Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

 
Có bài mới 24.06.2018, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 836
Được thanks: 7077 lần
Điểm: 42.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác - Điểm: 50
Chương 100. Đại Kết Cục (2)

Tiêu Dịch phải bắt phạm nhân □□, sau khi dẫn An Nguyệt Thiền đi trực tiếp rời khỏi Hầu phủ. Nhiều ngày không thấy cho dù là mới vừa rồi nhưng hắn một câu cũng chưa từng nói với nàng, Thẩm Họa khó tránh khỏi có chút chua xót.

Hầu phủ nhất thời ầm ĩ lòng người bàng hoàng, cảm xúc Tiêu lão phu nhân xuống thấp, Thẩm Họa bèn ở lại chăm sóc Dục Ca Nhi. Buổi tối ở Kỳ Lân cư sau khi dỗ cậu nhóc ngủ, nàng trở về phòng ngủ tự mình lăn qua lộn lại nằm ở trên giường, ngủ không yên.

Ước chừng đến đêm khuya, bên ngoài vang tiếng gõ cửa cốc cốc, Thẩm Họa bị quấy rầy, mới đi mở cửa. Nàng biết trừ Tiêu Dịch, không phải là những người khác.

Cửa vừa mở ra, một bóng đen che đi ánh trăng, Thẩm Họa vừa định há mồm, lại trực tiếp bị người kia ngậm chặt môi, hung hăng hôn lên, mang theo một vẻ quyết tâm bá đạo giống như là trừng phạt nàng, hoặc như là cố hết sức đóng dấu chồng lên lưu lại hơi thở của mình. Thẩm Họa bị hắn làm đau, chỉ có thể kêu rên, nhưng Tiêu Dịch bá đạo như vậy dùng hành động tỏ rõ nhớ nhung của hắn, khiến trong lòng Thẩm Họa nhất thời bình tĩnh lại, vì vậy ôm lên hông của hắn mặc cho hắn xoa bóp.

Hai người ngã xuống giường giằng co một lát, Thẩm Họa có chút sức cùng lực kiệt, Tiêu Dịch nhìn ra nàng không còn chút sức lực nào mới khẽ thu tay lại. Thẩm Họa cũng không định ngủ, lại trợn tròn mắt nhìn hắn. Tối tăm trên mặt Tiêu Dịch rốt cuộc thoáng tan đi chút, Thẩm Họa nhỏ giọng nhẹ nhàng nói: "Ta không nên lừa gạt huynh, nhưng lúc đó ta chỉ sợ bản thân hãm sâu trong sự dịu dàng của huynh, không rút ra được, mới cố hết sức muốn rời Hầu phủ, rời khỏi bên cạnh huynh. Nếu sớm biết ta sẽ gả cho huynh, Họa Nhi tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện hoang đường đó."

Nàng sớm muốn giải thích cho hắn nghe những lời này rồi.

Tiêu Dịch chợt nghe nàng bắt đầu giải thích chuyện gây gổ, đáy mắt hiện ra tầng tầng kinh ngạc, thì ra là Họa Nhi nàng bởi vì mình mới. . . . . . Là hắn hiểu lầm nàng, lại nghĩ đến lúc ấy một nữ cô nhi như nàng bất lực u mê ở Hầu phủ, chỉ đành phải buộc chặt hai cánh tay, đau lòng hôn rồi lại hôn, "Là ta không tốt, ta không nên bởi vì một người không quan trọng giận dỗi với muội. "

Thẩm Họa tiếp tục nói, mới nói ra lời chân chính muốn vào đêm đó, "Tiêu Dịch, đêm động phòng hoa chúc đó ta muốn nói thật ra thì không phải vậy đâu. Ta muốn nói rằng, nếu như huynh coi ta như là thê tử, thì đừng gạt ta. Ta muốn biết, muốn biết ý nghĩ trong lòng huynh, muốn biết huynh đang làm cái gì, càng muốn biết sau đó huynh muốn làm cái gì. Cho dù là kết quả như thế nào, ta cũng bằng lòng đứng ở bên cạnh huynh, mà không phải núp ở phía sau huynh. Đều nói giữa phu thê như chim liền cánh, ta nguyện cùng huynh làm phu thê như vậy."

Tiêu Dịch nghiêm túc nghe nàng nói xong, không khỏi cảm động, trên mặt suy nghĩ sâu xa mấy phần theo, mắt phượng nhìn tiểu nhân nhi quật cường trong ngực. Hắn thay nàng vuốt vuốt tóc mai xốc xếch bên tai, bất đắc dĩ nói: "Ba năm trước, ta đã biết An Nguyệt Thiền chưa chết."

Thẩm Họa bị những lời này quấy nhiễu đột nhiên gạt bỏ buồn ngủ, kinh ngạc hỏi: "Huynh đã biết nàng ta chưa chết, vì sao lúc trước không đón nàng ta trở lại?"

Tiêu Dịch híp mắt lại, trong đêm tối lóe sáng loáng, "Muội chắc đã nghe nói nàng ta là bởi vì cứu Dục Ca Nhi mới ngã xuống vách núi đúng chứ?"

"Ừ." Nàng gật đầu, nhưng nhìn vẻ mặt Tiêu Dịch lại càng ngày càng âm u lạnh lẽo, loại âm u lạnh lẽo này vẫn là từng thấy trên mặt hắn lúc vạch trần chuyện Mặc Lan độc hại Dục Ca Nhi trước kia, chẳng lẽ. . . . . .

"Chẳng lẽ tình huống lúc đó không phải như thế?"

"Cuối cùng nàng ta ném Dục Ca Nhi ra trên sườn dốc là thật, nếu cuối cùng nàng ta không làm như vậy, ta nhất định khiến nàng ta nợ máu trả bằng máu."

"Đến cùng thì đã xảy ra chuyện gì?" Thẩm Họa vội vã hỏi tới.

Tiêu Dịch cúi đầu mổ hôn môi anh đào của nàng một cái, "Nhìn tới nhìn lui vẫn là lòng Họa Nhi của ta lương thiện nhất, đối với Dục Ca Nhi tốt nhất."

Chỉ một câu nói này, đáy lòng Thẩm Họa đã hiểu bảy tám phần. Sợ là An Nguyệt Thiền và Mặc Lan nảy sinh ý nghĩ giống nhau, đều cảm thấy con riêng Dục Ca Nhi này cực kỳ chướng mắt, muốn loại trừ đi. Tâm tư này thật là ác độc mà.

Tiêu Dịch cười lạnh, từ từ nói với nàng chân tướng ngay lúc đó, thì ra là ba năm trước đây An Nguyệt Thiền tự biên tự diễn ra màn kịch này, nhưng trời tính không bằng người tính. Nàng ta muốn hại tánh mạng của Dục Ca Nhi, nhưng ngay cả bản thân cũng hại đi vào, cuối cùng ném Dục Ca Nhi lên. Thẩm Họa đoán nàng ta chắc là muốn cho Tiêu Dịch nhớ nhung nàng ta cả đời này. Vậy mà, nàng ta lại được một thợ săn dưới vách núi cứu, cưới làm thê tử, trong vòng ba năm còn sinh hai đứa bé cho thợ săn này. Hoàn toàn không phải như bản thân An Nguyệt Thiền nói là được vợ của thương nhân cứu, làm nô tỳ ở trong phủ. Có một điểm nàng ta không có lừa nàng, nàng ta đã mất trí nhớ. Nếu lúc ấy không mất trí nhớ, sao An Nguyệt Thiền có thể cam lòng nương thân cho một thợ săn.

Lúc ám vệ tìm được nàng ta, nhưng cũng đồng thời moi ra chân tướng, Tiêu Dịch nể tình rốt cuộc nàng ta giúp hắn cho Dục Ca Nhi có được thân phận, bèn thả nàng ta tự sinh tự diệt, đối ngoại chỉ nói An thị xác thực đã qua đời.

Hiện tại Thẩm Họa dĩ nhiên là rõ ràng vài nguyên do, không khỏi hỏi: "Cho nên nàng ta vừa xuất hiện, huynh bèn cố ý để cho nàng ta ở lại?"

"Bởi vì có người muốn cho nàng ta ở lại."

"Tống Tử Quận, đúng không?" Thẩm Họa hỏi tới, lúc ấy nàng đã cảm thấy trong này nhất định có nhiều bí ẩn, không đơn thuần là muốn ồn ào đám cưới của nàng và Tiêu Dịch, "Vì sao hắn phải làm như vậy?"

Tiêu tướng quân nặng nề cắn chữ nói: "Người này lòng muông dạ thú! Hắn là con mồ côi của Hung Nô Vương, một lòng muốn quấy rối Đại Lương ta."

Thẩm Họa nghe xong hít vào một hơi, có chút cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lại quá mức khiếp sợ. Tiêu Dịch liếc mắt người trong ngực một cái, thấy vẻ mặt nàng hoàn toàn trố mắt không tin, lập tức ngồi dậy từ trên giường. Đứng dậy đến trước bức chân dung bên cạnh giường lớn, hắn gỡ bức chân dung xuống, không biết đụng nút gì, lại bắn ra một cơ quan. Tiêu Dịch từ bên trong lấy ra một tài liệu, lại bỏ dạ minh châu lại ở bên cạnh để cho nàng tự mình xem qua.

Thẩm Họa không kịp chờ đợi đọc xong tài liệu, càng đọc đến phía sau nàng càng sợ hãi, nhìn từ bề ngoài Tống Tử Quận chính trực hiền lành lại là người tâm tư âm trầm ác độc như vậy, lỗ chân lông trên người cũng không nhịn được âm u lạnh lẽo dựng thẳng lên. Hắn là con trai út của Hung Nô Thiền Vu, để cho thuộc hạ đóng vai hải tặc, trộm cướp chung quanh ở Đại Lương làm việc ác, tích luỹ tài lực, chỉ vì khơi lên ngọn lửa chiến tranh ở biên cảnh lần nữa. Lại hết sức nâng đỡ thái tử hiện nay lên ngôi, ý muốn đảo loạn Đại Lương, lòng tàn nhẫn kia rõ rành rành mà.

"Tống Tử Quận có lòng dạ đáng chém, hiện tại Họa Nhi biết được người kia là âm hiểm đến cỡ nào chứ?"

Thẩm Họa không muốn đánh giá vị bạn đồng môn năm xưa, nàng khép lại trang bìa sách, nặng nề thở dài.

Tiêu Dịch thu tài liệu, lại lần nữa đụng vào cơ quan cất xong, chỉ ý vị sâu xa nói: "Tống Tử Quận muốn biết kế hoạch mà ta với Tây Bắc hầu liên kết, ta bèn chuẩn bị xong một phần ở thư phòng phủ tướng quân, chỉ chờ An Nguyệt Thiền đi lấy, rốt cuộc là mắc câu, lại là uất ức Họa Nhi của ta."

Hiện tại, Thẩm Họa rốt cuộc biết tất cả chân tướng, Tống Tử Quận không vào được phủ tướng quân, nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế thu mua người thân thiết bên cạnh Tiêu Dịch. Người này có thể ra vào phủ tướng quân lại không bị hoài nghi, hình như không có thí sinh thích hợp hơn An Nguyệt Thiền đã có nhược điểm trong tay kia.

"Hôm nay, Họa Nhi biết ngọn nguồn, nên ngủ cho ngon giấc rồi."

Thẩm Họa đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, giọng nói chứa không vui chất vấn hắn: "Nếu huynh đã tính toán rõ ràng, vì sao không báo cho ta biết trước, còn để cho ta đau lòng vô ích rất nhiều ngày."

Tiêu Dịch không biết làm sao, "Ta cũng là lúc đón dâu mới nhận được thám tử báo lại. Chuyện đã đi qua, tối nay ngủ một giấc thật ngon, Họa Nhi."

"Không ngủ được." Thẩm Họa thở dài thật thấp, mới vừa biết chân tướng làm sao bản thân có thể ngủ. Hơn nữa, Dư biểu tỷ dẫn nàng đến nhã gian của lầu thư họa, thấy đủ loại chắc cũng là Tiêu Dịch đặc biệt sắp xếp nhỉ. Còn có, thợ săn kia cũng là cố ý dẫn tới trước mặt nàng, để cho mình tự đi tố giác An Nguyệt Thiền trút giận!

Hắn lại cúi đầu đến gần mặt của nàng, lời nói mập mờ, "Nếu đã không ngủ được, chúng ta có thể làm chút việc khác." Hắn có ý riêng vuốt ve tay mềm của nàng.

Thẩm Họa đỏ mặt trừng hắn.

Tiêu Dịch buông tay trắng thon thon của nàng ra, nhéo nhéo lên gương mặt nóng lên của nàng, lại thuận thế ôm đầu nàng vào trong ngực, nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc của nàng, "Họa Nhi chớ suy nghĩ quá nhiều, ngủ đi, ta ở cùng muội."

"Theo ta cả đời này." Thẩm Họa đề ra yêu cầu.

Tiêu Dịch cười ha hả, cúi đầu khẽ hôn cái miệng nhỏ nhắn của nàng, "Được, một lời đã định."

Hai người ôm nhau còn chưa ngủ nửa canh giờ, Cầu Dũng đã vội vã dẫn theo thị vệ tới đây, hơn nửa đêm có thể chạy đến Kỳ Lân cư kêu Tiêu Dịch thì nhất định đã xảy ra việc quan trọng.

Thẩm Họa thắp đèn, Tiêu Dịch vội vàng mặc quần áo vào, "Đã xảy ra chuyện gì?"

Ở bên ngoài, Cầu Dũng bẩm báo nói: "Tướng quân, có người cướp Thiên Lao, phế thái tử và Bùi Thái Phó, Tống Tử Quận đều chạy trốn rồi."

Sắc mặt Tiêu Dịch trầm xuống, "Lập tức phong thành, thông báo Điện hạ."

Nửa tháng sau truyền đến tin tức, bè phái phế thái tử bỏ chạy tới khu vực Bình Nam, tập kết Tương Tây vương và vài chục vạn binh mã. Bọn họ dựng cờ hiệu "Thanh Quân Trắc", lấy mười tội trạng lớn trên danh nghĩa phế thái tử Lưu Cung bị vu cáo hãm hạ bẩm tấu lên bệ hạ, giận dữ mắng mỏ Lưu Hằng dùng thế lực bắt ép thánh thượng, hành thích vua mưu phản vân vân.

Thế cuộc Kinh Thành lần nữa trở nên căng thẳng, Lưu Hằng phong Tiêu Dịch là Thống soái ba quân, dẫn binh dẹp loạn đảng. Ngày hôm đó, sau khi Tiêu Dịch trở lại trực tiếp sắp xếp một chiếc xe ngựa, để Tiêu lão phu nhân và Thẩm Họa đến biệt uyển bên ngoài Kinh Giao ở lại tạm thời. Nàng biết Tiêu Dịch không muốn khiến nàng lo lắng mỗi lần nghe được chiến báo. Lúc này, Thẩm Họa có thể làm chính là nghe lời, để cho Tiêu Dịch yên tâm chỉ huy binh mã chiến thắng trở về.

Trong biệt uyển thanh tịnh, ngay cả một người đồng hương cũng không có, thường xuyên là Hồng Ngọc hoặc là Tiêu Tĩnh Dư tới thăm nàng. Tuy là Bùi phủ bị đóng cửa, nhưng nữ quyến, người không có quan chức cũng không bị vào ngục. Lưu Hằng nhân hậu cũng khiến cho hắn lấy được càng nhiều sự ủng hộ tích cực của dân chúng Kinh Thành.

Thẩm Họa không muốn thường xuyên lo lắng Tiêu Dịch, bèn tìm việc vui cho mình, bảo Mộc Quỳ mua thật nhiều hạt giống, tự mình khai hoang mở rộng đất đai, chôn xuống hạt giống, hi vọng chờ Tiêu Dịch tới đón nàng trở về thì hắn cũng có thế ăn được rau dưa nàng tự tay trồng.

Có điều hạt giống mới vừa mọc ra dây leo mảnh mai, Hồng Ngọc đã lớn bụng cũng bị đưa đến Hầu phủ ở cùng Thẩm Họa. Thế cuộc trong kinh nhất định càng thêm căng thẳng, nếu không Cầu Dũng sẽ không đưa Hồng Ngọc tới đây. Lại qua một tháng, Tiêu Tĩnh Dư cũng lại được Bùi Diễm tự mình đưa tới. Hai người mặc quần áo màu trắng, Thẩm Họa mới biết là hoàng thượng băng hà, cả nước thương tiếc.

"Dư tỷ tỷ, thế cuộc Kinh Thành như thế nào rồi?" Thẩm Họa có thể tóm lại người tự nhiên muốn hỏi một chút tình huống.

"Lưu Hằng kế vị rồi, Lưu Cung tập kết binh mã thất bại thảm hại, lúc này chính như loại chuột kiến chạy toán loạn bốn phía." Đuôi lông mày của Tiêu Tĩnh Dư cũng không nhướng một chút hờ hững nói. Thẩm Họa nghe xong thở phào nhẹ nhõm thật to, lộ ra một nụ cười mà nhiều ngày nay không thấy, Hồng Ngọc ở bên cạnh lại là mừng đến phát khóc.

Chỉ là Thẩm Họa rất nhanh lại cảm thấy vui mừng như vậy có chút không ổn. Hiện tại, dù sao Dư tỷ tỷ cũng là nàng dâu của Bùi gia, Bùi Thái Phó vẫn là tâm phúc vây cánh của thái tử. Hôm nay thái tử thành phản đảng thất bại thảm hại, nếu tân hoàng muốn quét sạch vây cánh nhất định bắt Bùi gia khai đao đầu tiên.

Tiêu Tĩnh Dư làm như nhìn ra tâm tư của Thẩm Họa, vừa gọt trái cây, vừa ngước mắt nhìn hai người một cái, rất bình tĩnh mà nói: "Họa muội muội không cần như vậy, tranh giành ngôi vị hoàng đế vốn là như vậy, nhất định phải có người đi lên, cũng phải có người rơi xuống. Lúc trước, Bùi gia vu cáo hãm hại Tạ gia, Lãnh gia thông đồng với địch phản quốc. Hôm nay, Bùi gia xu thế suy tàn, cũng là tự rước lấy rối rắm, chẳng oán được ai." Lời nói này của Tiêu Tĩnh Dư không nghiêng lệch ngược lại công chính.

Tách ra quả táo mà nàng cắt nhỏ, đẩy cái mâm đến trước mặt hai người, khẽ mỉm cười, "Lại nói nếu không có Bùi gia trói buộc, ta và Bùi Diễm định cùng đi du lịch ở bên ngoài."

Thẩm Họa nhìn trong đôi mắt đen của Tiêu Tĩnh Dư đột nhiên phát ra sáng chói, trong lòng biết Dư tỷ tỷ không chỉ bởi vì có thể đi ra ngoài du lịch mà mừng rỡ, mà là bởi vì nàng tìm được phu quân có thể một đời một kiếp một đôi người, nắm tay cùng thưởng thức sông núi Đại Hà.

***



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 29.07.2018, 21:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: HNRTV, antunhi, linhkhin, san san, silenthill00, xichgo, zinna
     

Có bài mới 24.06.2018, 15:52
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 836
Được thanks: 7077 lần
Điểm: 42.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác - Điểm: 62
Chương 100. Đại Kết Cục (3)

Đại Lương năm đầu Tuyên Hoá, tân hoàng lên ngôi đại xá thiên hạ, thái tử và vây cánh áp giải bị trở lại kinh thành, cũng không chém giết quét sạch toàn bộ, người tội nặng phần nhiều là lưu đày nơi biên cương. Mà Bùi gia, hoàng thượng chỉ nói tội không tới gia quyến, chỉ chém giết Bùi Thái Phó và một đám bề tôi có tội vu cáo hãm hại hai nhà Tạ Lãnh thông đồng với địch phản quốc năm đó. Về phần Tống Tử Quận cố gắng một lần cuối cùng lúc chôn thuốc nổ đồng quy vu tận (cùng huỷ diệt), lại đã sớm bị Tiêu Dịch phát hiện đầu mối, ngược lại bản thân nổ tan xương nát thịt, không thấy thi thể.

Tân hoàng khoan hồng ân trạch, khiến cho Kinh Thành rất nhanh ổn định lại.

Hơn nữa, hoàng thượng liên tục hạ ba thánh chỉ khả quan, thứ nhất khôi phục tước vị hai nhà Tạ Lãnh, đón tỷ muội Tạ thị hồi kinh. Thứ hai, phong Tạ Uyển con gái Trung Liệt Hầu làm hậu, đại điển phong hậu tùy ngày cử hành, Trăn Trăn là công chúa Hằng An, Lưu Dục phong làm Đoan Vương nhỏ tuổi nhất. Thứ ba, gả con gái thứ hai của Trung Liệt hầu Tạ gia cho Kiến Uy đại tướng quân Tiêu Dịch, đầu mùa xuân sau lấy lễ nghi quy cách đám cưới của công chúa.

Lúc này, mọi người mới biết Tiêu đại tướng quân dụng tâm lương khổ, lại khôi phục thân phận con gái thứ hai của Tạ gia cho Thẩm Họa. Nghe nói hoàng thượng hỏi Tướng quân muốn ban thưởng gì, Tiêu đại tướng quân quỳ xuống đất chỉ cầu hoàng thượng tứ hôn, cũng muốn cho thê tử của hắn một hôn lễ long trọng nhất. Hoàng thượng mới hạ chỉ để Thẩm Họa lấy lễ nghi quy cách công chúa xuất giá.

Sủng thê như thế, thật sự là ghen chết vô số quý nữ trong kinh, trước đó giễu cợt Thẩm Họa cũng đều ngoan ngoãn ngậm miệng, cũng không dám nói một chút không tốt, ngược lại rối rít đi đưa thiếp mời nịnh bợ vị muội ruột này của hoàng hậu, phu nhân Tướng quân tương lai.

Biệt viện Kinh Giao, khi Tiêu Dịch tới đón nàng đã bắt đầu mùa đông, Thẩm Họa trực tiếp nhào vào trong ngực Tiêu đại tướng quân ngay trước mặt gia tỷ đã phong làm hoàng hậu, khóc lúc lâu.

Bên cạnh Dục Ca Nhi nhìn còn nói: "Sau này, nếu Bổn vương cưới nàng dâu cũng sẽ không để cho nàng khóc nhè. Phụ thân thật là không có ích, lại khiến tiểu mẫu thân khóc lâu như vậy cũng không dỗ được."

Công chúa Trăn Trăn lại nói: "Dì đó là nước mắt vui mừng,  khóc nhiều một lát cũng không sao cả."

Hai huynh muội thường xuyên cãi vả, cho tới hơn mười năm sau, Trăn Trăn cứ lấy những lời lúc trước của tiểu Đoan Vương chế nhạo hắn, ai bảo Đoan Vương phi là một nữ tử thích khóc nhè được chiều chuộng.

Thẩm Họa lấy thân phận Nhị cô nương của Tạ gia tiến vào Tạ trạch mới ban thưởng, tòa nhà to như vậy chỉ có một mình nàng, thường xuyên không thú vị. May mà qua một khoảng thời gian, công chúa Trăn Trăn và tiểu Đoan Vương Dục Ca Nhi sẽ xuất cung ở cùng nàng, nói là ở cùng nàng nhưng hai tiểu quỷ sẽ rất nhanh mất tung tích.

Ngược lại, ban đêm Tiêu đại tướng quân vẫn thường làm trò hái hoa tặc kia, lại là đuổi thế nào cũng đuổi không đi, cứ ôm nàng kêu bảo bối Họa Nhi, không chịu được! Vì vậy bèn lôi kéo tay nhỏ bé trơn mềm kia đi xuống một mạch, thậm chí cổ tay còn luôn đau nhức.

Không lâu sau đại điển phong hậu, ngày hội Tết Nguyên Tiêu lại tới, hoàng thượng bày tiệc mời quần thần, Thẩm Họa cũng vào cung ở cùng hoàng hậu nương nương, trước khi chia tay Tiêu Dịch nói: "Buổi tối, chúng ta đi tết hoa đăng thả đèn trên sông."

Thẩm Họa gật đầu một cái, trong lòng tràn đầy chờ đợi, nghĩ đến trong sông lấm ta lấm tấm đèn hoa chắc trông rất đẹp mắt, khóe miệng cong nhếch lên một đường cong ngọt ngào.

Hôm nay, Tiêu Dịch đến Ngự Thư Phòng của hoàng thượng sớm, hoàng thượng đang tận tuỵ vùi đầu vào trong một đống tấu chương vòng vẽ phê duyệt. Nhiều năm lưu vong khiến trên người hắn sâu thêm một loại trọn vẹn khác biệt uy nghiêm của Đế Vương, giấu tài, vận sức chờ phát động. Tiêu Dịch biết đây nhất định đúng là một đời minh quân của Đại Lương.

Hoàng thượng thấy Tiêu Dịch hành lễ, đề nghị đi Dưỡng Tâm điện đánh một ván cờ. Khi Tiêu Dịch ăn một con cờ cuối cùng của Lưu Hằng, người đối diện cười ha ha khen ngợi bản lĩnh đánh cờ của Tiêu Dịch trò giỏi hơn thầy. Lần đầu tiên Tiêu đại tướng quân tiếp xúc cờ vây chính là người đối diện giảng dạy, chỉ là người nọ không còn có thể gọi là đại ca, vừa là huynh vừa là bạn. Bây giờ, hắn là cửu ngũ chí tôn, bọn họ là quân thần.

Tiêu Dịch cũng cười một tiếng, buông con cờ trong tay xuống, chắp tay quỳ lạy, "Từ hoàng thượng lên ngôi tới nay, mở đường cho dân nói, trừng loạn thần, dẹp yên Nam Cương, bình loạn Bắc Cương, cả Đại Lương ca múa mừng cảnh thái bình, đây là thịnh thế mà thần và hoàng thượng luôn mong ngóng. Hôm nay, tâm nguyện của thần đã đạt được, nguyện dâng lên binh phù, mong rằng hoàng thượng chấp thuận thần đi đầu dỡ xuống gánh nặng."

Hoàng thượng nghe xong hơi sững sờ, lộ ra kinh ngạc, hắn không lập tức lên tiếng, chỉ rất lâu không nói, "Ái khanh như vậy khiến trẫm rất là khó xử. Trẫm có thể lên ngôi không thể không có công của ái khanh, nhưng nếu khanh có lòng này, trẫm sẽ tạm nhận lấy binh phù. Nhưng mà, ái khanh cũng không thể nhàn tản ngay như vậy, trẫm phong ngươi là Vương khác họ, đời đời vinh hưởng tước vị, cùng trẫm trông coi Sơn Hà Cẩm Tú Đại Lương này."

Tiêu Dịch lập tức tạ ơn ân điển của hoàng thượng, làm nam nhi kiến công lập nghiệp đương nhiên là trong lòng có khát vọng, nhưng bây giờ hắn có Họa Nhi, muốn cưới nàng làm thê tử. Bao nhiêu quỹ đạo lịch sử đã chứng minh ngoại thích lớn mạnh sẽ khiến một Đế Vương dần dần đi về phía đa nghi ngờ vực. Huống chi, hoàng thượng không phong Dục Ca Nhi làm Thái tử chính là chứng thực tốt nhất, nhưng quyền lực này lớn hơn nữa, non sông này đẹp hơn nữa, hiện tại cũng không bằng trông coi Họa Nhi của hắn cả đời.

Sau lần giao quyền này, cũng đến lúc bắt đầu tiệc, tân hoàng làm như vô tình hay cố ý nói ra việc Tiêu Dịch nộp lên binh quyền ở bữa tiệc. Tiêu Dịch biết đây cũng là con đường mà đế vương phải đi qua, dùng rượu tước binh quyền. Hắn đã sớm bán cho hoàng thượng một nhân tình, cũng bèn miễn đi chuyện vặt phía sau này. Hắn không muốn lại để cho Họa Nhi lo lắng hãi hùng.

Vừa nghĩ tới khuôn mặt nhỏ nhắn sáng rỡ kia, Tiêu Dịch không nhịn được trong lòng ấm áp lên, nhưng nhìn cũng gần đến canh giờ, bèn chào từ giả về phía hoàng thượng trước. Hoàng thượng tự nhiên đồng tình, Tiêu Dịch rời khỏi bữa tiệc đến thẳng chỗ nữ quyến đón Thẩm Họa xuất cung ngắm đèn.

Nhưng đến bữa tiệc của nữ quyến, hoàng hậu nương nương lại hỏi Tiêu Dịch, "Không phải là ngươi đã phái người đón nàng đi sao?"

Tiêu Dịch vừa nghe, sắc mặt đột nhiên âm u xuống, lại hỏi thăm cung nhân tiễn đưa, bộ dáng phu xe ngựa, cầm bức chân dung họa sĩ miêu tả ra, lại là tùy tùng tâm phúc của Tống Tử Quận. Đáng chết, lúc trước không tìm được thi thể của Tống Tử Quận, hắn đã cảm thấy có kỳ hoặc. . . . . . Họa Nhi. . . . . . Nàng chờ một chút. . . . . . Ta nhất định tự tay giết hắn.

***

Thẩm Họa xuống xe ngựa, bởi vì hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, con đường này vốn đi không thông suốt, chỉ có thể xuống xe đi bộ. Phu xe chỉ nói để cho hắn chờ ở chỗ này, Tiêu tướng quân lập tức đến, cho nàng một niềm vui bất ngờ. Thẩm Họa cười tươi như hoa, chỉ là đợi một lúc, lại cảm thấy là lạ ở chỗ nào.

Ánh mắt của nàng không ý thức chút nào nhìn đám người chen vai thích cánh bên cạnh, nhưng thoáng thấy một bóng dáng màu đen ở trong đám người, nổi bật ở dưới ánh sáng lấp lánh năm màu của đèn hoa hình như mơ hồ có chút làm cho người ta không thể tin. Nàng nhìn lại thấy một đám trẻ con xách theo đèn hoa đã chạy tới, nàng mới cảm giác có thể là ảo giác mà thôi.

Nhưng khi nàng xoay người qua, bóng dáng quen thuộc kia giống như lại vút qua ở chung quanh, quỷ dị như thế. Nếu như không phải là chung quanh có tiếng nói tiếng cười và đủ loại đèn hoa, Thẩm Họa có lẽ là cảm thấy nàng đang ở địa ngục. Loại cảm giác đó khiến lỗ chân lông cả người nàng đều mở ra, rét lạnh.

Nàng lại nhìn về phía bóng dáng kia lần nữa, mặc dù rời khỏi vô cùng xa, tuy nhiên nó lại có hai tầm mắt hệt như cách ngọn đèn dầu cũng có thể đâm thủng thân thể của nàng. Thẩm Họa không khỏi căng thẳng thân thể, bèn muốn trở về đường cũ, nhưng đột nhiên lại có một đám trẻ con xách theo đèn hoa giống như một đám khỉ con vây lại. Ở bên trong dòng người tuôn ra, Thẩm Họa bị đẩy đến một chỗ đất trống.

Không thể nào, hắn đã chết rồi. Tiêu Dịch nói hắn đã nổ chết rồi.

Vừa quay đầu lại bèn đụng phải một vùng đen đặc trước mặt, giống như đột nhiên nhô ra từ trong kẽ đất, nàng bị dọa sợ đến nghẹn một ngụm khí lạnh ở trong cổ họng, kinh ngạc lên tiếng.

"Họa Nhi, nàng là đang tìm ta sao?

Một tiếng này giống như nổ tung ở bên tai, giương mắt thì trông thấy Tống Tử Quận. Vết sẹo trên mặt của hắn có diện tích hơi lớn, dữ tợn quỷ dị, mặt mũi vốn là anh tuấn cũng âm u hơn nhiều. Những thứ này đột nhiên làm cho nàng tỉnh táo, người này thật sự chưa chết. Hắn vẫn còn sống, người này nham hiểm xảo trá cũng đúng như trong tài liệu của Tiêu Dịch nói. Thẩm Họa nhìn hắn không khỏi lui hai bước về phía sau.

"Ta biết ngay là Họa Nhi của ta không bỏ được ta, còn chịu đi ra ngoài gặp ta."

"Tống Tử Quận, ngươi muốn làm cái gì?"

"Ta có thể làm cái gì? Ta muốn dẫn theo Họa Nhi của ta đi"

"Hơn nữa còn là nàng đang tìm ta." Hắn chợt cười một tiếng, tiến tới gần.

Thẩm Họa lui liên tiếp về phía sau, chưa từng gặp Tống Tử Quận xa lạ như vậy, "Là ngươi gạt ta ra ngoài."

Xoay người muốn chạy, Thẩm Họa lại bị hắn duỗi tay kéo vào trong ngực. Sức tay lớn đến đáng sợ, hắn vuốt nhè nhẹ eo của nàng, "Họa Nhi, nàng nhớ nhung ta sao? Ta lại thật là nhớ nhung nàng. Từ khi thánh chỉ đám cưới của nàng ban xuống, ta đã tính toán muốn dẫn nàng đi."

Lúc này, Thẩm Họa ngược lại tỉnh táo mấy phần, hừ lạnh một tiếng, "Đừng có nằm mơ! Đây là đang Đại Lương, Tiêu Dịch sẽ tìm được ta."

"Họa Nhi luôn nhắc tới hắn, uổng cho ta nhớ mãi không quên, mối tình thắm thiết đối với nàng."

Nghĩ đến tại sao bản thân lại đi ra ngoài một mình vào lúc này, lòng lập tức lạnh chút. Bây giờ, Thẩm Họa biết ý định của Tống Tử Quận, cũng biết được loại tình thế này là trốn không thoát, vẻ mặt bèn bình tĩnh, hung hăng nhìn chằm chằm hắn.

"Họa Nhi của ta cứ nhìn người ta như vậy sẽ làm ta thần hồn điên đảo." Nàng nhìn một đường cong tà ác ở khóe miệng hắn, "Đi theo ta, nàng còn thiếu ta một hôn lễ. Đến Bắc Cương, ta sẽ cưới nàng!"

Thẩm Họa chỉ nghe được lạnh lẽo sau lưng, hắn đột nhiên đưa tay mạnh mẽ kéo nàng. Thẩm Họa thét chói tai cầu cứu, nhưng người đi qua đường vốn chưa từng chú ý đến. Trong lúc Thẩm Họa tuyệt vọng, lại là một mũi tên bay vụt tới đây, Tống Tử Quận nhíu mày nghiêng người tránh ra, người đi đường bên cạnh sợ hãi chạy trốn tứ tán.

Tống Tử Quận cảnh giác lập tức kéo Họa Nhi tới trước mặt, rút ra một cây chủy thủ bén nhọn từ bên trong giày nhắm ngay cổ của Thẩm Họa, ác độc nhắm về phía Tiêu Dịch và thị vệ trước mặt cấp bách nói: "Lui về phía sau, không làm theo ta sẽ giết tân nương của ngươi."

"Ngươi muốn như thế nào? Ngươi thả Họa Nhi, ta đi sang!"

Tống Tử Quận cười lạnh, âm thanh quỷ dị vang lên, "Được, Tiêu đại tướng quân tới đây chính hợp ý ta, chỉ là ngươi để kiếm trong tay xuống trước."

"Hiện tại ta sẽ bỏ kiếm lại đây." Tiêu Dịch khom thân thể.

"Đừng!" Tống Tử Quận này đã điên rồi, Tiêu Dịch đi qua chắc chắn bị hắn tổn thương, nàng thà rằng kẻ nguy hiểm kia là mình, vì vậy trực tiếp giơ tay lên giãy giụa để kéo chủy thủ. Tống Tử Quận vội vàng hơi xoay cổ tay, nhưng cổ trắng nõn của Thẩm Họa vẫn bị quẹt một cái.

Tống Tử Quận trợn to hai mắt, tràn đầy giật mình nhìn Thẩm Họa liều mạng cử động. Ngay vào lúc hai mắt trừng lớn nhất đó, hắn thấy Tiêu Dịch vọt tới trước mặt nhanh như tia chớp, chỉ cảm thấy bụng đau đớn lạnh lẽo một đợt, cúi đầu vừa nhìn, một thanh kiếm sắc cắm thẳng vào bụng của hắn, máu tươi chảy ròng.

Hắn ngẩng đầu lên lần nữa thì Thẩm Họa đã bị nam nhân đối diện che chở chặt chẽ ở trong ngực. Tống Tử Quận chỉ cảm thấy cổ họng có đỏ tươi cuồn cuộn thấm ướt, hắn muốn lại kêu một tiếng Họa Nhi nữa, nhưng phát hiện chỉ có thể gọi lên tiếng ồ ồ. Ngay sau đó chính là máu tanh nóng phun ra, hắn chỉ có thể trừng hai mắt, không cam lòng nhìn, ầm ầm ngã xuống đất, đôi tròng mắt kia vẫn trợn tròn xoe như cũ.

Tiêu Dịch đã sớm che kín ánh mắt của nàng, "Đừng nhìn! Cũng đừng sợ, ta đang ở đây."

Một màn tai hoạ đặc biệt nguy hiểm lắng lại, vậy mà Thẩm Họa trải qua lần nguy hiểm này khiến Tiêu Dịch mặt lạnh chừng mấy ngày. Hắn chỉ nói nàng quá không yêu quý bản thân, tình hình lúc đó sao có thể nhích người lung tung. Sau khi hoàng hậu nương nương biết được cũng là nghĩ mà sợ răn dạy và quở mắng nàng, rốt cuộc A tỷ dễ dỗ dành hơn Tiêu tướng quân, không dùng "Thân thể" dụ dỗ người, chỉ mở miệng bày tỏ mấy câu cũng không dám nữa. Hoàng hậu nương nương bèn không nhịn cười được, kéo nàng đi xem đồ cưới và giá y.

Mùng sáu tháng ba, ngày tốt lành, Thẩm Họa nở mày nở mặt xuất giá từ hoàng cung.

Tiêu Dịch ngồi trên yên cưỡi tuấn mã mặc giáp trụ có vẽ đồ án hoa vải màu vàng tới đón dâu, lễ nhạc vang xa, hồng trang lượn quanh thành lần nữa. Có điều lúc này thịnh cảnh càng thêm tráng lệ, chính là quy cách hoàng gia. Tiêu Dịch và Thẩm Họa thành thân lần này thật ra thì còn rất khẩn trương, cho đến sau khi phu thê giao bái, hai người cùng nhau thở phào nhẹ nhõm.

Một đôi tân nhân được đưa vào động phòng, lần trước chưa làm thành tân phòng, lúc này vốn định dốc hết sức ầm ĩ lớn một phen. Ai ngờ, Tiêu tướng quân trực tiếp kéo mặt lạnh xuống đuổi người, vội vàng uống ly rượu giao bôi, để cho hỉ nương đút sủi cảo sống, đuổi tất cả người đi ra ngoài. Đừng nói đi chiêu đãi tân khách, Tiêu tướng quân miễn hết toàn bộ.

"Làm sao huynh gấp gáp như vậy, cũng không phải là lần đầu tiên đám cưới, bỗng dưng để cho bọn họ xem chuyện cười của chúng ta."

Tiêu Dịch đâu có quan tâm nhiều như vậy, chỉ hỏi nàng có đói bụng không?

Hôm nay Thẩm Họa chỉ ăn một bữa, mới vừa rồi lại ăn mấy sủi cảo sống, nôn ra toàn bộ, dĩ nhiên là trong bụng trống trơn. Tiêu Dịch cười thật khẽ, ra sức tách không ít đậu phộng, long nhãn tự mình đút nàng ăn. Buổi sáng trước khi xuất cung, Thẩm Họa đã được gia tỷ dặn dò, động phòng đừng ăn quá nhiều, bụng bình bình mới dễ nhìn, vì vậy Thẩm Họa lót ít thứ đã nói no rồi.

"Phu nhân no rồi, hiện tại nên đút cho ta ăn!"

Bởi vì mới vừa rồi Tiêu tướng quân thật sự đặc biệt đàng hoàng tách đậu phộng cho nàng, cho nên Thẩm Họa cũng nhất thời không nghĩ nhiều về những lời này, cũng nhặt lên đậu phộng trên bàn. Mùi hương trên người nữ tử lượn lờ quanh mũi, cũng không phải là một món ngon thượng hạng. Lúc này, Tiêu Dịch nhịn nữa thì thật sự không phải nam nhân rồi, một tay kéo vào trong ngực, chân dài mở ra, bèn ôm nàng lăn xuống ở trên giường gấm đỏ, "Dùng nàng cho ăn ta no!"

Lời nói trắng trợn của hắn khiến hai gò má của Thẩm Họa ửng lên ráng hồng, không đợi nói gì nữa. Tiêu Dịch gần như không nhịn được vội vàng lấy ra dục - vọng, vừa hôn nàng, vừa cởi ra giá y của nàng, ngực phập phồng dồn dập. Khi hai thân thể nóng bỏng không còn ràng buộc dán sát vào chung một chỗ, bắn ra, là vô cùng nhiệt tình.

"Họa Nhi, ta rốt cuộc cưới được nàng rồi." Môi của hắn tham lam thăm dò mỗi một tấc da thịt của nàng, hắn muốn nàng nhiều bao nhiêu, chỉ có chính hắn biết hắn muốn nàng nhiều bao nhiêu, hơn hai mươi năm!

"Họa Nhi của ta." Hắn nhẹ giọng kêu tên của nàng ở bên tai nàng, "Đừng sợ."

Hắn động thân mà vào, Thẩm Họa run rẩy không ngừng, đầu ngón tay gần như muốn cắm vào trong bắp thịt bả vai của hắn. Nàng cảm nhận sức mạnh của hắn từ chậm đến nhanh, từ kéo dài đến gấp gáp. Thẩm Họa xém khó có thể khống chế, không nhịn được hoảng đến kêu thành tiếng. Âm thanh uyển chuyển y như hoàng oanh lộ ra mê hoặc trình độ cao nhất, càng đẩy hắn về phía đỉnh điểm. . . . . .

Nến đỏ bùng cháy trên bàn Hỉ long phượng, ánh nến quấn quanh, trong giường gấm sóng hồng lăn lộn. Một đêm này, nến đỏ cũng sẽ cháy hết, sóng hồng cũng luôn quay về lúc lắng lại. Nhưng ban đêm ánh nến đỏ dao động mô tả xà nhà, tình yêu liên tục giữa hai người sẽ mãi đến Thiên Hoang Địa Lão (lâu như trời đất), núi xanh bị mài mòn.

--- ------o Toàn văn hoàn o---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: HNRTV, Hạ San, Murasaki, NanaHachi, SầmPhuNhân, TrucKhai, antunhi, chalychanh, hh09, nguyenthin88, pandainlove, phuongktqdk48, san san, silenthill00, xichgo, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.