Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ

 
Có bài mới 01.02.2018, 21:04
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6571
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 8.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ - Điểm: 11
Chương 37: Soát nhà

Dịch giả: madokangokngkeck

"Đại nhân... ta đi ngay." Trương Tam thấy Quý Lương có phần nóng nảy, liền quay người phân phó nha dịch đang ẩn nấp xung quanh rút lui.

Lần này, là Trương Tam theo chân Diệp Xuân.

Sau khi Diệp Xuân trở về từ thành Tây thì ở mãi trong tiểu viện không thấy ra ngoài, Trương Tam nằm trên bờ tường nhìn nến trong nội viện phụt tắt, nhẹ nhàng thở ra, chí ít thì như vậy Diệp Xuân cũng không giống hung thủ giết người.

Mà bên kia, Phạm Lang và Lưu Võ từ thành đông chạy tới, đụng phải Chu Lão Thất, nha dịch cuối cùng mà Trương Tam sai về báo tin, địa điểm hành động là ngõ hẻm Thanh Y ở thành đông, ngay tại cửa hàng may vá của gia đình vị phu nhân đã chửa mắng Diệp Xuân lúc chiều.

Lúc này, cửa hàng may vá lớn kia đã đóng chặt cửa, chiếc đèn lồng trúc đã tắt lửa theo gió đong đưa. Trên mặt đất có một chút máu, rất ít, chỉ vài giọt mà thôi.

Phạm Lang nhìn vết máu kia, trong nội tâm sinh ra dự cảm chẳng lành, đang chuẩn bị đi thông báo cho Quý Lương thì đã thấy đoàn người Quý Lương tìm đến.

"Đại nhân, không phát hiện ra tung tích của Trương Tam, nhưng ở đây có vết máu." Phạm Lang duỗi ngón tay trỏ chạm vào vết máu thấy nó còn chưa khô, "Xem ra, đã được 2 khắc chuông."

Quý Lương nhìn bốn phía, cửa hàng ở ngõ Thanh Y này đống cửa từ rất sớm, xung quanh không có ai. Theo như lúc mà người Trương Tam sai đưa tin trở về là nữa canh giờ trước, địa điểm cuối cùng là đây, rốt cuộc người kia đã đi đâu? Đã nhìn thấy những gì?

"Đến tiểu viện bỏ hoang đối diện nghĩa trang xem thử." Chúc Ti Nam đột nhiên lên tiếng nói.

Quý Lương nghe xong, tỉnh ngộ.

Tiểu viện bỏ hoang kia và nghĩa trang bị cháy cùng năm, không biết thế nào lại truyền ra chuyện ma quỷ, người trong phố dần dần dọn đi, hiện tại cũng chỉ còn sót lại vài người.

Trong tin túc Trương Tam sai người đưa về có nói mấy ngày nay Diệp Xuân đều đến căn nhà bỏ hoang đối diện nghĩa trang, không biết làm gì, nhưng rất lâu mới đi ra.

Lúc trước Trương Tam đến điều tra, căn nhà cũ nát đó ngoài mạng nhện chỉ có bùn đất mới do chuột đào hang.

"Đi nhanh." Thanh âm Quý Lương có chút run rẩy.

"Vâng." Phạm Lang dẫn nha dịch còn lại chạy đến tiểu viện cũ nát.

Phía sau, Quý Lương và Chúc Ti Nam dạo bước đến. Lòng Quý Lương tràn đầy nghi hoặc, rút cuộc cũng mở miệng hỏi: "Ngay từ đầu ngươi đã biết không đúng phải không?"

Chúc Ti Nam nhún vai bất đắc dĩ: "Không có."

Vậy sao ngày trước ngươi còn đánh cược ta không thể bắt được hung thủ."

"Hung thủ cũng không phải là kẻ ngốc, đã biết ngươi nhìn chằmchằm còn gióng trống khua chiêng giết người sao?"

"Thế nhưng... đó rõ ràng... vậy vết máu kia ngươi giải thích thế nào đây?"

"Đoán chừng gã cảm thấy ở ngay dưới mí mắt của ngươi phạm tội cũng rất kích thích." Chúc Ti Nam nói xong bèn đi nhanh về phía trước, còn bỏ lại một câu: "Không cần khách khí."

Đám người Phạm Lang nhanh chóng bao vây căn phòng bỏ hoang kia đi lại, đợi lệnh của của Quý Lương.

Quý Lương đưa tay ý bảo mọi người đợi một lát, sau đó liền núp vào một nơi bí mật gần đó, yên lặng nghe ngóng âm thanh trong phòng.

Nghe như có tiếng nức nở nghẹn ngào xuyên qua căn phòng truyền ra.

Quý Lương cũng không nghe được rõ ràng, chỉ có chỉ đưa mắt hỏi Chúc Ti Nam loại cao thủ này, chỉ thấy bộ dáng hắn vẫn cà phất cà phơ như trước dựa mình lên một vách đá của bức tường đã bị vỡ, không thèm để ý đến Quý Lương.

"Phanh phanh...kẻo kẹt..."

Trong phòng truyền ra âm thanh va đập vào ván cửa, còn có tiếng bùn đất rơi xuống.

Rất nhanh lại có tiếng bước chân đi qua đi lại, thỉnh thoảng đá vào cái gì đó, ngẫu nhiên lại có âm thanh nức nở vang lên, nhưng vẫn không thắp đèn.

"Ô ô...Ưm..." Có tiếng giãy giụa và âm thanh như muốn nói chuyện mà không thể phát ra.

"Đại nhân, giống như tiếng của Trương Tam." Phạm Lang nghe thấy âm thanh có vài phần tương tự, thích thú nhỏ giọng nói.

Quý Lương hiểu ý, còn chưa kịp lên tiếng thì trong phòng đã truyền đến tiến phịch, như có vật gì đó bị đánh ngã.

Rất nhanh lại có một giọng nam ồm ồm vang lên: "Cho ngươi mắng ta này, cho ngươi mắng ta này!" Nhạc đệm chính là những tiếng bạt tai ba ba.

"Ô ô...Ừ ừ..." Không thể nói chuyện kèm theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của một nữ nhân.

"Con tiện nhân! Ta muốn giết ngươi!" Giọng nam gào thét, xen lẫn những tiếng đập phá đùng đùng.

Quý Lương nghe đến đây, lập tức ra nháy mắt ra dấu cho đám người Phạm Lang, tất cả mọi người lập tức rút Yêu đao bên không vọt vào.

Người bên trong nghe được âm thanh bên ngoài, càng thêm giãy giụa, dần đà phát ra được một chút thanh âm.

Phanh phanh phanh...Trong phòng tối đen, đợi một lúc mọi người mới thích ứng được hoàn cảnh trong phòng. Đây là một căn phòng tồi tàn, vách tường chỉ còn sót lại mấy viên gạch xanh, những mảnh ngói vụn vương vãi đầy đất.

Góc tường có bóng dáng hai người đang bị trói, một người không ngừng nức nở, bện cạnh người còn lại có một cây côn gỗ, đao, và mộ cái chậu.

Phạm Lang cầm đèn lồng đi tới gần, thấy Trương Tam bị trói rất chặt, trong miệng bị nhét một chiếc giẻ màu đen, bên trái trán là một mảnh máu đã sớm đông lại. Cạnh gã là một phụ nhân, nguồn gốc của tiếng vang lần sau, cũng giống như gã bị bịt miệng, đôi má sưng đỏ không nhận ra hình dáng, nước mắt dàn dụa.

Sau khi cởi trói cho Trương Tam, gã chưa kịp xem xét vết thương đã vội vàng chỉ vào một đống bùn đất trong góc hàng lang, mở miệng nói: " Đại nhân, Diệp Xuân... đã chạy vào cái động kia."

"Đại nhân, đầu bên kia cái động đã bị bùn đất chặn lại, muốn thanh lý cần thời gian nữa nén hương." Lưu Võ từ trong động bò ra nói.

Xem ra đây là do Diệp Xuân đã dự đoán được mà chuẩn bị trước.

"Lưu Võ, ngươi dẫn người xuống đuổi theo, những người khác theo ta đến Diệp gia." Thất bại liên tiếp khiến Quý Lương không khỏi có chút nhụt chí. "Sau khi xuống dưới thì điều tra phương hướng xem gã có thể về nhà hay không."

"Vâng, đại nhân."

...

Diệp gia tọa lạc ở một gõ hẻm rất hẻo lánh ở phía tây, lúc một đám nha dịch xuất hiện ở của sân nhỏ của Diệp gia, thì Tô Thu cũng vừa vặn từ trên bờ tường nhảy xuống.

"Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Tô Thu khó hiểu.

Phạm Lang tiếng lên giải thích: "Lão đại, Trương Tam bị Diệp Xuân đánh ngất xỉu, bị trói trong một tiểu viện bỏ hoang đối diện nghĩa trang, còn có một phụ nhân nữa."

Tô thu càng thêm nghi hoặc nói: "Đại nhân, ta vẫn luôn theo dõi Diệp Xuân, không hề thấy gã đi ra ngoài."

"Gã đi thông qua động đất."

"Phá cửa." Quý Lương lạnh lùng mở miệng.

Phạm Lang nhấc chân đá mạnh vào cửa chính, tiếng vang rất lớn, kinh động đến hàng xóm xung quanh.

"Các ngươi làm gì vậy?" Một phụ nhân mang theo đèn lồng đi tới hét lớn.

"Tần thẩm, đây là Huyện lệnh đại nhân, tới đây phá án." Tô Thu tiến lên giải thích.

"Huyện lệnh cũng không thể tự tiện xông vào nhà dân a! Các ngươi còn đá hỏng cửa, phải bồi thường! Các vi hương thân, mọi người nói xem có đúng hay không?" Phụ nhân đưa mắt nhìn những người khác đang từ trong sân đi tới xem náo nhiệt hỏi vang.

"Đúng a, Huyện lệnh cũng không thể cố tình vi phạm luật pháp nha." Lại thêm một phụ nhân vừa cắn hạt dưa ăn vừa nói.

Quý Lương nhíu mày không nghĩ tới Diệp Xuân lại rất được bảo vệ, suy nghĩ một lát nói: "Các vị đại thẩm nghe được âm thanh mà Diệp Xuân cả buổi cũng không hề mở cửa, ta sợ gã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên vào xem. Nếu mọi người còn ngăn trở, làm trễ nãi việc cứu chữa, các ngươi muốn đền mạng cho hắn sao?"

"Ai biết ngươi nói thật hay giả?"

"Đúng đúng, ai biết thật hay giả?"

"Nếu như đại nhân đã nói như vậy thì để ngài ấy vào đi thôi." Tô đại nương và Tô Thiên chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện trong ngõ hẻm.

"Tô đại nương, ta biết con của ngươi làm bộ đầu, nhưng của không thể vì con của mình mà xông vào nhà Diệp Xuân a." Người nói chuyện là một bà nương từng có quan hệ không tệ với nhị nương (*)của Diệp Xuân, ngày thường thích khua môi múa mép, trong lòng sớm ghen ghét Tô đại nương có con trai làm bộ đầu, mà con mình lại không trúng tuyển.

*nguyên văn là “bố dượng”, nhưng mình nghĩ là “nhị nương” tức mẹ kế của Diệp xuân thì đúng hơn, thành thực phải nói bản tiếng trung lỗi khá nhiều.

"Lâm thị, ngươi nói gì thế?" Tô đại nương cũng nổi nóng, hướng về mụ ta nói: "Nhị nương hắn bao lâu rồi không về nhà? Có lẽ đã sớm bỏ trốn cùng người ta a? Ta thấy nên để Huyện lệnh đại nhân vào xem xét, bằng không nhà có trộm cũng không hay biết gì."

"Nói không chừng là vừa ăn cướp vừa la làng đấy." Lâm thị hừ lạnh vài tiếng, quay về sân nhà mình.

Chúc Ti Nam ngửi trong không khí có mùi thối thoang thoảng, nhấc chân đá văng cách cửa vốn đã bị cài chốt bên trong.

Nha dịch nuối đuôi nhau mà vào, nhanh chóng đi lục soát.

Quý Lương đi vào sân nhìn quanh bốn phía, trong sân bày biện một vài thùng chứa nước tiểu, và một xe đẩy nhỏ dùng để kéo phân.

"Thúi quá, ta đã nói ngửi thấy mùi thối, không ngờ bắt nguồn từ Diệp gia."

"Gã không phải làm nghề hiến súc vật sao? Từ lúc nào thay Chu đại gia làm nghề này kiếm sống?"

"Đúng vậy nha, ta cũng không biết đây." Những người vây ở cửa che mũi thảo luận.

Rất nhanh nha dịch đã xem xét một vòng rồi đi ra báo: "Đại nhân, đã lục soát qua, không tìm thấy người."

"Đại nhân, trong bếp có một cái bồn lớn lỗ liệu (*)." Phạm Lang mang cái bồn chuyển ra, "Mùi vị kia như thức ăn gã đã bán mấy hôm trước ỏ chợ."

(*)mình đoán là cái bồn đựng thịt, lòng … của người thì chuẩn hơn



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Độc Bá Thiên về bài viết trên: chick3n
     

Có bài mới 01.02.2018, 21:04
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6571
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 8.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ - Điểm: 11
Chương 38: Bắt

Dịch giả: madokangokngkeck

Là mùi vị kia, Quý Lương gật đầu, sau đó như nghĩ đến cái gì, cảm giác buồn nôn xộc thẳng lên đầu. Nói: "Các ngươi đến kho củi, hay nhà xí gì gì đó xem thử."

"Vâng."

"Đại nhân, mau đến xem, kho củi có một cái động." Tiếng Phạm Lang từ trong kho củi truyền ra.

Quý Lương đi vào trong nhà vừa nhìn, quả nhiên bên dưới đống củi có một cái hố, "Ngươi mang một người xuống xem nó đi thông hướng nào."

"Vâng." Phạm Lang lên tiếng, mang theo một cây đuốc nhảy vào động.

"Đại nhân, đại nhân..." Người điều tra nhà xí đột nhiên kêu lên, "Đại nhân mau tới đây, trong nhà xí có người."

"Ngươi có phải đã sớm biết rồi không?" Sau khi kinh ngạc qua đi, Quý Lương nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Chúc Ti Nam hỏi.

"Sớm đoán được, đại nhanh mau đi đi, bắt được hung thủ rồi kết án luôn." Chúc Ti Nam nói xong liền đi ra gian ngoài của tiểu viện.

"Ngươi không đi ư?"

"Thúi quá, ta đi về tắm rửa trước." Chúc Ti Nam nhíu mày, nhà xí có thêm mùi máu tươi.

"A..." Quý Lương cam chịu số phận, tiêu soái quay về trong sân, nói với nha dịch: "Đi báo cho Ngỗ tác đến."

...

"Trời ạ, người này... sao lại xuất hiện trong nhà xí Diệp gia... Chuyện gì xảy ra..." Người vây xem nhìn thấy một cỗ thi thể được phủ vải trắng được mang ra từ nhà Diệp gia, tản ra mùi tanh tưởi, chẳng qua không rõ đó là mùi thi thể thối rửa hay là mùi phân.

"Quả nhiên là Diệp Xuân làm?"

"Ta nghĩ đúng vậy, bằng không Huyện lệnh đại nhân thế nào lại mang người đến đây lục soát?"

"Ai nha ông trời ơi..., uổng công ta đối tốt với gã như vậy, gã vậy mà giết người..."

"Đúng đấy, quá kinh khủng..."

Huyện lệnh đại nhân, thật sự là do Diệp Xuân gây nên sao? Tiểu Xuân không phải là người như vậy, gã có chút nhát gan, hay rụt rè sợ hãi, không thể nào lại đi giết người được?" Tô đại nương tiến lên muốn ngăn Quý Lương rời đi.

"Đúng rồi. đại nhân, ở giữa có phải có hiểu lầm gì đó không." Tô Thiên nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Quý Lương, mặt mũi đầy thẹn thùng, cúi đầy nhỏ giọng nói. Quý Lương nhíu mày, "Đúng sai như thế nào, bản quan tự có chủ ý." Nói xong liền lách người rời đi.

"Đại nhân..." Tô Thiên ngẩn đầu, đôi mắt đầy dịu dàng nhìn chằm chằm bóng lưng tiêu soái của Quý Lương.

"Tiểu Thiên..." Tô đại nương lo lắng.

"Mẹ..." Tô Thiên suy ghĩ một chút nói: "Mẹ, đại ca nửa đêm còn phải bề bộn nhiều việc, sợ không tốt cho sức khỏe, hay mai để ta mang cơm cho đại ca đi."

"Con gái..." Tô đại nương thở dài, như muốn nói lại thôi.

*

Sáng hôm sau, tin tức Diệp Xuân là hung thủ đã truyền ra khắp thị trấn Ngô Đồng.

Mà giờ khắc này, nha dịch vẫn không ngừng tìm kiếm, Diệp Xuân rốt cuộc đi đâu?

Quý Lương từ trên đường cái trở về huyện nha, tới của nha môn thì đụng phải Tô Thiên.

Có lẽ nàng đang đợi ở chỗ này đấy, gặp Quý Lương đi tới thì ngại ngùng tiến lên hành lễ: "Đại nhân."

"Ngươi là?" Quý Lương nghi hoặc, ta nhận biết ư?

"Đại nhân, ta là tiểu muội của Tô Thu, xin hỏi đại nhân, đại ca của ta có ở đây không?" Tô Thiên cẩn thận từng li từng tí nói, ngẫu nhiên vụng trộm liếc mắt nhìn sắc mặt của Quý Lương.

Quý Lương đưa mắt nhìn hai tên nha dịch đang canh giữ ở cửa, lại nhìn một chút biểu lộ của Tô Thiên, sau đó không có vẻ gì là nóng nảy nói: "Bản quan không rõ ràng lắm, ngươi có thể hỏi thăm nha dịch thủ vệ." Nói xong trực tiếp tiến thẳng vào nha môn.

"Đại nhân, gần đây diễm phúc thật cạn." Lý Tứ cười trộm.

"Đúng không? Vậy phải chia cho ngươi chút ít rồi." Quý Lương đi nhanh về Vô Hoạn viện, "Chúc sư gia, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Vừa nói vừa đẩy cửa bên mái hiên phía tây.

Chỉ thấy Chúc Ti Nam đang mặc một chiếc áo mỏng, từ góc độ của Quý Lương vừa vặn trông thấy cơ bắp lồng ngực, rất trắng, rất dễ nhìn.

Quý Lương nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng, khá lắm, dáng người tốt như vậy, thật là muốn tự tay kiểm tra.

"Đã xem đủ chưa?" Chúc Ti Nam nhíu mày, động tác lưu loát rất nhanh đã mặc quần áo tử tế, trên mặt có vẻ giận đối mặt với Quý Lương: "Quý đại nhân có cái khẩu vị thật là tốt, hừ."

Quý Lương bị đẩy ra, lui về sau mấy bước, "Thi thể bị mổ bụng bên trong nhà xí kia, đã được xác minh là nhị nương của Diệp Xuân, Diệp Xuân có thể đã chạy vào núi Ngô Đồng, ta đã phái người bao vây núi, rất nhanh có thể bắt được."

"Ân.""Đúng rồi, việc ở nghĩa trang thế nào rồi?"

"Không có liên quan đến Quái đại gia." Chúc Ti Nam nói xong liền đi ra, lưu lại một mình Quý Lương chẳng biết làm sao.

"Người có thân phận thật là giỏi nha".

"Đại nhân, người đang lẩm bẩm gì đấy?"Lục tẩu chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ở sau lưng Quý Lương.

"Lục thẩm, tâm tình ta không tốt, buồn bực, nóng nảy..."

Lục thẩm nhìn quanh bốn phía, nói nhỏ: "Nguyệt sự sắp tới rồi hả?"

"Còn không có đây." Quý Lương lắc đầu, "Lục thẩm, ta bị Chúc sư gia gài bẫy."

Lục thẩm đã sớm biết chuyện này, lo lắng nhìn Quý Lương, thầm nghĩ: Đại nhân luôn luôn đơn thuần, bị Chúc Ti Nam gài bẫy là tự nhiên, nhưng đối với hắn thì có chỗ tốt gì chứ?

"Đại nhân không cần lo lắng quá mức, Chúc sư gia có lẽ cũng không có ác ý." Trực giác của Lục thẩm, Chúc Ti Nam cũng không có tâm mưu hại đại nhân, tình huống hiện thời ngày càng nguy cấp, chỉ dựa vào mỗi đại nhân là không thể giải quyết.

Quý Lương mím môi, thật không có ác ý sao? Nhưng nhìn không thấu, rất đáng sợ.

...

Trong thư phòng, chỉ có mỗi một người là Quý Lương.

"Đại nhân... Đại nhân...." Trương Tam trên đầu còn cuốn băng gạc chạy vội vào thư phòng.

"Đỡ hơn chút nào chưa?" Quý Lương nhìn Trương Tam hỏi.

"Tạ đại nhân quân tâm, đã tốt hơn nhiều." Trương Tam cười ngây ngô sờ lên cái trán đang được bọc kín, "Đại nhân, tối qua đều tại ta, bằng không đại nhân đã sớm bắt được hung thủ rồi."

"Chuyện này không liên quan đến ngươi." Quý Lương nhẹ giọng nói, lại rót một chén trà đưa cho gã: "Ngồi đi, uống ngụm trà." Trong lời nói mang theo ý không được phép từ chối.

"Tạ đại nhân." Trương Tam dè dặt ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh, cúi đầu.

"Đêm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Bẩm đại nhân, ta vốn ở trong bóng tối theo dõi Diệp Xuân, thấy gã ở ngõ Thanh Y đánh bất tỉnh một phụ nhân rồi đặt lên xe đẩy mang đi. Ta lo lắng gã hại vị phu nhân kia, bèn vội tiến lên ngăn cản...Thực có lỗi với đại nhân, ta đã phá hủy kế hoạch của ngài, còn để cho gã chạy mất." Trương Tam ảo não, chỉ hận thời gian không thể quay ngược lại.

Quý Lương cười trấn an: "Ngươi không cần phải để trong lòng, bọn Tô bộ đầu đang lục soát trên núi Ngô Đồng, rất nhanh sẽ bắt được gã thôi."

"Đại nhân, nếu ta để tâm nhiều hơn vào căn nhà rách nát kia, chuyện này cũng đã không xảy ra." Trương Tam thẹn đỏ cả mặt, "Đều tại ta nhát gan, không chịu xem xét cẩn thận."

"Trương Tam, ngươi có nhớ tình trạng Diệp Xuân khi đó thế nào không? Đại loại như liểu lộ, hay động tác?" Quý Lương đã hỏi qua Chu phu nhân, nàng ta chỉ lo khóc, căn bản không nhìn thấy được gì.

Trương Tam nhớ lại, "Lúc ta đi phía sau gã, cảm thấy gã dường như đang kiềm chế gì đó, không ai muốn tới gần hắn. Đêm qua lúc gã đi đổ phân, bộ dạng hùng hỗ, động tác trên tay cực kỳ thô lỗ. Gã ở bên ngoài của hàng thợ may đợi lúc Chu phu nhân đi ra, canh lúc nàng đang đóng cửa tiệm thì dùng một cây côn gỗ vốn để quấy nước gạo đánh vào gáy nàng." Trương Tam dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: "Gã giống như đã biết ta ở phía sau, ngay lúc ta vừa đến gần thì cho ta một gậy vào trán."

"Sợ là gã đã thấy cái bóng của ngươi." Quý Lương suy đoán.

"Đại nhân, tên Diệp Xuân kia rất nóng nảy, tức giận, gã thực sự muốn giết Chu phu nhân." Trương Tam bổ sung.

"Còn nhớ cái gì đặc biệt nữa không?"

Trương Tam lắc đầu, thật sự nghĩ không ra.

"Không thể nghĩ ra thì thôi, ngươi lui xuống nghỉ ngơi trước." Quý Lương mím môi tiếp tục suy tư.

Cái tên Diệp Xuân có có nội tâm rất phù hợp với phạm trù của một gã tội phạm giết người biến thái, dưới kích thích bên ngoài nảy sinh ý đồ phạm tội, nhưng nhân cách của gã lại có chỗ thiếu sót, quá mức thiếu khả năng khống chế. Kích thích và hoàn cảnh giống nhau đều có thể thúc đẩy gã gây án, đánh mất khả năng tự khống chế, dục vọng mãnh liệt, cho nên sẽ áp dụng một loạt các mách khóe để thực hiện hành vi phạm tội.

Nhưng có cảm giác nếu Diệp Xuân thực sự là hung thu giết người, kết hợp với bối cảnh thân phận của gã, lại giống như người có tính cách phân liệt, hoặc là tinh thần phân liệt ngắt quãng(*)?

(*) có thể hiểu là lúc bệnh lúc không

Quý Lương chẳng qua chỉ suy đoán, nàng cũng không am hiểu phân tích những thứ này, chẳng qua chỉ yêu thích truyện trinh thám thôi.

Giữa trưa, trời nắng chang chang, phía sau nghĩa trang là núi Ngô đồng, tiếng ve kêu râm ran bốn phía.

Lưu Võ gỡ túi nước bên hông uống ừng ực vài miệng, "Lão đại, núi lớn như vậy, gã có thể chạy đi đâu?"

"Cứ theo hướng kia mà đuổi theo, đừng để gã chạy thoát, mọi người phải chú ý đến những sơn động mà người có thể ẩn nấp." Tô Thu chỉ vào cành lá bị bẻ gãy, ánh mắt u ám nhìn cách rừng Ngô Đồng gió thổi không lọt.

"Vâng..." Trương Tam rút yêu đao, trái phải chém cành lá, cận thận từng li từng tí đi lên núi.

Gió phất qua, rừng núi âm u.

"Lão đại, ai cũng nói Ngô Đồng có chuyện ma quái xảy ra, lỡ như..." Phạm Lang có chút sợ hãi, mỗi lần đi nghĩa trang đều là thách thức với gã đấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Độc Bá Thiên về bài viết trên: chick3n
     
Có bài mới 03.05.2018, 22:09
Hình đại diện của thành viên
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
ღ¤ʚʚCáViênღXôiɞɞ¤ღ
 
Ngày tham gia: 03.04.2016, 16:11
Bài viết: 6571
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 8.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ - Điểm: 10
Chương 39: Thẩm vấn (1)

Dịch giả: madokangokngkeck

"Giữa ban ngày ban mặt sợ cái quỷ gì." Tô Thu quát to: "Không làm chuyện trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa, tìm kiếm cẩn thận cho ta, nếu để cho gã chạy thoát, thì thật không có cách nào bàn giao bên phía đại nhân."

"Vâng."

"Rầm ào ào"- Trong cánh rừng Ngô Đồng rậm rạp truyền tới âm thanh chạy nhanh.

"Lão đại, bên kia có động tĩnh." Lưu Võ vội vàng hô lên.

"Đuổi theo." Tô Thu gấp gáp chạy vào trong rừng, không thấy tung tích.

Đám người Lưu Võ vội lần theo dấu vết Tô Thu để lại đuổi theo, không lâu lắm, từ trên sườn dốc sâu trong rừng nhìn xuống có thể thấy thấp thoáng bóng dáng Tô Thu và một thanh niên áo xanh đang vật lộn.

Tô Thu không rút đao, mà nắm lấy vạt áo của người thanh niên kia, vung nắm đấm đánh vào má trái của người nọ. Người nọ cố gánh giãy giụa nhưng trốn không thoát.

Mấy người Phạm Lang cẩn thận bò xuống sườn dốc, vừa đến gần thì nghe thanh âm chất vấn của Tô Thu vang lên, "Diệp Xuân, có thật là người làm?"

Diệp Xuân không trả lời, chỉ một mực trầm mặc.

"Uổng công mẹ ta đối xử với ngươi tốt như vậy, ngươi làm những chuyện thế này chẳng khác nào phụ lòng của bà ấy."Tô Thu không ngừng chất vấn, nắm chặt nắm đấm lại muốn đánh vào má của Diệp Xuân."

Phạm Lang và Lưu Võ tranh thủ thời gian tiến lên, một người giữ chặt nắm đấm của Tô Thu, một người khống chế Diệp Xuân lại.

Phạm Lang nhìn mặt mũi Diệp Xuân bị đánh bầm dập. không đành lòng cao giọng khuyên nhủ: "Lão đại, quả đấm thép của ngươi nếu đánh chết hắn thì phải làm sao đây? Đại nhân còn phải tra án đấy."

Tô Thu đã bị kéo ra, nhổ ra trên mặt đất một ít máu loãng, nâng tay trái xoa xoa vết trầy trên mặt, thở hổn hển lạnh lùng nói: "Mang đi."

"Lão đạo, ngươi không có việc gì chứ?" Phạm Lang nhìn vết thương trên mặt Tô Thu, đầy lo lắng hỏi.

"Không có việc gì." Tô Thu lâu cái trán đã rịn đầy mồ hôi, bò lên phía trên sườn dốc.

**

Quý Lương mặc một thân quan phục màu xanh ngồi phía sau án đường, cầm kinh đường mộc(*) đập vang - phanh.

(*)cái phách để gõ của quan khi xử án, bạn nào xem phim trung quốc nhiều chắc biết.

"Thăng đường." Tiếng nói đầy quyền lực.

"Uy Vũ." Sáu nha dịch đứng hai bên, cầm thủy hỏa côn(*) hô hào đầy uy vũ.

(*)gậy công sai.

Bên ngoài đại đường đầy dân chúng vây quanh.

Quý Lương mắt nhìn dân chúng bên ngoài, người huyện Ngô Đồng quả nhiên bát quái.

Sau khi Tô Thu mạng Diệp Xuân về quy án vào chiều hôm qua, Tô Thu suốt đêm thẩm tra một phen, nhưng Diệp Xuân vẫn duy trì trầm mặc.

Sau khi Chúc Ti Nam sửa sang xong toàn hồ sơ vụ án(án lục) giết người liên hoàn, giao cho Quý Lương, để cho nàng thẩm tra.

Sở dĩ chọn lúc sáng gần đến trưa để thẩm tra, đó là vì chiếu cố Lục thẩm ở cửa huyện nha bày quầy bán hàng.(quá cơ hội rồi >_<)

Quý Lương nâng giọng hô: "Dẫn phạm nhân."

Tô Thu dùng thanh âm cao gấp mấy lần lặp lại: "Dẫn phạm nhân."

Chính khí vang vọng đại đường, phối hợp với mấy chữ "minh kính cao huyền(*)" trong đại đường càng khiến không khí thêm trang trọng nghêm túc.

(*) Gương sáng treo cao.

"Diệp Xuân đã được mang đến." Phạm Lang và Trương Tam, mỗi người một bên đề ép Diệp Xuân vốn đã bị gồng cùm, xiềng xích hai tay, hai chân đi vào trong đại đường, trực tiếp đá gã quỳ trên mặt đất. Một thân áo trắng tù nhân kia ngược lại lộ ra chút khí tức công tử.

Bên ngoài truyền đến thanh âm, "Thật là tiểu Xuân"

"Không biết có phải sự thật hay không, đừng có xử án oan nhé."

"Ai biết nha, cái Huyện lệnh kia dường như so với trước kia tốt hơn nhiều..."

"Yên lặng." Quý Lương gõ vang kinh đường mộc lần nữa, lạnh lùng nói: "Bên dưới là Diệp Xuân."Diệp Xuân cúi đầu, nhẹ nói: "Vâng." Không hề ngẩng đầu.

Nếu không phải trong đại đường yên lặng đến tiếng kim rơi đều có thể nghe được, thì âm thanh như tiếng côn trùng kia thực khó mà nghe thấy.

"Nói lớn lên!"

"Vâng!" Thanh âm đề cao một chút.

Quý Lương cầm án lục(hồ sơ vụ án) mà Chúc Ti Nam đã sớm chuẩn bị hỏi: Đêm mưa lớn ngày 18 tháng 7. Hoa Lạc cô nương bị người ta hành hạ đến chết tại dưới cầu thành Bắc, phía trước thân thể bị người mổ bụng moi hết ngũ tạng. Đêm mưa lớm ngày 26 tháng 7, bà chủ cửa hàng rèn sắt ở thành Nam là Tằng Mỹ Ngọc bị giết hại trong miếu sơn thần ở ngoài thành. Nơi vụ án phát sinh có dấu vết heo nhà từng xuất hiện. Chạng vạng tối ngày mùng một tháng tám, Thôi quả phụ bị người tập kích ở Mê Tùng Lâm(rừng) ngoại thành. Đêm khuya ngày mùng 8 tháng 8, Chu phu nhân bị người tập kích tại ngõ Thanh Y. Sau đó bị mang đến tiểu viện bỏ hoang đối diện nghĩa trang."

Một bên ghi nhớ, một bên quan sát phản ứng của Diệp Xuân, khuôn mặt gã đầy căm ghét, chán ghét quỳ ở nơi đó, đôi bàn tay dấu trong tay áo.

"Còn nữa, trong nhà xí của nhà ngươi có một thi thể đã thối rữa ở mức độ cao. Trên cổ thi thể kia đeo một vòng trân châu giả vốn là của nhị nương Lý Thúy Hoa của ngươi." Quý Lương nhếch môi tiếp tục nói: "Bổn quan đã phái người đến thôn của Lý Thúy Hoa hỏi thăm, được biết nàng ta chưa từng về nhà mẹ đẻ."

Diệp Xuân nghe tên của Lý Thúy Hoa, giữa lông mày nhíu chặt, khuôn mặt đầy ghét bỏ và khinh bỉ.

"Tất cả những người chết đều bị mổ bụng, hạ thể và lưng đều có dấu vết bị người ta dùng côn gỗ ngược đãi, trừ nhị nương của ngươi, trên thi thể của những người khác đều có dấu vết bàn tay của ngươi đang che giấu kia." Quý Lương nói xong, híp hai mắt nhìn gã, quả nhiên thấy gã duỗi tay từ trong áo ra, sau đó tiếp tục nói: "Trong tay nhị nương của ngươi còn nắm chặt thủ trạc( vòng tay) mà mẹ ngươi để lại cho ngươi."

Mặt mũi Diệp Xuân vẫn đầy chán ghét và khing thường như cũ, giống như đêm qua, không hề lên tiếng.

"Vì sao ngươi lại giết các nàng? Các nàng đều không làm hại ngươi, vì sao ngươi phải dồn bọn họ vào chỗ chết." Quý Lương có chút kích động, ẩn ẩn mang theo cảm xúc chủ quan của mình quát, thanh âm không ngừng quanh quẩn trong sảnh đường.

"Quý đại nhân..." Chúc Ti Nam lạnh giọng nhắc nhở Quý Lương, phải tránh việc quá mức kích động.

Quý Lương mấp máy môi, che giấu hận ý trong đáy mắt, thu hồi cảm giác đồng tình và kích động, chốc lát tỉnh táo tiếp tục ép hỏi: "Diệp Xuân, đừng tưởng cứ trầm mặc là có thể che dấu sự thật ngươi đã giết người."

Diệp Xuân vẫn một mực cúi đầu như trước, thù hận và chán ghét trong mắt khiến người ta khó hiểu.

"Đại nhân, ngài cũng không thể vu oán giá họa nha."

"Đúng đấy đúng đấy, người ta cũng không nói gì, tất nhiên là không phải."

"Ai biết được, tri nhân tri diện bất tri tâm(*)."

(*) biết người biết mặt nhưng không biết lòng.

"Chúng ta là người nhìn Diệp Xuân trưởng thành, không thể nào là tội phạm giết người được."

"Ngươi không phải ngày nào cũng trông coi gã, ngươi biết cái đếch gì..."

Bên ngoài đại đường, đầy rẫy thanh âm tạp nham, Quý Lương không thể không gõ vang kinh đường mộc lần nữa, " Yên lặng."

Trong mắt Diệp Xuân, vẻ chán ghét sâu không thấy đáy, Quý Lương nhìn thấy cũng có chút kinh hồn bạt vía, suy nghĩ một chút bèn thay đổi phương thức tra hỏi, ôn nhu mở miệng: "Năm ngươi tám tuổi, mẹ ngươi gả cho bố dượng của ngươi, nhị nương của ngươi bây giờ là thê tử tái giá của bố dượng ngươi sau khi mẹ ngươi mất đúng không?" (Phức tạm quá, chương trước có lỗi mình sẽ điều chỉnh lại, sr)

Diệp Xuân nghe thấy mẫu thân của gã, môi mắt bị thù hận che lấp xuất hiện một chút rung động.

"Bố dượng và nhị nương đối xử rất tệ với ngươi đúng không?"

"Bọn họ thường xuyên đánh chửi ngươi đúng chứ?"

"Bọn họ chẳng những chiếm đoạt phòng ở của cha ngươi, mẹ ngươi còn vì mệt nhọc mà mất, bình thường không đánh thì cũng mắng ngươi đúng hay không?"

Không nói một câu, khuôn mặt Diệp Xuân càng dữ tợn thêm một phần.

"Sau khi bố dượng của ngươi chết, nhị nương của ngươi càng thêm ghét bỏ ngươi, không ngừng đánh chửi ngươi, cho nên ngươi mới giết chết nàng ta đúng chứ?" Thanh âm của Quý Lương càng thêm êm dịu, ôn như mang theo vài phần dụ dỗ.

Nếu ở xã hội kia, đã sớm có luật sư phản đối việc nàng dụ dỗ rồi.

"Hành vi của nàng ta không bị ước thúc, bèn dùng ngươi để trút giận, ruồng bỏ ngươi cái này không tốt cái kia không tốt..."

Thanh âm của Quý Lương không ngừng phiêu đãng trong đại đường, người ở đây nghe được trong lòng không khỏi run sợ.

"Cho tới hôm đó, ngươi không nhẫn nhịn được nữa, nhìn ô ngôn uế ngữ không ngừng từ miệng phun ra từ miệng của nàng ta, ngươi liền hận không thể giết chết ả. Rốt cuộc ngươi xông lên bóp cổ nàng ta, không ngừng bạt tai, mắng nàng ta là tiện nhân. Nàng ta không ngừng giãy giụa, với tay lên mặt, cánh tay của ngươi, ngươi thật sự rất ghét, rất hận ả."

Quý Lương nhìn khuôn mặt giãy giụa của Diệp Xuân, hai tay siết chặt nắm đấm, toàn thân phát run, tựa hồ đang khắc chế cái gì đó, nàng nhíu mày tiếp tục nói: "Ngươi tiện tay cầm một cái côn gỗ vừa thô vừa to, không ngừng đâm vào lưng và hạ thể nàng ta, không ngừng mắng chửi ả ta là đồ đê tiện ngàn người cưỡi, vạn người gối. Đêm hôm đó, sấm sét vang dội, mưa to gió lớn, căn bản không ai nghe được tiếng kêu cứu của nàng ta. Ngươi đâm đủ rồi, liền cầm lấy thanh đao ngươi hay dùng để chặt xương xẻ bụng của ả ra, không cẩn thận chém trúng sương sườn của ả, bã xương liền văng tung tóe lên mặt, lên người, trong miệng ngươi... Nguơi không ngừng mắng chửi ả, ả dựa vào cái gì hành hạ ngươi, dựa vào đâu mà đối xử với ngươi như vậy, ngươi muốn xem xem lòng của ả rốt cuộc có phải màu đen không... Ngươi moi từng cái, từng cái ra ngoài, tùy ý ném vào trong chậu đồng. Huyết dịch đầy đất như hoa hồng nở rộ, rất tươi đẹp đúng không?"

"Cảm thấy rất vui vẻ, cảm thấy như được giải thoát, cuối cùng đã đem tất cả mọi thứ ả gây ra cho ngươi trả lại hết cho ả, rút cuộc giải thoát rồi." Thanh âm quanh quẩn càng thêm linh hoạt kỳ ảo.

"Ngươi cho rằng người ác độc như ả, không đáng được mai táng, đến cả địa ngục cũng không được phép đi, nên ném xác ả vào trong hầm phân để ả mang tiếng xấu muốn đời, mặc kệ dòi bọ quấn quanh, mặc kệ thân xác ả từ từ hư thối." Quý Lương thả lỏng hai bàn tay đang nắm chặt thành quyền dưới bàn, móng tay đâm vào da thịt, như kim châm muốt xát. "Mỗi ngày, lúc ngươi đi vệ sinh, có phải hay không sẽ tới xem vài lần, xem xem ả đã rửa nát hay chưa. Ngửi mùi thối rửa kia, có phải cảm thấy đó mới là chân thật."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, lengoc2510 và 181 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.