Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Tôi mang thai đứa con của chị gái - Tạ Hà Như Bình

 
Có bài mới 20.06.2018, 14:34
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuất bản - Tiểu thuyết] Tôi mang thai đứa con của chị gái - Tạ Hà Như Bình - Điểm: 10
TÔI MANG THAI ĐỨA CON CỦA CHỊ GÁI

images

Tác giả Tạ Hà Như Bình  
Công ty phát hành: Quảng Văn     
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Ngày xuất bản: 09-2015  
Số trang: 133 trang
Nguồn: waka.vn


Giới thiệu

Giải thưởng Văn học Đoàn Thị Điểm ra đời nhằm tìm kiếm những cây viết trẻ, đặc biệt là cây bút nữ. Các tác phẩm dự thi hướng đến giá trị, phẩm chất và sự tự chủ của người phụ nữ trong thời đại mới. Mùa giải đầu tiên (2014 - 2015) tổ chức trao giải vào tháng 10 nhân ngày Phụ nữ Việt Nam (20/10). Tôi Mang Thai Đứa Con Của Chị Gái là một trong năm tác phẩm lọt vòng chung khảo cuộc thi.

Tôi Mang Thai Đứa Con Của Chị Gái là câu chuyện kể về quãng đời của ba chị em gái nhà nghèo. Ba chị em nương tựa, bao bọc cho nhau từ lúc thiếu thời mồ côi cả cha mẹ đến khi trưởng thành lập gia đình. Họ thành công, có cuộc sống ổn thỏa là thành quả đáp đền cho sự nỗ lực. Điều duy nhất không viên mãn là việc chị hai không thể sinh con và cần người mang thai hộ.

Cuốn sách như một hành trình muôn màu của cuộc sống hiện đại. Ở đó người ta bắt gặp những sóng gió nối tiếp, sự bình yên chưa được bao lâu lại có những khó khăn, trắc trở khác ập tới. Sau tất cả, người ta hiểu ra rằng, hạnh phúc mong manh trong gia đình chỉ có thể giữ gìn bằng tình yêu thương, sự vị tha và thấu hiểu.

Tác giả

Tạ Hà Như Bình tốt nghiệp chuyên ngành Báo chí Đại học Huế, hoạt động trong lĩnh vực báo chí từ 2008 – 2014. Từ năm 2014 chuyển sang lĩnh vực dược phẩm.

Phương châm sống: Yêu để sống.

Đã xuất bản: Các truyện ngắn, tản văn đăng báo, tạp chí; truyện dài Hẹn nhau ở cuối trời (Ebook); Tôi mang thai đứa con của chị gái (tác phẩm lọt vào chung khảo Giải thưởng văn học Đoàn Thị Điểm do Công ty Cổ phần Sách và Truyền thông Quảng Văn tổ chức).

Các giải thưởng: Giải nhì Cuộc thi “Ký ức gia đình” do báo Gia đình Việt Nam tổ chức 2010 – 2011; Giải Khuyến khích cuộc thi “Người thầy trong tôi” do báo Khoa học Đời sống tổ chức năm 2011.

"Những bản thảo của tôi thường được gõ ra với nước mắt. Khi đọc đến những dòng cuối cùng, bạn đọc sẽ nhận ra rằng, cuộc sống chưa bao giờ là hoàn hảo. Song, tôi tin chúng ta lại thực sự sống hơn vì những điều không hoàn hảo đó. Và mong rằng, bạn sẽ thấy, sau cùng những con chữ của tôi là tình yêu và hy vọng. Khóc và viết vì trái tim biết yêu, biết thành thật - không phải vì sự bi lụy đớn hèn."

(Tạ Hà Như Bình)




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.06.2018, 11:27
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản - Tiểu thuyết] Tôi mang thai đứa con của chị gái - Tạ Hà Như Bình - Điểm: 10
Chị Cả tôi tên Huệ.
Chị Hai tên Hoài.
Tôi tên Hồng.


I

Chị Cả


Nhà tôi có ba chị em gái.

Bố mẹ tôi đã qua đời trong một tai nạn lao động. Lúc đó, chị Cả tôi mười lăm tuổi, chị Hai mười tuổi, và tôi gần ba tuổi. Những gì chúng tôi còn sau đám tang bố mẹ là một ít tiền mà những người lao động nghèo cùng làm với bố tôi đến chia buồn và chút tiền do ông chủ thầu bồi thường.

Bố mẹ tôi chỉ là những người phụ xây, ông chủ nào thuê thì đi. Tôi nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi cùng một người nữa bị tai nạn sập giàn giáo. Bố tôi gãy sống cổ, tử vong ngay tại đó. Mẹ tôi và người đàn ông kia được đưa lên viện bằng cáng giữa hai cái xe đạp. Chưa tới bệnh viện thì họ đã qua đời. Nhưng, những bi thương về cái chết của họ không có trong trí nhớ ngây thơ của tôi. Ngày đó, tôi quá nhỏ, chị Cả không thích ai kể lại chuyện đó cho tôi nghe.

Chúng tôi sống gần nhà bà ngoại, nhưng bà ở với cậu mợ nên không đón chúng tôi về cùng. Nhà bên nội tôi chỉ còn chú thím, song chú thím cũng đông con. Thế nên, ba chị em tôi vẫn sống trong căn nhà của bố mẹ và tự đìu ríu nuôi nhau, nói đúng ra là chị Cả kiêm nhiệm việc nuôi chúng tôi. Bà ngoại và chú thím thường xuyên ghé qua xem chị em chúng tôi sống như thế nào.

Trong kí ức của tôi, chị Cả giống như mẹ. Hàng ngày, chị tắm rửa, bón cơm cho tôi, dỗ dành tôi ngủ. Có những ngày trời nóng, tôi không ngủ được, tôi khóc lóc bậm bịch rồi lột cả quần áo ra, chị Cả lại gãi lưng và lấy cái khăn mặt thấm nước lau khắp người tôi. Tôi tự cho mình cái quyền nũng nịu chị như nũng nịu mẹ. Còn chị Hai đưa tôi đi lớp và đón tôi về. Khi muốn gì thì tôi ăn vạ chị Cả. Nhìn đám trẻ nít cùng tuổi đòi quà bố mẹ, tôi cũng đòi chị Cả. Có lẽ ngày ấy, trong suy nghĩ của tôi, chị chính là mẹ, chỉ có điều bọn trẻ kia gọi bằng danh xưng “mẹ”, còn tôi, đặc biệt hơn, gọi là “chị”.

Lúc bốn, năm tuổi, tôi không biết rằng chị em tôi rất nghèo, nghèo hơn tất cả những gia đình khác. Tôi vẫn thường thấy mình có quần áo mới, có cơm ăn với thịt. Quần áo của tôi thường may ở nhà cô Nụ hàng xóm. Thỉnh thoảng, thấy lâu lâu không có quần áo mới, tôi lăn ra sân ăn vạ, không chịu ăn cơm. Chị Cả lại bế tôi sang nhà cô Nụ rồi bảo, “Cô may quần áo cho em cháu chưa?”. Sau này lớn hơn tôi mới biết, quần áo của tôi là những miếng vải thừa, cô Nụ may cho vì thương chị em tôi. Đôi khi là vì cô trả công cho những buổi tối rảnh rỗi, chị Cả thường sang cắt chỉ giúp cô. Đến khi đi học thì tôi lại thường có quần áo mới vì mỗi lần đạt thành tích gì, nhà trường lại tặng vải, rồi cô Nụ sẽ may không công cho tôi. Cơm có thịt là bởi chị Cả hay mua thịt ế của chú Thọ đồ tể lúc chợ đã vãn, giá rất rẻ. Chị thái thịt nhỏ rồi rim khô với đường, cho vào lọ, chị em tôi ăn mấy ngày liền. Mỗi bữa cơm, chị lấy ra mấy miếng thịt cho tôi và chị Hai ăn, còn chị thường chỉ mút chút nước đường chảy ra. Ở làng quê ba mươi năm về trước thì cơm có thịt là cả một chiến tích rồi.

Tôi không hiểu vì sao chị Cả không bao giờ nói với tôi rằng “nhà mình nghèo lắm”, cho tới khi tôi lớn. Về sau, tôi hiểu, đơn giản vì chị không muốn hằn vào tuổi thơ của tôi thêm bất cứ nỗi thê lương nào nữa.

Chúng tôi lớn lên nhờ vào mấy sào ruộng Bắc Bộ. Mỗi năm quê tôi chỉ có hai vụ lúa và một vụ đông. Nhưng vụ đông ở quê tôi không làm đại trà, chỉ một số ruộng đủ điều kiện để trồng luống ngô, luống khoai, luống rau. Ngoài vụ mùa ra, người thì làm rợ, người thì đan nón, nhưng kiếm thêm cũng chẳng là bao. Bởi thế, nhà nào không có đàn ông đi làm thuê bên ngoài thì nghèo túng lắm. Nhà tôi không có đàn ông, lại không còn bố mẹ, chị Cả tôi cũng chẳng biết làm rợ hay đan nón, vì thú thực chị không tỉ mỉ khéo léo được.

Nhưng chị Cả không chịu để chúng tôi nghèo theo quy luật ấy. Chị đi học cách người ta cày bừa để không phải thuê người cày. Cả cánh đồng mênh mông ấy, có độc chị tôi là con gái đi kéo cày. Hết vụ mùa, chị xin đi phụ xây. Nhưng quanh làng quanh xã thì chẳng có mấy, mà phụ xây xa thì chị tôi không đi được, bởi tôi và chị Hai biết bỏ cho ai chăm. Cuối cùng, chị Cả tôi học người ta đi buôn đường mía hoặc đi buôn đồng nát. Những việc ấy kiếm chẳng nhiều nhặn gì, song cũng hơn đan nón, làm rợ. Rồi những ngày mùa đông mưa rét, nếu không buôn bán được gì, thì hôm đó thay vì đi chợ mua thức ăn, chị sẽ dẫn tôi ra đồng bòn những ngọn rau sót lại trên các khoảnh ruộng bỏ không. Mùa đông rau muống cằn cỗi, chỉ nẩy li ti ngọn nhỏ như tăm và ngắn bằng ngón tay. Chị lội chân trần xuống hái rất lâu mới được một nắm. May mắn thì chị có thể bắt thêm được con cá, con cua. Thế là chúng tôi có thức ăn mà chị không phải chi tiền ra chợ. Hái được nắm rau rồi cũng là lúc hai tay chị tê cóng tím tái.

Với tôi, những kí ức ấy, cho đến giờ, vẫn lạnh buốt, và chẳng thể nào phai mờ được.

Khi lên mười, tôi biết chị em tôi không nghèo nhất làng nữa. Chị Cả tôi rất biết cách tiết kiệm, khoản tiền chị kiếm được cũng đủ chia thành tấm thành món và dư ra một ít để gửi tiết kiệm. Nhưng lúc ấy chị Cả lại bảo với tôi rằng “nhà mình nghèo lắm”. Sau này tôi mới hiểu, chị nói thế bởi tôi đã đi học rồi, đã biết chút ít rồi, nghe vậy thì tôi sẽ chăm chỉ học hành hơn. Và quả thực, ở ngôi trường quê ấy, tôi luôn đạt thành tích nhất lớp, nhất trường.

Mỗi lần cô giáo gửi sổ liên lạc về, chị phê vào sổ cho tôi y như mẹ vậy. Có lần, chị đi họp phụ huynh cho tôi, cô giáo nhầm tưởng chị là mẹ tôi. Đến lúc biết chị là chị Cả và chúng tôi không còn bố mẹ, cô rất thương. Lúc ở lớp cô thường nói với tôi rằng, chị Cả tôi rất giỏi, rất đáng được trân trọng. Từng lời cô khắc ghi vào tâm khảm tôi hình ảnh một chị Cả đẹp lắm, yêu lắm, to lớn lắm.

Khi tôi bước vào cấp hai, những buổi tối, ở nhà tôi rất đông khách. Tôi học ở trong buồng nhưng toàn qua khe cửa dòm ra. Các bạn của chị Cả tôi, trai, gái có cả, nhưng tôi chỉ hay để ý người con trai về muộn nhất thôi. Đó là bạn trai của chị. Người ấy thường về sau cùng và chị tôi tiễn anh ở cửa rất lâu. Một thời gian sau, không thấy người ấy đâu thì có người khác. Nhưng tôi không biết vì sao chị tôi mãi không lấy chồng. Con gái thời ấy, chừng hai ba, hai tư chưa chồng đã bị gọi là ế chỏng ế chơ rồi. Chị không bao giờ nói với chúng tôi về những người bạn trai ấy.

Sau này, tôi hiểu, chị sợ đi lấy chồng rồi thì không còn ai lo cho chị Hai và tôi nữa. Chị Hai đã nghỉ học sau khi hết lớp chín vì chị bệnh, còn tôi vẫn đi học. Chị Hai yếu đuối, ốm đau suốt nên chị Cả không yên tâm để hai chị em tôi ở lại.

Năm chị Cả ba mươi tuổi thì tôi đang học lớp mười hai. Bởi nghe người thiên hạ nói nhiều đến chuyện chồng con, vả lại cũng đã đến lúc chị nhiều tuổi quá rồi nên chị quyết định lấy chồng. Nhưng lúc ấy thì chị lấy ai? Tuổi ba mươi, bạn chị có con lớn đi học rồi. Những buổi tối đông khách ở nhà tôi đã chấm dứt từ nhiều năm trước, không còn ai đợi chị ngoài ngõ nữa.

Cuối cùng, chị nhờ người mai mối. Anh rể tôi bằng tuổi chị, đã qua một đời vợ. Vợ anh mất khi sinh đứa con đầu. Đứa bé cũng không ở lại với anh lâu. Vì thế ở làng, người ta bảo anh cao số, anh cũng chẳng giàu có gì nên sau khi vợ mất đã lâu, anh cũng khó tái hôn. Anh còn có dấu hiệu tâm thần sau khi vợ mất, có lẽ bởi quá căng thẳng với sự mất mát lẫn lời dị nghị của xóm làng. Chị chủ động nhờ người ta làm mối cho. Ngày chị gặp anh là ngày anh vừa ở viện tâm thần về. Anh chẳng nói gì, chỉ ngồi im, chị hỏi gì nói nấy. Chị quyết định lấy anh dù chẳng biết yêu là gì. Sau này, khi tôi lớn hơn, chị thường bảo tôi rằng, “nhìn vào mắt anh, chị nghĩ anh ấy tử tế”.

Ngày đi lấy chồng, chị khóc nhiều lắm, không phải như những cô dâu khác, sợ xa bố mẹ đẻ. Chị tôi khóc vì ngày mai không biết có còn lo được cho hai đứa em không. Tôi và chị Hai cũng khóc. Tôi nghĩ mình đã khóc như khóc mẹ đi lấy chồng. Tôi thấy mình mất mát điều gì to lớn lắm. Chú thím tôi cũng khóc. Sau khi rước dâu xong, tôi và chị Hai đạp xe về, chị Cả níu áo dặn: “Dì út nhớ phải đỗ đại học”.

Vào lúc ấy, hai từ “đại học” với tôi xa vời quá, làm thế nào để tôi có tiền đi học bây giờ. Trong giây phút chị nói câu ấy, tôi cứ ngỡ như chị sẽ đi mãi không về nữa, tôi cứ nghĩ đi làm dâu rồi, chị sẽ chẳng về quan tâm tới chúng tôi được nữa.

Nhưng chị Cả đã không để tôi phải lo về điều ấy. Trước khi đi lấy chồng, chị Cả đã đưa vào tay chị Hai một ít vàng và một cuốn sổ tiết kiệm. Số tiền không nhiều nhưng có thể cho tôi học một, hai năm đầu đại học. Chị Cả dặn chị Hai rất kĩ rằng, số tiền đó phải để cho tôi đi học, nhất định tôi phải được đi học.

Những ngày đầu sau khi chị Cả đi lấy chồng, tôi không muốn đi học nữa, luôn buồn bã tự hỏi, rồi ngày mai tôi sẽ nương nhờ vào ai.

Nhưng rồi, tôi thấy anh chị hay đạp xe về thăm chúng tôi. Lần nào về, chị cũng mở nồi kiểm tra xem chúng tôi ăn gì. Đến lúc ra ngõ chị lại nhìn lại, lần nào cũng như lần cuối cùng. Những ngày đó, chúng tôi chẳng nói gì với anh rể, và anh cũng chẳng nói gì với chúng tôi.

Anh rể tôi chỉ trở nên gần gũi hơn với chúng tôi khi vào vụ mùa, anh lên cắt lúa cho chị em tôi. Anh thường xuyên chở chị Cả về trên chiếc xe đạp cũ, đi gần mười cây số, vì anh bảo: “Không yên tâm về các dì”. Anh vẫn vài lần nữa phải đi lấy thuốc điều trị tâm thần nên chúng tôi cũng sờ sợ. Trong ý nghĩ của tôi ngày ấy, người tâm thần là những người có thể nổi khùng bất cứ lúc nào. Nhưng sau đó, anh dứt hẳn triệu chứng bất thường. Người ta bảo, là bởi sau khi lấy chị Cả tôi, cuộc sống của anh chị ổn định hơn, có người chia sẻ nên anh trở lại bình thường.

Rồi tôi cũng đỗ đại học như chị Cả mong muốn. Ngày tôi báo đỗ, chị Cả đạp xe lên hỏi đi hỏi lại hai chữ “thật không”. Đến lúc nhìn thấy tờ giấy báo nhập học, chị mới thực sự tin. Chị thắp hương lên bàn thờ của bố mẹ tôi, có lẽ để báo với họ rằng chị đã yên tâm.

Những năm tôi học đại học, anh rể vẫn thường cho tiền, dù lúc ấy anh chị cũng chưa dư dả gì. Ngay cả lúc tôi đã kiếm được việc làm thêm, anh vẫn cho. Khi chị Cả tôi sinh con, anh tự tay chăm vợ chăm con, không nề hà việc gì, vì tôi và chị Hai không giúp đỡ được nhiều. Buổi tối, anh lại đạp xe lên thăm hai chị em tôi, để về báo cáo lại với chị Cả xem chúng tôi có ổn không.

Bây giờ, mười năm sau kể từ ngày đó, anh chị tôi đã có hai cậu con trai, có nhà cửa khang trang với mức sống tương đối khá ở quê, anh không còn phải vào viện vì những triệu chứng bất thường nữa. Nhiều người bảo, chị Cả tôi gặp hậu vận về sau. Nhưng, dù kinh tế đã khá giả hơn, song chị Cả tôi vẫn không bỏ được thói quen xưa – thói quen nhặt cơm rơi. Bây giờ, còn thừa cả cơm cho mèo cho chó, nhưng hễ hạt cơm nào rơi khỏi bát, chị vẫn nhặt lên. Nhiều lúc, chị xấu hổ, nhặt lên rồi lại bỏ đi, và cười. Nhìn cảnh ấy, tôi vừa xót lòng vừa thương.

Thầm cảm ơn chị.

Với tôi, chị thật sự vẫn như mẹ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.06.2018, 11:30
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản - Tiểu thuyết] Tôi mang thai đứa con của chị gái - Tạ Hà Như Bình - Điểm: 10
II

Chị Hai
(1)


(1) Tức con thứ hai trong gia đình chứ không phải là con thứ nhất như cách gọi ở miền Nam.

Chị Hai hơn tôi bảy tuổi, nhưng kể từ khi dậy thì, chị luôn thấp hơn tôi. Đến năm hai lăm tuổi, chị cũng vẫn chỉ vỏn vẹn một mét bốn mươi. Mỗi lần đứng bên cạnh nhau, tôi cao hơn chị cả cái đầu. Ngay từ khi còn là bào thai, chị tôi đã có những biểu hiện bất thường. Nhưng ngày ấy ở quê đâu có siêu âm, khám thai định kì. Nghe thím tôi kể lại thì lúc mang thai chị, mẹ tôi nôn ói rất nhiều, khác hẳn ngày mang thai chị Cả. Lúc chị được ba tháng thì bụng mẹ tôi đã to hơn người có thai năm tháng. Khi ra đời, chị ngắn cũn, tròn ủng, bàn chân trái to bất thường. Chị quấy khóc liên miên suốt ba năm đầu. Vào tuổi dậy thì, chân trái của chị càng to, to hơn chân phải và to gần gấp đôi chân người thường. Chị Cả đã đưa chị lên tận Hà Nội khám. Bác sĩ bảo chị bị phù chân voi do giun chỉ, không chữa được.

Đóng dấu trong đầu những người quen, chị Hoài của tôi là một cô gái tàn tật, có gương mặt béo phù, có chân trái sưng to, có dáng người lùn như cây nấm, thường xuyên ốm yếu. Cũng vì ốm yếu nên làm việc gì chị cũng chậm chạp. Cũng vì ốm yếu nên chị khó lòng học tập được. Cũng vì ốm yếu nên lúc chị đã ngoài hai mươi, tôi đã vào lớp mười mà chị Cả tôi vẫn không yên tâm đi lấy chồng. Cũng vì chị ốm yếu tàn tật nên đến ngoài hai mươi tuổi, chị tôi vẫn chưa từng yêu và chưa từng nghĩ sẽ lấy chồng. Chị có phần thu mình lại trong cái vỏ ốc riêng mình.

Bù lại, chị Hai tôi lại được đôi tay khéo léo. Chị đan nón rất đẹp. Bởi thế, chị Cả thường nhận phần làm việc ngoài đồng nhiều hơn, cho chị Hai ở nhà đan nón.

Ngày chị Cả đi lấy chồng, tôi đã học cấp ba, đã biết làm ruộng. Nhưng tôi thực sự lo lắng, không có chị Cả thì tôi và chị Hai sẽ làm thế nào đây.

Không ngờ, chị Hai tôi bảo: “Từ bây giờ, chị sẽ cố gắng làm ruộng với em”.

“Vâng”.

Chị nói và chị làm thật.

Sáng sớm, ba giờ, chị đã ra đồng nhổ mạ đi cấy. Chị bảo người ta khỏe, người ta làm nhanh, còn mình yếu thì mình làm thêm giờ, rồi cũng sẽ xong bằng họ. Vì chị thấp nên mỗi lần xuống ruộng sâu, bùn ngập đến bẹn, chị phải lết mãi, lết mãi mới đi được, trông rất khổ. Mỗi lần vào mùa, phải cúi nhiều, mặt chị càng tròn, càng to, mí mắt sụp xuống. Có lần chị phải hiếng hiếng mới nhìn thấy tôi.

Cũng bởi thế nên anh rể thương chị em tôi, thường lên làm giúp. Và cũng bởi thế, tôi nhận ra sự tử tế của anh.

Ngày xa nhà lên phố học đại học, tôi khóc. Bởi tôi nghĩ, bảo chị Hai đừng làm ruộng nữa cũng không được, chị lấy gì cho tôi đi học. Nhưng để chị làm hết chỗ ruộng đó thì chị sẽ như thế nào? Mỗi ngày ngồi trên giảng đường, tôi chỉ mong sao mình học thật nhanh, học thật giỏi để có chút học bổng, để nhanh kiếm ra tiền, để đỡ gánh nặng cho chị. Lần nào tôi về nhà, chị cũng đưa tiền cho tôi, ngay cả khi tôi chưa hết tiền. Tôi bảo em vẫn còn thì chị cứ bảo đừng ăn uống tiết kiệm quá nhé.

Khi tôi xin được việc làm thêm, tôi bảo chị cho thuê bớt ruộng đi, nhưng chị bảo giờ chị làm nhanh lắm. Đúng thế thật. Chị vẫn chỉ có một mét bốn mươi, chân còn sưng to hơn trước, nhưng chị làm nhanh hơn khi ở cùng tôi và chị Cả rất nhiều. Chị không còn đi làm sớm từ ba giờ sáng nữa, cũng không về muộn vào lúc tám giờ tối nữa, lại còn không có tôi đỡ, vậy mà vẫn xong bằng người ta.

Chị bảo: “Việc đến tay rồi sẽ làm được thôi, phải khỏe ra thôi”.

Tôi biết chị cố gắng và chị nói vậy chứ mỗi lần đi làm về, chân chị thêm nặng nề, mặt sưng phù lên thì biết chị khó chịu lắm.

Cánh đồng quê mênh mông thường rất vắng lúc trưa nắng. Nhưng nhiều khi, chị vẫn thường tranh thủ làm. Có lần tôi về nhà lúc giữa trưa, thấy cổng khóa. Tôi đi tìm hết ruộng trên ruộng dưới mới thấy dáng chị nhỏ thó lấp ló giữa đám lúa cao. Chị xếp lúa vào đôi quang gánh rồi bước đi chênh vênh giữa bờ ruộng. Mặc dù đã đặt người thợ làm giúp đôi quang gánh ngắn hơn của người thường, nhưng khi chị gánh lên thì đáy quang vẫn quệt vào nhiều đoạn nhấp nhô trên bờ ruộng. Chiếc nón rộng vành phủ kín cái cổ thấp ngắn của chị. Nhìn chị nghiêng nghiêng đôi quang gánh dưới cái nắng hè, tôi nghĩ chị đang gồng vai lên để gánh cuộc đời mình, gánh những đau thương chứ không phải gánh vụ mùa. Tôi chạy lên đưa vai ra đỡ thì chị bảo: “Em đi học lâu ngày không làm, chắc không quen đâu, lên bờ cây nghỉ đi, đợi chị”.

“Sao chị làm cả trưa nắng làm gì? Giữa cánh đồng vắng thế này…”.

“Ở đây nắng nhưng có gió, làm được tí chị lại lên ngồi dưới bóng phi lao thế này” – chị vừa nói vừa đưa tôi can nước – “Em uống đi. À, chị mang cơm ra đây, chị em mình ăn nhé”.

Có người biết chị hay một mình ở cánh đồng trưa vắng liền sinh tà ý. Hắn thường lởn vởn ra đồng để trêu ghẹo chị. Nghĩ là chị nhỏ thó sẽ chẳng chống cự được, nhất là giữa cánh đồng nắng ban trưa, có la hét cũng không ai biết. Có người nghĩ chị lớn tuổi rồi, không có người yêu thương thì chắc cũng muốn chuyện đó để có đứa con. Nào ngờ, đợi cho họ tiến tới gần, chị giơ đòn gánh chọc thẳng vào hạ bộ. Bây giờ thì chị có thể vô tư ở cánh đồng giữa trưa một mình mà không ai dám trêu chọc nữa.

Mấy năm gần đây, khi những nhà máy may mặc, giày da mọc lên trên những khu đất nông nghiệp của quê, chúng tôi khuyên chị nên đi làm công nhân, không làm ruộng nữa. Làm trong các nhà máy, sẽ thường xuyên phải về muộn vì tăng ca nhưng không còn phải dầm mình trong bùn đất, không phải phơi mình ngoài nắng mưa.

Chị bảo dáng chị nhỏ con thế, chắc gì người ta nhận. Nhưng không ngờ, công ty mới mở, họ tuyển cả những người chưa có tay nghề vào đào tạo, thế nên chị vẫn được nhận.

Chị Hai trở thành công nhân may, đi sớm, về muộn nhưng không phải gồng gồng gánh gánh, lội bùn đạp đất nữa, chân và mặt chị vì thế cũng bớt sưng đi nhiều. Dáng người chị thon gọn hơn hẳn, những lúc chị mặc quần dài, không ai nghĩ cái chân trái của chị to bất thường nữa.

Nhưng không ai dám nhắc đến chuyện lấy chồng của chị. Đóng đinh trong đầu mọi người xung quanh là chị tôi nên kiếm một đứa con để nương tựa lúc già, chứ không ai nghĩ chị sẽ lấy được chồng. Bản thân chị cũng nghĩ, chị sống cuộc đời mình thôi, không con cái làm chi cả. Nhiều lần, tôi và chị Cả vẫn nói rằng, muốn chị có đứa con, nhưng chị Hai gạt phắt đi.

Chị bảo: “Thôi, có con làm chi. Mình sinh ra nó thì nuôi nó chứ nghĩ chi nhờ nó. Lỡ nó giống mình thì sao đây”.

“Giống làm sao được, chị cứ tin em đi. Bệnh này không di truyền”.

“Không, con không cha, thiệt thòi nó”.

Không muốn cứa thêm vào nỗi đau của chị, tôi và chị Cả đã tảng lờ không nhắc nữa. Chị em tôi cứ nghĩ, sẽ cố gắng làm ăn, dành dụm ít tiền, phòng khi chị Hai gặp lúc khó khăn thì có thể đỡ đần.

Nhiều lần, xong xuôi công việc ở phố rồi tôi mới chạy xe về thăm chị. Chín giờ tối mà cửa nhà đã khóa. Có lần, tôi tưởng chị chỉ khép nên quờ tay vào kéo chốt.

Nghe tiếng động, chị chạy ra: “Đừng có làm phiền nha”.

“Chị ơi, em về mà”.

“Ôi, thế à?!”.

“Nhưng sao chị lại nghĩ là ai đến làm phiền?”.

“Ừ, có mấy tay vớ vẩn, nghĩ chị ở một mình, không chồng không con, lại tàn tật nên đến trêu chọc ấy mà” – chị nói trong giọng rầu rầu.

Cũng bởi những chuyện như thế, nhiều lúc tôi cứ ước có được nhà trên phố để đưa chị đi. Nhưng cái ước mơ của tôi chẳng bao giờ thực hiện được.

Rồi cũng đến lúc tôi đi lấy chồng.

Ngày cưới, tôi khóc. Giống như chị Cả, tôi khóc không phải vì sợ xa bố mẹ, bởi tôi biết bố mẹ chồng và chồng tôi sẽ bù đắp cho những năm tháng mồ côi của tôi. Bằng trực giác, bằng những năm tháng quen biết, tôi tin rằng lấy chồng, cuộc sống của tôi sẽ tốt hơn, sẽ có chỗ dựa thật sự. Tôi khóc trong đám cưới, bởi căn nhà ấy giờ chỉ còn mình chị Hai tôi ở. Tôi không lo cho chị như chị Cả lo cho chúng tôi ngày xưa, bởi bây giờ chị Hai tôi còn làm được nhiều việc hơn cả người bình thường.

Tôi khóc vì thương phận chị hẩm hiu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.