Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Mỗi ngày không đến mấy phát cúc hoa liền ngứa - Tây Tây Đặc

 
Có bài mới 14.10.2016, 17:20
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8197
Được thanks: 5984 lần
Điểm: 10.48
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Mỗi ngày không đến mấy phát cúc hoa liền ngứa - Tây Tây Đặc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


MỖI NGÀY KHÔNG ĐẾN MẤY PHÁT CÚC HOA LIỀN NGỨA

Tác giả: Tây Tây Đặc

Thể loại: đam mỹ cổ trang, xuyên qua, giang hồ, NP (nhất thụ tứ công), sinh tử, HE

Tình trạng bản gốc: hoàn 71 chương + 6 ngoại truyện

Edit: Sài Đao

Trình trạng edit: đã xong xuôi

Nguồn: https://saidao.wordpress.com/
(Đã được phép)

=====

LƯU Ý:

Bản edit được thực hiện để thoả mãn tấm lòng fangirl cùng các hủ, xin đừng mang đi bất cứ nơi nào ngoài blog nhà mình!!

Mình làm chui!! Không được tác giả cho phép!!! Nhưng cam đoan chỉ vì yêu mến bộ truyện và muốn các hủ cũng biết đến và yêu mến nên không mang bất kì mục đích thương mại nào!!

Xin hãy lắng nghe và thực hiện thỉnh cầu của mình!!! Vì một tương lai tươi sáng đang chờ đón chúng ta!!!

*ràn rụa*

Xong rùi, vô văn án đi!!!! ^^~

=====

Giới thiệu:

Hoa Tiểu Mạc là một trạch nam, một tay AV, một tay chơi game, hai tay đều nắm, hai tay đều cứng.

Đại khái là vào một đêm nguyệt hắc phong cao trong truyền thuyết, lúc Hoa Tiểu Mạc ở trong phòng tắm lượm xà phòng thì trợt chân một cái, hắn xuyên qua luôn. 【tránh xa xà phòng ra, nếu thật sự yêu cúc hoa =.. =】

Muốn trở lại thế giới hiện thực rất đơn giản, chỉ cần tìm được nam nhân có cái bớt hình dạng cánh hoa màu đỏ trên người, sau đó mời đối phương ba ba ba liền xong.

Vì thế, cuộc hành trình lưu manh của Hoa Tiểu Mạc bắt đầu.

“Huynh đài, có thể cho tại hạ nhìn phong thái của ngươi không?”

“Vương gia, đêm đã khuya, nên cởi áo.”

“Giáo chủ, thực không dám giấu diếm, tiểu sinh ngưỡng mộ ngươi đã lâu.”

“Đại hiệp, quần áo đã ướt, không bằng dứt khoát cởi sạch, để tránh cảm lạnh.”

“Ngộ phắc! Lừa đảo hả! Mẹ nó ai tới nói cho lão tử biết vì cái quái gì trên người bốn tên nam nhân này đều có bớt???”

=== ====== ====== ====== ====== ====== ====== ====== =====

Đã từng có một cái truyền thuyết mỹ lệ: Khi một người lâm chung, nếu như ái nhân chảy xuống một giọt lệ rơi trên người hắn, sẽ hóa thành một khối bớt. Kiếp sau, dựa vào tín vật này mà tìm lại một nửa kia, lần nữa tiếp tục tiền duyên chưa hết.

—《Ở trên là tự nghĩ ra》

Cho nên thiên văn này kỳ thật là chính kịch *nghiêm túc*, đề cập đến một thế giới khác trên các tầng mây, bầu trời trên đỉnh đầu bọn mình. Hây da, quả nhiên không thích hợp đi theo kiểu truyện này, run rẩy nổi da gà.

Come on ~~~ baby ~~~ hurry go ~

=== ====== ====== ====== ====== ====== ====== ====== ======

Thông báo 1: NP

Thông báo 2: chủ thụ 【vô tiết tháo vạn nhân mê nhị hóa 】

Thông báo 3: công 1 ôn nhu, công 2 mặt than, công 3 cố chấp, công 4 yêu nghiệt

Thông báo 4: bàn tay vàng 【sống hoài – chết rồi sống lại, lại chết lại sống 】

Thông báo 5: thoải mái cẩu huyết

Thông báo 6: sinh tử 【sau khi nở hoa】

Thông báo 7: tác giả phát rồ

Thông báo 8: khẩu vị nặng



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.10.2016, 01:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8197
Được thanks: 5984 lần
Điểm: 10.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Mỗi ngày không đến mấy phát cúc hoa liền ngứa - Tây Tây Đặc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


❊ Edit: Sài Đao ❊


☆, Chương 1

Hoa Tiểu Mạc là một trạch nam, là một diao ti*, ở nội thành thuê một cái cửa hàng mặt tiền chuyên môn bán sách, bạn bè của hắn đều biết nơi đó có hàng trân tàng, tiểu hoàng thư* các loại đều có.

[diao ti: chỉ những người ở tận cùng đáy xã hội, sinh ra không có gì đặc biệt, gia cảnh nghèo khó, thường thì họ luôn bị những người thuộc tầng lớp thượng lưu kinh bỉ | tiểu hoàng thư: sách khiêu dâm]

Nhưng Hoa Tiểu Mạc cũng là một người có nguyên tắc, những sách đó nếu như không phải là người quen hắn tuyệt đối không lộ ra nửa chữ.

Mấy năm nay cuộc sống trôi qua thực tự tại, hắn là một cô nhi, cũng không cưới vợ sinh con, mỗi tháng kiếm đủ mình tiêu xài, hơn nữa còn có thể tích luỹ một ít.

Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của hắn, Hoa Tiểu Mạc đóng cửa tiệm sớm nửa tiếng đi về nhà.

Nấu hai món một canh, Hoa Tiểu Mạc ăn thực no nê, tuy rằng một người ăn có chút tịch mịch, bất quá hắn đã quen rồi.

Ăn cơm tối xong hắn cầm quần áo đi vào nhà vệ sinh chuẩn bị tắm rửa, sau khi mở vòi hoa sen, cảm thụ buồng vệ sinh bị sương mù vấn vít, Hoa Tiểu Mạc ngâm nga trong miệng một điệu nhạc, eo nhỏ cũng lắc lư theo tiết tấu, cả đầu đều là tình cảnh đại sát tứ phương trong trò chơi hồi chiều.

Đứng trước gương một tay sửa sang tóc mình, miệng huýt sáo, nhếch mép cười nói: “Đẹp trai dữ.”

Chuẩn bị cởi cúc áo sơ mi để lộ ra một khối cơ bụng nhỏ thật vất vả mới luyện được, xà phòng mới lấy từ trên bồn rửa từ lòng bàn tay trượt mất, hắn ngồi xổm xuống nhặt lấy, kết quả bởi vì nước đọng cùng với thể trạng thấp kém, chân trượt một cái, cả người cắm đầu về phía trước.

Sau khi tỉnh lại lần nữa Hoa Tiểu Mạc trước tiên xoa cái trán đau đớn, chờ khi hắn cảm giác được hôn ám trước mắt mới hậu tri hậu giác biết có chỗ không thích hợp.

Hắn vẫn là mặc một thân y phục tắm rửa trước đó, nhưng mà…

Mẹ nó, là quần áo rộng ra hay là người hắn rút lại, Hoa Tiểu Mạc nhìn tay chân trắng nõn của mình, thực rõ ràng, là hắn rút.

Máy móc đứng lên, hắn sờ sờ áo sơ mi, phát hiện áo sơ mi đã dài đến đùi, mà quần dài trực tiếp xếp mấy tầng ở mắt cá chân, Hoa Tiểu Mạc hít sâu vài lần. Phản ứng đầu tiên trong đầu chính là mình trùng sinh trở lại bốn năm năm trước.

Một lúc lâu sau Hoa Tiểu Mạc đi tới gần ánh sáng có chút yếu ớt cách đó không xa, dưới chân không biết đụng phải cái gì, hắn thiếu chút nữa cắm đầu xuống đất. Vừa đi vừa sờ soạng hai bên, khi sờ đến tấm ván gỗ cứng rắn, hắn vội vàng đẩy ra, ánh trăng bên ngoài chiếu vào, tâm Hoa Tiểu Mạc cũng trầm xuống đáy cốc.

Nơi này là một cái phá miếu* bẩn loạn hoang phế. [phá miếu: miếu đổ nát]

Đúng lúc này, trong đầu bỗng nhiên vang lên một âm thanh mờ ảo: “Nếu muốn trở về, phải tìm được kẻ có bớt hình dạng cánh hoa màu đỏ trên người, rồi cùng nhau làm chuyện phu thê.”

“Ai, ai đang nói đó?” Hoa Tiểu Mạc nắm chặt nắm tay mắng: “Đừng có con mẹ nó giả thần giả quỷ với lão tử!”

Hồi đáp hắn chỉ có tiếng kêu ùng ục ùng ục của bao tử mình, Hoa Tiểu Mạc rùng mình một cái, ngộ phắc*, gặp quỷ , hắn hung hăng chà xát cánh tay. [ngộ phắc: nguyên văn Hán Việt là ‘ngọa tào’, nó là một cách chửi thường thấy trên mạng, phát âm tựa như ‘ngã thao’ tức là I [bad word] đó, nên mình edit thành ngộ phắc nhé = v = cũng nghĩa đó mà cũng khá đồng âm]

Sau lưng bỗng nhiên đau đớn một trận như thiêu cháy, loại đau này giống như là xé nát máu thịt, có cái gì đó đang chậm rãi nẩy mầm sinh trưởng.

Hoa Tiểu Mạc cắn răng, đau quá, hắn dứt khoát cởi áo sơ mi, ngoái cổ muốn nhìn xem sau lưng rốt cuộc thế nào, nhưng cái gì hắn cũng không thấy được.

Thật là quỷ dị, tay Hoa Tiểu Mạc run run mặc y phục trở lại, kéo căng cổ họng lớn tiếng la lên: “Ra đây, ngươi đi ra đây! Có gan thì ra đây!” Nhưng hiện tại thanh âm hắn rất nhuyễn, không có lực uy hiếp gì.

Gào thét một hồi, cổ họng Hoa Tiểu Mạc cũng khàn, hữu khí vô lực kêu rên: “Ra đây a, tổ tông, cầu xin ngươi xuất hiện đi, đừng giỡn nữa, ta sắp bị ngươi giỡn banh rồi.”

Nhưng mà trong phá miếu trừ bỏ gió lạnh rít gào, không có gì khác nữa.

Lá khô bị gió cuốn lên, tiếng xào xạc phá lệ u ám, thân thể Hoa Tiểu Mạc run lên, lạnh quá, tay chân lạnh ngắt, sớm biết lúc xuyên qua đây là mùa thu, hắn hẳn nên mang theo vài kiện áo bông. [=.=|||]

Đóng kín cửa lại, Hoa Tiểu Mạc ưu thương lại nhàm chán ngã vào trong đống cỏ, vừa hà hơi chà xát lòng bàn tay vừa ở trong lòng cầu Bồ Tát, mẹ nó, chẳng lẽ mới vừa xuyên qua đã bị đông chết tươi sao.

Đây là một thế giới xa lạ, cũng không như mấy nam chính trong những tiểu thuyết kia có không gian, có hệ thống, có manh sủng, có bàn tay vàng, nhưng hắn bi đát biến từ thành niên trở thành vị thành niên, tám chín phần mười đại khái khoảng mười lăm mười sáu tuổi, Hoa Tiểu Mạc đưa tay xoa xoa ánh mắt, gặp cảnh bi thương như thế vậy mà hắn không khóc.

Trở về, nhất định phải trở về, năm nay mới mua được cái nhà, còn chưa kịp trang hoàng, đã mạc danh kỳ diệu xuyên qua, hắn có chút lo lắng sổ tiết kiệm trong nhà có thể bị tiểu thâu* cuỗm đi hay không. [tiểu thâu: ăn trộm]

Hoa Tiểu Mạc vươn tay gãi gãi sau lưng, hình như không còn đau nữa, cứ như đau đớn lúc trước là ảo giác vậy.

Ngoài phá miếu đột nhiên vang lên một tiếng bước chân, Hoa Tiểu Mạc liếm liếm đôi môi phát khô lấy can đảm quát lớn: “Ai?”

Chỉ nghe bên ngoài một cái thanh âm thô cuồng nói: “Trước Phật hoa sen nở ba đóa.”

Không được phép nghĩ nhiều, Hoa Tiểu Mạc vội vội vàng vàng ném ra một câu: “Xuân đến dương liễu phất năm cành.”

Bên ngoài phá miếu trầm mặc một trận, Hoa Tiểu Mạc đã bắt đầu bới đống cỏ, hắn hi vọng có thể bới ra một cái lỗ để trốn vào, chết hay là sống còn phải xem thiên ý.

“Ha ha ha, tại hạ có thể được gặp đệ tử Địch Hoa phái thần bí nhất giang hồ quả thật là một chuyện may mắn lớn trong đời.”

Tới cùng tiếng cười to chính là một nam nhân trung niên cao lớn thô kệch, trên tay mang theo một thanh trường đao.

Địch Hoa phái? Cái này con mẹ nó cũng có thể trúng? Hai mắt Hoa Tiểu Mạc rất nhanh liếc cái trường đao phiếm hàn quang một cái, nuốt nước miếng, trên cổ lạnh lẽo, hắn bất động thanh sắc căng cứng thân thể.

“Xin hỏi tiểu huynh đệ ngươi mặc đồ này là?” Nam nhân trung niên vẻ mặt kinh ngạc, ở quán trà gã nghe được tin đồn nói người của Địch Hoa phái sẽ xuất hiện tại phá miếu trong ngoài ba trăm dặm ngoại thành, những người khác không dám đến là vì sợ hãi độc thuật của Địch Hoa phái, nhưng gã bị lòng hiếu kỳ quấy phá, kiềm chế không nổi liền một thân một mình tới, hai câu vừa rồi là ám ngữ tiếp đầu* của các môn phái giang hồ trong hành động lần này, sẽ không sai, nhưng thiếu niên gầy yếu trước mắt… [ám ngữ tiếp đầu: mật hiệu để liên lạc với nhau]

Bộ dáng thanh tú, nhìn liền thấy yếu đuối, con ngươi đen như mực ngược lại có vài phần linh động, chẳng lẽ đây chính là chân nhân bất lộ tướng?

Lòng bàn tay Hoa Tiểu Mạc bắt đầu đổ mồ hôi, không ngừng cười gượng, cơ bắp tươi cười trên mặt đều bắt đầu ê ẩm, hắn nghe được thanh âm sắp bị bóp méo của mình: “Ngày thường ta có nghiên cứu đối với ăn diện trang điểm, đây là mới nghiên cứu ra được đó.” Xong hắn còn ha ha cười hai tiếng.

“Thật kỳ quái.” Nam nhân trung niên cau cau mày, lại hỏi: “Tóc này của ngươi?”

“A… Thực không dám giấu diếm, ta cũng có nghiên cứu với kiểu tóc.”

Nam nhân trung niên mày nhíu chặt hơn, nhưng cũng không nói gì thêm. Có điều toàn thân Hoa Tiểu Mạc ứa ra mồ hôi lạnh, còn run điên cuồng.

“Tiểu huynh đệ, vì sao đầu ngươi đầy mồ hôi?” Nam nhân trung niên đến gần vài bước, thô thanh hỏi: “Chẳng lẽ là thân thể không khoẻ?”

Hoa Tiểu Mạc ra sức lắc đầu.

“Xin hỏi quý danh đại ca?” Hoa Tiểu Mạc dựa theo sách võ thuật người cổ đại, nhái theo hỏi một câu.

“Tại hạ Thiên Trì phái đại đệ tử thứ chín Trương Vô Kỵ.”

Khoé miệng Hoa Tiểu Mạc rút rút, tên rất hay.

“Ta là Địch Hoa phái…” Dưới cái nhìn chăm chú của Trương Vô Kỵ, Hoa Tiểu Mạc suy tư toát ra một câu: “Ngoại môn đại đệ tử thứ mười lăm Hoa Tiểu Mạc.”

“Ngoại môn đệ tử?” Trương Vô Kỵ sờ sờ cái cằm nhẵn nhụi, sau đó vỗ đùi một cái bừng tỉnh đại ngộ nói: “Quả nhiên là đại môn phái đứng đầu, lần bao vây tiễu trừ này vậy mà chỉ phái một ngoại môn đệ tử, xem ra Hoa tiểu đệ nhất định võ nghệ phi phàm.”

Hoa Tiểu Mạc xua tay điên cuồng: “Thường thôi, thường thôi.” Mặt mũi sợ trắng bệch, hắn ngay cả con gà cũng không dám giết.

Hai người lại giao lưu một phen, phần lớn là Trương Vô Kỵ cười, Hoa Tiểu Mạc khóc trong lòng.

“Ma giáo giáo chủ Lạc Cửu Tiêu kia tội ác tày trời, độc ác khó dung, người người trong giang hồ ai cũng muốn giết chết, ta bị yêu cầu đi trước đến Thương Mang sơn vây đánh tổng đàn ma giáo.” Trương Vô Kỵ nói tới đây hai mắt đanh lại: “Hoa tiểu đệ, ngươi nói tên này có đáng chết hay không?”

Hoa Tiểu Mạc gật đầu như gà con mổ thóc: “Đáng chết, đáng chết.”

Đem cỏ dại rải trên người mình, Hoa Tiểu Mạc từ trong đống cỏ ló đầu ra yếu ớt hỏi: “Trương đại ca, trên người ngươi có gì ăn không?”

“Ngươi chờ một chút.”

Trương Vô Kỵ nói xong liền sải bước ly khai, không mất bao lâu thì đã trở lại trong tay còn xách theo một con gà rừng đã tẩy trừ sạch sẽ.

Hoa Tiểu Mạc nhìn lướt qua con gà rừng trong tay Trương Vô Kỵ, lại yếu ớt nhắm mắt lại một bộ dáng sắp chết.

Mãi đến khi nhiệt độ bên người từ rét lạnh biến thành ấm áp, trong hơi thở là hương thơm ngào ngạt, hắn mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, sau khi nhìn đến đống lửa liền như bị đả kê huyết* chạy tới ngồi chồm hổm bên cạnh, vừa xoa tay vừa sưởi ấm.

[đả huyết kê: một phương pháp trị liệu NGUỴ KHOA HỌC trong những năm 1960 ở Trung Quốc, chính là rút máu gà tươi (tốt nhất là gà trống), tiêm vào trong tĩnh mạch người bệnh, nghe nói có thể trị nhiều loại bệnh như liệt nửa người, không mang thai, cao huyết áp, vảy nến, phù chân, bla bla bla… trong câu này ý chỉ Tiểu Mạc thấy được ánh lửa thì như người chết được cứu sống nhảy dựng dậy chạy tới :) ]

“Tuy rằng người tập võ có thể điều tiết nội lực khu hàn*, không sợ rét lạnh.” Trương Vô Kỵ xé một cái đùi gà mập mạp đã nướng chín đưa cho Hoa Tiểu Mạc, nhíu mày nói: “Nhưng mà Hoa tiểu đệ ngươi mặc thành như vậy, dù sao cũng không phải chuyện tốt.” [khu hàn: xua lạnh]

Hoa Tiểu Mạc lang thôn hổ yết cắn đùi gà, mồm miệng nói không rõ: “Đúng, đúng, Trương đại ca nói đúng.”

“Lần này ta xuất môn vội vàng, chỉ mang theo một kiện áo khoác, nếu Hoa tiểu đệ không chê…”

“Không chê không chê.” Hoa Tiểu Mạc vẫn như trước hạ công phu đối với đùi gà.

Trương Vô Kỵ từ trong cái bọc mang theo bên người xuất ra một kiện y bào màu xám đưa cho Hoa Tiểu Mạc.

Hoa Tiểu Mạc dùng móng vuốt bóng nhẫy tiếp lấy sau đó nhìn cũng không thèm nhìn phủ lên người, cấp thiết xé xuống cái đùi gà rừng còn lại.

“Hoa tiểu đệ, sao ngươi lại đói thành như vậy?”

“Nói ra rất dài dòng.” Hoa Tiểu Mạc giương mắt, cặp mắt lộ ra bi thương vô tận, sau đó lại cúi đầu ăn tiếp.

Trương Vô Kỵ trong lòng có nghi vấn, nhưng mỗi lần vừa mở miệng đều bị đánh gãy, dù thần kinh gã có thô cũng biết đối phương có ý che giấu gã, bèn không hỏi thêm nữa.

Hai người qua loa nhét đầy bụng rồi tựa vào đống cỏ ngủ.

Sau nửa đêm trong phá miếu lại tới thêm một người, là một nam tử trẻ tuổi, một bộ áo bào trắng, dung mạo bình thường, nhưng đôi mắt hẹp dài lại cho người ta cảm giác vô cùng không thoải mái.

Đối phương thản nhiên nhìn lướt qua Hoa Tiểu Mạc cùng Trương Vô Kỵ, sau đó tìm một góc nghỉ ngơi.

Hết chương 1.

=== ====== ====== =======

Đao:

He he, đoán xem 2 người đó ai là anh công số 1 nào???

*chương kế* Đại đệ tử Địch Hoa phái cùng ngoại môn đệ tử thứ mười lăm “rởm” gặp nhau!!! Sẽ phát sinh cái quái gì??? *cười* thỉnh chờ mong!!

P.s: hầu như mỗi chương đều có lời tác giả, nhưng đa số là lời nói mà chúng ta không hiểu nổi nên mình xin lược bớt, còn có, một số chương tác giả lại xì poi mấy [thật ra là khá nhiều] chương kế, nên mình sẽ giữ =)))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.10.2016, 01:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8197
Được thanks: 5984 lần
Điểm: 10.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Mỗi ngày không đến mấy phát cúc hoa liền ngứa - Tây Tây Đặc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


❊ Edit: Sài Đao ❊


☆, Chương 2

Ngày kế tiếp khi trời tờ mờ sáng, trong không khí tràn ngập hơi lạnh ẩm ướt, đêm qua sau khi đống lửa lụi tắt Hoa Tiểu Mạc đã không có ngủ.

Đại khái là bị cảm, đầu óc hắn mê mê man man, hô hấp không thông thuận lắm, đôi gò má mang theo đỏ ửng không bình thường.

Sau khi Trương Vô Kỵ tự thu thập xong liền nhìn về phía Hoa Tiểu Mạc, vốn định đề nghị mau chóng lên đường, kết quả lại nhìn thấy đối phương một bộ dáng hơi thở mong manh.

“Hoa tiểu đệ, ngươi không sao chứ?”

Hoa Tiểu Mạc hít hít mũi, lui tay vào trong tay áo lắc lắc đầu: “Chỉ là cảm lạnh thôi.”

“Trương đại ca, chúng ta là muốn đi đâu?”

Trương Vô Kỵ kinh ngạc há mồm: “Đi Thương Mang sơn a.”

Hoa Tiểu Mạc ồ một tiếng, xoa xoa huyệt thái dương không yên lòng nói: “Đi vây đánh cái ma giáo kia đúng không.”

Dùng khóe mắt trạc trạc bạch y nam tử ngồi tĩnh toạ một góc, Hoa Tiểu Mạc hạ giọng hỏi: “Trương đại ca, tên kia không phải là chết rồi chứ?” Cả đêm cũng không nhúc nhích.

“Hoa tiểu đệ, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.” Trương Vô Kỵ cau mày.

Hoa Tiểu Mạc bĩu môi, theo Trương Vô Kỵ đi về phía cửa, còn chưa tới chỗ đó đã thấy cửa đột nhiên mở ra.

“Bạch Thần, ta còn tưởng ngươi đã rời đi rồi.”

Ngay sau đó liền thấy ngoài cửa là nam tử một thân trường sam gấm vóc màu lam, thắt lưng buộc đai ngọc lam nhạt, khuôn mặt anh tuấn, trong mắt mang theo ý cười nhẹ nhàng, cầm quạt giấy trong tay sải bước tiến vào.

Vừa nhìn thấy người tới, sắc mặt Trương Vô Kỵ liền biến thành khó coi, gã đề phòng nắm chặt chuôi trường đao, vậy mà lại ở chỗ này gặp phải thiếu chủ Thiên Tâm các lấy ám khí hùng cứ chốn Tây Bắc Kiều Dịch.

Hoa Tiểu Mạc hoàn toàn không biết chuyện nắm thật chặt áo khoác, tò mò nhìn mỹ nam tử đầu tiên mà hắn gặp được tại thế giới này. Chẳng qua là nụ cười trên mặt đối phương rất đáng khinh.

Quạt giấy vỗ vỗ trên tay vài cái, Kiều Dịch cũng không có liếc mắt Trương Vô Kỵ một cái, mà là đưa ánh mắt dừng tại trên người Hoa Tiểu Mạc.

Thiếu niên lớn lên thật đáng yêu này cũng không phải là người tập võ, nhưng mà một đầu tóc ngắn cùng quần áo kỳ quái kia nhìn thế nào cũng thấy quái dị. Tầm mắt đi xuống, Kiều Dịch rút rút khóe miệng, đó là hài? Nhìn lướt qua đôi chân trần cóng đến đỏ bừng kia, lại nhìn hướng đôi mắt to vô tội của thiếu niên, gã nhếch miệng nở nụ cười.

Hoa Tiểu Mạc liền thấy quạt giấy nhẹ nhàng khẽ động, mấy đạo hàn quang loé lên, Trương Vô Kỵ nhấc trường đao lên hét lớn một tiếng nghênh đón.

Đánh, đánh nhau rồi! Hoa Tiểu Mạc tay chân cứng ngắc đứng tại chỗ, mất nửa ngày hắn mới phát hiện y phục nửa thân trên của mình đã không còn, cúi đầu nhìn một cái, nhất thời liền oa oa kêu to.

Vải vóc rách nát cũng không còn là kiện áo sơ mi hồng nhạt đỏm dáng kia của hắn nữa.

Ôm lấy cánh tay lạnh run, hắn chỉ nghe được một tiếng hét thảm, xoay người nhìn lại, máu đỏ tươi phun ra từ trong miệng Trương Vô Kỵ, vài giọt văng thẳng đến trên mặt của hắn, mùi máu tươi gay mũi bắt đầu lan ra.

Hắn ngơ ngác chớp chớp mắt, cách một hồi lâu mới nhớ tới máu còn dính trên mặt, vì thế hắn đưa tay lung tung lau lau trên mặt, cũng không dám nhìn tới máu trên tay.

“Cút!” Kiều Dịch hừ lạnh một tiếng.

Trương Vô Kỵ lại phun một búng máu, gã gian nan đứng lên nhìn thoáng qua trường đao đã gãy đoạn, lại đem tầm mắt dời về hướng Hoa Tiểu Mạc, nháy mắt ra hiệu một cái liền cầm bọc đồ đi ra ngoài.

Hoa Tiểu Mạc vươn tay Nhĩ Khang* ra, đừng mà anh bạn, chờ ngươi mang cứu binh đến, chỉ sợ ta đã phiêu đãng dưới địa phủ rồi.

Đôi mắt khép hờ của Bạch Thần mở ra, nhìn lướt qua Kiều Dịch, đối phương khoanh tay.

Hai người bọn họ từ vài ngày trước đã hẹn cùng nhau đi Thương Mang sơn, Bạch Thần phải đi lên núi tìm kiếm một gốc độc thảo*, mà Kiều Dịch lại là muốn đi nhìn thử một chút ma giáo giáo chủ Lạc Cửu Tiêu mà người trong thiên hạ đồn đãi có dung mạo khuynh quốc khuynh thành. [độc thảo: cỏ độc]

Tuy hắn không khoái long dương chi phích*, nhưng mà lòng yêu cái đẹp vẫn phải có chứ. [long dương chi phích = đoạn tụ = BL]

Đương nhiên bọn họ chạm mặt ở đây là có mục đích chủ yếu khác, nếu như không phải thứ trên người Kiều Dịch mang đến chính là phương thuốc mà Bạch Thần muốn, y theo tính tình độc lai độc vãng của Bạch Thần thì không có khả năng để ý tới gã đâu.

Kiều Dịch từ trong lòng lấy ra một vật ném cho Bạch Thần, cái gì cũng không nói, nhưng sắc mặt không dễ nhìn lắm, thứ đó lừa gạt người ta mất mấy vạn lượng.

“Đã đi xa rồi.” Phía sau người, thanh âm Kiều Dịch hứng thú truyền đến.

Hoa Tiểu Mạc nghiến răng nghiến lợi, nhưng mà trong lòng hắn trừ bỏ sợ hãi, còn có thê lương, hắn chật vật xoá đi nước mắt trên mặt vì bị dọa mà chảy ra.

Ở cái thế giới này phàm là người biết võ công giết chết hắn đều là chuuyện trong nháy mắt, mạng cũng giữ không được, còn muốn tìm nam nhân có vết bớt chó má gì chứ, hoặc là nữ nhân, lại có thể là nhân yêu*, đây không phải là giỡn chơi sao. [nhân yêu: nhân vật nam trong thân phận nữ]

Nhưng mà hắn cũng không biết sau lưng mình hiện ra loại cảnh tượng gì.

Hai nam nhân mắt thấy một màn này như có điều suy nghĩ, trên chiếc lưng trắng nõn của thiếu niên có một nụ hoa đỏ tươi, cũng chưa có nở rộ, chỉ là nụ hoa chờ ngày nở, lại đỏ khấp huyết, dị thường yêu mị, một khi nở rộ, sợ là càng phát ra xinh đẹp rung động lòng người.

Kiều Dịch chuyển chuyển tròng mắt, không giống như vẽ lên, cũng không giống như xăm lên, ngược lại như là… mọc ra tươi tốt.

Con ngươi thanh lãnh trước sau như một của Bạch Thần hiện lên một tia quang mang khó phát giác, ánh mắt dán vào nụ hoa kia, mi tiêm* cau cau thả lỏng, lần thứ hai khôi phục mặt than như trước. [mi tiêm: mày nhọn]

Nhưng tay trong tay áo bất động thanh sắc thu tóm vài phần, ánh mắt thủy chung không rời thiếu niên.

Hoa Tiểu Mạc cảm giác sâu sắc được tầm mắt cổ quái phía sau người, hắn xoay người đem mặt trắng bệch của mình đối diện Bạch Thần cùng Kiều Dịch.

Không ngờ trùng hợp chạm một cái cùng tầm mắt Bạch Thần, hắn lập tức lấy tay che hai khoả màu đỏ trước ngực, nghĩ thầm, người này chẳng lẽ có khẩu vị kia sao? Lẽ nào từ tối hôm qua nằm vùng ở đây? [nằm vùng ở đây ý chỉ ở 1 chỗ chờ đợi nha~~]

Dư quang len lén liếc máu trên đất một cái, Hoa Tiểu Mạc mồ hôi lạnh chảy ròng, mắt trợn trắng thiếu chút nữa ngất đi.

Cúc hoa, mạng, hắn hạ quyết tâm, hai tay chầm chậm buông xuống, bắt đầu mở dây kéo quần, chỉ là đầu ngón tay run rẩy lợi hại, nửa ngày cũng chưa cởi xong, trên trán đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. [vâng, em ấy đã chọn mạng, không chọn cúc hoa ^^~]

Hai người Bạch Thần cùng Kiều Dịch nhìn hành vi cổ quái của thiếu niên, không nói được một lời.

Hồi lâu sau Hoa Tiểu Mạc mới đem quần lột xuống, toàn thân cao thấp chỉ chừa một cái tứ giác khố hình Hôi Thái Lang*.

Hai chân thẳng tắp cân xứng của thiếu niên bởi vì khẩn trương nên kẹp thật chặt, hơn nữa còn đang phát run, y phục kỳ quái bao bọc bộ phận hơi hơi đùn ra, da thịt trắng nõn bóng loáng nhẵn nhụi, nhũ đầu hồng sắc trước ngực lộ ra rực rỡ mê người, môi mím chặt mất đi huyết sắc, khóe mắt phiếm hồng, lông mi thật dài rung rung bất an, bộ dạng yếu ớt thẹn thùng làm cho người ta muốn đi chinh phục chiếm lấy.

Mà ngay cả Kiều Dịch luôn chỉ yêu thích nữ tử cũng trộm nuốt ngụm nước miếng, nhưng một người đứng xem khác đáy mắt cũng không gợn sóng.

“Ngươi… ngươi… ngươi sau khi làm xong có thể… có thể đừng… đừng giết ta hay không…” Thanh âm Hoa Tiểu Mạc run rẩy hướng Bạch Thần cầu xin.

Kiều Dịch hiểu được ôm bụng cười to, cười tới hai mắt cũng sắp rơi lệ. Mà Bạch Thần ở một bên thì bình tĩnh hơn nhiều, chính là khóe miệng mơ hồ hơi kéo lên một chút.

Mặt Hoa Tiểu Mạc lúc trắng lúc xanh, thân thể nhỏ gầy yếu run rẩy không ngừng, ngượng ngùng tới muốn đào hố tự chôn mình.

Lão tử cũng cởi hết rồi, còn muốn sao nữa?

Một lát sau Kiều Dịch vươn ngón trỏ sờ sờ cằm: “Bạch Thần, thiếu niên này so với tiểu sư muội kia của ngươi đáng yêu hơn nhiều.”

“Tiểu đệ đệ, ngươi nguyện ý đi theo ta không?” Kiều Dịch hắc hắc cười nói: “Cam đoan cho ngươi cật hương hát lạt* luôn, hơn nữa sinh hoạt này đó đều không tốn chi.” [cật hương hát lạt: ăn ngon uống cay (rượu)]

Kiều Dịch hình dung càng tốt đẹp, ánh mắt Hoa Tiểu Mạc nhìn gã lại càng sợ hãi.

Chuyện tiện nghi như vậy dựa vào cái gì rơi xuống trên đầu hắn, Hoa Tiểu Mạc trong lòng đếm đầu ngón tay, hắn một tướng mạo không xuất sắc, hai không đủ thể chất nhược thụ, ba không có mị nhãn câu nhân.

Đếm một mạch, hắn phát hiện mình không đáng giá một đồng tiền, Hoa Tiểu Mạc suy nghĩ thở dài. Nào biết một màn này rơi vào trong mắt ngoại nhân thì là vô cùng đáng thương.

“Đi đi.” Thanh âm trầm thấp không chút độ ấm nào của Bạch Thần vang lên.

Hoa Tiểu Mạc mãnh liệt ngẩng đầu nhìn vào trong mắt đối phương, trừ bỏ thực băng lãnh không có gì khác, đi đi? Đây là thả hắn đi? Nhưng mà tươi cười trên mặt Hoa Tiểu Mạc còn chưa kịp hiện ra, câu nói của Kiều Dịch trực tiếp đánh nát hy vọng của hắn.

“Ngươi đuổi ta đi?” Lông mày Kiều Dịch nhướng lên, ngay sau đó liền cười ha ha: “Bạch Thần, đây là lần đầu tiên ta thấy biểu tình biến hóa trên mặt ngươi.”

Hoa Tiểu Mạc nghe vậy liền mở to mắt mấy phần, hận không thể trực tiếp dán trên mặt Bạch Thần, hắn nhìn lại nhìn, không a, đây không phải vẫn là mặt than sao.

Bạch Thần thản nhiên nhìn lướt qua Kiều Dịch.

“Tiểu đệ đệ, Bạch Thần chính là có người thương nhớ rồi, còn là một đại mỹ nhân nuôi rắn, ngươi phải cẩn thận a.” Kiều Dịch thần kinh cười cười hề hề liền xoay người rời đi.

Hoa Tiểu Mạc trông thấy y quyết của Kiều Dịch phiêu a phiêu sau đó không còn bóng dáng, hắn ghen tị tới hai mắt phiếm hồng, ngày nào đó mình cũng có thể tùy thời bay lên thì tốt biết bao.

Trong phá miếu trừ bỏ mùi máu tươi chưa phai cũng chỉ có tiếng hít thở của Bạch Thần cùng Hoa Tiểu Mạc, một cái gấp gáp, một cái bình tĩnh.

Hoa Tiểu Mạc trợn to hai mắt, ý đồ đe dọa Bạch Thần. [( ̄□ ̄;)!! hắn… hắn…]

Địch không động, ta không động, địch vừa động, ta liền động đại.

Bởi vì thời điểm Kiều Dịch đi không tùy tay đóng cửa, không bao lâu Hoa Tiểu Mạc đã lạnh đến nỗi nhảy nhảy tại chỗ.

Bạch Thần vẫn như cũ một bộ diện vô biểu tình.

“Ta… ta có thể mặc quần vào trước hay không?” Hoa Tiểu Mạc đánh một cái hắt xì vang dội, xoa cái mũi đỏ bừng la ầm lên: “Lạnh quá.”

Hết chương 2.

=== =========

Nha~~ Anh công mặt than số 1 nha~~ thật ra thì anh không tính là số 1 được… :”>


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Lam Khả Nhi, Sưu tầm và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.