Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

 
Có bài mới 21.01.2017, 13:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2965
Được thanks: 13352 lần
Điểm: 16.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42. Đảo Lam Mộng

Sóng biển bị gió cuốn lên, làm ướt chân cô. Cô nhắm mắt lại lắng nghe tiếng gió, tiếng biển, còn có tiếng hít thởcủa Tả Dịch. Hơi thở của người đàn ông gần như vậy, trước kia cô chưa từng nghĩ tới, sẽ có một người đàn ông một lòng một dạ với cô.

Dựa vào lòng anh vừa an tâm lại kiên định, giống như chim bay qua biển, đột nhiên tìm được một chiếc bè gỗ cập bến.

Ngày hôm sau là hôn lễ của Thái Vũ và Tô Mịch.

Cô và Tả Dịch ngồi xem lễ, nhìn đôi tân nhân dắt tay đi vào lễ đường. Ngày hôm qua đôi vợ chồng này còn vì chuyện nhỏ mà làm ầm ĩ túi bụi, hôm nay lại vứt bỏ hiềm khích lúc trước tuyên thệ lẫn nhau.

Ngày thứ ba sau hôn lễ, Tả Dịch mang Kiều San đến đảo Lam Mộng ở biên giới Đông Nam của đảo Bali, dõi mắt nhìn, nước biển trong suốt xanh thẳm, mắt thường có thể nhìn thấy rõ sinh vật dưới nước. Tả Dịch giúp Kiều San xách giày đi phía trước, cô ôm quả dừa theo sát phía sau.

Sợ phơi nắng làm nám da, Kiều San mang một cái nón rơm có vành rất rộng, mặc váy chiffon tay dài có thể che những nơi tuyệt đối cần phải che. Hiện tại thời tiết thích hợp, Tả Dịch muốn đi lướt sóng, Kiều San ôm trái dừa trước ngực, nháy mắt nhìn anh: "Em... không biết lướt sóng." qaq

"Kiều San, mấy năm nay cậu có học bơi không?"

Hai người đang nói chuyện, đột nhiên giọng của Tô Mịch chen vào. Kiều San quay đầu lại, nhìn thấy cô ta và Thái Vũ kéo ván lướt sóng đi tới.

Thật khéo, không ngờ có thể gặp vợ chồng bọn họở đây.

Tả Dịch đưa đồ cho cô, nhìn lướt qua bọn họ: "Với hình thể của hai người, có thể lướt sóng?"

Tô Mịch không vui liếc nhìn Tả Dịch: "Hồi đại học chồng tôi chính là vương tử lướt sóng, Kiều San đã từng thấy, không tin anh hỏi cậu ấy đi."

Tả Dịch nhìn về phía Kiều San, cô vội cúi đầu cắn ống hút trong trái dừa, mặt đỏ rần: "Em... quên mất."

Năm đó cô có cảm tình với Thái Vũ, quả thật là vì tư thế lướt sóng của anh ta rất đẹp trai. Vật đổi sao dời, vương tử lướt sóng năm đó đã eo mập thể tròn, không biết lúc lướt sóng có bị chìm xuống không.

Lúc Tả Dịch nổi máu ghen lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt nặng nề, anh kéo một chiếc ván lướt sóng tới, nhét đồ vào trong tay Kiều San, cho chân vào trong nước biển mới quay đầu lại nhìn Thái Vũ: "Này, tôi nói, tiểu vương Tử lướt sóng, không bằng đấu một trận đi?"

Thái Vũ kéo theo ván lướt sóng đi qua, vẻ mặt bộ mặt: "Được."

Hai người đàn ông đạp lên ván lướt sóng cưỡi sóng mà đi, Tô Mịch theo sát phía sau, nhưng chẳng mấy chốc cô ta bị sóng dạt vào, sau khi lặp lại mấy lần đành phải chật vật lên bờ, ngồi cùng Kiều San trên bờ cát nhìn hai người đàn ông lướt sóng.

Kiều San uống nước dừa không nói chuyện, nhìn mấy người lướt sóng trên biển.

Lúc này người lướt sóng rất nhiều, quay cuồng ở trong sóng trắng, rất nhanh Kiều San tìm được bóng dáng Tả Dịch. Anh ở trần, ở dưới mặc quần bơi, điêu luyện cuồn cuộn ở trên sóng trắng.

Đợi sóng dâng lên một đợt sóng cao, anh linh hoạt đạp lên bản sóng xoay một vòng, tiếp tục trôi ở trong sóng. Thái Vũ cũng là bảo đao chưa cùn, mặc dù dáng người phát tướng, nhưng không hềảnh hưởng đến khả năng khống chế sóng biển và bản sóng.

Lại một đợt sóng nữa dâng lên, hai người đàn ông liếc mắt nhìn nhau, bay tới bọt nước, cùng khiêu chiến sóng biển có chút khó xơi này. Tả Dịch dẫn đầu xông lên, Thái Vũ theo lên sau, vừa đúng lúc sóng cuộn lên, người sau rớt khỏi bản sóng, trực tiếp ngã xuống, thấy thế người vây xem thét lên một trận.

Cũng may đỉnh sóng không quá cao, chẳng mấy chốc Thái Vũ được người vớt lên.

Lúc này có một đợt sóng cao gần 12 thước cuộn tới, Tả Dịch gần như không hề do dự, đạp lên bản sóng xông tới. Hành động của anh khiến cho người trên bờ vây xem, không ít người lướt sóng cố gắng trợ oai cho anh.

Trông thấy Tả Dịch rong ruổi trên sóng biển cao 12 thước, trái tim Kiều San như bị xiết lại, nếu ngã xuống không tàn cũng phế!

Tả Dịch ở trên mặt sóng xoay trượt mấy kiểu, đi theo sóng. Trong nháy mắt đó Kiều San cảm thấy đây mới thật sự là tiểu vương tử lướt sóng, kỹ thuật này không đi làm tuyển thủ chuyên nghiệp quả thật uổng phí nhân tài.

Nhìn anh lướt sóng, trái tim thiếu nữ của Kiều San nổ tung lên, bị vẻ mặt đẹp trai kỹ thuật lướt sóng của anh mê hoặc. Giống như đang nhìn Tướng quân cổ đại đẫm máu giết địch, kèm theo Ost* sát phạt nhiệt huyết, trong thiên quân vạn mã vẫn có thể giữ được khí thế khiến kẻ địch khiếp sợ.
(* Ost: nhạc phim)

Thì ra Tả keo kiệt còn có mặt đẹp trai như vậy?

Đợi Tả Dịch kéo ván lướt sóng trở lại trên bờ, Kiều San vẫn còn đắm chìm trong tư thế oai hùng vừa rồi của anh, ống hút nhựa bị cô cắn nát nhưng lại hồn nhiên không biết.

Buổi trưa ăn cơm xong, Tả Dịch lại mang Kiều San đi lặn.

Đây là lần đầu tiên trong đời Kiều San lặn xuống biển, càng đi xuống khí áp càng mạnh, có lẽ vì quá khẩn trương nên ngực có hơi ngột ngạt. Tả Dịch nhìn ra cô khẩn trương nên dùng thủ thế hỏi cô có việc gì không?

Cô lắc đầu, vì vậy Tả Dịch cầm lấy tay cô, mang theo cô tiếp tục lặn xuống.

Phía dưới là cá biển và san hô đủ màu đủ dạng, thế giới biển một mảnh xanh thẳm, xa hoa lộng lẫy. Tả Dịch lội tới ôm lấy cô, cách lồng thủy tinh hôn cô một cái.

Cá biển kết bè kết đội bơi qua bên cạnh hai người, cảnh tượng duy mỹ, tựa như công chúa cùng hoàng tử nhân ngư ở thế giới biển, nhiếp ảnh gia ở dưới nước chụp lại cảnh tượng hoàn mỹ này.

Khoảng ba giờ bọn họ ngồi ca nô ra khơi. Một ca nô sáu người ngồi, Kiều San Tả Dịch, Thái Vũ Tô Mịch, hai người còn lại là một đôi vợ chồng tân hôn tuần trăng mật, nghe tiếng hẳn là người Hàn Quốc.

Loại ca nô này Tả Dịch cũng là lần đầu tiên ngồi, lần này ngồi cùng Kiều San hoàn toàn là vì tình thú.

Không có bất kỳ biện pháp phòng hộ an toàn nào, thậm chí không có áo phao cứu sinh. Sau khi ngồi lên Kiều San có phần không yên: "Tại sao không có áo pháo cứu sinh?"

Tô Mịch liếc cô một cái: "Nước ngoài là vậy, nếu cậu không muốn thì đi xuống đi."

"..."

Cô gái này, không yên ổn là chết à. Không phải cô đang lo lắng đến an toàn tính mạng của mọi người sao?

Rất nhanh ca nô rời khỏi bãi cát, cảnh biển xanh thẳm mênh mông, bao la rộng lớn khiến trái tim Kiều San cũng rộng rãi theo, đặt mình trong biển rộng mênh mông, cô chính là một hạt cát không thể nhìn thấy.

Đẹp quá.

Vẻ đẹp thiên nhiên bao la hùng vĩ này Kiều San không có cách nào dùng ngôn từ để hình dung được.

Tạp âm của ca nô rất lớn, cô cứ thế mà thoải mái kêu to vài tiếng: "Tôi muốn trở thành một gáo nước! Có thể hòa làm một với biển khơi a a a!"

Ca nô nhanh chóng rẽ ngoặc, thân thể Kiều San không vững nghiêng sang bên, bị ngã vào trong biển. Cô tựa như một viên đá lớn đột nhiên bị người đập bể vào trong nước, nhanh chóng chìm xuống biển, bị uống mấy ngụm nước, hai mắt mở không ra.

Mẹ nó chứ.

Đáy nước có sóng đẩy Kiều San lên mặt biển, đầu của cô vừa nổi lên mặt nước thì nhanh chóng hít không khí. Kiều San từng học bơi, nhưng cơ hội thực tế quá ít, trong lúc rớt xuống nước đầu óc Kiều San hoàn toàn trống rỗng, ngay cả bơi như thế nào cũng quên mất.

Nếu không phải sóng đẩy cô lên, có lẽ cô thật sự sẽ bị chết đuối!

"Kiều San!"

Nghe thấy giọng Tô Mịch, cô vỗ nước xoay người nhìn lại, quả nhiên là cô ta.

Được rồi... Cô ta cũng bị ngã xuống nước.

Hai người phụ nữ rất nhanh kéo tay nhau cùng nhìn bốn phía.

Thân thể Tô Mịch đang phát run: "Xong rồi xong rồi, ca nô đâu rồi!!" Bốn phía nào có bóng dáng của ca nô chứ! Hoàn toàn trống trơn.

Kiều San bắt lấy tay cô ta: "Đừng sợ đừng sợ, bọn họ sẽ trở lại thôi!" An ủi cô ta đồng thời cũng an ủi chính mình.

Tô Mịch sợ tới mức khóc lên, Kiều San cũng muốn khóc, nhưng bây giờ cô hoàn toàn rơi vào trạng thái lờ mờ, khóc không được.

Hai người phụ nữ sợ tới mức quên mất phải bơi đi, mắt thấy sắp bị chìm xuống, đằng sau "phốc" một tiếng, có gì đó chui ra khỏi mặt nước. Eo Kiều San được người phía sau đẩy một cái, bị lực đẩy về phía trước.

Tô Mịch cũng được người phía sau đẩy một cái, cùng Kiều San bơi về phía trước.

"Đừng sợ, bơi về phía trước đi."

Giọng Tả Dịch từ đằng sau truyền tới, giọng này tựa như bè gỗ của hai người phụ nữ. Có đàn ông trấn giữ, lòng của hai người nhất thời bình tĩnh lại.

Tả Dịch bới tới, ôm lấy Kiều San hôn một cái, rất nhanh buông ra: "Không sao chứ?"

"Anh... Sao anh cũng bị ngã xuống?" Nhìn thấy bè gỗ là anh, cả trái tim Kiều San yên ổn không ít.

"Thấy em bị ngã xuống, anh vươn tay muốn giữ em lại, kết quả không giữ được, nên nhảy xuống theo em." Tả Dịch lại hôn cô một cái: "Cũng may, khoảng cách hai chúng ta ngã xuống không xa, may quá may quá."

Hốc mắt Kiều San đỏ lên: "Anh có bệnh à? Anh nhảy xuống làm gì?"

Tả Dịch lau nước mắt giúp cô, giọng nói rất thấp: "Anh cho là em không biết bơi..."

Biển lớn như vậy, muốn cắn nuốt một người không biết bơi rất dễ dàng. Anh hối hận, hối hận vì đã mang Kiều San ngồi ca nô này. Vừa rồi trong khoảng khắc anh nhảy xuống nước, nhưng lại không bắt được cô, sự sợ hãi toàn thân chảy ào ào vào trong đầu, gần như muốn nổ tung ra.

Anh không ngừng khiến bản thân giữ vững bình tĩnh, để đầu óc được thanh tỉnh, nhớ lại phương hướng lúc Kiều San rơi xuống nước.

Cũng may, cũng may tìm được rồi...

"Này. Tôi nói hai người có thể bớt ân ái đi được không?" Tô Mịch nhìn bọn họ: "Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"

"Bơi về phía trước, hẳn là bọn họ đã phát hiện chúng ta không ở trên ca nô." Tả Dịch buông Kiều San ra, túm chặt cánh tay cô kéo cô về phía trước.

Bơi về phía trước một hồi, thể lực của hai người phụ nữ rõ ràng không đủ. Tả Dịch mang theo Kiều San bơi chung, Tô Mịch bị bỏ lại rất xa, cô hướng về phía hai người kêu to: "Này! Tôi nói hai người có thể bơi chậm chút không? Tôi bơi không được nữa!"

Kiều San liếc nhìn Tô Mịch, lại nhìn Tả Dịch.

Tả Dịch hỏi ý kiến cô: "Có muốn đi giúp cô ấy không?"

"Giúp, những lúc thế này chắc chắn cậu ấy rất sợ."

"Em không ghen sao?"

"Mạng người quan trọng."

Tả Dịch bơi trở lại, nắm lấy vai Tô Mịch bơi về phía trước, cô gái này thể nghiệm được cảm giác an tâm trong cái ôm của Tả Dịch, ra sức cọ lên người anh một cái, tay cũng không thành thật đàng hoàng.

Tả Dịch lạnh lùng nói: "Nếu chuyển động lung tung, có tin tôi ấn cô xuống nước ngột chết không?"

Tô Mịch: "Phạm tôi giết người, anh thật sự dám làm không!"

Tả Dịch: "Ha ha, cô chết còn có người khác biết sao?"

Tô Mịch: "..." Lập tức đàng hoàng.

Ca nô rất mau trở lại, ba người được kéo lên. Tô Mịch ôm lấy Thái Vũ khóc lóc một trận trước, sau đó tố cáo Tả Dịch có ý đồ mưu sát.

Tả Dịch nhận lấy khăn lông vợ chồng Hàn Quốc đưa tới, giúp Kiều San lau nước trên đầu, không thèm nhìn cô ta lấy một cái.

Cặp vợ chồng nói lại tình huống dỡ khóc dở cười lúc nãy. Vừa rồi vận khí của Thái Vũ không tệ, ba người bị ngã xuống nước, còn anh ta thì nửa người vẫn treo ngược ở trên ca nô.

Sau đó nhân viên công tác phân biệt phương vị, ngoặt trở lại tìm được bọn họ.

Vợ chồng Hàn Quốc huyên thuyên nói một hồi, Kiều San nghe không hiểu một chữ, Tả Dịch phiên dịch lại cho cô.

Kiều San khó tin nhìn anh: "Tả keo kiệt, anh còn biết tiếng Hàn sao?"

"Nếu em thích, tiếng chim anh cũng có thể học."



Đã sửa bởi Nana Trang lúc 03.03.2017, 21:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: An Du, Bach thao, Candy2110, Cuồng YY, Cyclotron, HNRTV, Hiền Trang, Huogmi, Trà Hoa Nữ 88, chuotchuj22, mimeorua83, nhỏ vô tâm
     

Có bài mới 21.01.2017, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2965
Được thanks: 13352 lần
Điểm: 16.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43. Đại não siêu cấp - Điểm Giản

Ca nô nổi ở trên mặt biển, nhân viên công tác để cho bọn họ nghỉ ngơi chút.

Tả Dịch chợt nhớ tới điều gì đó, vội vàng lục tìm đồ trong túi quần, lấy ra một hộp gấm mới thở phào nhẹ nhõm. Anh mở hộp gấm ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương, rạng rỡ phát sáng dưới ánh mặt trời chói chang.

Nước biển thấm vào hộp gấm, trên mặt kim cương có bọt nước nhấp nhô. Kiều San giật mình nhìn anh: "Đây là..."

Hầu kết Tả Dịch chuyển động, giọng nói trầm lắng: "Nhẫn cầu hôn."

Hai chữ "cầu hôn" như trống chùy đánh vào lòng người.

Phình phịch phình phịch...

Phình phịch phình phịch...

Phình phịch phình phịch...

Trải qua sống chết, bất ngờ được cầu hôn, khiến cho trái tim Kiều San suýt chút nữa bật ra.

Vợ chồng Hàn Quốc che miệng kêu lên một tiếng, huyên thuyên không biết đang nói cái gì. Thái Vũ cảm khái nói: "Mẹ ơi, sống sót sau tai nạn cầu hôn thật quá lãng mạn rồi đấy?"

Tô Mịch trợn mắt nhìn anh ta: "Có gì hay mà phải lãng mạn? Chỉ có một cái nhẫn mà thôi, có rượu có hoa sao? Hứ..."

Thái Vũ trêu chọc nói: "Nhẫn còn lớn hơn nhẫn của em đấy."

"... Mẹ kiếp." Tô Mịch nhéo anh ta một cái: "Rốt cuộc anh là chồng ai!"

Thái Vũ cợt nhả: "Của em, ôi chao, thấy bạn học cũ cầu hôn lãng mạn biết bao nhỉ? Huống hồ vừa rồi người ta cứu em, em nên chúc phúc đấy."

"Hừ."

Tả Dịch lấy nhẫn ra, đeo vào ngón tay cô, nói: "Kiều San, gả cho anh nhé."

Cô giật mình. Xoắn xoắn ngón tay, cảm nhận rõ được sự tồn tại của chiếc nhẫn, mới ngước mặt nhìn anh: "Được."

Một người đàn ông vì cô mà ngay cả mạng cũng không cần, cô còn do dự cái gì chứ? Có điều cô không hề nghĩ tới sẽ được cầu hôn ở trên biển cả, không phải du thuyền xa hoa, không có rượu đỏ với hoa tươi, chỉ có một chiếc ca nô nhỏ chưa được tám người và biển rộng xanh thẳm mênh mông.

Trở lại đảo, quần áo của bọn họ đều khô ráo. Kiều San nhớ tới nỗi sợ hãi khi nãy rớt xuống biển, nghĩ lại vẫn còn sợ, chắc hẳn một năm sau không dám ngồi ca nô nữa.

Ngày về nước, Kiều San ngủ một mạch trên đường đi, đến sân bay Cẩm Dương đã là buổi trưa. Tả Dịch đến bãi đậu xe lấy xe, dẫn Kiều San đến một quán cơm kiểu Trung gần đó ăn cơm.

Mặt tiền của quán không lớn, bởi vì đã qua giờ cơm trưa nên trong quán vắng teo, một người cũng không có. Nhân viên phục vụ cầm cây đập ruồi quơ đông quơ tay đập ruồi, nhìn thấy Tả Dịch mới cất cây đập ruồi chào đón.

Tả Dịch dẫn Kiều San ngồi ở bần gần cửa, quạt điện trên đỉnh đầu chạy vù vù, không có điều hòa nên có hơi ngột ngạt.

Bà chủ tự mình cầm thực đơn tới đón tiếp: "Cậu Tả, xin chào, lâu rồi cậu không tới đây, vị này là?"

Tả Dịch: "Bạn gái."

Bà chủ tinh mắt nhìn thấy nhẫn trên tay Kiều San, trêu chọc nói: "Chuyện tốt không xa nhỉ?"

Tả Dịch không nói gì, ngược lại Kiều San xấu hổ nâng ly trà lên nhấp một miếng. Gần cửa ra vào của quán có treo một ti vi, đang mở tiết mục giải trí hot nhất hiện nay "Đại não siêu cấp", lúc này có rất nhiều nhân viên đều ngửa đầu nhìn chằm chằm vào màn hình.

Kiều San hỏi Tả Dịch: "Lúc trước anh thường xuyên đến đây ăn à?"

Tả Dịch gật đầu, chỉ vào bà chủ trở lại trong quầy nói: "Có thời gian thì ghé qua đây, thịt bò nơi này đều do tự bà chủ chọn."

Cô quay đầu lại nhìn nhìn bà chủ, tuổi không lớn, rất xinh đẹp. Không hiểu sao cô trong giọng của cô có phát ra vị chua: "Vậy hai người rất thân nhau sao?"

Tả Dịch ho nhẹ một tiếng: "Sao anh thấy em nói chuyện đầy vị chua thế nhỉ? Ghen đấy à?"

Kiều San hừ một tiếng: "Không hề."

Tả Dịch giải thích nói: "Ông chủ lớn của tiệm này là anh hai anh, nhân viên nơi này và khách đều gọi cô ấy là bà chủ."

Trong ti vi đột nhiên truyền đến giọng nói của MC:

"Tuyển thủ dự thi tiếp theo là Điềm Giản, năm nay 19 tuổi. Cô gái này rất đặc biệt, cô ấy có trí nhớ vượt qua người bình thường có thể làm được là gặp qua sẽ nhớ. Hôm nay cô ấy đến hiện trường thi đấu khiêu chiến với quán quân cuộc tranh tài trí nhớ Trung Quốc Tần Tư Đình! Nào, bên dưới vỗ tay hoan nghênh... Điềm Giản!"

Kiều San cho là mình nghe lầm, quay đầu nhìn ti vi, phun nước trà trong miệng ra. Sau khi truyền bá một đoạn VCR về Điềm Giản xong, ống kính lại thay đổi đến trên người MC và Điềm Giản.

Điềm Giản mặc váy màu hồng nhạt, tóc dài uốn xoăn, đứng ở nơi đó giống như một cô công chúa nhỏ. Cô gái nhìn khán giả dưới đài, rõ ràng có chút khẩn trương, cắn môi, siết chặt nắm tay.

Quán quân trí nhớ Tần Tư Đình 24 tuổi, đang học nghiên cứu sinh. Anh ta thấy Điềm Giản khẩn trương nói không ra lời, cố ý an ủi một câu: "Đừng khẩn trương, cho dù thắng tôi, tôi cũng không ăn thịt cô."

Điềm Giản quay đầu nhìn anh ta.

Ống kính đặc tả mặt nghiêng của cô gái, gò má trong trắng lộ hồng, lông mi dày chuyển động lên xuống, trong đôi mắt lấp lánh lăn tăng gợn sóng, dưới lớp trang điểm càng đẹp hơn. Vẻ ngoài của Điềm Giản cho dù đặt ở trong đống nữ minh tinh cũng không hề thua kém.

Điềm Giản nhìn cậu trai, mím môi một chút, sau đó nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người... xông lên ôm lấy Tần Tư Đình, bất ngờ hôn lên mặt anh ta một cái.

Giám khảo thính phòng ồ lên một tiếng.

Hiển nhiên là Điềm Giản quá mức kích động, sau đó cô gái mới mở miệng, giám khảo khán giả đều hiểu ra, sở dĩ nói cô gái đặc biệt là vì cô gái là "cô ngốc".

Bầu không khí kỳ lạ bao phủ cả trường quay.

Trong góc trường quay, nhà tài trợ lớn nhất của "Đại não siêu cấp", Điềm Hạo.

Anh ta mặc tây trang phẳng phiu, lạnh nhạt nhìn em gái hồ đồở trên đài, ánh mắt sắc bén nhíu lại, giống như có chút nóng nên vươn tay kéo caravat ra chút, kiêu ngạo dựa vào thành ghế.

Trợ lý hỏi anh ta: "Ngài Điềm? Có muốn..."

Giọng của Điềm Hạo rất trầm: "Không cần, trường hợp này MC có thể hold."

Trợ lý lẩm bẩm một câu: "Từ trước đến nay ngài không cho cô ấy tham gia mấy chương trình này sao, tại sao... đây là chương trình trực tiếp, hiện tại trên blog đã có người bắt đầu search tìm chủ đề Giản Giản rồi."

Vẻ mặt Điềm Hạo vô cảm: "Đây là tâm nguyện của Giản Giản, thay vì để em ấy bịỨng Sênh Nam đầu heo kia bu lại, không bằng theo như ý nguyện của Giản Giản, cậu cảm thấy sao?"

Trợ lý không nói thêm gì, quay đầu nhìn lên khán đài. MC rất nhanh điều tiết lại bầu không khí trong trường quay, Điềm Giản được dẫn về vị trí của mình, MC dựa theo lời thoại đã chuẩn bị trước hỏi Điềm Giản: "Vừa rồi người xem cả nước đều nhìn thấy cử động điên cuồng của cô đối với Tần Tư Đình, cô có lời nào muốn nói với cậu ấy không?"

Điềm Giản gật đầu, nghiêm túc nhìn Tần Tư Đình ở đối diện: "Đình Đình, trước kia anh từng nói, nếu như có cô gái nào thắng anh, anh sẽ đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của cô ấy đúng không?"

Tần Tư Đình đã lấy lại tinh thần trong khiếp sợ khi nãy, anh ta thở ra một hơi, gật đầu nói: "Đúng, tôi từng nói vậy."

Ánh mắt Điềm Giản kiên định: "Anh trai em cho phép em thích anh, cho nên... nếu em có thể thắng anh, em muốn anh làm bạn trai của em, không cho phép nhìn cô gái khác, được không?"

Thính phòng lại xôn xao lên trận nữa, trong lúc phát sóng trực tiếp hoàn toàn sôi trào.

Khóe môi Tần Tư Đình hơi nhếch lên: "Cô có thể thắng tôi rồi hãy nói."

Điềm Giản: "Tần Tư Đình, em nhất định sẽ thắng anh!"

MC chen vào nói: "Tôi đã làm MC nhiều năm rồi, lần đầu tiên thấy phương thức khiêu chiến như vậy, mặc dù nhiệt huyết sôi trào, nhưng đủ để dấy lên khẩu vị của mọi người đấy! Từ đoạn phim ngắn lúc nãy, chúng ta có thể nhìn thấy, không thể khinh thường thực lực của Điềm Giản được, như vậy tiếp theo chúng ta mở mắt chờ xem nhé!"

Chương trình phát nhạc, trên màn hình xuất hiện quy tắc trận đấu.

Hai bên so đấu dùng 20 phút xem hết 5000 tấm hình, dưới mỗi tấm hình có ghi một con số. Trong thời gian so đấu, trên màn hình sẽ hiện ra hình ảnh, che kín con số bên dưới, hai bên ấn chuông cướp quyền trả lời số của tấm hình đó.

Để tránh cho hai bên có ý xấu cướp quyền trả lời, quy tắc định ra: "Trả lời đúng sẽ được một điểm, sai thì trừ một điểm.

Điềm Giản rất nhanh điểm kích màn hình xem hình, bên kia tốc độ của Tần Tư Đình không hề chậm hơn Điềm Giản chút nào. Từ khi "Đại não siêu cấp" ra mắt, cũng có không ít người khiếm khuyết về trí lực đến thi đấu, lúc đầu còn có người cười nhạo, nhưng sau khi những tuyển thủ kia từng người biểu hiện thực lực, người xem lại tâm phục khẩu phục.

Ở trên sàn đấu này, là thiên tài, kẻ ngốc, kẻ quái dị đều bình đẳng, không có mâu thuẫn lại càng không có người kỳ thị.

Trong lúc hai tuyển thủ xem hình, trên màn hình sẽ phát sóng VCR người nhà của hai tuyển thủ. Bên Tần Tư Đình thì thu VCR là chị gái Tần Duyệt. Còn bên Điềm Giản, người tham gia thu VCR lại là Điềm Hạo.

Tất cả hình ảnh của Điềm Hạo phát ra, không ít khán giả nữ "Ồ" lên.

Nhìn lần đầu, đẹp trai,

Nhìn lần hai, mọi người đều nhận ra anh ta. Điềm Hạo là CEO của tập đoàn Phong Đạt, anh ta không khoe khoang trên blog, xưa nay đều bày ra vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng bởi vì giá trị nhan sắc cao, có không ít fan nữ. Ở trên blog, anh ta và Ứng Sênh Nam hợp lại thu được một đám fan.

Điềm Hạo nói tổng cộng sáu phút, tổng kết lại, anh tin tưởng em gái của mình là thiên tài mà không phải là kẻ ngốc bị người ngoài trêu chọc.

Xem VCR xong, MC tuyên bố trận đấu bắt đầu.

Đợt thứ nhất bị Tần Tư Đình cướp cơ hội trước. Điềm Giản yên lặng tự động viên mình cố lên, đợt thứ hai MC vừa dứt lời, Điềm Giản liền ấn xuống cướp chuông: "Số của sư tử hẳn là... số 2123!"

MC cố ý ấn hờ nút, âm nhạc khẩn trương nổi lên: "Câu trả lời của Điềm Giản rốt cuộc có đúng hay không? Mời nhìn màn hình!"

Trên màn hình chậm rãi xuất hiện con số.

2...1...2...

Trong lúc sắp ra con số cuối cùng thì đột nhiên quảng cáo chen vào.

Kiều San nhìn ti vi nghẹn họng, cô quay đầu lại nhìn Tả Dịch: "Tả keo kiệt, anh có thấy không? Điềm Giản xuất hiện trong tiết mục đó, là Điềm Hạo cho phép! Đây cũng có nghĩa là..." Tả Dịch tiếp lời của cô: "Có nghĩa là anh trai anh sắp thất tình rồi."

Bà chủ kêu Tả Dịch một tiếng: "Cậu mau xem blog của Ứng Sênh Nam."

Tả Dịch lấy điện thoại ra vào blog, Kiều San bu lại xem.

Điềm Hạo đăng một bài trên blog, bịỨng Sênh Nam share qua.

Điềm Hạo V: Lão già kia.

Từ khi Điềm Hạo lập blog đến nay, số lượng fan không ngừng tăng lên, nhưng anh ta chưa bao giờ đăng cái gì lên blog, tất cả đều là share bài. Lúc này anh ta đăng video trực tiếp chương trình "Đại não siêu cấp" lên, rõ ràng có ý muốn cho các fan xem.

Nhưng người ngoài không hiểu rõ anh ta có ý gì.

Chẳng mấy chốc, Ứng Sênh Nam share bài viết này, hơn nữa còn thêm một chữ: Anh [icon mỉm cười]

Mọi người đều không hiểu, tình huống gì đây?

Mặc dù blog của Ứng Sênh Nam luôn lấy vui nhộn làm chính, nhưng cũng không thể trêu chọc đến mức gọi Điềm Hạo là anh chứ? Từ trong tài liệu trên Baidu, Điềm Hạo nhỏ hơn Ứng Sênh Nam ba tuổi đấy.

Truyền hình tiếp tục chương trình "Đại não siêu cấp", Kiều San và Tả Dịch tạm thời để điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn ti vi.

Điềm Giản đáp đúng, được thêm một điểm, bất phân thắng bại với Tần Tư Đình. Mấy vòng sau hai người đều không phân cao thấp, đến vòng cuối cùng thì Điềm Giản giành trước ấn chuông, đáp đúng số hình ảnh, dẫn đầu hơn Tần Tư Đình một điểm.

Điềm Giản thắng Tần Tư Đình.

Sau khi chương trình kết thúc, Điềm Giản dựa vào nhan sắc cùng trí nhớ siêu cấp giành được một lượng lớn fan hâm mộ, không đến một tiếng, lập tức có một đoạn ngắn viết về cp Điềm Giản và Tần Tư Đình này, thậm chí có người vẽ tranh đám cưới của Điềm Giản và Tần Tư Đình.

Nhưng rất nhanh, những blog YY Tần Tư Đình và Điềm Giản hoặc là bị xóa bài hoặc là không bình luận bài được,

Lúc này, Ứng Sênh Nam đăng trên blog hình chụp chung ăn cùng một bát mì với Điềm Giản, ngăn cản lời nói suông giữa Tần Tư Đình và Điềm Hạo, bổ sung thêm một câu:

"Anh, em và Điềm Giản mới là trời sinh một đôi, biết nhà tài trợlớn nhất của "Đại não siêu cấp" là anh, anh không thể chia cắt uyên ương như vậy? Giản Giản như thế, nhất định là bị anh ép. [Điềm Hạo]"

Xem hết blog, Kiều San nắm cổ tay blog Tả Dịch: "Tả keo kiệt... Em đoán chừng anh trai anh có thể sống đến ngày mai hay không?"

Tả Dịch nhíu mày: "Em cảm thấy Điềm Giản thổ lộ với Tần Tư Đình là do Điềm Hạo ép buộc sao?"

Kiều San lắc đầu: "Không, em cảm thấy Giản Giản thật sự thích Tần Tư Đình, vì cậu ta, em ấy muốn tham gia chương trình này lâu rồi, nhưng Điềm Hạo vẫn luôn từ chối. Lần này chắc hẳn Điềm Hạo thật sự bịỨng Sênh Nam làm cho nổi điên rồi."

Bà chủ và nhân viên lại rống một tiếng: "Ối chao ối chao! Tả Dịch mau xem blog!"

Tả Dịch cầm điện thoại lên vào lại blog, Kiều San cũng thò đầu sang.

Điềm Hạo V: [hình ảnh]

Hình ảnh là ảnh chụp Điềm Giản ôm Tần Tư Đình ở sau khán đài, không thấy rõ vẻ mặt của người đàn ông, nhưng trên mặt cô gái lại tràn đầy nét cười.

Một người là ông chủ tập đoàn mỹ thực, một người là CEO của tập đoàn Phong Đạt.

Một người hài hước hóm hỉnh, một người lạnh lùng kín đáo.

Hai người tài lực tương đương nhau, nhan sắc, chiều cao ngang nhau, lại cùng chung một đám fan hâm mộ. Vì vậy fan nữ trực tiếp điên rồ bình luận dưới bài của hai người:

"#Ứng Sênh Nam Điềm Hạo ở chung một chỗ ## Điềm Giản Tần Tư Đình trời sinh một đôi#"

Kiều San không hiền hậu gì mà phun một ngụm nước ra, sau đó cô không nhịn được cũng bình lại theo

Bà mai bim bài Kiều San San V: Ứng Sênh Nam Điềm Hạo có cần em làm mai cho không?

Blog của bà mai nổi tiếng xuất hiện, càng khuấy đảo nước sâu kia. Sau đó blog của trùm giới mỹ thực cũng bình luận bài theo.

Đạo mỹ thực V: Ha ha. Ứng Sênh Nam có cần em mở tiệc rượu giúp anh không? [icon mỉm cười]

Kiều San: "Trời ạ! Anh hai của anh cũng bình luận nè! Tình huống gì đây! Em cảm thấy từ "Haha" này có chút ý muốn ăn thịt người đó."

Tả Dịch yên lặng mở trang đầu blog "Đạo mỹ thực" ta, số lượng fan 1200 vạn. Anh lặng lẽ nhìn số lượng fan của blog mình, 299.

Anh chọc chọc eo Kiều San: "Chú ý đến anh."

Kiều San cầm điện thoại uốn éo chút: "Ai nha, fan của anh ít vậy không cần phải chú ý đến anh nhỉ? Dù sao id này của anh rất đặc biệt em có thể nhận ra!"


Đã sửa bởi Nana Trang lúc 21.02.2017, 07:45, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: An Du, Bach thao, Bora, Candy2110, Cuồng YY, Cyclotron, HNRTV, Hiền Trang, Keobonggon2013, Tibin0912, Trà Hoa Nữ 88, chuotchuj22, mimeorua83
     
Có bài mới 21.01.2017, 23:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hồng Loan Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2965
Được thanks: 13352 lần
Điểm: 16.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44.

Id dle quả thật rất đặc biệt, cô có muốn quên cũng không quên được. Nếu không phải lần trước Ứng Sênh Nam dùng đại danh trả lời anh, có lẽ blog của anh cũng chưa đạt tới con số 299 fan.

"Đại não siêu cấp" được quay ở đài truyền hình Cẩm Dương, cho nên Điềm Hạo hẳn là đang ở Cẩm Dương. Rất nhanh Kiều San nhận được điện thoại của Điềm Hạo, hẹn cô cùng đi ăn tối, dẫn bạn trai đi cùng. Cô và Tả Dịch về nhà thu dọn chút, tắm rửa sạch sẽ, lúc chuẩn bị ra cửa đến chỗ hẹn thì Ứng Sênh Nam tới.

Ứng Sênh Nam đứng ở ngoài cửa, một tay ôm một hộp hoa, vận tây trang, caravat đỏ, màu da rám nắng sáng bóng tỏa sáng, không nhiễm một hạt bụi. Rất lâu rồi Kiều San không nhìn thấy Ứng Sênh Nam ăn mặc như vậy, trong giây phút mở cửa nhìn thấy anh ta, dường như đều bị cả người anh ta làm cho lóa mắt.

Giá trị nhan sắc được tăng thêm một bậc.

Tả Dịch vẫn đang đứng trước gương ở đối diện cửa mang caravat, thuận miệng hỏi một câu là ai. Ứng Sênh Nam bừng bừng sức sống bước vào, đi đến trước gương đẩy anh ra, nhìn gương vuốt vuốt đầu tóc: "Anh cả của em."

Tả Dịch cài khuy tay áo xong, sắc mặt nặng nề nhìn anh ta: "Anh tới đây làm gì? Anh không sợ anh hai nấp ở đây, trình diễn tay không kéo anh cả cho bọn em xem à?"

Kiều San đi tới nói xen vào: "Không không, là Điềm Hạo trình diễn tay không kéo Ứng Sênh Nam!"

Ứng Sênh Nam soi gương một hồi mới thoả mãn, nói: "Anh biết hai em muốn đi gặp Điềm Hạo, anh đi cùng các em."

"..." Kiều San cầm lấy cánh tay Tả Dịch lắc lư: "Tả keo kiệt, anh quản lý anh cả của anh đi! Nếu em dẫn anh ấy theo, Điềm Hạo sẽ đánh chết em!"

Tả Dịch nhíu mày: "Nếu anh ta dám, anh sẽ trình diễn một tay kéo Điềm Hạo cho mấy người xem."

Ứng Sênh Nam ha ha một tiếng: "Cậu ta dám động vào em, anh sẽ tay không kéo anh ta, bà mai nhỏ cứ yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm liên lụy tới em."

Trên đường đi Kiều San thấp thỏm không yên, đợi đến khi đến cổng nhà hàng, cô nghe thấyỨng Sênh Nam cảm khái: "Điềm Hạo này được đấy, chọn nhà hàng cũng muốn châm chích anh."

Nghe thấy lời này, Kiều San như lọt vào trong sương mù, không hiểu Điềm Hạo chọn nhà hàng này sao lại có thể nhìn ra là châm chích anh ta? Cô hỏi: "Anh nói vậy là sao?"

Tả Dịch ngẩng đầu nhìn bảng hiểu "Tề Thực Hiên" cổ xưa, giải thích cho Kiều San: "Tề Thực Hiên từng là một đại lý mỹ thực dưới cờ tập đoàn Ứng thị, nhưng mấy năm trước bởi vì tập toàn mâu thuẫn nội bộ nên đã tách ra ngoài, hiện tại lại đối nghịch với Ứng Thực Hiên, không chỉ đào đầu bếp mà còn lấy trộm thực đơn của Ứng Thực Hiên, rất xấu xa."

Kiều San xúc động: "Ai lại có thể như vậy? Cư nhiên có thể tách Tề Thực Hiên ra."

Tả Dịch ho nhẹ một tiếng: "Mẹ kế của anh cả anh hai."

Chỉ nghe một câu như vậy, Kiều San đã bắt đầu mơ mộng trong thủ đoạn thương mại phức tạp này. Đi tới cửa, Ứng Sênh Nam bị quản lí cản lại, vẻ mặt ôn hòa nói: "Ngài Ứng, Tề Thực Hiên không chúng tôi tiếp đãi hai người, một người là Ứng Khúc Hòa, một người khác chính là ngài, chi nhánh lớn nhỏ trong nước đều có quy định này, xin lỗi."

Ứng Sênh Nam: "Ối chao, sao lại nhận ra tôi?"

Quản lí giơ một ngón tay lên chỉ vào hai tấm hình dán ở trước quầy, một người là Ứng Khúc Hòa, một người là anh ta, ảnh chụp như tờ lệnh truy nã, không hề có mỹ cảm.

Đây là lần đầu tiên Ứng Sênh Nam tới Tề Thực Hiên, gặp phải chuyện này tức giận đến nghiến răng. Kiều San cho là anh ta sẽ căm hận mà đi, không ngờ anh ta lại cắn răng một cái, lấy điện thoại ra gọi điện tho mẹ kế.

Loại chuyện chịu uất ức này cần phải có da mặt dày, Ứng Sênh Nam vì theo đuổi người mình thích, quả nhiên ân oán gì đó đều có thể buông xuống. Anh ta tự mình gọi điện thoại qua. Trên phương diện buôn bán mặc dù mẹ kế mất hết tính người, nhưng đâu thể cản trở anh ta theo đuổi con nhà người ta, vì vậy chẳng mấy chốc gọi điện thoại tới, bảo quản lí cho anh ta vào.

Vào phòng bao trên lầu ba, Điềm Hạo nhìn thấy Ứng Sênh Nam đi theo phía sau Kiều San Tả Dịch, mặt tối sầm: "Kiều San."

Cô đang muốn ngồi xuống, lại nghe thấy Điềm Hạo trịnh trọng kêu tên cô, cái mông lập tức rời khỏi cái ghé đứng lên: "Có ạ!"

Điềm Hạo nhíu mày: "Em ăn tim gấu hay ăn mật báo vậy? Hả?"

Tả Dịch nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống, nhìn Điềm Hạo nghiêm túc nói: "Ngài Điềm, xin chào, đây là anh trai Ứng Sênh Nam của tôi, hôm nay đến đây tham dự là với tư cách là gia trưởng của tôi."

Điềm Giản sợ hãi nhìn vào Ứng Sênh Nam, nhưng vừa thấy vẻ mặt của Điềm Hạo thì lập tức cúi đầu xuống chơi đùa với ngón tay. Thức ăn được dọn lên, Điềm Hạo gắp thức ăn vào trong chén của Điềm Giản, cuối cùng lại gắp thức ăn bỏ vào trong chén của Kiều San: "Món nợ em thông đồng với ai đó mang Điềm Giản đi, lúc về anh sẽ tính nợ với em."

Kiều San quýnh lên, bữa cơm này là bữa cơm trầm trọng nhất từ trước đến nay, cố tình Ứng Sênh Nam còn không nhìn sắc mặt người ta, gắp một đũa thức ăn vào trong chén của Điềm Giản: "Tiểu Điềm Giản, em nếm thử món này đi, mùi vị không tệ đâu."

Điềm Giản gật gật đầu, cắn một cái quả thật không tệ, híp mắt lại: "Cảm ơn lãoỨng, ăn ngon lắm."

Ứng Sênh Nam vỗ vỗ vị trí trống bên cạnh, nói với cô gái: "Đến đây ngồi đi Tiểu Điềm Giản, ngồi xa vậy anh không nhìn thấy rõ mặt em."

"Ồ." Điềm Giản ăn rất vui vẻ nên hoàn toàn quên mất Điềm Hạo, vui vẻ đi qua ngồi xuống bên cạnh Ứng Sênh Nam.

Điềm Hạo: "..."

Kiều San: "..."

Ứng Sênh Nam không ngừng gắp thức ăn vào trong chén Điềm Giản, đút cô gái ăn tôm, cử chỉ thân thiết. Điềm Hạo "bốp" một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn, đũa gỗ có chất lượng thượng thừa, gãy... làm hai.

Kiều San cúi đầu bới cơm, nhỏ giọng nói với Tả Dịch: "Anh họ của em đã từng là giành giải quán quân karate thanh thiếu niên ở nội thành đấy."

"Khụ..." Tả Dịch ho nhẹ một tiếng, gắp thức ăn cho cô.

Hai người làm như không có chuyện gì vùi đầu ăn cơm, để lại Điềm Hạo và Ứng Sênh Nam chém giết nhau bằng ánh mắt. Điềm Hạo điều tức cả buổi, mở miệng hỏi Điềm Giản: "Giản Giản, em có hi vọng Tần Tư Đình cưới em không?"

Động tác Điềm Giản gặm móng heo dừng lại, ngước mặt nhìn anh trai, gật đầu mạnh một cái.

Hiển nhiên Ứng Sênh Nam đã có chuẩn bị, anh ta cũng hỏi Điềm Giản: "Tiểu Điềm Giản, nếu lão Ứng muốn cưới em, em có gả cho anh không?"

Cái bàn run lên.

Kiều San ngậm cơm nhìn dưới bàn, hai người đàn ông này cư nhiên dùng chân "đánh nhau" dưới bàn. Điệu bộ này, thật đúng là giống như cao thủ võ lâm so chiêu trên ti vi.

Tả Dịch gặp một miếng thịt kho tàu vào trong chén của cô, cũng nhỏ giọng nói: "Rất khéo là, anh cả cũng từng là quán quân karate thanh thiếu niên ở Cẩm Dương."

"..." Kiều San yên lặng cúi đầu, lẩm bẩm một câu: "Hai người đó thật đúng là trời sinh một đôi, oan gia gặp nhau, đường rộng biến thành đường hẹp."

Điềm Giản gặm hết móng heo trên tay, lau miệng dính đầy dẫu mỡ, vẻ mặt thành khẩn gật đầu: "Muốn nha, lão Ứng, Giản Giản muốn theo lão Ứng cả đời."

Điềm Hạo nặng nề: "Giản Giản, một cô gái chỉ có thể gả cho một người đàn ông, em phải nghĩ thông suốt."

Vẻ mặt Điềm Giản ngây thơ chớp chớp mắt: "Nhưng trên ti vi có nói là một người đàn ông có thể lấy thật nhiều phụ nữ mà? Tại sao em không thể lấy hai người đàn ông này? Bất công!"

Giọng điệu Điềm Hạo lạnh nhạt: "Đó là trên ti vi, Tần Tư Đình và Ứng Sênh Nam, em chỉ có thể chọn một! Em thích ai hơn thì gả cho người đó, Giản Giản, em đã có rất nhiều thứ, làm người không thể quá tham lam."

Ứng Sênh Nam đã lường trước, vẻ mặt mong đợi nhìn Điềm Giản.

Thế nhưng cô gái cúi đầu nghĩ một lát, ngoan ngoãn ngồi trở lại bên cạnh Điềm Hạo, nhỏ giọng nói: "Anh trai nói rất đúng, làm người không thể quá tham lam, lão Ứng, chúng ta không thểở cùng một chỗ được rồi."

Không ngờ cô gái sẽ nói vậy, lồng ngực Ứng Sênh Nam như bị một mũi tên bắn trúng. Anh ta hỏi: "Tiểu Điềm Giản, tại sao?  Em hoàn toàn không tính là thích Tần Tư Đình kia, chỉ có thể coi là sùng bái, em muốn ở với anh hơn, đúng không?"

Điềm Giản thấy anh ta còn muốn nói gì đó, Điềm Hạo đã cắt ngang: "Giản Giản nhà chúng tôi đã ra quyết định rồi, sao? Ngài Ứng còn muốn bám lấy không buông hả? Với điều kiện của anh, muốn kiểu phụ nữ gì lại không có."

Ứng Sênh Nam thu lại nụ cười vừa rồi với Điềm Giản, vẻ mặt lãnh nhạt, giống như thay đổi thành một người khác vậy. Kiều San nhìn mà rùng mình một cái, dường như cảm nhận được sự lạnh lẽo.

Hiếm khi vẻ mặt anh ta nghiêm túc, giọng nói kiên định: "Kiểu phụ nữ gì cũng đều không bằng một Điềm Giản, ngài Điềm, anh cũng cho là vậy đúng không?"

Điềm Hạo hừ một tiếng, mắt lạnh nhìn Ứng Sênh Nam ở đối diện: "Ngài Ứng, Giản Giản nhà chúng tôi đương nhiên là độc nhất vô nhị."

Mùi thuốc súng giữa hai người đàn ông này dần dần dày lên, Điềm Giản có ngốc cũng cảm giác được. Cô gái cúi đầu càng lúc càng thấp, rốt cục vỗ bàn một cái đứng lên, rời khỏi bàn ăn chạy ra khỏi phòng bao.

Ứng Sênh Nam gần như phản xạ có điều kiện đứng lên đuổi theo Điềm Giản. Điềm Hạo cũng đứng dậy, chỉ là chưa bước được bước nào đã bị Kiều San kéo lại.

Ánh mắt Điềm Hạo lạnh như băng: "Buông tay."

Kiều San dứt khoát ôm chặt lấy eo anh ta: "Không buông! Anh họ quên nghề của em rồi sao!"

Điềm Hạo: "Em muốn làm mai cho Điềm Giản? Có thể, Ứng Sênh Nam cho em bao nhiêu tiền? Anh cho em gấp đôi."

Kiều San ôm eo anh ta sống chết không buông ra: "Anh cho em bao nhiêu tiền cũng thua Ứng Sênh Nam cho em! Anh ấy cho em một Tả Dịch, anh có thể cho em không? Anh họ, hôm nay em muốn ăn cây táo, rào cây sung một lần! Thật ra những lời Điềm Giản nói ở trên chương trình là anh dẫn dắt đúng không? Thật ra em cũng nhìn ra được Giản Giản chỉ sùng bái Tần Tư Đình kia chứ chẳng phải là yêu thương gì? Anh cũng nhìn ra được Ứng Sênh Nam là thật lòng với Giản Giản đúng không? Anh họ, anh đừng nhúng tay vào nữa!"

Điềm Hạo nổi giận: "Anh nói em buông tay ra!"

"Không buông! Trừ phi anh đánh chết em!" Kiều San bắt đầu khóc lóc thảm thiết: "Anh họ, từ nhỏ em không có cha anh cũng biết, mẹ em chỉ có mình em là con gái, nếu anh đánh em tàn phế, mẹ em sẽ rất đáng thương đó."

Điềm Hạo: "..."

Ứng Sênh Nam đuổi theo ra khỏi nhà hàng, ở bên đường ngăn Điềm Giản lại.

Anh ta kéo Điềm Giản, phát hiện hai mắt của cô gái đã đỏ lên, đau lòng ôm cô vào trong ngực xoa xoa. Nhưng nghĩ đến lời cô vừa nói, lại kiềm chế, anh ta nói: "Được rồi, đừng khóc, lão Ứng tôn trọng ý nghĩ của em, đừng khóc đừng khóc."

Mặc dù anh ta an ủi như vậy, nhưng Điềm Giản vẫn không nhịn được mà nước mắt tràn mi.

Ứng Sênh Nam sốt ruột vội hỏi: "Đừng khóc đừng khóc, chỉ cần em không khóc, muốn gả cho ai lão Ứng đều giúp em! Em muốn gả cho Tần Tư Đình kia đúng không, không thành vấn đề, lão Ứng sẽ đi tìm bà mai nhỏ làm mai cho em, nếu thật sự không được anh sẽ tự mình làm! Chỉ cần em đừng khóc, bây giờ anh sẽ đi tìm tên nhóc kia trói tới đây cũng được!"

Điềm Giản nín khóc, chớp mắt nhìn anh ta, ồm ồm nói: "Lão Ứng, tôi vô cùng sợ anh sẽ cãi nhau với anh trai. Hai người các anh đều đối tốt với em, em sợ hai người sẽ cãi nhau, em muốn hai làm bạn tốt với nhau."

Ứng Sênh Nam hít sâu một hơi: "Được! Anh sẽ trở lại đi kết bái với anh trai em! Vui rồi chứ?"

Cô gái gật đầu: "Có chút."

Ứng Sênh Nam dùng lòng ngón tay lau nước mắt giúp cô hái, dịu dàng nói: "Vậy bây giờ em có thể nói cho anh biết, tại sao lại chọn Tần Tư Đình, mà không chọn anh? Em không thích lão Ứng sao?"

Cô gái lấy khăn tay anh ta đưa qua hỉ mũi, trả lời: "Anh trai nói, một người không thể quá tham lam, phải biết thoả mãn. Tôi muốn cái gì có cái đó, tại sao còn có thể muốn tốt hơn? Tần Tư Đình là thần tượng của tôi, mặc dù anh ấy không tốt bằng lão Ứng, nhưng anh trai thích, kết hôn với anh ấy tôi sẽ thỏa mãn, lão Ứng và anh trai tôi đều tốt, không hề hung ác chút nào, tôi thật sự không dám hi vọng xa vời có thể kết hôn cùng lão Ứng."

Ứng Sênh Nam nghe không rõ, anh ta hỏi: "Là sao? Gả cho một người tốt, không tốt sao?"

Cô gái lắc lắc đầu: "Anh trai nói, nếu như một người không biết thoả mãn, muốn đòi hỏi nhiều thứ, ông trời sẽ khiến người đó mất đi càng nhiều hơn. Anh trai còn nói, lúc nhỏ chúng tôi không lo cơm áo, có cha mẹ yêu thương chúng tôi, khi đó chúng tôi không biết đủ, cảm thấy cha mẹ dành thời gian cho chúng tôi quá ít, sau đó ông trời liền mang ba mẹ đi, ngay cả thời gian còn sót lại cũng không cho chúng tôi."

Trong lòng Ứng Sênh Nam dường như bị ai đó nắm chặt, chua xót đau đớn, anh ta ôm cô gái vào trong ngực.

Giọng cô gái vừa nhẹ vừa buồn, ở trong lòng anh ta nói: "Giản Giản thật sự không dám yêu cầu xa vời cái tốt hơn."

"Sao có thể chứ, cô bé ngốc này." Anh ta thầm thở dài một tiếng, "Rõ ràng là Tần Tư Đình rất tốt, sao lại là anh tốt hơn chứ? Tần Tư Đình quán quân của siêu cấp đại não, người ta là nghiên cứu sinh, lão Ứng còn chưa tốt nghiệp tiểu học, sao có thể tốt hơn cậu ta chứ?"

"(⊙v⊙) Hả? Lão Ứng chưa tốt nghiệp tiểu học sao?"

"Ừ."

"Lão Ứng, không ngờ anh còn thua tôi, tôi tốt nghiệp tiểu học rồi đấy!"


Đã sửa bởi Nana Trang lúc 31.03.2017, 20:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nana Trang về bài viết trên: An Du, Bach thao, Bora, Candy2110, Cuồng YY, Cyclotron, HNRTV, Hiền Trang, Trà Hoa Nữ 88, chuotchuj22, ciuviho, hh09, mimeorua83
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.