Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 138 bài ] 

Trầm nịch - Neleta

 
Có bài mới 19.11.2016, 14:32
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2126 lần
Điểm: 9.5
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Trầm nịch - Neleta - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trầm nịch

Tác giả: Neleta

Dịch: QT

Edit: Fynnz

Thể loại: cổ trang, cung đình, sinh tử văn, 1×1, cường cường, hoàng đế thụ, vương gia công, ngọt ngào, HE

Số chương: 137

Nguồn : Fynnz's Blog



Giới thiệu:

Hắn yêu y, không thể phân rõ đã yêu y từ bao giờ; Từ hoàng tử đến thái tử đến quân vương, trong lòng của hắn vẫn chỉ có y; yêu thì như thế nào, đau đớn thì như thế nào; mối tình này không được thế nhân dung tha, hắn chỉ có thể chịu đựng. Hắn có sự kiêu ngạo của mình, cho dù thân là quân vương thì hắn cũng không dùng thủ đoạn  để cưỡng ép, mỗi lần nhìn thấy y cùng với người nhà hòa thuận vui vẻ thì trong lòng lại đau như xát muối, vì sao hắn thân là nam tử, vì sao hắn thân là quân vương, vì sao…..hắn lại không có được tình yêu của mình.

Y sẽ không khẩn cầu, sẽ không hiếp bức, y tình nguyện hắn vĩnh viễn cũng không biết; đau đớn, nhưng dứt khoát, bởi vì y cũng có một báu vật như thế, cũng đạt được một báu vật duy nhất ở trên đời này từ hắn.

Mở đầu:

Triều Đại Đông đã trải qua bốn mươi năm trị vì đầy sóng gió, cuối cùng cũng bước vào thời kỳ thịnh vượng, chấm dứt hết thảy huyết vũ tinh phong. Hoàng đế Tần Di phong thiếp thân thị vệ của mình là Ngũ Hạo trở thành Vương gia khác họ, người này không chỉ trung thành và tận tâm đối với hắn, mà nhiều lần trong lúc nguy nan đều xả thân cứu chủ. Tần Di bất chấp những lời phản đối của triều thần, hạ chỉ phong Ngũ Hạo là vương, cũng ban tặng thái ấp, đồng thời vương vị của Ngũ Hạo được truyền từ đời này sang đời khác. Thánh chỉ thoáng chốc khiến cả quốc gia xôn xao, vì để trấn an quần thần, Tần Di lại hạ chỉ, lệnh cho trưởng tử của Ngũ Hạo là Ngũ Tử Ngang vào cung, làm bằng hữu với thái tử, xem như đây là thủ đoạn khống chế Ngũ Hạo. Đối với việc này, quần thần không còn lời nào để nói.

Đáng tiếc chính là, quốc gia đang thái bình đến năm thứ năm thì Tần Di lâm trọng bệnh, không thể chữa trị mà qua đời. Không lâu sau đó thì Ngũ Hạo cũng chết vì trọng bệnh. Nhi tử mười tám tuổi duy nhất của Tần Di là thái tử Tần Ca đăng cơ. Nửa năm sau, Ngũ Tử Ngang thừa kế vương vị của phụ thân, trở lại thái ấp Lương Châu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Sơn Bạc về bài viết trên: Ngọc Hân
Có bài mới 19.11.2016, 14:36
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2126 lần
Điểm: 9.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Trầm nịch - Neleta - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 1:

Tục ngữ có câu tuyết rơi đúng lúc triệu năm được mùa, nhưng năm nay tuyết lại rơi rất nhiều. Thanh Hóa, Cao Đường, Tứ Phi, ba tỉnh gặp phải nạn tuyết, hơn một nghìn người bị chết cóng, kinh thành cũng bị ảnh hưởng bởi nạn tuyết, không ngừng xảy ra tình trạng chết cóng. Ngọn nến ở Đông Noãn Các đã nhiều ngày vẫn chưa tắt. Hai gã thái giám, một người bưng chậu nước ấm, một người bưng cháo tổ yến đi vào Đông Noãn Các. Thái giám canh gác bên ngoài vén lên rèm che bằng vải bông, đẩy cửa ra để hai gã thái giám đi vào, buông xuống rèm che, tên thái giám kia xoa mạnh đôi tay đã tê cóng, trông mong mùa đông năm nay mau chóng qua nhanh.

“Hoàng Thượng, ngài nên nghỉ ngơi một chút.”

Tổng quản thái giám thân cận của hoàng thượng, Ôn công công nhẹ giọng nói. Vị hoàng đế tuổi trẻ Tần Ca đang vùi đầu phê duyệt tấu chương dường như không nghe thấy, bút lông trong tay không ngừng chấm mực để tiếp tục viết xuống trang giấy.

Ôn công công bưng nước ấm đến trước mặt hoàng thượng, chờ hoàng thượng viết xong một phần còn lại của quyển tấu chương, hắn lại lên tiếng, “Hoàng Thượng, đã canh bốn rồi, người nên nghỉ ngơi một chút.”

“Ừhm.” Ngoài miệng đáp lại, nhưng Tần Ca lại tiếp tục lấy ra một quyển tấu chương khác, mi tâm nhíu chặt không hề có dấu hiệu thả lỏng.

Ôn công công thở dài một cách yên lặng, đưa mắt ra dấu cho hai gã thái giám đang chờ ở bên ngoài, hai vị thái giám thối lui. Hắn đem chậu nước ấm đặt xuống, rồi mới cẩn thận kéo chân của hoàng thượng. Tần Ca hết sức chăm chú phê duyệt tấu chương, vô thức mở ra đôi chân theo lực đạo của Ôn công công. Ôn công công nhẹ nhàng cởi nhuyễn hài cùng với tất, dùng đôi tay xoa bóp bàn chân lạnh ngắt của hoàng thượng, đợi đến khi hai chân không còn lạnh như trước thì mới cẩn thận đặt vào nước ấm. fynnz.wordpress.com

Đôi chân vừa chạm vào nước ấm, bị nóng nên Tần Ca liền rút ra, Ôn công công lập tức nói, “Hoàng Thượng, để nô tài xoa bóp chân cho người thư giãn.” Tần Ca chậm rãi hít sâu một hơi, ấn nhẹ vào mi tâm, rồi thả lỏng thân thể ngã về phía sau. Ôn công công mỉm cười, quỳ trên đất để xoa bóp chân cho hoàng thượng. Mệt mỏi, một khi thả lỏng thì huyệt thái dương và thậm chí cả đôi mắt đều đột nhiên trở nên đau nhức, nhưng Tần Ca chưa tính đi ngủ. Nghỉ ngơi một chút, sau khi Ôn công công xoa bóp chân cho hắn xong thì hắn liền lên tiếng, “Không cần mặc nhuyễn hài, trẫm đi Kỳ Lân Các một chuyến.”

Ôn công công há hốc mồm, cố gắng nuốt trở vào lời nói thuyết phục, hắn đem cháo tổ yến đã được hâm nóng cho hoàng thượng. Khi hoàng thượng húp cháo là lúc Ôn công công mang vào miên hài cho hoàng thượng. Tần Ca húp xong chén cháo thì Ôn công công lập tức lấy áo lông cừu cùng noãn lô, bàn tay chạm phải đầu ngón tay lạnh ngắt của hoàng thượng, hắn hơi run sợ một chút. Bên ngoài tuyết rất lớn, đã muộn như thế mà hoàng thượng còn muốn ra ngoài, sẽ bị rét cóng, nhưng hắn khuyên không được, hoàng thượng căn bản sẽ không lắng nghe.

Vén lên rèm che bằng vải bông, gió lạnh phà vào mặt, Tần Ca rùng mình một chút, kéo chặt áo khoác lông cừu vào người rồi đi về hướng Kỳ Lân Các. Thái giám gác đêm và bọn thị vệ thấy hoàng thượng đi ra, bọn họ lập tức chấn động, vội vàng đi theo hoàng thượng. Ra khỏi Đông Noãn Các, đi qua một hoa viên nhỏ, trên người của Tần Ca đã bám đầy tuyết, nhưng tuyết vẫn không có dấu hiệu ngừng rơi, Tần Ca thích nhất lắng nghe âm thanh của tuyết rơi, nhưng năm nay lại trở thành tâm bệnh của hắn. fynnz.wordpress.com

Rèm che ở Kỳ Lân Các được vén lên, trong phòng có năm vị đại thần đang bận rộn, lập tức đứng dậy, “Hoàng Thượng.”

Vẫn chưa rảo bước tiến lên thì Tần Ca liền hỏi, “Lương thảo phân phát đã được vận chuyển đến nơi hay chưa? Những châu huyện gặp thiên tai có dâng lên tấu chương mới hay không?”

Nội các đại học sĩ Phiền Tử lập tức đáp lại, “Bẩm Hoàng Thượng, lương thảo ở bốn tỉnh phía Nam đã được lần lượt vận chuyển đến nơi có tình hình thiên tai nghiêm trọng nhất. Đây là tấu chương vừa mới nhận được, thỉnh Hoàng Thượng xem qua.” Nói xong, hắn liền dâng lên mấy quyển tấu chương, trên mặt hiện lên thần sắc khó xử.

Tần Ca đi đến bên cạnh lò sưởi rồi ngồi xuống, vội vàng mở ra tấu chương, vẫn chưa xem xong thì hắn liền ném tấu chương xuống đất, vẻ mặt giận dữ, “Những lời trên tấu chương có thật hay không?”

Phiền Tử khom người nói, “Hoàng Thượng, triều đình có quy định rõ ràng, lương thực bán cho dân bị nạn không được cao hơn năm quan tiền một đấu, nhưng có vài châu huyện lại bán một đấu lương thực bằng mười hai quan tiền. Còn có vài hộ thương gia thừa dịp thiên tai mà làm sinh ý bất chính, tích trữ lương thực không bán, tùy ý nâng giá.”

“Ôn Quế.”

“Dạ, có nô tài.”

“Triệu Phí Khuông và Bạch Lộc Niên tiến cung.”

“Dạ.”

Vừa nghe hoàng thượng triệu hai người này tiến cung, năm vị đại thần lập tức run rẩy, tiếp theo Tần Ca lại nói, “Trẫm tuyệt đối không nhân nhượng chuyện này, phàm là những tấu chương cùng loại, các ngươi phải lập tức trình lên cho trẫm.” fynnz.wordpress.com

“Dạ.”

“Hoàng Thượng,” Tham Viện Trần Hí Ngôn của Hàn Lâm Viện lên tiếng, “Lương Châu cách Cao Đường chỉ hơn một trăm dặm, Hoàng Thượng có thể trực tiếp hạ lệnh Lương Vương chuyển lương thảo từ Lương Châu đến Cao Đường hay không? Thứ nhất có thể tiết kiệm thời gian, thứ hai Lương Vương cũng là thần tử của hoàng thượng, dù sao cũng nên vì Hoàng Thượng mà san sẻ việc này.” fynnz.wordpress.com

“Đúng vậy, Hoàng Thượng, đất đai lương châu phì nhiêu, năm trước đại thu lương thực, Lương Vương không thể ngồi yên mà nhìn.” Những người khác cũng đều góp lời.

Sắc mặt của Tần Ca có một chút biến hóa, năm vị đại thần lập tức ngậm miệng. Lương Vương Ngũ Tử Ngang từ nhỏ đã hầu hạ hoàng thượng, cùng chung sống với hoàng thượng ở trong cung được năm năm, hoàng thượng đương nhiên sẽ có tư tâm đối với hắn.

Tần Ca lặng yên một hồi lâu thì mới lên tiếng, “Trẫm sẽ viết cho Lương Vương một phong thư. Tiếu khanh, ngươi tự mình đi Lương Châu một chuyến, đem thư giao cho Lương Vương. Ngươi ở đó trợ giúp Lương Vương, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì có có thể hồi kinh.”

“Tuân lệnh.” Tham Viện Tiếu Thọ của Xu Mật Viện và những người khác đều lắp bắp kinh hãi, bọn họ nghĩ rằng lần này hoàng thượng sẽ giống như trước kia, không mở miệng đối với Lương Vương.

Tần Ca đi đến bên án thư rồi ngồi xuống, tự mình chấp bút viết một phong thư cho Lương Vương Ngũ Tử Ngang, sau khi viết xong thì hắn giao thư tín cho Tiếu Thọ, Tiếu Thọ hành lễ rồi lập tức rời khỏi Kỳ Lân Các, về nhà thu thập một chút hành trang rồi chạy suốt đêm tới Lương Châu.

Quan sát sắc mặt của hoàng thượng một lúc, Tham Viện Khấu Xà của Hướng Nghị Viện lấy ra một cuộn giấy được hắn đặt ở một bên rồi tiến lên, “Hoàng Thượng, thần ở nơi này còn có chiết tử, thỉnh Hoàng Thượng xem qua.” (chiết tử = cuộn giấy)

Tần ca tiếp nhận, vừa mới nhìn được vài từ thì sắc mặt trở nên băng lãnh, nhưng hắn không nói bất luận điều gì, mà chỉ lẳng lặng đọc tiếp.

“Hoàng Thượng, thế lực của Lương Vương dần dần lớn mạnh, Hoàng Thượng không thể tiếp tục bỏ mặc.” Khấu Xà nói một cách sâu xa, “Việc tước vương không chỉ là ý tứ của thần, mà còn là ý tứ của bá quan trong triều. Triều đình của chúng ta càng lúc càng cường thịnh, nhưng một núi không thể có hai hổ. Lương Vương là Vương gia khác họ, nắm giữ mười bốn quận và sáu mươi mốt huyện của Lương Châu, chiếm cứ phần lớn địa phương của chúng ta ở phía Tây. Phía Bắc Lương Châu có cửa ải, phía Nam bắt qua Triều Giang, phía Đông hướng về kinh thành, một khi thế lực của Lương Vương có thể sánh ngang với triều đình thì quốc gia sẽ không còn ngày bình yên.”

Tần Ca đặt bút xuống, Khấu Xà vẫn còn có lời muốn nói nhưng lập tức ngậm miệng lại. Bóp lấy những ngón tay sắp tê cóng, Tần Ca đứng lên, “Việc này ngày sau sẽ tái nghị. Trước mắt quan trọng nhất vẫn là nạn tuyết, trẫm về Đông Noãn Các trước.”

“Cung tiễn Hoàng Thượng.”

Tần Ca rời khỏi Kỳ Lân Các, hắn vừa đi thì nam vị đại thần thở dài cùng một lúc.

Khấu Xà nói, “Hoàng Thượng định kéo dài việc của Lương Vương đến khi nào?”

Bốn người khác lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng.

Lương Vương, Ngũ Tử Ngang; Lương Vương, Ngũ Tử Ngang….Ngũ Tử Ngang….Tử Ngang….Trên đường trở về Đông Noãn Các, trong đầu của Tần Ca không ngừng vang lên cái tên Ngũ Tử Ngang. Nửa năm không gặp, hắn tựa hồ đã quên bộ dáng của Ngũ Tử Ngang, mỗi lần chỉ cần Tử Ngang rời đi thì cách một ngày hắn sẽ không còn nhớ rõ bộ dáng của Tử Ngang, duy nhất nhớ rõ chính là nụ cười ôn hòa của người nọ, mặc kệ gặp phải chuyện gì thì Tử Ngang vẫn luôn giữ một bộ dáng ôn hòa trầm ổn, quen biết mười sáu năm, rất ít khi hắn thấy Tử Ngang tức giận.

Mặc kệ là sinh thần của hắn, hay là tân niên, ngày lễ ngày hội, mặc dù hắn không triệu người nọ hồi kinh thì người nọ cũng nhất định sẽ hồi kinh, nhất định sẽ mang cho hắn một phần tiểu lễ vật. Chẳng qua ở trong lòng của Tử Ngang thì hắn chỉ là bằng hữu thời niên thiếu, còn nay là quân vương. Ngoại trừ như vậy, không còn bất luận điều gì khác. fynnz.wordpress.com

“Hoàng Thượng, bên ngoài gió rất lạnh, người vào trong đi.” Đứng ở trước cửa Đông Noãn Các một lúc lâu mà không thấy hoàng thượng đi vào, Ôn công công bất đắc dĩ lên tiếng cắt ngang suy tư của hoàng thượng. Tần Ca hoàn hồn, phát hiện trên người phi thường lạnh, hắn nhấc chân bước vào Đông Noãn Các. Ngón tay tê cóng vẫn chưa giảm bớt, nhưng tấu chương trên bàn lại không thể kéo dài tới ngày mai, uống chung trà sâm, Tần Ca tiếp tục phê duyệt tấu chương.

“Hoàng Thượng, Phí đại nhân và Bạch đại nhân đã đến.”

“Truyền.”

“Dạ.”

Chỉ chốc lát sau, hai vị nam tử với tinh thần phấn chấn đi vào. Sau khi quỳ xuống hành lễ, hai người đứng dậy chờ đợi hoàng thượng hạ chỉ.

“Phí khanh, Bạch khanh, hai người các ngươi chia binh tiến về Thanh Hóa và Tứ Phi để điều tra việc cứu tế thiên tai. Trẫm phái mười tên nội thị đi theo các ngươi.” fynnz810

“Thần tuân lệnh!”

“Hôm nay trẫm triệu hai người các ngươi tiến cung, người khác cũng đoán được trẫm muốn các ngươi đi làm chuyện gì. Trẫm muốn các ngươi nghĩ ra biện pháp điều tra những quan viên không làm tròn trách nhiệm, cùng với việc chuyển lương thực xuống cấp dưới, các ngươi có thể làm được hay không?”

“Thần nhất định sẽ không phụ lòng Hoàng thượng đã ủy thác!”

Tần Ca gỡ xuống hai thanh kiếm bắt chéo ở trên tường, rồi phân cho Phí Khuông và Bạch Lộc Niên, “Tội đáng chém thì các ngươi hành quyết ngay tại chỗ, không cần bẩm tấu.”

“Thần tuân lệnh!”

“Đi đi.”

“Thần xin cáo lui!”

Phí Khuông và Bạch Lộc Niên cầm lấy Thượng phương bảo kiếm do hoàng thượng ban cho rồi lui ra ngoài. Tần Ca lại lên tiếng, “Ôn Quế, sáng nay trẫm không lâm triều, phân phó đám người Khấu Xà tự chủ trì hướng nghị. Sau khi hướng nghị thì ngươi dẫn thái sư đến Các Xuân Hiên, đừng để người khác biết.”

“Nô tài hiểu rõ.”

Sau khi phân phó xong xuôi, Tần Ca xoa xoa đôi mắt đã mỏi nhừ, tiếp tục xử lý sự vụ.  Từ khi hắn đăng cơ đã được ba năm, vẫn chưa bao giờ làm ra chuyện thất trách. Ôn Quế ở bên cạnh châm trà cho hoàng thượng, vẻ mặt đầy lo lắng.

Trời vẫn chưa sáng, quan viên đã lần lượt tiến cung chuẩn bị lâm triều. Tuy rằng Tần Ca không thượng triều nhưng bầu không khí ở trên điện vẫn có một chút khẩn trương. Tần Ca cũng không phải mỗi ngày đều lâm triều, mặc dù có việc nhưng hắn phần lớn đều xử lý ở Đông Noãn Các hoặc Tây Noãn Các. Trừ phi gặp phải chuyện đại sự cần thương thảo với quần thần thì hắn mới thượng triều. Hôm nay hắn vốn muốn thượng triều, bất quá có một chút việc làm cho hắn không vui, hắn đương nhiên có lý do thoái thác.

Sau khi hướng nghị chấm dứt, có người cảm thấy bất an, có người giả vờ vô sự, cũng có người muốn gặp hoàng thượng. Bất quá sáng sớm Tần Ca đã hạ chỉ, hôm nay hắn không muốn gặp bất kỳ ai. Năm vị đại thần ở Kỳ Lân Các sau khi nghỉ ngơi một chút thì lại tiếp tục vì hoàng thượng mà san sẻ sự vụ, còn Tần Ca thì đang bí mật thương nghị quốc sự với thái sư Lâm Giáp ở Cát Xuân Hiên.

“Hoàng Thượng, lão thần nhất định không phụ lòng ủy thác của Hoàng Thượng.”

“Trẫm thập phần rõ ràng thái độ làm người của thái sư, chuyện này trẫm cũng chỉ có thể phó thác cho ngài.”

“Lão thần hổ thẹn.”

“Trẫm chờ tin tức của thái sư.”

“Lão thần xin cáo lui.”

Nhận được mật lệnh, Lâm Giáp lặng lẽ ly khai Cát Xuân Hiên, Tần Ca dựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Hắn tính thừa dịp nạn tuyết lần này để chỉnh lý bọn tham quan ô lại trong triều một phen. Tham quan không trừ thì quốc gia sẽ bất ổn. Tâm tư đột nhiên siết chặt, Tần Ca mở mắt ra, ba năm giữ đạo hiếu tựa hồ trôi qua rất nhanh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.11.2016, 14:38
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.02.2016, 13:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 2157
Được thanks: 2126 lần
Điểm: 9.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Trầm nịch - Neleta - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 2:

Đứng phía trên tường thành Lương Châu, sắc mặt của Ngũ Tử Ngang ngưng trọng, biên giới Lương Châu có vài huyện cũng gặp nạn tuyết, nhưng tổn thất không lớn, hơn nữa lương thực sung túc, nên dân bị nạn cũng được an bài ổn thỏa. Chẳng qua nghe nói Thanh Hóa, Cao Đường, Tứ Phi, ba tỉnh gặp phải tai họa nghiêm trọng, ngay cả kinh thành cũng bị ảnh hưởng. Không biết lương thảo ở kinh thành có đầy đủ hay không, đã vận chuyển đến ba tỉnh hay chưa, hoàng thượng sẽ giống như dĩ vãng, sẽ không mở miệng yêu cầu hắn?

“Vương gia, sắp đến tân niên, vì sao người không cao hứng a?” Một vị lão binh ở trên tường thành nghi vấn. Lương Vương Ngũ Tử Ngang yêu dân như con, được dân chúng thành Lương Châu kính mến, cho dù là binh sĩ tầm thường cũng có thể nói chuyện với hắn.

Ngũ Tử Ngang đáp lại, “Có vài địa phương đang gặp phải nạn tuyết, nghĩ đến dân chúng nơi đó đang chịu khổ, ta thập phần bất an.”

“Vương gia có tấm lòng Bồ Tát. Chúng ta có thể gặp được Vương gia là phúc đức mấy đời. Có Hoàng Thượng, Vương gia không cần bận tâm, Hoàng Thượng chắc chắn sẽ nghĩ ra biện pháp.”

Chính là vì vậy nên hắn mới càng lo lắng. Ngũ Tử Ngang chỉ mỉm cười, ân cần thăm hỏi vị lão binh vài câu rồi đi xuống tường thành. Thôi, nếu hoàng thượng không lên tiếng thì hắn sẽ lên tiếng.

Người hầu Ngũ Hiến thấy Vương gia đi xuống liền lập tức dắt xe ngựa đến, đưa qua noãn lô. Tuy rằng nhiều ngày qua thành Lương Châu vẫn chưa có tuyết rơi, nhưng thời tiết thật sự rất lạnh. Lên xe ngựa, Ngũ Tử Ngang nói, “Ngũ Hiến, trực tiếp quay về Vương phủ.”

Ngũ Hiến vội vàng nhắc nhở, “Vương gia, người không đi chọn túi phúc cho cô nãi nãi sao?”

Ngũ Tử Ngang nói, “Ngũ Hiến, ngươi đến Thọ Lộc Đường chọn giúp cho ta một cái. Ngũ Hoán, ngươi đánh xe.”

“Dạ.” Thị vệ thống lĩnh Vương phủ kiêm thị vệ bên cạnh Ngũ Tử Ngang – Ngũ Hoán không nói hai lời liền thả Ngũ Hiến xuống dưới, rồi nhảy lên xe ngựa.

Ngũ Hiến bất đắc dĩ nói, “Được rồi Vương gia. Bất quá nếu cô nãi nãi có hỏi thì Vương gia cũng đừng nói là ta chọn.”

“Biết rồi, ngươi mau đi đi.” Phất tay xua đuổi Ngũ Hiến, Ngũ Tử Ngang làm cho Ngũ Hoán đánh xe. fynnz.wordpress.com

Xe ngựa rất nhanh chạy về hướng Vương phủ, Ngũ Hiến xoa xoa cái mũi đã đông lạnh, rồi lẩm bẩm, “Vương phi còn chưa vào cửa mà Vương gia vội vàng hồi phủ để làm gì?” (ý là chưa lấy Vương phi)

Trở lại Vương phủ, quản gia Ngũ Huyền đã đứng chờ ở bên ngoài. Ngũ Tử Ngang vừa xuống xe thì Ngũ Huyền liền nhanh chóng tiến lên, “Vương gia, Tiếu Thọ Tiếu đại nhân đến đây, đang ở sảnh đường, bảo rằng có mang theo ý chỉ của Hoàng Thượng.”

“Cái gì?” Ngũ Tử Ngang có một chút giật mình, hắn nhanh chóng đi vào trong phủ, vội vàng hỏi, “Chỉ có một mình hắn đến đây?”

“Dạ, Tiếu đại nhân chỉ dẫn theo hai gã thị vệ trong kinh, xem ra là vội vàng chạy đến.”

Chẳng lẽ tình hình thiên tai vượt quá dự đoán của hắn? Ngũ Tử Ngang cau mày một chút, bước nhanh vào sảnh đường.

“Vương gia.”

“Tiếu đại nhân. Không biết ngài đến đây, không có tiếp đón từ xa.”

“Hạ quan vội vàng đến đây mà chưa kịp báo trước, mong Vương gia chớ trách.”

Hai người vừa thấy mặt là hàn huyên, tiếp theo Tiếu Thọ lập tức nói, “Hạ quan lần này tiến đến là phụng ý chỉ của Hoàng Thượng. Hoàng Thượng phái thần giao cho Vương gia phong thư này, thỉnh Vương gia xem qua.” Nói xong, Tiếu Thọ lấy phong thư của Hoàng Thượng từ trong vạt y bào, Ngũ Tử Ngang lập tức nhận lấy rồi mở ra.

Tử Ngang:

Chắc ngươi đã nghe thấy nạn tuyết, trẫm không nhiều lời. Nước xa không cứu được lửa gần, Lương Châu cách Cao Đường không xa, trẫm hy vọng ngươi có thể trước tiên đem lương thảo và nhân thủ từ Lương Châu cứu giúp Cao Đường. Trẫm phái Tiếu khanh trợ giúp ngươi, ngân lượng sử dụng cho qua nạn tuyết thì trẫm nhất định sẽ bù lại cho ngươi.

Tần

Ngũ Tử Ngang áp chế sự khó chịu trong lòng, ngẩng đầu nói, “Sau khi biết được nạn tuyết thì ta đã phái người chuẩn bị lương thảo, chờ Hoàng Thượng hạ chỉ. Hiện tại ta lập tức bố trí nhân thủ vận chuyển lương thảo đến Cao Đường.”

“Thật tốt quá!” Tiếu Thọ vừa nghe xong thì phi thường kinh hỉ, “Nghe nói Lương Vương là người hiểu rõ Hoàng Thượng nhất, hạ quan vẫn chưa tin, hiện tại thì hạ quan thật sự tin tưởng.”

Ngũ Tử Ngang mỉm cười nhưng trong lòng lại cười khổ, nếu không phải bất đắc dĩ thì hoàng thượng sẽ không viết phong thư này cho hắn. fynnz.wordpress.com

Từ giữa trưa đến chiều tối, Ngũ Tử Ngang chỉ ăn một cái bánh bao. Hắn tự mình giám sát việc chuẩn bị vận chuyển lương thảo đến Cao Đường, cũng phái một ngàn binh sĩ áp giải. Tiếu Thọ mấy ngày liền bôn ba chạy đến đây, Ngũ Tử Ngang khuyên can mãi thì Tiếu Thọ mới chịu vào phòng nghỉ ngơi, những chuyện còn lại đều do hắn tự phụ trách.

Đến khi Ngũ Tử Hoa từ bên ngoài chạy về phủ thì mới phát hiện đèn đuốc trong phòng vẫn sáng trưng, kẻ đến người đi. Hỏi một chút thì mới biết đại ca muốn vận chuyển lương thảo đến Cao Đường. Ngũ Tử Hoa đi đến thư phòng của đại ca rồi gõ cửa.

Ngũ Tử Ngang ngẩng đầu lên, “Tam đệ? Ngươi đã về.”

“Ân, ngủ bên ngoài không quen, sau khi ta đàm phán xong xuôi liền quay trở về.” Vẫn chưa kịp đặt hành nang xuống ghế thì Ngũ Tử Hoa đã đi đến bên cạnh đại ca, “Hoàng Thượng hạ chỉ để cho người vận chuyển lương thảo đến Cao Đường?”

“Ngươi biết rồi sao?” Ngũ Tử Ngang tiếp tục phê duyệt văn kiện, “Cao Đường gần với Lương Châu, từ Lương Châu vận chuyển lương thảo sang đó là thích hợp nhất. Ngươi vẫn chưa dùng bữa, bảo Ngũ Huyền chuẩn bị vài món cho ngươi ăn đi. Cô nãi nãi sáng nay còn hỏi bao giờ thì ngươi trở về, sớm mai thức dậy nhớ thỉnh an lão nhân gia nàng.”

Ngũ Tử Hoa chẳng những không đi mà ngược lại còn ngồi xuống bên cạnh Ngũ Tử Ngang, “Đại ca, trước kia Hoàng Thượng không quen gặp phải chuyện gì cũng hướng đến ngươi để ủy thác, lần này vì sao lại đột nhiên làm như vậy?”

Ngũ Tử Ngang dừng bút lại một chút rồi mới viết tiếp, đồng thời cũng lên tiếng, “Có thể là vì Lương Châu gần với Cao Đường. Ngươi đừng hoài nghi tâm tư của Hoàng Thượng, vừa vặn ta đã sớm chuẩn bị lương thảo, bằng không lần này chắc chắn luống cuống chân tay một phen.”

Ngũ Tử Hoa vẫn không có ý muốn rời đi, mà lại nói, “Đại ca, có khi nào là Hoàng Thượng muốn thử một lần hay không?”

Ngũ Tử Ngang sửng sốt, “Thử cái gì?”

Sắc mặt của Ngữ Tử Hoa trở nên nghiêm trọng, “Sau khi Tiên Hoàng và phụ thân qua đời, trong triều càng lúc càng nhiều ý kiến muốn tước vương. Đại ca, sau khi chúng ta đến Lương Châu, Hoàng Thượng chẳng những chưa bao giờ triệu ngươi hồi kinh, ngay cả một phong thư cũng không viết cho ngươi. Thậm chí trong triều xảy ra chuyện mà Hoàng Thượng cũng không thăm hỏi ý tứ của ngươi, giống như Lương Vương ngươi không hề tồn tại. Ngay cả tất niên ngày hội, một chút ban ân thăm hỏi cũng không có. Ý tứ của Hoàng Thượng chẳng phải đã rất rõ hay sao? Sở dĩ không động thủ có lẽ là vì vướng bận Tiên Hoàng, cũng có lẽ là bận tâm giao tình trước kia với ngươi. Lần này Hoàng Thượng đột nhiên mở miệng nhờ ngươi, chẳng lẽ không phải là muốn thử ngươi hay sao?” fynnz.wordpress.com

Vẻ mặt ôn hòa của Ngũ Tử Ngang cũng trở nên nghiêm túc, hắn trầm giọng, “Cho dù là thử thì thế nào? Tam đệ, Vinh quang của Ngũ gia là do phụ thân dùng mạng của hắn để đối lấy, đó là Tiên Hoàng cảm động công lao của phụ thân mà ban cho. Nếu Hoàng Thượng muốn thu hồi thì cũng hợp tình hợp lý. Hoàng Thượng ba năm nay chưa từng hạ chỉ để ta hồi kinh, nhưng ta hằng năm đều hồi kinh hai ba lần, Hoàng Thượng cần gì phải hạ chỉ? Nếu Hoàng Thượng hạ chỉ không cho ta hồi kinh thì mới chứng minh Hoàng Thượng bất mãn với Ngũ gia. Ta và Hoàng Thượng quen biết đã nhiều năm, ta hiểu Hoàng Thượng rất rõ, sau này không được ở trước mặt ta mà nói những lời như vậy, lần này xem như ngươi tuổi nhỏ không hiểu chuyện.”

“Đại ca!” Ngũ Tử Hoa nóng nảy, “Ngươi có nghĩ đến hay không, cái ngày mà Ngũ gia bị tước Vương có lẽ chính là ngày cả nhà gặp nạn. Từ xưa đến nay những chuyện như vậy cũng không hề thiếu. Ngươi hiểu rõ Hoàng Thượng là lúc Hoàng Thượng chưa đăng cơ, gần vua như gần hổ, Hoàng Thượng muốn giết ngươi, chẳng lẽ còn bận tâm giao tình dĩ vãng hay sao?”

Ngũ Tử Ngang có vẻ nổi giận, “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Chẳng lẽ ngươi muốn ta làm ra chuyện đại nghịch bất đạo hay sao?”

Thấy đại ca tức giận, Ngũ Tử Hoa cố trấn tĩnh một chút rồi thấp giọng lên tiếng, “Đại ca, ta không phải muốn ngươi làm ra chuyện đại nghịch bất đạo. Ta chỉ là….ta chỉ cảm thấy chúng ta không thể ngồi yên chờ chết, phải phòng ngừa chu đáo mới đúng. Thừa dịp Hoàng Thượng còn nhớ giao tình với ngươi, thì ngươi nên nghĩ cho chính mình, tìm đường lui cho Ngũ gia. Nếu có một ngày Hoàng Thượng thật sự tước Vương, chúng ta cũng không đến mức bị giậu đổ bìm leo.”

Ánh mắt của Ngũ Tử Ngang trở nên rét lạnh, “ Ngươi muốn đường lui như thế nào?”

Ngũ Tử Hoa đột nhiên lặng lẽ cười hai tiếng, kề sát vào tai của Ngũ Tử Ngang, “Đầu tiên đại ca phải thú tiểu thư Liễu gia, chúng ta sẽ có Liễu gia chống đỡ, rồi sau đó đại ca lợi dụng giao tình giữa ngươi và Hoàng Thượng để cho chúng ta có thể nhúng tay vào sinh ý của quan gia, như vậy cho dù sau này Hoàng Thượng có tước vương thì chúng ta cũng sẽ không bị chặt đứt đường lui.”

Ngũ Tử Ngang đẩy tam đệ ra, “Chuyện này ta đã nói với ngươi, sinh tiền phụ thân đã không thích việc ngươi theo thương nghiệp, nhưng ngươi cố ý muốn làm, ta là đại ca cũng phó mặc cho ngươi. Nhưng việc sinh ý của quan gia thì ta sẽ không giúp ngươi, nếu ngươi dựa vào bản lĩnh của mình mà lấy được thì ta cũng sẽ không ngăn cản, hết thảy là tùy vào bản thân của ngươi. Còn chuyện hôn sự của ta và Liễu Song, tang kỳ của cha vẫn chưa mãn hạn, hiện tại ta tạm thời không muốn nghĩ đến.”

“Đại ca!” Ngũ Tử Hoa nghe xong thì rất bất mãn.

Ngũ Tử Ngang chỉ ra ngoài cửa, “Trễ nhất là tối nay phải đem toàn bộ lương thảo vận chuyển ra ngoài, ta còn rất nhiều chuyện phải làm.” Ý tứ chính là muốn Ngũ Tử Hoa rời đi.

Đại ca đã muốn đuổi người, Ngũ Tử Hoa đành phải rời đi, bất quá trước khi đi thì hắn lại nhắc nhở, “Đại ca, tiểu thư Liễu gia đã quá hai mươi, ngươi cũng không thể tiếp tục kéo dài.”

“Ta biết.” Đáp lại một câu, Ngũ Tử Ngang không hề ngẩng đầu, mà chỉ vùi đầu vào công vụ.

“Ai…” Thấy đại ca căn bản không lắng nghe, Ngũ Tử Hoa lắc đầu ly khai, tâm tình trở nên nặng nề. Hắn không phải nói đùa, đại ca trung thành với Hoàng Thượng, nhưng người khác lại không nghĩ như thế, sớm hay muộn cũng có một ngày Ngũ gia sẽ lâm vào thảm cảnh tai ương ngập đầu. Nhị ca hành xử bí ẩn, đại ca lại trung thành một cách ngu muội, xem ra Ngũ gia sau này chỉ có thể dựa vào hắn. Cảm giác áp lực gánh trên vai thật sự nặng nề, Ngũ Tử Hoa cũng không muốn dùng bữa, mà trực tiếp quay trở về phòng để suy nghĩ đường lui.

Sau khi Ngũ Tử Hoa rời đi, Ngũ Tử Ngang lại ngẩn người. Từ trong lòng lấy ra thư tín của Hoàng Thượng. Nét chữ quen thuộc, ngôn ngữ quen thuộc, còn có lạc khoản quen thuộc. (lạc khoản = phần đề tên trên thư)

Khi tám tuổi, hắn được Tiên Hoàng triệu vào cung, khi đó vẫn là thị độc của hoàng tử Tần Ca. Mười một tuổi, thái tử Tần Du qua đời vì bệnh nặng, hoàng thượng trở thành thái tử, thân phận của hắn cũng hơn một chút – cận thị của thái tử. Mười sáu tuổi phụ thân được phong Vương, hắn bị ở lại trong cung làm chất tử, gọi là chất tử nhưng trên thực tế quan hệ giữa hắn và hoàng thượng không có gì thay đổi, duy nhất thay đổi chính là hắn ở lại hoàng cung lâu dài, ở trong Đông cung của hoàng thượng, cùng hoàng thượng sớm chiều làm bạn. (độc thị = chức quan đọc và giảng sách cho hoàng thượng; cận thị = người kề cận của hoàng thượng; chất tử = con tin)

Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Nếu có một ngày hoàng thượng muốn ban thưởng cái chết cho hắn, cũng chính là vì sự tồn tại của hắn gây trở ngại cho hoàng thượng, có chết cũng phải làm. Hắn không phải không cảm giác ba năm nay hoàng thượng lạnh lùng đối với hắn, từ lâu hắn đã chuẩn bị tốt có một ngày bị tước vương, bị ban thưởng cái chết. Nhưng hắn hiểu hoàng thượng, cho dù hoàng thượng có giết hắn thì cũng sẽ bảo toàn tánh mạng của những người khác trong Ngũ gia.

Cẩn thận cất vào thư tín, Ngũ Tử Ngang mỉm cười, tĩnh tâm để chuyên chú thi hành công vụ. Cuối cùng cũng có một việc mà hắn có thể giúp hoàng thượng, hắn nhất định phải làm cho tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 138 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoài Thuu, Leslie Juan, nguyễn hằng123, Ngô Yến và 42 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.