Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

 
Có bài mới 23.01.2017, 15:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 836
Được thanks: 7077 lần
Điểm: 42.46
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác - Điểm: 9
Mừng sinh nhật diễn đàn tròn 15 tuổi (25/6/2018)

images


Mỹ nhân như họa


images



Tác giả: Túc Mễ Xác

Số chương: 100

Thể loại: cổ đại - sủng, ngọt

Converter: ngocquynh520

Editor & betaer: Trang Bubble

Nguồn: http://diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Thẩm Họa, con gái Thẩm gia dòng dõi nghèo túng, da trắng mỹ mạo, có tri thức hiểu lễ nghĩa, sau khi vào kinh ăn nhờ ở đậu tại ngoại tổ phụ hầu phủ Tiêu thị.

Vốn định năm cập kê an an ổn ổn xuất phủ gả người thanh quý, nhưng ai biết lại bị biểu ca tướng quân quan phu (góa vợ) nhìn chằm chằm, đến cả con trai phá hoại kia nhà hắn cũng cùng nhau quấy lấy theo.

Thẩm Họa: "Ta đây là phải làm mẹ kế thật sao?"

Tiêu Dịch: "Nàng là muốn làm mẫu hậu!"

Bạn nhỏ Tiêu Dục: "Ôi là mẫu hậu mẫu nghi thiên hạ!"

Mục lục

Bấm vào để xem!

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10

Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương19 - Chương 20

Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30

Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40

Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44 - Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50

Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55 - Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60

Chương 61 - Chương 62 - Chương 63 - Chương 64 - Chương 65 - Chương 66 - Chương 67 - Chương 68 - Chương 69 - Chương 70

Chương 71 - Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 - Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 - Chương 80

Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 - Chương 84 - Chương 85 - Chương 86 - Chương 87 - Chương 88 - Chương 89 - Chương 90

Chương 91 - Chương 92 - Chương 93 - Chương 94 - Chương 95 - Chương 96 - Chương 97 - Chương 98 - Chương 99 - Chương 100



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 28.07.2018, 21:23, lần sửa thứ 9.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.02.2017, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 836
Được thanks: 7077 lần
Điểm: 42.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Sủng] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác - Điểm: 45
Chương 1: Mới tới

Tháng năm hoa thơm chim hót, bươm bướm tung bay.

Một con bướm màu sặc sỡ vừa ló qua cửa gỗ hoa văn củ ấu bay vào phòng, cánh đẹp mắt chớp mấy cái rồi đậu vào một chỗ nó thích, khép lại cánh màu sắc diễm lệ, không lộn xộn nữa, dường như là một dáng vẻ hưởng thụ.

Đầu vai Thẩm Họa chợt ngứa, miễn cưỡng trở mình, không cần mở mắt, nàng cũng biết chắc là bươm bướm lại xem nàng là đoá hoa mà đậu lên rồi.

Ngày đông cũng còn tốt chút, vừa đến đầu mùa hè, trên người nàng sẽ có hương nữ nhi lan tràn. Mùi vị lúc nhạt như hoa nhài xa xăm, lúc nồng như hương Đồ Mi ban đêm, nhất là sau khi ngủ hơi có mồ hôi rịn toát ra, cả nhà giống như nở đầy hoa, tràn ngập mùi thơm, thường thường không ngăn được bươm bướm đi nhầm vào hương khuê, quấy rầy thanh tịnh.

Thẩm Họa cũng không tính để ý tới, nàng thật sự thấy hơi mệt, muốn tiếp tục ngủ. Nàng đi từ Hàng Châu tới Kinh Thành, lộ trình ước chừng được hai tháng rồi, giữa chừng lại bởi vì không hợp thủy thổ (khí hậu) nên bị bệnh hơn nửa tháng. Cả đám người hầu của Hầu phủ đi theo mới biết tuy rằng gia cảnh Thẩm gia sa sút, Thẩm đại cô nương lại là một tiểu thư thân thể mềm mại, không chịu nổi chút xíu uất ức.

Trên đường nàng ngã bệnh là thật, nhưng hai ba ngày là khoẻ lại nhanh nhẹn rồi, chẳng qua thấy những ma ma nha hoàn kia lười biếng xem thường Thẩm gia, bèn cố ý kéo thêm mấy ngày bệnh ở trên thuyền. Nàng dây dưa một đám tôi tớ ăn ở quen tập tục Phương Bắc không ngừng kêu khổ, cũng không dám xem thường Thẩm Họa nữa, chỉ muốn tận tâm tận lực hầu hạ để cho nàng mau chóng khỏe lại tiếp tục lên đường. Nhiều hơn chính là bị Thẩm Họa cả người yếu ớt làm kinh sợ rồi.

Thẩm Họa biết, những kẻ tôi tớ Hầu phủ kia thường thấy quý nữ trong kinh, nếu ở trên đường nàng mộc mạc rụt rè, những kẻ tôi tớ này sẽ không sợ hãi, thậm chí cảm thấy mình cao cao tại thượng (ăn trên ngồi trước).

Hôm nay Thẩm Họa giằng co nửa tháng như vậy, đã khiến những kẻ tôi tớ này ý thức được tiểu thư chính là tiểu thư, Phượng Hoàng rơi xuống nước cũng không thể là gà rừng. Tuy rằng gia cảnh Thẩm gia sa sút, đó cũng là tiểu thư.

Thẩm Họa yếu ớt hay không thì bản thân không biết, nhưng tính tình nàng cũng không phải đúng lý không tha người, thấy bọn họ có chỗ thu lại, mới "Có vẻ bệnh" lên thuyền.

Một tháng đường thủy, nửa tháng xe ngựa lắc lư, rốt cuộc vào thành lúc đêm hôm qua, nửa đêm nửa hôm tổng quản sự của Hầu phủ đón nàng vào phủ.

Bươm bướm không bay không nhúc nhích, Thẩm Họa lại càng lười đuổi nó đi. Nha hoàn Hồng Ngọc lại giẫm đạp chạy vào từ phòng ngoài, vung một cây quạt hương bồ mạ vàng thêu hoa quạt bướm màu đi, sau đó dụi dụi đôi mắt cay cay cười nói: "Cô nương, ngài ngủ tiếp một lát đi, em nhìn cho ngài."

Thẩm Họa mệt mỏi, nha hoàn chính nàng dẫn tới đoán chừng mệt mỏi hơn, đau lòng nàng ấy nên không muốn ngủ, để Hồng Ngọc hầu hạ mình rửa mặt rời giường. Hồng Ngọc đáp một tiếng, lần lượt đeo giày chải tóc cho cô nương mình. Thẩm Họa nhìn trước mặt giường bày đôi giầy thêu màu hoa anh đào xa lạ, khảm một vòng trân châu đầy đặn, nói không ra tâm tình gì.

Hồng Ngọc giải thích, "Mới vừa rồi, nha hoàn Hầu phủ đưa quần áo trâm ngọc trai, em thấy cô nương còn ngủ, bèn không để quấy rầy, bên kia truyền lời nói giờ Thìn sau khi dùng cơm, bảo cô nương mặc đẹp để lão phu nhân kia gặp người."

Thẩm Họa như có điều suy nghĩ gật đầu, rửa mặt nước cúc, nhận lấy khăn khô Hồng Ngọc đưa tới, ngồi ở trước gương vén một mái tóc đen thật dài đến trước người, nghiêng đầu tự cầm lược chải xuôi tóc, vẫn tán gẫu giống như thức dậy sáng sớm thường ngày ở Thẩm gia, "Trừ nha hoàn Hầu phủ còn có người khác đã tới sao?"

Hồng Ngọc là một người biết lòng, hiểu ý cô nương mình, bọn họ đi ngàn dặm xa xôi từ Giang Nam tới Kinh Thành, không chỗ nương tựa, Hầu phủ là nhà mẹ của phu nhân đã qua đời, cũng là người thân duy nhất của cô nương. Thẩm gia rơi vào sa sút không giả, lão gia là con trai độc nhất Thẩm gia, đến cô nương lại không còn hương khói kéo dài.

Sau khi lão gia và phu nhân lần lượt qua đời, Thẩm gia không có nam nhân lo việc nhà, khi đó cô nương còn nhỏ lại trong lúc giữ đạo hiếu không có cách nào hứa hôn người khác, bèn một mình chống đỡ Thẩm trạch. Lúc quần áo Thu Đông vừa dầy vừa nặng, cô nương bèn mặc vào trường sam của lão gia lúc còn trẻ, ra vẻ nam nhân đến công huyện đường quan nha làm tiên sinh trợ giáo, không đếm xỉa chuyện vặt vừa mệt vừa cực khổ, cuối cùng kiếm được tiền có thể duy trì kế sinh nhai trong phủ.

Trước đây, Triệu Tri huyện và lão gia là thường giúp đỡ, mới có thể gạt thân phận đến huyện đường làm việc. Vẻ ngoài cô nương xuất chúng, ai ngờ Triệu Tri huyện là một kẻ đạo đức giả mặt người tính thú, giúp hậu bối là giả, lòng háo sắc là thật, quấy nhiễu cô nương không được yên bình. May mà, thái độ cô nương cứng rắn, Triệu Tri huyện e ngại danh tiếng mới có chỗ kiêng dè thu lại lòng háo sắc, nhưng lén lút làm chuyện xấu mấy lần suýt chút nữa phá hủy danh dự cô nương.

Thẩm gia lảo đảo sắp ngã, năm nay càng là không dễ chịu, nhịn đến tháng ba, Hầu phủ kinh thành chợt có người tới nói muốn đón cô nương vào phủ ở. Cô nương là không ở nổi Hàng Châu nữa, Triệu Tri huyện ép quá, chủ tớ hai người bèn dọn dẹp bọc hành lý, tòa nhà tạm thời nhờ nhà bên cạnh trông coi, lặng lẽ theo người của Hầu phủ đến Kinh Thành. Ba năm nay, cô nương trải qua bao nhiêu khổ bao nhiêu mệt, chỉ có nha hoàn kề người là nàng biết.

Cô nương nhất định là hi vọng Hầu phủ có thể có người thân tới xem nàng một chút thôi, đêm hôm qua quá muộn, còn có thể nói cũng đã ngủ rồi.

Thế nhưng đến trời vừa sáng. . . . . .

Hồng Ngọc đỏ vành mắt, rủ xuống mí mắt thất vọng lắc đầu một cái thay cô nương, không dám biểu hiện quá rõ ràng. Thẩm Họa cũng cười vô nghĩa, có điều Hồng Ngọc cúi đầu cũng không kịp thời nhìn thấy.

Lúc ngước mắt lần nữa thấy cô nương mình cầm lược chậm rãi, thậm chí hơi lười biếng chải xuôi tóc dài, ánh mắt có chút hờ hững, không biết đang nghĩ cái gì.

Hồng Ngọc sợ cô nương mới tới Hầu phủ suy nghĩ nặng nề, vội vàng nhận lấy lược trong tay nàng thay nàng vấn tóc, "Cô nương cũng đừng buồn, không cần để ý. Có lẽ là quy củ trong phủ khác biệt với Giang Nam chúng ta, phu nhân, các cô nương cũng chưa có ai dậy. Lúc em mới vừa múc nước, nghe mấy nha hoàn thảo luận nói đến, nói hai năm trước Hầu phủ cũng đón một vị biểu tiểu thư đến."

"Cảnh ngộ tương tự với cô nương, còn lớn hơn cô nương một tuổi đấy, là con gái thứ hai của lão phu nhân sinh ra, cũng chính là tỷ tỷ phu nhân chúng ta. Phụ thân của vị biểu tiểu thư kia ở biên quan, sau khi Nhị phu nhân qua đời, lão phu nhân không đành lòng để biểu tiểu thư chịu khổ, bèn đón nàng từ Tây Bắc đến Hầu phủ ở."

"Chi phí ăn mặc đều là phát ra dựa theo tiền tiêu hàng tháng của đích tiểu thư trong phủ, lại đều nói lão phu nhân coi là cháu gái ruột mà thương yêu. Cô nương chúng ta với biểu tiểu thư này như nhau cùng là lão phu nhân một mạch sinh ra, máu mủ tình thâm. Vừa mới vào phủ, cô nương tính tình tốt, vẻ ngoài xinh đẹp, lão phu nhân và phu nhân Hầu phủ nhất định cũng sẽ cực kỳ thương yêu cô nương."

Nói xong cũng đã vấn xong một búi tóc thanh tân thoát tục cho Thẩm Họa, Hồng Ngọc cười nhìn về phía người trong gương, nàng đọc thơ không nhiều lắm, lại học hát khúc nghe bên ngoài thì nhớ đôi câu, mày như lông chim trả, làn da như mỡ đông, eo như được bó, răng trắng như ngọc, dùng ở trên người cô nương mình tuyệt đối không làm quá. Vẻ ngoài cô nương hơn người, không cần cố ý ăn mặc đã khuynh thành, hôm nay lại tới Hầu phủ, tương lai chọn một người trong sạch ở kinh thành nhất định là không thành vấn đề.

Hồng Ngọc vui vẻ nháy mắt, rồi ô một tiếng kêu ra ngoài, "Lúc nào trên cổ cô nương lại phát bệnh sởi?!"

Thẩm Họa nghe được "Bệnh sởi", không hề giật mình chút nào, sờ sờ cổ khiến Hồng Ngọc đừng kinh hoảng, tự mình soi gương nhìn kỹ. Bệnh sởi đã hơi lan đến chung quanh lỗ tai, đỏ hồng một mảng, bởi vì lúc trước tóc che không dễ thấy, hiện tại đều vén lên nên lộ rõ hơn nhiều.

Mới vừa rồi, nàng còn đang do dự có nên xóa bệnh sởi trên người hay không. Bệnh sởi phát ra là bởi vì nàng thoa thuốc mỡ đặc chế, hiện tại bình sứ đang nắm trong tay chính là thuốc giải, chỉ cần nàng bôi một chút ở chỗ phát bệnh sởi. Tuy là nói hôm nay sẽ không hoàn toàn chuyển biến tốt, nhưng cũng không đến nỗi nghiêm trọng hơn, phát đến trên mặt nữa.

Qua một ngày thì biến mất toàn bộ, loại thuốc này vẫn là nàng gặp một Lang trung (thầy lang) giang hồ ở trên đường, dùng chỉ một đồng mua lúc dừng thuyền lên bờ, trên đường lại từng lặng lẽ thử nghiệm ở chỗ lõm cánh tay, mới dám thật sự dùng nó.

Mà nàng đã nhìn rất rõ ràng thái độ của Hầu phủ. . . . . .

Có một số việc Hồng Ngọc không biết, nhưng trong lòng Thẩm Họa rõ ràng.

Hồng Ngọc là năm Thẩm Họa sáu tuổi được Thẩm gia mua, cùng tuổi với Thẩm Họa, hầu hạ nhiều năm chỉ biết là phu nhân là tam tiểu thư Hầu phủ. Nhưng, Hồng Ngọc không hề biết phu nhân cũng không có liên hệ máu mủ với Hầu phủ Tiêu thị, chỉ là dưỡng nữ mà thôi. Thẩm Họa thì càng không phải là cháu ngoại gái ruột của bọn họ, làm sao có thể được người yêu thương giống như vị biểu tiểu thư cũng mất mẹ kia.

Thẩm phu nhân qua đời ba năm, bên Hầu phủ không có tiếng động gì, chẳng quan tâm đối với Thẩm gia Hàng Châu. Ngay cả lúc phát tang cũng chưa từng có người họ hàng gần tới đây giúp đỡ phúng viếng, chỉ có một ma ma địa vị ở Hầu phủ coi như thận trọng, cũng đường hoàng nói lý do với Thẩm Họa —— Tuổi tác Tiêu lão Hầu Gia đã cao, người bên cạnh không thể rời bỏ.

Hầu phủ như vậy, Tiêu gia như thế, lúc này lại đột nhiên đón Thẩm Họa vào phủ, sao Thẩm Họa lại không nghi ngờ? Không phải là vì tình thân vậy thì khẳng định có mục đích khác.

Trong lòng Thẩm Họa cười lạnh một trận, nàng không hề thích Hầu phủ, chẳng qua là tên Triệu Tri huyện cầm thú sắc phôi kia không phải là một thiếu nữ đơn độc như nàng có thể đối phó được, tới Kinh Thành là nàng cực chẳng đã. Mới tới thì nàng còn ôm mấy phần hi vọng, hi vọng Tiêu gia có thể nhớ lại còn có một dưỡng nữ như vậy. Nhưng đến bây giờ, Thẩm Họa đã đón nhận thực tế.

"Em đi nói với quản sự nha hoàn bên lão thái thái, trên người ta phát bệnh sởi, sợ sẽ lây bệnh, tạm thời không thể đi thăm lão nhân nhà nàng."

Hồng Ngọc gật đầu, trong lòng lo lắng, nàng cũng không biết chuyện Thẩm Họa nghĩ tới, thật sự cho rằng cô nương là không hợp thủy thổ, trên đường không phải còn bị bệnh mấy ngày, thân thể yếu đuối lắm, "Vậy trước hết cô nương nghỉ ngơi, em sẽ đi, lại mời một đại phu tới đây."

Thẩm Họa không nói cho Hồng Ngọc, không phải là không tin được nàng ấy, là sợ sau khi Hồng Ngọc biết vừa hoảng vừa sợ, biểu hiện ở trên mặt. Nếu người Tiêu gia có tính toán khác thì nàng nhất định phải vì mình tranh thủ thời gian, mau sớm biết rõ tình huống Hầu phủ, đi mỗi một bước đều phải cẩn thận từng li từng tí.

Nàng buông thuốc giải trong tay, cầm lên một bình thuốc mỡ khác màu đỏ từ trong tráp, mở nắp bình ra, một ngón tay lấy thuốc mỡ trong suốt hiện ra như máu, chấm ở trên mặt.

Đặc biệt là bôi nhiều hơn ở gò má, trên trán, thuốc mỡ hơi lạnh, bôi lên sẽ có chút đau. Thẩm Họa mím mím môi, vẫn chịu đựng bôi đều thuốc mỡ một chút xíu.

Màu da nàng vốn là trắng nõn như tuyết, trong nháy mắt đã hiện ra một tầng ửng đỏ mất tự nhiên. Thẩm Họa nhìn mặt mình sắp hủy dung (huỷ hoại nhan sắc), không tiếng động thở dài. Nàng đang lúc tuổi dậy thì, tự nhiên càng yêu quý vẻ ngoài, nhưng. . . . . . Chỉ hy vọng đừng lãng phí khổ cực hôm nay.


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 28.07.2018, 21:24, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.02.2017, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 836
Được thanks: 7077 lần
Điểm: 42.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Sủng] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác - Điểm: 54
Chương 2: Trần thị

Thẩm Họa này vừa bệnh, ngược lại dẫn đến chú ý của Hầu phủ, Hồng Ngọc đi nhanh, trở về cũng nhanh, đầu tiên là buông xuống màn tơ che cho Thẩm Họa nằm ở trên giường, vừa làm vừa nhỏ giọng vui mừng nói: "Em truyền lời, nói cô nương ngài nổi lên bệnh sởi, bên lão phu nhân lại kêu phu nhân Hầu phủ tới đây thăm ngài. Hiện tại, phu nhân đang ngồi ở phòng ngoài đấy."

Lúc Hồng Ngọc đi mới vừa rồi vẫn còn đang khó chịu thay cô nương mình, hiện tại nhìn Hầu phủ coi trọng cô nương như vậy, quả nhiên vẫn nhớ tới tình thân. Mặc dù cô nương không bằng được huyết thống ruột thịt Hầu phủ, nói thế nào cũng là một nửa máu mủ tình thâm người Tiêu gia.

Thả hết màn tơ xung quanh, nàng ngồi chồm hổm xuống lướt qua một chút bệnh sởi càng nghiêm trọng trên mặt Thẩm Họa, lại bắt đầu khó chịu. Cô nương là một người số khổ, ngày thật tốt vừa tới thì lại bị bệnh. Bệnh sởi này thế tới hung hăng, lúc đi trên mặt còn là trắng noãn hoàn mỹ, trở lại đã nghiêm trọng hơn nhiều. Nàng không nhịn được lại rơi nước mắt nhỏ giọng trấn an, "Cô nương tuyệt đối đừng sợ, em sẽ mời đại phu đi vào."

Thẩm Họa lại luống cuống vội vàng bảo Hồng Ngọc đừng khóc, chỉ nói mình không có gì không thoải mái. Hồng Ngọc lại cho rằng cô nương chịu đựng, nhìn càng khó chịu. Cô nương dung mạo như hoa như ngọc, tuyệt đối đừng bởi vì bệnh sởi này phá hủy. Trong lòng yên lặng cầu nguyện, nàng bèn vội vàng lui ra ngoài mời đại phu đi vào.

Thẩm Họa hời hợt là thật, chỉ có mới vừa bôi lên một lát đấy mang theo hơi đau nhói, hiện tại trừ gương mặt này nhìn sắp nát, cái khác tất cả đều tốt. Ba đại phu tiến vào theo khuôn phép cũ, thay nhau bắt mạch, hỏi nàng ngứa không, nàng đáp ngứa, hỏi nàng đau không, nàng cũng đáp đau.

Sau đó ba người bèn bắt đầu xì xào bàn tán thảo luận, một người đại phu trong đó lại bảo nàng vén tay áo lên đưa cánh tay ra, lảm nhảm phát biểu giải thích đối với mẩn đỏ trên cánh tay nàng. Lúc đầu, nàng còn hơi thấp thỏm thuốc dán của lang trung giang hồ này lừa gạt bị người phát hiện, nhưng nhìn ba đại phu không cảm giác chút nào lại cảm thấy trở nên nhàm chán.

Nàng trợn to hai mắt nhìn chằm chằm một chỗ màn trên đỉnh đầu, màn là màu xanh thẫm. Thẩm Họa nhớ tới lúc cha mẹ còn sống thì phụ thân len lén gạt mẫu thân dẫn nàng bò nóc nhà đi ngắm sao. Khoảng chừng cũng là lúc này, Giang Nam đầu mùa hè, gió thì ấm áp, hoa thì thơm, bầu trời phủ sao vừa lớn vừa sáng, hình như thấy càng thêm động lòng người so với mỗi đêm từ cửa gỗ bên ngoài.

Nàng nhớ phụ thân, cũng nhớ mẫu thân, cho nên càng thêm thật hạnh phúc đi tiếp thay bọn họ.

Lúc này Hồng Ngọc vén lên màn tơ đi vào, ba đại phu lui ra khỏi khuê phòng đi đến kết luận, không hợp thủy thổ, sợ là dị ứng đối với một số phấn hoa phương bắc. Còn nói, loại thân thể cô nương mềm mại từ nhỏ có hương nữ nhi này như Thẩm Họa, nói bệnh sởi không có lây bệnh gì, uống mấy thang thuốc thì có thể qua được.

Thẩm Họa nghiêng người nghiêng tai nghe bọn họ bẩm báo không lớn không nhỏ với phu nhân Hầu phủ ở phòng ngoài, trái tim lơ lửng của Hồng Ngọc khi nghe đại phu nói vấn đề không lớn thì rốt cuộc để xuống, nhỏ giọng nói: "Cô nương, ba đại phu này đều là giỏi nhất trong kinh thành, phu nhân thật sự thương cô nương chúng ta."

Mặc dù đại phu không nhìn ra đầu mối, Thẩm Họa cũng không muốn cười nhạo y thuật của bọn họ. Lang trung giang hồ tà môn lệch thuật nhiều, có đôi khi điều phối thuốc chính là chuyên môn khắc chế những đại phu mở y quán này. Nàng nữ giả nam trang ba năm ở Hàng Châu, không thể so với những tiểu thư yểu điệu nuôi trong khuê phòng kia, nhìn nhiều, nghe nhiều. Phái nữ xem bệnh vì kiêng kỵ có nhiều bất tiện, chỉ có thể bắt mạch, nếu không phải sinh mạng đe dọa, thì đại phu không thể thăm dò trước mặt, chẩn sai cũng không ít.

Chợt, bức rèm che va chạm lanh lảnh vang lên tiếng leng keng leng keng, Thẩm Họa biết là phu nhân Hầu phủ đi vào.

Ánh mắt của nàng tập trung toàn bộ ở trên người vừa tới, trước kia nghe mẫu thân nhắc tới qua loa. Vị Trần thị này là vợ kế của Hầu Gia Tiêu Cảnh Chu hiện nay, được gả vào Hầu phủ tính phải có hai mươi năm rồi. Bà ta mặc một bộ bối tử hoa văn hình mây Như Ý màu cây nghệ, trên đầu cài trâm, tai mang khuyên tai vàng khảm Đông Châu, hết sức cao quý đoan trang.

Thẩm Họa mặc nhiều nam trang, thời gian tới Hầu phủ nhớ mình là đại cô nương Thẩm gia, ít nhất ở trước mặt Trần thị nàng không thể giống như trước đây vậy. Nàng khẽ chống người lên hành lễ với Trần thị, đè thấp đầu xuống, rủ mắt, nhàn nhạt kêu một tiếng, "Phu nhân, Thẩm Họa nơi này thất lễ."

Trần thị bảo Thẩm Họa ngẩng đầu lên, Thẩm Họa bèn giống như con cừu nhỏ nghe lời ngoan ngoãn ngẩng cằm lên, lại rủ mí mắt như cũ, chỉ dùng khoé mắt lặng yên không tiếng động liếc qua gương mặt Trần thị. Hiển nhiên là bà ta bị giật mình, thay vì nói là bị hù dọa, chẳng bằng nói là bà ta sa sầm mặt, càng thêm giống như là sợ hãi ứng phó không kịp, vội vàng kêu đại phu đi qua, "Vẻ ngoài nữ nhi quan trọng cỡ nào, các ngươi có thể nắm chắc làm cho trên mặt nàng không để lại dấu vết hay không?"

Làm cửu mẫu (mợ), nhân chi thường tình (lẽ thường con người) chẳng lẽ không nên hàn huyên đôi câu đơn giản, bà ta là phu nhân Hầu phủ, không thể nào không biết hai chữ khách sáo. Thế nào bà ta cũng không nên lại là loại thái độ lạnh lùng khẩn trương trước vẻ ngoài của Thẩm Họa. Ngay cả Hồng Ngọc bên cạnh cũng có chút ngây ngẩn cả người, quan tâm vẻ ngoài của một cô nương thì không có cái gì không đúng, nhưng ánh mắt kia quá lạnh nhạt.

Trần thị đến cả che giấu cũng không làm, "Trước sáu tháng nếu như vẻ ngoài của biểu tiểu thư không khôi phục như trước, các ngươi cũng không cần mở y quán ở kinh thành."

Ba đại phu lau mồ hôi liên tục nói vâng, rối rít cầm lấy hòm thuốc lên lui xuống đi chế thuốc.

Thẩm Họa không lên tiếng, trong lòng không phải là không có chút xíu cảm giác, thê lương không thể nói, chỉ cảm thấy buồn cười. Hầu phủ ngay cả tí xíu tôn nghiêm cũng không chịu cho Thẩm gia, lại càng không chịu cho mẫu thân. Thẩm Họa đoán được chắc là chỗ bản thân có chút giá trị lợi dụng, Hầu phủ có thể dùng.

Chỗ nào đây?

Thẩm Họa là một cô nhi (cô bé mồ côi), không quyền không tiền, trừ phụ mẫu cho vẻ ngoài thường được người khen ngợi này, thậm chí làm cho người ta mơ ước, dường như cũng không có gì. Cho nên, nàng bèn muốn thử dò xét một chút. Nàng cố ý bôi nhiều thuốc mỡ nổi mẩn ở trên mặt, bây giờ nhìn lại nàng đoán không sai.

Tiêu gia là coi trọng vẻ ngoài của nàng rồi, Thẩm Họa rất có tự biết rõ ràng, dù nàng đẹp cũng không dám nói là đẹp nhất. Trong kinh mỹ nhân nhiều như vậy, vì sao Hầu phủ lại cố tình bỏ gần cầu xa lựa chọn nàng chứ?

Từ khi đi vào Trần thị cũng chưa có hơn phân nửa nụ cười, lúc đi lạnh lùng như cũ, để lại hai nha hoàn tuổi không lớn lắm, ánh mắt uy nghiêm, "Hai người các ngươi phải hết sức chăm sóc biểu tiểu thư. Ban đêm cũng phải thay phiên trông, không cho biểu tiểu thư gãi rách da, dám để lại một dấu, ta sẽ ném bọn ngươi vào phòng chứa củi đánh chết tươi."

Phu nhân Hầu phủ vừa đi, hai nha hoàn đứng lên, quả nhiên cẩn thận từng li từng tí vây ở bên giường nhìn chằm chằm Thẩm Họa. Thẩm Họa có lòng đẩy họ ra, bèn tìm một lý do đơn giản mà bình thường nhất, "Ta hơi đói bụng, hai vị tỷ tỷ đi chuẩn bị một ít thức ăn cho ta. Hồng Ngọc, nàng ấy mới tới Hầu phủ, không quen với trong phủ, chỉ có thể làm phiền tỷ tỷ, Hồng Ngọc sẽ trông ta."

Thẩm Họa nói cực kỳ khách sáo, hai nha hoàn rất dễ chịu đi ra ngoài.

Tiếng bước chân xa dần, Hồng Ngọc nhịn nửa ngày nước mắt lại rơi xuống, "Em còn tưởng rằng cô nương tới Hầu phủ có chút trông cậy vào, ai ngờ. . . . . . Là em không tốt, ban đầu cô nương do dự vào hay không vào kinh, là em khuyên cô nương tới."

Thẩm Họa biết Hồng Ngọc cũng nhìn rõ cảnh ngộ chủ tớ hai người bọn họ ở Hầu phủ.

Hồng Ngọc thiện tâm, ôm đồm tất cả trách nhiệm ở trên người mình, Thẩm Họa nghe xong lời này cũng không vui vẻ, "Vào hay không vào kinh là ta quyết định, nếu đến rồi, chúng ta cứ yên tâm ở lại. Tóm lại, cuộc sống này tốt hơn so với chúng ta ở Thẩm gia. Lại nói, từ trước có bao nhiêu ví dụ cửu mẫu không ưa ngoại tôn nữ (cháu ngoại gái), phu nhân Hầu phủ không thích ta vậy cũng coi là hợp tình hợp lý. Lão phu nhân là ngoại tổ mẫu (bà ngoại) của ta, có lẽ lão phu nhân thích đấy."

Hồng Ngọc nghe xong mới thút thít thu nước mắt lại, cảm thấy cô nương nói không phải không có lý, "Cô nương, vậy cần phải khoẻ nhanh lên, đi thỉnh an với lão phu nhân thật sớm."

Thẩm Họa gật đầu một cái, thầm cười khổ, Hồng Ngọc chính là dễ dụ như vậy, nói một câu thì nàng ấy tin một câu. Lúc đón nàng ở Hàng Châu, vị ma ma kia lại từng nói ngoài sáng trong tối, nàng không muốn đến cũng phải muốn, muốn đến là tốt nhất, cũng không cần những thị vệ Hầu phủ sau lưng nàng kia mời nàng vào thuyền.

Thấy Hồng Ngọc không khóc, lúc này mới bắt đầu nói với nàng ấy việc chính, "Mấy ngày nay ta bệnh, em đi lôi kéo làm quen với bọn nha hoàn, luôn có vài nha hoàn ma ma lắm mồm thích nói huyên thuyên. Em cũng không cần nói nhiều lại càng không nên hỏi nhiều, chỉ yên lặng nhớ nghe các nàng nói gì là được. Nhất là về phần sáu tháng tới Hầu phủ hoặc là Kinh Thành có cái gì. . . . . . ?" Thẩm Họa dừng lại, suy nghĩ lại từ nối tiếp, có thể để cho Hồng Ngọc vừa nghe hiểu cũng sẽ không suy nghĩ nhiều, sau cùng quyết định dùng hai chữ "Chuyện vui".

Hồng Ngọc biết tính tình cô nương, bảo nàng làm như vậy nhất định là có ích, lúc này dùng sức gật đầu, bày tỏ nhất định hoàn thành theo cô nương nói. Dù sao cũng hỏi thăm chuyện vui, chắc không có chỗ xấu gì với cô nương.

Thẩm Họa yên tâm cười cười, dặn dò xong chuyện, ngược lại bụng thật sự có chút đói đói rồi.

. . . . . .

Hành Vu uyển, nơi ở của Tiêu lão phu nhân Hầu phủ.

Trần thị nói bệnh của Thẩm Họa cho Tiêu lão phu nhân nghe, Tiêu lão phu nhân bèn dựa ở trên giường êm, trạng thái tinh thần không tệ. Tuy tóc mai hai bên có hoa râm, đôi mắt lại trắng đen rõ ràng, không thấy đục, mặc một bộ xiêm áo cao quý mây vàng đen, trong tay lần Phật châu, không nhanh không chậm nói: "Con cũng đừng luôn ghi hận chuyện năm đó, mẫu thân nàng là mẫu thân nàng, nàng là nàng, giận dỗi với một tiểu bối tính là bản lãnh gì. Năm đó, con có loại kiên quyết kia sao không ngăn lại? Hôm nay có chuyện cầu xin đến trên người của con gái nàng rồi, cũng nên cho người ta nhìn chút sắc mặt tốt, tiểu cô nương hiểu ra quay lại không cố gắng giúp đỡ con."

Trần thị lặng yên không lên tiếng nhưng đáy lòng hừ lạnh, ánh mắt thoáng qua một chút khinh miệt, "Hôm nay con đón nàng đến Hầu phủ, chi phí ăn mặc không thiếu một cái, nàng còn có thể có cái gì không biết đủ hay sao? Vả lại, nha đầu kia tuy nói là con gái của nàng ta nhưng tính tình tuyệt đối không giống mẫu thân nàng. Con dâu vừa thấy người, khúm núm, ngay cả cái đầu cũng không dám ngẩng lên nhìn con, là một đứa dễ thao túng."

Tiêu lão phu nhân miễn cưỡng rủ mí mắt, chậm rãi một chút cười khẽ. Mẫu thân nàng mất ba năm, Thẩm gia dựa vào tiểu cô nương này cũng chống giữ ba năm, lão bà tử bà cũng không tin một tiểu cô nương khúm núm, nhát gan sợ phiền phức có thể làm được. Bà không khỏi nghĩ tới mẫu thân của tiểu cô nương, chỉ nhớ rõ là một mỹ nhân vốn lanh lợi hiểu chuyện, chỉ tiếc phạm vào hồ đồ ở trên chuyện đó. . . . . .

Tuy là ghi tạc danh nghĩa dưỡng nữ của bà, thật đúng là không thế nào nuôi dạy hơn bèn gả đến Hàng Châu. Nhìn lại một chút con dâu đang ngồi phía dưới, nếu nàng không phải là cháu gái ruột của mình, nhất định là chướng mắt, cũng không muốn nhắc nàng một chút, "Con cũng đừng khinh thường cô nương Thẩm gia kia. Mấy ngày nữa thân thể nàng khá hơn chút, gọi mấy tỷ muội đi thăm tiểu cô nương một chút, đứa bé cùng lứa có thể chơi cũng nhau, bệnh cũng mau khoẻ."

"Vâng" Trần thị tùy ý trả lời một câu, hiển nhiên không có đặt vào trong lòng.

Tiêu lão phu nhân thấy Trần thị nhắc chút cũng không thông suốt, bảo Hải ma ma ôm mèo Đại Bạch của bà tới. Hải ma ma theo bên cạnh hầu hạ lão phu nhân nhiều năm nhìn ra tâm tư lão thái thái, vừa ôm mèo qua vừa âm thầm nhìn phu nhân Hầu phủ.

Quả thật không bằng Triệu thị nguyên phối Hầu gia, vẻ ngoài không bằng, khôn khéo không bằng, lòng dạ cũng không bằng, ai bảo có thể khiến Hầu Gia thiên vị thích biểu muội thứ xuất Trần gia này. Người mẫu thân nào không biết tâm tư con trai, không đồng ý lại có thể thế nào, chẳng lẽ khiến Hầu Gia là người không vợ cả đời. Nói cho cùng, hai người là tình đầu ý hợp, Trần thị tâm tâm niệm niệm Hầu Gia, làm mai không lấy, người ta kéo thành đại cô nương. Triệu thị mất một năm, Hầu Gia coi như là có lòng, cầu xin lão phu nhân đến Trần gia cầu hôn biểu muội. Tuy Trần thị không phải thí sinh vợ kế trong lòng lão phu nhân nhưng cũng coi như nói còn nghe được, mấu chốt là lòng người không xấu.

Lại có huyết thống Trần gia, nhà mẹ lão phu nhân và Trần thị không tính là gần gũi, đáy lòng vẫn đồng ý quan hệ huyết thống này. Trần thị vốn là con gái thứ xuất vợ lẽ sinh, hiện tại có thể tới vị trí phu nhân Hầu phủ coi như là một người có phúc khí.

Lão phu nhân ôm mèo trắng mập chải lông từng chút, mèo trắng hưởng thụ thở nhỏ ngủ, lão phu nhân bỗng nói ra câu xúc động, "Ôi, tằng tôn (chắt trai) kia của ta không biết lúc nào có thể trở về?"

Hải ma ma cười nói: "Hôm nay bên An gia kia tới tin, nói Dục Ca Nhi đang trên đường, nhất định là nghe được lão phu nhân nhớ nhung mong đợi. An lão Thái Thái chịu thả người trở về rồi."

Tiêu lão phu nhân nghĩ đến dáng vẻ An gia lão thái thái ôm Dục Ca Nhi không buông tay, hừ một câu, "Đó là đích tằng tôn (chắt đích tôn) Tiêu gia ta, bà ấy chỉ là ngoại tằng tổ mẫu (bà cố ngoại)."

Hải ma ma lại cười, Tiêu lão phu nhân thương yêu Lan biểu tiểu thư thật là không phải như nhau với An Lão Thái Thái.

Trần thị nghe lão phu nhân nhớ tới con trai của trưởng tôn (cháu đích tôn) Tiêu Dịch, đáy lòng không quá vui mừng, bèn mượn cớ nói Hầu phủ còn có việc phải xử lý rời đi.


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 28.07.2018, 21:24, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanhphucgiandon, Hoacamtu, linhkhin, Phụng và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.