Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Cô bạn gái nhút nhát của tôi - Priest

 
Có bài mới 08.11.2016, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới [Hiện đại] Cô bạn gái nhút nhát của tôi - Priest - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CÔ BẠN GÁI NHÚT NHÁT CỦA TÔI
images


Tác giả: Priest
Dịch giả: Vũ Thu Hà
Nhà phát hành:  NXB Dân Trí
Thể loại: Hiện đại
Type: Thương Thương

Truyện chỉ được type và post tại diendanlequydon, trên các trang khác đều là ăn cắp




Giới thiệu

Diệp Tử Lộ là một cô gái 24 tuổi, không hoài bão, không một thành tựu trong tay, là một kẻ ăn bám bố mẹ điển hình. Cô có một công việc nhàm chán với những đồng nghiệp hoặc thích bắt bẻ hoặc giả tạo, đồng lương thì còm cõi. Một ngày của cô luôn trôi qua một cách tẻ nhạt với việc thức dậy, đi làm, mua đồ hộp bên ngoài ăn, lên mạng xem phim, đọc tiểu thuyết, lang thang các trang mạng xã hội và diễn đàn. Quan trọng hơn cả, Diệp Tử Lộ còn có một căn bệnh thâm căn cố đế - bệnh lề mề. Cô luôn để dành tất cả mọi công việc đến phút chót mới bắt đầu động tay vào làm.

Sống cùng một thành phố nhưng Nhan Kha lại khác Diệp Tử Lộ một trời một vực. Nhan Kha là một anh chàng cao to, đẹp trai, giàu có. Từ khi còn ngồi trên giảng đường đại học, Nhan Kha đã tự thành lập công ty quảng cáo và giờ đây công ty của anh đang gặt hái được những thành công rực rỡ. Tuy nhiên, Nhan Kha lại có cái miệng độc địa, sở thích của anh là mỉa mai người khác, không kiêng nể bất kỳ ai. Thế rồi tai họa đã đến với Nhan Kha. Một vụ tai nạn ô tô đã khiến Nhan Kha trở thành người thực vật, thân xác anh nằm trong bệnh viện còn linh hồn anh lại nhập vào… con gấu bông của Diệp Tử Lộ - một con gấu béo, lùn, xấu xí, rách nát.

Từ sau khi Nhan Kha xuất hiện, hàng loạt biến cố đã xảy ra với Diệp Tử Lộ. Cô bị thất nghiệp, bố cô qua đời,… Đã đến lúc Diệp Tử Lộ trở thành trụ cột của gia đình, tự làm chủ cuộc đời cô. Từ hai người xa lạ, định mệnh đã khiến Nhan Kha trở thành người bạn đồng hành bất đắc dĩ của Diệp Tử Lộ trong cuộc chiến đánh bại căn bệnh lề mề của cô, giúp cô trưởng thành.

Liệu Diệp Tử Lộ có chiến thắng được căn bệnh lề mề không? Liệu Nhan Kha có trở về thân xác của mình được không? Tất cả sẽ được hé lộ.

Đôi điều về tác giả

Priest là một trong những tác giả hàng đầu trên mạng Văn học Tấn Giang.

Văn phong điêu luyện, sắc sảo, phần lớn các tác phẩm đều có ngôn ngữ bề ngoài hài hước, châm chọc gây cười, thế nhưng ẩn sau nụ cười và câu chữ ấy lại mang giọt nước mắt, khiến ta phải suy ngẫm không thôi.

Trong các tác phẩm luôn toát ra một điều rằng: "Nhân sinh vốn không hề đơn giản. Ta đã trải qua hơn mười năm, thế nhưng chớp mắt một cái, lại cứ ngỡ vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài".


Trong quá trình mình type không thể thiếu lỗi đánh máy, có chỗ sai quá nhiều nhờ các bạn inb chỉ mình để sửa nhé, ths.



Đã sửa bởi Thương Thương lúc 20.09.2017, 00:10, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: Author Prince, Scorpio, Thùy Miên, Trà Hoa Nữ 88, nashiki96, pink_cloud, saoxoay
     

Có bài mới 08.11.2016, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô bạn gái nhút nhát của tôi - Priest - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Cô gái à, em là ai?

Trước khi ngủ, Diệp Tử Lộ không cẩn thận làm rơi vỡ chiếc khung ảnh phe lê đặt trên tủ cạnh đầu giường, nhưng cô nàng mắc bệnh lề mề này không hề có ý định dọn dẹp mà chỉ lấy dép lê gạt gạt mảnh vỡ, vun thành một đống rồi lại nằm bò trên giường. Cô nhặt bức ảnh lên, bật đèn đầu giường rồi chăm chú nhìn.

Đó là ảnh tốt nghiệp trung học của cô. Lúc ấy cô vẫn còn là “gái quê” chính hiệt, mặc bộ đồng phục rộng hơn size của mình hai cỡ, tóc buộc cao để lộ hai nốt sẹo thủy đậu bé xinh trên vầng trán đẹp đẽ, mắt thì híp tịt lại rồi nhìn ống kính cười toe.

Ai nhìn bức ảnh này cũng phải cảm thấy không thể yêu thương nổi, Diệp Tử Lộ cos chút tiếc nuối khi vật còn đây mà người đã không thể quay trở lại. Thế là cô rầu rĩ nhét bức ảnh xuống dưới mông con gấu bông nhỏ trên tủ, trở mình một cái rồi chìm vào giấc ngủ.

Thế rồi cô mơ thấy mình quay lại thời học cấp ba.

Còn nhớ năm ấy, Tín Đức là trường cấp ba trọng điểm của vùng, là ngôi trường trong mơ mà nhiều bậc phụ huynh trong thành phố mong con thi đỗ. Mỗi mùa tuyển sinh đến, hàng loạt các cô cậu học sinh lại ra sức dùi mài kinh sử, phấn đấu trở thành quán quân trong cuộc đua nước rút vào được cánh cổng trường Tín Đức.

Cô thấy mình đang mặc đồng phục trường Tín Đức, đứng mua bánh rán ở cổng trường, lại còn được bác bán hang quết nhiều nước tương.

Diệp Tử Lộ cũng đã có một thời huy hoàng. Hồi còn học ở trường Tín Đức, thành tích học tập của cô hiếm khi nằm ngoài top 10, danh hiệu đứng đầu lớp cũng khó ai có thể tranh được. Lần thi thử hồi lớp 12, Tử Lộ đạt điểm rất cao, xếp thứ 5 toàn thành phố, còn được mời phát biếu khích lệ các em lớp 11 học tập. Khi ấy mẹ của Tử Lộ đã hướng cô thi vào đại học Thanh Hoa.

Nhưng đúng vào thời điểm quyết định là đợt thi đại học thì cô lại không may thi trượt.

Cuối cùng thì Diệp Tử Lộ đã vào trường… Ôi biết nói sao đây… tuy cũng được coi là trường trọng điểm đấy nhưng điểm chuẩn lại chỉ gần như mức điểm của các trường trọng điểm khác, nói tên trường ra thì chẳng mấy ai vùng đấy biết đến.

Tuy trường cô không lọt danh sách trường trọng điểm thuộc “Công trình 985” nhưng cũng xếp hạng gần cuối của các trường “Công trình 211”. Đối với nhiều người, việc đỗ vào trường đại học trọng điểm như vậy cũng là giỏi rồi. Nhưng mục tiêu của mỗi người một khác, đối với người nung nấu quyết tâm đỗ Thanh Hoa như Diệp Tử Lộ mà nói thì kết quả thi này như một gáo nước lạnh bất ngờ dội thẳng vảo mặt cô.

Thất bại này đã khiến cô thành “kẻ ngốc” luôn.

Ầy… Đúng thế, từ lúc đó, Diệp Tử Lộ dần dần biến thành một kẻ ngốc từ trong ra ngoài.

Trong suốt ba năm cấp ba, cứ mỗi dịp lễ tết đi gặp người thân họ hàng, bảng thành tích học tập của Diệp Tử Lộ luôn là đề tài chính được mọi người bàn tán. Lúc đó cô cũng được khen, nào là “Con bé này đỗ Thanh Hoa chắc rồi”, “Có không vào được Thanh Hoa, Bắc Đại thì cũng vào trường top 5 là cái chắc”, “Xem con nhà người ta kìa”, rồi thì “Nó đạt điểm cao dễ như bẵng ấy, đúng là thông minh vốn sẵn tính trời!”. Những lời khen như thế không phải là ít.

Cái này người ta gọi là “Khen quá thành lố”.

Ôi… Việc đã qua thì đừng nhắc đến, cuộc đời bao nỗi gian truân…

Đã sáu năm kể từ hồi lớp 12 đến giờ, trong những buổi gặp họ hàng, bạn bè, Diệp Tử Lộ từ tấm gương được mọi người khen ngợi giờ lại trở thành đối tượng bị mọi người phê phán.

Cũng có một vài người như bố mẹ cô luôn ôm ấp hy vọng, chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn Diệp Tử Lộ bật lên ở đại học, nhưng rồi sau đó lại thất vọng hoàn toàn với kết quả thi để học tiếp cao học của cô.

Trong kỳ thi cao học, Diệp Tử Lộ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một “mẫu số” (*), điểm cô thấp thậm tệ, đến hạng bét bảng trúng tuyển cũng chẳng với tới được. Thế là cô hoan hỉ cầm bằng tốt nghiệp đại học, gia nhập hàng ngũ những người tốt nghiệp liền thất nghiệp luôn.

(*) Mẫu số càng lớn thì số càng nhỏ, ý nói điểm thi rất thấp.

Bốn năm học đại học, chưa từng được nhận một đồng học bổng, chưa được sờ vào một góc của tờ giấy khen. Cô đã nối tiếp truyền thống vẻ vang “Một ngày học mười tám tiếng, một kỳ đi học một tuần”. Cầm tờ kết quả thi cuối kỳ, cứ mỗi ô điểm lại thấy một con số thấp lẹt đẹt, bảng điểm thì be bét.

Việc trước hạn một hôm mới cuống cuồng viết luận văn với cô là chuyện như cơm bữa. Ngay cả việc nộp phí thi cao học, Diệp Tử Lộ cứ lề mề mãi, suýt nữa thì quá hạn nộp.

Đã vô số lần cô chạy lên tàu trước giờ xuất phát chỉ vài giây, vô số lần chạy như điên trên đường để kịp đến phỏng vấn xin việc.

Diệp Tử Lộ có vẻ giống một người bận bịu việc gì, cả ngày lúc nào cũng thấy mệt mỏi nhưng nghĩ kĩ lại thì cả ngày cũng có làm việc gì đâu. Phần lớn thời gian cô toàn ngồi đờ đẫn, lướt web, hoặc không thì đọc tiểu thuyết trên mạng cho qua ngày.

Chính những thứ này đã làm nên tuổi thanh xuân ảm đạm của cô.

Khi còn học ở Tín Đức, Diệp Tử Lộ cứ nghĩ rằng sau này mình sẽ trở thành một cô gái cực kì giỏi giang, trở thành chuyên gia trong lĩnh vực nào đó hoặc không thì cũng kiếm được cực nhiều tiền. Cô cứ thấp thỏm mong chờ món quà trời ban ấy nhưng rồi giờ mở hộp quà ra thì phát hiện trong hộp chẳng có gì, đã thế ông trời còn nói: “Thôi, con đừng có nằm mơ nữa!”.

Diệp Tử Lộ không trờ thành một chuyên gia, cho dù là “chuyên gia ném đá” trên mạng. Tốt nghiệp xong, sau nửa năm thất nghiệp ngồi nhà, cô đã trở thành một chuyên viên tài chính tại một công ty nhỏ gần nhà. Nhà và công ty đều nằm trong một thành phố, mỗi tháng cô được 3000 tệ tiền lương thì đã phải tiêu 2000 tệ trả tiền thuê nhà. Cô ở ghép, một nhà có hai phòng ngủ một phòng khách, giả vờ là mình có thể sống độc lập. Nếu như không phải chủ nhà trọ là bố cô thì cô giả vờ cũng giống thật đấy.

Diệp Tử Lộ ban đầu cũng chẳng biết gì về quản lý tài chính, tiền gửi ngân hàng như mây khói, tiền mỗi tháng kiếm được được tiêu sạch, có lúc thậm chí còn xin bố mẹ mấy tram, mấy nghìn tệ tiền tiêu vặt. Cái này giang hồ gọi là “Ăn bám bố mẹ”.

Tỉnh dậy đã là nửa đêm, Diệp Tử Lộ tỉnh táo lại rồi phát hiện ra mình đã hoàn toàn bị giấc mơ kia làm mất ngủ. Trong mơ, người khác đều sùng bái gọi cô là “Diệp tỷ tỷ” rồi xếp hang dài đợi được hỏi cô những câu hỏi trong bài thi.

Cô ôm chăn ngồi đờ đẫn trên giường rồi nhìn đống mảnh vỡ dưới đất, nghĩ bụng, “chắc phải dọn rồi nhỉ?”.

Rồi một giây sau, Diệp Tử Lộ lại nghĩ mình bị thần kinh chắc, đêm hôm không ngủ đi mà lại đi quét dọn cái gì chứ.

Thế là cô ngồi ôm lấy chân, cuộn tròn lại, rồi lật cái điện thoại di động trên đầu giường lên, phát hiện có một tin nhắn chưa đọc.

“Anh luôn nghĩ một cô gái thông minh như em chắc đã hiểu ý của anh. Anh đã đợi em nghĩ lại hoặc tự nói lời chia tay, nhưng anh đợi suốt hai tháng mà em cứ như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh hiểu rồi, trong lòng em căn bản không hề có anh. Anh thấy chúng ta nên đường ai nấy đi thôi. Diệp Tử à, chúc em hạnh phúc.”

Tin nhắn này quá dài, lại còn nhắn thành hai tin để nói rõ, Diệp Tử Lộ đọc đi đọc lại vài lần. Số điện thoại gửi tin nhắn này lạ vì cô đã xóa số của tên ấy ra khỏi danh bạ rồi.

Diệp Tử Lộ mặt không biểu cảm cầm điện thoại, cũng không rõ trong lòng mình có cảm xúc gì. Thế rồi theo thói quen, cô vào mạng, lướt Weibo một lượt, lên renren.com xem một lúc, vào douban đọc một chút rồi lại lượn qua mấy diễn đàn hay vào. Đã là 3 giờ sang rồi, trên diễn đàn ngoài mấy người ở nước ngoài đang online ra thì mọi người đều đi ngủ hết rồi, chẳng náo nhiệt gì cả.

Làm xong một lượt mấy chuyện lặt vặt, Diệp Tử Lộ lại chui vào chăn nằm rồi cảm thấy buồn.

Không phải buồn vì chia tay với người yêu. Cô sớm đã biết anh ra chẳng có tình cảm gì với mình, kể cả đứa ngốc hơn còn nhận ra người khác có thích mình hay không. Anh ta đợi cô nói chia tay trước là còn lịch sự chán rồi. Thực ra cô không cố ý để người ta tốn thời gian với mình, chỉ là vì cái rính hay chần chừ của bản thân.

Diệp Tử Lộ buồn vì tự nhiên thấy mình chẳng làm được việc gì.

Chỉ có lúc đêm thanh cảnh vắng, Diệp Tử Lộ mới ngẫm “Sao mình lại trở thành người tầm thường như thế này?”. Cô không có lý tưởng, phương hướng, cũng chẳng có tương lai.

Ngày nào cũng như ngày nào, sự nghiệp chẳng có, cũng chẳng quen biết nhiều người, đã hơn hai mươi tuổi rồi mà suốt ngày bị người khác chê skhoong biết đối nhân xử thế, không biết ăn nói. Vừa rồi lại còn bị người yêu đá, cuộc sống và tiền đồ sao mà u ám.

“Cuộc đời mình không thể tiếp tục như thế này được” – Diệp Tử Lộ nghĩ bụng, rồi lấy góc chăn lau nước mắt – “Ngày mai mình sẽ phải thay đổi, bắt đầu từ ngày mai!”.

Diệp Tử Lộ, hai mươi tư tuổi, dân thành phố, là con một, gia cảnh bình thường.

Thân hình không cao không thấp, ngoại hình như đã nói không đến mức xinh đẹp nhưng dù sao cũng biết chăm chút, sẽ không làm ô uế bộ mặt thành phố. Thu nhập hơi thấp, suốt ngày ở trong nhà, thích lên mạng.

Điểm nổi trội: Tóc.

Thành tựu: Không.


Tuy sống trong cùng một thàng phố nhưng Nhan Kha lại khác hẳn Diệp Tử Lộ.

Nhan Kha cực kì xuất sắc. Từ khi học đại học, Nhan Kha đã không còn ngửa tay xin tiền bố mẹ, lại còn tự mở một công ty quảng cáo nhỏ. Không ngờ chỉ sau một thời gian, Nhan Kha đã trở nên rất có tiếng trong ngành, công ty quảng cáo mới nổi của anh còn nhận được rất nhiều hợp đồng với các doanh nghiệp lớn, thậm chí còn hợp tác với những người mẫu nổi tiếng.

Thu nhập của Nhan Kha không hề thấp, đúng là một người vừa tài năng vừa đẹp trai. Hình tượng tốt, xuất thân gia thế… nhưng “nhân vô thập toàn”. Không thể không thừa nhận, những người thế này tính các thường hơi biến thái.

Đúng là danh bất hư truyền.

Hôm Nhan Kha đi xã giao, trước khi ra khỏi cửa liền và vào nữ diễn viên quảng cáo mới. Đây là một cô ca sĩ vào nghề chưa lâu, mới ra được một bài hát. Giọng hát thì cũng bình thường, đại khái là không đến nỗi hát sai nhịp nhưng cũng chẳng xuất sắc. May mà hình tượng “ngọc nữ thanh tao” của cô ta rất bắt lịp xu hướng nên công ty giải trí muốn cô ta đóng quảng cáo để lăng xê tên tuổi.

Cô ca sĩ vừa nhìn thấy Nhan Kha thì hai mắt liền trở nên long lanh nói: “Chào Nhan tổng”.

Nhan Kha đúng là đồ xấu xa. Vừa nhìn thấy người ta là anh đã lùi lại, mỗi tế bào trên mặt đêỳ viết hai chữ “ngạo mạn”, vừa khoác chiếc áo vừa nãy trợ lý cầm hộ lên người, vừa bắt bẻ nói: “Stylist làm ăn kiểu gì thế? Ai lại đi chải kiểu đầu như nữ hoàng Ai Cập thế này! Chê mặt chưa đủ tròn như cái đĩa chắc?”.

Mặt cô ca sĩ và stylist bỗng chốc đều xanh lét.

Cái tên Nhan Kha này, trời sinh tính hay hận đời, lúc nào cũng thấy mình tốt nhất nên thường không hài lòng về người khác, luôn ghen ghét những người đẹp trai và xinh gái.

Nói xong, anh không them nhìn cô ca sĩ kia mà xoay người định ra ngoài. Đúng lúc đó, một anh chàng ngồi trong góc mặc đồ đơn giản đặt cuốn tạp chí trên tay xuống, ngẩng đầu lên, chống tay vào lưng ghế nói: “Này, mẹ tôi mời cậu đến nhà ăn bữa cơm đấy”.

Đó là Lương Kiêu. Anh ấy là một thiếu gia trẻ tuổi, đang làm việc ở công ty của chính bố mình. Lương Kiêu là khách hàng và cũng là bạn từ thời ấu thơ của Nhan Kha. Anh ấy được xếp hang vào những người tự nghĩ rằng mình rất đẹp trai, khiến người khác thấy ghét. Nhan Kha không chút khách khí với anh ấy, lạnh nhạt nheo mắt nói: “Để hôm khác đi, tối nay phải đi xã giao rồi”.

Lương Kiêu nói: “Nhan tổng, tôi mời là người có quyền quyết định chứ”.

Nhan Kha đáp lại: “Thế nhé Lương tổng, tạm biệt”.

Lương Kiêu: “…”.

Lương Kiêu chỉ biết chửi thầm, đột nhiên không biết nói gì.

Có lẽ nỗi oán hận của Lương tổng đã khiến trời xanh cảm động… à không, là kinh động. Hôm nay thực sự là một ngày đen đủi của Nhan Kha.

Nhan Kha đang ngồi ghế sau chợp mắt một lát, rồi mơ mơ màng màng ngủ. Bỗng nhiên cả người đổ mạnh về phía trước, Nhan Kha chưa tỉnh ngủ đã cảm thấy một cơn đau ập đến. Giờ thì tỉnh hẳn luôn.

Một người lái xe trong tình trạng say rượu, rồi đâm vào xe Nhan Kha tại ngã tư.

Hết chương 1


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: Author Prince, Thùy Miên, Trà Hoa Nữ 88, linhkinder, pink_cloud
     
Có bài mới 11.11.2016, 01:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô bạn gái nhút nhát của tôi - Priest - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Gấu thành tinh rồi

Phần 1 (do chương dài nên mình chia nhỏ để đăng)

Nhan Kha dần hồi phục được ý thức rồi lập tức hoảng hốt nhận ra tứ chi đã không còn cảm giác gì nữa. Tim anh bỗng chốc trật một nhịp còn trong đầu toàn là cảm giác sợ hãi. Nhan Kha cố mở mắt, muốn biết rốt cuộc mình đã chết hay là tàn phế rồi.

Sự việc xảy ra sau đó còn khiến Nhan Kha kinh sợ gấp đôi. Anh chỉ nghe thấy một hồi chuông điện thoại đinh tai nhức óc vang lên bên cạnh, rồi một cái chân mò tới đầu anh, cố với xuống để ấn.

Anh nhìn thấy một cái điện thoại to đùng, không phải kiểu điện thoại di động cục gạch mười lăm năm trước thịnh hành mà là một cái điện thoại… to bằng cae nửa người của anh!

Nhan Kha nhìn phía trước một lúc, rồi đờ đẫn nhìn lên trên, thấy một bàn tay đang ấn đầu của mình.

Có thể nhận ra đây là tay của phụ nữ, nhưng lại có thể dễ dàng ôm cả đầu của anh, lúc ấn xuống tưởng như “một tay che trời” vậy.

Đây chắc chắn là đầu bị đập nên sinh ảo giác rồi!

Tiếng chuông điện thoại ngày càng to, bàn tay khổng lồ chần chừ mãi, cuối cùng chủ nhân của nó mới lầm bầm chửi, mò trúng cái điện thoại, lập tức tắt chuông.

Từ góc này, Nhan Kha đã nhìn rõ “Nữ Titan*” này.

*Nữ Titan: Nhân vật trong bộ truyện tranh “Đại chiến Titan” của tác giả Isayama Hajime, là một người khổng lồ.

Nhìn qua thì đường kính đầu cô ta ước chừng phải một mét trở lên, hơi thở mạnh ngang gió cấp bốn cấp năm, “lông” trên đầu lởm chởm như cỏ, cả mặt thì úp xuống gối, đang ngủ khò khò.

Đau mắt quá, Nhan Kha đau đớn nghĩ bụng, kể cả là “Nữ Titan” đi chăng nữa thì cũng đau mắt quá!

Anh đang muốn quay đầu thì chợt phát hiện ra toàn thân không thể động đậy được.

“Nữ Titan” ấy nằm lì trên giường 5 phút, đợi một hồi chuông khác vang lên. Trong suốt quá trình ấy, “Nứ Titan” hoàn toàn giống một người lười mắc bệnh lười giai đoạn cuối, mặt không biến sắc tắt chuông báo thức rồi xoay người ngủ tiếp.

Nhan Kha bên cạnh thầm đếm, 5 phút một hồi chuông báo thức, cô ta ấn sáu lần rồi mới lề mề ngồi dậy, mắt lờ đờ, mặt mũi mơ màng. Sau đó cô lại ngã vật người xuống, nhắm mắt lại rồi tiếp tục ngủ…

Mặc gì Nhan Kha đinh ninh rằng đầu mình bị thương nên tất cả những gì trước mắt là ảo giác hết, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này liền không nhịn được mà nói: “Nếu cô phải đi làm thì tôi thấy bây giờ sắp muộn rồi đấy”.

Diệp Tử Lộ thấy mình chưa tỉnh, định chợp mắt ngủ thêm năm phút nữa thì nghe thấy giọng của một người đàn ông trong chính phòng của mình, đã thế nội dung còn rất thức thời, nói cô sắp muộn làm rồi.

Diệp Tử Lộ vẫn chưa tỉnh táo hẳn, chỉ ngẩn ra trong hai giây, còn hỏi lại một câu theo phản xạ: “Sao? Mấy giờ rồi?”.

Nhan Kha thấy ảo giác này sao mà thật ghê, tại còn có người trả lời. Anh còn tốt bụng nhìn đồng hồ báo thức rồi đáp: “Tám rưỡi rồi”.

“Ầy.” Diệp Tử Lộ ngồi bên thành giường, vừa ngáp vừa khua chân trần trên đất tìm giày. Mới ngáp được một nửa thì đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, cả người cô bỗng chốc cứng đơ, mắt mở to, một tiếng “ầm” vang lên trong đầu, quay đầu giương mắt nhìn con gấu bằng vải xấu xấu, có cái tai lệch mà cô đặt  trên đầu giường.

Hóa ra… cô vừa nghe đồ chơi nói chuyện sao?

Không những biết nói, mà còn biết xem giờ?

Diệp Tử Lộ dường như thấy một tia sang trong đôi mắt nhựa của con gấu vải. Cô run rẩy hỏi: “Là… là cậu nói sao?”.

Nhan Kha lạnh nhạt đáp: “Không thì ai vào đây?”.

Ôi mẹ ơi!

Nói xong, Nhan Kha liền thấy “Nữ Titan” giật bắn người, vẻ mặt như nhìn thấy ma giữa ban ngày. Anh tự nhiên thấy có gì đó sai sai, sao ảo giác mà lại chi tiết thế nhỉ, biểu cảm của cô ta giống người thật như đúc.

Theo sau đó là một tiếng thét kinh thiên động địa xuyên thủng màng nhĩ của Nhan Kha. Diệp Tử Lộ dặn lòng phải bình tĩnh, đúng lúc đó chân trần giẫm vào đống mảnh vỡ dưới đất hôm qua chưa dọn, máu chảy thành sông.

Tiếng thét ấy làm Vương Lao Lạp – người bạn ở phòng ngủ bên cạnh giật bắn mình. Lao Lạp tiểu thư đang dán long mi, tay bỗng run một cái, suýt chút nữa thì chọc vào mắt. Cô ấy chạy vội sang hỏi: “Sao thế? Sao thế?”.

Diệp Tử Lộ ôm bàn chân đang chảy máu, lăn vòa giương, khổ sở nói: “Gấu, gấu thành tinh rồi…”.

Vương Lao Lạp nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Chân, cái chân của tôi!” – Diệp Tử Lộ cuối cùng cũng nói đúng trọng điểm.

Tiểu thư Vương Lao Lạp nhìn xuống bàn chân oanh liệt của Diệp Tử Lộ. Sáng sớm ra vốn huyết áp thấp, lại nhìn thấy cảnh tượng máu me đầm đìa này, cô ấy hít một hơi rồi bỗng thấy choáng váng.

Vương Lao Lạp phải dựa người vào tường, mặt trắng bệch hỏi: “Mày làm sao thế? Có có có cần cần tao gọi cấp cứu không?”.

Diệp Tử Lộ không còn hơi sức trả lời, vẻ mặt méo mó, nằm trên giường hét: “Ôi giời ơi”.

Lúc này Vương Lao Lạp mới phát hiện ra thủ phạm ở dưới đất, nghĩ một lúc, nguyên nhân kết quả đã rõ. Cô ấy nhất thời không biết phải nói gì với Diệp Tử Lộ, vừa nhìn thấy Thương vừa thấy đây là “tự làm tự chịu”.

Vương Lao Lạp thở dài, âm thầm đi lấy cái chổi quét đống mảnh vỡ dưới đất.

Nhân lúc bạn cùng nhà đi đổ rác, Diệp Tử Lộ mới bình tĩnh trở lại, nhớ lại việc kinh hồn lúc nãy, cô đưa đôi mắt đầy sát khí và gỉ mắt đến chỗ con gấu vải tai lệch trên đầu giường, tỏ vẻ oai phong tra hỏi: “Khai mau! Ngươi là yêu quái phương nào?”.

Nk thấy mọi thứ cứ nhốn nha nhốn nháo.

Vừa nhìn thấy Vương Lao Lạp, anh liền thấy người này trông quen quen. Trong lúc đầu óc hỗn loạn, Nhan Kha xâu chuỗi các hình ảnh trong đầu, cuối cùng nhớ ra đây là trợ lý của công ty Lương Kiêu, đã từng đến công ty quảng cáo của anh gửi hợp đồng!

Thật sự là có gì đó sai sai.

Đây là ảo giác sao? Là mơ sao?

Sao lại thấy thật thế nhỉ? Kể cả là mơ thì cũng phải thấy người tình trong mộng, mơ thấy bạn bè người thân chứ? Sao lại mơ thấy người mới gặp qua một hai lần, chẳng khác gì người qua đường không chút ấn tượng được?

“Trừ phi mình vừa nhìn đã yêu, vừa gặp đã thích… Mình thích thầm cô ta sao?” Nhan Kha tự hỏi lòng mình.

Nhưng có trời đất chứng giám, không hề!

Nhan Kha bình tĩnh lại, khổ sở nói với Diệp Tử Lộ: “Có thể phiền cô… đưa cho tôi một chiếc gương được không?”.

Diệp Tử Lộ mở hộp kính áp tròng trên tủ đầu giường, lôi một cái gương nhỏ ra. Nhưng đối với Nhan Kha lúc này thì cái bé thế thôi cũng đủ dung rồi.

Nhan Kha thấy trong gương là diện mạo của một con gấu, suýt nữa thì không thở nổi.

Một con gấu đồ chơi sao? Đã thế lại còn xấu xí, bẩn thỉu, xem ra là một con gấu rẻ tiền! Mắt nổ mắt xịt còn đỡ, đã thế tai lại còn bị lệch… Nỗi kinh hoàng này đã Nhan Kha phút chốc phát huy siêu năng lực, àm chủ thân thể của con gấu bông thành công, ngã về sau một cái, rơi xuống tủ đầu giường của Diệp Tử Lộ, cái lưng mềm mại còn bị lăn vài vòng nữa.

Diệp Tử Lộ dần tỉnh táo lại, phát hiện ra mình không sợ hãi lắm, mà lại hơi kích động. Con gấu bông này là phần thưởng thi chung kết học sinh giỏi vật lý hồi cấp bà mà bố tặng cho cô. Cô để nó trên tủ đầu giường, suốt bao nhiêu năm nay, bên trên còn bám một lớp bụi. Diệp Tử Lộ suy đoán, nhìn dáng vẻ sợ sệt của con gấu, dù thực sự là chuyện thành tinh đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì ghê gớm. Thế là cô càng chẳng sợ hãi mà nhìn chằm chằm nó… Nó đây rồi.

Nhưng cô chưa nhìn được bao lâu thì rất nhanh sau đó, Vương Lao Lạp liền trở về, còn mang theo bang y tế và khă ướt không biết lấy ở đâu ra.

Diệp Tử Lộ lập tức im lặng, tỏ vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Làm sao bây giờ?” – Vương Lao Lạp cầm đồ sp cứu lên hỏi – “Tao thấy mày trước hết nên gọi điện cho sếp xin nghỉ phép đi đã, mày thấy dùng băng y tế này được không? Hay là đi bệnh viện đi!”.

Diệp Tử Lộ cắn rang gắp mảnh vỡ ở dưới chân ra, một chân đi dép lê nói: “Không sao, dìu tao đứng lên với… điện thoại lát nữa tao gọi”.

Vương Lao Lạp xiêu xiêu vẹo vẹo đỡ tay Diệp Tử Lộ, vừa dìu cô đi khập khễnh vào nhà vệ sinh, vừa trách mắng: “Lát nữa cái gì! Gọi ngay, đến lúc muộn làm rồi mới dọi điện thoại thì sếp mày sẽ nghĩ gì? Chắc chắn ông ấy sẽ nghĩ mày ngủ dậy muộn nên giả vờ ốm để nghỉ”.

Diệp Tử Lộ đáp “ừ ừ” cho có lệ.

Chân của cô không bị thương nặng lắm, đi đi lại lại không còn chảy máu nữa, lại còn dán cả bang y tế rồi. Vương Lao Lạp thấy không sao mới vội vội vàng vàng khoác áo: “Vậy tao đi đây, sắp muộn làm rồi”.

Diệp Tử Lộ giơ tay như mèo thần tài (*) nói: “Bye bye”.

*Mèo thần tài: loại tượng phổ biến ở Nhật, được cho là mang lại may mắn. Đó là hình tượng một chú mèo đang vẫy gọi bằng một chân trước.

Vương Lao Lạp đi đôi giày cao gót vào rồi lại sỉa bước quay lại, nhét điện thoại vào tay Diệp Tử Lộ: “Mau gọi điện thoại cho sếp mày đi, tap phải giám sát!”.

“Vẫn chưa đến giơg…”

“Đừng có nhiều lời, mau gọi đi!” Vương Lao Lạp hung hang đáp. Ở cùng hơn nửa năm, cô ấy biết thừa bạn cùng phòng nhà mình là cái thể loại gì rồi, chuyện lớn chuyện bé gì cũng lề mề. Diệp Tử Lộ bị ép buộc, không còn cách nào hác đành phải gọi điện thoại xon nghỉ trước mặt Vương Lao Lạp.

Xong viêc, Vương Lao Lạp chạy như bay đến cơ quan. Diệp Tử Lộ ném điện thoại sang một bên, ngồi bên thành giường, cuối cùng cũng có cơ hội ở riêng một mình với con gấu “thành tinh” này rồi.

“Có phải là trong lúc tao không biết, mày đã vụng trộm luyện thành tinh rồi đúng không?” – Diệp Tử Lộ nói – “Ngộ nhỡ vào ngày mày chuyển kiếp, Thiên Lôi đến đánh sét vào nhà tao thì sao? Mày có chịu trách nhiệm cho tính mạng của biết bao sinh amgnj, sự am toàn của biết bao tài sản được không? Tiền chuyên cần tháng này của tao coi như đi tong rồi, tất cả là do mày, tại mày hết”.

Nhan Kha không biết nói sao, uất ức không nói thành lời.

Diệp Tử Lộ: “Mày đã thành tinh rồi, vậy có biết đi xuyên tương không? Biết hay không? Biết biến đá thành vàng không? Hay là… biến thành một soái ca cho tao xem?”.

“Cô có thể lau gỉ mắt đi được không?” – Nhan Kha cuối cùng cũng không chịu nổi đành phải nói ra những lời kiềm chế này giờ, cuối cùng cũng được hả hê.

“…” – Diệp Tử Lộ im lặng một lúc, giơ tay dụi dụi mắt.

Nhan Kha dịch chuyển tầm mắt, ngẩng đầu nhìn trần nhà, nghĩ mọi chuyện cứ lộn tùng phèo cả lên, quả thực anh chẳng biết phải nói gì. Im lặng một lúc lâu, anh mới bộc bạch: “Đừng nhìn nữa, tôi thực là một con người”.

Diệp Tử Lộ chớp chớp mắt.

“Tôi thực sự là người” – Nhan Kha nói – “Tối qua tôi bị tai nạn xe, vừa tỉnh lại đã thấy mình ở đây, tôi vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa”.

Diệp Tử Lộ hoài nghi chớp mắt rồi quan sát con gấu nhỏ mà anh ta đang sống nhờ.

“Tôi là Nhan Kha, nam, nhà ở khu Thủy Nguyên gần vành đai hai. Không tin cô cứ đi kiểm tra, tôi lừa cô làm gì!” – Nhan Kha nói – “Có cần tôi nói số chứng minh thư không?”.

Anh ta nói cứ như thật. Đến cả chuyện con gấu sau một đêm biết nói chuyện còn có, chắc chẳng còn gì ly kỳ hơn. Diệp Tử Lộ nghĩ một lúc, lôi chiếc bàn ra đặt lên trên giường, mở máy tính, tra thử trên mạng tên Nhan Kha, liền thấy ngay tin tức liên quan đến vụ tai nạn.

“Á!” – Diệp Tử Lộ cảm thán – “Hóa ra là thật sao?”.

Vốn cứ tưởng là truyện thể loại tu tiên (1), hóa ra lại là truyện ly hồn (2) à!

Diệp Tử Lộ xem tin tức xong, sau khi cảm thán… à, không có sau đó nữa. Cô lạnh nhạt đóng trang web lại, mặc kệ chuyện thiên hạ, rồi bắt đầu lên mạng. Cô đăng nhập QQ xem một lượt, thấy chẳng có hứng thú gì mấy với những chủ đề mà mọi người đang nói. Thế là cô tắt cửa sổ, rồi vào kiểm tra những tiểu thuyết cô đánh dấu theo dõi đã được cập nhật chưa.

Nhan Kha không ngờ mình lại bị bỏ quên như vậy, anh nghi ngờ không biết cô gái này đầu óc có vấn đề gì không.

Người bình thường chẳng phải đều nên cảm thấy kinh ngạc sao? Cứ coi như cô ta đã lạnh nhạt, lẽ nào lại không muốn tìm hiểu một chút sao? Cứ coi như cô ta không quan tâm đến giới học thuật, lẽ nào một người bình thường lại không bối rối trước chuyện kỳ lạ như thế này sao?

Điều quan trọng nhất là, một người đàn ông không quen biết không hiểu tại sao lại xuất hiện trong phòng ngủ của một cô gái, người bình thường đáng lẽ phải tra hỏi kĩ càng, rồi ném anh ra ngoài chứ?

Thế mà Diệp Tử Lộ lại chẳng them để tâm. Trước mặt một người đàn ông không quen biết vô tư mặc đồ ngủ, răng không them chải, mặt thì không them rửa, cứ như không mà ngồi lên mạng.

Nhan Kha muốn hét lên! Cô ta không để ý nhưng anh để ý!

Hai mươi phút sau, Nhan Kha thấy Diệp Tử Lộ không có phản ứng gì với mình liền không thể nhẫn nại thêm được nữa.

Nhan Kha dẫu sao cũng là một người thức thời. Nhận thấy mình đang không hề chiếm thế thượng phong, anh tự dặn lòng năm lần bảy lượt rằng “Phải bình tĩnh”. Anh hỏi Diệp Tử Lộ bằng một giọng nói cực kỳ ấm áp và hòa nhã: “Thật ngại quá, cô gái à. Tôi có thể biết tên cô không?”.

Diệp Tử Lộ mắt không rời nàm hình máy tính, tùy tiện đáp: “Diệp Tử Lộ”.

Một cái tên tao nhã biết bao, mang một khí chất trẻ trung mà đầy nho nhã… mà sao lại đặt cho cái đầu heo ngu ngốc đấy được?

“À… cô Diệp” – Nk vắt óc suy nghĩ chủ đề để tiếp tục nói chuyện – “Tôi muốn hỏi một chút, hiện tôi đnag ở nơi nào vậy?”.

Diệp Tử Lộ không nhìn màn hình máy tính nữa mà lôi một tấm thiệp ra viết. Cô đành nhìn sang phía Nhan Kha, nghĩ cũng thấy thương nên đưa địa chỉ nhà cho anh ta: “Anh muốn tìm người thân trước đây để đón anh về không?”.

Nhan Kha im lặng suy nghĩ về tính khả thi của đề nghị này.

Ngay sau đó, Diệp Tử Lộ lạnh lùng ngắt dòng suy tưởng của anh: “Vô dụng thôi, họ sẽ không tin anh đâu”.

Nhan Kha: “…”.

Một lúc sau, anh ủ rũ nói: “Tôi muốn thoát ra khỏi thân thể con gấu này”.

“Ừ” – Diệp Tử Lộ gật gật đầu, bày tỏ sự tán đồng.

Nhan Kha nhíu nhíu mày, nhưng rồi phát hiện ra động tác đơn giản này mà muốn làm cũng chẳng dễ dàng gì. Thân thể của đồ chơi có lông thì ra không hề linh hoạt: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy? Cô Diệp, tôi muốn cô giúp tôi, chúng ta hãy nghĩ cách trước đã”.

“Được” – Diệp Tử Lộ đóng một cuốn tiểu thuyết lại, rồi theo thứ tự mở cuốn tiếp theo trong số truyện cô đã đánh dấu đọc – “Anh cứ nghĩ cho kỹ rồi nói với tôi một tiếng nhé”.

Nhan Kha: “…”.

“Cô gái à”, một lúc sau, Nhan Kha đổi sang kiểu xưng hô thân thiết hơn, cố rút ngắn khoảng cách với đối phương, “Cô xem này, tôi là một người đàn ông, trước kia không quen biết cô. Tuy rằng giờ tôi đã là một con… Được rồi, việc này thật khó àm tưởng tượng được, nhưng việc trong nhà có một người lạ mặt gnos nghiêng cô không khiến cô sợ hãi sao?”.

Diệp Tử Lộ nhìn anh với đôi mắt mơ màng chưa kịp đeo kính, nghĩ một lúc mới chầm chậm gật đầu: “Ừ, cũng có lý”.

Rốt cuộc cô cũng có chút phản ứng của người bình thường, Nhan Kha thở phào: “Thế nên…”.

“Thế nên lát nữa tôi sẽ đặt anh ở phòng khách” – Diệp Tử Lộ nhanhc hóng nghĩ ra một biện pháp đơn giản – “Tôi ở cùng nhà với một người bạn, cậu ấy hơi nhát. Buổi tối cậu ấy đi làm về, anh đừng có đột nhiên nói chuyện đấy, tôi sợ cậu ấy sợ chết khiếp”.

Nhan Kha m bặt, thực sự muốn lạy cô luôn.

… Nhưng đáng tiếc, tay cũng chẳng có mà lạy.

Một người một gấu im lặng không nói gì với nhau trong suốt mười phút. Nhan Kha cuối cùng không thể chịu đựng nổi việc bị giam trong bốn bức tường với cô cái thần kinh kia, hít một hơi sâu rồi gào lên: “Thả tôi ra!”.

Diệp Tử Lộ bị tiếng hét của anh dọa đến nỗi tay chuệch choạc, chuột máy tính không biết bấm nhầm vào đâu mà trên màn hình hiện lên dòng chữ “ Trò chơi lúc vợ không có nhà”, tiếng lách cách vang lên không ngừng.

Nhan Kha lại hét lên: “Thả tôi ra!”.

Diệp Tử Lộ bị mất tập trung, liền quay đầu lại, nhìn con gấu nhỏ trên đầu giường với ánh mắt u ám.

Nhan Kha nhìn ánh mắt của cô, mở rộng thanh quản tiếp tục hét: “MAU THẢ TÔI RA… AAAAA…”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: Author Prince, Thùy Miên, Trà Hoa Nữ 88, linhkinder, pink_cloud, zphiphiz
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongthui, Duệ Hy, Hiên Viên Linh, Linh lê, little_loan, MyBen, NgọcWon, Nha Thy, Phungduyenn, phuongnhi82, saovietxulynuoc, thanhnga282 và 273 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.