tâm được.

Nghĩ cũng đúng, lúc trước lúc mẫu thân sinh hắn có bà đỡ nào không có kinh nghiệm? Vẫn không giống với gây ra rủi ro!

Trong lòng bất an, Tiếu Dương không tiếc vận dụng con đường truyền tin khẩn cấp của Tiếu gia, thả chim bồ câu cầu xin mẫu thân ở kinh thành tìm thánh thủ phụ khoa khác, đặc biệt là biện pháp đặc trị chuyên giải quyết vấn đề thai nhi quá lớn, ngoài ra, ở vùng biên cương hắn cũng phái người đi đến các thôn các trại hỏi có phương pháp dân gian hay không.

Có chuẩn bị mới không có hậu hoạn, đến lúc đó nếu thật sự gặp chuyện này, hắn không ngại dùng phương pháp Man Di trị liệu cho thê tử.

Sau khi chịu đựng hai tháng rốt cuộc nhận được hồi âm của Thanh Giang quận chúa, bà nói không có phương pháp đặt trị, từ xưa đến nay nữ tử sinh con chính là bước qua quỷ môn quan, có cố gắng chịu đựng được hay không chính là xem may mắn và nghị lực của Uyên Như.

Tiếu Dương nhìn thấy ba chữ “Quỷ Môn quan” tay cũng bắt đầu run rẩy, đoạn kế tiếp nhìn thấy mẫu thân còn nói tin tưởng Uyển Như biết giương cung, bắn tên, cưỡi ngựa, chơi bóng thì xương cốt sẽ cứng cáp tốt hơn, không có vấn đề gì lớn, bảo hắn không cần lo nghĩ.

Thậm chí, bà còn nói: “Cho dù lo nghĩ cũng phải nhẫn nhịn, đừng ảnh hưởng tới cảm xúc của Như Nương.”

Vừa nhìn đến đây, chỉ thấy Uyển Như đã ngủ giấc trưa dậy đang nâng cao bụng được Bảo Châu, Tiếu Đường đỡ đi ra khỏi phòng ngủ, cười hỏi: “Trong nhà gửi thư hả? Nói chuyện gì đó?”

“Ừ, mẫu thân đang hỏi tình hình của nàng, bà nói nên để nàng thoải mái, buông lỏng tinh thần thuận theo tự nhiên là được rồi. Còn có, trong nhà chọn vài nhũ mẫu mới sinh con đưa tới đây, tính thời gian hẳn là cuối tháng sẽ đến.” Tiếu Dương vừa trả lời vừa cất thư không có ý đưa cho Uyển Như xem.

Cũng may một tháng trước Tiếu Dương cũng đã nói sợ Uyển Như đọc sách tổn hại đến mắt, hao tổn tinh thần, lúc muốn xem sách đều là do hắn hoặc đám người Tiếu Đường đọc cho nàng nghe, cho nên động tác này cũng không tính là đột ngột.

“Nhũ mẫu? Ngàn dặm xa xôi đưa tới thế này...” Trên mặt của Uyển Như không biểu hiện gì, trái lại nàng không đồng tình nhũ mẫu bỏ con ruột ngàn dặm bôn ba đến đây, chỉ là chợt nghĩ tới gập ghềnh gian nguy, hành hạ trên đường lúc đến đây, người tốt cũng gầy một vòng rồi, nhũ mẫu còn có thể thuận lợi cho sữa?

“Đừng trông cậy vào các nàng, chỉ là tâm ý của mẫu thân mà thôi. Ta đã sớm sai người chuẩn bị tốt dê mẹ và bò cái mang thai rồi, không ít sữa cho con chúng ta uống, hơn nữa, chính nàng cho sữa cũng tốt.” Tiếu Dương chờ sau khi hai tỳ nữ đi ra ngoài chuẩn bị bữa cơm cho thê tử, cười mờ ám một tay ôm vai Uyển Như, một tay nhẹ nhàng đè lên lớp áo trước ngực nàng, “No đủ như thế, sao có thể không có sữa được? Nếu có nhiều, đến lúc đó còn có thể cho ta nếm một ngụm.”

“Đáng ghét!” Uyển Như mím môi cười lấy cùi chỏ đụng vào Tiếu Dương, rồi sau đó không hề da mặt dày như hắn nói đến vấn đề này nữa, chỉ hỏi: “Ca ca của thiếp có đưa thư đến không?”

Bây giờ đã là tháng ba vẫn còn lạnh nhưng tính toán lộ trình thì chắc hẳn đại ca cũng đã đến.

“Ừm, dựa theo điều lệnh huynh ấy cần nhậm chức Đoàn hiệu úy phủ Chiết Xung một nơi khác dưới quyền quản lý của Mông Châu, sẽ đi ngang qua chỗ chúng ta, cũng chính là mấy ngày gần đây, đến lúc đó giữ cữu huynh ở tạm mấy ngày.” Tiếu Dương đáp lại như thế.

Hắn lại không nói đã sớm chuẩn bị xong chỗ ở cho Thôi Văn Khang và gia quyến ở nơi đóng quân rồi, chuẩn bị cho Uyển Như một bất ngờ.

Tiếu Dương thân là Phòng ngự sử Mông Châu lại toàn quyền quản lý quân sự trong mấy châu, chờ Thôi Văn Khang đi nhậm chức sau đó tìm lý do điều về nhậm chức bên cạnh mình. Gia quyến cũng không cần phải bị giày vò đi qua đi lại, lúc đón tiếp có thể trực tiếp đặt chân ở nơi đóng quân Côn Lĩnh.

Cẩn thận tính ra, Dư Sơ Tinh là hai bọn họ cùng chọn lựa cho Thôi Văn Khang, ngay từ đầu Tiếu Dương cũng có chút thích sự thẳng tính của nàng, sau đó lại nghe nói lúc Thôi gia gặp chuyện nàng vẫn không rời bỏ thì càng thêm thưởng thức phẩm hạnh của nương tử Dư gia.

Ngày bình thường hắn không có cách nào khác luôn ở bên Uyển Như, cần phải có một người vừa to gan vừa tính tình vững vàng dứt khoát như vậy ở bên nàng, quả thật đường mợ Triệu Thụy Liên kia thấy trông khá mà không dùng được, tính tình quá mềm yếu lại nhát gan, lỡ như Uyển Như đột nhiên tức giận, nàng ấy cũng không có bổn sự chống lại cục diện đó.

Chỉ có điều, Tiếu Dương lại lo lắng giao thê tử cho một người chưa từng chính thức tiếp xúc, lỡ như nghe đồn sai thì sao, lỡ tính tình của Dư Sơ Tinh điêu ngoa ương ngạnh, nói như vậy, nếu tới gần nàng ngược lại không tốt.

Vì vậy, trong lòng hắn tính toán làm một trận chuẩn bị chu đáo lại không cho bất kỳ kẻ nào thương lượng, tính toán sau khi thấy phu thê Thôi Văn Khang rồi hẵng quyết định, hợp thì sắp xếp bọn họ ở lại nơi đóng quân, không hợp sẽ điều đại cữu huynh xa một chút nhắm mắt làm ngơ.

Có khoảnh khắc, nhất định phải lòng dạ độc ác —— Thôi Văn Khang đâu thể nào quan trọng bằng an toàn của thê tử, đúng không? Quan tâm hay không quan tâm đến đều nằm trong một suy nghĩ của hắn, có tác dụng thì giữ lại còn không thì cút.

Lúc Tiếu Dương đang tính kế đại cữu huynh, đã có nô bộc đến thông báo đại ca Thôi gia đã đến! hóa ra, sau khi hắn nghe được tin tức muội muội có thai thì kích động tăng tốc lộ trình theo bản năng, thời gian chỉ trọn vẹn năm ngày hơn cả mong đợi.

Lúc này đây vẻ mặt hắn phong trần mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại lóe sáng, thấy Tiếu Dương ra đón còn chưa nói hết năm câu đã la hét muốn xem muội muội.

“Nàng rất tốt.” Tiếu Dương cố gắng giả bộ cười tươi cẩn thận đánh giá trên người Thôi Văn Khang, dừng một chút sau đó khuyên nhủ, “Dù sao Cữu huynh cũng phải tắm rửa một phen rồi mới đi gặp chứ? Đừng dọa Như Nương.”

Cả người bụi bẩn thế này cũng đừng mang theo đồ bẩn vào trong phòng chứ, ví dụ như bọ chét, sâu..., Uyển Như đang mang thai sẽ chịu không nổi. Hơn nữa, tâm tình kích động như thế cũng cần hạ xuống, miễn cho nàng kinh hãi.

“Cũng tốt, cũng tốt!” Thôi Văn Khang vui vẻ đồng ý, dẫn thê tử theo nô tỳ đi phòng khách tắm rửa thay y phục, Tiếu Dương đặc biệt phái tới Bảo Châu dẫn đường cho Thôi gia, tiện thể giải thích kỹ càng tình hình gần đây của Uyển Như cho bọn họ, bắt đầu từ cuộc sống hằng ngày đến tình hình trước mắt phải nói tất cả.

Nghe nói chân của Uyển Như đã sưng vù, Thôi Văn Khang không khỏi đau lòng; lại nghe nói mỗi lúc trời tối Tiếu Dương đều xoa bóp rửa chân cho muội muội, hắn lại lập tức mặt mày hớn hở, nói: “Gả cho lang quân này thật tốt, gả thật tốt.”

Dư Sơ Tình mặc trang phục màu nâu đứng ở bên cạnh nghe chưa từng lên tiếng, chờ vào phòng bên người không có người ngoài lúc này mới cẩn thận đánh giá Bảo Châu vẫn ăn mặc theo kiểu chưa gả, ra vẻ tùy ý hỏi: “Bọn họ chưa từng phân phòng?”

“Chưa từng.” Lúc Bảo Châu trả lời quay đầu phát hiện đối phương lại đang đánh giá mông eo của mình, không khỏi đỏ mặt nói nhỏ, “Bên người lang quân không có thị cơ, nô tỳ theo hồi môn của nữ quân đều đã hứa gả cho người khác.”

“Thật sao?” Sau khi Dư Sơ Tinh xác nhận lúc này mới nhoẻn miệng cười, một đôi mắt phượng vốn chút sắc bén lập tức trở nên vừa cong vừa ngọt, sau đó, nàng lại kinh thường liếc Thôi Văn Khang, khinh bỉ nói: “Hỏi cũng không biết hỏi trọng điểm —— đây mới thật sự là gả thật tốt!”

Sau khi Bảo Châu hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường, nhân lúc Thôi Văn Khang tắm rửa vội đi về nói lại cho chủ tử, đợi nàng sinh động như thật nói lại cuộc đối thoại của phu thê mới thành thân kia, Uyển Như và Tiếu Dương lại cảm thấy buồn cười.

“Huynh ấy cũng là người sợ vợ, tẩu tử của nàng thật không tồi!” Tiếu Dương không khỏi thỏa mãn gật đầu, tuy chỉ một câu ngắn ngủn, nhưng chỉ có thể là nữ tử thật sự quan tâm Uyển Như mới có thể hỏi ra được, so với người chỉ quan tâm ăn vài chén cơm, uống vài chung súp bổ càng tri kỷ hơn.

Sau đó, hai bên gặp nhau làm quen, hai huynh muội đã lâu không gặp mặt thì lén nói chuyện ôm đầu khóc một trận, Uyển Như cảm giác cuối cùng mình cũng khổ tận cam lai rồi, Thôi Văn Khang cũng cảm khái cuối cùng muội muội có hài tử, như vậy nàng ở Tiếu gia cũng có thể càng yên ổn hơn.

“Lại không biết là nam hay nữ, nếu là nhi tử mới tốt.” Uyển Như nghe nói như thế cũng có chút phiền muộn, bởi vì chính nàng cảm giác được, cảm thấy trong bụng là bé gái dịu dàng.

“Đại phu nói như thế nào?” Thôi Văn Khang có chút tức giận, “Là muội phu nói hi vọng muốn nhi tử?”

“Chàng không nói như vậy, là chính muội tự suy nghĩ.” Uyển Như vội lắc đầu, “Chàng không cho đại phu xem cái này, nói nam hay nữ đều giống nhau, chờ đến lúc sinh rồi biết mới có ý nghĩa hơn.”

“Nên như thế! Có nữ nhi trước không phải vừa vặn góp một chữ 'tốt' sao? Cũng rất không tệ.” Thôi Văn Khang nghe muội muội nói như vậy thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ Tiếu Dương thầm muốn nhi tử, lỡ như không sinh được lại phải nạp thiếp. (Chữ tốt – hảo (好) ghép bởi nữ女 và nam子)

“Ừm, chàng cũng nói như vậy.” Uyển Như cười, lấy khăn lau mặt sau đó mới mời tẩu tử (chị dâu) đến gặp trò chuyện.

Sau lần đó, Dư Sơ Tinh cũng được giữ lại nơi đóng quân, sau khi sắp xếp hành lý, nô bộc thỏa đáng nàng bầu bạn bên cạnh Uyển Như, có lần cùng đàm thơ luận tranh với Triệu Thụy Liên nhưng nàng không được tự nhiên lắm.

Cuối mùa xuân, buổi chiều một ngày nào đó, Uyển Như mặc váy vải bông dựa ở trên giường nghe tẩu tử đánh đàn, không khỏi cảm khái nói: “Được tỷ đích thân dạy dỗ, chỉ sợ con của muội không phải tài tử cũng là tài nữ! Cũng không biết tương lai sẽ tiện nghi cho ai?”

“Tìm được tài tử giai nhân xứng đôi là được.” Vừa đàn xong một khúc Dư Sơ Tinh bật cười, lại gọi tiểu tỳ nữ nói chút chuyện thú vị bên ngoài.

Không biết tại sao, nàng cảm giác, cảm thấy tiểu cô tử (em chồng) càng tới gần lúc sinh tâm trạng càng nặng nề, luôn lo lắng bản thân có thể sinh Lân Nhi thuận lợi hay không, vì giảm bớt loại tâm trạng này, Dư Sơ Tinh thường gọi người kể chuyện cười, miễn cho Uyển Như suy nghĩ lung tung.

Lúc này, tỳ nữ kể cho mọi người nghe chuyện cười do người nó đó gây ra—— Từ Hằng Ninh ra bên ngoài dò đường mang vẻ mặt cầu xin một đường chạy như điên chạy trở về, một cô nương Kim Xỉ náo loạn muốn gã tới nhà ở rể!

“Đây là thế nào? Không phải đã nói gã đừng trêu chọc người không nên trêu chọc sao?” Uyển Như cảm thấy hứng thú nghiêng người nghe.

“Aizz, nghe nói là Từ Phó tướng nhận túi đeo được làm từ tơ của một cô nương, đây là đồ vật ước định của người ta, nhận tức là đồng ý ở chung.” Tỳ nữ đang kể cũng vui vẻ, sinh động như thật hình dung Từ Hằng Ninh bị đuổi đến thê thảm bao nhiêu, còn nói thêm: “Nghe nói lúc đi chỗ bộ lạc đó người phiên dịch đã nói ngài ấy biết không thể nhận 'đồng khăn' của tiểu nương tử, Từ Phó tướng cho rằng đồng khăn chính là khăn tay của chúng ta, ai biết người Kim Xỉ cũng gọi túi đeo luôn mang theo người là 'đồng khăn' đâu?”

Đây là tập tục khác biệt, ngôn ngữ không thông hại chết người!

Chỉ là, Kim Xỉ nói là ở rể lại không phải hoàn toàn như thế, chỗ bọn họ chỉ lưu hành “Từ thê cư” (ở theo vợ) mà thôi, phương Nam phải tới nhà gái ở ba năm hoặc là ba tháng sau đó sẽ xây dựng nhà cửa độc lập, tỏ vẻ cảm ơn nhạc phụ nhạc mẫu, thuận tiện tiếp nhận khảo sát, nếu khảo sát không hợp sẽ không cho nữ nhi đi phương Nam.

Sau đó, thê tử lại theo trượng phu đến nhà chồng ở ba năm, sau khi kế thừa một phần tài sản, sau đó đôi phu thê mới được độc lập cũng là nam làm chủ, chỉ là, khác với người Hán nữ tử Kim Xỉ có địa vị tương đối cao, có thể nói là hai bên ngang hàng.

Từ Hằng Ninh nhận đồ của người ta lại chạy mất, nếu nữ tử Kim Xỉ nhất định lấy cho được, nói không chừng còn sẽ đuổi theo ngàn dặm xa xôi! Nghĩ đến Ngọc Ân kia, độc lập quả cảm cỡ nào, năm ấy mười tám tuổi có thể cùng với huynh trưởng ra bên ngoài buôn bán.

“Từ Phó tướng vẫn chưa thành hôn, nói không chừng có thể gặp được nữ tử có thể đánh bại hắn.” Uyển Như cười đột nhiên cảm giác được một trận đau bụng, lập tức thay đổi sắc mặt, ra sức vươn tay quơ quơ nhưng không nói được một câu nào.

“Đây là sắp sinh! Mau gọi kiệu, mang Như Nương đi phòng sinh.” Dư Sơ Tinh lập tức đứng lên, rất bình tĩnh chỉ huy người mời bà đỡ tới, nấu nước thì nấu nước, nên nấu thuốc thì nấu thuốc.

Càng không quên đi mời Tiếu Dương đang thí nghiệm “pháo Chấn Thiên”, “đạn Phích Lịch”, “Lựu đạn” ở đỉnh núi bên cạnh.

Đề phòng thuốc nổ nổ mạnh ảnh hưởng nơi đóng quân, cho nên hai nơi hơi cách xa nhau, lúc Tiếu Dương ra roi thúc ngựa chạy về nhà đã đến hoàng hôn, đứng ở ngoài phòng sinh chỉ có thể nghe được Uyển Như ở trong đó phát ra chút ít tiếng rầm rì rất nhỏ.

Triệu Thụy Liên ngồi ở trên ghế bành ngoài phòng dường như tâm trạng không tốt, khó coi, ngược lại Dư Sơ Tinh đứng nghiêm, nhìn thấy Tiếu Dương lúc nói ra câu đầu tiên cũng là: “Khó sinh rồi, thai nhi quá lớn.”

“Hả?!” Sắc mặt Tiếu Dương trầm xuống lảo đảo một cái, chuyện sợ nhất quả thật đã xảy ra —— vốn còn gửi hi vọng bụng quá lớn là do Uyển Như mập lên, hài tử không lớn, ai ngờ trời không chiều lòng người!

Hai tháng trước hắn nghe nói đại phu nổi danh Miêu Cương có thể mổ bụng lấy con ra mà cả hai mẹ con đều bình an, lập tức nhanh chóng phái người đi mời thánh thủ phụ khoa kia, người còn chưa kịp mang trở về Uyển Như cũng đã lâm bồn...

Hiện tại tuy đã đầu hạ nhưng vẫn lạnh, một đêm này, Tiếu Dương lại giống như đứng ở trong hầm băng, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh đến đáng sợ, muốn run rẩy.

Cho dù người bên cạnh khuyên thế nào hắn cũng không chịu ăn uống, không chịu nghỉ ngơi, thậm chí không chịu ngồi xuống, vẫn đứng thẳng nhìn chằm chằm vào phòng sinh, mong mỏi bên trong có thể truyền ra tiếng khóc trẻ mới sinh, đáng tiếc, hết lần này tới lần khác không như mong muốn.

Ngoại trừ bà đỡ thét to, thậm chí ngay cả giọng nói của Uyển Như hắn cũng chẳng thể nghe được rõ ràng, không khỏi đỏ mắt nỉ non nói: “Nàng đến sức lực kêu cũng không có sao?”

Ngồi ở một bên, Triệu Thụy Liên vội đáp: “Không phải, nàng đang giữ sức lực để sinh con. Nếu kêu lớn thì sẽ không còn sức nữa.”

Nhìn bộ dạng Tiếu Dương đầy tử khí như người chết, thậm chí nàng ấy cảm thấy nói không chừng hắn sẽ hỏng trước mất.

“Thật sao?” Được đường mợ trấn an Tiếu Dương hơi thở ra, dù sao Triệu Thụy Liên cũng có kinh nghiệm, hắn tin.

Nhưng mà, cho tới gần tảng sáng thì bào thai trong bụng Uyển Như vẫn không có dấu hiệu thuận lợi ra ngoài.

Đến chính cả nàng cũng cảm thấy tình hình rất không bình thường, đau bụng khi sinh càng yếu ớt, thời gian gián đoạn dài ra, không chỉ có tay chân như nhũn ra người cũng càng ngày càng mệt mỏi, thậm chí cảm thấy tim đập nhanh hô hấp cũng dồn dập.

Hai canh giờ trước đại phu bưng chén thuốc đại bổ khí huyết cho nàng uống, muốn ngưng thần bổ huyết, nhuận thai trợ sản, lại cứ không có bất cứ tác dụng gì, rồi sau đó lại có y nữ châm trợ sản cho Uyển Như, cũng vô dụng.di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Chịu đựng đến nắng chiếu rực rỡ thì Tiếu Dương cho rằng mình sẽ nghe được bà đỡ hỏi: “Bảo vệ mẫu thân hay là hài tử.”

Hắn cho rằng mình có thể cắn răng trả lời nhất định phải bảo vệ Uyển Như, nhưng hoàn toàn không có người tới hỏi hắn. Bởi vì, hiện tại đã là tình huống thai chết bên trong một mạng hai người, có lẽ, dù Hoa Đà tái thế cũng hết cách xoay chuyển.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Hothao, Nguyên Lý, TTripleNguyen, Yenxinhgai, antunhi, dao bac ha, girl051, hautlym, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     

Có bài mới 01.04.2018, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1410
Được thanks: 10396 lần
Điểm: 29.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 33
Chương 102: Rong huyết sau khi sinh

Tiếu Dương đứng ở ngoài phòng sinh cao giọng cổ vũ Uyển Như vài câu, rồi sau đó đột nhiên đánh một quyền về phía mặt tường, làm tường gỗ dày bị nứt một đường.di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Rồi sau đó, hắn đột nhiên xoay người nắm chặt cổ Tiếu Thập Tam kéo ra ngoài, rời khỏi phòng sinh mới quát lớn, chất vấn: “Phương thuốc dân gian đâu?! Ta bảo các người đi lấy phương thuốc dân gian đâu?!”

Máu đỏ thẫm chậm rãi rỉ ra trên mu bàn tay hắn, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất, tràn ra thành đóa hoa chói mắt.

Tiếu Thập Tam sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, dạ dạ nói: “Có, có là có, nhưng, nhưng loại đồ vật này sao có thể cho nữ quân ăn...” Gã cảm thấy bản thân cực oan, lúc trước sau khi tìm được phương thuốc dân gian chẳng phải đã xin phép lang quân rồi sao?

Khi đó hắn cười nhạt nói những vật kia “không khoa học”, tuy nhiên Tiếu Thập Tam không hiểu “khoa học” rốt cuộc là thứ gì, nhưng từ trong giọng nói của Tiếu Dương cũng có thể biết hắn chướng mắt những vật này, hôm nay lại hỏi tới, aizz! Quả thật là quan tâm sẽ bị loạn.

“Có cho nàng ăn hay không do ta làm chủ, đồ ở đâu? Nhanh mang tới!” Tiếu Dương đẩy thuộc hạ một cái, thúc giục gã nhanh đi lấy thuốc.

Kết quả chờ đối phương lấy ra, sắc mặt hắn cũng không chuyển biến tốt, nhìn hai viên thuốc màu nâu dính vào nhau trong hộp thì tim không khỏi đập mạnh.

Đây là đan dược dựa theo hai phương thuốc dân gian làm ra, một là “Âm tử đề cao đan”, một loại khác gọi là “Thỏ não đề cao đan”. Viên đầu tiên là lấy bộ phận sinh dục chuột cái trước tháng năm rồi bỏ màng da, sau khi xay nghiền đập nát dùng một chút đường đỏ và bột vo thành viên thuốc như đậu nành, mỗi lần uống cần dùng với rượu Thiệu Hưng, mỗi lần một viên.

Viên thứ hai, thì sử dụng hai bộ não của thỏ, xay nghiền như bùn, lại lấy một chỉ* cây hương trầm, xạ hương, mẫu đinh hương, hoa hồng, sau khi nghiền thì trộn lại vo thành viên thuốc nhỏ, gói kín hong khô, lúc gặp khó sinh cho uống một viên chung với nước ấm là được. (Chỉ: đơn vị trọng lượng, mười chỉ là một lượng)

Đây chính là các loại phương thuốc dân gian gặp phải, thấy thế nào cũng là đồ rất lỗi thời, Tiếu Dương lập tức không nói gì, nhìn về phía phòng sinh trong ánh mắt đầy tràn không biết làm sao và đau khổ.

Cho đến giờ phút này, hắn mới biết rốt cuộc bản thân đã yêu sâu đậm thế nào, cho dù chỉ hơi nghĩ đến có khả năng Uyển Như sẽ bỏ mình thì cảm giác trái tim đau đớn hít thở không thông.

Nếu không có nàng, trên đời này có nữ tử nào sẽ nguyện ý bái đường với một con gà, không rời không bỏ trông nom hắn suốt ba ngày? Nếu không có nàng, trên đời này có nữ tử nào có thể đứng ở trên tường thành khảy đàn tiễn mình xuất chinh? Nếu không có nàng, còn ai vào đây nguyện ý bôn ba ngàn dặm cùng mình đến đất Man hoang nhậm chức, lại có ai có thể chỉ một mũi tên bắn thủng mắt sói cứu hắn ở sườn núi?

Xây nhà, nấu muối, nấu đường, cất rượu... Gắn bó thân thiết với sự phát triển ở nơi đóng quân, từng chuyện từng chuyện đều có công lao của Uyển Như, ngoại trừ nàng, còn có ai có thể trở thành hậu thuẫn vừa ấm áp vừa dịu dàng vừa kiên nghị nhạy bén cho mình chứ?

Nghĩ tới đây, mắt của Tiếu Dương không khỏi thấm ướt, giọt lệ nóng hổi rơi xuống, rồi sau đó, hai mắt hắn đẫm lệ khẽ nâng bàn tay run rẩy lên, yên lặng chỉ vào “Thỏ não đề cao đan” có chút tin tưởng kia, ý bảo nô tỳ đưa vào.

“Lang quân, không bằng thử cái này xem?” Tiếu Đường đột nhiên bưng một chén thuốc đen đặc đứng ở trước mặt Tiếu Dương, “'Thỏ não đề cao đan' thì đại phu ở bản địa có nghe nói đến, hắn nói đã thấy có người dùng nhưng không có hiệu qủa. Chén thuốc này là chế biến từ túi thảo dược Miêu nữ Bảng Tây để lại, không biết là thuốc gì...”

Nhưng mà, Ngọc Ân từng tỏ vẻ mẫu thân của Bảng Tây là phụ khoa thánh thủ tiếng tăm lừng lẫy mười dặm tám thôn Miêu Cương, vốn nàng ta có điều cầu xin phe mình theo lý sẽ không nói dối.

“Thuốc Miêu?” Đột nhiên ánh mắt Tiếu Dương sáng ngời, người có thể mổ bụng lấy con ra mà hắn đang muốn tìm không phải là Miêu y sao? Hiện tại đang đánh cược tính mạng, có đánh cược gì thì cũng giống nhau cả, không bằng ăn cái này.di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Hắn tự tay bưng chén thuốc, không để ý mọi người ngăn cản tự mình vào phòng sinh tràn đầy mùi máu tươi, nâng áo choàng lập tức ngồi xuống bên giường Uyển Như, trước dùng ống tay áo lau nhè nhẹ sạch mồ hôi lạnh trên trán nàng, rồi sau đó cố nén nước mắt vỗ nhè nhẹ khuôn mặt tái nhợt hỏi: “Nơi này có một chén thuốc trợ sản, ta đút cho nàng, được không?”

Thuốc này có lẽ có thể cứu được mạng cũng có thể bị mất mạng, Tiếu Dương không muốn giao cho bất kỳ kẻ nào, miễn cho lỡ như bị hắn giận chó đánh mèo, không bằng sống hay chết cũng do mình, coi như là trọn vẹn tình nghĩa phu thê.

Có thể trời cao thấy hắn yêu sâu đậm như vậy sẽ bỏ qua cho Uyển Như? Mặc dù không thể, ít nhất hắn có thể thấy ái thê một lần cuối cùng, có thể tiễn nàng đoạn đường cuối cùng.

Thể xác và tinh thần mệt mỏi Uyển Như uống chén nước thuốc đến mùi vị như thế nào cũng không nếm ra được, trong lòng nàng biết tình hình bản thân không khả quan, vừa nhìn thấy vành mắt Tiếu Dương phiếm đỏ, không khỏi nói với hắn: “Thiếp không sao, thiếp sẽ tốt lên, chàng đừng lo lắng.”

Khẽ mở miệng lại cảm giác nói chuyện rất là lao lực, sau nửa ngày chỉ phun ra được một chữ “thiếp”, sau đó, Uyển Như nỗ lực dùng khẩu hình môi ý bảo nói: “Yên tâm.”

Nàng tin tưởng chắc chắn bản thân sẽ được đón lấy ánh sáng rực rỡ sau một thời gian dài vất vả, thời gian tốt đẹp còn ở phía sau, ông trời sẽ không tàn nhẫn tước đoạt hạnh phúc của nàng ngay lúc quan trọng này.

“Ta đã hiểu, đã hiểu. Tiếu Dương duỗi ngón trỏ ra đặt ở trên môi tái nhợt của nàng, nếu không Uyển Như lại cố sức nói chuyện, rồi sau đó rù rì nói, “Ta yên tâm, nàng cũng yên tâm, sẽ tốt thôi, nhất định sẽ tốt thôi!”

Cho đến hiện tại, hắn vô cùng căm ghét vì sao trong trí nhớ của mình chỉ là thích nghịch súng quân nhân, ngoại trừ ngắm bắn cái gì cũng không biết, rõ ràng ở thế giới kia đã có phương pháp sinh con an toàn, hắn lại không học được chút nào, thậm chí ngay cả thấy cũng chưa từng thấy qua, bằng không cũng có thể học làm theo.

Hắn ngồi cùng với Uyển Như khoảng thời gian một nén nhang, luôn nói lời cổ vũ.

Ví dụ như nữ nhi tương lai của bọn họ sẽ xinh đẹp như thế nào, giống như mẫu thân của nó tinh thông mọi thứ cầm kỳ thi họa; nhi tử thì sẽ có tài cỡ nào, có thể dễ dàng lên làm Trạng Nguyên Lang...

Dần dần, Tiếu Dương phát hiện trong mắt thê tử nhiều tinh thần hơn, lúc nghe đã có thể tự chủ bật cười theo, trong lòng hắn vui vẻ, cất giọng nói: “Như Nương, cố gắng thêm lần nữa thử xem? Chúng ta Nhất Cổ Tác Khí* đánh hạ cửa ải khó khăn này!” (*ví với người, lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc.)

“Được.” Uyển Như nhìn phu quân mím môi cười, mặc hắn cầm tay của mình, nửa quỳ ở bên giường lỗi thời cùng nàng sinh con.

Nàng và Tiếu Dương đều nghĩ giống nhau, lỡ như hiện tại chỉ là hồi quang phản chiếu, lúc “ra đi” tốt xấu có thể có người cực thân làm bạn bên cạnh.

Khi ánh nắng giữa trưa xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng thì rốt cục Uyển Như sinh hạ một bé gái mập mạp, rồi sau đó nàng hao hết sức lực đánh rơi bàn tay đang nắm tay phu quân.

Máu đỏ tươi tràn ra từ phía dưới, y nữ vừa cho châm kim vừa nói đây là “rong huyết sau khi sinh” cần tranh thủ thời gian “Bổ khí vào để máu ngừng lại” !

Thuốc đều đang sắc nấu ở trong ấp trên lò than nhỏ, gặp tình hình này, tỳ nữ lập tức bưng chén thuốc, hai chén sứ trắng đồng thời đưa tới trong tay Tiếu Dương.

Một chén là phương thuốc đại phu kê, dùng hoàng kì, bạch thuật, trần bì, thân Tham, chích thảo, thăng ma, đương quy, thục địa chờ nấu, chuyên dụng cho tay chân hơi lạnh thân thể đổ mồ hôi lạnh, mạch đập yếu gần như bất tỉnh do trạng thái thiếu máu, dùng để bổ sung sức lực.

Còn có một chén là thuốc Miêu, không biết là gì, nghe nói trị liệu “hai chứng bệnh ra máu, mất máu do bị thương”, hoặc có thể bổ khí sinh máu, nghịch thiên cứu người trở về.

Tiếu Dương nhìn gương mặt trắng như giấy của thê tử, không do dự lấy chén thuốc từ tay Tiếu Đường, ngậm một ngụm ở trong miệng mình, cúi người mớm vào miệng Uyển Như...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: NGUYENCHINH, TTripleNguyen, antunhi, girl051, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     
Có bài mới 01.04.2018, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1410
Được thanks: 10396 lần
Điểm: 29.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 47
Còn 3 chương nữa là hoàn, sau khi hoàn mình sẽ beta lại nhé, mình sẽ cố gắng cho hoàn vào ngày mai luôn, các bạn ủng hộ mình để mình có sức cố gắng cho mai hoàn nào ^^

Chương 103: Lại trở lại kinh thành

Thuốc mới mớm một nửa, Uyển Như đột nhiên cảm giác được một dòng nước ấm lan ra toàn thân, dường như tay chân toàn thân sinh ra thêm một phần sức sống, cho nên nàng chậm rãi tìm về được sức lực, không khỏi mở mắt ra ý bảo Tiếu Dương cho nàng ăn cơm.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Tam lang lại bị phản ứng này của nàng dọa tới mức run rẩy —— thuốc còn chưa uống hết, cho dù là thần dược cũng không thể có hiệu quả nhanh như vậy được?!

Lo lắng đề phòng mớm thuốc cho nàng, thấy tình hình rong huyết dần dần chuyển biến tốt, lúc này trong lòng Tiếu Dương mới hơi dễ chịu một chút, chờ thay đổi đệm chăn và thay y phục, hắn lập tức cho người ôm khuê nữ đã được lau sạch và bọc lại cẩn thận tới trước mặt Uyển Như cho nàng xem.

Nàng nhìn đứa bé đỏ rực nhiều nếp nhăn thiếu chút nữa hại mình mất mạng, đột nhiên cười khúc khích, nói nhỏ: “Rất xấu!”

“Ừ.” Ôm khuê nữ Tiếu Dương cũng gật đầu cười, hắn biết rõ không phải Uyển Như đang ghét bỏ con của mình, nàng chỉ theo như tập tục nói trẻ con xấu thì trưởng thành mới có thể xinh đẹp.

Trước đó đứa bé bị vỗ mỗng nên hiện tại đang nhắm mắt khóc “oe oe”, Uyển Như đau lòng nhìn nó trên mặt tràn đầy tình thương, đây là đứa bé huyết mạch liền kề với nàng, trông mong hơn mười năm, rốt cục đã có được.

“Đừng khóc đừng khóc, mẫu thân cho con uống sữa.” Nói xong, Uyển Như ôm bảo bối trượng phụ đưa vào bên cạnh, đưa nụ hoa vào miệng, trong khoảng khắc cảm nhận được cái miệng nhỏ nhắn ấm áp của nữ nhi chạm vào da thịt của mình thì hốc mắt của nàng nóng lên, cảm giác hạnh phúc khi làm mẹ được tự nhiên sinh ra.

“Mới ngày đầu tiên trong cuộc sống mà nữ nhi của nàng đã bị lừa gạt rồi sao? Ha ha.” Tiếu Dương cao giọng cười, hiện tại làm sao Uyển Như có thể có sữa được, đừng nói là sống chết trong khoảng khắc, dù là sinh thuận lợi cũng không thể có sữa nhanh như vậy được.

“Mặc dù không có cũng có thể để nó mút nụ hoa trong chốc lát, nói không chừng có thể để cho bé luyện sức mút cho ngày kế tiếp luôn.” Lúc này Uyển Như nói chuyện mặc dù có hơi không đủ sức nhưng tốt hơn trước đó rất nhiều.

Chỉ là không nói được hai câu, nàng đã nhắm mắt, làm cho Tiếu Dương giật mình trong giây lát, nơm nớp lo sợ đưa tay thử hơi thở của thê tử, phát hiện nàng chỉ ngủ mà thôi...

Sau khi xác nhận Uyển Như đã không còn đáng ngại gì với y nữ, Tiếu Dương thở phào nhẹ nhõm, ngồi xếp bằng ngay ở bên giường, một ngày một đêm này trong lòng của hắn từ đầu đến cuối đều là bất ổn, hiện tại rốt cuộc ổn định lại, cảm giác tay chân như nhũn ra, còn mệt mỏi hơn việc chém giết với người ba đến năm ngày trên chiến trường.

Phái người đi ra ngoài báo cho mọi người mẹ con Uyển Như bình an, sau khi cho Dư Sơ Tinh xem qua cháu, Tiếu Dương lập tức nghỉ ngơi trên nhuyễn tháp trong phòng sinh, hắn muốn ở bên Uyển Như, dù tạm thời không thể nói chuyện, ở cùng một phòng cũng sẽ cảm giác được trong lòng ấm áp mà an tâm.

Về phần cái gì mà “Nữ nhân sinh con có huyết quang tai ương, nam nhân sẽ bị điềm xấu”..., hắn hoàn toàn bỏ mặc.

Lãnh binh đánh giặc còn sợ những thứ này sao? Lúc trước sở dĩ hắn luôn không đi vào chỉ là sợ sát khí trên người mình nặng, ảnh hưởng đến cục cưng còn chưa ra đời mà thôi.

Chờ hắn tỉnh, rõ ràng Uyển Như đã ngồi dậy đang ăn cơm, rồi sau đó trạng thái của nàng từ từ chuyển tốt, đến lúc tắm ba ngày dĩ nhiên sắc mặt nàng như thường, thậm chí có thể tự mình đút sữa cho con.

Tất cả đại phu đều xem tình huống này là kỳ tích, chưa bao giờ từng gặp qua sản phụ vốn đã gần chết lại có thể có sức sống đầy đủ chỉ sau ba ngày.

Uyển Như cảm giác mình là người gặp chuyện tốt tinh thần thoải mái, ở biên cương tổ chức nghi lễ “tắm ba ngày” còn long trọng hơn nàng tưởng tượng, có không ít thủ lĩnh bộ lạc có qua lại với Tiếu Dương trong chuyện sửa đường đến đây, mọi người ngồi cùng một chỗ hòa thuận vui vẻ, dù ngôn ngữ hơi không thông, cũng có thể cảm nhận được tâm ý thân thiết của đối phương.

Lúc gần chấm dứt nghi lễ, đã bắt đầu dần dần tiễn khách thì đột nhiên dưới núi lại có một đoàn người nữa, đúng là Miêu y người có thể mổ bụng lấy con được phái đi tìm trước đó.

Mặc dù tới có chút muộn, nhưng dù sao Uyển Như khỏe mạnh, đối phương lại là trèo non lội suối tới, Tiếu Dương vì biểu hiện lòng biết ơn tự mình nghênh đón, từ xa đã nhìn thấy trong đội ngũ có một gương mặt quen thuộc —— là Miêu nữ Bảng Tây.

Hắn lập tức sững sờ, giờ mới hiểu được hóa ra Miêu y tiếng tăm lừng lẫy này chính là mẫu thân luôn được nàng nhắc đến! Như thế thì, thân thể Uyển Như có thể khôi phục tốt như vậy chỉ trong ba ngày ngắn ngủi thật sự là do phương thuốc của đối phương.

Lúc trước nghe nói nữ tử Miêu Cương có phương thuốc bí mật, sau khi sinh ăn một viên thì chưa hết bảy ngày đã có thể xuống giường làm việc, hắn còn tưởng rằng là tung tin vịt, hôm nay thấy thì có lẽ là chắc chắn cũng không chừng.

Rồi sau đó, hắn lại chợt nhớ tới tình hình lúc Uyển Như rong huyết, gương mặt tái nhợt chảy máu đầm đìa gần như hôn mê, vì sao đột nhiên thanh tỉnh có thể chính mình uống thuốc?

Chẳng lẽ, Bảng Tây này lúc trước vỗ Uyển Như một cái là đang “chúc phúc”? Vu thuật không những hại người cũng có thể cứu người, nói không chừng, lúc đó tiểu nương tử này đã để lại vật gì đó trên người Uyển Như, để lúc người sắp chết đưa tới một cơ hội sống...

Sau khi thấy Uyển Như, Bảng Tây người đang mang bí mật của tộc Miêu Cương cũng không khoe thành tích, Tiếu Dương thì không hỏi đến, chỉ là vô cùng thành kính vừa cảm kích tiếp đãi hai mẹ con này, giữ các nàng ở một tháng để giúp thê tử điều dưỡng thân thể.

Vấn đề này ở trong mắt đám người Thôi Văn Khang, Trịnh Cung Lượng thì thật sự là to gan lớn mật, không hiểu sao hắn sẽ tin tưởng những món đồ kỳ lạ thậm chí không biết là gì do vu y làm cho thê tử ăn.

Nhưng mọi người lại phát hiện thứ vốn bị đại phu chắc chắn sẽ tổn thương thân thể, nhưng trong lúc Uyển Như ở cũ thì thân thể đã thoải mái, hơn nữa khí sắc mỗi ngày một khá hơn.

Lúc đứa bé đầy ba tháng bắt mạch một lần nữa thì chẳng những mọi người không chỉ trích Tiếu Dương lỗ mãng, thậm chí một vị đại phu trong đó người luôn phản đối dùng phương pháp trị liệu cho Uyển Như của vu y, gọn gàng linh hoạt thu thập bọc hành lý theo đội ngũ vận chuyển xi măng làm đường đến thủ phủ Tây Nam, gã chuẩn bị đến Miêu Cương tìm kiếm hỏi thăm vu y học tập y thuật.

Gã là ngự y, là Thanh Giang quận chúa cố ý xin từ trong cung tới chăm sắc nhi tức, một danh y dù đi đường cũng luôn ngẩng cao đầu ở kinh thành, lại trơ mắt bất lực nhìn người bệnh của mình được nữ tử vùng Man Hoang chữa khỏi, thật sự là quá khó chịu!

Không chỉ có Uyển Như khôi phục tốt, thân thể của khuê nữ cũng đặc biệt cường tráng, đến năm tháng đã nằm ở trên giường nâng mông nhỏ lên, muốn học bò.

Những đứa bé khác đều là “Bảy ngồi tám bò, nửa tuổi mọc răng”, mỗi một điều nó đều sớm hơn một tháng, đầu tiên là Uyển Như hoảng sợ, rồi sau đó thì thường xuyên dở khóc dở cười nói: “Cẩn Tranh nhà chúng ta là người nóng tính đó nha? Từ nay về sau còn phải được rèn luyện... Ừm, đừng bắt nạt đệ đệ là được.”

Đúng vậy, đệ đệ, sau khi Uyển Như dưỡng tốt thân thể thì đã lại muốn thêm một đứa bé nữa, cảm giác, cảm thấy cần có một bé trai trong lòng mới yên tâm hơn, Tiếu Dương lại bị tình cảnh bi thảm khi nàng sinh Cẩn Tranh dọa mất, nói thẳng tạm thời không muốn có con nữa, còn nói nữ tử ngoài hai mươi hoài thai mới là an toàn nhất.

Uyển Như nghĩ lại, dưỡng thân thể lâu quả thật cũng tốt, cho nên, mãi cho đến khi Cẩn Tranh chạy được trên đất vẫn chưa sinh thêm đệ đệ cho cô bé, cũng may những năm này hai phu thê luôn ở khu Tây Nam Di, Tiếu Hầu Gia, Vĩnh An vương hoàn toàn không quản được tam lang, cho dù không sinh được con trai họ cũng không có cách nào nhét được Mỹ Cơ.

Hoặc là nói, Vĩnh An vương đã từng đưa Hồ cơ cho Tiếu Dương, không tới hai ngày hắn đã đưa về, còn trả lời lại: “Lông quá nhiều, không thích. Không có lông cũng không cần, trong nhà không có chỗ để nhét vào.”

Lời nói vô cùng thẳng thắn giống như giội nước lạnh vào đầu, từ nay về sau rốt cuộc không có trưởng bối đưa cơ thiếp cho hắn, dù sao đưa cũng không cần làm gì tự bị mất mặt? Về phần cấp dưới hiếu kính, hắn sẽ nhận nhưng lập tức tặng cho người bên cạnh, dần dà mọi người cũng biết đừng tặng cho Tiếu tam lang những gì trông khá mà không dùng được.

Hắn tình nguyện nhận lễ vàng thật bạc trắng, mà không thích tốn tiền nuôi mỹ nhân.

Chút bất tri bất giác, nhiệm kỳ ba năm của Tiếu Dương đã xong, từ xa xưa cho tới nay hắn dứt khoát cải cách vùng biên cương, quản lý trường học, sửa đường, đồn điền, hỗ trợ lẫn nhau phát triển công nghiệp, cải tạo địa phương vốn vô cùng cằn cỗi hoang vu lại thường xuyên xuất hiện phản dân thành tươi tốt phồn thịnh.

Cho nên, thành tích của Tiếu Dương được triều đình kiểm tra đánh giá rất tốt, kim thượng yêu cầu hắn hồi kinh báo cáo cặn kẽ trình bày các loại kinh nghiệm.

Bởi vì chuyện xây đường còn đang tiến hành, nên giao do Trịnh Cung Lượng và Ôn Tử Thần tạm quản lý, chỉ cần một mình Tiếu Dương trở về kinh, về phần Từ Hằng Ninh, hai năm trước gã trêu chọc thiếu nữ Kim Xỉ có trốn thế nào cũng không trốn được đối phương, sớm đã sợ tới mức xin rời khỏi nơi đây trở về Tây Bắc.

Lúc dọn dẹp hành lý Uyển Như rất do dự, không biết có nên vận chuyển toàn bộ các thứ trở lại kinh thành hay không, xem tình hình này, Hoàng đế là muốn điều Tiếu Dương đến nơi khác nhậm chức rồi, có lẽ sẽ không lại trở lại Mông Châu.

“Không cần mang toàn bộ, sau khi thu dọn xong để lại một nửa ở chỗ này giao cho đường cữu là được.” Tiếu Dương thở dài lắc đầu, “Phu thê Tương Dương công chúa đã xuất phát đến đất Thục, kế tiếp bọn họ sẽ tới Phủ An Nam Đô Hộ, chuẩn bị làm mai cho Ôn thất.”

“Hả?” Đầu tiên là Uyển Như sững sờ, không biết rõ đột nhiên Tiếu Dương nói lên vấn đề này rốt cuộc là có dụng ý gì.

Sau khi hơi suy nghĩ một chút mới hoàn hồn cả kinh nói: “Đây là chỉ, bên kia đã rối loạn?”

Nếu Kinh Thành không loạn, vì sao không gọi tiểu nhi tử đã “lớn tuổi chưa lập gia đình” về, ngược lại lại ngàn dặm xa xôi chạy đến làm mai cho hắn ở khu Tây Nam Di, còn cố ý tuyển chọn một thế gia tướng quân nơi biên cương không tiếp xúc gì nhiều ở kinh thành giống như Tiếu gia, là ở Kinh Thành có ai đang ép chỗ đứng của Ôn gia?

Nói là vì việc hôn nhân của nhi tử mà rời kinh, khó mà không có ý trốn tránh.

Vốn Uyển Như còn đang cười lạnh, Tương Dương công chúa này là nữ nhi được kim thượng yêu thương nhất mà, lại bỏ mặc phụ thân của mình chạy lấy người, nhưng nghĩ lại, náo loạn đến mức không ai quan tâm đến người phụ thân hoàng đế có quan hệ máu mủ kia? Trong trí nhớ, trong lần tranh chấp cướp ngôi kia chết cả chục hoàng thân quốc thích, cũng không trách bọn họ đều chuẩn bị đưa con cháu ra bên ngoài đến bản thân cũng chạy trốn càng xa càng tốt.

“Bây giờ chúng ta trở về...” Vẻ mặt Uyển Như đau khổ bấm tay tính ngày, sau khi nàng sống lại lại đã qua năm năm! Quả thật là thời gian cực nhanh. Như vậy thì, nếu phát triển theo như quỹ đạo kiếp trước thì chuyện lớn cũng chỉ phát sinh trong vòng nửa năm nữa.

“Mẫu thân và đại tẩu đều đang ở trong kinh.” Tiếu Dương trầm mặt trả lời như thế, hắn cũng không có biện pháp trốn đi như trưởng công chúa, hoặc là nói, có lẽ bà là kim thượng cố ý để cho chạy trốn cũng không chừng.

Từ xa xưa tới nay Tiếu gia đều có người ở lại Kinh Thành, nói khó nghe điểm chính là con tin ở dưới chân thiên tử để khống chế tướng ở biên cương, không thể tự ý rời đi. Có lẽ, có gia đình sẽ cảm thấy chỉ cần căn cơ ở đó, hy sinh một hai người cũng không sao cả, hắn lại hi vọng dưới tình huống đủ khả năng bảo vệ tốt người nhà.

Đi vào Tây Nam là vì tránh né chỗ đứng vào mấy năm gần đây, lúc này trở lại Kinh Thành, khi bên trong thành phản loạn thì chẳng lẽ mình dẫn hai ngàn Thiết Giáp khinh kỵ còn không che chở được một phủ tướng quân sao?

Uyển Như hi vọng trên đường đi chậm một chút, chờ khi tất cả kết thúc rồi vào thành, nghe Tiếu Dương nói như vậy nàng vội ngậm miệng lại, đồng thời vừa lo lắng nghĩ tới một chuyện khác, sau khi tranh giành ngôi vua không tới hai năm là Tây Bắc xâm phạm biên giới, đến lúc đó, phu quân lại ra chiến trường?die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Vẫn phải mau chóng có nhi tử (con trai) mới tốt!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Mưa biển, NGUYENCHINH, Nguyên Lý, TTripleNguyen, antunhi, girl051, hat_nuoc_nho, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hổ con - Sophie, Minh Viên, phamhakt209, Phụng, trâu đầm nước và 553 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

5 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C882

1 ... 127, 128, 129

8 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1303 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.