Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 295 bài ] 

Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

 
Có bài mới 20.10.2018, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 09.01.2018, 11:45
Bài viết: 27
Được thanks: 145 lần
Điểm: 43.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 168.1: Bí ẩn của nhật kí
Editor: Thỏ Đần

Lúc Sở Kiều tới bệnh viện, đã có không ít người tụ tập trong phòng bệnh. Bác sĩ y tá đều cảm thấy rất kì lạ, tại sao bệnh nhân đột nhiên mất tích, cũng không biết là đi đâu.

Y tá cũng chỉ ra ngoài cắm bình nước nóng, đến lúc quay về đã không thấy Sở Hoành Sanh lẽ ra phải đang nằm trên giường bệnh.

Bệnh viện An Bảo kiểm tra màn hình giám sát để điều tra, phát hiện hình ghi lại của tầng này bị hỏng mất 5 phút. Giống như bị tín hiệu từ đâu quấy nhiễu, hình ảnh đều bị nhiễu sóng, không có bản sao khác.

Quyền Yến Thác nhận được điện thoại, lập tức lái xe tới. Sau khi thấy tình trạng của băng hình, anh chủ yếu nhận định có người cố ý làm. Trên đời này làm gì có chuyện gì trùng hợp đến vậy?

Nếu như là có người cố ý gây ra, vậy có thể nói rằng, việc Sở Hoành Sanh mất tích là do người khác cố tình sắp xếp. Sở Kiều không nghĩ ra được, rốt cuộc là người nào?

Kể từ khi Sở thị đổi chủ, Sở Hoành Sanh vẫn luôn ở bệnh viện, bây giờ ông không tiếp xúc với ai, cũng không có kẻ thù nào, tại sao lại có người muốn bắt cóc ông?

Thật kỳ lạ!

Lòng dạ Sở Kiều rối bời, càng suy đoán càng lo thêm!

Quyền Yến Thác cũng suy nghĩ cẩn thận một hồi, Sở Hoành Sanh chỉ là một bệnh nhân bệnh liệt giường không dậy nội, tại sao vẫn có người muốn bắt cóc ông? Mục đích là gì? Cướp của? Hay còn lí do gì khác?

"Kiều Kiều."

Thấy sắc mặt trắng bệch của người bên cạnh, Quyền Yến Thác ôm cô vào trong ngực, nói: "Không sao đâu, anh đã cho người đi điều tra rồi, sẽ có tin tức sớm thôi."

Sở Kiều theo trực giác thấy rằng chuyện này không đơn giản, cô quay đầu, lại thấy giường bệnh trống không, trong lòng tràn đầy chua xót.

Lát sau, Quyền Yến Thác gọi người đưa Sở Kiều về nhà, anh ở lại bệnh viện kiểm tra tất cả các máy giám sát (camera) một lần, nhưng tiếc rằng không tìm được đầu mối hay chỗ nào khả nghi.

Trong một bệnh viện tư nhân có điều kiện tốt.

Thiết bị của bệnh viện này toàn bộ đều là đồ tốt nhất, tay nghề bác sĩ cũng không kém gì so với ở nước ngoài.

Trong phòng hội chẩn, Quý Tư Phạm nằm ngang trên giường bệnh, máu đỏ theo ống truyền kéo thành một vòng trước khi chảy vào cơ thể. Anh ta nhắm hờ hai mắt, sắc mặt tái nhợt.

Không lâu sau, trị liệu kết thúc. Bác sĩ đẩy cửa vào phòng, hỏi: "Anh cảm thấy thế nào?"

Quý Tư Phạm ngồi thẳng dậy từ trên giường, y ta giúp anh ta tháo dụng cụ ra, sau đó bưng bàn thuốc rời đi.

"Có vấn đề gì sao?" Nghe được câu hỏi của bác sĩ, Quý Tư Phạm nhạy bén cảm thấy bác sĩ muốn nói điều gì đó.

Bác sĩ đút hai tay trong áo blouse trắng dài, sắc mặt tĩnh mịch, nói: "Kết quả của đợt hội chẩn này không tốt lắm."

Anh ta theo dõi thấy Quý Tư Phạm nhíu lông mày, bất đắc dĩ nói: "Tôi vẫn đề nghị nên thay thận."

Quý Tư Phạm vén chăn lên bước xuống giường, đi xong giày da. Anh ta mím môi, cũng không trả lời.

"Quý tiên sinh." Bác sĩ đưa tay vỗ vỗ bờ vai của anh ta, nói: "Anh yên tâm, tôi đang cố gắng giúp anh hết sức có thể! Bệnh án của anh đã được gửi đi bằng internet, nếu có người thích hợp muốn hiến thận, tôi sẽ báo lại ngay!"

Quý Tư Phạm gật đầu một cái, ánh mắt chứa sự cảm kích. Anh chỉnh lại quần áo chỉnh tề, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.

Có thể tìm được thích hợp muốn hiến thận, đó là cơ hội có khả năng xảy ra là một phần chục triệu, có thể xảy ra nhưng không thể cưỡng cầu!

Một chiếc xe màu đen dừng trước cổng bệnh viện, Quý Tư Phạm chuẩn bị bước lên từ cửa hông, điện thoại di động trong túi đột nhiên vang lên. Anh ta nhận điện thoại, trầm mặt bước lên xe, phân phó tài xế lái xe về nhà.

Mở cửa nhà, dì Thái đang lau nước mắt, thấy anh ta đã về, vội vàng nghẹn ngào: "Quý tiên sinh, thật xin lỗi!"

Quý Tư Phạm không nói gì, quay đầu nhìn về phía thư kí, nói: "Đã có chuyện gì?"

Thư kí cúi thấp đầu, thành thật nói: "Hôm nay phu nhân tới pháp trường, trên đường về nói thân thể không thoải mái, muốn đi bệnh viện kiểm tra. Tài xế chờ ở bên ngoài thật lâu nhưng không thấy cô ấy đi ra, vào tìm mới phát hiện. . . . . . không thấy phu nhân đâu cả."

"Không thấy? Có ý gì?" Quý Tư Phạm đưa tay tháo lỏng cổ áo, chất vấn.

Trợ lí ngẩn ra, nói: "Đã tìm cả bên trong lẫn bên ngoài rất nhiều lần nhưng không tìm thấy phu nhân."

Quý Tư Phạm mím nhẹ đôi môi mỏng, sắc mặt trầm xuống. Bây giờ ở thành phố Duật Phong này, Sở Nhạc Viện không có chỗ để đi, cô ta đang yên đang lành đột nhiên biến mất trong bệnh viện, rốt cuộc có thể đi tới nơi nào?

"Đi điều tra!" Gương mặt tuấn tú của Quý Tư Phạm lo lắng, lộ ra mấy phần lạnh lẽo: "Muốn các người theo dõi một cô gái trói gà không chặt cũng không xong, một đám phế vật!"

Ánh mắt thư kí rũ xuống, không dám nguỵ biện thêm. Anh ta đã cho người đi điều tra, chỉ là không tìm ra kết quả gì gọi là có tiến triển.

"Đều đi ra ngoài."

Quý Tư Phạm dựa vào ghế sa lon, cất giọng đuổi người.

Mọi người vội vàng thu dọn đồ đạc rời khỏi, dì thái cũng cúi đầu đi vào bếp, không dám ở lại quấy rầy anh ta.

Lát sau, Quý Tư Phạm đứng dậy đi vào phòng sách, anh ta ngồi ở trước bàn đọc sách, sắc mặt dần dần ảm đạm. Hiện tại Sở thị đòi bồi thường, giá cổ phiếu của Quý thị cũng không ổn định, Sở Nhạc Viện lại mất tích đúng lúc này, trong chuyện này nhất định có điều bất thường!

Cầm lên điện thoại bàn đang có cuộc gọi tới, đầu bên kia điện thoại có người hồi báo: "Tổng giám đốc, Quý Uẩn cả ngày đều ở trong phòng khách sạn, không có ra ngoài."

Quý Tư Phạm để điện thoại xuống, nhíu mày kiếm lên thật chặt.

Cơm tối chưa ăn được mấy miếng, Sở Kiều không nói câu nào, buông chén đũa xuống đi thẳng đến phòng ngủ.

Quyền Yến Thác gọi người thu dọn xong, cũng đi theo lên lầu.

Đứng trước cửa sổ sát đất, Sở Kiều xoã mái tóc dài, tựa đầu vào phía trước cửa sổ. Ánh mắt của cô nhìn chằm chằm hồ bơi phía dưới, trong đôi mắt đen nhánh là một mảnh cô đơn.

"Đang suy nghĩ gì vậy?" Lòng bàn tay Quyền Yến Thác rơi vào đầu vai của cô, thuận thế ôm cô vào trong ngực.

Sở Kiều dựa lưng vào trong ngực anh, cánh môi giật giật: "Cũng không biết ba sao rồi?"

"Đừng lo lắng." Quyền Yến Thác đôi tay ôm chặt hông cô, an ủi: "Cho dù là ai bắt ba đi, cũng nhất định là có mục đích! Chỉ cần đối phương có mục đích, tuyệt đối sẽ không làm gì tổn hại cơ thể ba!"

Sở Kiều nhếch môi, tán thành với suy nghĩ của anh. Nhưng trong lòng cô vẫn lo lắng như cũ, hoàn toàn không đoán ra, tình huống hiện tại của ba là thế nào.

"Anh đoán trong vòng hai ngày, nhất định sẽ có người liên lạc với chúng ta." Quyền Yến Thác cúi đầu, nhìn vẻ mặt ảm đạm của cô, chắc chắn nói.

Anh đã cho người đi kiểm tra, không có hình ảnh nào được ghi lại có bóng dáng của Sở Hoành Sanh. Sân ga, bến xe, bến tàu cũng đều không có tung tích của ông. Điều này nói rõ, người bắt Sở Hoành Sanh đi, nhất định đang nhốt ông ở một chỗ nào đó.

Mà chỗ đó, khẳng định là ở thành phố Duật Phong này.

"Mấy ngày này, em đừng đến Thì Nhan." Quyền Yến Thác ôm cô lên giường, cũng nằm xuống bên cạnh cô.

Sở Kiều mím môi, có chút u oán nhìn anh. Ánh mắt kia hiển nhiên là muốn phản bác.

Thì Nhan có rất nhiều chuyện cần cô xử lý, cũng đã đến thời điểm mấu chốt tranh chấp Sở thị với Quý Tư Phạm, cô không thể ở nhà cả ngày.

"Nhờ Tô Lê mang tất cả tài liệu quan trọng đến nhà đi." Quyền Yến Thác nhìn ra ý đồ của cô, giọng nói thể hiện không nhượng bộ.

Nghe được lời của anh, Sở Kiều miễn cưỡng gật đầu một cái, cầm điện thoại di động lên gọi cho Tô Lê.

Quyền Yến Thác thấy cô đang gọi điện thoại, nhíu mày kiếm chặt hơn. Thật ra thì có một chuyện anh không nói cho Sở Kiều, đó chính là Sở Nhạc Viện cũng mất tích.

Anh không dám nói rõ ràng tất cả với Sở Kiều, chỉ sợ khiến cô càng thêm thiếu kiên nhẫn.

. . . . . .

Ban đêm, trong một căn biệt thự cũ kĩ, có bóng người mơ hồ thoáng qua.

Sở Nhạc Viện từ từ mở mắt, xoa cái gáy đau đớn ngồi dậy. Cô ta mở mắt, trước mắt là một khoảng tăm tối, không nhìn thấy thứ gì.

Cô lắc lắc đầu, nhớ lại mang máng khi mình chạy tới phòng bệnh nhưng không thấy Sở Hoành Sanh. Cô nóng lòng xoay người muốn rời khỏi, nhưng chỉ cảm thấy gáy đau xót một hồi, cơ thể liền mất đi tri giác.

"Bảo bảo!"

Ánh mắt Sở Nhạc Viện trầm xuống, vội vàng đưa tay sờ sờ bụng. Sau khi cảm thấy nhiệt độ ấm áp bình thường, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Mắt từ từ thích ứng với bóng tối nhờ có ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào. Sở Nhạc Viện quay đầu, từ từ nhìn rõ cảnh vật trong phòng.

Cô ta ngồi trên sô pha, theo ánh sáng nhìn sang, chỉ thấy có một người nằm trên chiếc giường đối diện.

Mơ hồ cảm thấy quen thuộc với bóng hình kia.

Sở Nhạc Viện kéo toàn bộ rèm cửa ra, hoài nghi đi tới bên giường, gương mặt thấp thoáng dưới ánh trăng kia làm lòng cô ta rung động, kinh ngạc nói: "Ba?"

Sở Hoành Sanh vẫn đang mặc quần áo bệnh nhân, lúc này đang nhắm mắt nằm trên giường.

Vươn tay nắm chặt tay của ông, Sở Nhạc Viện vui mừng gọi ông: "Ba, ba tỉnh lại đi!"

Người trên giường không phản ứng lại, Sở Nhạc Viện dần dần nhận ra quang cảnh xung quanh có gì đó không đúng. Đây là nơi nào?

Bài trí của gian phòng này không có chút gì giống với phòng ở bệnh viện. Cô ta nhíu mày nhìn kỹ lại, mới phát hiện, đây là căn nhà cũ trước kia.

Trước kia cô ta theo Giang Tuyết Nhân trở về hai lần, chỉ là đều chỉ tới lấy đồ, cũng chưa từng ở lại đây.

Cô vuốt bụng đi nhanh đến cạnh cửa, đã chạm vào tay cầm cửa, nhưng không thể mở ra.

Cửa đã bị khóa lại.

"Có ai không?"

Sở Nhạc Viện đập cửa, gấp đến độ hét lên: "Mở cửa ra, chúng tôi bị khóa ở trong."

Trong biệt thự trống rỗng, chỉ có tiếng cô ta vọng lại

"Mở cửa!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thỏ Đần về bài viết trên: Huogmi, QTNZ, metruyen1, vananhpham
     
Có bài mới 22.10.2018, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 09.01.2018, 11:45
Bài viết: 27
Được thanks: 145 lần
Điểm: 43.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 168.2: Bí ẩn của nhật kí
Editor: Thỏ Đần

Sở Nhạc Viện càng nghĩ càng thấy không đúng, tại sao khi tỉnh dậy, cô ta và ba đều bị nhốt ở đây?!

Hét lớn khiến họng bị đau, chung quanh lại không có một chút động tĩnh. Sở Nhạc Viện thở hổn hển dừng lại, lòng bàn tay đỏ ửng.

Cô ta xoay người trở lại trước giường, cả trái tim đập loạn thùng thùng.

Lúc này, Sở Nhạc Viện cuối cùng cũng ý thức được, cô ta ba là bị người ta giam giữ! Nhưng đến rốt cuộc là ai? Tại sao muốn giam giữ bọn họ?!

"Ba." Sở Nhạc Viện cúi xuống nhìn người trên giường, lại thấy ông không có vẻ gì sẽ tỉnh lại. Cô ta mím môi kéo chăn qua, nhẹ nhàng đắp lên trên người ông.

Đầu óc Sở Nhạc Viện từ từ tỉnh táo lại. Cô ta tìm khắp phòng nhưng không có bất kỳ đồ vật nào có thể liên lạc ra ngoài, ngay cả ví da của mình cũng không thấy đâu.

Không thể liên lạc với bên ngoài, Sở Nhạc Viện chán nản ngồi trên sô pha, lại cảm thấy căng thẳng toàn thân một lần nữa.

Trên khay trà trống không, chỉ có một chai nước suối.

Sở Nhạc Viện đưa tay cầm chai nước ở trong tay, ánh mắt lại lâm vào tuyệt vọng một lần nữa. Trừ chai nước, không còn bất kì đồ ăn nào khác.

Ba ngày trôi qua không có bất kì tin tức gì.

Buổi sáng Tô Lê đã mang một đống tài liệu tới, thấy Sở Kiều cô mới phát hiện ra, với tâm trạng hiện giờ của cô ấy, sợ rằng không có tâm tư gì xem.

"Bằng không tớ mang đi nhé?" Tô Lê nhìn chằm chằm Sở Kiều, cô đã xem một phần hợp đồng nửa giờ mà không có động tĩnh gì.

Sở Kiều cầm bút lên khoanh hai vòng tròn đỏ, đưa lại cho Tô Lê: "Giá này còn phải áp xuống nữa."

"Ai yêu!"

Tô Lê bĩu môi, trêu ghẹo nói: "Tớ còn tưởng rằng cậu không có tâm tư suy nghĩ những chuyện này! Thì ra cậu đang tính toán xem cần phải áp giá xuống bao nhiêu à?"

Thở dài, Sở Kiều đóng bút lại, nói: "Cậu để ý chuyện của công ty một chút, vụ bồi thường của Sở thị cũng nhất định không thể nới lỏng."

"Đã hiểu!" Tô Lê gật đầu bảo đảm, lại nói một chút chuyện khác công ty với Sở Kiều trước khi rời đi.

Tiễn Tô Lê xong, Sở Kiều xoay người trở lại phòng ngủ.

Ba ngày cũng không có tin tức gì, trái tim Sở Kiều đã sớm mọc rễ, cơ thể cảm thấy vô cùng bất an.

Trở lại phòng ngủ, Sở Kiều ngồi trước gương trang điểm, mở ngăn kéo ra, lấy quyển nhật kí mà mẹ để lại, lật xem một lần nữa.

Không biết đã xem qua bao nhiêu lần, Sở Kiều bất lực nhếch môi, tâm trạng nặng nề.

"Mẹ. . . . . ."

Sở Kiều thở dài một tiếng, áp mặt vào quyển nhật kí, dưới đáy lòng chất chứa những cảm xúc phức tạp.

Ánh nắng bên ngoài tươi sáng, làn gió nhẹ theo cửa sổ đang mở miên man thổi vào, mang theo một chút khí nóng của mùa hè.

Cô mở nhật kí ra đặt ở trên bàn, một đôi mắt đen nhánh chăm chú quan sát những trang nhật kí trống khôg, như có điều cần suy nghĩ.

Bỗng chốc, một cơn gió nhẹ thổi tới.

Những trang nhật kí bị gió thổi lên, Sở Kiều ngồi trên ghế vừa vặn có thể thấy chút vết tích trên những tờ giấy trống không vừa bị gió thổi qua theo góc độ ánh nắng chiếu xuống..

Có thứ gì đó thoáng qua trước mắt, Sở Kiều không kịp nhìn rõ. Cô cắn môi giơ nhật kí lên cao, mở ra một trang giấy trống, soi dưới ánh mặt trời, liền phát hiện ra những dấu bút có nông có sâu trên mặt trang giấy.

Chắc hẳn đây là dấu tích khi mẹ dùng bút viết lên tạo ra..

Trong nháy mắt, những suy nghĩ hỗn độn nổ tung trong đầu, Sở Kiều rút ra một cây bút máy, đặt nhật kí lên bàn. Cổ tay cô khẽ chuyển, viết đè lên những dấu bút đã in hằn lên trang giấy trống, tờ giấy vốn trống không cuối cùng đã hiện ra nội dung vốn có.

Sở Kiều vui mừng đọc cẩn thận từng câu từng chữ vừa được chép ra, dùng phương pháp tương tự để khắc phục những trang giấy còn trống.

Hồi lâu, cô cười cười để bút máy xuống, lật xem từng tờ từng tờ, cho đến khi đọc hết trang cuối cùng..

Nụ cười dần dần tắt trên khoé môi, Sở Kiều chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt trầm xuống.

Điện thoại di động trên bàn đột nhien vang lên, Sở Kiều nghĩ là Tô Lê gọi, trực tiếp nghe máy..

"Có chuyện gì thế?"

Âm thanh phát ra từ đầu dây bên kia hoàn toàn xa lạ, Sở Kiều nghe người kia nói từng câu, nụ cười trên khoé môi cứng lại, hỏi: "Ba tôi đang ở đâu?"

“Bên ngoài biệt thự có một chiếc xe hơi màu đen, cô có mười phút."

Đối phương cúp điện thoại rất nhanh.

Sở Kiều cầm điện thoại di động tới bên cửa sổ, quả nhiên thấy có một chiếc xe hơi màu đen đỗ bên ngoài biệt thự.

Cô trượt mở màn hình điện thoại di động, tìm số của Quyền Yến Thác gọi đi, nhưng hình như tín hiệu điện thoại di động bị quấy nhiễu, không thể kết nối được.

Tinh ——

Điện thoại nhà trên bàn vang lên, sắc mặt Sở Kiều trầm xuống, tiếp điện thoại : "Không được thông báo cho bất kì ai, nếu không thứ cô nhận được sẽ là thi thể của Sở Hoành Sanh!"

Nghe được những lời vừa rồi từ âm thanh phía bên kia điện thoại, trái tim Sở Kiều thắt lại.

Cô để điện thoại xuống, nhìn ra ngoài thông qua cửa kính thuỷ tinh. Kẻ địch ở trong tối còn cô ở ngoài sáng.

Nếu như bất chấp dùng sức mạnh, ba sẽ gặp nguy hiểm.

Nhìn qua thời gian, Sở Kiều cầm ví da trên bàn lên, cất nhật kí vào trong ngăn kéo, trực giác nói cho cô biết rằng, chuyện này nhất định có liên quan tới người đàn ông kia!

Siết chặt ví da trong tay, bước chân Sở Kiều dừng lại một chút. Sóng mắt khẽ chuyển, cô đưa tay mò vào trong cổ áo, đột nhiên túm lấy dây chuyền đan đang đeo trên cổ, để vào chỗ có thể nhìn thấy rõ ràng.

Sau đó, Sở Kiều mang theo ví da ra khỏi cửa chính. Đang có một chiếc xe màu đen đỗ đối diện cổng biệt thự, xe không có biển số, cô mở cửa xe bước lên trên, chiếc xe màu đen được lái đi rất nhanh, chỉ một lát sau đã không thấy còn dấu vết gì nữa.

Xe hơi màu đen được lái ra khỏi trung tâm thành phố, dọc theo đường cao tốc đi tới ngoại ô, đến khi tới một nghĩa trang mới dừng lại.

Sở Kiều bị người ta ép buộc đi theo, sau khi nhìn thấy nghĩa trang này, có một nơi dưới đáy lòng khẽ rung động.

Đây là nghĩa trang nơi mẹ cô yên nghỉ.

Giây lát, Sở Kiều đi tới những bậc thang. Từ xa, cô đã nhìn thấy có một bóng lưng đứng trước bia mộ.

Bóng dáng kia có chút quen thuộc, nhưng cô không nhớ ra là ai.

"Tới đây đi."

Người đưa lưng về phía cô cất lời, đối với giọng nói, trình độ ghi nhớ của Sở Kiều khá cao, cô nhận ra được chủ nhân của giọng nói này là ai, giật mình nhìn sang.

"Là ông?"

Sở Kiều thấy rõ người đàn ông đang đứng trước mặt, chợt rõ ràng trong lòng.

Quý Cẩn Chi, Quý Uẩn.

Người đàn ông xoay người lại, nhìn về phía Sở Kiều, ánh mắt mang theo mấy phần vui vẻ.
Lúc này, tất cả những nghi vấn dưới đáy lòng Sở Kiều, giống như những cánh hoa nở rộ, từng cánh từng cánh mở ra.

Liên tục vài ngày không ăn gì, Sở Nhạc Viện đã sớm đói bụng đến mức muốn ngất xỉu. Một mình cô ta bị đói cũng không sao cả, nhưng trong bụng còn có bé cưng!

"Mở cửa!"

Sở Nhạc Viện dựa vào cánh cửa, dùng chút sức tàn gõ: "Van xin các người hãy mở cửa ra!"

Cô ta gian ta nan vung tay lên, nhưng toàn thân mềm nhũn, vốn cũng chẳng có chút sức lức nào.

"Ưmh!"

Bụng truyền đến một hồi đau nhức, Sở Nhạc Viện bị sợ hãi, đôi tay nâng lên, vuốt bụng nức nở: "Cục cưng đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con."

Cô ta đỡ bụng, trở về ngồi trên sô pha một lần nữa, gian nan nuốt nước miếng. Đợi đến lúc chịu đựng không nổi nữa, gian nan cầm lên chai nước trên bàn, nhấp một ngụm.

Đã bị nhốt ở đây mấy ngày rồi, cô ta không biết mình sẽ còn bị nhốt bao nhiêu lâu nữa.

Cầm chai nước đi tới bên giường, Sở Nhạc Viện cẩn thận rót vào nắp chai một chút nước, sau đó nâng đầu Sở Hoành Sanh lên, bón nước vào trong miệng của ông.

"Ba, ba cũng phải cố gắng chịu đựng!" Sở Nhạc Viện nhìn đôi môi khô nứt của ông, hốc mắt ê ẩm khó chịu: "Chúng ta đều phải kiên cường, đều phải cố gắng chịu đựng."

Sở Nhạc Viện vặn nắp chai nước lại, bây giờ chai nước này là ngọn cỏ cứu sống cả nhà cô.

Cô ta cất bước đi tới trước cửa sổ, cách một lớp thuỷ tinh có thể nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài. Rõ ràng không phải là nơi hoang vu thanh vắng, nhưng từ khi bị nhốt ở đây, không có bất kì ai tới cứu giúp!

Ngôi biệt thự này lâu ngày không có người ở, bốn phía cửa số đã được gia cố lại bằng song sắt, muốn chạy chốt từ đây là việc không thể.

Sở Nhạc Viện đứng trước cửa sổ, cửa sổ thủy tinh đã bị khóa kín, không thể mở ra được.

"Tư Phạm, anh sẽ đến cứu em sao?" Cô ta nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lâm vào một màn sương mờ. Lòng bàn tay áp lên trên bụng, trong lòng chỉ có một hi vọng duy nhất.

Cứ cho là Quý Tư Phạm thực sự ghét cô ta, nhưng trong bụng cô ta còn có đứa bé, nhất định anh ta sẽ tới cứu người.

"Khụ khụ ——"

Sau lưng đột nhiên truyền đến một tràng âm thanh, Sở Nhạc Viện kinh ngạc xoay người lại, chợt thấy người đang nằm trên giường từ từ mở mắt.

"Ba!" Sở Nhạc Viện đi tới trước giường, từ trong đôi mắt tràn ra những giọt lệ.

Người nằm trên giường mở mắt, ánh mắt còn có chút hỗn độn, ông chép chép miệng, gian nan cất lời: "Đây là đâu?"

Nghe được âm thanh của ba, Sở Nhạc Viện không nén được vui mừng, "Ba, ba rốt cuộc cũng tỉnh lại."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thỏ Đần về bài viết trên: Huogmi, QTNZ, metruyen1, vananhpham
     
Có bài mới 22.10.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 236
Được thanks: 1026 lần
Điểm: 23.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 169: bị nhốt.

Editor: Mạn Châu Sa 2001.

Nghe được giọng nói của cha, Sở Nhạc Viện không kìm nén được vui mừng, "Cha, rốt cuộc người cũng tỉnh."

Ánh mắt Sở Hoành Sanh nhìn xung quanh, từ từ nhìn rõ được cảnh vật chung quanh. Ông chống tay muốn ngồi dậy, lúc này mới biết tay của mình không còn chút sức lực nào, không thể dùng sức.

Sở Nhạc Viện vui mừng đỡ eo của ông, giúp ông ngồi dậy. Cô nhìn thấy tay phải Sở Hoành Sanh rũ xuống, trong phút chốc cả trái tim bị bóp chặt, một lần nữa lại rơi nước mắt.

"Tại sao cha ở chỗ này?" Sở Hoành Sanh nhìn một lần liền nhận ra đây là căn nhà trước kia của bọn ông, căn phòng ngủ này chính là phòng ngủ của Kiều Uyển.

Sở Nhạc Viện đặt cái gối ở sau lưng của cha, nói: "Con cũng không biết, có người khóa trái cửa, chúng ta không ra được."

Nghe thấy lời nói của con gái, ánh mắt Sở Hoành Sanh trầm xuống, đã đoán ra được là ai đã làm.

Thân thể bên phải Sở Hoành Sanh không thể động, ông dùng sức mấy lần cũng không thể nhấc được tay lên, chán nản buông tha. Đại khái ông cũng đoán được, đây chính là di chứng.

Nhìn thấy ánh mắt ông chán nản, Sở Nhạc Viện cắn môi, nức nở nói: "Cha, tại con không tốt."

Sở Hoành Sanh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn trên mặt cô, cuối cùng nhìn thấy bụng của cô, ánh mắt lóe lên, "Con...Con. . . . . ."

Môi ông run rẩy không nói ra lời.

"Con mang thai, " Sở Nhạc Viện cũng không kiêng dè ánh mắt của cha, đặt lòng bàn tay ông lên bụng, nói: "Đã được 5 tháng rồi."

Sở Hoành Sanh thất thần lắc đầu một cái, nhẹ giọng thì thầm, "Là lỗi của cha, là lỗi của cha."

"Không!"

Sở Nhạc Viện quay đầu đi, đặt trán trên bả vai của cha, "Không phải lỗi của cha, là tại con tùy hứng."

Cô giang hai tay ôm eo của cha, nước mắt rơi xuống, "Nhưng mà con. . . . . . Không hối hận."

Nghe vậy, ánh mắt Sở Hoành Sanh hiện lên một tia đau lòng, ông nhẹ nhàng giơ tay trái của mình lên đặt ở trên trán của cô, trên mặt hiện lên vẻ phức tạp khó tả cùng với đau lòng, chua xót.

Đây cũng là một chuyện, bỏ không xong còn làm loạn.

Trước tấm bia đá cẩm thạch ở nghĩa trang, Sở Kiều nhìn chăm chú người đàn ông trước mặt, khóe miệng cong lên, "Ông chính là Qúy Uẩn."

Quý Uẩn cười cười, xem như ngầm thừa nhận. Ông xoay người, nhẹ nhàng đứng ở trước bia mộ, ánh mắt từ từ thay đổi, "Cô biết trong Tam Quốc, chuyện xưa của Chu Du với Tiểu Kiều không?"

Sở Kiều híp mắt, cũng không có mở miệng.

"Mẹ cô tên là Kiều Uyển, cùng tên với con gái của Kiều Công thời Đông Hán. Tên của tôi là Cẩn Chi, cho nên lúc đi học có rất nhiều người hỏi các cậu có phải là Chu Du với Tiểu Kiều không?"

Quý Uẩn nhìn chăm chú tấm ảnh, cười ra tiếng, "Năm đó Kiều Uyển là hoa khôi khoa mỹ thuật của trường, là nữ thần ở trong lòng của nhiều bạn nam. Trong đó cũng có cả tôi. Bởi vì có sự giúp đỡ của mẹ cô, có rất nhiều bạn học được lợi, trong đó cũng có cả tôi."

"Tôi yêu Kiều Uyển từ lần đầu tiên khi nhìn thấy cô ấy. Cho dù đã qua nhiều năm như vậy, tôi vẫn rất thích rất thích cô ấy. . . . . ."

Trước bia mộ người đàn ông hơi cúi đầu, đầu ngón tay khẽ vuốt cổ tay, giọng nói trầm thấp có chút không lưu loát.

Từ đầu đến cuối Sở Kiều không có quấy rầy ông, chỉ nghe ông nhỏ giọng tâm sự, ánh mắt hiện lên một chút tia sáng.

"Cho nên, tất cả điều này đều là tôi trăm phương nghìn kế bố trí." Nghe xong lời của ông, lông mày Sở Kiều cau chặt.

Quý Uẩn cũng không phủ nhận, thản nhiên đối mặt với cô, "Đúng, tôi dùng hai mươi năm để bố trí."

Ánh mắt trầm xuống, Sở Kiều nắm chặt túi sách, cười lạnh, "Ai cho ông có quyền làm như vậy?"

"Vì Kiều Uyển, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì." Quý Uẩn đứng lên, đối mặt với Sở Kiều, ánh mắt có chút giễu cợt.

"Thật sao?"

Sở Kiều khinh thường hỏi ngược lại, đôi môi hơi nhếch lên, "Nhưng ông không phải là Chu Du, mẹ tôi cũng không phải là Tiểu Kiều, các người nhất định không thể ở bên nhau!"

"Câm miệng!"

Chợt Qúy Uẩn giận tái mặt, ánh mắt hiện lên vẻ tàn khốc.

Nhìn thấy sắc mặt ông thay đổi, Sở Kiều không hề cảm thấy sợ. Cô nhướn lông mày, hỏi "Cha tôi ở đâu?"

"Ha ha. . . . . ."

Quý Uẩn nhỏ giọng chế giễu, "Quả nhiên là con gái của Sở Hoành Sanh, phụ tử tình thâm."

Không để ý tới lời nói cười như không cười của ông, Sở Kiều nhìn ông chăm chú, nói: "Tôi muốn gặp ông ấy."

"Đương nhiên có thể để cho cô gặp."

Quý Uẩn nhếch môi, đưa tay vẫy vệ sĩ đứng ở đằng sau. Những người đàn ông mặc quần áo màu đen, lập tức đưa Sở kiều lên xe, lái xe từ nghĩa trang đi mất.

Lái xe màu đen về biệt thự, buổi sáng Quyền Yến Thác mới ký hợp đồng được có một nửa, trong lòng có chút không yên tâm nên lái xe về nhà. Anh cũng không nói là đã xảy ra chuyện gì, trong lòng lại càng lo lắng.

Nhấn mở khóa nhà tất cả đều rất bình thường.

"Sở Kiều!"

Quyền Yến Thác nhìn quanh phòng khách không nhìn thấy Sở Kiều, phòng bếp cũng không có ai.

Anh còn không kịp đổi giày, trực tiếp đi thẳng lên lầu. Cửa phòng ngủ không có đóng, anh đẩy cửa ra đi vào, bên trong trống rỗng, một bóng người cũng không có.

"Sở Kiều ——"

Lông mày Quyền Yến Thác cau chặt, đi sang phòng dành cho khách, cũng không có ai. Anh tìm tất cả các phòng trên tầng hai, cũng không nhìn thấy Sở Kiều.

Bước nhanh trở lại phòng ngủ, Quyền Yến Thác nhướn lông mày kéo tủ quần áo ra, quần áo bên trong đầy đủ, không có dấu hiệu bất thường nào, đồ vật trong phòng cũng không bị ai chạm qua.

Ánh mặt trời theo cửa sổ thủy tinh chiếu vào, rơi trên thảm trải nhà. Có đồ vật gì đó phản chiếu rất chói mắt, ánh mắt Quyền Yến Thác híp lại, khom lưng nhặt đồ vật trên mặt đất lên.

Viên đạn lạnh như băng đặt ở trên lòng bàn tay, Quyền Yến Thác nhìn chăm chú vòng cổ có viên đạn trong lòng bàn tay, ánh mắt thâm thúy nheo lại.

Đánh rơi được chiếc vòng cổ này tại chỗ này thì phải chịu một lực tác động mạnh mẽ. Quyền Yến Thác nhớ bình thường Sở Kiều vô cùng yêu thích sợi dây chuyền này, trong nháy mắt môi mím chặt.

Anh xoay người đi xuống lầu, vừa đi vừa lấy điện thoại ra cho người đi thăm dò tin tức.

Xe chạy ra khỏi biệt thự, hai tay Quyền Yến Thác nắm chặt tay lái, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng. Dám cả gan động vào vợ của anh, đây không phải là chán sống rồi sao?!

Chiếc xe màu đen chạy rất nhanh, rất nhanh đã có điện thoại gọi lại. Quyền Yến Thác đeo tai nghe để nghe điện thoại, sau khi nghe tra được manh mối, gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Anh quay xe lại lái thẳng đến Qúy thị.

Bên ngoài tầng cao nhất của phòng làm việc, thư ký ngăn lại, nhưng khí thế của Quyền Yến Thác quá bức người, không có thể ngăn lại được.
Đùng ——

Một cước của Quyền Yến Thác đá văng cửa chính, thư ký nơm nớp lo sợ đi theo vào, "Thật xin lỗi tổng giám đốc, tôi không ngăn được người này."

"Đi ra ngoài đi!"

Nhìn thấy anh, Quý Tư Phạm nhếch môi, ánh mắt không hiểu.

Thư ký vội vàng đi ra, cũng đóng cửa lại.

"Sao anh lại tới đây?"

Lông mày Qúy Tư Phạm khẽ cau lại, thấy sắc mặt âm u của Quyền Yến Thác, chợt ý thức được không tốt.

"Không thấy Sở Kiều." Quyền Yến Thác cũng không vòng vèo, nói thẳng với anh.

Ánh mắt Qúy Tư Phạm trầm xuống, nhưng ngón tay mới vừa chạm được điện thoại trên bàn, tiếng chuông cũng vang lên.

"A lô?"

"Tổng giám đốc, Qúy Uẩn rời khỏi khách sạn không biết tung tích. . . . . ."

Quý Tư Phạm nắm điện thoại, trong nháy mắt đôi môi mím chặt.

"Chuyện gì xảy ra?" Quyền Yến Thác nghe được nội dung trong điện thoại của anh, ánh mắt giống như Hoắc Diện Thạch* hiện lên vẻ tàn nhẫn.

*Hắc Diện Thạch: Obsidian còn gọi là đá vỏ chai, hắc diện thạch là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mácma phun trào.

"Quý Uẩn, chính là ông ta." Quý Tư Phạm buông điện thoại trong tay xuống, mím môi nói: "Năm đó, Kiều Uyển viết thư chính là viết cho người đàn ông đó."

Quyền Yến Thác giật mình, gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ lạnh lẽo. Anh nắm lấy cổ áo của Qúy Tư Phạm, quát: "TMD (mẹ nó) anh đã biết trước đúng không? Biết mà anh còn giấu diếm, nếu Sở Kiều có chuyện gì không may, tôi sẽ giết anh!"

Quý Tư Phạm đẩy tay anh ra, cũng không có phản bác, lông mày cau chặt lại.

Xe hơi màu đen dừng ở trước biệt thự, Sở Kiều bị tài xế kéo ra khỏi xe. Cô nhìn thấy căn biệt thự quen thuộc, trái tim như bị bóp chặt.

"Đi vào."

Vệ sĩ áp chế cô, đẩy cô vào cửa chính biệt thự. Quý Uẩn cũng theo vào, ngoài cửa có hai vệ sĩ trông coi.

"Cha!"

Cửa phòng đóng chặt được mở ra, Sở Kiều nhìn thấy Sở Hoành Sanh ở bên trong, vội vàng chạy vào.

"Kiều Kiều?" Sở Hoành Sanh nhìn thấy Sở Kiều cũng bị đưa đến, lông mày cau chặt hơn.

"Con không sao chứ?"

Nhìn thấy cơ thể của cha hồi phục lại, Sở Kiều không kìm nén được sự vui vẻ trong lòng. Ánh mắt cô nhếch lên, nhìn thấy người ở phía sau, kinh ngạc, "Làm sao cô cũng ở đây?"

Sở Nhạc Viện mím môi, buồn bã cúi đầu.

Thấy cha ở cùng một chỗ với Sở Nhạc Viện, ánh mắt thâm thúy của Sở Kiều híp lại, hình như cũng đoán được mục đích của Qúy Uẩn.

"Hiện tại cả nhà các người đã đoàn tụ." Quý Uẩn cười mỉm đi tới, chỉ là ý cười trong ánh mắt có chút cô đơn.

Lúc này Sở Nhạc Viện biết được nguyên nhân hậu quả, cô cất tiếng, nói: "Cha, người nhốt con ở chỗ này, Tư Phạm sẽ lo lắng."

"Tư Phạm sao?" Quý Uẩn quay đầu nhìn cô, trên môi hiện lên nụ cười sắc bén, "Nhạc Viện, ba cá với con, nhìn xem cuối cùng Tư Phạm quan tâm hay là không quan tâm con, thế nào?"

Năm ngón tay của Sở Nhạc Viện nắm chặt, nhìn theo ông hỏi: "Người muốn làm gì?"

Vệ sĩ đưa tới một chiếc điện thoại di động, Qúy Uẩn cầm lấy đưa cho cô, nói: "Gọi điện thoại cho Tư Phạm."

"Người thật sự muốn con gọi điện thoại?" Chân mày Sở Nhạc Viện cau lại nghi ngờ, cầm lấy điện thoại di động ông đưa, nắm chặt trong tay. Cô bất giác nhìn về phía Sở Kiều, lại thấy khuôn mặt trầm tư của cô.

"Con chỉ có một cơ hội duy nhất." Quý Uẩn cười ngồi xuống, nói: "Đừng nói là ba chưa nhắc nhở con."

Lòng bàn tay Sở Nhạc Viện nắm lại, ngón tay bấm số gọi. Điện thoại được kết nối, cô khẩn trương nghe tiếng chuông, những lời muốn nói đều mắc lại ở cổ họng.

"A lô?"

Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng nói quen thuộc, khóe mắt Sở Nhạc Viện đỏ lên, nức nở nói: "Tư Phạm. . . . . ."

"Là cô?" Bên kia điện thoại, Qúy Tư Phạm thuận tay mở loa ngoài của điện thoại, nói: "Cô đang ở đâu? Có phải cô đang ở cùng với Sở Kiều và Sở Hoành Sanh phải không?"

"Ừ." Sở Nhạc Viện cắn môi, "Chúng tôi đều ở cùng nhau."

Trong nháy mắt Quyền Yến Thác đụng phải cạnh bàn, rồi kiềm chế lại sự kích động, không phát ra tiếng. Anh nhìn về phía Qúy Tư Phạm ra hiệu anh tiếp tục nói chuyện.

"Các người ở đâu?"

Sở Nhạc Viện rơi nước mắt, còn chưa kịp nói chuyện, điện thoại di động đã bị Quý Uẩn lấy đi.

"Tư Phạm, nghe rõ ràng không?"

Quý Tư Phạm nghe được giọng nói của ông, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng, "Quý Uẩn, không được làm tổn thương bọn họ."

"Bọn họ?" Khóe miệng Qúy Uẩn nhếch lên, quan tâm hỏi, "Con trai, con nói bọn họ là chỉ người nào? Là Sở Nhạc Viện, hay Sở Kiều? Hay là đứa bé chưa ra đời?!"

Khuôn mặt tuấn tú của Qúy Tư Phạm trầm xuống, bởi vì lời nói của ông mà yên lặng.

Trong lời nói của Qúy Uẩn chứa ẩn ý uy hiếp, cho dù là ai cũng có thể nghe ra.

"Ông muốn như thế nào?" Đôi tay Qúy Tư Phạm đặt trên bàn, mím môi hỏi ông.

Nghe vậy, Quý Uẩn thấp giọng cười một tiếng, nói: "Con trai, thái độ này của con là như thế nào. Dù sao ba cũng là người nuôi con lớn, trong lòng con nghĩ như thế nào, không thoát khỏi đôi mắt của ba đâu."

Ông quay đầu đi, ánh mắt nhìn lên khuôn mặt của Sở Hoành Sanh, cười nói: "Ba muốn Sở thị phá sản!"

"Không thể!"

Giọng nói của ông vừa ngừng, Sở Kiều liền bật thốt lên.

Quyền Yến Thác nghe được rõ ràng giọng nói của Sở Kiều, trái tim bóp chặt, trong lòng lửa giận cuồn cuộn.

Quý Uẩn không hề để ý tới cô, nói vào điện thoại: "Tư Phạm, ba muốn con mở một cuộc họp báo, trước mặt mọi người tuyên bố Sở thị phá sản, nếu không ba tức giận, sẽ không biết làm ra chuyện gì đâu!"

"A ——"

Trong điện thoại truyền đến một tiếng thét chói tai, Sở Nhạc Viện ôm bụng, tránh khỏi bàn tay của vệ sĩ, thét to: "Không cho các người làm hại đứa trẻ của tôi!"

Ánh mắt Qúy Tư Phạm tối sầm lại, năm ngón tay nắm chặt lại.

"Tư Phạm, giờ này ngày mai, ba sẽ gọi điện thoại lại cho con!" Giọng nói có vẻ lo lắng của Qúy Uẩn truyền đến, hiện lên tình huống bắt buộc, "Ba chờ tin tốt của con!"

Ba ——

Điện thoại bị tắt, tất cả âm thanh đều biến mất.

Đôi mắt đào hoa của Quyền Yến Thác khẽ híp lại, ánh mắt sắc bén nhìn vào khuôn mặt của anh, "Quý Tư Phạm, anh nhất định phải mở cuộc họp báo này!"

Nghe được anh nói, Qúy Tư Phạm ngồi trên ghế xoay quay người, trong ánh mắt có chút buồn bã.

Tín hiệu điện thoại di động không tra được, hành tung của Qúy Uẩn cũng không có đầu mối.

Quyền Yến Thác cho người đi tìm, cũng không tìm được đầu mối cần thiết. Lúc trước Sở Kiều ngồi lên xe, không có giấy phép lái xe, mà xe kia rời khỏi chung cư liền mất dấu vết, không xác định được hướng đi.

Tuy xác định là bọn họ không rời khỏi thành phố Duật Phong, nhưng một thành phố to lớn này muốn tìm thấy người thì có chút khó khăn, hơn nữa cũng cần có thời gian nhất định.

Tốc độ tìm người của nhà họ Quyền rất nhanh. Nhưng Quyền Yến Thác nóng lòng, suy tính vấn đề thì có chút sai, anh chỉ tập trung toàn bộ tinh thần vào những chỗ hoang vu hẻo lánh, hoàn toàn bỏ qua thành phố phồn hoa đông đúc, thậm chí nơi đó cách anh rất gần.

Nếu không tìm được chỗ ẩn náu, như vậy tất cả điều kiện Qúy Uẩn đưa ra đều phải đồng ý.

Quý Tư Phạm bảo thư ký chuẩn bị để mở cuộc họp báo vào sáng ngày mai, Quyền Yến Thác cũng cho người đi tìm khắp nơi, dọc theo ngoại ô thành phố đến những nơi tối tăm âm u, đi tìm mọi nơi.

Chờ đợi trong lúc này là một cực hình.

Ban đêm đã buông xuống, trong biệt thự không có bật đèn, sợ những người hàng xóm xung quanh nghi ngờ.

Ban ngày Sở Nhạc Viện bị dọa sợ, lúc này đôi tay che bụng trốn ở bên giường, cũng không dám động đậy.

Trong phòng quanh năm không ai ở, âm u, không khí cũng không được tốt. Sở kiều quay đầu nhìn chăm chú vào đôi môi bị rách của ba, hỏi "Ba, người làm sao vậy?"

Sở Hoành Sanh dựa lưng vào đầu giường, gượng gạo cười, "Không có việc gì."

Bọn cô bị bắt tới đây ba ngày rồi, chưa từng được ăn đồ ăn, làm sao không có việc gì?

Sở Kiều đứng dậy đi tới bên cửa, đưa tay gõ cửa một cái, nói: "Chúng tôi đói bụng, muốn ăn thứ gì đó."

Người bên ngoài mở ra một khe cửa nhỏ, nhỏ giọng nói: "Quý tiên sinh đã phân phó, không thể đưa thức ăn cho các người."

"Vậy anh nói cho ông ta biết, nếu có người gặp chuyện không may, kế hoạch ngày mai của ông ta cũng không thể thành công." Sở Kiều nhếch môi, giọng nói chắc chắn.

Vệ sĩ kia suy nghĩ một chút, đóng cửa lại gọi điện thoại cho Qúy Uẩn. Phút chốc, anh ta lại mở cửa ra, chỉ đưa cho Sở Kiều một cái bánh mì, còn có nửa bình nước, sau đó lại khóa trái cửa.

Ba người một cái bánh mì, làm sao mà ăn đủ?

Sở Kiều tức giận xoay người, nhưng mà không thể làm gì được.

Cô đi tới bên giường, xé giấy bọc bánh mì ra, chia thành hai nửa, đưa cho ba trước, "Ba, ăn đi."

Sở Hoành Sanh nhìn đồ ăn trong tay cô, cũng không có nhận lấy. Sở kiều nhìn ra ý nghĩ của ông, vẫn đưa bánh mì cho ông.

"Cái này cho cô." Sở Kiều đưa nốt nửa bánh mì còn lại cho Sở Nhạc Viện.

Bị bỏ đói mấy ngày, Sở Nhạc Viện nhìn thấy đồ ăn, hai mắt sáng lên. Tay cô cũng đã đưa tới, đang chuẩn bị chạm đến, bắt ép chính mình thu tay lại.

"Không đói bụng?" Sở Kiều thấy cô thu tay lại, cúi đầu co rúc ở góc.

Sở Nhạc Viện cắn môi, không nói câu nào.

Đồ ăn chỉ có như vậy, tất nhiên là Sở Kiều vẫn tốt hơn so với bọn họ. Cô chỉ là chưa ăn có hai bữa, vẫn có thể chịu đựng được.

"Cô muốn cho đứa bé bị đói?" Sở Kiều lại giơ bánh mì lên.

Phút chốc, Sở Nhạc Viện ngẩng đầu lên, ánh mắt do dự, "Cô ăn đi."

"Dừng!" Sở Kiều bĩu môi, thuận miệng nói: "Từ nhỏ đến lớn, cô không phải thích nhất là giành đồ với tôi à, thế sao lần này lại không giành?"

Nghe được lời của cô..., Ánh mắt Sở Nhạc Viện có chút buồn bã.

Nhìn thấy cô ấy cúi đầu, Sở Kiều thở dài, nhét bánh mì vào trong tay cô ấy, nói: "Quan trọng nhất vẫn là đứa nhỏ."

Chỉ vì câu nói này của cô, khóe mắt Sở Nhạc Viện đỏ lên cầm bánh mì lên, đưa vào miệng ăn như hổ đói. Một phần nhỏ như vậy, làm sao có thể ăn no, thậm chí còn không đủ nhét kẽ răng!

Ba người chen chúc trên một cái giường, cả cơ thể tựa vào nhau. Mặc dù ăn không no, nhưng có một chút đồ ăn ở trong bụng, tinh thần chống đỡ trong mấy ngày của Sở Nhạc Viện cũng tiêu hao rất lớn.

Cô ấy dựa vào bả vai của Sở Hoành Sanh, dần dần nhắm mắt lại.

Sở Hoành Sanh khó khăn nâng tay trái lên, đắp chăn lên cho cô, khẽ thở dài.

"Ba, người đang nhớ chuyện gì vậy?" Sở Kiều cũng dựa vào ba, cô nhìn vào ánh mắt u buồn của Sở Hoành Sanh, lại nghĩ tới yêu cầu của Qúy Uẩn, cảm giác trong lòng có chút phức tạp.

Vì giành lại Sở thị, cô hao tổn bao nhiêu tâm trí. Nhưng nếu như ngày mai Quý Tư Phạm tuyên bố Sở thị phá sản, tất cả những gì cô cố gắng, không phải tất cả đều đổ sông đổ bể rồi sao?

"Kiều Kiều, đừng nghĩ nhiều như vậy." Sở Hoành Sanh khoác chăn lên trên người cho cô, nói: "Nếu như không gánh nổi Sở thị, ba cũng không oán giận ai cả."

Dùng sức hít mũi, Sở Kiều dựa vào ba, cảm giác trong lòng khó tả. Cô chỉ sợ, mục đích của Qúy Uẩn, không phải là phá hủy Sở thị! Có lẽ, mục đích của ông lại kinh khủng hơn?!

Đưa tay chạm phía sau cổ, Sở Kiều sờ tới vết thương lưu lại, còn có chút đau xót. Buổi sáng bị bắt đi, cô chỉ có dứt đứt sợi dây chuyền, dùng cái này nói cho Quyền Yến Thác, cô gặp phải nguy hiểm.

Mặc dù mới vừa rồi Qúy Uẩn gọi điện thoại trong này, chỉ có giọng nói của Qúy Tư Phạm, nhưng Sở Kiều mơ hồ cảm giác, Quyền Yến Thác cũng ở ngay bên cạnh điện thoại.

Thậm chí, khi Sở Kiều nhắm mắt lại cũng có thể thấy được từng cái cau mày của anh, còn có anh cắn răng nghiến lợi gầm nhẹ: "Sở Kiều, bảo vệ tốt cho mình, chờ chồng em tới cứu em."

Sở Kiều nhếch môi, khóe mắt nóng lên có một chút ê ẩm. Cô biết, nhất định Quyền Yến Thác sẽ tìm được bọn cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Châu Sa 2001 về bài viết trên: Huogmi, QTNZ, metruyen1, vananhpham
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 295 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: avine5249, Dương Võ, Myta Pham, quynhle2207, Thích ăn dưa hấu, voanh98018 và 215 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 183, 184, 185

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61



Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn
Vịt Rang Muối: viewtopic.php?t=414339&tn=thien-co-han-vit-rang-muoi
Vịt Rang Muối: help  me!!!! khi mình tích nhầm vào ô khóa đề tài trong mục đăng truyện thì có cách nào khắc phục được k ạ
Đào Sindy: bạn lên nhóm tìm xem thử nhé.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.