Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

 
Có bài mới 20.01.2017, 01:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C5
  

Mặc dù Cố Bách Chu đã cố gắng chạy chậm nhất có thể, nhưng nhà Đỗ Kiêu Kiêu thực sự không xa, đi được không bao lâu, hai người đã tới nhà Đỗ Kiêu Kiêu.

"Tôi phải vào nhà đây." Đỗ Kiêu Kiêu nhìn Cố Bách Chu.

"Được."

...

"Sao anh vẫn chưa đi?" Đỗ Kiêu Kiêu thấy Cố Bách Chu không nhúc nhích, cô hỏi nghi ngờ hỏi.

"Tôi nhìn em vào." Trong mắt Cố Bách Chu tràn đầy ý cười.

Đỗ Kiêu Kiêu hơi ngượng, cô tức giận đuổi người, "Anh mau đi đi, tôi đã về tới nhà rồi mà."

Cố Bách Chu cười nhìn cô, không nói lời nào.

"... Thật phiền phức." Đỗ Kiêu Kiêu vừa oán giận vừa xoay người đi vào, "Tôi đi vào ngay đây, được chưa."

Lúc đến cửa, Đỗ Kiêu Kiêu vẫn không nhịn được quay lại nhìn, kết quả, người kia vẫn nhìn chằm chằm cô, Cố Bách Chu bị cô nhìn tới ngẩn người, anh nở nụ cười, nhẹ giọng nói với Đỗ Kiêu Kiêu, "Kiêu Kiêu, ngủ ngon."

Không biết Đỗ Kiêu Kiêu có nghe thấy không, có điều, vừa rồi cô còn nhíu mày thế mà bây giờ, cô đã thả lỏng ra.

Bây giờ tâm trạng cô rất tốt, Đỗ Kiêu Kiêu quyết định, ngày mai cỗ sẽ tiếp tục tìm Cố Bách Chu ăn chùa.

Lấy chìa khóa ra, chưa kịp mở cửa, cô đã nghe thấy tiếng mở cửa.

Người bên trong ngọt ngào reo lên, "Chị". Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày.

Trong mắt Đỗ Khanh Khanh tràn đầy ngạc nhiên, "Chị, cuối cùng chị cũng về rồi!"

Vui tới vậy sao? Tôi vẫn chưa chết đâu nhé. Khóe miệng Đỗ Kiêu Kiêu giật giật, vòng qua Đỗ Khanh Khanh, cô đi vào nhà.

Vừa bước vào nhà, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là người cô luôn nghĩ về ở kiếp trước —— Lâm Trí Hiên.

Đỗ Kiêu Kiêu sững người, cô đã nói rồi mà, không thể nào Đỗ Khanh Khanh lại vui vẻ như vậy, thì ra là Lâm Trí Hiên có mặt ở đây.

"Chị, sao bây giờ chị mới về." Đỗ Khanh Khanh giả vờ vô ý nói, "Hồi nãy, em đứng ở cửa sổ thấy có một người đàn ông đưa chị về."

Đỗ Khanh Khanh tiếp tục hỏi, "Anh ấy là bạn trai của chị sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu dừng bước, sâu xa nhìn cô ta. Đỗ Khanh Khanh bị cô nhìn vậy, trong lòng lập tức nhảy dựng, giống như gặp chuyện gì đó đáng sợ lắm vậy, cô ta vội vàng nhảy ra sau lưng Lâm Trí Hiên.

Lâm Trí Hiên nhíu mày, "Kiêu Kiêu, cô đừng cứ bắt nạt Khanh Khanh hoài như vậy."

Đỗ Kiêu Kiêu vừa nghe liền thấy tức giận đến bồn cười, từ lúc cô vào cửa tới giờ đã nói với Đỗ Khanh Khanh câu nào đâu, ngược lại, chính cô ta là người quấn lấy cô hỏi cái này hỏi cái kia, không biết Lâm Trí Hiên thấy cô bắt nạt Đỗ Khanh Khanh ở đâu.

"Tôi bắt nạt cô ta?" Đỗ Kiêu Kiêu cười cười.

"Tôi có bắt nạt cô sao?" Đỗ Kiêu Kiêu nhìn Đỗ Khanh Khanh sau lưng Lâm Trí Hiên.

Đỗ Khanh Khanh vội vàng lắc đầu, nhưng đôi mắt xinh đẹp kia lại nổi lên một tầng nước mắt, Lâm Trí Hiên vừa thấy, liền nhíu chặt mày, kéo Đỗ Khanh Khanh qua, bắt đầu trách mắng Đỗ Kiêu Kiêu, "Sao cô có thể uy hiếp cô ấy như vậy?"

Trái tim Đỗ Kiêu Kiêu tê rần, cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông che chở cho Đỗ Khanh Khanh, thì ra, trái tim của Lâm Trí Hiên đã thược về Đỗ Khanh Khanh rồi.

Không đợi Đỗ Kiêu Kiêu lên tiếng, Đỗ Khanh Khanh đã nhỏ giọng thút thít, "Chị ấy không có uy hiếp em, là lỗi của Khanh Khanh, anh Trí Hiên, anh đừng mắng chị ấy."

Nhìn bộ dạng miễn cưỡng nhận lỗi của Đỗ Khanh Khanh, trong lòng Lâm Trí Hiên càng lo lắng, anh ta vươn tay lau nước mắt cho cô ta, nhẹ nhàng nói, "Em không có lỗi."

Xoay người lại, anh ta lạnh lùng nói, "Kiêu Kiêu, cô mau xin lỗi Khanh Khanh đi."

Đỗ Kiêu Kiêu không nể mặt, "Dựa vào cái gì mà tôi phải làm vậy!"

Lâm Trí Hiên thất vọng nói: "Khanh Khanh là em gái cô, sao cô có thể đối xử với cô ấy như vậy được?"

Đỗ Kiêu Kiêu cười nhạo, "Mẹ tôi chỉ sinh ra mỗi một mình tôi, vậy thì em gái ở đâu mà chui ra được chứ."

"Kiêu Kiêu!"

"Chị..."

Lâm Trí Hiên và Đỗ Khanh Khanh đồng thời lên tiếng, giống như Đỗ Kiêu Kiêu vừa làm chuyện tày trời gì đó vậy.

"Tôi nói sai sao?" Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày.

Lâm Trí Hiên thấp giọng nói: "Kiêu Kiêu, tôi vẫn cho rằng cô là người có hiểu biết."

Đỗ Kiêu Kiêu vừa nghe được lời này, cô lập tức cười đến gập người, cười xong, cô lau nước mắt, nói, "Lâm Trí Hiên, cho tới bây giờ, Đỗ Kiêu Kiêu tôi đây cũng không phải là người hiểu biết người khác, chẳng lẽ bây giờ anh mới biết sao?"

Lâm Trí Hiên cau mày, anh ta biết Đỗ Kiêu Kiêu từ nhỏ, cô kiêu căng, tùy ý làm bậy. Hồi nhỏ, cô làm vậy là đáng yêu, nhưng lớn rồi thì khác, thấy cô cứ tùy hứng như vậy, thực sự khiến người khác không thể không tức giận.

Đỗ Khanh Khanh nhỏ giọng sụt sùi, "Chị, em chỉ muốn chị tâm sự với em vài lời thôi mà."

"Đỗ Khanh Khanh." Đỗ Kiêu Kiêu chán ghét nhìn cô ta, "Chẳng lẽ cô không biết, cô đã hỏi đến vấn đề riêng tư của tôi sao?"

"Chừng nào tôi về cũng phải được cô cho phép?"

"Anh ấy có phải bạn trai tôi hay không, có liên quan gì tới cô sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu liên tục hỏi Đỗ Khanh Khanh, khiến cô ta quên cả khóc, chỉ có thể ngơ ngác nhìn cô.

"Đỗ Kiêu Kiêu!" Lâm Trí Hiên la lớn, "Cô đừng có quá đáng!"

"Tôi quá đáng?" Đỗ Kiêu Kiêu nhẹ nhàng hỏi, "Tôi có quá đáng với mấy người sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu chỉ vào Đỗ Khanh Khanh, "Cô ta! Cô ta biết rõ quan hệ giữa tôi và anh, thế mà lại cố ý hỏi về người đàn ông kia có phải bạn trai tôi không trước mặt anh. Chuyện này thì không quá đáng chắc?"

"Anh!" Đỗ Kiêu Kiêu chỉ vào Lâm Trí Hiên, đôi mắt ửng đỏ, "Tôi và anh lớn lên cùng nhau, chỉ vì cô ta, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, mà anh lại mắng tôi, vậy chắc anh cũng không quá đáng đâu nhỉ?"

Lâm Trí Hiên cứng họng, đúng là vừa nãy anh ta chuyện bé xé ra to, nhưng... Đỗ Kiêu Kiêu có gì đó không bình thường, cô không giống trước đây.

"Chị, em không cố ý." Đỗ Khanh Khanh đi tới, nắm chặt cổ tay Đỗ Kiêu Kiêu, "Em chỉ muốn hiểu rõ hơn về chị thôi mà."

Nước mắt Đỗ Khanh Khanh dường như không bao giờ cạn, không ngừng tuôn ra.

Đỗ Kiêu Kiêu nhìn khuôn mặt ướt đẫm của cô ta, cô lập tức ghét bỏ hất tay cô ta ra, ai ngờ, chỉ vung nhẹ một cái, thế mà Đỗ Khanh Khanh lại té ngay xuống đất.

"A!" Đỗ Khanh Khanh ngã xuống đất.

Lâm Trí Hiên vội vàng đỡ cô ta lên. Đỗ Khanh Khanh nhào vào lòng anh ta, lớn tiếng khóc.

Lâm Trí Hiên nhẹ nhàng vỗ lưng Đỗ Khanh Khanh, nhỏ giọng an ủi: "Khanh Khanh, không sao, không sao."

Đỗ Khanh Khanh nghẹn ngào, "Anh Trí Hiên, em đau."

Lâm Trí Hiên vừa nghe thấy cô ta kêu đâu, liền vội vàng buông ra, nhìn khắp người Đỗ Khanh Khanh, "Đau ở đâu?"

"Tay." Đỗ Khanh Khanh nâng bàn tay bị rách da lên cho Lâm Trí Hiên xem.

"Woa, to thật đó." Đỗ Kiêu Kiêu lạnh lẽo nhìn hai người tình chàng ý thiếp trước mặt.

Lâm Trí Hiên ngẩng đầu nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, nghiêm túc nói: "Đỗ Kiêu Kiêu, đúng là tôi đã nhìn nhầm cô rồi."

Lúc nói câu này, đôi mắt Lâm Trí Hiên chỉ có sự thất vọng khiến, Đỗ Kiêu Kiêu đau lòng không thôi. Cô nắm chặt hai tay, nhìn thẳng mặt Lâm Trí Hiên.

"Đỗ Kiêu Kiêu, trước đây cô không phải người như vậy." Lâm Trí Hiên nỏi.

"Anh sai rồi, tôi vẫn luôn như vậy." Đỗ Kiêu Kiêu nghiêm mặt, "Đỗ Khanh Khanh bị thương thì anh đau lòng, vậy còn tôi, tôi bị thương thì anh đang làm gì hả?"

Lâm Trí Hiên kinh ngạc, "Cô bị thương khi nào?"

Đỗ Kiêu Kiêu cười lạnh, giơ cổ tay mình lên, trên cổ tay trắng nõn lại xuất hiện vài vết xanh tím, thoạt nhìn hơi đáng sợ.

"Nếu không phải Đỗ Khanh Khanh cố ý làm tôi đau, anh cảm thấy, tôi sẽ hất cô ta ra sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu vừa dứt lời, Lâm Trí Hiên liền khiếp sợ nhìn Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Khanh Khanh cũng vô cùng kinh ngạc, liên tục lắc đầu: "Chị, em không có làm."

Vệt nước mắt vẫn còn đọng lại trên mặt cô ta, nhìn qua rất đáng yêu, đặc biết còn bị người khác hiểu lầm như vậy, càng khiếm người khác thêm đau lòng.

"Chị, em không cố ý mà..."

Đỗ Kiêu Kiêu lạnh lùng nhìn Đỗ Khanh Khanh, mặc cho cô ta có khóc đến cỡ nào, Đỗ Kiêu Kiêu cũng đứng yên bất động. Vì cô biết, nước mắt của Đỗ Khanh Khanh không đáng tin.

Đỗ Kiêu Kiêu không tin, nhưng chắc gì Lâm Trí Hiên đã như vậy. Nhìn thấy Đỗ Khanh Khanh khóc tới đau lòng, anh ta do dự nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, "Kiêu Kiêu, tôi thấy Khanh Khanh cũng không cố ý đâu."

"Cô ấy chỉ là một cô gái thôi mà, sao có thể ra tay nặng như vậy được?"

Nghe Lâm Trí Hiên nói vậy, sắc mặt Đỗ Kiêu Kiêu càng lúc càng lạnh hơn. Ai thì cô không biết, nhưng Đỗ Khanh Khanh thì có thể đấy. Sức của Đỗ Khanh Khanh rất mạnh, một nam sinh chắc cũng không bằng cô ta, nhưng cô ta lại thích giả vờ yếu ớt, chiếm lấy cảm thông của người, nên lúc nào cũng ra vẻ mảnh mai.

Chuyện này đều do Đỗ Kiêu Kiêu vô ý phát hiện, kiếp trước, cô ta thường xuyên ra tay với Đỗ Khanh Khanh, lần đầu thì nhẹ, nhưng càng lúc cô càng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì mỗi lần Đỗ Khanh Khanh cào cô, vết cào sẽ sâu hơn, còn đau hơn nữa.

Nhưng Đỗ Khanh Khanh không sợ Đỗ Kiêu Kiêu nói ra, vì cô ta hiểu ra Đỗ Kiêu Kiêu. Cô là người trọng sĩ diện, nếu để người khác biết mình không đánh lại Đỗ Khanh Khanh, cô sẽ vô cùng mất mặt.

Kiếp trước, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy chuyện này rất mất mặt, còn giờ thì khác, cô sẽ từng chút từng chút vạch mặt Đỗ Khanh Khanh, cô muốn mọi người đều biết, Đỗ Khanh Khanh không phải là đóa hoa sen cao quý thuần khiết.

"Kiêu Kiêu, cô độ lượng, bỏ qua cho Khanh Khanh đi." Lâm Trí Hiên không đành lòng, nhìn Đỗ Khanh Khanh, anh ta lại vô cùng thương tiếc.

Chó chết! Đỗ Kiêu Kiêu mắng thầm, vừa nãy còn thất vọng nhìn cô, thế mà bây giờ lại bắt cô rộng lượng bỏ qua cho Đỗ Khanh Khanh, sao trước kia cô lại không phát hiện người đàn ông này quá kinh tởm thế nhỉ.

"Chị, em thật sự không cố ý mà." Đỗ Khanh Khanh lại muốn tiếp tục nắm lấy cổ tay Đỗ Kiêu Kiêu.

Dù sao, lúc nói xin lỗi phải nắm lấy tay đối phương, bất kể là ai, thì cũng sẽ thấy đó là một lời xin lỗi chân thành.

Đỗ Kiêu Kiêu giơ tay lên, né tránh tay Đỗ Khanh Khanh, cô híp mắt nhìn cô ta, nhẹ nhàng nói: "Đỗ Khanh Khanh, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian."

Vẻ mặt áy náy của Đỗ Khanh Khanh lập tức biến mất, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, cô ta ôm lấy Đỗ Kiêu Kiêu, nói: "Chị, em rất mong chờ."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: Ltv13, Thần Mèo, zinna
     

Có bài mới 20.01.2017, 01:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C6
  

Đỗ Kiêu Kiêu về phòng mình, nằm lên giường, hôm nay đúng là nhiều chuyện thật. Cô cẩn thận suy nghĩ về mọi chuyện đã xảy ra hôm nay, vừa mở mắt ra, đã thấy mình quay về năm năm trước, gặp Cố Bách Chu, còn về nhà anh ăn cơm, hơn nữa, bọn họ đặc biệt hợp nhau. Đỗ Kiêu Kiêu cứ nghĩ rằng, nếu mình và Cố Bách Chu mà sống cùng nhau thì nhất định, ngày nào cũng đấu đá với nhau. Nhưng xem ra, chắc chỉ có cô nghĩ vậy.

Cố Bách Chu đúng là người tốt. Đỗ Kiêu Kiêu nghĩ.

Cố Bách Chu đáng thương, không ngờ lại bị người khác nghĩ mình là người tốt.

Thủ đoạn của Đỗ Khanh Khanh thật ghê tởm, có thể khiến Lâm Trí Hiên bảo vệ mình như vậy. Vừa rồi, nếu cô không đưa cái tay bầm tím ra, có lẽ Lâm Trí Hiên đã thật sự thất vọng về cô rồi.

Dù sao, Đỗ Kiêu Kiêu là người nói miệng không được thì thôi, nhưng muốn đánh gục cô ta, cô nhất định phải là một Đỗ Kiêu Kiêu độc ác.

Kiếp trước cô được cái gì chứ? Đỗ Kiêu Kiêu cẩn thận nhớ lại.

Cô nhớ kiếp trước mình vừa vào nhà, đã thấy Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên liếc mắt đưa tình, lúc đo, cô ghen dữ dội, suýt nữa đã ra tay đánh luôn Đỗ Khanh Khanh, đương nhiên, kết cục của cô và Lâm Trí Hiên là tan rã rồi.

Nhưng vừa nãy, khi nhìn thấy Lâm Trí Hiên cô đã không còn cảm xúc mãnh liệt như trước nữa, dù sao, kiếp trước Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên cũng qua lại với nhau, có lẽ trong tiềm thức, cô đã chấp nhận thanh thanh toàn cho bọn họ, Lâm Trí Hiên sẽ luôn luôn ở cùng với Đỗ Khanh Khanh.

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng sao tim lại đau quá, Đỗ Kiêu Kiêu cười khổ, không phải cô không muốn thừa nhận, nhưng nhìn thấy Lâm Trí Hiên vẫn chọn Đỗ Khanh Khanh như vậy, cô thật sự rất đau khổ.

Người đàn ông này làm bạn với cô đã nhiều năm, từ nhỏ đến lớn, tới lúc Đỗ Kiêu Kiêu trưởng thành, anh ta đều ở cạnh cô, thế mà lúc này đây, người đàn ông đó lại biến thành người của Đỗ Khanh Khanh, chẳng khác gì một món đồ chơi mà mình yêu quý bị người khác đoạt đi, trong lòng vô cùng đau đớn và khó chịu.

Sáng mai, Lê Thanh và Đỗ Hồng Bân sẽ về nhà, Đỗ Kiêu Kiêu tin chắc, Lê Thanh sẽ giúp đỡ Đỗ Khanh Khanh bằng mọi cách.

Còn Đỗ Khanh Khanh, chắc chắn cô ta sẽ đi mách chuyện Đỗ Kiêu Kiêu đã làm rách da cô ta với Đỗ Hồng Bân. Đây chính là sở trưởng của cô ta.

Binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản.

Đỗ Kiêu Kiêu nhắm mắt lại, chuẩn bị nhận lấy "món quá" Đỗ Khanh Khanh đã chuẩn bị cho cô.

Ngủ một giấc.

Đỗ Kiêu Kiêu xoay người rời giường, rửa mặt sạch sẽ rồi đi xuống lầu, liếc mắt nhìn ba người Đỗ Hồng Bân, Lê Thanh và Đỗ Khanh Khanh đang dùng bữa sáng, nhìn bức tranh gia đình hạnh phúc trước mặt, Đỗ Kiêu Kiêu cười nhạo.

"Chị, chào buổi sáng." Đỗ Khanh Khanh là người đầu tiên phát hiện ra cô.

Đỗ Kiêu Kiêu chẳng thèm để ý tới cô ta, đi thẳng tới bàn ăn, kéo ghế ra.

Tiếng kéo ghế vang lên rất lớn, khiến Đỗ Hồng Bân không khỏi nhíu mày, "Kiêu Kiêu, con không thấy Khanh Khanh đang chào hỏi con sao?"

"À, ra là cô ta." Đỗ Kiêu Kiêu lạnh lùng đáp lại, "Chào buổi sáng nhé."

Đỗ Hồng Bân càng nhíu chặt mày hơn, ông ta nhẹ nhàng nắm tay an ủi Lê Thanh.

Đỗ Kiêu Kiêu không quan tâm tới những chuyện đó, cô cầm một ổ bánh mì lên ăn, dù có mất hứng đi chăng nữa, cô cũng phải ăn bữa sáng chứ.

Có điều, chỉ là hình như có người nào đó không muốn để ăn sáng thì phải.

Tất cả mọi người đều yên lặng dùng bữa sáng, đột nhiên, Đỗ Khanh Khanh đối diện "hí" lên một tiếng, Lê Thanh vội vàng hỏi: "Sao vậy Khanh Khanh?"

"Không có chuyện gì đâu mẹ." Đỗ Khanh Khanh gượng cười nói: "Con chỉ sơ ý đụng phải da non thôi mà."

"Chuyện này xảy ra từ khi nào?" Lê Thanh đau lòng cầm tay Đỗ Khanh Khanh, nhìn miệng vết thương vẫn cơn vương tơ máu, bà ta kinh sợ nói: "Sao lại nghiêm trọng như vậy."

Đỗ Hồng Bân cũng nhìn vào, nhíu mày nói: "Sao không cẩn thận một chút chứ."

Mặc dù là trách cứ, nhưng ai ai cũng đều nghe thấy sự đau xót trong giọng nói của ông.

Đỗ Khanh Khanh e sợ nói: "Là con không cẩn thận té thôi mà." Nói xong, cô ta nhìn thoáng qua Đỗ Kiêu Kiêu.

Tất cả mọi người đều hiểu hành động này.

Ánh mắt Đỗ Hồng Bân trở nên nghiêm khắc: "Kiêu Kiêu."

Đỗ Kiêu Kiêu mờ mịt ngẩng đầu lên, không lo ăn đi, gọi cô làm gì.

"Vết thương trên tay của Khanh Khanh, có phải là do con làm không?" Mặc dù là câu nghi vấn, nhưng ánh mắt của Đỗ Hồng Bân đã khẳng định là Đỗ Kiêu Kiêu làm.

"Ông không nghe cô ta nói à? Là do cô ta tự vấp té đấy thôi." Đỗ Kiêu Kiêu nhún vai, nói.

"Con!" Đỗ Hồng Bân tức giận trợn mắt.

"Ba, ba đừng giận." Đỗ Khanh Khanh dịu dàng nói: "Không phải là lỗi của chị đâu. Là do Khanh Khanh không cẩn thận thôi mà."

Tuy nói vậy, nhưng mắt cô ta lại đỏ ngầu.

Đỗ Hồng Bân hết than lại thở, vuốt ve mái tóc dài của Đỗ Khanh Khanh nói: "Lần sau phải cẩn thận một chút, biết chưa?"

Đỗ Khanh Khanh gật đầu.

Đỗ Kiêu Kiêu giễu cợt nhìn cô ta còn diễn hay hơn cả diễn viên, trong lòng cô càng khinh bỉ.

Cô biết, Đỗ Khanh Khanh không còn thấy vết bầm trên cổ tay cô nữa rồi. Da của Đỗ Kiêu Kiêu rất trắng, chỉ cần bấm nhẹ một cái cũng có thể để lại vết hồng. Tối qua, Đỗ Khanh Khanh không dùng nhiều lực, nên hôm nay, vết bầm cũng đã biến mất.

Nhưng sự thật chứng mình, Đỗ Hồn Bân làm sao có thể tin rằng Đỗ Khanh Khanh bị vấp té cơ chứ.

Bây giờ, Đỗ Hồng Bân càng ngày càng thất vọng về Đỗ Kiêu Kiêu.

Nhưng Đỗ Kiêu Kiêu không hề lo lắng, cô vẫn nhẹ nhàng mỉm cười với dịu dàng với Đỗ Khanh Khanh.

Rủ mắt xuống, Đỗ Kiêu Kiêu nhớ tới chuyện Cố Nhiễm đã nói với cô ở kiếp trước, mẹ Đỗ Kiêu Kiêu bệnh nặng qua đời, hoàn toàn có liên quan tới Đỗ Hồng Bân.

Mẹ của Đỗ Kiêu Kiêu là một rất dịu dàng, thông minh. Đỗ Kiêu Kiêu không tin bà không biết chuyện của Đỗ Hồng Bân và Lê Thanh.

Đỗ Kiêu Kiêu vẫn nhớ rõ bộ dáng hấp hối của bà, khuôn mặt bà hóp vào, bị căn bệnh tra tấn mỗi ngày, cơ thể gầy gò của bà không thể chịu nổi được, nhưng đôi mắt kia vẫn sáng ngời như cũ.

Đó là một đôi mắt vô cùng dịu dàng, Đỗ Kiêu Kiêu nhớ lại, từ đó về sau, không còn ai nhìn cô bằng ánh mắt đó nữa.

Cô biết, ánh mắt đó chính là cả biển trời tình yêu.

Cố Nhiễm nói cho biết, mẹ cô bị người khác lén lút đổi thuốc, mà khi đó, ba cô vẫn còn đang qua lại thương xuyên với Lê Thanh.

Có một số chuyện, không cần nói cũng biết.

Đỗ Kiêu Kiêu khẽ cười, ghi hết những người đã nợ cô vào một cuốn vở.

Lại nói, khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Đỗ Kiêu Kiêu, Đỗ Khanh Khanh run sợ cả người, Đỗ Kiêu Kiêu từng chế giễu, từng khinh thường, cả nụ cười lạnh lùng cũng từng xuất hiện với cô ta, nhưng, chỉ có mỗi nụ cười đó, cô ta chưa từng nhìn thấy.

Nụ cười này khiến cô ta vô cùng bất an, rõ ràng cô ta là người chiến tháng, chắc chắn ba cũng rất thất vọng về Đỗ Kiêu Kiêu rồi. Đây đều là kế hoạch của cô ta. Nhưng sao Đỗ Kiêu Kiêu vẫn không chịu tức giận mà còn cười dịu dàng như vậy? Đỗ Khanh Khanh cảm thấy hơi bất an.

"Tôi ăn xong rồi." Đỗ Kiêu Kiêu đặt cái ly trong tay xuống, đứng dậy, ra khỏi phòng ăn.

Đỗ Hồng Bân nhìn cô một cái, thấy Đỗ Kiêu Kiêu không thèm liếc nhìn lại, trực tiếp mở cửa đi ra.

"Ầm!" Cánh cửa bị Đỗ Kiêu Kiêu đẩy ngã xuống.

Đỗ Hồng Bân tức giận đứng lên, "Đỗ Kiêu Kiêu, lá gan của con càng lúc càng lớn rồi đó!"

Lê Thanh an ủi: "Hồng Bân, Kiêu Kiêu chỉ hơi buông thả một chút, nhưng tính tình của con bé rất tốt."

"Hừ! Bà xem, nó làm tay Khanh Khanh bị thương như vậy, tôi thấy, nó ác độc thì có!" Đỗ Hồng Bân tức giận, nói không suy nghĩ.

"Ba." Đỗ Khanh Khanh lắc tay của Đỗ Hồng Bân, "Bình thường chị ấy đối xử với Khanh Khanh rất tốt."

"Đúng đó." Lê Thanh phụ họa nói thêm, "Hơn nữa, Kiêu Kiêu còn rất tự ái, không giống với những đứa hay đi lêu lổng ngoài kia."

Nghe Lê Thanh nói vậy, Đỗ Khanh Khanh hơi do dự, lời nói cũng trở nên ấp úng.

"Sao vậy Khanh Khanh?" Lê Thanh cố ý hỏi.

Đỗ Khanh Khanh do dự nói: "Tối qua con thấy một người đàn ông đưa chị ấy về."

"Con nghĩ có thể là bạn trai của chị."

Lê Thanh ngạc nhiên che miệng lại, "Không phải Kiêu Kiêu đang quen Trí Hiên sao?"

Sắc mặt Đỗ Hồng Bân không được tốt lắm, "Tuy Kiêu Kiêu đã không còn qua lại với thằng nhóc Lâm gia kia, nhưng chúng ta đã lỡ nói chuyện với Lâm gia hết rồi."

Lê Thanh ảo não nói: "Chúng ta nên làm gì bây giờ, lỡ Kiêu Kiêu có bạn trai rồi, thì Trí Hiên phải tính sao đây?"

Đỗ Hồng Bân vô cùng tức giận, nếu thật sự như vậy, ông biết ăn nói sao với Lâm gia đây. Vài năm nay, Lâm gia đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều, gần đây, đơn hàng lớn cũng được Lâm gia đầu tư, Đỗ Kiêu Kiêu đúng là chỉ biết phá hoại! Đỗ Hồng bân lại càng thất vọng hơn về Đỗ Kiêu Kiêu.

Thấy vậy, ánh mắt Đỗ Khanh Khanh chợt lóe sáng, "Tối qua, anh Trí Hiên cũng biết rồi ạ, hơn nữa, anh Trí Hiên còn vì con mà mắng chị một trận nữa đó."

"Đều là lỗi của Khanh Khanh, nếu chị ấy có thể làm hòa với anh Trí Hiên thì tốt rồi."

Đỗ Hồng Bân nghe vậy, sắc mặt tốt hơn một chút, "Không trách con được, nếu chị con không thể ở cùng một chỗ với Trí Hiên được nữa, cũng đều tại bọn chúng không có duyên phận thôi."

"Khanh Khanh, con thấy Trí Hiên thế nào?" Đỗ Hồng Bân hỏi.

Mặt Đỗ Khanh Khanh đỏ bừng lên, "Anh Trí Hiên đối xử với Đỗ Khanh Khanh tốt lắm."

Lê Thành trêu ghẹo nói: "Tốt thế nào?"

"Mẹ này!" Đỗ Khanh Khanh hờn dỗi, "Anh Trí Hiên chỉ xem Khanh Khanh là em gái thôi mà."

Không nhất định là như vậy. Lê Thanh và Đỗ Hồng Bân liếc mắt nhìn nhau, thầm lên kế hoạch trong lòng.

Đỗ Khanh Khanh xấu hổ cúi đầu, nhưng có điều không ai biết được, cô ta đang lén lút cười, Đỗ Kiêu Kiêu, cuối cùng Lâm Trí Hiên sẽ là của tôi, ngày đó sẽ tới nhanh thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: Ltv13, Thần Mèo, zinna
     
Có bài mới 20.01.2017, 01:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C7
  

Đỗ Kiêu Kiêu đi tới nhà Cố Nhiễm.

Chú Cố là một người khá hiền hòa, mỗi lần Đỗ Kiêu Kiêu tới nhà chơi, ông đều vô cùng vui vẻ, vì Cố Nhiễm và Đỗ Kiêu Kiêu rất giống nhau, tính cách nóng nảy không được tốt lắm, bạn bè cũng không nhiều.

Phải nói tính cách của hai người bọn họ nóng nảy như vậy, trở thành bạn bè có lẽ không dễ dàng gì, nhưng, duyên phận giữa người với người đúng là vô cùng kỳ diệu. Ngay lần đầu Đỗ Kiêu Kiêu gặp Cố Nhiễm, ánh mắt hai người cứ nhìn chằm chằm vào nhau, có thể nói, quan hệ của hai người đã tới mức không có gì đều giấu nhau.

Người trong lòng Cố Nhiễm tên là Lục Nhất Minh, nhưng Lục Nhất Minh lại là thanh mai trúc mã của Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Kiêu Kiêu đã gặp Lục Nhất Minh hai lần, anh ta không giống với Đỗ Khanh Khanh, ngược lại còn là một người rất hiền lành. Nhưng có chút rắc rối.

Lục Nhất Minh thích Đỗ Khanh Khanh, nhưng cô ta lại không thích, mà chỉ xem Lục Nhất Minh như một người anh trai, nhưng lúc cô ta gặp rắc rối, Lục Nhất Minh luôn đứng ra giúp đỡ, mà có khi Đỗ Khanh Khanh chịu nói một tiếng cảm ơn với người ta đâu.

"Kiêu Kiêu, cậu nói xem, sao Lục Nhất Minh có thể thích cô ta nhiều vậy chứ!" Cố Nhiễm tức giận nói.

"Không phải chỉ là một cái đồng hồ đeo tay thôi sao? À mà còn chuyện tức giận ấy, không phải cũng vì anh ấy thôi sao?" Cố Nhiễm không hiểu sao, gần đây Lục Nhất Minh không thèm để ý tới mình.

Đỗ Kiêu Kiêu thở dài, kiếp trước cô biết rất nhiều chuyện của Cố Nhiễm và Đỗ Khanh Khanh. Chiếc đồng hồ đeo tay mà Cố Nhiễm đã làm hỏng chính là quà sinh nhật của Lục Nhất Minh dành tặng cho Đỗ Khanh Khanh. Tuy không bao nhiêu tiền, nhưng đối với Lục Nhất Minh mà nói, đó là chiếc đồng hồ quý giá nhất rồi.

Nghĩ tới kết cục của Cố Nhiễm và Lục Nhất Minh ở kiếp trước, Đỗ Kiêu Kiêu cau mày hỏi: "Cố Nhiễm, câu thật sự thích Lục Nhất Minh sao?"

Mặt Cố Nhiễm ửng hồng, cô không thể biết được cảm xúc của mình đối với Lục Nhất Minh là gì. Cô chỉ là không thích Lục Nhất Minh lạnh lùng với cô như vậy mà thôi.

"Ai thích Lục Nhất Minh chứ!" Giọng nói của Cố Nhiễm chợt to lên, tức giận nói: "Anh ta rất đáng ghét, có mỗi một cái đồng hồ đeo tay mà cũng tính toán chi li!"

Đỗ Kiêu Kiêu không tin, "Thật sự không thích à?"

Cố Nhiễm cãi cố: "Tớ đã nói là không thích rồi mà, anh ta cứ sống với cái đồng hồ đó suốt đời đi!"

Đỗ Kiêu Kiêu lắc đầu, bộ dạng của Cố Nhiễm lúc này chính là một ví dụ điển hình cho câu khẩu thị tâm phi.

Kiếp trước, Cố Nhiễm không qua lại với Lục Nhất Minh, bởi vì anh ta vốn không hề thích cô, anh ta vẫn yên lặng yêu thầm Đỗ Khanh Khanh, đối với tình cảm của Cố Nhiễm, anh ta lúc nào cũng trốn tránh cả.

Cố Nhiễm vì Lục Nhất Mình mà làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch, đều nhằm vào Đỗ Khanh Khanh. Nhưng cô không biết, nếu càng làm như vậy, Lục Nhất Minh chỉ càng tránh xa cô hơn thôi.

Đỗ Kiêu Kiêu nhớ kiếp trước, lúc Cố Nhiễm tới bệnh viện thăm cô, gương mặt Cố Nhiễm đã không còn như ánh mặt trời nữa, tiều tụy như người chưa bao giờ tiếp xúc với ánh nắng.

Cô nhìn Đỗ Kiêu Kiêu cười thê lương: "Kiêu Kiêu, Lục Nhất Minh nói, anh ấy ghét tớ."

Có thể khiến một người dịu dàng như Lục Nhất Minh nói ra câu này, Cố Nhiễm chỉ có thể đi xin lỗi Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Kiêu Kiêu nhớ tới bộ dạng yêu tới chết của Cố Nhiêm, cô vô cùng lo lắng, nói: "Không thích thì thôi, sau này đừng tiếp xúc nhiều với anh ta."

Cố Nhiễm ra vẻ không sao nói: "Tớ vốn đâu có tiếp xúc với anh ta."

"Nói dối, cậu đã nói chuyện của Lục Nhất Minh với tớ nghe nhiều lần rồi." Đỗ Kiêu Kiêu vạch trần cô.

"Cho dù là vậy thì sao chứ, đã lâu rồi anh ta không thèm để ý tới tớ!" Cố Nhiễm tức giận.

Đỗ Kiêu Kiêu an ủi: "Nếu anh ta không để ý tới cậu nữa, thì cậu cũng đừng để ý tới anh ta làm gì."

Cố Nhiêm nghe vậy, không đồng ý lắc đầu, "Tớ là người đại nhân đại lượng, nếu anh ta xin lỗi tớ, thì tớ chắc chắn sẽ tha thứ cho anh ta."

Đỗ Kiêu Kiêu nổi giận, "Tớ đã nói cậu đừng để ý tới anh ta rồi mà, sao cậu còn muốn tha thứ cho anh ta!"

Cố Nhiễm sững sờ nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, đột nhiên cô nở nụ cười, "Đỗ Kiêu Kiêu, bộ dạng của cậu giống ba tớ thật đấy."

Đỗ Kiêu Kiêu bất đắc dĩ nhìn Cố Nhiễm ôm bụng cười, trong lòng thả lỏng một chút, có lẽ cô đã quá lo lắng rồi, người như Cố Nhiễm làm sao có rối rắm trong lòng được chứ.

Cố Nhiễm cười rơi nước mắt, so với cô, Đỗ Kiêu Kiêu là một người không tim không phổi, thế mà đột nhiên lo lắng cho cô, nhìn như bà cụ non, khiến cô không thể nhịn nổi nữa bật cười.

Đỗ Kiêu Kiêu nhìn Cố Nhiễm cười vui vẻ như vậy, trong lòng cũng thoải mái vô cùng, nhào tới người cô, kéo cô đứng dậy.

Điên đủ rồi, Cố nhiễm thở hổn hển nói: "Kiêu Kiêu, có phải hôm nay câu lại cãi nhau với ba không?"

Đỗ Kiêu Kiêu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Cố Nhiễm ngẩng mặt lên, "Lại vì Đỗ Khanh Khanh?"

Đỗ Kiêu Kiêu lại gật đầu.

"Ba cậu lại đứng về phe cô ta?" Cố Nhiễm nói xong, liền xắn tay áo.

Đỗ Kiêu Kiêu giả vờ không thấy, gật đầu.

Cố Nhiễm tức giận đùng đùng, kéo Đỗ Kiêu Kiêu đi ra cửa.

Đỗ Kiêu Kiêu tránh khỏi tay Cố Nhiễm, hỏi: "Cố Nhiễm, cậu làm gì vậy?"

Cố Nhiễm trả lời vô cùng thản nhiên: "Đi đánh Đỗ Khanh Khanh."

...

Đỗ Kiêu Kiêu nâng trán, được rồi, sao cô lại có thể quên mất chuyện này chứ, chỉ cần mỗi lần cô bị oan ức, Cố Nhiễm đều lôi cô đi đánh Đỗ Khanh Khanh đòi lại danh dự. Đương nhiên, trùng hợp, hôm đó cô bị Lâm Trí Hiên và Đỗ Khanh Khanh phát hiện, bị hai người trách mắng một trận.

"Lần này, chúng ta không được đánh." Đỗ Kiêu Kiêu nói.

"Vậy chúng ta làm gì đây?" Cố Nhiễm cười hề hề nhìn Đỗ Kiêu Kiêu. Cô nàng này điển hình cho tứ chi phát triển/

Đỗ Kiêu Kiêu cười thần bí, "Chúng ta dùng đầu óc."

...

Cố Nhiễm đi ra khỏi bệnh viện, lưu luyến quay đầu lại nhìn, đè nén chua xót trong lòng, cô cúi đầu đi thẳng về phía trước.

Đây là lần cuối cùng cô tới thăm Đỗ Kiêu Kiêu, cô chuẩn bị ra nước ngoài rồi. Hơn nữa, có lẽ cô sẽ không bao giờ trở lại nơi đây.

"Kiêu Kiêu, thực xin lỗi, hy vọng cậu tha thứ cho tớ vì đã ra đi mà không tạm biệt."

Cố Nhiễm ngồi trên xe taxi, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ, trong mắt dường như hiện lên một màng nước mỏng.

Sắp tới giờ sân bay, Cố Nhiễm quay đầu lại, nhìn sân bay lại lần cuối.

Không ai cả.

Khóe miệng Cố Nhiễm co giật, sao lại như vậy, Cố Nhiễm ơi Cố Nhiễm, mày còn mơ tưởng gì nữa đây?

Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên kết hôn bởi vì cô ta đã mang thai.

Nhưng đứa bé đó, là con của Lục Nhất Minh.

Cố Nhiễm hơi buồn cười, xin tha thứ cho cô, cô đã không nói chuyện này cho Đỗ Kiêu Kiêu biết, bởi vì, cô thật sự rất mong Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên kết hôn mau mau một chút.

Cô để lại manh mối cho Đỗ Kiêu Kiêu, nhưng không biết khi nào thì Đỗ Kiêu Kiêu tìm được, nếu sau khi Đỗ Khanh Khanh kết hôn mà Đỗ Kiêu Kiêu tìm được, thì không còn gì tốt hơn rồi, vậy mới làm xấu mặt con tiện nhân kia được.

Lâm Trí Hiên và Đỗ Khanh Khanh đều không phải người tốt.

Đương nhiên, cả Lục Nhất Minh cũng vậy, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng không thể buông người đàn ông này ra được.

Biết rõ bản thân mình sẽ bị tổn thương, nhưng cô vẫn làm. Bây giờ thì tốt rồi, cô đã không thể ở bên cạnh anh ta được nữa.

Lục Nhất Minh, em ước gì chưa từng gặp anh.

Cố Nhiễm nhắm nghiền hai mắt, nhớ lại khuôn tuấn tú của một người đàn ông, ngại ngùng nhìn cô, cười nói, "Bạn học, có cần tôi giúp một tay không?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: Ltv13, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: omglala và 77 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.