Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 

Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

 
Có bài mới 19.01.2017, 23:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chap 2


"Cố Bách Chu nợ Đỗ Kiêu Kiêu một hôn lễ."

Đỗ Kiêu Kiêu hài lòng gật đầu, xem ra ngày mai Cố Bách Chu chắc chắn sẽ dẫn cô tới hôn lễ, cô nhất định phải nhân cơ hội này phá tan tành cái buổi lễ kết hôn đó mới được.

Nghĩ tới ngày mai, tâm trạng vừa tốt lên được một chút của Đỗ Kiêu Kiêu lập tức bị phá hủy.

Ngày mai, Đỗ Khanh Khanh và Lâm Trí Hiên sẽ kết hôn với nhau. Đỗ Kiêu Kiêu cắn chặt răng, căm thù Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Khanh Khanh lái xe tông vào mình, thế nhưng chẳng ai chửi mắng cô ta một tí nào, đã vậy, bây giờ Lâm Trí Hiên lại còn muốn kết hôn với cô ta.

Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên hiểu được lời nói của Đỗ Khanh Khanh trước lúc rời đi, đúng vậy, cô thật đáng thương.

Xảy ra tại nạn xe cộ phải nằm viện, Đỗ Hồng Bân và hai mẹ con giả nhân giả nghĩa Đỗ Khanh Khanh tới thăm cô, đương nhiên, cả Lâm Trí Hiên cũng tới, nhưng anh ta lại đi cùng với Đỗ Khanh Khanh.

Còn bạn bè chỉ có mỗi Cố Nhiễm chịu tới thăm cô, còn lại, chẳng thấy bóng dáng người nào cả.

Rốt cuộc, Đỗ Khanh Khanh đã cho bọn họ uống thuốc gì, mà ai ai cũng làm theo cô ta răm rắp vậy.

Đỗ Kiêu Kiêu nghĩ không ra.

Bàn về diện mạo, mặc dù cô không đẹp đẽ bằng Đỗ Khanh Khanh, nhưng dù sao cũng là một người đẹp.

Bàn về thành tích, càng không cần phải nói, Đỗ Khanh Khanh vào đại học bằng "cửa sau", còn cô thì vào bằng thực lực của mình.

Bàn về tính cách, được rồi, chỉ có tính cách là cô không bằng Đỗ Khanh Khanh. Từ nhỏ, Đỗ Kiêu Kiêu đã là người nóng tính, cáu kỉnh, trong mắt người khác, cô không coi ai ra gì. Nhưng Đỗ Khanh Khanh thì ngược lại, cô ta yếu đuối nhu mì, nói năng dịu dàng, tính cách cũng được, lại biết chăm sóc người khác.

Nhưng nhưng thứ này đều là giả dối, lúc chỉ có hai người, Đỗ Khanh Khanh vốn không hề dịu dàng như vậy, cô ta lúc nào cũng khiêu khích Đỗ Kiêu Kiêu, còn cố ý để người khác thấy bộ dạng tức giận của cô.

Lúc đầu, Đỗ Kiêu Kiêu không biết những chuyện này đều nằm trong kế hoạch của Đỗ Khanh Khanh, nhưng về sau, cô phát hiện có gì đó rất kỳ lạ, những người ở bên cạnh cô càng lúc càng ít, bọn họ đều bỏ cô đi theo Đỗ Khanh Khanh.

Nằm trên giường bệnh, Đỗ Kiêu Kiêu nhớ lại chuyện cũ, đột nhiên, cô hiểu ra rất nhiều điều.

Đỗ Khanh Khanh không phải là bạch liên hoa vô hại, cô ta rất giỏi giả vờ và lừa gạt người khác. Cô ta thích dùng cái vỏ yêu đuối của mình làm nổi bật bộ dạng độc ác của Đỗ Kiêu Kiêu, khiến người khác không ngừng thất vọng về cô, cho đến khi, mọi người đều bỏ cô mà đi.

Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên thấy buồn cười, không biết Lâm Trí Hiên có biết bộ mặt thực của cô ta không nhỉ? Chắc là không biết rồi, bởi anh ta rất ghét bị lừa gạt.

Nhưng vì sao tất cả mọi người đều không nhận thấy, Đỗ Khanh Khanh rất độc ác kia chứ?

Không đúng, có một người thấy, là Cố Bách Chu.

Ngày mai mau mau tới sớm một chút, cô muốn phá tan tành hôn lễ đó. Đỗ Kiêu Kiêu mang theo ý nghĩ này nhắm hai mắt lại, yên tâm đi vào giấc ngủ.

Trong giấc mộng.

Đỗ Kiêu Kiêu thấy mình đang tham gia một cuộc thi.

Cô đứng hạng hai, hạng nhất thuộc về một học sinh nam, anh ta mặc một chiếc áo màu trắng, đứng đưa lưng về phía cô. Đỗ Kiêu Kiêu có làm thế nào đi chăng nữa cũng không nhìn thấy khuôn mặt anh ta, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, anh ta là ai vậy? Đúng lúc Đỗ Kiêu Kiêu đang suy nghĩ lung tung, người kia đột nhiên xoay người lại, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt, cầm giấy khen hạng nhất chọc tức Đỗ Kiêu Kiêu, thì ra là.

Cố Bách Chu!

Đỗ Kiêu Kiêu lập tức tỉnh lại.

"Ha!" Đỗ Kiêu Kiêu thở ra một hơi, "Cố Bách Chu đáng chết, cả trong mơ mà cũng thắng được mình!"

Ánh mặt trời gay gắt chiếu vào phòng, rọi thẳng vào mắt Đỗ Kiêu Kiêu, cô định nhấn chuông gọi y tá kéo rèm lại, đột nhiên phát hiện đây không phải phòng bệnh của mình.

Nhìn xung quanh, Đỗ Kiêu Kiêu khiếp sợ không nói nên lời.

Đây chắc là khách sạn, hơn nữa còn là phòng đôi.

Đỗ Kiêu Kiêu bước xuống giường, đi tới cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Khung cảnh bên ngoài xa lạ quá, nhưng lại rất thân quen.

Khoan đã...!

Thử nhấc chân lên đi hai bước, Đỗ Kiêu Kiêu khó tin nhìn chân mình, đôi chân không bị thương tí nào cả!

Chưa kịp hồi hồn lại, cửa phòng đã bị mở ra.

"Em tỉnh rồi sao?" Có người đi tới cười nói.

Đỗ Kiêu Kiêu ngạc nhiên nhìn người phụ nữ trước mắt, đây không phải là giáo viên dạy cô ở đại học sao?

"Đỗ Kiêu Kiêu?" Cô giáo không hiểu sao Đỗ Kiêu Kiêu lại nhìn mình như vậy.

"Cô Trần..."

"Ừ. Cô tới gọi em đi ăn trưa, đi cùng nhé?" Trần Hà cầm lấy túi xách trên giường cười nói.

Đỗ Kiêu Kiêu càng lúc càng nghi ngờ, nhưng cô không dám hỏi nhiều, rửa mặt xong, cô lặng lẽ đi theo Trần Hà, xuống tới thang máy, cô đột nhiên phát hiện có người đi tới chỗ mình.

Liếc mắt mộ cái, cô đã nhận ra đó chính là Cố Bách Chu.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, khuôn mặt rõ ràng không thay đổi gì, nhưng Đỗ Kiêu Kiêu lại cảm thấy hình như lúc nhìn thấy cô, đôi mắt anh bỗng sáng rực lên.

Chắc là do ánh mặt trời quá sáng thôi. Đỗ Kiêu Kiêu nghĩ.

"Học muội." Cố Bách Chu đi tới trước mặt cô.

Mọi người xung quanh bắt đầu bàn luận xôn xao, Cố Bách Chu vậy mà bắt chuyện với Đỗ Kiêu Kiêu cơ đấy.

"Hả?" Cô cũng thấy rất kỳ lạ, sao Cố Bách Chu không còn vẻ trưởng thành như hôm qua nữa.

"Em không tức giận sao?" Cố Bách Chu hơi nghiêng đầu, nhìn rất đáng yêu.

...

Tên này đúng là chẳng chịu thay đổi gì cả. Đỗ Kiêu Kiêu thầm châm chọc.

Hít một hơi thật sâu, Đỗ Kiêu Kiêu tỉnh táo hỏi: "Sao tôi phải tức giận chứ?"

"Vì tên em lại đứng hạng hai." Cố Bách Chu thản nhiên nói.

Lại! Đứng! Hạng! Hai!

Khuôn mặt Đỗ Kiêu Kiêu trầm xuống. Nhìn Cố Bách Chu, rồi lại quay sang nhìn cô Trần, rốt cuộc, cô cũng biết mình đang ở đâu rồi.

Đây là thành phố B, là nơi mà bọn họ tham gia cuộc thi toán học. Đỗ Kiêu Kiêu đứng hạng hai, đương nhiên Cố Bách Chu chắc chắn sẽ đứng hạng nhất.

Cô biết rất rõ, vì đây đều là những chuyện cô từng trải qua. Nhưng đây đã là chuyện của năm năm trước rồi!

Đỗ Kiêu Kiêu hoảng sợ nhìn Cố Bách Chu đứng trước mặt mình, muốn hỏi anh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô lại không nói nên lời.

Cố Bách Chu "hiện tại" sao mà biết được chuyện gì cơ chứ? Đỗ Kiêu Kiêu cười khổ, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?

"Học muội?"

"Ừ," Đỗ Kiêu Kiêu buồn bã đáp.

"Tâm trạng em không tốt à?" Trong mắt Cố Bách Chu đầy vẻ chờ đợi.

Khóe miệng Đỗ Kiêu Kiêu co rút, chờ đợi cái đầu anh!

"Không có, tâm trạng của tôi rất tốt." Đỗ Kiêu Kiêu cắn chặt răng, "Nếu anh đã được hạng nhất vậy thì mau mời tôi một bữa cơm đi."

"Được." Cố Bách Chu nhanh chóng đồng ý, anh sợ Đỗ Kiêu Kiêu sẽ đổi ý.

...

Người đàn ông này đúng là dễ nói chuyện thật, Đỗ Kiêu Kiêu hoàn toàn không muốn làm khó dễ cảm giác đạt được thành tựu của người khác.

Cô Trần gọi những bạn học khác cùng nhau đi ăn cơm, sau đó, bọn họ sẽ phải lên xe về lại thành phố Z.

Trong lòng Đỗ Kiêu Kiêu vô cùng mâu thuẫn, mình đã quay về năm năm trước rồi, nhưng lúc đó, mình vẫn chưa qua lại với Lâm Trí Hiên.

Cô đã từng xem rất nhiều tiểu thuyết, biết mình có thể đã được sống lại. Chẳng lẽ, cô sống lại để giành lấy Lâm Trí Hiên sao?

Không biết vì sao trong đầu cô lại hiện lên ý nghĩ này, Đỗ Kiêu Kiêu lặng lẽ nhìn Cố Bách Chu đi bên cạnh.

Cũng giống kiếp trước, Cố Bách Chu luôn luôn ở bên cạnh cô. Nhưng lúc đó, cô luôn đối đầu với anh, nên không muốn nhìn thẳng vào mắt anh.

Đỗ Kiêu Kiêu nghiêm túc nhìn Cố Bách Chu, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Dù sao, mỗi khi gặp khó khăn, anh vẫn luôn là người đưa tay ra giúp cô. Anh đáng giá được cô đối xử tốt hơn.

"Học muội." Cố Bách Chu đột nhiên quay sang nhìn Đỗ Kiêu Kiêu.

Đỗ Kiêu Kiêu sửng sốt.

"Sao em cứ nhìn chằm chằm tôi vậy?" Ánh mắt Cố Bách Chu sâu xa, khiến người khác phải sa vào đó.

Mắt Cố Bách Chu đẹp thật, còn đẹp hơn cả Lâm Trí Hiên. Đột nhiên trong lòng cô tuôn ra ý nghĩ này.

"Tôi... Tôi nhìn cửa sổ mà." Đỗ Kiêu Kiêu ngụy biện.

"Cửa sổ ở bên phải." Cố Bách Chu tốt bụng nhắc hở.

"Tôi nhìn cửa sổ đối diện, không được à?!" Đỗ Kiêu Kiêu thẹn quá hóa giận.

Cố Bách Chu thấp giọng cười, "Học muội đang mắc cỡ à."

Đây rõ ràng là một câu khẳng định.

Mặt Đỗ Kiêu Kiêu lại càng đỏ hơn, "Ai mắc cỡ chứ!"

"Nhưng mặt em rất đỏ đó." Cố Bách Chu không hiểu lắm.

"Tôi đang nóng, anh không thấy nóng sao?" Đỗ Kiêu Kiêu giả vờ lấy tay phẩy phẩy.

Cố Bách Chu càng không hiểu, "Trời đang mưa mà."

Thời tiết thành phố B rất kỳ lạ, một giây trước trời còn nắng xuân đẹp đẽ, thế mà một giây sau, cả bầu trời đã bị mây đen dày đặc che phủ.

"Tôi đang nóng!" Đỗ Kiêu Kiêu sợ anh không tin, giả vờ muốn vén áo lên.

Cố Bách Chu kéo tay Đỗ Kiêu Kiêu lại, "Học muội, nếu em nóng thì cứ nói..., tôi cho em một cây quạt là được rồi."

Nói xong, anh lấy một chiếc quạt nhỏ từ trong túi đưa cho cô.

...

Cái này mà anh cũng có sao.

Có lẽ do ánh mắt Đỗ Kiêu Kiêu quá rõ ràng, Cố Bách Chu vừa quạt cho cô vừa giải thích, "Đây là quà của nhà sách tặng."

Mấy ngày nay, nhà sách ở thành phố B mở hoạt động, mua sách tăng quà, Cố Bách Chu vốn không muốn lấy, nhưng ông chủ ép quá, nên anh đành phải nhận, không ngờ cũng có lúc, cái quạt này lại có tác dụng.

Cố Bách Chu quạt cho cô, khuôn mặt đỏ bừng của cô dần biến mất.

Làn gió nhẹ nhàng truyền tới, khiến cả người Đỗ Kiêu Kiêu vô cùng thoải mái, một lúc sau, cô đã chìm vào giấc mộng.

Cố Bách Chu vẫn tiếp tục quạt cho cô, đột nhiên trên vai anh xuất hiện một cái đầu.

Cố Bách Chu ngừng lại một chút, rồi vươn tay ôm cô vào lòng.

Đường xá gồ ghề, lỡ học muội tỉnh dậy thì sao đây? Trên khuôn mặt đẹp trai của Cố Bách Chu toàn vẻ chính nghĩa.

Nhưng, bạn học Cố à, các bạn đang đi trên đường cao tốc đó.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: 15101994, HNRTV, Ltv13, Thần Mèo, Violet12358, lan trần, zinna
     

Có bài mới 20.01.2017, 01:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C3
  

Đỗ Kiêu Kiêu vừa tỉnh lại liền phát hiện mình bị người ta ôm vào lòng. Hơi giãy giụa một cái, nhưng người kia vẫn nhất quyết không chịu buông ra.

Muốn cô động thủ đúng không? Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày, dẫm một cước lên chân Cố Bách Chu.

Cố Bách Chu đau quá cau mày lại, buông Đỗ Kiêu Kiêu ra.

Không cho Đỗ Kiêu Kiêu cơ hội mắng mình, Cố Bách Chu giành lời nói trước: "Học muội ngủ ngon không?"

Mặt Đỗ Kiêu Kiêu đỏ bừng lên, cô thực sự ngủ rất ngon, không có tí cảm giác lắc lư nào. Nhưng không thể để Cố Bách Chu ôm cô được!

"Cố Bách Chu!" Đỗ Kiêu Kiêu chỉ vào anh, "Ai cho anh ôm tôi?"

Cố Bách Chu phất tay, ra vẻ vô tội, "Là học muội tự dựa vào anh đó chứ."

Anh không nói dối, Đỗ Kiêu Kiêu thật sự đã chủ động dựa vào anh, nhưng dựa lên vai như vậy rất dễ bị tỉnh giấc, ôm vào thì sẽ thoải mái hơn. Anh làm vậy cũng vì Đỗ Kiêu Kiêu thôi mà.

Đỗ Kiêu Kiêu nhìn bộ dạng vô tội của anh, lửa giận trong lòng đã bùng phát nhưng không làm được gì. Là tại mình ngang nhiên xông qua, sao nói anh được.

Nhưng bạn học độc thân xung quanh rất thông minh, nhưng lại bị tổn thương không ‘nhẹ’, bọn họ ra vẻ "tớ đây chẳng thấy gì cả". Đùa sao, tên này là Cố Bách Chu đó, một nhân vật thần thánh như vậy sao bọn họ dám động vào chứ, nhiêm vụ vinh quang này đành phải giao lại cho Đỗ Kiêu Kiêu thôi.

Sắp tới thành phố X, Đỗ Kiêu Kiêu tức giận không muốn nói chuyện với Cố Bách Chu, nhưng trong lòng lại không muốn rời xa anh. Dù sao, Cố Bách Chu cũng là người cuối cùng cô nhìn thấy, hơn nữa còn là người vô cùng quan tâm cô, trong lòng Đỗ Kiêu Kiêu hơi ỷ lại vào anh.

Về nhà cô phải đối mặt với người ba nghiêm túc, bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Lê Thanh, và người cô không muốn gặp nhất, Đỗ Khanh Khanh. Vừa nghĩ tới đó, Đỗ Kiều Kiêu liền nhíu mày chán ghét.

Nhưng dù sao, Đỗ Kiêu Kiêu cũng không thể không cho tài xế lái xe về thành phố Z được.

Xuống xe, mỗi người mỗi ngả chia nhau ra về, nhân cơ hội này, Đỗ Kiêu Kiêu kéo vạt áo Cố Bách Chu.

Không nhìn anh, Đỗ Kiêu Kiêu ngẩng mặt lên cao, kiêu ngạo nói, "Cố Bách Chu, anh mời tôi ăn cơm đi."

Rõ ràng là đang cầu xin người khác, mà làm như mình ban ơn cho người ta vậy, nhìn bộ dạng kỳ quái của Đỗ Kiêu Kiêu, Cố Bách Chu không nhịn được bật cười.

"Này, anh cười cái gì mà cười!" Đỗ Kiêu Kiêu hung dữ uy hiếp nói: "Chính anh đã đồng ý sẽ mời tôi ăn cơm, đừng hòng đổi ý, nếu không đừng trách tôi không khách sáo với anh."

"Tôi đâu có nói sẽ không mời em đâu." Cố Bách Chu nhìn khuôn mặt tức giận của Đỗ Kiêu Kiêu, anh rất muốn lấy tay sờ một cái, nhưng vừa nghĩ tới hậu quả, anh đành phải tiếc nuối bỏ đi ý nghĩ này.

"Nhưng bây giờ tôi phải về nhà rồi." Cố Bách Chu buồn bã nói.

"Vậy tôi về với anh!"

Đỗ Kiêu Kiêu bắt đầu ghét cái tính nói không chịu suy nghĩ của cô.

"Được." Cố Bách Chu thản nhiên đồng ý.

Được, được cái đầu anh!

Đỗ Kiêu Kiêu cúi đầu không nhìn anh, nhưng vẫn nắm lấy vạt áo của Cố Bách Chu, không chịu buông ra.

So với nhà mình, Đỗ Kiêu Kiêu rất muốn được về nhà anh.

Trong mắt Cố Bách Chu tràn đầy ý cười, nhìn cô gái kỳ lạ trước mắt, trong lòng anh rung động một trận, phát triển như vậy đúng là nhanh hơn bình thường rồi.

Đỗ Kiêu Kiêu theo chân Cố Bách Chân về nhà.

Tuy vẻ mặt cô không mấy tình nguyện, nhưng thật ra trong lòng cô đã thở một hơi nhẹ nhõm mấy lần, may mà Cố Bách Chu là một người giữ lời.

"Cố Bách Chu." Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên phát hiện con đường bọn họ đi rất quen thuộc.

"Ừ."

"Đây là đường về nhà anh sao?" Đừng tưởng rằng cô không biết đây là đường về trường.

"Tôi mướn một căn phòng ở ngoài trường học."

"À."Đỗ Kiêu Kiêu cũng rất muốn chuyển ra ngoài ở.

"Đến rồi."

Đi được không bao lâu, hai người đã tới một phòng trọ nhỏ. Chắc chắn đây là chỗ ở của Cố Bách Chu rồi.

"Tiểu Cố, con đã về rồi." Một bà lão từ trong nhà đi ra, mỉm cười chào hỏi với Cố Bách Chu.

"Dạ." Cố Bách Chu gật đầu rồi kéo Đỗ Kiêu Kiêu đi về hướng phòng trọ.

"Đây là bạn gái của Tiểu Cố đó sao?" Bà lão cười híp mắt nhìn Đỗ Kiêu Kiêu.

Đỗ Kiêu Kiêu và Cố Bách Chu ngây người, không đợi Đỗ Kiêu Kiêu mở miệng phủ nhận, Cố Bách Chu đã bình tĩnh lên tiếng "Dạ."

Ánh mắt bà lão nhìn Đỗ Kiêu Kiêu càng lúc càng cháy bỏng, Đỗ Kiêu Kiêu hơi luống cuống, vốn định khoát tay nói mình không phải là bạn gái của Cố Bách Chu, nhưng thật không may, cô vừa nhấc tay lên đã bị Cố Bách Chu giữ chặt.

"Chúng ta phải về rồi." Nói xong, Cố Bách Chu liền kéo Đỗ Kiêu Kiêu vào nhà.

Bà lão nhìn theo bóng lưng vội vã của hai người, bà vui mừng cười.

"Cố Bách Chu!" Đỗ Kiêu Kiêu hất tay Cố Bách Chu ra.

"Tôi là bạn gái của anh từ khi nào hả?" Đổ Kiêu Kiêu tức giận, mới có một ngày, mà anh đã chiếm hết tiện nghi của cô rồi.

"Ngay cả tôi không nói gì, thì em cũng bị xem là bạn gái tôi thôi." Cố Bách Chu phản đối nói.

"Vì sao?" Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày, không tin tưởng lời nói của Cố Bách Chu.

"Bà nội Sở rất nhiều chuyện." Cố Bách Chu lời ít ý nhiều.

"Vậy thì sao?"

"Cô gái nhỏ à, con là người ở đâu vậy?" Cố Bách Chu bắt chước giọng điệu của bà nội Sở.

"Thành phố Z."

"Thế con đã có bạn trai chưa?"

"Vẫn chưa!" Đỗ Kiêu Kiêu mạnh mẽ nói.

"À ~" Cố Bách Chu nở nụ cười sâu xa.

"Này, vẻ mặt như vậy là có ý gì hả?!" Đỗ Kiêu Kiêu tức giận hỏi.

"Không có bạn trai, lại theo tôi về nhà. Xem ra quan hệ của chúng ta không bình thường rồi." Cố Bách Chu thản nhiên phân tích.

Đỗ Kiêu Kiêu cắn răng, "Lần này không tính, anh hỏi lại một lần nữa đi."

"Cô gái nhỏ có bạn trai chưa vậy?"

"... Không có!"

"À ~" Nụ cười Cố Bách Chu càng thêm sâu xa.

"Này! Sao vẻ mặt anh lại như vậy nữa vậy?!"

"Câu trả lời của em hơi do dự, đã vậy còn không có bạn trai, lại theo tôi về nhà, vậy chắc chắn tôi là bạn trai của em rồi." Cố Bách Chu kiên nhẫn giả thích.

Có cũng phải, mà không có cũng vậy, rốt cuộc, đây là cái logic quỷ quái gì vậy!

"Nhìn đi, mặc kệ em có trả lời thế nào đi chăng nữa, cũng đều là bạn gái tôi, không bằng cứ công nhận như vậy, sẽ đỡ phiền phức hơn." Cố Bách Chu vuốt tay, cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Sao nghe cứ thấy kỳ kỳ thế nhỉ, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy hình như mình đã bị Cố Bách Chu lừa rồi.

Không đợi cô suy nghĩ lại cẩn thận, Cố Bách Chu đã kéo cô vào phòng.

Đỗ Kiêu Kiêu liền ném tò mò lại sau lưng, tham quan nhà của Cố Bách Chu một chút.

Ở đây có hai phòng ngủ một phòng khác, nhìn cũng không nhỏ, phòng khách chỉ có hai màu trắng đen rất đơn giản, nhìn sơ rất hợp với anh.

Cố Bách Chu đặt túi xách xuống, mở tủ lạnh ra, anh hỏi Đỗ Kiêu Kiêu vẫn còn ngây người đứng tại chỗ, "Em muốn ăn sườn xào cay hay thịt bò cay?"

Đỗ Kiêu Kiêu ngẩn ra, "Cái gì?"

Cô đột nhiên thấy Cố Bách Chu ôm mấy thùng mì từ trong tủ lạnh ra, "À, em muốn ăn vị gì?"

... Cô đã biết đầu óc người này không bình thường từ lâu rồi!

Đỗ Kiêu Kiêu ngẩng cao đâu, "Tôi không thèm ăn mỳ đâu!"

Lời nói rất có khí phách, nhưng mà Đỗ tiểu thư à, em có thể bỏ gói mình xuống được không?

Cố Bách Chu bật cười, cầm lấy gói mì trong tay Đỗ Kiêu Kiêu, "Tôi đùa với em đây, sao tôi nỡ cho em ăn mì được?"

Đỗ Kiêu Kiêu đỏ bừng mặt, ngồi xuống ghế sofa "hừ" một tiếng, cầm lấy điều khiển mở tivi xem.

Cố Bách Chu đi tới ngồi cạnh cô, "Học muội?"

...

Đỗ Kiêu Kiêu tức giận, không muốn để ý tới anh.

"Kiêu Kiêu?"

Hừ!"

"Kiêu Kiêu, em muốn ăn cái gì? Tôi đi làm cho." Cố Bách Chu nịnh hót nói.

Rốt cuộc, Đỗ Kiêu Kiêu cũng có phản ứng, xoay mặt nhìn anh, buồn bực nói: "Cái gì cũng được?"

Cố Bách Chu vội vàng gật đầu.

"Vậy tôi muốn ăn cả sườn cay và thịt bò cay luôn!"

Đúng vậy, Đỗ Kiêu Kiêu luôn hẹp hòi như vậy.

"Được." Cố Bách Chu cưng chiều nhìn cô.

Đồ Kiêu Kiêu bị anh nhìn liền đỏ bừng cả mặt, cô đuổi người, "Nhìn cái gì nữa? Mau đi làm cơm đi chứ!"

Cố Bách Chu cười cười, đứng dậy rời đi.

"Kiêu Kiêu. Tôi đi ra ngoài mau đồ ăn, em ở đây đợi tôi một chút." Nói xong, anh liền đi ra cửa.

Đỗ Kiêu Kiêu nghe thấy tiếng đóng cửa liền thở phào một hơi, vừa nãy, cô bị Cố Bách Chu nhìn như vậy, thực sự có chút ngại, "Một tên đàn ông như vậy có gì đẹp đẽ chứ." Đỗ Kiêu Kiêu không hài lòng nói.

Cô tham quan lại căn phòng một lượt, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy mọi thứ đều không chân thật, vừa ngủ dậy, cô đã thấy mình đã quay về năm năm trước, hơn nữa, bây giờ cô cò đang trong nhà Cố Bách Chu, chờ anh về nấu cơm cho mình ăn.

Đỗ Kiêu Kiêu đột nhiên muốn bật cười, cô và Cố Bách Chu không thân thiết gì với nhau, nhưng không biết vì sao, tiềm thức nói cho cô biết, người đàn ông này sẽ dung túng mọi chuyện cô làm, có lẽ đây là lý do, mà kiếp trước anh đã hứa sẽ giúp cô đi phá hôn lễ đó. Anh vì cô mà cam chịu tất cả. Mặc dù "người trong cuộc" năm năm trước và bây giờ chẳng khác gì nhau, nhưng Đỗ Kiêu Kiêu hoàn toàn quên điều này.

Mà Cố Bách Chu đi đâu rồi, anh dám vui vẻ tin tưởng cô như vậy sao, mặc dù chẳng biết tại sao cả, nhưng anh là người giỏi nắm lấy cơ hội.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: HNRTV, Ltv13, Thần Mèo, Violet12358, XUAN TRANG TRAN, lan trần, zinna
     
Có bài mới 20.01.2017, 01:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Hiện đại, Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C4

Nhìn Cố Bách Chu nấu cơm là một loại hưởng thụ, vì dù anh đang thái thịt xào rau, nhưng khí chất trên người anh cũng không mất đi, động tác mềm mại như nước chảy mây trôi, khiến Đỗ Kiêu Kiêu phải mở to hai mắt mà nhìn.

Không ngờ người này còn biết nấu ăn, Đỗ Kiêu Kiêu hơi khó tin, còn cái gì mà anh không biết làm nữa không vậy?

Cố Bách Chu sợ cô bị sặc dầu khó, nên đành bảo Đỗ Kiêu Kiêu đi phòng khách xem tivi, Đỗ Kiêu Kiêu "xì" một tiếng, u ám suy nghĩ, chắc chắn Cố Bách Chu lén cô đi học nấu ăn rồi.

Không tình nguyện đi vào phong khách, Đỗ Kiêu Kiêu lại đi tham quan phòng ngủ của Cố Bách Chu, cô tư nhận mình không phải là người hay tò mò chuyện của người khác, nhưng cô không thể nhịn được, cô rất muốn biết "chuyện đời sống" của Cố Bách Chu.

Phòng ngủ anh sẽ có nhưng gì đây? Một cái máy tính, một cái giường, khắp nơi đều là quần áo, rác rứa ở khắp nơi? Chắc có lẽ cũng sẽ có vài con gián bò tới bò lui trong cái thùng mỳ ăn liền kia nữa... Nghĩ tới căn phòng dơ bẩn như vậy, Đỗ Kiêu Kiêu run lên một cái, nếu thật sự như vậy, Cố Bách Chu kia hoàn toàn mất hết hình tương rồi.

"Kiêu Kiêu." Cố Bách Chu bưng đĩa sườn cay ra, mùi hương xông thẳng vào mũi Đỗ Kiêu Kiêu, cô cố hít sâu vào.

"Mau đi rửa tay đi, chúng ta ăn cơm được rồi." Cố Bách Chu nói với Đỗ Kiêu Kiêu.

"Ừm."

Cố Bách Chu nấu một đĩa sườn và một nồi thịt bò, còn có một tô canh bí đỏ nữa, anh sợ cay quá sẽ ảnh hưởng tới dạ dày cũng như cơ thể của cô.

Sự thật chứng mình, Đỗ Kiêu Kiêu bị cay tới nỗi nước mắt đều tuôn ra, cầm lấy tô canh bí đỏ bên cạnh, cô uống hết một hơi. Động tác này khiến Cố Bách Chu vô cùng ngạc nhiên.

"Kiêu Kiêu, em có muốn uống thêm canh nữa không?" Cố Bách Chu hỏi thử.

Đỗ Kiêu Kiêu vừa ăn vừa vẫy tay ra ý thêm một chén nữa.

Cố Bách Chu khẽ mỉm cười, múc cho cô thêm một chén.

Đỗ Kiêu Kiều lau nước mắt, nghi ngờ hỏi anh, "Anh không sợ cay hả?"

Cố Bách Chu ung dung gắp một miếng thịt bò đưa vào miệng, động tác vô cùng tao nhã, khiến Đỗ Kiêu Kiêu nhìn tới nghiến răng, rõ ràng cô và anh đều ăn giống nhau mà, sao anh vẫn bình tĩnh mặt không đỏ tim không đập vậy?

"Tôi khá thích ăn cay." Cố Bách Chu từ từ nói.

Đỗ Kiêu Kiêu không tin, cô cũng có thể ăn cay, nhưng lần này thấy Cố Bách Chu ăn như vậy, quá đúng là gặp đối thủ rồi. Không chịu thua, cô quyết định so kè với anh.

Đỗ Kiêu Kiêu gặp một miếng thịt lên, cố ý để thấm thật nhiều tiêu, đưa tới bên môi, khiêu khích Cố Bách chu.

Cố bách Chu sững người, ngơ ngác nhìn cô ăn miếng thịt kia.

Đợi đến khi anh phản ứng lại, Đỗ Kiêu Kiêu liền đắc ý nhìn anh.

"Mặc của anh đỏ thật, vậy mà dám nói không sợ cay!" Đỗ Kiêu Kiêu khinh thường cười nhạo anh.

Cố Bách Chu rũ mắt xuống, dịu dàng nói, "Ừ, sợ."

Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy, cuối cùng mình cũng thắng được Cố Bách Chu một lần, tuy không phải là cuộc thi gì cả, nhưng dù sao cũng vùng lên được rồi. Vì thế, cô vừa hát khẽ vừa ăn canh bí đỏ.

Sau bữa cơm, Đỗ Kiêu Kiêu ăn no bụng, nhàn nhã dựa vào ghế salon, để một mình Cố Bách Chu đi rửa chén. Đỗ Kiêu Kiêu chẳng ra vẻ một người khác tí nào, Cố Bách Chu rửa chén bát xong lại đi gọt vỏ trái cây cho cô.

Gọt xong, Cố Bách Chu vẫn cầm khư khư, nhất quyết không đưa cho cô, cố ý cầm táo đút cho cô ăn, Đỗ Kiêu Kiêu ăn được một nửa, mới phát hiện mình bị người khác đút ăn, cô tức giận muốn cướp quả táo. Cố Bách Chu đưa tay đi chỗ khác, nghiêm túc nhìn cô, "Tay của tôi sạch hơn tay em." Anh mới rửa chén, đương nhiên cũng rửa tay luôn rồi.

Đỗ Kiêu Kiêu sững sờ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cảm thấy hình như có gì đó không đúng lắm.

Vì thế, Cố Bách Chu tiếp tục đút táo cho Đỗ Kiêu Kiêu.

Đương nhiên, từ lúc bắt đầu, Cố Bách Chu đã chính thức mở màn "cuộc hành trình đút cho Đỗ Kiêu Kiêu ăn".

Trái cây đã ăn, nghỉ ngơi cũng đủ rồi, bây giờ phải về nhà sao? Đỗ Kiêu Kiêu đảo mắt, trong lòng có chút mâu thuẫn.

Đứng dậy khỏi ghế salon, Đỗ Kiêu Kiêu nở một nụ cười thật tươi, "Cố Bách Chu, cảm ơn bữa cơm này của anh, nhưng tôi phải về nhà rồi."

Cố Bách Chu ngẩn ra, nhưng rất nhanh anh đã khôi phục lại như cũ, mong chờ nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, "Để tôi đưa em về."

Đỗ Kiêu Kiêu lắc đầu, "Tôi tự về được."

"Để tôi đưa em về." Cố Bách Chu mấp máy môi, kiên trì tới cùng.

"Vậy cũng được." Đỗ Kiêu Kiêu không lay chuyển được anh.

Đỗ Kiêu Kiêu đi theo Cố Bách Chu vào gara, cô cứ tưởng Cố Bách Chu biết lái xe, chính xác là, anh lái xe cô đưa về, nhưng lại là xe đạp!

Tuy nhà cô không xa lắm, nhưng ngồi xe đạp như vậy thì biết chừng nào mới tới, lại rất tốn sức nữa.

"Anh không có bằng lái sao?" Đỗ Kiêu Kiêu hơi khó tin, Cố Bách Chu đã là sinh viên đại học năm tư rồi, sao mà ngay cả bằng lái xe anh vẫn chưa thi vậy?

Cố Bách Chu lắc đầu, đẩy xe đạp ra khỏi gara. Đỗ Kiêu Kiêu quay đầu nhìn những chiếc xe đậu bên trong, thầm nói, "Không đúng, anh ta có xe mà, sao lại không có bằng lái được cơ chứ?"

Khó trách vì sao cô lại cho rằng đó là xe của Cố Bách Chu. Cả tầng trệt của nhà trọ này chỉ có hai người Cố Bách Chu và bà nội Sở sống, nếu cái xe đó không phải của Cố Bách Chu, vậy chẳng lẽ là của bà nội Sở sao? Tưởng tượng cảnh, mái tóc trắng bạc phơ của bà nội Sở tung bay trong gió, phóng nhanh trên con đường cao tốc. Đỗ Kiêu Kiêu lắc đầu, thôi bỏ bà nội Sở qua một bên đi, người ta đã bao nhiêu tuổi rồi.

Giạng chân ngồi phía sau Cố Bách Chu, Đỗ Kiêu Kiêu vươn tay ôm lấy cái hông gầy gò của Cố Bách Chu, cô trêu đùa, dùng tay nhéo anh, nhưng không ngờ, cơ thể anh lại cứng như đá.

Cố Bách Chu bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, sau đó, anh dùng một tay nắm hai tay cô đặt lại chỗ cũ.

"Kiêu Kiêu, ngồi chắc chưa?"

"Ừm." Đỗ Kiêu Kiêu liên tục gật đầu.

Cố Bách Chu bắt đầu đạp, chiếc xe chạy đi, Đỗ Kiêu Kiêu ngồi sau tươi cười, tóc dài tung bay trong gió.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: Ltv13, Thần Mèo, lan trần, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 79 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nhungtran303, vantruong và 50 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Bánh giò
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 451 điểm để mua Hamster đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 469 điểm để mua Thần Nông Nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua iPhone
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 207 điểm để mua Logo Arsenal

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.