Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=398283
Trang 55/120

Người gởi:  truong phi yen [ 09.06.2017, 13:43 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

Chương 162: Ai ngốc

Editor: Bộ Yến Tử


Tay cầm đũa của Phương Sóc Chương nhất thời dừng lại.

Lưu Đồng nhàn nhạt cười, vừa khéo vớt sạch hành cắt nhỏ ra ngoài, lúc này mới đoan qua chén của mình, cười nói: "Cưới tiểu tức phụ thật vất vả, tự nhiên muốn đối tốt với nàng. Bằng không cưới vợ trở về làm ma?"

Bàng Lương chấp nhận, một bên cầm chiếc đũa của mình, một bên nói: "Phu thê hòa thuận ân ái, là sẽ ít đi thật nhiều chuyện phiền lòng."

Bàng Lương dừng một chút, quay đầu nhìn Phương Sóc Chương: "Đúng rồi Sóc Chương, sau khi ta đi nhậm chức nghe nói huynh cũng cưới vợ, là cô nương trong kinh, không biết bà chị..."

Còn chưa hỏi xong, Phương Sóc Chương "Ba" một tiếng ném chiếc đũa lên bàn.

Động tác có chút lớn, toàn bộ mặt bàn đều bị hắn ta bất thình lình động làm nổi lên địa chấn biên độ nhỏ.

Tay Thường Nhuận Chi đang đề đũa gắp vằn thắn run lên, vằn thắn lập tức rớt xuống bát, nước canh bắn lên tung tóe.

Thường Nhuận Chi ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày.

Bàng Lương có chút không biết làm sao: "Sóc, Sóc Chương huynh..."

"Ta ăn no."

Phương Sóc Chương nhàn nhạt nói, từ trong lòng lấy ra một ngân quả tử, đặt trên bàn, đứng lên nói: "Cửu gia, cửu phu nhân cứ từ từ mà dùng, hạ quan không thể phụng bồi."

Nói xong liêu bào bước đi, đi thật vội vàng.

"Này, này..." Bàng Lương xấu hổ quá không biết làm sao.

Hắn ta ba ba giải thích, nói liên tục vài tiếng xin lỗi Lưu Đồng cùng Thường Nhuận Chi, cũng không có tâm tư ăn vằn thắn, học Phương Sóc Chương sờ sờ eo lưng, lấy ra năm đồng tiền đặt lên bàn, xấu hổ cáo từ với Lưu Đồng.

Tuấn Sinh mắt sắc, chạy tới thấy một bát vằn thắn ăn được một nửa, một khác chén còn chưa có động, nhất thời trên mặt khó coi.

"Quá lãng phí mà..." Tuấn Sinh lẩm bẩm, bất quá nhìn thấy ngân quả tử và tiền đồng trên bàn, sắc mặt tốt lên không ít.

Hắn ta cầm ngân quả tử chạy theo phía sau bóng lưng Phương Sóc Chương hô: "Khách quan! Ngài cho nhiều!"

Tự nhiên Phương Sóc Chương sẽ không quan tâm hắn ta, Bàng Lương một bên chạy một bên quay đầu nói: "Không có chuyện gì! Ngươi cầm đi! Mua chút đồ ăn vặt!"

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ lắc đầu, nghe tiếng bước chân dừng lại có chút tiến thoái lưỡng nan của Tuấn Sinh, nói: "Cầm đi, coi như vận khí tốt, trên đường nhặt bạc."

Tuấn Sinh nhếch miệng cười, lại thấy hai vị khách quan kia người đã đi xa, đuổi cũng đuổi không kịp, không thèm già mồm cãi láo, nhanh nhẹn thu ngân quả tử và tiền đồng, bưng hai bát vằn thắn đi xuống.

Lưu Đồng lão thần khắp nơi hừ một tiếng, Thường Nhuận Chi nghiêng đầu nhìn hắn, buồn cười nói: "Lúc nãy làm sao không đi?"

"Đi cái gì mà đi?" Lưu Đồng nhíu mày: "Ta sợ Phương Sóc Chương hắn sao?"

"Ta coi chàng vốn là còn muốn chạy, bất quá là Bàng đại nhân mời chàng ngồi, chàng không dễ đi mà thôi." Thường Nhuận Chi chống má, thổi thổi phù du trên nước mì, cười nói: "Cái này tốt lắm, cũng không có người khác, có thể ăn vằn thắn thôi?"

Ý cười trên mặt Lưu Đồng banh không được, một bên nói: "Nàng nói, Bàng Lương kia cũng thật là đầu gỗ, nếu hắn ta biết Phương Sóc Chương... Không biết nên làm sao ảo não chuyện hôm nay."

Trượng nhị hòa thượng không hiểu, Bàng Lương cuối cùng cũng đuổi kịp Phương Sóc Chương, vội ôm cổ ôm cánh tay hắn ta, thở hổn hển nói: "Huynh, huynh đi mau như vậy làm cái gì? Huynh không biết, không biết vết thương của ta vừa khéo sao... Chạy, chạy cái gì!"

Phương Sóc Chương mặt lãnh đứng, chung quanh là tiếng hét to của lão nông bán đồ ăn.

Hai người đứng ở giữa, cực kì dễ thấy.

Bàng Lương lôi hắn ta đến sát đường, vừa đi vừa hỏi: "Huynh có chuyện gì sao? Trước mặt cửu Hoàng tử và cửu Hoàng tử phi, làm cho người ta nhăn mặt... Huynh còn muốn lăn lộn hay không?"

Phương Sóc Chương không hé răng, Bàng Lương lại không biết hắn ta cắn chặt cả răng cấm.

Bàng Lương còn đang lải nhải: "Ta một cái vằn thắn đều không ăn, lúc này còn bị đói, huynh nhưng là ăn được nửa chén... Ai, huynh thượng chỗ nào đi?"

Phương Sóc Chương quải cái cong nhi, Bàng Lương vội truy qua.

Phương Sóc Chương không quan tâm hắn ta, tự cố tự đi, Bàng Lương liên tục dán mặt nóng vào mông lạnh của hắn, có chút tức giận, chạy vài bước đến phía trước hắn ta cản đường, mặt nén ý giận nói: "Phương Sóc Chương, huynh có ý gì?"

Phương Sóc Chương không thể không dừng bước, nhìn Bàng Lương một lát, lộ ra nụ cười khổ: "Có đôi khi còn thật hy vọng ta có thể ngốc như huynh."

"Ai ngốc? Huynh mới ngốc!" Bàng Lương cả giận nói: "Là huynh ở trước mặt Hoàng tử, Hoàng tử phi đùa bỡn tính tình, không phải là ta!"

Phương Sóc Chương lắc đầu, nhìn chằm chằm mặt đất phía trước bình thản nói: "Cửu hoàng tử phi, chính là tam cô nương phủ An Viễn hầu."

Bàng Lương sửng sốt, nhíu mày nói: "Thì sao?"

"Bà chị trước của huynh, đó là tam cô nương phủ An Viễn hầu."

Phương Sóc Chương nhìn Bàng Lương: "Sau khi nàng hòa ly với ta, cửu Hoàng tử ở ngự tiền mời hôn, phủ An Viễn hầu được Thánh chỉ tứ hôn, mùng năm tháng chạp năm trước nàng đã gả đến phủ cửu Hoàng tử, thượng tông điệp thành cửu Hoàng tử phi."

Bàng Lương trợn mắt há hốc mồm, Phương Sóc Chương nhẹ giọng hỏi hắn ta: "Huynh nói, huynh ngốc hay là ta ngốc?"

Nói xong, Phương Sóc Chương cũng không quản tên Bàng Lương ngốc đang sững sờ tại chỗ, sải bước bỏ đi.

Bàng Lương đứng hỗn độn trong gió nửa ngày mới phục hồi tinh thần, tự lẩm bẩm: "Ta ngốc? Cũng là huynh tương đối ngốc đi..."

Bên kia, Thường Nhuận Chi thỏa mãn uống nửa chén canh nấc cục một cái.

Vỗ vỗ ngực, Thường Nhuận Chi nói: "Ăn ngon."

"Ăn ngon à?" Lưu Đồng giống như vớ được vật quý nói: "Ta lần đầu ăn, cảm thấy khẳng định nàng sẽ thích mùi vị vằn thắn của nhà này."

"Tiên, nồng, hương, mùi vị vằn thắn mùi vị làm được không tệ, coi như là cực hạn." Thường Nhuận Chi khẳng định: "Ít nhất đầu bếp trong phủ không làm ra mùi vị này."

Lưu Đồng nói: "Chợ Tây Đường bán thức ăn cả dãy, có đủ loại quầy điểm tâm sáng. Về sau chúng ta lại đến sớm ăn, ngon hơn so với trong phủ."

"Đại nương phòng bếp nghe chàng nói như vậy, sợ là muốn khóc." Thường Nhuận Chi che miệng cười.

Lưu Đồng vò đầu: "Đầu bếp trong phủ làm chút đồ ăn, trả thù cầm tay, cái khác... Giống nhau."

Thường Nhuận Chi cười cười, nói: "Miệng chàng cũng đủ kén chọn."

Lưu Đồng cười hắc hắc, gọi Tuấn Sinh tới thu tiền vằn thắn.

Tuấn Sinh chạy tới nói: "Hai vị khách quan cùng với hai vị khách lúc nãy chắc là biết nhau...Vị khách quan kia cho ngân quả tử cũng đã thay các vị trả tiền vằn thắn rồi, không cần trả nữa đâu."

Trong lòng Lưu Đồng không vui, Thường Nhuận Chi lấy ra hà bao, đếm mười đồng tiền đưa cho Tuấn Sinh, nói: "Nên bao nhiêu thì là bấy nhiêu, cầm đi. Đó là hắn ta đánh mất bạc, không liên quan tới chúng ta."

"Đúng vậy, không liên quan tới chúng ta." Lưu Đồng tiếp nhận tiền trong tay Thường Nhuận Chi, cứng rắn nhét vào người Tuấn Sinh, nói: "Cầm."

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng mà." Lưu Đồng vểnh mặt: "Nếu ngươi không thu, sau này sạp bán vằn thắn của nhà ngươi, ta không đến nữa."

Tuấn Sinh không có biện pháp, chỉ có thể thu tiền, dè dặt cẩn trọng nói: "Khách quan đừng nóng giận, lần sau lại đến..."

"Chàng xù lông với người ta làm gì chứ." Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng vặn thịt mềm bên hông Lưu Đồng, nhìn Tuấn Sinh cười nói: "Vằn thắn nhà các ngươi ăn ngon lắm, lần sau ta sẽ ghé."

"Ai!" Tuấn Sinh nhất thời nở nụ cười, sảng khoái lên tiếng.

Thường Nhuận Chi kéo Lưu Đồng đi ra ngoài, đi ngang qua sạp nấu vằn thắn, lão bản và lão bản nương đang bận rộn nấu vằn thắn vội ngẩng đầu hô: "Khách quan lần sau lại đến nha!"

Thường Nhuận Chi cười gật gật đầu.


Người gởi:  truong phi yen [ 09.06.2017, 13:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

Chương 163: Oai ngấy

Editor: Bộ Yến Tử


Đã đi xa, Lưu Đồng vẫn còn đang hờn dỗi.

"Ai nha nha, đây là tiểu oa nhi nhà ai, sinh khí lâu như vậy." Thường Nhuận Chi khẽ cười, nhón chân nhéo nhéo mũi Lưu Đồng.

Lưu Đồng không ổn định, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười, lại lập tức bị hắn thu trở về, giả vờ ho khan, làm Thường Nhuận Chi nhìn thấy càng thêm buồn cười.

Kết quả Lưu Đồng cũng cảm thấy mình giả vờ không giống, bất đắc dĩ suy sụp mặt: "Nàng cười ta."

Thường Nhuận Chi dừng chân, nhẹ nhàng dùng tay vỗ vỗ đầu hắn: "Tốt lắm, chuyện có bao lớn, chàng cần gì phải tức giận. Soái ca chúng ta đừng nóng giận tốt sao?"

Lưu Đồng ngẫm lại cũng cảm thấy mình sinh khí có chút vô duyên vô cớ, lại nghe Thường Nhuận Chi gọi hắn soái ca, Lưu Đồng ngượng ngùng, gãi gãi đầu.

Hắn than một tiếng, nhẹ giọng nói với Thường Nhuận Chi: "Không nghĩ tới tùy ý đi ra ngoài ăn điểm tâm, vậy mà cũng có thể gặp phải hắn ta..."

Thường Nhuận Chi khẽ cười: "Gặp phải hắn ta thì thế nào? Không phải biểu hiện của chàng rất có phong độ sao?"

Lưu Đồng nhất thời thẳng thắn lưng, ra vẻ lạnh nhạt nói: "Hắn ta so với Bàng đại nhân không chịu để ý, ngay cả hành vi lau đũa mà nói, quả thực ta phong độ hơn hắn ta nhiều lắm."

"Khen chàng hai câu chàng đã thở gấp, lên mặt."

Thường Nhuận Chi buồn cười lắc đầu, Lưu Đồng nắm chặt tay nàng, khóa bàn tay nhỏ bé non mềm của nàng trong lòng bàn tay mình.

Thường Nhuận Chi thoáng tựa vào cánh tay hắn, tay kia thì ôm lấy cánh tay hắn.

Sáng tinh mơ một nam một nữ ngọt ngấy ngấy như vậy, tự nhiên đưa tới rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú.

Lưu Đồng có chút ngượng ngùng, ngược lại Thường Nhuận Chi không cảm thấy gì.

Thấy nàng không thèm để ý, đương nhiên Lưu Đồng sẽ không rút tay ra, tương phản tươi cười trên mặt hắn càng lúc càng lớn.

"Về sau chúng ta rảnh rỗi, sẽ ra ngoài dùng đồ ăn sáng." Thường Nhuận Chi vừa đi, vừa nói với Lưu Đồng đi bên cạnh: "Hôm nay ăn vằn thắn, sau này có thể ăn bánh quẩy uống sữa đậu nành, các loại mì sợi, bánh bao thơm ngọt, các loại cháo loãng... So với đồ ăn sáng mùi vị nhất thành bất biến trong phủ, bữa sáng bên ngoài càng thêm phong phú, có thể tùy ý lựa chọn, giá còn không quý."

Lưu Đồng trêu ghẹo nàng: "Nhuận Chi, nàng thật đúng là vợ hiền, lâu dài, tiền bữa sáng chúng ta cũng có thể tiết kiệm một bút."

Thường Nhuận Chi nghiêng mắt nhìn hắn.

Lưu Đồng dừng một lúc, nói: "Nói tới chuyện tiết kiệm tiền, đúng là có chuyện muốn nói với nàng."

"Chuyện gì vậy?" Thường Nhuận Chi hỏi.

"Lúc trước nàng đã nghĩ ra hai biện pháp." Lưu Đồng nói: "Chuyện thành lập thương đội bên Tây Vực, ta đã gửi thư cho người Tây Vực bên kia. Chỗ Ma Cát ta cũng viết một phong thơ, chuyện này hắn ta cần phải ra mặt giúp đỡ một chút. Nếu tiến triển thuận lợi, thời điểm thu đông năm nay, nói không chừng có thể nhìn thấy người Tây Vực bên kia."

Thường Nhuận Chi gật đầu, hỏi Lưu Đồng: "Vậy thì, phương diện tiền vốn, chàng chuẩn bị cho bên kia bao nhiêu bạc?"

Nghe lời này, mặt Lưu Đồng lộ ra chút khó xử.

"Ta chỉ gửi thư đi, để người Tây Vực bên kia nghĩ biện pháp. Dù sao năm thứ nhất, lần đầu tiên làm sinh ý như vậy, đầu nhập nhiều lắm cũng không thích hợp, trước nhìn giá thị trường lại nói. Chờ bọn họ đến kinh thành, ta sẽ phụ trách giúp bọn họ bán đi. Đến lúc đó chờ tính sổ, xem là kiếm là bồi, nếu là buôn bán lời, là kiếm nhiều hay là kiếm thiếu."

Lưu Đồng nói: "Nếu bồi, tổn thất ngân lượng, ta cho bổ thượng. Nếu buôn bán lời, chúng ta có thể lại mưu tiếp việc mua bán theo năm."

Thường Nhuận Chi gật đầu, cảm thấy Lưu Đồng lo lắng rất hợp lý.

Bất quá...

"Chàng để người Tây Vực bên kia nghĩ biện pháp, đến cùng là không có chàng cho tiền vốn điếm, chỉ sợ thương đội thành lập không được, cũng không có người nguyện ý mạo hiểm. Mặc dù thành lập thương đội... Đầu một năm, nói vậy cũng chỉ là tiểu đánh tiểu nháo."

Thường Nhuận Chi nói đúng trọng tâm, Lưu Đồng nghe vậy cười gật đầu: "Ta biết, bất quá có mở đầu luôn tốt. Có một số việc không đi về phía trước một bước, làm sao biết sau này sẽ như thế nào?"

Thường Nhuận Chi nở nụ cười, tựa vào trên cánh tay Lưu Đồng cọ xát: "Chàng còn rất mạnh mẽ vang dội nha, nói làm liền làm."

"Đương nhiên."

Lưu Đồng trở về một câu, lại nói: "Còn có biện pháp thứ hai của nàng, ở kinh thành triệu tập người Tây Vực, thành lập một đội ca múa, ta cũng có lo lắng."

"Thế nào?"

So sánh với chuyện thành lập thương đội ở Tây Vực, rõ ràng chuyện thành lập đội ca múa càng làm Thường Nhuận Chi quan tâm hơn.

Dù sao chuyện thương đội trong chốc lát cũng không thấy được hiệu quả, ngược lại là đội ca múa, từ lúc bắt đầu thành lập bỏ công tập luyện một chút, có thể lên đài diễn xuất.

Thật sự là hoạt động giải trí ở cổ đại rất đơn điệu, vả lại, nàng lại không thích nghe hí, thật sự là nhàm chán, sống một ngày bằng một năm.

Nếu có đội ca múa, tốt xấu gì cũng có thể giải khuây giúp nàng bớt nhàm chán!

Thấy nàng nóng lòng muốn thử, Lưu Đồng không khỏi nhíu mày.

"Nói mau nha!" Thường Nhuận Chi nhịn không được vỗ vỗ Lưu Đồng, Lưu Đồng vừa cười vừa nói: "Đã giao cho Hoa Trạch đi làm, trong khoảng thời gian này hắn ta sẽ đi liên hệ người Tây Vực, hỏi ý kiến bọn họ."

"Hoa Trạch?" Thường Nhuận Chi bừng tỉnh đại ngộ nói: "Khó trách..."

"Cái gì khó trách?" Lưu Đồng hiếu kỳ hỏi lại.

Thường Nhuận Chi cười nói: "Hai ngày trước nha hoàn Ngụy Tử bên cạnh thiếp còn nói, chờ Hoa Trạch thay chàng làm xong xuôi công việc, sẽ đến trước mặt thiếp cầu cưới nàng ta, trong lòng thiếp còn nói thầm, chàng để hắn ta làm chuyện gì nhỉ. Hóa ra là chuyện này."

"Ngụy Tử?" Lưu Đồng kinh ngạc nói: "Hoa Trạch xem trọng nha hoàn bên cạnh nàng?"

Thường Nhuận Chi vuốt cằm, chê cười hắn, nói: "Chàng làm chủ tử cũng quá không xứng chức, vậy mà không không biết thuộc hạ mình bắt đầu hoa tốn tâm tư, đào người đều đào đến bên cạnh thiếp rồi nè."

Lưu Đồng sờ cằm, ra vẻ thâm trầm nói: "Khó trách nha..."

Thường Nhuận Chi nhịn không được hỏi hắn: "Khó trách cái gì?"

Lưu Đồng nhíu mày: "Không nói cho nàng biết."

"Mau cùng thiếp nói đi mà!" Thường Nhuận Chi nhất thời ôm lấy cánh tay Lưu Đồng, thấp giọng hờn dỗi làm nũng.

Lưu Đồng bị nàng mài đến mức không có cách nào khác, chỉ có thể nói cho nàng biết: "Khó trách ta cảm thấy trong khoảng thời gian này hắn ta rạng rỡ, thời điểm cùng ta đi Duyện Châu cũng là hành lý câu toàn, một chút không lậu, Hoa Hạo còn trêu ghẹo nói hắn ta có người đau chính là không giống như... Thì ra là có Ngụy Tử ở đằng sau hắn ta thay hắn ta chuẩn bị hết thảy. Cái này có thể giải thích thông."

Thường Nhuận Chi hừ một tiếng.

"Nam nhân các chàng như nột, có đôi khi chính là sơ ý đại ý."

"Phải, cho nên mới nói cưới vợ hiền, rất trọng yếu."

Lưu Đồng cười ôm lấy Thường Nhuận Chi, hai người ngấy ngấy méo mó đi về phủ Hoàng tử.

Lưu Đồng vừa đi vừa hỏi Thường Nhuận Chi còn muốn đi dạo không, Thường Nhuận Chi lắc đầu nói: "Đợi lát nữa sẽ nhiều người, vẫn không nên đi dạo."

"Cũng phải, mùi vị chung quanh ngửi không được tốt lắm." Lưu Đồng đồng ý nói: "Nếu nàng thích, chúng ta có thể dạo chợ đêm."

"Đại niên đều quá còn có chợ đêm à? Không tiêu cấm sao?" Thường Nhuận Chi hiếu kỳ hỏi.

Lưu Đồng chỉ cười cười: "Trên đầu nhường cấm, nề hà nhịn không được."

Nói đến đây, Lưu Đồng cúi xuống, nói: "Bất quá, có thể hình thành chợ đêm, nhiều ở son hạng mạch... Nhưng mà nữ tử ít đi loại địa phương đó."

Thường Nhuận Chi nhân tiện nói: "Vậy cũng không quan hệ, chàng dẫn thiếp đi không phải đến nơi? Thiếp còn chưa có dạo qua chợ đêm đó, được không, chàng dẫn thiếp nhìn náo nhiệt chút đi?"

Lưu Đồng tự nhiên không sẽ cự tuyệt, cười nói: "Được thôi, chờ rãnh, chúng ta gọi thêm ngũ ca và ngũ tẩu, cùng nhau đi dạo. Đồ ăn vặt ở sạp chợ đêm rất nhiều, đến lúc đó nàng cũng không nên tham ăn."

Người gởi:  truong phi yen [ 10.06.2017, 09:06 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

Chương 164: Chuộc thân

Editor: Bộ Yến Tử

Nụ cười trên mặt Thường Nhuận Chi có chút cương cứng.

Đi chung cùng phu thê Thụy Vương... Nàng cảm thấy hơn phân nửa mình sẽ câu thúc rất nhiều.

Trở lại phủ Hoàng tử, Lưu Đồng có một ít công việc muốn vội, Thường Nhuận Chi xử lý chút chuyện vặt vãnh ở nội viện.

Thôn trang hồi môn của nàng, cách một quý quản sự sẽ tới trước mặt nàng bẩm chuyện, trái phải thu hoạch vụ thu sẽ muốn cần chút. Cửa hàng hồi môn thì mỗi tháng quản sự tới một lần, bẩm báo với nàng tiền lời của cửa hàng, sau đó để nàng nhìn sổ sách.

Cho nên tương đối mà nói, thời gian rãnh mỗi ngày của Thường Nhuận Chi rất nhiều.

Bận hết việc này, nàng lại bắt đầu nhàn.

Lúc này, Diêu Hoàng đi vào nói: "Cô nương, Bảo Cầm cô nương ở Nhàn Lạc viện muốn gặp ngài."

Thường Nhuận Chi sửng sốt, nói: "Biết nàng ta có chuyện gì không?"

"Nàng ta chưa nói, bất quá nô tì xem sắc mặt nàng ta, dường như có chút khó xử."

Thường Nhuận Chi suy nghĩ một lúc, nói: "Cho nàng ta vào đi."

Rất nhanh Vương Bảo Cầm đã đến, ăn mặc mộc mạc sạch sẽ, cũng không trang điểm son bột nước, quy củ đến trước mặt Thường Nhuận Chi hành lễ.

Thường Nhuận Chi ôn hòa nói: "Đứng lên đi, ngồi."

Ngụy Tử chuyển điều cẩm ngột cho nàng ta, Vương Bảo Cầm chần chờ một lát mới chịu ngồi xuống ghế.

Thường Nhuận Chi thân thiết hỏi nàng ta: "Sống ở Nhàn Lạc viện có tốt không? Áo cơm ăn mặc, có cái gì không ổn?"

Vương Bảo Cầm lắc đầu, nói: "Mông Hoàng tử phi chiếu cố, nô tì và Nhu Nam ở Nhàn Lạc viện rất tự tại, chuyện áo cơm cũng không có gì không ổn."

Vương Bảo Cầm dừng một chút, đứng lên quỳ đại lễ với Thường Nhuận Chi.

Thường Nhuận Chi phát hoảng, vội đưa tay ra đỡ: "Có chuyện gì ngươi cứ nói là được, cớ gì? Hành đại lễ làm gì chứ?"

Vương Bảo Cầm nâng đầu đụng lên trên mặt đất, thanh âm vẫn vững vàng.

"Hoàng tử phi nhân thiện, nô tì... Muốn cầu Hoàng tử phi, để nô tì tự chuộc nô tịch."

Thường Nhuận Chi sửng sốt.

Yêu cầu này, có lẽ trong mắt những người quyền quý khác là đại nghịch bất đạo, nhưng ở trong mắt Thường Nhuận Chi, lại cảm thấy rất bình thường.

Có một số người làm nô tài, cảm thấy lưng dựa đại thụ hảo thừa lương, đời đời kiếp kiếp làm nô, tốt xấu gì ăn mặc không cần lo.

Có một số người làm nô tài, sẽ không cam tâm vĩnh viễn làm nô, thủy chung nghĩ muốn vứt bỏ nô tịch trở thành một lương dân.

Người các hữu tư, người các hữu chí, không thể nói ai đúng ai sai.

Cho nên thời điểm nghe Vương Bảo Cầm nói muốn chuộc nô tịch, Thường Nhuận Chi chỉ sửng sốt một lúc, liền gật đầu nói: "Có thể."

Trên mặt Vương Bảo Cầm nhất thời lộ ra vui sướng.

"Bất quá..." Câu chuyện của Thường Nhuận Chi cũng là vừa chuyển: "Vì sao ngươi đột nhiên nghĩ muốn rời phủ?"

Nếu như Vương Bảo Cầm biến nô làm lương, tự nhiên không thể tiếp tục ở lại phủ Hoàng tử.

Vỗn dĩ lúc Lưu Đồng cưới Mạc thị, vốn định đưa hai người Vương, Đoạn xuất phủ. Là các nàng không đồng ý rời đi, mới liên tục ở tại Nhàn Lạc viện.

Bây giờ Vương Bảo Cầm sửa lại chủ ý, chuyện gì cũng luôn có nguyên nhân của nó.

Đến cùng thì Vương Bảo Cầm cùng với Hiển tần —— bây giờ là Hiền phi nương nương đưa cho Lưu Đồng, nàng ta muốn chuộc nô tịch, Thường Nhuận Chi cũng phải hỏi cho rõ ràng tiền căn hậu quả.

Vương Bảo Cầm quỳ trên mặt đất, thấp giọng nói: "Hồi Hoàng tử phi, vốn dĩ khi nô tì ở trong cung có một đồng hương, hắn là nội giam, nhưng quan hệ với nô tì rất tốt, sau đó bởi vì một chút việc... Đã đánh mất tánh mạng."

Khi Vương Bảo Cầm nói đến đó, giọng nói dừng một chút, Thường Nhuận Chi thấy trên mặt nàng ta xẹt qua chút sầu não.

Thường Nhuận Chi còn nhớ rõ Lưu Đồng từng nói qua với nàng, vốn Vương Bảo Cầm ở trong cung có một đồng hương thân mật, cùng nàng ta là đối thực.

Nói vậy, đó là người mà Vương Bảo Cầm đang nói tới.

"Lúc bình thường hắn nhớ nhất là huynh trưởng vẫn đang ở quê, cũng nghĩ cách cùng huynh trưởng liên lạc. Sau khi hắn chết, nô tì không đành lòng nói cho huynh trưởng hắn biết tin, nên nhái bút tích của hắn, vẫn luôn cùng đại ca hắn liên lạc lui tới, toàn tích tụ cũng sẽ lấy danh nghĩa của hắn, thác người sao hồi đại ca hắn."

Thường Nhuận Chi gật đầu, nói: "Ngươi có thể làm đến tận đây, coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ hắn ta, nghĩ đến hắn ta ở dưới đất cũng có thể vui mừng."

Hốc mắt Vương Bảo Cầm hơi hồng: "Nô tì không có nói được tốt như Hoàng tử phi, nô tì chỉ nghĩ thay hắn tẫn một phần tâm."

Thường Nhuận Chi than một tiếng, Vương Bảo Cầm nói tiếp: "Nguyên bản liên tục như vậy cũng rất tốt, nhưng mà hai ngày trước nô tì nhận được thư của đồng hương, nói đại ca hắn đi trấn trên sửa sân cho người ta, bị cao lương thượng không phóng ổn trượt xuống đập trúng đầu, đương trường liền..."

Vương Bảo Cầm hấp hấp mũi: "Đại ca hắn lưu lại hai nữ nhi, đại tẩu hắn ngại trói buộc, ném hài tử cho người trong gia tộc hắn, thu thập gói đồ trở về nhà mẹ đẻ tính toán tái giá."

Thường Nhuận Chi nhíu mày: "Nàng ta không trông coi nữ nhi của mình?"

"Đại ca hắn chân bị què, đại tẩu hắn lúc nào cũng cho rằng hắn sao tiền đệ đệ trở về, nàng ta không cần làm việc gì hết, mới gả cho đại ca hắn." Vương Bảo Cầm nói: "Bây giờ nam nhân của nàng ta không còn, nàng ta không đồng ý thủ tiết... Nữ nhân không ăn khổ được như vậy đi rồi cũng tốt."

Thường Nhuận Chi thở dài.

Thế gian bách thái, mọi người có mọi cách sống, đây cũng thật không có cách nói nào khác.

"Sao đó thì sao?" Thường Nhuận Chi hỏi: "Người gia tộc hắn thu lưu hai hài từ đáng thương này sao?"

Vương Bảo Cầm chậm rãi lắc đầu.

"Trong nhà hắn trừ bỏ đại ca, chỉ có một đôi thúc bá. Thúc bá tuổi cũng không nhỏ, hai hài tử còn nhỏ, mỗi ngày há mồm muốn ăn cơm, bọn họ cũng không đủ sức, huống chi bất quá là cách bối cháu trai... Nếu bọn họ nguyện ý dưỡng, nhi tử con dâu trong nhà cũng sẽ có ý kiến. Còn nữa, vốn mấy nhà này quan hệ lỏng lẽo, bọn họ không đồng ý dưỡng, cũng bình thường."

Thường Nhuận Chi ẩn ẩn đoán được sự tình kế tiếp.

"Rồi sau đó bọn họ nghĩ, hai hài tử này còn có một thúc thúc ở trong kinh, cho nên muốn đưa hài tử này tới trong kinh sao?" Thường Nhuận Chi hỏi.

Vương Bảo Cầm gật đầu: "Trên thư là nói như vậy, nói thư viết hảo ký đi ra, hai hài tử liền bị người ta mang đến kinh thành. Nô tì đánh giá, hơn phân nửa là hai ngày nữa, người có thể đến trong kinh."

Thường Nhuận Chi chần chờ một lát, hỏi Vương Bảo Cầm: "Ngươi vốn định thay đồng hương kia nuôi dưỡng hai chất tử chất nữ của hắn ta?"

Vương Bảo Cầm gật đầu.

Trong khoảng thời gian ngắn Thường Nhuận Chi không biết nói cái gì cho tốt.

Hành động này của Vương Bảo Cầm không thể nghi ngờ là việc thiện, đổi làm bất luận kẻ nào đã biết, chỉ sợ đều phải tán thưởng nàng ta một câu có tình có nghĩa.

Nhưng Thường Nhuận Chi lại cảm thấy nàng ta hy sinh nhiều lắm, rất ủy khuất chính mình.

"Rồi sau nữa?" Thường Nhuận Chi nhẹ giọng hỏi nàng ta: "Ngươi mang theo hai hài tử, sau này tính toán làm sao?"

Vương Bảo Cầm nói: "Nô tì cũng có chút tích góp, đến lúc đó ra khỏi phủ nhẫm giữa phòng ở, đến chợ sáng, chợ đêm làm chút sinh ý, nuôi sống hai hài tử, phải làm là không thành vấn đề."

Thường Nhuận Chi nhíu mày: "Rất vất vả, ngươi không vì chính ngươi lo lắng một chút sao?"

"Nô tì không biết là vất vả." Vương Bảo Cầm nói: "Kỳ thực ngẫm lại, cuộc sống như thế cũng không sai, chờ bọn chúng trưởng thành, nô tì cũng có chút bôn đầu."

Thường Nhuận Chi dừng một lúc lâu: "Ngươi cảm thấy, đợi ở phủ Hoàng tử, không bôn đầu?"

Vương Bảo Cầm vội nói không dám, khom lưng xuống muốn dập đầu, Thường Nhuận Chi đưa tay ngăn nàng ta lại, cười khổ nói: "Mặc dù ngươi nghĩ như vậy, cũng không có gì sai..."

Trang 55/120 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/