Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn

 
Có bài mới 29.11.2016, 13:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 3002 lần
Điểm: 31.93
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.1: Nghiêng ngả thiên hạ

Trong cung Đại Minh, lầu gác nguy nga tráng lệ cũng đã trút sạch sắc thu theo những chiếu lá hòe rụng xuống.

Hoàng Tử Hà theo sau Lý Thư Bạch, một lần nữa bước vào điện Tử Thần.

Lý Thư Bạch tâu trình lại tình hình ở Thục, rồi dâng cống phẩm các nơi lên. Hoàng đế vẫn tươi cười ôn hòa như trước, chỉ là chiếc cằm vốn đầy đặn giờ đã tóp đi đôi chút. Sau khi Đồng Xương công chúa qua đời, ngài ngự và Quách thục phi đau lòng khôn xiết, gầy rộc hẳn đi.

"Tết Trùng dương hôm trước, mấy anh em tề tựu trong cung dự tiệc, chỉ thiếu mỗi Tứ đệ, Thất đệ còn ngâm câu: 'Nay cắm thù du thiếu một người (1)'." Hoàng thượng lần chuỗi mười tám hạt (2), cười nói, "Cung khuyết trẫm mới tu sửa, đệ còn chưa thấy nhỉ?"

(1) Trích từ bài "Mồng chín tháng Chín nhớ anh em ở Sơn Đông" của Vương Duy. Mùng chín tháng Chín là tết Trùng dương, hay Trùng cửu, người xưa thường hay ăn cua ngắm cúc, lên đài cao ngắm cảnh, cắm một cành thù du – loài cây có hoa rất đẹp – vào bình, tượng trưng cho tình anh em gắn bó.

(2) Chuỗi mười tám hạt, được xâu thành từ mười tám loại hạt bồ đề khác nhau, chọn ra từ hơn trăm loại hạt bồ đề. Mười tám hạt ý chỉ mười tám giới, bao gồm: lục căn: mắt, mũi, tai, lưỡi, thân, ý; lục trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; lục thức: nhãn thức, nhĩ thức, nhĩ thức, tị thức, thiệt thức, thân thức, ý thức.

"Cung khuyết ư?" Lý Thư Bạch đã nghe nói, song vẫn thản nhiên hỏi lại.

"Đúng vậy, cửa phượng đế thành mờ mây phủ (3), qua cửa cung Đại Minh là thấy ngay hai tòa gác Tường Loan, Tê Phượng nằm trước điện Hàm Nguyên, giờ cả hai đều đã cũ nên trẫm sai người tu sửa lại, đẹp đẽ như mới, Tứ đệ mà trông thấy nhất định sẽ phải tán thưởng."

(3) Trích từ "Vâng mệnh họa bài 'Từ điện Bồng Lai đến gác Hưng Khánh, giữa đường dừng lại ngắm xuân trong mưa xuân' của vua", tác giả Vương Duy.

Lý Thư Bạch chỉ nín lặng gật đầu. Lúc ở Thục y đã được tin lần này hoàng thượng cho sửa sang lại điện Hàm Nguyên cùng hai gác Tường Loan, Tê Phượng nguy nga hơn xa thuở trước, lấy gỗ trầm làm xà, lim vàng làm cột, khắp nơi sơn son thiếp vàng, tổng cộng hết mấy ngàn lượng vàng, vài trăm hộc trân châu, chưa kể sừng tê, đá quý, vân vân. Hậu cục và bộ Công phải giật gấu vá vai đến giờ vẫn chưa đủ bù.

Song ngài ngự nào hay những nông nỗi ấy, chỉ hào hứng kể: "Sau đại tế Đông chí năm nay, chúng ta sẽ uống rượu trên hai tòa gác mới sửa, xem ca múa từ xa, nhất định trở thành câu chuyện phong nhã nổi tiếng trong cung Đại Minh, lưu danh sử sách."

Lý Thư Bạch lại tâu trình: "Lời bệ hạ rất có lý, có điều công trình này đã tiêu tốn rất nhiều, hôm qua bộ Công tới tìm thần đệ, nói rằng nếu bây giờ lại cho xây một trăm hai mươi tòa tháp để rước cốt Phật thì quả là nan giải." Hoàng đế nhíu mày, vuốt chòm râu lơ thơ nghĩ ngợi rồi phán, "Lý Dụng Hòa đúng là vô dụng, bộ Công nắm trong tay quyền điều động bao nhiêu tiền bạc như vậy mà có mỗi một trăm hai mươi tòa tháp cũng không xây nổi ư?"

"Bẩm, năm nay xây dựng khá nhiều, đầu năm xây cung Kiến Bật, giữa năm xây mộ công chúa, giờ lại mới trùng tu cung khuyết, nếu xây thêm tháp, e rằng sẽ cạn kiệt quốc khố."

Hoàng đế thở dài: "Tứ đệ, gần đây ta thấy rất bất an, nhớ năm xưa Linh Huy gặp phúc ắt thông, câu đầu tiên mở miệng ra nói là: 'Sống được', ai ngờ giờ đây lại đột ngột qua đời, để trẫm... người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, như nến tàn trước gió, ai mà biết được ngày mai lại ở đâu?"

Lý Thư Bạch an ủi : "Bệ hạ đương độ tráng niên, sao lại nói lời chán nản ấy rồi? Triều đình xã tắc còn phải trông vào bệ hạ, xin bệ hạ đừng nản lòng như thế. Theo thần đệ thấy, cốt Phật không rước cũng chẳng hề gì."

"Cốt Phật nhất định phải rước về. Kiếp này ta được trông thấy thì có chết cũng không hối tiếc." Hoàng đế lắc đầu đầy cương quyết, rồi hỏi: "Vậy... Tứ đệ tinh thông sách sử, cảm thấy chín chín tám mươi mốt tòa tháp có được không?"

"Cửu cửu quy nhất, con số này cũng rất tốt lành." Nói rồi, Lý Thư Bạch nhíu mày, "Nếu bệ hạ vẫn quyết rước cốt Phật về, thì thần đệ cho rằng, quan trọng nhất là tâm ý. Nhà Phật có thuyết thập nhị nhân duyên, bệ hạ xây mười hai tòa cũng đủ. Cũng có thể chỉ xây ba tòa thôi, tượng trưng cho Phật, pháp, tăng, vừa thanh tịnh lại phù hợp."

"Tứ đệ không hiểu lòng thành của trẫm rồi, xây có mấy tòa như thế làm sao tỏ lòng được?" Hoàng đế không vui, xua tay cho y lui ra.

Lý Thư Bạch đứng dậy cáo lui, ra đến cửa điện còn nghe hoàng đế nói: "Bảy mươi hai vậy, bên trong thờ phụng thất thập nhị hương nhà Phật cũng được."

"Lần trước rước cốt Phật là năm Nguyên Hòa thứ mười bốn, cách đây năm mười năm rồi." Tại phủ Ngạc, Lý Nhuận phấn khởi rót trà cho Lý Thư Bạch, "Nghe nói lần đó náo nhiệt chưa từng thấy, dân chúng trong trành tranh nhau mua đèn nhang để cung nghênh cốt Phật, lần này chắc cũng thế."

Lý Thư Bạch đón lấy chung trà Lý Nhuận vừa pha, chậm rãi hỏi: "Đệ có biết hôm cốt Phật được rước từ chùa Pháp Môn ra, có một bà lão dẫn theo cháu gái đứng đợi bên ngoài, cốt Phật vừa ra, bà ta liền dốc vào miệng đứa bé một lọ thủy ngân, dùng nhục thân của nó để cúng dường không?"

Lý Nhuận hít vào một hơi khí lạnh, mở to mắt: "Nhưng... Phật pháp cao thâm, thiện nam tín nữ đông đảo, khó tránh có kẻ cuồng tín, chẳng qua cũng chỉ cầu được phù hộ đấy thôi."

"Nếu chỉ dân chúng tin Phật thì đâu đến nông nỗi ấy, nhưng hoàng gia đi rước, triều đình làm gương, sẽ trở thành mầm họa. Dốc hết sức lực toàn quốc, khiến dân ngu cuồng loạn thì ích gì?" Lý Thư Bạch lắc đầu, "Năm ấy Hàn Dũ chỉ vì can gián việc rước cốt Phật mà bị biếm, giờ đây xem chừng cũng cần một người đứng ra khuyên ngăn."

"Tứ ca đừng làm chuyện dại dột!" Lý Nhuận vội can, "Từ sau khi Đồng Xương công chúa qua đời, bệ hạ luôn gặp ác mộng, giờ chỉ một lòng muốn rước cốt Phật vào cung thờ phụng để tiêu tai giải nạn. Ý bệ hạ đã quyết, không ai khuyên nổi đâu!"

Lý Thư Bạch gật đầu không đáp.

Uống hết nửa chén trà, thấy Lý Thư Bạch không nói gì thêm, Lý Nhuận mới hơi yên lòng, ngẩng lên trông thấy Hoàng Tử Hà vận đồ nữ thì ồ lên hỏi: "Bên cạnh Tứ ca cuối cùng cũng có một thị nữ rồi ư?"

Hoàng Tử Hà nâng vạt áo lên hành lễ, gật đầu với y.

"Hình như ta đã thấy cô ở đâu rồi thì phải..." Vừa nói đến đó, y bỗng "à" lên rồi vỗ trán, "Dương Sùng Cổ! Gần đây trong kinh đồn ầm lên rằng, Hoàng Tử Hà cải trang thành tiểu hoạn quan, Quỳ vương xuôi Nam phá án, đám tiên sinh kể chuyện ngoài phố đã dựng thành chuyện kể khắp nơi rồi đấy!"

Hoàng Tử Hà cúi đầu: "Khi trước tiểu nữ không dám tiết lộ thân phận, chứ không phải cố ý lừa gạt Ngạc vương gia, mong vương gia thứ tội."

"Ba bốn năm trước ta và Vương Uẩn từng trông thấy cô trong cung một lần, vậy mà về sau gặp mấy lần vẫn không nhận ra, là ta không biết người tiên đấy thôi." Nói đoạn, y ra hiệu cho cô ngồi xuống, còn đích thân rót trà mời, xong xuôi mới thắc mắc, "Vương Uẩn chẳng phải cũng về kinh rồi ư? Sao Hoàng tiểu thư còn hầu hạ bên cạnh Tứ ca?"

Hoàng Tử Hà nín lặng uống trà. Người lên tiếng là Lý Thư Bạch: "Dương Sùng Cổ là hoạn quan hạng bét ở phủ ta, đã điểm chỉ ký tên rõ ràng, bất luận thân phận thay đổi thế nào, hễ ta chưa có lời, thì cũng đừng hòng đi đâu được."

Hoàng Tử Hà nhìn y như muốn mắng: "Vô sỉ", còn Lý Nhuận lần đầu tiên thấy một Lý Thư Bạch thế này thì sững cả người ra, quên bẵng rót thêm nước vào bình trà.

Hoàng Tử Hà rút một túi gấm trong tay áo ra, đặt nhẹ lên bàn, đẩy về phía Lý Nhuận: "Thứ này xin trả lại cho Ngạc vương gia."

"Gì vậy?" Lý Nhuận ngạc nhiên cầm lên, mở túi lấy vật bên trong ra.
Vòng ngọc long lanh, phát ra ánh sáng mờ mờ, như có làn khói mỏng bao quanh. Y lặng lẽ nắm chặt nó trong tay, màu ngọc cũng long lanh biến đổi theo động tác của y, tạo ra vô vàn vầng sáng.

Lý Nhuận thần thờ ngắm chiếc vòng hồi lâu, đoạn hỏi: "A Nguyễn... nhờ hai người trả lại ta ư?"

Lý Thư Bạch chậm rãi gật đầu: "Trước khi qua đời, cô ấy nhờ Công Tôn đại nương trả lại cho đệ."

"Qua đời à...?" Lý Nhuận ngẩng phắt lên, đôi mắt mơ màng mở to.

"Đệ đã biết chuyện Hoàng Tử Hà phá án giải oan, hẳn cũng nghe được manh mối vụ này bắt nguồn từ cái chết của một ca kỹ chứ?"

Lý Nhuận ngỡ ngàng nhìn Lý Thư Bạch, như vừa vỡ lẽ. Mặt y tái ngắt, nốt ruồi son đỏ thắm giữa mi tâm cũng nhạt hẳn đi, chén trà tuột tay rơi xuống nền gạch vỡ tan tành, vụn trà xanh lục loang đầy đất.

Lý Thư Bạch thở dài: "Thất đệ cất đi. Dù sao cũng là di vật của thái phi, vẫn nên trả cho chủ cũ."

"Vâng..." Y ngơ ngẩn đáp, tay vẫn nắm chặt chiếc vòng.

Thấy y đờ đẫn, Lý Thư Bạch bèn đứng dậy từ biệt: "Ta vừa về kinh, còn rất nhiều việc, vòng đã trả lại đệ, ta cũng phải về đây."

"Tứ ca..." Lý Nhuận vô thức giữ lấy tay y.

Lý Thư Bạch ngoái lại. Lý Nhuận cắn môi nói khẽ: "Đệ muốn nhờ huynh giúp một việc." Lý Thư Bạch đành ngồi xuống hỏi: "Sao thế?"

"Đệ nghi ngờ..." Lý Nhuận ngập ngừng, mấy ngón tay siết chặt chiếc vòng đến tái nhợt cả ra. Rồi đột nhiên y đứng phắt dậy, nhìn qua khung cửa sổ mở toang, thấy không có ai lảng vảng mới hít một hơi thật sâu, gắng trấn tĩnh nói tiếp, "Đệ nghi ngờ mẫu phi đệ bị người ta hãm hại."

Lý Thư Bạch nhíu mày, quay sang nhìn Hoàng Tử Hà.

Hoàng Tử Hà ngẫm nghĩ một lát, rồi bình thản hỏi: "Có phải vương gia phát hiện ra chuyện gì không, sao đột nhiên lại nói vậy?"

Lý Nhuận cắn môi gật đầu: "Mời Tứ ca và Hoàng tiểu thư theo đệ."

Trần thái phi là phi tần của tiên hoàng, theo lệ phải ở trong cung Thái Cực dưỡng già. Nhưng ngay trong đêm tiên hoàng băng hà, thái phi đau đớn quá độ đã hóa điên, cung nữ hầu hạ trong cung Thái Cực lại bỏ mặc không săn sóc, năm ấy Lý Nhuận mới hơn mười tuổi, đến thăm mẫu phi thì thấy bà đầu bù tóc rối, cơm không đủ no áo không đủ mặc, bèn quỳ trước điện Tử Thần thật lâu, cầu xin hoàng đế cho đón mẫu phi về vương phủ phụng dưỡng.

Sau khi được đón về vương phủ, Trần thái phi tuy vẫn phát bệnh luôn, nhưng người ở vương phủ săn sóc chu đáo nên cũng coi như được tĩnh dưỡng. Lý Nhuận chăm nom mẹ rất cẩn thận, cho mở một gian điện nhỏ sau chính điện, để bà ở ngay gần mình. Giờ đây tuy mẫu phi đã qua đời, song y vẫn giữ gian điện nọ, bày biện bài trí hệt như lúc bà còn sống, không hề động đến.

Lý Nhuận dẫn Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà vào, chỉ thấy bên trong thờ linh vị của Trần thái phi, trước án thờ bày hoa thơm và nhang đèn, khiến không khí hơi ngột ngạt.

Sau khi thắp cho Trần thái phi nén nhang, Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà nhìn sang Lý Nhuận. Y đặt chiếc vòng lên trước linh vị mẫu phi, rồi chắp tay vái dài, đứng lặng hồi lâu mới quay lại bảo họ: "Mẫu phi đệ trước khi lâm chung đã có lúc tỉnh táo lại. Bà dặn đệ rằng, thiên hạ Đại Đường sắp mất rồi." Nghe vậy, cả Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà đều biết chuyện này không phải tầm thường, bèn chăm chú lắng nghe y nói tiếp.

"Bấy giờ mẫu phi đã rất lâu không tỉnh, đệ cũng biết tình trạng của bà. Nhưng lần đó mẫu phi thực sự rất tỉnh táo, khác hẳn mọi khi." Nhớ lại tình cảnh lúc ấy, Lý Nhuận không khỏi thở dài, "Bởi vậy, những lời bà nói nhất định không phải lời của kẻ điên, đệ nghĩ, lúc phụ hoàng lâm chung, chắc mẫu phi đã biết được chuyện gì đó, nên mới hóa điên, ắt hẳn là một bí mật vô cùng quan trọng, bằng không sao mẫu phi lại nghĩ nó có liên quan đến giang sơn xã tắc, thiên hạ Đại Đường?"

Hoàng Tử Hà hỏi: "Bấy giờ thái phi nói thế nào, vương gia có thể thuật lại cho chúng tôi nghe chăng?"

Lý Nhuận mở ngăn tủ, lấy ra một hộp trang điểm sơn đen, khảm xà cừ hình hoa, trông khá cũ kỹ, thoạt nhìn đã biết là vật dùng lâu ngày. Lý Nhuận thận trọng mở hộp, gỡ tấm gương đồng mờ đục ra, để lộ khe hở đằng sau.

Y lại mở một chiếc hộp nhỏ cạnh đó, lấy ra mẩu giấy bông vẽ ba mảng mực đen sì, gập lại ướm vào khe hở sau tấm kính: "Bấy giờ mẫu phi rút mảnh giấy này ra từ đây, chẳng biết bà đã giấu ở đó từ khi nào nữa. Bà đưa cho đệ nói rằng, đây là bà vất vả lắm mới vẽ được mà giấu đi, dặn đệ phải cất thật kỹ... liên quan đến chuyện tồn vong của cả thiên hạ."

"Có thể thấy thái phi lúc đó rất tỉnh táo, quả thật không phải lú lẫn." Cô vừa ngẫm nghĩ về mấy chữ "tồn vong của cả thiên hạ", vừa nghiêng đầu nhìn sang Lý Thư Bạch.

Lý Thư Bạch khẽ gật đầu với cô, rồi hỏi Lý Nhuận: "Còn gì nữa không?"

"Mẫu phi còn nói một câu..." Lý Nhuận ngần ngừ, nhưng cuối cùng cũng thành thực kể, "Bà dặn đệ không được thân thiết với Tứ ca."

Lý Thư Bạch cúi đầu im lặng nhìn ba mảng mực đen sì trên tờ giấy trong tay y.

Hoàng Tử Hà lúng túng lên tiếng: "Vậy mà Ngạc vương gia vẫn kể chuyện này cho chúng tôi."

"Ta và Tứ ca cùng lớn lên trong cung Đại Minh, lại cùng bị đưa ra khỏi cung, từ nhỏ đến giờ vẫn khăng khít. Ta... biết Tứ ca có ý nghĩa thế nào với thiên hạ Đại Đường mà." Lý Nhuận đặt tờ giấy bông lên bàn, cả người như bị rút cạn sức lực, khó khăn lắm mới đứng vững được trước án thờ, "Thế nên ta nghĩ, mẫu phi nhất định đã biết được gì đó, nên mới bị hãm hại đến hóa điên còn thốt ra lời này, mà kẻ hại mẫu phi nhất định có liên quan mật thiết đến việc phụ hoàng băng hà, cũng là kẻ thù của Tứ ca."

Lý Thư Bạch chậm rãi gật đầu, song không nói gì thêm.

Hoàng Tử Hà liền hỏi: "Thái phi sinh thời sống ở đây ư? Mọi thứ vẫn giữ nguyên như trước ạ?"

Lý Nhuận gật đầu, ngồi xuống ghế chống tay vào trán nói khẽ: "Hoàng tiểu thư cứ việc tra soát thật kỹ, biết đâu lại thấy manh mối gì đó."

Hoàng Tử Hà bèn đứng dậy đi qua vách ngăn, sang phòng ngủ của Trần thái phi cạnh đó. Phòng không rộng, mé trái là cửa sổ, đặt một chiếc sập nhỏ, bàn trang điểm và bàn ghế; mé phải là một chiếc giường gỗ trắc chạm trổ, buông màn gấm, treo mấy đồ trang trí bằng ngọc thạch và gỗ đào. Hoàng Tử Hà đi quanh bàn trang điểm một vòng, thấy mọi thứ đều đã được thu dọn, chẳng còn gì cả, vì thường xuyên quét tước nên trong phòng rất sạch, cô miết tay lên mép bàn, chợt khựng lại, cúi xuống nhìn kỹ. Lý Thư Bạch đứng trước cửa thấy vậy thì hỏi với vào: "Gì thế?"

Cô quay lại đáp: "Hình như có vết móng tay khứa."

Lý Thư Bạch nhặt trong hộp nữ trang Lý Nhuận vừa đem ra một mảnh chì kẻ mày hình xoắn ốc, đặt vào tay cô.

Hoàng Tử Hà miết nhẹ mảnh chì đen vào mép bàn, tức thì những vết móng tay khứa hiện ra rõ mồn một, sắp thành hai chữ xiên xẹo: Quỳ vương.

Lý Thư Bạch thản nhiên ra hiệu cho cô tiếp tục miết.

Một hàng chữ xiêu vẹo dần dần hiện ra: họa từ Quỳ vương.

Lý Nhuận cũng bước đến bức vách, trông thấy mẫy chữ nọ thì ngỡ ngàng hỏi: "Đây... là mẫu phi ta viết ư?"

Hoàng Tử Hà gật đầu đáp: "Hình như vẫn còn nữa."

Đoạn cô lại miết tay sang trái, mẩu than chì xanh đen mài lên nền gỗ trắc đen thẫm, dưới ánh mặt trời tạo thành một vệt dài với đủ sắc độ đen khác nhau. Trên đó là những vết khắc vừa nông vừa xiên xẹo, tổng cộng có mười hai chữ: Đại Đường sắp mất triều đình rối loạn họa từ Quỳ vương. Ngoài ra, không còn gì nữa.

Hoàng Tử Hà lục tìm khắp giường tủ nhưng không phát hiện thêm gì.

Cô trả mảnh than chì vào hộp trang điểm, nhìn lại hàng chữ kia một lượt rồi chầm chậm rút khăn tay của mình ra lau sạch đi.

Lý Nhuận đứng trước cửa, lúng túng nhìn Lý Thư Bạch: "Tứ ca..."

Trái lại, Lý Thư Bạch chỉ bình thản vỗ nhẹ vai y: "Ta biết. Ta sẽ bắt tay vào điều tra mọi chuyện năm xưa, để xem rốt cuộc là kẻ nào đứng sau thao túng tất cả."

Dọc đường về, Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà ngồi trong xe nhìn quang cảnh phố phường trôi qua bên ngoài, đều trùng trùng tâm sự.

"Ta không thân thiết với Trần thái phi." Lý Thư Bạch nhìn cô, cuối cùng cũng mở lời.

Hoàng Tử Hà gật đầu: "Lúc tiên hoàng băng hà, thái phi phát điên, gia mới mười ba tuổi nhỉ?"

"Ừm, tuy ta ở trong cung Đại Minh, nhưng đa phần là phụ hoàng tranh thủ ghé qua thăm, chứ ta ít khi tới chỗ phụ hoàng. Những ngày cuối cùng, bên cạnh phụ hoàng luôn có Trần thái phi hầu hạ, song ta cũng ít khi chạm mặt. Từ sau khi phụ hoàng qua đời, ta không hề gặp lại bà ấy nữa."

Hoàng Tử Hà nhẹ nhàng vuốt ve mấy món trang trí bên cửa sổ, trầm ngâm đáp: "Tại sao Trần thái phi cứ đinh ninh ghi nhớ một hoàng tử mới mười ba tuổi, lại hiếm khi gặp mặt, hơn nữa lúc đã phát điên, còn cho rằng gia sẽ làm điên đảo thiên hạ nhỉ?"

Lý Thư Bạch nhíu mày, gõ nhẹ lên bàn hỏi: "Cô nghĩ sao?"

"Ngạc vương có nói một câu mà tôi hết sức tán đồng. Chính là nếu có kẻ làm Trần thái phi phát điên thì nhất định hắn rất muốn hại gia, nên mới dẫn dụ Trần thái phi sinh lòng căm ghét gia như vậy."

Y đặt bàn tay trắng trẻo thon dài trên bàn, trầm ngâm thật lâu mới hỏi khẽ: "Tử Hà... có tin ta không?"

Cô ngỡ ngàng nhìn Lý Thư Bạch, chẳng hiểu sao y lại đột nhiên hỏi vậy.

"Trang Chu mộng bướm, tỉnh dậy chẳng biết mình là người hay bướm. Khi phát hiện ra hàng chữ Trần thái phi để lại, ta chợt nhớ đến Vũ Tuyên." Y không nhìn cô mà ngẩn ngơ nhìn quang cảnh đường phố quen thuộc trôi qua ngoài cửa sổ, "Sau khi giết hại cha mẹ cô, hắn cũng đã quên hết mọi chuyện, hơn nữa còn tin vào đủ thứ ám thị mà khăng khăng cho rằng cô mới là hung thủ."

Hoàng Tử Hà tròn mắt nghi hoặc hỏi: "Ý gia là?"

"Có lẽ hồi mười ba tuổi ta đã làm chuyện gì đó khiến Trần thái phi nhớ mãi không quên?" Đôi mày y nhíu lại, ánh mắt hướng ra ngoài cũng dao động theo nhịp rung lắc của xe, "Con cá đỏ thình lình xuất hiện trong đời ta và con cá đã biến mất cùng đoạn ký ức quan trọng kia của Vũ Tuyên, có quan hệ gì đây?"

Mọi thứ thứ trước mắt bỗng chốc chìm vào sương mù, không sao trông rõ được.

Hoàng Tử Hà bất giác sinh lòng nghi hoặc, liệu có phải cỗ xe đang lộc cộc lăn đi này, quang cảnh đường phố trôi qua ngoài cửa kia, cùng Lý Thư Bạch ngay trước mặt chỉ với tay ra là chạm đến, cũng là hư ảo không?

Ký ức của họ rốt cuộc là giả hay thật? Cuộc đời của họ cho đến bây giờ liệu có từng bị bóp méo, thêm nếm thứ gì đó mà họ tin chắc, rồi lại xóa bỏ thứ gì đó mà họ khắc cốt ghi tâm chăng?

Bên trong xe nhất thời rơi vào im lặng. Cả hai đều làm thinh, tựa hồ có một áp lực nặng nề khủng khiếp đang đè lên họ, đến hít thở cũng chậm chạp khó khăn.

Một hồi lâu sau, Hoàng Tử Hà mới nhẹ nhàng giơ tay ra, ấp lên tay y: "Bất luận chân tướng cuối cùng ra sao, tôi chỉ biết, tất cả những gì chúng ta từng trải qua đều là chân thực... Ít nhất thì tình cảm giữa đôi bên hiện giờ là thực."

Lý Thư Bạch lặng lẽ nâng hai bàn tay cô lên, vùi mặt vào. Hoàng Tử Hà cảm giác được hơi thở nặng nề mà rối loạn của y phả vào lòng bàn tay mình.

Y từng dựa vào chỉ tay, những đường chỉ tượng trưng cho số mệnh cả đời mà nhận ra thân phận của cô, song giờ đây, hơi thở của y đã vương vào cuộc đời cô, để lại dấu ấn vĩnh cửu trong huyết mạch, đời đời kiếp kiếp, cô cũng không thể lãng quên.

Chẳng biết bao lâu sau, xe ngựa dần chậm lại, bên ngoài có người bẩm: "Thưa gia, đã đến bộ Công."

Lý Thư Bạch ngẩng lên, ấp tay cô trong hai bàn tay mình, im lặng một thoáng rồi nói: "Vào thôi." Giọng đã lại lạnh lùng trầm thấp. Ra khỏi xe ngựa, rời khỏi không gian chỉ có hai người, y vẫn chỉ có thể là Quỳ vương gia lạnh lùng cứng cỏi, không bao giờ biết sợ.

Hoàng Tử Hà lặng lẽ theo sau y, bước qua cổng lớn.

Trong lúc Lý Thư Bạch bàn luận với Lý Dụng Hòa, Hoàng Tử Hà ngồi trong đại sảnh. Giờ cô là nữ tử, ngồi được một lúc đã bị vô số quan viên xì xầm bàn tán, bèn đứng dậy ra mảnh vườn đằng trước ngắm hoa cúc.

Đã sắp đến tháng Mười, hoa cúc nhuốm sương, bắt đầu tàn úa. Cô lơ đãng ngắm, thầm nghĩ đến hàm nghĩa bốn chữ "họa từ Quỳ vương" thì có người xăm xăm chạy đến gọi to: "Sùng Cổ! Quả nhiên là ở đây!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Bora, Jenny Chau0811, conmeoconmeo, ocsenchay

Có bài mới 05.12.2016, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 3002 lần
Điểm: 31.93
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.2

Hoàng Tử Hà ngoái lại. Đến giờ vẫn còn gọi cô bằng cái tên ấy, chỉ có Chu Tử Tần.

Hôm nay gã mặc áo xanh lục, nom nhã nhặn hiếm thấy, tiếc rằng lại đeo thắt lưng vàng nghệ, thực chẳng khác gì bó mạ buộc cọng rơm. Nhưng Hoàng Tử Hà chẳng hơi đâu soi mói, trái lại còn mừng rỡ ra mặt: "Sao Tử Tần cũng vào kinh?"

"Hẵng giải thích tại sao Sùng Cổ chẳng nói chẳng rằng bỏ lại ta chạy về kinh đã?" Gã chất vấn.

Hoàng Tử Hà cười rầu rĩ, thuận miệng vin cớ: "Công tử biết đấy, cứ ở đó cả ngày bị các bề trên răn dạy, ai mà chịu nổi."

"Nói cũng phải, ôi chao, chúng ta đều bị người trên bức ép cả, ta thì hơn gì, còn ở đó thì toi đời!" Chu Tử Tần vừa nói vừa giơ tay dụi mắt, nước mắt rưng rưng, "Kể ra đúng là gay go to! Cha ta ép ta lấy vợ!"

Hoàng Tử Hà phì cười hỏi: "Là cô nương nhà nào vậy?"

"Cháu gái dòng thứ của ty thương quận Thục, nghe nói là một con cọp cái, nghe danh ta ham mê thi thể cũng không sợ. Ta đã lân la đò hỏi đám người hầu nhà đó, kẻ nào cũng nói cô ta hung hãn vô cùng, chữ nghĩa chỉ biết lơ mơ nhưng hay tay cứ lăm lăm hai con dao bầu, thoăn thoắt chặt thịt, còn có thể vác cả nửa con heo lên vai nhẹ như không! Sùng Cổ bảo cưới hạng người đó về có còn sống được nữa không!"

Hoàng Tử Hà ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Cô ta tên gì?"

Chu Tử Tần đã buồn còn thêm bực: "Tên quê một cục! Gọi là cái gì Lưu Nhị Nha! Nghe đã thấy khiếp rồi đúng không? Rõ ràng là cha ta thấy con gái nhà nào cũng sợ ta, nên vơ bừa lấy một con hổ cái, định chèn ép ta cả đời đây mà!"

"Ồ..." Hoàng Tử Hà gật đầu, "Đúng thế, xem ra việc lớn không thành rồi. Tuy cô ta rất xinh đẹp, tính tình cũng dễ thương, nhưng cái tên Lưu Nhị Nha thực khó nghe quá..."

"Sùng Cổ quen cô ả ư?" Chu Tử Tần sững người, rồi vỗ trán tự giải thích ngay, "À phải, đương nhiên là quen rồi. Trước đây Sùng Cổ là thiên kim nhà quận thú mà, nhất định đã gặp các tiểu thư nhà khác."

Hoàng Tử Hà cười đáp: "Gặp thì gặp rồi, nhưng mới gần đây thôi."

"Thôi thôi, không nói chuyện đó nữa, mau kể xem ả Lưu Nhị Nha kia có hung hãn đáng sợ như lời đồn không?"

"Có chứ, hệt như lời đồn, giết heo mổ dê cái gì cũng dám làm, người bình thường đừng hòng bắt nạt được."

Chu Tử Tần đau đớn đấm ngực: "Chết ta rồi..."

"Không chỉ hung hãn, mà còn rất đanh đá, thích gọi người ta là bổ đầu đụt."

"Hả? Mấy người đó sao giống nhau vậy, cứ thích bảo người ta đụt..." Nói đến đây, Chu Tử Tần mới định thần lại, ngây ra hồi lâu rồi lắp bắp: "Đụt... Bổ đầu đụt ư?"

"Đúng thế, cô nương đó rất giỏi dùng dao bầu, vác nửa con heo lên vai phăm phăm, thích gọi người ta là bổ đầu đụt, là con thứ hai trong nhà." Hoàng Tử Hà cười cười nhìn gã.

Chu Tử Tần trợn tròn mắt, há hốc miệng ra, đủ nhét lọt cả quả trứng gà: "Nhị... Nhị cô nương à?"

"Công tử thử nói xem?"

"Nhưng, nhưng chẳng phải cha mẹ cô ta mất cả rồi sao?"

"Hôm đó chẳng phải công tử cũng thấy tay Lưu Hỉ Anh béo đó tới tìm cô ấy, nói là họ hàng xa muốn nhận nuôi cô ấy ư? Theo tôi biết thì Tào ty thương quận Thục vừa xin nghỉ, thay chân ông ta hình như chính là Lưu ty thương ở Miên Châu đó."

"Ta nào biết! Có nghe nói ty thương đổi người mới, nhưng xưa nay ta không quan tâm chuyện đó!" Mặt Chu Tử Tần bỗng đỏ bừng lên, "Lẽ lẽ lẽ lẽ lẽ nào là..."

"Công tử nói xem?" Hoàng Tử Hà vỗ vào lan can cạnh mình, "Công tử lặn lội ngàn dặm chạy trốn đến tận kinh thành, có phải định nhờ Quỳ vương nói giúp với lệnh tôn, hủy bỏ cuộc hôn nhân này không?"

Chu Tử Tần chống trán nín lặng.

Hoàng Tử Hà lại hỏi: "Vậy bây giờ có muốn nhờ Quỳ vương nữa không?"

"Để... để ta nghĩ đã..." Lắp bắp một lúc, gã mới nặn ra được mấy chữ, "Dù sao... Tốt xấu gì... Nói thế nào cũng là người quen, nếu từ chối e là không ổn... Huống hồ Sùng Cổ cũng biết đấy, ít có cô nào không sợ thi thể lắm..."

"Công tử cứ cân nhắc thêm đi." Hoàng Tử Hà cười đầy ẩn ý.

Thấy cô cười, Chu Tử Tần chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất: "Làm... Làm gì cơ?"

"Chẳng làm gì cả." Cô thản nhiên ngẩng đầu ngắm trời.

"Thực ra... Sùng Cổ thì cũng rất được..." Chu Tử Tần thở dài nói khẽ, "Chỉ là, chỉ là chúng ta gặp nhau không phải lúc, nên ta luôn coi Sùng Cổ là một tiểu hoạn quan, chúng ta cứ xưng huynh gọi đệ cùng quật mộ nghiệm thi là hay nhất."

Hoàng Tử Hà lặng lẽ cúi đầu cười, chắp tay vái gã một vái rồi đứng thẳng dậy hỏi: "Bây giờ công tử sẽ về ngay Thành Đô, chấp thuận hôn sự chứ gì?"

"Không vội... Dù sao, dù sao cũng đính hôn rồi." Gã bẽn lẽn nói, rồi lại sực nhớ ra một chuyện, "À phải, lá bùa của Quỳ vương là thực hả?"

Hoàng Tử Hà ngạc nhiên hỏi: "Công tử cũng biết chuyện lá bùa ư?"

"Chứ sao, ta thấy có lẽ bây giờ cả kinh thành đều đồn ầm lên rồi ấy chứ?" Chu Tử Tần nhìn quanh ngó quất, thấy không có ai, bèn kéo cô vào một góc thì thào, “Tối qua ta mới về kinh, liền chạy ngay đến chợ Tây ăn bánh nang của Mã A Đại, món ta thích nhất.... Sùng Cổ đoán xem kết quả thế nào? Ta nghe thấy hai người ngồi ngay bên cạnh thao thao nói chuyện phủ Quỳ!"

Hoàng Tử Hà nhíu mày hỏi: "Họ nói sao?"

"Nghe đồn... Lúc Quỳ vương ở Từ Châu, đã giết chết Bàng Huân!"

"..." Hoàng Tử Hà ngán ngẩm, "Còn phải nghe đồn à? Chuyện này ai mà chẳng biết?"

"Sai rồi!" Chu Tử Tần úp úp mở mở ghé tai cô thì thầm, "Nghe đồn sau khi giết Bàng Huân, oan hồn của hắn liền nhập vào người Quỳ vương, hiện giờ trên người Quỳ vương không phải hồn phách của gia nữa, mà là Bàng Huân!"

Hoàng Tử Hà chẳng biết nói gì về tin đồn ma quái nhố nhăng này nữa.

"Họ nói rằng, Quỳ vương anh minh thần võ tài năng xuất chúng như vậy, sao có thể là người phàm được? Nghe nói gia được quỷ thần giúp sức, nên mới mưu trí hơn người, đọc qua là nhớ như vậy đấy!"

"Bằng chứng đâu?" Hoàng Tử Hà bực bội hỏi, "Lẽ nào gia thông minh hơn người là do quỷ thần giúp sức hay sao?"

"Ờ thì..."

"Huống hồ, lúc Quỳ vương còn niên thiếu, đã được tiên hoàng khen hết lời về trí tuệ thông minh. Tất cả các hoàng tử tròn mười tuổi đều được phong vương, ban phủ đệ rồi dọn ra khỏi cung, chỉ riêng Quỳ vương sau khi sắc phong vẫn được tiên hoàng giữ lại cung Đại Minh, đích thân dạy dỗ, bấy giờ Bàng Huân chẳng biết đang ở tận đâu kia!"

Chu Tử Tần gãi đầu nhăn mặt: "Nói cũng phải..."

Hoàng Tử Hà mím môi nghĩ ngợi giây lát rồi hỏi: "Còn gì nữa? Có ai nói gì nữa không?"

"À, nghe nói khi Bàng Huân nhập xác Quỳ vương, còn để lại cho gia một lá bùa định mệnh! Trên đó dự báo trước vận mệnh của Quỳ vương, cuối cùng Quỳ vương sẽ đâm ra lú lẫn, bị Bàng Huân khống chế, rốt cuộc..." Gã lại làm bộ thần bí nhìn quanh một vòng, rồi ghé tai cô nói nhỏ: "Khi trên lá bùa xuất hiện chữ 'vong', gia sẽ bị Bàng Huân đoạt mất ý thức, khiến cả thiên hạ nghiêng ngả theo!"

Hoàng Tử Hà đứng bật dậy, run rẩy hỏi: "Lời đồn ngoài phố... đã đến mức ấy rồi ư?"

Thấy sắc mặt cô rất khó coi, Chu Tử Tần vội xua tay rồi ra dấu bảo cô im lặng:

"Chẳng qua là đám người ngôi lê đôi mách nói bừa, việc gì phải cuống lên. Đừng... đừng nghiêm túc thế chứ..."

"Công tử không biết đấy..." Cô ráng sức hít thở, trán lấm tấm mồ hôi.

Kẻ loan tin về lá bùa, nhất định là người năm xưa đặt bẫy. Hiện giờ cả ba chữ đều bị khuyên tròn, hoa văn làm nền lờ mờ chữ "vong", tin đồn cũng đã lan truyền khắp thiên hạ, chứng tỏ hắn đã bức ép Quỳ vương đến đường cùng.

Lời nhắn "họa từ Quỳ vương" ở phủ Ngạc, không hẹn mà lại phù hợp với giả thuyết giang sơn nghiêng ngả đang lan khắp phố lớn ngõ nhỏ một cách thần bí. Tấm lưới giăng sẵn từ ba năm trước, giờ đang từ từ thu hẹp lại, song kẻ thu lưới là ai thì họ vẫn chưa dám khẳng định.

Không có cả cơ hội liều một phen cá chết lưới rách.

Thấy mặt Hoàng Tử Hà tái nhợt đến đáng sợ, Chu Tử Tần cuống quýt kéo ao cô gọi khẽ: "Sùng Cổ.... làm sao thế? Ta chỉ nói bừa thôi... thật mà..."

Hoàng Tử Hà tựa vào bức tường phía sau, cố gắng hít thở. Chỉ thấy ngực lạnh buốt như có vô số sợi dây rối tắc nghẽn bên trong, không sao gỡ nổi. Dù muốn tìm cho được một đầu mối, nhưng tai cứ ù đi, những âm thanh nhốn nháo như vô vàn lưỡi gươm đâm vào tim, khiến cô chẳng biết bắt tay từ đâu, đành sợ sệt đứng yên, mặc cho đầu ong lên.

Chu Tử Tần đang sợ đến luống cuống tay chân thì nghe đằng sau có tiếng người, vội ngoái lại trông, thì ra mấy viên quan bộ Công đã bước ra, kẻ nào kẻ nấy mặt mày tươi tỉnh. Có mấy người quen trông tháy Chu Tử Tần thì mừng rỡ bước đến chào: "Tử Tần lại về kinh đấy à? Ở Thục không vui sao?"

"Ôi, Tiền huynh, Lương huynh, Ngu huynh..." Gã vừa tươi cười chào họ vừa lo lấng giật giật tay áo Hoàng Tử Hà, dường như vẫn hối hận vì trót kể những lời đồn bậy bạ cho cô.

"Đây chẳng phải là... Hoàng tiểu thư ư?" Mấy người kia đang vui vẻ nên cũng chào hỏi cả cô, "Vương gia ra ngay giờ đấy, tiểu thư đợi cho một lát."

Hoàng Tử Hà gật đầu với họ.

Thấy ai nấy đều mừng rỡ ra mặt, Chu Tử Tần liền hỏi: "Trong kinh đồn rằng bộ Công phải xây một trăm hai mươi tòa tháp, túng tiền đến mức chỉ muốn đâm đầu xuống sông đào ngoài thành, sao hôm nay ai cũng tươi hơn hớn thế?"

"Vớ vẩn, mấy hôm nữa bộ Công chúng ta lại chẳng thừa tiền dựng thêm ba vòng lan can quanh sông đào ấy chứ!"

Chu Tử Tần chớp mắt: "Các vị không định đi cướp bộ Hộ đấy chứ?"

"Hừm, giờ bộ Hộ lấy đâu ra tiền? Còn chẳng phải nhờ Quỳ vương giải quyết giúp ư? Sáng mai sẽ ra cáo thị, triều đình rước cốt Phật vào kinh, dọc đường sẽ lập bảy mươi hai tòa tháp làm chỗ dừng chân cho cốt Phật. Thương nhân và kẻ sĩ trong thiên hạ nếu muốn rước cốt Phật tích công đức, có thể đấu giá nhận xây. Thử nghĩ mà xem, người lắm tiền đông như thế mà chỉ có bảy mươi hai suất, họ chẳng tranh nhau vỡ đầu ra ấy à?"

Kẻ bên cạnh tiếp lời: "Thế nên lần này xây bảy mươi hai tòa tháp rước cốt Phật, chẳng những bộ Công không phải bỏ một đồng, mà còn thu được một món bẫm ấy chứ..."

Chu Tử Tần bấy giờ mới vỡ lẽ, xoa cằm hỏi: "Đệ còn nghe nói, ngày cốt Phật vào kinh, người trong kinh phải chăng đèn kết hoa, dựng cổng chào dọc đường đám rước đi kia đấy..."

"Đương nhiên cũng có thể áp dụng quyên tiền như xây tháp, gì chứ người giàu có muốn làm công đức đông như kiến ấy mà!"

Nhìn người bộ Công hớn hở đi nghĩ công văn viết tấu chương, Chu Tử Tần đành ngoái lại bảo Hoàng Tử hà: "Hay thật... Quỳ vương vừa về, bao nhiêu vấn đề bèn được giải quyết hết!"

Hoàng Tử Hà lặng lẽ đứng dưới bầu trời không, ngắm cảnh thu đìu hiu trước mắt, chậm rãi đáp: "Ích gì đâu..."

"Hả?" Chu Tử Tần ngạc nhiên nhìn sang, song cô chẳng nói gì thêm, chỉ ngẩng đầu ngắm hoàng hôn cuối trời. Ánh vàng bao trùm cả Trường An, bóng chiều sắp phủ mờ Cửu Châu.

Đại điện lung lay sắp đổ, triều đình đã mục nát từ tận gốc rễ. Quỳ vương Lý Thư Bạch dù có tài ba nghiêng trời lệch đất, cũng có ích gì đâu.

Chẳng qua chỉ là bóng hoàng hôn phản chiếu cuối cùng thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Bora, Jenny Chau0811, conmeoconmeo, ocsenchay
Có bài mới 07.12.2016, 23:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 426
Được thanks: 3002 lần
Điểm: 31.93
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trinh Thám] Trâm 4: Chim Liền Cánh - Châu Văn Văn - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.1: Đài Hoa cùng sáng

Lúc lời đồn rộ lên trong kinh, khí trời cũng dần chuyển lạnh, đã đến ngày Đông chí.

Đại đường tế trời vào Đông chí, điển lễ rất rườm rà phức tạp. Hôm nay là lễ Đại Xạ (1) tế trời, vẫn là hoàng đế bắn trước, hoàng hậu bắn sau, rồi đến Quỳ vương, nên từ sáng Lý Thư Bạch đã thay đồ đến cung Đại Minh.

(1)     Phàm khi tế tổ, tế thần, sẽ lần lượt bắn tên theo thứ bậc, đầu tiên là hoàng đế tối cao, sau đó đến các vương hầu và công khanh, mỗi người bắn bốn mũi tên. Có đặt cả người ghi chép số mũi tên bắn trúng. Đây là một nghi thức tế lễ.

Hoàng Tử Hà vừa tiễn y đi khỏi, đang nghĩ xem ở trong phủ một mình thì nên làm gì, Chu Tử Tần đã đến cửa gọi: "Sùng Cổ, hôm nay các đạo quán lớn trong kinh đều mở pháp hội, náo nhiệt lắm, nào nào, chúng ta cùng đi xem!"

Hoàng Tử Hà thoáng lưỡng lự rồi thay đồ nam cùng gã ra ngoài. Chu Tử Tần cưỡi Tiểu Hà, Na Phất Sa và Tiểu Hà đã quen sẵn, tính tình đều ôn hòa, hai con cọ mũi vào nhau, hết sức thân mật.

Khí trời rất lạnh, có dấu hiệu đổ tuyết. Các đạo quán lớn trong thành phố đều phô trương thanh thế, pháp sự làm cũng khác nhau. Có nơi huy động các tiểu đạo sĩ tuấn tú đọc kinh, nơi thì cầm kiếm phun lửa, suýt nữa làm cháy cả thanh kiếm gỗ đào, có nơi trong lúc đánh chiêng, hai người chém chũm chọe cho nhau, cứ ném qua ném lại vô cùng náo nhiệt...

Hai người dạo quanh kinh thành một vòng, ăn bốn năm thứ quà vặt bên đường, thì cũng đến chiều.

"Sùng Cổ muốn đi đâu chơi nữa nào? Để ta đưa đi... À phải, giờ Sùng Cổ vẫn là hoạn quan hạng bét đúng không? Nhận lương tháng này chưa?"

Hoàng Tử Hà chán nản đáp: "Làm gì có, giờ đường quan chức của tôi gian nan lắm, mọi người đều biết tôi là con gái, xem ra không thể thăng cấp được, lương cũng không phát cho tôi, tôi chỉ ăn chực phủ Quỳ đấy thôi."

"Đã nói rồi mà, đi theo ta có phải tốt không. Làm nữ bổ đầu quận Thục chúng ta, vừa oai phong vừa vui vẻ, còn có cơ hội bộc lộ giá trị bản thân, hằng tháng lại có tiền tiêu, lương cao gấp đôi người khác nhé, thế nào?"

"Thôi khỏi, sản nghiệp cha mẹ tôi để lại cũng đủ sống cả đời rồi." Cô hà hơi vào hai bàn tay đã bắt đầu lành lạnh, nói khẽ, "Có Quỳ vương chống lưng, người trong tộc cũng không dám chiếm đoạt."

Chu Tử Tần nghĩ ngợi, sực nhớ đến một chuyện hết sức quan trọng, vội hỏi: "À phải, ta hỏi chuyện này nhé, có thực là Vương Uẩn hủy hôn rồi không?"

"Cứ coi là thế đi." Cô không muốn nhắc tới chuyện đó, bèn quay người đi thẳng.

Chu Tử Tần lẵng nhẵng theo sau, hậm hực: "Tên khốn Vương Uẩn chẳng ra gì, tìm đâu được người tốt như Sùng Cổ cơ chứ? Vừa xinh đẹp, thông minh lại lương thiện, còn biết theo ta đi quật mồ nghiệm thi nữa! Để mất Sùng Cổ, lấy đâu ra người thứ hai như thế nữa?"

Hoàng Tử Hà chẳng hiểu có phải gã đang khen mình hay không nữa, đành cười gượng. Đến lúc ngẩng lên, nhận ra mình đang đứng trước phường Hưng Đức, cô mới sững ra.

Đây là nơi cô nhờ phá một vụ án mà nổi danh từ năm mười hai tuổi, cũng là, nhà của Vũ Tuyên.

Hoàng Tử Hà chầm chậm đi đến cửa nhà Vũ Tuyên năm ấy, đứng bên ngoài bức tường thấp nhìn vào trong.

Nơi này đã khác hẳn năm xưa, hàng kim ngân bò đầy bên trong tường chẳng thấy đâu nữa, trên bức tường đã tróc lở chỉ toàn rêu xanh. Cây thạch lựu trong sân cũng bị chặt, nền đá xanh phủ đầy bụi, con rạch nhỏ ngập ngụa rác rến. Trên sân ngổn ngang sọt tre giỏ trúc, nhìn qua cô còn tưởng mình lầm chỗ.

Chu Tử Tần phía sau chẳng hiểu tại sao cô lại đứng ngây ra trước gian nhà này như thế, bèn hỏi: "Sùng Cổ đến đây tìm người ư?”

Cô chậm rãi lắc đầu: "Không, tôi đến xem thử thôi."

"Ở đây có gì mà xem?" Chu Tử Tần quay người ngồi xuống thành giếng gần đó, phủi sạch chỗ bên cạnh cho cô ngồi, rồi bóc quả quýt vừa mua chia cho cô một nửa: "Này, ngọt lắm." Hoàng Tử Hà ngồi xuống cạnh gã, nhận lấy quả quýt bỏ một múi vào miệng, nói khẽ: "Đây là nhà cũ của Vũ Tuyên."

Chu Tử Tần á lên, há hốc miệng ra: "Sùng Cổ vẫn nhớ à?"

Cô gật đầu: "Ừm, đó là lần đầu tôi giúp cha phá án."

"Nếu..." Chu Tử Tần nhìn gian nhà nhỏ, rồi quay sang nhìn cô, ngập ngừng, "Ta chỉ nói là nếu thôi nhé, nếu Sùng Cổ quay lại năm mười hai tuổi, trở lại nơi này, vụ án kia lại bày ra trước mặt... Liệu Sùng Cổ có nhắc nhở Hoàng quận thú để ông ấy bắt anh trai của Vũ Tuyên, thay đổi cả cuộc đời Vũ Tuyên không?"

"Có." Cô đáp ngay, không cần nghĩ ngợi.

Chu Tử Tần hơi lúng túng, không ngờ cô lại đáp nhanh như vậy.

"Dù tôi muốn thay đổi cuộc đời Vũ Tuyên, đồng thời cũng thay đổi số phận của gia đình mình, nhưng tội ác đã xảy ra, tôi lại biết rõ chân tướng, sao có thể vì chuyện tương lai mà cố tình bỏ qua, không vạch trần được?" Hoàng Tử Hà siết chặt nửa trái quýt trong tay, ngẩng lên nhìn bầu trời âm u như sắp đổ tuyết, chậm rãi nói, "Nhưng tôi nhất định sẽ sai người quan tâm tới gia đình họ, không để thảm kịch xảy ra thêm nữa. Ít ra cũng chăm sóc thật tốt cho mẹ Vũ Tuyên, để bà ấy khỏi phát điên vì cái chết của con trai cuối cùng dẫn đến tự sát."

Chu Tử Tần gật đầu tán đồng: "Ừm, quan trọng hơn nữa là giúp đỡ Vũ Tuyên."

Hoàng Tử Hà ngẩng đầu nhìn trời, thật lâu mới khe khẽ thở dài. Thời tiết quá lạnh, hơi thở của cô phả ra tạo thành một làn sương mờ, tan vào bầu không u ám.

Cuối cùng cô nói thật chậm mà rành rọt: "Không, nếu được làm lại, tôi sẽ không bao giờ quen Vũ Tuyên nữa."

Hết thảy quá khứ tươi đẹp, thời thiếu nữ như ảo mộng cùng thiếu niên nhoẻn cười rạng rỡ giữa bóng tà dương...

Từ bỏ cả đi.

"Nhưng... cuộc đời không thể làm lại được, phải không nào?" Như lẩm bẩm, lại như thì thầm, cô hít căng ngực thứ không khí lạnh buốt, rồi thong thả ép cục nghẹn trong lồng ngực ra, phả vào bầu không.

"Đi thôi, chẳng có gì đáng lưu luyến hay cảm thương nữa." Nói rồi, cô chậm rãi đứng dậy.

Chu Tử Tần nhìn cô đầy lo âu: "Sau này Sùng Cổ làm sao đây?"

Hoàng Tử Hà ngoái lại.

"Vương Uẩn đã hủy hôn, Vũ Tuyên lại chết rồi..." Gã rầu rĩ ăn quýt, vừa ăn vừa cau mày, chẳng biết vì quýt chua hay vì lo lắng, "Chi bằng đến chỗ ta đi, Sùng Cổ không nghĩ tới việc làm nữ bổ đầu ư?"

Hoàng Tử Hà lắc đầu: "Có lẽ để sau đi, giờ tôi còn việc phải làm."

"Hả, việc gì cơ?" Gã chớp mắt.

"Lần này lật lại bản án đều nhờ Quỳ vương cả. Giờ bên cạnh gia xuất hiện lá bùa quái dị kia, tôi phải giúp gia tra rõ ngọn ngành mới được."

Chu Tử Tần cũng vỗ ngực hiên ngang nói: "Phải phải, Quỳ vương giúp ta rất nhiều, bộ đồ nghề nghiệm thi ấy cũng là gia nhờ bộ Binh rèn cho ta. Vụ này ta nhất định phải giúp một tay, không cần bàn cãi gì nữa!"

"Tốt quá, nếu có công tử giúp sức, nhất định sẽ làm rõ được trắng đen!" Hoàng Tử Hà gật đầu tán thưởng, "Tôi nghĩ có người đã dùng loại mực có thể bay màu với lá bùa kia, hòng gây bất lợi cho gia!"

"Mực bay màu ta cũng biết, chẳng phải trước đây từng giúp Sùng Cổ phục hồi chữ viết từ mảnh tro tàn ư? Nguyên lý cũng gần giống nhau thôi, ta làm lại một ít là được."

"Không giống, lần này là mực son." Hoàng Tử Hà nhíu mày, "Cách chế mực son khác mực đen, nước cải bó xôi của công tử không ích gì đâu. Huống hồ, kẻ nọ không để lại dấu vết gì trên giấy cả."

"Đúng là cao thủ... Nhất định còn có cách nào đó mà ta chưa biết!" Đoạn Chu Tử Tần sáng mắt lên, đầy hào hứng, "Ta quyết phải học bằng được!"

"Công tử định học ở đâu?"

"Cứ theo ta!" Nói rồi, gã ném nửa quả quýt trong lòng vào chiếc rương nhỏ trên lưng Tiểu Hà, kéo cô đi thẳng đến chợ Tây.

Đến một hiệu bồi tranh, Chu Tử Tần trỏ ông lão râu dê ngồi bên trong bảo cô: "Thấy ông già kia không?" Hoàng Tử Hà nhìn ông lão đang gà gật, hay tay đút vào túi áo bông, gật đầu.

"Ông ấy là thợ bồi tranh nổi tiếng nhất kinh thành đấy, lần trước đọc được cách dùng nước cải bó xôi trong sách cổ, ta cũng đem đến cùng bàn bạc nghiên cứu với ông ấy, mới hoàn thiện được."

Hoàng Tử Hà bỗng sinh lòng kính trọng: "Vì chuyện này mà công tử định theo ông ta học bồi tranh ư?"

"Đúng thế, kẻ làm nghề ngỗ tác phải liên tục trau dồi kiến thức đến già. Sùng Cổ quên rồi hả, lần trước trong vụ Quỳ vương phi, để phân biệt sự khác nhau giữa bàn tay của Vương Nhược và Cẩm Nô, ta đã phải nghiên cứu về xương cốt, còn đến tận lò mổ quan sát bao nhiêu móng lợn nữa đấy."

Nói đoạn, gã xăm xăm kéo cô bước vào. Ông lão he hé mắt liếc hai người rồi uể oải hỏi: "Chu thiếu gia có việc gì thế?"

Chu Tử Tần liền cười nịnh nọt: "Dịch bá, ngày đông buồn chán nên tôi lại đến học nghề với bác đây.”

Nghe vậy, ông lão tím mặt: "Cút đi! Lão không hơi đâu hầu cậu, vụ nước cải bó xôi lần trước cậu lèo nhèo mất hơn nửa năm, suýt nữa lấy mạng già của lão rồi!"

"Đừng thế mà... Lẽ nào Dịch bá không muốn biết cách xóa dấu mực son ư?"

"Cái đó việc gì phải nghiên cứu cùng cậu? Rất đơn giản, dấm có thể hòa tan màu son!" Ông lão lườm Chu Tử Tần.

"Nhưng dấm có mùi mà?" Chu Tử Tần bày ra vẻ tha thiết cầu hiền.

Ông lão ngạo nghễ ngẩng đầu cười ha hả: "Ha ha... bí quyết tổ truyền nhà lão, lẽ nào cũng phải mách cho cậu ư?"

"Được rồi..." Chu Tử Tần buồn bã đi đến trước quầy hỏi: "Dịch bá, bí quyết gia truyền nhà bác thực sự tẩy sạch được mực son, không để lại dấu tích ư?"

"Còn phải hỏi, sạch bong như mới ấy! Nhà họ Dịch mở tiệm bồi tranh ở kinh thành bấy nhiêu năm, nếu không có mấy món nghề này thì làm sao đứng vững?"

"Thật chứ?"

"Thật mà!" Ông lão rướn cao cổ, như một con gà chọi.

"Vậy..." Kể thì chậm nhưng Chu Tử Tần hành động rất nhanh, chụp lấy một bức tranh đã bồi bên cạnh, giũ ra đánh soạt, rồi vơ đĩa mực son đã vơi một nửa, hắt ngay vào.

Dịch lão đang ngồi tựa ghế nhảy dựng lên, giằng lấy bức họa bị vẩy mực son choe choét, giận đến run lên bần bật, suýt thì òa khóc: "Triển Tử Kiền... bức ngựa nằm của Triển Tử Kiền..."

Hoàng Tử Hà bước đến xem, quả nhiên là bút tích của Triển Tử Kiền, con ngựa trong tranh tuy nằm giữa núi đá nhưng lại toát ra thần thái như muốn vọt dậy, cấu tứ sinh động, quả nhiên là thủ bút đại gia. Tiếc rằng đã bị Chu Tử Tần vẩy cả đĩa mực son vào, trông như bị thương, máu me ròng ròng, thực là thảm không nỡ nhìn.

"Sao... sao công tử chọn khéo thế? Hả?" Dịch lão giận điên người, phùng mang trợn mắt như muốn ăn sống nuốt tươi Chu Tử Tần, "Mấy bức của Vương đại học sĩ, Lưu đại thượng thư cạnh đó, cậu có vẩy cả trăm bức cũng chẳng sao! Vậy mà cậu lại vẩy vào Triển Tử Kiền, cậu vẩy... tôi để cậu vẩy..."

Nói đoạn, lão vớ ngay một cuốn tranh bên cạnh, đập xuống đầu Chu Tử Tần, gã hốt hoảng vừa lách vòng qua cột nhà né tránh, vừa ôm đầu hỏi: "Bác chẳng bảo có thể tẩy sạch bong không để lại dấu vết là gì?"

"Lão... Cách đó của lão ít nhất phải mất ba ngày! Nhưng hôm nay người ta đã đến lấy tranh rồi!" Dịch lão vừa thở hồng hộc vừa gào lên cuồng loạn, "Huống hồ đây là Triển Tử Kiền! Nếu lúc làm bị hỏng một chỗ bằng móng tay thôi, thì có đánh chết một trăm tên khốn như cậu cũng không đền nổi đâu!"

"Được rồi... Bức tranh này của ai vậy? Cùng lắm là ta ỷ thế hiếp người, bắt hắn lấy chậm lại mấy hôm chứ gì?"

"Phì! Loại thiếu gia lêu lổng như cậu mà cũng đòi ỷ thế hiếp người ấy à? Người ta là vương gia kia đấy!"

"... Cùng lắm ta quỳ trước cửa nhà người ta tạ lỗi là được chứ gì." Chu Tử Tần mặt dày nhơn nhơn tiếp, "À phải, vương gia nào thế?"

"Chiêu vương!"

"Chẳng nói sớm, Chiêu vương và ta cũng là chỗ quen biết, giờ để ta đi thuyết phục gia lấy tranh chậm lại hai hôm vậy." Chu Tử Tần đang dợm bước định đi, chợt ngoái lại hỏi: "Ba hôm nữa liệu có xong không? Đến lúc ấy ta lại tới tham quan nhé."

"Cút!" Dịch lão sẵn cơn tức, vung ngay cuộn tranh đập xuống.

Bưng cục u trên đầu, Chu Tử Tần tiu ngỉu chuồn khỏi tiệm bồi tranh.

Hoàng Tử Hà theo sau, ngán ngẩm khuyên: "Tử Tần, về sau đừng lỗ mãng như thế."

"Hừ, chẳng qua ta muốn giúp gia thôi." Chu Tử Tần hăng hái, "Sùng Cổ xem, giờ đã tìm hiểu được cách xóa dấu mực son, có phải giúp Sùng Cổ giải quyết được một vấn đề lớn rồi không?"

"Không thể nào." Hoàng Tử Hà lắc đầu, "Nếu dùng cách của Dịch lão phải mất ba ngày, kẻ kia không thể mạo hiểm được, ngộ nhỡ mới được một hai ngày gia đã lấy ra xem, chẳng phải lộ tẩy rồi ư?"

"... Lẽ nào ta ăn đòn vô ích ư?" Chu Tử Tần ấm ức càu nhàu.

Hoàng Tử Hà vừa đi vừa miên man suy nghĩ, ngẩng lên đã đến tiệm nhang đèn nhà họ Lữ.

Hôm nay Đông chí, khách khứa kéo đến mua nhang đèn nườm nượp. Họ đứng ngoài cửa, thấy anh trai chị dâu Trương Hàng Anh bận rộn luôn tay nên cũng không vào chào hỏi, chỉ nhìn một lúc rồi đi.

"Nói ra thì... Tích Thúy số khổ, nhưng cuộc đời vẫn chưa đến nỗi tối tăm." Chu Tử Tần thở dài, "Cha cô ấy và người nhà họ Trương, đều thật lòng thương cô."

Hoàng Tử Hà không đáp, chỉ ngoái lại nhìn tiệm nhang đèn phía sau.

Giữa đám đông tấp nập như thoi đưa trước cửa tiệm, nhác thấy một bóng dáng nhỏ nhắn quen thuộc đứng bất động dưới gốc cây gần đó, cô tròn mắt ngạc nhiên, quay người toan chạy đến.

Nhưng dòng người trên phố thoắt chốc đã chắn ngang đường, chen vai thích cánh đẩy cô lùi lại hai bước. Đến khi đứng vững, nhìn lại chỗ cũ thì người nọ đã bặt tăm.

Cô nhớn nhác tìm kiếm bóng dáng người ấy, nhưng chẳng thấy gì nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Bora, Gia Khiêm, Jenny Chau0811, conmeoconmeo, hh09
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bobo tran, Bánh Bao Bảo Bảo, Freak, Gia Bảo2018, hoahoang596, nghe2, xnheg và 172 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.