Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Đại giá quý phi - Nãi Chủy Ma Qủy Ngư

 
Có bài mới 15.11.2016, 15:38
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 5883
Được thanks: 7312 lần
Điểm: 3.92
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Đại giá quý phi - Nãi Chủy Ma Qủy Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đại giá quý phi

Tác giả: Nãi Chủy Ma Qủy Ngư

Editor: Gfeden/ Xuân Miên

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại,...

Số chương: 70c + 4 pn

Tình trạng: Full

Nguồn: https://gfeden.wordpress.com


Vì hạnh phúc của chụy,

y đã thay chụy gả vào trong hoàng cung đại viện.

Vốn tưởng rằng miễn là y thấp giọng,

hoàng đế sẽ không phải chú ý đến y,

chờ thời cơ chín muồi rồi y có thể kim thiền thoát xác.

Ai ngờ, hoàng đế này không chỉ hàng đêm tìm y,

ngay cả ban ngày sau khi lâm triều cũng đeo dính ở nơi này của y.

Đây rốt cuộc là vì sao a?

Là hắn phát hiện được điều gì đó hay là đang dò xét cái gì?

Bằng không hậu cung ba nghìn,

Vì sao chỉ mỗi mình mình không chớp mắt đã vừa ý hắn?

Phi tử này của hắn thực ~ đặc biệt,

Kẻ khác luôn chỉ mong sao được sủng ái của hắn,

Nàng lại lúc nào cũng đưa trẫm hướng ngoài cửa mà đẩy,

Là sức quyến rũ của hắn giảm xuống sao?

Hay là nàng trong lòng đã có kẻ khác?

Trời ạ! Nguyên lai ~ cũng không phải!


Mục lục

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2
Ngoại truyện 3
Ngoại truyện 4



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: Alpha, Ngọc Hân
Có bài mới 15.11.2016, 15:40
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 5883
Được thanks: 7312 lần
Điểm: 3.92
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đại giá quý phi - Nải Chủy Ma Qủy Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Đổ chú

“Cái… Cái gì?” Một tiếng rống kinh hoàng đầy căm phẫn làm chấn động nóc nhà Lí phủ Hộ bộ thị lang Lí Vệ Đình khiến cho cả ngói xanh cũng rung lên cành cạch, rốt cuộc có hai ba miếng vì “Ý chí không vững” mà từ nóc nhà rụng xuống, hoa hoa lệ lệ kết thúc sứ mạng che mưa cản gió của chúng.

“A… Ha… Cái đó… Lan,” Lí Vệ Đình rất không tiến bộ mà trốn ở sau lưng thê tử, “Con nghe vi phụ nói đi!”

“Nói? Nói cái gì? Nói cha bởi vì số tiền đánh cược mà mất toi hạnh phúc của cả đời con gái người ta?” Lí Tĩnh Lan chỉ nhìn thấy vẻn vẹn mỗi cái đầu của phụ thân lòi ra, nghiến răng nghiến lợi chất vấn, nàng thề, nếu người trước mặt này không phải là phụ thân của nàng, nàng thật muốn chém hắn ra thành một trăm tám mươi khúc!

“Không nghiêm trọng như vậy chứ?” Lí Vệ Đình lầm bầm, “Lan, nói thế nào con cũng đã lớn đầu rồi, những người tới tận nhà cầu thân thì ai con cũng gai mắt, còn như vậy nữa con sẽ thành bà cô già gả không được!”

“Ai nói con sẽ gả không được! Con…” Lí Tĩnh Lan tùy tiện giơ bình hoa bên cạnh lên, nhưng sau đó trông thấy mẫu thân lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, lại không cam lòng mà để xuống, tuy biết rõ mẫu thân hơn phân nửa là giả vờ, nhưng là chống cự không lại nét mặt khổ sở đó của mẫu thân. “Dù thế nào cũng… Con không muốn đi làm phi tần của cái lão hoàng đế đó!”

“Đương kim Thánh Thượng chính là một chút cũng không phải lão a, tháng trước mới qua tuổi đôi mươi, cho nên các thần tử dưới tay ngài đây mới cuống cuồng thay ngài tuyển phi tần như vậy. Cùng tiến cung với tỷ còn có Tam tiểu thư nhà Vệ Thượng thư, Tứ tôn nữ(1) của Tần Thừa tướng và một vị công chúa nước láng giềng. Nghe nói ba nàng ấy đều là những xử nữ xinh đẹp như thiên tiên, cầm kỳ thi họa, nữ công gia chánh, mọi thứ đều tinh thông. Đối với tướng mạo bình thường, cầm kỳ thi họa, nữ công gia chánh dốt đặc cán mai là Lan mà nói, có thể vào cung là đã có số may mắn cực lớn rồi, tỷ còn oán trách cái gì?” Người nói chuyện nhàn nhã tựa ở trên khung cửa, một cái đầu tóc thật dài tùy ý cài lên ở sau người, hai lọn buông xuống trên trán, dung mạo mặc dù không xuất sắc, nhưng khiến cho người ta có một loại cảm giác rất thoải mái. Y còn có khuôn mặt giống hệt Lí Tĩnh Lan, chỉ khác nhau ở khí chất, hơn nữa cả người y là một bộ nam trang.

Lí Tĩnh Lan quay đầu, căm tức nhìn kẻ kia trưng ra cái gương mặt giống hệt mình, “Nói ta tướng mạo bình thường? Vậy đệ chẳng phải cũng thế? Hơn nữa, điều này có thể trách ta sao? Ai bảo cha chúng ta khó coi  dữ vậy!”

“Lan, không được bất kính với cha!”

“Hừ!” Lí Tĩnh Lan trừng mắt liếc phụ thân một cái, người đứng ở phía sau vẫn một bộ mặt ngây ngô cười, “Người ấy mà có chỗ đáng tôn kính a!” Lí Tĩnh Lan nói thầm. “Dù sao con cũng sẽ không tiến cung, phụ thân đại nhân nên đi thoái thác và từ bỏ tiền đặt cược của Ngụy vương gia đi! Nếu các người cứng rắn muốn bức con, đừng trách con bỏ nhà ra đi!” Nói xong, Lí Tĩnh Lan định rời đại sảnh.

“Tại sao?”

“Cái gì mà tại sao?”

“Lan trước kia không phải rất muốn tiến cung sao? Vì cái gì hiện tại có cơ hội xong lại muốn cự tuyệt a?”

Lí Tĩnh Lan ngẩn người, liền tức thì vung tay qua đầu, “Cái đó bất quá là hồi nhỏ hiếu kỳ thôi, nữ nhân tiến cung có mấy người là có kết cục tốt đẹp a? Chẵng lẽ Tĩnh muốn ta cũng giống như những người đó sao?”

Lí Tĩnh Lam không trả lời, chỉ là như có điều suy nghĩ mà nhìn nàng, nàng nói đúng không sai, nữ nhân tiến cung quả thực không mấy người có kết cục tốt, nhưng vì cớ gì Lan trong chớp mắt kia lại khổ tâm? Chẳng lẽ là…

Lí Tĩnh Lan đóng cửa khuê phòng, từ trong ngực lấy ra một phiến lá bằng bạc, nhẹ nhàng mà vuốt ve, “Ngân Diệp(2) a Ngân Diệp, huynh thật đúng là người cũng như tên, chung quy là một kẻ lạnh như tiền.”

“Quả nhiên mà!”

Lí Tĩnh Lan bất thình lình quay đầu lại, trông thấy Lí Tĩnh Lam ngồi ở trước cửa sổ phòng nàng, “Tĩnh! Đệ như thế nào lại dám tùy tiện vào khuê phòng của cô nương ta?”

“Đệ gõ cửa nhiều lần rồi, nhưng hình như tỷ không có nghe thấy.” Lí Tĩnh Lam xét kỹ biểu tình trên gương mặt y, “Phụ thân sai đệ sang đây nói cho tỷ biết một tiếng, từ hôm nay trở đi tỷ không được phép ra khỏi phòng một bước, cho đến ngày kiệu trong cung đến trước cửa.”

Sắc mặt Lí Tĩnh Lan thật sự thay đổi thành trắng bệch, một đôi mắt to tức khắc tràn ngập lệ, đôi môi run rẩy, vẻ mặt hoảng sợ, “Phụ thân… Phụ thân như thế nào lại có thể đối xử với ta như vậy!”

Lí Tĩnh Lam nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ đến trước mặt nàng, đưa nàng nhẹ nhàng ôm vào trong lòng, “Lan, có một số việc không thể thay đổi được, tỷ nên chấp nhận.”

“Không! Ta không chấp nhận được, cha… Cha chưa từng đối xử với ta thế này!” Lí Tĩnh Lan khóc không thành tiếng mà nói.

“Lan ngốc,” Lí Tĩnh Lam cười khẽ, “Cha đương nhiên sẽ không đối với tỷ như vậy, cha đã đến Ngụy vương phủ, tin chắc sẽ mang về tin tốt.”

“Đệ…” Lí Tĩnh Lan nháy mắt ngừng lệ, kinh ngạc đến ngây người mà nhìn y, nửa ngày mới lấy lại được tinh thần, “Đáng hận! Đệ dám gạt ta!”

“Không lừa tỷ thì sao có thể biết được việc này a?” Lí Tĩnh Lam đem chiếc lá bạc cầm trong tay giơ lên cao, không cho nàng đoạt lấy, “Nguyên lai Lan yêu thích chính là tiểu tử này a? Hắn biết không?”

Lí Tĩnh Lan gục đầu xuống, “Rõ lại như thế a? Hắn căn bản là không có khả năng yêu ta.”

“Phải không? Nghe nói hắn trước kia là hoàng tử của Ngạc Uyển quốc! Xem ra Lan nhất định là vô duyên với chức hoàng hậu rồi!”

“Tĩnh đang chê cười ta sao?”

“Không, đệ chỉ là muốn nói cho tỷ biết, yêu thích thứ gì thì phải nỗ lực đạt lấy, mặc dù có đôi khi nỗ lực rồi cũng không chắc có thể lấy được, nhưng tối thiểu chúng ta đã không còn nuối tiếc, tỷ nói có đúng không, Lan?”

“Ta…”

“Còn hơn ở chỗ này khổ sở chờ đợi, không bằng chính mình đi thực hiện.” Lí Tĩnh Lam đứng dậy nhảy lên bậc cửa sổ, “Lan của chúng ta và các cô nương thế thường khác nhau chính là, nàng dám yêu dám hận, đúng không? Lan?” Tặng nàng một nụ cười khích lệ, Lí Tĩnh Lam phóng đi.

Lí Tĩnh Lan cầm chiếc lá bạc kia đặt trên bàn cùng với tờ giấy nhỏ: căn miếu đổ nát của Thành Đông.

Tĩnh… đã sớm biết sao?

Đêm khuya, người của Lý phủ đều đã đi vào giấc mộng.

Lí Tĩnh Lan thổi ngọn nến, ngồi im ở phía trước cửa sổ, ngẫm nghĩ lời Tĩnh nói lúc ban ngày. Cuối cùng, nàng đứng dậy lấy chút đồ nữ trang, đem lá thư đã viết từ lâu lưu tại trên bàn…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.11.2016, 15:42
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 5883
Được thanks: 7312 lần
Điểm: 3.92
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đại giá quý phi - Nải Chủy Ma Qủy Ngư - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Nhập cung tiền dạ

“Xoảng” một tiếng, Lí Vệ Đình nhân lúc kích động đã ném vỡ chén trà trong tay, trong đại sảnh yên tĩnh phát ra tiếng vọng lanh lảnh, nhưng cũng không có ai chú ý đến, mọi người đều kinh ngạc nhìn vị tiểu thư Lí gia đang đứng giữa đại sảnh, hay phải nói là – công tử Lí gia?

“Con… nói cái gì? Lặp lại lần nữa?” Lí Vệ Đình hỏi.

“Con nói Lan đã đi rồi, con là Tĩnh, cha.”

Trái ngược với phụ thân và mẫu thân cùng bọn hạ nhân vẻ mặt kinh hoàng, Lí Tĩnh Lam lại lộ ra vẻ bình tĩnh lạ thường. Rút thắt lưng bên hông, tháo xuống nữ trang toàn thân, từ trong áo lót lấy ra hai cái túi vải tròn, vạt áo trước mở rộng để lộ bộ ngực trắng như tuyết nhưng bằng phẳng.

“Con… này… này đến cùng là chuyện gì đã xảy ra?” Lí Vệ Đình vỗ bàn, sắc mặt đỏ lên, giận dữ trừng mắt quát bọn hạ nhân: “Ta không phải muốn các ngươi theo sát tiểu thư sao? Như thế nào y lại biến mất mà không một ai phát giác?”

“Cha, Lan là con thả đi, người đừng trách bọn hạ nhân.” Lí Tĩnh Lam nói: “Trước đó người không nên ưng thuận tiền đặt cược của Ngụy vương gia, người không biết, Lan nghe được người muốn đem tỷ nhốt lại thì khóc thương tâm đến cỡ nào đâu, chẳng lẽ người muốn Lan hận người cả đời sao?”

“Con…” Lí Vệ Đình tức giận đến cởi giày muốn đập bể đầu y, nhưng nhìn thấy khuôn mặt kia thì trong lòng lại dâng lên một trận yêu thương và áy náy, chán chường đem giày ném ở trên đất, Lí Vệ Đình dường như thoáng cái đã già đi mười mấy tuổi, “Ai bảo Ngụy lão đầu sẽ mà thỉnh giáo kì nghệ(*) tới con? Ta như thế nào lại cam lòng đối với Lan như vậy? Nhưng Hoàng Thượng đã hạ thánh chỉ, con bảo ta phải làm sao bây giờ? Hiện tại nói đón lại biết dùng cái gì? Ngày mai trong cung sẽ nhận người, con bảo ta đi nơi nào chuẩn bị một nữ nhân cho bọn hắn hả? Tội khi quân, đấy chính là phải rơi đầu!”

“Ha ha,” Lí phu nhân cười ra tiếng, đứng dậy nhặt chiếc giày trên đất mang vào cho phu quân, “Mọi người đều nói hiểu con không ai bằng cha, người lại một chút cũng không hiểu con của mình, Tĩnh từ nhỏ đã không phải là một đứa bé làm chuyện lỗ mãng, nó nhất định đã có đối sách, đúng hay không? Tĩnh?”

“Đúng vậy, thưa mẹ.” Lí Tĩnh Lam nhận lấy áo choàng hạ nhân đưa tới, khoác vào, nói ra kế hoạch của mình. Chính là trong khoảng thời gian nửa năm, chắn hẳn sẽ không phạm sai lầm nào chứ?

Tại hoàng cung, một đội cấm vệ quân nghiêm ngặt đi tuần. Trong ngự phòng vẫn như cũ đèn đuốc sáng trưng, vị hoàng đế trẻ tuổi Long Ngự Thiên đang vùi đầu giữa đống tấu chương cao vài thước ở trên bàn.

Chợt nghe nơi nào đó trong phòng truyền đến một tràng tiếng ngáy.

Long Ngự Thiên ném bút son trên tay xuống, nhìn xà nhà, “Nguyệt, tiếng ngáy của ngươi ồn ào đến trẫm.”

Một đạo bóng trắng từ trên xà nhà nhẹ nhàng xuống tới, quỳ một gối mà chắp tay: “Cổ Nguyệt tham kiến Hoàng Thượng.”

“Đứng lên đi.” Long Ngự Thiên uể oải nằm dài trên long ỷ, “Cấm vệ quân có đúng hay không nên thay đổi? Như vậy lại không người nào phát giác ra ngươi lẻn vào, mà ngươi còn mặc một bộ bạch y nữa.”

“Thưa đúng, thần ngày mai liền tăng cường huấn luyện bọn họ.”

“Không sao, cũng không cần gấp như vậy, ngươi nghỉ ngơi trước vài ngày rồi nói sau.” Long Ngự Thiên thuận tay cầm lấy một món trái cây trong mâm hoa quả ném cho hắn, chính mình cũng cầm một trái cắn một phát hỏi: “Chuyện trẫm sai ngươi điều tra thế nào rồi?”

“Quả không ngoài Hoàng Thượng dự đoán, Khiêm vương gia chủ động xin điều về biên cương quả nhiên là trong lòng muốn làm loạn.” Cổ Nguyệt từ trong ngực lấy ra một bao phong thư đưa cho hắn.

Long Ngự Thiên hai mắt xem, đem nó đặt ở trên ngọn nến, chốc lát, ngọn lửa nuốt chửng trang giấy, thiếu chút nữa đốt tới ngón tay hắn. “Phái người nghiêm ngặt theo dõi hắn.”

“Chỉ là theo dõi thôi sao? Mấy thứ này cũng đủ để buộc tội rồi.”

“Hô ~” Thở một hơi thật dài, trong mắt Long Ngự Thiên hiện lên vẻ cô đơn, lập tức liền bị che đi, “Hắn như thế nào cũng là ca ca của trẫm, trẫm không muốn đuổi cùng giết tận hắn.”

“Ha ha, Hoàng Thượng thật đúng là nhân từ mà!”

“Nhân từ sao?”

Hắn có thật sự nhân từ không? Hắn thân là Ngũ hoàng tử, vì để đạt được ngôi vị này đã lợi dụng hãm hại biết bao nhiêu huynh đệ? Nhưng chính xác sau khi đạt được rồi lại như thế nào a? Hắn mất đi càng nhiều…

“Nguyệt, ngươi có sợ trẫm không?”

Cổ Nguyệt tinh tế, lập tức nở nụ cười, “Hoàng Thượng sẽ giết thần sao?”

“Sẽ không, cho dù ngươi có phản bội trẫm, trẫm cũng sẽ không giết ngươi.”

“Cổ Nguyệt này không phải là sợ Hoàng Thượng, Hoàng Thượng nên biết, Cổ Nguyệt cái gì cũng không sợ, chỉ có sợ chết.”

Hoàng đế trẻ tuổi nở nụ cười, nụ cười rất nhẹ nhàng rất trong sáng, giống như đứa trẻ được tặng cho bảo vật.

Căn miếu đổ nát của Thành Đông.

Ngân Diệp nhìn nữ tử đang ngủ say bên cạnh mình, nhẹ nhàng lướt qua gương mặt nàng, lấy ra một mảnh lá cây cắt đứt dây thừng cột vào tay hai người. Mở cửa phòng, phi thân rời đi.

Thực xin lỗi, nàng cho ta tình yêu, ta không thể… Trọn kiếp này, Ngân Diệp ta, đã định là một kẻ phụ lòng người…

Đêm đã khuya, mây đen che kín ánh trăng.

Lí Tĩnh Lam đứng trước cửa sổ, để mặc gió mát lùa mái tóc dài của y. Lan, ngày mai đệ sẽ tiến cung rồi, tỷ nhất định… nhất định phải hạnh phúc a, bởi vì đệ đã mang tính mạng của cả nhà ra mà đánh cược giả trang…

***

Tắm rửa sơ qua rồi Cổ Nguyệt cầm khăn sạch lau người, không cầm lòng được mà sờ vào vài vết sẹo đáng sợ trên thân.

Vết sẹo ở sườn thắt lưng kia phải là mười hai tuổi thì lưu lại không? Mẹ hắn là bà vú của Ngũ hoàng tử, hắn và Long Ngự Thiên cùng lớn lên, thuở nhỏ đã được dạy dỗ, Ngũ hoàng tử là trời, tất nhiên, bất luận lúc nào cũng đều phải bảo vệ Ngũ hoàng tử, cho nên năm ấy trong cung có thích khách xông vào, hắn không hề nghĩ ngợi liền lao về phía người, thay người đỡ một đao trí mạng. Có lẽ là mệnh của hắn chưa tuyệt, kẻ kia một phát nhường hắn tránh chỗ hiểm, nên hắn không có chết.

Hai đạo vết thương trên bả vai, là năm ấy mười sáu tuổi sao? Cũng là năm Long Ngự Thiên đăng cơ. Đại hoàng tử vì ngăn cản tân hoàng đăng cơ đã phái sát thủ đột kích Ngũ hoàng tử, hắn đã chiến đấu anh dũng để Long Ngự Thiên được hộ tống ra khỏi cung, hắn lại bị bắt, Đại hoàng tử dùng móc sắt xuyên qua bả vai hắn treo suốt ba ngày ba đêm, chất vấn tăm tích của Ngũ hoàng tử. Hắn lúc ấy thật sự là rất oan ức, bởi vì lúc đó hắn đang chống lại đám sát thủ, có biết Long Ngự Thiên được đưa đến đâu đâu mà nói! Cũng may ngày thứ tư hắn được người ta cứu ra, bằng không hắn thật sự sẽ phải chết thẳng cẳng rồi.

Hoàng Thượng hỏi hắn sợ người không? Kỳ thực là hắn sợ, sợ một ngày nào đó người từ bỏ hắn, vậy so với giết hắn còn làm hắn khó chịu hơn… Bởi vì, trước kia bảo vệ người là vì lòng trung thành, hiện tại… Tâm tình cuối cùng bất tri bất giác giác mà thay đổi, tuy rằng thế thường vốn không cho phép, nhưng, chỉ cần lặng lẽ… lặng lẽ ở bên cạnh người là tốt rồi…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, Sưu tầm, trân lỳ 1996, 반단소년단 và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.