Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

 
 22.06.2018, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 31
Chương 351: Nếu

Editor: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn Lê Quý Đôn
___________



"Chỉ chớp mắt, bệ hạ đã đăng cơ chín năm."


Đầu người trên bến tàu toàn động, trừ các thần tử, quý tộc, thì quân đội cấu thành một cái phòng hộ tuyến phía ngoài, còn lại là dân chúng chật ních đến xem náo nhiệt.


Thường Nhuận Chi dẫn theo Nhạc Nhạc đến xem đại hạm, vừa nhìn, chỉ có thể hình dùng bằng bốn chứ người người tấp nập, và đó cũng là từ để hình dung thịnh cảnh hôm nay.


Nhạc Nhạc nghe vậy ngửa đầu nhìn nàng, nhỏ giọng hỏi: "Nương, hoàng bá bá đăng cơ chín năm, Lâm Tuệ mười tuổi rồi."


Thường Nhuận Chi cười vỗ vỗ đầu nàng, nói: "Nhạc Nhạc coi như có phúc, lúc nương mang thai con, nhà chúng ta đã qua khốn khổ, ít nhiều gì hoàng bá bá của con cũng đã từ Yến Bắc trở về, cứu cha con ra, sau đó khẩn trương đưa thứ tốt đến cho chúng ta, mới có thể nuôi dưỡng con tốt như thế."


Nhạc Nhạc bị sinh non, trí óc có chút thiếu hụt, lúc nhỏ phản ứng còn chậm, học đồ vật cũng chậm, phu thê Lưu Đồng phí không ít tâm sức.


Bây giờ cô bé cũng là tiểu cô nương mười tuổi, không có gì khác với các tiểu cô nương cùng tuổi. Dù tướng mạo vẫn thanh tú như cũ nhưng đôi mắt kia, thật sự rất xinh đẹp.


Thái Xương đế cũng rất tốt với chất nữ này, trong cung có thứ gì tốt, lúc nào cũng đưa đến cho cô bé một phần.


Bởi vì Hoàng Hậu không có nữ nhi, rất yêu thích Nhạc Nhạc, cho nên rất thường triệu cô bé tiến cung.


Có thể nói Lưu Cảnh Đào là quý nữ trong hoàng gia, rất được yêu thích, ngay cả Công chúa hậu phi sinh ra cũng không được như cô bé.


Tính tình cô bé này tốt, phẩm tính, nội tâm chân thật, khi cô bé lên tám Hoàng Hậu đã bắt đầu nói lải nhải trước mặt Thường Nhuận Chi, nói rằng sau này Nhạc Nhạc trưởng thành, không biết phải hữa gả cho dạng người gì? Thậm chí bắt đầu từ đó, đã tiến hành quan sát và tìm kiếm “Giai tế”, còn muốn để bụng hơn cả mẹ ruột là Thường Nhuận Chi.


Thường Nhuận Chi cũng ghi nhớ ý tốt của đế hậu trong lòng, cho nên bình thường dạy dỗ Nhạc Nhạc phải biết tôn kính cảm kích đế hậu.


Lưu Cảnh Đào nép vào người mẫu thân, bỗng nhiên kéo kéo nàng, chỉ vào nàng nói: "Nương nhìn kìa, đại ca!"


Lưu Cảnh Dương đã trưởng thành đã là thanh niên cao lớn rắn rỏi, hắn đang ở cùng các đại thuyền công kiểm tra số liệu trên các đại hạm, vẻ mặt rất nghiêm túc, đối với náo nhiệt xung mắt điếc tai ngơ.


Nhạc Nhạc hưng phấn gọi hắn hai tiếng, Lưu Cảnh Dương đều không có phản ứng.


"Cách khá xa, đại ca con không nghe thấy được." Thường Nhuận Chi nhéo nhéo má Nhạc Nhạc, nói: "Đi thôi, chúng ta nhân cơ hội đi xem xem trên thuyền lớn này có cái gì, một lát sau giờ cơm trưa, giờ lành đế, thuyền lớn phải ra khơi."


Nhạc Nhạc đáp ứng, tiếc nuối quyệt quyệt miệng, vẫn đi theo Thường Nhuận Chi.


Hai mẹ con là chủ thuyền, chủ trong khoang thuyền, Thái Xương đế đang nói chuyện cùng các đại thần hoàng thất, tự nhiên các nàng phải tránh đi đến bộ phận khoang chủ, đi tham quan các công năng khoang khác.


Kiếp trước Thường Nhuận Chi cũng chưa từng ngồi qua loại thuyền lớn này, cho nên cảm thấy thật mới mẻ. Tâm tính của Nhạc Nhạc vẫn trẻ con, cho nên nhìn thấy những thứ không quen sẽ rất tò mò. Cũng may người hậu đi bên cạnh nhất nhất giải thích, mới khiến đầu óc các nàng không đến mức choáng váng.


Đại hạm này, thật là lớn.


Hai mẹ con dạo đến một nửa, lúc rẽ sang chỗ khác, Nhạc Nhạc đi hơi nhanh nên đụng vào một người đi tới từ chỗ rẽ.


"Ây da..." Nhạc Nhạc che đầu, giọng buồn buồn: "Ơ, thực xin lỗi..."


Thường Nhuận Chi vội nhìn về phía nàng: "Xảy ra chuyện gì vậy? Không sao —— "


Nàng ngẩng đầu lên, nhìn người mà Nhạc Nhạc đụng vào, trong lúc nhất thời im lặng.


"Là Phương đại nhân à." Thường Nhuận Chi cười nhạt: "Tiểu nữ không tốt, va chạm Phương đại nhân, thứ lỗi."


Nhạc Nhạc xoa xoa đầu cũng cảm thấy không còn đau nữa, ngẩng đầu lên nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi Phương đại nhân, ta không thấy đường, đụng vào ngươi, ngại quá."


Vẻ mặt Phương Sóc Chương có chút hoảng hốt.


Người khác nhìn cảm thấy tướng mạo Nhạc Nhạc bình thường, chỉ là đôi mắt cực kỳ mê người, nhưng ở trong mắt hắn ta, việc này khó thoát khỏi bộ dáng Thường Nhuận Chi gả cho hắn ta năm đó, khiếp đảm như con thỏ nhỏ, có một đôi mắt biết nói.


Phương Sóc Chương nghẹn ở trong lòng, nhếch miệng lại phát hiện mình không thể nói lời nào, ngay cả thỉnh an Quận vương phi hắn ta cũng không nói được.


Thái Xương đế đăng cơ, sau khi Vinh Quận vương cầm quyền, kỳ thực hắn ta luôn chờ nhận lấy trả thù từ Vinh Quận vương.


Nhưng hắn ta đợi chín năm, vẫn không có đợi được điều hắn ta chờ mong, lại sợ hãi trả thù.


Hắn ta chờ mong, Vinh Quận vương trả thù hắn ta, đủ để nói rõ, địa vị phu thê trong lòng hắn vẫn không hề có thể khinh thường. Còn hắn ta sợ hãi, là vì hắn ta biết, Vinh Quận vương trả thù, tất nhiên đến phiên cuộc sống của hắn ta không xong.


Nhưng mà tương phản, bởi vì năng lực làm việc của hắn ta xuất chúng, chính năm theo Hộ bộ thị lang làm được Hộ bộ thượng thư, sau đó thậm chí điều đi các, trở thành quan viên chính lệnh trái phải của hoàng đế. Tương lai chờ hắn già, nói không chừng còn có thể tiến thêm một bước, làm đến chức tể tướng cũng chưa biết.


Hắn ta từng là học sinh hàn môn, cũng có thể có một ngày, có thể trở thành trọng thần.


Nhưng giữa khuya khi tỉnh mộng, hắn ta lại nhịn không được trằn trọc không yên.


Vinh Quận vương không nhìn hắn ta tiền đồ phát triển, ngày thường tuy nhìn thấy hắn ta không cho hắn sắc mặt tốt, nhưng cũng chưa bao giờ chủ động làm khó.


Đó là vì Vinh Quận vương giải thoát cho hắn ta sao?


Phương Sóc Chương biết không phải Vinh Quận vương không nhìn hắn ta, là vì căn bản không xem hắn ta là đối thủ.


Là vì hắn cho rằng hắn ta không thể tạo thành uy hiếp gì đối với tình cảm giữa phu thệ bọn họ.


Mấy năm nay hắn ta chưa từng nhìn thấy Vinh Quận vương phi, lại có ý muốn thu thập các việc có liên quan đến phủ Vinh Quận vương.


Hắn ta biết Vinh Quận vương sốt ruột ái thê, trong phủ từ đầu đến cuối chỉ có một vị Vương phi và một thị thiếp, vị thị thiếp kia, cũng chỉ là phụ nhân nhát gan muốn dưỡng lão trong phủ Vinh Quận vương mà thôi.


Hắn ta biết Vinh Quận vương có hai nhi tử và một nhi nữ, đều do Vương phi sinh, trưởng tử trầm ổn giỏi giang, tranh chữ của thứ tử trác tuyệt, còn ấu nữ mặc dù sinh ra đã kém cỏi, phát dục chậm, lại rất được đế hậu yêu thích.


Hắn ta biết Quý thái phi dưỡng lão ở phủ Vinh Quận vương, Vinh Quận vương phi rất kính trọng vị bà bà không phải thân mẫu của Vinh Quận vương, quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu vô cùng hòa hợp.

Cho nên hắn ta biết, người trong phủ kia, sớm đã không xem hắn ta là người quan trọng gì, thậm chí người mới vào phủ, căn bản không thiếp thu Vinh Quận vương từng chịu tang thê, Vinh Quận vương phi cũng là hòa ly gả lần hai.


Giống như bọn họ, từ lâu trước đó là người một nhà mà không phải phu thê mới thông qua nửa đường.


Nghĩ đến hai mươi nắm trước, Phương Sóc Chương hắn ta và Thường Nhuận Chi mới đúng là phu thê nguyên phối!


Trong ánh lửa chớp choáng, Phương Sóc Chương suy nghĩ rất nhiều, khi lấy lại tinh thần lại chỉ nghe Thường Nhuận Chi nói một câu: "Phương đại nhân có công vụ quấn thân, ta không nên quấy rầy, cáo từ."


Lâm Tuệ Ông Chủ cũng nhỏ giọng chắp tay nói: "Phương đại nhân, cáo từ."


Phương Sóc Chương đứng cứng ngắc tại chỗ, cho đến khi người hầu phía sau gọi hắn ta, hắn ta mới quay đầu về sau đáp.


Đôi mẫu nữ kia đã đi xa, tiểu cô nương kéo cánh tay mẫu thân, dán vào người nàng làm nũng, mặt trời ôn hòa giữa trưa, phóng tới đón đầu, không biết tại sao, có chút làm mắt hắn ta đau đớn.


Trước mặt Phương Sóc Chương bỗng chốc tối sầm, nhanh chóng quay đầu trở lại.


Hóa ra mấy năm nay, việc hắn ta làm được như mây nước, nhưng trong lòng chũng không có chân chính giải thoát.


Nếu như trước kia hắn ta cũng có thể trở thành trượng phu tốt che chở thê tử, mái nhà ấm áp này, phải thuộc về hắn ta.


Chỉ tiếc... Trên đời này chưa từng có chữ "Nếu".



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: HNRTV, yanl12781
     

Có bài mới 25.06.2018, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 30
Chương 352: Quy Nguyên

Editor: Bộ Yến Tử - Diễn Đàn Lê Quý Đôn
___________


Cùng với tiếng pháo vang vọng trời đất, mấy chiếc đại hạm trên bến tàu bắt đầu di chuyển hướng tới phương xa.

Lúc này kỹ thuật hàng hải không mấy phát triển, đại hạm chỉ đi dọc theo bên cạnh lục địa, như vậy mới an toàn, cũng có thể lên bờ nhanh chóng.

Nam Bình vương và Nam Bình vương phi đứng trên sàn tàu chủ hạm, vẫy tay với mọi người đang dần xa xôi.

Thái Xương đế mỉm cười, cũng giơ tay lên chào lại.

Lưu Đồng đứng bên cạnh hắn ta, cười nói: "Dường như tâm tình của Thập Nhị đệ rất tốt, hôm nay trời trong nắng ấm, là ngày lành để khởi hành, nói vậy chắc chắn Thập Nhị đệ có thể bình an trở về."

Đại hạm sẽ đi xuống vùng duyên hải, ở nơi rừng biển Đại Ngụy đều sẽ nhìn được đại hạm, trên lãnh thổ Đại Ngụy, đại hạm có thể ngừng lại, tiếp viện vài thứ.

Có thể nói, lúc này đại hạm vẫn an toàn. Nhưng đợi đến khi rời khỏi quốc thổ Đại Ngụy, chưa chắc đã được an toàn. Đến lúc đó phải dựa vào hải quân đặc biệt huấn luyện vài năm mới cam đoan được đại hạm an toàn.

Thường Âu vẫn khư khư thái độ không thành thân, hôm nay hắn rời khỏi nhà, Tiền di nương cũng đến tiễn hắn, mắt ửng đỏ nhắn nhủ —— cho dù cưới con dâu ngoại quốc trở về, bà cũng nhận, ít nhất thì hắn cũng chịu cưới vợ!

Việc hôn nhân của con cái, luôn được phụ mẫu đặt nặng trong lòng, đời này Tiền di nương hao hết tâm sức vì đứa con trai này, e là còn quan tâm hơn cả con gái Thường Thấm Chi gấp mười lần.

Đại hạm càng lúc càng xa, rất nhiều người dân đi dọc theo bờ biển, chạy theo đại hạm. Sau khi bọn họ rời đi, Ngự Lâm quân bảo vệ Thái Xương đế và triều thần lui lại.

Lưu Đồng theo Thái Xương đế về cung, Thường Nhuận Chi tìm được Lưu Cảnh Lăng, dẫn con trai con gái về phủ trước. Còn con trai trưởng, Lưu Cảnh Dương đã bắt đầu đi làm, cho nên hắn phải đi làm nhiệm vụ của mình.

Lưu Cảnh Lăng hưng phấn vòng quanh mẫu thân và muội muội, vừa vây quanh vừa nói: “Nương à, người có nhìn thấy binh lính hộ vệ không? Bọn họ thật là uy phong! Tứ cữu cữu vừa rồi đứng ở chỗ kia, chà, không giận tự uy, khí thế thật khá!”

Thường Nhuận Chi cười nói: "Sao vậy, con hâm mộ à? Nhưng con vẫn còn bé lắm..."

"Con nhỏ chỗ nào? Nhìn con có hơi gầy, nhưng cởi quần áo ra, con vẫn rất khôi ngô nha."

Lưu Cảnh Đào trêu chọc hắn: "Nhị ca không biết xấu hổ!"

"Tiểu nha đầu xấu xa này, mắt thấy mới là thật, nếu muội không tin, ta cởi ra cho muội xem?" Còn làm bộ muốn cởi quần áo ngay tại chỗ.

"Hồ nháo." Thường Nhuận Chi đặt tay lên trán hắn đẩy ra, cười nói: “Đừng trêu chọc muội muội con.”

Lưu Cảnh Lăng cười hắc hắc.

So với đại ca hắn, Lưu Cảnh Lăng hoạt bát hơn nhiều, đại khái bởi vì trí tưởng tượng của hắn phong phú, cho nên tranh hắn vẽ rất tươi đẹp và cá tính, còn chữ hắn viết, cũng có chút tiêu sái, tự tạo thành trường phái riêng.

Mặc dù tuổi hắn còn nhỏ, nhưng tranh chữ của hắn đã trở thành mặc hàng nóng trong các cửa hàng tranh chữ, giá cả cũng dần dần được tăng cao.

Cũng may khi làm việc hắn vẫn có chừng mực, lấy cho mình danh hào nhã nhặn, không làm nổi bật một cách thái quá, "Quy nguyên tiên sinh" chính là nhị công tử của phủ Vinh Quận vương.

Nếu thân phận của hắn bị bại lộ, chỉ sợ giá tranh chữ còn muốn tăng vọt lên.

Lưu Cảnh Lăng chỉnh lại quần áo, chớp mắt nói với Thường Nhuận Chi: "Nương, lát nữa trở về con sẽ vẽ lại thịnh cảnh ngày hôm nay, chờ sau khi vẽ hoàn chỉnh, chờ tất niên năm nay sẽ tặng cho hoàng bá bá, người cảm thấy ổn chứ?"

"Rất tốt." Thường Nhuận Chi nói: "Chỉ có điều không có mẫu để nhìn rồi vẽ, nhớ lại vẽ ra, có phải có chút khó khăn?"

"Chắc được, con sẽ thử xem." Lưu Cảnh Lăng lên mặt nói: "Lúc trước tranh con vẽ rất chạy, tứ cửu cữu đã mở cửa để con quan sát, đại hạm con đã từng vẽ rồi, trở về sắp xếp lại trình tự thì có thể vẽ, còn về nhân vật, thêm vào là được."

Thường Nhuận Chi cũng không am hiểu vẽ vời, nhưng nhận xét thì nàng vẫn làm được, con trai là nghệ thuật gia, đây cũng là chuyện khiến nàng kiêu ngạo.


"Đi đi, chờ con vẽ xong, nhớ báo với mẫu thân một tiếng."

"Con biết rồi ạ."

Mẫu tử ba người trở về phủ, Quý thái phi vội vàng hỏi hôm nay có náo nhiệt không.

"Tổ mẫu, rất náo nhiệt nha, vả lại còn có thật nhiều người! Nhạc Nhạc chưa thấy qua nhiều người như vậy bao giờ, đứng đầy một khoảng sân rộng lớn." Lưu Cảnh Đào chạy đến bên người Quý thái phi làm nũng, vừa nói vừa đấm chân cho bà: “Tổ mẫu không đi, thật đáng tiếc! Chờ khi Thập Nhị thúc trở về, nhất định người phải theo con đi đón thúc thúc, đến lúc đó khẳng định lại có một đống người."

Quý thái phi trìu mến vỗ vỗ gương mặt nhỏ của cô bé, nói: "Được, vậy đến lúc đó tổ mẫu cũng phải đi xem náo nhiệt."

Lưu Cảnh Lăng ngồi không yên, sau khi hành lễ với hai trưởng bối liền chạy đến phòng vẽ tranh. Quý thái phi hỏi, Thường Nhuận Chi giải thích hắn muốn vẽ lại phong cảnh hưng thịnh náo nhiệt hôm nay, Lưu Cảnh Đào cũng cười nói: "Chờ nhị ca vẽ xong, Nhạc Nhạc sẽ mang tranh đến cho tổ mẫu xem trước tiên!"

"Tốt lắm, Nhạc Nhạc nhà ta thật ngoan!"

Cuộc sống bây giờ của Quý thái phi rất thích ý. Mọi việc trong phủ Thường Nhuận Chi đều xử lý rất thỏa đáng, một ngày ba bữa đầy đủ dinh dưỡng lại ngon miệng, sống không chút phiền não, mỗi ngày ngoại trừ Nhạc Nhạc đến bên cạnh bà chọc cười, Đoạn Nhu Nam còn có thể đến trò chuyện với bà, những lúc Thường Nhuận Chi không bận rộn, ba người các nàng còn có thể chơi “Đấu địa chủ” một lát, đó cũng là trò chơi Thường Nhuận Chi tạo ra để giết thời gian.

Có đôi khi tiểu Hàn thị cũng đến vương phủ, dù thế nào cũng muốn đánh một bàn mã điếu.

Lúc trước ở trong cung, cũng không thể thanh nhàn được như thế này.

Quý thái phi vô cùng may mắn lúc ấy bà tự tìm được hậu lộ cho bản thân.

Đến tối Lưu Đồng mới trở về, theo thường lệ hỏi hôm nay Nhạc Nhạc có ngoan không.

Nhạc Nhạc nói hôm nay có chút không ngoan, bởi vì đụng vào người khác, Lưu Đồng lập tức thân thiết hỏi: "Đụng vào chỗ nào vậy? Nhạc Nhạc có bị thương không?"

"Không có ạ." Nhạc Nhạc chu miệng, đáp: "Con đã xin lỗi thúc thúc kia, nhưng hắn không có để ý đến con, không có nói câu nào với Nhạc Nhạc hết... Cha, là bởi vì hắn không muốn nhận lời xin lỗi của Nhạc Nhạc sao?"

"Làm sao có thể, Nhạc Nhạc là tiểu cô nương ngoan nhất trên đời, cha đoán chắc là hắn bị nghễnh ngãng, nếu không sao có thể không nghe thấy tiếng bước chân của Nhạc Nhạc rồi còn bị Nhạc Nhạc đụng trúng, còn ngoảnh mặt làm ngơ lời xin lỗi của Nhạc Nhạc?"

Nhạc Nhạc dễ dàng tiếp nhận cách giải thích của Lưu Đồng: "Được rồi, vậy thúc thúc kia cũng thật đáng thương..."

Lưu Đồng dỗ dành nữ nhi, sau đó để thị nữ đưa cô bé về phòng ngủ, hắn ngồi lên giường, vừa cởi áo vừa hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Là ai to gan lớn mật đụng phải Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc xin lỗi hắn còn không quan tâm? Có thể lên thuyền chắc không phải là loại người không có mắt nhìn đi."

Thường Nhuận Chi nói: "Là Phương Sóc Chương, phỏng chừng là đột nhiên nhìn thấy thiếp và Nhạc Nhạc, cho nên ngây người, một chữ cũng chưa nói."

Lưu Đồng dừng động tác trên tay, nhìn về phía Thường Nhuận Chi lẩm bẩm: "Sao lại gặp được hắn chứ?"

"Sao thế, ghen à?"

"Có một chút." Lưu Đồng gật đầu: "Nếu nàng không nhắc tới cái tên này, ta cũng không có ấn tượng gì với hắn."

"Thiếp cũng vậy!" Thường Nhuận Chi thả màn che xuống, nói: "Lúc trước Ngụy Tử còn nhắc với thiếp về chuyện của Phương gia, nói bọn họ sống không mấy khá giả nên nàng an tâm, bây giờ nàng cũng trầm ổn hơn rồi, không còn bát quái trước mặt thiếp, ngẫm lại còn có chút không quen."

Lưu Đồng tức giận hừ hai tiếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: HNRTV, R.Quinn
     
 13.07.2018, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 20:02
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 570
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 28.68
Tài sản riêng:
 Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt - Điểm: 31
Chương 353: Sinh bệnh

Editor: Bộ Yến Tử
____________


Hai phu thê nằm trên giường, Lưu Đồng dịch dịch chăn, bỗng nhiên nhắc tới chuyện hôm nay Thái Xương đế hỏi hắn về hôn sự của Dương Dương: "Hoàng huynh nói, tuổi tác của Dương Dương đã không còn nhỏ nữa, nên đính thân rồi."


Thường Nhuận Chi buồn rầu nói: "Lúc rảnh chàng hỏi con thử đi."


"Sao nàng không hỏi?"


"Nếu là hôn sự tương lai của Nhạc Nhạc, đương nhiên thiếp sẽ không để người khác xen vào. Nhưng Dương Dương là nam hài, chàng hỏi sẽ thích hợp hơn, đối thoại giữa nam nhân với nhau cũng thoải mái hơn, chàng hỏi thử xem con nghĩ sao đã." Thường Nhuận Chi cười nói: "Dương Dương đã lớn rồi, trong lòng sẽ có bí mật, chắc chắn không đồng ý nói với người làm nương như thiếp."


Lưu Đồng có chút đắc ý: "Vào lúc mấu chốt vẫn phải dựa vào ta?"


"Lựa chọn con dâu không thể chỉ dựa vào mình chàng, cho nên cuối cùng vẫn dựa vào thiếp nhiều hơn."


Phu thê đấu khẩu một lát, sau đó ôm nhau ngủ.


Trước đó nhắc tới Phương Sóc Chương, giống như hắn ta là người không liên quan, căn bản không thể kích thích chút gợn sóng nào trong lòng bọn họ.


Nhưng trên thực tế, hắn ta vốn là người không liên quan mà...


Cuộc sống yên bình như nước, đầu năm thứ mười Thái Xương, Chúc vương bỗng nhiên báo tang về kinh.


Mẹ đẻ của Chúc vương là Tĩnh thái phi qua đời, phu thê Chúc vương muốn đưa quan tài vào kinh, hai người đã lên đường vào kinh thành.


Mặc dù phi tần của hoàng đế sinh nhi tử, có thể sống với con cái sau khi hoàng đế chết, nhưng khi mình chết lại phải đưa vào hoàng lăng, Chúc vương về kinh là chuyện không thể tránh khỏi.


Thái Xương đế giao việc này cho Lễ bộ xử trí.


Vừa qua năm mới, không khí vui mừng còn chưa có biến mất, thái hậu biết tin Tĩnh thái phi qua đời, tất nhiên rất đau lòng.


Tuy lúc còn trẻ không mấy thân thiết, nhưng bây giờ mọi người đều con cháu đầy nhà. Tần phi hoàng gia như các nàng, có thể sống chung với nhi tử thân sinh của mình mấy năm, đã xem như vô cùng may mắn.


Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, tuổi tác của thái hậu và Tĩnh thái phi không cách nhau mấy, Tĩnh thái phi đi rồi, nói không phải thì không tới vài năm, Diêm Vương cũng sẽ gọi bà đi.


Thái hậu càng nghĩ càng khó chịu, trong lòng cực kì nặng nề, khó tránh khỏi chuyện mắc bệnh. Mỗi ngày, Thái Xương đế đều sẽ bớt chút thời gian đến thăm hỏi, ngay cả hoàng hậu và các tần phi khác cũng rất chịu khó chạy đến vườn ngự uyển của thái hậu.


Tình huống tương tự, cũng đang diễn ra tại phủ Vinh quận vương.


Quý thái phi cũng bị bệnh mấy ngày, nhưng căn cơ bà tốt, lúc trước ngày nào cũng theo Thường Nhuận Chi tản bộ, hoạt động gân cốt, cho nên bệnh tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.


Quả thật thái hậu bệnh nặng một hồi, bị thương nguyên khí.


Quý thái phi muốn tiến cung đi thăm lão tỷ muội.


Thường Nhuận Chi truyền ý này vào cung, trong cung đã đồng ý.


Ngày hôm sau Quý thái phi dẫn theo Thường Nhuận Chi vào cung, cùng nhau trò chuyện với thái hậu.


Mấy năm nay cho dù Hiền phi đã là thái hậu, nhưng bà cũng chưa bao giờ ngạo mạn khí thế bức người đối với tần phi đã từng có địa vị cao hơn mình. Hơn nữa, mấy năm qua bà tin phật, cho tới giờ khi nói chuyện đều là tế thanh tế khí. Trong cung có ai không biết tình tình thái hậu nương nương rất dễ chịu?


Quý thái phi ngồi xuống trước giường của thái hậu, thái hậu cười yếu ớt, kéo tay Quý thái phi nói: "Sao ngươi lại đến đây?"


"Thái hậu bị bệnh, ta đến thăm bệnh." Quý thái phi cười nói: "Uống thuốc chưa?"


"Uống rồi." Thái hậu bĩu môi: "Rất đắng."


Quý thái phi liền cười bà: "Ai kêu ngươi sinh bệnh?"


Thái hậu thở dài, muốn nói lại thôi, nhìn về phía Quý thái phi.


"Làm sao vậy?" Quý thái phi cười híp mắt: "Ngươi muốn nói với ta, chuyện Tĩnh thái phi chết đúng không?"


"Ơ... Ngươi cũng biết à?" Thái hậu thở ra: "Ta còn tưởng rằng ngươi không biết."


"Đã biết lâu rồi, ta cũng vừa khỏi bệnh, uống thuốc vào thì khỏi rồi. " Quý thái phi vỗ tay bà nói tiếp: "Đừng nghĩ nhiều."


Thái hậu không nghĩ thoáng được như Quý thái phi, chung quy thì Quý thái phi không có nhi tử, nếu lại nói tiếp, trên đời này bà ấy không vướng bận tình máu mủ, có thể sống đến bây giờ, xem như buôn bán có lời.


Nhưng thái hậu không giống vậy, bà có con có cháu, thậm chí có luôn cả chắt trai, bốn thế hệ sống chung... Làm sao bà nỡ buông tay rời khỏi nhân gian.


Thái hậu lại thở dài.


Quý thái phi nói: "Chúng ta đều già rồi, suy cho cùng sẽ có một ngày như vậy. Nhân sinh ngắn ngủi hơn mười năm, ngoại trừ chết bất đắc kì tử, ai mà không muốn sống thêm vài năm, đi đến hết tuổi già. Chúng ta có thể đi tới nước này, coi như ông trời đã rất phù hộ rồi, ngươi nhìn thử đi, ngươi xem ngươi, không phải không chịu trải lòng nên sinh bệnh sao? Không có tật xấu đều có thể dọa mình mắc lỗi."


Thái hậu lẩm bẩm: "Ngươi nói rất thoải mái..."


"Chuyện đó vốn rất thoải mái." Quý thái phi nói: "Mỗi ngày ngươi sống phóng khoáng, nghĩ thông suốt, ta cam đoan ngươi có thể sống đến lúc huyền tôn sinh ra."


Thái hậu bị câu nói của bà chọc cười: "Không phải nói già mà không chết là quỷ sao? Nếu ta sống lâu như vậy, chẳng phải thành yêu quái?"


"Ngươi đừng nói như thế, Đại Ngụy chúng ta có không ít người sống đến năm thế hệ, vậy bọn họ đều là lão yêu quái ư?"


Quý thái phi trêu ghẹo: "Có thể làm lão yêu quái, cũng là có bản lĩnh."


Thái hậu cười khanh khách.


Hai vị lão nhân nói rất vui vẻ, sắc mặt thái hậu cũng hồng hào lên đôi chút.


Thường Nhuận Chi và hoàng hậu lặng lẽ thối lui đến ngoại điện, hoàng hậu nhẹ nhàng thở ra, cười nói: "Thấy mẫu hậu luôn rầu rĩ không vui, đùa với bà ra sao bà cũng không cười, cũng may Quý thái phi biết tâm tư của bà, coi như hốt thuốc đúng bệnh."



Thường Nhuận Chi gật đầu, hỏi hoàng hậu: "Chúc vương và Chúc vương phi đã lên đường rồi phải không? Khi nào thì đến kinh thành?"


"Dự đoán lộ trình của bọn họ, cần nửa tháng." Hoàng hậu buông tiếng thở dài: "Cũng may lúc này không phải thời tiết nóng bức, bằng không bọn họ đưa quan tài vào kinh, sẽ rất khổ."


Sau nửa tháng, phu thê Chúc vương đến kinh thành.


Sau khi phu thê bọn họ đi Hiến Châu, luôn rất bề bộn, Chúc vương cũng chưa bao giờ làm ra chuyện khác người gì gây phiền phúc cho Thái Xương đế, nên lần này bọn họ vào kinh, Thái Xương đế cũng rất cho bọn họ thể diện, trước tiên cho người đi thu dọn bố trí lại phủ Chúc vương, còn phái Vinh quận vương rất được hắn trọng dụng đi nghênh đón phu thê bọn họ.


Lưu Đồng dẫn theo Thường Nhuận Chi, đi kinh giao đón người.


Đại khái, mấy năm nay Chúc vương bị Chúc vương phi quản cực nghiêm, giảm hưởng lạc rượu thịt, gương mặt vốn có chút trắng đã hồng hào trở lại, không giống như lúc trước.


Nhưng tính cách tùy tiện của hắn ta vẫn không thay đổi, vừa thấy Vinh quận vương liền chê cười hắn: "Mấy năm nay, ngươi vẫn là quận vương sao, không phải nói hoàng thượng rất nể trọng ngươi à?"


Chúc vương phi lạnh lùng liếc hắn ta một cái, Chúc vương vội vã im miệng.


Lưu Đồng nhìn mà buồn cười, thản nhiên nói: "Tứ ca Tứ tẩu đi đường vất vả."


"Đa tạ Cửu đệ đã đến đón." Chúc vương phi đáp lại, sau đó nhìn chằm chằm Chúc vương, Chúc vương mới bĩu môi lặp lại: "Đa tạ Cửu đệ đến đón."



Chúc vương cho ngươi đưa quan tài của Tĩnh thái phi về phủ Chúc vương trước, trong phủ đã chuẩn bị linh đường rất ổn thỏa.


Chúc vương cầm bồ đoàn quỳ gối trước linh vị, Chúc vương phi thản nhiên nói: "Làm bộ dạng này cho ai xem, chúng ta phải tiến cung tạ ơn trước."


"Tạ ơn? Tạ ơn gì?" Chúc vương hừ hừ nói: "Mẫu phi ta là tần phi của tiên đế, vốn nên an táng trong hoàng lăng, chẳng lẽ hoàng thượng còn muốn ngăn cản mẫu phi ta, không để người nhập hoàng lăng hay sao?"


Chúc vương phi nói: "Vậy chàng không cần thụy hào cho mẫu phi mình nữa sao? Cứ để bà mang theo danh hào『 Tĩnh thái phi 』hạ táng?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn truong phi yen về bài viết trên: HNRTV, Hothao, Moclanhoa, R.Quinn, linhkhin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tiing và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

18 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.