Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

 
Có bài mới 21.01.2017, 23:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2961
Được thanks: 12131 lần
Điểm: 16.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 50
Chương 44.

Id dle quả thật rất đặc biệt, cô có muốn quên cũng không quên được. Nếu không phải lần trước Ứng Sênh Nam dùng đại danh trả lời anh, có lẽ blog của anh cũng chưa đạt tới con số 299 fan.

"Đại não siêu cấp" được quay ở đài truyền hình Cẩm Dương, cho nên Điềm Hạo hẳn là đang ở Cẩm Dương. Rất nhanh Kiều San nhận được điện thoại của Điềm Hạo, hẹn cô cùng đi ăn tối, dẫn bạn trai đi cùng. Cô và Tả Dịch về nhà thu dọn chút, tắm rửa sạch sẽ, lúc chuẩn bị ra cửa đến chỗ hẹn thì Ứng Sênh Nam tới.

Ứng Sênh Nam đứng ở ngoài cửa, một tay ôm một hộp hoa, vận tây trang, caravat đỏ, màu da rám nắng sáng bóng tỏa sáng, không nhiễm một hạt bụi. Rất lâu rồi Kiều San không nhìn thấy Ứng Sênh Nam ăn mặc như vậy, trong giây phút mở cửa nhìn thấy anh ta, dường như đều bị cả người anh ta làm cho lóa mắt.

Giá trị nhan sắc được tăng thêm một bậc.

Tả Dịch vẫn đang đứng trước gương ở đối diện cửa mang caravat, thuận miệng hỏi một câu là ai. Ứng Sênh Nam bừng bừng sức sống bước vào, đi đến trước gương đẩy anh ra, nhìn gương vuốt vuốt đầu tóc: "Anh cả của em."

Tả Dịch cài khuy tay áo xong, sắc mặt nặng nề nhìn anh ta: "Anh tới đây làm gì? Anh không sợ anh hai nấp ở đây, trình diễn tay không kéo anh cả cho bọn em xem à?"

Kiều San đi tới nói xen vào: "Không không, là Điềm Hạo trình diễn tay không kéo Ứng Sênh Nam!"

Ứng Sênh Nam soi gương một hồi mới thoả mãn, nói: "Anh biết hai em muốn đi gặp Điềm Hạo, anh đi cùng các em."

"..." Kiều San cầm lấy cánh tay Tả Dịch lắc lư: "Tả keo kiệt, anh quản lý anh cả của anh đi! Nếu em dẫn anh ấy theo, Điềm Hạo sẽ đánh chết em!"

Tả Dịch nhíu mày: "Nếu anh ta dám, anh sẽ trình diễn một tay kéo Điềm Hạo cho mấy người xem."

Ứng Sênh Nam ha ha một tiếng: "Cậu ta dám động vào em, anh sẽ tay không kéo anh ta, bà mai nhỏ cứ yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm liên lụy tới em."

Trên đường đi Kiều San thấp thỏm không yên, đợi đến khi đến cổng nhà hàng, cô nghe thấyỨng Sênh Nam cảm khái: "Điềm Hạo này được đấy, chọn nhà hàng cũng muốn châm chích anh."

Nghe thấy lời này, Kiều San như lọt vào trong sương mù, không hiểu Điềm Hạo chọn nhà hàng này sao lại có thể nhìn ra là châm chích anh ta? Cô hỏi: "Anh nói vậy là sao?"

Tả Dịch ngẩng đầu nhìn bảng hiểu "Tề Thực Hiên" cổ xưa, giải thích cho Kiều San: "Tề Thực Hiên từng là một đại lý mỹ thực dưới cờ tập đoàn Ứng thị, nhưng mấy năm trước bởi vì tập toàn mâu thuẫn nội bộ nên đã tách ra ngoài, hiện tại lại đối nghịch với Ứng Thực Hiên, không chỉ đào đầu bếp mà còn lấy trộm thực đơn của Ứng Thực Hiên, rất xấu xa."

Kiều San xúc động: "Ai lại có thể như vậy? Cư nhiên có thể tách Tề Thực Hiên ra."

Tả Dịch ho nhẹ một tiếng: "Mẹ kế của anh cả anh hai."

Chỉ nghe một câu như vậy, Kiều San đã bắt đầu mơ mộng trong thủ đoạn thương mại phức tạp này. Đi tới cửa, Ứng Sênh Nam bị quản lí cản lại, vẻ mặt ôn hòa nói: "Ngài Ứng, Tề Thực Hiên không chúng tôi tiếp đãi hai người, một người là Ứng Khúc Hòa, một người khác chính là ngài, chi nhánh lớn nhỏ trong nước đều có quy định này, xin lỗi."

Ứng Sênh Nam: "Ối chao, sao lại nhận ra tôi?"

Quản lí giơ một ngón tay lên chỉ vào hai tấm hình dán ở trước quầy, một người là Ứng Khúc Hòa, một người là anh ta, ảnh chụp như tờ lệnh truy nã, không hề có mỹ cảm.

Đây là lần đầu tiên Ứng Sênh Nam tới Tề Thực Hiên, gặp phải chuyện này tức giận đến nghiến răng. Kiều San cho là anh ta sẽ căm hận mà đi, không ngờ anh ta lại cắn răng một cái, lấy điện thoại ra gọi điện tho mẹ kế.

Loại chuyện chịu uất ức này cần phải có da mặt dày, Ứng Sênh Nam vì theo đuổi người mình thích, quả nhiên ân oán gì đó đều có thể buông xuống. Anh ta tự mình gọi điện thoại qua. Trên phương diện buôn bán mặc dù mẹ kế mất hết tính người, nhưng đâu thể cản trở anh ta theo đuổi con nhà người ta, vì vậy chẳng mấy chốc gọi điện thoại tới, bảo quản lí cho anh ta vào.

Vào phòng bao trên lầu ba, Điềm Hạo nhìn thấy Ứng Sênh Nam đi theo phía sau Kiều San Tả Dịch, mặt tối sầm: "Kiều San."

Cô đang muốn ngồi xuống, lại nghe thấy Điềm Hạo trịnh trọng kêu tên cô, cái mông lập tức rời khỏi cái ghé đứng lên: "Có ạ!"

Điềm Hạo nhíu mày: "Em ăn tim gấu hay ăn mật báo vậy? Hả?"

Tả Dịch nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống, nhìn Điềm Hạo nghiêm túc nói: "Ngài Điềm, xin chào, đây là anh trai Ứng Sênh Nam của tôi, hôm nay đến đây tham dự là với tư cách là gia trưởng của tôi."

Điềm Giản sợ hãi nhìn vào Ứng Sênh Nam, nhưng vừa thấy vẻ mặt của Điềm Hạo thì lập tức cúi đầu xuống chơi đùa với ngón tay. Thức ăn được dọn lên, Điềm Hạo gắp thức ăn vào trong chén của Điềm Giản, cuối cùng lại gắp thức ăn bỏ vào trong chén của Kiều San: "Món nợ em thông đồng với ai đó mang Điềm Giản đi, lúc về anh sẽ tính nợ với em."

Kiều San quýnh lên, bữa cơm này là bữa cơm trầm trọng nhất từ trước đến nay, cố tình Ứng Sênh Nam còn không nhìn sắc mặt người ta, gắp một đũa thức ăn vào trong chén của Điềm Giản: "Tiểu Điềm Giản, em nếm thử món này đi, mùi vị không tệ đâu."

Điềm Giản gật gật đầu, cắn một cái quả thật không tệ, híp mắt lại: "Cảm ơn lãoỨng, ăn ngon lắm."

Ứng Sênh Nam vỗ vỗ vị trí trống bên cạnh, nói với cô gái: "Đến đây ngồi đi Tiểu Điềm Giản, ngồi xa vậy anh không nhìn thấy rõ mặt em."

"Ồ." Điềm Giản ăn rất vui vẻ nên hoàn toàn quên mất Điềm Hạo, vui vẻ đi qua ngồi xuống bên cạnh Ứng Sênh Nam.

Điềm Hạo: "..."

Kiều San: "..."

Ứng Sênh Nam không ngừng gắp thức ăn vào trong chén Điềm Giản, đút cô gái ăn tôm, cử chỉ thân thiết. Điềm Hạo "bốp" một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn, đũa gỗ có chất lượng thượng thừa, gãy... làm hai.

Kiều San cúi đầu bới cơm, nhỏ giọng nói với Tả Dịch: "Anh họ của em đã từng là giành giải quán quân karate thanh thiếu niên ở nội thành đấy."

"Khụ..." Tả Dịch ho nhẹ một tiếng, gắp thức ăn cho cô.

Hai người làm như không có chuyện gì vùi đầu ăn cơm, để lại Điềm Hạo và Ứng Sênh Nam chém giết nhau bằng ánh mắt. Điềm Hạo điều tức cả buổi, mở miệng hỏi Điềm Giản: "Giản Giản, em có hi vọng Tần Tư Đình cưới em không?"

Động tác Điềm Giản gặm móng heo dừng lại, ngước mặt nhìn anh trai, gật đầu mạnh một cái.

Hiển nhiên Ứng Sênh Nam đã có chuẩn bị, anh ta cũng hỏi Điềm Giản: "Tiểu Điềm Giản, nếu lão Ứng muốn cưới em, em có gả cho anh không?"

Cái bàn run lên.

Kiều San ngậm cơm nhìn dưới bàn, hai người đàn ông này cư nhiên dùng chân "đánh nhau" dưới bàn. Điệu bộ này, thật đúng là giống như cao thủ võ lâm so chiêu trên ti vi.

Tả Dịch gặp một miếng thịt kho tàu vào trong chén của cô, cũng nhỏ giọng nói: "Rất khéo là, anh cả cũng từng là quán quân karate thanh thiếu niên ở Cẩm Dương."

"..." Kiều San yên lặng cúi đầu, lẩm bẩm một câu: "Hai người đó thật đúng là trời sinh một đôi, oan gia gặp nhau, đường rộng biến thành đường hẹp."

Điềm Giản gặm hết móng heo trên tay, lau miệng dính đầy dẫu mỡ, vẻ mặt thành khẩn gật đầu: "Muốn nha, lão Ứng, Giản Giản muốn theo lão Ứng cả đời."

Điềm Hạo nặng nề: "Giản Giản, một cô gái chỉ có thể gả cho một người đàn ông, em phải nghĩ thông suốt."

Vẻ mặt Điềm Giản ngây thơ chớp chớp mắt: "Nhưng trên ti vi có nói là một người đàn ông có thể lấy thật nhiều phụ nữ mà? Tại sao em không thể lấy hai người đàn ông này? Bất công!"

Giọng điệu Điềm Hạo lạnh nhạt: "Đó là trên ti vi, Tần Tư Đình và Ứng Sênh Nam, em chỉ có thể chọn một! Em thích ai hơn thì gả cho người đó, Giản Giản, em đã có rất nhiều thứ, làm người không thể quá tham lam."

Ứng Sênh Nam đã lường trước, vẻ mặt mong đợi nhìn Điềm Giản.

Thế nhưng cô gái cúi đầu nghĩ một lát, ngoan ngoãn ngồi trở lại bên cạnh Điềm Hạo, nhỏ giọng nói: "Anh trai nói rất đúng, làm người không thể quá tham lam, lão Ứng, chúng ta không thểở cùng một chỗ được rồi."

Không ngờ cô gái sẽ nói vậy, lồng ngực Ứng Sênh Nam như bị một mũi tên bắn trúng. Anh ta hỏi: "Tiểu Điềm Giản, tại sao?  Em hoàn toàn không tính là thích Tần Tư Đình kia, chỉ có thể coi là sùng bái, em muốn ở với anh hơn, đúng không?"

Điềm Giản thấy anh ta còn muốn nói gì đó, Điềm Hạo đã cắt ngang: "Giản Giản nhà chúng tôi đã ra quyết định rồi, sao? Ngài Ứng còn muốn bám lấy không buông hả? Với điều kiện của anh, muốn kiểu phụ nữ gì lại không có."

Ứng Sênh Nam thu lại nụ cười vừa rồi với Điềm Giản, vẻ mặt lãnh nhạt, giống như thay đổi thành một người khác vậy. Kiều San nhìn mà rùng mình một cái, dường như cảm nhận được sự lạnh lẽo.

Hiếm khi vẻ mặt anh ta nghiêm túc, giọng nói kiên định: "Kiểu phụ nữ gì cũng đều không bằng một Điềm Giản, ngài Điềm, anh cũng cho là vậy đúng không?"

Điềm Hạo hừ một tiếng, mắt lạnh nhìn Ứng Sênh Nam ở đối diện: "Ngài Ứng, Giản Giản nhà chúng tôi đương nhiên là độc nhất vô nhị."

Mùi thuốc súng giữa hai người đàn ông này dần dần dày lên, Điềm Giản có ngốc cũng cảm giác được. Cô gái cúi đầu càng lúc càng thấp, rốt cục vỗ bàn một cái đứng lên, rời khỏi bàn ăn chạy ra khỏi phòng bao.

Ứng Sênh Nam gần như phản xạ có điều kiện đứng lên đuổi theo Điềm Giản. Điềm Hạo cũng đứng dậy, chỉ là chưa bước được bước nào đã bị Kiều San kéo lại.

Ánh mắt Điềm Hạo lạnh như băng: "Buông tay."

Kiều San dứt khoát ôm chặt lấy eo anh ta: "Không buông! Anh họ quên nghề của em rồi sao!"

Điềm Hạo: "Em muốn làm mai cho Điềm Giản? Có thể, Ứng Sênh Nam cho em bao nhiêu tiền? Anh cho em gấp đôi."

Kiều San ôm eo anh ta sống chết không buông ra: "Anh cho em bao nhiêu tiền cũng thua Ứng Sênh Nam cho em! Anh ấy cho em một Tả Dịch, anh có thể cho em không? Anh họ, hôm nay em muốn ăn cây táo, rào cây sung một lần! Thật ra những lời Điềm Giản nói ở trên chương trình là anh dẫn dắt đúng không? Thật ra em cũng nhìn ra được Giản Giản chỉ sùng bái Tần Tư Đình kia chứ chẳng phải là yêu thương gì? Anh cũng nhìn ra được Ứng Sênh Nam là thật lòng với Giản Giản đúng không? Anh họ, anh đừng nhúng tay vào nữa!"

Điềm Hạo nổi giận: "Anh nói em buông tay ra!"

"Không buông! Trừ phi anh đánh chết em!" Kiều San bắt đầu khóc lóc thảm thiết: "Anh họ, từ nhỏ em không có cha anh cũng biết, mẹ em chỉ có mình em là con gái, nếu anh đánh em tàn phế, mẹ em sẽ rất đáng thương đó."

Điềm Hạo: "..."

Ứng Sênh Nam đuổi theo ra khỏi nhà hàng, ở bên đường ngăn Điềm Giản lại.

Anh ta kéo Điềm Giản, phát hiện hai mắt của cô gái đã đỏ lên, đau lòng ôm cô vào trong ngực xoa xoa. Nhưng nghĩ đến lời cô vừa nói, lại kiềm chế, anh ta nói: "Được rồi, đừng khóc, lão Ứng tôn trọng ý nghĩ của em, đừng khóc đừng khóc."

Mặc dù anh ta an ủi như vậy, nhưng Điềm Giản vẫn không nhịn được mà nước mắt tràn mi.

Ứng Sênh Nam sốt ruột vội hỏi: "Đừng khóc đừng khóc, chỉ cần em không khóc, muốn gả cho ai lão Ứng đều giúp em! Em muốn gả cho Tần Tư Đình kia đúng không, không thành vấn đề, lão Ứng sẽ đi tìm bà mai nhỏ làm mai cho em, nếu thật sự không được anh sẽ tự mình làm! Chỉ cần em đừng khóc, bây giờ anh sẽ đi tìm tên nhóc kia trói tới đây cũng được!"

Điềm Giản nín khóc, chớp mắt nhìn anh ta, ồm ồm nói: "Lão Ứng, tôi vô cùng sợ anh sẽ cãi nhau với anh trai. Hai người các anh đều đối tốt với em, em sợ hai người sẽ cãi nhau, em muốn hai làm bạn tốt với nhau."

Ứng Sênh Nam hít sâu một hơi: "Được! Anh sẽ trở lại đi kết bái với anh trai em! Vui rồi chứ?"

Cô gái gật đầu: "Có chút."

Ứng Sênh Nam dùng lòng ngón tay lau nước mắt giúp cô hái, dịu dàng nói: "Vậy bây giờ em có thể nói cho anh biết, tại sao lại chọn Tần Tư Đình, mà không chọn anh? Em không thích lão Ứng sao?"

Cô gái lấy khăn tay anh ta đưa qua hỉ mũi, trả lời: "Anh trai nói, một người không thể quá tham lam, phải biết thoả mãn. Tôi muốn cái gì có cái đó, tại sao còn có thể muốn tốt hơn? Tần Tư Đình là thần tượng của tôi, mặc dù anh ấy không tốt bằng lão Ứng, nhưng anh trai thích, kết hôn với anh ấy tôi sẽ thỏa mãn, lão Ứng và anh trai tôi đều tốt, không hề hung ác chút nào, tôi thật sự không dám hi vọng xa vời có thể kết hôn cùng lão Ứng."

Ứng Sênh Nam nghe không rõ, anh ta hỏi: "Là sao? Gả cho một người tốt, không tốt sao?"

Cô gái lắc lắc đầu: "Anh trai nói, nếu như một người không biết thoả mãn, muốn đòi hỏi nhiều thứ, ông trời sẽ khiến người đó mất đi càng nhiều hơn. Anh trai còn nói, lúc nhỏ chúng tôi không lo cơm áo, có cha mẹ yêu thương chúng tôi, khi đó chúng tôi không biết đủ, cảm thấy cha mẹ dành thời gian cho chúng tôi quá ít, sau đó ông trời liền mang ba mẹ đi, ngay cả thời gian còn sót lại cũng không cho chúng tôi."

Trong lòng Ứng Sênh Nam dường như bị ai đó nắm chặt, chua xót đau đớn, anh ta ôm cô gái vào trong ngực.

Giọng cô gái vừa nhẹ vừa buồn, ở trong lòng anh ta nói: "Giản Giản thật sự không dám yêu cầu xa vời cái tốt hơn."

"Sao có thể chứ, cô bé ngốc này." Anh ta thầm thở dài một tiếng, "Rõ ràng là Tần Tư Đình rất tốt, sao lại là anh tốt hơn chứ? Tần Tư Đình quán quân của siêu cấp đại não, người ta là nghiên cứu sinh, lão Ứng còn chưa tốt nghiệp tiểu học, sao có thể tốt hơn cậu ta chứ?"

"(⊙v⊙) Hả? Lão Ứng chưa tốt nghiệp tiểu học sao?"

"Ừ."

"Lão Ứng, không ngờ anh còn thua tôi, tôi tốt nghiệp tiểu học rồi đấy!"



Đã sửa bởi Nana Trang lúc 31.03.2017, 20:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: An Du, Bora, Candy2110, Cuồng YY, Cyclotron, HNRTV, Hiền Trang, Trà Hoa Nữ 88, chuotchuj22, ciuviho, hh09, mimeorua83
     

Có bài mới 22.01.2017, 14:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2961
Được thanks: 12131 lần
Điểm: 16.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 52
Chương 45.

Điềm Giản tựa như phát hiện một bí mật cực lớn, cô gái mím môi, sợ hãi nhìn xung quanh, sau đó nói với Ứng Sênh Nam: "Lão Ứng, anh yên tâm, chuyện này tôi sẽ không nói cho người khác biết."

Ứng Sênh Nam cười híp mắt, xoa đầu cô gái nói: "Không sao, không cần giữ bí mật giúp lão Ứng."

Cô gái lắc lắc đầu, vẻ mặt thành thật: "Không được! Tôi không thể để cho người khác biết lão Ứng còn ngốc hơn cả tôi! Tôi phải bảo vệ lão Ứng!"

Anh ta có chút dở khóc dở cười, vươn tay qua sờ ót cô gái, hỏi: "Này, bây giờ em cảm thấy gả cho anh thì sao?"

Điềm Giản cúi đầu, lại mím môi, dường như có chút xấu hổ. Đúng lúc này, một âm thanh trong trẻo cắt đứt màn đối thoại của hai người.

"Bây giờ cô ấy là bạn gái của tôi." Nơi xa có một bạn nam đến gần, kéo Điềm Giản qua, cười nói với Ứng Sênh Nam: "Ngài Ứng, anh lừa gạt cô ấy như vậy không ổn đâu nhỉ? Anh đã tốt nghiệp MIT, trong Baidu có ghi lại đấy."

Điềm Giản ngẩng đầu nhìn anh ta, không ngờ lúc này Tần Tư Đình sẽ đến.

Tần Tư Đình nắm tay Điềm Giản, khom lưng tiến tới gần mặt của cô gái: "Chậc, đã khóc rồi sao? Ai chọc em khóc vậy?"

Điềm Giản lắc đầu một cái, rõ ràng là đầu óc ko đủ dùng, cô gái hỏi: "MIT là gì?"

Tần Tư Đình giải thích: "Một trường đại học rất lợi hại, người bình thường không đến được."

Ứng Sênh Nam trầm mặt nhìn cậu ta: "Cậu trai này, cậu muốn gì?"

"Trong chương trình tôi đã đồng ý, thua thì làm bạn trai cô ấy, xưa nay tôi nói là làm, tôi chỉ muốn thực hiện lời hứa." Anh ta khựng lại nhìn Điềm Giản: "Hơn nữa, Điềm Giản rất phù hợp tiêu chuẩn bạn gái của tôi, cho nên tôi quyết định thử qua lại với cô ấy. Anh thích Điềm Giản? Nhưng cô ấy thích tôi, ngài Điềm cũng không hi vọng hai người qua lại, không phải sao?"

Điềm Giản chọc chọc eo Tần Tư Đình, vẻ mặt ngốc nghếch: "Không phải đâu, anh trai em không thích lão Ứng, là em thích nha!"

Tần Tư Đình nhìn cô gái: "Nhưng không phải em muốn làm bạn gái anh sao? Một cô gái chỉ có thể gả cho một người đàn ông, Điềm Giản, anh ta gạt em, anh ta không chỉ tốt nghiệp cấp một, học trường đại học còn tốt hơn anh rất nhiều, cho nên anh thích hợp với em hơn."

Lần này Điềm Giản rối rắm, vẻ mặt cô mờ mịt nhìn Ứng Sênh Nam: "Lão Ứng, gạt người không phải là bé ngoan, tôi còn tưởng rằng anh còn ngốc hơn cả tôi." vẻ mặt cô gái mất mát, thầm thở dài: "Mất hứng rồi."

Tần Tư Đình rèn sắt khi còn nóng hỏi Điềm Giản: "Vừa rồi anh trai em gọi điện thoại bảo anh vào nhà hàng, em có muốn đi cùng anh không?"

Cô khôn khéo gật đầu: "Được."

Ứng Sênh Nam trơ mắt nhìn hai người rời khỏi bên cạnh anh ta, trơ mắt nhìn Tần Tư Đình kéo tay Điềm Giản, vô thức cắn chặt răng, trong miệng phát ra tiếng "keng két".

Kiều San và Tả Dịch đi ra sau, nhìn thấy một mình Ứng Sênh Nam đứng ở ven đường, bóng dáng cô đơn tiêu điều. Cô đi qua vỗ vỗ vai anh ta, an ủi nói: "Tần Tư Đình kia không dễchọc đâu, Giản Giản nhà em chính là vậy, một cây kẹo que cũng có thể lừa em ấy đi, rất dễ dàng bị người ta lừa, ai, lão Ứng anh đừng vội, chúng ta nghĩ cách khác nhé?"

Có lẽ lúc này không có câu nào có thể hình dung được tâm tình của anh ta, hồi lâu anh ta cảm khái một câu: "Vốn cho rằng đối tượng ngốc nghếch sẽ không có ai nhớ thương, hiện tại xem ra anh quá ngây thơ rồi. Đối tượng ngốc nghếch rất dễ dàng chạy theo người ta, tại sao anh lại thích một cô gái ngốc đây? Bà mai nhỏ, em nói cho anh biết đi, là tại sao?"

Tả Dịch cũng an ủi: "Anh cả, có thể là cô ấy vẫn không rõ cái gì là yêu. Từ từ sẽ đến thôi."

Ứng Sênh Nam dùng lòng ngón tay đè huyệt Thái Dương một chút, nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Bà mai nhỏ, em nói cho anh biết, đơn này của anh em có nhận không? Có thể làm không?"

Đầu cô lập tức biến thành trống lắc: "Sẽ bị anh họ đánh chết đất, chẳng qua em sẽ tận lực giúp hai người."

Sắc mặt Ứng Sênh Nam ngưng trọng: "Vậy đi, hai em nhanh chóng kết hôn, anh làm phù rể, Điềm Giản làm phù dâu, cô ấy rất hâm mộ những cô gái có thể làm phù dâu, cho cô ấy một cơ hội, thế nào?"

Trán Kiều San túa ra hắc tuyến: "Anh đây là đang giục hôn?"

Ứng Sênh Nam nói: "Dù cho anh không giục thì Ứng Khúc Hòa cũng sẽ giục thôi, hai em chờ xem, không đến ba ngày, em ấy sẽgọi điện cho các em."

*

Quả nhiên, hai ngày sau Ứng Khúc Hòa gọi điện tới, bảo Tả Dịch mang Kiều San về nhà họỨng một chuyến, gặp mặt ông cụ.

Trước khi đến nhà họỨng, Kiều San đã ngàn lần tưởng tượng dáng dấp của ông nội Ứng, nhất định là một ông cụ vô cùng uy nghiêm. Đến nhà họỨng, sau khi xuống xe Kiều San trông thấy một ông cụ đầu tóc trắng xoá ngồi trên xe lăn, mặt đầy nếp nhắn, cả người gầy nhom, trên đầu gối đắp một chăn mỏng.

Ông cụ nhà họỨng đã 90 tuổi, uy nghiêm từng có sớm đã che giấu dưới mái tóc bạc. Ứng Khúc Hòa đẩy xe lăn, chất vấn Kiều San: "Không phải bảo em đến Ứng Thực Hiên theo anh học nấu ăn sao? Thế nào? Không muốn học với anh?"

Cô giật mình, rõ ràng là đã quên mất chuyện đó.

Kiều San đi lên, cung kính cúi đầu chào ông cụ: "Cháu chào ông nội ạ."

Miệng ông cụ khẽ động đậy, trong cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn: "Vào đi thôi." Ngón tay gõ gõ ở trên đầu gối, Ứng Khúc Hòa liền đẩy ông đi vào trong.

Nhà họỨng rất lớn, có người gác cổng canh chừng, cũng có quản gia bảo mẫu chuyên môn phụ trách cuộc sống hàng ngày.

Nhà Kiều San cũng là biệt thự, nhưng so với biệt thự nhà họỨng thì kém xa rất nhiều. Nhà cô quả thực là nhà nhỏ nông thôn, nhà họỨng chính là cấp bậc cung điện, hoa viên suối phun có một phong cách riêng, liếc nhìn không thấy cuối sân đâu.

Lúc bọn họ đến vừa vặn giờ cơm trưa, vừa vào cửa thì mùi thơm cá dấm đường xông vào mũi. Kiều San đi theo bọn họ vào phòng ăn ngồi xuống, bảo mẫu đi tới bày bát đũa, đưa khăn lông ướt lau tay.

Ăn cơm ở nhà họỨng, Kiều San luôn có một loại ảo giác tiến vào khách sạn năm sao ăn cơm, đồ ăn hơn hai mươi món, mỗi một dĩa đồ ăn được trang trí rất hoa lệ.

Ba mươi món được bày đủ, Ứng Sênh Nam đi từ phòng bếp ra, cởi tạp dề đưa cho bảo mẫu ở bên cạnh, chà chà tay ngồi xuống đối diện Kiều San.

Năm người ngồi quay một bàn tròn ăn cơm, trước mặt ông cụ bày món canh dinh dưỡng trước mặt. Trước khi động đũa, ông cụ liếc nhìn khối ngọc đeo trên cổ Kiều San, ông đột nhiên mở miệng hỏi: "Hai đứa biết nhau khi nào?"

Ông cụ mở miệng hỏi, Kiều San lập tức buông đũa xuống đoan chính ngồi thẳng: "Chúng cháu là bạn học hồi tiểu học."

"Hả?" Ánh mắt ông cụ dừng ở trên người Tả Dịch, lại nói: "Thanh mai trúc mã, rất tốt, ta và bà nội nó cũng là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã biết nhau, rất hiểu rõ đối phương."

Trên bàn cơm ông cụ không động đũa nên không ai dám động trước. Ứng Sênh Nam làm bộ đáng thương nhìn ông cụ: "Ông chủỨng, cháu bận rộn cả ngay, đã đói bụng lắm rồi, có thể ăn chưa ạ?"

Ông cụ cầm đũa lên: "Ăn đi." Ông dùng đũa gặp một con bào ngư cho Kiều San: "Nếm thửtay nghề của Tiểu Sênh đi, vào cửa nhà này rồi thì chính là người một nhà, đừng khách sáo."

Ông cụ vừa nói câu này, trên bàn cơm ba anh em đều giật mình. Phản ứng của Tả Dịch là lớn nhất, anh ngước mặt nhìn ông cụ, trong thần sắc hơi mang theo vẻ bàng hoàng.

Kể từ khi biết anh không phải là con ruột của bố, ông cụỨng vẫn luôn không nhận anh làm cháu trai nhà họỨng. Mặc dù mấy năm nay ông để anh về nhà họỨng ăn cơm nhưng chưa từng nói mấy lời như "người một nhà" này.

Kiều San chú ý tới ánh mắt của ba anh em, như lọt vào trong sương mù. Ông cụ cũng phát hiện ra được sự khác thường của nọn họ, giải thích nói: "Bà nội mấy cháu nói rất đúng, mặc kệ Tiểu Dịch có phải là huyết thống của nhà họỨng chúng ta hay không, ta cũng không nên ghét bỏ sự hiện hữu của nó. Ta sống đến chừng tuổi này, trải qua người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cũng đã mất đi người vợ ta yêu nhất, hiện tại nguyện vọng của ta là hi vọng ba anh em các cháu có thể sớm ngày lập gia đình, như vậy ta cũng an tâm mà đi gặp ba và bà nội của mấy cháu."

Ứng Khúc Hòa gật đầu: "Ông nội yên tâm, anh cả kết hôn xong sẽ đến cháu."

Ứng Sênh Nam liếc Ứng Khúc Hòa một cái: "Em hai à, lời này của em anh thật chẳng thích nghe, em ngay cả một đối tượng cũng không có, còn anh thì đang theo đuổi người ta. Nếu anh thật sự kết hôn, em có thể lập tức kết hôn theo không? Đừng tưởng rằng ông nội tuổi lớn là có thể bị em lừa."

Khí áp của Ứng Khúc Hòa chợt hạ xuống.

Ông cụ cắt ngang lời bọn họ: "Được rồi, chuyện của hai đứa các cháu ta mặc kệ." Ông nhìn về phía Kiều San và Tả Dịch: "Hai cháu quyết định khi nào kết hôn?"

Kiều San đỏ mặt, cúi đầu nói: "Cháu nghe theo Tả Dịch."

Tả Dịch suy nghĩ một chút, nói: "Nghe theo ý ông vậy."

Ông cụ gật đầu, do dự một chút, nói: "Mùng một tháng sau, chúng ta về quê Tiểu Kiều, chào hỏi mẹ Tiểu Kiều chút, rồi bàn bạc vấn đề ngày cưới luôn, còn bây giờ hai đứa chọn ngày đi làm giấy hôn thú và chụp ảnh cưới, sớm chút đi."

Tả Dịch không có ý kiến, chuyện kết hôn này đối với anh mà nói là càng sớm càng tốt, cưới vợ phải cưới liền tay. Bữa cơm này cũng coi như vui vẻ, có lẽ có ông cụ áp trận, Kiều San cảm thấy dường như Ứng Khúc Hòa cũng không đáng sợ mấy.

Kiều San đã từng muốn chụp hình cưới của bờ biển, nhưng sau lần ở đảo Bali thì cô hoàn toàn mất hết hứng thú với biển. Địa điểm chụp ảnh cưới nhất định là nơi cô và Tả Dịch học tiểu học.

Đoàn chụp ảnh cùng đến nơi chụp, phòng học của bọn họ đã trở thành nhà kho, mọi người bắt tay vô dọn dẹp lại thành kiểu dáng khi xưa. Bàn giáo viên loang lỗ, bảng đen đầy chữ, trên bàn học gồ ghề khắc đầy hình vẽ và chữ viết.

Bạn học tiểu học bọn họ đã quên sạch không nhớ một ai, chỉ còn nhớ rõ hướng bàn đặt trong phòng và chổi thùng rác đặt góc nào.

Kiều San mặc áo cưới đứng ở trên ghế, cúi người hôn Tả Dịch, bối cảnh là bảng đen, bên trên còn viết bài tập toán, bên góc viết lịch trực nhật, là tên cô và Tả Dịch.

Ký ức lúc tiểu học của bọn họ rất mơ hồ, rất xa vời, nhưng đến nơi này rồi, nghe tiếng chuông nghỉ giữa khóa quen thuộc, tất cả ký ức đều ùn ùn kéo tới. Thậm chí khiến cho bọn họ nhớ lại đủ loại cảm giác.

Khi đó Kiều San rất ghét Tả Dịch.

Bởi vì lúc họp phụ huynh, mẹ của anh luôn vắng mặt, anh bị cô giáo phê bình là học trò không nghe lời nhất trong lớp.

Bởi vì cô và anh ngồi cùng bàn, anh luôn chảy nước mũi ngủ gà ngủ gật, lúc giờ văn không ra ngoài được.

Bởi vì cô trực cùng ngày với anh, anh lúc nào cũng đứng im không làm gì cả, thường hay khiến cô tức tới mức nhảy đành đạch tại chỗ.

Chụp xong ảnh cưới, cô nhảy xuống ghế. Tả Dịch ôm cô hôn một cái, nhỏ giọng nói: "Hai chúng ta cách nhiều năm không gặp, cuỗi cũng cũng về lại nơi này."

Kiều San gật đầu: "Em cũng không ngờ rằng, lúc nhỏ ghét con sâu chảy nước mũi như vậy, sau này lại trở thành ông xã của mình. Có thể đây chính là báo ứng, lúc nhỏ nguyền rủa anh lớn lên không tìm được vợ, ông trời để em gả làm vợ anh."

Tả Dịch hít sâu một hơi, ôm cô vào lòng: "Anh cũng vậy, không ngờ khi đó chán ghét cô bạn hàng xóm lắm, vậy mà giờ lại trở thành bà xã của anh."

...

Ngày kết hôn, có rất nhiều người đến dự.

Tham gia hôn lễ có nữ minh tinh nổi tiếng và chồng của cô ấy, còn có tác giả nổi danh Diệp Phạm Âm và bạn trai đi cùng. Kiều San cũng không ngờ rằng, Tiếu Già và Diệp Phạm Âm đến với nhau nhanh như vậy.

Diệp Phạm Âm kéo tay Tiếu Già nói với Kiều San: "Em và Tiếu Giàấy, đều muốn sớm bước ra khỏi đoạn tình cảm kia, cho nên mới quyết định đến với nhau thử xem, biết đâu mai này có thể lâu ngày sinh tình?"

Kiều San đưa hộp kẹo mừng trong tay cho bọn họ, tỏ vẻ cảm ơn: "Nếu hai người có thể kết hôn, tôi và Tả Dịch sẽ mừng cho hai người một hồng bao lớn."

Diệp Phạm Âm nhìn Tả Dịch: "Tả tổng, anh quyết định mừng lì xì chúng tôi bao nhiêu?"

Tả Dịch: "Để xem mức độ ân ái của hai người đã."

Tình địch kết hôn, Tả Dịch tặng bao nhiêu tiền lì xì đều không thấy tiếc.

Giản Thời Chương và Quách Phỉở nước ngoài không thể tới tham gia hôn lễ, chỉ quay video phát qua. Video được trình chiếu khi hôn lễ bắt đầu, trong video, Giản Thời Chương kéo đàn nhị, Quách Phỉ đánh đàn piano, Văn Văn thì hát.

Trong video, mái tóc đen xinh đẹp của Văn Văn đã không còn, sắc mặt cũng đã trắng bệch. Bé nằm ở trên giường bệnh, trên người cắm đầy ống tiêm, vẫn kiên trì hát xong bài hát này.

Sau khi kết thúc, Văn Văn thở hổn hểnh nói: "Mẹ Kiều, nếu sau này mẹ và chú Tả có thể kết hôn thì nhất định sẽ thấy đoạn video này. Văn Văn chúc hai người đầu bạc răng long! Chú Tả là một người tốt, hi vọng mẹ Kiều quý trọng chú ấy, sau này để chú Tả ngày ngày hát “Côn trùng bay” cho mẹ nghe! Mẹ Kiều là người mẹ tốt, chú Tả phải biết quý trọng đó, chú Tả không thể hư hỏng phải ngoan ngoãn đấy, nếu không mẹ Kiều sẽ không tha cho chú đâu! Còn có ba Tiêu nữa, Văn Văn cũng hi vọng ba sớm tìm được bạn gái, ngay cả mẹ con cũng tìm được chồng rồi, ba cũng phải cố gắng lên đó!"

Lúc con bé nói những lời này cực kỳ cố sức, thở hắt ra một hơi dài, lại nói: "Được rồi, Văn Văn phải ngoan ngoãn đi ngủ rồi, Văn Văn yêu mọi người! Moah moah moah!"

Moah moah moah, cố lên Văn Văn bảo bối. Xem xong đoạn video này, Kiều San lặng lẽ nói trong lòng.

Sau khi hôn lễ kết thúc, Tả Dịch đặt mua một biệt thự, diện tích không lớn, chứa được mười người không thành vấn đề. Không đến hai tháng, Đô Đô có thai, Tả Dịch và Kiều San tìm người sửa sang lại căn nhà lộng lẫy của con chó trong sân.

Trong lúc Kiều San và Tả Dịch quyết định hưởng tuần trăng mật thì bọn họ nhận được một tin tức.

Văn Văn đi rồi.

Một giây sau cùng ở trong phòng bệnh con bé còn cười, giống như một mặt trời nhỏ.  Con bé để lại một bức tranh, phía trên vẻ một nhà ba người tay trong tay đi chơi trong tiết thanh minh, có bầu trời xanh thẳm, mây bay trắng xóa, còn có mặt trời giống như trứng ốp la.

Phía sau có viết một câu: "Sau này Văn Văn đi rồi, cha mẹ đừng khổ sở, sau này cha mẹ sinh thêm một đứa bé, cũng đặt tên là Văn Văn nhé."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.01.2017, 14:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2961
Được thanks: 12131 lần
Điểm: 16.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 38
Chương 46.

Thật ra có lẽ trước đây, bọn họ đã chuẩn bị tâm lý này rồi. Loại bệnh này đối với một đứa bé mà nói là quá tàn nhẫn, cho dù phẫu thuật thành công, vài năm sau vẫn có khả năng tái phát.

Đối với Giản Thời Chương và Quách Phỉ mà nói, mấy ngày vừa rồi cùng nhau giúp đỡ Văn Văn chiến đấu với căn bệnh quái quỷ kia, mặc dù đau khổ nhưng vẫn vui vẻ, nổi hận của Quách Phỉ đối với Giản Thời Chương dần dần được Văn Văn xóa bỏ.

Khi Văn Văn biết Giản Thời Chương chính là cha ruột của mình, con bé không kinh ngạc như trong tưởng tượng của Quách Phỉ. Con bé nháy mắt mấy cái, biểu cảm hiền lành trong giây lát, một lúc sau lại nhếch môi cười nói: “Ba mẹ, chuyện trước kia cho qua đi được không? Hiện tại không phải chúng ta rất vui vẻ sao?”

Con bé một nguyện vọng, hi vọng tro cốt có thể giống như trong phim truyền hình, tiêu sái tung vào biển lớn quê nhà, hóa thành bọt biển giống như mỹ nhân ngư hòa vào nước biển. Con bé nghĩ, nói không chừng có thể biến thành mỹ nhân ngư?

Giản Thời Chương và Quách Phỉ đem tro cốt Văn Văn về nước.

Tả Dịch và Kiều San ra sân bay đón hai người, phát hiện cảm xúc của cặp vợ chồng này không u uất như trong tưởng tượng của bọn họ. Quách Phỉ như bị nhiễm phải tính lạc quan của Văn Văn, cô ta nói: “Văn Văn hi vọng chúng tôi sống tốt, chúng tôi cũng tính làm lại từ đầu. Con bé sẽ vẫn sống trong lòng chúng tôi.”

Đúng vậy, con bé sẽ sống mãi trong lòng bọn họ.

Con bé thích ăn trứng ốp la mặt trời, con bé luôn tràn đầy năng lượng, cười rộ lên như ánh mặt trời sáng lạn.

Kiều San và Tả Dịch định đưa tiễn Văn Văn đoạn đường cuối cùng, Tiếu Già cũng mang theo Diệp Phạm Âm đến Hải Thành. Bọn họ cùng đưa vợ chồng Giản Thời Chương ra bờ biển.

Biển trong nước không giống như ở nước ngoài. Trời không xanh, nước biển cũng không xanh. Giản Thời Chương và Quách Phỉ ôm tro cốt bước từng bước ra biển, nắm từng nắm tro cốt của Văn Văn tung vào biển khơi.

Khi nắm tro cuối cùng biến mất trên mặt biển, mặt trời bỗng ló dạng sau tầng mây,  hào quang xuyên vào không khí, tro cốt tung ra giống như được nhuộm sắc vàng.

Tả Dịch và Kiều San đứng trên bờ cát, nhìn về xa xăm.

Sinh mệnh vô thường, đứa bé rời đi khiến cho bọn họ càng thêm hiểu quý trùng sinh mệnh. Tả Dịch nắm tay cô, nắm rất chặt, nhìn nơi xa nhỏ giọng nói: “Kiều San, anh muốn con gái.”

“Ừm? Không thích con trai sao?”

Anh ấy lắc đầu: “Con gái yêu thương mẹ, anh muốn đứa bé yêu thương em.”

Kiều San im lặng một lát nói: “Tả keo kiệt, lúc cha em mất, em còn rất nhỏ, bây giờ đã hoàn toàn không nhớ tâm trạng lúc ấy như thế nào. Lần này Văn Văn mất, em bỗng nhiên cảm thấy.” cô đặt tay lên ngực, dừng lại một chút nói: “Sinh mệnh thật yếu ớt, em sợ…”

Tả Dịch hiểu cách nghĩ của cô, thật ra không ai có thể hiểu rõ hơn anh, sinh mệnh mỏng manh chừng nào.

Anh từng trải qua việc mất đi mẹ, bà nội… người thân yêu nhất lần lượt qua đời, bây giờ cưới Kiều San, nơi cả trái tim dựa vào. Nếu như mất đi cây đại thụ Kiều San này để chống đỡ, anh sẽ vỡ tan mất.

Anh có thể không có thế giới này, nhưng không thể không có người anh yêu nhất.

Diệp Phạm Âm nhìn vợ chồng Giản Thời Chương phía xa, bùi ngùi ngồi trên tảng đá: “Con người không trải qua cái chết sẽ không biết trân quý sinh mệnh. Có thể ăn cơm no, vui vẻ sống tốt mỗi ngày chính là hạnh phúc lớn nhất của đời người.”

Tiếu Già nhìn Tả Dịch và Kiều San đang ôm ấp nhau không xa, khẽ gật đầu, bày tỏ đồng ý.

Nắng chiều buông xuống, mặt biển bị nhuốm thành một màu đỏ.

Hạt cát dưới chân vẫn ấm áp, hơi thở trong lòng khiến anh cảm thấy vô cùng bình yên. Có lẽ người khiến anh cảm thấy hạnh phúc cùng bình yên, ngoài Kiều San ra, hẳn không còn ai khác.

Trên đường trở về khách sạn, Quách Phỉ có chút không thoải mái, cảm thấy dạ dày có hơi chua, Kiều San cũng vậy.

Giản Thời Chương và Tả Dịch kiểm tra chút, nói: “Cơm hộp lúc trưa có vấn đề à?”

Kiều San ôm eo Tả Dịch, ổn định thân thể: “Có lẽ vậy.”

Tả Dịch nhìn Kiều San nói: “Anh cõng em, em dựa vào người anh ngủ chút đi, đến khách sạn sẽ tìm xe đi bệnh viện.”

Giản Thời Chương cũng đồng ý như thế, cõng Quách Phỉ lên.

Diệp Phạm Âm bỏ phí một ngày trên bờ biển, lại thêm di chứng say xe, cả người cũng không thoải mái. Nhìn hai người đàn ông phía trước cõng vợ, cô và Tiếu Già sóng vai đi ở phía sau, vô cùng ngưỡng mộ.

Dường như Tiếu Già nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô, hỏi: “Có muốn anh cõng em không?”

“Phiền phức lắm, em tự đi được.”

Tiếu Già đi nhanh một bước lách lên trước mặt cô, ngồi xổm xuống, vỗ bả vai mình nói: “Lên đi.”

Diệp Phạm Âm có chút xấu hổ, ngượng ngịu nói: “Không… Không hay cho lắm.”

“Có gì mà không hay chứ, đừng quên bây giờ chúng ta đang thử hẹn hò.”

Nghe Tiếu Già nói vậy, Diệp Phạm Âm cũng không ngại nữa, úp sấp lên vai anh ta, ôm lấy cổ anh ta. Tiếu Già cõng cô đi từng bước về phía trước, cố ý thả chậm bước chân, cố ý kéo dài khoảng cách với Tả Dịch, Giản Thời Chương.

Diệp Phạm Âm gục ở trên vai, hỏi anh ta: “Có phải em nặng lắm không? Anh cõng đi được không?”

Tiếu Già cười cười, không nói gì.

Cô lại nói: “Trước kia sư huynh cũng cõng em như vậy đi lên núi.”

Tiếu Già: “Trước kia anh cũng cõng Kiều San như vậy.”

Diệp Phạm Âm thở dài một tiếng: “Hai người chúng ta đều tội nghiệp như nhau, đúng là trời sinh một đôi, không đến với nhau thì đúng là trời đất không tha.”

Giọng Tiếu Già trầm thấp, dùng giọng điệu nghiêm túc nói: “Đúng, không đến với nhau, trời đất không tha.”

“Ồ, giáo sư Tiếu.” Hơi thở Diệp Phạm Âm ấm nóng lướt qua tai anh ta. Cô gái dừng một chút mới nói: “Em còn cho rằng anh không biết nói đùa, ha ha ha.”

Tiếu Già: “Anh cũng đâu có nói đùa, Diệp Phạm Âm, em thấy anh là người như thế nào?”

Diệp Phạm Âm sửng sốt: “Ừm… Anh là một người nghiêm nghị, thật ra lại rất hiền hòa, nhưng tất cả học sinh đều sợ anh.”

Tiếu Già nở nụ cười.

Cô dùng tay chọc chọc trên mặt anh: “Tiếu Già, anh cười lên rất đẹp trai, cười nhiều chút đi.”



Trở lại khách sạn, Tả Dịch chặn một chiếc xe đi thẳng đến bệnh viện. Trên dường Kiều San cố gắng an ủi Quách Phỉ, cô thản nhiên cười nói: “Tôi không sao, tôi và Giản Thời Chương sẽ sống thật tốt.”

Thật ra Quách Phỉ không biết, rốt cuộc ông trời muốn làm gì. Giống như Văn Văn nói, là thượng đế muốn làm bạn với con bé đi.

Kết quả kiểm tra của bệnh viện ngược lại ngoài dự liệu của bọn họ.

Giản Thời Chương lấy kết quả ra, hỏi Quách Phỉ: “Nếu có em bé, em sẽ đặt tên cho con là gì?”

Quách Phỉ sửng sốt, nhìn vào ánh mắt của Giản Thời Chương, giống như biết rõ điều gì. Trước khi về nước bọn họ đã từng nói, đề kỷ niệm Văn Văn, nếu sinh em bé, con trai gọi là Giản Văn, con gái gọi là Giản Văn Văn.

Tả Dịch cũng hỏi Kiều San: “Vậy con của chúng ta, em nghĩ ra tên chưa?”

Kiều San chớp mắt nhìn Tả Dịch: “Anh nói… em có rồi sao? Em và Quách Phỉ, có con rồi?”

Anh gật đầu.

Kiều San bỗng nhiên đứng dậy, kích động ôm cổ Tả Dịch, nhảy dựng lên, hai chân quấn trên eo anh ta: “Ha ha ha, Tả keo kiệt, chúng ta có con rồi!”

“…” Tả Dịch cuống quýt đỡ mông cô: “Bình tĩnh chút nào, con còn nhỏ lắm.”

Kiều San ừm một tiếng, tụt khỏi người anh, đứng vững lại. Kiều San bỗng thấy có một loại ảo giác kỳ diệu, cô giống như nghe thấy có một giọng của bé gái ở trong không khí nói: Mẹ Kiều, đây là tiểu thiên sứ con và ông nội thượng đế đưa tới tặng hai người…

Cô xoay mặt nhìn về phía Quách Phỉ, hai cô gái bốn mắt nhìn nhau, tình cảm như tương thông, ánh mắt không khỏi đồng thời đỏ lên.

*

Năm Kiều San có thai, đầu lưỡi trở nên vô cùng kén ăn, không thích ăn cơm, chỉ thích ăn vặt.

Đến ngày sinh nhật Tả Dịch, hai vợ chồng cùng nhau mừng sinh nhật, mặc áo cặp đi đến phố ăn vặt ở phía sau trường học.

Phụ nữ có thai ưỡn bụng càn quét từ đầu đến cuối phố, ăn đến vui vẻ tràn trề. Ngọn đèn đường yếu ớt, Kiều San kéo Tả Dịch đến một quán mứt quả liền dừng lại, cô chỉ vào mứt quả nói: “Anh còn nhớ quán mứt quả này không?”

“Ừm?”

Kiều San giúp anh nhớ lại: “Lần trước tới đây, cũng là ngày sinh nhật của anh, anh nhìn chằm chằm vào xâu kẹo hồ lô này đến ngẩn người.”

Tả Dịch nhớ lại, anh nhớ rõ, cô cố ý mua một xâu đưa cho anh. Năm trước người đầu tiên chúc anh sinh nhật vui vẻ là Kiều San, năm nay cũng là cô.

Giờ này năm trước, giữa bọn họ vẫn chưa tính là quen nhau. Giờ này năm nay, bọn họ đã trở thành vợ chồng thân thiết nhất.

Cửa hàng bán mứt quả tựa như hôm qua, ngọn đèn mờ nhạt chiếu vào tủ thủy tinh, chiếu lên xâu mứt quả tinh xảo. Kiều San tiến lên một bước, đưa một tờ phiếu giấy cho ông chủ: “Cho tôi hai xâu kẹo hồ lô.”

Giờ này năm trước, Tả Dịch nhìn chằm chằm mứt quả trong quầy thủy tinh đến ngơ ngẩn, giờ này năm nay, mứt quả biến thành Kiều San.

Ngọn đèn vàng ấm áp chiếu trên gương mặt bé nhỏ của Kiều San, mặc dù mấy ngày nay cô ấy béo lên không ít, khóe miệng vẫn có hai má lúm như cũ.

Cô xoay người, đưa cho anh một xâu: “Chồng à, anh nếm thử đi, ăn cùng em nên không mất mặt đâu.”

Tả Dịch nhận mứt quả từ tay cô, lịch sự cắn một miếng, đường giòn bắn ra ở trong miệng, vị chua của sơn tra bao lấy cả vị giác.

Chua thật đấy. Anh nhìn Kiều San lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Ông chủ bán kẹo hồ lô mở điện thoại, bật ca khúc “Đồng thoại trứng mặt trời” gần đây cực kỳ thịnh hành.

Mở đầu ca khúc là hợp tấu piano và đàn nhị, giọng trẻ con trong trẻo hợp xướng, âm thanh phía sau ca khúc linh hoạt độc đáo.

Trong ca từ có thiên sứ, có ánh mặt trời, có trời xanh còn có thảm cỏ xanh.

Trong ấy có cuộc sống mà Tả Dịch nghĩ đến.

Tại khu vườn nhỏ trồng hoa, có cô, có chó.

Còn có bọn họ, sắp sinh em bé.

Kiều San trở lại hiện thực từ trong tiếng ca tuyệt mỹ, cô ngẩng đầu hỏi Tả Dịch: “Tả keo kiệt, em nghe nói có rất nhiều phụ nữ bị trầm cảm sau khi sinh, nếu một ngày em bị như vậy, mọi người bên cạnh đều xa lánh em, anh có chán ghét em không?”

Tả Dịch ôm lấy gáy cô, giọng điệu có chút bất đắc dĩ, hát lên một câu với cô: “ Nếu cả thế giới đều ghét em, anh sẽ nói với em lời yêu thương nhất cuộc đời.”

HOÀN CHÍNH VĂN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: CaoThiThuNguyen, Danghuyenb2, hanayuki001, Hoàng Bảo, linhkhin, lu haj yen, nhoktouch, thanh quyên, thtrungkuti, thuylieurd, Thynguyen, Túi dấm nhỏ, Yêu tà, ú nu ú nù và 748 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Cổ đại] Hắc đạo vương hậu nữ nhân ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu

1 ... 197, 198, 199

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy nhắn tin
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 360 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Đàn piano hình lược
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé Mascot hồng
PhanPhổngPhao: Mọi người ơi, mình muốn mở truyện đã ngừng đăng để đăng tiếp thì liên hệ ai ạ?
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.