Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Truyền thuyết chi chủ đích phu nhân - Doãn Gia

 
Có bài mới 01.11.2016, 18:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 23:29
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 516
Được thanks: 671 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Truyền thuyết chi chủ đích chủ phu nhân - Doãn Gia - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 003: TÀNG THƯ CÁC

Tàng Thư Các là nơi bao quát kiến thức về vạn vật, bởi vì đây là nơi kết nối giữa Đan Hệ và Võ Hệ, cho nên diện tích của nó vô cùng lớn.

Tàng Thư Các được chia ra thành Đông Các và Tây Các, Đông Các trưng bày sách vở nói về các loại luyện đan, dược điển cùng thảo dược học, còn đặc sắc hơn là những bản chép tay quý giá của các tiền bối.

Tây Các trưng bày sách vở liên quan tời lịch sử, địa lý của đại lục Long Tường, ngoài ra thì còn có sách công pháp và kỹ năng của các tu luyện giả.

Có điều không phải người nào cũng được phép vào bên trong để đọc sách.

Đệ tử ký danh giống như Du Tiểu Mặc chỉ có thể vào tầng thứ nhất của Đông Các và Tây Các, còn lại các tầng trên hắn không có quyền vào, trừ khi được phép, hoặc trở thành đệ tử chính thức.

Nhưng mà đối với hắn lúc thì hai cách làm trên đều là hy vọng xa vời, hơn nữa hiện tại hắn cũng không có nhu cầu lên mấy tầng trên.

Tới Tàng Thư Các, Du Tiểu Mặc có hai việc cần làm.

Việc thứ nhất chính là tìm hiểu rõ về lịch sử của đại lục Long Tường, hắn cần phải biết thời không mà mình đang ở là thế giới nào.

Việc thứ hai là về kiểm tra vào nửa năm sau, bất kể là Thương Hệ hay Võ Hệ, hắn đều có cảm giác mình không nên trông mong gì, chỉ có đan sư ít nhiều còn có chút hy vọng.

Nhưng mà hiểu biết của hắn về nghề nghiệp đan sư này hoàn toàn là con số không, cho nên mới cần phải tìm hiểu một chút.

Ngay khi hắn sắp lạc đường, Du Tiểu Mặc cũng hỏi được vị trí của Tàng Thư Các

Chỉ có điều hắn cũng phải mất nửa canh giờ mới tìm ra được.

Từ xa, hắn đã thấy một tòa cung điện rộng lớn vô cùng khí thế, phía trên cung điện có một tấm biển màu vàng đen, trên đó viết ba chữ Tàng Thư Các, nhìn như giản dị, nhưng lại dung hòa trời đất, một loại khí thế tự nhiên mà sinh ra.

Du Tiểu Mặc nuốt nước miếng một cái, Tàng Thư Các khí thế quá, còn hùng vĩ hơn cả Tử Cấm Thành.

Bước vào Tàng Thư Các , người Du Tiểu Mặc nhìn thấy đầu tiên là một lão giả có mái tóc trắng xóa, lão giả đang nhắm mắt lại, ngồi ở chính giữa đường giao lối vào Đông Các và Tây Các.

Vừa đi qua, lão giả đột nhiên mở mắt ra.

Ánh mắt ông sáng ngời hữu thần không hề giống bề ngoài già nua, đó là một ánh mắt sắc bén như dao, lắng đọng dấu vết tháng năm, lia thẳng tắp vào trên người Du Tiểu Mặc, làm hắn sợ tới mức không dám bước tiếp.

Lão giả nhìn hắn một cái, lạnh nhạt nói: “Lấy thẻ thân phận ra.”

Du Tiểu Mặc sững sờ, lập tức sờ lên người, đúng là có một tấm thẻ, vội vàng lấy ra thận trọng mà đưa cho ông ta.

Sau khi lão giả nhận lấy tấm thẻ thì không làm gì thêm, Du Tiểu Mặc chỉ thấy ông ta cầm trong tay, không đến hai giây liền đưa lại cho hắn, nói: “Du Tiểu Mặc, đệ tử ký danh, có quyền hạn vào tầng thứ nhất.”

Tiếp theo thì có một thứ gì đó bay về phía hắn.

Du Tiểu Mặc theo bản năng tránh ra, nhưng chưa kịp tránh, cái thứ đó đã đập cái “Bốp vào đầu hắn, rồi rơi xuống đất, Du Tiểu Mặc ngẩng đầu lên liền gặp ngay vẻ mặt nghiêm túc của lão giả đang khẽ nhăn lại.

“Cầm lấy nó ngươi mới có thể đi vào Tàng Thư Các .” Lão giả nói xong thì không thèm để ý tới hắn nữa.

Du Tiểu Mặc ngượng ngùng cúi xuống nhặt vật kia, không dám nhìn lão giả nữa, bỏ chạy thật nhanh vào Tây Các, trong thời gian ngắn có lẽ sẽ không đi ra.

CHƯƠNG 004: ĐẠI SƯ HUYNH, TIỂU SƯ MUỘI

Tàng Thư Các của phái Thiên tâm giống như biển chứa trăm sông, chỉ nói tới sách vở trong tầng thứ nhất đều nhiều hơn vạn bản.

Nơi đặt sách không khác với tưởng tượng của Du Tiểu Mặc nhiều lắm, từ vài chục tới vài trăm cuốn trên giá sách, phân ra thành từng thể loại, trên mỗi giá sách còn có dấu hiệu riêng.

Du Tiểu Mặc cảm thán một tiếng, lập tức lắc đầu rồi đi vào.

Không biết có phải do lịch sử của đại lục Long Tường quá dài hay không, hắn đi qua mấy cái giá sách đều phân loại từng đoạn mốc thời gian, chỉ có điều cũng không giúp ích lắm.

Có rất nhiều loại một vạn năm trước, có rất nhiều năm ngàn năm trước…

Du Tiểu Mặc không có hứng thú với lịch sử của đại lục Long Tường, hắn chỉ muốn hiểu rõ đại lục Long Tường của thời hiện tại mà thôi.

Đi đến chiếc giá sách cuối cùng, cuối cùng hắn mới nhìn thấy trên giá sách có ghi nhãn – địa lý đại lục Long Tường.

Nhón chân, Du Tiểu Mặc muốn lấy xuống một quyển để nhìn sơ qua, hắn vươn tay nhưng không hiểu đụng phải cái gì, đột nhiên có cảm giác như bị điện giật, đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Biến cố này thiếu chút nữa đã hù chết hắn, còn tưởng rằng gặp chuyện linh dị quỷ quái gì cơ. Mãi đến lúc tỉnh táo lại, Du Tiểu Mặc mới nhớ rằng mình đang ở một thời không gọi là đại lục Long Tường, tất cả mọi chuyện này đều không có gì gọi là kỳ quái hết, mà hắn chỉ có thể học cách thích nghi với nơi này.

Suy nghĩ một chút, Du Tiểu Mặc lấy từ trong ngực ra một thứ đồ giống như con dấu. Đây là thứ mà lão giả trông coi Tàng Thư Các ném cho hắn.

Du Tiểu Mặc không hiểu phải dùng thứ này thế nào nữa, hắn đành phải thử đem con dấu để lên trên, hắn đã đoán đúng, con dấu đen xì đột nhiên lóe lên một vệt sáng, tiếp theo đó không khí tỏa ra vài vòng gợn sóng sang hai bên.

Du Tiểu Mặc thử dùng tay đụng vài cái, không còn cảm giác bị điện giật nữa, lúc này hắn mới dám tin tưởng mình đã thành công.

Nhanh chóng lấy một quyển sách trừ trên giá xuống, Du Tiểu Mặc lại theo mẫu mà lấy thêm vài cuốn nữa, chủ yếu vẫn là kiến thức căn bản về đại lục Long Tường, chắc cũng chỉ có hắn mới đọc mấy thứ này.

Du Tiểu Mặc tìm nơi hẻo lánh ngồi xuống, cầm lấy quyển sách ở trên cùng, đang chuẩn bị tiếp thu nội dung ở bên trong, trên đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng cười nhạo.

Du Tiểu Mặc nhanh chóng ngẩng đầu, chỉ thấy một thiếu niên mặc áo bào trắng đang ngồi trên xà nhà.

Thiếu niên thấy hắn đang nhìn, nhếch miệng nhảy xuống dưới, ánh mắt nhìn Du Tiểu Mặc mang theo mấy phần soi mói rồi lại thêm vài phần giễu cợt, hiển nhiên là hắn đã nhìn thấy hết mấy hành động vừa rồi của Du Tiểu Mặc.

“Chậc chậc, không biết đồ nhà quê ở đâu chui ra nữa.”

Thiếu niên đi một vòng quanh hắn, vừa đi vừa nhận xét, biểu cảm còn giống nhìn phải thứ gì đó rất chán ghét.

Du Tiểu Mặc chớp mắt, thực ra hắn thấy tên này nói cũng đúng lắm, tình hình hiện tại của mình có khác gì nông dân lên tỉnh đâu.

Ấy vậy mà, thiếu niên thấy hắn không phản ứng lại còn mất hứng.

“Đồ nhà quê, muốn đọc sách thì cút ra xa một chút, ngồi chặn ngay lối lên lầu hai, chớ không phải muốn tiếp cận đại sư huynh và tiểu sư muội đó hả? Ta nói cho ngươi biết, người như ngươi không có tư cách này đâu.”

Du Tiểu Mặc im lặng một lát, sau đó đứng dậy phủi mông một cái, rất nghe lời đi qua chỗ khác.

Thiếu niên kia thấy hắn biết điều như vậy, cảm thấy không thú vị, chửi thề một tiếng rồi bỏ đi.

Nhìn hắn rời đi, Du Tiểu Mặc thở phào nhẹ nhõm.

Ai mà ngờ đi đến Tàng Thư Các tìm sách đọc cũng sẽ đụng phải cái loại rãnh rỗi không có việc gì làm quay ra soi mói người khác như thế này, hắn thật sự không biết đại sư huynh tiểu sư muội gì đó mà, đừng nói đến muốn tiếp cận nha.

Chẳng qua hắn vẫn không thể nghĩ tới, cái chỗ hẻo lánh mà hắn tùy tiện đi sang, dĩ nhiên là đường lên lầu hai, cái nơi Tàng Thư Các này biết “sáng tạo độc đáo” ghê, tới cầu thang mà cũng giấu đi.

Yên lặng nghĩ một lúc, cuối cùng Du Tiểu Mặc cũng tập trung xem sách của mình.

Sau khi hiểu rõ, hắn mới biết được đại lục Long Tường là một mảnh lục địa rộng bao la, so với Trái Đất ở kiếp trước còn lớn hơn mấy trăm mấy ngàn lần, hơn nữa còn là một mảnh đất liền nguyên vẹn, chỉ có điều so với Trái Đất còn hoang sơ nhiều lắm.

Sơn mạch vô tận, rừng rậm mênh mông.

Quan trọng nhất là, thời này không có khoa học kỹ thuật, chỉ có một đám tu luyện giả muốn làm trái ý trời.

Theo lịch sử ghi lại, thời không này cũng không phải chỉ có một mảnh đất liền là đại lục Long Tường, ví dụ như xuyên qua biển sâu vô tận, chính là một thế giới khác, còn có bên ngoài hư không, cũng có rất nhiều nơi khác.

Nhưng mà những quyển sách chỉ viết vài câu rải rác về vấn đề này, không có miêu tả kỹ càng.

Sau hai canh giờ, Du Tiểu Mặc mới đọc xong mấy cuốn sách, đối với đại lục Long Tường cũng đã có tầm hiểu biết nhất định.

Đem sách trả về vị trí cũ, Du Tiểu Mặc đấm đấm cái lưng mỏi rã rời, lúc hắn đang chuẩn bị rời đi, sau lưng vang lên một tiếng chấn động nhè nhẹ, vừa quay đầu lại, hắn liền thấy cái nơi hẻo lánh mình vừa ngồi đột nhiên xuất hiện hai bóng người, một nam một nữ, chắc hẳn là đại sư huynh và tiểu sư muội trong miệng thiếu niên kia.

Đại sư huynh dung mạo anh tuấn, ngũ quan như được dao gọt rìu đục, chỉ cần liếc nhìn cũng làm người ta thấy có một loại thành thục ổn trọng rất đáng tín nhiệm, đôi môi hơi mỏng khẽ mím, sau khi đi xuống thì không quay đầu lại mà bước thẳng ra khỏi Tàng Thư Các .

Còn tiểu sư muội xinh đẹp như tiên nữ kia nhẹ nhàng giẫm chân đuổi theo.

Hình như cả hai người đều không chú ý tới sự hiện diện của Du Tiểu Mặc.

Sau khi ra ngoài, Du Tiểu Mặc nhìn sắc trời, cảm thấy vẫn còn sớm, liền đi tới Đông Các.

Bởi vì những thứ hắn muốn xem khá nhiều, Du Tiểu Mặc quyết định mượn sách về đọc, theo thứ tự là hai quyển thảo dược học và hai quyển dược điển, đều là loại cơ bản nhất.

CHƯƠNG 005: ĐAN ĐƯỜNG BÁI SƯ

Sau khi trở lại phòng, mặt trời cũng đã xuống núi. Du Tiểu Mặc nhìn sang gian phòng cách vách, nghe nói đó là phòng của thiếu niên ban ngày đến thăm hắn, người gọi là Giang Lưu.

Tuy nhiên giờ phút này căn phòng đó vẫn tối tăm một màu, có lẽ người nọ đã dọn đi rồi.

May mắn như vậy, người như mình có muốn hâm mộ cũng chẳng nổi.

Dù sao, Du Tiểu Mặc chân chính đã giám định xong tư chất, là một linh hồn màu xanh lá thứ thiệt, có điều đó là kết quả trước khi hắn xuyên qua, hiện tại linh hồn đã thay đổi, nhất định kết quả sẽ khác nhau.

Nhưng Du Tiểu Mặc cũng không có ý định đi giám định lại.

Nếu bị người ta phát hiện ra hai lần giám định lại có linh hồn khác nhau, rất nhiều người sẽ nghi ngờ, hắn cũng không muốn vừa mới đến vài ngày lại chết thêm lần nữa.

Dù hắn rất tò mò tư chất linh hồn của mình, nhưng cũng không có tò mò tới mức có ý định đi giám định.

Vào trong phòng, Du Tiểu Mặc đặt bốn quyển sách lên bàn.

Lúc ở Đông Các hắn đã nhìn thoáng qua, không thể không nói, nội dung bên trong rất thâm ảo. Người khác có lẽ có thể đọc hiểu, nhưng hắn là người ngoài tới, hoàn toàn không có khái niệm về đan sư, bắt hắn đột nhiên hiểu hết, thật đúng là khó khăn.

Mà dù có khó khăn thế nào đi nữa hắn cũng phải nuốt trôi hết bốn quyển sách này, hơn nữa nhất định phải trong ngày hôm nay. Bởi vì ngày mai sẽ phải tới Đan Đường, nghe nói việc này liên quan tới chuyện bọn hắn có thể tìm được một sự phụ tốt hay không.

Muốn trở thành một vị đan sư, ngoài việc tự mình cố gắng, việc có một người sư phụ giỏi cũng rất quan trọng.

Du Tiểu Mặc không biết liệu mình có được chọn hay không, nhưng mà cũng không thể mang cái đầu rỗng đến đấy chứ hả, nếu như lúc chọn người cần kiểm tra hay gì đó, ai hỏi gì hắn cũng không biết, Du Tiểu Mặc có thể tưởng tượng, không ai lại muốn nhận một người như hắn.

Cho nên Du Tiểu Mặc đành phải bổ sung một chút kiến thức, chỉ là xem hết bốn quyển sách trong vòng một đêm, thật sự quá khó.

Hít một hơi thật sâu, Du Tiểu Mặc quyết định chong đèn đọc đêm.

Kết quả có thể nói, một đôi mắt gấu trúc đã oanh liệt xuất hiện trên mặt hắn.

Cũng may là hắn không lo lắng thừa, vừa mới rạng sáng ngày hôm sau, Đan Đường liền phái người tới đón bọn họ.

Người đón họ là một thanh niên có vẻ ngoài khoảng hai mươi mấy tuổi, mặt không cảm xúc, chỉ nói rằng họ có một phút để chuẩn bị, ngoài ra thì hoàn toàn im lặng, giống như không có chút nào quan tâm tới mấy người bọn họ.

Du Tiểu Mặc để ý thấy có vài người cười khổ, bởi vì bọn hắn đều là ‘đồ thừa’ đây mà.

Trên thực tế, những người có tiềm lực tốt, ví dụ như linh hồn có màu lam và màu tím, đều đã được người chọn hết từ trước rồi, còn dư lại, đều là một số người có tư chất kém.

Ví dụ như bản thân Du Tiểu Mặc, có thể nói hắn là người tư chất kém nhất trong năm người, những người còn lại đều là xanh dương.

Chẳng qua Du Tiểu Mặc cũng không cảm thấy tự ti, Edison đã nói rồi, cái gọi là thiên tài chỉ là 1% cảm hứng và 99% mồ hôi tạo ra mà thôi.

Một phút sau, bọn hắn rốt cục đi đến Đan Đường.

Sự rộng lớn và khí phái của Đan Đường so với Tàng Thư Các chỉ có hơn chứ không kém, không biết họ có phải là những người đến cuối cùng hay không, bởi vì ở trong đã tụ tập rất nhiều nhóm người.

Đa số những người ở đây đều không khác gì họ, tất cả đều mặc một bộ đạo bào màu xanh đơn giản, trên đầu cài một cây trâm thông thường, chắc là vào phái Thiên Tâm cùng thời điểm với hắn.

Du Tiểu Mặc vốn tưởng rằng chỉ có mấy người mà thôi, không nghĩ tới vẫn còn nhiều như vậy.

Khó trách phái Thiên Tâm có thể phát triển tới môn phái lớn nhất của đại lục Long Tường, xem ra bọn họ rất coi trọng chất lượng đệ tử.

Bởi vì các trưởng lão còn chưa tới, cho nên những người đang đứng chờ bắt đầu trao đổi, chủ đề đều xoay quanh những việc như kiểu ‘Linh hồn của ngươi là màu gì thế’ ‘Không biết ta sẽ được ai chọn’ ‘Nếu như được trưởng lão nào vừa ý thì tốt quá’ đủ các loại lời nói nhảm.

Du Tiểu Mặc ngáp một cái, thức trắng cả đêm hôm qua, hắn thật sự có chút khó chịu nổi.

Ngay lúc hắn muốn tìm chỗ hẻo lánh để chợp mắt một lúc, có ai đó quát lớn làm hắn giật mình.

“Tất cả yên lặng cho ta!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Angel__Jung™ về bài viết trên: nh0cv1tbd
Có bài mới 01.11.2016, 18:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 23:29
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 516
Được thanks: 671 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Truyền thuyết chi chủ đích chủ phu nhân - Doãn Gia - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 006: KHỔNG VĂN

Một tiếng quát lớn vang lên, toàn độ Đan Đường đều yên tĩnh trở lại.

Du Tiểu Mặc định thần nhìn lại, mới phát hiện người vừa quát dĩ nhiên là thanh niên đã đưa bọn họ tới đây. Không ngờ cái bản mặt vô cảm đó, vừa mở miệng ra đã lớn tiếng thế này, giọng còn rất cao, chỉ là rất nhanh thôi hắn đã biết có chuyện gì xảy ra rồi.

Ngay sau khi âm thanh cuối cùng rơi xuống, một đám người từ bên ngoài đi vào.

Mấy người đi đầu đều đã có tuổi, người trẻ nhất cũng khoảng ba mươi mấy, đương nhiên, đây chỉ là tuổi bề ngoài, trên thực tế, trong đó có thể có mấy người đã là lão quái vật rồi.

Du Tiểu Mặc cũng nhờ đọc sách mới biết, người của thời không này, đặc biệt là tu luyện giả, dường như tuổi thọ của bọn họ dài vô cùng.

Đang lúc hắn mải suy nghĩ lung tung, mấy người kia bước tới trước mặt.

Sau đó quả nhiên là quá trình chọn người của đối phương, ba vị tiền bối như đang chọn đồ ăn, đem những thứ tốt nhất chọn đi, còn dư lại đều là đồ ăn thừa, rất không may, Du Tiểu Mặc đang đứng ở trong đội ngũ đồ ăn thừa.

Nhưng mà tính ra hắn cũng thuộc loại tốt, bởi vì còn dư lại tốt nhất là linh hồn xanh lá, kém hơn còn có hồng và vàng, trên cơ bản thì cả đời chỉ có thể làm đan sư cấp thấp mà thôi.

“Ngươi, nửa năm tiếp liền theo ta đi.”

Một giọng nói đột liên vang lên từ trên đầu Du Tiểu Mặc, hắn ngẩng đầu lên liền gặp được một người tuổi trung niên lông mày hơi nhướn đang nhìn mình, nét mặt có vẻ không được hài lòng cho lắm.

Du Tiểu Mặc lập tức ngoan ngoãn mà dạ một tiếng.

Người trung niên kia không nói thêm gì nữa, lại chọn tiếp mấy người đệ tử tư chất thường thường, sau đó mới mang người rời khỏi Đan Đường.

Mặc dù nói là theo ông ta, nhưng người trung niên này rõ ràng không có hề có ý định thu nhận Du Tiểu Mặc làm đồ đệ, về sau cũng đem mấy đệ tử tư chất bình thường ném cho đại đệ tử của ông ta là Phương Thần Nhạc, còn bản thân thì đi bế quan. Cho nên đến bây giờ Du Tiểu Mặc vẫn chỉ là một đệ tử ký danh.

Cũng may Du Tiểu Mặc nhờ đại sư huynh mới hiểu được một chút tình huống.

Người trung niên kia gọi là Khổng Văn, trước mắt xem như là sư phụ trên danh nghĩa của hắn, cũng có chút danh tiếng trong phái Thiên Tâm, nghe nói bản thân ông ta là một vị đan sư cao cấp có linh hồn màu lam, mặc dù kém hơn linh hồn màu tím chút ít, nhưng nghe nói ông ta có thể vượt cấp luyện ra một viên linh đan cấp chín, chỉ là xác xuất thành công rất thấp.

Dù là thế thì việc này cũng không ảnh hưởng địa vị của Khổng Văn trong phái Thiên Tâm.

Đan Hệ của phái Thiên Tâm chia thành ba ngọn núi lớn, theo tứ tự là Thiên Phong, Phi Phong và Đô Phong.

Khổng Văn là người đứng đầu Đô Phong, hàng năm, mỗi ngọn núi đều phải bổ sung một ít thành phần mới, cho nên vào giờ này hàng năm, chủ nhân của ba ngọn núi sẽ đích thân tới Đan Đường để chọn người.

Có điều, bởi vì Đô Phong có thực lực kém nhất, luôn phải chọn người sau cùng. Tất nhiên, tư chất tốt đều được Thiên Phong và Phi Phong chọn hết rồi, ví dụ như Giang Lưu, đã được Thiên Phong chọn trước.

Cho nên vào tầm này hàng năm, tâm trạng của Khổng Văn đều khó chịu, cũng bởi vậy nên mới xảy ra việc ông ta vừa tới một lúc đã bỏ đi bế quan.

“Xem ra sư phụ cũng không dễ dàng.” Du Tiểu Mặc nhỏ giọng cảm khái.

Không ngờ tai của Phương Thần Nhạc khá ra thính, Du Tiểu Mặc thì thầm gì đều bị nghe thấy hết, không khỏi bật cười: “Đúng là sư phụ không dễ dàng, cho nên chỉ có thể dựa vào các ngươi, về sau có thể lấy lại chút thể diện cho sư phụ.”

“Đại sư huynh, huynh cũng biết mà, tư chất của bọn đệ rất kém cỏi.”

Thanh niên bên cạnh lắc đầu cười khổ, trước khi tới Đan Đường, hắn cũng hiểu rất rõ tình hình hiện tại rồi.

Phương Thần Nhạc vỗ vỗ vai hắn, lớn giọng nói: “Các ngươi đừng nản chí, tư chất chênh lệch chỉ có thể nói rõ vấn đề tiềm lực, nhưng nếu các ngươi chịu bỏ thời gian thì vẫn có hy vọng, nếu như ngay từ đầu đã bỏ cuộc, vậy thì càng vô vọng.”

“Đại sư huynh nói đúng.” Du Tiểu Mặc thì thầm phụ họa một câu.

Khiếp trước Du Tiểu Mặc đã trải qua tình huống tương tự, biết rất rõ đạo lý này, cho nên hắn mới không giống như những người khác, uể oải ngay từ khi vừa bắt đầu.

Phương Thần Nhạc nhìn về phía hắn gật đầu khen ngợi.

“Được rồi, từ giờ trở đi, các ngươi chính là đệ tử của Đô Phong, quy củ của Đô Phong cũng không nhiều lắm, chỉ yêu cầu các ngươi cần cù chăm chỉ, có khó khăn nhớ giúp đỡ nhau, một lòng đoàn kết là được, bởi vì các ngươi còn chưa quen thuộc, bây giờ ta chưa bắt đầu bài học, đợi lát sẽ nói các sư huynh đệ mang các ngươi đi làm quen một chút hoản cảnh nơi này, ngày mai chính thức tập hợp ta sẽ thông báo cho mọi người.

Về sau liền có một vị sư huynh tới dẫn bọn hắn đi làm quen hoàn cảnh.

Điều kiện vật chất của Đô Phong tốt hơn nơi ở ban đầu nhiều lắm, mây mù quấn quanh, núi rừng có tiếng chim hót, nhất là không khí, nhẹ nhàng khoan khoái hợp lòng người, đi quanh một vòng, cơn buồn ngủ của Du Tiểu Mặc cũng bị xua tan.

Đi dạo khoảng chừng nửa canh giờ, vị Lý sư huynh kia mới dẫn bọn họ tới chỗ ở.

CHƯƠNG 007: VẾT BỚT MÀU XANH

Phòng ngủ của Đô Phong có rất nhiều, hơn nữa còn lớn hơn chỗ ở lúc trước của Du Tiểu Mặc. Nhưng mà bài trí bên trong vẫn đơn giản như trước, chỉ có thêm một tấm bình phong, đằng sau còn có một thùng gỗ lớn, bình phong vừa khéo đối diện với cửa, có thể che khỏi ánh mắt của người đi bên ngoài.

Cùng ngày, Du Tiểu Mặc liền chuyển vào, đồ đạc của hắn rất ít, chỉ có hai bộ quần vào cùng bốn quyển sách.

Hắn không có ý định trả sách ngay, bởi vì tối hôm qua phải học để đối phó, hắn gần như nuốt chửng tất cả nội dung trong sách, còn chưa kịp tiêu hóa hết, giờ đã quên quên nhớ nhớ rồi. Hơn nữa, thời hạn cho mượn sách của Tàng Thư Các là khoảng nửa tháng.

Du Tiểu Mặc cầm quần áo và sách để vào trong tủ, sau đó mớt bắt đầu dọn phòng.

Có thể do trước khi phòng hắn không có người ở, cũng không có người thường xuyên tới quét dọn, cho nên bất cứ đồ vật gì đều phủ một lớp bụi, Du Tiểu Mặc sờ một chút, lớp bụi còn khá dày.

Trong phòng còn có một chiếc chậu gỗ nhỏ, Du Tiểu Mặc sử dụng nó để xách nước mang vào phòng, mất khoảng nửa canh giờ mới quét dọn sạch sẽ.

Lúc này, mặt trời đã lặn.

Cũng không lâu lắm, vị Lý sư huynh kia đã tới gọi hắn đi ăn cơm, đồng hành còn có mấy người mới tới.

Phòng ăn của Đô phong đều có ba bữa cơm một ngày, rất nhiều sư huynh đệ đều ăn cơm ở đó, cũng có một số sư huynh đang trong thời kỳ Tích Cốc* không cần ăn cơm.

Việc phân chia đồ ăn ở đây hơi giống với tiệc đứng ở hiện đại. Một ngày ba bữa, đầu bếp sẽ nấu xong tất cả món ăn, sau đó mỗi món được đựng trong một chiếc khay lớn, các sư huynh đệ muốn ăn gì thì sẽ tự đi lấy. Nhưng vì tránh lãng phí đồ ăn, một trong những quy định của phòng ăn là ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, một khi phát hiện có hành vi lãng phí thức ăn sẽ phải chịu phạt.

Du Tiểu Mặc đi theo Lý sư huynh lấy đồ ăn, lượng cơm của hắn không nhiều, nên chỉ múc một chút. Ngay lúc hắn chuẩn bị ăn cơm, nơi cửa vào truyền tới một trận bạo động nhỏ.

Du Tiểu Mặc ngẩng đầu nhìn sang, thì ra là đại sư huynh đã đến, Phương Thần Nhạc vừa bước vào lập tức có nhiều người lên tiếng chào hỏi, có thể thấy danh tiếng của đại sư huynh ở Đô Phong khá tốt, có lẽ chỉ dưới sư phụ.

Sau khi ăn cơm tối xong, Du Tiểu Mặc về phòng.

Nhớ ra mình chưa tắm, hắn liền lấy một bộ quần áo ra, đặt ở ghế đẩu cạnh thùng gỗ.

Thật ra phái Thiên Tâm cũng có suối nước nóng, nhưng vị trí ở quá xa, cho nên mọi người đều lấy nước nóng xách về phòng rồi mới tắm, bởi vì ban ngày Lý sư huynh có dẫn bọn họ tới chỗ đun nước, cho nên Du Tiểu Mặc mới biết đường.

Xách qua xách lại năm chuyến, cuối cùng cũng đổ đầy thùng nước.

Du Tiểu Mặc lau mồ hôi, đóng cửa lại, sau đó mới cởi đồ rồi ngồi vào bồn, nước ấm vừa phải, làn nước đụng vào cơ thể vô cùng dễ chịu, cảm giác buồn ngủ cũng ùa tới. Du Tiểu Mặc miễn cưỡng tỉnh táo, dùng khăn lau tay chân một lần.

Ngay lúc hắn không chú ý, nơi trước ngực bị nước ngâm, dần dần hiện ra dấu vết giống như một cái bớt, hình dạng giống một giọt lệ màu xanh, màu sắc càng ngày càng rực rỡ.

Du Tiểu Mặc đột nhiên cảm thấy trước ngực rát rát, cúi đầu kiểm tra không khỏi ngơ ngác. Từ khi nào trước ngực hắn có thêm cái bớt này vậy, lại còn là màu xanh lam, nhìn rất quỷ dị, màu sắc tươi sáng của nó như chích từ ngực ra, Du Tiểu Mặc kiềm chế không nổi mà thò tay sờ…

Hai giây sau, Du Tiểu Mặc vốn đang tắm, đột nhiên biến mất. Nước ấm gợn vài vòng sóng, thời gian dần qua bình yên lặng xuống, giống như chưa từng có sự xuất hiện của Du Tiểu Mặc ở nơi này, cả căn phòng chìm vào yên lặng.

*Tích cốc: tích cốc là một phương pháp tu luyện đặc thù được sử dụng trong (một số) hoàn cảnh đặc biệt. Lúc nào cần thì sử dụng đến nó? Vào thời Trung Quốc cổ đại, nhất là trước khi thành lập tôn giáo, có rất nhiều người tu luyện họ đều sử dụng phương pháp gọi là mật tu, tu luyện đơn độc; đi vào núi sâu hoặc chui vào hang động trong núi mà tu, tách ly xa khỏi nơi con người quần tụ sinh sống. Một khi làm như vậy sẽ có vấn đề về nguồn cấp lương thực. Nếu như họ không sử dụng phương pháp tích cốc, thì chắc chắn sẽ không tu luyện được, sẽ chết đói chết khát ở đó.

CHƯƠNG 008: TỶ LỆ PHẦN TRĂM

Bõm!!!

Trên trời rớt xuống một bóng người rơi thẳng vào hồ nước xanh biếc.

Đỉnh đầu ngập trong nước lạnh thấu xương, Du Tiểu Mặc sợ tới mức hoảng hốt, hắn nghĩ mình đã rơi vào trong biển rồi, cố gắng vùng vẫy vô vọng trong làn nước.

Thế nhưng mà, hắn không biết bơi!!! Du Tiểu Mặc tuyệt vọng mà nghĩ, chẳng lẽ hắn vừa xuyên tới đây không được bao lâu đã bị chết đuối sao?

Trong lòng không nén nổi đau thương, xem ra cả hai đời hắn đều phải làm quỷ đoản mệnh. Nghĩ như vậy, Du Tiểu Mặc dứt khoát không vùng vẫy nữa, dù sao sớm muộn gì cũng chết, chết thì chết chứ sao, chỉ mong đời sau đừng làm quỷ đoạn mệnh nữa thì tốt rồi.

Toàn thân buông lỏng, Du Tiểu Mặc chờ đợi thời khắc mình chết chìm.

Chỉ là tâm lý không còn áp lực nữa, hắn rốt cục phát hiện ra chuyện khác thường, mở to mắt, không khỏi ngạc nhiên, thì ra nước chỉ sâu tới eo hắn, -_-||….

Lúc này Du Tiểu Mặc mới phát hiện, hắn đã không còn ở trong phòng nữa, lọt vào tầm mắt là một khung cảnh xa lạ, vị trị hắn đang đứng bây giờ là một hồ nước, chiếm diện tích khoảng một phần năm vùng không gian này.

Đây là một vùng không gian rất kì lạ, trời xanh mây trắng, rất sáng, nhưng không nhìn thấy mặt trời. Nhưng nếu nhìn kĩ, sẽ nhận ra rằng tất cả mọi thứ ở đây đều bất động, mây trắng không bay, không trung cũng không hề có tiếng gió, cỏ trong đất rất xanh tươi, nhưng không hề lay động, tới hồ nước hắn đang đứng cũng phẳng lặng không có một gợn sóng.

Du Tiểu Mặc cúi đầu, giọt nước mắt màu xanh vẫn lẳng lặng gắn trên ngực hắn.

Không biết có phải do lúc nãy vô ý sờ vào nó hay không, cho nên mới xuất hiện ở trong không gian này không. Nghĩ vậy, Du Tiểu Mặc không kiềm chế được giơ tay sờ một cái.

Không ngờ trước mắt hắn tối sầm lại, ‘Bịch’ một tiếng, hắn lại quay về thùng nước nóng. Thân thể vừa bị hồ nước ngâm cho lạnh như băng, đã từ từ ấm lại rồi.

Du Tiểu Mặc nhìn giọt lệ trước ngực, sau nửa ngày suy đi nghĩ lại, hắn không sờ vào nó lần nữa, tắm qua loa rồi đứng dậy mặc quần áo.

Chẳng biết có phải do ảo giác không, hắn cảm thấy sắc mặt của mình dường như có tinh thần hơn so với trước.

Vì muốn đổ nước đã tắm đi, Du Tiểu Mặc lại chạy đi chạy lại thêm vài chuyến, lúc này sắc trời cũng dần dần đen, bên ngoài gần như không nhìn thấy bóng người, ngẫu nhiên có thấy mấy người, nhưng đều đệ tử có nhiệm vụ đi tuần tra.

Bởi vì đây là ngày đầu tiên đến, cho nên hắn không quen thuộc với tình hình ở Đô Phong cho lắm, bởi vậy Du Tiểu Mặc cũng không dám chạy loạn khắp nơi.

Sau khi đổ hết nước tắm, hắn trở về phòng, đốt một ngọn nến để cho căn phòng sáng sủa một chút, lúc này mới cầm sách lên đọc lại một lần.

Nói đến cái nghề nghiệp đan sư này, đừng thấy phái Thiên Tâm có tận ba ngọn núi lớn chỉ dành riêng cho Đan Hệ, trên thực tế những người có thể trở thành đan sư đã ít lại càng thêm ít.

Không phải do bọn họ không cố gắng, mà là vấn đề về tư chất.

Muốn xem một người có thể trở thành đan sư hay không, cách nhanh nhất là dò xét linh hồn của người đó, chỉ những người mang linh hồn màu sắc mới có thể thành đan sư, mà linh hồn của tu luyện giả đều trong suốt không màu.

Trong số ngàn ngàn vạn vạn người của đại lục Long Tường, những người mang linh hồn có màu sắc chỉ chiếm không tới 1%.

Nói cách khác, trong một trăm người, chỉ có một người có thể trở thành đan sư, hơn nữa người này không nhất định có thể trở thành đan sư cao cấp, có khả năng chỉ có thể làm đan sư cấp thấp, vậy mới biết đan sư ở đại lục Long Tường thật là hiếm hoi.

Nhưng khi phương pháp dò xét linh hồn bắt đầu được mở rộng ra và được sử dụng ở khắp nơi, số lượng đan sư cũng dần nhiều hơn, cho nên hiện tại rất nhiều môn phái đều tùy thân mang theo bạch thủy tinh dùng để dò xét linh hồn, mà thứ bạch thủy tinh này chỉ nhỏ cỡ một cái chén mà thôi.

Cũng nhờ thế cho nên Du Tiểu Mặc mới tránh thoát được một kiếp.

Sau khi trở thành đệ tử ký danh của phái Thiên Tâm, bọn hắn cũng không cần phải kiểm tra lại linh hồn, nhưng con đường sau đó muốn đi như thế nào, vẫn phải tùy vào bản thân mình.

CHƯƠNG 009: LINH HỒN TRONG TRUYỀN THUYẾT

Ngày hôm sau, Du Tiểu Mặc đi theo các sư huynh đệ tới đại điện Linh Thảo Đường. Linh Thảo Đường là nơi quan trọng nhất của Đô Phong, cũng là nơi các đệ tử phải tới mỗi ngày.

Lý sư huynh phụ trách đưa bọn họ tới đó nhưng vì bản thân cũng có việc phải làm, cho nên không có thời gian dạy bọn họ, trùng hợp đại sư huynh đang rảnh rỗi, nên bọn họ được giao lại cho Phương Thần Nhạc.

“Bởi vì các ngươi tiếp xúc với những thứ này lần đầu tiên, bây giờ ta sẽ không nói đến vấn đề phức tạp, giờ chỉ nói về một ít kiến thức cơ bản, thứ đang để trước mặt các ngươi chính là những linh thảo cần dùng trong việc luyện đan, hãy tự mình xem một chút đi.

Phương Thần Nhạc vừa nói, vừa đem mấy chậu cây ở sau lưng đặt trước mặt bọn họ.

Du Tiểu Mặc cũng tò mò như những người khác, nhìn chằm chằm vào mấy cây linh thảo trồng bên trong mấy cái chậu.

Linh thảo là tên gọi chung của tất cả các loại linh dược, nhưng không phải tất cả linh dược đều là loại cây thân thảo, ví dụ như chậu thứ hai từ bên trái qua, là một cây linh thảo cấp một tĩnh thần hoa.

Sau đó, Phương Thần Nhạc, lại giới thiệu chi tiết về cấp bậc của linh thảo cho bọn họ.

Giống như đan sư, linh thảo cũng phân chia thành nhiều cấp bậc, từ cấp một tới cấp mười hai, cấp bậc của linh thảo càng cao, cấp của linh đan luyện được cũng càng cao, nhưng cũng cần cấp bậc của đan sư phải tương xứng.

Đan sư cấp thấp có thể luyện được loại linh đan từ cấp một tới cấp ba.

Đan sư trung cấp có thể luyện linh đan từ cấp một tới cấp sáu.

Về phần đan sư cao cấp, là nghề nghiệp khiến người ta đỏ mắt vì ghen tị cũng như kiếm lời nhiều nhất trên đại lục Long Tường, bởi vì bọn họ có thể luyện linh đan từ cấp một tới cấp 10, chẳng qua cấp bậc của linh đan càng cao, xác xuất thành công càng thấp.

Ví dụ như linh đan cấp chín và cấp mười.

Kể cả những đan sư cao cấp đã thành danh nhiều năm, bọn họ cũng chỉ nắm chắc không hơn 10% tỉ lệ thành công, còn chưa nói tới chuyện linh thảo để luyện ra linh đan cũng rất quý hiếm.

Lại nhìn lên trên, sau cấp mười thì còn có linh đan và linh thảo cấp mười một và cấp mười hai, hai loại này có thể gọi là cấp bậc trong truyền thuyết rồi.

Tục truyền rằng, chỉ có đan sư có linh hồn thất thải* trong truyền thuyết mới có thể luyện được, nhưng mà đã qua hơn vạn năm lịch sử của đại lục Long Tường vẫn chưa hề xuất hiện người mang linh hồn thất thải, cho nên dù vạn năm trôi qua đến cùng loại linh hồn này vẫn chỉ là truyền thuyết mà thôi.

Mà dù có, thì chuyện tìm được linh thảo cấp mười một, mười hai cũng rất khó khăn.

Những nội dung này, Du Tiểu Mặc đều đã đọc qua trong sách, tuy nhiên trong lòng đã hiểu rõ, nhưng hắn vẫn chăm chú nghe đại sư huynh giảng, nghe thêm một lần càng có lợi cho hắn.

Có vẻ Phương Thần Nhạc cũng chú ý tới vị tiểu sư đệ rất nghiêm túc này, không nhịn được mà gật đầu tán thưởng.

Thực ra những đều là kiến thức cơ bản, chỉ cần đọc sách là gặp, chính vì vậy, từ trước tới này mỗi khi Phương Thần Nhạc giảng giải cho các sư đệ, đều có rất ít người nghiêm túc mà nghe, , khó được lại gặp một tiểu sư đệ nghiêm túc và kiên nhẫn thế này lắm, Phương Thần Nhạc không kiềm chế nổi mà nhìn hắn mấy lần.

“Tiếp theo, các ngươi hãy làm quen trước với linh thảo cấp một, một lúc nữa ta sẽ quay lại giảng cho các ngươi những nội dung trọng tâm về đan sư.”

Nói xong, Phương Thần Nhạc liền cho bọn họ giải tán.

Du Tiểu Mặc thấy các sư huynh đệ đều muốn chạy tới xem linh thảo, liền mở miệng gọi Phương Thần Nhạc.

Phương Thần Nhạc nghe thấy từ sau lưng vang lên một âm thanh dễ nghe, quay đầu lại liền gặp tiểu sư đệ nghiêm túc kia đang mở một môi mắt to đen láy mong đợi mà nhìn mình, không khỏi có chút buồn cười.

“Tiểu Mặc sư đệ, còn có chuyện gì sao?”

Du Tiểu Mặc không nghĩ tới đại sư huynh còn nhớ tên của mình, ngượng ngùng cúi đầu, nói: “Đại sư huynh, ta muốn đi xem dược viên một chút, không biết có được không?”

Phương Thần Nhạc sững sờ, liếc nhìn hắn rồi đánh giá một lát, mới gật đầu nói: “Có thể, ta còn lo lắng hôm nay kiến thức quá nhiều sẽ kiến các ngươi cảm thấy nặng nề, nhưng mà ngươi đã tự yêu cầu, vậy cũng được, chỉ là bây giờ ngươi chỉ có thể tới dược viên cấp một thôi.”

“Cám ơn đại sư huynh.” Du Tiểu Mặc vui vẻ, vội vàng nói cám ơn.

Phương Thần Nhạc cười nói không cần khách sáo, sau đó liền dẫn hắn đi.

Dược viên là nơi quan trọng nhất trong phái Thiên Tâm, bất kì một môn phái nào muốn phát triển lâu nào cũng không thể rời khỏi nó, có thể nói dược viên cũng là một cấm địa, trừ khi có lệnh bài của chưởng môn, nếu không chỉ có sư thúc chăm sóc dược viên mỗi ngày mới có thể tới.

Nhưng đây cũng chỉ là quy định cho dược viên trồng linh thảo cấp năm trở lên, từ cấp năm trở xuống đều mở cửa tự do.

Ba ngọn núi lớn của Đan Hệ đều có riêng năm mảnh dược viên để gieo trồng linh thảo, theo thứ tự là linh thảo từ cấp một tới cấp năm, đều phân chia rõ ràng.

Du Tiểu Mặc là đệ tử ký danh mới nhập môn, cho nên chỉ có thể vào dược viên cấp một.

*Thất thải: bảy màu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Angel__Jung™ về bài viết trên: nh0cv1tbd
Có bài mới 01.11.2016, 18:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 23:29
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 516
Được thanks: 671 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Truyền thuyết chi chủ đích chủ phu nhân - Doãn Gia - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 010: PHÁT HIỆN Ở DƯỢC VIÊN

Phương Thần Nhạc dẫn hắn đến dược viên, thuận tiện dặn dò đệ tử trông coi, sau đó mới rời khỏi.

Biết được Du Tiểu Mặc là do đại sư huynh dẫn tới, đệ tử trông coi dược viên cũng không làm khó hắn, chỉ thuận miệng nói mấy việc cần chú ý, rồi mới để hắn đi vào.

Dược viên cấp một rất lớn, chủ yếu là bởi vì nhu cầu cần số lượng rất nhiều mà còn rất dễ trồng.

Du Tiểu Mặc vừa bước vào đã nhìn thấy một mảnh linh thảo thật lớn đang chập chờn đón gió.

Linh thảo quen thuộc nhất là mấy cây điệt đả thảo đã từng nhìn thấy trong sách, lá và thân đều có màu xanh, hoa có màu tím, loại linh thảo này rất hữu hiệu với việc trị liệu ngoại thương, nhưng mà thường thì đan sư thường không dùng đến nó để luyện linh đan trị ngoại thương.

Đối với tu luyện giả mà nói, ngoại thương đều là mấy vết trầy xước nho nhỏ, cho nên bọn họ rất ít khi phải dùng tới linh đan trị ngoại thương. Nhưng nữ tu luyện giả thì không nghĩ thế, dù sao thì thích đẹp cũng là bản tính của phụ nữ mà.

Hai bên điệt đả thảo là đông lăng thảo và tĩnh thần hoa, hai loại linh dược này được dùng để luyện chế những loại linh đan thường xuyên dùng đến, cho nên số lượng trồng khá lớn.

Du Tiểu Mặc ngồi xổm bên đám tĩnh thần hoa dò xét cẩn thận, không biết có phải do hắn tưởng tượng hay không. Hắn cảm giác, đóa tĩnh thần hoa bên tay trái dường như không có tinh thần lắm, còn đóa tĩnh thần hoa bên tay phải lại tràn đầy sức sống, bên ngoài cành lá còn giống như đọng một lớp sương trắng mờ mờ, không biết là thứ gì.

Lại nhìn mấy đóa tĩnh thần hoa xung quanh, tất cả đều không phát triển tốt được như nó. Quan trọng nhất là, bên ngoài cành lá đều không thấy đọng lớp sương trắng kia, Du Tiểu Mặc không hiểu vì sao.

Bởi vì không xác định mình có hoa mắt hay không, Du Tiểu Mặc liền chuyển sang chỗ khác.

Không ngờ rằng đám đông lăng thảo gần chỗ hắn đang đứng cũng có năm cây linh thảo phát triển thành trạng thái như vậy, không ngoại lệ, mấy cây này đều đọng một lớp sương trắng trên cành lá, tất cả đều tràn đầy sức sống.

Chỉ tiếc nhận thức về linh thảo của Du Tiểu Mặc không sâu, cho nên hắn không biết được đã có chuyện gì đã xảy ra. Nhưng hắn không ngốc, mơ hồ đoán được mấy cây linh thảo kia hẳn là mấy cây sinh trưởng tốt nhất trong vườn.

Sau đó, Du Tiểu Mặc liền ném chuyện này ra sau đầu.

Đại sư huynh cho bọn hắn một tiếng sau phải tập hợp, chỉ là vì Du Tiểu Mặc quá chăm chú quan sát đám linh thảo trong dược viên, rốt cục đã quên mất chuyện này.

Chờ hắn phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện đại sư huynh đang mỉm cười đứng sau lưng mình.

Du Tiểu Mặc hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn thoáng màu trời mới phát hiện đã trễ, vội vàng nói xin lỗi: “Thật xin lỗi đại sư huynh, đệ quên không để ý thời gian.”

Phương Thần Nhạc không trách hắn, ngược lại còn vừa cười vừa nói: “Khó mà gặp được một tiểu sư đệ nghiêm túc như thế này, đại sư huynh rất vui mừng, may mà lần này chỉ là bài học cơ bản, nội dung cũng không nhiều, ta sẽ giảng lại cho đệ một lần là được, chỉ cần nhớ lần sau đừng có đến muộn nữa.”

Du Tiểu Mặc có chút ngại ngùng, đành phải quy củ trả lời: “Cám ơn đại sư huynh.”

Hai người trở lại Linh Thảo Đường, quả nhiên, Phương Thần Nhạc giảng lại bài cho một mình hắn. Bài trước nói về linh thảo, còn lần này thì khác, giảng giải cụ thể về nghề nghiệp đan sư.

Tại đại lục Long Tường, cho dù đan sư cùng tu luyện giả mặc dù chỉ chiếm tỉ lệ 1/100, nhưng cũng phải nói tới việc nhân khẩu ở đại lục này vốn vượt qua ngàn tỷ người, cho nên số lượng đan sư cũng không hề ít, trên thực tế, chân chính ít phải là đan sư cao cấp.

Con đường từ đan sư trung cấp tới đan sư cao cấp có một bức tường lớn mà không phải đan sư nào cũng có thể vượt qua.

Việc này có liên quan rất lớn tới tư chất của đan sư đó, cấc bậc của linh hồn sẽ quyết định con đường sau này của bạn, nhưng linh hồn có đẳng cấp càng cao, tỉ lệ xuất hiện cũng càng thấp, ví dụ như mấy sư huynh đệ cùng vào phái Thiên Tâm với Du Tiểu Mặc, bọn họ đều là người cùng một địa phương, nhưng trong mười người, chỉ một mình Giang Lưu có được linh hồn màu lam.

Có điều tư chất kém cũng không nghĩa là sau này sẽ không có đường ra.

Bởi vì cái gọi là nghề nghiệp cũng có nhiều chuyên ngành, từng lĩnh vực chắc chắn sẽ có người sở trường, mặc dù là đan sư cấp thấp, cũng không thể nói là không có thành tựu.

“Đại sư huynh, đan sư cấp thấp chỉ có luyện được đan dược đơn giản, nhưng mà cũng có rất nhiều đan sư cấp thấp khác có thể luyện ra, đâu phải là vật quý hiếm gì, như vậy sao có thể làm nên thành tựu gì?” Du Tiểu Mặc không hiểu lắm.

Trong mắt Phương Thần Nhạc hiện lên vài tia vui vẻ, giống như không ngạc nhiên lắm: “Tiểu sư đệ cũng biết, vì cái gì mỗi một món đồ đều chia ra tốt xấu?”

Du Tiểu Mặc suy nghĩ kĩ, ánh mắt lập tức sáng lên: “Phải chăng linh đan cũng có vấn đề liên quan đến chất lượng?”

Phương Thần Nhạc hài lòng gật đầu, khen ngợi hắn là bởi vì mình trước kia cũng đã hỏi qua những sư đệ khác, nhưng phản ứng của bọn họ đều không nhanh như Du Tiểu Mặc.

Du Tiểu Mặc cúi xuống, lỗ tai hơi đỏ, không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận.

Hắn cũng không dám nói việc mình là một người hiện đại, cho nên mới mẫn cảm với vấn đề này, bởi vì chất lượng sản phẩm ở hiện đại là một vấn đề rất lớn, không ít người lo lắng mua phải hàng giả còn nghiên cứu kỹ, ví dụ như chính hắn!

“Chất lượng linh đan tốt hay xấu quyết định bởi linh thảo dùng trong lúc luyện đan, nếu như bụi linh thảo này lúc trồng không phát triển tốt, như vậy linh đan luyện ra từ nó cũng sẽ kém nhiều, cho nên linh đan cũng chia làm ba cấp bậc, theo thứ tự là hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm, trong đó linh đan thượng phẩm là loại tốt nhất.

“Thì ra là thế.” Du Tiểu Mặc cảm giác có thứ gì đó bất ngờ hiện lên trong đầu mình, nhưng khi hắn muốn nắm bắt thì ý nghĩ này lại biến mất. Trực giác nói cho hắn biết đó là một chuyện rất quan trọng, nhưng hắn nghĩ mãi mà không ra, cho tới khi tiết học chấm dứt, hắn về tới phòng mới đột nhiên “A” một tiếng.

“Chẳng lẽ là mấy thứ thấy buổi sáng?”

CHƯƠNG 011: GẶP LẠI NGƯỜI QUEN

Buổi sáng, Du Tiểu Mặc đã phát hiện ra linh thảo trồng trong dược viên phát triển có chút khác nhau. Ngay từ đầu hắn cũng không chắc chắn lí do vì sao, bây giờ suy nghĩ một chút, hẳn là vấn đề về chất lượng.

Tuy rằng không hiểu tại sao cùng trồng trong một mảnh dược viên mà chất lượng của linh thảo lại khác nhau, nhưng hẳn là phải có nguyên nhân, có lẽ là do cách linh thảo hấp thu dưỡng chất khác nhau, cũng có thể bị điều kiện bên ngoài ảnh hưởng.

Mặc kệ nguyên nhân là gì, Du Tiểu Mặc rất vui mừng với phát hiện này.

Nếu như hắn có thể phân biệt được chất lượng linh thảo, như vậy sau này quá trình tìm kiếm linh thảo cũng sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Nhưng lúc này Du Tiểu Mặc cũng không tiện hỏi các sư huynh, chỉ là nếu không hỏi, hắn cảm giác đêm nay mình nhất định sẽ mất ngủ, nghĩ tới nghĩ tui, hắn quyết định tới Tàng Thư Các xem một chút, Tàng Thư Các bao quát vạn vật, hẳn phải có nội dung nói về việc này.

Ăn qua loa bữa tối, Du Tiểu Mặc không cùng các huynh đệ trở về, mà trực tiếp đi tới Tàng Thư Các .

Người trông coi Tàng Thư Các vẫn là lão giả có khuôn mặt nghiêm nghị ấy. Bởi vì đã đến một lần rồi, cho nên Du Tiểu Mặc không cần lão giả nhắc nhở như lần trước, lập tức lấy thẻ thân phận đưa cho lão giả, giống như lần trước, được một lệnh bài làm bằng gỗ màu đen.

“Cám ơn lão bá.” Du Tiểu Mặc lễ phép cám ơn, sau đó mới đi vào Đông Các.

Du Tiểu Mặc quay lưng lại nên không phát hiện, sau khi lão giả nghe được câu “lão bá” kia, khuôn mặt nhăn nhó một chút, chỉ sợ ấn tượng về tên đệ tử ký danh này đã càng ngày càng khắc sâu rồi

Đi vào Tàng Thư Các , Du Tiểu Mặc theo bản năng mà nhìn quanh xem có người nào khác ở đó không. Tên thiếu niên lần trước đột ngột xuất hiện đã dọa hắn sợ gần chết, hắn không hy vọng chuyện như thế lại xảy ra lần nữa, cảm giác bị người soi mói cũng không tốt chút nào.

Chẳng qua Du Tiểu Mặc đã nghĩ nhiều rồi.

Bình thường tầng thứ nhất có rất ít người ngồi lại, bởi vì nội dung bên trong sách khá nhiều, không có khả năng đọc hết trong vòng một hai canh giờ, cho nên phần lớn đều mượn về phòng xem.

Tại hàng thứ hai của giá sách, Du Tiểu Mặc tìm được một quyển gọi là《 Những vấn đề thường gặp khi gieo trồng linh thảo 》. Sách dày khoảng 2cm, dựa vào tốc độ đọc sách của hắn, đoán chừng một ngày đều chưa đọc xong, cho nên hắn quyết định mượn quyển sách này về, dù sao thì về sau hắn sẽ phải tiếp xúc nhiều với kiến thức về vấn đề này mà.

Du Tiểu Mặc cũng không lập tức rời đi, hắn đi sang mấy giá sách khác nhìn, đi một vòng cũng không tìm được quyển nào hữu dụng mới chuẩn bị đi về.

Thế nhưng ngay tại lúc hắn xoay người, bên cạnh đột nhiên truyền tới một vài tiếng động, tiếp theo đó một bóng người màu trắng hiện ra từ hư không, theo sau bóng trắng đó là một cái bóng màu hồng nhạt.

Du Tiểu Mặc chăm chú nhìn lên, mới phát hiện hóa ra là đôi nam nữ hắn gặp ở Tây Các lần trước đây mà.

Bởi vì lần này khoảng cách rất gần, cho nên nam nhân kia ngay lập tức chú ý tới sự hiện diện của hắn, bên trên gương mặt tuấn mỹ như đao gọt phảng phất được gắn lên hai ngôi sao lạnh lẽo, bỗng nhiên rơi trên người hắn.

Ánh mắt không mang theo chút tình cảm nào khiến toàn thân Du Tiểu Mặc lạnh ngắt, hai tay cầm sách không kiềm chế được mà run nhẹ một cái.

Vốn cho là vị đại sư huynh và tiểu sư muội này hẳn là người của Võ Hệ, nhưng bọn họ lại xuất hiện từ Đông Các, vì vậy Du Tiểu Mặc không dám chắc nữa, rốt cục là sao?

Cô gái mặc áo hồng kia mới đầu không chú ý tới Du Tiểu Mặc, bởi vì toàn bộ sự chú ý của nàng đều đặt trên người nam nhân kia, lúc anh ta nhìn hắn, cô nàng cũng liền phát hiện ra, đôi mày xinh đẹp liền nhíu lại.

“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy tuấn nam mỹ nữ bao giờ à, còn không cút đi?”

Du Tiểu Mặc: “…”

Lần đầu gặp được người không biết xấu khổ như vậy á, thật sự chưa từng gặp luôn nha, được rồi, cô thắng, mỹ nữ!

Du Tiểu Mặc thật sự không thích loại con gái điêu ngoa như cô nàng này, nhìn qua cũng biết là bị làm hư từ nhỏ, cứ cố so đo với nàng thì người thua thiệt chắc chắn sẽ là chính mình.

Lúc rời đi, hắn còn có thể nghe được tiếng cô nàng đang nũng nịu với với nam nhân kia.

“Tiếu ca ca, rõ ràng huynh đã đáp ứng với phụ thân cùng Vân Vân đến Tàng Thư Các cơ mà, sao tự nhiên lại muốn đi, ghét quá, người ta còn chưa đọc xong nữa.”

Du Tiểu Mặc rùng mình một cái, dứt khoát bỏ chạy khỏi Đông Các.

CHƯƠNG 012: NGUY HIỂM CỦA LINH ĐAN

Sau khi trở lại phòng, đầu óc Du Tiểu Mặc mới dần dần minh mẫn.

Mấy câu cô nàng áo hồng đó nói cũng tiết lộ một lượng tin tức không nhỏ, cái người “đại sư huynh” đó rất có thể là đệ tử Võ Hệ, mà cô nàng thì hẳn là một đan sư.

Tuy Du Tiểu Mặc không hòa đồng mấy, nhưng cũng biết Đô Phong không thể nào có một người như thế, vậy thì cô gái kia hẳn là đệ tử của Thiên Phong hoặc Phi Phong.

Ném mấy âm thanh ỏn ẻn của cô nàng ra khỏi đầu, Du Tiểu Mặc bắt đầu nghiêm túc đọc sách.

Nói về vấn đề chất lượng của linh thảo, đúng là trong sách có đề cập tới. Có một số linh thảo căn cứ vào cách trồng khác nhau sẽ sinh trưởng khác nhau, chất tượng cũng tương đối mà xuất hiện kết quả tốt hay xấu, nhưng tất cả linh thảo đều không ngoại lệ, mặc kệ dùng cách đào tạo nào, chất lượng của linh thảo vĩnh viễn không cao hơn nổi 95%.

Đương nhiên, chuyện này cũng liên quan trực tiếp tới chất lượng của linh đan.

Trong sách có ghi lại, nghe nói phương pháp trồng linh thảo đã xảy ra vấn đề từ mấy ngàn năm trước, đến tận bây giờ vẫn không có ai có thể trồng được loại linh thảo có chất lượng tốt nhất, bởi vậy linh thảo xuất hiện vấn đề phân chia tỉ lệ, chất lượng linh đan cũng theo đó mà chia làm ba loại phẩm cấp thượng, trung, hạ.

Trở mình một cái, Du Tiểu Mặc liền nghĩ ra như thế nào để phán đoán chất lượng của linh thảo.

Đơn giản mà nói, giống như cách mà tu luyện giả hấp thu linh khí, sở dĩ gọi linh thảo là linh thảo cũng bởi vì chúng hấp thu linh khí trong thiên địa, linh khí nuôi dưỡng kinh mạch từ bên trong, lúc hấp thu đủ linh khí cũng là lúc linh thảo thành thục.

Bởi vậy, cách phán đoán chất lượng cao thấp của linh thảo căn cứ vào nồng độ linh khí ẩn chứa bên trong kinh mạch của nó.

Đến giờ Du Tiểu Mặc mới hiểu, hóa ra lúc sáng hắn nhìn thấy tầng sương trắng nhàn nhàn trên cây tĩnh thần hoa đó, là lúc chất lượng linh thảo đạt tới trạng thái tốt nhất. Chỉ là tỷ lệ xuất hiện tình huống này không nhiều, ví dụ như trong dược viên cấp một, cũng chỉ ngẫu nhiên xuất hiện vài cây mà thôi, chớ nói chi là những cây linh thảo cấp cao, tỉ lệ xuất hiện gần bằng số không.

Mặt khác, bởi vì cấp bậc linh đan cũng có cao có thấp, cho nên lúc tu luyện giả dùng linh đan cũng sẽ xuất hiện một tỉ lệ nguy hiểm nhất định, chất lượng của linh đan càng thấp, nguy hiểm lại càng cao.

Ví dụ như linh đan hạ phẩm, bởi vì chất lượng linh thảo chỉ cao hơn 60%, thấp hơn 70%, cho nên lúc tu luyện giả sử dụng linh đan, tỉ lệ nguy hiểm sẽ lên tới 35%, tỉ lệ này rất cao. Về phần linh đan trung phẩm thì có đỡ hơn một chút, bởi vì chất lượng linh thảo cao hơn 70%, thấp hơn 85%, vì vậy nguy hiểm lúc dùng linh đan chỉ còn 20% mà thôi. Mà độ nguy hiểm thấp nhất, đương nhiên phải kể đến linh đan thượng phẩm.

Bởi vì chất lượng linh thảo đã vượt qua 90%, cho nên nguy hiểm của linh đan thượng phẩm chỉ còn có 8%. Bởi vậy, từ trước tới nay, linh đan thượng phẩm đều là mục tiêu để mọi đan sư theo đuổi, một số đan sư cao cấp ở đại lục Long Tường ngoài việc luyện đan thì còn tận sức mà nghiên cứu các cách trồng linh thảo.

Chẳng qua cũng có một chút ngoại lệ.

Năm trăm năm trước, có một vị đan sư cao cấp phát hiện một cách để giảm xuống tỉ lệ nguy hiểm khi dùng linh đan. Cách kia chính là chắt lọc và rèn luyện, lấy tạp chất ở bên trong linh thảo loại bỏ ra ngoài, linh đan luyện ra sau đó sẽ có tỉ lệ nguy hiểm sẽ giảm xuống thấp hơn.

Về sau, phát hiện này bị người khác truyền ra ngoài, rất nhiều đan sư đều cảm thấy rung động, sau đó hả, tất nhiên là rất nhiều đan sư đều noi theo cách làm này, hy vọng có thể thông qua việc rèn luyện linh thảo làm giảm xuống độ nguy hiểm khi dùng linh đan.

Chỉ là cách này có thể giảm xuống độ nguy hiểm, nhưng không thể tăng chất lượng của linh đan.

Bởi vì chất lượng của linh đan còn liên quan tới nồng độ linh khí ẩn chứa trong linh thảo nữa, dù tạp chất đã được loại bỏ, nhưng nồng độ linh khí bên trong linh thảo không thể thay đổi.

Cũng phải nói cách làm mà vị đan sư cao cấp kia phát hiện vô cùng có ích.

Thông qua việc rèn luyện, tỉ lệ nguy hiểm của linh đan hạ phẩm thấp xuống 15%, linh đan trung phẩm thấp xuống 10%, còn linh đan thượng phẩm thì chỉ còn vỏn vẹn 5%.

Đây là tất cả, nhưng cũng đủ làm cho đầu óc Du Tiểu Mặc choáng váng, thật quá phức tạp.

Bây giờ hắn mới hiểu được, vì sao lúc trước mấy vị sư huynh đệ đều nói luyện đan không hề dễ dàng, hóa ra trình tự để luyện chế ra một viên linh đan bao gồm thật nhiều bước, muốn trong vòng nửa năm luyện ra một viên linh đan cấp hai, nghĩ thế nào cũng thấy không khả thi.

Du Tiểu Mặc đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu, xem ra muốn ở lại phái Thiên Tâm, phải dùng 200% cố gắng mới được.

CHƯƠNG 013: SỨC MẠNH CỦA LINH HỒN

Ngày hôm sau, lúc Du Tiểu Mặc ra khỏi cửa, mấy vị sư huynh đệ ở bên cạnh cũng đã tới Linh Thảo Đường rồi.

Quan hệ của Du Tiểu Mặc với bọn họ là dạng không mặn cũng không nhạt, bình thường nếu gặp được thì sẽ chào hỏi một câu, cho nên không thân thiết mấy.

Bọn họ đại khái cũng biết rõ tình cảnh của mình lúc này, dù sao thì tư chất không tốt, lại còn nhập môn muộn nhất, cho nên sẽ có một chút suy nghĩ khác, sáng sớm lập tức đi tìm mấy vị sư huynh có bối phận cao hơn để nịnh nọt.

Du Tiểu Mặc là người đến cuối cùng.

Người hướng dẫn bọn họ vẫn là đại sư huynh Phương Thần Nhạc, bởi vì ấn tưởng của đại sư huynh đối với Du Tiểu Mặc mấy ngày trước đó cũng không tệ lắm, cho nên lúc nhìn thấy hắn chỉ mỉm cười gật đầu, cũng không trách cứ gì thêm.

Phản ứng của mấy sư huynh đệ kia thì hoàn toàn ngược lại, vì mọi người phải đợi một mình Du Tiểu Mặc, cho nên sắc mặt cũng không vui vẻ cho lắm, lại thấy đại sư huynh không thèm quở trách hắn, càng thêm không thích.

Du Tiểu Mặc còn đang mải xấu hổ vì mình tới muộn, bởi vậy cũng không chú ý tới mọi người đã có chút bất mãn với hắn, biết làm sao giờ, tối hôm qua hắn đọc sách tới khuya, kết quả hôm nay liền dậy trễ.

Đợi hắn ngồi xuống, Phương Thần Nhạc bới bắt đầu bài giảng ngày hôm nay.

Việc quan trọng của đan sư là luyện đan, nhưng cũng không phải bảo luyện thì sẽ luyện được, bởi vì luyện đan còn cần một vật môi giới quan trọng nhất, đó chính là sức mạnh của linh hồn, sức mạnh của linh hồn chỉ có thể xuất hiện nếu linh hồn có màu sắc, cho nên điều đầu tiên phải làm để bước vào nghề đan sư chính là kích phát sức mạnh của linh hồn.

Làm sao để kích phát sức mạnh của linh hồn, đây chính là nội dung quan trọng nhất ngày hôm nay mà Phương Thần Nhạc muốn nói.

“Quá trình kích phát sức mạnh của linh hồn sẽ hơi nguy hiểm một chút, nhưng nguy hiểm không lớn, miễn là mọi người dựa theo trình tự ta nói mà làm theo thì sẽ không có vấn đề.”

Phương Thần Nhạc nói, tiếp theo liền tự đem mấy cây linh thảo trên tay phát cho mỗi người một cây, sau khi mọi người đều cầm được linh thảo, mới tiếp tục giải thích.

“Hiện tại thứ các ngươi đang cầm trong tay là một loại linh thảo có tên hồn thảo, nó là linh thảo cấp hai, nhưng khác hẳn so với những linh thảo bình thường khác, tác dụng lớn nhất của nó không phải là để luyện đan, mà là kích phát sức mạnh của linh hồn, bây giờ, các ngươi hãy ngắt mảnh lá mềm nhất ở giữa, sau đó nuốt xuống, cảm nhận dược lực bên trong, có thể sẽ hơi đau đớn một chút, nhưng mà nhịn một lúc là sẽ qua ngay thôi.

Phương Thần Nhạc dứt lời, tâm trạng của mọi người lúc này đều nóng lòng để được ăn hồn thảo.

Du Tiểu Mặc cũng không khác, hắn cẩn thận ngắt cái mảnh lá kia, sau đó ngậm vào trong miệng…

Thời gian một phút trôi qua, Du Tiểu Mặc cuối cùng cũng tỉnh lại, nhưng lúc này trán đã đẫm mồ hôi, áo sau lưng cũng ướt sũng, giống như vừa từ dưới nước chui lên, ý nghĩ đầu liên xuất hiện trong đầu hắn là, bị lừa rồi.

Cuối cùng hắn cũng cảm nhận được cái gọi là ‘hơi đau một chút’ của đại sư huynh, cái này mà gọi là một chút hả, quả thực là sống không bằng chết thì có, hắn suýt chút nữa thì cắn lưỡi tự tử, may mắn mà còn chịu được.

Nhìn những người khác, tuy rằng đều chịu nổi, nhưng ai cũng thảm thiết hơn hắn rất nhiều, cả người đều không còn tí sức nào.

“Xem ra tất cả mọi người đều vượt qua được, vậy đại sư huynh chúc mừng các người đã thành công bước vào ngưỡng cửa luyện đan nhé.” Phương Thần Nhạc cười tủm tỉm nhìn họ, không ảnh hưởng chút nào với mấy ánh mắt ai oán của mọi người.

Mặc dù ai cũng cảm thấy đại sư huynh thật xấu mà, nhưng chẳng ai dám nói gì.

“Đại sư huynh, tiếp theo là chúng ta có thể học tập cách luyện đan rồi phải không?” Du Tiểu Mặc miễn cưỡng lấy lại tỉnh táo mà hỏi.

“Sức mạnh linh hồn của các ngươi đã được kích phát, tất nhiên là có thể, chỉ là có một số việc ta phải nói trước.” Phương Thần Nhạc thấy người khôi phục đầu tiên là hắn, không khỏi gật đầu thỏa mãn.

Mọi người lập tức vểnh tai lắng nghe.

Phương Thần Nhạc nói: “Khóa học ngày hôm qua ta đã nói qua cho mọi người, linh thảo cấp một là loại linh thảo cấp thấp nhất, cho nên có thể tìm thấy ở rất nhiều nơi, bởi vì thế các ngươi cũng có thể vô điều kiện mà nhận linh thảo cấp một, bất kể số lượng bao nhiêu, nhưng từ linh thảo cấp hai trở lên, Đô Phong sẽ căn cứ vào tình hình của các ngươi, mỗi tháng giao cho số lượng nhất định.”

Du Tiểu Mặc cảm thấy, việc hạn chế này mặc dù để ngăn chặn hiện tượng lãng phí, nhưng cũng tạo thành một tai hại không hề nhỏ, không đợi hắn lên tiếng hỏi, đã có người nói ra.

“Đại sư huynh, nếu như dùng hết linh thảo rồi, thì phải làm sao?”

“Nếu như muốn dùng nữa, vậy cũng chỉ có thể trao đổi, có hai cách, một là dùng sức lao động để đổi lấy điểm cống hiến, sau đó căn cứ vào điểm cống hiến mà nhận số linh thảo tương đương, ví dụ như, quét dọn phòng ăn, Linh Thảo Đường, hoặc giúp sư thúc sư bá nào đó chăm sóc vườn linh thảo các loại.” Phương Thần Nhạc vừa cười vừa nói.

Nghe xong lời giải thích của hắn, mọi người không khỏi nhìn nhau, hiển nhiên không nghĩ ra được, thật vất vả mới có thể vào phái Thiên Tâm, cuối cùng vẫn phải làm việc vặt.

Ngược lại Du Tiểu Mặc có chút tò mò: “Đại sư huynh, còn cách thứ hai là gì?”

Nét vui vẻ trên khuôn mặt Phương Thần Nhạc càng ngày càng sâu: “Cách khác thì đơn giản hơn nhiều, chính là xuống núi mua, dưới núi có rất nhiều cửa hàng đều bán linh thảo, chỉ là các ngươi phải tự bỏ tiền của mình ra mua, về vấn đề này phái Thiên Tâm không có quản lí nghiêm khắc lắm, một tháng mỗi đệ tử đều có thể xuống núi hai lần.

Nghe thế có mấy người đều thở phào một tiếng.

Khuôn mặt Du Tiểu Mặc thì khổ sở thấy rõ, cái cách này đối với hắn là cách vô dụng, bởi vì hắn không có tiền, xem ra, hắn lại có thêm một nhiệm vụ nữa, đó chính là kiếm tiền!

CHƯƠNG 014: GÁNH NẶNG ĐƯỜNG XA

Sau một hồi nghe ngóng xung quanh, Du Tiểu Mặc rốt cục đã biết cái gì gọi là điểm cống hiến.

Một cây linh thảo cấp hai cần năm điểm cống hiến để đổi, mà quét dọn phòng ăn hoặc Linh Thảo Đường, mỗi ngày chỉ có thể kiếm được tối đa hai mươi điểm, không nhiều lắm, nhưng cũng không ít, bởi vì không phải ai cũng có cơ hội quét dọn phòng ăn, bình thường đều thay phiên nhau.

Đệ tử của Đô Phong không hề ít, ngoại trừ mấy người có tiền ra, đa số đệ tử đều xuất thân bần hàn, cho nên mới phải đi tranh giành mấy việc này, đặc biệt là việc đi trông coi vườn thuốc của các sư thúc sư bá, bởi vì việc này nhẹ nhàng mà điểm cống hiến kiếm được cũng nhiều, cho nên số người đi tranh đoạt không ít.

Chẳng qua là, không phải cứ tranh giành là có thể tới lượt mình.

Bởi vì quen biết cũng là một vấn đề cực kỳ quan trọng, nếu có người quen đề cử, thì đã có 80% cơ hội, còn nếu ngươi không biết các sư thúc bá có vừa ý mình không, thì việc đi tới trước mặt họ cũng là cả một vấn đề đó.

Nghĩ rõ ràng, Du Tiểu Mặc có chút hiểu những người kia tại sao lại phải đi nịnh nọt đút lót cho các sư huynh rồi.

Nói thì nói như vậy, nhưng Du Tiểu Mặc không có ý định đi nịnh nọt người ta, hắn còn không có tự kỷ tới mức nghĩ chỉ cần đôi mắt tràn đầy hy vọng của mình nhìn bọn họ, các sư huynh sẽ nhìn hắn bằng con mắt khác.

Về phần đại sư huynh Phương Thần Nhạc, hắn căn bản không nghĩ tới. Tuy rằng hai người có nhiều cơ hội nói chuyện, nhưng ai biết được đại sư huynh là dạng người gì, nếu làm cho đại sư huynh phản cảm, vậy thì cái được bù không đủ cái mất.

Nhưng may mắn là, con đường trở thành đan sư cấp hai của hắn còn rất xa.

Giữ lấy tinh thần thích ứng trong mọi hoàn cảnh, Du Tiểu Mặc quyết định tạm thời không suy nghĩ tới vấn đề này nữa.

Quẳng bớt gánh nặng ra sau, toàn thân hắn đều cảm thấy dễ chịu, cũng vừa lúc ăn cơm trưa, Du Tiểu Mặc liền đi theo mọi người tới phòng ăn.

Ba người đi trước đều lớn tuổi hơn hắn, cho nên cũng có thể gọi là sư huynh, lúc này ba người họ đang vây quanh một vị sư huynh họ Triệu, Triệu sư huynh và đại sư huynh đều là đệ tử của sư phụ Khổng Văn, xếp hàng thứ năm, là đan sư cấp hai, có điều nghe nói rằng hắn sắp trở thành đan sư cấp ba rồi.

Đối với bọn họ mà nói, bối phận của Triệu sư huynh khá cao, hơn nữa cũng biết rất nhiều chuyện. Mấy vị sư huynh vì mục đích sau này dễ sống hơn, thỉnh thỏang sẽ nghe ngóng tin tức từ Triệu sư huynh, đương nhiên, không thể thiếu chuyện hiếu kính được.

“Triệu sư huynh, bọn đệ đều vừa tới chưa được mấy ngày, rất nhiều chuyện của Đô Phong đều không hiểu, huynh có thể chỉ bảo một chút được không?”

“Các ngươi muốn biết cái gì?” Nghe thấy sắp có lợi, giọng của Triệu sư huynh nghe có vẻ rất vui.

“Điều bọn đệ muốn biết là, cái việc trông coi dược viên kia ấy, phải cạnh tranh như thế nào?” Một người trong đám dè dặt hỏi.

Triêu sư huynh ‘Xùy’ một tiếng, nói “Việc này các ngươi đừng mơ nữa, dược viên của Đô Phong cũng không nhiều, cho dù cần cũng không tới lượt các ngươi, nếu các sư thúc bá mà cần người ấy, họ sẽ tìm đệ tử của mình, còn vườn thuốc thì sư phụ, đại sư huynh và nhị sư huynh, cũng đã có người cố định hết rồi.”

Mấy người thất vọng không nói ra được, nhưng tất cả có thể nói đều nằm trong dự kiến.

Bọn họ chẳng qua chỉ là đệ tử ký danh mới nhập môn mấy ngày, chuyện tốt khẳng định không tới lượt bọn họ hưởng.

“Triệu sư huynh, huynh vừa mới nói đại sư huynh và nhị sư huynh đều có dược viên, chẳng lẽ bọn hắn đã là đan sư cấp bốn rồi hả?”

Mọi người đều biết, chỉ có đan sư cấp bốn mới có tư cách được sở hữu một mảnh dược viên, vấn đề này hôm qua đại sư huynh đã nói cho bọn họ biết rồi.

“Tất nhiên, đại sư huynh và nhị sư huynh tư chất thông minh, đã trở thành đan sư cấp bốn từ năm ngoái rồi, có thể nói hai người là đệ tử xuất sắc nhất ở Đô Phong.” Nói xong, Triệu sư huynh lại liếc nhìn vẻ mặt buồn rầu của bọn họ, cười nói: “Có điều các ngươi đừng nản chí, tuy nhiên đời này các ngươi có thể chỉ tiến được tới cấp ba, nhưng chỉ cần chịu khó chăm chỉ, có khi cũng có thể làm nên thành tựu ở lĩnh vực này.”

Dứt lời, hai đầu lông mày của Triệu sư huynh lóe thêm một cái gọi là cảm giác về sự ưu việt, chỉ vì linh hồn của hắn là màu xanh dương, lời nói trong miệng nghe thì giống như an ủi, nhưng trong ánh mắt chẳng có tí đồng tình nào.

Ba người nhìn nhau, không khỏi lộ ra một nụ cười đau xót.

Hoàn toàn chính xác, tư chất của bọn họ sớm đã định trước chỉ có thể trở thành một đan sư cấp thấp, đối với những đan sư cấp bốn chỉ có thể ngẩng đầu lên mà nhìn theo ngưỡng mộ thôi.

Đợi bọn họ đi tới phòng ăn, Du Tiểu Mặc mới giật mình, sau nửa ngày, hắn mới bắt đầu chột dạ.

Một giây trước, hắn vẫn còn thấy may mà mình không cần phải đau đầu vì chuyện linh thảo cấp hai, mấy sư huynh lo xa quá rồi.

Quả thực, nếu như bắt đầu làm việc từ bây giờ, như vậy điểm cống hiến để dành được tới lúc đó cũng đủ để dùng, hắn thực sự không nghĩ tới chỗ này.

Nghĩ vậy, Du Tiểu Mặc lập tức cảm thấy gánh nặng đường xa.

Sau khi ăn cơm trưa xong, toàn bộ buổi chiều Du Tiểu Mặc dùng để làm xong nhiệm vụ mà đại sư huynh giao. Việc đó là củng cố sức mạnh của linh hồn và phân biệt dược tính của các loại linh thảo, đây là vì làm vững chắc kiến thức cơ bản của bọn họ, nếu không lúc luyện đan trong tương lai rất có thể xảy ra sai xót.

Cho tới khi mặt trời sắp xuống núi, Du Tiểu Mặc mới rời khỏi Linh Thảo Đường để về phòng.

Vốn định muốn tắm, Du Tiểu Mặc đột nhiên nhớ tới cái quy định làm cho người ta câm nín kia của Đô Phong.

Hắn thật không biết ở Đô Phong chỉ mỗi việc dùng nước cũng có hạn chế nghiêm khắc tới vậy, việc này hắn cũng chỉ mới biết hôm qua thôi, đó là mỗi đệ tử chỉ có thể ba ngày tắm một lần, tuy nhiên không thiếu người nửa tháng mới tắm một lần. Nhưng mà đối với người một ngày không tắm liền thấy khó chịu như Du Tiểu Mặc mà nói, đây quả là cực hình.

Cũng may, Du Tiểu Mặc sờ lên ngực, đúng là chỗ đặt giọt nước mắt màu xanh kia, tuy nhiên không biết vùng không gian đó là cái gì, nhưng dù sao cũng có một hồ nước…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Angel__Jung™ về bài viết trên: nh0cv1tbd
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ và 60 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.