Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 229 bài ] 

Thiết lập này hỏng rồi - Nhất Thế Hoa Thường

 
Có bài mới 04.12.2016, 11:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 04.12.2016, 07:50
Bài viết: 22
Được thanks: 7 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Thiết lập này hỏng rồi - Nhất Thế Hoa Thường - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thiết lập này hỏng rồi

Tác giả: Nhất Thế Hoa Thường

Biên Tập: Lam Hạ

Thể loại: đam mỹ, xuyên thư, tương lai, hài hước, 1x1, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn (224 chương + 5 Ngoại truyện)

Tình trạng bản edit: Hoàn chính văn

Nguồn: https://wintergarden613.blogspot.com/

Giới Thiệu

Bạch Thời là một tác giả chuyên viết tiểu thuyết mạng, ngoại trừ lâu lâu độc mồm một chút, đôi khi thích thổ tào, thì không còn khuyết điểm gì. Có một ngày, một đám tác giả muốn hợp tác viết truyện, vì vậy Bạch Thời tiện thể nêu ra rất nhiều đề nghị rất độc mồm.

Bạch Thời: “Độc giả của mấy ông là tép riu, phải làm cho họ có cảm giác hòa nhập vào truyện, đúng không?”

Mọi người: “Cho nên?”

Bạch Thời: “Cho nên nhân vật chính xuất thân bần hàn, ví dụ như nhặt phế liệu ở bãi rác để kiếm sống.”

Mọi người: “…”

Bạch Thời: “Hắn là nhân vật chính, phải tìm một cái tên làm cho người ta vừa nhìn đã ghi nhớ, đúng không?”

Mọi người: “Ví dụ như?”

Bạch Thời: “Cẩu Đản.”

Mọi người: “…”

Bạch Thời sống rất vui vẻ, mãi tới một ngày đẹp trời nào đó, cậu xuyên vào trong quyển tiểu thuyết này.

Bạch Thời mặc bộ đồ rách tung tóe, yên lặng đờ dẫn.

Tiểu đệ trong tương lai: “Cẩu Đản, làm sao thế?”

Bạch Thời: “…”

Ai hãy nói cho cậu biết, đối mặt với một thế giới đổ nát như thế này, cậu phải làm gì bây giờ hả, khốn nạn!

Tóm lại, đây là câu chuyện kể về một bạn tác giả độc mồm tự gài bẫy mình.

Nhân vật chính: Bạch Thời (thụ) x Tống Minh Uyên (công)


Mục Lục


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 00 - Chương 01 - Chương 02 - Chương 03
Chương 04 - Chương 05 - Chương 06 - Chương 07
Chương 08 - Chương 09 - Chương 10 - Chương 11
Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15
Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19
Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23
Chương 24 - Chương 25 - Chương 26 - Chương 27
Chương 28 - Chương 29 - Chương 30 - Chương 31
Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39
Chương 40 - Chương 41  -Chương 42 - Chương 43
Chương 44 - Chương 45 - Chương 46 - Chương 47
Chương 48 - Chương 49 - Chương 50 - Chương 51
Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55
Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59
Chương 60 - Chương 61 - Chương 62 - Chương 63
Chương 64 - Chương 65 - Chương 66 - Chương 67
Chương 68 - Chương 69 - Chương 70+71
Chương 72 - Chương 73 - Chương 74  -Chương 75
Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79
Chương 80 - Chương 81 - Chương 82 - Chương 83
Chương 84 - Chương 85 - Chương 86 - Chương 87
Chương 88 - Chương 89 - Chương 90 - Chương 91
Chương 92 - Chương 93 - Chương 94 - Chương 95
Chương 96 - Chương 97 - Chương 98_1 - Chương 98_2
Chương 99 - Chương 100 - Chương 101 - Chương 102
Chương 103 - Chương 104 - Chương 105 - Chương 106
Chương 107 - Chương 108 - Chương 109 - Chương 110
Chương 111 - Chương 112 - Chương 113 - Chương 114
Chương 115 - Chương 116 - Chương 117 - Chương 118
Chương 119 - Chương 120 - Chương 121 - Chương 122
Chương 123 - Chương 124 - Chương 125 - Chương 126
Chương 127 - Chương 128 - Chương 129 - Chương 130
Chương 131 - Chương 132 - Chương 133 - Chương 134
Chương 135 - Chương 136 - Chương 137 - Chương 138
Chương 139 - Chương 140 - Chương 141 - Chương 142
Chương 143 - Chương 144 - Chương 145 - Chương 146
Chương 147 - Chương 148 - Chương 149 - Chương 150
Chương 151 - Chương 152 - Chương 153 - Chương 154
Chương 155 - Chương 156 - Chương 157 - Chương 158
Chương 159 - Chương 160 - Chương 161 - Chương 162
Chương 163 - Chương 164 - Chương 165 - Chương 166
Chương 167 - Chương 168 - Chương 169 - Chương 170
Chương 171 - Chương 172 - Chương 173 - Chương 174
Chương 175 - Chương 176 - Chương 177 - Chương 178
Chương 179 - Chương 180 - Chương 181 - Chương 182
Chương 183 - Chương 184 - Chương 185 - Chương 186
Chương 187 - Chương 188 - Chương 189 - Chương 190
Chương 191 - Chương 192 - Chương 193 - Chương 194
Chương 195 - Chương 196 - Chương 197 - Chương 198
Chương 199 - Chương 200 - Chương 201 - Chương 202
Chương 203 - Chương 204-  Chương 205 - Chương 206
Chương 207- Chương 208 - Chương 209 - Chương 210
Chương 211 - Chương 212 - Chương 213 - Chương 214
Chương 215 - Chương 216 - Chương 217 - Chương 218
Chương 219 - Chương 220 - Chương 221 - Chương 222
Chương 223 - Chương 224 - Chương 225 - Chương 226 - Chương 227



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.12.2016, 11:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 04.12.2016, 07:50
Bài viết: 22
Được thanks: 7 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thiết lập này hỏng rồi - Nhất Thế Hoa Thường - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 001: XUYÊN VIỆT

Lúc Bạch Thời online, đám biên tập đang thảo luận về topic hot gần đây —— Hệ liệt những kết thúc có thể khiến trạch nam phát rồ.

Có một số trạch nam thích đọc truyện chủng mã*, nguyên nhân thì đơn giản lắm: Một là nhân vật chính có bề ngoài tép riu, vậy mà không ngừng dẫm lên mặt phú nhị đại, quyền nhị đại, thật là sảng khoái quá chừng; hai là nhân vật chính sẽ xưng bá thiên hạ, hành hạ vô số pháo hôi, muốn thằng nào chết là thằng đấy phải chết; ba là gái, gái, gái, tất cả các loại hình gái, muốn ngủ với em nào có em đó, đã sướng lại không tốn tiền, còn gì sảng khoái hơn đây!

Topic thảo luận về những kết thúc có thể làm trạch nam phát rồ, đại đa số đều chỉ ra một vài sai lầm, ai nhìn vào cũng thấy.

Những truyện được vinh quang liệt kê trên này không phải là mấy truyện thiếu logic, chỉ dựa vào vầng sáng của nhân vật chính rồi làm màu các loại, mà là những truyện chủng mã có nội dung, có tam quan, cuốn hút và có gái đẹp… Nhưng cuối cùng vẫn khiến trạch nam phát rồ.

Một đám người trò chuyện khí thế ngất trời: “Mau đọc truyện này đi, nhân vật chính mãi không chịu đi tìm gái, nhưng cuối cùng vẫn xuất hiện trong hôn lễ!”

Mọi người không nhìn, thuận miệng hỏi: “Tác giả đâu có nói cụ thể là em gái nào, có lẽ đến đây liền kết thúc, cho nên mới được nêu trên topic?”

“Không, nam chính tới tham gia hôn lễ của em gái nọ, nhưng lại không phải là chú rể, em gái xinh đẹp lập gia đình trước mặt hắn ta, mẹ nó chứ!”

Mọi người: “…”

“Trong danh sách này cũng có một truyện khác do thằng cha tác giả kia viết, kết thúc là em gái thổ lộ với nhân vật chính!”

Mọi người do dự một chút: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó nhân vật chính nói chỉ xem người ta như bạn, hơn nữa huynh đệ tốt đã chết, hắn không muốn thành hôn ngay, em gái nói đã hiểu, đau đớn bỏ đi, toàn văn hoàn!!!”

Mọi người: “…”

Bạch Thời nhìn họ nói chuyện phiếm, nét mặt bình tĩnh.

Cậu là một tác giả viết tiểu thuyết mạng, lăn lộn trong diễn đàn Khí Phách Thiên Hạ này được hai ba năm, đến nay đã cũng coi như có chút danh tiếng.

Khí Phách Thiên Hạ thừa thãi truyện chủng mã, đương nhiên Bạch Thời cũng viết theo thể loại này, nhưng truyện của cậu có một đặc điểm, đó chính là tuy có một đống em gái xinh đẹp theo đuổi, nhưng hậu cung của nhân vật chính sẽ không bao giờ lớn hơn một.

Không khéo, hai quyển truyện nói trên đều do cậu viết cả.

Bạch Thời bình tĩnh tắt khung đối thoại, quét mắt nhìn một nhóm độc giả, ấn mở xem sao. Người bên này cũng đang thảo luận, hơn nữa là vì đọc từ đầu đến cuối cho nên còn nóng tính hơn.

Mọi người gào rú, bạn tốt cái mẹ gì! Ghét nhất là hai chữ bạn tốt! Còn nữa, vì sao huynh đệ đã chết thì không chịu kết hôn? Liên quan gì vậy?! Tui phát hiện tác giả cần ăn đòn!

Bạch Thời nhìn họ lăn qua lăn lại, trong lòng nghĩ: chẳng lẽ tui lại nói cho các người biết bởi vì tác giả là gay, cho nên đa số em gái trong mắt tui chỉ là khuê mật hả? Đương nhiên, cậu biết mấy câu này không thể nói ra, nếu không chắc cậu sẽ bị chém muôn mảnh, Bạch Thời chỉ có thể cảm khái một chút, yên lặng mở post bar, xem mọi người YY về đồng nghiệp văn BL, cảm động quá trời, ánh mắt quần chúng đúng là sáng như tuyết!

Bạch Thời đọc chăm chú, dưới góc phải đột nhiên hiện lên một nhóm thảo luận lạ hoắc, tò mò ấn mở, phát hiện là đám tác giả và biên tập mà cậu quen. Mấy người này cũng gọi là có số có má, quan hệ không tệ, lúc nãy còn ẩn nick, bây giờ lại kéo cậu lên, đoán chừng là có việc, Bạch Thời hỏi: “Có chuyện gì thế này?”

Trong nhóm có năm người, một người chưa online, mấy tên còn lại thì đang gõ chữ điên cuồng.

Bạch Thời đã hiểu, ba người này ở cùng thành phố, cả ba cảm giác hoàn cảnh sống không tốt, liền cùng nhau thuê một căn phòng. Để kỷ niệm ngày trọng đại, cả đám quyết định hợp tác viết một quyển tiểu thuyết, vì vậy kéo thêm hai người nữa tới làm tham mưu, Bạch Thời chính là một trong số đó.

Cậu không rõ lắm về phân công cụ thể của họ, bản quyền rồi lợi ích cũng là vấn đề lớn, nhưng đã quyết định cùng viết, chắc đã thương lượng xong xuôi cả rồi.

“Tốt thôi, mấy ông định viết gì?”

“Truyện tương lai, nhân vật chính điều khiển cơ giáp đỉnh cấp tung hoành vũ trụ, đại sát thứ phương!”

“Có nhiều hành tinh, nhiều chủng tộc, nhiều nhiều em gái!”

“Đúng, thật nhiều gái đẹp!”

Bạch Thời biết rõ tính nết của đám này, chắc chắn sẽ đem hết tất cả các kiểu mỹ nhân vào trong truyện, cho nên hậu cung của nhân vật chính khá là khổng lồ, lại nói… Thật sự dùng hết sao? Cho dù dùng hết, thật sự không sợ tinh tẫn nhân vong sao?

“Ừa, rồi sao?”

Ba người bên kia rất hào hứng, bắt đầu thảo luận đại khái về thiết lập và bối cảnh.

Nhân vật chính sống ở một hành tinh xa xôi, trong thế giới đầy rẫy cơ giáp này, cơ giáp sư là nghề nghiệp đứng đầu được mọi người tôn kính nhất, nhưng cơ giáp có yêu cầu về cấp bậc gene và tinh thần lực, bởi vậy không phải ai cũng có thể điều khiển.

Các hành tinh rất xem trọng việc tuyển dụng nhân tài, còn xây cả một học viện dành cho thiếu niên, hàng năm tiến hành kiểm tra những đứa trẻ mười tuổi trong khu vực, chỉ cần đạt điều kiện là có thể nhập học. Sau khi được bồi dưỡng mấy năm, có thể gia nhập vào học viện quân sự ở tinh hệ, nếu thành tích xuất sắc, cũng có khả năng thi đậu vào học viện quân sự hoàng gia, tương lai sáng lạn.

Câu chuyện bắt đầu vào ngày kiểm tra ấy.

“Khởi điểm của nam chính không nên quá cao, như vậy không gian phát triển sau này mới rộng, đúng rồi, chúng ta có nên cho hắn trúng tuyển không?”

Mấy người thương lượng một lát, quyết định để nhân vật chính bị loại, bởi vì ai trúng tuyển mà chẳng giống nhau, không thú vị gì hết, họ muốn nhân vật chính khác người kìa. Bây giờ lại đang do dự giữa mấy gia tộc lớn gia tộc nhỏ, cuối cùng quyết định để nhân vật chính sinh ra trong gia tộc lớn.

“Hành tinh này không phồn hoa, dù gia tộc của nam chính ở đây có lớn đến mấy, thì so với bên ngoài cũng chẳng đáng là bao. Nhân vật chính không được gia tộc coi trọng, từ nhỏ đã bị anh em cười nhạo, lần kiểm tra này anh em của hắn qua hết, chỉ có hắn là trượt, lại bị cười nhạo thêm, vì thế hắn bỏ nhà đi, từ từ trở nên mạnh mẽ. Vài năm sau, thành chủ tổ chức giải thi đấu cơ giáp, mấy tên anh em của hắn cũng tham gia, bị nhân vật chính hành hạ cho ra bã, xem đi, đã có pháo hôi rồi.”

Những người còn lại phụ họa, sau đó hỏi thăm ý kiến của Bạch Thời.

Đối với loại nhân vật chính trăng hoa này, Bạch Thời hoàn toàn không có thiện cảm, liền chậm rãi gõ chữ: “Độc giả của các ông là trạch nam, phải để họ hòa nhập vào câu chuyện hơn đúng không?”

“Cho nên?”

“Cho nên nam chính xuất thân bần hàn, sống trong một thôn trang nhỏ, rồi thì làm việc vặt ở cạnh bãi rác để kiếm sống, trong đó có linh kiện cơ giáp bị bỏ hoang, một người làm việc ở nơi ấy từ nhỏ như nam chính rất quen thuộc với mấy thứ này. Trong thôn có mấy thằng oắt gia cảnh tương đối khá giả thường xuyên bắt nạt nam chính, đám này trúng tuyển, còn nam chính thì trượt.” Bạch Thời nhìn màn hình, khá thỏa mãn.

Phía bên kia im lặng hai giây: “… Thế này thì quá thảm rồi, đúng là tép riu của tép riu!”

Ba người nhanh chóng bác bỏ, đang suy xét hạ thấp quy mô của gia tộc xuống một chút, tối thiểu là không giàu nứt vách nữa. Bạch Thời chỉ thuận miệng đề nghị, đương nhiên không có ý kiến. Vì vậy mấy người bắt đầu thảo luận về thiết lập khác và hướng đi của cốt truyện.

Bạch Thời là một người lâu lâu hơi độc mồm, lâu lâu thích thổ tào, ngoài ra không còn khuyết điểm khác, bây giờ bị kéo tới làm tham mưu liền nghiêm túc đọc khung đối thoại, thỉnh thoảng đề nghị rất đúng trọng tâm. Ví dụ như ba người cùng viết, phong cách khác nhau, sơ ý một chút là sẽ biến thành kiểu hôm nay nhân vật chính lạnh nhạt, ngày mai lại nhìn người ta cười tà mị, như tâm thần vậy đó, vì thế thói quen và đặc điểm nên thiết lập sơm sớm, tốt nhất là nghĩ ra cách vất vả một lần nhàn nhã suốt đời.

Ba người nói có lý, hỏi cậu có ý định gì.

Bạch Thời biết rõ bản lĩnh của mấy tên này, vấn đề nan giải đến mấy cũng sẽ được giải quyết nhanh chóng thôi, liền đưa ra đề nghị khá dữ dội: “Dễ lắm, mặt liệt là được.”

“…”

Ba người cảm thấy mặt liệt không đủ uy vũ khí phách, thiết lập tính cách của nhân vật chính thành lạnh lùng, lúc này một vị tham mưu khác cũng online, sau khi hỏi xong, liền hứng trí gia nhập vào cuộc thảo luận. Mấy tên này lâu lâu lại dìm hàng nhau, dần dần hơi lạc đề, cũng may có người nhớ ra vẫn chưa đặt tên cho nhân vật chính, liền kéo về chủ đề chính.

Bạch Thời lại bắt đầu phát huy khả năng độc mồm: “Mấy ông đặt tên quá cũ, nói sao thì hắn cũng là nhân vật chính, phải đặt một cái tên làm người ta vừa nhìn qua đã nhớ, hiểu chưa?”

Mấy người khiêm tốn thỉnh giáo: “Ví dụ như?”

Bạch Thời: “Cẩu Đản.”

Mọi người: “…”

Mấy giây sau, trên màn hình tràn đầy biểu tượng đánh người.

Bạch Thời gửi qua một khuôn mặt cười, lại về trạng thái đứng đắn, nêu ra mấy cái tên bình thường, hàn huyên một lát liền viết truyện, đợi đăng chương mới rồi gọi đám bạn tới quán bar.

Quán bar này có phong cách rất tươi mát, Bạch Thời thường xuyên đến ngồi một chút, hôm trước cậu gặp được một anh đẹp trai ở đây, từ đó tới nay đã mấy ngày rồi, vậy mà cậu vẫn chưa được gặp lại người ta. Bạn cậu cũng biết mục đích này, kiên nhẫn ngồi cùng.

“Tui không bị sét đánh.” Bạch Thời nói, “Ai mà chẳng thích ngắm mấy thứ đẹp đẽ, tui cũng thế, điều này không có nghĩa là tui thích anh ta, hiểu không?”

Mọi người gật đầu rối rít, Bạch Thời có rất nhiều người theo đuổi, nhưng cậu lại rất bảo thủ với vấn đề tính cảm, mãi vẫn chưa tìm được bạn, bây giờ mới chịu chú ý người khác một chút, đương nhiên là họ phải ủng hộ rồi. Bạch Thời thấy nét mặt của họ thành khẩn, hài lòng gật đầu.

Cuộc sống bình tĩnh không sóng gió, Bạch Thời tiếp tục viết truyện, lúc rảnh rỗi sẽ nói chuyện với đám kia, nêu ra mấy đề nghị kì cục, sau đó tới quán bar ngồi một chút, khá thanh thản.

Đã nửa tháng trôi qua, đám kia bắt đầu viết rồi.

Hôm nay, Bạch Thời vừa đăng chương mới đã nhận được điện thoại của đại ca, lập tức chạy tới đón. Từ nhỏ cậu đã sùng bái đại ca, đại ca luôn nói làm người phải lễ độ, dù trong lòng có mắng chửi người ta thành cặn bã, muốn đập cho đối phương một trận nhừ tử thế nào, thì trên mặt vẫn phải giữ vững phong độ tốt đẹp. Cậu quan sát đại ca nhiều năm, cảm thấy rất có lý, chậm rãi tạo thành thói quen thổ tào trong lòng.

Đại ca làm việc ở nơi khác, gần đầy được điều đến thành phố này, chuẩn bị ở nhờ chỗ cậu một thời gian, Bạch Thời rất vui, kéo đại ca vào phòng. Biết được anh mới ở ngoài mấy năm đã biết nấu cơm, sùng bái hết sức, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, mười phút trôi qua, Bạch Thời bị viêm ruột cấp tính kéo vào bệnh viện truyền nước.

Đại ca nghe nói là ăn đồ bị hỏng, biểu lộ rất bình tĩnh, như thể đầu sỏ gây nên không phải là anh, bắt đầu nghiên cứu phòng bệnh, ôn hòa nói: “Bệnh viện này khá thú vị.”

Bạch Thời nhìn theo ánh mắt anh, phát hiện trên vỏ chăn in mấy chữ: Bệnh viện Thần Ái, thần yêu thương mỗi người.

Khóe miệng co giật: “Ai thiết kế cái này thế? Không tin vào khả năng của mình mà đi tin thần hả? Vừa nhìn đã thấy không đáng tin.” Cậu dừng lại một chút, kéo đại ca đổi chủ đề, vội vàng quay đầu, “Anh cũng ăn cơm mà, sao anh không có việc gì?”

Đại ca im lặng nửa giây, vẫn bình tĩnh như trước: “Anh ăn quen rồi.”

Bạch Thời: “…”

Dạ dày anh có phải là dạ dày người không đó? Anh ăn quen thì có thể đầu độc tui sao? Dù gì ông đây cũng là em trai ruột của anh đó, đồ vô lại! Lại nói, anh thật sự không cố ý sao?

Đại ca liếc nhìn cậu một cái: “Không mắng anh trong lòng chứ?”

“… Nào có.”

Đại ca xoa đầu cậu: “Ngoan.”

Lúc Bạch Thời trở về từ bệnh viện đã là đêm khuya, bạn bè gửi tin nhắn tới, nói là anh đẹp trai kia đã xuất hiện, nhưng phải chuẩn bị tâm lý, bên cạnh người ta có trai lạ! Cậu thở dài, nghĩ thầm vì sao đàn ông tốt đều bị đàn ông cướp hết, liền trả nhắn lại bảo không đi, mở máy lên nói chuyện phiếm.

Nhóm kia đang thảo luận về nhân vật phản diện, thấy Bạch Thời online liền hỏi thăm ý kiến của cậu, bây giờ tâm trạng của Bạch Thời đang rất tệ, lách cách đánh chữ: “Phàm là nhân vật phản diện, nếu không phải đố kỵ vì bị nhân vật chính cướp mất người đẹp, thì cũng ghi hận vì người ta có tài, cản trở con đường xưng bá, đúng là không biết sáng tạo!”

“… Ý của ông là?”

“Phải tạo ra một nhân vật phản diện khác biệt, hiểu không hả? Vì sao hắn lại hãm hại nhân vật chính? Bởi vì nhân vật chính có nhiều gái vây quanh! Nhưng vì sao lại thế? Bởi vì hắn yêu nhân vật chính điên đảo!” Bạch Thời gõ chữ ầm ầm, “Không chiếm được thì phá hủy, điên cuồng nhường nào!”

Cậu nói xong còn ngại thiếu, kiếm mấy đoạn truyện ngắn H cao, đổi tên nhân vật trong đó thành nhân vật chính và nhân vật phản diện, gửi tới đầu độc nguyên đám.

Phía đối diện im lặng mấy giây, màn hình lại bị bao phủ bởi biểu tượng đánh người.

Bạch Thời trêu họ thêm một lát, tắt máy lên giường nằm, ngủ thật say.

Cậu bị một tiếng động rất lớn đánh thức, không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện đây là một nơi rất giống quảng trường, phía trước có một tòa nhà lớn màu trắng, trên đó viết mấy chữ màu vàng rất lớn —— Văn phòng học viện Tác Vọng.

Trong đầu cậu thoáng chốc hiện lên một đoạn văn ngắn.
...Tòa nhà màu trắng to lớn chìm trong nắng sớm, trang nghiêm và trang trọng, đưa mắt nhìn tấm biển màu vàng bắt mắt có ghi “Văn phòng học viện Tác Vọng”, như nói lên sự hy vọng vô biên. Xung quanh đã có rất nhiều người tụ tập, cha mẹ dẫn con cái xếp thành một hàng thật dài. Hắn ngửa đầu nhìn về phía trước, nắm tay thật chặt, cùng chờ đợi thử thách đang tới, mà lúc này, bên tai bỗng vang lên tiếng giễu cợt: “Ôi, nhìn xem ai kìa, cũng dám vác mặt tới tham gia kiểm tra.

“Ôi, nhìn xem ai kìa, cũng dám vác mặt tới tham gia kiểm tra.”

Bạch Thời tỉnh táo lại, vô thức nhìn sang, chỉ thấy có ba đứa trẻ đứng đó, trong mắt mang theo sự khinh thường không thèm che giấu. Cậu nhìn quanh, phát hiện mấy tên nhóc này đang nói tới mình, ngơ ngẩn, tình huống này là thế nào đây?

Cả ba thấy Bạch Thời im lặng, một đứa còn nói thêm: “Thứ ngu xuẩn thế này chắc chắn sẽ bị loại, nói chuyện với nó mất mặt lắm.” Sau đó không thèm để ý đến cậu nữa, đi lên phía trước xếp hàng.

Bạch Thời đưa mắt nhìn chúng đi xa, cúi đầu dò xét bản thân, phát hiện cơ thể mình đã teo nhỏ, còn mặc một bộ đồ rách tung tóe, khẽ giật mình, đang định véo đùi mình một cái, bỗng cảm giác có người đang kéo cậu lại, quay đầu nhìn sang.

Trước mặt cậu là một đứa bé cùng tuổi, khuôn mặt lo âu, hỏi han: “Cẩu Đản, cậu không sao chứ?”

Bạch Thời im lặng vài giây, giữ nguyên bộ mặt tê liệt: “… Cậu đang nói tôi?”

“Đúng thế, cậu làm sao vậy?”

Bạch Thời: “…”

Mẹ nó, dự cảm bất an mãnh liệt này là gì vậy hả?!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.12.2016, 11:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 04.12.2016, 07:50
Bài viết: 22
Được thanks: 7 lần
Điểm: 9.68
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Thiết lập này hỏng rồi - Nhất Thế Hoa Thường - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 002: THIẾT LẬP

Bạch Thời véo mình một cái thật mạnh, cơ bắp khắp mặt đều cứng đờ, cậu dừng một chút, lại tàn nhẫn véo thêm một cái nữa vào đùi, lưng lập tức thẳng lên, bả vai cũng run nhè nhẹ.

Kiểu chơi liều tự mình hại mình thế này, chắc đùi đã xanh tím luôn rồi, bé trai bên cạnh nhìn mà hãi hùng khiếp vía: “Cẩu… Cẩu Đản, cậu không sao chứ? Véo như vậy không, không đau hả?”

Không đau được sao? Quả thực là đau muốn chết luôn cho rồi! Nhưng nếu đã biết đau, chứng tỏ cậu không nằm mơ, chẳng biết tại sao linh hồn của cậu lại xuyên vào cơ thể này, trời xanh, đừng đối xử với tui như vậy chứ! Bạch Thời đáp, khuôn mặt vô cảm: “Không sao.”

“Chúng nó lúc nào chẳng thế, cậu đừng để ý làm gì, chúng ta mau đi thôi.” Bé trai kéo cậu đi, ánh mắt sáng ngời, “Chỉ cần vượt qua bài kiểm tra là có thể vào học viện Thiếu Niên rồi, sau đó là vào trường quân đội, được điều khiển cơ giáp!”

“… Ừa.”

Bạch Thời thẫn thờ đi theo, trong lòng đang quay cuồng như có sóng to gió lớn.

Thân là một tác giả giàu sức tưởng tượng, đương nhiên cậu biết cái gì gọi là xuyên việt, cũng có thể chấp nhận sự thật khá nhanh, nhưng tại sao cậy lại xuyên vào quyển truyện của đám người kia chứ? Mà thế thì thôi đi, nhân vật chính đâu có tên là Cẩu Đản, cũng không hề rách rưới nghèo nàn như thế này mà! Dựa theo thiết lập vốn có, nói sao thì cậu cũng là tiểu thiếu gia của một gia tộc đấy, tình tiết bây giờ đang có vấn đề nghiêm trọng!

Huống chi cậu đâu có chết, sao tự nhiên lại xuyên việt? Chẳng lẽ vì ăn phải đồ ăn hắc ám của anh trai nhà cậu sao? Má, đại ca! Anh xấu xa như vậy ba mẹ có biết không hả?

Bạch Thời yên lặng suy nghĩ, vô thức đi tới cuối hàng người.

“Hôm nay nhiều người quá!” Có vẻ bé trai này rất thích náo nhiệt, hưng phấn nhìn qua đám đông, sau đó chợt nhớ tới gì đó, hơi bất an hỏi, “Bài kiểm tra này nghe có vẻ khó lắm, chúng ta sẽ được chọn sao?”

Bạch Thời hoàn hồn, nghĩ thầm chắc chắn tui không qua được rồi, ba tên kia muốn làm nhân vật chính khác biệt, có trời mới biết sau này ông đây sẽ gặp phải cái gì.

Không, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là làm sao để cậu trở về? Người thân bạn bè của cậu đang ở thế giới thật, hơn nữa cậu chưa viết xong truyện mà, không thể bỏ hố được.

Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước bị đập tan trên bờ cát, mà trang web kia nổi tiếng như vậy, mỗi ngày đều có vô số nhân vật mới gia nhập vào đại quân viết lách, nếu cậu bỏ hố, nhất định sẽ là người bị đập tan luôn.

“… Cẩu Đản?” Bé trai thấy Bạch Thời lại thẫn thờ, liền nhỏ giọng an ủi, “Đừng lo lắng, ông nội nói chỉ cần hết sức là tốt rồi.”

Ông nội ở đâu ra thế này? Bạch Thời ừ ừ cho qua, nhanh chóng tìm tòi tin tức trong đầu, cậu nhớ ba tên kia có nói muốn tìm một tiểu đệ trong gia tộc cho nhân vật chính, là cháu trai của quản gia, tuy nói thiết lập bây giờ khác trước, nhưng có lẽ phương hướng sẽ không thay đổi, như vậy bé trai trước mặt cậu chính là tiểu đệ trong tương lai hả?

Bạch Thời dò xét, người này ăn mặc cũng rách rưới không kém, làn da màu nâu khỏe mạnh, khuôn mặt đẹp hơn đám người mới cười nhạo cậu nhiều, cho nên cấp bậc gene phải cao hơn họ. Bạch Thời âm thầm gật đầu, thân là tiểu đệ của nhân vật chính, phải lợi hại hơn pháo hôi mới được.

Bé trai thấy cậu đã tỉnh táo, liền nở nụ cười, tiếp tục xếp hàng.

Cửa văn phòng của học viện Tác Vọng đã mở rộng, hàng người xếp từ đại sảnh ra tới tận bên ngoài, có hai hàng tất cả, một nam một nữ, bên cạnh còn có người nhà đi cùng, chỉ có rất ít người đi một mình.

Bạch Thời thầm nghĩ nếu cậu là tiểu thiếu gia của gia tộc lớn, cho dù phế đến mấy cũng phải có người hầu đi cùng, đâu như bây giờ, cậu nhìn quần áo của hai người, nhìn quần áo của những người xung quanh, rồi lại nhìn đường phố không phồn hoa xa xa kia, có lẽ đây không phải là thành phố lớn, vậy thì… Đây là đâu?

Cậu vừa nghĩ vừa chậm rãi đi theo đoàn người, sau đó gặp ba tên nhóc vừa cười nhạo mình lục tục đi ra khỏi đại sảnh, đứa nào đứa nấy đều mang khuôn mặt hết sức vui mừng, chắc là qua rồi.

Bé trai bên cạnh cậu cũng nhìn thấy, kéo kéo tay câu: “Nhìn kìa, là Đức Kiệt…” Nói xong lại thấy mấy người kia đã đi tới, liền ngậm miệng. Bạch Thời không định để ý, bỗng phát hiện cả đám đang dừng lại trước mặt mình, đành hỏi: “Qua rồi hả?”

“Đương nhiên, bọn tao đều đạt tiêu chuẩn.” Đức Kiệt kiêu ngạo hất cằm, “Kiểm tra cực kỳ khó, phải qua tận mấy cửa liền, mấy loại ngu xuẩn như chúng mày…”

Bạch Thời cắt ngang: “Mày còn châm chọc tao nữa, tao sẽ nói cho nhân viên nhà trường là mày chỉ biết bắt nạt nhỏ yếu, không lễ phép, nhân phẩm có vấn đề nghiêm trọng, chắc họ sẽ phải cân nhắc lại việc có nên tuyển mày hay không.”

Đức Kiệt cứng họng, nhìn Bạch Thời chằm chằm như chưa từng quen biết người này, cố gắng bình tĩnh: “Mày… Mày đừng có nói nhảm!”

Đúng là trẻ con, dễ dọa ghê vậy đó, Bạch Thời dùng nét mặt vô cảm nhìn nó, âm thầm sung sướng.

Đức Kiệt thấy cậu không có vẻ gì là đùa, hơi sợ hãi, mẹ nó đang nhận mấy lời ca ngợi từ người xung quanh, thấy thế vội vàng đi tới: “Đức Kiệt không có ý đó, thằng bé chỉ muốn nói cho cháu biết những việc cần chú ý thôi…”

Bạch Thời thấy bà ta có ý tứ lấy lòng, có lẽ người này cảm thấy trẻ con chưa định tính cách, vui quá mới nói mấy câu như vậy, cậu không muốn phiền toái, gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Người phụ nữ kia thở phào, kéo con mình về nhà, hai đứa bé còn ở lại cũng hơi kiêng kị, vội đi theo cha mẹ mình, chỉ là Đức Kiệt cứ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn, có vẻ lo lắng lắm.

Bạch Thời thầm nghĩ một người hai mươi tuổi như cậu mà lại đi bắt nạt mấy đứa trẻ con, thật không nên, cậu lặng lẽ tự kiểm điểm bản thân, quay lại. Ánh mắt người bên cạnh đã sáng lên: “Cẩu Đản, cậu quá ngầu, quá đẹp trai!”

Bạch Thời: “…”

Em trai à, em có thể làm ơn đổi cái danh xưng kia được không hả! Sau này anh đây chính là lão đại của em đó?!

Bé trai vui vẻ trong chốc lát, bỗng lo lắng hỏi: “Nhỡ chúng nó tìm cơ hội trả thù thì chúng mình phải làm sao bây giờ?”

“Không có chuyện gì đâu.” Bạch Thời thuận miệng an ủi, trên thực tế, cho dù cậu không nổi cáu thì quan hệ giữa bọn họ cũng chẳng có gì tốt đẹp, bởi vì vài năm sau cả lũ sẽ đi gây sự với cậu ở giải thi đấu cơ giáp được tổ chức tại chủ thành mà. Thế nên là có đắc tội bây giờ hay không thì cũng thế.

Đúng là cậu thích thổ tào trong lòng, nhưng việc này không hề chứng tỏ cậu là kẻ yếu, còn đại ca nhà cậu đã dạy phải ăn nói lễ phép… Cơ mà từ sau khi tận mắt chứng kiến đại ca duy trì nét mặt ôn hòa đánh cho người ta bầm dập ấy, cậu đã có hiểu biết sâu sắc hơn về những lời này.

Đại ca nói lúc có ưu thế tuyệt đối, không cần kiềm chế quá nhiều. Còn cái gọi là ưu thế tuyệt đối hả? Ví dụ như, bất cứ tên pháo hôi nào đứng trước mặt nhân vật chính đều là cặn bã hết.

Bạch Thời thấy bé trai có vẻ lo lắng bất an, thuận miệng an ủi: “Cậu phải trở nên mạnh hơn, chúng nó sẽ không dám bắt nạt cậu.”

Bé trai gật gật đầu, dùng ánh mắt mong đợi nhìn tòa nhà màu trắng này.

Để qua nội dung cốt truyện, Bạch Thời liền kiên nhẫn xếp hàng, mãi một lúc lâu sau mới đi vào đại sảnh, phía trước có tất cả bốn cảnh cửa nhỏ, là phòng kiểm tra, Bạch Thời đưa mắt, bỗng nhìn thấy màn hình điện tử —— Trấn Kerry.

Là trấn, mà không phải là thành Kerry như thiết lập ban đầu, chứng tỏ quy mô đã bị thấp xuống, vậy những người này chắc là cư dân ở thôn trang lân cận, có khi chính cậu cũng thế… Việc này đả kích thần kinh của Bạch Thời rất nặng nề, cậu đè nén cảm xúc đang dâng lên, cố gắng không nghĩ về suy đoán đang cố chôn sâu tận đáy lòng.

Những người phía trước lần lượt rời đi, rất nhanh đã đến phiên bé trai.

Nhờ sự chỉ dẫn của nhân viên, bé trai quẹt thẻ chứng minh vào chiếc máy trước mặt, sau khi xác nhận tin tức cơ bản, Bạch Thời đưa mắt nhìn, thấy đằng sau họ và tên có viết hai chữ: Trì Tả.

Cậu đưa mắt nhìn Trì Tả đi vào, yên lặng chờ đợi, người này kiểm tra tốn thời gian hơn những người trước, chứng tỏ các cửa ải phải vượt qua khá nhiều, xem ra suy đoán của cậu chính xác, người này không tệ. Bạch Thời chờ đợi thêm nửa giờ nữa mới thấy Trì Tả đi ra, biết rồi nhưng vẫn cố hỏi: “Sao rồi?”

Trên trán Trì Tả tấm tấm mồ hôi, nhưng thần thái lại vô cùng sáng lạn: “Qua rồi, gene của tớ là cấp A!”

Vừa dứt lời, đám đông đã nổi lên một trận huyên náo, đồng loạt nhìn về phía hai người.

Bạch Thời biết rõ nguyên nhân, ở thế giới này, gene của loài người được phân chia theo các cấp từ E đến A, càng lên cao thì số người càng ít, cậu dám cam đoan những đứa trẻ sở hữu gene cấp A ở đây không quá mười người, bây giờ Trì Tả lại kiểm tra được cấp A, đương nhiên sẽ khiến người khác chấn động rồi.

Tiểu đệ này không tệ, Bạch Thời chúc mừng một tiếng, thò tay lấy thẻ chứng minh ra khỏi túi quần, quét qua, chỉ nghe thấy một tiếng “Tích” khẽ vang lên, trên đó xuất hiện tên của cậu —— Bạch Cẩu Đản.

Bà nó!!! Cẩu Đản không phải là tên thân mật à? Vì sao lại là tên thật?! Ai không có học thức như vậy hả, dám đi đăng kí cái tên như thế này cho trẻ con? Còn nữa… Sao nhân vật chính lại đổi thành họ Bạch rồi hả? Là bởi vì tui sao? Đừng bảo là liên quan tới tui nha?!

Nhân viên thấy cậu đứng ngơ ngác, dịu dàng nói: “Bạn nhỏ?”

Bờ môi Bạch Thời run rẩy, mặt tê liệt, bước vào.

Ánh mắt mấy người bên trong tỏa sáng, dung mạo của một người ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi cấp bậc gene, tuy ngũ quan của đứa bé này chưa nẩy nở, nhưng có thể thấy tỉ lệ rất hoàn mỹ, chắc gene sẽ không kém đâu. Nhìn thông tin của Bạch Thời, khóe mắt nhân viên khẽ giật, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, cuối cùng vẫn không gọi tên người ta: “Bạn nhỏ, đi qua bên này.”

Nơi này không rộng, nhưng đủ ánh sáng, bên trong có đặt một khoang hình trụ trong suốt, chỉ chứa đủ một người, trong phòng còn có một cánh cửa khác, chắc là lối đi tới cửa ải tiếp theo.

Bạch Thời đứng vững trong khoang, chờ đợi, đỉnh đầu xuất hiện một hình tròn màu vàng nhạt, bắt đầu quét hình từ trên xuống dưới, sau đó một âm thanh máy móc vang lên: “Cấp độ gene: C”

Người trước mặt khẽ giật mình, mở cửa để cậu ra đi: “Thật có lỗi, yêu cầu thấp nhất của chúng tôi là cấp B.”

Ý là cậu đã bị loại ngay ở cửa thứ nhất.

Bạch Thời vâng một tiếng, lại liếc người kia một cái, nghĩ thầm: biểu lộ gì vậy hả? Gene của tui vẫn chưa thức tỉnh có được không? Đợi thức tỉnh xong á, cấp bậc của tui sẽ là cấp S trong truyền thuyết đó có biết không?!

Run rẩy đi loài người!

Lại nói… Cậu hoàn toàn không biết phải làm sao để thức tỉnh, nhân sinh lạnh lẽo như tuyết, tiền đồ chỉ toàn một vùng tăm tối.

Nhân viên thấy cậu rũ mắt đứng đấy, có vẻ mất mát lắm, không khỏi an ủi: “Không sao, cháu có thể chọn trường khác, chỉ cần cố gắng là cũng thành tài mà.”

Bạch Thời gật đầu, chậm rãi đi ra ngoài, thấy Trì Tả chạy tới đón, liền chủ động báo cáo: “Cấp C, không qua.”

Trong vài giây, Trì Tả không nên làm gì cho phải, há hốc miệng, lắp bắp an ủi: “… Không sao không sao, đừng nản chí.”

“Ừm, về nhà đi.”

Trì Tả không có ý kiến, kéo Bạch Thời ra ngoài, ngẫu nhiên nhìn cậu, trên mặt không hề có vẻ vui mừng khi trúng tuyển. Bạch Thời biết đứa trẻ này đang lo lắng cho mình, cũng có thể nhận ra Trì Tả trầm ổn hơn so với bạn cùng lứa, tục ngữ nói con nhà nghèo phải lo việc nhà sớm, đúng là không sai.

Xe ở thời đại này không có bánh mà là bay lơ lửng giữa không trung, Bạch Thời cố nén sự tò mò, đi theo trì tả lên xe bus ra khỏi thành, sau đó lại đi bộ một đoạn, cuối cùng cũng đến một căn nhà cũ nát, Trì Tả gọi to: “Ông nội, bọn con đã về.”

Trì Tả nói xong định đi vào, lại phát hiện người đứng phía sau không hề nhúc nhích, không khỏi quay đầu lại: “Cẩu Đản?”

Dường như Bạch Thời không hề nghe thấy, cậu nhìn chằm chằm vào bãi rác cách đó không xa, mồm há hốc, không nói lên lời. Rốt cuộc thì giờ phút này cậu cũng chịu nhìn thẳng vào suy đoán của mình: tuy thế giới này được xây dựng theo cơ cấu ban đầu, nhưng lại thiết lập theo những gì mà cậu nói.

Bạch Thời hồi tưởng lại mấy câu độc mồm độc miệng mà mình đã phun ra, cả người không thể khỏe nổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peaceminusone về bài viết trên: Tranthayday
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 229 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, khaichinh, Lala1299, mjschjckkut3, nguyễn hằng123 và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.