Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm

 
Có bài mới 14.12.2016, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 849
Được thanks: 874 lần
Điểm: 12.65
Có bài mới [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 6
NÀY, BUÔNG CÔ ẤY RA


images


Tác giả: Ức Cẩm

Nhà xuất bản: NXB Lao Động

Công ty phát hành: Bách Việt

Dịch giả: Phương Thúy

Ngày xuất bản: 08/2016

Sách & Chụp pic : Hồng Diệp

Type-er: haracubicu, HagiangSophie, a_little_secret, Thanh Trúc, Mều, Hà Trâm, Trần Uyên

Truyện chỉ được đăng tại Diễn đàn Lê Quý Đôn



Giới thiệu

Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân.

Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai.

Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư…

Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn.

Chỉ bởi vì…

Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi!





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.12.2016, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 849
Được thanks: 874 lần
Điểm: 12.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 10
Chương 1


Điệp Sơ chào đời đúng vào ngày lập xuân.

Có câu: "Một năm bắt đầu từ mùa xuân, một đời khởi đầu từ tuổi trẻ". Bởi mùa xuân là thuở ban sơ, là lúc muôn loài sinh sôi nảy nở, thế nên mẹ Diệp Sơ mới đặt cho cô bé cái tên này(*).

(*). “Sơ” trong tiếng Hán nghĩa là thuở ban đầu, sự khởi đầu.

Diệp Sơ ra đời yên ắng, êm ả vô cùng. Đến mức nào nhỉ? Nói như mẹ Lưu Mỹ Lệ của cô thì: "Chỉ vừa lơ đãng một chút là đã thấy con chui ra rồi, mẹ còn chưa kịp kêu tiếng nào".

Ở quê họ, mọi người quan niệm rằng lúc chào đời trẻ càng khóc to thì càng dễ nuôi. Không biết quan niệm ấy có thật hay không mà trùng hợp thay, Diệp Sơ khó nuôi vô cùng. Vừa mới sinh ra, Diệp Sơ đã ốm lên ốm xuống, ngày nào bà nội cũng phải cuống cuồng bế cô bé vào bệnh viện.

Diệp Sơ vào viện nhiều đến nỗi các y tá đều nhẵn mặt. Nếu vài ngày không thấy cô bé xuất hiện, kiểu gì họ cũng ca cẩm: "Ồ, sao mấy hôm nay không thấy Diệp Tử đến nhỉ? Nhớ con bé ghê cơ!".

Đấy các bạn xem, đây là lời một y tá bệnh viện nên nói sao?

Nhưng người nhà Diệp Sơ chẳng ai để bụng. Họ đều là những người hiền lành, không nhỏ nhen toan tính. Dù buồn hay vui thì cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi, chi bằng hãy sống vô tư cho dễ chịu.

Diệp Sơ từng coi bệnh viện là nhà như thế. Cho đến năm lên ba, một lần nọ, cô bé bị dị ứng do truyền Penicillin(*) quá liều.

(*). Penicillin la một nhóm kháng sinh thu được từ nấm Penicillium. Penicillin sát trúng bằng cách tiêu diệt vi khuẩn và hạn chế sự sinh trưởng của chúng.

Lúc đó, gia đình Diệp Sơ không mấy khá giả. Nếu không dùng được Penicillin thì có thể đổi sang dùng thuốc khác, nhưng chi phí sẽ đắt đỏ hơn nhiều. Bố mẹ và ông bà Diệp Sơ vô cùng lo lắng, sợ rằng nếu bệnh tình của cô bé không thuyên giảm, cả nhà sẽ lâm vào khủng hoảng kinh tế mất.

Kể cũng lạ, ngay ngày thứ hai, sau khi suy nghĩ "khủng hoảng kinh tế” kia xuất hiện, Diệp Sơ không cần tới viện nữa.

Qua ngày thứ ba, thứ tư... rồi tận một tháng sau, Diệp Sơ vẫn không hề ốm thêm lần nào nữa, đến mức bà nội cô bé lại bắt đầu sốt ruột: Chẳng lẽ cháu mình ốm đến nỗi không kêu thành lời?

Cả nhà buồn rười rượi, kẻ khóc lóc sụt sùi, người mặt ủ mày chau, suốt đêm bế Diệp Sơ đi bệnh viện. Đến nơi, cũng không ai trình bày cô bé đau ốm ra làm sao, để mặc cho bệnh viện kiểm tra tổng quát từng li từng tí. Cuối cùng bác sĩ đưa ra kết luận: "Già trẻ lớn bé nhà này định đùa giỡn với bệnh viện phải không? Đứa bé này hoàn toàn khoẻ mạnh, chẳng qua vì được gia đình các vị tẩm bổ quá mức nên cháu nó hơi thừa cân thôi".

Thế là từ đó trở đi, Diệp Sơ đeo thêm cái biệt danh "Diệp Thừa Cân".

Diệp Thừa Cân có tật không nhớ nổi mặt người, lên ba rồi mà vẫn gọi bà hàng xóm là mẹ, gọi chú bưu tá đưa báo hằng ngày là bố, khiến mẹ cô bé vô cùng buồn bực: Sao mình lại sinh ra một đứa con gái ngay cả bố mẹ cũng nhận nhầm thế này?

Có điều cái tật này của Diệp Thừa Cân cũng không hoàn toàn xấu. ít nhất thì cô bé vẫn được cô Vương hàng xóm - người "được" gọi nhầm là mẹ kia - cực kỳ yêu quý.

Cô Vương luôn ước ao có được một đứa con gái. Ba muơi tuối cô ấy mới có thai, thế mà lại sinh ra một thằng cu. Cô ấy tức đến nỗi suýt nữa lấy kéo cắt phăng "thằng cu" cho biến thành con gái.

Nào ngờ bé gái mũm mĩm trắng trẻo nhà hàng xóm vừa gặp mặt liền gọi mình là mẹ khiến cô Vương phấn khởi lắm, còn âm thầm suy tính đến việc sau này phải cưới bằng được cô bé này về làm con dâu.

Thế là trước năm bảy tuối, Diệp Sơ đã có một cậu bạn trai thanh mai trúc mã bé bỏng. Đó chính là con trai cô Vương nhà hàng xóm – Thẩm Nam Thành.

Tuy từ nhỏ Thẩm Nam Thành đã là tên đầu gấu nhóc con nổi danh khắp thị trấn, nhưng cậu chàng lại rất vâng lời mẹ. Bị mẹ mình ngấm ngầm tiêm nhiễm, cậu thực sự đã coi Diệp Sơ là vợ tương lai của mình.

Trước năm bảy tuổi, những đứa trẻ láng giềng nếu dám cười nhạo Diệp Sơ là béo, đều bị Thẩm Nam Thành đánh một trận nên thân.

Hậu quả trực tiếp của chuyện này chính là khiến Diệp Sơ từ nhỏ đã không có bạn. Bởi vì tất cả những đứa trẻ xung quanh đều sợ cô bé, chỉ lo lỡ miệng nói sai câu gì đó sẽ bị Thẩm Nam Thành đuổi theo, đánh dập mông.

Không có bạn bè, Diệp Sơ đành phải chơi với Thẩm Nam Thành. Nhưng chơi cái gì đây? Dĩ nhiên là tất cả trẻ con đều thích chơi trò gia đình.

Diệp Sơ đóng vai mẹ, Thẩm Nam Thành đóng vai bố, chú chó Tiểu Hoàng nhà Thẩm Nam Thành vào vai con.

Sau này, một ngày nào đó, nếu Diệp Sơ thực sự sinh con trai, để nó biết được trên mình còn có một người "anh trai' là chó, chắc sẽ đập đầu vào đậu phụ tự tử mất.

Đừng trông thấy Thẩm Nam Thành ra đường hung hăng đánh đấm, về đến nhà cậu ngoan ngoãn như một chú thỏ con, bị bố đánh cũng không dám kêu nửa chữ. 

Vừa nghe Diệp Sơ bảo mình đóng vai bố, mặt mũi cậu đã đỏ dừ, thâm tâm càng thêm xác định cô bé sẽ là bà xã tương lai của mình.

Mấy cậu nhóc ấy mà, cái gì cũng coi là thật.

Diệp Sơ không nhớ được cái tên Thẩm Nam Thành, nên mỗi khi gặp nhau cô bé thường gọi cậu là A Bảo.

Cái tên A Bảo này bắt nguồn từ một chương trình truyền hình địa phưong - nơi Diệp Sơ và Thẩm Nam Thành sinh sống. Lúc ấy trên ti vi có một chuyên mục nấu ăn rất được yêu thích với người dẫn chương trình tròn trịa, tài nấu ăn cực kì xuất sắc. Đây cũng là cái tên mà Diệp Sơ nhớ rõ nhất, bởi thế, mỗi khi không nhớ được tên ai đó, cô bé bèn gọi người ta là A Bảo.

Nhưng Thẩm Nam Thành chẳng hề hay biết, cậu cứ tưởng đó là biệt danh Diệp Sơ đặt riêng cho mình, nên mỗi lần nghe Diệp Sơ gọi "A Bảo", cậu luôn hớn hở đáp lời.

Thật ra cậu không hề hay biết, đến cả con chó nhà cậu, Diệp Sơ cũng gọi là A Bảo.

Đây cũng là thắc mắc mà hồi ấy Diệp Sơ không tài nào giải thích nổi. Tại sao cứ mỗi lần cô bé gọi chú chó kia, lại thấy người tung tăng chạy tới? Dĩ nhiên, những chuyện này đều chỉ là râu ria ngoài lề mà thôi.

Thấy con trai mình có một cô bạn gái bé bỏng, mẹ Thẩm Nam Thành vui lắm, chỉ tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Năm Thẩm Nam Thành bảy tuổi, nhà cậu bỗng nhận được một bức thư từ Mĩ gửi về. Đó là một tập giấy dày cộp, bên trên đề cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh.

Bức thư ấy của ông trẻ của Thẩm Nam Thành - người đi nhập ngũ từ thời thanh niên, vốn tưởng đã bỏ mạng sa trường.

Năm xưa ông rời khỏi Trung Quốc khi còn rất trẻ, rồi lưu lạc sang Mĩ gây dựng sự nghiệp. Nay tuổi tác đã cao, lại không có con cháu nối dõi, ông tìm hiểu bằng nhiều cách mới biết mình vẫn còn người thân đang sinh sống trong nưóc, liền hi vọng cả nhà sẽ dọn sang Mĩ sống cùng với mình. Ông hứa sẽ đảm bảo cho con cháu được hưởng điều kiện giáo dục tốt nhất.

Xin được giới thiệu thêm rằng, khi đó ở Trung Quốc đang thịnh hành xu hướng "Ở bên đó vầng trâng cũng tròn hơn". Với quan niệm ấy, người người mong xuất ngoại, nhà nhà mong xuất ngoại để mở rộng tầm mắt và tri thức, huống hồ đây còn là cơ hội nhập cư cho cả gia đình.

Sau một thời gian suy tính kĩ càng, giữa cô "con dâu" và việc di cư, mẹ Thẩm Nam Thành đã quyết định dứt áo ra đi.

Nhờ "quan hệ" mà chưa đầy ba tháng, ông trẻ ở đất nước Mĩ xa xôi đã giúp họ hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ cần thiết cho việc nhập cư. Ba tháng sau, Thẩm Nam Thành theo mẹ bước lên máy bay, thăng tiến tới đất nước theo chủ nghĩa đế quốc kia.

Trước khi đi, Thẩm Nam Thành mếu máo khóc, nằng nặc đòi mẹ dắt Diệp Sơ theo.

Mẹ cậu thấy khó xử quá, nước Mĩ đâu phải chợ bán thức ăn, có phải muốn đi là đi được đâu. Đừng nói là dẫn theo một người nữa, đến cả chú chó Tiểu Hoàng mà nhà họ đã nuôi bao năm cũng không được đưa lên máy bay nữa là.

Mẹ cậu nghĩ mãi rồi bảo: "Thế này đi, con để Tiểu Hoàng ở lại đây bầu bạn với Diệp Tử, khi nào chúng ta ổn định ở bên đó, sẽ đón Diệp Tử và Tiểu Hoàng sang sống cùng".

Tất nhiên mẹ cậu chỉ nói mấy câu chiếu lệ vậy thôi, thế mà Thẩm Nam Thành lại tin là thật. Cậu về nhà tắm rửa sạch sẽ cho Tiểu Hoàng, thắt cho nó một cái nơ bươm bướm lên cổ rồi đến đúng ngày đi, cậu dắt nó sang nhà họ Diệp.

"Diệp Tử ơi, tớ để Tiểu Hoàng ở lại đây với cậu nhé. Mẹ tớ bảo, giờ này sang năm sẽ cho máy bay đến đón cậu và Tiểu Hoàng."

Diệp Sơ nhìn con chó một hồi rồi lại quay sang nhìn Thẩm Nam Thành, thắc mắc: "Có thật là máy bay lớn thế vẫn bay được lên trời không?".

“Tất nhiên rồi! Đến lúc ấy, cậu và Tiểu Hoàng sẽ ngồi trên máy bay, vèo một cái là đến được nước Mĩ thôi."

"Đến nước Mĩ để làm gì?"

Thẩm Nam Thành đỏ mặt, "Đến nước Mĩ... để… để chúng mình được sống bên nhau…”

“Tớ cũng có nhà để ở mà."

"Đó... Đó là chuyện khác..."

"Khác chỗ nào cơ?"

"Khác ở chỗ…” Thẩm Nam Thành lúng túng như gà mắc tóc, nói không nên lời, nghĩ mãi cậu mới thỏ thẻ: "Mẹ tớ bảo ở Mĩ người ta phủ dâu tây lên kem đấy".

Dâu tây ư? Vừa nhắc đến ăn là mắt Diệp Sơ đã ngời sáng. Cô bé gật đầu, đáp rất nghiêm túc: "Vậy cậu nhớ phải quay lại đón tớ đấy nhé!".

"Được, tớ hứa!" Thẩm Nam Thành cười tít mắt, lòng ngọt ngào như vừa được ăn kẹo vậy.

Thế rồi chiếc xe đón gia đình cậu cũng đến, mẹ kéo cậu lên xe.

"Tạm biệt, đừng quên lời hứa của chúng mình đấy!" Ngồi trên ghế sau, Thẩm Nam Thành ra sức vẫy tay.

Diệp Sơ dẫn theo Tiểu Hoàng đứng ngoài cổng, cũng vẫy theo, "Tạm biệt nhé... A Bảo!".

Khoảnh khắc ấy, cậu suýt bật khóc, nhìn Tiểu Hoàng phủ phục bên cạnh Diệp Sơ, cậu nhủ thầm: Con à, mẹ sẽ chăm sóc cho con thật tốt.

Năm ấy, Diệp Sơ sáu tuối lẻ tám tháng, vẫn không nhớ được tên của bất cứ ai, gặp người nào cũng gọi là A Bảo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.12.2016, 10:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.12.2014, 08:54
Bài viết: 849
Được thanks: 874 lần
Điểm: 12.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Này, buông cô ấy ra! - Ức Cẩm - Điểm: 10
Chương 2


Thẩm Nam Thành đi chưa được bao lâu đã có hàng xóm mới chuyển đến sống cạnh nhà Diệp Sơ. Gia đình ấy họ Vệ. Chủ hộ tên là Vệ Đông Hải, làm việc tại một cơ quan nhà nước trong thị trấn, nghe nói là một trợ lý nhỏ dưới quyền Phó Chủ tịch huyện. Vợ chủ hộ họ Tân, là giáo viên dạy Văn ở trường cấp ba của thị trấn. Vợ chồng nhà đó cũng được coi là dòng dõi trí thức thư hương.

Nhà họ Vệ có một cậu con trai bằng tuổi với Diệp Sơ, tên Vệ Bắc. Cậu đẹp trai vô cùng, Lưu Mỹ Lệ vừa trông thấy đã thích mê. Bà rù rì với bố Diệp Sơ rằng: "Ôi, thằng bé đẹp trai quá thể, sau này nó mà trở thành con rể nhà mình thì tốt biết mấy!".

Bà vừa mới dứt lời thì cậu nhóc kia đã tung một cước đá vào cái máng cho gà ăn, khiến đàn gà nhà bà Hàn bên cạnh hoảng sợ bay tán loạn.

Lưu Mỹ Lệ liếc chồng rồi lặng lẽ quay đầu lại, vỗ về đứa trẻ đan g ngồi chồm hổm trên mặt đất cùng chú chó A Bảo(*): "Diệp Tử, mau ăn cơm thôi!".

(*). Chú chó mà Diệp Sơ nuôi giúp Thẩm Nam Thành tên là Tiểu Hoàng, nhưng vì Diệp Sơ từ đầu vẫn chỉ nhớ mỗi cái tên A Bảo, cho nên từ khi nuôi chú chó Tiểu Hoàng, Diệp Sơ đã đổi luôn tên nó thành A Bảo.



Vừa nghe thấy có cơm ăn, cô nhóc vội vàng ôm theo A Bảo cùng mẹ vào nhà. A Bảo đang ngoái lại, nhầm vào đám gà đập cánh tán loạn đầy sân mà cất tiếng sủa rõ to thì bị thằng nhãi hung hăng đứng trong sân trừng mắt.

Diệp Sơ ham ăn từ bé nên cân nặng của cô bé chưa bao giờ có dấu hiệu giảm xuống. Mỗi lần bị mẹ kêu ca là ăn nhiều, bố ngồi cạnh lại phản đối: "Trẻ con béo thì có làm sao, lớn lên tự khắc sẽ gầy đi ấy mà".

Nhưng sự thật đã chứng minh lí luận của bố hoàn toàn sai lầm. Nghiêm trọng hơn, ông đã gián tiếp "cổ vũ" cho cân nặng của Diệp Sơ ngày một tăng cao. Thế là năm cô bé lên bảy, Lưu Mỹ Lệ đau buồn phát hiện ra rằng: Tuy nhà có con gái nhưng bà lại chẳng tài nào mua được một chiếc váy công chúa xinh đẹp!

Đối với một người mẹ từ nhỏ đã ao ước được trang điểm cho con gái thành nàng công chúa Bạch Tuyết như bà thì việc này quả là một sự đả kích nghiêm trọng.

Bởi thế, với tư cách là thợ may hàng đầu kiêm quản lí của hiệu may "Mỹ Lệ", Lưu Mỹ Lệ quyết định tự tay may cho con gái một chiếc váy công chúa theo kiểu dáng được đăng trên báo nhi đồng.

Tay nghề cùa Lưu Mỹ Lệ rất cao. Bà mua vải, lấy số đo, cắt cắt may may, vầy vò suốt một tuần trời để cuối cùng cho ra đời một chiếc váy công chúa. Để bộc lộ tài năng xuất sắc của mình một cách rõ ràng hơn, bà còn có lòng thêu thêm một đóa hoa màu hồng lên chiếc váy trắng, nhìn từ xa đã thấy nổi bật.

Lần đầu được diện váy công chúa, Diệp Sơ cảm thấy vô cùng lạ lẫm. Ngay ngày hôm đó, cô bé mặc luôn chiếc váy mới, dẫn A Bảo lên thị trấn mua rượu cho bố, tiện thể trở thành mẫu quảng cáo "sống" cho hiệu may Mỹ Lệ. Hàng xóm láng giềng đi ngang qua không ngớt lời khen ngợi: "Con gái béo nhà họ Diệp mặc váy mới kìa!".

Diệp Sơ thành thật chia sẻ: "Mẹ may cho cháu đấy ạ".

"Thợ may Lưu khéo tay thật!"

Nghe hàng xóm khen mẹ mà Diệp Sơ còn vui hơn cả khi họ khen mình. Đang hớn hở dở dang thì quay đầu lại, cô bé bỗng không thấy A Bảo đâu nữa.

A Bảo biến mất khiến Diệp Sơ sợ xanh mặt. Cô không đi mua rượu nữa mà ôm bình Coca-Cola đi tìm A Bảo. Tìm suổt từ đầu phố đến cuối phố, cuối cùng cũng thấy A Bảo mình đầy bùn đất, bẩn thỉu nằm trong vũng sình dưới gốc cây ven đường.

Bấy giờ, A Bảo đang rúm ró lại, miệng kêu ăng ẳng. Một đám trẻ con vây thành vòng tròn xung quanh nó, kẻ cầm đầu chính là thằng nhóc Vệ Bắc - người hàng xóm mới. Tuy mới chuyển đến được vài hôm nhưng nó đã nhanh chóng được lũ trẻ con tôn làm "đại ca".

Vệ Bắc đang ném bùn về phía A Bảo. A Bảo bị cậu ta dọa đến mức không dám xông tới, chỉ biết kêu lên đau đớn.

Đám trẻ xung quanh cười ầm ĩ. Chúng bắt chước Vệ Bắc ném bùn vào A Bảo, cười cợt con chó tội nghiệp. Đúng lúc ấy, một cái bình nhựa bất ngờ văng tới, đập trúng vai Vệ Bắc.

"Đứa nào đấy?" Vệ Bắc xoay người lại, trông thấy con nhóc béo nhà họ Diệp hàng xóm. Nó đang mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, trừng mắt nhìn cậu, bừng bừng lửa giận.

Cảm thấy vô cùng mất mặt, cậu quát lớn: "Diệp Thừa Cân! Mày làm cái gì thế hả?".

Lúc ấy cậu đã nghe đám trẻ con xung quanh nhắc đến biệt danh của Diệp Sơ, tiện thể biết luôn con bé béo ú này là "áp trại phu nhân" của tên đại ca tiền nhiệm. Từ tận đáy lòng cậu vô cùng khinh bỉ mắt thẩm mĩ của thẳng nhóc đó.

Diệp Sơ không nhớ tên thằng nhãi này, chỉ nhớ là nó họ Vệ. Rốt cuộc là Vệ Đông, Vệ Nam, Vệ Tây hay Vệ Bắc nhỉ? Thực sự không tài nào nhớ nổi.

Cho nên cô bé đành mở miệng gọi độc chữ "Vệ": "Vệ, cậu không được bắt nạt A Bảo!".

Vệ Bắc vô cùng bực bội: Mình có họ có tên cơ mà, cái con bé béo này lại dám gọi mình là "Này"(*). Rõ ràng là nó không thèm coi đại ca mới này ra cái đinh gỉ gì rồi? Bởi vậy, cậu nổi giận, vung tay ném thẳng nắm bùn vào người Diệp Sơ.

(*). Trong tiếng Trung, chữ “Vệ" và chữ “Này” có cùng âm đọc là “wei”. Hiện

tượng đồng âm này khiến Vệ Bắc hiểu nhầm Diệp Sơ gọi mình là “Này”.

Thế là chiếc váy mẹ Diệp Sơ mới may đã "nở" thêm một đóa hoa bằng bùn. Đám trẻ con xung quanh phá lên cười ngặt nghẽo.

Diệp Sơ hơi tức giận, định tranh luận với Vệ Bắc, nhưng không nhớ nổi tên của kẻ địch là gì, đành phải gọi thêm một tiếng “Vệ": "Vệ, cậu còn bắt nạt A Bảo nữa, tôi sẽ mách mẹ cậu.”

Câu nói này đã chọc giận Vệ Bắc tới cực điểm: “Diệp Thừa Cân, mày cứ liệu hồn!”.

Đám quỷ nhỏ bên cạnh cũng học theo đại ca, đua nhau ném bùn vào người Diệp Sơ rồi đồng loạt bò chạy, vừa chạy vừa hô: "Diệp Thừa Cân là một con nhóc siêu béo! Diệp Thừa Cân là một con lợn!".

Diệp Sơ đứng im tại chỗ. Cô bé không thèm để ý đến lời lũ trẻ nói. Chờ cho đám trẻ chạy xa, cô bé mới bế A Bảo ra khỏi vũng bùn. A Bảo co rúm rúc vào lòng Diệp Sơ, khẽ rên ăng ẳng.





Ngay tối hôm đó, Lưu Mỹ Lệ lập tức phát hiện ra chiếc váy tráng muốt mới may cho con gái đã biến thành "váy hoa", bông mẫu đơn lộng lẫy mà bà vô cùng tự hào đã biến thành một vết loang đen ngòm. Bà giận đến xù cả lông.

Hỏi ra mới biết sự thể do thằng nhóc hư đốn nhà hàng xóm mới chuyển tới gây ra, bà đùng đùng nổi giận, dắt con gái sang nhà họ, chuẩn bị đại chiến một trận om sòm.

Hai mẹ con sang đúng lúc nhà họ Vệ đang ăn cơm. Mẹ Vệ thấy hàng xóm đến, toan niềm nở đón tiếp nhằm tăng thêm thiện cảm, nhưng khi thấy hàng xóm dắt theo một cô bé nhếch nhác bẩn thỉu, trong tay còn ôm một chú chó nhỏ loang lổ bùn đất bèn đoán ngay ra: Thằng con mình lại gây họa đây mà!

Thế là mẹ Vệ đưa mắt ra hiệu cho chồng. Vệ Đông Hải nhấc ngay cây gậy phơi quần áo bên cạnh lên, tụt quần con trai xuống rồi quất vào mông cậu.

"Đét!"- Tiếng gậy quất xuống làm Lưu Mỹ Lệ ngây người.

Bà chỉ định sang nói cho ra lẽ chứ không hề có ý xúi giục nhà người ta sử dụng bạo lực. Con trẻ có hư mấy cũng không thể đánh như thế được, nhỡ đánh hỏng người luôn thì biết làm sao?

Thế là, cái người định sang cãi nhau là bà phải chuyển thành người khuyên can: "Thôi đừng đánh, đừng đánh nữa!”

"Mẹ Diệp Tử, bà đừng can. Không cho roi cho vọt thì làm sao thằng này nên người được!" Nói rồi Vệ Đông Hải lại vung cái gậy phơi quần áo lên, toan đánh tiếp.

Lúc này, cả mẹ Vệ Bắc cũng cuống cả lên. Đồng ý là phải dạy dỗ con cái, nhưng đức ông chồng nhà bà nghiện đánh con rồi sao? Bà vội lao vào, định kéo ông ra, nào ngờ Lưu Mỹ Lệ còn dũng mãnh hơn, xông tới một tay giật phắt cây gậy trong tay Vệ Đông Hải, tay kia kéo Vệ Bắc lại rồi bảo cô con gái đang đứng đằng sau: "Diệp Tử, dẫn ngay Tiểu Bắc sang nhà mình, mau lên!".

Nghe mẹ nói vậy, Diệp Sơ lập tức kéo Vệ Bắc bó chạy, không chút chần chừ.

Hai đứa tré chạy ra khỏi nhà, rồi băng qua sân. Tới tận cửa nhà mình, Diệp Sơ mới ngoái lại nhìn... Vệ Bắc đâu đã kịp kéo quần lên...

Thấy Diệp Sơ cứ ngơ ngẩn nhìn mình, mặt Vệ Bắc đỏ lựng, vội vàng kéo quần rồi mắng: "Nhìn cái gì hả Diệp Thừa Cân?".

Diệp Sơ chẳng buồn để ý đến cậu, cô bé cởi giày rồi bế A Bảo vào nhà. Đứng sau cánh cửa, cô bé nói vọng ra: "Mẹ tôi dạy phải cởi giày rồi mới đưọc vào nhà đấy".

"Ai thèm vào nhà cậu!" Vệ Bắc mạnh miệng.

Diệp Sơ mở to mắt nhìn cậu, không nói câu nào.

Trước cửa nhà họ Vệ, Vệ Đông Hải vẫn đang ra sức giữ gìn hình tượng oai vệ của một người bố nghiêm khắc. Ông lớn tiếng mắng cậu con trai: "Cái thằng hư thân mất nết kia! Có giỏi thì cứ trốn đi, đừng có quay về nữa!".

Vệ Bắc quay lại làm mặt quỷ trêu tức bố rồi cởi phăng giày, chui tọt vào nhà Diệp Sơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 158, 159, 160

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C975

1 ... 138, 139, 140

7 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C73]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

14 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 474 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1020 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1177 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1134 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 500 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 970 điểm để mua Ngọc cam
Kim Jong-hyun: Nhường con rùa nha :hixhix: nó theo chụy từ ngày mới dô diễn đàn đó, me lâu lắm mới hiện  :cry:  ri ri
Shop - Đấu giá: Kim Jong-hyun vừa đặt giá 310 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 450 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 294 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 820 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 780 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1120 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 922 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 332 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 432 điểm để mua Bé hoa
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 345 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.