Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 

Sơn hà nhật nguyệt - Mộng Khê Thạch/ Cổ Kính

 
Có bài mới 14.10.2016, 05:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8197
Được thanks: 5984 lần
Điểm: 10.48
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Sơn hà nhật nguyệt - Mộng Khê Thạch/ Cổ Kính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


Sơn hà nhật nguyệt

Tác giả: Mộng Khê Thạch/Cổ Kính

Thể loại: Ôn nhu mặt lạnh Ung Chính công, thông minh Bát A ca thụ, công sủng thụ

Độ dài: 158 chương + 4 ngoại truyện

Tình trạng: Hoàn ~ há há há

Dịch: QT

Biên tập: KanZe

Hiệu chỉnh: Vọng Nguyệt

Nguồn: https://cualovekanze.wordpress.com/hoan ... at-nguyet/


-‘๑’ ۞ ‘๑’-


Giới thiệu:

“Bề ngoài ôn hòa mà lòng dạ gian trá, có mưu đồ với ngai vàng, ngạc nương xuất thân thấp kém, từ nhỏ đã kiêu ngạo hiểm độc.” Đây là Hoàng A Mã đánh giá hắn.

“Bên ngoài tỏ vẻ đôn hậu lương thiện nhưng bên trong gian trá xảo quyệt. Có mưu đồ riêng, kết bè phái làm loạn.” Đây là huynh trưởng nhận xét về hắn.

Trước là A Ca, sau là Thân Vương, xuất thân tôn quý, cả đời nhàn nhã, hắn lại tình nguyện sinh ra trong một gia đình dân dã tầm thường.

Đến cuối cùng cuộc đời hắn chẳng qua là một sai lầm, Hoàng a mã không dung thứ, hoàng huynh không dung thứ, thậm chí liên lụy cả thê nhi, vì mình mà chịu tội.

Nếu thời gian quay ngược lại, liệu hắn có giẫm lên vết xe đổ nữa không?


Mục lục


Mở đầu
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Ngoại truyện
Ngoại truyện



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tocdothuhut
Có bài mới 15.10.2016, 04:55
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8197
Được thanks: 5984 lần
Điểm: 10.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sơn hà nhật nguyệt - Mộng Khê Thạch/ Cổ Kính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


«QUYỂN I: THIẾU NIÊN HÀNH»


Đệ nhất chương: Nhân duyên

Biên tập: KanZe

Hiệu chỉnh: Vọng Nguyệt


Mùng 10 tháng 3 năm thứ tư Ung Chính.

Mùa đông năm nay dường như đặc biệt lạnh, dù trời đã vào xuân, giá rét vẫn như cũ xâm nhập xiêm y, xâm chiếm lòng người.

Cao Minh cầm theo giỏ trúc nhỏ, nắm vòng khuyên rỉ sét loang lổ trên cửa, chậm rãi đẩy vào.

Đại môn phát ra tiếng cót két do nhiều năm không tu sửa, ở trong cái viện yên tĩnh đáng rùng mình này có vẻ đặc biệt chói tai.

Lọt vào mắt là mặt đất đầy ngói cũ nát, tan hoang, ngay cả giấy dán cửa sổ cũng rách nát te tua, gió lạnh theo đó lùa vào phòng, người sống bên trong ắt hẳn khó mà chịu thấu.

Cao Minh hít sâu một hơi, kiềm nén chua xót trong lòng, run rẩy đi đến cánh cửa khép hờ trong viện.

Phía sau cửa một mảnh tối tăm, độ sáng đột ngột thay đổi khiến Cao Minh không khỏi hơi nhức mắt, lát sau mới từ từ hồi phục.

Lò sưởi vốn nên có củi lửa giờ phút này tắt ngúm, nghĩ tới đám nô tài khinh người, căn bản không đếm xỉa, lại sẽ càng không đến nơi chẳng khác gì tử lao này để châm lửa.

Trên giường có một người đang ngồi.

Mạn giường buông hờ che khuất gương mặt, chăn gấm cũ nát đắp hơn nửa người, chỉ lộ ra cánh tay gác bên giường, tái nhợt bệnh hoạn.

Cao Minh thoáng khựng lại, vẫn không kiềm nén được nghẹn ngào chực chờ nơi cổ họng, run rẩy gọi.

“Vương gia . . . . . .”

Từ sau mạn giường truyền đến một tràng tiếng ho trầm thấp, cực lực kiềm chế, khiến người nghe phát hoảng.

Sau một lúc lâu, mới nghe người trên giường nói: “Là Cao Minh à.”

Giọng nói mang theo chút khàn khàn cùng mệt mỏi, lại thấp thoáng đâu đó phong nhã xưa kia, trong lòng Cao Minh lại lần nữa đau xót, vội vã đặt giỏ lên bàn, tiến lên khom người.

“Vương gia, ngài chịu khổ . . . . . .”

Dận Tự ngược lại không hề có uất ức, trên gương mặt gầy yếu tái nhợt chỉ còn mỗi vẻ phong đạm vân khinh.

Có gì khổ, có gì hận, đã sớm theo năm tháng phai nhạt tại nơi đây, hiện tại hắn chỉ hy vọng người kia có thể đối xử tử tế với thê nhi của mình mà thôi.

“Ông từ chỗ phúc tấn tới sao?” Dận Tự thoáng lặng im rồi tiếp tục. “Nàng, có khỏe không?”

Cao Minh thoáng ngưng thở, hóa ra vương gia vẫn chưa biết, mà cũng đúng thôi, bị nhốt ở đây, làm gì có ai truyền tin tức đến cho ngài ấy.

Vẻ mặt do dự bất thường của ông, lập tức bị Dận Tự phát giác.

“Sao vậy?”

Cao Minh không trả lời, chỉ quỳ rạp tại chỗ, hai vai run nhẹ, thấy dáng dấp này của ông, Dận Tự cũng phần nào sốt ruột.

“Phúc tấn rốt cục sao rồi?”

Nhất thời nói quá nhanh, yết hầu chịu không được ngứa ngáy, dẫn tới một cơn ho kịch liệt, đến nỗi trên gương mặt trắng bách thoáng ửng đỏ.

“Phúc tấn, phúc tấn . . . . . . Đã đi rồi . . . . . .” Giọng nói nghẹn ngào từ miệng Cao Minh truyền ra, đứt quãng, nội dung lại như sét đánh ngang tai.

Dận Tự thần sắc đờ đẫn, sau một lúc đau buồn kích động, mới thở dài, cúi đầu nói: “Là ta đã liên lụy nàng . . . . . .”

“Vương gia . . . . . .”

“Nàng xuất thân cao quý, vốn là thiên chi kiêu nữ, nếu không phải gả cho ta, nhất định có thể tìm được một mối nhân duyên tốt đẹp.” Ánh mắt Dận Tự thoáng trống rỗng, dường như đang bắt đầu hồi tưởng, trên mặt che khuất bi thương, nhàn nhạt, rồi lại tiếc thương tận xương tủy.

“Ông quay về đi.” Chợt nghe người trên giường lên tiếng, Cao Minh ngạc nhiên ngẩng đầu.

“Ông có thể vào đây, ắt phải đút không ít ngân lượng, Dận Chân ngay cả Dục Tú cũng không tha, sao có thể để ông vào mắt, đừng để y bắt được nhược điểm.” Dận Tự giọng điệu thản nhiên, gọi thẳng tục danh hoàng đế, cũng không mảy may phập phồng.

“Vương gia, lão nô, mạng của lão nô, theo ngài, ngài sống, lão nô sống, nếu ngài, ngài . . . . . . Lão nô cũng xin đi theo.” Cao Minh rơi nước mắt, khóc không thành tiếng.

Ông vẫn cảm thấy, vương gia là người tốt nhất trên đời, có tài hoa, có năng lực, không hề thua kém đương kim hoàng thượng thậm chí cả các huynh đệ khác nữa, chỉ là, rõ ràng một người ôn hòa nho nhã như thế, tại sao lại bị quân phụ ghét bỏ vì tâm cơ âm hiểm, đến nỗi rơi vào tình cảnh ngày nay?

Ông không thể hiểu, đến chết cũng không hiểu.

Dận Tự thấy dáng vẻ của ông, thở dài: “Cũng đã cầm chắc cái chết trong tay, y muốn đối xử ta thế nào, kỳ thật ta cũng không để tâm, ông việc gì phải lãng phí mạng sống của mình, nếu ông còn xem ta là chủ tử, ngay giờ lập tức quay về, hầu hạ Hoằng Vượng đàng hoàng đi.”

Cao Minh không dám cãi lời, chỉ đành vâng dạ đáp lời, nhưng ông nào ngờ, lần gặp mặt này, lại trở thành vĩnh biệt.

Ông quay về không bao lâu, thì nhận được tin, hoàng thượng ban bố ý chỉ, lệnh tội nhân Dận Tự đổi tên thành A Kì Na, trong tiếng mãn tức là “Cẩu”.

Cao Minh vừa nghe tin, chỉ tức giận đến cả người phát run, tuy nói trong gia đình đế vương không tồn tại thân tình, nhưng ca ca cay nghiệt đến nước này, từ xưa đến nay chưa từng gặp, vậy mà để đệ đệ mình đổi tên thành cẩu.

Ý chỉ vừa loáng thoáng truyền đi, không ít người đến khuyên hoàng đế thu hồi mệnh lệnh đã ban bố, có lẽ là đồng tình với Dận Tự, cũng có lẽ là không hy vọng hoàng đế bị hậu thế bêu danh, nhưng đều tốn công trở về.

Cao Minh rốt cục không thể đi vào thăm Dận Tự, bất luận ông đút bao nhiêu ngân lượng, thủ vệ vẫn nhất quyết ngậm miệng, ngược lại còn hầm hầm giận dữ đuổi ông đi, thử hết mọi cách đành bất đắc dĩ rời đi, lúc đi ông vẫn nao lòng không ngừng quay đầu lại, chỉ nhìn thấy tòa nhà rách nát một mình cô độc đứng giữa trời đất, gió lạnh, đầy vẻ tịch mịch.

Ngày 17 tháng 5 năm thứ tư Ung Chính, vua Ung Chính triệu kiến chư vương đại thần, liệt kê từng tội trạng Dận Tự cùng Dận Đường kết bè kéo phái, tràng giang đại hải, từng chữ như kim, đâm thẳng lòng người.

Dận Tự bị giam cầm nghe được tin, chỉ cười nhạt mà thôi.

Khi đó, hắn đã ho khan không ngừng, có khi thậm chí nguyên đêm khạc ra máu, sau đó ngất đi, cũng chưa từng có một ai đến đây thăm hỏi.

Tứ ca ơi tứ ca, rốt cục ngươi hận ta tới nước nào rồi, không giết ta, lại từ từ tra tấn ta, bắt ta trơ mắt nhìn những người bên cạnh từng người từng người ra đi, làm ta hai bàn tay trắng, vạn kiếp bất phục, thật không hỗ là người lãnh tâm lãnh tình nhất trong số các huynh đệ năm đó.

Hắn cúi đầu cười, tiếng cười đầy trào phúng.

Nếu đều là cùng một cha, chiếc ghế kia, hiển nhiên ai ai cũng có quyền mơ ước.

Chỉ là tới nay, hắn cuối cùng cũng biết mình sai, đã quá sai lầm.

Thông lệ Thanh triều, tử dĩ mẫu quý, hắn vốn tưởng rằng vì ngạc nương của mình xuất thân thấp hèn, vậy mình càng phải cố gắng hơn, tranh đoạt càng nhiều lợi thế càng tốt, vì ngạc nương, vì bản thân mình, ai ngờ người tính không bằng trời tính, cố gắng của hắn, lại đổi lấy đề phòng cùng ngờ vực của quân phụ, ngạc nương lại sớm ra đi, cả đời nàng cơ khổ, chưa một ngày hưởng thụ thoải mái đã lìa trần.

Dận Tự dựa vào đầu giường, ngơ ngác nhìn ánh mặt trời sáng lạn ngoài cửa sổ, sắc hoa đua nở, chỉ cảm giác toàn thân giá rét, giống như sinh mệnh từng giọt từng giọt chảy khỏi cơ thể.

Tranh qua tranh lại, bất quá công dã tràng, mò trăng đáy giếng.

Thủ đoạn Dận Chân dùng đối phó hắn cùng cửu đệ thập đệ ngày nay, hắn cũng có thể hiểu, dù sao tranh đấu cung đình, không phải ngươi chết ta sống, ngồi vào vị trí cao cao tại thượng kia, chung quy phải diệt cỏ tận gốc, mới có thể an tâm, giống như năm xưa Hoàng a mã đối xử với những nhi tử này vậy, luôn luôn nghi kị, luôn luôn đề phòng.

Chỉ là, Dục Tú nàng . . . . . . vô tội.

Chẳng qua là một nữ nhân, có khả năng gì để gây nên sóng gió, hà tất, phải giết nàng?

Nhớ về thê tử, Dận Tự đau khổ khép mắt.

Đích phúc tấn Quách Lạc La thị xuất thân cao quý, thuở nhỏ được ngoại tổ nuôi dưỡng, hiển nhiên được cưng đến tận trời, cũng hình thành tính cách kiêu căng bốc đồng của nàng, phu thê thành thân hơn hai mươi năm, tuy rằng ban đầu hắn chẳng qua vì thân phận của nàng mới thú nàng, nhưng bao năm qua sớm chiều bên nhau, từ lâu đã như người một nhà.

Dục Tú cho dù tính cách hơi mạnh mẽ, hành sự không bao giờ biết nhượng bộ, tội cũng không đáng chết . . . . . .

Ngàn sai vạn sai, cũng do hắn mà ra.

Mà hắn thì vẫn sống, kéo dài hơi tàn.

Ngực như siết lại, một tràng tiếng ho kịch liệt vang lên, hắn đưa tay che miệng, ngay cả tay áo cũng dính đầy máu.

Dận Tự chưa từng biết rằng, mạng này cũng có thể chống chọi lâu vậy.

Mùng 1 tháng 6 năm thứ tư Ung Chính, hoàng đế công bố trên 40 tội trạng của bè đảng Dận Tự, chiếu cáo thiên hạ.

27 tháng 8 năm thứ tư Ung Chính, Dận Đường nhi tử thứ chín của Khang Hy bị giam cầm, trầm uất qua đời.

Dận Tự khi nghe tuyên đọc thánh chỉ, giống như nghe không hiểu nội dung trong đó, thần tình thản nhiên, sóng yên biển lặng.

Người nọ vốn phụng chỉ mà đến, cố ý đem tin tức Dận Đường đã chết nói cho hắn nghe, lại thấy Dận Tự không hề có phản ứng, không khỏi hơi mất hứng, hậm hực đá cửa bỏ đi.

Nghe tiếng bước chân dần dần rời xa, Dận Tự rốt cục thần sắc thả lỏng, cúi đầu, lại nôn nhiều máu.

Khóe miệng nhẹ nhàng gợi lên, lại thêm vết máu vẫn chưa lau đi, phảng phất như hoa đòa đẹp đẽ.

Nghạc nương, nếu người có linh thiên, thì hãy mau chóng rước nhi tử đến cửu tuyền cùng người đoàn tụ.

Chuyện đau đớn nhất trên đời này, không phải chết, mà là sống không bằng chết.

Ngạc nương hắn yêu nhất, đích phúc tấn của hắn, huynh đệ tốt nhất của hắn, đã từng người từng người ra đi.

Phải đến bao giờ, mới tới phiên hắn?

Mùng 5 tháng 9 năm thứ tư Ung Chính.

Ngọn gió quét qua cây cối, những chiếc lá bay theo gió lượn lờ rơi xuống, cả viện tiêu điều, một mảnh thê lương.

“Hoàng thượng?” Trương Khởi Lân nhỏ giọng nhắc nhở, giúp người đang đứng trong viện tỉnh táo lại.

“Bệnh tình của hắn sao rồi?” Giọng nói khô khan không nghe ra vui giận.

“Hai ngày trước thái y đã đến xem qua, nói dường như không khả quan mấy.” Trương Khởi Lân cân nhắc câu trả lời, ông không dám ngẩng đầu nhìn thần sắc của vị vua này, lại như trước khó kiềm nén nỗi lòng thử phỏng đoán mục đích đến đây của chủ tử.

Không phải chỉ mỗi Trương Khởi Lân không biết, mà đến cả bản thân Dận Chân, cũng có phần mê mang.

Đứng dậy khỏi đống tấu chương chất cao như núi, tùy ý dạo bước trong hoàng cung rộng lớn, lại bất giác đi đến nơi này.

Phúc tấn của người kia, từng đi cầu xin thập tam đệ đến diện thánh, lại không ngừng nói ra những lời phạm thượng, nói y bản tính ác độc, ngay cả ngạc nương ruột của mình cũng bức tử, rồi cả huynh đệ thủ túc cũng không buông tha, rõ ràng có thể ban một dải lụa trắng kết thúc mọi chuyện, lại nhất quyết dần dà tra tấn trượng phu nàng, làm chàng muốn sống không được, chết không xong.

Cung đình bí sự này, vốn là nỗi khổ tâm của Dận Chân, lại bị Quách Lạc La thị biến thành những lời nhục mạ, ở trước mặt y khóc lóc om sòm, y cớ gì muốn thử cảm giác mang trên lưng cái mác quân vương bị bêu danh chứ? Huynh đệ hơn bốn mươi năm, khi còn bé cũng từng cùng nhau nô đùa náo loạn, chưa từng ngờ rằng sẽ đi tới tình cảnh này.

Hoàng ngạc nương đã ra đi, chính thê Nguyên hậu Ô Lạt Na Lạp cũng ra đi, trong số các huynh đệ, còn lại ít ỏi không mấy người, y rốt cục trở thành một người cô độc chân chính.

Nếu thời gian quay ngược dòng, liệu có thể nào y sẽ không tranh giành ngôi vị hoàng đế này?

Dận Chân thở dài, chỉ cảm giác nội tâm tiêu điều tựa như cảnh tượng trước mắt mình, y tính tình lạnh nhạt cứng rắn, từ trước đến nay khi làm gì rất ít khi hối hận, cho đến khi người trông coi Dận Tự đến bẩm báo bệnh tình trầm trọng, thì mới đôi chút xúc động.

Có lẽ là già rồi.

Người già, thường hay thích nhớ chuyện ngày xưa, hoài niệm quá khứ.

Y thong thả rảo bước đến trước cửa, khoan thai đẩy vào.

Trong phòng vô cùng yên ắng, nếu không phải y biết người kia đang nằm trên giường, chỉ sợ sẽ tưởng rằng nơi này vốn không có nhân khí.

Khóe mắt khẽ đảo quanh, nhìn đến lò sưởi chưa châm lửa, sắc mặt Dận Chân thoáng trầm xuống.

Trương Khởi Lâm nhìn mặt đoán ý, lập tức quỳ xuống.

“Đều do nô tài sơ sót, nô tài lập tức sai người đến châm lửa!”

Dận Chân hừ lạnh, không lên tiếng, xoay người đi về phía giường.

Người trên giường động đậy, giống như muốn ngồi dậy, nhưng lại không có sức, chỉ có thể bật ra một tiếng than thở thật dài.

Nghe vào tai Dận Chân, lại như tiếng sấm, khiến lòng y trầm xuống, bước nhanh lại, cũng thuận thế nhìn rõ sắc mặt người kia.

Gương mặt tái nhợt như ma quỷ, thân hình gầy gò gần như da bọc xương, cái chăn gấm cũ nát đắp nửa người, tóc khô cháy rơi rớt trên gối, đây là Bát hiền vương ngày xưa phong nhã vô song sao.

Dận Chân dẫu có mặt lạnh vô tình hơn nữa, cũng không khỏi chịu chấn động mạnh, quay đầu trầm giọng nói: “Trương Khởi Lân, người ở đây hầu hạ thế nào vậy, sao lại ra nông nỗi này?”

Trương Khởi Lân sợ tới cúi rạp người trên đất, luôn miệng nói nô tài đáng chết, ông biết vị chủ tử này ghét nhất là biện minh, nhiều lời không bằng im lặng.

Kỳ thật Dận Chân đúng là oan uổng Trương Khởi Lân, nhân tình ấm lạnh, ném đá xuống giếng, là bản tính của con người, Dận Tự suy bại đến tình cảnh ngày nay, đều do hắn gây nên, người bên ngoài bất quá là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.

Dận Tự thấp giọng ho một tiếng, từ từ mở mắt, nhìn thấy Dận Chân, khóe miệng vậy mà khẽ mỉm cười.

“Hoàng thượng chính là đến ban tội chết cho ta?”

Thân thể hắn đã suy yếu, tới giờ bất quá là gắng gượng, ngay cả nói một câu cũng phải cố gắng hết sức.

Thấy Dận Chân im lặng, hắn lại tiếp tục: “Là lụa trắng, khụ khụ . . . . . . Hay là rượu độc?”

“Trẫm không giết ngươi.”

Dận Tự tay nắm thành quyền che miệng ho khan mấy tiếng, bình tĩnh nói: “Vậy thì hoàng thượng đến lại muốn dùng thủ đoạn gì giày vò người đây? Hay lần này, muốn hạ thủ với Hoằng Vượng?”

Dận Tự con cháu ít ỏi, chỉ có duy nhất một nhi tử Hoằng Vượng, đối với hắn mà nói, nhi tử này, là vướng bận duy nhất hiện giờ của hắn.

Dận Chân bị lời của hắn khiến trong lòng bực dọc vô lý, không khỏi hung ác nói: “Ở trong lòng ngươi,            trẫm chính là người như vậy sao, được, ngươi muốn chết, trẫm tuyệt không cho ngươi toại nguyện!”

Dứt lời lập tức xoay người bỏ đi, sắp tới cửa, lại đột nhiên chùn bước, quay đầu.

“Trong thâm tâm ngươi, rất hận trẫm sao?”

Bên kia im lặng một lúc lâu, ngay vào lúc y tưởng rằng đối phương sẽ không trả lời, giọng nói của Dận Tự thản nhiên vang lên.

“Ta không hận ngươi.”

“Thắng làm vua thua làm giặc, đạo lý thường tình, thái tử năm đó nhận được biết bao thánh quyến, kết quả, không phải cũng phế lập vô chừng, đều dựa vào hỉ nộ của Hoàng a mã, phụ tử còn vậy, huống hồ huynh đệ.”

“Ngươi đối xử với ta thế này, ta có thể hiểu.” Dận Tự lại ho mấy tiếng, cảm giác tanh nồng tràn ngập khoang miệng, thì biết lại nôn máu. “Đổi lại là ta ở vị trí ngươi ngày nay, chưa biết chắc ngươi sẽ có kết cục gì.”

Lời hắn nói chính là lời thật lòng, nếu nói mình trước đây không hận, không bất mãn, là giả, nhưng những cảm xúc này đã theo thời gian bị giam cầm mà thông suốt rồi phai nhạt dần, Hoàng đế thì thế nào, ngôi vị Hoàng đế thì thế nào, bất quá đều là vọng tưởng mà thôi.

Dận Chân không nói nữa, đẩy cửa đi ra ngoài, Trương Khởi Vân vội vàng đứng dậy đuổi theo.

Ra khỏi phòng, Dận Chân đi chậm lại, lạnh lùng nói: “Thái y hãy biết đường mà điều trị, nhất định phải chữa khỏi, nếu hắn gặp phải bất trắc gì, trẫm quyết không tha.”

Trương Khởi Lân không biết chủ tử đột nhiên sao lại trở nên quan tâm vị gia này, lập tức luôn miệng tuân mệnh.

Về đến Tây Noãn Các, Dận Chân vẫn cảm thấy không ổn, nói không rõ cảm giác bồn chồn dưới đáy lòng là gì, dấy lên ít dự cảm chẳng lành.

Tháo xuống phật châu trên cổ tay, lẩm nhẩm tâm kinh mấy lần, lại đặt tinh thần vào phê duyệt tấu chương, nhanh chóng dời được lực chú ý.

Mãi đến lúc màn đêm buông xuống, mới nhìn thấy Trương Khởi Lân đi đến thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng, ngài muốn dùng thiện chưa?”

Y gật đầu, đang định lên tiếng, thì thấy một thái giám vội vã chạy đến, quỳ ngoài cửa.

“Khởi bẩm thánh thượng, tội nhân A Kì Na đã đi rồi.”

Năm thứ tư Ung Chính từ sau khi hạ chiếu chỉ đổi tên Dận Tự thành A Kì Na, Dận Đường thành Tắc Tư Hắc, Dận Chân hạ lệnh mọi người về sau cũng phải gọi hai người đó như vậy, nhưng hiện giờ nghe tiểu thái giám gọi thế, lại không hiểu sao thấy tức giận, đợi nghe được câu tiếp theo, cả người sửng sờ tại chỗ.

Sau một lúc lâu, mới chậm rãi nói: “Ngươi, lặp lại lần nữa.”

Tiểu thái giám thấp thỏm lo sợ, vội vàng lặp lại: “Nô tài khởi bẩm thánh thượng, tội nhân A Kì Na, bệnh nặng khó trị, mới vừa đi rồi.”

Gã cúi đầu quỳ trên đất đợi hồi lâu, đợi hoài không thấy người trên cao nói lời nào.

Dận Tự chỉ cảm thấy người lúc lạnh lúc nóng, lơ lơ lửng lửng, ý thức giống như bập bềnh giữa không trung, hỗn độn mơ hồ.

Khắp người xương cốt đau đớn rã rời, máu không trừng trào ra khỏi miệng, chung quanh lờ mờ truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếng ồn ào từ bốn phương tám hướng ập đến, vây quanh lấy hắn.

Dường như có rất nhiều cái tay ở trên người mình loay hoay, có vẻ đang bắt mạch, rót thuốc, hoặc giả dìu hắn dậy, nhưng không chân thực, thứ cảm giác này theo thời gian trôi qua, chậm rãi biến mất.

Hắn cảm giác thân thể nhẹ hững, nhẹ đến như muốn bay lên, ngay cả đau ốm trường kỳ tra tấn hắn, cũng không còn cảm giác nữa.

Rốt cục sắp giải thoát rồi sao. Hắn suy nghĩ, khóe miệng dần dần lộ ra tươi cười.

Sống lâu vậy, mệt mỏi vậy, đã sớm chán nản.

Không biết ngạc nương có phải đang ở tại cửu tuyền chờ hắn hay không.

Nếu có kiếp sau . . . . . .

Nếu có kiếp sau, hắn chỉ cầu mong sinh ra trong gia đình bách tình bình thường, an nhàn sống qua ngày, lấy trồng trọt làm niềm vui.

Nguyện đời đời kiếp kiếp, không sinh ra trong đế vương gia nữa.

. . . . . .

Không biết qua bao lâu, chỉ cảm thấy lại có rất nhiều tiếng động từ từ vọng vào tai, từ mơ hồ đến rõ ràng.

Cảm giác bay bổng lúc trong không còn nữa, hắn giống như lại rơi vào thân thể, mà thân thể này hình như có ngàn cân đè lên, khẽ động đậy đau đớn lập tức truyền khắp cơ thể.

“Ưm . . . . . .” Khóe miệng không khỏi bật ra tiếng rên rỉ, hắn nhíu mày từ từ mở mắt.

“Bát gia, ngài tỉnh?!” Giọng nói đầy kinh hỉ từ bên cạnh truyền đến, như xa lạ lại có phần thân quen.

Hắn chậm rãi nghiêng đầu, nhìn nhìn người phát ra tiếng, vừa nhìn thấy, tim như ngừng đập.

Người nọ thấy sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, không khỏi cũng kích động theo. “Có phải Bát gia còn thấy khó chịu không, nô tài đi gọi thái y lại?”

“Ngươi . . . . . .” Dận Tự cố hết sức phun ra một chữ. “Ngươi rốt cục là . . . . . .”

“Nô tài là Cao Minh! Bát gia, ngài không nhớ?” Cao Minh tiếp lời, trên gương mặt trẻ tuổi tràn đầy sợ hãi.

Dận Tự há miệng thở dốc, nhìn xung quanh vài vòng, lại dừng tầm mắt trên người chính mình.

Nơi này, cơ thể này . . . . . .

Sao có thể như vậy?

Rốt cục là hắn còn đang ở trong mộng, hay là . . . . . .

“Cao Minh . . . . . .”

“Có nô tài!”

“Hiện giờ là lúc nào?”

“Chủ tử, vừa mới qua khỏi giờ sửu, ngài phát sốt, thái y vừa mới xem qua, nói phải nghỉ ngơi nhiều, chắc do mấy ngày qua mải mê đọc sách nghỉ ngơi muộn, ngày mai phải đến thư phòng xin phép . . . . . .”

Cao Minh lải nhải thao thao bất tuyệt, Dận Tự thì nghe đến choáng váng sợ hãi, không khỏi cắt ngang lời ông. “Niên hiệu bây giờ là gì?”

Cao Minh nghe vậy kinh hãi, cho rằng chắc hẳn chủ tử bị ma ám, đến cả niên hiệu cũng quên, lo sợ đáp: “Hôm nay là mùng 10 tháng 3 năm thứ hai mươi bảy Khang Hy, chủ tử, ngài . . . . . .”

Dận Tự rốt cục nghe không lọt tai câu tiếp theo của ông, trong đầu ngừng lại tại khúc năm thứ hai mươi bảy Khang Hy, trong lòng hỗn loạn hoang mang cực kỳ.

Hắn vậy mà quay ngược về ba mươi tám năm trước?!

Là Trang Châu mộng điệp, hay là điệp mộng Trang Châu?

Hắn cho tới giờ chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ gặp phải loại chuyện hoang đường gần như quái dị nói nhảm này, nếu chính là mộng, vậy hết thảy những chuyện bản thân từng trải qua, lại hiện lên rõ mồn một, khắc cốt ghi tâm, nếu không phải mộng, vậy hết thảy trước mắt, phải giải thích sao đây?

Dận Tự nhắm mắt lại, ngực phập phồng bất định, Cao Minh thấy dáng vẻ này của hắn, không khỏi lo lắng.

“Chủ tử có phải chỗ nào không khỏe không, nô tài lại đi triệu thái y đến!”

“Từ từ.” Dận Tự gọi ông lại, mở mắt, quan sát ông một lượt.

Cao Minh hiện tại, trẻ hơn ba mươi tám năm sau, tính theo tuổi, lúc này cũng vừa được điều tới hầu hạ hắn không bao lâu, thái giám trung thành tận tâm này, về sau vẫn luôn theo mình, mãi đến lúc mình bị giam . . . . . .

Dận Tự hít sâu một hơi, ép buộc bản thân tỉnh táo lại.

“Ta không sao cả, ngươi lui ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi.”

Cao Minh vâng lời lui ra, còn Dận Tự thì nằm trên giường, nghe ngoài cửa sổ lặng ngắt như tờ, rốt cục có thể tập trung suy nghĩ chuyện của mình.

Hắn, từ một phế nhân chờ chết bị giam cầm, bỗng nhiên quay trở về ba mươi tám năm trước.

Năm thứ hai mươi bảy Khang Hy, hắn hiện tại, mới bảy tuổi.

Kí ức đau thương, như đang hiển hiện ngay trước mắt, nhưng giờ đây bao trùm trong làn hương ấm áp, lại thấp thoáng như cảnh trong mơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.10.2016, 04:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8197
Được thanks: 5984 lần
Điểm: 10.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Sơn hà nhật nguyệt - Mộng Khê Thạch/ Cổ Kính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đệ nhị chương: Sơ kiến

Biên tập: KanZe

Hiệu chỉnh: Vọng Nguyệt


Trong suốt bốn mươi lăm năm quá khứ của đời người, vô số thất bại cùng gian khổ khiến một Dận Tự lịch lãm biến thành một người nội tâm, mặc dù bề ngoài ôn hòa nhã nhặn, nội tâm lại rất ít ai có thể tiếp cận.

Giờ đây mọi thứ trở nên quỷ dị li kỳ, hắn dù tận thâm tâm sóng gió cuồn cuộn, cũng bất quả chỉ thể hiện chút khiếp sợ phút ban đầu.

Nếu đây là mộng, vậy thì ở trong mộng hưởng thụ chốc lát vậy, việc gì phải ngại, huống hồ hắn bảy tuổi, có ngạc nương, mọi thứ dường như còn tràn ngập hy vọng.

Nếu hắn nhớ không nhầm, mùng 10 tháng 3 năm thứ hai mươi bảy Khang Hy, lúc này hắn mới đến thư phòng đọc sách chưa được hai tháng, thường xuyên vì thư pháp không tốt mà bị sư phó quở mắng, cũng vì xuất thân thấp hèn mà bị chúng huynh đệ cố ý vô tình xa lánh.

Do người phụ nữ thấp hèn sinh ra, về sau lời này từ chính miệng Hoàng a mã phát ra, giống như một bóng ma, dai dẳng bám theo hắn tới lúc tuổi già.

Chẳng qua, nếu ta là nhi tử của người thấp hèn, vậy ngài sủng hạnh người thấp hèn, thì là gì đây? Dận Tự cười lạnh trong lòng, tay bất giác siết chặt đệm chăn dưới thân.

Ngạc nương dịu dàng, lương thiện hiểu ý người, vậy mà cuối cùng . . . . . .

Nếu đúng là ông trời có mắt, làm hắn sống lại lần nữa, vậy giờ đây, hắn tất nhiên phải trân trọng khoảng thời gian chung sống cùng ngạc nương, không tiếp tục tốn công sức vào những thứ mờ ảo vô nghĩa nữa, đến nỗi về sau âm dương cách biệt, hối hận suốt đời, ngay cả gặp mặt lần cuối cùng cũng không được.

Hắn trăn trở suy nghĩ lung tung về mọi thứ, đến nỗi vì mệt nhọc quá mà thiếp đi lúc nào cũng không hay, mãi đến khi bị người nhẹ giọng lay tỉnh.

“Chủ tử, chử tử!”

Hắn từ từ mở mắt, Cao Minh đang đứng bên giường.

“Đã canh mấy rồi?” Dận Tự chống tay định ngồi dậy, xoay đầu phát hiện bên ngoài mặt trời đã lên cao, không khỏi sửng sốt. “Sao không gọi ta dậy, hôm nay không cần đến thư phòng sao?”

“Chủ tử thân thể không khỏe, thái y đến xem qua, bảo phải nghỉ ngơi nhiều, nô tài đã phái người đến chỗ Huệ chủ tử cùng Lương chủ tử báo cáo chu toàn rồi, ngài hôm nay cũng không cần qua thỉnh an.”

Dận Tự suy nghĩ một lát. “Lễ nghi không thể bỏ, giúp ta mặc y phục, ta phải đi thỉnh an Huệ mẫu phi cùng ngạc nương.”

Tìm một cái cớ quang minh chính đại, vì hắn muốn gặp ngạc nương ngay bây giờ.

Cao Minh hơi sững sờ, vội ngăn cản. “Chủ tử, hiện tại ngài còn chưa thể rời giường . . . . . .”

Thế nhưng Dận Tự đã quyết ý, mà Dận Tự của lúc này đã không phải một hài tử mới bảy tuổi nữa, không phải Cao Minh qua loa đôi ba câu thì có thể khuyên được.

Cao Minh không lay chuyển được hắn, đành phải phân phó thái giám tỳ nữ đem dụng cụ rửa mặt cùng y phục lên.

Khoảng nửa chung trà, Dận Tự qua gương đồng nhìn thấy chính mình thời ấu thơ, vẫn hơi giật mình sửng sốt.

“Chủ tử?” Cao Minh ở bên cạnh thúc giục.

“Đi thôi.”

Thân thể còn hơi suy yếu, đi đứng không vững, đầu cũng còn chút choáng, hắn cũng không chịu để Cao Minh cõng, khẽ cắn môi kiên cường chống đỡ đi tiếp.

Ánh nắng tháng 3 cũng không quá gay gắt, nhưng đối với thân thể lúc này của hắn mà nói đúng là khó mà chịu nỗi, sốt cao vốn đã hơi lùi, sau khi đi được một quãng, hắn dần dần cảm giác cơ thể lại bắt đầu nóng lên, đến cả ở đằng trước có mấy người đi tới, cũng chẳng có sức lực để nhìn.

“Tiểu Bát?” Giọng nói trẻ con non nớt đặc biệt trong trẻo vang lên bên tai.

Vừa hay hắn dưới chân lảo đảo, té ngã về phía trước.

Người bên cạnh kinh ngạc la lên, kịp thời đỡ lấy hắn, lại vì xung lực quá mạnh dẫn tới hai tiểu hài tử đều té xuống đất.

Dận Chân ôm người trong lòng, chỉ cảm giác từ trên người đối phương truyền đến hơi nóng gần như muốn xuyên thấu xiêm y lan khắp người y.

Sắc mặt trầm xuống, quay đầu nói với Cao Minh: “Các ngươi chính là hầu hạ chủ tử mình vậy sao?”

Mặc dù tuổi còn nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn kia khi trở nên lạnh lùng tỏa ra uy hiếp cộng thêm thân phận Hoàng tử A ca, cũng đủ khiến mọi người sợ hãi.

Cao Minh khó mà nói lên nỗi khổ trong lòng, chỉ có thể quỳ xuống nhận lỗi. “Tứ a ca, chủ tử thân thể còn chưa khỏe, để nô tài cõng tạm đi.”

Dận Tự tuyệt đối không thể ngờ tới, lần đầu tiên chạm mặt kẻ thù lớn nhất cả đời sau khi hắn sống lại, lại tới nhanh vậy, mà còn dưới tình cảnh này nữa.

Những tra tấn cùng thống khổ đè nặng lên người hắn, như còn thấp thoáng hiển hiện ngay trước mắt, nhưng lại rõ ràng như cơn ác mộng dài đăng đẳng, khiến hắn không phân rõ được đâu là thật đâu là mộng.

Đầu càng ngày càng đau, nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ, khiến hắn không cách nào nghĩ đến những thứ khác.

Dận Chân tuy chỉ mới mười tuổi, nhưng ở thời cổ đại mà nói, cũng đã không còn nhỏ nhắn gì rồi, huống hồ trước nay giáo dục hoàng gia luôn làm người ta trưởng thành sớm, y nửa dìu nửa ôm Dận Tự, đi về phía viện A ca, Cao Minh đứng bên cạnh vội lại phụ.

Dận Tự thân thể gầy yếu thấy rõ, Dận Chân chỉ cảm giác dìu đi cũng chẳng nặng mấy, như vậy ngược lại lãng phí thời gian, thành thử dứt khoát cõng hắn trên lưng, dẫn tới Cao Minh vội đè thấp giọng hô: “Tứ a ca, vẫn là nô tài làm . . . . . .”

Dận Chân không để ý tới ông, cõng Dận Tự thẳng hướng viện A ca.

Dận Tự đầu đau như muốn nứt ra, vô lực giãy dụa, chỉ có thể quàng cổ đối phương, đầu gục trên vai y, cảm nhận tim đối phương đập kịch liệt, như thể ngay cả mình cũng có thể cảm thấy được, đáy lòng càng ngũ vị tạp trần.

Hai người nửa đời sau, là kẻ thù không chết không ngừng, cuối cùng theo ngày mình bị giam cầm mà chấm dứt.

Trong cuộc tranh đấu này, chết không chỉ có hắn, còn có cửu đệ, thập đệ, thê tử của mình . . . . . .

Nhưng giờ đây, Dận Chân căn bản không thể nào đoán được người đang ở trên lưng mình, ngày sau sẽ cùng mình dây dưa ra sao.

Dận Tự thừa kế dung mạo xinh đẹp của ngạc nương hắn, tuổi còn nhỏ đã trắng nõn thanh tú, vừa rồi lúc nhào vào lòng Dận Chân, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, ánh mắt nhiệt độ thân thể đốt đến nước mắt lưng tròng, thoạt nhìn vạn phần khiến người yêu mến, Dận Chân vừa thấy liền mềm lòng.

“Dận Chân . . . . . .” Dận Tự ý thức mơ hồ ở trên lưng y yếu ớt gọi.

“Hửm?” Dận Chân hơi hơi nghiêng đầu, cũng không tính toán việc hắn vô lễ, chỉ cảm thấy bát đệ bệnh nặng quá rồi, đám nô tài để mặc hắn ra ngoài càng đáng chết hơn.

Dận Tự lảm nhảm vài câu mà người khác không tài nào nghe rõ được, rồi lại không có động tĩnh gì, Dận Chân sợ hắn ngất xỉu, không khỏi cố đi nhanh hơn.

Bóng hai tiểu hài tử chưa lớn dưới ánh nắng sớm kéo dài thật dài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý, nguyễn thị huyên và 43 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.