Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=398132
Trang 14/20

Người gởi:  Nana Trang [ 16.01.2017, 14:19 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa


Chương 33. Tiếp theo

Khách sạn không có bữa sáng, sáng hôm sau hai người đi đến vùng gần đó tìm quán, ăn một chén cháo là xong.

Kiều San và Diệp Phạm Âm hẹn mười giờ gặp mặt, Tả Dịch còn có việc, lái xe đưa cô vào biệt thự của Diệp Phạm Âm, đưa mắt nhìn cô đi vào mới rời đi.

Biệt thự chiếm diện tích chừng 300 bình, đi vào phát hiện trong sân có sân chơi, đúng lúc có một đứa bé từ trên ván trượt trượt xuống. Bé trai chơi cầu bập bênh, bé gái nhảy dây, còn có một thiếu niên nhỏ ngồi xếp bằng.

Một bé trai đột nhiên té xuống, chẳng mấy chốc được một cô gái hơn hai mươi ôm dậy, giúp cậu vỗ vụi trên người, khuyên lơn nói: "Sao không cẩn thận như vậy, cẩn thận trên đầu thủng một lỗ đấy!"

Cô gái đó chắc hẳn là Diệp Phạm Âm rồi.

Bé trai không cho là đúng khanh khách bật cười: "Không sao đâu chị, đầu em cực chắc đấy!"

Diệp Phạm Âm vỗ trên mông bé trai một cái: "Được rồi, đi chơi đi." Xoay người nhìn thấy Kiều San đứng ở cửa, đứng dậy đi tới: "Chị là cô Kiều sao?"

Kiều San vươn tay ra: "Xin chào, tôi là Kiều San."

Diệp Phạm Âm và cô bắt tay, nụ cười sáng lạn, khóe môi có hai lúm đồng tiền nhẹ di dộng: "Tôi là Diệp Phạm Âm, Diệp trong lá cây, Phạm Âm trong kinh Phật, chúng ta vào nhà nói chuyện chứ?"

Kiều San gật đầu, đi theo cô gái vào nhà.

Các thiết bị lắp đặt trong phòng không hề giống Kiều San nghĩ, phòng khách không có bất kỳ vật trang nào, mà là có một đám trẻ em ngủ trên một cái giường. Diệp Phạm Âm đưa đến hai cái ghế, đưa cho Kiều San một cái, ngượng ngùng gãi đầu: "Ngại quá, chỗ chúng tôi rất lộn xộn."

Kiều San vốn cho rằng bản thân Diệp Phạm Âm là một nữ thanh niên nghề văn, không ngờ bản thân rất sống động, tùy ý cột tóc đuôi ngựa, vô cùng thích cười, từ đầu đến cuối đều chưa từng tắt nụ cười trên môi, khóe môi khẽ hiện lúm đồng tiền, thật đáng yêu.

Tuổi trẻ thật là tốt.

Kiều San lấy máy ghi âm ra, hỏi cô gái: "Trong tư liệu của cô không viết người cô thích là ai, hiện tại có thể nói rồi chứ?"

Diệp Phạm Âm, "Tôi ấy à, tôi thích sư huynh của tôi, anh ấy tên Già Lam, lớn hơn tôi năm tuổi, làm hòa thượng của chùa Thủy Linh."

"Hòa... Hòa thượng?" Kiều San khiếp sợ.

Diệp Phạm Âm: "Sao vậy?"

Kiều San nói: "Cô nói tiếp đi."

Diệp Phạm Âm lại cười rộ lên: "Thầy Tiếu giới thiệu tôi tìm chị, chị cũng không thể khiến tôi thất vọng được. Rất nhiều bà mai vừa nghe tôi nói người trong lòng là hòa thượng thì lập tức bye bye tôi, tôi liền bực mình, hòa thượng thì sao chứ? Hòa thượng cũng là người mà! Cũng có thất tình lục dục thượng vàng hạ cám chứ, Ôi, hiện tại những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là chị có biện pháp để cho anh ấy thích tôi không?"

Kiều San: "Vậy cô kể tình huống cụ thể của anh ta chút đi."

Diệp Phạm Âm nói tiếp: "Là như vậy, trận động đất năm đó, sư huynh Già Lam cũng mất đi người thân giống tôi, sau đó hai chúng tôi được phương trượng chùa Thủy Linh nhận nuôi, phương trượng cho hai chúng tôi đi học, chùa Thủy Linh đối với chúng tôi mà nói chính là nhà. Hai chúng tôi thi vào cùng một trường đại học, lúc đó trong trường có rất nhiều bạn nam theo đuổi tôi nhưng tôi đều từ chối, tôi thường hay hỏi sư huynh cảm giác của anh ấy đối với tôi, nhưng anh ấy lại nói với tôi, sau khi tốt nghiệp định xuất gia, ở lại chùa Thủy Linh, không có ý định lấy vợ sinh con, tôi cho là anh ấy nói đùa, không ngờ sau khi tốt nghiệp anh ấy giấu tôi, thật sự..."

Kiều San hỏi cô gái: "Vậy cảm giác anh ta đối với cô là gì?"

"Anh ấy nói không có cảm giác gì với tôi cả, nhưng tôi thích anh ấy nha." Diệp Phạm Âm đột nhiên nắm lấy tay cô: "Chị Kiều, chị nhất định phải giúp tôi! Không nể mặt thầy tu cũng phải nể mặt phật tổ, nể mặt thầy Tiếu, được không?"

Kiều San nói: "Vậy cô phải để tôi thấy mặt anh ta trước đã, tâm sự với anh ta chút?"

Diệp Phạm Âm khẽ cười: "Tôi đã sắp xếp xong rồi, tôi dùng danh nghĩa chị ăn chay cầu phúc vào chùa ở, mấy ngày này chị có thể tiếp xúc với Già Lan, cái đó... vừa vặn thầy Tiếu cũng ở đó."

Cô hỏi: "Sao anh ấy cũng ở đó?"

Minh Dương cách Bối Xuyên chỉ hai tiếng đi đường, chùa Thủy Linh nổi tiếng gần xa, cô biết mẹ Tiếu thường xuyên đến chùa này tu thiền.

Xế chiều Tả Dịch tới đón cô, biết cô phải đến chùa ở mấy ngày, biết Tiếu Già cũng ở đó thì lập tức thu dọn đồ đạt, mang Đô Đô chạy tới.

Chùa Thủy Linh không cho xe chạy lên, phải đi bộ hơn nửa tiếng mới tới đỉnh núi. Kiều San cũng đỡ, hai chân nhũn ra nhưng vẫn có thể đi, Đô Đô thì không như cô, leo đến một nửa thì trực tiếp co quắp ở trên thềm đá, không đi nổi nữa.

Diệp Phạm Âm cảm thấy con chó mập này rất thú vị, đi qua ôm nó lên vai, vỗ đầu chó Đô Đô thầm thì: "Chó mập này, cái kiểu đi đường mệt thành dáng vẻ này có tiền đồ hay không vậy?"

Kiều San kéo cánh tay Tả Dịch thở dốc một hơi, tỏ vẻ cô cũng mệt đến sợ rồi...

Tả Dịch hỏi cô: "Có muốn anh cõng em không?"

Kiều San ngẩng đầu nhìn con đường dài đằng đẵng, lại nhìn Tả Dịch: "Anh làm được không? Anh không mệt hả?"

Tả Dịch nói: "Đường này có đáng là gì đâu, trước kia còn vác vật nặng 100 cân bò lên núi Thái Sơn đấy."

Kiều San không tin nhìn anh: "Xạo dữ." Vừa nói xong, hai vai đột nhiên cách mặt đất, Tả Dịch ôm chân cô, trực tiếp khiêng cô chân của nàng vai.

Đầu của cô rủ xuống sau lưng Tả Dịch, liếc nhìn đường dốc, hít sâu một hơi.

Tả Dịch khiêng cô đi nửa tiếng, có thế nào cũng không để cô xuống.

Diệp Phạm Âm ôm con chó mệt đến thở hổn hển, còn phải âm thầm lau nước mắt: "Mẹ nó, sao ở đâu cũng có người ân ái đằm thắm...

Nhưng Kiều San lại không cảm thấy như vậy.

Cô cảm thấy, Tả Dịch xem cô là người tàn phế à? Có điểm khí lực thôi, khoe khoang cái rắm ý...

*

Đến chùa, phòng Kiều San ở sát phòng Tả Dịch.

Tường đất không cách âm, Kiều San nằm ở trên giường có thể nghe rõ tiếng nước chảy ào ào của phòng bên cạnh. Điều kiện trên núi khó khăn, nhất là phòng tắm này cũ kỹ, Tả Dịch chỉ có thể dùng nước lạnh tắm sơ người.

Ngoài cửa sổ có tiếng ve kêu, nhìn qua cửa sổ mở một nửa, Kiều San còn có thể nhìn thấy ánh sáng lung linh. Gió nhẹ thổi vào, trong không khí đầy hơi nóng ẩm ướt ngột ngạt, cô thấy nóng nên dứt khoát cởi hết quần áo, chỉ chừa lại nội y, đắp thảm mỏng lê bụng, chẳng mấy chốc chìm vào giấc ngủ.

Đến nửa đêm, Đô Đô đột nhiên sủa nhặng lên.

Kiều San bị đánh thức, phát hiện giường đang lắc lư, cô sợ tới mức bật người dậy rời giường, phòng tối ôm nên không chú ý dưới chân, bị cái ghế làm cho trượt chân, đầu đụng vô góc bàn, đau đến "A" một tiếng.

Động đất.

Cảm giác đau đớn tan lòng nát dạ từ thái dương truyền đến toàn thân, trí nhớ năm đó cuồn cuộn dâng lên.

Khi đó, bà cụ ôn hoà vừa mới cho cô táo xong, trên mặt còn dính bọt nước long lanh. Lão bà nói, táo xanh này ngọt, để cô ăn thử.

Kiều San vội vàng đưa Đô Đô đi bệnh viện, không rảnh nếm thử, đặt táo ở trên bàn, ôm Đô Đô đi ra ngoài.

Cô mới đi ra khỏi nhà không bao lâu, dưới chân lắc lư một trận.

Ầm một tiếng, từng khối xi măng khổng lồ rơi xuống.

Tòa nhà cũ sau lưng sụp đổ.

Đã cách nhiều năm, cái cảm giác sợ hãi này lại xuất hiện, ở trong bóng tối Kiều San sờ đụng đến chân bàn, ôm chặt không buông, nước mắt ào ào chảy xuống.

Cửa phòng cô bị người phá mở, người đàn ông bên ngoài xông vô, ôm cô từ trên mặt đất lên. Người đàn ông cảm giác được trên người cô không có quần áo thì nhanh chóng kéo chăn qua trùm lên người cô, ôm cô chạy ra khỏi thiền phòng.

Lúc này động đất đã ngừng, trong sân không một bóng người.

Dường như trừ anh và Kiều San ra, không có ai cảm nhận được động đất.

Vừa rồi anh nghe thấy tiếng thét chói tai của Kiều San, cũng không kịp mặc quần áo liền lao ra, Kiều San trong ngực anh còn có cái chăn bọc lấy, còn trên người anh chỉ có mỗi cái quần lót...

Không lâu sau có sư phụ cầm đèn đi ra, hỏi: "Ngài sao vậy?"

Tả Dịch: "Động đất."

Sư phụ ngáp một cái nói: "Ồ... Trấn nhỏ này không có chuyện gì, cách hai tháng thì có một lần, không có chuyện gì, vào nhà ngủ đi."

Tả Dịch: "..." Bình tĩnh vậy sao?

Anh cúi đầu nhìn Kiều San trong ngực, co rút thành một cục, đã khóc đến mức như người tàn tật.


Người gởi:  Nana Trang [ 18.01.2017, 08:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

Chương 34. Độ Phật (03)

Tả Dịch ôm Kiều San trở về phòng, nương theo ánh sáng yếu ớt ở trong sân, vượt qua chướng ngại vật, đặt cô ở trên giường.

Bật đèn, căn phòng tối đen sáng lên. Kiều San co người lại, tóc bị lăn một vòng thấm ướt dính ở trên mặt. Cuống họng Tả Dịch lăn một vòng, không biết an ủi như thế nào: "Đừng khóc."

Kiều San nước mắt nước mũi cọ cọở bộ ngực anh, khóc càng nhiều hơn. Đô Đô ngoắt ngoắt cái đuôi đi tới, nhảy lên giường, liếm liếm trên mặt cô, có người có chó an ủi, nhưng cảm giác sợ hãi vẫn không giảm.

Người không trải qua trận tai nạn đó thì không thể nào hiểu được, ban đầu cả thành phố trở thành một đống hoang tàn, Kiều San nhớ như y, trường tiểu học trong trấn sụp đổ nát, nhà lầu bốn phía đều sụp tất cả, chỉ còn lại một lá cờ đỏ bồng bềnh, thê lương cô tịch.

Cô nhớ rõ, sau trận động đất đó thì là một trận mưa, xi măng gạch bể bốn phía, lầy lội không chịu nổi, không có lều vải, cô và mấy người còn sống cuộn mình trong túi nhựa ni lông ở trên đường cái.

Lúc đội cứu viện chạy tới, cô đang sốt cao không ngừng, sống sót sau tai nạn, cô vẫn luôn không dám trở lại nơi này.

Đi dạo quỷ môn quan một vòng, cô mới biết được cô độc tuyệt vọng đến cỡ nào.

Tả Dịch không biết phải an ủi cô như thế nào, chỉ ôm lấy cô, không nói câu nào, thẳng đến khi rạng sáng. Kiều San khóc lóc mệt rồi ngủ, tỉnh lại lần nữa thì trời đã tờ mờ sáng.

Trên mặt lem luốc nước mắt, cô ngẩng đầu nhìn Tả Dịch, thấy anh đang cầm điện thoại, dùng một tay lướt xem tin tức, tay còn lại thì kê dưới đầu cô, chẳng mảy may nhúc nhích.

Ánh sáng nhạt của màn hình làm cho khuôn mặt của người đàn ông càng rõ ràng hơn, vừa mở mắt nhìn thấy anh, cảm giác bất an trong lòng bị áp chế xuống.

Thật ra cho dù là hoàn cảnh nào, cảm giác có người làm bạn rất là tốt. Lúc khó khăn có người ở cùng, lúc vui vẻ có người chia sẻ, thậm chí còn có người cùng ăn cơm chung.

Kiều San nhìn Tả Dịch, dường như trong lòng có một loại cảm xúc đè nén không thể hiện ra, là ẩm ướt, là ngọt, dường như có một vòng sóng trắng đột nhiên lật lên, đánh vào trong trái tim mềm mại.

Giọng Kiều San khàn khàn, kêu một tiếng: "Tả Dịch."

"Hả?" Tả Dịch để điện thoại xuống, cúi đầu nhìn cô: "Tỉnh rồi à?"

Kiều San gật đầu, ngồi dậy nhìn anh: "Tối qua anh vẫn luôn ở đây à?"

Tả Dịch gật đầu: "Ừ." Anh không chịu được một mình cô co rúc ở đó mà khóc, nhìn mà thấy đau lòng.

Anh lẳng lặng thản nhiên lắc lắc tay, có hơi tê.

Kiều San vươn tay ra nắm lấy cánh tay anh xoa bóp: "Tê rồi sao?"

Tả Dịch lắc đầu, đứng dậy: "Vừa rồi có sư phụ tới đây, nói nhà ăn ngã mặn*, bảo chúng ta qua ăn cơm. Em ở lại đây nghỉ ngơi hay cùng đi ăn."
(* những người ăn chay trở lại ăn mặn)

Kiều San mang giày xong, dùng ngón tay cào cào đầu tóc rối bời: "Cùng đi chứ." Trong chậu rửa mặt có nước, cô liền cúi xuống rửa mặt, quay đầu hỏi Tả Dịch: "Tóc em có rối không?"

"Ừ, có hơi rối."

Nghẹn ngào cả đêm khiến cho giọng của cô có chút khàn, mắt sưng lên. Cô thì thầm: "Không có gương thật là phiền..."

Tả Dịch dùng chân đá cái ghế dưới bàn sang cho cô: "Ngồi xuống đi, anh chải giúp em."

Kiều San dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh biết chải sao?"

Anh gật đầu: "Ừ, lúc trước có chải cho bà cụ, riết thành quen."

Kiều San hiền lành ngồi xuống.

Ngón tay của người đàn ông xuyên qua mái tóc cô, tóc được dắt lên, lực độ thích hợp, nhẹ nhàng kéo tóc cô. Da đầu cô có hơi ngứa, giống như gội đầu ở trong tiệm, rất muốn bảo anh xoa nhẹ huyệt vị một chút.

Đang nghĩ vậy, tựa như anh hiểu được, dùng lòng ngón tay xoa nhẹ huyệt vị trên da đầu cô.

Cảm giác tê dại trên da đầu tản ra, trong phút chốc Kiều San thoải mái mà muốn nằm xuống, để anh gội đầu giúp mình.

"Lực độ có vừa không? Đau không?" Giọng của người đàn ông rất trầm thấp, đủ để lay động tiến vào trong lòng Kiều San.

Cô nhắm mắt lại thưởng thức, không muốn nói chuyện, ừ một tiếng: "Không đau."

Vừa dứt lời, ngón tay của anh chà xát viền tai của cô, vớt một lọn tóc ở chỗ đó lên. Mặc dù Kiều San không nhìn thấy động tác của anh nhưng cô có thể cảm nhận rõ được, Tả Dịch chia tóc của cô ra thành mấy nhánh, sau đó nhẹ nhàng hợp lại.

Thật lâu sau, Tả Dịch dùng dây thun cột đuôi tóc của cô lại, bàn tay đè trên đỉnh đầu của cô mỉm cười nói: "Được rồi."

Kiều San lấy điện thoại di động ra, thông qua camera nhìn tóc của mình.

Bình thường cô hay tùy tiện cột tóc đuôi ngựa, tóc ngang phủ kín trán. Được Tả Dịch chơi đùa một hồi, mái tóc ngang trước trán được chải lên, cột thành tóc la hán, nhìn vào có sức sống không ít.

Hơi nghiêng đầu qua một bên, nhìn thấy bím tóc dán sát vào da đầu, kinh ngạc nói: "Đây là... Bím bát cổ?"

Kiểu bím tóc này, mấy cô gái như Kiều San đều không biết làm, hiếm khi thấy một thanh niên như anh không ngờ có thể thắt được kiểu này tốt như vậy!

Kiều San ý thức được điều gì đó, hỏi anh: "Bím bát cổ đêm đó không phải là chị An bảo vệ thắt là mà do anh thắt đúng không?"

Tả Dịch không phủ nhận, cũng không thừa nhận, gập đầu ngón tay búng vào trán cô một cái: "Đẹp lắm, đi thôi, đi ăn thôi, đói bụng rồi." Nói xong xoay người lại gọi Đô Đô, mang theo chó rời khỏi phòng.

Kiều San vuốt trán có chút kinh ngạc, nhìn bóng lưng Tả Dịch đột nhiên có hơi muốn khóc.

Lỗ mũi chua chua, cô cũng không biết là tại vì sao.

Có lẽ là vì anh ở cùng với cô một đêm mà không có lấy một câu oán trách, lại còn chải tóc cho cô nhỉ.

Có lẽ là vì anh đối với cô quá tốt... nhỉ.

*

Lúc bọn họ vừa đến nhà ăn, vừa vặn một đám hòa thượng đi ra, lần đầu tiên Kiều San nhìn thấy nhiều hòa thượng như vậy, không hiểu sao lại nhìn thêm mấy lần.

Đi vào nhà ăn, Kiều San gọi hai cái bánh bao, một chén cháo khoai lang, cô lựa khoai lang ra ghiền nát rồi đút cho Đô Đô ăn. Ở trong chùa ăn chay nên chó đi theo cũng chịu tội theo, nhưng cũng may Đô Đô không ăn kiêng, cái gì ăn cũng được cả.

Bấm đầu ngón tay tính toán, Đô Đô coi như là bà nội của mấy lứa trẻ hiện giờ, động vật sống càng lâu thì càng hiểu chuyện.

Tả Dịch gắp dưa muối cho vào trong chén của cô: "Cái này mùi vị không tệ, nếm thử đi."

Cô gật đầu, cũng không ngẩng đầu lên cho luôn vào miệng ăn, cải muối giòn tan, độ mặn vừa phải, quả thật không tệ.

Ăn cơm được nửa, Tiếu Già và bà nội đi tới, nhìn thấy cô thì vẻ mặt của bà lão kinh ngạc: "San San, sao cháu cũng ở đây?"

Kiều San vội vàng đỡ bà ngồi xuống: "Bà nội, cháu mới đến hôm qua, đến đây có việc ạ."

Tiếu Già đi qua lấy cơm giúp bà nội, sau khi trở lại thì ngồi xuống bên cạnh Tả Dịch, hai người đàn ông chạm mặt nhau thì khẽ gật đầu với đối phương, quả thật rất lễ phép.

Bọn họ thừa dịp thời gian ăn cơm tángẫu một hồi thì nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng ca dài.

Giai điệu y y nha nha, Kiều San nghe không hiểu, kèm theo một hồi tiếng "keng keng" giòn vang, miễn cưỡng nghe hiểu một câu "Nam Mô A Di Đà Phật".

Cô buồn bực: "Sáng nào hòa thượng trong chùa đều niệm kinh sao?"

Bà nội Tiếu nói: "Đúng vậy, đối diện chính là Kinh Uyển."

Kiều San hỏi bà nội Tiếu: "Bà nội có biết Già Lam không?"

"Già Lam đại sư hả, San San cháu cũng từng nghe đến cậu ta à?" Nhắc đến Già Lam, bà nội Tiếu lập tức cảm thấy kính nể.

Từ trong miệng bà nội Tiếu biết được Già Lam ở trong chùa tương đối có uy tín, lúc này anh ta cũng đang ở Kinh Uyển, âm thanh ở đối diện truyền ra, một trong số đó có của Già Lam.

Cô không thể nào gắn một đại sư khiến bà nội Tiếu cảm thấy kính nể với người Diệp Phạm Âm yêu vô cùng một chỗ được.

Nhất là khi cô ở trước cửa Kinh Uyền, sau khi nhìn thấy Già Lam thành kính niệm kinh, càng không cách nào gắn liền anh ta với tình ái thế tục. Tướng mạo của Già Lam không mấy nổi bật, gầy gò trắng nõn, mười ngón tay dài nhỏ thành kính đóng lại, môi mỏng khi mở khi đóng, phát ra tiếng trầm thấp mà nỉ non.

Đây là một đóa Bạch Liên không nhiễm trần thế.

Quá nghiêm túc, đứng nhìn một chập, Kiều San vẫn không có cách nào gắn liền vị hòa thượng nghiêm túc tựa như không nhiễm hạt  bụi này với tình ái.

"Thế nào? Sư huynh của tôi đẹp trai chứ?"

Không biết Diệp Phạm Âm đứng sau lưng Kiều San lúc nào, ngón tay chọc chọc eo của cô.

Rời đi Kinh Uyển, Kiều San hít sâu một hơi nói: "Cô thật sự thích anh ta?"

Vẻ mặt Diệp Phạm Âm dí dỏm: "Đương nhiên rồi, ai biết anh ấy lại thay đổi giữa chừng, chặt đứt khai tâm."

Mấy người cùng đi từ nhà ăn qua Kinh Uyển, đưa bà nội Tiếu vào, lại cùng đi ra khỏi Kinh Uyển. Tả Dịch không nhịn được nói chen vào: "Nếu trong lòng anh ta thật sự có cô, cầm đao kề cổ cũng sẽ không xuất gia."

Diệp Phạm Âm bĩu môi, hung hăng trừng mắt nhìn Tả Dịch một cái: "Anh thì biết cái gì? A cũng không phải là anh ấy? Giáo sư Tiếu, anh nói đúng không?"

Hiển nhiên Tiếu Già đang suy nghĩ gì đó, hơi sững sờ, anh ta nói: "Già Lam nghĩ gì tôi không biết, tôi chỉ biết, nếu thật sự thích một người, cho dù là chướng ngại gì đều không phải là chướng ngại, mà là đẩy mạnh động lực hai người phát triển tình cảm."

Diệp Phạm Âm: "Giáo sư Tiếu! Anh làm sao vậy? Lúc trước anh không phải nói vậy nha? Lúc trước không phải anh nói, thích một người thì phải cố gắng đuổi theo sao?"

Tiếu Già: "Đúng vậy, nhưng thực tế thường thường tàn khốc hơn."

Rõ ràng mọi người đều không đồng ý Diệp Phạm Âm dây dưa với Già Lam, bởi vì vị hòa thượng kia... thật sự rất có cảm giác xa cách. Đứng ở ngoài cửa chờ xem dường như cách xa một thế giới vậy.

Kiều San cũng nói: "Xin lỗi cô Diệp, có một vài mối tôi không làm, đặc biệt là kiểu người như cô vậy."

Diệp Phạm Âm buồn rười rượi kéo cánh tay Kiều San: "Đừng vậy mà... Chị Kiều, chị vẫn chưa nói chuyện với anh ấy mà, lỡ như trong lòng anh ấy có tôi thì sao?"

Kiều San: "Ba người chúng tôi ở đây trước kia đều chưa nhìn thấy Già Lam, nhưng vừa rồi nhìn thấy anh ta đọc kinh, mọi người đều không hẹn mà cùng hiểu rõ. Bản thân anh ta thành kính tín ngưỡng, đã vượt quá tưởng tượng của chúng ta, mặc dù tôi không tin Phật, nhưng tôi tôn trọng tín ngưỡng của anh ta."

Tiếu Già cũng nói: "Theo như Kiều San nói, trước đó tôi cũng cho là cậu ấy có thể thật sự thích cô, làm như vậy có thể là trong lòng có nổi khổ tâm nào đó. Vừa rồi thấy cậu ta đọc kinh, đột nhiên hiểu ra tại sao nhiều người đi qua mười vạn núi lớn đến đây hành hương, có thể tín ngưỡng của bọn họ đã vượt qua phạm vi người thường nhận thức, vô cùng mênh mông, đã không còn là thứ có thể bị tình ái ràng buộc rồi."

Diệp Phạm Âm cúi gằm đầu, buông thỏng bờ vai nói: "Nhưng tôi đã quen được Già Lam chăm sóc, tôi cảm thấy... đời này tôi không thể không có anh ấy."

Kiều San nói: "Thật ra cô có nghĩ tới, tình cảm của cô và Già Lam chỉ là tình cảm của người thân mà là không phải của người yêu không?"

Diệp Phạm Âm bất lực buông lỏng: "Nhưng đối với tôi, trừ anh ấy và giáo sư Tiếu ra, tôi không thích ở cùng chung một chỗ với bất kỳ người đàn ông nào..."

Kiều San giương mắt nhìn Tiếu Già: "Ồ... Vậy cô có thể thử qua lại với giáo sư Tiếu thử xem nha."

Chủ đề đột nhiên kéo đến trên người Tiếu Già, anh ta bất chợt... đỏ mặt.

Diệp Phạm Âm lắc đầu: "Ôi, trời muốn hủy diệt tình yêu của tôi, bà mai kim bài cũng không làm mai cho tôi, tức chết tôi rồi!"

*

Giữa trưa ăn cơm xong, Kiều San không có chuyện gì làm mang theo con chó và Tả Dịch đi dạo trong chùa.

Chùa Thủy Linh có mấy trăm năm lịch sử, cũng là thắng cảnh du lịch. Bên ngoài chùa có một cây Bồ Đề, phía trên treo đầy dây đỏ du khách  viết nguyện vọng. Kiều San ngửa đầu nhìn dây đỏ trên đỉnh đầu, đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn viết một nguyện vọng treo lên.

Cô tới lấy hai mảnh lụa đỏ, một mảnh cho mình, một mảnh đưa cho Tả Dịch. Cô viết xong nguyện vọng, nhìn lại, cảm thấy không có vấn đề mới thoả mãn.

Tả Dịch liếc nhìn nguyện vọng của cô.

... Hi vọng Tiếu Già và cô Diệp có phát triển.

"Hai người bọn họ sẽ phát triển cái gì?" Tả Dịch nghi hoặc.

Kiều San nói: "Em nói anh nghe, em làm bà mai nhiều năm rồi, ai và ai có triển vọng, liếc một cái là nhìn ra ngay. Cô Diệp và Già Lam giống như người thân hơn, tình cảm của bọn họ có yếu mến nhưng tuyệt đối không phải là tình yêu. Em mơ hồ cảm thấy, cô ấy và Tiếu Già giống như... có chút đùa giỡn, có thể hai người sẽ có phát triển?"

Tả Dịch hỏi cô: "Vậy em quyết định tác hợp cho bọn họ?"

Kiều San lắc đầu: "Không được, mối của Tiếu Già em không thích hợp để làm, tùy duyên đi, anh viết nguyện vọng gì vậy?"

Tả Dịch: "Nhìn sẽ không có linh nghiệm, đừng xem tốt hơn."

Kiều San hừ một tiếng: "Thật sao, anh thật sự tin cái này."

Tả Dịch: "Tin, hiện ra trước mặt, câu ghi trên lụa đỏ, chính là tín ngưỡng của anh."

Cây Bồ Đề rất cao, Kiều San lùn, thử bò lên mấy lần... cuối cùng lấy thất bại làm cái kết.

Tha nắm chặt lụa đỏ trong tay, xoay người cầu trợ Tả Dịch: "Tả keo kiệt, anh có thể... để em đạp lên vai anh không? Hoặc là anh đẩy em lên?"

Cô vừa mới dứt lời, Tả Dịch đã đi qua, ngồi xổm người xuống ở trước mặt nàng, chỉ chỉ lên vai mình: "Dùng đi."

Kiều San vịn cây giẫm lên vai anh, mượn chiều cao vượt trội của người đàn ông, cô thành công leo lên cây, treo dây lụa của mình lên. Cô hỏi Tả Dịch ở dưới cây: "Có muốn em treo giúp anh không?"

Tả Dịch ừ một tiếng, đưa lụa đỏ trong tay cho cô.

Lúc giúp anh treo lụa đỏ, Kiều San không nhịn được tò mò, lặng lẽ nhìn thoáng qua.

"Hy vọng có thể cho Kiều San cảm giác an toàn."

Nguyện vọng trên hồng trù của anh lại là cô? Nhớ lại lời anh vừa nói, như vậy... cô là tín ngưỡng của anh?

Trái tim nhảy loạn thình thịch thình thịch.

Hai má nóng hổi, yết hầu như có lửa thiêu đốt. Cô bò xuống dưới, giẫm lên tảng đá nhảy xuống, suýt chút nữa té ngã, vô thức nắm chặt tay Tả Dịch.

Tay của người đàn ông ấm áp dày rộng, càng nắm càng chặt hơn.

Giống như... Không muốn buông ra.

Vì vậy hai người cứ ngầm hiểu lẫn nhau nắm tay trở về phòng, tới cửa vẫn không cam lòng tách ra. Kiều San xấu hổ nhìn sang nơi khác, ánh mắt lấp lánh nói: "Vậy... Em về phòng trước."

Quay người chuẩn bị đi, Tả Dịch lại kéo cô lại, nhỏ giọng gọi cô: "Kiều San."

"Hả?" Cô ngẩng đầu nhìn anh.

Yết hầu của Tả Dịch lăn một vòng, không nói chuyện, cũng không biết nói cái gì, cứ nghiêm túc nhìn vào cô.

Hai người giống nhau bị định thân, không hề nhúc nhích nhìn đối phương, ngạc nhiên là không hề có chút ngượng ngùng. Kiều San đột nhiên nở nụ cười: "Trên mặt em có hoa sao?"

"Không có."

"Vậy anh nhìn ưm..."

Tả Dịch cúi người hôn cô, nhẹ nhàng liếm môi cô, lướt qua rồi dừng lại:

"Anh không thích hoa."

Giọng anh trầm lắng như lá cây rơi xuống đất, xào xạt, rất thoải mái... Anh khựng lại: "Rất thích em."

Khuôn mặt Kiều San đỏ bừng, cô bưng mặt không biết nói cái gì cho phải, trái tim nhảy thình thịch dữ dội, gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

"Kiều San, anh không tin Phật, không tin đạo. Lúc nhỏ tín ngưỡng khoa học, bắt đầu hiểu chuyện tín ngưỡng bản thân." giọng điệu của anh nghiêm túc mà kiên định: "Hiện tại anh không còn độc thân, tín ngưỡng là em."


Người gởi:  Nana Trang [ 18.01.2017, 10:18 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

Chương 35: Ở chung (01)

"Kiều San, anh không tin Phật, không tin đạo. Lúc nhỏ tín ngưỡng khoa học, bắt đầu hiểu chuyện tín ngưỡng bản thân." giọng điệu của anh nghiêm túc mà kiên định: "Hiện tại anh không còn độc thân, tín ngưỡng là em."

Anh thổ lộ với cô như vậy.

Kiều San trợn tròn hai mắt nhìn anh, gần như quên mất phải hít thở. Nếu như không phải Đô Đô ngoắt ngoắt cái đuôi đụng vào chân cô, cô thật sự cho rằng mình đang... nằm mơ.

"Đừng thử, làm một đôi tình nhân chân chính, được không?" Giọng của anh vẫn rất thấp như cũ, trưng cầu ý kiến của cô?

Được không?

Một tiếng này đánh vào trái tim cô.

"Được..." Cô gật đầu. Dường như lúc này nói chuyện không phải là mình, mà là một người khác.

Nhận được câu trả lời của cô, Tả Dịch cúi người, cắn môi cô lần nữa.

Cảm giác tê dại chạy tháo loạn khắp nơi trong thân thể. Cô không tự chủ được, nghênh hợp nụ hôn của anh, mở miệng để đầu lưỡi của anh chui vào.

Cảm giác hạnh phúc ngọt ngào nhộn nhạo trong lòng, trước sau không tìm được điểm dừng chân. Đợi đến khi vào phòng, cô đóng cửa lại bò lên giường, ôm chăn mỏng lăn một vòng mới thoát ra khỏi niềm vui hành phúc to lớn.

Mặt đỏ tim đập loạn xạ, máu nóng tuôn động.

Ngọt, thật sự ngọt, thì ra thích một người là như vậy? Cô gật gù đắc ý, muốn để bản thân bình tĩnh, bình tĩnh, nhưng không thể bình tĩnh được...

Cô lấy điện thoại mở blog ra, muốn nói cho đám fan của cô biết, bà mai kim bài đã thoát khỏi cô đơn rồi!

Cô không nhịn được nói cho tất cả mọi người tin tức này.

"Còn nhớ rõ khách hàng độc đáo tôi châm chọc lần trước không?"

Fan đều ào ào bình luận lại:

Hôm nay gả sao: Sao vậy sao vậy? Lại làm chuyện độc đáo không bằng cầm thú nào với cô sao?"

Tịch mịch một bụi cỏ: 0.0

Kiều San trả lời Tịch mịch một bụi cỏ: Cô phân tích rất đúng, anh ấy thổ lộ với tôi.

Tịch mịch một bụi cỏ: !! Trời ạ! Không ngờ tôi đã đoán đúng! Hai người qua lại với nhau sao?

Vì vậy, bên dưới fan ào ào bình luận.

"Ngao~ bà mai tự làm mai cho mình hả? Mơ mộng một vạn chữ khách hàng bá đạo bò lên tôi..."

"Hả hả, bà mai lập gia đình rồi sao?"

"Sau này bà mai nhỏ kết hôn rồi có còn làm mai không? Blog còn chia sẻ công lược thoát khỏi cô đơn không?"

dle: Trả lời giúp cô ấy, sau khi kết hôn tôi sẽ không hạn chế tự do công việc của cô ấy, cô ấy muốn làm gì cũng được.

Ứng Thực Hiên Ứng Sênh Nam trả lời dle: Em ấy muốn tán tỉnh tiểu thịt tươi em cũng đồng ý sao?

Sau đó, Kiều San liền nghe thấy người ở phòng bên cạnh gọi điện thoại.

"Anh hai bảo em chuyển lời đến với anh, chuyện của công ty anh ấy đã xử lý xong rồi, bảo anh chuyên tâm theo đuổi chị dâu. Ừm, không cần cảm ơn, anh em nhà mình mà, được, em cúp máy trước."'

"..." Kiều San đột nhiên cảm thấy Tả Dịch rất hư hỏng.

Cô nhớ rõ anh hai trong lời anh hình như rất vội tìm Ứng Sênh Nam. Trong khoảng thời gian này tiếp xúc với Ứng Sênh Nam và Tả Dịch, mặc dù Ứng Sênh Nam là anh cả, nhưng anh ta rất sợ em hai Ứng Khúc Hòa.

Vừa rồi Tả Dịch nói vậy, rõ ràng là đẩy Ứng Sênh Nam vào hố lửa mà.

Hư, anh thật là hư.

Nhưng cô càng lúc càng yêu thích anh thì làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây?

Cô lại lướt blog, bình luận đã quá hai vạn, fan đang bình luận sôi nổi.

Id bạn trai của bà mai nhỏ là "dle"? Người này rất thích ăn nên mới đặt id này nhỉ? Không ngờỨng Sênh Nam biết bạn trai của bà mai nhỏ? Trời ạ! Chúng tôi phát hiện ra điều gì thế này?

Hai năm trước Ứng Sênh Nam dựa vào tài ăn nói hóm hỉnh và giá trị nhan sắc cao nhanh chóng nổi tiếng trên blog, hôm nay đã là danh bác có nghìn fan. Đám con gái thiếu não nhiều không kể xiết, ngày nào cũng la hét muốn gả cho anh ta.

Khi đám con gái phát hiện Ứng Sênh Nam bình luận bài trong blog của Kiều San, đều lục tục chạy vô xem, một tiếng có 5000 người xem blog của Kiều San.

*

Chuyện của Diệp Phạm Âm, Kiều San vô năng vô lực, sáng sớm hôm sau lập tức cùng Tả Dịch lên đường về nhà.

Diệp Phạm Âm và Tiếu Già tiễn bọn họ xuống núi, lúc lên xe Diệp Phạm Âm đột nhiên ôm lấy eo Kiều San: "Bà mai nhỏcứ đi như vậy... Chị cứ đi như vậy, chị vẫn chưa làm mai cho tôi đâu, đừng đi mà, ở lại chơi thêm mấy ngày nữa đi."

Kiều San vô cùng bất đắc dĩ: "Cô có thể đi theo Tiếu Già lên Cẩm Dương chơi."

Diệp Phạm Âm buông cô ra, lại ngồi xổm xuống ôm chặt Đô Đô vào trong ngực, bóp nhẹ mấy cái: "Haiz... Đô Đô gặp lại sau, sau này tao sẽ ghi mày vào trong tiểu thuyết, để mày làm một con chó thần uy vũ bất phàm, thế nào?"

"Gâu gâu!"

Kiều San vẫn chưa cố định nơi ởở Cẩm Dương, bình thường cùng Đô Đô ở lại phòng làm việc, chưa bao giờ tự mình xuống bếp.

Tả Dịch đưa cô trở lại công ty, hỏi cô: "Em có muốn chuyển đến ở chung với anh không?"

"Hả? Ở chung? Kiều San chớp chớp mắt: "Có phải tiến triển nhanh quá không?"

Tả Dịch liếc nhìn trên lầu, lại xem xung quanh: "Ở ký túc xá thoải mái sao? Chuyển đến ở chung với anh có thể có cơm ăn thường xuyên. Chung quanh đây cũng không xanh hoá, em dắt chó đi dạo cũng thuận tiện?"

Vừa nghe thấy chữ "chó", Đô Đô tưởng đang gọi nó, nhìn sang, bu lại trong lòng Tả Dịch.

Kiều San vẫn chần chừ bất định, Tả Dịch lại nói: "Vừa vặn anh còn một phòng khách."

"Vậy thì... chuyển qua?" Trong giọng nói của cô có mang theo nghi ngờ, vẫn có chút do dự.

Tả Dịch khởi động xe, lái xe chạy đi: "Ừ, chuyển qua đi, nói làm liền."

"Anh chờ chút, để em đi lên lấy đồ rửa mặt và quần áo thay đã."

"Không cần, tới chỗ anh thì muốn cái gì cũng có."

Phòng khách trong nhà Tả Dịch không có giường, tối nay đặt mua là không thể nào, vậy tối nay ngủở đâu?

Tả Dịch hỏi cô thích màu gì?

Tha suy nghĩ một chút: "Màu vàng nhạt, màu này ấm áp."

Vì vậy đợi cô rửa mặt xong đi ra, vỏ chăn ga giường đã được đổi thành vàng nhạt. Nhìn thấy màu vỏ chăn ấm áp và giường mềm mại, cảm giác mệt mỏi xông lên, cô không nhịn được nhào qua lăn lên giường.

Tả Dịch giữ chặt cô, hỏi: "Tối nay em ngủ cùng với anh? Có ý kiến gì không?"

Cô quay lưng lại, mặt đỏ bừng, ngoài miệng lại ra vẻ tùy tiện: "Ai nha, cũng không phải lần đầu tiên ngủ chung một giường, được rồi, ngủ thôi, chúc ngủ ngon."

Cô cuộn chăn nghiêng người, hít sâu một hơi, nhắm mắt, ngủ...

Vừa mới nhắm mắt lại, Tả Dịch cúi người hôn một cái lên lỗ tai cô. Giọng nói trầm trầm xen lẫn khí nóng tràn vào lỗ tai: "Ngủ ngon."

Kiều San rất nhanh chìm vào giấc ngủ, để tay ở bên ngoài.

Tả Dịch nhìn cô, nhẹ nhàng đan xen vào năm ngón tay của cô, lấy điện ra chụp một tấm hình, post lên tường: "Ngủ như vậy có an tâm chút nào không?"

Giản Thời Chương bình luận: Có ghê tởm không?

Tả Dịch trả lời Giản Thời Chương: Anh có vợ rồi, không ngờ còn cảm thấy chán ghét?

Giản Thời Chương trả lời Tả Dịch: "[icon rơi lệ] [icon rơi lệ] vợ của tôi không cho tôi lên giường, cũng không cho nắm tay...

Tả Dịch trả lời Giản Thời Chương:...

Ứng Sênh Nam bình luận: "Đầu đất, tối nay vượt qua cầm thú luôn sao?

Tả Dịch trả lời Ứng Sênh Nam: Anh là một bọc nước đục.

Ứng Khúc Hòa bình luận: Em vui đùa hay là nghiêm túc?

Tả Dịch trả lời Ứng Khúc Hòa: Nghiêm túc.

Ứng Khúc Hòa trả lời Tả Dịch: Ồ, biết rồi, ngày mai anh sẽ tới tìm em.

*

Ngày hôm sau Kiều San tỉnh lại đã là mười một giờ trưa, Tả Dịch đến công ty từ sớm. Bữa sáng đặt ở trên bàn, dưới ly sữa tươi có đè một tờ giấy.

... "Ngoài tiểu khu có một nhà hàng, buổi trưa có thể đi ra ngoài ăn, buổi tối anh về làm cơm cho em ăn [hình vẽ tay chữ V]

Kiều San vuốt vuốt đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, đến phòng bếp hâm đồ ăn lại. Bưng đồ trở lại phòng ăn, ly sữa vẫn chưa vô bụng liền bị tiếng chuông cửa cắt ngang.

Đã trở lại?

Cô không chải đầu, mặc đồ ngủ mang đôi dép lê đi mở cửa.

Vừa mở cửa liền sửng sốt.

Đứng ngoài cửa là một anh chàng đẹp trai mặc đồ tây trang, một tay đút trong túi quần, một tay cầm điện thoại di động, đang cúi đầu bấm chữ trả lời tin tức. Vóc dáng người đàn ông không kém Tả Dịch mấy, thuộc loại chân dài.

Người đàn ông ngước mắt nhìn cô, còn chưa nói lời nào, cô đã cảm nhận được một áp lực không sao giải thích được.

Cô sửng sốt một hồi, nghi ngờ: "Anh... Tìm Tả Dịch?"

"Ừ." Hầu kết của người đàn ông nhấp nhô, trầm thấp đáp một tiếng, liếc cô một cái, trực tiếp đi vào trong.

Lần đầu tiên Kiều San thấy người không mời tự vào, vội vàng gọi anh lại: "Này anh, Tả Dịch không ở nhà, anh có thể đến công ty tìm anh ấy."

Người đàn ông đi tới phòng ăn thì dừng lại, quét mắt nhìn thức ăn trên bàn, nhíu mày.

Rút tay trong túi quần ra, có chút bực bội, ngón trỏ thon dài gõ trên bàn hai cái, quay đầu hỏi cô: "Đồ ăn này là cô làm?"

Ngón tay của anh ta thẳng mà dài, rất đẹp. Kiều San không phải là người thích tay, nhưng liếc nhìn tay anh ra một chút không ngờ lại không nhịn được nhìn thêm mấy lần.

Tay đẹp* quá...

Không, nếu hình dung cho đàn ông, hẳn là... tay rất đẹp**.

(đẹp ở * là trong đẹp dành cho phái nữ, còn ** là đẹp dành cho phái nam)

Kiều San chậm chạm gật đầu: "Không... Không đúng, xin hỏi có vấn đề gì không?"

Nghe vậy, lông mày người đàn ông lập tức giãn ra. Anh giơ cổ tay lên, lộ ra đồng hồ tinh xảo trên xương cổ tay, nhìn đồng hồ nói: "Ừ, đến giờ cơm trưa, thuận tiện làm cơm trưa đi."

Kiều San quýnh lên. Đúng lý hợp tình xông vào nhà người ta, lại còn mặt dạn mày dày để chủ nhà nấu cơm? Cô rốt cục không nhịn được nữa nói: "Thưa anh, rốt cuộc anh là ai? Tôi nói Tả Dịch không có ở nhà, anh lại không mời tự vào? Nếu anh không rời đi tôi sẽ báo cảnh sát đấy."

"Ồ, quên tự giới thiệu." Người đàn ông nâng tay sửa sang lại caravat, ho nhẹ một tiếng: "Ứng Khúc Hòa, anh hai của Tả Dịch, hiện tại, thuận tiện đi làm cơm không?"

Không biết tại sao, cô không nhịn được mà run rẩy... hai chân.

Thấy cô sửng sốt, Ứng Khúc Hòa nhíu mày: "Sao, có vấn đề à?"

Kiều San cũng không biết nói gì: "Không... không có vấn đề... Tôi sẽ đi nấu cơm ngay." Nhưng vấn đề là cô ngoại trừ nấu sủi cảo đông lạnh cơm rang trứng ra thì không biết nấu gì cả...

Làm sao bây giờ?

Đầu óc cô thần tốc vận hành, là nấu sủi cảo đông lạnh hay làm cơm chiên?

Cô rề rà chậm chạp đi tới trước cửa phòng bếp, lại bị người đàn ông sau lưng gọi lại.

"Tôi nói, cô có thể thay quần áo rồi vào phòng bếp khong?"

Kiều San không cần quay đầu lại cũng có thể tưởng tượng ra lông mày của người đàn ông nhíu chặt lại, vẻ mặt ghét bỏ...

Cô ồ một tiếng, xoay người đi ra khỏi phòng bếp.

Lúc đi ngang qua cái gương, cô nhìn thấy người đàn ông bất lực lắc đầu.

Trang 14/20 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/