Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Tư quân nhập mộng - Thất Lý Hồng Trang

 
Có bài mới 09.11.2016, 14:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1092
Được thanks: 119 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Tư quân nhập mộng - Thất Lý Hồng Trang - Điểm: 3
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tư quân nhập mộng

Tác giả: Thất Lý Hồng Trang

Thể loại: Kiếm Hiệp, Đam Mỹ, Cổ Đại

Số chương: 29 c

Tình trạng: Full

Nguồn: MissTony

Choàng mắt bật tỉnh, Dung Lạc phát hiện mình đang ngủ trên một chiếc giường,

sắc trời bên ngoài hôn ám, có lẽ đã là hoàng hôn, trong phòng phiêu tán một mùi thuốc đạm nhạt.

“Chi nha —” – cánh cửa bỗng nhiên được đẩy mở từ bên ngoài, cuốn theo cơn gió đông sắc lạnh đặc thù.



Đã sửa bởi Lãnh Thiếu Phong lúc 09.11.2016, 14:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.11.2016, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1092
Được thanks: 119 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Tư quân nhập mộng - Thất Lý Hồng Trang - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 1

«Thiếu niên nhà ai bị thương."

.

Choàng mắt bật tỉnh, Dung Lạc phát hiện mình đang ngủ trên một chiếc giường, sắc trời bên ngoài hôn ám, có lẽ đã là hoàng hôn, trong phòng phiêu tán một mùi thuốc đạm nhạt.

“Chi nha —” – cánh cửa bỗng nhiên được đẩy mở từ bên ngoài, cuốn theo cơn gió đông sắc lạnh đặc thù.

Rất nhanh, một thiếu niên tóc thắt bím mặc một chiếc áo bông ngắn màu lam bưng theo một chiếc khay cắm đầu đi vào, vô tình liếc mắt qua đầu giường nơi Dung Lạc đang nằm, rồi cậu “A” một tiếng: “Ngươi đã tỉnh rồi ư?”

Dung Lạc không nói gì, y nhích người muốn ngồi dậy, nào ngờ khẽ động một chút, miệng vết thương trên vai lại nhói đau làm y phải nghiến răng nghiến lợi.

Cậu thiếu niên nhỏ tuổi thấy y cố gắng ngồi dậy thì vội vàng xoay người đóng cửa, tùy tiện đặt chiếc khay sang một bên, chạy vội tới: “Ấy này này, đừng có lộn xộn, miệng vết thương của ngươi mới xử lý thôi, cử động mạnh lại vỡ ra thì sao hả?”

Dưới sự giúp đỡ của thiếu niên, Dung Lạc mới vất vả ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu nhìn bốn xung quanh.

Cách bài trí trong căn phòng này mang lại cảm giác quen thuộc đến lạ thường.

Nhìn một hồi lâu, Dung Lạc mới dừng tầm mắt trước cậu thiếu niên: “Ngươi là ai? Đây là đâu?”

Câu hỏi mà ngay cả danh xưng cũng chẳng có, thật sự là đôi phần vô lễ.

Cậu thiếu niên lập tức hậm hực: “Đây là Mộ gia y quán, ngươi bị thương ngã ngoài cổng thành, người của chúng ta đi ngang qua thấy nên đem ngươi về đây.”

“Mộ gia y quán?” – Dung Lạc giật mình.

Cậu thiếu niên nhỏ đắc ý dạt dào mà thưa: “Đúng, Mộ gia y quán — “Công tử hồi xuân” Mộ Phù Sanh, chắc ngươi cũng nghe nói rồi chứ. Y quán của chúng ta nổi tiếng không chỉ ở Phụng Dương thành, mà ngay cả ở Trung Châu cũng cực kỳ có danh tiếng, năm ngoái Yến vương gia còn tự tay đề bút cho công tử nhà ta nữa.”

Dung Lạc gần như không thèm đếm xỉa đến vết thương trên vai, không đợi cậu thiếu niên nói xong y đã xoay người lại bên giường, lấy chiếc áo vắt bên thành giường, khập khiễng bước vội ra ngoài.

Dáng vẻ kia quả thật trông hệt như đang bỏ trốn.

Cậu thiếu niên hoảng sợ vội vàng đuổi theo, giang tay chắn trước mặt y: “Ngươi muốn làm gì, muốn đi đâu?”

Sắc mặt Dung Lạc nặng nề, cũng bởi động tác quá mức kích động vừa rồi mà ngực đau nhói, thở dồn dập, ngay cả giọng nói cũng lộ vài phần bất ổn: “Ngươi tránh ra.”

Năm nay Dung Lạc mười tám tuổi, cậu thiếu niên kia trông cũng qua tuổi kết tóc (15), vốn chẳng hơn kém nhau bao nhiêu, Dung Lạc cao hơn cậu thiếu niên một cái đầu, tuy rằng bị thương nhưng so về khí thế cũng có phần nhỉnh hơn.

Cậu thiếu niên thấy thái độ của Dung Lạc thì lập tức nhíu mày la lên: “Ngươi muốn quỵt nợ hả?”

“Ngươi…” – Dung Lạc kinh ngạc.

Cậu thiếu niên lại lớn tiếng nói: “Ta biết, vừa rồi ta đã kiểm tra quần áo của ngươi, trên người ngươi chẳng có lấy nổi một văn tiền. Chúng ta sắc thuốc cho ngươi, băng bó vết thương cho ngươi, còn cung cấp cả chỗ ngủ, ngươi thì ngay cả một lời cảm tạ cũng không có, còn muốn chạy ư?”

Dung Lạc lập tức im bặt, trên người y quả thật chẳng có tiền, nếu không đã chẳng té xỉu ngoài cổng thành, y cũng chẳng nghĩ đến chuyện phải chạy chữa.

Cậu thiếu niên xoay người, lấy giấy bút trên chiếc bàn gần đó – “Nếu muốn nợ cũng được, lưu tính danh với địa chỉ lại.”

“Ta không có nhà.”

Cậu thiếu niên kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn y một lúc rồi thận trọng nói: “Gạt người!”

Dung Lạc nghiêm mặt: “Ta không lừa ngươi…”

“Ngươi…”

Cậu thiếu niên còn muốn nói gì đó thì đột nhiên ngoài phòng truyền đến một tiếng gọi to: “A Thải, công tử đã trở về!”

Mặt cậu thiếu niên đột nhiên trắng bệch, lí nhí nói thầm: “Sao lại về sớm thế, mình còn chưa giã thuốc nữa.” – vừa cao giọng trả lời một tiếng, vừa xoay người chạy ra ngoài, ngay khi cậu mở cửa thì dừng lại, quay đầu nói với Dung Lạc: “Công tử nhà chúng ta đã quay về, việc này chờ công tử tới xử lý, không có bạc thì cứ ở đây, đừng có chạy lung tung, biết chưa?”

Nói rồi chẳng đợi y trả lời, cậu thiếu niên vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, khi đi còn đóng cửa “Phanh” một tiếng.

Dung Lạc nhìn cánh cửa trước mắt khép chặt, y ngẩn ra, xoay người ngồi lại bên giường.

Ngày đã ngả về tây, ánh sáng trong phòng càng lúc càng mờ tối, mới chớp mắt đã chẳng thấy năm đầu ngón tay.

Dung Lạc ngơ ngác ngồi yên nơi đó, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Chỉ một chốc lát sau, chất giọng lanh lảnh của A Thải lại vang lên bên kia cửa: “Trên người y một văn tiền cũng chẳng có.”

“Y nói muốn đi, đệ tử mới hỏi y ở đâu, y lại chỉ đơn giản nói mình không có nhà.”

“Chẳng biết là công tử lụa là nhà ai, chắc là ra ngoài chọc người ta bị đánh giờ không dám về nhà.”

“……”

A Thải liên tục lải nhải, cũng chẳng rõ là đang ai oán với ai, lại chẳng nghe được tiếng trả lời.

Chỉ nghe láng máng tiếng bước chân trầm ổn thân thuộc, với tiếng vang “Lẹp bẹp…” khi giẫm lên tuyết, càng lúc lại càng gần.

Đến khi bước chân ấy dừng trước cửa, Dung Lạc chợt túm tấm đệm bên cạnh người, đầu ngón tay siết chặt.

Cánh cửa gỗ mun bị đẩy ra, có người bước vào trong phòng, kéo theo một trận gió tuyết tê tái.

Đầu ngón tay thon dài đặt trên cánh tay, bóng người cao dài ngược sáng như ngọc thụ, đôi ngoa tuyết trắng đặt lên mặt đất kéo theo chuỗi dấu chân ướt át vì đạp tuyết.

Dung Lạc vẫn cúi đầu ngồi nơi mép giường. Cảm giác bóng người cao lớn kia đã tới trước mặt, một mùi dược thảo đạm nhạt phây phất chóp mũi.

A Thải nhăn nhó theo đằng sau báo cáo vết thương của Dung Lạc: “Đệ tử vừa kiểm tra cho y, trên người có tổng cộng 15 vết thương lớn nhỏ, nghiêm trọng nhất là bên vai trái.” – nó do dự một lúc rồi nói tiếp: “Còn có nội thương hay không thì đệ tử chưa kiểm tra.”

Mộ Phù Sanh không nói, hắn cúi người cầm cổ tay Dung Lạc đang đặt bên người.

Một nhúm tóc nhỏ dài rũ xuống theo động tác của Mộ Phù Sanh, chạm lên mặt Dung Lạc, nhúm tóc lạnh cóng làm y khẽ rùng mình.

Bàn tay nắm cổ tay Dung Lạc tức khắc thả lỏng rồi rời ra: “Ra đóng cửa lại, đốt đèn.”

A Thải không nhiều lời, ngoan ngoãn nghe theo.

Bàn tay lại đặt lên trán Dung Lạc, lòng bàn tay rộng, ấm áp, âm thanh trầm lắng gần trong gang tấc vang lên: “Lạnh không?”

Bấy giờ Dung Lạc mới phản ứng, như cố lấy hết sức can đảm, từ từ ngẩng đầu dậy, nhìn người đứng trước mắt mình.

Mái tóc dài đen tuyền, đôi mắt sáng trong hữu thần đang chăm chú dõi theo từng cử chỉ của y, con ngươi đen thẳm sâu hút như đáy hồ thỉnh thoảng lại xoẹt lên những tia tím trầm.

Chẳng hiểu sao, chỉ ngay một giây sau, Dung Lạc đã chẳng dám nhìn thêm, y hoảng hốt gục mặt lần nữa.

Bốn phía tĩnh lặng, không ai lên tiếng, chẳng lâu sau đột nhiên dạ dày Dung Lạc bỗng vang lên tiếng kêu “ùng ục”.

Mộ Phù Sanh bật cười, đáy mặt Dung Lạc là góc y bào viền vàng đang lay động của Mộ Phù Sanh, “A Thải, đến trù phòng hâm nóng cơm canh mang đến đây.” – dứt lời hắn bước ra ngoài.

A Thải ngẩn ra: “Công tử, người…”

Mộ Phù Sanh nghiêng người liếc bên trong, vừa đi vừa nói: “Nơi này lạnh quá, ngươi thu dọn gian phòng phía Đông cho ta, chuẩn bị cả đệm chăn…” – hắn hơi dừng lại, – “dày một chút.”

Dứt lời, bóng người đã biến mất ngoài song cửa.

“Nhưng mà…” – A Thải trợn mắt nhìn theo công tử nhà nó, lại nhìn Dung Lạc đang gục mặt im lặng trong phòng, vung vẩy tay áo: “Nhưng y không có bạc mà!”

**

Xử lý xong một số công việc vụn vặt, Mộ Phù Sanh lại ngồi bên cửa sổ ghi chép sổ bệnh như thường lệ.

Ngồi một lúc, hắn đặt bút xuống, vươn tay xoa bóp vùng giữa trán, lại chợt thấy A Thải hốt hoảng chạy từ ngoài phòng vào: “Công tử, không hay rồi, cái người chiều nay mang về từ cổng thành ấy, giờ không thấy y đâu nữa!”

**

Đang là giờ dùng bữa tối, trên khắp các con đường đều tràn ngập mùi thơm từ bữa cơm.

Dung Lạc cắm đầu chậm rãi đi dọc theo con đường thành tây thân quen mà xa lạ, dáng người lạc lõng giữa biển tuyết mênh mang kia trông mong manh quá.

Có mấy hài đồng mải chơi chưa chịu về nhà chạy vụt qua, không để ý mà va vào người y, lực đạo không lớn nhưng cũng khiến cả người y lung lay lảo đảo.

Vết thương trên vai lại phát tác, Dung Lạc cắn răng chịu đựng, rốt cuộc y cũng ngẩng đầu nhìn mái hiên cong cong sau khi đã đếm đến một trăm hai mươi ba.

Tấm biển nổi dòng chữ “Bách niên Lương trạch” vàng rực treo cao trên đôi xà nhà nơi đỉnh đầu y.

Do dự một chút, Dung Lạc từ tốn bước lên bậc tam cấp, cầm lấy chiếc vòng đồng trên cửa, gõ lên từng tiếng “Bang bang bang”

Một lúc lâu sau, bên kia cánh cửa vang lên tiếng bước chân, cánh cửa lớn sơn son mở ra một khe nhỏ, có người bên trong nhô đầu ra: “Ai đó?”

Đó là một người chừng năm mươi tuổi, trên trán ấn những nếp nhăn nông cạn, trên tay còn bưng một chén cơm, hiển nhiên là chạy từ bàn ăn ra.

Hẳn là quản gia Lương phủ.

Dung Lạc cúi đầu móc từ trong áo ra một phong thiếp, cung kính đưa lên: “Gia phụ Dung Tiên Cảnh phó thác nhi tử đến đây bái phỏng quý phủ, xin hỏi… Lương thúc bá có nhà hay không?”

Người quản gia đứng yên, tầm mắt đánh giá Dung Lạc, vẻ mặt lộ ra vài phần cổ quái.

Dung Lạc theo đường nhìn của người kia cúi đầu nhìn, lúc ấy mới hiểu.

Từ khi y bước ra khỏi nhà đến nay vẫn chỉ mặc độc một thân xiêm y, giờ đã bẩn chẳng còn nhìn ra hình dáng ban đầu, hỗn tạp cả bùi đất và dầu mỡ, lại còn cả vệt máu đã khô đen.

Vừa rồi đi quá vội vàng quên mất phải đổi y phục, bây giờ mới hối hận, có điều đã chẳng kịp rồi.

Dung Lạc xấu hổ nắm chặt vạt áo.

Người quản gia lại mở rộng cánh cửa ra một chút, một tay nhận phong thiếp trên tay y, ngắm nghía một lúc rồi nhìn lại y: “Cậu là… tiểu thiếu gia của Dung lão gia, Bích Dao?”

Bích Dao là nhũ danh trước đây của Dung Lạc.

Trên mặt Dung Lạc khẽ vẽ lên chút ý cười: “Dạ đúng.”

Người quản gia có vẻ biết chuyện, nhưng lại không mời y vào, chỉ nghiêng người bên cánh cửa khép hờ, nói: “Lão gia và phu nhân còn đang dùng bữa, câu đứng đây đợi tôi vào thông báo một tiếng.”

“Dạ.”

Trời đã đổ tuyết mấy ngày, cả thành Phụng Dương đã sớm chìm trong mảng trắng xóa của tuyết.

Dung Lạc vẫn đứng chờ bên cánh cửa lớn, bên trong vẫn không thấy người đi ra.

Cơn gió lạnh buốt hun hút thổi như những chiếc dao mảnh quất lên mặt, Dung Lạc giữ chặt y phục trên người, lùi lại phía sau chà chà tay.

Vết thương được băng bó sơ qua tại y quán những tưởng đã đỡ nay lại bị gió cắt mà âm ỷ đau, chẳng biết đã qua bao lâu, Dung Lạc chỉ cảm giác như hai chân mình sắp đông cứng lại thì cuối cùng bên kia cánh cửa cũng có động tĩnh.

Người quản gia quay lại, trên tay không còn chén cơm.

Ông ta mở rộng cánh cửa, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, giọng điệu cũng không thân thiện như cũ: “Dung thiếu gia, mời đi theo tôi.”

Đi theo người quản gia qua một hành lang khúc khuỷu mới tới phòng chính, lại nghe thấy bên trong vang từng tiếng bát đũa va chạm nhau.

Người Lương gia còn đang dùng bữa, già trẻ quây quần quanh một chiếc bàn tròn lớn, Lương lão gia qua tuổi bốn mươi ngồi tại vị trí chủ thượng, vừa vặn đối mặt với cửa, ông vừa giương mắt thì thấy Dung Lạc bước vào, buông đôi đũa: “Ôi, chẳng phải là Bích Dao đó sao?”

Mọi người trên bàn đều đồng loạt ngoái đầu lại nhìn.

Dung Lạc bước nhanh lên phía trước, lễ phép gọi: “Lương thúc bá.”

“Ai, được rồi.” – ngay giữa ấn đường của Lương lão gia giãn ra một mạt cười.

Lương phu nhân là một phụ nhân ba mươi tuổi, thân hình mập, làn da trắng, lúc này đang ngồi bên cạnh Lương lão gia, thấy thế cũng bỏ đôi đũa xuống: “Là Dung thiếu gia đó ư, đã dùng cơm tối chưa? Có muốn ngồi cùng ăn với mọi người không, ta bảo lão Trần lấy cho ngươi bát đũa nhé.” – nói rồi bà đứng dậy.

Dung Lạc vội vàng xua tay khước từ: “Dạ thôi thôi, không phiền mọi người, con đã ăn rồi.”

Lương phu nhân lại ngồi trở lại.

Lương lão gia ngồi bên cạnh cười: “Ngại quá, lão phu bận rộn cả ngày, thời gian dùng bữa cũng muộn hơn các nhà khác một chút, để ngươi chê cười rồi.”

Dung Lạc vội nói: “Không đâu ạ, là con tới không khéo.”

Lương lão gia gật gật đầu: “Nếu đã vậy, ngươi cứ ngồi một bên đợi một chút đi.”

Trên bàn lại hòa thuận như trước, chỉ còn tiếng bát đũa giao nhau.

Dung Lạc lặng yên mải miết suy nghĩ không biết nên mở miệng nói chuyện tình mình muốn thế nào, chẳng ai nói chuyện với y, y cũng đành ngồi lặng im.

Một lát sau, bỗng có một bé gái thắt bím tóc ngồi bên bàn nói leo: “Cha, ai vậy?” – tay vừa chỉ về phía Dung Lạc vừa hỏi, đôi mắt to tròn trong sáng.

“Đó là tiểu chất của cha,” – Lương đại thiếu gia ngồi bên bé gái dịu dàng nói: “phải gọi là ca ca.”

Nữ hài nhìn ca ca mình một lúc, quay ra nhìn Dung Lạc, lại nhìn Lương lão gia, bũi môi: “Niếp nhi không gọi y là ca ca đâu, người y bẩn lắm.”

Lương phu nhân vội vàng vỗ nàng một cái, hạ giọng: “Không được vô lễ!”

Nữ hài có vẻ uy khuất, “Oa oa” khóc.

Bàn cơm hốt nhiên ầm ĩ, mọi người đang ăn cơm quay ra vừa dỗ vừa an ủi nó, sau đó mới có hạ nhân đến bế nữ hài đi.

Chỉ vì một trận ầm ĩ mà cả nhà chẳng còn tâm tình ăn tiếp, ai nấy đều đứng dậy, mỗi người một ngả.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.11.2016, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 22 Nam
Bài viết: 1092
Được thanks: 119 lần
Điểm: 9.9
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Tư quân nhập mộng - Thất Lý Hồng Trang - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 2

«Thiếu niên nhà ai mà cố chấp vậy."

.

Trong phòng chỉ còn Dung Lạc và Lương lão gia.

Lương lão gia đứng dậy đi tới bên ghế thái sư, lại cười hiền hòa với Dung Lạc: “Gần đây hiền chất có khỏe không?”

Dung Lạc rũ mắt: “Chất nhi khỏe.”

Gương mặt Lương lão gia lộ vẻ bùi ngùi: “Cả đời Tiên Cảnh rất thích hành thiện, tích công tích đức, thái độ làm người chính trực nghiêm cẩn, chưa bao giờ làm chuyện hổ thẹn. Nay cư nhiên lại phát sinh những chuyện như vậy, lão phu thật sự lo lắng.”

Dung Lạc khó khăn mỉm cười: “Trước khi lâm chung phụ thân còn nhắc tới Lương thúc bá, ông tiếc nuối không được gặp mặt thúc bá lần cuối.”

Lương lão gia thở dài thườn thượt.

Dung Lạc dừng lại một chút, lại nói: “Chất nhi biết gia phụ và thúc bá thân quen như thiết, khi Dung gia còn ở Phụng Dương đã được thúc bá chiếu cố rất nhiều, chỉ là sau này chuyển tới Nam Nhạc, cơ hội lui tới nhà thúc bá lại ít đi…”

Nói tới đây, Dung Lạc cố hít mạnh lấy dũng khí, đứng thẳng người: “Hiện giờ tuy chất nhi chưa qua tuổi nhược quán(20), nhưng đã có năng lực tự nuôi sống bản thân, bởi vậy cũng không nghĩ tới chuyện làm phiền một nhà thúc bá, chỉ hy vọng có thể thu hồi lại những thứ sinh tiền gia phụ đã nương nhờ tại Lương gia.”

Lương lão gia nghe đến đây, ông giật mình, nhưng lại chẳng nói gì.

Kỳ thực, “những thứ nương nhờ tại Lương gia” chỉ là cách nói uyển chuyển đi một chút mà thôi.

Nguyên danh Lương lão gia là Lương Thành, có tương giao nhiều năm với phụ thân của Dung Lạc là Dung Tiên Cảnh, mối quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt.

Nếu tính nghiêm ngặt ra thì hai gia đình còn là họ hàng xa mấy đời.

Năm Dung Lạc mười bốn tuổi, Dung phu nhân ly thế, Dung Tiên Cảnh đau thương, lại vô cùng tưởng nhớ người thê tử đã mất, ông liền mang Dung Lạc rời khỏi thành Phụng Dương chuyển đến định cư tại quê hương của mẫu thân Dung Lạc là Nam Nhạc.

Một thời gian đầu, Dung Tiên Cảnh và Lương lão gia còn thường xuyên thư từ qua lại. Đến đầu mùa xuân năm ngoái, Dung Tiên Cảnh đột nhiên nhiễm bệnh nan y, đã qua tay rất nhiều đại phu, nhiều lần trị liệu nhưng vẫn không khởi sắc. Dù ngoài miệng không nói, nhưng Dung Tiên Cảnh biết ông đã chẳng còn nhiêu thời gian.

Từ trước đến nay Dung gia vẫn độc đinh, cả đời Dung Tiên Cảnh vốn không có thân thích nào khác, ông thương yêu nhi tử duy nhất của mình là Dung Lạc, lại sợ Dung Lạc còn một mình trên đời không ai chiếu cố, suy tư nhiều lần, ông tự tay viết một phong thư nhờ người mang tới cho người họ hàng xa tại thành Phụng Dương, mong hắn có thể chiếu cố nhi tử mình. Nhưng chẳng rõ vì duyên cớ nào, phong thư Dung Tiên Cảnh gửi đi mãi không thấy hồi âm, ông nhờ người tới Phụng Dương hỏi thăm cũng không có tin tức, cũng chẳng rõ là Lương gia có nhận được phong thư của mình hay không.

Sau đó Dung Tiên Cảnh lại bệnh nặng liệt giường, hầu như không thể di chuyển được, chẳng còn cách nào khác, ông đành dặn trực tiếp Dung Lạc, bảo sau khi y quay về Phụng Dương thì tìm tới nương nhờ tại nhà Lương lão gia.

Kỳ thực, Dung Tiên Cảnh có dự định như vậy cũng chẳng phải vì ông ỷ vào chút tình nghĩa thân thuộc kia, mà còn vì một nguyên nhân khác.

Trước kia khi còn sống tại Phụng Dương, ông đã cùng Lương lão gia kết phường chung tay làm một vụ buôn bán.

Khi đó vì một chút nguyên nhân mà Lương lão gia nợ Dung Tiên Cảnh một trăm lượng bạc, đến giờ vẫn chưa trả.

Sinh tiền Dung Tiên Cảnh là người ngay thẳng hào phóng, với bằng hữu lại càng rộng rãi, thêm nữa cuộc sống cũng không quá túng quẫn, liền vì thế mà ông vẫn không đòi về số bạc nơi Lương lão gia kia.

Sau đó vì mắc bệnh mà Dung Tiên Cảnh nhớ lại chuyện này, cũng nói với Dung Lạc, lúc đó ông chỉ nghĩ Dung Lạc đến nương nhờ Lương gia nhất định sẽ nhận được sự giúp đỡ, người Lương gia cũng sẽ không bạc đãi y.

Suy cho cùng, cũng là do Dung Tiên Cảnh nghĩ lòng người quá mức giản đơn.

Thông minh như Dung Lạc sớm đã hiểu nguyên nhân vì sao thư gửi đi mà mãi vẫn không thấy hồi âm, bởi vậy nên sau khi làm xong tang sự cho phụ thân, Dung Lạc không đến Phụng Dương tìm Lương lão gia ngay. Y cũng đã nghĩ rất nhiều lần, bởi y chẳng thích đi tìm hiểu cái cảm giác phức tạp của lòng người là thế nào, song có một số việc không thể nói suông được. Người ta vẫn bảo có thể vì năm đấu thóc mà còng lưng, ít nhất thì số bạc Dung Tiên Cảnh để ở Lương gia kia nhất định phải quy chủ.

Lương lão gia im lặng không nói, xoay người nhấc chén trà, mở chiếc nắp sứ gảy gảy nhẹ miệng chén.

Đêm đã sâu, ánh nến nơi phòng khách lung lay tản mát ánh sáng màu cam vàng.

Một lúc lâu sau, Lương lão gia đặt chén trà xuống, ngẩng mặt cười nói với Dung Lạc: “Mới không gặp bao lâu, hiền chất càng ngày càng hiểu biết tri lễ, lão phu thực sự thấy mừng thay cho Tiên Cảnh. Chuyện mà hiền chất vừa nói, không phải lão phu chưa từng nghĩ qua, chỉ là cuối năm sắp tới, công chuyện quá nhiều quấn thân… không bằng đợi sang năm sau bàn lại được không?”

Đôi mắt Dung Lạc vụt qua vài tia tinh quang, cười nhạt: “Lương thúc bá nói đùa, việc này sao có thể kéo dài sang năm sau được?”

Cứ nghĩ cậu thiếu niên sẽ ôn hòa như phụ thân nó, ai ngờ đâu lại ngoan cố đến vậy.

Lương lão gia không nhắc lại nữa.

“Dung thiếu gia đứng đó làm gì, sao không lại ngồi chơi?” – Lương phu nhân vén rèm đi ra từ phòng trong.

Lương lão gia nhíu mày, vẫy vẫy bà đến trước mặt, mắt liếc về phía Dung Lạc rồi nói nhỏ vào tai bà mấy câu. Cứ tưởng đã thấp giọng người ngoài không nghe thấy, nhưng lại có mấy câu như “khó đuổi” hay “bà đi giải quyết” chảy vào tai Dung Lạc.

Gương mặt đầy đặn của Lương phu nhân từ từ hiện lên vẻ khác thường.

Dung Lạc coi như không thấy, mặt không đổi đứng yên đó.

Suy nghĩ kỹ lưỡng một phen, Lương phu nhân tiến đến trước mặt Dung Lạc, đôi mắt đơm đầy ý cười nồng nhiệt: “Là thiếp đây suy nghĩ chưa chu toàn, Dung thiếu gia tuổi còn trẻ mà phải tự thân sinh sống chắc chắn là vô cùng cực khổ. Ít nhiều thì Lương gia chúng ta với Dung thiếu gia cũng coi như có quan hệ huyết thống, chúng ta sao có thể không quan tâm chuyện của ngươi cho được. Nếu Dung thiếu gia không có nơi nào để đi, vậy ở tạm đây một thời gian, Lương phủ tuy nhỏ, người đông nhưng cố gắng thì cũng ở được, người Lương gia chúng ta cũng không đuổi ngươi đi.”

Dung Lạc lắc đầu, đạm nhạt nói: “Lương di không cần phải phiền phức như vậy, chất nhi tự có nơi đi.”

Lương gia phu phụ đánh mắt nhìn nhau, Lương phu nhân vừa cười vừa nói: “Nghe nói Dung lão gia qua đời vào đầu thu, thiếp đây cũng vì thế mà thổn thức không nguôi, lão gia nhà ta với Dung lão gia có nhiều năm giao hảo, trước khi cũng sóng vai trên thương trường, có ai ngăn cản được đâu. Lúc ấy Lương lão gia nhà ta gặp tình thế ngặt nghèo, được Dung lão gia dốc túi tương trợ bất kể hồi báo mới có được Lương gia ngày hôm nay. Ta nghĩ, nếu Dung lão gia không qua đời sớm như vậy, nhất định cũng sẽ có được cơ nghiệp như Lương gia chúng ta.”

Dốc túi tương trợ bất kể hồi báo ư?

Dung Lạc nghe đến đó, rốt cuộc cũng không nhịn được, cười lạnh thành tiếng: “Lương di nói gì vậy. Chất nhi bất tài, mặc dù không chăm chỉ đọc sách nhưng cũng chẳng phải hoàn toàn vô học vô nghề. Trước chất nhi có chỉnh lý di vật của phụ thân liền nhìn sơ qua sổ sách của phụ thân với Lương thúc bá trên thương trường, chất nhi nghĩ – nếu không phải tiên phụ rộng lượng, mắt nhắm mắt mở không tính toán chuyện này, thì chắc chắn trước khi người quy tiên cũng đã có được cơ ngơi như Lương gia hiện tại rồi.”

Lời lẽ sắc bén, Lương gia phu phụ nghe thấy mặt lập tức trắng bệch.

Đôi bên đều đã rõ ràng, Dung Lạc cũng không khách khí nữa: “Lương thúc bá đã chiếu cố tiên phụ khi sinh tiền, chất nhi vô cùng cảm kích, hiện giờ cũng chẳng muốn nhiều nhặn gì, chỉ hy vọng có thể cầm lại những thứ thuộc về tiên phụ mà thôi.”

**

Sau cùng Lương lão gia cũng không thỏa hiệp.

Với tính cách đấu đá bất chấp của Dung Lạc, cuộc đối thoại về sau càng lúc càng gay gắt, gần như trở mặt nhau hoàn toàn.

Cuối cùng Dung Lạc cắn răng nói: “Nếu hôm nay không thể lấy lại những gì thuộc về cha ta, ta tuyệt đối không đi.”

Nói xong, y bị người Lương phủ đuổi ra ngoài.

Đêm thâu mưa bụi, con đường hoang vắng, ngoại trừ chuỗi đèn ***g treo cao dưới mái hiên thì chẳng còn ánh sáng nào khác.

Tuyết mù mịt bay trên đỉnh đầu, Dung Lạc lẻ loi đứng trước cánh cửa lớn đóng chặt Lương gia, không nhúc nhích, dưới chân đùn lên từng đụn tuyết trắng.

Dường như càng lúc tuyết càng rơi nặng, hơi ấm mỏng manh dần tắt lịm, gần như chỉ một hơi thở cũng có thể đóng băng.

Dung Lạc biết người càng lúc càng lạnh, xiêm ly đơn bạc không thể chống đỡ cái giá lạnh, sắc mặt y cũng dần xanh tím.

Chẳng biết đã qua bao lâu, nơi đầu đường bên kia chợt vang lên tiếng trống canh, thấp thoáng theo đó còn cả tiếng bước chân chầm chậm nhẹ nhàng.

Dung Lạc quay đầu nhìn theo tiếng động kia.

Nơi ngã đường có một người một ô giấy dầu đi gần lại, có thể thấy dưới mép tán kia là một người vóc dáng đĩnh trực cùng với mái tóc đen dài rũ bên vai, một thân y bào thuần trắng dội bóng mặt tuyết.

Đến trước cổng Lương phủ, người kia bỗng nhiên dừng bước, khẽ giơ chiếc tán lên.

Đôi mắt dưới lớp giấy dầu quá mức quen thuộc, sâu thẳm đen mặc như đầm nước cuối thu, hữu thần mà cuốn hút.

Mới nhìn tới đôi mắt ấy, Dung Lạc đã sửng sốt trợn tròn mắt.

Người kia cũng không nói gì, hắn quay người bước lên bậc tam cấp, giơ tay gõ cửa.

Chỉ một lát sau có người đi ra: “Ai đó?” – có lẽ là vừa bị khiểm trách, vị quản gia mang vẻ tức giận mở cửa.

“Xin hỏi… Lương lão phu nhân có ở nhà hay không?”

Khi đã trông thấy người đến, vị quản gia lập tức mừng rỡ: “Ôi, đây chẳng phải Mộ công tử ư?!”

Mộ Phù Sanh cười nhẹ: “Trần quản gia, đã lâu không gặp.”

Trần quản gia khom lưng cúi đầu, cười đến mức mặt mày dán lại với nhau: “Đã lâu không gặp, Mộ công tử mau vào trong, thỉnh!” – dứt lời, ông nghiêng người nhường hắn bước vào.

Mộ Phù Sanh gật đâu, ánh mắt vô thức lướt qua Dung Lạc, đặt cây dù trong tay lại bên cạnh cửa.

“Mộ công tử, sao muộn thế này mới đến, lão gia nhà chúng ta chờ ngài mấy ngày nay rồi, mấy hôm trước còn phái người tới y quán tìm ngài nhưng người bên đó luôn nói ngài không rảnh, giờ thì tốt rồi, cuối cùng ngài cũng tới.”

Mộ Phù Sanh vừa giữ vạt áo bước vào bên trong vừa cười nói: “Thật ngại quá, mấy hôm trước ta bận quá, tới tận đêm nay mới có chút rảnh, lại chẳng để ý thời gian mà chạy tới đây, thật là lại gây thêm phiền phức cho Lương phủ rồi.”

“Không phiền không phiền, tuyệt không phiền, Mộ công tử có thể tới đây là vạn hạnh cho chúng ta, bệnh của lão phu nhân còn phải nhờ ngài chiếu cố cho mà…”

“Lão phu nhân đã ngủ chưa?”

“Chưa, còn đang chơi đùa với tiểu thư…”

Âm thanh dần thấp, cuối cùng “Phanh” một tiếng, cánh cổng lại đóng lại lần nữa.

Đoạn đối thoại cũng tắt ngấm bên trong.

Dung Lạc chăm chăm nhìn chiếc cán dù dựng bên cạnh cửa, trầm mặc một lúc, bất chợt y xê dịch đôi chân đã chết lặng, nghiêng ngả đi qua nó.

**

Vào giờ này.

Hầu hết mọi người đã đi ngủ.

Dung Lạc mệt mỏi ngồi trên bậc thang trước cổng Lương phủ, đầu dựa vào con sư tử đá bên cạnh, gật gù.

Đúng lúc ấy, cánh cổng Lương phủ đột nhiên mở ra lần nữa.

Theo đó còn có tiếng cười hồn hậu của Lương lão gia: “Ha ha, lần này làm phiền Mộ công tử quá.”

“Lương lão gia khách khí.”

Nghe thấy tiếng động, Dung Lạc lập tức đứng thẳng dậy.

Lương lão gia đang song hành với Mộ Phù Sanh bước từ trong ra.

Lương lão gia cười nói: “Căn bệnh đau chân của gia mẫu đã lâu năm, gần đây khí trời chuyển lạnh thì càng ngày càng nghiêm trọng, đêm nào cũng trằn trọc không ngủ yên, làm phận con sao có thể an tâm. Hôm nay nhờ thủ pháp độc đáo của Mộ công tử, từ giờ gia mẫu đã có thể ngủ yên ngon giấc rồi. Mộ công tử quả không hổ là thần y tại thế!”

Mộ Phù Sanh mỉm cười: “Lương lão gia quá khen. Không dối gạt ngài, tật đau chân của lệnh đường là nhiều năm tích tụ mà thành, muốn trị tận gốc là không thể. Nhưng ta nghĩ, chỉ cần Lương lão gia lệnh cho tôi tớ ngày ngày bóp chân theo cách mà ta vừa làm, phối hợp với phương thuốc của ta, vừa uống vừa thoa ngoài da, kiên trì mất tháng là có thể giảm bớt đi rất nhiều đau đớn.”

Nói xong xoay người, liếc mắt thấy Dung Lạc vẫn đứng yên giữa tuyết như cũ, cước bộ khẽ dừng lại.

Theo đó cuộc đối thoại vừa hai người cũng ngừng.

Mộ Phù Sanh nhìn chiếc tán dựng trước cửa, cây dù vẫn y như khi hắn đặt xuống, hiển nhiên là chưa từng bị người động qua.

Mà Dung Lạc đang đứng trước bậc tam cấp, trên tóc và bên vai phủ một lớp tuyết mỏng đang lã chã rơi theo động tác đứng dậy vừa rồi của y.

Tuy sắc mặt tiều tụy, nhưng đôi mắt trong màn đêm vẫn trong trẻo như trước.

Vừa khắc khẩu một chập, Lương lão gia đã chẳng còn kiên nhẫn đối mặt với Dung Lạc, thấy y vẫn đứng lỳ đó từ nãy đến giờ, lòng lão lại tức giận, coi như không thấy.

Ông ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại nói với Mộ Phù Sanh: “Thời giờ không còn sớm, lại đổ tuyết lớn thế này, lão phu cũng không giữ ngươi lại. Mộ công tử đi bộ mà tới, e giờ trở về bất tiện, có muốn lão phu sai người đánh xe đưa ngươi về không?”

Ánh sáng chớp lóe trong mắt Mộ Phù Sanh, hắn lập tức gật đầu không khước từ: “Vậy phải làm phiền Lương lão gia.”

Lương lão gia xoay người vào trong sai hạ nhân chuẩn bị xe, Mộ Phù Sanh dừng một chút, hắn bước về phía Dung Lạc.

Tuyết rơi dày, hai mắt Dung Lạc mê mang, ngoài trừ sắc đen tối của bầu trời còn cả mảng trắng của tuyết ngàn.

Thấy dáng người thon dài thân thuộc bước về phía mình, chẳng hiểu sao Dung Lạc lại có chút hoảng hốt.

Trái tim nổi nhịp “thình thịch”, vô thức muốn xoay người chạy trốn.

Nhưng mặc cho ý muốn ấy có mạnh mẽ đến cỡ nào, y vẫn không thể cử động bước chân cho được.

Rốt cuộc, Mộ Phù Sanh cũng bước tới bên người y, đôi mắt bao ẩn nỗi ưu sầu đươm đầy, hắn tỉ mỉ nhìn một lúc, chợt cất lời.

Nhưng Dung Lạc lại hoàn toàn không nghe thấy hắn nói gì, lỗ tai chỉ vang dội tiếng “Ong ong”.

Vạn vật trong mắt y hầu như đang lung lay sắp đổ.

Mộ Phù Sanh do dự vươn tay, Dung Lạc vô thức cầm cánh tay hắn.

Phảng phất như khí lực toàn thần đều bị rút cạn, Dung Lạc nghiêng ngả, cuối cùng mắt tối sầm, ngã vào một vòm ngực ấm áp vững chãi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý, nguyễn thị huyên và 43 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.