Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 295 bài ] 

Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

 
Có bài mới 09.04.2019, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 3979
Được thanks: 3918 lần
Điểm: 10.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 172.8

Edit: Cò Lười

"Đúng rồi, cuối tuần Tư Phạm trở về."Hàn Thu Dương nhớ tới chuyện chính, trình bày sự việc nói: "Giáo sư cũng muốn trở về, đúng dịp mấy người chúng ta họp mặt! Tối qua Tô Lê nghe nói có tụ tập, vui đến phát rồ rồi."

"Được."Sở Kiều đồng ý ngay, cô cũng rất nhớ nhung giáo sư và Quý Tư Phạm.

Quả nhiên Quý Tư Phạm vẫn là Quý Tư Phạm sáng suốt biết nhìn xa trông rộng.Chỉ với thời gian ba năm, anh dùng số tài sản còn dư lại ban đầu, hôm nay sáng tạo ra vương quốc của riêng mình.

Quý Tư Phạm tự mình sáng lập ra công ty Đào thị, ba tháng trước chính thức niêm yết trên thị trường. Thành công của anh đã khẳng định anh đã hoàn toàn thoát ra khỏi những tăm tối.

Quý Tư Phạm đứng dưới ánh mặt trời, giống như công tử văn nhã, ôn nhuận như ngọc năm ấy

Tiễn Hàn Thu Dương đi, Sở Kiều dựa người ở trên ghế, ánh mắt hơi trống rỗng. Nhớ tới Quý Tư Phạm, cô sẽ nhớ tới người kia.

Thân thể Sở Hoành Sanh mấy năm này không tốt, nửa năm trước ông đột nhiên xuất huyết não lần thứ hai, hai chân hoàn toàn mất đi khả lực đi lại.

Gần đây cha cô kiểm tra sức khoẻ tổng quát, kết quả kiểm tra cũng không mấy lạc quan.

Trong lòng Sở Kiều vẫn có một bí mật, cô suy nghĩ có phải hay không nên nói cho ông biết?!

Điện thoại di động trên bàn bỗng nhiên vang lên, Sở Kiều thấy số điện thoại thì bấm nghe, nghe giọng vú nuôi nói chuyện: "Thiếu phu nhân, Đóa Đóa chờ cô ở dưới lầu."

Lúc này, tại sao con bé lại đến?

Sở Kiều nhìn đồng hồ một chút, đúng lúc là thời gian nghỉ trưa, cô chào cô thư ký, đi vào thang máy đi xuống lầu.

"Mẹ!"

Quyền Gia Nam thấy mẹ đi xuống, chân ngắn chạy từng bước nhỏ tới, ôm lấy đùi mẹ: "Đóa Đóa rất nhớ mẹ."

Sở Kiều khom lưng ôm con bé lên , không khỏi cười khẽ. Quỷ nha đầu này mỗi lần nói như vậy, thế nào cũng có đòi hỏi!

"Nói xem, lần này là muốn cái gì?"Một câu Sở Kiều đã vạch trần tâm tư của con gái.

Quyền Gia Nam ngẩng mặt cười híp mắt, quay về phía mẹ cười thật tình cảm: "Mẹ, tháng sau Đóa Đóa phải đi nhà trẻ á..., có thể mua một cái váy mới hay không, giống như váy yếm của chị gái vậy?"

Bình thường Sở Kiều cũng không chìu chuộng con gái, bởi vì ông bà cha mẹ trong nhà, đã muốn cưng chiều con bé lên tận trời cao. Cưng chiều đến mức muốn ngôi sao không dám cho mặt trăng. Nếu như cứ như vậy sẽ thành đứa trẻ kiêu căng, đối với trưởng thành của con bé sẽ không phải là điều tốt.

Tháng sau Quyền Gia Nam được ba tuổi, muốn đi nhà trẻ. Con gái đưa ra mong muốn này, cũng không quá đáng, Sở Kiều đồng ý gật đầu một cái.

"Làm sao chỉ một mình con tới?"Sở Kiều ôm con gái lên xe, thuận miệng hỏi con.

Quyền Gia Nam rúc vào trong ngực mẹ, nũng nịu nói: "Con không muốn bà nội đi cùng, mỗi lần bà đi cũng sẽ mua nhiều quần áo cho Đóa Đóa. Nhưng mẹ nói qua, mỗi lần Đóa Đóa chỉ có thể mua một bộ quần áo."

"Thật là ngoan!"Sở Kiều hài lòng cúi đầu hôn một cái lên khuôn mặt con gái.

Tài xế lái xe đến Trung tâm Bách Hóa, Sở Kiều dắt tay con gái bé nhỏ xuống xe, đi thang máy tới lầu ba chỗ bán thời trang trẻ em.

Con gái thích váy công chúa màu trắng, Sở Kiều cảm thấy mỗi bé gái đều sẽ có ước muốn như vậy. Cho nên cô tự mình chọn  cho con gái váy lưới màu trắng rất đẹp.

Trong quá trình mua váy, Sở Kiều suy nghĩ sâu xa. Hiện nay thời trang trẻ em có triển vọng phát triển rất tốt, Thời Nhan nên mở rộng thêm con đường thời trang trẻ em, không lâu nữa, con gái của cô cũng có thể mặc quần áo do chính tay cô thiết kế.

Mua váy cho con gái xong, Sở Kiều dẫn con gái đi đến chỗ bán trang phục nữ ở lầu hai. Tô Lê thích đẹp, sau khi mang thai thân hình béo lên, mỗi lần gọi điện thoại đều than phiền với cô.
Sở Kiều có lòng chọn cho cô vài bộ quần áo dành cho phụ nữ mang thai, thật đúng tiêu chuẩn một người mẹ. Mặc dù trước kia Hàn Thu Dương nhận nuôi Hàn Nhất Hứa, nhưng cô và Tô Lê chung sống rất hoà hợp, hai người thân thiết như hai mẹ con ruột thịt. Mỗi lần Tô Lê ra ngoài về đều mang về cho cô bao lớn bao nhỏ. Nhìn thấy người khác là nói, con gái của tôi đẹp không! Mà Hàn Nhất Hứa cũng đổi giọng gọi mẹ của cô là mẹ, người ngoài ai cũng nhìn ra họ không có quan hệ máu mủ.

Sở Kiều chọn xong y phục ra tính tiền, chỉ trong thời gian ngắn, con gái bên cạnh đã không thấy tăm hơi.

" Đóa Đóa ——"Sở Kiều cực kỳ sợ hãi, vội vàng chạy quanh cửa hàng, nóng lòng sốt ruột.

"Dì ơi, váy trên người dì nhìn rất đẹp."

Sau lưng vang lên một giọng trẻ con non nớt, Sở Kiều liếc mắt nhìn thấy con gái, vội vàng quay người lại.

Một vị phu nhân đang mặc thử quần áo, nhìn thấy một tiểu cô nương dáng dấp đáng yêu, nhịn không được cùng cô bé nói chuyện: "tiểu bảo bảo, con cảm thấy dì  mặc bộ này có đẹp không?"

"Đẹp ạ!" Mắt cô bé nhà họ Quyền đen nhánh tỏa sáng lấp lánh, mặt tự hào: "Dì mặc rất đẹp! Hơn nữa cái váy này, là do mẹ con thiết kế ạ!"

"Ha ha ——" Khuôn mặt vị phu nhân kia lộ ra tươi cười, đưa tay sờ đầu, nói: "Thật đáng yêu."

Vị phu nhân ấy cầm cái váy đưa cho nhân viên bán hàng: "Tôi mua cái này."

"Đóa Đóa!"

Sở Kiều nắm lấy tay con gái kéo lại bên cạnh mình, tức giận nói: "Con làm sao có thể chạy lung tung một mình."

Quyền Gia Nam cười giơ tay lên, chỉ cho Sở Kiều nhìn: "Mẹ ơi, dì kia mua cái váy là thiết kế của mẹ, còn nói váy mẹ thiết kế rất đẹp ạ!"

Sở Kiều nhíu mày liếc mắt, có chút dở khóc dở cười. Cô đưa tay kéo con gái lại, nói: "Đóa Đóa, về sau không được phép rời khỏi mẹ, biết không?"

Thấy sắc mặt của mẹ không tốt, cô bé hình như ý thức được hành động không đúng của mình, lập tức gật đầu một cái: "Con đã biết, về sau Đóa Đóa sẽ không chạy lung tung."

Đưa tay ôm lấy con gái, Sở Kiều quay đầu nhìn về chiếc váy dài, khóe miệng thoáng hiện nụ cười. Cô đã từng có ước mơ, chính là hi vọng có một ngày thời trang do cô thiết kế, có thể khiến cho mọi người đều thích.

Hôm nay, ước mơ này đã biến thành sự thật.

Dẫn con gái từ Trung tâm Bách Hóa ra ngoài, tài xế lái xe trở lại nhà lớn.

"Bà cố, bà nội, Đóa Đóa đã trở về."Người chưa thấy, nhưng đã nghe thấy giọng nói của cô bé.

Phạm Bồi Nghi bước nhanh ra đón, đem cháu gái ôm vào trong ngực: "Tâm can bảo bối của bà nội, bên ngoài có nóng hay không?"

"Không nóng ạ."Mặt cô bé nở nụ cười, nói: "Mẹ mua kem cho Đóa Đóa."

Sở Kiều đi theo vào, nghe cái miệng nhỏ nhắn của con gái, một khắc cũng không ngừng nói. Kể từ sinh con xong, phần lớn thời gian Sở Kiều cùng Quyền Yến Thác đều ở tại nhà lớn. Công việc hằng ngày của bọn họ cũng rất bận, không có thời gian chăm sóc con. Cho nên có ông bà cha mẹ trong nhà giúp đỡ chăm sóc, bọn họ cũng có thể yên tâm.

Nên vào ngày chủ nhật Sở Kiều và Quyền Yến Thác mới có thể dẫn con gái về biệt thự, có khoảng khắc cuộc sống của nhà ba người. Hôm nay là thứ sáu, Sở Kiều thu dọn xong món đồ chơi con gái thích chơi,  lái xe chở con gái từ nhà lớn trở về biệt thự.

Quyền Yến Thác về đến nhà, chợt nghe thấy tiếng hai mẹ con trong phòng ngủ đang thảo luận vấn đề sinh em trai cho Đóa Đóa.

"Mẹ ơi, em trai là như thế nào chạy vào trong bụng mẹ vậy?"Đóa Đóa mở to một đôi mắt đen bóng, ngây thơ không biết gì hỏi.

Sở kiều cau mày, suy nghĩ phải giải thích thế nào cho con gái: "Đóa Đóa thích tiểu thiên sứ sao?"

"Thích."

"Em trai chính là do tiểu thiên sứ đưa đến trong bụng mẹ nha."

"Oa, tuyệt quá!"Đóa Đóa vỗ tay, vẻ mặt vui vẻ, không có chút ghét bỏ nào.

Sở Kiều vui mừng cười rộ lên, nghĩ thầm con gái thật là hiểu chuyện.

"Mẹ ơi" Bạn học nhỏ Quyền Gia Nam đưa tay phải lên, chỉ vào cái bụng căng tròn của mình, cười nói: "Đoá Đoá cũng thích thiên thần nhỏ, có phải trong bụng Đoá Đoá cũng có rất nhiều rất nhiều thiên thần bé nhỏ hay không!"
" . . . . . ."

Khóe miệng Sở Kiều cứng đờ, nụ cười hoàn toàn đen thui. Năng lực lý giải của đứa nhỏ này cũng quá kỳ quái đi!

Quyền Yến Thác đứng nghe ở ngoài cửa, môi mỏng nhẹ nở một tia cười. Anh đẩy cửa đi vào, Đóa Đóa thấy anh , lập tức nhào qua: "Ba, trong bụng Đóa Đóa có tiểu thiên sứ nha!"

Đổ mồ hôi !©¸®! Sở Kiều vỗ trán, đây là tình huống gì a?!

Cúi đầu hôn khuôn mặt nhỏ bé hồng hào của con gái một cái, trên mặt Quyền Yến Thác nở một nụ cười dịu dàng, nói: "Tiểu thiên sứ không thể ở trong bụng Đóa Đóa được."

"Tại sao?"

Đối với lời nói của ba mình, Quyền Gia Nam tỏ ra rất không vui. Tại sao tiểu thiên sứ không thể ở trong bụng của mình? Bụng của nó rất lớn a, hẳn là có thể chứa rất nhiều tiểu thiên sứ !

Quyền Yến Thác mím môi cười khẽ, mắt nhìn con gái giải thích: "Nếu như bỏ tiểu thiên sứ vào trong bụng của Đóa Đóa, vậy sau này bụng của Đóa Đóa không thể chứa nổi nước đá bào, cũng không thể chứa bánh ngọt rồi."

Nhớ tới kem, còn có bánh ngọt sữa dầu, tiểu cô nương xinh đẹp quả nhiên phồng má. Cô bé từ trong ngực của ba nhảy xuống, lần nữa chạy về đến bên cạnh Sở Kiều.

"Mẹ."cô bé cười hì hì nhìn cô, bàn tay nhỏ vỗ vào bụng Sở Kiều, nói: "Vậy Đóa Đóa không cần tiểu thiên sứ nữa, hãy để cho tiểu thiên sứ ở trong bụng của mẹ thôi."

Sau khi nói xong, cô bé xoay người và cười, chạy đạp đạp xuống lầu đi tìm kem.

"Ưmh. . . . . ."

Sở Kiều bĩu môi, tựa sát vào trong ngực chồng, oán trách nói: " Đóa Đóa thật khó dạy, đầu nhỏ của con bé tốt hơn em nhiều."

"Em thừa nhận không thông minh bằng Đóa Đóa."Quyền Yến Thác ôm chặt hông của cô, nhìn chằm chằm người trong ngực mình. Từ góc độ của anh nhìn xuống, vừa vặn có thể nhìn đến bờ ngực phập phồng của Sở Kiều.

Kể từ khi sinh con xong, Sở Kiều hơi mập lên một chút so với trước kia, bộ ngực cũng thay đổi lớn hơn trước.

Sở Kiều cắn môi, ở trong ngực của anh chán ngán.

"Bà xã, em muốn sinh tiểu thiên sứ rồi sao?" Ngón tay thon dài của anh nhẹ giơ lên, tiếp cận chính xác mục tiêu.

Sở Kiều hất cái tay của anh đang nằm trên bộ ngực cô, hạ thấp giọng quát: "Cửa cũng không đóng, Đóa Đóa bất cứ lúc nào cũng có thể đi vào."

"Anh mặc kệ!"Quyền Yến Thác giận tái mặt, gương mặt tuấn tú  khẽ hôn lên cổ của cô mè nheo: "Anh đói rồi."

Đói em gái anh a!

Sở Kiều nghĩ thầm anh có cái sắc lang này, con gái cũng đừng mong được dạy tốt! Nàng bất đắc dĩ kéo tay chồng đẩy ra ngoài, giọng nói đầy giọng dụ dỗ anh: "Bây giờ không được, buổi tối đi."

"Nói lời giữ lời?"Quyền Yến Thác nheo con ngươi lại, bị cô nói không giữ lời nhiều lần nên giọng nói tràn đầy chất vấn.

Sở kiều ngửa đầu hôn ở khóe miệng anh một cái, trêu ghẹo nói: "Tối nay nhất định lật thẻ bài của anh."Nhưng mà cô rất có kế hoạch, nhất định trước khi đưa Thời Nhan ra thị trường, phải sinh cục cưng thứ hai. Như vậy về sau, cô mới có thể toàn lực tập trung tinh thần vào công việc!

Bởi vì kế hoạch tạo người vĩ đại của ba mẹ, nên ăn cơm tối xong cô bé thật bất hạnh bị ba đưa về phòng ngủ ngủ.

Quyền Yến Thác ngồi ở bên giường, rất có kiên nhẫn đọc truyện tranh cho con gái. Đóa Đóa mở to mắt, nhìn chăm chú gương mặt tuấn mỹ của ba, cái miệng nhỏ hồng hồng môi mím lại cười: "Nhìn ba là đẹp nhất."

Được nghe con gái khen ngợi, Quyền Yến Thác cười rất hả hê. Anh cúi mặt xuống, ở hôn  lên trán con gái một cái, hỏi: "Vậy ba và mẹ, người nào đẹp  nhất?"

Ba và mẹ?

Cô bé chép miệng, nhíu mày, rối rắm trả lời: "Mẹ."

"Tại sao?"Quyền Yến Thác bực mình, nghĩ thầm con bé không có lương tâm này, từ khi con được sinh ra, hầu như mỗi lần con bé khóc đêm anh luôn là người đầu tiên ôm dỗ dành, như thế nào mà con bé vẫn nói mẹ đẹp hơn?

Cô bé đưa tay vỗ vỗ bụng nhỏ, trả lời có dáng vẻ: "Bởi vì mẹ đã sinh ra tiểu thiên sứ Đóa Đóa từ trong bụng, rất vất vả, cho nên mẹ vĩnh viễn là người xinh đẹp nhất."

Khóe mắt Quyền Yến Thác trầm xuống, gương mặt anh tuấn dần dần dâng lên nụ cười dịu dàng. Con gái hiểu chuyện lại khéo léo, là tâm can bảo bối của mọi người.

Giọng nói của anh nhẹ nhàng lắng xuống, Đóa Đóa nhịn không được bị ba thu hút, nhắm mắt lại tiến vào mộng đẹp.

Mắt thấy con gái đã ngủ say, Quyền Yến Thác đắp kín mền cho con, tắt đèn ở đầu giường, sau đó mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng của con.

Phòng ngủ chính không có người, Quyền Yến Thác đi vào tìm rất lâu, cũng không thấy bóng dáng của Sở Kiều. Gương mặt anh tuấn của anh trầm xuống, cho là cô lại cho mình leo cây, nhưng lại nghe được dưới lầu có tiếng nước.

Đi tới nhìn xuống cửa sổ, chỉ thấy trong bể bơi sóng gợn lăn tăn, một cái bóng người đứng ở trong nước, đối diện vẫy tay với anh. Quyền Yến Thác môi mỏng cong nhẹ, trong ánh mắt có ánh lửa nồng nhiệt. Anh nhanh chóng đi vào phòng tắm, sau đó thay quần bơi rồi chạy xuống lầu.

Bùm ——

Âm thanh nhảy vào nước của anh rất rõ ràng, Sở Kiều xoay người lại muốn né tránh, nhưng trong nháy mắt anh đã bơi tới bên cạnh mình.

"Ông xã."

Sở Kiều chủ động đưa tay khóa chặt cổ của anh, vẻ mặt quyến rũ: "Anh nhỏ giọng một chút, đừng làm Đóa Đóa thức giấc."

Người trong ngực nhiệt tình ấm áp như ngọc, lòng Quyền Yến Thác rung động, lòng bàn tay kéo hông của cô vào trong ngực của mình: "Lát nữa còn không biết là âm thanh của ai lớn?!"

Bởi vì lời nói của anh, gương mặt Sở Kiều hơi ửng hồng, đột nhiên kéo cổ của anh xuống, hôn đôi môi đỏ mọng lên.

Cô cũng quá chủ động đi?!

Tay Quyền Yến Thác giữ chặt sau gáy của cô, đôi môi điên cuồng nhiệt tình cuốn lấy. Anh như ngọc lửa khéo léo thăm dò vào, nâng cái lưỡi  của Sở Kiều lên thỏa thích mút, gặm cắn.

Sở kiều bị đau cau mày, cảm thấy đầu lưỡi đều bị anh cắn. Nhưng nhiệt độ bộ ngực của anh nóng như lửa, thấm qua da thịt đang dính vào nhau, dần dần làm cho tim đạp nhanh mặt cũng dần ủng hồng, ham muốn dần lộ ra.

"Ông xã. . . . . ."Sở Kiều rên rỉ từng hồi, ngửa ra sau ngẩng đầu lên.

Môi mỏng của anh lưu luyến theo xương quai xanh tinh sảo của cô, in xuống từng dấu hôn màu đỏ. Gương mặt tuấn tú của anh căng thẳng, đưa tay dọc theo quần bơi của cô, muốn cởi chướng ngại vật này ra

"Ba, mẹ!"

Chợt sau lưng vang lên một giọng nói của trẻ con, sắc mặt Quyền Yến Thác đại biến, chặn Sở Kiều giữ ở trong ngực.

"Đóa Đóa?"Quyền Yến Thác nhìn về phía hồ bơi nơi con gái đang đứng, gương mặt anh tuấn đen thui: "Con như thế nào mà ra đây?"

Cũng không biết con gái đi ra ngoài lúc nào? Đã thấy được bao nhiêu?

Sở Kiều cắn môi, từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, nhìn con gái nói: "Đóa Đóa, con tại sao chưa ngủ vậy?"

"Con không muốn ngủ."

Đôi mắt to đen bóng của cô bé nhấp nháy, mất mác nói: "Vì sao ba và mẹ chơi đùa, không cho Đóa Đóa chơi cùng?"

"Ba và mẹ không có chơi đùa, ba đang dạy mẹ bơi lội."Quyền Yến Thác bất đắc dĩ, chỉ có thể kiên nhẫn giải thích.

Thấy ba và mẹ đều mặc đồ bơi, Cô bé cong miệng lên tỏ ra hâm mộ, nói: "Đóa Đóa cũng muốn bơi lội."

Dứt lời, bạn học nhỏ mặc váy ngủ, linh hoạt nhảy xuống nước, Quyền Yến Thác bị dọa nhanh chóng lặn xuống nước bơi đến ôm lấy con gái.

"Oa, ba thật là lợi hại!"Con gái phấn khích vỗ tay hò hét, Quyền Yến Thác tuyệt vọng ôm con gái, trong lòng lặng lẽ chua xót.

Một đêm đầy cảm xúc mãnh liệt cùng lãng mạng chính là bị con bé phá hỏng, đây là tình huống gì vậy?!

Sở Kiều cũng bất đắc dĩ, nhưng cùng lúc đó tâm tư lại kinh hãi. Đóa Đóa đã trưởng thành, về sau cô nhất định phải chú ý, không thể  để con gái chứng kiến những tình huống như thế này nữa!

Nhận được điện thoại của bác sĩ gia đình, tâm tình của Sở Kiều rất nặng nề. Bác sĩ nói tim của Sở Hoành Sanh không được tốt lắm, đường trong máu cũng cao, đây không phải biểu hiện tốt. Thật ra thì trong lòng cô sớm đã có chuẩn bị, có một số việc là không thể thay đổi .

Lái xe chở con gái về nhà, người giúp việc ra mở cửa: "Đại tiểu thư trở lại."

Sở Kiều gật đầu, dắt tay của con gái vào cửa: "Cha đâu?"

"Ông chủ đang ở trên lầu."

Quyền Gia Nam đổi giày xong, như một làn khói chạy lên lầu, vừa chạy vừa kêu: "Ông ngoại, Đóa Đóa đã tới."

Sở Kiều cầm túi xách, đi theo bóng dáng con gái lên lầu.

"Ông ngoại!"

Sở Hoành Sanh nghe giọng nói của cô cháu ngoại, đã tươi cười xoay chiếc xe lăn qua, chỉ chờ con bé chạy tới.

"Nhớ ông ngoại sao?"Sở Hoành Sanh tay trái ôm lấy cháu gái, giọng nói dịu dàng.

"Dạ."Quyền Gia Nam nhào vào trong ngực của ông mè nheo, đôi tay bám vào cổ của ông, nhỏ giọng nói chuyện cùng ông.

Sở Hoành Sanh lắng nghe, không khỏi cất tiếng cười to: "Đóa Đóa nhà chúng ta thật thông minh!"

Sở Kiều ngồi ở bên cạnh, cũng không quấy rầy bọn họ. Những năm này, cô vẫn luôn muốn đưa cha cô đến ở cùng với gia đình cô, nhưng trước sau ông đều không đồng ý, nhất định một mình lẻ loi ở nơi này.

Mặc dù ông không nói, trong lòng Sở Kiều cũng hiểu. Sở Hoành Sanh đang dùng cách này để trừng phạt mình, đối với những chuyện xưa kia, cả đời này ông cũng không thể quên được.

"Đóa Đóa, ông ngoại có quà tặng cho con."Sở Hoành Sanh lấy một cái hộp đỏ bằng nhung tơ từ trong ngăn kéo, để ở trước mặt cô cháu ngoại.

Quyền Gia Nam liếc nhìn Sở Kiều, được cô cho phép, mới mở nắp hộp ra.

"Dây chuyền ngọc trai thật là đẹp." Đứa nhỏ kinh ngạc, mở to hai mắt: "Ông ngoại, đây là tặng cho Đóa Đóa sao?"

"Tất nhiên rồi"Sở Hoành Sanh chăm chú Đóa Đóa, khi con bé cười thấy lúm đồng tiền nhàn nhạt trên gò má, không khỏi có chút thất thần. Hình dáng của Sở Kiều cũng không sao giống như mẹ của cô, trái lại di truyền rất nhiều từ Sở Hoành Sanh, chỉ có giống là khi cười lên có lúm đồng tiền. Mà ngũ quan Đóa Đóa lại rất giống với Kiều Uyển. Nhất là khi con bé cười lên, quả thật giống hệt như Kiều Uyển.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: QTNZ, metruyen1
     
Có bài mới 12.04.2019, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 3979
Được thanks: 3918 lần
Điểm: 10.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 172.9

Edit: Cò Lười

Thấy ánh mắt của cha buồn bã, Sở Kiều nhếch môi, trong lòng đầy hỗn loạn.

"Sợi dây chuyền này, mẹ của con và. . . . . ." Giọng nói Sở Hoành Sanh dừng một chút, nói: "Đây là ông ngoại tặng cho Đóa Đóa làm của hồi môn, đợi đến sau khi Đóa Đóa kết hôn, nhất định phải mang theo nó."

Quyền Gia Nam yêu thích không rời tay ra được sờ sờ sợi dây chuyền, ánh mắt khó hiểu nhìn ông hỏi: "Ông ngoại, cái gì gọi là kết hôn ạ?"

"Kết hôn chính là ngày Đóa Đóa được trang điểm ăn mặc xinh đẹp nhất."Sở Hoành Sanh nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Đóa Đóa, cười giải thích.

Ngày xinh đẹp nhất .

Quyền Gia Nam nhìn không chớp mắt, tiểu cô nương không có kinh nghiệm thật vui mừng: "A, vậy Đóa Đóa muốn kết hôn."

"Ha ha ha. . . . . ."Sở Hoành Sanh ngẩng đầu lên cười, đưa tay ôm lấy Đóa Đóa vào trong ngực.

Sở Kiều mấp máy môi nhìn hai bên tóc mai đã bạc trắng của cha, nơi nào đó trong đáy lòng đang  đấu tranh một cách khó khăn. Ba năm nay, mặc dù cha cô một lần cũng không hỏi qua tình trạng gần đây của Sở Nhạc Viện, nhưng ông hay cầm tấm hình chụp chung, một mình ngồi ngẩn người.

Sở Kiều chỉ im lặng thở dài.

Sáng sớm, Sở Kiều đưa con gái về lại nhà lớn, sau đó lái xe trở lại nhà. Cô đón Sở Hoành Sanh ra khỏi nhà, nói là dẫn ông đi đến một nơi.

Sở Hoành Sanh còn tưởng rằng Sở Kiều lái xe chở ông đi ra ngoài cho khuây khỏa, cũng không có hỏi nhiều. Mấy năm nay, Sở Kiều bận bịu phát triển công ty, chăm con làm việc nhà, đối với ông cũng rất hiếu thuận.

Sở Hoành Sanh đã từng nghĩ, có cô con gái này, thật sự là kiếp trước ông phải tích thật nhiều phúc đức.

"Tới rồi."Sở Kiều dừng xe lại, mở cửa sau ra đẩy xe lăn ra, đỡ cha cô ngồi vào. Hai lần đột quỵ, Sở Hoành Sanh không thể bước đi được, hiện giờ đi lại đều cần xe lăn.

"Sao lại tới nơi này?"Sở Hoành Sanh thấy nơi đến là viện Liệu Dưỡng, khó hiểu hỏi con gái.

Đẩy cha cô đi vào trong, đôi môi đỏ mọng của Sở Kiều nhấp nhẹ, trầm giọng nói: "Cha, con dẫn cha tới gặp một người."

Gặp một người.

Khóe mắt Sở Hoành Sanh đột nhiên trầm xuống, bỗng nhiên ý thức được cái gì, sắc mặt càng thay đổi.

"Sở tiểu thư, cô đã đến rồi." Dọc theo đường có nhiều y tá chào hỏi Sở Kiều, dễ nhận thấy cô thường tới đây.

Sở Kiều mím môi cười khẽ, đẩy Sở Hoành Sanh tới trước cửa một phòng bệnh. Cách cánh cửa phòng, xuyên qua tấm kính thủy tinh, ông loáng thoáng nhìn thấy một bóng người.

"Con bé, con bé. . . . . ."Sở Hoành Sanh run rẩy giơ tay lên, giọng nói nghẹn ngào.

Sở Kiều nhìn về phía ánh mắt của cha cô, chậm rãi gật đầu một cái: "Em ấy không có ra nước ngoài."

Khi đó Sở Nhạc Viện nhảy xuống biển tự sát, được người ta cứu lên sau đó chở đi bệnh viện cấp cứu. Thời điểm Sở Kiều chạy đến, vào khoảng khắc Sở Nhạc Viện tỉnh táo, chỉ nắm chặt tay của cô dặn dò: "Không được nói cho cha cô! Không được nói cho Quý Tư Phạm!

Đây là lần đầu tiên, Sở Kiều đồng ý yêu cầu của cô ta. Sau đó, Sở Nhạc Viện lâm vào hôn mê sâu, cô ta hôn mê được một năm, ngay lúc bác sĩ đã cảm thấy cô ta vĩnh viễn sẽ không thể tỉnh lại được thì như một kỳ tích cô ta lại tỉnh lại.

Nhưng mà khi Sở Nhạc Viện tỉnh lại, bởi vì đầu óc thiếu dưỡng khí nghiêm trọng, phần hệ thống não tổn thương, phương diện thần kinh xảy ra vấn đề. Cô ta sẽ không trao đổi cùng người khác, cũng không khóc ầm ĩ, nhưng mà người lại ngồi đờ ra đó, từ buổi sáng đến ban đêm.

Ở trong miệng cô ta, có thể nghe được duy nhất chỉ có hai chữ: Bảo bảo.

Sở Kiều biết rõ, mỗi người mẹ mất đi đứa con là nỗi đau mãi mãi. Cho dù bộ dáng cô ta đã như vậy, nhưng vẫn là không thể quên nỗi đau đó! Hết cách, Sở Kiều chỉ có thể đưa cô ta đến viện Liệu Dưỡng, hi vọng trị liệu phục hồi đối với cô ta có thể có tác dụng.

Chỉ là bác sĩ đã từng kết luận qua, tình huống của Sở Nhạc Viện như thế, cơ hội hồi phục gần như bằng không.

"Cha, "Sở Kiều nhìn về phía cha mình, giải thích: "Con không phải cố ý gạt cha, chỉ là cái bộ dáng này của em ấy. . . . . ."

Sở Hoành Sanh vỗ mu bàn tay của Sở Kiều: "Cha hiểu." Ông thở dài, hốc mắt dần dần đỏ lên: "Mấy năm này, thật sự là làm khó cho con."

"Sở tiểu thư đã tới."

Cô y tá bưng thuốc qua đây, hướng về phía Sở Kiều cười nói: "Lần trước cô đưa búp bê tới, bệnh nhân rất thích, gần đây cảm xúc đã tốt lên nhiều."

Cô y tá đẩy cửa đi vào, đi tới trước cửa sổ đỡ Sở Nhạc Viện qua ngồi xuống, dụ dỗ cô uống thuốc.

Sở Nhạc Viện rất ngoan, không ầm ĩ không náo loạn, cô y tá đưa tay cô liền nhận lấy cầm viên thuốc nuốt xuống. Nhưng mà có hơi đắng chát khiến cho cô cau mày, vội vàng bưng ly nước lên uống một hớp.

"Biểu hiện không tệ." Cô y tá cúi người xuống, giọng nói dịu dàng.

Sở Nhạc Viện mím môi cười cười, ôm thật chặt búp bê trong ngực, nhỏ giọng nói: "Bảo bảo, mẹ dụ dỗ con ngủ có được hay không?"

Ngoài phòng bệnh, Sở Hoành Sanh ánh mắt chán nản, vẻ mặt càng thêm tiều tụy.

"Kiều Kiều."Sở Hoành Sanh kéo tay Sở Kiều, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cô, nói ấp úng: "Có thể đồng ý với cha một chuyện hay không?"

"Cha nói đi."

"Đồng ý với cha, chăm sóc cho em ấy."

Đôi môi đỏ mọng của Sở Kiều nhấp nhẹ, trên mặt vẻ mặt nặng nề: "Cha yên tâm, con chắc chắn sẽ không bỏ mặc em ấy."

Nghe được lời cam đoan của con gái, Sở Hoành Sanh run rẩy nắm chặt tay của cô, mặt đầy nước mắt.

Yêu cầu của cha mình, Sở Kiều cũng sớm làm được. Mấy năm này, cô vẫn luôn chăm sóc Sở Nhạc Viện.

Quay đầu nhìn về phía người bên trong phòng bệnh, Sở Kiều âm thầm thổn thức.Việc cô có thể làm cũng chỉ có bây nhiêu thôi. Bởi vì có một số việc, cuối cùng bà ấy cũng không thể quên. Có một số tổn thương, cuối cùng không cách nào xoa diệu được.

Sở Kiều có thể làm được, chính là tuyệt đối không để cho oán hận, kéo dài đến đời sau.

Trước sân cỏ viện Liệu Dưỡng, dưới tán cây rậm rạp của cây ngô đồng. Có một nhóm người túm tụm thành vòng tròn bao vây một người đàn ông mặc âu phục màu đen.

"Quý tổng, cám ơn ngài đã quyên tiền cho Viện Liệu Dưỡng."Viện trưởng tự mình ra đón tiếp, vô cùng cảm kích Quý Tư Phạm quyên tặng số tiền lớn.

Vài năm gần đây, bóng dáng của Quý Tư Phạm trải rộng toàn thế giới. Tất cả địa phương anh có thể đi đến, đều sẽ quyên lại một khoản tiền không nhỏ. Đối tượng mà anh quyên góp đa phần là cô nhi viện, trường học, người khuyết tật còn có những thương binh liệt sĩ ở viện Liệu Dưỡng.

Bóng lưng cao lớn cô độc của Quý Tư Phạm, đứng ở trong đám người, khi giơ tay nhấc chân, khắp nơi lộ ra dịu dàng.

"Cái này nên là như vậy."Quý Tư Phạm liếc nhanh cơ sở của Viện điều dưỡng, nói: "Quê quán của cháu ở chỗ này, hôm nay trở về làm một chút việc thiện, cũng coi như là đền ơn."

"Đúng, chính xác."Viện trưởng ý vị gật đầu, đối với ông vô cùng cảm kích việc người khác làm việc thiện. Với lại anh là người thân thiện, cũng không hề có dáng vẻ kiêu ngạo.

Hàng năm Quý Tư Phạm ra vào những chỗ này, đối với những người tàn tật đều rất có tâm. Anh ngồi xổm người xuống, chủ động cùng người bệnh với ý thức tê liệt trao đổi, thậm chí còn giúp đỡ cho ăn cơm.

Dưới bóng cây bên kia, cô y tá thu dọn xong phòng bệnh, ra ngoài tìm người. Sở Nhạc Viện ngoan ngoãn ôm búp bê, ngồi ở dưới tàng cây, động cũng không có động.

"Giường mười sáu, chúng ta đi về thôi." Cô y tá hướng về phía cô ta vẫy tay, gọi cô ta đi vào.

Dưới bóng cây cô ta chậm rãi giơ tay lên, hướng về phía cô y tá cười cười, sau đó cô ôm búp bê trong ngực, đứng dậy đi vào trong: "Bảo bảo, chúng ta đi về ngủ."

Khóe mắt đột nhiên thoáng qua một bóng người, Quý Tư Phạm bưng chén cơm nhìn sang, cũng không có thấy gì. Anh nâng môi lên, hai mắt thâm thúy lóe lóe, sau đó cúi đầu lần nữa, nghiêm túc cho ăn cơm.

Đợi đến khi Quý Tư Phạm cho ăn cơm xong, trợ lý ở bên cạnh đã vội vàng chạy tới, nói: "Chủ tịch, chúng ta phải về."

Kéo tay áo xuống, đôi môi mỏng của Quý Tư Phạm mím nhẹ, lại cùng viện trưởng nói chuyện với nhau mấy câu sau đó liền đứng dậy rời đi.

Bước ra cửa chính viện Liệu Dưỡng, bước chân Quý Tư Phạm dừng một chút, một lần nữa anh xoay người lại nhíu mày nhìn sang, cảm giác hình như nơi đó có cái gì không đúng, nhưng đến tột cùng là cái gì, anh lại không biết.

"Lái xe đi."Quý Tư Phạm ngồi lên xe, phân phó tài xế.

Tài xế đáp lời, khởi động xe lái xe đi.

Tổng bộ công ty, được Qúy Tư P đặt tại thành phố Duật Phong. Mặc dù phần lớn thời gian mỗi năm, anh đều công tác tại nước ngoài, nhưng lại cố định ba tháng ở lại mảnh đất này.

Nơi này có cố hương mà anh nhớ nhung, có người mà anh yêu thương. Còn có kỷ niệm mà anh vĩnh viễn không thể nào quên, dưới tàng cây năm ấy anh cầm bút khắc chữ, tự tay khắc chữ Vĩnh Hằng.

Tám tháng sau, Sở Hoành Sanh bệnh qua đời.

Cùng năm, Sở Kiều thuận lợi sinh được một đứa con.

Rốt cuộc Quyền Yến Thác rất hưng phấn chào đón một đôi nam nữ thật là hoàn hảo.

Tiết Thanh Minh , Quyền Yến Thác cùng Sở Kiều, còn có một đôi nam nữ đi nghĩa trang tế bái. Theo nguyện vọng của Sở Hoành Sanh trước khi chết, sau khi ông qua đời, Sở Kiều hãy hợp táng ông cùng mẹ cô.

Sở Kiều quỳ gối trước tấm bia mộ, để lên một bó hoa hồng màu trắng: "Cha mẹ, chúng con tới thăm hai người."

Đóa Đóa rất hiểu chuyện, quỳ theo ở bên cạnh ma ma. Quyền Yến Thác ôm con trai vẫn còn đang trong tã bọc, cũng quỳ gối trước bia mộ.

"Thời Nhan lập tức sẽ đưa ra thị trường" Sở Kiều lấy khăn tay ra, lau sạch sẽ chung quanh bia mộ: "Con nhất định sẽ quản lý tốt công ty, sẽ không để cho hai người thất vọng."

Đôi môi đỏ mọng của Sở kiều nhấp nhẹ, hốc mắt hơi ẩm. Bây giờ, cuộc đời của cô đã viên mãn. Nếu nói là còn có cái gì chưa đủ, đó chính là cha mẹ không thể tận mắt chứng kiến thành công của cô!

Từ nghĩa trang ra ngoài, Sở Kiều không có ngồi xe. Ccả nhà khó được ra ngoài đi chơi tiết thanh minh, ngoại ô không khí rất mát mẻ.

Dọc theo bóng mát trên đường nhỏ, Sở Kiều đẩy xe em bé, chăm chú nhìn con trai cô đang gặm ngón tay cái, đáy mắt vẻ mặt dịu dàng.

Đóa Đóa chạy quanh xe em bé vòng tới vòng lui, nói: "Mẹ, để cho con đẩy em trai đi."

Sở Kiều cúi đầu hôn lên gương mặt con gái một cái, đưa cái xe cho con gái: "Con đẩy từ từ, cố gắng đừng té ngã."

"Dạ."

Đóa Đóa đặc biệt thích xe đẩy, cô bé vừa đẩy xe vừa hướng về phía cậu em trai ở trong xe, cười nói: "Em trai à, chị hát cho em nghe có được hay không? Ngày hôm qua chị ở nhà trẻ học được một ca khúc mới, hát cho em nghe nha."

Quyền Yến Thác ôm chặt hông của Sở Kiều, hai người bèn nhìn nhau cười.

"Trước ngõ có một cây cầu lớn, một đàn vịt bơi qua, mau tới mau tới đếm một chút, hai bốn sáu bảy tám, quác quác quác quác, thật nhiều nha thật nhiều. . . . . ."

Giọng hát của Đóa Đóa kéo dài, mặc dù ngũ âm chạy đi không ít, nhưng lại đặc biệt ra sức biểu diễn. Cô bé đầu tiên là thanh xướng, sau đó dứt khoát dừng xe đẩy lại, đứng tại chỗ, hướng về phía em trai vừa ca hát vừa nhảy múa.

Sở Kiều và Quyền Yến Thác nhìn nhau, cố gắng nhịn cười, chỉ sợ khiến con gái thất vọng.

"Ông xã, Thiên Chân về nước rồi sao?"Sở Kiều tựa đầu vào bờ vai của anh, ánh mắt rơi vào trên người con gái và con trai bên cạnh.

Tên ngu ngốc Trì Việt này, mấy năm nay cũng không biết đang làm gì?

"Có vẻ sớm." Quyền Yến Thác nhún nhún vai, cười nhạo: "Tên tiểu tử Trí Việt quá kém rồi, lâu vậy rồi mà chưa giải quyết."

Sở Kiều nhíu mày, nói: "Đó cũng là đáng đời anh ta, ai bảo lúc trước anh ta bắt nạt người ta ."

"Bắt nạt là thế nào?"Quyền Yến Thác không đồng ý cau mày chất vấn: "Lúc đầu anh không có bắt nạt em sao? Nhưng em xem hiện tại hai chúng ta không phải là rất tốt sao?"

"Anh có ý tứ gì?"Sở Kiều nổi giận, ánh mắt nguy hiểm nheo lại: " theo như anh nói như vậy chính là em đáng bị anh bắt nạt? !"

" . . . . . ."Quyền yến thác gãi gãi đầu, anh nói là ý này sao?

Anh cong môi cười ôm Sở Kiều, nói: "Bà xã, anh tuyệt đối không phải là ý này?"

"Vậy anh có ý tứ gì?"

"Anh không hề có ý gì!"

" . . . . . ."

Sở Kiều trừng mắt nhìn mặt của anh, lại nghĩ tới tối hôm qua anh mạnh mẽ giàu vò mình đủ loại việc xấu, vẻ mặt càng ngày càng khó coi.

Mắt thấy bộ dáng tức giận của cô, Quyền Yến Thác ý thức được là không ổn, vừa muốn mở miệng, lại nghe tiếng con trai khóc lớn.

"Oa ——"

Quyền Yến Thác cả kinh, vội vàng ôm con . Cậu bé nhíu cái mũi nhỏ, đối với biểu diễn của chị vẻ mặt ghét bỏ. Ôm ngón tay cái của ba, dáng vẻ muốn nhét vô miệng.

Thấy động tác này của con trai, Quyền Yến Thác cũng biết là con trai đói bụng rồi. Anh muốn giao con trai cho Sở Kiều, lại thấy cô quay đầu đi, dắt tay của con gái đi về phía trước.

"Bà xã, con đói bụng."Quyền Yến Thác tội nghiệp ôm con trai, đuổi theo phía sau. Này vẻ mặt ủy khuất của hai cha con, hoàn toàn là trong một cái khuôn mẫu khắc ra.

"Oa oa ——"

Con trai rất không nể mặt lại khóc hai tiếng nữa, Sở Kiều liếc qua nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn trông rất tủi thân của con trai, lập tức mềm lòng. Cô ôm lấy con, theo sát ở phía sau Quyền Yến Thác yêu cầu lái xe hơi màu đen  sang đây.

Quyền Yến Thác ra lệnh tài xế hạ tấm che màu đen xuống.

Ngăn cách không gian, hoàn toàn che kín.

Quyền Gia Nam thấy em trai cố gắng mút thỏa thích, bản năng chép chép miệng, cũng cảm thấy rất thèm ăn. Cô bé vùi ở trong ngực của ba, thời gian rất nhanh cũng mút thỏa thích ngón tay cái rồi ngủ.

Uống sữa no, Cậu con trai nằm trong lồng ngực ấm áp của mẹ ngủ. Quyền Yến Thác ôm con gái ghé tới, ở bên tai sở kiều hạ thấp giọng nói: "Anh cũng đói bụng."

"Phi ——"

Sở Kiều hung hăng trừng anh, chú ý đến bọn nhỏ ngủ không có nổi giận. Đóa Đóa sau khi ngủ, bản năng tìm mùi trên người mẹ đi qua.

Không có cách nào, một tay Sở Kiều ôm cậu con trai nhỏ, để cho con gái nằm ở trên đùi của cô, ôm hai đứa con vào trong ngực.

Loại hạnh phúc này, chỉ có người làm mẹ mới có thể cảm nhận được. Cho dù vất vả, Sở Kiều cũng vui vẻ chịu đựng.

Quyền Yến Thác thấy ba người bọn họ ôm nhau thân thiết, rất ghen tỵ, bị thương rất nặng. Cánh môi  của anh nhấp nhẹ, cắn răng nghiến lợi ở bên tai Sở Kiều, nguy hiểm nói nhỏ: "Tối nay về nhà xem anh trừng trị em thế nào?""

Sở Kiều ngẩng đầu lên, hai con ngươi sáng ngời nhìn lên trên mặt của anh, môi đỏ mọng nở một nụ cười dịu dàng.

Hạnh phúc là cái gì?

Cũng chỉ là người cô yêu nhất, cùng người yêu cô nhất, cả ngày ở chung một chỗ.

Cô nghĩ, hạnh phúc quan trọng nhất đang ở bên cạnh mình.
     
( hết trọn bộ )

Lời của Editor Sẽ sớm cập nhật phần ngoại truyện của Trì Việt và Phùng Thiên Chân nha. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: QTNZ, metruyen1
     
Có bài mới 11.05.2019, 09:40
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 3979
Được thanks: 3918 lần
Điểm: 10.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện: Trì Việt & Phùng Thiên Chân (1)

Edit: Cò Lười

Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, cứ cách mấy ngày lại có bão tuyết, tình hình giao thông cũng không hề tốt chút nào.

Bên cửa sổ của gác lửng, có bóng dáng gầy gò đang nằm sấp. Cô gái mặc áo màu vàng nhạt, quần thể thao màu xám tro, đôi tay chống cằm dựa ở phía trước cửa sổ. Trên thủy tinh ngưng kết một tầng băng hoa, cô hả miệng hà hơi, trong mắt hiện lên mất mác.

Rất nhiều người cùng ký túc xá đi tìm nơi để nghĩ ngơi, cũng không có thiếu người đi theo học sinh bản địa đi về nhà đón lễ Giáng Sinh. Phùng Thiên Chân không thích náo nhiệt, cho nên không muốn đi.

Nhà này là tiểu biệt thự, chuyên môn cung cấp cho học sinh du học nước ngoài thuê lại. Tuy là hoàn cảnh gia đình Phùng Thiên Chân không tệ, nhưng cô chỉ muốn mấy năm đi học này chịu khổ một chút, rèn luyện ý chí.

Ở tại gác lửng thật lạnh, có điều là diện tích phòng ngủ cũng không nhỏ, cái sân phơi nhỏ là chỗ cô thích nhất, lúc trước cũng là nguyên nhân này mà cô khăng khăng ở nơi này  .

Sắc trời bên ngoài từ từ tối dần, nơi xa những biệt thự lờ mờ những ánh đèn được thắp sáng. Phùng Thiên Chân rụt bả vai một cái, tay cầm lấy áo khoác len lông cừu choàng lên, đốt lò sưởi trong tường lên.

Ánh lửa sáng lên, ngay lập tức đập có khí nóng phả vào mặt. Phùng Thiên Chân kéo cái ghế qua ngồi ở trước lò sưởi trong tường, xoa nắn đôi tay sưởi ấm. Đây chính là nguyên nhân thứ hai mà lúc trước cô muốn ở nơi này, cô thích lò sưởi trong tường.

Lễ Giáng Sinh năm nay, côcần chuẩn bị tài liệu luận văn, không có thời gian về nhà. Ở chỗ này, lễ Giáng Sinh giống như năm mới của Trung Quốc, tất cả mọi người ở đây sẽ tạm gác công việc lại, về nhà sum họp gia đình.

Phùng Thiên Chân thở dài, lấy điện thoại di động ra nhìn một chút, bỏ đi ý nghĩ gọi điện thoại. Thời gian này, ở nhà bên kia phải là đêm khuya, dám chắc ba mẹ cô đang ngủ.

Coi như hết! Nghe được giọng nói của bọn họ, sẽ chỉ làm cô càng thêm nhớ nhà.

Cốc cốc cốc ——

Tiếng gõ cửa phòng, Phùng Thiên Chân còn tưởng rằng là chủ cho thuê nhà tới đây muốn mời cô đi đón lễ, vội vàng mở cửa ra.

"Mey—Chist¬mas!"

Người đàn ông ngoài cửa, đột nhiên xuất hiện. Phùng Thiên Chân sợ hết hồn, kinh ngạc nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần: "Sao anh lại tới đây?"

"Tới thăm em." Trong tay Trì Việt xách theo va ly hành lý, bĩu môi nói: "Đồ rất nặng, cho anh vào đi a."

Phùng Thiên Chân nhếch môi, hết cách đành tránh người sang một bên. Cô trở tay đóng cửa lại, nghi ngờ nhìn anh chăm chú: "Anh tới thế nào lại không nói cho em?"

"Muốn làm cho em bất ngờ." Trì Việt kéo va ly hành lý đặt ở góc tường, lướt nhìn chỗ cô ở, mày kiếm chau lại: "Nơi này không được tốt lắm, thật lạnh."

"Còn có thể." Phùng Thiên Chân đi tới bên cạnh bàn, rót cho anh ly sữa chocolate: "Uống chút sữa nóng liền ấm."

Trì Việt nhận lấy nếm thử, nhíu mày hỏi cô: "Là em nấu sao?"

"Ừ." Phùng Thiên Chân quay đầu đi, dán mắt lên va ly hành lý anh mang tới như có điều suy nghĩ.

Lúc trước Phùng Thiên Chân đã biết làm việc nhà, tài nấu nướng của cô cũng rất tốt. Trì Việt cũng biết, anh cầm cái ly trong tay uống sạch sữa chocolate.

Để ly xuống, Trì Việt đi đến bên va ly hành lý, mở khóa ra, tiếp theo lấy ra một hộp cơm.

Anh xoay người, hướng về phía Phùng Thiên Chân nói: "Ăn cơm tối chưa?"

Hôm nay là lễ Giáng Sinh, tất cả mọi người đều đi chơi, chỉ có mình Phùng Thiên Chân ở đây, đang chuẩn bị tùy tiện làm một chút gì đó ăn tạm. Cô nhìn hộp cơm trong tay anh, trả lời: "Không có."

Trì Việt sớm biết sẽ là như vậy, anh đưa hộp cơm tới cho cô, nói: "Mở ra nhìn một chút."

Cái thái độ tỏ ra thần bí đó làm cho người khác không thể thích được, nhưng Phùng Thiên Chân vẫn mở hộp cơm ra, trong chốc lát mắt sáng lên: "Sủi cảo?!"

"Mẹ ta gói sủi cảo." Trì Việt cười bổ sung một câu, sau đó cởi áo khoác tìm chung quanh: "Phòng bếp ở đâu?"

Phùng Thiên Chân bĩu môi, dẫn anh từ trên lầu xuống lầu một. Biệt thự chỉ có một phòng bếp, ngày thường mọi người dùng chung.

Thật ra thì những người đó căn bản cũng không nấu cơm, cho nên tỷ số sử dụng phòng bếp cao nhất chính là Phùng Thiên Chân.

"Cái chảo." Trì Việt vén tay áo lên, rửa tay sạch sẽ.

Lấy nồi đưa cho anh, Phùng Thiên Chân hếch mày lên, hỏi anh: "Anh muốn . . . . . Nấu ăn?"

"Sủi cảo lạnh, chiên sơ qua dầu ăn càng ngon." Trì Việt đứng ở bụp của phòng bếp, đổ dầu vào trong nồi, đợi đến sau khi độ nóng lên cao, dùng chiếc đũa bỏ sủi cảo theo thứ tự vào đáy nồi.

Bình thường ở nhà, cái gì Trì Việt cũng sẽ không làm. Bây giờ lại đứng ở gian phòng bếp này chiên sủi cảo?!

Phùng Thiên Chân rất là ngạc nhiên, len lén lấy điện thoại di động ra chụp một tấm hình của anh, suy nghĩ có muốn hay không phát một Microblogging gì gì đó.

"Anh khi nào thì biết cái này?" Liếc thấy động tác của anh rất có dáng vẻ, Phùng Thiên Chân hoàn toàn không dám tin.

Trì Việt xoay đầu nhìn cô chăm chú, môi mỏng cong thâm thúy: "Xem thường anh à? Mấy năm này, anh học được rất nhiều chuyện."

Nghe vậy, Phùng Thiên Chân bĩu môi, không có mở miệng. Ban đầu cô tới nước Mĩ đi học, từng cùng Trì Việt ước định qua ba năm. Hôm nay ba năm đã sớm tới thời hạn, nhưng cô còn chưa hoàn thành việc học, cần kéo dài thêm thời hạn một năm.

Trì Việt tìm được lý do, không phải là nói ước định chỉ có thời hạn là ba năm sao. Nếu cô muốn kéo dài thời hạn một năm, vậy thì trong một năm trong, bất cứ lúc nào anh đều có quyền được thấy cô!

Thở dài chán nản, Phùng Thiên Chân cảm thấy chính cô lại bị lừa.

"Được rồi." Trì Việt tắt lửa, cười tủm tỉm bưng cái đĩa đi lên lầu.

Mùi thơm sủi cảo tràn ngập cả phòng bếp, bụng Phùng Thiên Chân kêu ọc ọc, vội vàng cầm bát đũa cùng anh trở lại trên lầu.

Trước bàn vuông nhỏ, Trì Việt và Phùng Thiên Chân ngồi đối diện nhau. Gương mặt tuấn tú của anh mỉm cười, giọng điệu ôn hòa: "Ăn từ từ, cẩn thận nóng."

"Ưmh!"

Phùng Thiên Chân ra sức cắn một miếng lớn, thỏa mãn nheo mắt lại. Ba món nhân trong sủi cảo, là món cô thích nhất. Đặc biệt là Quyền Chính Nghi biết gói cho cô ăn, nên bên trong vật liệu càng thêm nhiều.

"Ăn ngon." Phùng Thiên Chân gật đầu một cái, khen ngợi nói: "Ăn thật ngon."

Cô ăn liên tục ba cái, lúc này mới nhớ tới người đối diện: "Anh cũng ăn chung đi."

Mắt thấy cô gắp sủi cảo tới, ý thức Trì Việt dâng lên, vội vàng mở miệng: "Anh đã ăn no."

Gương mặt tuấn tú căng thẳng anh xoay tầm mắt, không muốn nhìn lại. Vì luyện tập chiên sủi cảo, ở nhà Trì Việt tập luyện đầy đủ một vòng, chiên bao nhiêu sủi cảo, anh phải ăn bấy nhiêu.

Bây giờ nhìn đến sủi cảo, anh hoàn toàn sinh ra tâm lý chống cự.

Phùng Thiên Chân không hề phát hiện khác thường của anh, cao hứng mà ăn. Trì Việt chợt nghĩ đến cái gì, lại lấy ra một bình thủy tinh từ trong valy hành lý đưa cho cô: "Thiếu chút nữa quên cái này."

Ăn sủi cảo, đương nhiên là phải phối hợp với thịt khô dấm chua, đó mới là mỹ vị*.
(*từ này mình thấy hay nên vẫn để nguyên từ này nha, nghĩa là món ăn ngon nha)

"Wa, còn có cái này a!" Phùng Thiên Chân cười ra tiếng, ngửi mùi vị kia một chút: "Là mẹ em muối à."

Trì Việt gật đầu một cái, mắt thấy cô ăn sạch cả đĩa sủi cảo.

"Ai nha, ăn thật ngon!"

Sau khi ăn no xong, Phùng Thiên Chân dựa vào ghế sofa, thoải mái duỗi lưng một cái.

"No rồi sao?" Trì Việt hỏi cô, thấy gương mặt đỏ bừng của cô, ánh mắt không khỏi giật giật: "Đi thôi, anh dẫn em ra ngoài đi dạo."

"Bây giờ?" Phùng Thiên Chân cau mày, chỉ vào bàn đọc sách, "Em còn phải chuẩn bị tài liệu."

"Phùng Thiên Chân, nói thế nào thì anh cũng được coi là khách, một ngày như ngày hôm nay mà anh phải lưu lại cùng em đọc sách sao?" Trì Việt mày kiếm nhẹ chau lại, gương mặt tuấn tú thoáng qua một tia không vui.

Một ngày như ngày hôm nay, ngồi ở nhà đọc sách, thực sự không được tốt lắm? Phùng Thiên Chân cầm áo khoác mặc lên xong, đi theo anh ta ra cửa.

Bên ngoài biệt thự chiếc xe hơi màu đen đang đỗ, Phùng Thiên Chân ngồi lên, tài xế lập tức lễ phép chào hỏi, hiển nhiên đã chờ lâu.

Người này thích phô trương, cô cũng biết rõ, lười phải so đo.

"Đi nơi nào?" Trì Việt hỏi người bên cạnh.

Phùng Thiên Chân nhún vai, cười nói: "Anh sắp xếp đi."

Lần này trái lại rất biết điều, Trì Việt nói địa điểm cho tài xế, chiếc xe hơi màu đen xuất phát đến hướng chợ trung tâm.

Chợ trung tâm tụ tập nhiều người ra ngoài ăn mừng, bề ngoài thật lớn. Trì Việt cùng Phùng Thiên Chân chen chúc trong đám người, theo dòng người đi phía trước đi tới, bọn họ cũng không biết phương hướng, chỉ đi theo bước chân của mọi người.

Đêm nay rất nhiều người, Trì Việt sợ thất lạc nhau nắm lấy tay Phùng Thiên Chân kéo đến ôm lấy cô cùng nhau đi về phía trước.

Đi tới trung tâm quảng trường, đồng hồ khổng lồ báo thức từng giây từng phút đi qua.

Toàn bộ mọi người xúm lại ở nơi này, chờ đợi tới mười hai giờ để xem bắn pháo bông.

Phùng Thiên Chân ngẩng đầu lên, mắt nhìn chăm chú kim giây, khóe môi hiện lên nụ cười.

"Có lạnh hay không?" Trì Việt đưa tay quấn chặt lấy khăn quàng cổ của cô, che ở bên tai của cô hỏi.

Phùng Thiên Chân ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn rơi vào ánh mắt sâu sắc của anh: "Không lạnh."

Đùng ——

Một tiếng vang thật lớn giữa quảng trường.

Theo đó là pháo hoa bắn lên, chung quanh tiếng hoan hô vang dội.

Ánh sáng rực rỡ của pháo hoa hướng chỗ cao nhất trên bầu trời, rơi xuống là sáng trưng, làm nổi bật ra một góc trời sáng như ban ngày.

Trì Việt ôm người trong ngực, ánh mắt thâm thúy nhìn trên mặt của cô. Cô khẽ cong môi, môi trái tim mím lại trông có vẻ rất đẹp mắt. Một khắc kia, nơi trái tim của anh, đập dữ dội.

"Thiên Chân, chúng ta kết hôn đi!"

Xung quanh tiếng pháo hoa liên tục, Phùng Thiên Chân nhíu mày nhìn về phía anh, lớn tiếng kêu lên: "Anh nói cái gì? Em không nghe được!"

Liên tiếp tiếng thét chói tai, tiếng reo hò.

Trì Việt chán nản lắc đầu một cái, nghĩ thầm lúc này nói gì đều nghe không được. Anh giang hai cánh tay, ôm chặt lấy Phùng Thiên Chân che chở ở trong ngực.

Về đến nhà lúc nữa đêm, Trì Việt nói trời tối đường đi không dễ, không nên đi khách sạn. Đường xá quả thật không được tốt lắm, cân nhắc đến vấn đề an toàn, Phùng Thiên Chân chỉ có thể nhượng bộ, nói: "Đêm nay trước hết ở chỗ này, nhưng mà sáng sớm ngày mai anh sẽ phải chuyển đến khách sạn."

"Được." để bảo đảm Trì Việt đưa lời thề son sắt.

Có điều là ngủ cũng là một vấn đề, nơi này chỉ có một cái giường, ghế sa lon rất nhỏ, không đủ chỗ cho một người đàn ông trưởng thành. Phùng Thiên Chân bất đắc dĩ ôm lấy chăn, bản thân ngủ ở chỗ ghế sô pha.

"Có lạnh hay không?" Trên giường anh khẽ hỏi, âm thanh mơ hồ mang theo chút đùa giỡn.

Phùng Thiên Chân kéo chăn che kín, nhắm mắt lại không để ý đến anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: QTNZ
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 295 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: akiaki2325, Dư Âm Mùa Hạ, My Nam Anh, Nguyên Lý, ngọc đặng và 97 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.