Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

 
Có bài mới 06.01.2017, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 32
Chương 39: Tình cảm

Edit: Trương Phi Yên



Từ lúc kết giao với Thường Nhuận Chi đến giờ, hắn còn cảm thấy có chút không thích hợp.

Lần đầu tiên gặp mặt, là ở Túy Tiên lâu. Hắn đưa lưng về phía nàng và đệ đệ của nàng, nghe nàng và đệ đệ nói chuyện, nghiêm túc giảng đạo lý cũng tốt, nhẹ giọng làm dịu cũng tốt, khi đó hắn chỉ cảm thấy, đó là một nữ nhân có trí tuệ cùng ý tưởng, cũng là một hảo tỷ tỷ yêu thương đệ đệ. Lúc đó, hắn thấy rất thưởng thức đối với nàng, trong lòng có chút hơi hơi rung động, chỉ là rất nhỏ rất nhỏ, nhưng hắn bỏ qua rất nhanh.

Lần thứ hai gặp mặt, là ở trong cung, lúc trước mẫu phi hắn từng sống tại Bích Tỷ viện. Vừa gặp nàng, thân thể thật không tốt, lại theo cấp bậc lễ nghĩa chu đáo chào hỏi hắn, cử chỉ thoả đáng, khi bị kéo vào âm mưu, xem xét thời thế làm ra lựa chọn tốt nhất, để hắn lại một lần nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Hắn biết, nữ tử này là muội muội của ngũ tẩu hắn, ngũ tẩu nàng cũng muốn tác hợp hai người bọn họ.

Từ lúc bắt đầu, hình như hắn muốn quan tâm tới nàng.

Lần thứ ba gặp mặt, là ngày hôm trước, ngoài ý muốn gặp nhau ở trên đường. Hắn cảm thấy bọn họ trò chuyện với nhau thật vui, hắn mời nàng dùng một bữa cơm, nàng đáp ứng sẽ đưa hắn hai bao trà xanh.

Sau khi trở về, lòng hắn liền bắt đầu tràn đầy vui mừng chờ đợi lễ vật của nàng, nghĩ nàng nợ hắn hai bữa cơm, ngóng trông bọn họ lại có thể thêm một lần tiếp xúc. Lại nhiều thêm một lần, rồi sau đó lại nhiều thêm lần nữa...

Lúc nghĩ như vậy, trong lòng hắn sẽ mạnh mẽ xuất hiện cảm giác ngọt ngào.

Hắn muốn đưa nàng đồ vật, lại sợ đưa không hợp thời; càng muốn tiếp cận nàng, lại sợ nàng nhận ra cử chỉ càn rỡ của hắn...

Hắn cảm thấy, cảm giác như vậy mà nói với người khác sẽ bị khinh thường, cho nên ngay cả ngũ ca là người thân cận với hắn, hắn cũng không chịu nói ra.

Sống hai mươi mốt năm, đây là lần đầu hắn lo được lo mất như vậy.

Hắn ẩn ẩn hiểu rõ, hắn đối với nàng là dậy lên vướng bận chi tâm.

Điều này làm cho hắn vui sướng.

Mà lúc hắn nghe nói, nàng lại dây dưa với chồng trước trông khi hai người đã hòa ly, hắn lại cảm thấy ưu sầu, phẫn nộ.

Cảm xúc như vậy, tới mãnh liệt mà không thể bỏ qua.

Hắn không còn giống như thiếu niên lang thuần khiết như giấy trắng, khi đệ đệ của nàng hỏi hắn "Xảy ra chuyện gì", hắn cả kinh tỉnh lại.

Hắn đã xảy ra chuyện gì vậy?

Đúng rồi.

Hắn vui mừng nàng.

Lưu Đồng hắn, vui mừng Thường Nhuận Chi.

Thường Nhuận Chi ngồi dậy, đem một chén trà đưa tới trước mặt Lưu Đồng, nhẹ giọng nói: "Cửu công tử, mời uống trà."

Nàng vẫn tận lực duy trì mỉm cười, nhưng có thể tươi cười của nàng cũng không kéo dài được lâu.

Đến cùng, nàng đã chọc trúng chỗ nào của Cửu hoàng tử á?

Là bởi vì, nàng nhắc tới Phương Sóc Chương sao?

Trong lòng Thường Nhuận Chi có chút không hiểu cùng hốt hoảng, tay bưng trà cũng có chút bất ổn.

Sắc mặt Lưu Đồng trầm xuống đen thui, hốt hoảng quay lại.

Tay hắn nhanh chóng tiếp nhận trà, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay hơi lạnh của Thường Nhuận Chi, làm cho Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng run lên.

Đáy mắt Lưu Đồng xẹt qua một tia ý cười sung sướng, tiếp nhận trà, nhẹ khẽ nhấp một ngụm, hiểu ra trà trung ngọt lành.

Thường Nhuận Chi thở phào nhẹ nhõm, đang muốn nói chuyện, Lưu Đồng lại mở miệng trước: "Vấn đề vừa rồi, cô nương còn chưa có trả lời."

Vấn đề vừa rồi hả?

Cái vấn đề gì nhỉ?

Thường Nhuận Chi lơ mơ một chút.

Lưu Đồng cũng không chờ nàng nghĩ lại, lặp lại nói: "Ta vừa rồi hỏi cô nương, Phương Sóc Chương kia, có phải muốn lấy cô nương về nhà lần nữa hay không?"

Thường Nhuận Chi xấu hổ cười cười, nói: "Này..."

"Hắn mới không dám đâu!" Thường Âu nói: "Mẫu thân không có cho hắn vào cửa."

Lưu Đồng nhất thời truy vấn: "Này là ý gì?"

"Ngày hôm trước, hắn mang theo lễ vật đến bái kiến phụ thân, mẫu thân để cho người ta hồi hắn nói là phụ thân không ở trong phủ, đuổi hắn đi rồi." Thường Âu khó gặp được đồng nhân cùng nói chuyện bát quái, rất là hưng phấn nói tiếp: "Sau đó, mẫu thân còn hạ lệnh, nói hắn là súc sinh, sau này nếu hắn có đến nữa cũng không cần thông tri người trong phủ, đuổi hắn đi là được."

Thường Nhuận Chi nhất thời dở khóc dở cười.

"Sau này có cái a miêu a cẩu tới cửa, cũng đừng thông tri chủ tử, trực tiếp đuổi trở về là được."

Đây là nguyên thoại của Hầu phu nhân.

Hạ nhân trong phủ nghe nhầm đồn bậy, đến trong miệng Thường Âu, vậy mà biến thành như vậy.

Lưu Đồng nghe cũng rất là cao hứng.

"Hầu phu nhân thực sự nói như thế?"

"Đương nhiên." Thường Âu giơ giơ cằm lên: "Đệ cũng không thích tam tỷ phu trước, so sánh hắn cùng đại tỷ phu, nhị tỷ phu của đệ, hắn kém rất xa."

Thường Nhuận Chi không thể không lên tiếng đánh gãy hắn: "Cái gì đệ cũng nói được, đệ còn tuổi nhỏ biết cái gì? Sẽ để Cửu công tử chế giễu."

Thường Âu lép xẹp ngậm miệng, hừ một tiếng, đứng lên nói: "Không muốn nghe đệ nói thì cứ quên đi, vừa vặn lúc này thuyết thư tiên sinh sắp tới, đệ đi ra ngoài đại đường nghe thuyết thư."

Nói xong, Thường Âu liền kích động đi ra ngoài bình phong.

Thường Nhuận Chi vội vàng gọi người đuổi kịp hắn.

Uốn éo đầu, đã thấy ý cười trong suốt trong mắt Lưu Đồng, hắn nhìn nàng mỉm cười.

Thường Nhuận Chi không khỏi lấy tay sờ sờ mặt, cảm thấy mặt có chút nóng.

"Tiểu tứ nói chuyện không cố kị, huynh đừng để ý..." Thường Nhuận Chi cúi đầu nhẹ giọng nói.

Lưu Đồng lắc đầu: "Hắn là đệ đệ của cô nương, lời hắn nói, ta sao có thể không tin là thật chứ?"

"Cửu công tử..."

"Ta gọi Lưu Đồng." Lưu Đồng nghiêm cẩn nhìn nàng: "Cô nương có thể gọi ta A Đồng."

Thường Nhuận Chi nhất thời đỏ mặt.

Kêu tên của một nam nhân, hay là đừng xưng hô thân thiết như vậy nha...

Nàng không có thói quen đó.

Nàng và cửu hoàng tử, nhiều nhất bất quá cũng là bằng hữu bình thường mới nhận thức.

Sao có thể gọi hắn như vậy chứ?

Thường Nhuận Chi lắc lắc đầu, ổn định tâm tình có chút không bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn Lưu Đồng: "Cửu hoàng tử, chúng ta còn không phải thực như vậy..."

"Đích xác." Lưu Đồng cũng không có phủ nhận, hắn cười đến ôn hòa: "Cho nên, nghĩ muốn cùng cô nương quen thuộc một ít."

Thường Nhuận Chi sững sờ tại chỗ.

"Ta muốn nhận thức cô nương một chút. Cô nương nguyện ý sao?"

Ánh mắt Lưu Đồng sáng quắc nhìn nàng.

Thường Nhuận Chi suy nghĩ có chút phiêu.

Nàng không phải không có yêu mến qua nam hài, cũng không phải không bị nam hài vui mừng qua. Loại tim đập gia tốc này, người có chút vựng hồ hồ cảm giác, nàng có gặp qua.

Trong đầu, không ngừng thổi qua bốn chữ kia.

Cô nương nguyện ý sao?

Cô nương nguyện ý sao?

Cô nương nguyện ý sao?

Ở trong ánh mắt Lưu Đồng ẩn chứa mong chờ tha thiết, Thường Nhuận Chi thủy chung bảo trì trầm mặc.

Mà Lưu Đồng cũng thủy chung đặt ánh mắt ngưng chú trên mặt nàng, nhìn chằm chằm ánh mắt nàng, tựa hồ muốn dùng cách đó tiến vào lòng nàng.

Thường Nhuận Chi đang suy xét.

Nàng không phải là người xử trí theo cảm tính, tương phản, nàng rất lý trí. Cũng bởi vì nàng rất lý trí, đôi khi nhìn nàng có vẻ rất bạc tình.

Nàng không nghĩ tới, sẽ ở tại thời đại này theo đuổi cái gọi là chân ái, nàng rất hiện thực, nàng sẽ dựa theo yêu cầu của lão thái thái và tiểu Hàn thị, lập gia đình, sinh con, giúp chồng dạy con sống qua cả đời.

Mà vừa đúng người này, lão thái thái hướng vào Lưu Đồng.

Nàng tiếp xúc với Lưu Đồng, nàng cũng tán thành hắn, nếu bọn họ thật sự có thể trở thành phu thê, nàng không để ý cùng hắn tương kính như tân, hợp tác ở chung một chỗ với hắn, đồng tâm hiệp lực, mưa gió cùng gánh.

Nhưng mà, cũng không bao gồm muốn nói tới "Cảm tình".

Tại đây, nam tử nạp thiếp là hợp pháp, nếu nàng đối với Lưu Đồng trả giá cảm tình, mà tương lai Lưu Đồng muốn nạp thiếp thì...

Nàng ngăn cản không xong.

Nàng cũng không có cơ hội hòa ly lần thứ hai.

"Nghĩ muốn cùng cô nương quen thuộc một chút."

"Nghĩ càng nhận thức cô nương một chút."

"Cô nương nguyện ý sao?"

Thường Nhuận Chi không khỏi nhìn thẳng vào ánh mắt hi vọng của Lưu Đồng.

Ánh mắt hắn, kế tục huyết thống Tây Vực của Du quý nhân, ẩn ẩn hiện ra ánh sáng lam, có vẻ thâm thúy như vậy, cơ hồ có thể làm cho người ta đắm chìm trong một mảnh lam trong suốt.

Thường Nhuận Chi theo trong ánh mắt hắn có thể đọc được.

Hắn, là thật sự nghiêm túc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.01.2017, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 31
Chương 40: Nói toạc

Edit: Trương Phi Yên



Tâm Thường Nhuận Chi bỗng nhiên liền bình tĩnh trở lại.

Nàng không phải là thiếu nữ không rành thế sự, nàng biết cảm tình sẽ trải qua những gì.

Không thể phủ nhận, nàng đối với Lưu Đồng là có cảm tình.

Ít nhất trong ánh mắt của hắn, nàng sẽ cảm thấy chân tay luống cuống, tâm hoảng ý loạn.

Ở khoảng khắc này, nàng động tâm.

"... Ta nguyện ý."

Thường Nhuận Chi nhìn Lưu Đồng mỉm cười, nhẹ giọng mở miệng, lặp lại một lần nữa.

"Ta nguyện ý."

Hai người đối diện, bỗng nhiên đồng thời cúi đầu cười lên tiếng, đều có chút ngượng ngùng.

Bọn họ đạt thành một ăn ý nào đó, trong không khí, giống như có ái muội nhàn nhạt lưu động.

Lưu Đồng che giấu tính uống một ngụm trà xanh, giả ý ho khan hai tiếng, đang muốn nói chuyện, Thường Âu lại như một trận gió chạy vào.

"Làm cái gì đó, thật là lỗ mãng." Thường Nhuận Chi nhíu mày quát nhẹ, Thường Âu vội nói: "Tam tỷ, đệ vừa khéo giống như nhìn thấy tam tỷ phu trước!"

Thường Nhuận Chi sửng sốt, ánh mắt Lưu Đồng nhíu lại.

"Đệ nhìn thấy ở đâu?"

Thường Nhuận Chi cảm thấy kinh ngạc. Giờ phút này, Phương Sóc Chương cần phải ở phủ Thái Tử làm việc mới đúng.

"Lúc đệ chờ thuyết thư tiên sinh, thấy bóng lưng hắn, đi ngang qua cửa quán trà."

Thường Âu chỉ vào cửa chính quán trà, nói: "Bên người hắn mang theo hai người, đệ coi có chút lén lút... Không thấy rõ mặt hắn, đệ liền cảm thấy bóng lưng hắn quen thuộc, giống với tam tỷ phu trước."

Thường Nhuận Chi suy nghĩ một lát, xua tay nói: "Tốt lắm, đệ đi nghe thuyết thư đi, mặc kệ có phải hắn hay không, đều không có quan hệ với chúng ta."

Thường Âu có chút không vừa ý, nóng lòng muốn thử nói: "Nếu không, đệ đi nhìn tận mắt có phải hắn hay không nhé?"

"Thật vất vả ra ngoài chơi một chuyến, đệ muốn hao phí thời gian ở đây?" Thường Nhuận Chi nhíu mày hỏi hắn.

Thường Âu tự nhiên lắc đầu, tiểu đại nhân dường như thở dài: "Đệ chính là tò mò mà..."

Lưu Đồng lại mở miệng nói: "Nếu như tiểu tứ tò mò, vậy ta đây sẽ cho người theo sau nhìn thử, trở về nói cho đệ nghe được không?"

(PY: Lấy lòng em vợ hả Cửu ca? Cao tay!)

Thường Âu nhất thời gật đầu như giã tỏi: "Tốt tốt, cám ơn cửu ca!"

Lưu Đồng liền hỏi Thường Âu, phương hướng mà hắn thấy người kia đi qua, cho người hầu bên cạnh một ánh mắt, ý bảo hắn theo sau.

Lúc này, Thường Âu mới an tâm đến bên ngoài đại đường nghe thuyết thư.

Thường Nhuận Chi hơi hơi nhíu mày, nói: "Kỳ thực không cần đi theo. Mặc kệ có phải hắn hay không, để cho người ta đi ra ngoài một vòng, trở về nói với tiểu tứ hắn nhìn lầm người là được rồi."

Lưu Đồng lại lắc lắc đầu: "Tiểu tứ nói bên người hắn mang theo hai người, hành vi lén lút, vẫn là đi xem thử mới tốt."

Thường Nhuận Chi thấy nói gì cũng không tốt, bưng trà nhẹ nhàng thưởng thức.

Lưu Đồng nhịn không được mở miệng hỏi nàng: "Phương Sóc Chương kia..."

Thường Nhuận Chi giương mắt nhìn hắn, thấy bộ dáng Lưu Đồng muốn hỏi cái gì, lại băn khoăn không hỏi, mỉm cười nói: "Huynh muốn hỏi cái gì? Hỏi đi."

Lưu Đồng thấy nàng cũng không để ý, khi nhắc tới Phương Sóc Chương nàng cũng không có biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, trong lòng liền yên ổn chút, nhẹ giọng hỏi: "Cô nương đối với Phương Sóc Chương kia, thật sự hoàn toàn buông xuống?"

Khi Lưu Đồng hỏi, luôn có cảm giác bất an, sợ Thường Nhuận Chi sẽ tức giận.

Thường Nhuận Chi tự nhiên là không có tức giận, nàng suy nghĩ một lát, rồi trả lời hắn: "Không có cái gì không thể buông xuống, bây giờ hắn đối ta mà nói, bất quá là một người xa lạ, phiềm phức."

Lưu Đồng nhéo nhéo quyền: "Hắn ở trong phủ Thái tử thường xuyên quấy rầy cô nương sao?"

"Chưa nói tới quấy rầy." Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ nói: "Muốn nói cùng hắn tiếp xúc, ngược lại cũng là vì chính sự trong phủ Thái tử, bình thường nếu gặp hắn, ta đều sẽ tránh đi. Có khi tránh được, nhưng cũng không phải lúc nào cũng có thể tránh. Tương đối phiền toái là, Thái tử và Thái Tử phi giống như là hi vọng ta và hắn có thể gương vỡ lại lành, thường xuyên tạo cơ hội."

Đã nói, Thường Nhuận Chi cũng không tiếp tục che giấu: "Tiểu tứ nói ngược lại cũng không sai, ta chính là cảm thấy có chút phiền, liền lấy cớ trở về nhà nghỉ ngơi vài ngày, thuận tiện hỏi thăm chủ ý của mẫu thân."

"Vậy là đã nghĩ ra cách ứng phó rồi hả?" Lưu Đồng vội hỏi.

Thường Nhuận Chi gật đầu, cười rất giảo hoạt, nói: "Mẫu thân để ta chuyển lời của lão thái thái, nói với Thái Tử phi, lão thái thái không thích nhắc tới Phương Sóc Chương, không muốn để ta và Phương gia có liên quan với nhau. Nói vậy, Thái Tử phi cũng không tốt lại tiếp tục tác hợp."

Lưu Đồng nhẹ nhàng thở ra.

Lúc trước có nghe ngũ ca nói qua, người nhà mẹ đẻ của ngũ tẩu làm việc đều sáng suốt, không hồ đồ, bây giờ xem ra đích xác là như thế.

Bất quá... Tại sao lúc trước lại coi trọng Phương Sóc Chương vậy nhỉ?

Trong lòng hắn nghĩ, nhưng lại không tự chủ hỏi ra miệng.

Vừa hỏi xong, hắn liền hối hận.

Mặc dù, Thường Nhuận Chi nói nàng đối với Phương Sóc Chương bất quá là người xa lạ, nhưng đến cùng trước kia hai người vẫn là phu thê á, Lưu Đồng biết trong lòng Thường Nhuận Chi nhất định không có bình tĩnh giống như mặt ngoài. Hắn đề cập đến Phương Sóc Chương đã là không ổn, bây giờ còn hỏi này hỏi nọ, chẳng phải là đào sâu vết sẹo trong lòng nàng?

Lưu Đồng ảo não vỗ vỗ đầu mình, Thường Nhuận Chi không để trong lòng chút nào, cười đáp hắn: "Coi trọng Phương Sóc Chương là cha ta, cửa hôn sự này cũng là do ông làm chủ định ra. Đến cùng, xuất phát từ quan điểm bất đồng giữa nam nhân xem nam nhân và nữ nhân xem nam nhân. Phụ thân nhìn trúng Phương Sóc Chương tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tiền đồ vô lượng, cảm thấy hôn phu như vậy, đó mới là nơi quy túc tốt nhất của ta."

Lưu Đồng không khỏi nghiêng thân nhìn Thường Nhuận Chi, ôn nhu nói: "Nói vậy, Hầu gia cũng rất hối hận. Bất quá, bây giờ cô nương đã hòa ly trở về nhà, cũng là chuyện tốt, bằng không chẳng phải là phí hoài cả đời?"

"Đích xác, ta chính là vì nghĩ thông suốt điểm này, cho nên tâm tình rộng mở trong sáng. May mắn có mẫu thân và đại tỷ duy trì, mới thuận lợi hòa ly trở về nhà." Thường Nhuận Chi vuốt cằm nói, lại "Phốc xuy" cười: "Đến nỗi phụ thân... Đại khái là vì ông thật vất vả mới được làm bà mai một hồi, lại được kết quả như thế, ông cũng rất xấu hổ, bây giờ có thứ tốt, ông đều sẽ đưa đến chỗ ta một phần, khi nhìn thấy ta lại có chút không được tự nhiên, thầm kín nói với mẫu thân, lại không dám nhúng tay vào hôn sự của nữ nhân."

Trong lòng Lưu Đồng nhất thời vui vẻ.

Hắn biết ngũ tẩu muốn tác hợp hắn và Thường Nhuận Chi thành một đôi, sau đó ngũ ca có nói với hắn, là lão thái thái của phủ An Viễn hầu coi trọng hắn. Hắn có lão thái thái duy trì, lại cùng Thường Nhuận Chi ở chung rất tốt, nếu như muốn cưới Thường Nhuận Chi, thì chỉ cần phụ hoàng gật đầu đồng ý.

Nghĩ vậy, trái tim Lưu Đồng vốn đang nhảy nhót liền trầm tĩnh lại.

Cửa ải của phụ hoàng kia... Sợ là không dễ chịu đi.

Thường Nhuận Chi thấy Lưu Đồng xuất thần, lên tiếng gọi hắn nói: "Cửu công tử, huynh xảy ra chuyện gì?"

Lưu Đồng phục hồi tinh thần lại cười cười, nói: "Không phải bảo cô nương gọi ta là A Đồng sao?"

Thường Nhuận Chi lúng túng nói: "Có phải hay không... Có chút rất thân mật?"

"Âm thầm kêu, không để người khác biết là được rồi." Lưu Đồng nhẹ giọng nói: "Lễ thượng vãng lai, ta có thể gọi cô nương là Nhuận Chi sao?"

Thường Nhuận Chi hơi hơi cúi đầu, nửa ngày sau mới gật gật đầu.

Lưu Đồng liền khẩn trương gọi một tiếng: "Nhuận Chi."

Hai gò má Thường Nhuận Chi bay lên mây đỏ, thanh âm tế như văn nhuế: "A... A Đồng."

Lưu Đồng lên tiếng, cười đến dị thường thỏa mãn.

Thường Nhuận Chi nghe hắn cười, cảm thấy có chút miệng khô, vội vàng rót một ngụm trà.

Hình như, mình càng ngày càng bị động đó nha...

Sao có thể như vậy chứ?

Hắn đã nhấc lên Phương Sóc Chương, nàng có phải hay không cũng muốn đề nhắc tới nguyên cửu hoàng tử phi?
... ....
BYT: Từ đoạn này sẽ đổi xưng hô nha mọi người, cho nó thân mật gọi là “nàng” chứ không còn gọi “cô nương” nữa. Cho nó tình củm


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.01.2017, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 32
Chương 41: Phân tích

Edit: Bộ Yến Tử


Ý niệm này chợt lóe lên trong đầu Thường Nhuận Chi, rồi sau đó bị nàng đè ép xuống.

Nghĩ cái gì vậy?

Thường Nhuận Chi không khỏi thầm mắng chính mình một tiếng.

Cửu hoàng tử phi vừa qua cửa hai tháng liền chết vì bệnh, chuyện này đối với Lưu Đồng mà nói, nhất định là đả kích không nhỏ.

Mặc dù, nàng cũng không biết Cửu hoàng tử phi làm người như thế nào, cũng không biết cảm tình của Lưu Đồng đối với Cửu hoàng tử phi, có thể nhân gia đến cùng là thiếu niên kết tóc.

Nàng và Phương Sóc Chương cũng là nguyên phối, cũng là vợ chồng bất hoà, nhưng mà Phương Sóc Chương vẫn còn sống.

Tình huống như vậy, hoàn toàn không giống với tình huống của Lưu Đồng và Cửu hoàng tử phi.

Lúc Lưu Đồng hỏi chuyện Phương Sóc Chương đã không yên lòng như vậy, nếu như nàng mở miệng hỏi chuyện của Cửu hoàng tử phi, nàng biết trốn đi chỗ nào?

Làm gì để bản thân có việc nhỉ?

Thường Nhuận Chi mỉm cười, gạt bỏ tiểu ác ma trong lòng ra ngoài, bắt đầu đứng đắn phẩm trà cùng Lưu Đồng.

Quán trà này tên gọi Nhạc Lộc quán, lui tới đều là danh sĩ có chút thanh lưu, bên trong quán gió mát nhã tĩnh, thích hợp phẩm trà hỏi, ngâm thơ vẽ tranh. Có thể nhìn ra được, chủ nhân của quán trà này là một người phong nhã.

Lưu Đồng nói: "Nhạc Lộc quán này là sản nghiệp của Kỳ vương huynh, ta chỉ ghé qua hai ba hồi. Kỳ vương huynh hảo văn, danh sĩ thường đến Nhạc Lộc quán, Kỳ vương huynh thường xuyên tới đây cùng danh sĩ đấu văn."

Thường Nhuận Chi nhất thời kinh ngạc: "Ta thấy nơi này trang hoàng thanh nhã mới vào, không nghĩ tới nơi này lại là sản nghiệp của Kỳ vương?"

Lưu Đồng cười nói: "Phàm là địa phương có chút danh khí trong kinh, hơn phân nửa đều có bóng dáng vài vị vương huynh. Tỷ như phía trước chúng ta đi qua Túy Tiên lâu, này đông gia là dựa vào Chúc vương huynh, mới vừa rồi sinh ý thịnh vượng, tài vận hanh thông."

Thường Nhuận Chi thở dài: "Túy Tiên lâu ngày tiến đấu kim, Chúc vương gia cũng không ngại mệt."

"Chúc vương huynh, nhưng là sẽ không đem chút bạc này xem ở trong mắt." Lưu Đồng dừng một chút, trong mắt dẫn theo ý cười: "Ai chẳng biết, nói như thế trong nhiều hoàng tử, thích nhất tiền, xem trọng tiền nhất, chính là người kia."

Lưu Đồng chỉ chỉ thiên, Thường Nhuận Chi nhất thời sáng tỏ, ánh mắt cũng hơi cong lên.

"Nghe nói huynh đã làm việc trước mặt người kia." Thường Nhuận Chi phụ họa chỉ chỉ thiên: "Ta ở phủ Thái Tử tại sao chưa thấy qua huynh."

Lưu Đồng nhún vai: "Sao hắn có khả năng tin tưởng ta chứ?"

Thường Nhuận Chi nghĩ một chút.

"Sở dĩ huynh đệ đều biết đến ta và ngũ ca giao hảo nhất, ngũ ca tốt xấu gì cũng là vương gia, Thái tử phòng bị ta cũng không ngạc nhiên."

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Ta làm việc ở phủ Thái Tử cũng không lâu, cùng Thái tử tiếp xúc vài lần, ngược lại cũng nhìn ra được, lòng nghi ngờ của hắn rất nặng."

Lưu Đồng thở dài: "Làm thủ hạ dưới tay của người như vậy, không thể phát triển được năng lực gì, nhưng mà lại không thể đùn đẩy."

Thường Nhuận Chi chần chờ một lát, nhẹ giọng hỏi: "Huynh làm việc là không phải thật tâm vì Thái tử?"

Nhất thời, Lưu Đồng giương mắt nhìn Thường Nhuận Chi.

Thường Nhuận Chi nói: "Nếu như huynh đã nghĩ tới muốn đùn đẩy, huynh lại không muốn làm việc cho Thái tử. Từ điểm xuất phát huynh không thật tâm giúp đỡ Thái tử, cho nên huynh làm việc dưới tướng của hắn, tự nhiên cũng sẽ không thể phát huy năng lực."

Lưu Đồng càng nghe càng kinh ngạc.

Thường Nhuận Chi tổng kết nói: "Hành vi hiện tại của huynh... Chính là phản kháng tiêu cực."

Lưu Đồng liền trầm mặc.

Thật lâu sau, hắn nói với Thường Nhuận Chi: "Cho tới bây giờ, ta chưa bao giờ nói với nàng những suy nghĩ của ta, hôm nay vừa nghe, suy nghĩ lại, đích xác giống như lời nàng nói."

Hốt nhiên, Lưu Đồng vừa cười vừa nói: "Mỗi lần nghe nàng nói chuyện, đều sẽ có chút kinh hỉ ngoài ý muốn."

Thường Nhuận Chi nghi hoặc nhìn hắn.

Lưu Đồng liền giải thích nói: "Lúc sứ đoàn Tiên Ti vào kinh, nàng mang theo tiểu tứ đến Túy Tiên lâu."

Thường Nhuận Chi mở to hai mắt, bật thốt: "Sao huynh biết?"

"Lúc đó, ta an vị ở phía sau nàng." Lưu Đồng cười nói: "Cho nên, cũng rất may mắn nghe được cuộc nói chuyện của nàng với tiểu tứ."

Thường Nhuận Chi cẩn thận ngẫm lại, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.

Trách không được hắn nói, nàng ở trước mặt hắn thổi phồng qua tiểu tứ là tiểu nam tử hán. Lời này, là do chính nàng nói tại Túy Tiên lâu, nói với tiểu tứ.

Khó trách... Khi ở trong cung nhìn thấy Lưu Đồng, vẻ mặt hắn có chút kỳ quái.

Hóa ra, hắn đã từng gặp qua nàng...

Trong nhất thời, Thường Nhuận Chi có chút ngượng ngùng, nói: "Ta chỉ là nói bừa, huynh đừng để ở trong lòng."

Lưu Đồng mỉm cười, không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ như vậy nhìn nàng.

Nhìn mặt nàng hơi hơi đỏ.

Lưu Đồng ho một tiếng, trêu tức nói: "Tốt lắm, không đùa nàng nữa."

Thường Nhuận Chi trắng mắt, oán trách liếc hắn, rồi đem đề tài dời trở về, thân thiết hỏi: "Thái tử đến cùng vẫn là Thái tử, bây giờ huynh là thủ hạ làm việc cho hắn, chuẩn bị các mối giao hảo tốt đối với huynh không chỗ nào không tốt, vậy thì tại sao huynh lại không tích cực như vậy ha? Chẳng lẽ, huynh có thù cũ nợ mới gì với Thái tử sao?"

"... Kia thật không có." Lưu Đồng vẫn che giấu bí mật sâu nhất trong lòng, nói: "Ta chính là..."

Hắn ngừng lại cúi đầu xuống, giọng nói lại càng thêm nhẹ: "Ta cũng không nói rõ ràng được suy nghĩ trong lòng ta, ngũ ca cũng từng nói với ta, để ta hảo hảo làm việc ở phủ Thái Tử... Nhưng mà, chỉ là ta cảm thấy không cam lòng."

"Không cam lòng?" Thường Nhuận Chi nhíu nhíu mày, bỗng nhiên nói: "Huynh có phải hay không cảm thấy, Thái tử tuy là Thái tử, nhưng lại không phải là minh chủ?"

Biểu cảm trên mặt Lưu Đồng dại ra một chút: "Nàng, lời này của nàng nói ra cũng quá thẳng đi ..."

Mặc dù dân phong Đại Ngụy mở ra, nhưng đối với loại đề tài này của vua một nước, vẫn là nói trong kín đáo, sẽ không giống như Thường Nhuận Chi, nói thẳng ra miệng như vậy á.

Thường Nhuận Chi cười nói: "Nơi này cũng không có người khác, có gì không thể nói chứ. Còn nữa, nếu huynh cho rằng là như vậy, ta cũng không biết là ngoài ý muốn."

Bởi vì, trong lòng nàng cũng nghĩ như vậy.

Thường Nhuận Chi uống một ngụm trà, tùy ý để hương vị thơm ngát của lá trà quanh quẩn trên răng môi.

Nàng nhẹ giọng nói: "Mặc dù trong lòng huynh nghĩ như vậy, đừng biểu lộ ra cũng tốt. Thái tử, đến cùng vẫn là Thái tử. Tương lai của hắn, chúng ta cũng không thể đoán trước được."

Lưu Đồng gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp, lại nhịn không được muốn cùng nàng nói thêm nữa, nói hắn đang cảm thấy mâu thuẫn và giãy dụa.

"Vài vị vương huynh năm đó đều chính trực, tuổi tác cũng không kém hơn Thái tử. Ngũ ca nói qua, bọn họ sẽ không trơ mắt nhìn Thái tử dễ dàng đăng vị."

Tay Lưu Đồng nhè nhẹ vỗ về chén trà bên cạnh, giọng nói có chút bất đắc dĩ, lại ẩn chứa một chút hưng phấn.

"Ta không ủng hộ Thái tử trở thành quốc quân tương lai, hắn làm việc... Rất lo lắng lợi ích của mình." Lưu Đồng nói: "Hắn muốn nắm hết quyền hành, nhưng lại muốn bắt người vô tội khai đao. Một tháng trước, phụ hoàng lấy lại chức vị ở Binh bộ của ngũ ca. Đây đều là bởi vì, Thái tử ở trước mặt phụ hoàng trước nói những lời bất lợi với ngũ ca. Hắn muốn binh tướng bộ cũng nắm trong tay, khó không thể, bằng vào năng lực của hắn thượng vị, ta cũng không thể nói cái gì, nhưng mà nếu dùng âm mưu quỷ kế này... Thật sự, ta không muốn để hắn ngóc đầu lên."

Thái tử quen dùng quyền lực không quen dùng kỹ xảo, hai tháng này Thường Nhuận Chi ở phủ Thái Tử cũng có chút hiểu biết.

Nàng than nhẹ một tiếng, nói: "Thánh thượng hướng vào Thái tử, vô luận như thế nào, trước khi thánh thượng không có triệt để thất vọng đối với hắn, địa vị của hắn, không thể lay động. Trong lòng huynh có thể xem hắn không dậy nổi, nhưng vĩnh viễn không cần lộ ra bên ngoài."

Lưu Đồng nhẹ nhàng gật đầu, nhìn về phía Thường Nhuận Chi cười nói: "Cùng nàng nói chuyện một phen, ta cảm thấy trong lòng thoải mái nhiều."

Hai người cứ vậy vứt chuyện Thái tử qua một bên, bắt đầu nói chuyện phiếm.

Thời gian qua một nén nhang, người hầu Lưu Đồng phái ra ngoài đã trở lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Gyo123, phanlephuongtram, phuogot_93, Tiểu Ly Ly, yanl12781 và 205 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

14 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.