Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

 
Có bài mới 26.08.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4013 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34:

Edit: Kim Phượng

"Cậu ta sẽ đối tốt với con? Bây giờ cậu ta nói miệng, về sau cậu ta có thể làm được hay không, con có thể bảo đảm à? Thanh Hề, con nghe mẹ nói, con đừng gả cho Tống Cẩn Thành, con gái của mẹ rất xinh đẹp lại có kiến thức, có văn hóa, không lo không tìm được đàn ông tốt!" Tôn Ngọc Hương nói.

"Cha mẹ, có phải cha mẹ vẫn còn để ý chuyện người trong xã nói con và đàn ông đã có vợ dan díu hay không? Thanh giả tự thanh, không phải cha mẹ cũng biết đó là lời giả dối không có thật sao, Tống Cẩn Thành không có làm bại hoại thanh danh của con. Anh ấy không biết gì về chuyện này." Triệu Thanh Hề giải thích.

Tôn Ngọc Hương sững sờ, thật sự bà vẫn canh cánh trong lòng chuyện này: "Không phải cậu ta tạo thành? Không phải lời đồn cũng là cậu ta truyền đi hay sao?"

Tống Cẩn Thành có chút như lọt vào trong sương mù:"Bác trai bác gái, con không có làm chuyện tổn hại danh tiếng Thanh Hề. Con yêu cô ấy còn không hết, không thể nào đi hại cô ấy."

Lúc này một nhà Triệu Kim Sinh mới hiểu từ đầu Tống Cẩn Thành đã không biết những lời đồn hoang đường trong xã kia.

Cha mẹ vợ tương lai vẫn như cũ không có thái độ tốt với Tống Cẩn Thành, sau khi một nhà ăn bữa cơm, Tống Cẩn Thành lập tức lôi kéo Triệu Thanh Hề về thành phố.

"Đợi chút, gấp làm cái gì, cha còn chưa có tỏ thái độ đâu." Triệu Kim Sinh gõ gõ  điếu thuốc: "Nếu hai con đã suy nghĩ thật kĩ, thật sự muốn kết hôn, vậy cha đồng ý, ngày kết hôn hai người các con chọn, cha làm cha mẹ, chỉ hy vọng Thanh Hề con sống thật hạnh phúc. Cha đồng ý cho các con kết hôn."

"Cám ơn cha!" Mặt Tống Cẩn Thành từ đen chuyển thành hồng, cười he he nhìn Triệu Thanh Hề.

"Mẹ, mẹ cũng đồng ý phải không?" Triệu Thanh Hề hỏi Tôn Ngọc Hương.

"Không đồng ý còn có thể làm gì. Trói con bên người à." Tôn Ngọc Hương đẩy ra Triệu Thanh Hề: "Đường là tự con chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết."

Giờ phút này tất cả đều vui vẻ rồi. Triệu Kim Sinh nghĩ tới một câu nói rất đúng – con gái lớn không thể giữ. Con gái là con nhà người ta.

Tống Cẩn Thành lôi kéo tay Triệu Thanh Hề nói: "Bác trai bác gái, bây giờ con liền trở về cùng ba mẹ con bàn chuyện gặp mặt. Ngày nào hai bác có thời gian? Cha mẹ con ngày nào cũng rảnh."

Triệu Thanh Hề im lặng, cha Tống Cẩn Thành là lãnh đạo lớn trong quân đội, lúc nào thì thành bao giờ cũng có thể gặp đây? Mẹ Tống là quý bà sống trong nhung lụa, cũng chỉ có nhà họ Triệu nhân nhượng nhà họ Tống thôi.

"Chủ nhật có thời gian. Tống Cẩn Thành, cha mẹ con làm cái gì? Con giới thiệu cho bác biết trước đi, nhà họ Triệu chúng tôi mới dễ làm chuẩn bị." Triệu Kim Sinh hỏi.

"Ba con phục vụ trong quân đội, mẹ con là bà chủ trong gia đình, anh hai phục vụ trong quân đội, chị dâu là bác sĩ." Tống Cẩn Thành không muốn hù dọa người nhà họ Triệu cho nên nói một cách đơn giản.

Triệu Thanh Hề cũng lo lắng cha mẹ cảm thấy nhà họ Tống quá cao không thể leo tới, cho nên im lặng không lên tiếng, đồng ý lời nói của Tống Cẩn Thành.

Trần Lộ nghĩ thầm, tham gia quân ngũ? Vậy hẳn là làm cán bộ có quyền lực! Ôi chao, leo lên thông gia lớn rồi.

Triệu Thanh Dương nói: "Tống Cẩn Thành, sau này cậu chính là em chồng tôi, tôi cho cậu biết, nếu như cậu đối xử không tốt với em gái tôi, tôi là người đầu tiên không buông tha cậu!"

Tống Cẩn Thành nói: "Anh yên tâm, em sẽ đối xử tốt với Thanh Hề cả đời." Cuộc sống hôn nhân tốt đẹp đang ở trước mắt, những thứ khác đều là phù vân.

Hai ngày sau, Triệu Thanh Hề gặp được bạn đại học Âu Dương Huy. Anh ta là bạn học thời đại học kiêm bạn cùng phòng của Vu Văn Bân.

Âu Dương Huy tới đây nói cho Triệu Thanh Hề chuyện Vu Văn Bân đột ngột chết. Bởi vì Vu Văn Bân chia tay với Triệu Thanh Hề, cả ngày trầm mê ở trên trò chơi điện tử, 24h đều ngồi trước máy vi tính không bước chân ra khỏi nhà, không tiết chế, cuối cùng chết ở trên giường.

Triệu Thanh Hề sững sờ ngồi trên ghế dựa, bất luận thế nào cô cũng chưa từng nghĩ trùng sinh một lần, Vu Văn Bân lại bởi vì tình yêu mà qua đời.

"Thanh Hề, hôm nay nhà họ Vu vì Văn Bân cử hành lễ truy điệu, cô đi nhìn một chút đi, cũng để cho cậu ta được yên nghỉ." Âu Dương Huy khuyên nhủ.

"Âu Dương Huy, tôi không đi, tránh làm cho nhà họ Vu ngột ngạt, cám ơn cậu tới nói cho tôi biết tin tức này, cám ơn." Triệu Thanh Hề nắm chặt hai tay, cô sẽ phải kết hôn, bắt đầu sống cuộc sống hôn nhân của mình, chuyện của kiếp trước không có quan hệ gì với cô nữa.

==

Ngày hôm sau, Tống Cẩn Thành và Triệu Thanh Hề cùng đi làm kiểm tra trước hôn nhân, chờ cha mẹ hai nhà gặp mặt, định ra thời gian kết hôn.

"Vợ, hôm nay chúng ta đi đăng kí kết hôn đi. Cứ kéo dài mãi anh không có tâm tình làm việc." Tống Cẩn Thành nói.

Triệu Thanh Hề không nhịn được bóp cánh tay Tống Cẩn Thành: "Chỉ chờ thêm mấy ngày nữa thôi."

Đến ngày cha mẹ hai nhà gặp mặt, Tống Cẩn Thành đến nhà họ Triệu đón người nhà họ Triệu vào trong thành phố, sau khi Triệu Thanh Hề thu xếp xong người nhà họ Tống thì đứng chờ ở cửa khách sạn, khách sạn này chính là cái khách sạn Tống Thành thứ hai.

Dọc theo đường đi, mẹ Triệu có chút lo lắng không yên, bà vốn cho là nhà họ Tống chỉ là gia đình thường thường bậc trung, hai nhà chênh lệch sẽ không quá lớn, sau lại nghe con dâu Trần Lộ nói nhà họ Tống không phải gia đình nghèo, có lai lịch lớn, mà mình là người thôn quê, có thể bị hạ thấp đi, hoặc là bị đối phương xem thường hay không?

Mẹ Triệu một đường lo âu.

So ra mà nói, Triệu Kim Sinh có vẻ bình tĩnh, cũng có chút ưu thương nhàn nhạt, nuôi con gái hơn hai mươi năm, giờ con gái vừa ngoan vừa xinh đẹp lại sắp phải lập gia đình, giống như là rớt khối thịt trong lòng.

Tiểu Tuyết ngồi ở bên cạnh Trần Lộ, ngây thơ hỏi: "Mẹ, dì nhỏ muốn kết hôn sao?" Con bé mặc chiếc váy xinh đẹp, trên đầu cài đóa hoa xinh xắn.

"Đúng rồi! Dì nhỏ gả cho người đàn ông vừa có tiền vừa đẹp trai, sau này Tiểu Tuyết chúng ta lên đại học cũng nên tìm một người đàn ông như vậy."

"Con gái còn nhỏ, cô đừng dạy cho con chủ trương tôn thờ đồng tiền." Triệu Thanh Dương quát lớn.

Tống Cẩn Thành lái xe, không nói gì. Gả cho người có tiền thì chính là hám giàu sao? Vậy người có tiền còn muốn kết hôn sinh con hay không hả?

Lúc cậu cả nhà họ Tống mang theo vợ con đến. Chị hai thấy Triệu Thanh Hề đứng ở cửa khách sạn liền đưa ra bao đỏ: "Lần đầu tiên em tới nhà họ Tống thì chị chưa kịp cho em, lần này gặp mặt tất nhiên phải bổ sung."

Triệu Thanh Hề vội vàng từ chối: "Chị hai, chị không cần khách khí với em. Em không thể nhận bao lì xì của chị."

Chị hai cười: "Thanh Hề, em gọi chị tiếng chị hai, đã nói lên chị là trưởng bối của em, phải nghe lời, đây là lễ tiết, em nhất định phải nhận. Sau này em và cậu ba kết hôn, cậu ấy lại trách chị chưa cho em lễ ra mắt đấy."

Anh hai xuất thân từ quân nhân, thường huấn luyện tân binh, quen uy nghiêm, cho nên tương đối nghiêm túc, rắn rỏi nhìn một đôi chị em dâu đẩy tới đẩy lui, anh cất tiếng nói: "Em dâu, em nhận đi, mặc dù tiền không nhiều lắm, nhưng lại là tấm lòng của anh và chị hai em."

"Anh hai, thật sự không cần thiết. Sau này chúng ta sẽ là người một nhà, phần lễ tiết này thì miễn đi."

"Vợ, anh hai chị hai đưa cho em thì em hãy nhận đi." Tống Cẩn Thành từ trên xe bước xuống. "Lúc bọn họ kết hôn, anh cho bọn họ một bao đỏ lớn, lúc này đến phiên anh, anh hai ăn vào rồi phải phun ra cho anh chứ."

"Em chính là xem anh hai em như vậy sao? Được, nếu em nghĩ như vậy, chị hai đây cũng không muốn cho đâu, Thanh Hề không nhận, chị lấy tiền này mua đồ chơi cho con trai chị." Chị hai Tống ngước đầu, trêu ghẹo.

Triệu Thanh Hề quen thói cợt nhã của Tống Cẩn Thành, thậm chí là không đứng đắn. Đẩy đẩy Tống Cẩn Thành, ý bảo anh ra dáng người trưởng thành một chút.

Trên bàn cơm, trưởng bối tán gẫu với trưởng bối, nhỏ chơi với nhỏ.

Tôn Ngọc Hương liếc nhìn mẹ Tống trước mặt, ăn mặc quần áo cũng không giống là người nhà bình thường, giống như là phú phu nhân nhà hào môn trong phim truyền hình, nhìn lại toàn thân cha Tống khoát đồng phục quân nhân. Tôn Ngọc Hương hỏi Triệu Thanh Hề: "Thanh Hề, con nói thật với mẹ đi, cha mẹ Tống Cẩn Thành làm cái gì?"

Lỗ tai mẹ Tống thính, nghe vậy, nói: "Mẹ Thanh Hề, bà không phải lo lắng, mặc dù nhà họ Tống chúng tôi là nhà có quyền thế, nhưng sẽ không bạc đãi con gái bà. Ngược lại, nếu con bé gả tới, chúng tôi sẽ đối xử với con bé như đối đãi khách."

Trong lòng cha Tống cảm thán một tiếng: "Bà thông gia, không lâu nữa chúng ta sẽ trở thành người một nhà, bà không cần gò bó, chúng tôi cũng chỉ là nhà người thường."

Triệu Thanh Hề nhìn một bàn người nhà trước mắt, nghĩ thầm, cuộc sống hôn nhân của cô sắp bắt đầu, cô sẽ vun đắp nó thật tốt.

Buổi tối, Tống Cẩn Thành hẹn các đồng học đi ăn cơm, thuận tiện cũng lôi kéo Triệu Thanh Hề đi.

Triệu Thanh Hề không muốn đi: "Tống Cẩn Thành, anh mời đồng học ăn bữa cơm còn dẫn em theo không tốt đâu?"

"Vợ, anh mời bọn họ ăn cơm thật ra chính là vì giới thiệu em, nói cho bọn họ biết vợ Tống Cẩn Thành anh đẹp bao nhiêu, đáng yêu bao nhiêu." Tống Cẩn Thành vừa nói vừa đưa tay cầm bàn tay nhỏ bé trắng noãn của Triệu Thanh Hề, thật trơn, thật thơm.

"Chỉ mình vợ của anh xinh đẹp, vợ của nhà người ta không đẹp sao?" Triệu Thanh Hề tức giận hỏi.

"Không phải sao? Vợ anh là xinh đẹp nhất."

Chỉ chớp mắt đã đến khách sạn Tống Cẩn Thành mời bạn học cũ ăn cơm.

Lưu Đại Hải – bạn học thời cấp hai, ngồi cùng bàn với Tống Cẩn Thành, vừa thấy cô gái xinh đẹp như Triệu Thanh Hề, cười trêu nói: "Ơ, hôm nay lão Tống mang tới cô bé còn chưa trưởng thành sao?"

"Thôi im đi. Thanh Hề là vợ tôi." Tống Cẩn Thành kéo ra cái ghế an bài Triệu Thanh Hề ngồi xuống: "Các anh em, tôi sắp kết hôn, định ngày ở cuối tháng, đến lúc đó mọi người không được chơi xấu, toàn bộ đều phải đến."

Mấy đấng mày râu vừa nghe, thì ra là tuyên bố tin vui, liền gọi Triệu Thanh Hề là chị dâu.

"Cuối cùng lão nhị ngàn năm cũng sắp kết hôn, ngẫm lại cũng có chút kích động nhỏ đấy." Phòng Long nói với Lưu Đại Hải.

"Đại Long, tôi kết hôn, cậu kích động cái gì?" Tống Cẩn Thành kêu nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, chỉ chốc lát sau trên bàn bày đầy màu sắc trắng đỏ.

"Lão Tống cậu nói một chút, ở bên trong đám bạn bè này của chúng ta, chỉ một mình cậu chưa có kết hôn. Đảo mắt con tôi cũng có thể đi đánh nhau, cậu mới kết hôn, có thể không kích động sao."

"Đám người bỏ đá xuống giếng này, khốn kiếp, các cậu cứ cười đi, tối nay không say không về."

Một nhóm người ăn ăn uống uống náo loạn một lát, mới nhớ tới việc hỏi thăm Triệu Thanh Hề mấy câu.

Ăn tới hơn chín giờ mới tan cuộc.

Triệu Thanh Hề ghét Tống Cẩn Thành lúc này muốn chết, thật không biết anh say thật hay là say giả, tay trái cầm tay lái, bên phải móng vuốt heo một mực bơi qua bơi lại trên người mình, cái này cũng không sao, còn dám chui vào vạt áo của cô, còn rà qua rà lại ở trên eo cô.

"Tống Cẩn Thành, anh chuyên tâm lái xe, anh còn cử động nữa có tin em băm anh hay không?" Triệu Thanh Hề uy hiếp, mặt đã bắt đầu có chút đỏ.

"Vợ, không ngờ bình thường thấy em gầy như vậy, eo cũng bằng nắm tay nha! Ha ha." Tống Cẩn Thành đỏ mặt, thật ra thì anh không có say, nhưng chính là muốn giả say.

"Xe anh đi đến chỗ nào vậy?" Lúc này Triệu Thanh Hề mới phát hiện ra đây không phải là con đường về nhà cô.

"Về nhà chứ sao." Tống Cẩn Thành giả bộ khờ, không phúc hậu nói.

"Đây là đường trở về nhà anh, anh dừng lại, em muốn trở về nhà em."

"Cái gì nhà anh nhà em, em sắp gả cho anh, nhà anh chính là nhà em." Tống Cẩn Thành nói xong, hung ác đạp cần ga.

Xe dừng ở lầu dưới chung cư, con ngươi đen nhánh của Tống Cẩn Thành nhìn Triệu Thanh Hề: "Xuống xe thôi."

Triệu Thanh Hề không phải là không biết ánh mắt nóng bỏng của Tống Cẩn Thành rõ ràng bày tỏ cái gì.

Triệu Thanh Hề nói: "Em vẫn là ở chỗ chị họ em thôi."

Tối nay Tống Cẩn Thành tính toán làm Triệu Thanh Hề, thịt đã đến miệng, nào có đạo lý buông tha.

Tống Cẩn Thành đưa tay muốn dẫn Triệu Thanh Hề đi, Triệu Thanh Hề hoảng hốt vội vàng đặt tay ở gáy. Tống Cẩn Thành thoáng dùng lực, liền kéo tay cô xuống.

Vào trong nhà, Tống Cẩn Thành trực tiếp lôi kéo Triệu Thanh Hề đi vào phòng ngủ. Trong lòng Triệu Thanh Hề vừa khẩn trương vừa sợ, Tống Cẩn Thành nghiêm túc thật không giống như người bình thường.

Tay Tống Cẩn Thành lôi kéo, liền kéo Triệu Thanh Hề đến trước người, trong nháy mắt, Triệu Thanh Hề không kịp hô lên "A" đã bị nuốt xuống.

Tống Cẩn Thành đã sớm muốn nếm thử tư vị của Triệu Thanh Hề, bình thường có thể sờ, có thể nhìn nhưng không thể ăn, hôm nay thực tiễn, thật tốt hơn tưởng tượng trong mộng nhiều. Miệng Tống Cẩn Thành vội vã kinh khủng, tay cũng không còn nhàn rỗi. Tình dục, loại chuyện này, đàn ông không cần thầy dạy, ngộ tính mới chính là mấu chốt.

Tống Cẩn Thành như sói bổ nhào tới, Triệu Thanh Hề liền bị đặt lên cái giường sau lưng, sau một lát, Tống Cẩn Thành thoáng nâng lên thân thể, vội vàng thành thạo lột quần lót của Triệu Thanh Hề xuống.

Triệu Thanh Hề giãy giụa nhăn nhó một lát, liền để mặc anh hành động.

Tống Cẩn Thành men theo đường cong trơn mềm, một lát dùng sức bóp, một lát nhẹ nhàng vê, Triệu Thanh Hề chỉ cảm giác như rơi vào trong vạn đám mây trắng, ý thức mịt mờ, không có giới hạn.

Tay Triệu Thanh Hề cầm thành quả đấm, thử dùng sức đánh một cái lên trước ngực Tống Cẩn Thành, anh đỏ mắt ngẩng đầu lên: "Vợ."

Một tiếng vợ trong nháy mắt làm trái tim Triệu Thanh Hề tan chảy. Cho anh thôi.

Tống Cẩn Thành thấy Triệu Thanh Hề không giãy giụa, nâng lên nửa người trên, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ trên trán lăn xuống đã nhỏ ở trên bụng của anh, Tống Cẩn Thành nhanh nhảu cởi quần áo xuống, sau đó khẩn trương mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô: "Vợ, em thật xinh đẹp." Nói xong, không nhịn được hôn một cái lên mặt cô. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.09.2017, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4013 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35: Đại kết cục

Edit: Kim Phượng

Tống Cẩn Thành kìm nén đến kịch liệt, mơ hồ xuyên phá lớp màng kia, cũng không dám động nữa.

Ngẩn người hỏi: "Vợ, đau sao?"

“Anh cứ nói đi, có thể không đau sao? Giống như bị kim châm." Triệu Thanh Hề cũng có chút xấu hổ.

Tống Cẩn Thành ngạc nhiên: "Em ghét bỏ anh nhỏ? Có rất ít người có thể sánh bằng kích cỡ này của anh đó." Mặc dù Tống Cẩn Thành chưa trải qua chuyện phòng the nhưng đã từng nghe người bên cạnh nói, nếu cậu nhỏ lớn vượt trội thì cuộc sống mới hài hoà, bình thường anh cao lớn uy mãnh, thể lực và sự chịu đựng cũng không tệ, anh còn chưa có thể hiện ra sự mạnh mẽ thì đã bị vợ chê. Còn ghét bỏ đệ đệ của anh nhỏ, không được khi dễ người như vậy.

Tống Cẩn Thành thử di chuyển: "Vợ, anh đâu có nhỏ, anh nhúc nhích cũng không được."

Triệu Thanh Hề dở khóc dở cười, cô thật là đau, lần thứ hai bị rách đó! Triệu Thanh Hề chôn mặt vào gối đầu: "Anh rất lớn, dục tốc bất đạt (*)."

(*): nóng vội ăn không hết đậu hủ nóng/ gấp quá sẽ không làm nên chuyện.

Tống Cẩn Thành nghe vậy, giống như được sự cổ vũ, thử tiến lên, sau đó dùng ngón tay vén ra mấy sợi tóc ẩm ướt trên trán cô, nhìn chăm chú không chớp mắt: "Người ta nói phụ nữ ở trên giường đẹp hơn ở dưới giường, nhưng anh cảm thấy em lúc nào cũng đẹp."

Phía dưới Triệu Thanh Hề là thật đau, hai chân kẹp ở ngang hông Tống Cẩn Thành cũng không có chút hơi sức nào. "Ừ."

Tiếp đó, Tống Cẩn Thành thật sự phát lực rồi, cả một đêm điên loan đảo phượng, nghiền ép Triệu Thanh Hề chảy cả nước mắt nước mũi ra ngoài.

Tống Cẩn Thành đè ép Triệu Thanh Hề giống như là muốn nuốt sống cô. Ngoài miệng còn nói ra những lời thô tục.

Sau đó Triệu Thanh Hề tức giận cắn một cái ở bả vai Tống Cẩn Thành. Bởi vì Tống Cẩn Thành ăn được thịt, tâm tình rất tốt, liên tiếp chuyển động, hôn môi Triệu Thanh Hề: "Vợ, sờ em thật là thoải mái, vừa trơn vừa mịn."

"Anh còn sờ qua người phụ nữ khác sao? Cho nên trong lòng có sự so sánh phải hay không?" Triệu Thanh Hề lấy hơi sau một trận dồn sức.

"Trời đất chứng giám, đời anh chỉ có một người phụ nữ là em."

Triệu Thanh Hề hài lòng gật đầu cười.

Tống Cẩn Thành đã tới một lần, kế tiếp liền bắt đầu chậm lại. Xem Triệu Thanh Hề như miếng đậu hũ, nằm phía dưới thân anh.

Náo loạn đến hơn nửa đêm, Tống Cẩn Thành mới ôm Triệu Thanh Hề đã ngủ thật say, lồng ngực Tống Cẩn Thành rộng lớn, vóc người cao to, thắt lưng vững chắc, đặt Triệu Thanh Hề lên trên giường đơn, đắp chăn lên cả người, gần như là Triệu Thanh Hề cũng chỉ có thể lộ ra cái đầu.

Ngày hôm sau Triệu Thanh Hề tỉnh dậy trước, lúc mở mắt ra phát hiện một cái tay khốn kiếp đang đặt ở chính giữa hai chân mình, Triệu Thanh Hề thật sự bực bội, anh còn háo sắc như vậy?

Triệu Thanh Hề cau mày, nghĩ thầm phải trừng phạt Tống Cẩn Thành, vì vậy đưa tay nhéo cánh tay Tống Cẩn Thành.

“Em tỉnh rồi?" Giả bộ một lát, Tống Cẩn Thành không giả bộ được nữa: "Ôi chao, vợ, anh đau, em buông ra đi."

Triệu Thanh Hề tức giận nhìn chằm chằm Tống Cẩn Thành: "Chỉ có anh biết đau, em cũng đau vậy, anh nhìn xem tay của anh đang để ở chỗ nào? Còn không buông ra, em lấy con dao phay chém đứt nó."

"Em nỡ sao?" Tống Cẩn Thành da mặt dày hôn Triệu Thanh Hề một cái.

"Có cái gì không nỡ, thiếu gì đàn ông cụt một tay trên đường cái." Triệu Thanh Hề dùng chăn che kín mình.

Tống Cẩn Thành nói: "Vợ, trên đường thật sự có nhiều đàn ông nhưng không được mấy tên đàn ông có năng lực như anh vậy! Biết làm ra tiền, công phu trên giường lại tốt. . . . . ."

Mặt Triệu Thanh Hề ửng hồng: "Anh nói xằng nói bậy."

Tống Cẩn Thành không nhịn được vuốt tóc Triệu Thanh Hề: "Ha ha, anh đi làm đồ ăn sáng cho em. Em ngủ thêm một chút đi."

Một lát sau, Triệu Thanh Hề mới rời giường, đánh răng rửa mặt, lúc đi tới phòng khách thấy cạnh TV để một pho tượng làm bằng ngọc rất tinh xảo đặc sắc và rực rỡ.

Tống Cẩn Thành bưng hai chén mì trứng ra ngoài: "Cái pho tượng bằng ngọc này có lai lịch lớn. Mùa xuân mấy năm trước, anh và vài người bạn đi lên núi bái Phật, một người coi bói đã nói anh phải mua một pho tượng ngọc đặt ở trong nhà, nó có thể vì anh mang đến tài vận và hôn sự. Vốn dĩ anh không tin lời của người ta, đơn thuần nói bậy để gạt tiền người khác, nhưng bạn bè anh nói, thà tin rằng là có còn hơn là không. Cho nên sau khi trở lại, anh liền đi tiệm ngọc thạch mua về cái pho tượng ngọc này."

Triệu Thanh Hề nhớ tới đời trước cô đã từng một lần nằm mơ, hình như cô mơ thấy đúng là ngôi tượng phật này, sau đó không lâu, cô liền sống lại, chẳng lẽ là trời cao đã định rồi hay sao?

Thôi, không đi so đo những thứ này. Cuộc đời của cô mở ra một trang mới.

Ăn xong điểm tâm, Tống Cẩn Thành lôi kéo Triệu Thanh Hề đi cục dân chính làm giấy kết hôn, sau đó mua mấy thùng bánh kẹo cưới, mới đưa Triệu Thanh Hề vào trong tiệm.

Tống Cẩn Thành mang một thùng bánh kẹo cưới đến khách sạn.

"Các đồng nghiệp, mọi người yên tĩnh một chút, nói cho mọi người biết một tin tức tốt, Thanh Hề chính thức trở thành vợ của Tống Cẩn Thành tôi. Sau này mọi người có thể lớn tiếng gọi cô ấy là bà chủ." Tống Cẩn Thành cười nói với nhân viên.

Tống Cẩn Thành vừa dứt lời, có vị nhân viên nói: "Ông chủ, từ ngày đầu tiên bà chủ tới khách sạn thì chúng tôi đã biết bà là bà chủ, ông chủ cứ nhìn chằm chằm người ta, chúng tôi ai cũng nhìn ra . Mọi người nói có đúng hay không đây?"

Cả phòng cười to. Tống Cẩn Thành cũng cười: "Bây giờ tôi phát bánh kẹo cưới cho mọi người, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, bảo đảm mọi người ăn đến không rảnh nhiều chuyện!"

5h chiều, Tống Cẩn Thành tới đây đón Triệu Thanh Hề tan ca, Triệu Thanh Hề không hiểu ra sao: "Bây giờ là lúc tiệm bận nhất, anh chạy tới làm cái gì, có rảnh rỗi thì đi quan sát cái tiệm kia đi."

"Vợ, hôm nay anh mời người khác ăn cơm, em cũng biết người này. Đi thôi, chúng ta cùng đi ăn bữa cơm với anh ta." Tống Cẩn Thành nói xong muốn đưa tay cởi đồng phục làm việc trên người Triệu Thanh Hề xuống.

"Đừng động tay động chân. Các nhân viên sẽ nhìn đấy." Triệu Thanh Hề tự mình cởi nút áo ra.

Tống Cẩn Thành cúi thấp đầu nói ở bên tai Triệu Thanh Hề: "Tối qua anh đã hôn nơi đó, em còn xấu hổ cái gì nữa!"

"Anh còn nói!" Triệu Thanh Hề thật sự muốn cầm băng keo dán lại cái miệng của anh.

"Anh không nói, tối nay anh làm cho em xem, anh muốn làm em cầu xin tha thứ! Đi thôi, đi ăn cơm." Tống Cẩn Thành nói xong, ôm lấy bờ vai Triệu Thanh Hề đi ra ngoài.

Trong phòng bảy tám tên nhân viên nhìn thấy một màn này, có người nói: "Mọi người có cảm thấy kể từ khi ông chủ và bà chủ ở chung một chỗ thì như trẻ thêm mười tuổi, giống một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi."

"Đúng vậy, trước kia ông chủ rất nghiêm túc, không ngờ sẽ bị bà chủ nắm trong tay."

Đến khách sạn, Triệu Thanh Hề mới biết thì ra là mời Đinh Duệ ăn cơm, dĩ nhiên Đinh Đinh cũng tới.

Đinh Duệ đưa quà tặng cho Triệu Thanh Hề: "Tống tiên sinh nói hai người sắp kết hôn, đây là một chút quà tặng của tôi và Đinh Đinh, chúc hai người vui vẻ hạnh phúc."

"Cám ơn!" Triệu Thanh Hề cười nhận lấy, một tay sờ sờ đầu Đinh Đinh: "Đinh Đinh cao lên rồi, càng lớn càng đẹp trai hơn, có nhớ dì nhỏ hay không?"

Đinh Đinh ra sức gật đầu, mím môi nói: "Dạ, dì nhỏ, con rất nhớ dì!"

Tống Cẩn Thành ngồi ở bên cạnh Triệu Thanh Hề, trêu chọc đứa bé: "Đinh Đinh, con gọi cô ấy là dì nhỏ, vậy con gọi chú là cái gì đây?"

Đinh Đinh không chút nghĩ ngợi nói: "Dì nhỏ."

Triệu Thanh Hề cười ha ha, khóe miệng Tống Cẩn Thành kéo kéo, nghĩ thầm chờ mình có con trai, nhất định không để cho con trai của anh gọi thằng nhóc hư hỏng này là anh.

Tống Cẩn Thành nghĩ, sau này anh muốn sinh hai đứa, một nam một nữ, anh hai bảo vệ em gái, khỏi phải nói có bao nhiêu oai phong và hạnh phúc.

Ăn cơm xong, Đinh Đinh liền lôi kéo Triệu Thanh Hề đi chơi cây thông noel ở phía ngoài phòng ăn. Đinh Duệ uống hớp trà: "Cảnh cáo trước, sau này Thanh Hề liền do cậu chăm sóc, tôi cũng coi như là anh rể cô ấy, là người nhà mẹ đẻ của cô ấy. Cho nên cậu nhất định phải đối xử tốt với cô ấy. Nếu như cậu đối xử không tốt với cô ấy, tôi là người đầu tiên không tha cho cậu."

"Ừ, anh rể, tôi sẽ không cho anh có cái cơ hội ." Tống Cẩn Thành nói: "Anh cũng nên vì Đinh Đinh tìm mẹ kế đi."

Đinh Duệ nuốt một câu ‘không cần cậu tốn sức quan tâm’ vào trong bụng, cười cười nói: "Nếu như mà tôi gặp Thanh Hề sớm hơn cậu, cô ấy sẽ là của tôi đấy."

"Ha ha, nhưng cô ấy đã là của tôi rồi, anh rể." Vẻ mặt Tống Cẩn Thành nghiêm nghị.

"Cậu mời tôi tới dùng cơm là muốn ra oai với tôi à?"

Tống Cẩn Thành thấy Đinh Duệ cười, nói: "Anh rể, tôi là lấy danh nghĩa em rể anh mời anh ăn cơm."

"Được, có những lời này của cậu là được. Sau này trên phương diện làm ăn có chuyện gì có thể tới tìm tôi bất cứ lúc nào, nếu tôi có thể giúp một tay nhất định sẽ giúp cậu."

Buổi tối về đến nhà, Triệu Thanh Hề thấy sắc mặt Tống Cẩn Thành không được tốt, hỏi: "Sao thế?"

"Vợ, vốn dĩ trên thế giới này còn có một người phụ nữ giống em như đúc, cô ấy thuộc về Đinh Duệ, còn em thuộc về anh... anh cảm thấy mình rất may mắn."

"Thì ra là nói với ta lời tâm tình à? Ta thẳng tiến trong lòng." Triệu Thanh Hề nói xong, lấy giấy kết hôn từ trong túi ra: "Anh giữ giấy kết hôn đi."

"Được." Tống Cẩn Thành nhận lấy tờ giấy: "Ôi, vợ em đi đâu vậy?"

"Tắm rửa đi ngủ."

"Chờ anh cùng tắm với."

"Lưu manh!"

Triệu Thanh Hề tắm xong, nằm ở trên giường nhìn mọi thứ trong phòng, cô kết hôn cùng với người đàn ông tên Tống Cẩn Thành kiêu ngạo nhưng thân thiết này, phụ nữ mà, phần lớn thích cuộc sống yên ổn, sau này sống cùng Tống Cẩn Thành cũng không phải lo lắng loại chuyện cẩu huyết như có tiểu tam ở bên ngoài đi?

Tống Cẩn Thành mặc quần lót ra ngoài, thấy Triệu Thanh Hề còn đang mặc hai bộ áo ngủ, cậu nhỏ lại ngóc đầu dậy, đứng lên, Tống Cẩn Thành tung người bổ nhào về phía trước, cúi người đè lên trên người Triệu Thanh Hề, rèm cửa sổ phòng ngủ rơi xuống đất, Tống Cẩn Thành đưa tay tắt một chiếc đèn, bên trong phòng nửa sáng nửa tối tạo nên một loại tình cảnh mông lung mập mờ, thân hình Tống Cẩn Thành cao lớn, da Thanh Hề như tuyết, anh cảm thấy cơ thể người dưới thân rất mê người khiến cho người ta khó tự kềm chế.

"Vợ, em thật đẹp!" Hai cái tay Tống Cẩn Thành không đứng đắn vuốt ve eo Triệu Thanh Hề: "Làn da giống như làm bằng nước."

"Ừ, nói xong chưa, nói xong rồi thì đi ngủ." Triệu Thanh Hề hơi mệt chút, nhưng nhiều hơn là bởi vì biết chuyện Tống Cẩn Thành sẽ làm sau đó, thể lực người này quá tốt, cô thật sự không chịu nổi.

"Còn chưa bắt đầu làm mà, sao có thể ngủ được?" Tống Cẩn Thành nói xong, lập tức nhào lên, liên tục phát lực với Triệu Thanh Hề.

Trước khi ngủ, Triệu Thanh Hề hỏi: "Cẩn Thành, hôm nay tại sao anh muốn mời Đinh Duệ ăn cơm, không phải là anh không thích anh ta sao?"

"Vợ, anh và em kết hôn, có nghĩa là người nhà của em chính là người nhà của anh. Đinh Đinh là con trai của Đinh Duệ, là cháu của em, cũng chính là cháu của anh, mời bọn họ ăn cơm, tương đương với gặp lại người trong nhà của em! Lại nói, những lễ nghĩa này là nhất định phải có."

"Thật bất ngờ, không nghĩ tới anh suy nghĩ rất chu đáo. Được rồi ngủ đi, ngày mai rất bận đấy."

"Ừ, ngày mai sao, bận chuyện chọn lựa áo cưới!"

Tác giả có lời muốn nói: Gần như tất cả mọi người đều cho câu trả lời thỏa đáng, Vu Văn Bân chết rồi, chị họ Đường Lệ Na ra nước ngoài tìm bạn trai, mặc dù Phan Hiểu Yến không cam tâm nhưng không còn cách nào, bạn gái trước của anh Thành là Tôn Bội Quỳnh ly hôn trở về nước muốn tìm anh Thành nối lại tình xưa nhưng anh Thành thích Triệu Thanh Hề rồi, cho nên sẽ không có ai ở một chỗ chờ đợi người cũ.Người mới tới, thích hợp, bọn họ gặp nhau và đi cùng nhau cả đời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.09.2017, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4013 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 1:

Edit: Kim Phượng

P/s: Đây là câu chuyện lúc Triệu Thanh Hề mới quen biết Tống Cẩn Thành.
--- ------ ------ ------ -----
Cái nhà hàng này có tên gọi là Mỹ Nhân Ngư. Món ăn đặc sắc chính là đủ loại cá, gồm cá chiên, cá nấu, cá hầm cách thủy...

Tống Cẩn Thành dẫn Triệu Thanh Hề tìm một chỗ ở trước cửa sổ ngồi xuống, vẫy vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đưa thực đơn.

Khi gọi đến món thứ tư thì Triệu Thanh Hề khẽ nói: "Đủ rồi, hai người chúng ta ăn không hết nhiều thứ như vậy."

Tống Cẩn Thành cười đến mặt mày hớn hở: "Thanh Hề, em không cần tiết kiệm tiền dùm anh."

Triệu Thanh Hề nhìn anh: "Bản thân anh làm chút buôn bán nhỏ thật không dễ dàng, hai người chúng ta nên ăn bữa cơm đơn giản một chút."

"Anh mở tiệm cơm là buôn bán nhỏ không có nghĩa là về sau anh vẫn sẽ làm mua bán nhỏ, mọi việc đều làm từ nhỏ đến lớn, tiểu phúc (giàu nhỏ) không tích luỹ thì làm sao thành đại quý (giàu lớn). Em hãy yên tâm đi, sẽ có một ngày Tống Cẩn Thành anh sẽ trở thành nhân vật lớn có tiếng tăm. . . . . . Đến lúc đó, em chính là bà xã của nhân vật lớn!" Tống Cẩn Thành lớn tiếng cười nói.

Mặt Triệu Thanh Hề đỏ lên, cúi đầu uống nước để che giấu sự lúng túng.

Tống Cẩn Thành cũng không muốn lời nói mới vừa rồi trở thành quả đấm đánh vào gối thêu hoa: "Thanh Hề, anh thích em... em làm vợ anh có được hay không?"

Bên tai vang lên ‘ong ong’ chữ "Vợ" và lời bày tỏ thâm tình. Triệu Thanh Hề dừng lại, chờ nhân viên phục vụ đưa hết món ăn lên mới nói: "Tống Cẩn Thành, em và anh làm bạn bè đi, anh là người đàn ông tốt, nhất định sẽ tìm được một cô gái tốt, hơn nữa em và Vu Văn Bân mới vừa chia tay không lâu. . . . . ."

"Em và Vu Văn Bân chia tay không ảnh hưởng đến việc anh và em nói yêu đương, nếu anh ta dám quấn lấy em nữa, không phải còn có anh sao!" Tống Cẩn Thành nóng nảy, tựa như con vịt đến miệng còn muốn bay.

Cái gì mà đàn ông tốt, cô gái tốt, cô gái tốt đang ở trước mặt, chẳng lẽ anh còn ngây ngốc trống đánh xuôi, kèn thổi ngược hay sao?

Triệu Thanh Hề không lên tiếng, cúi đầu cắn miếng cá thơm phức.

Tống Cẩn Thành liên tiếp gắp mấy miếng thịt cá vào trong chén Triệu Thanh Hề, nhìn cô gái nhỏ tinh tế nhai thức ăn vào miệng, đôi môi đỏ thắm giống như miệng của con chuột đồng nhỏ, Tống Cẩn Thành cảm thấy bụng dưới của mình căng thẳng, sắc đẹp có thể ăn thay cơm được rồi.

"Lão Nhị." Anh Tống Cẩn Thành là Tống Di Thành tới dùng cơm với đồng nghiệp, không ngờ lại thấy em trai mình và một cô gái đang ăn cơm.

Tống Cẩn Thành ngẩng đầu: "Anh."

"Bạn của em sao?"

"Ừ." Tống Cẩn Thành đáp.

"Bạn gái hả?" Tống Di Thành đi thẳng vào vấn đề, đứng ở trước mặt hai người cười hỏi.

Tống Cẩn Thành cũng muốn nói đây là người phụ nữ của anh, nhưng người ta chưa đồng ý đó.

Triệu Thanh Hề thấy đối phương mặc đồng phục cảnh sát, đoán đây chắc là nhân viên cảnh vụ, cười để đũa xuống: "Chào anh."

Tống Di Thành gật đầu một cái: "Xin chào, anh là anh trai của Cẩn Thành." Nói xong, nhìn về phía Tống Cẩn Thành: "Thích thì dẫn về nhà ra mắt cha mẹ, cũng 30 rồi còn cả ngày ở bên ngoài ăn chơi lêu lỏng. . . . ."

Tống Cẩn Thành oán hận trêu ghẹo lại anh trai: "Được rồi! Đừng giống như Bà Quản Gia xen vào chuyện của em! Anh đi ăn cơm của anh đi! Không nhìn thấy mấy đồng nghiệp của anh đều đang đợi à!"

Tống Di Thành vừa đi, Triệu Thanh Hề hỏi: "Anh trai của anh là cảnh sát?"

"Ừ. Bây giờ đã là chi đội trưởng."

"Vậy sao anh không phải cảnh sát?"

Cha mẹ Tống Cẩn Thành vốn muốn dựa vào các mối quan hệ của mình và chức vị đưa con trai nhỏ vào trong cục, nhưng Tống Cẩn Thành không đi: "Mỗi ngày đều phải đi làm, sau đó chờ chút tiền lương để không bị đói bị lạnh, như vậy phải ngày tháng năm nào mới có thể cưới vợ, mua nhà, nuôi con cái. . . . . ."

Tống Cẩn Thành không cam lòng bị thế tục trói buộc, người khác muốn dựa vào thể chế, anh lại chọn một con đường riêng mà đi. Lúc còn trẻ tính tình của Tống Cẩn Thành rất lỗ mãng, không chịu học cho giỏi, sau khi miễn cưỡng học xong bậc cao trung, cha mẹ muốn đưa anh đi làm lính để luyện lại tính tình, Tống Cẩn Thành nhất định không đồng ý, anh nói nếu ép anh đến biên cương làm lính, anh cũng sẽ có biện pháp để về nhà.

Hai ông bà bị chọc tức, hận không thể bóp chết đứa con trai phản nghịch này. Không học vấn, không nghề nghiệp, suốt ngày lêu lổng ở bên ngoài, sau này sẽ ra sao đây. Có một ngày, cha Tống Cẩn Thành giam Tống Cẩn Thành vào phòng, không cho phép anh ra cửa, lúc ấy Tống Cẩn Thành nhanh chóng đàm phán với cha của anh, anh thề nói mình về sau nhất định sẽ có tiền đồ.

Sau đó, Tống Cẩn Thành bắt đầu lăn lộn ngoài xã hội, một hồi lăn lộn này kéo dài đến 30 tuổi. Có lúc suy tính cũ của cha mẹ lại tái phát, muốn an bài anh đến đồn cảnh sát làm việc nhưng anh cương quyết không muốn ăn chén cơm này.

"Công việc ở đơn vị vừa ổn định vừa được bảo đảm, người khác tranh đến đầu rơi máu chảy cũng muốn đi vào, anh lại không yêu thích gì." Triệu Thanh Hề bĩu môi. Cá này thật đúng là ngon.

Tống Cẩn Thành thấy cô ăn ngon lành, vội vàng gắp thêm cho cô một chút cá nữa, cười thổ lộ: "Anh không yêu thích gì sự nghiệp đơn vị, mà anh yêu thích em!"

Cơm nước xong, Tống Cẩn Thành còn dẫn Triệu Thanh Hề đi vào tiệm của mình xem thử.

Tống Cẩn Thành mở tiệm cơm nhỏ không tính là đặc biệt lớn, hai tầng, tầng thứ nhất là đại sảnh rất bình dân, còn lầu hai là từng gian phòng, phong cách cao cấp, hoàn cảnh thanh tĩnh lại có chút ý vị.

Không thể không nói, Tống Cẩn Thành rất có đầu óc kinh doanh.

Mấy nhân viên phục vụ đều là nhân viên kỳ cựu rồi, hôm nay là lần đầu thấy ông chủ dẫn phụ nữ tới đây, không khỏi tò mò tỉ mỉ quan sát Triệu Thanh Hề, ngũ quan xinh xắn, mắt long lanh sáng ngời, thật là xinh đẹp mê người, hèn chi dạo gần đây tâm tình ông chủ thật không tệ.

Tiểu Cường gọi ông chủ, sau đó cười hỏi: "Ông chủ, có phải chúng tôi nên gọi vị mỹ nữ này là bà chủ?"

"Cái thằng này, miệng không tí chừng mực! Thanh Hề là bạn tôi." Tống Cẩn Thành cười, giữa lông mày toát ra vẻ đắc ý.

Mấy nữ nhân viên lập tức ăn theo, ồn ào kêu: "Chào bà chủ tương lai!"

Triệu Thanh Hề hung ác trợn mắt nhìn Tống Cẩn Thành một cái: "Anh còn như vậy em sẽ về đấy."

Tống Cẩn Thành sờ sờ tóc ngắn, phất tay một cái: "Ai làm chuyện nấy đi, trong lúc làm việc mà lười biếng tán gẫu, muốn trừ tiền lương phải hay không?" Nói xong tầm mắt lại nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giống như đang lấy lòng: "Thanh Hề, em xem, anh rất nghe lời của em!"

Mấy nữ nhân viên bĩu bĩu môi, rõ ràng ông chủ hung ác rất vui vẻ, bị bà chủ doạ một cái đã sợ, xem ra sau này là thê nô (*) rồi!

(*): Nô lệ của vợ.

Tống Cẩn Thành dẫn Triệu Thanh Hề dạo một vòng, sau đó Triệu Thanh Hề nói muốn về nhà.

Lúc ra cửa, Triệu Thanh Hề nghĩ Tống Cẩn Thành quản lý tiệm cơm rất ngăn nắp, vừa hoà đồng với nhân viên vừa giữ vững uy nghiêm của ông chủ, còn nhân viên thì làm việc kỹ lưỡng, tỉ mỉ phục vụ khách hàng. Không thể không thừa nhận Tống Cẩn Thành có chút tài mọn, là một cổ phiếu có tiềm năng.

Triệu Thanh Hề không có đầu óc kinh doanh, nhưng nếu muốn dựa vào mình để làm giàu cho cả nhà. . . .  Có phải nên dựa vào Tống Cẩn Thành hay không?

Ánh sáng chói mắt ở ngoài cửa hiện lên góc bốn mươi lăm độ chiếu vào trên mặt Triệu Thanh Hề, cô càng nghĩ thì lòng lại càng loạn như ma. Đời trước Tống Cẩn Thành không có kết hôn đó, rốt cuộc tại sao không có kết hôn đây? Mà đời này Tống Cẩn Thành theo đuổi mình, có phải ông trời không chỉ muốn sửa chữa vận mệnh của mình, mà cả cuộc đời của Tống Cẩn Thành cũng muốn thay đổi?

"Thanh Hề, sáng sớm ngày mai anh tới đón em đi học." Tống Cẩn Thành đẩy xe đạp, khóe miệng cười cười, muốn chở Triệu Thanh Hề về.

"Không cần, em tự đi được. Em biết lái xe mà." Triệu Thanh Hề cười thản nhiên.

Tống Cẩn Thành thấy cô cười, càng thêm hưng phấn: "Anh lái, anh chở em trở về. Sau đó anh lại tự mình đi về."

Triệu Thanh Hề vừa nghe anh nói, đột nhiên cảm thấy người này rất ngốc, rất thuần phác đàng hoàng. Có lẽ cô nên thử tiếp nhận Tống Cẩn Thành?

Cuối cùng, Tống Cẩn Thành cũng được chở Triệu Thanh Hề về. Lúc này Tống Cẩn Thành lái xe đàng hoàng, không có một chút va va chạm chạm.

Triệu Thanh Hề nhìn chằm chằm thắt lưng thon gọn của Tống Cẩn Thành, không tự chủ hỏi: "Tống Cẩn Thành, anh không có bạn gái sao? Lấy điều kiện của anh, con gái thích anh nhất định là xếp thành một con phố dài rồi còn gì?"

"Trước kia đã từng có, bây giờ là độc thân. Dù người ta có yêu thích anh nhiều hơn nữa cũng không bằng em yêu thích anh!" Tống Cẩn Thành nói lời dịu dàng thâm tình.

Triệu Thanh Hề đỏ mặt, không trả lời, lúc nào trong miệng người này cũng bọc mật!

Tống Cẩn Thành cũng không ép buộc cô, còn nhiều thời gian. Bắt đầu kể cho cô nghe những chuyện thú vị trong năm nay.

Triệu Thanh Hề vừa nghe vừa cười không ngừng, che miệng cười ha ha.

"Thanh Hề, em biết không, ngày hôm qua anh gặp phải một chuyện đặc biệt buồn cười. . . . . ." Tống Cẩn Thành còn chưa nói hết câu, đột nhiên phía sau xe bị va chạm với người khác.

"Anh Thành, người phụ nữ này là ai ? Tại sao cô ta ngồi ở phía sau xe của anh?" Cô gái chất vấn Tống Cẩn Thành là Phan Hiểu Yến. Nhà họ Phan là hàng xóm của nhà họ Tống, cùng làm việc trong cơ quan. Từ nhỏ Phan Hiểu Yến chỉ thích kề cận Tống Cẩn Thành, năm nay cô hai mươi lăm tuổi, làm thư kí trong cơ quan, dáng dấp cũng rất xinh đẹp, nhất là đôi mắt xếch câu người kia. Hầu hết người nhà họ Tống đều biết cô thích Tống Cẩn Thành, nhưng Tống Cẩn Thành không thích cô.

Vốn dĩ cô đến khách sạn tìm Tống Cẩn Thành, ai ngờ nửa đường nhìn thấy Tống Cẩn Thành chở một cô gái, hai người vừa nói vừa cười giống như là đôi tình nhân trẻ. Phan Hiểu Yến tức giận nên lái xe máy xông tới.

"Cô mặc kệ cô ấy là ai? Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi." Hai chân Tống Cẩn Thành chống xuống đất, xoay người hỏi Triệu Thanh Hề: "Thanh Hề, làm em sợ sao?"

"Không có việc gì."

Phan Hiểu Yến thấy mình bị hai người bỏ rơi, tức giận trừng to mắt, giọng nói giận dỗi, nửa oán trách nửa mang theo làm nũng: "Anh Thành, em hỏi một chút có sao đâu? Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng lái xe đạp chở em. . . . . ." Nói xong, Phan Hiểu Yến quan sát Triệu Thanh Hề một lần, trong lòng hừ lạnh nói, bộ dạng xinh đẹp thì rất giỏi à, nhìn dáng vẻ của cô ta cũng biết là một hồ ly tinh chuyên quyến rũ người. "Này, cô tên là gì? Cô dựa vào cái gì mà ngồi xe của anh Thành?"

Triệu Thanh Hề nhàn nhạt liếc mắt nhìn Phan Hiểu Yến, không lên tiếng, cô không muốn so đo với loại phụ nữ theo đuổi đàn ông này.

Tống Cẩn Thành thấy Triệu Thanh Hề nghiêng đầu ngắm nơi khác, trong lòng tức giận, thật vất vả hai người mới thân cận hơn một chút, nửa đường lại nhảy ra tên Trình Giảo Kim (*) phá hư chuyện lớn của anh.
(*): kì đà cản mũi.

"Phan Hiểu Yến, miệng cô sạch sẽ một chút! Tôi chở người phụ nữ nào cô không có quyền hỏi tới. Còn nữa, cô đột nhiên đụng vào xe tôi, có suy nghĩ hậu quả sau này hay không? Nếu như Thanh Hề có chuyện gì, tôi sẽ không để yên cho cô!" Mặt Tống Cẩn Thành đen lại, dù sao cũng là bạn từ nhỏ, Tống Cẩn Thành vốn không muốn quát lớn Phan Hiểu Yến, nhưng hôm nay cô vô lí đối với người phụ nữ mình thích như thế, nếu Triệu Thanh Hề vì vậy mà không để ý tới anh, Tống Cẩn Thành dám cam đoan mình không tha cho Phan Hiểu Yến.

Lại nói, Phan Hiểu Yến dính anh mấy năm qua, Tống Cẩn Thành đã cự tuyệt vô số lần, người ta lại chính là tiểu Cường (*) đánh mãi không chết, kiên cường cố chấp.
(*): Con gián.

Bởi vì lời nói nghiêm túc của người mình yêu, hốc mắt Phan Hiểu Yến ửng hồng, phẫn hận trừng mắt với Triệu Thanh Hề, cay cú nói: "Cô đừng cho là có anh Thành làm chỗ dựa là cô có thể sống tốt với anh ấy, tôi cho cô biết, tôi mới là người phụ nữ thích hợp với anh Thành nhất."

Thật là càng nói càng quá đáng, Tống Cẩn Thành liếc xéo Phan Hiểu Yến: "Hôm nay cô ăn căng bụng muốn tìm mắng sao!" Rồi nhìn về phía Triệu Thanh Hề: "Thanh Hề, lên xe, chúng ta đi."


Đã sửa bởi Kim Phượng lúc 26.09.2017, 20:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kim Phượng về bài viết trên: Bichduyen, Bỉ Nqạn, Hoacamtu, nevercry1402, san san, shirleybk, thanh.truc.thai, tiểu phấn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.