Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 

Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

 
Có bài mới 08.08.2018, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1189 lần
Điểm: 47.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô - Điểm: 47
Chương 70. Bẫy ( hai )

Hoắc Dục chấn động, câu nói này giống như một cây kim cực nhỏ nhẹ nhàng đâm vào trái tim của anh, lúc đầu có một chút đau đớn, lại không biết thế nào, sự đau đớn tê dại nhỏ nhoi này chậm rãi khuếch tán, kéo thần kinh, dần dần biến thành sự đau lòng khó có thể chịu đựng.

"Tin anh một lần." Anh đã không cười được nữa, "Tiểu Hi, một lần cuối cùng."

Bên trong xe đều là mùi máu tươi, Kiều Tịch yên lặng nhìn Hoắc Dục, không lên tiếng, tay của cô còn che vết thương của Kỷ Thừa An, có thể cảm thấy rõ ràng trong lòng bàn tay trắng mịn, Kiều Tịch mím môi, thật sự không dám giao Kỷ Thừa An và mình cho Hoắc Dục, nhưng hiện nay ngoại trừ lựa chọn tin tưởng anh, cũng không còn đường nào khác.

"Không cần nói nữa, tôi cần anh dùng sự thực để chứng minh, phải biết, Hoắc Dục, nếu như anh dám gạt tôi, tôi sẽ làm ra chuyện chính tôi cũng thấy sợ, tôi không nói giỡn."

Nói mấy lời này, thân thể của cô không nhịn được run rẩy, cô rất sợ, chưa bao giờ sợ như vậy.

Cô sợ lại bị lừa gạt, sợ không thể thoát khỏi khu rừng rậm như địa ngục này, sợ không thấy được mặt trời ngày mai, càng sợ người bên cạnh không tiếp tục chống đỡ được, chỉ còn một mình cô.

". . . . . . Anh biết rồi."

Xe chạy trong rừng cây, phía sau cũng không còn tiếng xe đuổi theo, cũng không có tiếng súng nữa.

Vậy mà đối lập với sự yên tĩnh giờ phút này, Kiều Tịch ngược lại cảm thấy tiếng tim mình đập càng lớn hơn.

Sắc mặt Kỷ Thừa An trắng bạch, mồ hôi chảy đầy trán, chảy nhanh xuống, còn chưa nhỏ xuống, giọt tiếp theo đã trượt xuống.

Nhiệt độ cũng cao dần, nhiệt độ của anh bình thường cũng thấp hơn một chút so với người bình thường, nhưng bây giờ Kiều Tịch lại thấy may mắn với nhiệt độ này, cô sợ nhiệt độ dần dần hạ xuống, cuối cùng trở nên lạnh lẽo.

Kiều Tịch cởi áo sơ mi của anh ra, nhìn vết thương trên vai anh, muốn tìm đồ băng bó lại hoảng hồn.

"Trúng đạn sao?" Hoắc Dục hỏi.

"Ừ, vẫn luôn chảy máu."

"Em nhìn kỹ một chút, trúng đạn rồi, đạn ở lại trong cơ thể quá lâu, anh ta sẽ không chịu được bao lâu."

Kiều Tịch nghiêm túc nhìn, trong lòng thở nhẹ một hơi: "Hình như không có đạn."

"Chỉ là trầy da thôi sao, thật may mắn."

Kiều Tịch nghe nói như thế không khỏi ngẩng đầu nhìn anh một cái, trong lòng cảm thấy kỳ quái.

Cô xé vạt áo của mình, băng bó đơn giản cho Kỷ Thừa An, chắc do rèn luyện thường xuyên, vết thương cũng không chảy máu như trước, nhưng mà sắc mặt Kỷ Thừa An đã tái nhợt không có chút huyết sắc.

Không biết xe chạy bao lâu, tốc độ xe chậm rồi dừng lại, động cơ tắt. Hoắc Dục không quay đầu lại: "Hai người các người xuống xe đi, cứ đi về hướng bắc, khoảng hai giờ thì sẽ Thanh Mật, ở đó có một trại tập trung nhỏ, sẽ giúp đỡ hai người."

"Cái gì!" Kiều Tịch không thể tin mà nói: "Anh vứt bỏ chúng tôi!"

Bốn phía tối đen, chẳng biết lúc nào kẻ địch sẽ xông ra hay dã thú xuất hiện, anh muốn bỏ cô và Kỷ Thừa An?!

Hoắc Dục hít sâu một hơi, giọng điệu thô bạo: "Em biết bọn họ tại sao không đuổi theo không! Anh rất hiểu bọn họ, bây giờ Đường Mục đã sắp xếp người ở các trạm kiểm soát, sẽ chờ chúng ta tự chui đầu vào lưới, trong rừng rậm này, cũng không biết anh ta đã cho bao nhiêu xe đuổi tìm, khiến cho chúng ta chạy vòng quanh, anh ta muốn chơi đùa chúng ta đến chết! Hai người các người bất luận như thế nào, mục tiêu cũng ít hơn anh, nếu không một khi chúng ta đồng thời bị bắt, không còn xác xuất sống nữa rồi! Em biết không! Xuống xe!

"Nhưng Kỷ Thừa An vẫn hôn mê." Cô nhấn mạnh.

"Em có thể cõng anh ta đi." Anh trở nên lạnh lùng.

Thật là kỳ quái, biểu hiện của Hoắc Dục thật sự khác thường, anh luôn nhẹ nhàng như gió hiu hiu, tình thế cấp bách hơn nữa anh cũng chưa từng cậy mạnh hung ác không nói đạo lý như vậy, giống như một lòng muốn cô rời đi.

Nhưng mà loại ý niệm này cũng chỉ chợt lóe lên trong đầu cô.

Cuối cùng Kiều Tịch khẽ cắn răng, vẫn xuống xe, dốc hết sức kéo Kỷ Thừa An xuống xe, không cẩn thận khiến đầu anh đụng vào bên cửa xe, khiến anh đang hôn mê cũng phải kêu đau một tiếng.

Cô muốn hung hăng đóng cửa xe lại, nhưng suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn mở miệng hỏi một câu: "Anh trở về, Đường Mục sẽ bỏ qua cho anh chứ?" Dù sao anh có thể nói là anh bị uy hiếp, những người đó cũng không thấy anh giúp cô.

Cô có thể thấy rõ ràng thân thể Hoắc Dục hơi động, chậm rãi cúi đầu, hình như nghẹn ngào nói: "Tiểu Hi."

"Cái gì?"

"Em có yêu anh không?"

"Câu nói này có nói cũng không có ý nghĩa gì nữa."

"Vậy. . . . . . em có thể tha thứ cho anh không?"

Trăng sáng dần lên cao, vì bóng cây rừng rậm che mất ánh sáng, cô đứng ở sau cửa xe, Hoắc Dục không quay đầu lại.

"Em tha thứ cho anh." Cô nói, "Cám ơn anh đã giúp em."

"Anh. . . . . . đi rồi, em phải tự cẩn thận."

"Được."

Cô đóng cửa lại, xe không dừng lại, lập tức lái đi, giờ phút từ biệt này, không biết năm nào mới gặp lại.

Kiều Tịch đứng tại chỗ, nhất thời luống cuống, giống như trở lại lúc ông nội mất, thế giới không còn một bóng người, chỉ còn lại một mình cô.

Cô ngồi chồm hổm xuống lau mặt Kỷ Thừa An, nhỏ giọng nói: "Kỷ đại nhân, anh sẽ không có chuyện gì đâu, chúng ta cũng sẽ không có chuyện gì."

——— ——————

Đáng giá.

Hoắc Dục đang cười, nhưng lại chảy nước mắt.

Tiểu Hi tha thứ cho anh, thật tốt. . . . . .

Xe chạy trong rừng, tốc độ xe không nhanh, con đường càng thêm ngoằn ngèo.

Hoắc Dục cho rằng nước mắt làm mờ tầm mắt, nhưng giơ tay lên lau, ngoài sờ thấy máu, vẫn không thấy rõ.

Bên trong xe, mùi máu tươi không vì Kỷ Thừa An rời khỏi mà tản đi, ngược lại càng thêm nồng đậm.

Thật may mắn. . . . . . Kỷ Thừa An chỉ trầy da, mà anh, lại bị đạn bắn trúng đùi, từ lúc lên xe vẫn chảy máu không ngừng.

Khi anh phát hiện mình không thấy rõ con đường phía trước nữa, chỉ có thể đuổi bọn họ xuống, như vậy ít nhất Tiểu Hi còn một con đường sống, nếu như anh nói thật, cho dù Tiểu Hi hận anh oán anh, cũng sẽ không bỏ anh, chẳng bằng anh lái xe đi, đèn xe sẽ dẫn những người đuổi theo, nếu như vậy, Tiểu Hi và người đàn ông kia có thể an toàn.

Thật không cam lòng. . . . . . Rõ ràng đã từng chiếm được, nhưng bây giờ không thể không đưa cho người khác.

Anh thở dài một hơi, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Tay cũng dần mất lực, bỗng dưng trước mắt có ánh sáng, trước mắt Hoắc Dục xuất hiện hình ảnh như phim ảnh vậy.

Dưới trời chiều, trên gương mặt thiếu nữ xinh đẹp hiện vẻ mệt mỏi, kéo vạt áo một người thiếu niên Hoắc Dục, giống như hạ quyết tâm rồi mở miệng hỏi: "Cái đó. . . . . . anh,... anh yêu em sao?"

Anh bật cười, ngẩng đầu lên sờ đầu cô: "Làm gì khi nói có hay không."

"Anh dẫn em đi đi!" Thiếu nữ ngẩng đầu lên nói với anh.

"Đừng nói lời ngốc như vậy."

Sự sáng rỡ trong mắt thiếu nữ dần dần mất đi, cuối cùng cúi đầu không nói nữa.

"Đồ ngốc! Đồng ý đi!" Anh kêu chính mình thời niên thiếu, "Nhanh đồng ý đi! Nếu không thì không kịp nữa!"

Trong hình ảnh ấy, anh không có bất kỳ phản ứng gì, không nghe thấy lời của anh, càng không chú ý tới phản ứng của người thiếu nữ.

Ngược lại người thiếu nữ kia, dần dần ngẩng đầu lên, hình ảnh cuối cùng chỉ còn lại một mình cô, cô nhìn anh, trong mắt cũng chỉ có anh, "Em tha thứ cho anh."

Cô cười nói: "Em tha thứ cho anh."

Hoắc Dục cũng cười, anh muốn nói với cô, anh yêu em.

Anh muốn dẫn em đi, Tiểu Hi.

Ầm ——

Tiếng nổ lớn khiến Kiều Tịch dừng động tác lại, ngẩng đầu nhìn phương xa, trong lòng lo sợ.

Tối nay trăng sáng lên càng cao, ánh trăng sáng chói mắt, nhưng với Kiều Tịch mà nói tình huống này không lạc quan lắm, ánh sáng càng lớn, càng dễ dàng bị phát hiện, hơn nữa Kỷ Thừa An vẫn còn trong trạng thái hôn mê, Kiều Tịch chỉ có thể kéo anh đi, may mắn chính là, vết thương không chảy máu nữa.

Hi vọng anh không sao, cô nói thầm trong lòng, dù sao Hoắc Dục làm thuộc hạ của Đường Mục lâu như vậy, dù thế nào, cũng sẽ không vô tình giết anh.

Kiều Tịch biết không thể trì hoãn thêm nữa, dừng mấy giây, lại bắt đầu kéo Kỷ Thừa An đi về phía Thanh Mật.

Không biết qua bao lâu, Kiều Tịch thở hổn hển, cảm thấy choáng váng, nhưng vẫn cứng ngắc duy trì động tác, kéo Kỷ Thừa An đi, cho đến khi vấp cục đá té, cả người ngã nhào xuống đất.

Chậm một lúc lâu, Kiều Tịch kéo Kỷ Thừa An tới dưới một cây đại thụ, nơi đó hơi tối, khá bí mật, Kiều Tịch tựa vào bả vai của anh theo thói quen, mới vừa dựa vào thì nghe thấy Kỷ Thừa An rên lên một tiếng, cô khẩn trương nhảy lên, cả người đều đứng dậy, cô tiến tới gần mặt Kỷ Thừa An, nhỏ giọng nói: "Kỷ Thừa An, anh đã tỉnh chưa?"

Cuối cùng, lông mi dài của anh chớp mấy lần, chậm rãi mở mắt ra.

Tầm mắt của anh trước hết tìm cô, quan sát trên dưới, chậm rãi dời tầm mắt nhìn xung quanh.

Kiều Tịch không đợi anh mở miệng vội vàng hỏi: "Anh cảm thấy như thế nào rồi, có khỏe không? Đạn không bắn trúng anh, chỉ bị trầy da. Bây giờ đã không chảy máu nữa rồi, anh đừng cử động cánh tay."

Kỷ Thừa An nhắm mắt, lúc mở ra đáy mắt đã trở nên rõ ràng, "Vừa nãy em có bị thương không?"

Vừa nãy, là khi bị người của Đường Mục nổ súng phát hiện.

Đáy mắt Kiều Tịch nóng lên, nước mắt không lưu lại được, cô cười nói: "Không có việc gì, em không sao cả." Cô vừa nói vừa lau nước mắt, rõ ràng bây giờ cực kỳ nguy cấp, cô lại cảm thấy rất vui vẻ.

"Đừng khóc." Kỷ Thừa An vươn tay không bị thương lau mặt cô, "Đừng sợ, anh sẽ dẫn em đi."

Anh cho rằng Kiều Tịch sợ nên khóc, cũng là, ai có thể ngờ rằng cô khóc vì vui vẻ chứ.

Phụ nữ có lúc rất kỳ quái mà.

"Bây giờ chúng ta đang ở đâu?" Kỷ Thừa An mở miệng hỏi.

Kiều Tịch ổn định tâm trạng, mím môi nói: "Sau khi anh bị thương, chúng ta lên xe, Hoắc Dục sợ chúng ta bị phát hiện, lái xe đi, anh ấy nói nơi này cách Thanh Mật chỉ có hai giờ đi đường, có điều, bây giờ em cũng không biết đã đi bao lâu rồi."

"Đúng rồi, A Nhất đâu, ở Thanh Mật tiếp ứng chúng ta sao?"

Hỏi xong câu này, Kiều Tịch thấy sắc mặt Kỷ Thừa An bỗng chốc biến đổi, sau một lúc lâu, anh phỏng đoán: "A Nhất chết rồi."

"Anh nói cái gì?" Kiều Tịch lập tức ngồi phệt xuống đất, nhìn chằm chằm Kỷ Thừa An, không xác định hỏi: "Sao cơ? Anh lặp lại lần nữa."

Kỷ Thừa An nghiêng đầu, giống như không đành lòng nhìn cô, thở dài, không trả lời.

Từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, mỗi một giọt đều bị đất yên lặng hút đi, không để lại bất cứ dấu vết gì.

Giống như A Nhất, người mang đến cho cô rất nhiều vui vẻ, cũng từ biến mất như thế, không gặp lại được.

Làm sao có thể chứ?

Kiều Tịch không thể ngờ, sao A Nhất lại chết được chứ?

Sẽ để anh ca hát, chơi đùa cùng cô, mỗi lần cô và Kỷ Thừa An giận dỗi nhau cũng sẽ gọi A Nhất, nếu không?

A, nhất định là đừa giỡn, nhất định là Kỷ Thừa An trêu chọc cô!

Cô hỏi lần nữa, là đùa giỡn, phải không? !

Nhưng cô hỏi không được, lại không dám hỏi. . . . . .

A Nhất, tôi tình nguyện nghe cậu hát, nghe ba ngày ba đêm cũng được, A Nhất. . . . . . A Nhất. . . . . .

"Sau khi em rời khỏi, Đường Mục cũng rời đi, anh phát tín hiệu cho người bên ngoài vào, anh và A Nhất nhân cơ hội chạy ra ngoài." Kỷ Thừa An nhàn nhạt nói trong bóng tối, bình tĩnh không chút gợn sóng: "Kết quả nửa đường gặp phục kích, A Nhất bị trúng đạn, chết rồi."

"Thi thể đâu?"

"Ở trên xe, xe của anh bị nổ bánh xe, cướp xe của bọn họ."

Cho nên. . . . . . thi thể cũng không thấy được sao?

"Sao có thể như vậy. . . . . ." ánh mắt Kiều Tịch mờ mịt lẩm bẩm, "Rõ ràng vừa mới gặp được người, sao lại không có. . . . . ."

"Tiểu Tịch," Anh nâng mặt cô lên, đôi mắt đen như mực nhìn thẳng cô nói: "Không nên hốt hoảng, chúng ta phải nắm chặt thời gian, chúng ta thành công rời khỏi đây, A Nhất chết mới không vô ích, về phần đám người kia," Kỷ Thừa An chuyển lời, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: "Chúng ta còn nhiều thời gian."

Kiều Tịch ngẩn ra, ngay sau đó cũng phản ứng kịp, không sai, bọn họ an toàn, A Nhất mới không chết vô ích, cô lau nước mắt trên mặt, lẫn vào máu của Kỷ Thừa An trước đó và cả bụi đất, mùi vị vô cùng hỗn tạp.

Giống như khi cô gặp Kỷ Thừa An.

Hối hận không?

Cô nhìn người đàn ông đối diện đang tựa vào cây, cúi đầu thấp, ánh trăng không chiếu tới mặt anh, không để ý mặt mày, nhìn xuống dưới, áo sơ mi đã sớm dơ dáy bẩn thỉu, lẫn vào màu đất đen và máu tươi, đâu còn dáng vẻ ưu nhã an tĩnh như thường ngày.

Nhưng tất cả, đều là vì cô.

Hối hận? Sao có thể chứ.

Cô đứng lên, đỡ lấy cánh tay không bị thương của anh, ngẩng đầu lên nói với anh: "Có thể đi không? Chúng ta phải nắm chặt thời gian."

Anh hơi kinh ngạc về phản ứng của cô, nhìn cô một lúc, yên lặng gật đầu một cái.

Kiều Tịch đỡ anh dậy, khoác cánh tay anh lên vai mình, từng bước từng bước đi về phía Thanh Mật.

"Thanh Mật có cái gì?" Hai người vừa đ,i Kiều Tịch mở miệng hỏi.

"Bạn bè." Khóe miệng Kỷ Thừa An cong nhẹ, dùng ánh mắt chưa bao giờ có nhìn phía trước, "Bạn bè của chúng ta."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: HNRTV, Huykngan94, Rainy1302, Vòng Hà Tú Anh, nhọ nhem, teddy95, thanh_thanh1, tlam0212

Có bài mới 09.08.2018, 13:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1189 lần
Điểm: 47.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô - Điểm: 45
Chương 71. Bẫy ( ba )

"Bạn bè." Khóe miệng Kỷ Thừa An cong nhẹ, dùng ánh mắt hung tàn chưa bao giờ có nhìn phía trước, "Bạn bè của chúng ta." Kẻ thù của kẻ thù, chính là bạn bè.

Theo kế hoạch, Côme một mình đợi hơn ba tiếng ở Thanh Mật, cuối cùng cũng gặp được người hay dùng tín hiệu liên lạc với ông.

Người đó gọi là nhị thiếu gia nhà họ Kỷ, thực ra, ông không quan tâm nhà họ Kỷ cái gì, ở Đông Nam Á, ông là ông trùm, Trung Quốc thì sao chứ, tới nơi này rồi vẫn thì do ông định đoạt, ông vốn không có hứng thú, huống chi biết rõ đối phương là người Trung Quốc, xảo quyệt nhất!

Barr thu nhận Đường Mục, kết quả là cái gì?

Toàn bộ sự nghiệp gây dựng nhiều năm bị chiếm đoạt, thi thể hoàn toàn không tìm thấy, con cái không còn!

Không thể tin người Trung Quốc, đây là nhận thức khắc rất sâu trong đầu ông, cho nên khi ông nghe Kỷ Thừa An nói có thể giúp ông giết Đường Mục, ông cũng xì mũi coi thường.

Đường Mục? Anh ta muốn mạng của ông, bất cứ lúc nào cũng có thể, nhưng ông muốn anh ta chết một cách thảm thiết nhất, làm cho người ta nghe thấy cũng phải mất hết hồn vía, không còn bất cứ kẻ nào dám đối nghịch ông!

Cũng chỉ có như vậy, mới có thể để cho Al¬ba của ông yên nghỉ.

Nhưng tiểu tử nhà họ Kỷ nói, có thể làm cho nhà họ Đường quy thuận ông, không thể phủ nhận, ông động lòng.

Nếu có thể có được nhiều lợi ích hơn, hà cớ gì không làm?

Nhưng khi ông thật sự thấy Kỷ Thừa An, lại bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình.

Rất nhếch nhác, giống như làm nô lệ ba ngày ba đêm ở trại XXX.

Nửa bên áo đều là máu, cả người đầy bùn đất, trên bả vai dùng vải bọc lại, rõ ràng là vết thương, thân thể bên kia dựa vào một người phụ nữ, từng bước từng bước tập tễnh đi.

Một người đàn ông như vậy, có thể tin tưởng sao?

Côme nhíu chặt mày, đợi bọn anh đến gần mới lạnh lùng nói: "Cậu tới chậm."

"Kế hoạch có biến." Kỷ Thừa An cúi thấp đầu, giọng nói cũng rất ổn định.

"Vật tôi muốn đâu?" Côme đi thẳng vào vấn đề.

"Đến rồi."

Vừa dứt lời, khi Kiều Tịch và Côme còn chưa phản ứng kịp, Đường Mục bình thản đi ra từ khu rừng rậm, đôi mắt kì dị nhìn mọi người một lượt, làm cho người ta cảm thấy đôi mắt kia dưới ánh trăng hiện lên ánh sáng lạ, anh huýt gió: "Ui, rất đông đủ mọi người nha."

Lập tức, toàn thân Kiều Tịch căng thẳng, không nhịn được hít sâu, người này. . . . . . lẽ nào vẫn luôn đi sau bọn họ sao?!

Lúc cô liều mạng kéo Kỷ Thừa An rời đi, khi cô và Kỷ Thừa An nói chuyện, khi cô cho rằng được cứu trợ, người này, lại núp ở chỗ tối như mãnh thú đi săn dòm ngó bọn họ.

Nhận thức như vậy khiến Kiều Tịch hết sức sợ hãi.

Cánh tay Kiều Tịch ôm eo Kỷ Thừa An không tự chủ dùng sức, nghe thấy trong miệng Kỷ Thừa An phát ra một tiếng rên chỉ có cô nghe được  , cô lập tức ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện trên mặt anh đổ mồ hôi hột.

"Mặc dù có thuộc hạ đắc lực chống đỡ, rốt cuộc vẫn bị thương, haizz." Lúc này Đường Mục nhìn Kỷ Thừa An cười nói, anh ta đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt nhẹ nhõm, giống như đang thưởng thức một bức vẽ.

Cái gì?

Kiều Tịch dời tầm mắt tới bụng anh, vươn tay vạch áo của anh lên.

Chẳng trách anh suy yếu như vậy, cho dù đã cầm máu nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh, hóa ra là anh đã bị thương nặng từ trước.

Kỷ Thừa An đưa tay nắm cổ tay cô, ngăn động tác của Kiều Tịch lại, lắc nhẹ đầu một cái.

Kiều Tịch chấn động, trong nháy mắt hiểu đây là tình huống chẳng phân biệt được đâu là địch đâu là ta, tuyệt không thể bại lộ tình trạng cũng như thế yếu của mình, Kiều Tịch trấn định, bây giờ cô không chỉ phải tự cứu mình, còn phải để Kỷ Thừa An cùng mình an toàn rời khỏi đây, chắc chắn khó càng thêm khó, nhưng cô không thể tuyệt vọng, Kỷ Thừa An bị thương, hành động bất tiện, chỉ có thể dựa vào cô xoay chuyển cục diện!

Đúng lúc này, Đường Mục tiến lên vài bước, khiến cho tinh thần Kiều Tịch căng thẳng lần nữa, có điều mục tiêu của anh ta không phải bọn họ.

"Bố vợ thân ái của con sao lại ở cùng với bọn họ thế này," anh nói xong thì cười thật thấp, đôi mắt kinh dị khóa chặt Côme, "Phái người đánh lén quân đội của con không phải là người chứ."

Còn chưa chờ Côme trả lời, Đường Mục đột nhiên rút súng nhắm về phía sau lưng, lớn tiếng nói: "Nếu như tôi là cậu, tôi sẽ không làm như vậy!"

Chốc lát, một người đàn ông ngoại quốc chậm rãi đi ra ngoài, mặc binh phục, giơ khẩu súng lục màu đen trong tay lên, mặc dù không biết người trước mặt, Kiều Tịch lại cảm thấy có chút quen mặt.

"Trung Quốc có một câu, nói là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau." John-ny thoáng qua vẻ giảo hoạt, hình như rất hài lòng với câu giải thích của mình.

Anh đắc ý nói với Coome ở phía sau Đường Mục: "Thủ lĩnh, để tôi giết anh ta! Để tôi giết anh ta trả thù cho cô chủ!"

Giọng điệu của anh vội vàng lại có vẻ hưng phấn, giọng điệu này kỳ dị giống như đứa bé đạt được điểm cao đòi gia đình phần thưởng khích lệ vậy, nhưng mà điều làm anh thất vọng chính là, anh không lấy được khen ngợi anh đang khao khát.

"Khốn kiếp! Ai cho cậu ra ngoài!" Côme khó nén tức giận, tiến lên hai bước quát John¬ny: "Cậu biết cậu đã lãng phí bao nhiêu tâm huyết của tôi rồi không hả! Ngu xuẩn!" Ở tình thế không rõ thế nào, anh ta làm ra cái gì! Đây không phải là bại lộ việc mình theo dõi Đường Mục sao!

John¬ny không thèm để ý chút nào cười nói: "Đừng sợ thủ lĩnh, anh ta mới nổ súng với Kỷ Thừa An, dùng hết đạn rồi, khi tôi đi theo sau anh ta thấy anh ta không có đạn, đừng thấy anh ta cầm súng, thật ra thì bên trong không có gì cả, thủ lĩnh. . . . . ."

Bằng ——

Tiếng súng lớn khiến tinh thần Kiều Tịch rung một cái, cô nhìn thấy gương mặt vẫn còn vui mừng báo cáo với Côme cứng ngắc lại, ngực trái chảy máu ròng ròng, giống như suối chảy, John¬ny lập tức mất lực quỳ xuống, vẻ mặt khiếp sợ và không ngờ, anh lẩm bẩm nói với Đường Mục: "Làm sao có thể. . . . . ."

"Cuối cùng tôi để lại một viên đạn cho chính mình, nhưng mà bây giờ tôi cho cậu, quà tặng giành cho cậu vì tôi khổ cực nhiều năm qua, vĩnh biệt, John¬ny." Khóe miệng Đường Mục nở nụ cười quỷ quyệt, nhìn anh ngã xuống đất, súng trên tay cũng rơi xuống đất.

Thủ lĩnh, tôi mạnh hơn Max, ít nhất một lần cuối cùng, tôi có thể vì ngài dâng tính mạng của tôi.

"Giết anh ta!" John¬ny chết đi giống như kích thích Côme, Đường Mục lãnh khốc tuyệt tình như vậy khiến cho ông không khỏi nhớ tới dáng vẻ cười nói ríu rít của Đường Mục khi đứa con gái của ông mất.

Đáng chết! Anh ta mới là người đáng chết nhất!

"Giết anh ta! Giết anh ta!" Rống gọi hồi lâu, xung quanh vẫn hoàn toàn yên tĩnh, "Chuyện gì xảy ra vậy! Ra ngoài mau!" Côme có chút bối rối, kêu xung quanh: "Joey! Mi¬tal!"

"Ông tìm mấy người xung quanh à, thật xin lỗi, khi tôi theo đến đây thuận tiện giải quyết hết rồi." Đường Mục cười nói với Côme.

"Cậu nói cái gì!" Côme không thể tin nói: "Không, không thể nào. . . . . . Cậu lừa tôi, cậu đang gạt tôi, cậu nói cậu yêu con gái tôi, cậu nói sẽ làm nó hạnh phúc, cậu nói cậu sẽ giúp tôi. . . . . . Còn cậu nữa!"

Ánh mắt của ông đột nhiên chuyển sang Kỷ Thừa An, giống như tìm được một chỗ để nói hết: "Cái không giống kế hoạch! Cậu nói cậu sẽ giao Đường Mục cho tôi! Nhưng thật ra các người liên thủ gài bẫy tôi đúng không!"

"Nội dung kế hoạch là ông chuẩn bị xe ở đây, tôi sẽ dẫn anh ta về Thanh Mật, chứ không phải ông phái người đuổi giết tôi." Kỷ Thừa An lạnh lùng mở miệng.

"Không, các người gạt tôi. . . . . ." Ông bất thình lình đẩy Kiều Tịch một cái, đang lúc mọi người chưa phản ứng thì động tác nhanh chóng chạy về phía thi thể John¬ny, cầm súng trong tay anh ta, giơ lên kêu: "Tôi giết chết cậu, đám chó chết này, tên lường gạt ——"

Xoẹt một tiếng, tiếng lưỡi dao sắc bén hung ác chính xác đâm vào trong thân thể ông vang lên, âm thanh này không thua gì tiếng đạn, ông cảm thấy trước ngực quặn đau, con dao kia cắm sâu vào ngực ông, chỉ còn cán dao, máu tươi ấm áp theo vết thương chảy ra mãnh liệt, thấm lạnh trái tim của ông.

Súng rơi xuống đất lần nữa, thân hình cao lớn của Côme ngã xuống, ý thức cuối cùng là trong ánh sáng chói lọi chậm rãi đến gần con gái mình.

Cô nói, cha, cha mệt rồi, đi thôi.

Được, Tiểu Al¬ba của cha, cha đi cùng con.

"Được rồi, những người cản trở đều xong rồi, chơi thế nào với các người đây." Đường Mục dạo bước cách Kiều Tịch và Kỷ Thừa An hai thước, "Một người đàn ông bị thương nặng, một người phụ nữ vô dụng, a, từ xưa tới nay cũng chỉ có một cách chơi," không nhìn vẻ tức giận trong mắt Kỷ Thừa An, tầm mắt của anh chuyển sang Kiều Tịch, đôi mắt lóe vẻ quỷ quyệt, "Đúng không, Tiểu Kiều của tôi?"

"Đừng có dùng cái tên buồn nôn như vậy gọi tôi." Kiều Tịch đứng bên cạnh Kỷ Thừa An, Kỷ Thừa An cúi đầu, tựa vào rìa tai của cô, Kiều Tịch có thể cảm nhận anh thở hổn hển, cô cố gắng dùng thân thể đơn độc của mình cản trở tầm mắt tìm kiếm của Đường Mục, "Anh muốn gì?"

Trăng lên cao nhất, chỉ có ánh trăng khúc xạ nhưng cũng có thể chiếu sáng đêm tối.

"Không cần cố gắng chạy trốn." Đường Mục đứng ở dưới ánh trăng cười nhạt, dễ dàng nhìn ra ý đồ trong mắt Kiều Tịch, "Mặc dù tôi tới một mình, nhưng người của tôi đã đầy ở đây, vừa rồi tôi lại nổ súng, tìm tới nơi này vô cùng dễ dàng, nếu như không muốn bị thương nhiều, hãy ngoan ngoãn nghe lời."

Bị nói trúng tim đen, Kiều Tịch thật sự cảm thấy thất bại, rõ ràng cô cho rằng mình rất thông minh, ở trước mặt những người này, cũng chỉ là một loại trò cười.

Đường Mục đột nhiên nghiêng đầu nói với cô: "Cô hình như không sợ, chắc đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người chết, phản ứng này rất tốt nha." Dứt lời anh cười hài lòng.

Thực ra, Kiều Tịch đã tận lực để tầm mắt mình không rơi vào hai cỗ thi thể kia, bây giờ cô nên nghĩ cách để Kỷ Thừa An và mình an toàn thoát khỏi, chứ không phải đặt ở những thứ vô cảm xúc kia.

Sợ hãi tới cực điểm, ngược lại sẽ trở nên tỉnh táo, giống như kéo dây cung, khi đủ lực, bất cứ lúc nào cũng có thể bắn tên ra.

"Chậm hơn rồi, chắc bọn họ đi tìm chỗ bị nổ tung đi rồi." Đường Mục giống như vô tình ngẩng đầu lên nói: "Nhưng mà chắc cũng chỉ có thể tìm được thi thể chết cháy, đáng tiếc, theo tôi bao lâu, cuối cùng lại vì phụ nữ mà chết."

Cái gì?

Anh ta nói gì vậy?

Đường Mục quay đầu nhìn thẳng vào mắt cô, nhẹ nhàng a một tiếng: "Cô không biết sao, anh họ của cô Hoắc Dục đó, chết rất thảm đấy."

Kiều Tịch cảm thấy tiếng nổ mạnh vừa rồi vang lên trong đầu mình lần nữa, chấn động đến mức tim phổi tan vỡ, cổ họng nóng rực giống như phải bỏng, cô nghe thấy tiếng thét chói tai không cách nào ức chế của mình, cúi người xuống, người bên cạnh giống như con báo xông về phía người đối diện, anh hung hăng đá người nọ ngã xuống, khi người đó còn chưa phản ứng kíp, nhanh chóng đánh ba cái thật mạnh lên mặt anh ta, bị hất ngã vươn tay đánh vào bụng anh ta.

Kỷ Thừa An vì đau nên dừng động tác một chút, Đường Mục nắm ngay cơ hội, lăn một vòng, nhanh chóng thoát khỏi sự áp chế của Kỷ Thừa An, cũng sau một giây chủ động xuất kích, quả đấm đánh ra bị đón được, anh ta thuận thế xông lên đánh vào bả vai bị thương của Kỷ Thừa An, quả nhiên, cánh tay của anh mất lực, lại không ngờ rằng Kỷ Thừa An chân dài duỗi một cái, đá phải bụng anh ta, sau khi ngã xuống đất, Đường Mục cảm thấy lục phủ ngũ tạng cũng rối thành một đống, nôn một trận, miệng lại phun máu.

Bên cạnh còn kèm theo tiếng gào thét của Kiều Tịch, Đường Mục nuốt ngụm máu, đột nhiên nở nụ cười với Kỷ Thừa An: "Có chút ý nghĩa."

"Có điều tôi không muốn chơi nữa."

Anh ta lăn một vòng, đúng lúc lăn đến bên cạnh thi thể Côme, còn có khẩu súng rơi trên mặt đất.

Đường Mục giơ súng lên, cười nói với Kỷ Thừa An: "Tạm biệt."

Cuối cùng, anh vẫn chết trong tay tôi.

Bằng ——

Đây là tiếng nổ thứ ba vang lên trong đêm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: HNRTV, Huykngan94, Lynhluv, Rainy1302, Vòng Hà Tú Anh, nhọ nhem, thanh_thanh1, tlam0212
Có bài mới 11.08.2018, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.05.2017, 14:28
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 1189 lần
Điểm: 47.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô - Điểm: 50
Chương 72. Bẫy (cuối cùng)

Các bước để nổ súng rất đơn giản, chỉ cần kéo chốt, bóp cò súng là được.

Động tác đơn giản mà có thể lấy mạng người.

Đây là Kiều Tịch lần đầu tiên nổ súng, vốn dùng để uy hiếp Hoắc Dục, cuối cùng dùng trên người Đường Mục.

Có thể là do khẩn trương, nên chỉ là bắn trúng bụng Đường Mục, mà đôi mắt kinh dị của anh ta hiện đầy vẻ không thể tin, nhìn cô run rẩy nổ súng.

Đường Mục nhìn cô, chậm rãi giơ tay lên, Kỷ Thừa An lập tức chạy tới ôm Kiều Tịch.

Bằng ——

"Chị chơi thật à." Hai mắt nhắm chặt chậm rãi mở ra, qua khe hở giữa hai cánh tay của Kỷ Thừa An, Kiều Tịch thấy thiếu niên giống mèo, đôi mắt màu hổ phách, giống như lúc mới gặp, bướng bỉnh và tàn nhẫn.

Dạng.

"Cậu ——?" Kiều Tịch sững sờ, vừa muốn hỏi lại vì động tác của anh dừng lại.

Anh lộ ra phía sau khẩu súng, vết thương bên chân trái Đường Mục chính là bị súng bắn, mà vừa rồi anh nổ súng bắn trúng tay cầm súng của anh ta.

"Phát súng kia là vì thủ lĩnh, còn cái sau này là vì cô ấy."

"Tôi nên gọi cậu là Kỷ Dạng, hay là Max?" Đường Mục hỏi Dạng, tới bây giờ khắp người đầy máu, anh vẫn cười, mỹ lệ giống như thiên sứ đẫm máu.

Những lời này chạm đến ranh giới cuối cùng của Dạng, anh tiến lên một bước cầm súng nhằm vào đầu anh ta, với vẻ mặt Kiều Tịch chưa từng thấy qua.

Cô biết Dạng, điềm tĩnh, lạnh nhạt, bất luận là nơi nào, đều có một vẻ phong độ thản nhiên, mọi sự như đã được tính trước.

Bây giờ Dạng cách cô 3 - 4 mét, mặt u ám, tức giận ngất trời và cả sát ý, quay về người đã từng là cấp trên của anh.

Anh, rốt cuộc là người của bên nào?

"Là anh giết cô ấy." Dạng nói với Đường Mục.

"Cô ấy tự sát."

"Đó là bởi vì anh không thương cô ấy!"

"Cô ấy không thương cậu... cậu chết chưa?" Đường Mục hừ lạnh.

"Anh! !"

"Tình yêu chính là chó má, người để yêu cũng chỉ có mình!" Đường Mục ngẩng đầu lên cười gian ác với Dạng, "Nếu như cậu thật sự yêu Al¬ba, sao cậu không chết cùng cô ấy đi!"

Dạng bị anh hỏi cứng lại, thần king trấn động mạnh.

Đường Mục nhân cơ hội cầm khẩu súng dưới đất lên lần nữa, lần này họng súng nhắm ngay Kiều Tịch.

Nhưng mà anh ta còn chưa kịp bóp cò, Dạng bắn vào đầu anh ta.

Khẩu súng hết người này đến người khác cầm lên lại rơi xuống đất, thân thể Đường Mục cũng ngã xuống, đôi mắt yêu mị mở to, nhìn thẳng Kiều Tịch, cuối cùng tầm mắt rơi trên người của cô, không ai biết lúc đó anh đang suy nghĩ gì.

Và tại sao họng súng nhắm vào Kiều Tịch, càng không có ai biết được.

Vốn tưởng rằng sẽ lại tiếp tục rơi vào gian khó, Kiều Tịch không ngờ Dạng bỏ qua cho bọn họ. Ngày hôm sau, Kỷ Thừa Vũ từ Trung Quốc tới, mà khi đó Kỷ Thừa An cũng vừa mới ra khỏi phòng phẩu thuật, mặc dù Kỷ Thừa An chảy máu quá nhiều, nhưng cũng may vết thương ở bụng và bả vai đều không phải vết thương trí mạng, Kiều Tịch cũng chỉ trầy da một chút, sau khi xử lý luôn ngồi đợi ở cửa phòng mổ, cho đến khi nhận được thông báo bình an mới đi nghỉ ngơi.

Mở mắt ra, người đầu tiên Kiều Tịch thấy thật không ngờ được.

Dạng.

Anh ngồi ở bên giường, khóe miệng cười, rồi lại khôi phục thành dáng vẻ Kiều Tịch quen thuộc, vẻ mặt an nhàn vui vẻ, thấy cô tỉnh thì cười nhạt, trong mắt lóe lên ánh sáng: "Chị tỉnh rồi."

Trải qua nhiều chuyện như vậy, Kiều Tịch cũng không dám nói giỡn với anh, kéo chăn lùi lại, kết quả đầu đập vào đầu giường, khiến cô không nhịn được kêu ra tiếng.

Dạng cười, không cử động, "Hù dọa chị sao?"

Kiều Tịch nắm tay lại, cố gắng để mình bình tĩnh trở lại, một lát sau gật đầu nói: "Vẫn tốt."

Lúc này Dạng đã thu nụ cười lại, nhìn cô chằm chằm, khi Kiều Tịch sắp không nhịn được, anh mở miệng nói: "Có lúc chị hơi giống cô ấy."

Kiều Tịch nghi hoặc nghiêng đầu.

Dạng chủ động giải thích: "Con gái Côme, Al¬ba."

"Giống chỗ nào chứ?" Lòng hiếu kỳ của phụ nữ khiến cho cô không nhịn được mở miệng hỏi.

Dạng suy nghĩ một chút, "Khuôn mặt không giống chút nào, cách làm việc cũng không giống nhau, duy nhất có một điểm giống là, trong lòng có chút thiện lương đến cố chấp."

"Hả?" Kiều Tịch hơi kinh ngạc.

Dạng nhếch miệng, "Lần đầu tiên cô ấy thấy tôi giết người cũng như vậy, rõ ràng rất sợ tôi, còn làm bộ dáng vẻ như rất bình tĩnh, chị biết câu đầu tiên cô ấy hỏi tôi là gì không?"

Anh không có cô trả lời, "Cô nói, Max, cậu đói không?" Cô ấy đối với anh, giống như Kiều Tịch đối với Kỷ Thừa An.

Lúc này anh quay đầu nhìn Kiều Tịch, ánh mắt sáng quắc, "Cô ấy là tín ngưỡng duy nhất của tôi."

Kiều Tịch biết mình nên nói gì, nhưng không nói ra bất cứ câu nào lóe lên trong đầu, chỉ cảm thấy những lời xã giao dối trá đó chỉ khiến sỉ nhục tình cảm của người đàn ông trước mặt.

Đó là tình yêu, rất thuần khiết và trong sáng, dù chỉ thuộc về một người.

"Chị, chị còn nhớ chị đã từng hỏi tôi rốt cuộc tại sao bắt cóc chị không?" Dạng hỏi cô.

Kiều Tịch gật đầu một cái.

"Nói như thế, thực ra thì ngày đó Đường Mục có nói, có điều có thể chị không để ý đến." Dạng cười lộ ra hàm răng trắng như tuyết, "Tôi tên là Max."

Kiều Tịch thử dò xét: "Kỷ Dạng chỉ là tên giả của cậu, bao gồm cả thân phận?"

Ngoài dự đoán, Dạng lắc đầu một cái, "Nói một cách chính xác, tên lúc tôi mới ra đời là Kỷ Dạng."

Kiều Tịch mơ hồ.

Sau đó Dạng nói lại thân thế của anh với Kiều Tịch.

Dạng tên thật là Kỷ Dạng, cho nên đó là thật, bởi vì anh là em trai ruột của Kỷ Thừa Vũ và Kỷ Thừa An.

Năm đó, mẹ Dạng là vũ nữ nổi danh nhất, Phương Hoa, nhiều năm trước cha Kỷ Thừa An từng cùng mẹ Dạng một đêm phong lưu, sau đó sinh ra Dạng, mẹ Dạng hiểu nhà họ Kỷ, cho nên không tính dựa vào đứa bé mà tranh giành địa vị, đối với bà mà nói, cuộc sống về đêm hấp dẫn bà hơn, vì vậy nuôi Dạng đến lúc tám tuổi, mẹ Dạng sắp kết hôn, đối phương yêu cầu không thể nuôi Dạng, vì vậy mẹ Dạng nói thân thế của anh cho anh biết, rồi bỏ anh mà đi.

Sau vài năm Dạng lăn lộn trong xã hội ấy, vô tình gặp được Al¬ba, Al¬ba dẫn anh trở về, Côme thấy anh là người có tài, giữ anh lại.

Vài năm sau, Côme phái anh đến nằm vùng chỗ Đường Mục, mà anh lại bị Đường Mục giao nhiệm vụ, đi giám sát nhà họ Kỷ.

Dạng nói thân thế của mình cho Kỷ Thừa Vũ biết, nói không muốn gia sản gì hết, chỉ là muốn một công việc, Kỷ Thừa Vũ đồng ý cũng vì huyết thống, vì vậy Dạng thuận lợi vào nhà họ Kỷ.

Sau một lần thác loạn, Al¬ba yêu Đường Mục, cuối cùng lại uất ức mà chết, Côme hận Đường Mục thấu xương, lại không thể báo thù.

Mà anh, vẫn luôn chờ một cơ hội.

Cơ hội kia chính là Kiều Tịch.

"Tôi?" Kiều Tịch kinh ngạc nói.

"Đúng, chị là một bất ngờ với tất cả mọi người." Dạng nhìn cô: "Chị khiến Kỷ Thừa An yêu chị... khiến cánh tay đắc lực luôn trung thành với Đường Mục rung động vì chị, chị có thể khiến Đường Mục một mình đến trong đêm khuya, những thứ này đối với bọn họ mà nói, đều là điều ngoài ý muốn."

Kiều Tịch động lòng, hỏi anh: "Người cậu nói là, Hoắc Dục?"

Dạng gật đầu.

"Không có anh ta, các người không thể trốn thoát được." Dạng nhếch mép, "Chắc Đường Mục cũng không ngờ được, thuộc hạ lâu năm sẽ vì phụ nữ phản mà bội anh ta. Ngày chị rời khỏi, Côme đã sớm sắp xếp người cứu Kỷ Thừa An ở bên ngoài, sau khi nghe người ta nói, lúc ấy Hoắc Dục đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng anh ta không báo cáo với Đường Mục, mà anh ta giúp chị."

Kiều Tịch cảm thấy hơi mờ mịt, lại hỏi: "Anh ấy. . . . . . chết rồi sao?"

"Ừ."

"Chết thế nào?"

"Từ hiện trường cho thấy xe đụng vào cây, dẫn tới nổ tung, xe hỏng người chết."

"Sao lại vậy chứ. . . . . . tôi cho rằng, anh ấy lái xe trở về, có thể được cứu trợ." Kiều Tịch lẩm bẩm nói.

"Trở về?" Dạng đáp một câu: "Anh ta đi hướng ngược lại, có lẽ từ lúc bắt đầu anh ta cũng chưa từng nghĩ sẽ trở về, huống chi theo tính cách của Đường Mục, nhất định sẽ không tha cho bất kỳ một kẻ phản bội nào, bằng không trong khoảng thời gian ngắn như vậy nhà họ Đường sao có thể phát triển lên được, phần lớn đều dựa vào thủ đoạn tàn nhẫn của Đường Mục đấy."

Kiều Tịch không có chú ý tiếng cười giễu cợt của Dạng, khi cô nghe thấy Hoắc Dục đi đường ngược lại thì cả người ngây ngẩn.

Cho nên cái gì mà sợ bị bắt cùng cô, chẳng qua chỉ là lừa cô hay sao?

Anh muốn giúp cô dẫn những người đó đi, vì muốn tranh thủ thời gian cho cô trốn chạy?!

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cô đột nhiên nhớ đến, từ lần gặp lại nhau đến lần cuối cùng, Hoắc Dục vẫn luôn giúp cô, không để cho cô đến gần Kỷ Thừa An, đến khi bị Dạng bắt đến doanh trại, người sĩ quan muốn làm trò bỉ ổi với cô thì anh ngăn cản.

Kiều Tịch vừa khóc vừa tức, trên đời này sao lại có người đáng ghét thế này!

Đến cuối cùng, anh vẫn gạt cô!

Nhưng. . . . . . Nhưng. . . . . .

Tại sao không ngừng được nước mắt thế này đây.

Rõ ràng là người đáng ghét như vậy. . . . . .

Không nhớ rõ Dạng nói những gì nữa, chỉ biết cuối cùng anh nghiêng người ôm cô không ngừng khóc thầm, ở bên tai cô nói: "Chị, hãy quý trọng những gì chị có, đó là điều cả đời tôi mong chờ nhưng vĩnh viễn không có được. . . . . . Gặp lại sau." Một tuần lễ sau, Kỷ Thừa An đã ổn định, bọn họ trở về Trung Quốc.

Sau khi trải qua bao nhiêu đau khổ, Kiều Tịch lại nhận được tin khiến cô vui mừng.

A Nhất không chết.

Mặc dù tình huống lúc đó nguy cấp, Kỷ Thừa An cũng xác định tim A Nhất đã ngừng đập, nhưng vô cùng trùng hợp, A Nhất lại được Dạng đi ngang qua phát hiện còn có thể cứu nên thuận tay bảo người ta đưa anh đi.

Sau khi Đường Mục chết, nhà họ Đường cũng không suy sụp, người kế nhiệm lại là Đường Phỉ, không biết cô làm thế nào thoát khỏi nhà họ Kỷ, làm thế nào đè ép được mấy người nhà họ Đường, trở thành lãnh đạo mới.

Mà A Nhất ở lại Đông Nam Á, theo anh nói Đường Phỉ rất thích nghe anh hát, xem ra A Nhất cũng tìm được người thực sự muốn nghe anh hát.

Cuối cùng cũng an toàn, may mắn trong may mắn, A Nhất không gặp chuyện.

Cô nên thỏa mãn rồi.

Nhưng mà, Kiều Tịch vẫn rất buồn.

Bởi vì đã gần hai tuần cô không gặp Kỷ Thừa An rồi, không phải vì do bệnh tình không thể gặp, mà không muốn gặp, A Nặc có thể ngày ngày vào thăm, chị Trần cũng ở đó chăm sóc, duy chỉ có mình cô không thể đi, mỗi lần cô định vào, khi chị Trần đi vào hỏi một câu, sẽ nói với cô, thiếu gia ngủ rồi.

Có lần cô tức giận, xông lên muốn đạp cửa, chị Trần không chút hoang mang kéo cô ra, nói với cô, cô Kiều cô cũng thấy đấy, bây giờ thiếu gia không muốn gặp cô... cô dùng sức mạnh cũng vô dụng, chẳng bằng chờ thêm chút nữa, dần dần sẽ được mà, tôi sẽ hỏi giúp cô.

Vì thế Kiều Tịch rất buồn bực, cực kỳ buồn bực.

Rõ ràng hai người cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, thời khắc nguy hiểm nhất cũng là Kỷ Thừa An bảo cô để cô nói chuyện thu hút sự chú ý của Đường Mục mới dễ dàng chạy trốn, cô tự nhận hai người đã vô cùng tâm ý tương thông, nhưng Kỷ Thừa An tránh cô như vậy, cô lại bắt đầu thấy sợ hãi.

Cuối cùng qua nửa tháng, vào một buổi xế chiều nào đó, Kiều Tịch đang cùng A Nặc làm đồ thủ công, chị Trần đi vào nói với cô, Kỷ Thừa An muốn gặp cô.

Không để ý tới ăn mặc, Kiều Tịch buông đồ trong tay xuống đi theo chị Trần ra ngoài, tâm tình rất hưng phấn và khẩn trương, thậm chí cảm thấy chị Trần bước quá chậm, bắt đầu lo lắng.

Chị Trần đưa cô tới cửa, gật đầu tồi rời đi.

Đợi chị rời khỏi, Kiều Tịch chần chừ chốc lát mới đẩy cửa vào.

Căn phòng rất sạch sẽ, đặc biệt bố trí để Kỷ Thừa An dưỡng thương, ga giường trắng tinh, đầu giường cũng để một lọ hoa nở rộ.

Kỷ Thừa An ngồi nửa người dựa vào đầu giường, gương mặt sắc sảo  tuấn tú nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nhăn mày, lông mi dày và dài làm cho cả khuôn mặt tăng thêm vẻ đẹp, từ góc này nhìn anh, trong lòng cô yên lặng dâng lên cảm giác không chân thật, người tuấn mỹ như vậy, yêu cô.

Kiều Tịch giẫm lên thảm mềm mại, nhẹ nhàng đóng lại cửa.

Cô đi tới, ngồi ở mép giường, trong lòng lại không muốn chất vấn anh vì sao không gặp cô, mà nói: "Anh gầy đi rất nhiều."

Kỷ Thừa An nhắm mắt lại, không trả lời.

Kiều Tịch chỉ cho rằng anh thấy mệt, dù sao hơn phân nửa thời gian hai người ở chung cũng chỉ có cô nói chuyện, không để ở trong lòng, vì vậy tiếp tục nói: "A Nhất không sao cả, có kẽ anh cũng biết rồi, thật tốt, cậu ấy vẫn ở Đông Nam Á, đắm chìm trong sự dịu dàng vui vẻ e rằng quên cả đường về rồi, cậu ấy mà trở lại phải tra hỏi cậu ấy rõ ràng, lần này thật sự không có chuyện nguy hiểm gì rồi, đúng rồi. . . . . . ." Cô dừng một chút, "Có chuyện muốn nói với anh, Hoắc Dục chết rồi, em muốn trở về một chuyến, dù sao anh ấy vì em... chúng ta, em muốn nói với cô chú, không muốn cả người đưa tiễn anh ấy cũng không có."

Kiều Tịch cúi đầu nói xong, ngẩng đầu nhìn Kỷ Thừa An muốn hỏi một câu, anh có muốn đi cùng cô không?

Nhưng lời đến khóe miệng đột nhiên nuốt vào, Kỷ Thừa An không chút biểu tình như vậy, thật xa lạ.

"Em đi đi." Giọng nói vô cùng lạnh nhạt, giống như gió lạnh ở trung tâm Siberia vậy, "Chị Trần sẽ chuẩn bị cho em."

". . . . . . Được."

Sự yên tĩnh kéo dài hồi lâu trong phòng, "Đi rồi, cũng không cần trở lại nữa."

Sự lo lắng bất an của Kiều Tịch đạt mức cao nhất, nghe thấy anh nói kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Anh nói gì vậy?"

Kỷ Thừa An quay đầu nhìn cô, vẻ mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nói: "Tôi nói, em không phải trở lại nữa."

Anh nói xong câu đó, Kiều Tịch chỉ có cảm giác trái tim mình giống như bị một lực rất lớn bóp chặt, rồi lập tức vỡ vụn.

Thật sự không ngờ, bị người trước mặt đẩy ra lại khó chịu thế này, rõ ràng trước đó đã mất hi vọng, bây giờ thật sự thành hiện thật, lại vỡ vụn cực kì đau đớn.

Cô hít sâu, vẻ mặt lạnh xuống, "Kỷ Thừa An, anh có ý gì, nửa tháng anh không gặp em chính là nghĩ cách đuổi em đi thế nào sao?"

Anh dời mắt ra chỗ khác, "Ngay từ khi bắt đầu, em chưa từng nghiêm túc."

"Cái gì?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cookie Oh về bài viết trên: HNRTV, Rainy1302, Vòng Hà Tú Anh, gái già 0515, nhọ nhem, thanh_thanh1, tlam0212
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 95 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hh09, Khải Khải 21, Nguyen binh tam và 245 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.