Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Xuân phong độ - Thập Thế

 
Có bài mới 10.01.2017, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Xuân phong độ - Thập Thế - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Xuân phong độ



images


Tác giả: Thập Thế

Thể loại: cổ đại , sinh tử văn , nhất thụ nhất công , HE

Tình trạng: hoàn

dịch: analinh (=crazy love)

Beta: Ma nu hoa T0T

Nguồn: https://nguyettulai.wordpress.com/cun-n ... %E1%BB%99/

Giới thiệu:

"Hoàng thượng..."

"Cút, đừng động vào Trẫm"

"Hoàng thượng, đến giờ này, có lẽ tiểu hoàng tử, tiểu hoàng tử không có dấu hiệu sẽ được sinh ra..."

"Cút hết cho trẫm..."

Ở sâu trong nội điện là tiếng gầm phẫn nộ, đồ đạc dụng cụ vỡ vụn trên mặt đất. Giờ phút này không ai có thể tưởng tượng được vị tôn quý kiêu căng kia lại cố hết sức lực, mồ hôi chảy ròng ròng đem hết toàn lực dù cạn hết sức không cho hai chữ thoát ra.

Đại Hinh công chúa đi lòng vòng ngoài điện, lo lắng hỏi.

"Thế nào rồi? Tình hình hoàng thượng ra sao"

Thấy đại tổng quản lắc đầu, công chúa lại càng lo lắng hơn.

"Không thể để hoàng thượng tự sinh như vậy được, mau truyền Lâu quý phi tới"

"thế nhưng Lâu quý phi đã bị hoàng thượng đày vào lãnh cung không cho phép tự ý rời đi, không có hoàng thượng ra lệnh, ai cũng không dám thả lâu quý phi ra ạ"

Đức Hinh công chúa trừng đôi mắt xinh đẹp, vung tay áo nói:"Vậy bản cung tự mình đi thả Lâu quý phi, xem ai dám ngăn cản"

"Dạ.."

Tới chỗ lãnh cung hẻo lánh, nơi có cây đào cổ thụ, người đứng dưới trăng đón gió, dáng người rắn rỏi mặt mày thanh nhã, vẻ mặt thản nhiên vắng lạnh.

Năm năm rồi, cho dù quá khứ lâu như vậy, nhưng tâm người này vẫn cứ không ở lại...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tình Nhớ về bài viết trên: Ngọc Hân
Có bài mới 22.01.2017, 15:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Xuân phong độ - Thập Thế - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển thượng

Chương 1:

Cây xanh hoa đào đỏ, lại sang một năm gió xuân.

Cách ngoại thành năm trăm dặm có một trấn nhỏ, trấn chỉ có mấy trăm người, cuộc sống mọi người yên lành mà thanh đạm, nồng đậm mà chất phác yêu quê cha đất tổ từ hơi thở.

Ngày hôm đó tại trấn tây vùng ngoại ô trước một tòa tiểu viện, dừng một chiếc xe lên trấn hiếm thấy vô cùng xa hoa lộng lẫy có ngựa kéo xe xa.

“Công tử! Công tử! Tam công tử!”

Một tiểu tư thanh tú chạy vào buồng trong, liên tục gào gọi, cũng không thấy bóng dáng công tử đâu. Tìm một vòng, thay đổi ý định, vội vã chạy ra ngoài ngoại viện, chạy về phía vườn hoa ngoài phủ.

“Công tử, người quả nhiên ở đây.”Tiểu tư lau lau mồ hôi, mừng rỡ nói.

Một vườn hoa, một thiếu niên tuấn tú mười bảy mười tám tuổi, thân trắng thuần, tóc đen buông xuống vai, hai chân trần, kéo ống quần, thản nhiên ngồi xổm xuống vườn, nghe được tiếng gọi, không nhanh không chậm mà giương mắt, nhìn tiểu tư hỏi: “Có chuyện gì vậy? Chuyện gì mà hoang mang rối loạn vậy.”

“A! Công tử, người lại đang mân mê kỹ thuật trồng hoa gì gì đó đúng không? Nhìn coi trên người đi, là bộ dạng gì nữa đây, mau lên đây, đừng để bị muỗi cắn.”

“Là kỹ thuật chiết cây” Lâu Thanh Vũ lườm tiểu tư một cái, chỉ bảo: “Cái này gọi là chiết cây, là đem giống tốt cho nảy mầm hoặc di chuyển cành nhánh sang một thân cây khỏe mạnh khác sẽ nhận được sinh trưởng vượt trội, đối với cây bản xứ tự nhiên điều kiện thích ứng mạnh mẽ tạo nên giống cây tốt, tạo ra một giống cây mới mạnh khỏe hơn chính là phương pháp chiết cây. Hoàn toàn không giống kỹ thuật cho cây thụ phấn.” Vừa nói vừa thả tay ra cái gì đó, chậm rãi rơi xuống vườn.


Thu nhi trừng mắt nói: “Mặc kệ là cái gì, dù thế nào cũng không hợp với thân phận của người!”

Thu nhi bất biết cái gì là chiết cây kỹ thuật, công tử đã nói với Thu nhi vài lần cũng không nhớ được, chỉ cảm thấy công tử từ ba năm trước đây sau một thời gian bệnh nặng, tính tình thay đổi rất nhiều, hơn nữa lúc thường thường lại toát ra một ít sự cổ quái qua lời nói và việc làm.

Ví dụ như nói về sân sau, dùng một mảnh gỗ khô ráp cùng cái mõ làm thành một cây cột, mặt trên cắm mấy cây cây gỗ, buộc thật chặt, cơ thể công tử đã đẹp rồi sau còn làm cái này để cho Thu nhi, nói là rèn luyện thân thể, thường ngày không có việc gì thì quay cái kia múa quyền vung chân. (Đây được gọi là Mộc Nhân.)

Công tử bệnh nặng sau còn bị sốt cao cháy hỏng cả đầu óc, rất nhiều chuyện đều không nhớ rõ, không chỉ không biết bản thân là ai, ngay cả sinh hoạt hàng ngày nhiều điều chi tiết còn không nắm rõ ràng lắm, quản gia Hòa bị công tử hù dọa nơm sớp lo, rất sợ công tử sẽ lại bị một điều không may xảy ra. May mà sau từng chút một giáo dục lại từ đầu, cuối cùng công tử cũng có thể hiểu hết được.

Còn nhớ rõ lúc đó gã sai vặt Chu Nhị vốn là hầu hạ công tử bởi vì phải lập gia đình, mới tới xin công tử từ chức, công tử mồm mở lớn, mắt trợn tròn trượt xuống. Khi tên Chu Nhị kia nói lỡ miệng, nói ra chuyện hắn ta đã mang bầu, công tử rốt cuộc đặt mông té xuống giường, nửa ngày vẫn chưa trở lại bình thường, qua hồi lâu, mới thì thào thốt ra một câu “Trước lên xe sau đó mua vé bổ sung”, cũng không biết là ý tứ gì.

(câu “Trước lên xe sau đó mua vé bổ sung” là 1 hiện tượng ở bên trung quốc. Do đất chật người đông nên nhiều người khi muốn đi xe không thể mua vé được. Do đó họ áp dụng lên xe trước rồi mua vé bổ sung sau. Đây cũng ý chỉ 1 hiện trạng bên TQ 2 người không có chứng thực hôn thú nhưng lại có quan hệ thể xác. Bằng với câu “ăn cơm trước kẻng” mà thôi. Giải thích thế thôi. Bạn nào muốn tìm hiểu rõ hơn lên baidu nhé: search dòng này này “先上车后补票啊”)

Còn hiện tại, đầu năm sau khi cấy mạ thì công tử đi ra ngồi ở trên con đê bờ ruộng phơi nắng, nhìn mấy dặm đất con người đang làm việc, bỗng nhiên không biết vì sao bất ngờ toát ra ý niệm trong đầu, phải nghiên cứu cái gì là kỹ thuật hoa (tác giả: là chiết cây kỹ thuật chiết cây kỹ thuật!!). Thế là cứ mỗi ngày trước khi mặt trời lên đỉnh là lại chạy về phía vườn cây, thật sự là …

“Được rồi Thu Nhi, đừng lải nhải nữa, có chuyện gì em cũng nhanh nói đi, như thế ta còn muốn xuống ruộng nữa sao.” Lâu Thanh Vũ chịu không nổi Thu nhi ghé vào lỗ tai bản thân nhắc tới nhắc lui, vội vã cắt ngang lời Thu nhi.

Thu nhi rốt cục cũng nhớ tới việc chính, vui vẻ nói: “Công tử mau cùng Thu nhi trở về, Tương gia phái người tới đón công tử quay về kinh đô rồi!”

“Phụ thân?” Lâu thanh vũ nghe vậy ngẩn người. Mình ở nơi hẻo lánh này đã như cá với nước sinh sống nhiều năm như vậy, Lâu Tướng gia vẫn chẳng quan tâm, mà ngay cả mấy năm trước cơ hồ bệnh nặng chết sớm, cũng không thấy trong kinh thành có người quan tâm, thế nào đột nhiên người đó, muốn bản thân quay về kinh ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.01.2017, 15:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 18.08.2016, 10:26
Bài viết: 185
Được thanks: 16 lần
Điểm: 9.78
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Xuân phong độ - Thập Thế - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Lâu Thanh Vũ chưa gặp qua cái người được gọi là phụ thân Tương gia này. Nghe nói hắn mười bốn trúng cử, mười sáu đăng khoa, hai mươi đề huề, đến nay đã tròn hai mươi năm, học phú ngũ xa tài hoa đều hơn người, đỉnh điểm là biết trị quốc.

Lâu Thanh Vũ là nhi tử thứ ba của hắn, cũng là nhi tử nhỏ nhất a. Bởi vì từ nhỏ thân thể không tốt, bị đưa đi rời xa kinh thành đến trấn nhỏ tĩnh dưỡng, đã qua hơn mười năm không có quay về Tướng phủ. Tuy rằng đối với chính bản thân mình thì phụ thân không có cái gì gọi là ấn tượng, nhưng Lâu Thanh Vũ vẫn còn có thể cảm giác bản thân sinh ra đã không được sủng ái. Bất quá những điều này đều không quan trọng, cuộc sống nhàn nhã thong dong ở tiểu trấn yên bình này, kì thực đúng là khát vòng đáy lòng từ lâu của hắn.

Lâu Thanh Vũ theo Thu Nhi không nhanh không chậm đi về phía phủ lý, Thu Nhi vài lần dừng lại giúp hắn sửa sang lại quần áo, một hồi phủi phủi đất, một hồi lại chỉnh lý vạt áo, trong miệng còn không quên thúc dục hắn đi nhanh chút. “_________”

Lâu Thanh Vũ cười nói: “Nhiều năm đã qua, sốt ruột một khắc làm gì?”

“Thiếu gia, người xem người tính tình này, có chỗ nào giống mười bảy tuổi không, giống như đảo thành bảy mươi tuổi.”

Thu Nhi tức giận đến thẳng trừng mắt, bỉu môi oán giận.

“Sai sai!” Lâu Thanh Vũ đưa ra một ngón tay ở trước mặt hắn lắc lắc, kề miệng cười nói: “Là ba mươi tuổi, ba mươi tuổi mới đúng!”

Thu Nhi bĩu môi, đối với thiếu gia thích ăn nói khùng điên không đáng quan tâm, lôi kéo hắn dọc đường chạy chậm, thẳng tiến hồi phủ lý.

Một người khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặt mũi trắng trẻo, trông thư sinh tuổi tầm trung niên mà hào hoa phong nhã đang ở đại đường cùng vương quản gia nói chuyện, thấy Lâu Thanh Vũ tiến đến, nhãn thần khẽ động, tiến lên hành lễ, “Nô tài Diêu Tiên Sinh, tham kiến tam thiếu gia.”

Lâu Thanh Vũ gật đầu, hắn liếc mắt quan sát, sau đó nhìn không chớp mắt tiêu sái đến đại đường chủ tọa thượng chính giữa, vén bào ngồi xuống, đưa tay, nói: “Diêu iên sinh mời ngồi.”

Diêu Tiến Sinh nhãn thần dao động mạnh. Không nghĩ tới tiểu thiếu gia tuổi đời không lớn, lại sống ở nông thôn vùng đất hoang nơi, vậy mà phong thái ung dung, cử chỉ như vậy cư thật phong thái, không một chút mảy may dám so với trong ki


nh thành vì y đã gặp qua quen mặt rất nhiều nhà giàu nhân gia công tử khác. Lẽ nào quả nhiên đúng là long sinh long, phượng sinh phượng, nhi tử Tướng Gia cũng là một tiểu Tướng Gia?

Hắn lại không biết nói thế nào, dáng vẻ Lâu Thanh Vũ chính là do tổ tiên mang lại.

Hắn ở chỗ này sinh sống hơn ba năm, cách ly với trong phủ. Trong nhà thành ra lại chỉ có Vương quản gia, Vương Mụ cùng Thu Nhi ba hạ nhân. Tuy rằng hắn là một thiếu gia, kỳ thực hắn chẳng khác nào hài tử trong các gia đình bình thường khác. Ở chung lâu ngày, bản thân đối đãi họ như người một nhà. Bây giờ thình lình có người từ trong kinh thành chạy tới gặp riêng, tự xưng nô tài, cảm giác sẽ không giống nhau. Bởi vậy Lâu Thanh Vũ bất tri bất giác nắm chắc khoản tiền mà kiếp trước có được để nuôi dưỡng khi còn là trẻ nhỏ.

“Phụ thân đại nhân có chuyện gì muốn Diêu tiên sinh giao cho ta?”

” ‘Tiên sinh’ hai chữ đó vạn vạn lần không dám nhận, nô tài chỉ là một người quản sự trong phủ Tướng Gia. Lâu Tướng Gia lần này là để nô tài tới đón tam thiếu gia quay về kinh.”

Diêu Tiên Sinh liếc mắt, thấy Lâu Thanh Vũ an nhiên mà ngồi, lại chẳng nói gì, cũng không có biểu tình gì cả, không khỏi do dự một chút, lại nói:

“Lâu Tướng Gia nghe nói tam thiếu gia năm gần đây thân thể rất tốt, năm sau đầy mười tám, chung quy chỗ ở nông thôn trước đây của thiếu gia, cản trở mở mang tri thức. Sang năm trong kinh thành có kỳ thi cuối năm, nguyện vọng là con cháu Tướng Gia tương lai đều phải ra làm quan, để tam thiếu gia quay về có chuẩn bị chu đáo, thỉnh vài vị tiên sinh chỉ dạy, mong muốn sang năm trong kỳ thi cuối năm có thể một lần đã trúng cử!”

Lâu Thanh Vũ nhàn nhạt mà cười, “Thanh Vũ bản chất bất tài ngu dốt, vụng về với thi thư, chỉ sợ để cho phụ thân đại nhân phải thất vọng rồi.”

“Tam thiếu gia khiêm tốn quá. Xuân thiên thiếu gia viết《 vịnh xuân 》là đứng đầu trong kinh tản mạn đã rải rác khắp nơi, được đông đảo người dân yêu thích, ngay cả Tướng Gia cũng phải tán thưởng lớn ni.”

“Cái gì 《 vịnh xuân 》?”Lâu Thanh Vũ giật mình một góc.

Thu Nhi ở bên tiếp lời nói: “Chính là người luyện tự (luyện chữ) khi viết “thủ xuân miên” bất giác sáng tác ra mà.”

Lâu Thanh Vũ xám mặt

Lúc đó hắn không có việc gì, đối diện cửa sổ luyện chữ, nhìn bên ngoài tơ liễu phiêu phiêu, nghe bên tai người chim hót vang, không khỏi suy nghĩ lòng nặng trĩu, than lớn không có cà phê giúp tinh thần thoát khỏi ưu sầu, sau đó lại mệt mỏi muốn ngủ mới hướng vào trong, cầm bút viết lách, lúc đó hắn bỗng nhiên thấy cõi lòng bay lâng khiến hắn cuồn cuộn danh tác:

“Xuân miên bất giác hiểu

xử xử văn đề điểu

dạ lai phong vũ thanh

hoa lạc tri đa thiểu.” (***)

‘Đại tác phẩm’ lúc đó đã hoàn thành, hắn đem bút quăng đi, trở lại ngọa thất liền nằm xuống ngủ mất, Thu Nhi về sau chẳng biết nên đem đông tây thu dọn thế nào, một vài ngày sau Lâu phủ ở kinh thành theo thường lệ có người đưa đồ về, vấn hỏi sức khỏe tam thiếu gia, lại hỏi thiếu gia bình thường đọc nhiều sách gì, viết những chữ nào, thuận tiện thỉnh cầu chút bút tích của thiếu gia mang trở về giao cho Lâu Tướng Gia báo cáo kết quả. Thu Nhi thập phần thích thơ ca na, chắc là khi đó nó đã cùng các tác phẩm khác cả thảy nhập lại theo về Tướng Gia phủ, liền một mạch vào kinh thành. Sẽ không thể biết rằng như thế đã mở đầu cho tuyên truyện .

Lâu Thanh Vũ ho khan hai tiếng, không thừa nhận thì có chút không thích đáng, không phủ nhận lại có chút thẹn thùng, không thể làm gì khác hơn là im lặng.

Diêu Tiến Sinh đem Lâu Thanh Vũ khen suy nghĩ thông suốt. Lâu Thanh Vũ hơi nhíu mày.

Hắn tuy rằng không ghét người khác khen tặng, nhưng nếu không phải chính công lao của hắn, khen tặng quá lố không cần phải bắt buộc.

Diêu Tiên Sinh chuyển đạt ý tứ Lâu Tướng Gia, Lâu Thanh Vũ vốn tưởng rằng không sai biệt lắm, ai biết Diêu Tiến Sinh cuối cùng cười tủm tỉm mà thêm vào một câu, thiếu chút nữa đem Thanh vũ nổ bay.

“Từ lúc thơ ca của tam thiếu gia lưu truyền ở trong kinh thành truyền đọc, liền có người tới cửa cầu hôn, tiểu thư công tử gia tất cả đều có, đương nhiên, bọn họ đều là song nhi.”

Lâu Thanh Vũ ngồi ở trong mã xa! Lộc! Lộc đi về lắc lư xóc nảy liên tục, chóang váng đầu, não sung huyết, trong cổ họng rộ lên những tiếng càu nhàu, dạ dày thẳng thớ lại nổi lên cuồn cuộn.

Đây là một thế giới con người rất kỳ diệu, Lâu Thanh Vũ đã hiểu được ở đây ngoại trừ nam nhân cùng nữ nhân, còn có một loại người tên là song nhân, lại vừa là song nhi. Theo hắn lý giải chính là song tính nhân (người có hai giới tính), đặc thù là đồng thời là nam nhân và cũng là nữ nhân.

Lâu Thanh Vũ ngày trước sống ở thế giới này không phải không có tiếp xúc qua với song tính nhân, nhưng đa số là có bề ngoài nam nhân nhưng nom nhỏ bé lại trẻ thơ như trứng non, lại còn phải đề cao coi trọng . Thế nhưng ở đây song tính, không a, mà song nhi, cũng thật thật chính chính đem lưỡng tính kết hợp mà thành, như thượng đế lúc ban đầu tạo thành thiên sứ hoàn mỹ, bảo lưu lại trọn vẹn thể chất nam tính hòa nữ tính, triệt để đánh vỡ thế giới vốn có chỉ có nam nữ, mà thành nam, nữ, tam chân tạo thành thế chân vạc là song nhân. Bởi song nhi có bề ngoài thiên hướng nam tính, cho nên cũng đều dùng công tử để gọi, thiếu gia các loại đều là xưng hô nam tính, chỉ là những người này giống nhau bề ngoài tương đối thanh tú, da đẹp hơn, cốt cách cũng so với nam nhân nhỏ nhắn xinh xắn, nguyên do từ bề ngoài tổng thể vẫn còn có thể nhận thấy được là như thế.

Ở đây đối song nhi cũng không có kỳ thị. Lâu Thanh Vũ trở mình mấy lần, nhớ lại các thần thoại truyện cổ và truyện ký sách sử, phát hiện thế giới này tựa hồ Bàn Cổ khai thiên lập địa đơn sơ đã là nam nhân, nữ nhân cùng song nhi song song tồn tại, tỉ lệ khoảng chừng là 3: 2: 2, bất quá bởi nam nhân trời sinh điều kiện dường như chiêm ưu thế hơn, sở dĩ nói thế vì địa vị vẫn còn là nam nhân tối cao, còn lại dưới: là song nhi cùng nữ nhân. Bất quá song nhi bởi vì cũng có cùng nữ nhân kết hôn được, lại có thể cùng nam nhân thành hôn, trải qua thời kỳ sinh sôi nảy nở, song nhi lại dần dần biến đổi làm Minh song và Ám song.

Minh song còn có phân biệt rõ ràng song tính đặc thù, về bề ngoài cũng đại khái có thể phán đoán ra đây đích thực chính là song nhi, nhưng Ám song về bề ngoài thì so nam nhân bình thường lại không khác biệt, trên người cũng chỉ có đặc trưng của nam tính, thế nhưng lại có ẩn giấu bộ phận sinh dục của nữ. Người như thế ít lại cực ít, ít ỏi đến một phần vạn, hơn nữa bề ngoài phổ biến như thế nên rất khó phát hiện bản thân là song nhi có tính chất đặc thù, phần lớn đều như những nam nhân bình thường, giống nhau đến cả sinh hoạt thường ngày.

Lâu Thanh Vũ ban đầu sát người có tiểu tư Chu Nhị đó là một song nhi, vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, mi thanh mục tú, vóc người cốt cách cũng phi thường thích hợp, đan xen nam tính cùng nữ tính đó. Lâu Thanh Vũ lúc đầu còn nghĩ hắn vô cùng quyến rũ.

Chỉ là do hắn lý giải về thế giới có tính huống thực tế như vậy, hắn lại là hậu sinh, hắn lại nghĩ quỷ dị. Cũng may Thu Nhi là một nam hài, không phải nghĩ đến chuyện bản thân chính là một song tính nhân lại phải đi hầu hạ, Lâu Thanh Vũ lại khó có thể tiếp thu những điều này.

Bởi vậy khi nghe được Diêu Tiến Sinh nói tự nhiên đầu tự nhiên muốn nổ, Lâu Thanh Vũ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa ngất.

“Đỗ xe! Đỗ xe!”

Lâu Thanh Vũ thực sự chịu không nổi nữa, lần thứ ba khiến Diêu Tiên Sinh dừng lại, sau đó nhào tới bên cạnh xe nôn thốc nôn tháo.

Trời ạ! Mã xa thời cổ đại thật không phải là để cho người ngồi. Thần diệu gì?

Lâu Thanh Vũ ngay từ đầu đã biết bản thân không say xe, không say máy bay, không say tàu, thậm chí không choáng trước tốc độ siêu âm của máy bay chiến đấu, nhưng lại choáng váng như vậy trước một chiếc song ngựa kéo xe xa bình thường đơn giản đến đơn sơ độc mộc thì. . .

“Thiếu gia, khá hơn chút nào không?” Thu Nhi lo lắng cho hắn mà vỗ vỗ lưng, đưa qua túi nước cho hắn súc miệng.

Diêu Tiên Sinh lúc đầu nhìn thấy Lâu Thanh Vũ dung mạo vô cùng thanh tú tuấn mỹ, thực sự khó mà tin được hắn rốt cuộc lại không phải một song nhi, sau lại bị khí chất của hắn thuyết phục, cảm giác liền chậm rãi mà nhạt đi. Nhưng lúc này thấy hắn hình dạng nhu nhược, không khỏi vừa sinh cảm giác khinh thường.

Lâu Thanh Vũ tựa ở trên cửa xe, thực sự không muốn sẽ quay về bên trong nữa. Lúc này vửa ngả nghiêng chậm chạp đã ngồi xuống cạnh mã xa, thật không biết cổ nhân là thế nào chịu được loại phương tiện giao thông này.

“Ta muốn kỵ mã.”

Lâu Thanh Vũ lần thứ ba yêu cầu.

“Không được. Tam thiếu gia thân thể kim quý, nên ngồi xe ngựa là tốt nhất.”

Diêu Tiên Sinh cũng lần thứ ba cự tuyệt.

“Ta muốn kỵ mã.” Lâu Thanh Vũ lần này kiên định giữ vững thái độ, Diêu Tiên Sinh định mở miệng, hắn lại lạnh lùng thốt: “Không phải ta đã đi rồi đó thôi, ngươi đừng mơ tưởng sẽ lại để ta trở lại trong mã xa”

Diêu Tiên Sinh do dự một chút, thấy hắn thái độ kiên quyết như vậy, không thể làm gì khác hơn là đối với người bên cạnh thấp giọng phân phó vài câu, sau một lúc lâu, dắt tới một con ngựa mẹ thấp bé ngoan ngoãn đến.

Lâu Thanh Vũ vừa chợp mắt đã liền hé mắt, trong lòng không khỏi hờn giận. Vậy con ngựa tiểu mã (khổ thân anh Vũ a) này đã được sử dụng kéo xe, vừa nhìn đã hay nó nhất định vừa được bỏ xuống càng xe, vậy rõ ràng là bọn họ muốn trông nom hắn.

Bỗng nhiên ống tay áo chặt chẽ, quay đầu lại thấy Thu Nhi lo lắng mà lôi kéo hắn nói: “Thiếu gia, người muốn kỵ mã, ta giúp người nắm là được rồi.”

“Không cần.”

Lâu Thanh Vũ lúc này mới nghĩ đến bản thân mới tới nơi này, còn là chưa cưỡi qua ngựa bao giờ, không cần hoãn lại hạ lửa giận, nhảy xuống xe ngựa.

Các ngươi nếu khinh thường ta, coi ta chỉ xứng với tiểu mã, ta liền cưỡi là được rồi. Chỉ cần kỹ thuật tốt, không có ngựa nào là không chạy nhanh.

Lâu Thanh Vũ đi tới bên cạnh ngựa, sờ sờ bờm ngựa. Bên cạnh đối diện lại một hạ nhân, muốn giúp hắn lên ngựa, Lâu Thanh Vũ gạt hắn ra, chân trái giẫm lên trụ bàn đạp, hai tay đỡ lấy yên ngựa, xoay người nhảy, nhẹ nhàng khéo léo rơi lên trên lưng ngựa.

Đem bàn chân giẫm lên bàn đạp, ưỡn người lên, cảm giác có một chút quen thuộc. Tuy rằng đây con ngựa so với loại ngựa tại Anh Quốc của hắn còn hấp lùn hơn, nhưng với hiện tại, việc này với thân thể đang thời kỳ trưởng thành coi như lại thích hợp. (vì tuổi Lâu Thanh Vũ có 17 thui a!)

Lâu Thanh Vũ cầm dây cương, còn ánh mắt bọn họ vô cùng kinh ngạc tập trung, hai chân nhất kẹp, cố sức trừu xuống lưng mã, tiểu mã nhanh chóng mà khởi liễu (bắt đầu)bước.

春曉


春眠不覺曉,

處處聞啼鳥。

夜來風雨聲,

花落知多少。

Xuân hiểu

Xuân miên bất giác hiểu

Xứ xứ văn đề điểu

Dạ lai phong vũ thanh

Hoa lạc tri đa thiểu


Buổi sớm mùa xuân

Giấc ngủ đêm xuân không biết trời sáng

Nơi nơi đều nghe thấy tiếng chim hót

Đêm qua trong gió mưa

Chẳng hay hoa rụng nhiều hay ít?


Mùa xuân ban mai

Giấc xuân không buồn thức,

Khắp nơi chim ríu rít.

Đêm qua gió mưa về,

Hoa rụng nhiều hay ít?

(Dịch:Lâm Xương Diệu)


Xuân hiểu là một bài tuyệt cú làm theo lối thơ cổ, không thuộc thể luật nhưng vẫn là một tác phẩm được nhiều người biết đến, sáng tác thời Thịnh Đường của Mạnh Hạo Nhiên. Trong chương trình cải cách sách giáo khoa gần nhất tại Việt Nam, tác phẩm này được chọn giảng dạy trong chương trình bậc phổ thông trung học.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, nguyetconan99, nh0cv1tbd, Túi dấm nhỏ và 40 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.