Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn

 
Có bài mới 08.12.2016, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 3152 lần
Điểm: 31.93
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.2

Chu Tử Tần hỏi: "Sùng Cổ nhìn gì thế?"

"Tích Thúy... Tôi thoáng thấy bóng một cô gái trước cửa tiệm nhang đèn, trông rất giống Tích Thúy!" Cô đáp khẽ.

"Hả? Không phải chứ?" Chu Tử Tần kiễng chân nhìn quanh bốn phía, cuối cùng cũng phải tiu nghỉu bỏ cuộc: "Không thấy, chắc Sùng Cổ nhìn lầm rồi."

"Chắc thế..." Cô buồn rầu đáp.

Dù sao Tích Thúy vẫn là phạm nhân bị truy nã, sao dám về kinh?

Thấy trời đã chập choạng, Chu Tử Tần đưa cô về phường Vĩnh Gia. Còn chưa đến phủ Quỳ, tuyết đã rơi lắc rắc. Thấy đường vắng, hai người càng giục ngựa phi nhanh, chạy đến trước cổng phủ.

Cô chưa kịp xuống ngựa thì người hầu trước cổng đã hối hả chạy xuống thềm, giậm chân than: "Ôi chao, Hoàng tiểu thư, cuối cùng cô cũng về rồi!" Kẻ chạy đến là Lư Vân Trung, tiểu hoạn quan trong phủ, xưa nay quen thói ồn ào, liến thoắng luôn miệng, "Vương gia trong cung nhắn ra rằng, hôm nay phải dự yến ở cung Đại Minh. Năm ngoái trong cung bận bịu nhiều việc, đến nỗi Chiêu vương uống say ngủ thiếp đi ở cửa cung, sáng ra mới có người phát hiện, trở về bèn đổ bệnh liệt giường! Năm nay trời còn đổ tuyết nên trong cung ban chiếu, các phủ đều phải cử người vào cung hầu hạ, kẻo lúc các vương uống say, lại xảy ra chuyện như năm ngoái!"

Hoàng Tử Hà xuống ngựa, chạy vào dưới hiên phủi tuyết: "Gia bảo tôi vào cung hầu hạ ư?"

"Đúng thế, cô mau thay sang y phục hoạn quan trước đây đi... À phải, có áo lông mới may xong hôm trước, gia bảo để cô mặc đấy." Nói rồi, Lư Vân Trung dúi ngay bộ quần áo vào tay cô.

Hoàng Tử Hà cười khổ não, tiễn Chu Tử Tần về rồi thay quần áo khoác áo lông, xong xuôi đã thấy xe ngựa đậu trước cửa. Lư Vân Trung vừa giục vừa đẩy cô lên xe.

Hoàng Tử Hà nhìn trời lần lữa: "Hẵng còn sớm mà, chắc tiệc tối vừa bắt đầu thôi, tôi thấy chưa đến nửa đêm thì chưa xong đâu."

"Vậy cũng vẫn phải mau mau vào cung, lỡ gia cần người hầu hạ thì sao?"

Đã vậy, cô đành dầm sương đội tuyết đến cung Đại Minh. May sao phường Vĩnh Gia cách cung Đại Minh không xa, xe ngựa chạy chưa bao lâu đã trông thấy tường cung cao ngất.

Như hoàng đế đã nói, tiệc tối nay được bày tại gác Tê Phượng, còn nhã nhạc biểu diễn trên gác Tường Loan cạnh đó. Hoàng Tử Hà xuống xe trước cửa Vọng Tiên, thấy tuyết đã ngừng rơi. Cô mừng thầm, vội theo hoạn quan cầm đèn lồng đỏ, băng qua kênh Long Thủ, vào cửa Chiêu Huấn, qua sảnh Đông Triều, đi dọc theo hành lang Long Vĩ dài dằng dặc, từng bước lên gác Tê Phượng cao đến năm trượng.

Điện Hàm Nguyên nguy nga tráng lệ nằm chính giữa. Hai bên Đông Tây đặt gác Tê Phượng, Tường Loan như loan phượng khép cánh bao bọc lấy triều đường. Qua tu sửa, cả cung điện lẫn hai tòa gác đều vô cùng xa hoa lộng lẫy, sáng rực ánh đèn, tưởng như tiên cảnh.

Hoàng Tử Hà cởi áo lông ra, vào bằng cửa ngách, thấy Quỳ vương ngồi ngay bên dưới hoàng đế, bèn nép tường lặng lẽ đi đến. Mọi người trong điện đang mải xem ca múa bên gác Tường Loan, không ai để ý, cô khẽ khàng ngồi xuống sau lưng Lý Thư Bạch, y ngoái lại nhìn rồi nhíu mày hỏi khẽ: "Chẳng phải đã dặn mặc thêm áo rồi ư?"

Cô đón lấy bình rượu từ tay cung nữ, quỳ bên cạnh rót rượu cho y, đáp nhỏ: "Mặc rồi mà, vừa nãy vào đây nóng bức nên cởi ra thôi."

Y cầm ly rượu, thản nhiên chạm tay vào mu bàn tay cô, thấy không quá lạnh mới hài lòng gật đầu.

Hoàng Tử Hà đứng dậy lùi ra sau lưng y, cùng xem ca vũ.

Từ gác Tê Phượng nhìn sang, gác Tường Loan, cách chừng trăm bước đèn đuốc sáng choang, mái ngói cong vút, tiếng ca văng vẳng vọng lại, uyển chuyển du dương, êm ái vừa độ. Bên trong phải thắp đến cả ngàn ngọn đèn nến, soi sáng những đồ trang trí và châu báu khảm trên tường. Tất cả chấn song trên gác đều được dỡ bỏ, giữa cung vàng điện ngọc, tiên nhạc du dương, cả trăm vũ cơ cùng múa giữa căn gác thông thống, như gió xuân Trường An giục mẫu đơn nở rộ, lộng lẫy chói mắt, rõ vẻ thịnh thế phồn hoa.

Hoàng Tử Hà thong thả thưởng thức, cảm thấy tuy bày ra đủ vành đủ vẻ, song lại không đẹp mắt bằng điệu Nghê Thường Vũ Y do Lan Đại dựng. Cô đưa mắt nhìn quanh một vòng, dưới hoàng đế là Quỳ vương, đối diện bên kia là Ngạc vương Lý Nhuận và Chiêu vương Lý Nhuế, cũng đang ngoảnh nhìn ra ngoài.

Ánh mắt cô dừng lại ở Lý Nhuận, thoáng ngạc nhiên. Quỳ vương, Ngạc vương và Chiêu vương cùng mặc áo gấm tím, song dưới ánh đèn, màu áo Ngạc vương lại có vẻ tối hơn những người khác.

Cô lại đưa mắt nhìn sang Chiêu vương Lý Nhuế, mới phát hiện ra Lý Nhuế mặc áo đơn bằng sa trắng, còn Lý Nhuận mặc áo đơn đen, chỉ lộ ra cổ và tay áo, khiến màu tím càng tối hơn, ngay nốt ruồi son ở mi tâm cũng nhạt hẳn đi.

Cuối cùng ánh mắt cô dừng ở Lý Thư Bạch, thấy y cũng mặc áo đơn sa trắng. Cùng một cách ăn mặc, khoác lên mình y lại như tuyết đầu mùa soi ráng chiều, khắp đại sảnh người đông như mây, song chẳng ai bì được. Bất giác, khóe môi cô lộ nụ cười, rời mắt nhìn sáng các ca kỹ đằng trước. Tuyết đã tạnh hẳn, màn múa cũng đến đoạn cuối cùng, tiêu dồn đàn gấp, vạt váy đồng loạt tung bay, đến nỗi ánh nến trong gác dường như cũng chập chờn lay động theo, tim nến lệch hắn sang một phía.

Trong tiếng phách dồn dập, ca múa cũng dừng lại. Vũ cơ giáo phường yêu kiều vái chào, rồi đèn nền trong gác Tường Loan lần lượt tắt phụt từng ngọn, trong ánh sáng lờ mờ còn lại, các vũ cơ, ca nữ, ban nhạc nối nhau lui ra, cuối cùng, chỉ còn hai ba ngọn đèn lồng treo dưới mái hiên.

Cửa sổ trên gác Tê Phượng cũng lần lượt khép lại, chẳng bao lâu sau, trong gác đã ấm áp như mùa xuân nhờ hơi nóng từ đèn và lò xông. Hơi ấm và men rượu khiến các hoàng thân quốc thích và quan lại trong triều hòa hứng hẳn, đua nhau nâng ly chúc thọ hoàng đế, trên dưới thuận hòa, quân thần vui vẻ.

Hoàng Tử Hà đứng sau Lý Thư Bạch, bàng quan nhìn tất cả. Tuy chưa ăn tối, song chiều nay đi với Chu Tử Tần đã uống trà dùng điểm tâm đến ba lần nên cô không hề thấy đói, chỉ mong tiệc mau tan để về cho chóng. Nhìn lướt qua mọi người trong sảnh, sau ba tuần rượu, hầu như đều đã ngà ngà, chỉ riêng Ngạc vương Lý Nhuận thẫn thờ ngơ ngẩc, đang chuốc chén thù tạc lại ngây ra, có vẻ không bình thường.

Lý Thư Bạch cũng nhận thấy, bèn giơ chén hướng về phía y. Lý Nhuận giơ chén lên đáp lễ, ánh mắt đờ đẫn, uống hớp rượu cũng có vẻ khó nhọc.

Giữa sảnh đường huyên náo, Hoàng Tử Hà loáng thoáng nghe thấy tiếng gõ báo giờ từ bên ngoài vọng vào. Lý Nhuận cạn ly rượu trên tay, rồi đứng dậy thong thả bước ra ngoài.

Người hầu phủ Ngạc đứng phía sau Lý Nhuận, hối hả bước lên định đi theo, song y giơ tay ngăn lại, một mình bước ra cửa. Hoàng Tử Hà đoán y đi thay áo, nên cũn bỏ qua, dồn chú ý vào Lý Thư Bạch.

Tửu lượng Quỳ vương rất khá, trừ hoàng đế ra, y là người uống nhiều nhất, vậy mà vẫn bình thản như thường. Ngài ngự ngồi trên đã ngà ngà, mí mắt nặng trịch, song vẫn hồ hởi vẫy Lý Thư Bạch lại hỏi chuyện: "Tứ đệ, nghe nói đệ lo liệu xong việc bảy mươi hai tòa tháp rồi ư?"

"Thưa vâng, hôm qua đã bàn bạc đâu vào đấy cả rồi, phú thương các châu huyện tranh nhau giành suất xây tháp rước cốt Phật, đấu giá ở bộ Công rất náo nhiệt."

"Tốt lắm, triều đình đúng là không thể thiếu nhân tài như Tứ đệ!'' Hoàng đế vỗ vỗ cánh tay y tán thưởng, rồi lại sầm mặt tiếp: "Nhưng đệ có nghĩ bảy mươi hai tòa tháp này cũng là bảy mươi hai phần công đức vô lượng, giờ đệ làm vậy chẳng phải là trẫm mất phần công đức, mà đám thương nhân xây tháp kia lại được công đức sao? Là trẫm muốn rước cốt Phật vào kinh, sao công đức lại chia cho chúng được?"

"Bệ hạ say rồi." Lý Thư Bạch bình thản đáp, "Thiên hạ là thiên hạ của bệ hạ, cốt Phật rước về cùng đặt tại Phật đường trong cung để bệ hạ lễ bái ngày ngày. Bệ hạ ban ơn mưa móc đến muôn dân, công đức của người thiên hạ cũng là công đức của bệ hạ, dù khó tránh vài ba hạt cát lọi qua kẽ tay nhưng tháp Phật của triều đình cũng là do muôn dân góp cát đắp thành, cớ gì còn phân biệt công đức của ai nữa?"

Hoàng đế nghe vậy mới gật đầu, ngẫm nghĩ lời y tâu, nét mặt dần tươi lên: "Tứ đệ nói phải lắm, thiên hạ này là của trẫm, muôn dân chẳng qua như con sâu cái kiến dốc sức cho trẫm mà thôi, cần gì nhăc đến..."

Chưa nói dứt câu, chợt nghe tiếng thét từ bên ngoài vọng vào.

Người trong gác Tê Phượng sững ra, còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì đã thấy bên ngoài náo loạn cả lên, có người hét lớn: "Ngạc vương gia!"

Người khác lại gọi ẫm ĩ: "Mau, mau đến cứu với!"

Một người cuống quýt chạy vào điện, quỳ sụp trước mặt ngài ngự hốt hoảng tâu: "Bẩm bệ hạ, Ngạc vương gia... ở gác Tường Loan..."

Lý Thư Bạch thấy hoàng đế vẫn đang nửa mơ nửa tỉnh, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, bèn nói: "Để thần đệ ra xem."

Nói rồi, y đứng dậy rảo bước đi ra.

Hoàng Tử Hà vội vã đi theo, lúc cô ra đến cửa đã thấy Lý Thư Bạch đứng trước lan can nhìn sang gác Tường Loan đối diện.

Bất chấp gió rét, các hoạn quan và thị vệ đã cho mở toang cửa sổ gác Tê Phượng. Mọi người đều thấy rõ, Ngạc vương Lý Nhuận đang đứng trước lan can phía bên kia gác Tường Loan. Gió bấc lồng lộng thổi tung hoa tuyết, lốm đốm thấm vào tà áo tím, đậu cả lên tóc y.

Cách hơn trăm bước, chỉ thấy gương mặt y tái nhợt, khó mà trông rõ nốt ruồi son giữa đôi lông mày, nhưng nhìn mặt mũi dáng dấp rõ ràng là Ngạc vương Lý Nhuận. Chẳng biết y lên gác Tường Loan tự lúc nào, đứng lặng giữa gió tuyết.

Mọi người lên gác Tê Phượng nhốn nháo cả lên, có người gọi lớn: "Ngạc vương điện hạ, không được đâu!" "Điện hạ say rồi, phải hết sức cẩn trọng!" Song Lý Nhuận dường như không hề lọt tai những lời này, thản nhiên nhìn sang đám đông hỗn loạn bên này.

Lý Thư Bạch quay lại, thấy Vương Uẩn đứng ngay bên cạnh bèn hỏi: "Bên gác Tường Loan còn ai không?"

Vương Uẩn nhíu mày: "Không có, sau khi đoàn ca múa lui xuống, tất cả đều dồn sang bên này, chẳng ai ở bên ấy cả."

Lý Thư Bạch cau mày: "Cả tòa lầu gác rộng như thế, sao lại không có ai canh giữ?"

"Đa phần hộ vệ đều ở dưới, chỉ có mấy chục người lên, mà thánh thượng và các trọng thần đều ở bên này, nên mọi người tập trung cả sang đây, không ai để ý đến căn gác không bên kia." Nói rồi, y liếc Hoàng Tử Hà, vẻ phức tạp, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Hoàng Tử Hà hơi ngượng ngịu, đương chẳng biết làm sao mới phải thì Lý Nhuận bên kia đã thét lên: "Không ai được qua đây! Các người tiến thêm một bước nữa, bản vương sẽ nhảy xuống đấy!" Các hộ vệ đang hối hả chạy sang đành dừng lại.

Lý Nhuận đứng trên lan can phía bên kia gác Tường Loan, giơ tay chỉ thẳng vào Lý Thư Bạch, giọng hơi run, song hết sức rành rọt: "Tứ ca... Không! Quỳ vương Lý Tư, ngươi trăm phương nghìn cách náo loạn triều cương, hôm nay Lý Nhuận ta chết đi là vì bị ngươi bức ép, dồn vào đường cùng!"

Nghe Lý Nhuận cao giọng mắng nhiếc, Lý Thư Bạch đứng lặng giữa gió đêm, nhìn không chớp.

Gió thổi tung hoa tuyết bám vào tóc vào da y lạnh buốt như kim châm rồi tan ra, theo hơi lạnh thấu xương ngấm vào cơ thể, khiến y không cách nào động đậy.

Những lời Lý Nhuận thốt ra khiến mọi người nhớ ngay đến tin đồn trong kinh thành. Tất cả đổ dồn mắt vào Lý Thư Bạch.

Hoàng Tử Hà nhìn rõ sắc mặt thoắt tái đi cùng nỗi căm hờn tuyệt vọng bùng lên trong mắt y. Lòng cô bất giác thắt lại, hơi lạnh lan khắp lồng ngực.

Thực không ngờ, đòn trí mạng lại đến từ Ngạc vương Lý Nhuận.

Ngạc vương Lý Nhuận, vị vương gia trẻ tuổi ôn hòa tươi tắn hay lơ đãng, Thất đệ thân thiết với Lý Thư Bạch nhất, mấy ngày trước còn nhờ bọn họ điều tra sự thật về việc mẹ mình bị hại.

Lý Thư Bạch đứng ngoài gác Tê Phượng, nhìn Lý Nhuận ở bên kia gác Tường Loan, giọng vẫn bình thản, song hơi thở hơi gấp: "Thất đệ, Tứ ca không rõ ngày thường có chỗ nào mạo phạm, để đệ nghi ngờ như vậy. Đệ cứ xuống đây đã, ta sẽ từ từ giải thích với đệ."

"Giải thích ư? Ha ha ha ha..." Lý Nhuận ngẩng đầu cười ha hả như điên cuồng, "Ngươi tưởng ta không biết ngươi là hạng người gì sao? Từ sau khi chinh phạt Bàng Huân, ngươi đã hoàn toàn biến thành một con người khác rồi! Ngươi không còn là Quỳ vương Lý Tư nữa, mà là ác quỷ Bàng Huân nhập xác Quỳ vương! Hôm nay nếu ta không chon cái chết, để rơi vào tay ngươi, ắt còn khốn khổ hơn là chết!"

Bàn tay đặt trên lan can của Lý Thư Bạch bất giác siết chặt, gân xanh lờ mờ nổi lên. Y gào lên với Lý Nhuận: "Bất luận ra sao, Thất đệ phải bình tĩnh lại... xuống đi đã!"

"Quỳ vương Lý Tư! Không, ác quỷ Bàng Huân! Hôm nay ta sẽ hiến tế nắm xương tàn này cho Đại Đường! Nếu trời cao có linh, thi thể ta sẽ thăng thiên, có ta, hoàng tộc Lý thị sẽ trường tồn mãi mãi!" Nói đoạn, y rút một xấp giấy trắng trong ngực áo ra, nhìn từ xa chỉ thấy bên trên đầy những dòng chữ đen giống nhau, song không đọc được nội dung.

Lý Nhuận vung tay ném cả xấp giấy lên không trung, gió đêm thốc tới, thổi tung những mảnh giấy bay tan tác, như một cơn bão tuyết.

"Những thứ năm xưa ngươi tặng cho ta, hôm nay ta sẽ đốt hết trước mặt ngươi, để tế ân tình giữa đôi bên!"

Mồi lửa trong tay bùng lên, Lý Nhuận nhìn Lý Thư Bạch lần cuối. Ánh lửa chiếu sáng nụ cười méo mó quái dị của y. Cuối cùng, Lý Nhuận thét lên: "Đại Đường sắp mất, giang sơn nghiêng ngả, triều đình rối loạn, họa từ Quỳ vương!"

Hai chữ "Quỳ vương" vừa ra khỏi miệng, cả người y đã ngả ra sau, gieo mình từ lan can gác Tường Loan xuống, biến mất giữa trời đêm.

Chỉ còn mồi lửa nọ chênh chao rơi xuống sàn rồi cháy bùng lên thành ngọn lửa.

Trên gác Tường Loan, đã chẳng thấy bóng dáng Ngạc vương Lý Nhuận đâu nữa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Bora, Gia Khiêm, Jenny Chau0811, ocsenchay
Có bài mới 13.12.2016, 14:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 3152 lần
Điểm: 31.93
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.3     

Lý Thư Bạch điên cuồng chạy sang.

Vương Uẩn lập tức lệnh cho Ngự Lâm quân xung quanh: "Mau xuống dưới gác Tường Loan!" Chẳng cần y nói tiếp, mọi người cũng hiểu ý, hai gác Tê Phượng, Tường Loan đều đặt trên đài cao đến năm trượng, Ngạc vương nhảy xuống ắt không giữ được mạng, Ngự Lâm quân kéo xuống chỉ có thể nhặt thi thể mà thôi.

Hoàng Tử Hà theo sau Lý Thư Bạch, giẫm lên tuyết mỏng mà chạy. Lý Thư Bạch chạy rất nhanh, vượt qua các binh sĩ phía trước, xông thẳng sang gác Tường Loan.

Ánh lửa bập bùng soi sáng rực cả gác, dưới sàn đổ sẵn dầu hỏa nên thế lửa rất mạnh, ngọn lửa lớn khác thường. Những thứ Lý Thư Bạch tặng Lý Nhuận năm xưa đều đã bị lửa thiêu thành tro bụi, chỉ còn một chuỗi tràng hạt bằng gỗ hoàng đàn Lý Thư Bạch lấy từ chỗ Hải Thanh vương của Hồi Hột tặng lại cho Lý Nhuận, chất gỗ cứng rắn nên chưa cháy hết, sáng rực lên giữa đám lửa.

Hoàng Tử Hà chạy đến gác Tường Loan, thấy Lý Thư Bạch đứng lặng bên đống lửa, bèn bước tới bên lan can ngó xuống, thấy mọi người phía dưới đang hối hả tìm kiếm, bất giác nhíu mày. Ngoái lại thấy Lý Thư Bạch ngỡ ngàng đau đớn, nhìn chằm chằm vào chuỗi tràng bằng gỗ hoàng đàn nọ, cô bước tới bên y, dịu dọng khuyên nhủ: "Xin vương gia bớt đau thương, chuyện này có điều giả trá."

Lý Thư Bạch rất thân với Lý Nhuận, lúc này đột ngột gặp biến cố lớn, dù hằng ngày bình tĩnh quyết đoán cũng không dễ dàng chấp nhận được ngay, nhất thời y ngây ra chẳng biết phải làm gì. Nghe Hoàng Tử Hà nói, y mới rùng mình trong gió lạnh, định thần lại, chậm rãi quay sang nhìn cô.

Hoàng Tử Hà thì thầm: "Bên dưới không có thi thể Ngạc vương."

Hàng mi Lý Thư Bạch rúng động, y quay ngoắt đi, rảo bước đến bên lan can trông xuống dưới.

Bên dưới chỉ thấy một khoảng đất trống, Ngự Lâm quân đang lật từng phiến đá lên sục sạo, nhưng đừng nói là thi thể, đến một giọt máu cũng chẳng thấy.

Hoàng Tử Hà và Lý Thư Bạch nhìn nhau, cả hai đều nhớ đến câu nói của Lý Nhuận trước khi nhảy xuống: Nếu trời cao có linh, thi thể ta sẽ thăng thiên, có ta, hoàng tộc Lý thị sẽ trường tồn mãi mãi!

Theo hành lang Long Vĩ dài dằng dặc đi xuống, trước sau trái phải điện Hàm Nguyên đều là đất bằng rộng rãi, lát đá xanh nguyên khối mài nhẵn. Để làm nổi bật sự nguy nga tráng lệ của cung Đại Minh chỉ có hai hàng đèn đá dọc đường đi, ngoài ra không trang hoàng thêm gì khác.

Nhưng, ngay chính giữa khoảnh đất bằng thênh thang không gì che chắn này, hơn trăm con mắt đã chứng kiến Ngạc vương Lý Nhuận rơi từ trên gác Tường Loan xuống mà không hề đáp đất.

Dường như, y đã tan biến vào không trung, không tăm không tích, như một hạt bụi tiêu tán.

Hoàng Tử Hà theo sau Lý Thư Bạch đi xuống, thấy đám đông đang xôn xao hoảng loạn.

Trắng xóa mặt đất là những mảnh giấy Lý Nhuận vung ra, một số đã bị giẫm đạp lấm lem, nhưng cũng có một số được nhặt lên đọc. Có người nhìn được nội dung, nhưng lại hốt hoảng ném đi, không ai dám đọc ra miệng.

Hoàng Tử Hà cúi xuống nhặt một tờ giấy lên, cầm trong tay, soi về phía ngọn đuốc canhfthoong đang bập bùng cạnh đó.

Trên mảnh giấy dài là một hàng mười hai chữ san sát, xiêu vẹo: Đại Đường sắp mất, triều đình rối loạn, họa từ Quỳ vương!

Chính là những chữ Trần thái phi khắc lên mép bàn gỗ đàn mà họ từng thấy trong gian điện nhỏ ở phủ Ngạc.

Ngạc vương Lý Nhuận đã sao lại thành vô số bản, rải vung ra trong cung. Tim Hoàng Tử Hà đập thình thịch, bàn tay bất giác run bắn, ngoái lại nhìn Lý Thư Bạch phía sau, thấy y cũng đang nhìn chằm chằm tờ giấy nọ, vẻ mặt sa sầm, cô vội vã nhét bừa vào tay áo, bất lực nhìn những mảnh giấy khác bị gió thổi bay tứ tung khắp cung Đại Minh.

Bên cạnh, có kẻ thì thào: "Lẽ nào, Ngạc vương xả thân vì xã tắc nên Thái Tổ Tông hiển linh phù hộ, vừa rơi xuống đã được phi thăng thành tiên đúng không?"

Người bên cạnh vội huých nhẹ, kẻ kia lập tức nín bặt, không dám nói bừa.

Vương Uẩn bước đến tham kiến Lý Thư Bạch, khi liếc qua Hoàng Tử Hà đứng sau lưng y, vẻ mặt hơi đanh lại, bẩm báo: "Ty chức không hề thấy tung tích Ngạc vương."

Lý Thư Bạch nhìn quanh hỏi: "Ngự Lâm quân canh gác tại đây lúc ấy đâu?"

"Lúc ấy tại đây... không có Ngự Lâm quân canh gác." Vương Uẩn nhíu mày, "Tuy theo luật vẫn phải gác, nhưng gác Tường Loan cách mặt đất đến năm trượng, lại không có đường lên xuống, không ai lên xuống được, thì còn gác bên dưới làm gì? Thế nên luật chỉ làm vì, mấy chục năm nay theo lệ không có ai gác ở đây cả. Tối nay Ngự Lâm quân cũng chỉ canh giữ dọc hành lang Long Vĩ cùng lối ra vào gác, không hề cắt người canh giữ dưới này."

Lý Thư Bạch nhìn quanh rồi hỏi: "Ngươi là người đầu tiên chạy đến đây ư?"

"Thưa vâng, lúc ty chức dẫn mọi người chạy đến, tuyết phủ trên đất vẫn phẳng phiu, đừng nói thi thể Ngạc vương, mà cả dấu chân cũng chẳng thấy."

Đám Ngự Lâm quân theo sau Vương Uẩn cũng nhao nhao phụ họa, đảm bảo bấy giờ trên mặt tuyết không có dấu vết gì.

Hoàng Tử Hà đứng dưới đài cao ngước nhìn lên, thấy trên gác Tường Loan đã thắp đèn sáng trưng, căn gác cao đến năm trượng, tường vây lại trơn, phủ một lớp tuyết mỏng, không hề có vết cọ xát.

Hoàng đế đích thân đi đến, đứng ngay tại chỗ Ngạc vương Lý Nhuận nhảy, nhìn xuống bên dưới.

Ánh mắt Lý Thư Bạch và ngài ngự giao nhau, ánh đèn xa tít trên cao soi sáng vẻ u ám trên mặt hoàng đế, ngọn lửa bập bùng làm méo mó gương mặt, khiến hoàng đế bỗng giống hệt một bóng ma âm trầm đáng sợ, đang cúi nhìn xuống cả cung đình.

Tiếng trống điểm canh ba vang khắp thành Trường An.

Đêm Đông chí đã qua, tang tảng sáng, tất cả xe ngựa lục tục rời cung Đại Minh.

Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà ngồi trong xe, ngọn đèn lưu ly lắc lư chập chờn theo nhịp bánh lăn.

Hoàng Tử Hà dựa vào thùng xe, nhìn Lý Thư Bạch. Đêm Trường An lặng phắc như tờ, chỉ nghe tiếng chuông vàng trên xe leng keng đều đều khe khẽ. Cô nghĩ mình nên nói gì đó phá vỡ không khí im lặng này, nhưng lại chẳng biết phải nói gì, đành lặng thinh nhìn Lý Thư Bạch, mặc cho ánh đèn đổ bóng đen đặc xuống cả hai.

"Cái gì phải đến ắt sẽ đến, tránh cũng không được. Phải không nào?" Cuối cùng Lý Thư Bạch cũng khẽ khàng lên tiếng, vẫn giọng nói lạnh lùng đến gần như thờ ơ, trầm thấp mà bình thản, "Chỉ là, không sao ngờ được, đòn trí mạng lại là Thất đệ giáng xuống."

"Tôi trộm nghĩ, có lẽ đây không phải ý của Ngạc vương." Hoàng Tử Hà lấy mảnh giấy nhặt được trong cung từ tay áo ra xem kỹ rồi chậm rãi nhận xét: "Mấy hôm trước Ngạc vương còn nhờ gia điều tra giùm vụ việc Trần thái phi, nếu ngay từ đầu đã định ra tay với gia, sao còn nhắc đến chuyện đó để đánh rắn động cỏ, làm chúng ta cảnh giác?"

Lý Thư Bạch gật đầu: "Đúng vậy, có lẽ cô cũng nghĩ giống ta, cho rằng Thất đệ đã trúng phải thuật nhiếp hồn như Vũ Tuyên. Nhưng... ai dám mượn tay Ngạc vương công kích ta?"

Hoàng Tử Hà nhìn y, không nói.

Y cũng im lặng. Thực ra trong lòng cả hai đều đã có đáp án, chỉ là không muốn, cũng không thể nói ra lời.

Ngọn đèn lưu ly chập chờn thoắt sáng thoắt tối.

Ánh đèn dọc đường lờ mờ hắt vào qua song cửa, mông lung mờ ảo. Lý Thư Bạch chợt đổi chủ đề: "Thất đệ rốt cuộc ở đâu? Rõ ràng Thất đệ nhảy từ gác Tường Loan xuống ngay trước mắt chúng ta, sao giữa chừng lại biến mất?"

Hoàng Tử Hà đáp khẽ: "Tôi nghĩ bên trong ắt có mánh khóe, chỉ là chúng ta chưa biết đấy thôi."

"Lúc ấy chúng ta chính mắt thấy Thất đệ đứng ngoài lan can, đúng không?"

"Phải, quả thật Ngạc vương đứng ngoài lan can." Hoàng Tử Hà giơ tay ấn vào hoa văn cỏ lá cuốn trên cây trâm cài tóc, rút trâm ngọc ra, vạch lên vạt áo một hình chữ "ao". Hai tòa gác cao chạy dài đối diện nhau trước điện Hàm Nguyên, như phượng hoàng dang cánh, cùng điện Hàm Nguyên hợp thành hình chữ "ao" 凹.

Cô dùng mũi trâm trỏ vào điểm ngoài cùng, hồi tưởng lại tình cảnh bấy giờ, nhíu mày nói: "Gác Tê Phượng cũng giống gác Tường Loan, đều đặt trên đài cao năm trượng, có hàng lan can bao quanh. Ngạc vương lại đứng ở lan can phía bên kia gác, cách chúng ta khá xa. Đây là điểm đáng ngờ đầu tiên tôi nhìn ra khi Ngạc vương tự vẫn."

"Nếu Thất đệ thực sự nhảy xuống sau khi mắng mỏ ta, thì đáng lẽ nên đứng ở lan can bên này, nơi gần gác Tê Phượng hơn mới phải. Vì ở đó đối diện ngay với gác Tê Phượng, khi Thất đệ nhảy xuống, tất cả sẽ tận mắt nhìn thấy đệ ấy rơi từ trên cao, từ đó dấy lên lòng căm hận và khiếp hãi ta, chứ sao lai chọn lan can bên kia, nhảy xuống là biến mất?"

"Đúng thế, trừ phi Ngạc vương có lý do buộc phải diễn vở kịch này tại lan can phía ngoài. Hoặc là, ở lan can phía ngoài sẽ dễ giở trò hơn."

"Không hề giở trò." Lý Thư Bạch lắc đầu, "Ngạc vương vừa nhảy xuống, chúng ta lập tức chạy sang, chỉ thấy mỗi dấu vết của Ngạc vương in trên lớp tuyết mỏng ở thành lan can, ngoài ra không còn gì khác."

Hoàng Tử Hà lặng lẽ gật đầu, cây trâm trong tay lại vạch ra nghi vấn thứ hai: "Thứ hai là đống lửa Ngạc vương đốt lên trên gác Tường Loan."

Lý Thư Bạch ngửa đầu thở hắt ra, ngả người vào thùng xe nói khẽ: "Trước khi tự vẫn còn đốt sạch những thứ ta tặng, dàn cảnh cắt đứt ân tình khéo lắm."

"Tôi không tin Ngạc vương phẫn uất tự vẫn mà còn nghĩ đến chuyện bày ra màn kịch bi tình như thế đâu. Trừ phi nó giúp ích cho việc Ngạc vương biến mất."

Trước mắt Lý Thư Bạch chập chờn hình ảnh chuỗi tràng bằng gỗ hoàng đàn sáng lên trong lửa. Lý Nhuận tính tình điềm tĩnh, một lòng tin Phật, thế nên khi có được chuỗi tràng hạt, y đã nghĩ ngay đến Thất đệ, bèn đem tặng lại, ngờ đâu giờ đây cả nó Thất đệ cũng không muốn giữ lại, quyết thiêu hủy bằng hết.

Thẫn thờ lặng đi, hồi lâu y mới nói: "Huống hồ, những thứ đó nhất định phải cháy thật nhanh, nên Thất đệ đã đổ đầy dầu đen dưới sàn, chỉ trong nháy mắt chúng sẽ cháy thành tro bụi."

"Thứ ba, còn một khả năng nữa, chính là Ngạc vương đã chết khi gieo mình xuống gác rồi. Chẳng qua thi thể được giấu đi, để tạo thành màn kịch 'thăng thiên'. Kẻ có thể làm việc này, chắc hẳn phải ở sẵn dưới gác Tường Loan, hay nói cách khác, bấy giờ tất cả mọi người bên dưới đều đã được điều đến trước điện Hàm Nguyên, không còn ai ở lại canh gác."

Vương Uẩn. Kẻ phụ trách điều động và bố trí Ngự Lâm quân đêm nay.

Cả hai không hẹn mà cùng nghĩ đến y.

Tất cả Ngự Lâm quân canh gác trong cung Đại Minh đêm nay đều do Vương Uẩn chỉ huy, khi Ngạc vương Lý Nhuận gieo mình xuống, kẻ đầu tiên dẫn người chạy đến phía sau gác Tường Loan tìm kiếm thi thể cũng là y. Cũng chính y cho rằng lầu gác xây trên đài cao năm trượng không thể xảy ra chuyện gì, nên chỉ cắt người canh giữ dọc hành lang Long Vĩ và cửa ra vào gác. Hơn nữa sau khi ca múa dừng, lại điều toàn bộ thị vệ đi, để Ngạc vương Lý Nhuận thừa cơ một mình lẻn sang, dẫn đến thảm kịch.

Sau khi vạch ra ba điểm nghi vẫn, Hoàng Tử Hà cắm cây trâm ngọc lại chỗ cũ, bình thản nhìn y, im lặng.

Lý Thư Bạch trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Thế nên vấn đề trước mắt ta hiện giờ không phải cái chết của Thất đệ, cũng không phải Thất đệ biến mất thế nào, sau khi biến mất đã đi đâu, mà là phải ứng phó ra sao với kẻ đứng sau Thất đệ."

Hoàng Tử Hà gật đầu, cặp mắt lấp lánh phản chiếu ánh đèn lưu ly nhìn thẳng vào y không chớp.

Song y chỉ hé cửa sổ xe, nghiêng tai lắng nghe tiếng vó ngựa đằng sau rồi chốt lại, chậm rãi quay sang bảo cô:"Giờ cô đi vẫn còn kịp đấy."

"Không, muộn mất rồi." Cô khẽ lắc đầu, "Dù tôi đi, thì lòng vẫn ở lại bên gia, có đi đến đâu cũng vậy."

Gương mặt y soi vào đáy mắt cô, rõ mồn một.

Lý Thư Bạch nhìn cô, cũng nhìn vào chính mình trong đôi mắt trong veo của cô.

Đến đây, có nói gì cũng là thừa thãi.

Ánh đèn khúc xạ qua lớp lưu ly, loang ra như sóng, dập dềnh quanh họ. Mọi thứ bên ngoài giờ đây đều thành hư không, ít nhất họ vẫn đang ở bên nhau, sự êm đềm trong khoảnh khắc này đã ngăn cách họ khỏi tất cả gió mưa sắp ập xuống.

Phủ Quỳ đã ở ngay trước mặt.

Hai người xuống ngựa, đứng trước cửa phủ, đợi xe ngựa trong cung từ đằng sau đến.

Người đến là Từ Phùng Hàn, hoạn quan được tin dùng nhất bên cạnh hoàng đế. Hắn tới truyền khẩu dụ hoàng thượng, hôm nay Quỳ vương vất vả, đêm khuya lại bị kinh hãi, cho ở nhà nghỉ ngơi mười ngày, mọi việc trong triều giao lại cho người khác, ngày sau sẽ sắp xếp lại.

Chỉ một câu, đã tước hết chức vị của Lý Thư Bạch.

Song y vẫn hết sức bình thản, sai Cảnh Hằng tiếp đãi Từ Phùng Hàn ở hoa sảnh, rồi cho người đến thư phòng lấy công văn các bộ gửi lên, niêm phong lại xếp vào phòng canh cửa, chuẩn bị sớm mai sẽ trả lại cho các bộ. Từ Phùng Hàn cầm phong bao được thưởng, nhìn đống công văn chồng chất như núi, thầm tặc lưỡi, nhưng cũng không dám nhiều lời, hối hả lên xe đi khỏi.

Hoàng Tử Hà theo y băng qua lớp lớp cửa rả thâm nghiêm, về hiên Tịnh Dữu.

Trước hiên trồng đầy tùng bách, tuyết mỏng giũa mất đôi phần sắc xanh, dưới đèn trông càng đẹp đẽ.

Hoàng Tử Hà xiết nhẹ tay y: "Chưa hẳn là chuyện xấu, dù sao cũng được nghỉ ngơi ít lâu."

Y nắm tay cô, trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Đúng thế, chẳng qua là quay lại bốn năm trước mà thôi."

Hoàng Tử Hà quan sát kỹ nét mặt của y rồi mỉm cười: "Tôi không tin đâu."

Y cũng cười theo, tâm trạng căng thẳng đè nặng suốt đêm giờ mới vợi bớt đôi phần: "Vẫn là lưới trời vây bủa, vẫn là cá nằm trong lưới thôi. Tiếc rằng con cá này giờ đã béo lên, vây vảy cũng cứng hơn rồi." Thế nên, rốt cuộc là ngư phủ bắt cá, hay là cá quẫy lật thuyền, còn chưa biết được.

Thân phận Hoàng Tử Hà hiện giờ, vẫn là tiểu hoạn quan trong vương phủ.

Có điều mọi người đều biết Dương Sùng Cổ đã trở thành Hoàng tiểu thư, nên không tiện ở chỗ hoạn quan nữa, mà dọn đến một gian nhà gần hiên Tịnh Dữu.

Về đến phòng thì đã canh năm. Thị nữ Trường Nghi canh đêm, trông thấy Hoàng Tử Hà vội múc nước giúp cô tắm rửa rồi nói: "Hôm qua Đông chí, trong phủ phát thưởng, có điều Hoàng tiểu thư theo lệ vẫn là hoạn quan hạng bét, nên phần được phát còn ít hơn cả tôi. Mai tiểu thư đến chỗ Cảnh Dực công công hỏi xem sao, kẻo sắp phát đồ Tết rồi, tới chừng đó phải lấy phần ít nhất!"

Hoàng Tử Hà lắc đầu cười: "Thôi khỏi, ta chỉ có một thân một mình, lấy đồ Tết làm gì."

Huống hồ, ai mà biết có qua được năm nay không.

Thấy Hoàng Tử Hà mệt mỏi, Trường Nghi cũng không nói thêm nữa, chỉ đưa cô vào phòng nghỉ.

Hoàng Tử Hà cả người mệt lử, nhưng nằm xuống lại không sao nhắm nổi mắt, cứ thao láo nhìn ra bầu trời sáng dần bên ngoài song cửa, vô vàn ảo ảnh thoáng qua trước mắt.

Nốt ruồi son đỏ thắm trên gương mặt phiêu hốt như tiên của Ngạc vương Lý Nhuận.

Dòng chữ xiên xẹo khắc trên mép bàn gỗ đàn, rồi được sao thành vô số bản, vung ra giữa không trung, bay tan tác khắp cung Đại Minh như tuyết.

Bóng dáng Lý Nhuận đứng trước lan can rồi ngã ra sau gieo mình xuống, biến mất giữa bầu trời đêm.

Không biết bắt đầu tìm manh mối từ đâu, không sao tra rõ được chân tướng, những thứ tan biến trong đống lửa, không biết rốt cuộc là gì...

Hoàng Tử Hà day day huyệt thái dương rần rật, nằm thẳng đơ trên giường nhìn trời sáng dần lên ngoài song cửa, thở hắt ra.

Dù những gì phải đến cũng sẽ đến, nhưng cô không thể ngồi yên chờ đợi, để những bí ẩn dày đặc kia nuốt chửng mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Bora, Jenny Chau0811, Thumon
Có bài mới 13.12.2016, 15:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 3152 lần
Điểm: 31.93
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mây hôm vừa rồi nhà mình mất mạng nên không đăng bài được, hôm  nay đăng bù cho các nàng mấy phần nhé.

Chương 5.1: Thần sách ngự lâm

Nha cấm quân Bắc Trường An sau mấy phen thay đổi, giờ đã coi Thần Sách quân làm đầu, Ngự Lâm quân chỉ xếp thứ hai.

Hoàng Tử Hà vận đồ hoạn quan, băng qua doanh trại Thần Sách quân, đến chỗ Ngự Lâm quân cầu kiến Vương Uẩn. Sau khi được điều đến Ngự Lâm quân, chẳng bao lâu Vương Uẩn đã được đề bạt làm hữu thống lĩnh, đường mây rộng mở, gió xuân đắc ý.

Sau khi dâng danh thiếp cầu kiến, cách một lớp lều bạt, Hoàng Tử Hà quan sát các binh sĩ đang thao luyện, cứ ngỡ phải một lúc nữa Vương Uẩn mới ra, nào ngờ y nhanh chóng xuất hiện, trả lại danh thiếp cho cô: "Đừng dùng danh thiếp của Dương Sùng Cổ nữa, lần sau cứ nói cô là Hoàng Tử Hà rồi đi thẳng vào là đươc." Hoàng Tử Hà thoáng ngạc nhiên, không hiểu sao y lại nhanh đến vây.

"Vừa từ chỗ Thần Sách quân về, quay qua quay lại đã thấy cô." Nói đoạn y ra hiệu cho cô cùng vào. Tên tùy tùng rất nhanh nhẹn, đã pha sẵn trà đưa đến.

Vương Uẩn khơi to lò lửa trong phòng rồi nhìn chăm chăm vào hai quầng đen dưới mắt cô: "Biến cố hôm qua thực kinh khủng, ta cũng mất ngủ cả đêm."

"Hôm nay tôi đến đây, cũng chính vì việc đó." Hoàng Tử Hà cúi đầu nhìn chén trà trong tay, nói khẽ, " Có chuyện cầu xin."

Y nheo mắt, dò xét kỹ càng thái độ của cô, hồi lâu mới cười nói: "Quân tử không đứng vào chỗ nguy hiểm, cô thông minh như thế, hẳn phải biết làm thế nào là có lợi nhất cho mình."

Hoàng Tử Hà mín môi đáp: " Phải, song có những việc trên đời, dù biết là châu chấu đá xe, dù có ngàn vạn người ngáng trở phía trước, tôi cũng không thể không dấn bước."

Trà hơi chát, như nghẹn lại trong họng. Nhìn gương mặt u buồn mà cương quyết của cô, Vương Uẩn bỗng thấy nghèn nghẹn, lòng có vô vàn điều muốn tỏ mà không sao mở lời.

" Tại vì sao?" Y đặt nhẹ chén trà xuống, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời vần vũ mây đen sau trận tuyết: "Y là gì của cô? Cô là gì của y?"

Là gì đây? Y là gì của mình? Còn mình là gì của y?

Chuyện cũ lướt qua trước mắt cô, vô số lát cắt gần đến nỗi tưởng chừng với tay ra là chạm được. Không hề hứa hẹn, song từ lâu đã chẳng thể nghi ngờ.

Hoàng Tử Hà hít một hơi thật sâu, đáp bằng giọng trầm trầm mà bình thản: "Gia từng cùng tôi xuôi Nam về Thục, thay tôi rửa sạch oan khuất, còn giúp tôi tìm ra hung thủ giết hại cả nhà, kết thúc án oan. Đời này kiếp này cũng không đền hết ân nghĩa ấy."

"Đời này kiếp này..." Vương Uẩn cười, nhưng không giấu được vẻ buồn thảm, "Suy cho cùng, ta chỉ thiếu một cơ hội như thế mà thôi." Hoàng Tử Hà cúi đầu lặng thinh.

Vương Uẩn vẫn không cam tâm, lại hỏi: "Lúc lên kinh tìm cách giả oan, ngay từ đầu cô đã nhắm tới y ư? Nhà họ Hoàng cũng có người ở đây, còn ta... bấy giờ là chồng chưa cưới của cô, sao cô lại tìm đến y?"

"Chỉ là trùng hợp thôi, Trương Hàng Anh giúp tôi trà trộn vào đội nghi trượng, bị gia phát hiện." Cô bưng chén trà lên vùi mặt vào đó. Có điều, trong lòng cô hiểu rõ, dù lúc ấy không nương nhờ Lý Thư Bạch, cô cũng không thể tới tìm Vương Uẩn. Bởi tội danh của cô là giết hại cả nhà vì tình lang.

Vương Uẩn đương nhiên cũng nghĩ tới chuyện này, hai người đều lặng thinh. Cuối cùng vẫn là y với tay rót trà cho cô, mỉm cười xua tan không khí ngượng ngập: "Vậy thì ta không đoán được lý do hôm nay cô đến rồi."

Hoàng Tử Hà ngẩng lên nhìn về phía doanh trại Thần Sách quân đối diện: "Trước đây, tôi từng có duyên gặp Vương công công một lần trong cung Thái Cực. May được công công chỉ cách nuôi A Già Thập Niết, tôi mới bắt lại được con cá nhỏ mình để sổng."

Nghe cô nói, Vương Uẩn hiểu ra ngay: "Vương công công là trung úy hộ quân của Thần Sách quân nhiều năm nay, rất được hoàng thượng tin dùng, người cầu kiến nườm nượp không dứt nên công công thường ngày ít ra ngoài, cũng không mấy khi đến quân doanh, càng không dễ gặp mặt người khác."

"Chính vì biết vậy nên tôi mới tìm Vương thống lĩnh, xin thống lĩnh viết cho tôi mấy chữ, biết đâu có thể gặp mặt được công công."

Vương Uẩn nhíu mày: "Vương công công tuy cũng mang họ Vương, song không cùng một chi họ với ta. Trong triều ai cũng biết Vương công không mấy khi qua lại với nhà họ Vương Lang Gia, nếu cô muốn cầu kiến, sao lại tìm đến ta?"

"Thế ư?" Đôi mắt trong veo của Hoàng Tử Hà nhìn thẳng vào y, giọng tuy khẽ khàng, nhưng đầy quả quyết: "Vậy mà Vương công công lại luôn ủng hộ Vương hoàng hậu, tôi cứ nghĩ ắt là có quan hệ với nhà họ Vương chứ. Ít ra, Vương thống lĩnh là nhân vật xuất chúng của nhà họ Vương, Vương công công nhất định rất thích thống lĩnh."

Vương Uẩn phì cười, dáng vẻ y vô cùng tuấn tú, lúc cười lên càng đẹp hơn, như ban mai ló dạng, như gió ấm tan băng. Y chống cằm nhìn cô cười nói: "Không đâu, người Vương công công thích nhất là cô đấy."

Vương Uẩn đột nhiên cười nói vui vẻ như thế khiến Hoàng Tử Hà không khỏi ngạc nhiên, cô mở to mắt, đợi xem y sẽ nói gì.

Song Vương Uẩn chẳng nói gì thêm, chỉ đứng dậy bảo: "Cô đợi một lát, ta quay lại ngay." Quả nhiên, chỉ lát sau, Vương Uẩn đã thay quân phục, đổi sang áo lông màu đen, cùng cô bước ra ngoài.

"Đi nào, chỗ ở của Vương công công ngay gần đây thôi."

Mây đen mỗi lúc một thêm vần vũ trên nền trời xám xịt. Vương Uẩn và cô ai lên ngựa nấy, nhằm hướng cung Kiến Bật phía Bắc cung Đại Minh.

Lớp tuyết mỏng hôm qua đã tan ra, rồi lại đông cứng thành băng vụn, Hoàng Tử Hà ngồi trên ngựa khom người nhìn xuống móng Na Phất Sa, rồi khẽ vuốt bờm dỗ dành nó.

Vương Uẩn ngoái lại, thấy trong lúc cô cúi đầu, có mấy mảnh băng vụn vương lên tóc mai, nhưng chỉ có một thoáng đã tan ra, khiến đôi má cô thỉnh thoảng lại ánh lên lấp lánh, làm y phải quay sang nhìn, lỏng cương cho ngựa chạy ngang hàng với cô. Biết rõ chỉ cần giơ tay là lau đi được cho cô, song y không sao cất tay lên nổi.

Lòng buồn bực khôn xiết mà chẳng hiểu vì sao, y ra roi thúc ngựa chạy vụt lên.

Cây cối bên cung Kiến Bật đìu hiu, ven hồ là một dải tường thấp quanh co, trước cổng trồng hai cây hồng, không có cả tượng thú trấn trạch. Vương Uẩn giơ tay trỏ đằng xa nói: "Đến rồi." Hoàng Tử Hà cứ ngỡ Vương Tông Thực sẽ sống trong nhà cao cửa rộng canh gác nghiêm ngặt, nào ngờ nơi ở của y lại đơn sơ như vậy, khiến cô không khỏi ngạc nhiên.

Vương Uẩn khẽ gõ cửa, thật lâu mới thấy một thiếu niên ra mở, trông thấy y bèn miễn cưỡng nói: "Sớm thế này, công công còn chưa dậy... Ồ, đây là ai vậy?"

Vương Uẩn đáp: "Cô ấy là Hoàng Tử Hà."

"À." Thiếu niên thuận miệng đáp rồi quay lưng đi vào. Không lâu sau lại chạy ra, đưa một nắm hạt thông cho Vương Uẩn: "Chúng ta ngồi đây nói chuyện đi, để một mình Hoàng tiểu thư vào được rồi."

"Cô vào đi." Vương Uẩn gật đầu với cô, rồi ngồi dựa vào lan can, thản nhiên cắn hạt thông với thiếu niên nọ.

Hoàng Tử Hà đành đẩy cửa chầm chậm bước vào.

Sau cánh cổng là một dãy hành lang, cuối hành lang là hồ nước, trời tuyết vần vũ mà bèo tấm trên mặt hồ vẫn xanh biếc, thậm chí còn lơ thơ mấy chiếc lá sen, lác đác một hai đóa sen nhỏ nhô lên khỏi mặt nước.

Cô băng qua cây cầu bắc ngang, đến trước căn gác bên kia hồ sen, trông thấy Vương Tông Thực đang ngồi đó, vận một bộ thường phục bằng gấm trắng, dáng dong dỏng cao. Chỉ khi đôi mắt sắc lạnh mà âm trầm ấy nhìn xoáy vào mình, cô mới giật nẩy người, bất giác thấy sờ sợ.

Vương Tông Thực không nói gì, chỉ quay người dẫn cô vào.

Vừa bước vào, đập vào mắt cô là một bể lưu ly cực lớn, bên trong cá đỏ cá đen thong dong bơi lội. Ánh mặt trời bên ngoài chiếu lên thành bể, mặt nước và vảy cá, khúc xạ bốn bề, lung linh mờ ảo, khiến cả gian gác như chìm trong vầng sáng mỹ lệ mà quỷ dị.

Nhờ có suối nước nóng nên bên trong ấm áp như mùa xuân, Vương Tông Thực chỉ mặc áo gấm mỏng. Hoàng Tử Hà từ bên ngoài gió rét đi vào thấy nóng bừng lên. Vương Tông Thực bèn ra hiệu cho cô ra sau bình phong cởi bớt áo lông, lúc bước ra, cô thấy y đã rót sẵn hai chén trà,
nước trà xanh biếc trong chén sứ xanh, hơi nóng lững lờ bốc lên từ chiếc lò nhỏ.

Cô ngồi xuống đối diện Vương Tông Thực, cúi đầu với y.

Làn da y trắng đến gần như trong suốt vì cớm nắng, sáng lên một cách quái dị dưới ánh phản chiếu từ những gợn sóng lăn tăn. Khí chất âm lãnh của y khiến Hoàng Tử Hà không dám nhìn thẳng, đành cúi đầu nhấm nháp chén trà.

Chợt y cất tiếng, giọng lanh lảnh như băng mỏng va nhau: "Quỳ vương vẫn khỏe chứ?"

Hoàng Tử Hà đáp khẽ: "Thưa vâng."

"Ha." Y cười nhạt, đặt chén trà xuống bàn nhìn cô hỏi: "Vậy Hoàng tiểu thư hạ cố đến thăm, là vì việc gì?"

Hoàng Tử Hà bình thản đáp:"Con A Già Thập Niết Quỳ vương nuôi gần đây có vẻ bồn chồn không yên, nên tôi tới đây xin Vương công công chỉ giáo cách vỗ yên nó."

"Thời tiết thay đổi đột ngột, mưa tuyết mịt mù, cá không chịu nổi không khí lúc nóng lúc lạnh, có bồn chồn cũng chẳng lạ." Y nói chậm rãi, song giọng lại lạnh băng, như ẩn giấu một luồng hơi giá buốt không thể xua tan, "Chỉ cần nó còn ngoan ngoãn ở yên trong bể, không búng mình nhảy ra ngoài, thì sẽ bình yên vô sự thôi."

Trước mắt bỗng thoáng hiện bóng Ngạc vương Lý Nhuận gieo mình từ gác Tường Loan xuống.

Hoàng Tử Hà biết Vương Tông Thực có rất nhiều tai mắt trong triều, huống hồ thảm kịch tối qua đã lan truyền khắp kinh thành, đương nhiên y phải biết. Cô quay sang, nhìn bầy cá nhởn nhơ trong bể lưu ly trước mặt, sẽ thở dài:"Công công minh giám, tiểu nữ chỉ muốn biết vì sao đang yên đang lành con cá ấy lại nhất định muốn búng mình nhảy ra? Nó không tiếc tính mệnh, hay còn duyên do nào khác?"

"Ta chưa từng trông thấy con cá của Quỳ vương, cũng chưa từng nuôi nấng nó, làm sao mà biết được?" Vương Tông Thực đứng dậy đi đến trước bể lưu ly, gõ nhẹ vào thành. Bầy cá bên trong lũ lượt tụ lại trước ngón tay y, thoạt nhìn chẳng khác một dòng tro tàn và một dòng máu đỏ đồng thời chảy ra từ đầu ngón tay. Qua lớp lưu ly, hình dạng mấy con cá cũng trở nên méo mó, toát ra vẻ quái dị.

"Huống hồ cá của Quỳ vương thì liên quan gì đến ta?".

Hoàng Tử Hà mỉm cười:"Cá của Quỳ vương cũng giống cá của công công thôi. Cá của gia đã nhảy ra, tôi nghĩ chưa chắc cá của công công đã chịu ngoan ngoãn ở yên trong bể. Công công biết đấy, gần đây thời tiết không được tốt, e rằng sẽ có nhiều thay đổi."

Cặp mắt âm u của Vương Tông Thực nheo lại thành một đường chỉ mảnh. Quan sát cô hồi lâu, y chậm rãi hỏi: "Vậy ngươi làm sao biết ta không phải là thứ thời tiết quái dị khiến bầy cá bồn chồn ấy?"

"Công công nuôi bấy nhiêu cá, lại bảo hộ một gia tộc lớn như thế, tiểu nữ tin rằng công công sẽ nghiêng về duy trì thời tiết vốn có, chứ không muốn làm tổn hại đến bầy cá mình nâng niu...có phải không?" Hoàng Tử cũng đứng dậy bước đến cạnh y, nhìn bầy cá lúc tụ lại lúc tản ra trong bể, khóe môi cong lên.

Vương Tông Thực gõ nhẹ vào bể cá, trầm ngâm hồi lâu. Rồi y ngẩng lên nhìn Hoàng Tử Hà trước mặt, thấy cô đang đứng giữa vầng sáng lung linh do mặt nước khúc xạ, trầm tĩnh mà trong vắt, như châu ngọc sáng lòa.

Vương Tông Thực chăm chú nhìn cô, ánh mắt vốn lạnh lẽo dường như cũng dịu đi đôi chút. Đoạn y lại ngồi xuống bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, vươn tay rót cho cô một chén trà.

Hoàng Tử Hà quỳ xuống trước mặt y, cúi đầu cung kính nhận lấy, ấp chén trà trong lòng bàn tay.

Vương Tông Thực lại rót trà cho mình, rồi thản nhiên nói: "Nhưng ta quả thực không biết tại sao gần đây tiết trời lạ lùng như vậy, càng không rõ sau lần thay đổi này, sẽ có con cá nào bồn chồn không yên, và bồn chồn thế nào nữa?"

"Ngay công công cũng không đoán trước được ư?" Hoàng Tử Hà nhìn y hỏi.

Vương Uẩn truy kích hành thích Quỳ vương, tuy là việc cơ mật, song Vương Tông Thực sao có thể không biết?

Y chỉ mỉm cười, dưới ánh nước lăn tăn gợn sóng, nụ cười càng thêm vẻ bí hiểm: "Dù có biết thì tại sao ta phải nói cho ngươi? Ngươi đã không còn là người nhà họ Vương nữa rồi."

Hoàng Tử Hà trầm tư hồi lâu mới đáp: "Tôi cứ ngỡ, trước tình cảnh này, công công cũng phải lo bầy cá của mình bị vạ lây chứ."

"Lo thì có lo, nhưng ta không muốn nhờ cậy người ngoài." Tay trái y bưng chén trà, tay phải chống má, chậm rãi tiếp: "So ra thì con dâu nhà họ Vương đáng tin hơn hoạn quan phủ Quỳ nhiều."

Hoàng Tử Hà lặng lẽ nhìn ỵ

Y cũng chăm chú quan sát nét mặt cô, lần đầu tiên gương mặt lạnh lùng thoáng nụ cười, tiếc rằng dưới ánh nước lăn tăn lại có phần méo mó, khiến cô càng cảm thấy sởn tóc gáy.

"Cân nhắc lại về hôn ước với nhà họ Vương, ta sẽ cho cô nhúng tay vào điều tra vụ này."

Lúc Hoàng Tử Hà về đến phủ Quỳ, đã gần giờ ngọ.

Cô dắt Na Phất Sa vào chuồng ngựa, thêm cỏ khô và đậu cho nó, quay ra đã thấy Địch Ác hớn hở cọ lấy cọ để vào cổ Na Phất Sa.

Cô xoa đầu Địch Ác, nhưng bị nó hung hăng hất ra, đành câm nín vỗ nhẹ lên đầu nó: "Đúng là, chúng ta cũng coi như cùng vào sinh ra tử, thế mà chẳng nể mặt người ta tí nào cả."

"Nó với cô còn có thâm thù đại hận, đời nào lại nể mặt cô?" Có người nói sau lưng, "Sáng sớm ngày ra cô đã dong Na Phất Sa đi mất, làm nó buồn bực suốt đấy."

Hoàng Tử Hà chẳng cần quay lại cũng biết là Lý Thư Bạch. Cô hơi căng thẳng, song vẫn ngoái lại nhìn y cười: "Nói vậy là tôi không phải với nó ư?"

Lý Thư Bạch liếc nhìn vệt bùn trên mình Na Phất Sa, sai người lau sạch cho nó rồi bảo Hoàng Tử Hà: "Thay quần áo đi, đến giờ ăn trưa rồi."

Hoàng Tử Hà ngoan ngoãn gật đầu, cun cút đi theo y được mấy bước, cuối cùng vẫn rụt rè giải thích: "Sáng nay...tôi đi bái kiến Vương Tông Thực Vương công công."

"Ừm." Y bình thản, “Giờ ta đang rảnh rang, cũng nên ra ngoài như cô mới phải."

Thấy y không để tâm, cô mới thở phào, lại tiếp: "Tôi đến nghe ngóng thử, nhưng dường như Vương công công không liên quan đến việc này. Có lẽ, vẫn có thể hỗ trợ gia."

Lý Thư Bạch ngập ngừng giây lát rồi ngoái nhìn cô nói khẽ: "Ta và ông ta xưa nay không hề qua lại." Hoàng Tử Hà nhìn y ra ý hỏi.

Nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô, y lại thở dài: "Ta không muốn cô lo buồn vì ta." Trời lạnh buốt, hơi thở từ miệng y phả thành khói trắng, tản ra giữa không trung, hóa thành hư vô.

"Cần gì phải lo buồn chứ?" Hoàng Tử Hà lặng lẽ nắm lấy tay y, dịu giọng, "Gia ở trong triều bấy nhiêu năm, bất kể là tu dưỡng hay xử lý công việc, đều không có gì để chỉ trích. Họ không cách nào nắm được thóp gia, đành bày ra mấy chuyện ma quỷ để mê hoặc người đời, hòng hãm hại gia đấy thôi. Những việc trí trá xằng bậy như thế ắt có duyên do, chúng ta có thể nhân cơ hội này lần ra kẻ đứng sau màn."

Lý Thư Bạch cúi nhìn cô rồi lắc đầu: "Không chỉ thế này thôi đâu. Trước đây ở Thục, chúng ta từng bị hành thích, huống hồ giờ ta rơi vào cảnh này, chính là thời cơ tốt nhất để ra tay, cô nghĩ đối phương lại chịu bỏ qua hay sao?"

Hoàng Tử Hà nhíu mày hỏi: "Ý gia là chúng sẽ còn..."

Chưa nói dứt câu đã nghe bên cạnh có tiếng chân, rồi Cảnh Dực bước đến bẩm báo: "Vừa rồi Vương công công trung úy hộ quân của Thần Sách quân sai người đến báo, giờ Mùi sẽ đến bái phỏng gia, mong gia bớt chút thời giờ tiếp kiến."

Lý Thư Bạch nhìn sang Hoàng Tử Hà, song cô chỉ chớp mắt: "Chẳng phải hai vị xưa nay không hề qua lại hay sao?"

Lần đầu tiên, cô thấy Lý Thư Bạch bối rối: "Ta làm sao biết được? Cô có biết y đến làm gì không?"

Hoàng Tử Hà trưng ra vẻ mặt vô tội, tỏ ý mình cũng không biết Vương công công đến làm gì. Song cùng lúc, cô nhớ ngay đến câu nói cuối cùng của Vương Tông Thực với mình, bèn lặng lẽ cúi đầu.

Lý Thư Bạch thấy cô tự dưng im bặt thì cũng chẳng hỏi thêm, chỉ chậm rãi siết chặt tay cô: "Bấy nhiêu trọng thần trong triều mà thánh thượng lại chọn đúng Vương Tông Thực xưa nay không qua lại gì với ta để làm thuyết khách, đương nhiên chỉ có một lý do." Hoàng Tử Hà nhìn y dò hỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Bora, Jenny Chau0811, hh09
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Tran hanh và 78 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

16 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
ciel99
ciel99
Jung Ad
Jung Ad
Xám
Xám
baonganpham
baonganpham
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Windyphan
Windyphan

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ
megau1976: ad dien dan, bộ Hào môn tranh đấu I: Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc đã hoàn, nhờ chuyển hoàn nha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.