Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

 
 26.04.2019, 02:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 32
Chương 357: Tang sự

Editor: Bộ Yến Tử
____________

Thường lão thái thái đã tám mươi ba tuổi, mùa xuân năm nay vừa có được huyền tôn, chính đáng hợp tình ngũ thế cùng đường.

Lão nhân gia tuổi đã cao, mấy năm gần đây tai đã điếc mắt đã hoa, nếu không phải tâm tình tốt, sợ là đã không sống lâu đến thế.

Bây giờ bà ấy qua đời, mặc dù tiếc nuối, nhưng đó không phải chuyện khiến người ta không thể chấp nhận.

Lưu Đồng thầm than, sau đó hỏi: “Vương phi đâu?”

“Vương phi dẫn Nhị gia và Ông chủ qua đó rồi ạ.”

Lưu Đồng gật đầu, vừa ra lệnh cho người hầu thay đổi tuyến đường đi đến Thường phủ, vừa cho người tới Binh bộ báo với Lưu Cảnh Dương một tiếng.

Lúc hắn tới Thường phủ, bên ngoài phủ đã treo đèn lồng trắng, nô bộc đứng đón người mặc tố y, trên lưng và trên đầu cũng cột vải bố, thấy Lưu Đồng đến, thì nhanh chóng tiến lên đón người, nói: “Vinh quận vương đến!”

Sau khi Lưu Đồng đi gặp nhạc phụ nhạc mẫu trước, tiếp đó hắn mới đi đến bên cạnh Thường Nhuận Chi.

Lão thái thái mất vào khoảng nửa đêm hôm qua, sáng hôm nay nha hoàn thấy bà dậy trễ, tiến vào gọi người dậy thì phát hiện lão thái thái đã ngừng thở, vẻ mặt bà rất an tường, có thể thấy bà mất trong lúc đang ngủ mơ.

Thọ chung tám mươi ba tuổi, xem như là hỉ tang, Thường phủ báo tang vào cung, sau đó bắt đầu xử lý việc mai táng.

Thường Nhuận Chi là chi nữ đã gả ra ngoài, không tiện mặc đồ tang, nhưng vẫn mang hiếu bố trên lưng.

Thấy Lưu Đồng tới, nàng cười nói: “Hạ triều rồi à?”

“Ừ.” Lưu Đồng nhẹ nhàng kéo tay nàng, nhìn vào mắt nàng đau lòng nói: “Nàng đã khóc sao?”

“Ơ... Không có.” Thường Nhuận Chi lắc đầu: “Mắt chỉ đỏ chút thôi.”

Lưu Đồng cũng không tiếp tục hỏi nữa, nhỏ giọng căn dặn nha hoàn kế bên: “Đi lấy hiếu bố đến đây cho ta.”

“Không được.” Thường Nhuận Chi vội ngăn cản: “Chàng là người hoàng gia, sao có thể để tang cho ngoại mệnh phụ.”

Lưu Đồng đáp: “Ta cũng là cháu rễ của lão thái thái mà.”

Lưu Đồng cố ý đeo tang, Thường Nhuận Chi cũng không có biện pháp ngăn cản, chỉ có thể để mặc hắn đeo tang như nàng, quấn hiếu bố trên lưng.

Hai người đi tới linh đường, chỗ đó đã có rất nhiều người Thường gia đang quỳ. Thường Cảnh Sơn dẫn Tiểu Hàn thị quỳ ở phía trước, nhóm cháu chắt quỳ theo thứ tự ở phía sau.

Đứng bên ngoài đón và tiễn khách là Tam gia Thường Hộc.

Phu thê Lưu Đồng cũng đến quỳ ở bồ đoàn.

Tiểu Hàn thị nhìn thấy, không khỏi quay đầu sang nói: “Vinh quận vương, chuyện này, làm vậy không được đâu...”

Lưu Đồng cười đáp: “Nhạc mẫu không cần kinh hoảng, quỳ ở đây là cháu rễ của lão thái thái, không phải Vinh quận vương gì cả.”

Mắt Tiểu Hàn thị đỏ lên, không dám khuyên nhiều, chỉ nói vài câu liền chuyển người nhìn về phía trước.

Đầu giờ Mùi, người trong cung tới.

Khi Thái Xương đế nhận được tin báo tang, vì thể hiện lòng tôn trọng, lệnh cho Tam hoàng tử đích thân đến phúng viếng.

Tam hoàng tử mang theo ngự chỉ, đến Thường phủ.

Sau khi tuyên đọc thánh chỉ khen ngợi lão thái thái xong, Tam hoàng tử rất thông minh tự thay đổi thân phận như các huynh đệ họ hàng, chính đáng hợp tình để tang cho lão thái thái.

Hành động này của hắn, có thể nói là kinh người.

Người sáng suốt trong triều đều nhìn ra, Tam hoàng tử rất được lòng quân thượng, cho nên đối với việc Thái Xương đế cho phép hắn đến phủ phúng viếng, bọn họ đều ngầm hiểu gia quyến Thường gia rất được thánh thượng coi trọng.

Không coi trọng sao được? Thường gia có một người làm hoàng hậu, một người làm Quận vương phi, Tứ gia Thường gia đi theo Nam Bình vương ra biển, tương lai nếu có thể bình an quay về, sẽ có được một phen tạo hóa mới. Thường gia có ngoại thích thế này, thật hiếm thấy là bọn họ không hề kiêu ngạo, làm người thành thật, hoàng thượng có thể không vừa lòng sao?

Tạo hóa bực này, cũng không phải hâm mộ là có thể hâm mộ được.

Còn nữa, Tam hoàng tử làm vậy ở Thường gia, dường như quá mức thân cận, đây chẳng phải là không để uy nghiêm hoàng tộc vào mắt?

Lưu Đồng cũng phát hoảng lên, hắn cũng không dám mặc toàn bộ đồ tang, thái độ của Tam hoàng tử này...

Tam hoàng tử sau khi thay đồ tang xong đi ra ngoài, thì nhìn thấy Cửu thúc của hắn đang ở đó.

Hắn ta nhếch miệng cười, nhìn hắn gật đầu: “Cửu thúc cũng tới rồi sao?”

“A Long, ngươi...” Lưu Đồng nhíu mày, nói: “Hoàng huynh có biết ngươi làm vậy không?”

“Biết ạ.” Lưu Cảnh Long vội gật đầu, nói: “Phụ hoàng mẫu hậu để con tới, chính là vì muốn con để tang cho lão thái thái.”

Thường Cảnh Sơn vô cùng cảm động, nói: “Tam hoàng tử, thế này... Không được, ngôn quan sẽ vạch chuyện để nói, sẽ ảnh hưởng không tốt tới ngươi.”

“Ngoại công đừng lo lắng, chuyện này phụ hoàng và mẫu hậu đã đồng ý rồi, nếu ngôn quan muốn có ý kiến, cũng nên có ý kiến với phụ hoàng kìa.”

Lưu Cảnh Long vân vê áo tang trên người, quỳ vào vị trí với các huynh đệ họ hàng khác, hắn ta nói tiếp: “Phụ hoàng và mẫu hậu nói, vốn dĩ bọn họ muốn tự mình tới chăm sóc lão thái thái trước lúc lâm chung, nhưng nếu bọn họ rời cung, trận thế sẽ trở nên lớn hơn, sổ con dâng tấu của Ngự sử cũng không phúc đáp tốt đẹp gì. Cho nên dùng chiêu lui mà cầu, để con tới, thay thế bọn họ đưa tiễn lão thái thái. Trai giới ba ngày, con sẽ ở một ngày, cũng miễn cho ngôn quan buộc tội.”

Thường Cảnh Sơn và Tiểu Hàn thị liếc mắt nhìn nhau, đều có chút không biết nên làm thế nào.

Lưu Đồng thở dài, nói: “Nhạc phụ nhạc mẫu, nếu hoàng thượng và hoàng hậu đã có tâm ý như vậy, thì cứ để Tam hoàng tử tận tâm thay bọn họ đi.”

Lưu Cảnh Long gật đầu phụ họa: “Mẫu hậu có nói, lúc trước người có thể gả cho phụ hoàng, may mắn là nhờ lão thái thái tuệ nhãn thức châu. Cũng do lão thái thái làm mai, bọn họ mới có thể làm phu thê, mặc dù không thể tự mình đến, cũng không thể ngồi không không làm gì. Con tự mình xung phong đi trước, lát nữa đại ca và nhị ca đều sẽ đến tiễn lão thái thái.”

Thường gia tổ chức tang sự này không mấy long trọng, lão thái thái lớn tuổi rồi nên thích tiết kiệm, lúc còn sống từng nói với bọn họ, hậu sự sau này không nên làm quá phô trương, Thường Cảnh Sơn ghi nhớ lời mẫu thân nói, mặc dù không quá long trọng, nhưng cũng không mất nghiêm trang.

Hôm nay tiễn linh cữu đi, tuy Thường gia không mướn người đến diễn tấu sáo và trống, nhưng người đi đưa quan cũng đã đủ khiến người ta ghé mắt.

Ngoại trừ Vinh quận vương và Vinh quận vương phi, ba vị đích hoàng tử đều đến, tôn bối của Thường lão thái thái, chắt trai, trừ Tứ gia Thường Âu đang ở ngoài biển, thì không thiếu một ai, đều có mặt ở chỗ này, thậm chí huyền tôn vừa sinh ra cũng được kỳ mẫu ôm tới đưa linh cho lão thái thái. Trước trước sau sau cộng lại, vốn con nối dòng ở Thường gia đơn bạc, bây giờ nhìn lại, đã là cảnh tượng cành đông nhiều lá.

Tâm nguyện lúc bình sinh của Thường lão thái thái, cuối cùng cũng thực hiện được.

Sau khi tang sự của lão thái thái xong xuôi, Thường Nhuận Chi bị bệnh nhẹ một hồi.

Thân nhân cách thế, dù biết là điều không thể tránh khỏi, nhưng vẫn khiến người ta sầu não, thậm chí còn liên tưởng đến những thân nhân khác, sợ loại chuyện này xảy ra một sẽ lại có hai.

Lòng Lưu Đồng nóng như lửa đốt, thái y nói đây là tâm bệnh, nếu như vương phi không thể tự mình ngộ ra, cho vương phi uống bao nhiêu thuốc cũng đều không khỏi.

Thường Nhuận Chi cũng biết mình có tâm bệnh, thấy mấy ngày nay Lưu Đồng vì quá lo lắng cho nàng, gầy gò đến mức gò má cũng nhô lên thật cao, nàng thấy mà cực kỳ đau lòng.

“Thực xin lỗi...” Thường Nhuận Chi nửa nằm nửa ngồi, bất đắc dĩ nói với Lưu Đồng: “Thiếp sợ... Lão thái thái không còn nữa, không biết kế tiếp sẽ là ai... Mấy năm nay thân thể di nương thiếp không mấy khỏe mạnh, thiếp rất sợ...”

Lưu Đồng nắm chặt tay nàng, dịu dàng nói: “Chúng ta cũng không thể cứ nhìn chằm chằm mấy người cao tuổi, không phải sao? Nhạc phụ nhạc mẫu đã cho mời ngự y đến xem bệnh cho di nương, nàng ở đây lo lắng thôi cũng không có tác dụng, nghĩ tới mấy chuyện này không phải là tự tìm phiền não cho chính mình sao. Có thời gian, nàng nên tìm tiểu tức phụ cho Dương Dương đi. Tiểu tử kia thận trọng, ta không thể hỏi ra được nó thích mẫu người thế nào, một khi đã vậy, phụ mẫu chúng ta cứ mở miệng làm mai mối, dâu cả nhà chúng ta, chúng ta tự mình định đoạt thôi.”

***



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: HNRTV
     

 27.04.2019, 00:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5237 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 31
Chương 358: Thẹn thùng

Editor: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn Lê Quý Đôn
_____________


Chiêu này của Lưu Đồng quả thực vừa vặn dời đi lực chú ý của Thường Nhuận Chi, khiến tầm mắt nàng nhất thời dời đến trên người Lưu Cảnh Dương.

Năm nay Lưu Cảnh Dương đã mười tám tuổi, đúng là độ tuổi phải nên thân rồi. Hắn làm người trầm tĩnh kiên định, đáng tin cậy, bây giờ đang làm việc ở Binh bộ, giao hảo rất thân thiết với Tam hoàng tử, tiền đồ tương lai không có ranh giới.

Huống chi hắn còn là đích trưởng tử của Vinh quận vương đương triều liên tục nhận long sủng không suy, dường như các thế gia quý tộc trong nhà có nữ nhi vừa độ tuổi đều nhìn chằm chằm vị trí dâu cả phủ Vinh quận vương.

Dù đến bây giờ Vinh quận vương còn chưa được phong làm thân vương, nhưng dựa theo tính tình của bệ hạ, nói không chừng sẽ cho hắn tước vị thừa kế thì sao? Chuyện này đã có thể nhận được nhiều lợi ích thực tế hơn việc phong thân vương nữa kia kìa.

Nhưng bởi vì cho tới nay, Vinh quận vương phi đều không thích lui tới cùng người khác, thậm chí trưởng tử của Vinh quận vương đã lớn, Vinh quận vương phi cũng không hề để lộ ra ý muốn xem tướng con dâu, cho nên các quý phụ đều có chút chần chờ, chỉ sợ tiếp xúc không tốt, thất lễ trước mặt Vinh quận vương phi ngay lần gặp đầu tiên. Nếu ấn tượng đầu tiên không tốt, sau này muốn lôi kéo quan hệ sẽ khó khăn hơn.

Dù sao thì nhìn vào tình hình hiện tại của Vinh quận vương, đúng là không có chút dáng vẻ bị bệ hạ kiêng kị. Phu thê Vinh quận vương đã không còn ngây ngô giống như khi tiên đế còn tại vị, là vị Cửu hoàng tử có cũng được mà không có cũng chẳng sao nữa rồi.

Thường Nhuận Chi rất quan tâm tới hôn sự của Lưu Cảnh Dương, bèn gật đầu đồng ý: “Đúng là Dương Dương không có nhắc tới, rốt cuộc thì thằng bé thích dạng cô nương gì nhỉ?”

“Nàng còn không biết hắn ư? Nói chuyện một giọt nước không lọt, chỉ biết trả lời ta, [cha và nương nhìn thấy tốt là được rồi], còn lại không đếm xỉa thêm nửa chữ.”

Thường Nhuận Chi cười cười: “Thằng bé còn trẻ, đại khái khi nhắc tới hôn sự, con cũng thấy xấu hổ đó. Lúc chàng hỏi con, con có đỏ mặt không?”

“Chuyện này ta không có chú ý.” Lưu Đồng cười lớn: “Dù sao ta cũng đã hỏi hắn, hắn trả lời có lệ ta cũng không có cách nào. Không bằng nàng đi hỏi hắn lần nữa đi?”

Thường Nhuận Chi cười thầm: “Nếu thiếp hỏi con, con chịu nói thật với thiếp, chẳng phải nói rõ người làm cha như chàng không đủ tri tâm sao?”

“Hài tử luôn thích làm nũng với mẫu thân, ta có thể hiểu mà.” Lưu Đồng chau mày, nói tiếp: “Cùng lắm thì sau chuyện này ta sẽ nói với hắn vài câu, đã lớn vậy rồi, còn nói tỉ tê với nương của mình, đúng là phải khiến Nhạc Nhạc xấu hổ thay hắn.”

Lưu Đồng chuyển tầm mắt Thường Nhuận Chi sang hôn sự của Lưu Cảnh Dương, Thường Nhuận Chi cũng dần dần bỏ xuống việc lão thái thái đi về cõi tiên, không còn suốt ngày mặt ủ mày ê.

Vừa xoay người nàng đã để Ngụy Tử hỗ trợ thu thập tư liệu các cô nương vừa độ tuổi trong kinh, mặt khác còn cân nhắc về hình mẫu mà Lưu Cảnh Dương thích.

Hai con trai đều đã lớn, có rất nhiều ý nghĩ riêng. Mấy năm gần đây, Lưu Cảnh Dương giao hảo thân mật cùng đường huynh của mình là Tam hoàng tử, rất nhiều người đều nói thầm Lưu Cảnh Dương đã đầu nhập vào trướng của Tam hoàng tử, chuyện này cũng đại biểu cho Vinh quận vương cũng đứng về phía Tam hoàng tử.

Nhân vật trung tâm bị bàn tán thật sự rất vô tội. Lưu Đồng không có ý muốn đầu nhập cho ai cả, đương kim hoàng thượng còn rất khỏe mạnh, hắn đầu nhập trận doanh làm gì kia chứ! Còn Lưu Cảnh Dương thì cũng không có ý tham dự tranh đấu ----- bây giờ không có hai chữ tranh đấu, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử không phải kẻ ngốc, bọn họ hiểu rõ mình căn bản không thể so với Tam hoàng tử, huống chi hoàng thượng vẫn luôn muốn Tam hoàng tử là người kế vị, không phải bọn họ không biết. Đều là huynh đệ nhất mẫu đồng bào, từ nhỏ tình cảm đã tốt đẹp, cho dù trong lòng bất bình muốn tranh với đệ đệ, bọn họ cũng phải đánh giá xem có phiêu lưu hay không?

Mấy lời bàn tán bên ngoài, Thường Nhuận Chi đều nghe nói, nhưng nàng không để ý. Tương lai Tam hoàng tử có đăng đàn kế vị không, không tới phiên bọn họ định đoạt.

Mọi người tự quét tuyết trước cửa, còn nàng thì khẩn cấp xem xét hạnh phúc cả đời của nhi tử.

“Dương Dương này.” Hôm nay Lưu Cảnh Dương được nghỉ, Thường Nhuận Chi giữ hắn ở chỗ mình, vừa gọi tên hắn, Lưu Cảnh Dương đã bất đắc dĩ nói: “Nương à, con đã lớn rồi, người gọi con là Cảnh Dương con có thể đáp, nhưng mà người gọi con là Dương Dương, nếu người khác nghe được, sẽ chê cười.”

Nhạc Nhạc ngồi bên cạnh cười nói: “Nương gọi muội là Nhạc Nhạc, muội cảm thấy rất thân thiết mà, đại ca, có phải huynh đang thẹn thùng không? Huynh thẹn thì cứ nói ra, muội sẽ không cười huynh đâu.”

“Ai thẹn thùng chứ...”

Lưu Cảnh Dương buồn cười đưa tay sờ đầu muội muội, nhìn về phía Thường Nhuận Chi nói: “Nương, mấy hôm nay người cứ nhìn con, muốn nói lại thôi, rốt cuộc người muốn nói cái gì?”

Thường Nhuận Chi mỉm cười, hắng giọng nói với nữ nhi: “Nhạc Nhạc, đại ca con đã lớn, đương nhiên không hy vọng người khác nghe thấy nương gọi hắn như tiểu hài nhi, đây là tôn nghiêm của nam tử hán.”

Lưu Cảnh Dương tán thành gật đầu, Nhạc Nhạc quyệt miệng nói: “Nam tử hán có tôn nghiêm, nữ tử hán không có tôn nghiêm sao ạ? Sau này con lớn, cũng không hy vọng nương gọi con là Nhạc Nhạc sao?”

“Xùy...” Lưu Cảnh Dương bị nghẹn bởi lời nói của muội muội, cười nói: “Nào có nữ tử hán đâu!”

“Có nam tử hán, tại sao lại không có nữ tử hán?” Nhạc Nhạc rất ư không hiểu.

Vừa thấy đề tài này bị hai huynh muội làm cho lệch hướng, Thường Nhuận Chi vội kéo trở về: “Được rồi, được rồi, sau này Nhạc Nhạc trưởng thành, nương vẫn sẽ gọi con là Nhạc Nhạc, trừ phi Nhạc Nhạc không hy vọng nương gọi con như thế, được chưa?”

Lúc này, Nhạc Nhạc mới hài lòng gật đầu.

Thường Nhuận Chi cười tủm tỉm hỏi nàng: “Nhạc Nhạc này, con xem nhà chúng ta, có phải rất ít người? Con có muốn nhà chúng ta có thêm nhiều người thương con không?”

Lưu Cảnh Dương vừa nghe đã hiểu rõ ý của nương nhà mình, dù xưa nay hắn trầm tĩnh, lúc này cũng không khỏi hơi đỏ mặt.

Nhạc Nhạc cẩn thận suy nghĩ hồi sau, sau đó nói: “Trong nhà không thiếu người thương Nhạc Nhạc, có tổ mẫu, có cha nương, có đại ca nhị ca, có Đoạn di, còn có Phấn Nhụy và Lục Ngạc...” Nhạc Nhạc vừa nói vừa đếm ngón tay, hỏi lại Thường Nhuận Chi: “Nương muốn người lạ đến nhà mình sao? Vì sao vậy?”

“Bởi vì...” Thường Nhuận Chi ho nhẹ: “Bởi vì đại ca con trưởng thành rồi, hắn giống với cha con, cần phải có người như nương gả vào cửa, chăm sóc hắn, quan tâm hắn. Nhạc Nhạc có thích có người đến nhà chúng ta chăm sóc quan tâm đại ca không?”

Nhạc Nhạc bừng tỉnh, nói: “A, con biết rồi! Đại ca muốn có tẩu tử!”

Thường Nhuận Chi mỉm cười gật đầu: “Nhạc Nhạc hi vọng đại ca cưới tẩu tử sao?”

“Dạ.” Nhạc Nhạc liên tục gật đầu: “Cưới tẩu tử, sẽ có cháu nhỏ. Con muốn dẫn cháu nhỏ đi chơi.”

Thoắt cái mặt Lưu Cảnh Dương đỏ như quả cà chua, hắn làm bộ ho khan vài tiếng, bày ra bộ mặt đứng đắn nói: “Nói cái gì đó, muội còn nhỏ, biết cái này làm chi.”

“Nhạc Nhạc không nhỏ, qua ba bốn năm nữa, sẽ có mối tình đầu.” Thường Nhuận Chi tức giận hừ một tiếng, liếc xéo Lưu Cảnh Dương: “Nếu con thành thật nói rõ với phụ thân con mình thích mẫu cô nương gì, ta đây cũng không cần đến hỏi con lần nữa.”

Lưu Cảnh Dương sờ mũi, Thường Nhuận Chi ép hỏi: “Nói nhanh lên, con thích cô nương thế nào?”

Lưu Cảnh Dương xấu hổ nói: “Nương...”

“Ôi chao, lại còn xấu hổ cái gì chứ, ai cũng phải qua cửa ải này mà, chẳng lẽ con không cưới vợ sinh con à? Ta cảnh cáo con, không thể học theo Tứ cữu cữu con, đã lớn đầu vậy rồi, còn dám đào hôn chạy đến hải ngoại, khiến người trong nhà không lúc nào không lo lắng chuyện chung thân đại sự của hắn.”

“Tứ cửu cửu rời đất liền đi làm việc, sao có thể nói là đào hôn!”

“Ở trong mắt ngoại tổ mẫu con, đó chính là đào hôn.”

Thường Nhuận Chi khẽ hừ: “Con còn không mau thành thật khai báo.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: HNRTV, linhkhin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoài Trinh, Tran Mai Ngoc, vuivui.veve và 112 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.