Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 18.10.2016, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2016, 18:17
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 372
Được thanks: 1609 lần
Điểm: 18.71
Có bài mới [Hiện đại] Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images KÉN CÁ CHỌN CANHimages


images


Tác giả: Tùy Hầu Châu

Người dịch: Hoàng Phương Anh

Giá bìa 198.000 ₫

Công ty phát hành: Cẩm Phong Books

Nhà xuất bản: NXB Lao Động

Số trang: 916

Ngày xuất bản: 29/12/2015


Giới thiệu:

Lục công tử học xong MBA ở nước ngoài, trừ việc mang về một mớ bằng cấp còn dắt theo một đứa bé, đã thế lại còn là con ruột, đứa bé mới độ một tuổi. Lục Cảnh Diệu không để ý tới sự phản đối của bố mẹ, gióng trống khua chiêng tổ chức tiệc đầy tuổi hoành tráng. Được ba tuổi, Tiểu Duệ Duệ nhèo nhẽo một câu: “Ba ơi, rốt cuộc con từ đâu ra?”

Lục Cảnh Diệu bực mình đáp: “Trúng thưởng!”

Thì ra mình chỉ là phần thưởng, Duệ Duệ bé nhỏ đau đớn, lặng lẽ gói ghém chuẩn bị bỏ nhà đi.

Thực ra, đây chỉ là câu chuyện về chú nòng nọc con tìm mẹ thôi mà.

Tác giả:

Tùy Hầu Châu

Là tác giả của mạng văn học Tấn Giang

Giới tính: Nữ

Những tác phẩm tiêu biểu:

Kén cá chọn canh

Em là tất cả những gì anh khao khát

Đoạt tử

Đừng kiêu ngạo như vậy


MỤC LỤC

Giới thiệu - Chương 01 - Chương 02
Chương 03 - Chương 04 - Chương 05
Chương 06 - Chương 07 - Chương 08
Chương 09 - Chương 10 - Chương 11
Chương 12 - Chương 13 - Chương 14
Chương 15 - Chương 16 - Chương 17
Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
Chương 21 - Chương 22 - Chương 23
Chương 24 - Chương 25 - Chương 26
Chương 27 - Chương 28 - Chương 29
Chương 30 - Chương 31 - Chương 32
Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38
Chương 39 - Chương 40 - Chương 41
Chương 42 - Chương 43 - Chương 44
Chương 45 - Chương 46 - Chương 47
Chương 48 - Chương 49 - Chương 50
Chương 51 - Chương 52 - Chương 53
Chương 54 - Chương 55 - Chương 56
Chương 57 - Chương 58 - Chương 59
Chương 60 - Chương 61 - Chương 62
Chương 63 - Chương 64 - Chương 65
Chương 66 - Chương 67 - Chương 68
Chương 69 - Chương 70 - Chương 71
Chương 72 - Chương 73 - Chương 74
Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Daisy Miller về bài viết trên: Lạc Lạc, Tranthayday, ngocanh234, tramanh894, yang nhi
     

Có bài mới 18.10.2016, 13:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2016, 18:17
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 372
Được thanks: 1609 lần
Điểm: 18.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1:

“Chú cún nhà em”

Lúc em được bốn tuổi, ba tặng em một chú cún, tên nó là Cầu Cầu, giờ Cầu Cầu đã được ba tuổi rồi. Cầu Cầu thuộc giống chó Sharpei, lông mềm cực kì, thỉnh thoảng Cầu Cầu rất ngoan, có khi lại không nghe lời, nó rất hay lờ em đi, nhưng em vẫn thích nó lắm. Có điều giờ con cún này càng lớn càng xấu, em rất lo, không bết mấy năm nữa nó còn xấu đến mức nào.

“Rửa bát”

Hôm nay cô giáo giao một bài tập, đó là giúp đỡ ba mẹ làm việc nhà. Em kể với ba, ba bèn bảo em đi rửa bát. Được dì Trương giúp đỡ, em rửa sạch đống bát đũa trong nhà, tuy có làm vỡ vài cái, nhưng ba vẫn khen em ngoan, em rất vui.

“Nhổ răng”

Hôm nay, ba dẫn em tới chỗ chú Cố để nhổ răng. Em hỏi ba rằng nhổ răng có đau không, ba bảo không đau, em ứ tin, nhưng lúc nhổ răng xong quả thật không đau lắm, chẳng qua lúc tiêm hơi đau mà thôi, ba bảo rằng đó là thuốc gây tê. Khi về, chú Cố khen em là một đứa trẻ dũng cảm, nghe chú ấy khen mà lòng em cứ lâng lâng…

“Mẹ của em”

Mẹ của em rất đẹp, mẹ có một mái tóc dài, đôi mắt to, hàm răng rất chỉnh. Mẹ rất yêu em, sáng nào cũng nấu cho em bữa sáng ngon lành, quan trọng nhất là lúc em thi không tốt, mẹ không hề mắng mỏ, mà còn động viên em nữa. Tóm lại, em rất yêu mẹ, mẹ cũng rất yêu em.

Dòng chữ hàm răng rất “chỉnh” bị cô giáo khoanh tròn vì dùng sai từ. Phía trên phê một chữ “đều”.



Hôm nay nhận được điện thoại của cô giáo chủ nhiệm lớp con trai, Lục Cảnh Diệu mới nhận ra dạo này bận bịu không quan tâm tới thằng bé, bởi vậy tối đến bèn bớt chút thời gian kiểm tra cặp sách của con, ném mấy miếng xếp hình lộn xộn bên trong ra, lấy vở bài tập toán, bài tập ngữ văn, vài ba bài kiểm tra tháng, cộng thêm cả vở bài tập làm văn trên tay xem hết một lượt.

Lúc lướt qua bài văn “Mẹ của em”, Lục Cảnh Diệu thấy mình cần nói chuyện với Hi Duệ.

Khi Lục Cảnh Diệu bước ra khỏi phòng sách, bác giúp việc dưới tầng đã dọn dẹp đâu vào đấy, đang cởi tạp dề đặt vào trong ngăn tủ chuyên dụng, thấy anh đi xuống, bèn ngẩng đầu hỏi: “Lục tiên sinh, sáng mai ngài muốn ăn gì?”

“Giống hôm nay.” Lục Cảnh Diệu nhìn khắp nơi, hỏi bác giúp việc: “Hi Duệ đâu?”

Bác giúp việc đáp cậu chủ nhỏ đang xem tivi trong phòng khách phụ.

Lục Cảnh Diệu bước vào trong, đúng thật là Lục Hi Duệ đang ngồi trên sofa xem hoạt hình, trên màn ảnh có một con gà mái đang cục ta cục tác nằm trong ổ đẻ trứng.

Lục Hi Duệ thấy Lục Cảnh Diệu bước vào bèn ngoảnh đầu chào: “Ba.” Sau đó, thằng bé cười giải thích: “Hôm nay con đã làm xong tất cả bài tập ngay khi ở trường rồi.”

Lục Cảnh Diệu gật đầu, rồi cầm lấy chiếc điều khiển trên sofa, giảm âm lượng xuống vài nấc.

Lục Hi Duệ biết ba có chuyện muốn nói, vì vậy bèn chuyển sự chú ý từ tivi sang Lục Cảnh Diệu, đôi đồng tử đen láy thoáng động: “Ba, dạo này con rất ngoan, không phải ba lại muốn dạy bảo con nữa chứ?”

Đôi mắt đen láy này không phải di truyền từ anh, lông mi vừa dài vừa cong lại vừa cứng, rất giống người phụ nữ ấy.

“Ba vừa xem vở tập làm văn của con, trong đó có một bài văn viết về mẹ, Hi Duệ, sao con lại đi chép bài của bạn, sáng nay cô giáo của con gọi điện cho ba, bảo rằng bài văn đó của con giống hệt bài văn của bạn cùng bàn, thậm chí cả lỗi sai cũng y hệt.”

Có vẻ như Lục Hi Duệ sớm biết ba mình sẽ hỏi chuyện này, vì vậy đã nghĩ xong xuôi hết lời giải thích rồi: “Đó là vì con không có mẹ, con không biết phải viết thế nào.”

Lục Cảnh Diệu khựng lại: “Chú ý vào trọng tâm, vì sao lại chép bài, đã thế lại còn chép một cách ngớ ngẩn.”

Lục Hi Duệ cúi đầu, vẻ mặt như đang suy nghĩ về hành động của mình, thành khẩn nhìn ba: “Ba, con sai rồi.”

Lục Hi Duệ là một đứa trẻ thông minh, sự thông minh đó bao gồm cả việc biết nhận lỗi, luôn kiểm điểm lại mình trước khi người lớn quở trách.

Ngay sau khi kiểm điểm xong bèn biện minh cho bản thân: “Ba, con thật sự không biết viết thế nào, ba cũng biết là con không biết mẹ ra sao, đến mẹ tròn hay méo con còn không biết nữa là…”

Lục Cảnh Diệu hơi mất kiên nhẫn, không muốn tiếp tục vấn đề này nữa, nhìn lên đồng hồ treo tường, bảy giờ bốn mươi phút, anh bèn đứng dậy: “Sau tám giờ tắt tivi về phòng ngủ.” Vốn dĩ Lục Cảnh Diệu muốn cho A Duệ luyện đàn, nhưng lại nghĩ mình ghét ồn ào, để thằng bé cuối tuần đến nhà cô giáo thì hơn.

“Được ạ.” Nói xong, Hi Duệ cười với ba mình, sau đó ranh mãnh hỏi thêm một câu: “Hôm nay ba có đi hẹn hò không?”

Lục Cảnh Diệu chẳng thèm đáp lời thằng con.

Lục Hi Duệ về phòng, chiếc cặp sách đã được để lên bàn, thằng bé lấy vở của mình ra, lật tới trang có bài “Mẹ của em”, lấy cục gôm tẩy hết nét bút chì trên đó, tẩy xong, tờ giấy kẻ vuông màu vàng chi chít những con sâu đen.

Lục Hi Duệ thổi sạch trang vở, sau đó lấy một chiếc bút chì đã gọt cẩn thận từ trong hộp bút ra định viết lại, nhưng tay cầm bút mãi lâu mà vẫn không viết nổi một câu.

Một lát sau, thằng bé chống cằm thở dài: Mình không biết mẹ mình là ai, nhưng mình vẫn rất nhớ mẹ, còn mẹ, mẹ có nhớ mình không?

Đã mấy lần Lục Hi Duệ mơ thấy mẹ, mẹ thằng bé đẹp hơn mọi bà mẹ của bạn học trong lớp, mẹ sẽ mỉm cười dịu dàng với cậu, sẽ nấu những món ngon nhất trên đời, không bao giờ mắng cậu, sẽ đón cậu tan học như bao bà mẹ khác, sẽ đưa cậu tới công viên trò chơi, sẽ dẫn cậu đi ăn pizza, sẽ tới xem trận đá banh của cậu, sẽ nhẹ nhàng gọi cậu là “Tiểu Duệ”, sẽ kiểm tra bài tập của cậu hằng ngày…

Lục Hi Duệ đang trèo lên giường thì nghe thấy tiếng kêu của Cầu Cầu dưới tầng, sau đó là tiếng đóng cửa, tiếng khởi động xe…

Lục Hi Duệ thấy hơi khó chịu, ba lại bỏ cậu một mình ở nhà rồi. Quả nhiên trẻ không mẹ như cỏ như cây, không được ai quan tâm.

Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ thôi.

***

Khi Lục Hi Duệ ăn sáng thì Lục Cảnh Diệu đã về rồi, không biết tối qua mấy giờ mới về, mười giờ? Mười một giờ? Hay là mười hai giờ?

Lục Hi Duệ đương quấy bát cháo ý dĩ thì bị ba lườm, cu cậu vội vàng ăn.

Lục Cảnh Diệu cúi đầu nhìn đồng hồ: “Sắp muộn rồi.” Lục Cảnh Diệu nói rất thản nhiên nhưng giọng điệu lại cực kì nghiêm khắc.

Xem ra hôm nay ba định đích thân đưa cậu đi học, Lục Hi Duệ hơi sợ Lục Cảnh Diệu, giải quyết đống cháo trong bát với tốc độ nhanh nhất, cầm chiếc cặp trên ghế lên: “Con no rồi.”

Lục Cảnh Diệu đích thân lái xe đưa con trai tới trường, lúc thằng bé xuống xe bồi thêm mấy câu theo thói quen, đại loại như “Ngoan ngoãn học hành, hòa đồng với bạn bè”, sau đó quay đầu xe tới công ty.

Khi Lục Cảnh Diệu tới công ty, Lục Nguyên Đông đã ở trong phòng làm việc, đang ngồi trên sofa lau tóc, thấy anh bước vào bèn mỉm cười: “Chú, cháu vừa mượn phòng chú tắm nhờ một cái.”

Lục Cảnh Diệu liếc Lục Nguyên Đông, hỏi: “Tối qua không về?”

Lục Nguyên Đông đứng dậy: “Cháu nào dám không về, chú cũng biết lần này mẹ cháu ưng đối tượng xem mắt thế nào mà.”

Lục Cảnh Diệu xem chỗ giấy tờ thư kí vừa đưa lên sáng nay: “Có vẻ lần này cháu không thích rồi?”

“Chú, chú biết mà.” Lục Nguyên Đông đi tới bên Lục Cảnh Diệu, ra vẻ cường điệu: “Cháu thấy ít nhất cô ả cũng phải bảy mươi lăm cân.”

Lục Cảnh Diệu thoáng sững người, khẽ cười: “Chẳng phải người ta chỉ hơi béo thôi sao, gì đến nỗi?”

“Chú là người ngoài nên đâu thấy gì.” Lục Nguyên Đông lắc đầu, quay về phòng nghỉ thay bộ đồ sạch sẽ, soi gương thắt cà vạt xong mới đi ra, “Chú đừng quên bữa cơm gia đình tối nay nhé, ông nội nhớ Hi Duệ lắm rồi.”

Lục Cảnh Diệu gật đầu tỏ ý đã biết.

Lục Nguyên Đông vẫn huyên thuyên: “Chú cũng thật là, một người đàn ông trưởng thành sống riêng với thằng bé làm gì, về nhà ở đi.”

Lục Cảnh Diệu day huyệt thái dương, ngón tay vừa thon vừa dài trắng muốt như ngọc, một lát sau mới đáp: “Sống với Tiểu Duệ rất tuyệt.”

Hôm qua Tần Dư Kiều không được vui cho lắm, lí do là vì lần trước vừa mua một chiếc vòng ngọc cầu may, nào ngờ vừa ra khỏi cửa đã đâm sầm vào một chiếc Audi màu trắng bên vệ đường.

Thật ra chỉ cần đền là xong, bất kì chuyện gì có thể giải quyết bằng tiền đều chẳng phải chuyện lớn, hơn nữa bồi thường là chuyện của công ty bảo hiểm.

Nhưng vấn đề là ở chỗ, chủ nhân của chiếc Audi này là bạn học cũ của cô. Cậu bạn đó không hề nhận ra cô, vội vã bước ra khỏi cửa hàng bánh mì ven đường định báo cảnh sát, phía sau còn có một cô bạn gái mặt xinh dáng đẹp, cô bạn nhìn vết xước trên xe, sầm mặt hỏi tên và số điện thoại của cô.

Không như cậu bạn kia, Tần Dư Kiều vừa liếc nhìn đã nhận ra rồi, nên lúc nói tên mình có chút xấu hổ và lúng túng.

“Ngại quá, tôi sẽ chịu trách nhiệm, tên tôi là Tần Dư Kiều…”

Đúng lúc này cậu bạn kia ngẩng phắt đầu lên, mắt trợn tròn, miệng cứng đờ, khó khăn lắm mới thốt nên lời: “Tần Dư Kiều? Cậu là Tần Dư Kiều?”

“Đúng là Tần Dư Kiều? Tần Dư Kiều của trường trung học Thập Nhị ở thành phố G?” Cậu bạn cũ lại hỏi lần nữa, quan sát cô từ trên xuống dưới, khó tin nói: “Tớ không nhận ra nổi.”

“Không nhận ra!”, quả là khéo nói. Trực tiếp hơn thì “Trời ơi, sao giờ cậu béo thế!”, giọng điệu như thể phụ nữ mà béo là một cái tội vậy, với một người vọt lên tận hơn tám mươi cân như cô chắc phải là tội ác tày trời.

Tần Dư Kiều là người của thành phố G, vì thế việc gặp bạn học cũ ở thành phố S quả là khéo đến không thể khéo hơn.

Trên chiếc xe Audi, bạn gái Hứa Thực, Đỗ Loan Loan ngắm nghía bộ móng mới của mình, ngẩng đầu cố hỏi một cách vô ý: “Hứa Thực, cô ấy là thế nào với anh?”

Hứa Thực vừa lái xe vừa đáp: “Bạn học cấp ba.”

Đỗ Loan Loan không thốt nên lời: “Em không biết cấp ba anh có cô bạn béo thế cơ đấy…”

“Học cùng năm lớp Mười, sau đó cô ấy ra nước ngoài, mấy năm không gặp rồi.” Hứa Thực cũng tỏ vẻ khó hiểu, “Hồi cấp ba cô ấy không béo thế đâu, em không biết, năm đó cô ấy còn là hoa khôi của trường anh nữa.”

Vì gặp rắc rối trên đường nên Tần Dư Kiều tới muộn, có điều đối tượng xem mắt cũng coi như kiên nhẫn, lúc cô bước vào nhà hàng này không hề tỏ vẻ khó chịu chút nào.

Tần Dư Kiều chậm rãi ngồi xuống, người đàn ông tựa vào ghế sofa từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt màu mực thoáng co lại, sau đó lặng lẽ che giấu sự kinh ngạc của mình, tiện tay cầm ấm trà trên bàn rót một cốc cho Tần Dư Kiều: “Trà Phổ Nhĩ ở đây hơi đặc, không biết cô Tần có thích không?”

“Cảm ơn!” Tần Dư Kiều đón tách trà bên kia đưa, nhấm một ngụm, hương vị thật đậm đà.

“Cô Tần vừa về nước?” Đối phương vừa hỏi vừa quan sát cô.

“Anh gọi Dư Kiều là được rồi.” Tần Dư Kiều khẽ cười, “Tôi vừa về hồi tháng Mười.”

Lục Nguyên Đông khẽ nhấp môi, sau đó chủ động đưa thực đơn cho cô, Tần Dư Kiều cầm lấy thực đơn, chọn một món đặc biệt còn thêm hai thức ăn nhẹ, gọi xong ngẩng đầu lên hỏi Lục Nguyên Đông: “Không sao chứ?”

Lục Nguyên Đông lắc đầu: “Không sao.”

Nhà hàng này quả thật rất được, thảo nào mỗi lần dùng bữa phải đặt lịch trước một tuần. Tần Dư Kiều thong thả ăn hết một bát, phớt lờ ánh mắt của Lục Nguyên Đông, lúc ăn xong, lịch sự hỏi một câu: “Lẽ nào mấy món này không hợp khẩu vị của anh?”

Lục Nguyên Đông lắc đầu.

Tần Dư Kiều không có kinh nghiệm xem mắt, nhưng ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã biết Lục Nguyên Đông không để ý đến cô.

Khi một người đàn ông thất vọng với một người phụ nữ, nếu thẳng thắn thì sẽ thể hiện hoàn toàn trên mặt, ví dụ như tỏ vẻ khinh thường, ngoài mặt thì khách sáo, thực ra là châm chọc. Còn lịch sự hơn một chút, thì tuy không thể hiện ra mặt, nhưng vẫn có thể nhận ra qua dáng ngồi, ví dụ như vị Lục Nguyên Đông đây, “xiên xiên vẹo vẹo, thích thì ngồi, thích thì nằm”, có thể thấy, khi đối tượng xem mắt là cô, anh ta cực kì không hài lòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Daisy Miller về bài viết trên: Lạc Lạc, Tranthayday, heodangyeu, linhkinder, yang nhi
     
Có bài mới 18.10.2016, 13:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2016, 18:17
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 372
Được thanks: 1609 lần
Điểm: 18.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kén cá chọn canh - Tùy Hầu Châu - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Sau bữa cơm, Lục Nguyên Đông đề nghị đưa Tần Dư Kiều về, Tần Dư Kiều mỉm cười từ chối: “Không cần khách sáo thế, hôm nay tôi cũng đi xe.”

Lục Nguyên Đông gật đầu, cực kì lịch sự nhìn theo bóng Tần Dư Kiều lên xe, đúng lúc đó, một cuộc điện thoại gọi tới, đó là điện thoại của Giang Nham, bên đó hơi ồn, loáng thoáng thấy tiếng mấy cô ả õng ẹo, khiến Lục Nguyên Đông cũng thấy phiền.

Giang Nham bảo anh qua đó chơi, Lục Nguyên Đông đang suy nghĩ nên lấy lí do gì để báo cáo cuộc xem mắt này thất bại thì trong đầu bỗng hiện ra gương mặt của đối tượng xem mắt. Ngại quá, anh ta không theo đuổi nhục cảm, không có hứng với phụ nữ béo.

Tần Dư Kiều dạo quanh quảng trường Đức Lợi của thành phố S, cuối tuần nên quảng trường rất đông, ồn ã nhộn nhịp, tòa cao ốc Đức Lợi đối diện treo một tấm áp phích quảng cáo lớn, dưới ánh đèn lấp lánh, gương mặt của nữ siêu sao quảng cáo trang sức càng thêm lộng lẫy, tỏa sáng rực rỡ như ánh kim cương.

Tần Dư Kiều dạo cửa hàng trang sức mãi mà vẫn không thấy thích cái nào, cuối cùng chọn được một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ cho nữ trong quầy đồng hồ trên tầng sáu, nhân viên bán hàng cười rạng rỡ đăng ký tên họ và số điện thoại để cô thành khách VIP.

Lúc Tần Dư Kiều quay về nhà họ Bạch, người giúp việc tới hỏi cô có muốn ăn thêm chút gì không, Tần Dư Kiều lắc đầu. Trên tầng vọng tới tiếng hét giận dữ của bác cô, Bạch Diệu, Tần Dư Kiều hỏi giúp việc: “Chị họ tôi về rồi?”

Chị họ của Tần Dư Kiều là con gái một của bác Bạch Diệu, tên là Bạch Quyên, một người cực kì cá tính, vừa tốt nghiệp đại học đã làm loạn lên đòi kết hôn, kết hôn được sáu năm, lại làm loạn đòi li hôn.

Bạch Quyên tới tìm Tần Dư Kiều uống rượu, Tần Dư Kiều bảo: “Em không thể uống rượu.”

“Chị quên mất.” Bạch Quyên tự lấy rượu trong tủ, lắc ly rượu hai lần rồi hỏi Tần Dư Kiều: “Mẹ em ở Anh vẫn khỏe chứ?”

“Rất khỏe.” Tần Dư Kiều ngồi xuống vị trí đối diện Bạch Quyên, tiếp lời, “Sức khỏe của bác không được tốt, chị đừng suốt ngày làm bác giận nữa, bác giận quá hóa bệnh thì chị cũng khổ.”

“Em tưởng chị muốn à, chị chỉ không hiểu, hồi đó mẹ em đòi li hôn, ông ấy đồng ý, vậy mà tại sao tới lượt chị lại có thái độ này!”

Tần Dư Kiều đứng dậy, miễn cưỡng đáp: “Hai chuyện này có thể giống nhau sao?”

“Cùng là li hôn đấy thôi.”

“Muốn li hôn cũng phải xem lí do, hơn nữa nhà họ Bạch còn phải nhờ cậy anh rể.”

Bạch Quyên và Trần Tri Trạch là điển hình của mô tuýp con gái nhà giàu yêu chàng trai nhà nghèo, vì yêu mà kết hôn, giờ cũng vì yêu mà li hôn, Bạch Quyên nói: “Nếu trước kia chị chưa từng yêu anh ta, thì giờ nào có hề gì.”

Tần Dư Kiều xua tay: “Đừng có văn thơ quá, nghe không hiểu.”

Bạch Quyên đưa mắt lên, không muốn tiếp lời Tần Dư Kiều, chỉ nói gọn lỏn “Đi đây!” rồi bước ra khỏi cửa, bước tới cửa thì đột nhiên nhớ ra, quay đầu lại hỏi Tần Dư Kiều: “Hôm nay xem mắt thế nào?”

Tần Dư Kiều lắc đầu cực kì nuối tiếc: “Không thành.”

“Không ưng?”

“Chị đánh giá em cao quá rồi đấy.” Tần Dư Kiều nhìn bàn tay tròn quay hiện giờ của mình, “Em vừa đi cân về, là bảy mươi tám cân chứ không phải ba mươi chín cân.”

Bạch Quyên líu lưỡi: “Thì cũng có bảy mươi tám thôi mà.”

Tần Dư Kiều bị cái từ “thôi mà” này kích thích, buổi tối tập yoga một giờ liền, người trong gương chân to tay to, đâu còn dáng vẻ mảnh khảnh như ngày xưa nữa.

Hơn nữa không chỉ có vẻ ngoài khác đi, trước kia cô có thể dễ dàng xoạc chân, đứng theo dáng giương cung, vậy mà giờ chỉ có thể làm một vài động tác cơ bản đơn giản.

Ngoài ra lúc cúi lưng, cảm giác bụng ngấn mỡ vô cùng khó chịu.

Tần Dư Kiều vã mồ hôi nằm trên sàn nhà, nghiêng đầu nhìn tấm gương sát đất treo trên tường, cô gái trong gương mặt mũi đỏ gay, vầng trán dính đầy những sợi tóc ướt sũng, chỗ thịt núc ních trắng bóc trông hơi đáng ghét, Tần Dư Kiều quay đầu nhìn lên trần nhà màu trắng, bỗng một câu nói vang lên trong đầu: “Kiều Kiều, em gầy quá, béo thêm chút nữa đi.”

Ai đã nói với cô câu đó? Tần Dư Kiều bỗng cảm thấy buồn cười, rồi cười lên khanh khách, thật ra thế này cũng tốt, ít nhất sau này sẽ không có ai dám bảo cô gầy nữa. Vừa nghĩ vừa cười, vừa cười vừa bò dậy, cô đẩy cánh cửa gỗ phòng vệ sinh ra.

Tần Dư Kiều tắm thoải mái rồi, cầm chiếc điện thoại đặt trên sofa lên xem giờ thì thấy có hai cuộc gọi nhỡ, một là của Tần Ngạn Chi, hai là số lạ.

Tần Dư Kiều tắt máy đi ngủ.

Cô biết phụ nữ béo không hay chút nào, đặc biệt là dạng nặng gần như một trăm cân như cô, có khi nhìn vào gương, Tần Dư Kiều cũng không nhận ra người bên trong là mình nữa. Sau này quen rồi, quên đi dáng vẻ trước kia của bản thân, nhìn tấm ảnh quá khứ, cô có cảm giác dường như đã rất rất lâu rồi.

Phụ nữ béo và phụ nữ gầy vốn thuộc hai thế giới, bị phân biệt đối xử là chắc chắn, chuyện này Tần Dư Kiều xem như đã được trải nghiệm đủ.

Bạch Diệu có thói quen tập thể dục sớm, trời còn chưa sáng hẳn đã bảo giúp việc gọi Tần Dư Kiều xuống cùng chạy bộ. Nhà họ Bạch nằm ở biệt uyển Đông Giang, nơi này với khu biệt thự Hoa Khê đều là những khu dân cư mới được một công ty xây dựng mấy năm nay. Những khu nhà kiểu này, tuy thiết bị lắp đặt đầy đủ, nhưng người ở thì không nhiều, phần lớn người có tiền đều mua để đầu tư.

Vì thế trên con đường quanh khu rừng nhân tạo này cả buổi cũng không có lấy một bóng người, ngay cả xe đi qua cũng rất ít, thế nên sáng sớm ở Đông Giang quả rất yên tĩnh.

Tối qua trời mưa nên giờ không khí ẩm và tươi mát, Tần Dư Kiều không chạy nổi nữa bèn dừng lại đi bộ, ông bác chạy phía trước ngoảnh đầu lại nhìn: “Kiều Kiều, cố gắng thêm chút nữa.”

Tần Dư Kiều thở hổn hển lắc đầu: “Bác về trước đi, cháu nghỉ một lát rồi đuổi theo.”

Bạch Diệu nghe vậy cười lớn, không chạy về trước mà chạy qua đi bộ cùng cháu gái, vừa đi vừa bùi ngùi: “Bác bảo cháu chạy bộ không phải vì giảm béo, mà là vì rèn luyện sức khỏe, cháu xem con gái bây giờ gầy quá, bác thấy như cháu là vừa đẹp.”

Hơn bảy mươi lăm cân là vừa đẹp? Tần Dư Kiều không cười nổi, nhưng cũng không dám cãi lại.

“Bác gái cháu đưa ảnh hiện giờ của cháu cho nhà họ Lục xem, Lục phu nhân vô cùng hài lòng, khen cháu phúc hậu, hôm qua bác còn nghe nói nhà họ đã tìm người tính cả bát tự của cháu…”

Tần Dư Kiều phản ứng lại khá chậm: “Bác?”

Bạch Diệu vỗ vỗ vai Tần Dư Kiều, “Đương nhiên vẫn phải xem ý của cháu thế nào, kẻ làm cha chú như hai bác chỉ hơi sốt ruột thôi.”

Tần Dư Kiều lấy khăn khô lau mồ hôi trên cổ: “Bác, cháu và Lục Nguyên Đông không thích nhau.”

Bạch Diệu buột miệng: “Bác thấy Lục Nguyên Đông cũng được lắm đó Kiều Kiều, cháu phải cho người ta cơ hội tìm hiểu chứ.”

Tần Dư Kiều không biết làm sao, người nhà họ Bạch hơi… nói thế nào nhỉ, dù là Bạch Quyên hay Bạch Diệu, đều đánh giá cô quá cao.

Lúc ăn sáng Bạch Diệu cứ ngập ngừng, Tần Dư Kiều đã thoáng đoán ra là chuyện gì, đặt thìa xuống hỏi: “Sao vậy, ông ấy xảy ra chuyện gì?”

“À ừ….” Bạch Diệu không biết làm sao, đành phải thở dài: “Kiều Kiều, cha con trở mặt thành thù sao được, như bác và Quyên Tử ấy, đúng không?”

Tần Dư Kiều ậm ừ.

“Tuần sau ông ấy tới thành phố S rồi.”

Tần Dư Kiều đưa mắt hỏi: “Ông ta tới làm gì?”

“Ông ấy cũng có hứng thú với dự án thu mua của Tân Vũ.”

Tần Dư Kiều mỉa mai: “Một kẻ bán gỗ như ông ta hóng hớt làm gì không biết.”

Bạch Diệu: “…”

Nhà họ Tần giàu lên nhờ việc mua bán gỗ, chẳng qua sau này lần lượt đầu tư vào các lĩnh vực khác, hơn nữa thường là những công trình đầu tư có ảnh hưởng xã hội, ví dụ như trường học.

Tần Dư Kiều uống thêm hai cốc sữa đậu nành, sau đó nói: “Cháu sẽ dành thời gian tới thăm ông ta.”

Cha con quả thật không thể trở mặt thành thù, chỉ có điều đôi khi xa cách còn đáng sợ hơn cả thù hận. Ít nhất thù hận còn là một thứ tình cảm mãnh liệt, tồn tại trong cơ thể con người, ăn mòn từng tấc máu thịt. Còn xa cách, theo dòng chảy của thời gian, cũng sẽ khiến máu mủ tình thâm phải phai mờ.

Sáng sớm, Tần Dư Kiều lựa một bộ mặc ra ngoài, vì luôn được chăm sóc nên thói quen hằng ngày của cô không được hay lắm, quần áo bày la liệt trên giường mặc cô chọn, không thích thì ném lại vào tủ, vậy nên một buổi sáng trôi qua, chiếc tủ dạng cửa kéo vô cùng lộn xộn.

Phụ nữ béo ghét nhất điều gì, đó là khi soi gương mà kéo khóa mãi không xong. Tần Dư Kiều buồn rầu nhìn bản thân trong gương, trước kia cô có thể mặc áo phông hàng chợ vài đồng thành hàng hiệu trăm đồng. Vậy mà giờ đây, cái áo trăm bạc nghìn bạc cũng không tôn nổi đống thịt ngấn mỡ của cô.

Buổi chiều không có việc gì làm nên cô lái xe đi chơi, từ đường Thế Kỉ tới Tây Nhạc, bên cạnh có một công viên. Tần Dư Kiều đỗ xe trong bãi, xuống xe thăm thú, chắc hẳn đây là công viên Kỉ Niệm, lá phong bên trong đang đúng độ đỏ rực như lửa, cành lá rậm rạp dưới ánh nắng ban trưa như được mạ vàng.

Qua công viên là một ngôi trường tiểu học, trường tiểu học thực nghiệm thứ hai của thành phố S, có lẽ đúng vào giờ tan học nên ngôi trường đó hơi rộn rã, Tần Dư Kiều nhìn vào trong vài lần, bác bảo vệ nhiệt tình mở cánh cửa sổ nho nhỏ thò đầu ra khỏi phòng bảo vệ, hỏi cô: “Cô là phụ huynh của học sinh lớp nào, muốn vào trường phải đăng kí trước.”

Tần Dư Kiều lắc đầu bỏ đi.

Hôm nay Lục Hi Duệ giải được một bài toán khó nên được thầy giáo khen, cả lớp có mỗi mình cậu làm được, cảm giác đạt được thành tích nho nhỏ này khiến cậu rất vui, hơn nữa còn vui rất lâu, tới tận trước khi tan học.

Tan học Lục Hi Duệ không vội vã lao ngay ra khỏi cổng trường mà đá bóng với bạn bè ở sân thể dục, lái xe Vương đợi bên ngoài không thấy thằng bé bèn vào tìm, cuối cùng cũng tìm thấy người.

Lục Hi Duệ thấy lái xe tới nên không lề mề nữa, chào đám bạn rồi xách cái cặp trên đất chạy tới chỗ lái xe: “Chú Vương, chú tới rồi à.”

Vương Hữu Chí là lái xe của Lục Cảnh Diệu khi Lục Hi Duệ hai tuổi, từ lúc cậu bắt đầu đi học, phần lớn công việc đưa đón cậu là do ông phụ trách, ông thương Lục Hi Duệ như con đẻ, hơn nữa đứa bé này còn rất đáng yêu, không hề mang cung cách thiếu gia, lại hòa nhã thân thiện, ông cảm thấy về điểm này hai cha con họ khác nhau rất nhiều.

Lục Hi Duệ ngồi lên xe về nhà, vì không có việc gì làm nên lấy rubik trong cặp ra chơi, khối rubik này cậu chơi rất lâu rồi vẫn không giải được. Một lần ba thấy cậu chơi, hiếm khi nổi hứng lấy khối rubik trong tay cậu, dễ dàng giải xong. Ba đứng phía trước nhìn cậu, vì ba rất cao nên bóng ba bao trùm cả người cậu, sau đó ba nói bằng giọng điệu khó hiểu: “Cái trò này hồi năm tuổi ba đã biết giải rồi.”

Có một hôm anh Nguyên Đông giảng cho cậu nghe về gien di truyền gì gì đó, rồi nhìn cậu đầy ẩn ý: “Tiểu Duệ, anh nghĩ chắc là chú giống mẹ nên da mới đen, mẹ chú có thể là người Thái đấy.”

“Vì sao?”

Lục Nguyên Đông: “Vì màu da.”

Hi Duệ soi bóng mình trong bình cá: “Là vì người Thái khá đen?”

Thực ra Lục Hi Duệ không đen, mà cậu có một làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, hơn nữa còn cực thích chơi bóng đá, chạy tới chạy lui dưới ánh nắng mặt trời nên gương mặt nhỏ nhắn chắc chắn không thể trắng được rồi.

Cái trò màu da của Lục Nguyên Đông trăm phần trăm là nổi hứng nói đùa, nhưng lại có ảnh hưởng tương đối tới Lục Hi Duệ. Cậu không dám chạy tới hỏi ba, nhưng kể từ đó cực kì chú ý tới phụ nữ da đen. Ví dụ như những chủng tộc người da đen xuất hiện trên tivi và trong sách cũng sẽ xem kĩ hơn.

Ultraman phù hộ, hi vọng mẹ mình không phải là người Châu Phi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Daisy Miller về bài viết trên: Lạc Lạc, SAYan NT, Tranthayday, heodangyeu, linhkinder, tramanh894, yang nhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chinhchieu, mn87, phuonggggg, Um-um và 270 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.