Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 

Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

 
Có bài mới 20.01.2017, 16:37
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 1399
Được thanks: 9774 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ - Điểm: 37
Chương 47

Chuyện bất ngờ


Buổi tang lễ có rất nhiều người đến, không ít người trừ xem mặt mũi nhà họ Giang ra thì là xem mặt mũi nhà họ Quý.

Giang Phỉ tuân theo nguyện vọng của mẹ, sau khi hoả táng bà thì chôn cất tro cốt trong nghĩa trang. Ở đây rất náo nhiệt, cố gắng còn có thể tìm được những người bạn hai mươi năm trước, còn tốt hơn là ở mảnh đất châu Úc, lạnh lẽo không ai quan tâm đến bà.

Rất nhiều người đều khuyên cô bớt đau buồn, nước mắt cô đã sớm chảy khô vào ba ngày trước khi mẹ mất, nay chỉ còn là chua xót. May mắn bên cạnh có Quý Vân Khai, anh luôn bên cạnh dìu đỡ cô, nếu không, cô không biết mình có thể gắng gượng tiếp nổi không.

Khi tang lễ kết thúc, cô quay sang nhìn bố mới phát hiện, bóng lưng cao lớn của Giang Đại Đạo lúc này lại còng đi nhiều.

Hai mươi năm trước sinh ly, hai mươi năm sau tử biệt.

Giang Đại Đạo còn đau khổ hơn cô.

Trí nhớ lúc nhỏ Giang Phỉ đã không còn rõ lắm, nhưng với Giang Đại Đạo, quá khứ điên cuồng vui vẻ dần trở nên rõ ràng, rõ ràng đến mức làm ông sợ hãi.

Ông thà rằng sau này không nghĩ đến nữa, cố gắng nghĩ đến những chuyện tồi tệ của người phụ nữ đó, thế nhưng còn sót lại, chỉ có những điều tốt của bà với ông... tình yêu của ông với bà.

Cả buổi tang lễ diễn ra nghiêm túc và trang trọng, không có những người không được hoan nghênh - khi rời khỏi khu mộ, Giang Phỉ trông thấy Ngôn Bá Ước mặc âu phục đen đứng cạnh một cỗ xe màu đen - mặc dù người nhà họ Giang chìm trong bi thống cũng khong quên căn dặn người dưới chặn người nhà họ Ngôn ngoài khu mộ. Bà Ngôn đã sớm bực bội bỏ đi, Ngôn Bá Ước vẫn chờ ở đây.

Chuyện Quý Tĩnh và anh ta ly thân đã truyền về nhà họ Quý, Quý Vân Khai tự nhiên không có sắc mặt tốt với anh ta, không khách khí hỏi: "Anh tới làm gì?"

Ngôn Bá Ước cũng không thèm nhìn anh, nhìn Giang Phỉ nói: "Hãy nén bị thương."

Quý Vân Khai càng bực tức không có chỗ giải tỏa, anh đã biết tên khốn này vẫn còn ý nghĩ xằng bậy với bà xã anh mà! Quý Tĩnh chủ động đưa ra đề nghị ly thân, bố mẹ hai bên cũng từng khuyên bảo, Ngôn Thị còn phải van xin Hoa Độ, bởi vậy càng giả vờ lạnh lùng yêu cầu Ngôn Bá Ước khuyên Quý Tĩnh quay về. Nhưng anh ta luôn thất bại, đi khuyên mấy lần Quý Tĩnh đều phớt lờ anh ta, anh ta dứt khoát không đi nữa. Quý Tĩnh tức giận đến mức ra nước ngoài cho khuây khỏa, anh ta càng coi trời bằng vung.

Giang Phỉ đeo kính đen, mí mắt không thèm nhếch lên, nói với Quý Vân Khai đang tức giận bên cạnh: "Chúng ta đi."

Thấy thái độ của bà xã như thế, Quý Vân Khai cũng đỡ bực hơn, dìu Giang Phỉ đi về phía xe mình. Ngôn Bá Ước dường như không hề thấy xấu hổ, vẫn thâm tình đưa mắt nhìn theo Giang Phỉ. May là Quý Vân Khai không quay đầu lại, bằng không thật sự sẽ xông lên đánh anh ta một trận.

Ngôn Bá Ước về nhà, thấy bà Ngôn vẫn không vui ngồi ở phòng khách, cũng không khuyên giải an ủi, đang định nhẹ nhàng tránh đi thì lại nghe bà Ngôn gọi anh ta lại: "Đứng lại!" Anh ta thầm thở dài, dừng lại không bước nữa.

Bà Ngôn nổi giận đùng đùng đến trước mặt anh ta, hỏi: "Sao muộn vậy mới về? Lại chạy đi đâu lêu lổng nữa hả! Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, đi mềm mỏng nói xin lỗi với Quý Tĩnh, hai vợ chồng làm hòa không tốt ư?" Bà ta chợt phát hiện trên người anh ta còn mặc âu phục đen, lập tức giận dữ, quát: "Con một mực chờ ở khu mộ?"

Ngôn Bá Ước khẽ nhíu mày, bà Ngôn càng giận không kìm được, lớn tiếng: "Con còn nhớ con hồ ly tinh đó có phải không? Lúc trước còn nhỏ tuổi không học theo gương tốt đi dụ dỗ con, bây giờ vì trả thù chúng ta còn trăm phương ngàn kế gả vào nhà họ Quý! Mẹ xem trên quan hệ thông gia mới đữa tiễn mẹ cô ta, cô ta còn dám lên mặt với mẹ! Không phải dựa vào có Quý gia nâng đỡ thôi sao!"

Ngôn Bá Ước xoa mi tâm, mệt mỏi nói: "Mẹ, con mệt rồi, con lên gác trước."

Bà Ngôn kéo cánh tay anh ta, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Con đừng hòng tránh né với mẹ! Quý Độ muốn từ nhậm chức vị CEO Hoa Độ, nhân tuyển được để ý nhất chính là con tiểu hồ ly tinh kia, cũng không biết cô ta làm sao lại được người nhà họ Quý xem trọng đến thế!"

"Mẹ nghe ai nói?" Quý Độ có ý định chuyển vị trí CEO cho Giang Phỉ, đây là lần đầu tiên Ngôn Bá Ước nghe được.

Bà Ngôn hừ lạnh: "Tất nhiên là mẹ tìm người điều tra, lúc trước Giang Phỉ vì bệnh tình của mẹ cô ta mới không đồng ý, lần này hay rồi, mẹ cô ta đã chết, Quý Độ sẽ nhanh chóng nói lại chuyện này với cô ta." Bà ta căm ghét véo vào cánh tay Ngôn Bá Ước, giọng điệu căm hận: "Con thì giỏi, giờ phút quan trọng này lại ly thân với Quý Tĩnh! Có phải con còn muốn ly dị nữa không? Mẹ nói cho con biết, đừng hòng! Không nắm được vị trí CEO Hoa Độ thì con đừng nhận mẹ là mẹ nữa!"

Ngôn Bá Ước liên tiếp lui về phía sau, không muốn dây dưa với mẹ mình, xoay sang một bên vừa nhếch nhác tháo lỏng cà vạt vừa đi thẳng lên gác.

Trên bức tường chính giữa phòng ngủ treo ảnh cưới của hai người, trong bức ảnh khuôn mặt anh ta hờ hững, còn Quý Tĩnh... cười vô cùng ngọt ngào. Ngôn Bá Ước nhìn bức ảnh thất thần một lúc, lát sau liền gọi điện cho trợ lý: "Giúp tôi đặt vé máy bay nhanh nhất đi Đức." Quý Tĩnh đã đi Đức, dù là vì nguyên nhân gì, bây giờ anh ta cũng phải tìm được cô ấy.

Một tuần sau, Quý Độ lại tìm Giang Phỉ nói chuyện tiếp nhận CEO Hoa Độ, Giang Phỉ vẫn không muốn như cũ: "Quy mô của Hoa Độ rất lớn, không phải nơi con có thể thích ứng, vị trí CEO này có trách nhiệm lớn lao, con thật sự không cách nào đảm nhiệm."

Nhưng điều này hiển nhiên không phải vấn đề của Quý Độ, ông cười nói: "Quy mô lớn, từ từ rồi cũng sẽ thích ứng, về phần năng lực của con, bố rất tin tưởng cũng rất xem trọng. Đừng nghĩ rằng con là con dâu bố nên bố mới trọng dụng con, thứ bố coi trọng là năng lực của con." Giang Phỉ còn muốn nói nữa, ông lại khoát tay, cười: "Không sao, bố không vội, con lo nghĩ nhiều cũng tốt, chờ khi con nghĩ thông suốt rồi, chúng ta lại bàn tiếp."

Tiễn bước Quý Độ, Giang Phỉ tiếp tục thu dọn di vật của mẹ.

Buổi tối Quý Vân Khai trở về, Giang Phỉ nói với anh chuyện Quý Độ tới chơi, Quý Vân Khai không hài lòng nói: "Ông già rốt cuộc nghĩ gì thế không biết! Bảo em tiếp quản Hoa Độ tuy là chuyện tốt, nhưng dù sao cũng phải đợi con chúng ta có thể đi mua xì dầu đã rồi nói! Bây giờ nhiệm vụ quan trọng của chúng ta không phải sự nghiệp, mà là con cái, con cái, con cái!"

Giang Phỉ lườm anh một cái, giọng điệu buồn bã: "Bây giờ em không muốn suy xét đến chuyện con cái."

"Nhưng mà..." Quý Vân Khai muốn nói lại thôi, thở dài, nói theo cô, "Được rồi, vậy thì chờ một thời gian nữa."

Quý Vân Khai còn dễ nói chuyện, Cố Hoa thì không nghĩ như vậy, nghe Quý Độ muốn để Giang Phỉ tiếp nhận chức vị CEO, lập tức xù lông, hét vào tai ông: "Trong đầu ông đang nghĩ cái gì thế hả! Chúng ta vất vả lắm mới có con dâu, nhiệm vụ quan trọng chính là để nó sinh cho chúng ta một thằng cháu bụ bẫm, ông thì hay rồi, sai khiến người ta đi lao động cho ông!"

Quý Độ né ra, xoa tai nói thầm: "Sinh con cũng không vội..."

Còn chưa nói hết câu đã bị Cố Hoa cắt ngang: "Chuyện CEO thì gấp lắm hả? Quý Độ à Quý Độ, ông đừng tưởng tôi không biết trong đầu ông đang có chủ ý quỷ gì!"

"Tôi, tôi thì có chủ ý gì chứ?" Quý Độ chột dạ, không dám nhìn Cố Hoa.

Cố Hoa cười lạnh, yếu ớt chỉ vào ông: "Không phải ông muốn sớm vứt bỏ gánh nặng để nghỉ hưu đó sao! Ông lo kẻ khác, vừa khéo A Khai kết hôn, Giang Phỉ là con dâu cũng coi là người nhà, lần này hay lắm, thật đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!"

Quý Độ cười làm lành: "Chẳng phải tôi muốn ở bên cạnh bà nhiều hơn sao! Đợi có cháu rồi, tâm tư của bà chắc chắn đặt hết lên đứa cháu, còn đâu quan tâm tới tôi nữa!"

"Phóng rắm!" Cố Hoa tức giận đến nỗi ngay cả lời thô tục cũng bật ra.

Quý Độ vội vàng xin tha: "Đừng nóng giận, đừng nóng giận được không? Thật ra cho Giang Phỉ tiếp nhận chức CEO với việc nó sinh con chẳng xung đột chút nào! Nếu lúc nó tại nhiệm mà có thai, tôi lập tức ngừng bổ nhiệm nó, được chưa? Nói thế nào, vẫn là cháu chắt của chúng ta quan trọng hơn, đúng không?"

Cố Hoa lúc này mới nguôi giận, hừ hai tiếng, nói: "Cái này còn tạm được!"

Quý Độ lau mồ hôi trên trán, cười giúp bà bóp vai bóp chân, không hề có điệu bộ không giận tự uy như trước mặt nhân viên.

Giang Phỉ còn đang suy nghĩ về ý kiến của Quý Độ, lại bất ngờ nhận được điện thoại từ nước ngoài, đối phương tự xưng là luật sư tư nhân của Nữu Thúy Ti, nhắc đến di chúc của Nữu Thúy Ti, muốn Giang Phỉ sang Úc xác nhận. Giang Phỉ hết sức kinh ngạc, ngày trước cũng không nghe Nữu Thúy Ti nói gì đến chuyện di chúc, nhưng đối phương rất nhanh gửi bưu phẩm đến, chứng thật là luật sư người Hoa của Nữu Thúy Ti cùng với phong bì di chúc liên quan đến Giang Phỉ.

Bởi vì con riêng của Nữu Thúy Ti đang điều tra đến cùng bản di chúc này, luật sư đề nghị cô mau chóng đến Úc càng nhanh càng tốt, Giang Phỉ bất đắc dĩ phải đồng ý.

Mọi chuyện nối đuôi nhau kéo tới, Giang Phỉ chưa kịp thương lượng với Quý Vân Khai chuyện đi Úc thì lại chào đón một vị khách không mời.

Đây là một người phụ nữ dù trang điểm đậm nhưng vẫn lộ vẻ tiều tụy, trong mắt khó dấu được vẻ phong trần, ánh mắt nhìn Giang Phỉ vừa coi chừng vừa sắc bén, một tay chống sau eo, một tay đặt trên bụng.

Người đến không có ý tốt.

Giang Phỉ cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, đôi mi thanh tú chau lại: "Có chuyện gì?"

"Tôi có thai, đứa bé này là của Quý Vân Khai." Người phụ nữ vênh váo hống hách vứt xuống một quả bom.

Ánh mắt Giang Phỉ dừng trên bụng cô ta một lúc lâu, cười lạnh lùng, kêu một tiếng "Ồ" thật dài: "Phải vậy không?"

Người phụ nữ chạm vào khí lạnh trong mắt cô, chợt rùng mình, lại có chút hối hận khi tìm đến cô.



Đã sửa bởi tieu_hao lúc 02.03.2017, 11:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Bora, Người bí ẩn, Tthuy_2203, san san
     

Có bài mới 20.01.2017, 17:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 1399
Được thanks: 9774 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ - Điểm: 43
Chương 48

Giằng co


"Cô đến tìm tôi là muốn bức vua thoái vị? Hay là muốn tiền?" Ánh mắt Giang Phỉ nhìn chằm chằm vào bụng cô ta, sắc mặt như có điều suy nghĩ, lạnh lùng hỏi.

Người phụ nữ bảo vệ bụng lui về sau một bước, nhưng lại nghĩ tới điều gì, nhìn thẳng cô nói: "Tôi muốn bức vua thoái vị, cô sẽ thoái vị chứ?"

Giang Phỉ nở nụ cười hết sức châm chọc, tựa vào lưng ghế, nói: "Quý Vân Khai làm sao có thể lấy một gái bán hoa?" Thời điểm nhà họ Giang còn lăn lộn trên phố, loại phụ nữ này cô đã gặp nhiều.

Người phụ nữ cũng cười lạnh: "Gái bán hoa thì làm sao? Khi anh ta sung sướng trên người tôi, cũng chưa từng ghét bỏ tôi là gái bán hoa!" Nụ cười của Giang Phỉ thu lại, sắc mặt trầm xuống, người phụ nữ tiếp tục nói: "Bất kể thế nào, đứa bé trong bụng tôi là của Quý Vân Khai, cho dù anh ta không chịu trách nhiệm với tôi, cũng phải chịu trách nhiệm với đứa bé! Con của anh ta, không thể sinh ra mà không có bố!"

Giang Phỉ u ám nhìn chằm chằm cô ta, chậm rãi nói: "Loại dã chủng không biết ở nơi nào, ai cho phép cô sinh ra?"

Người phụ nữ cả kinh: "Cô...", sau đó thẹn quá hoá giận, "Tôi không nói được với cô, tôi đi tìm Quý Vân Khai! Xem anh ta có mặc kệ sự sống chết của mẹ con tôi không!" Nói xong xoay người định đi.

Ai ngờ Giang Phỉ quát một tiếng: "Đứng lại!" Sau đó bước đến trước mặt cô ta, cười lạnh: "Cô đến tìm tôi thì dễ, muốn ra khỏi cánh cửa này, không dễ vậy đâu." Không đợi người phụ nữ kịp phản ứng, hai tay cô ấn mạnh lên hai bên cổ cô ta, nháy mắt người phụ nữ liền bất tỉnh.

Giang Phỉ nhìn người phụ nữ nhũn chân té xuống đất, lấy điện thoại ra gọi cho Giang Vũ Thần.

Giang Vũ Thần vừa vào văn phòng cô thì trông thấy người phụ nữ nằm dưới đất, nhíu mày hỏi: "Sao thế?" Giang Phỉ nói sơ qua, thần sắc Giang Vũ Thần không thay đổi, chỉ hỏi: "Em định làm gì bây giờ?"

Giang Phỉ bực bội nói: "Em cũng không biết người phụ nữ này có nói thật hay không, không có lửa thì sao có khói, chưa chắc đã không có lý do. Em sợ bệnh cũ của tên Quý Vân Khai kia lại tái phát!", cô hòa hoãn lại một chút, tiếp tục nói: "Em muốn sang Úc xử lý chuyện di chúc của mẹ, anh tạm trông coi người phụ nữ này giúp em, nếu cô ta nói cô ta có thai, em muốn xem, đứa bé có phải của Quý Vân Khai hay không!"

Giang Vũ Thần nhíu mày: "Hồ đồ! Chẳng lẽ em muốn đợi cô ta sinh con ra ư!"

Giang Phỉ nhìn anh nói: "Không cần, khi có thai bốn năm tháng có thể chọc ối để xác định DNA của thai nhi, nếu thật sự là..." Cô hít sâu một hơi, vừa giận vừa hận, "Quý Vân Khai đừng mong sống sót!"

Lúc này, người phụ nữ trên mặt đất hừ hừ như muốn tỉnh lại, Giang Vũ Thần đang muốn tiến lên đánh ngất thì cô ta từ từ mở mắt ra.

"Anh... là... ai?" Cô ta cố sức hỏi, chỉ cảm thấy đầu choáng váng, cổ đau muôn chết.

Giang Phỉ đi đến trước mặt cô ta, nhìn từ trên cao, cười lạnh: "Bây giờ cô tốt nhất nên cầu nguyện đứa con trong bụng là của Quý Vân Khai, nói không chừng, tôi xem xét phân lượng anh ấy mà cho gia đình ba người cô được đoàn tụ."

Đồng tử của người phụ nữ phóng to, đang muốn kêu lên, Giang Vũ Thần đã ra tay, cô ta lại mất đi tri giác.

Thẩm phán Quý không biết chút nào tan làm về nhà, trên đường còn có lòng xếp hàng mua bánh xốp Giang Phỉ thích ăn, ai dè không có ai ở nhà. Anh cũng không nóng vội, xem trong tủ lạnh còn có nguyên liệu gì thì lấy ra làm ba món ăn một món canh, nhưng đợi đến khi đồ ăn nguội hết cả, Giang Phỉ vẫn chưa về.

Anh gọi điện cho cô, điện thoại lại trong trạng thái tắt máy.

Anh lại gọi về nhà lớn nhà họ Giang, cũng bảo cô chủ không về nhà. Trong lòng anh cảm thấy không tốt, vội gọi tới "Dao Trì", "Dao Trì" đã đóng cửa, điện thoại không ai nghe.

Trong lòng Quý Vân Khai ngỡ ngàng, rốt cuộc làm sao vậy?

Ngồi ngây ra một lúc, tiếp tục gọi điện, trước tiên là tìm Đào Nhiên, Đào Nhiên nói không biết, lại tìm Tiểu Cầm, Tiểu Cầm chỉ bảo với anh buổi trưa chị Phỉ đã đi rồi, còn nói một khoảng thời gian tới sẽ không tạt qua, nhắn Quản lý trưởng trông coi cửa hàng cẩn thận!

Trực giác Quý Vân Khai báo sự việc không ổn, tự đánh giá tác phong gần đây của mình một phen, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, đều cảm thấy kể từ sau khi sống cùng Giang Phỉ, anh càng ngày càng đi theo hướng phát triển "Ông chồng nhị thập tứ hiếu".

Còn điểm nào khiến cô không hài lòng nữa?

Tiểu Cầm ở đầu bên kia điện thoại do dự một lúc lâu, vẫn nói cho anh biết: "Buổi trưa, có một người phụ nữ đang mang thai đến tìm chị Phỉ, sau đó anh Giang cũng tới, rồi anh Giang đưa người phụ nữ kia đi, chị Phỉ cũng đi theo..."

Người phụ nữ đang mang thai?

Trò quỷ gì thế?

Quý Vân Khai cúp điện thoại, trong đầu rối tung.

Nếu đặt chuyện này vào mấy năm trước nói không chừng chuyện này anh thật có phần, nhưng một năm nay trừ Giang Phỉ ra thì anh không hề chạm vào người phụ nữ nào khác, muốn bụng to thì cũng phải là bụng của Giang Phỉ mới đúng!

Người phụ nữ đang mang thai này chắc chắn không có quan hệ gì với anh!

Chẳng lẽ lại là Giang Vũ Thần?

Anh vội vàng gọi điện qua, ai dè mới kêu một tiếng "Anh vợ", đầu bên kia đã quăng ngay một câu: "Cậu còn mặt mũi gọi điện cho tôi?"

"Sao em lại không có mặt mũi chứ?" Quý Vân Khai bối rối, "Nói cứ như em làm chuyện gì có lỗi với anh ấy!"

Giang Vũ Thần hung dữ nói: "Người cậu có lỗi là ai trong lòng cậu rõ ràng!"

"F*ck! Anh nói rõ ràng xem nào, rốt cuộc em có lỗi với ai!"

Nhưng Giang Vũ Thần lại không nói, chỉ hừ lạnh, Quý Vân Khai không chịu nổi giọng điệu âm dương quái khí đó, hỏi: "Anh đang ở đâu? Em qua đó tìm anh."

Biết được địa chỉ, Quý Vân Khai trực tiếp tới đó, trong phòng, Giang Vũ Thần đang chờ anh!

"Phỉ Nhi đâu?" Anh tưởng rằng Giang Phỉ cũng ở đây, ai ngờ chỉ có một mình Giang Vũ Thần.

Giang Vũ Thần ngẩng đầu liếc anh một cái, không trả lời, tiếp tục lắc ly rượu.

"Này, em đắc tội anh thế nào, có đến nỗi phải giấu Phỉ Nhi đi không?" Quý Vân Khai thở phì phì ngồi vào bên cạnh, bây giờ anh xem như đã hiểu, nhất định là ông anh vợ trên danh nghĩa này giấu Giang Phỉ đi! Thằng cha này có không ít tâm tư với Giang Phỉ, tưởng anh không biết hả!

Giang Vũ Thần thản nhiên nói: "Tôi không cần phải giấu nó, nó không muốn gặp cậu thôi."

Quý Vân Khai nghe ra ý tứ trong đó, vội hỏi: "Anh có biết cô ấy ở đâu không? Sao lại phải trốn tránh em? Em làm chuyện gì mà cô ấy không nói tiếng nào đã bỏ đi như thế?"

"Cậu làm gì chính cậu không biết?"

"Em biết cái gì chứ!" Thẩm phán Quý rất oan ức, thật sự rất oan ức.

Giang Vũ Thần lại lườm anh một cái, đặt ly rượu xuống, trong lúc Quý Vân Khai tưởng anh ta sẽ dùng chân nói chuyện, thằng cha này lại chầm chậm móc điếu thuốc ra, động tác đẹp mắt, chậm rãi đốt lửa. Quý Vân Khai trợn mắt nhìn, suýt nữa muốn bóp chết anh ta. Tiếc rằng giá trị vũ lực của đối phương cao hơn anh, anh không dám lỗ mãng.

Giang Vũ Thần cũng không đùa giỡn anh, hít một hơi, ung dung nói: "Nó đi xử lý di chúc của mẹ rồi."

Quý Vân Khai sửng sốt, hỏi: "Chút chuyện như thế sao không nói với em?"

Giang Vũ Thần hừ hai tiếng: "Em gái tôi là đứa trong mắt không thể chấp nhận nổi một hạt bụi, nếu có người không trung thành với nó... Nó không còn là nó trước kia, không để những kẻ ngớ ngẩn làm tổn thương bản thân, với người phản bội nó, ba đao sáu lỗ đã là nhẹ."

"Anh có ý gì!" Quý Vân Khai hơi tức giận.

Giang Vũ Thần không để ý tới anh, nói tiếp: "Mà con người tôi, điều không muốn thấy nhất là em gái buồn, nếu nó buồn..."

"Được được được được!" Quý Vân Khai sốt ruột cắt ngang, "Em biết những tính toán này của anh, nhưng em nói cho anh biết, em chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Giang Phỉ! Đừng có không tin, em thề độc được chưa? Nếu em làm chuyện có lỗi với cô ấy em sẽ không được chết tử tế! Bà mẹ, ánh mắt đó của anh là gì thế hả! Em không nói nhảm với anh nữa, em sẽ xin nghỉ để sang Úc tìm cô ấy!"

Chức vụ của anh bị hạn chế, thủ tục đi nước ngoài có chút phiền phức, Giang Phỉ biết rõ điểm này nên không nói với anh. Bây giờ, Giang Vũ Thần nói cho anh biết: "Chờ cậu làm xong thủ tục đi nước ngoài chỉ sợ hoa hiên vàng cũng đã rụng."

Quý Vân Khai định đi ra cửa, nghe vậy dừng lại, xoay người nhìn anh ta, hai người đàn ông trừng mắt nhìn đối phương, Giang Vũ Thần mỉm cười, thốt ra một câu: "Có một người phụ nữ mang thai con cậu."

Vu cáo hãm hại, đây tuyệt đối là vu cáo hãm hại!

"Điều đó không có khả năng! Cô ta đâu? Đưa cô ta ra đối chất với em!"

"Đã ném xuống biển cho cá ăn rồi", Giang Vũ Thần thản nhiên nói.

Quý Vân Khai giật mình, đột nhiên nghĩ thông suốt, ngay cả suy nghĩ giết người cũng có, xông lên túm cổ áo anh ta nói: "Giết người diệt khẩu hủy diệt chứng cớ! Con mẹ nó anh cố ý hả? Muốn cố tình châm ngòi chia rẽ tôi và Phỉ Nhi, thừa dịp đó mà chen vào có phải không? Tôi cho anh biết không có cửa đâu! Anh tốt nhất giao người ra đây cho tôi, bằng không tôi sẽ không để yên cho anh!"

Giang Vũ Thần nhìn anh như nhìn kẻ điên, hất tay anh ra, đẩy anh qua một bên, đứng lên, sửa lại cổ áo, nói: "Tôi còn có việc, cậu cứ từ từ sửa lại não đi!"

Lúc trước anh cho rằng chỉ số IQ của thằng em rể này có lẻ, bây giờ nghĩ lại, hóa ra lại mang giá trị âm.

Quý Vân Khai biết không nhận được gì từ Giang Vũ Thần, trong đầu đảo một vòng, bây giờ quan trọng hơn không phải người phụ nữ kia, mà là Giang Phỉ.

Suốt đêm chạy đến nhà viện trưởng, kêu viện trưởng đang ngon giấc đóng dấu cho đơn nghỉ phép của anh, hôm sau nhanh chóng xoay xở giấy tờ chuẩn bị bay đi Úc. Dưới điều kiện anh liên tục thúc giục và "có tiền có thể sai khiến ma quỷ", vốn phải mười ngày mới xong thì rút ngắn còn ba ngày.

Ba ngày sau, anh ra sân bay đổi lại hãng bay.

Ai ngờ vừa đến bãi đỗ xe, chợt có hai người đàn ông kẹp anh ra sau, thấp giọng nói: "Giang thiếu mời anh đi uống trà, anh tốt nhất đừng nên kêu loạn, Giang thiếu cho phép chúng tôi tạo thành những tổn thương cần thiết với anh."

Cái thằng cha anh!

Giang Vũ Thần tôi muốn làm thịt anh!

Quý Vân Khai bị bắt đi về, giam lỏng trong phòng đen một ngày lại được thả ra - chỉ cần anh lỡ chuyến bay là được.

Nhưng anh đâu chịu từ bỏ, tiếp tục đặt vé máy bay, mà mỗi lần đến sân bay lại bị người ta lôi về, vòng đi vòng lại, anh đã sắp điên rồi!

Nhưng Giang Vũ Thần lại không biết chán với trò chơi mèo vờn chuột này, sau khi chơi hơn mười lần, chứng minh thư của thân phận của Quý Vân Khai bị trộm. Được, lần này ngay cả bước đặt vé máy bay cũng rút gọn.

Quý Vân Khai chưa từ bỏ ý định về nhà lấy hộ khẩu thay cho chứng minh thư, ai dè... hộ khẩu cũng không thấy đâu cả!

Nỗi hận với Giang Vũ Thần tích góp từng ngày của anh đã đến cảnh giới nhất định, thiếu chút nữa là hai tay cầm dao xông đến chém chết tên khốn đó! Nhưng anh cố kỵ Giang Phỉ, không dám chém người thật, chỉ dám ở nhà đâm kim vào hình nhân.

Anh vừa đâm vừa gào khóc: "Bà xã ơi anh thật sự không có lỗi với em! Đứa bé đó không phải của anh! Anh thật không có chạm vào người phụ nữ đó! Giang Vũ Thần tôi muốn làm thịt anh! Anh hãm hại tôi! Con mẹ nó rõ ràng anh cố ý! Tôi đâm chét anh! Đâm chết anh tên khốn kiếp!"

Đâm hình nhân gần hai tháng, Giang Phỉ vẫn chưa về, còn Giang Vũ Thần vẫn ăn ngon như trước, thân thể khỏe mạnh, có thể thấy mê tín lạc hậu không đáng tin!

Lúc này, Quý Độ yêu cầu tổ chức họp hội nghị với cấp giám đốc trở lên của Hoa Độ, tuyên bố nhường lại chức vị CEO, cũng mời tất cả các tạp chí lớn đến đưa tin kịp thời. Thân là con trai của Quý Độ, Quý Vân Khai nhất định phải có mặt.


Đã sửa bởi tieu_hao lúc 02.03.2017, 11:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Bora, Người bí ẩn, san san
     
Có bài mới 20.01.2017, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 1399
Được thanks: 9774 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ - Điểm: 52
Chương 49

Tiếp nhận


Bà Ngôn với dáng vóc phát tướng vì mùa thu đã đến mà càng bực dọc bất an, bước đi lộp cộp trên đường làm người ta hoài nghi liệu đôi giày cao gót mảnh mai kia có thể chịu được trọng lượng của bà tay hay không, tới cửa nhà, nhìn con trai ngồi một mình trên sô pha, bà ta liền tức giận.

"Con còn ngồi ở đây? Quý Tĩnh đâu?"

Ngôn Bá Ước nhìn lên gác, nói: "Đang thay quần áo."

"Có phải sắp sửa đến cuộc họp cao tầng của Hoa Độ không? Sao con không đi chuẩn bị?"

Ngôn Bá Ước cúi đầu nhìn âu phục trên người, nói: "Không cần quá để ý, như vậy là được rồi."

Bà Ngôn hừ lạnh, khóe mắt liếc lên gác, hạ giọng: "Vợ con đã thay đổi thái độ rồi, con nên cố gắng hết lòng cho mẹ! Mấy ngày qua con biểu hiện chỗ bố vợ cũng không tệ phải không? Hôm nay ông ta sẽ tuyên bố CEO mới, mẹ thấy khả năng là con rất lớn! Cũng không uổng mẹ mất bao công gây khó khăn cho Giang Phỉ..."

Ngôn Bá Ước nheo mắt, vội hỏi: "Mẹ đang nói gì thế? Việc này thì có liên quan gì đến Giang Phỉ? Mẹ đã làm gì với cô ấy?"

Bà Ngôn không vui nhăn mày, "Hỏi chuyện này làm gì, dù sao cũng không có quan hệ gì với con, bây giờ việc con cần làm là đến Hoa Độ trước, đảm nhiệm chức vụ CEO của Hoa Độ!"

Ngôn Bá Ước nóng ruột muốn biết mẹ đã đối phó với Giang Phỉ thế nào, nhưng lúc này Quý Tĩnh đi xuống, đã đổi sang trang phục khác, cười hỏi: "Trông em thế nào?" Ngôn Bá Ước ứng phó nhìn thoáng qua rồi gật đầu, sắc mặt chờ mong của Quý Tĩnh trở nên ảm đạm.

Bà Ngôn vội nói: "Đẹp lắm, không còn sớm nữa, mau lên đường thôi!" Bà ta nói xong liền ra ngoài cửa trước.

Quý Tĩnh sửng sốt, hỏi: "Mẹ, mẹ... cũng đi?"

"Sao vậy? Việc thế này mẹ tất nhiên phải đi xem tận mắt!" Nói thế nào cũng là cơ hội cho con trai bà ta nở mày nở mặt, xem trên ti vi làm sao thích bằng!

Quý Tĩnh khó xử nhìn về phía Ngôn Bá Ước, đợi bà Ngôn ra cửa rồi mới nhỏ giọng nói: "Chỗ bố cũng không biểu hiện rõ ràng..."

Ngôn Bá Ước gật đầu: "Anh biết, là mẹ anh suy nghĩ nhiều, nếu đến lúc đó không phải anh, anh sẽ khuyên bảo bà."

Quý Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, với tính tình của mẹ chồng, cô ấy thật không dám nói thẳng, lại nhìn sang chồng, ôm cánh tay anh đi ra xe. Ban đầu tuy có nghĩ tới việc ly hôn, nhưng trong lòng cô vẫn không bỏ được anh, anh đã đến cầu xin trước mặt cô, cô liền trở về bên cạnh anh. Hy vọng, sau này anh có thể thật lòng đối với mình!

Đến nơi diễn ra hội nghị, tuy cách thời gian diễn ra còn nửa tiếng, nhưng khách mời đã đến đông đủ, chỉ trừ nhân tuyển CEO được Quý Độ quan tâm nhất - Giang Phỉ.

Bà Ngôn không thấy Giang Phỉ, trở nên thoải mái, nét mặt càng tỏ vẻ tự đắc.

Chỗ ngồi của Quý Tĩnh bên cạnh Quý Vân Khai, vừa thấy anh, Quý Tĩnh liền ngây ra: "Sao em gầy đến như vậy?" Quý Vân Khai liếc sang cô một cái rồi tiếp tục ngồi như tượng đất, chán ngán nhìn lên bục.

Anh bị kéo tới cho đủ nhân số mà thôi, đừng để ý đến anh.

Ngôn Bá Ước và Quý Tĩnh hai mặt nhìn nhau, không biết em trai làm sao, sau khi ngồi xuống, Quý Tĩnh nhìn xung quanh, hỏi Quý Vân Khai: "Giang Phỉ đâu?"

Quý Vân Khai nhắm mắt bịt tai, Quý Tĩnh nhíu mày, thấy phóng viên ở đây hơi nhiều nên không nói nữa, chỉ nghĩ hai đứa cãi nhau, đợi khi hội nghị kết thúc hỏi lại cũng không muộn.

Đúng ba giờ, hội nghị bắt đầu, Quý Độ và Cố Hoa bước lên.

Ánh đèn lập tức chiếu vào hai người, một người mặt nghiêm túc, một người thì tươi tắn, phối hợp với nhau không chê vào đâu được, vợ chồng nhiều năm, vô cùng ăn ý.

Đầu tiên Quý Độ tổng kết những gì mình đã làm được trên cương vị CEO, trình bày những vụ kinh doanh của công ty trong quá khứ, sau đó bày tỏ mong đợi với sự phát triển trong tương lai, hỗ trợ và tín nhiệm đối với CEO mới.

Bà Ngôn vừa nghe vừa mỉm cười, liên tiếp nhìn về phía con mình khiến truyền thông đều quay máy ảnh chụp Ngôn Bá Ước. Quý Vân Khai "cười xùy", Ngôn Bá Ước nhíu mày không nói.

Quý Độ nói xong, Cố Hoa cũng phát biểu ủng hộ chồng, cũng bày tỏ, sau khi CEO mới nhậm chức sẽ chuyển một nửa cổ phần trong tay mình và chồng cho người đó, biến người đó trở thành cổ đông lớn nhất của Hoa Độ, để có thể quản lý công ty tốt hơn.

Lời vừa nói ra, không khí của hiện trường lập tức sôi động, bà Ngôn kích động đến nỗi tay run run, hận không thể lập tức xông lên cám ơn ông bà thông gia.

Quý Độ nhìn những ánh đèn flash bên dưới, mỉm cười đứng lên, quay về hướng lối đi, cao giọng nói: "Bây giờ, xin mọi người cho một tràng pháo tay, hoan nghênh CEO mới của Hoa Độ - Giang Phỉ."

Hai tháng sau, Giang Phỉ đứng tại nơi được muôn người chú ý chính thức bước vào tập đoàn khống chế cổ phần Hoa Độ.

Nhân viên Hoa Độ và truyền thông dường như đã sớm dự đoán được, cũng không tỏ ra kinh ngạc bao nhiêu, người chính thức kinh ngạc ngược lại là mấy người ngồi ở hàng đầu tiên.

Sau kinh sợ lúc đầu, Ngôn Bá Ước chậm rãi nhắm mắt lại, không biết thế nào, trong lòng như thở phào.

Quý Tĩnh và chồng giống nhau, cũng chỉ ngạc nhiên trong giây lát, sau đó liền vỗ tay đón nhận sự thật này.

Còn bà Ngôn, hai mắt đỏ đậm, sắc mặt tái nhợt, ngón tay tiếp tục run rẩy - lúc trước run là vì vui vẻ kích động, bây giờ run là vì phẫn nộ. Ánh mắt bà ta lúc thì nhìn về phía Giang Phỉ, lúc thì nhìn về phía Quý Độ và Cố Hoa, hận không thể ăn sống nuốt tươi bọn họ!

Người kinh ngạc nhất là Quý Vân Khai, anh há to miệng, mở to mắt, sau khi xác định người phụ nữ xinh đẹp mặc đồ công sở già giặn, trang điểm không chê vào đâu được đó chính là vợ mình, thoáng cái nhảy dựng lên, nhấc chân muốn chạy qua bàn hội nghị trước mặt, làm cho Quý Tĩnh sợ hãi lập tức ngăn anh lại, hổn hển nói: "Em làm gì thế! Ở đây có nhiều truyền thông như vậy, em muốn làm mất mặt bố mẹ, làm mất mặt Giang Phỉ phải không!"

Truyền thông quả nhiên đã chụp lại hình ảnh Quý Vân Khai không khống chế được tình cảm, Quý Vân Khai vốn chẳng muốn để tâm cái gì, nhưng nghe đến "làm mất mặt Giang Phỉ", lập tức bình tĩnh lại. Hai mắt anh nhìn chăm chú Giang Phỉ và Quý Độ làm nghi thức chuyển giao, ký giấy uỷ nhiệm, bắt tay với Quý Độ, quay về phía truyền thông, nở nụ cười thương mại...

Từ đầu đến cuối, ánh mắt cô cũng không chạm đến Quý Vân Khai, trong nội tâm Quý Vân Khai trống vắng, hận không thể lấy hình nhân ra đâm thêm lần nữa. Lần này không đâm Giang Vũ Thần, đổi thành bố anh, mẹ nó, ông già đã sớm biết Giang Phỉ quay về mà lại không báo cho anh biết!

"Ông già" anh lúc này đang ở trên bục nhướng mày dương dương tự đắc với anh, bộ mặt kiểu "Thế nào, ngạc nhiên chứ?". Quý Vân Khai hung dữ lườm ông, oán thầm: Ngạc nhiên em gái bố ấy!

Sau khi hội nghị chấm dứt, Giang Phỉ theo đám người Quý Độ đến sảnh yến hội trước - nơi đó có một bữa tiệc được tổ chức để chào mừng CEO mới nhậm chức, nhóm truyền thông thì được đưa đến một nhà hàng khác dùng cơm.

Ở đây ngoại trừ người của Hoa Độ, công ty hợp tác với Hoa Độ cùng một vài công ty khác, có những nhân viên quan trọng cũng nhận lời mời tham dự. Giang Phỉ đứng ở bên cạnh Quý Độ, chào hỏi ân cần với khách mời.

Quý Vân Khai không thể nhịn được nữa, cũng mặc kệ có mất thể diện hay không, dù sao bây giờ không có truyền thông, anh bước về phía Giang Phỉ, kéo tay cô ra khỏi nhóm người.

"Cậu Quý đây là..." Một nhân viên quan trọng nào đó đang hàn huyên với Giang Phỉ líu lưỡi không hài lòng.

Quý Độ vội cười: "À, vợ chồng giận dỗi nhau ấy mà! Con tôi giống hệt tôi, đều thương yêu bà xã, không thể nhịn được khi thấy tôi sai bảo con dâu."

"Hóa ra là vậy, ha ha, cậu Quý nghĩ nhiều rồi! Xí nghiệp gia tộc, không để cho người nhà chẳng lẽ để cho người ngoài sao!"

Bà Ngôn đứng sau lưng Quý Độ nghe thấy lời này, sắc mặt đen như đít nồi, cũng không chào hỏi, đi thẳng ra khỏi sảnh yến hội, sau đó cho người đi gọi Ngôn Bá Ước.

Giang Phỉ bị Quý Vân Khai kéo ra hành lang, trên hành lang còn có khách đi lại, tò mò nhìn hai người. Giang Phỉ hất tay anh ra, thấp giọng mắng: "Có chuyện gì thì nói, đừng có lôi lôi kéo kéo!"

Quý Vân Khai vẫn không nói câu nào, nắm chặt tay cô, Giang Phỉ giằng mãi không được, để tránh cái nhìn của người ngoài, cô không giãy nữa, để anh dẫn lên phòng khách trên lầu. Quý Vân Khai mở phòng tổng thống ở tận cùng bên trong, đẩy Giang Phỉ vào rồi đóng cửa.

Từ khi bên nhau đến giờ, Quý Vân Khai chưa bao giờ cường thế như hôm nay.

Anh cởi áo khoác ném xuống đất, tháo nơ, cởi cúc áo trên cùng của sơ mi rồi lại xắn tay áo - động tác quyến rũ đẹp trai như nước chảy mây trôi.

Giang Phỉ nhìn theo động tác của anh mà tim đập rộn ràng, cố gắng trấn định, hỏi: "Anh muốn đánh nhau với em?"

Quý Vân Khai dừng động tác, nói: "Anh không đánh lại em."

Giang Phỉ lập tức bật cười, mặt mũi Quý Vân Khai thì cực kỳ nghiêm túc, "Tuy anh không đánh lại được em, cũng không có nghĩa là anh có thể bị em làm oan!"

"Em làm oan anh?"

"Đúng!" Nói đến việc này anh liền bực bội, "Anh biết chuyện của người phụ nữ kia rồi, vì sao em không hỏi anh trước chứ? Cứ vậy chạy sang nước ngoài, còn bảo Giang Vũ Thần ngăn cản anh?" Khi anh nhắc đến cái tên Giang Vũ Thần luôn có vẻ cực kỳ phẫn nộ, hận không thể cắn chết anh ta! Giang Phỉ thoải mái ngồi lên sô pha, không nhanh không chậm hỏi: "Đàn ông lăng nhăng bên ngoài, hỏi thì sẽ thừa nhận sao?"

Quý Vân Khai tức tối: "Anh không có lăng nhăng bên ngoài! Ai lăng nhăng bên ngoài thì con mẹ nó là thằng cháu!" Giang Phỉ không nói gì, Quý Vân Khai đi đến trước mặt cô, hổn hển nói: "Đêm nào anh cũng lăn qua lăn lại trên người em hai ba lần thì còn có tinh lực lăng nhăng bên ngoài sao!"

Giang Phỉ đỏ mặt: "Anh nói chuyện đứng đắn chút đi!"

"Con mẹ nó anh sắp điên rồi đây!" Anh nắm lấy hai vai Giang Phỉ, "Em cố ý chọc giận anh có phải không? Có phải không? Em rõ ràng cố ý!"

Giang Phỉ nghe giọng điệu uất tức sau cùng của anh, cười cười, đưa tay lên xoa mặt anh trấn an: "Được rồi, em biết người phụ nữ đó không có quan hệ gì với anh, anh không lăng nhăng bên ngoài, em tin anh rồi."

Như thế nào lại tin?

Quý Vân Khai mừng thầm, xem ra Hứa Nhị nói đúng, đàn ông mà thô bạo đúng lúc thì hiệu quả rất tốt. Anh đang chuẩn bị cố gắng tiến tới bắt cô đền bù tổn thất, lại nghe cô nói: "Bản thân anh ăn chơi đàng điếm bên ngoài, cũng đừng trách em không tin anh."

"Sao anh lại..."

Giang Phỉ nhìn vào mắt anh hỏi: "Có quen một cô gái tên là Đình Đình không? Trước khi anh đổi tên cho cô ta, cô ta tên là Phỉ Phỉ."

Quý Vân Khai hoảng sợ, từ "không" đã nói ra miệng, nhưng Giang Phỉ hình như đã điều tra được chuyện Đình Đình Phỉ Phỉ thì tuyệt đối không thể nói dối, lập tức đổi giọng: "Không... nhớ."

Giang Phỉ cười lạnh lùng: "Đã từng chạm qua cô ta chưa?"

Quý Vân Khai vội vàng lắc đầu: "Không có! Tuyệt đối không có!"

Nụ cười của Giang Phỉ càng sâu: "Ồ? Vừa rồi sao anh bảo không nhớ người ta mà?"

Sắc mặt Quý Vân Khai trì trệ, chậm rãi cúi đầu, trượt người xuống, đầu đặt lên gối cô, đau xót nói: "Bà xã à anh sai rồi, sau này anh không dám nữa... Nhưng anh thật sự thật sự thật sự không có chạm vào cô ta!"

Giang Phỉ vuốt tóc anh, nói cho anh biết chuyện xảy ra: "Cái cô tên Đình Đình hoặc là Phỉ Phỉ này hai tháng trước chạy đến trước mặt em nói đã mang thai con anh, lúc đó em thật sự rất giận, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng cô ta. Em bảo anh trai giam lỏng cô ta, một là muốn ép cô ta nói ra chân tướng, hai cũng là muốn... xác định xem đứa bé có phải của anh hay không."

Quý Vân Khai được cô vuốt tóc thoải mái, lẩm bẩm: "Chắc chắn không phải."

"Ừ, em đã về từ mấy hôm trước, làm xét nghiệm DNA cho cô ta, đứa bé quả thật không phải của anh. Bản thân cô ta cũng nói, đứa bé là của bạn trai cô ta. Cô ta sở dĩ hãm hại anh là muốn chia rẽ vợ chồng chúng ta, tốt nhất là muốn em và anh... Chuyện này, cũng là ý của ai đó."

Quý Vân Khai ngẩng lên, hỏi: "Là ai?"

Giang Phỉ cười cười, xoa đầu anh tiếp tục nói: "Em sở dĩ đáp ứng bố tiếp nhận chức vụ CEO là vì bố và em đã có thỏa thuận."

"Thỏa thuận gì?" Quý Vân Khai không biết làm sao cô lại nói đến việc này, nhưng cũng rất tò mò.

Giang Phỉ nói: "Ông ấy không ngăn cản em... đối phó Ngôn Thị."

Quý Vân Khai sửng sốt, tiếp đó phản ứng: "Là anh ta?"

"Là mẹ anh ta."

Quý Vân Khai bật ra câu mắng "mẹ", đứng lên đi tới đi lui hai vòng, đột nhiên tỉnh ngộ: "Bà già chết tiệt đó muốn Ngôn Bá Ước tiếp nhận CEO Hoa Độ, mà em là chướng ngại lớn nhất, nếu em và anh ly..." Anh rất không muốn nói từ đó ra khỏi miệng, "Vậy Ngôn Thị chính là bên thắng lớn nhất rồi, anh chửi con mẹ nó chứ!"

Anh phải về đâm hình nhân Ngôn Bá Ước, hừ!

Sau cơn bực tức, anh dựa vào bên cạnh bà xã, nhắm mắt cọ cọ lên người cô, ti tiện hỏi: "Vậy bây giờ anh là thân trong sạch rồi, em phải bồi thường cho anh đó!"

Giang Phỉ thở dài, bưng đầu anh, thấp giọng hỏi: "Sao mà gầy đi nhiều vậy?"

Quý Vân Khai tủi thân: "Nhớ em quá."

Giang Phỉ cười hỏi: "Vậy sau này còn dám làm xằng bậy nữa không?"

Quý Vân Khai giơ tay lên thề: "Không dám, tuyệt đối không dám! Hai tháng qua anh đã chịu đủ nỗi khổ cả đời rồi, anh lại không có khuynh hướng thích bị ngược đãi, cảm giác đó sau này tuyệt đối không muốn có nữa!"

Giang Phỉ cúi đầu hôn lên khóe môi anh, anh liền ôm cô vào lòng, hôn sâu hơn. Giang Phỉ không thoát nổi, sau nụ hôn mềm mại lâu dài, hai người đều thở hổn hển. Giang Phỉ không thể không nhắc nhở: "Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi."

Tay Quý Vân Khai đã không thành thật tiến vào trong váy cô, nói thầm: "Mặc kệ nó!" Anh đã nhịn hơn hai tháng, tối nay không thể không khiến cô không xuống giường được, ai bảo cô hành hạ anh lâu như thế!

Giang Phỉ chợt thấy trời đất quay cuồng, vị trí của hai người thay đổi, cô bị anh đè bên dưới, tiếp nhận nụ hôn mạnh mẽ hơn, kèm theo cảm giác tê dại dâng lên, tay anh càng không chút kiêng kỵ...


Đã sửa bởi tieu_hao lúc 02.03.2017, 11:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Bora, Người bí ẩn, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Cổ đại] Hắc đạo vương hậu nữ nhân ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu

1 ... 197, 198, 199

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy nhắn tin
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 360 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Đàn piano hình lược
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé Mascot hồng
PhanPhổngPhao: Mọi người ơi, mình muốn mở truyện đã ngừng đăng để đăng tiếp thì liên hệ ai ạ?
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.