Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Chiến thần - Đinh Mặc

 
Có bài mới 11.10.2016, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 24.11.2015, 22:33
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 624
Được thanks: 595 lần
Điểm: 1.04
Có bài mới [Hiện đại] Chiến thần - Đinh Mặc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHIẾN THẦN


images


Tác giả: Đinh Mặc
Khổ sách: 14.5 x 20.5 cm
Sản xuất và phát hành: Công ty Sách Đinh Tị (Dinhtibook)
Nhà xuất bản liên kết: NXB Văn học
Dịch giả: Bảo Ngọc
Giá bìa: 126.000 đ/ tập
Hình thức: Bìa mềm
Số chương: 91 chương và 13 ngoại truyện
Ngày xuất bản: 03-2016

Giới thiệu sách:

Năm 2012, nạn dịch zombie bùng phát, đẩy loài người đến bờ vực diệt vong. Tuy may mắn thoát khỏi sự săn đuổi của lũ zombie khát máu nhưng cô nữ sinh Hứa Mộ Triều lại bị lừa trở thành con mồi cho một con quái thú và bị hệ gene của nó xâm nhập vào cơ thể. Sau giấc ngủ kéo dài một trăm năm, cô tỉnh lại trong hình hài bán thú với sức mạnh phi thường. Qua những trận chiến khốc liệt với loài người, zombie và người máy, sự kiên cường, chính trực nhưng cũng không kém phần lương thiện của cô đã khiến cho thủ lĩnh của những quân đội này phải kinh ngạc và không khỏi rung động tận đáy lòng. Giữa vòng xoáy tranh giành của ba người đàn ông ưu tú nhất đại lục, trái tim Hứa Mộ Triều sẽ thuộc về ai?

Giây phút khắc sâu trong lòng em không phải là lúc anh bỏ qua sự kiêu ngạo, lạnh lùng mà nắm lấy tay em; không phải là lúc anh giống như một vị tử thần, bảo vệ em trước bọn người máy mà là ngày đầu tiên sau khi em tỉnh lại từ cơn hôn mê, nhìn thấy bóng dáng anh vừa trầm lặng vừa lạnh lùng, tựa hồ đã cô độc ở đó rất lâu rồi.
Thì ra là từ giây phút đó, em đã yêu anh!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minamishiro về bài viết trên: MỀU, hoapham290, snow33, tamsinhtamthe
     

Có bài mới 12.10.2016, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 24.11.2015, 22:33
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 624
Được thanks: 595 lần
Điểm: 1.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chiến thần - Đinh Mặc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Dục vọng của loài thú

Trong con hẻm nhỏ vắng vẻ, tối tăm, năm gã đàn ông lực lưỡng và đói khát đang bao vây một thiếu nữ nhỏ nhắn, trầm lặng và không hề có sức phản kháng.

Khóe miệng bọn chúng chảy đầy dãi dớt bẩn thỉu, ánh mắt bọn chúng như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Sống lưng thiếu nữ túa đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng lúc này cô không hề hay biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng đêm nay, phía trước vẫn còn cảnh ngộ kì dị, kinh khủng hơn đang chờ đợi cô.

Ánh mắt của đám đàn ông xanh lè như mắt sói, làn da xám trắng như màu những thanh thép cứng rắn, phủ đầy những hoa văn hình bướm. Hiện giờ, loại “người” này đã xuất hiện khắp nơi trong thành phố.

Không ai biết bắt đầu từ lúc nào nhưng “căn bệnh truyền nhiễm mới, bùng phát với quy mô nhỏ” trong những bản tin sơ sài cuối cùng đã được chính phủ thừa nhận là “bệnh truyền nhiễm do virus lạ gây ra và đang lây lan trong phạm vi vô cùng rộng lớn”.

Đội quân đặc chủng tinh nhuệ, niềm hi vọng cuối cùng nhằm chống lại những người nhiễm bệnh, đã đến thành phố nhưng lại ngang nhiên ồ ạt đánh thẳng vào tòa thị chính, đài truyền hình và các trường học… hưởng thụ bữa tiệc đẫm máu thịnh soạn. Cục diện hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Từ cuộc sống yên bình đến cảnh mất mát hỗn loạn, chỉ diễn ra vỏn vẹn trong khoảng thời gian hơn một tháng.

Lúc này, trong đầu cô thiếu nữ Hứa Mộ Triều hiện lên vô vàn suy nghĩ.
Nếu lúc này, khẩu súng cô lấy được từ kho vũ khí của Sở Cảnh sát bỏ hoang đó mà còn đạn, cô tin chắc rằng mình sẽ thanh toán sạch sẽ lũ đàn ông khốn nạn này; nếu trong chiếc ba lô của cô vẫn còn lạp xưởng, cô nhất định sẽ khiến cho bọn chúng chém giết lẫn nhau vì giành giật đồ ăn; nếu như cô có bạn đồng hành, hợp sức lại thì có thể sẽ thoát được…

Có lẽ do từ nhỏ đã sống trong phố núi nên thân thủ của cô vô cùng nhanh nhẹn, cũng có thể nhờ sự huấn luyện của cha cô, một nhân viên phòng cháy chữa cháy mẫn cán, mà cô đã trở thành một người hết sức kiên cường và mạnh mẽ. Ở trường đại học, cô là người rất mực khiêm tốn và không mấy nổi bật, gần như chẳng ai chú ý đến sự tồn tại của cô. Thế mà bây giờ, cô lại là một trong số ít những người sống sót. Trải qua nhiều ngày dài trốn chạy, lương thực và đạn dược đã cạn kiệt, trong người cô lúc này chỉ còn lại duy nhất một con dao cùn, căn bản không giết nổi ai.

Ngoại trừ chính bản thân cô.

Hứa Mộ Triều không muốn trở thành thức ăn cho lũ zombie* này, càng không thể để mình trở thành đồ chơi cho bọn chúng giày vò. Cô ngẩng đầu, nhìn bức tường cao ngất cạnh con hẻm nhỏ, trong lòng dấy lên một nỗi tuyệt vọng, không cam tâm. Chỉ còn vài bước chân nữa thôi!
* Zombie được hiểu nôm na là những xác chết sống dậy. Chúng không còn nhân tính, không có suy nghĩ, tình cảm và chỉ tồn tại theo bản năng – Người dịch.

Cô bước qua đống đổ nát cùng vô số thi thể hôi tanh mùi máu, chỉ còn vài bước chân nữa thôi là có thể tới được bức tường đằng sau Viện nghiên cứu sinh vật quốc gia. Nghe nói quân đội đang cử người tới đón các nhà khoa học đang bị kẹt trong đó. Lúc này, lối thoát gần ngay trước mắt mà lại như xa tận chân trời.

Cô giơ con dao cùn lên, nhắm thẳng cổ họng của mình. Mặc dù lũ zombie không biết nói, không có tư duy nhưng dường như chúng cũng nhận ra được sự khác thường của cô, tiếng hít thở bỗng trở nên nặng nề, tựa hồ sẵn sàng lao lên ngay lập tức…

“Pằng, pằng, pằng…”

Một loạt tiếng súng chát chúa vang lên, xé tan bầu trời đêm. Hứa Mộ Triều kinh hoàng, bàn tay cầm dao lập tức khựng lại, lũ zombie cũng hoảng loạn đến nỗi tru tréo ầm ĩ. Hứa Mộ Triều ngẩng đầu, liền nhìn thấy từng đường đạn xuyên thẳng vào chỗ hiểm của lũ zombie.

Lũ zombie bị thương sợ hãi bỏ chạy tán loạn, trong nháy mắt đã không còn một mống. Chỉ còn lại một mình Hứa Mộ Triều kinh ngạc đứng im tại chỗ.

“Mình được cứu rồi ư?” Cô vui mừng đến nỗi không thể tin nổi, quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy trên bức tường cao sừng sững, một họng súng đen ngòm đang từ từ thu về.

Tầng hầm phòng thí nghiệm trọng điểm của Viện nghiên cứu Sinh vật lúc này vẫn sáng trưng ánh đèn, mát lạnh hơi điều hòa, chẳng khác nào ở trong siêu thị. Hứa Mộ Triều thoải mái dựa vào chiếc xô pha sạch sẽ, vừa uống trà nóng vừa ăn bánh quy, nhìn ân nhân cứu mạng của mình đang bận rộn không ngừng. Quả thực cô không biết phải báo đáp ông ta thế nào mới đủ để biểu đạt lòng biết ơn của mình.

“Giáo sư Tiết, lúc nào quân đội mới đến ạ?” Cô nói với giọng rất mực ôn tồn và tôn kính.

Ông già lưng còng, mặc áo khoác đen, rời mắt khỏi đám dụng cụ thí nghiệm trước mặt, xoay người lại nhìn cô. Trên gương mặt gầy gò và tái nhợt của ông ta là một chiếc kính đen, trông hết sức nghiêm túc mà trầm mặc. Đó chính là người đàn ông đã nổ súng cứu Hứa Mộ Triều ban nãy, tự xưng là Giáo sư Tiết, nghiên cứu viên cao cấp của Viện nghiên cứu Sinh vật quốc gia.

“Quân đội đã từng đến đây rồi.” Ông ta thờ ơ đáp.

Ngay lập tức, Hứa Mộ Triều có cảm giác như bị giội một gáo nước lạnh. “Vậy tại sao ngài không cùng đi với bọn họ?”

“Cô gái, công việc nghiên cứu quan trọng nhất đời tôi còn đang dang dở, sao tôi có thể bỏ đi được?”

Hứa Mộ Triều nhìn khuôn mặt chất phác của giáo sư, thầm nhủ: “Không phải chứ? Người này cuồng khoa học đến độ mất trí rồi sao? Là người bình thường thì sao có thể vì công việc nghiên cứu mà bỏ qua cơ hội thoát thân chứ?”

“Cô gái, cứ yên tâm, tôi có cách thoát thân rồi. Trước tiên cô cứ đi theo tôi đã.” Giáo sư Tiết đột nhiên mỉm cười, nói.

Hứa Mộ Triều tưởng ông ta muốn dẫn cô đến chỗ “thoát thân” nên hết sức ngoan ngoãn đi theo ông ta xuống tầng hầm thứ hai. Nhưng khi nhìn thấy những thứ được cất ở đó, cô liền giật mình kinh hãi, không hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra.

Hai người họ dừng bước trước một chiếc rương kim loại khổng lồ màu trắng bạc. Dưới sự chỉ dẫn của Giáo sư Tiết, qua một ô cửa sổ nhỏ trên thành chiếc rương, Hứa Mộ Triều liếc thấy một sinh vật hết sức kì quái.

“Đẹp không?” Giọng nói của Giáo sư Tiết trở nên cứng nhắc, lộ vẻ si mê, ngây ngất khác thường.

Hứa Mộ Triều trầm ngâm một lát rồi mỉm cười, nói: “Rất đặc biệt!”

Đúng là rất đặc biệt, vì đây rõ ràng là một con quái vật. Con quái vật này chỉ to bằng một con mèo trưởng thành, toàn thân trắng như tuyết. Nhưng nó không phải là mèo, bởi trên lưng nó còn có một đôi cánh khổng lồ đỏ rực như màu máu, nặng nề rũ xuống. Dường như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của hai người, con thú nhỏ chậm rãi ngẩng lên, hướng khuôn mặt người với đôi mắt cực to màu xanh lam, sống mũi nhỏ và thẳng, đôi môi dày, về phía họ. Hình như nó còn biết nói, nhưng lại không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Trước đây, Hứa Mộ Triều cũng thường xuyên xem chương trình khoa học tự nhiên, nhưng cô chưa bao giờ trông thấy sinh vật nào giống sinh vật trước mắt mình cả. Con thú nhỏ này có ánh mắt quá đỗi bình tĩnh và trầm tư, khiến cô cảm thấy khó chịu. Lúc cô đang định dời mắt đi thì bỗng xảy ra một việc hết sức kì lạ. Dưới ánh đèn, cơ thể của con thú nhỏ từ từ trở nên trong suốt rồi phát ra một thứ ánh sáng màu đỏ mờ ảo. Định thần nhìn kĩ, rõ ràng con thú đó chỉ là một quầng sáng hư ảo.

“Giáo sư, nó có thể biến thành trong suốt sao?” Hứa Mộ Triều kinh ngạc hỏi.

Nhưng Giáo sư không trả lời, chỉ mỉm cười bí hiểm.

Cảnh tượng này kéo dài chừng nửa phút thì luồng sáng biến mất, màu sắc trên cơ thể con thú đậm dần, cuối cùng lại trở về hình ảnh chân thật ban nãy.

Giáo sư Tiết liếc nhìn Hứa Mộ Triều một cái, nói với giọng đầy ẩn ý: “Đây là một giống loài hoàn mĩ, chưa từng có trong bất cứ ghi chép nào, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh khi là người đầu tiên phát hiện ra nó. Tôi đặt tên cho nó là Quang ảnh thú.”

Quang ảnh… thú?

“Cô còn đồ ăn không? Thịt ấy? Nó không ăn bánh quy đâu.” Giáo sư Tiết hỏi.
Hứa Mộ Triều lắc đầu.

“Quang ảnh thú thật đáng thương, đã nhịn đói cả ngày rồi…” Giáo sư Tiết tỏ ra hơi thất vọng.

Hứa Mộ Triều lại hỏi: “Giáo sư, chúng ta làm thế nào để thoát thân đây? Khắp nơi đều là zombie.”

Giáo sư cười, vỗ nhẹ vào chiếc rương nhốt Quang ảnh thú rồi nói: “Đây là một chiếc rương đông lạnh. Nó được chế tạo từ những chất liệu cao cấp nhất dành cho tàu vũ trụ, có thể duy trì sự sống trong trạng thái hôn mê ở nhiệt độ cực thấp. Nếu có nguy hiểm, chúng ta sẽ chui vào trong đó, cùng Quang ảnh thú ngủ đông vài chục năm, chờ đến khi lũ zombie bị tiêu diệt hết rồi ra ngoài.”

Người đông lạnh ư? Hứa Mộ Triều bán tín bán nghi, chỉ có thể hi vọng rằng ông Giáo sư này không bị điên mà thôi!

Đương nhiên, Giáo sư Tiết không hề điên.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Mộ Triều còn chưa kịp nghiệm chứng tính khả thi của chiếc rương đông lạnh đó thì một đoàn zombie đã tràn vào, vây quanh phòng thí nghiệm. Có vẻ như mấy tên zombie chạy thoát hôm qua đã trở về gọi đồng bọn tới tấn công. Không biết bọn chúng tìm đâu ra một cây cột thép khổng lồ, liên tục nện mạnh vào cánh cửa kim loại của phòng thí nghiệm. Nửa giờ sau, trên cánh cửa kim loại xuất hiện một lỗ thủng lớn, chẳng mấy chốc mà bị phá tung.

Đạn dược của Giáo sư đã dùng hết từ ngày hôm qua, ông ta cắn răng, nói: “Chúng ta vào trong rương đông lạnh kia thôi.”

Hứa Mộ Triều chỉ do dự trong nửa giây, sau đó quả quyết gật đầu. Cô chỉ có thể tin tưởng vào con đường sống duy nhất này mà thôi.

Đứng trước chiếc rương kim loại, Giáo sư Tiết nói: “Bây giờ tôi mở cửa, cô phải nhanh chóng chạy vào trong.”

Hứa Mộ Triều nhấc một chân lên rồi lại bỏ xuống, hỏi: “Ngài không vào cùng với tôi sao?”

Giáo sư Tiết nói: “Phải có người ở bên ngoài điều khiển hệ thống bảo vệ. Ngộ nhỡ lũ zombie xông vào đây thì chúng ta không sống nổi đâu. Nhanh lên! Giúp tôi trông nom Quang ảnh thú thật tốt nhé!”

Hứa Mộ Triều nghe ông ta nói với vẻ thành khẩn như vậy, lại liếc mắt nhìn con thú nhỏ đang nằm co ro trong góc rương, gật đầu với tâm trạng trĩu nặng. “Bảo trọng!”

Vừa bước vào chiếc rương đông lạnh khổng lồ đó, cánh cửa sau lưng cô lập tức đóng lại, nhanh đến mức khiến cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Ngay sau đó, một mùi hương hết sức kì quái, rất giống với mùi xác chết đã thối rữa xộc thẳng vào mũi cô. Nhưng trong rương rõ ràng chỉ có mỗi con thú nhỏ kia, vậy thì thứ mùi đó từ đâu mà có?

Hứa Mộ Triều hết nhìn con thú nhỏ dường như đang say ngủ kia lại quay đầu nhìn về phía Giáo sư Tiết bên ngoài cánh cửa, chợt thấy ông ta nở một nụ cười cổ quái. Trong lòng cô lập tức dấy lên một cảm giác vô cùng bất an. Tại sao ông ta lại cười như vậy? Ánh mắt hưng phấn và bộ dạng thỏa mãn kia là có ý gì?

Lúc này, ánh mắt của lão Giáo sư lướt qua cô rồi nhìn thẳng xuống Quang ảnh thú, lão cất giọng đầy vẻ trìu mến: “Quang ảnh thú à Quang ảnh thú, bảo bối đáng thương của ta, rốt cuộc ngày hôm nay cũng có thức ăn tươi sống cho ngươi rồi… Đau lòng chết mất! Cứ từ từ mà thưởng thức nhé! Thịt con bé này hẳn là mềm như rau vậy đó!”

“Ông…” Hứa Mộ Triều dường như không tin nổi vào tai mình, hóa ra mục đích ông ta cứu cô là vì muốn biến cô thành thức ăn cho con quái vật này ư? Đây vốn là một cái bẫy!

Cô rút con dao ra, ánh mắt phút chốc trở nên lạnh như băng, trong giọng nói trấn tĩnh lộ rõ vẻ uy hiếp: “Tôi không phải loại phụ nữ yếu đuối như ông tưởng đâu! Thả tôi ra mau!”

“Hừ! Tao đã cứu mày một mạng, chẳng lẽ mày không thể lấy thân báo đáp sao?” Lão Giáo sư cười nham hiểm.

“Gừ…” Phía sau Hứa Mộ Triều đột nhiên truyền đến tiếng gầm nặng nề, trầm thấp. Cô nhanh như cắt xoay người lại. Hóa ra con thú nhỏ nãy giờ vẫn yên lặng đã nhận thấy sự thay đổi xung quanh, nó chậm rãi mở đôi cánh đỏ như máu ra, từ từ đứng lên, để lộ những bắp thịt rắn chắc trên cơ thể, móng vuốt và hàm răng trắng muốt, sắc nhọn như dao. Nó ngẩng chiếc đầu người lên, nhìn chằm chằm vào Hứa Mộ Triều, đôi mắt màu xanh lam lóe sáng, lạnh lẽo, đáng sợ nhưng cũng đẹp đến ma mị.

Hứa Mộ Triều chợt hiểu ra, nó muốn ăn thịt cô, muốn ăn tươi nuốt sống cô, nó biết cô chính là món mồi ngon của nó.

Nhưng sao cô có thể chết ở nơi này được? Trải qua muôn vàn khổ cực, không chết trong tay lũ zombie mà lại chết trong tay lão Giáo sư biến thái và con quái vật này ư?

“Grào…” Con quái vật gầm lên một tiếng rồi lao về phía Hứa Mộ Triều.

“A…” Hứa Mộ Triều cũng điên tiết, trợn mắt, cầm dao liều mạng lao về phía con quái vật.

Sau khi dụ dỗ Hứa Mộ Triều chui vào chiếc rương đông lạnh khổng lồ, tâm trạng của lão Giáo sư vô cùng tốt. Ông ta vốn định theo dõi toàn bộ quá trình Quang ảnh thú xé xác con mồi, nhưng tiếng động do lũ zombie gây ra càng lúc càng lớn, chắc bọn chúng đã phá được cánh cửa hầm tầng một rồi.

Giáo sư Tiết nhíu mày, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc bình nhỏ đựng chất lỏng màu đen, sau đó quăng ra ngoài qua lỗ thông hơi cực nhỏ trên cánh cửa, rồi lại dùng một tấm thép bịt chặt lỗ thông hơi đó lại.

Ngoài phòng, rất nhanh đã không còn tiếng động nào nữa.

Ông ta gỡ tấm thép, nhìn ra bên ngoài, thấy lũ zombie với khuôn mặt dữ tợn đổ rạp dưới đất, liền cười khẩy một tiếng. Lũ zombie thối tha này sao có thể chống chọi nổi loại khí độc do chính tay ông ta chế tạo? Chỉ có con nhãi ranh trong kia mới dám cho rằng ông ta không thể đối phó nổi lũ zombie thối tha đó, hết đạn cạn lương thật. Thực ra, ông ta chỉ muốn lừa Hứa Mộ Triều tự nguyện chui đầu vào chiếc rương đông lạnh để làm miếng mồi béo bở cho con quái vật kia mà thôi.

Ông ta quay lại chỗ chiếc rương đông lạnh, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, chỉ thấy một màn sương mù màu đỏ tươi. Ông ta không dám bước vào kiểm tra, nhưng cũng không lo lắng chút nào, vì sức tấn công của Quang ảnh thú mạnh mẽ ghê người, hơn nữa nó cũng đã ăn thịt bảy, tám người rồi. Ngay đến nam thanh niên cường tráng còn không chống đỡ nổi, huống chi là một cô gái nhỏ bé. Ông ta chăm chú lắng nghe, trong chiếc rương rõ ràng chỉ có tiếng thở đều đều của Quang ảnh thú, nhịp thở chậm hơn của con người nửa nhịp.

Ông ta hài lòng gật đầu, cô gái này da nhẵn thịt mềm, xem ra đủ để Quang ảnh thú no nê trong vài ngày. Ba ngày sau, quân đội sẽ đến đón ông ta như đã hẹn, lúc đó, ông ta và Quang ảnh thú đều có thể bình yên vô sự rời đi. Nhưng để đảm bảo thịt cô gái luôn được tươi ngon, ông ta vẫn mở hết các máy móc, thiết bị trong rương đông lạnh. Chất hóa học bên trong chiếc rương đủ dùng trong một trăm năm. Dù sao Quang ảnh thú cũng chịu được nhiệt độ thấp, đợi đến nơi an toàn rồi, ông ta sẽ nâng nhiệt độ lên sau.

Đến buổi tối ngày thứ tư, chậm hơn lịch hẹn một ngày, rốt cuộc Giáo sư Tiết cũng chờ được quân cứu viện đến. Đó chính là quân đội trung ương được chính phủ phái đến cứu nhà sinh vật học kiệt xuất nhất thế giới – kẻ đã lừa Hứa Mộ Triều.
Mặc dù chỉ là một tiểu đội nhỏ gồm sáu người nhưng ai cũng được trang bị vũ khí hết sức đầy đủ. Sau khi xuống khỏi chiếc xe việt dã, họ nhanh chóng dò tìm tín hiệu của những người còn sống. Giáo sư Tiết rất yên tâm, mở cửa phòng thí nghiệm dưới lòng đất cho họ vào. Sáu quân nhân vũ trang đầy đủ sải bước tiến vào, cầm súng cẩn thận dò xét xung quanh, sau khi xác định trong phòng chỉ có một mình Giáo sư Tiết, bọn họ mới bỏ súng xuống.

“Đi thôi! Các cậu chậm chạp quá! Giúp tôi chuyển tất cả những thiết bị này lên xe đi!” Giáo sư Tiết nói.

Tay chỉ huy ngẩng đầu lên. Bên dưới chiếc mũ quân nhân là đôi mắt sâu thẳm màu xanh biếc, những hoa văn kim loại hình bướm trải rộng trên làn da tái nhợt, trắng xanh. Hắn nhếch miệng cười, nhìn thẳng vào Giáo sư Tiết, nói: “Hóa ra là chỉ còn một người sống, lại còn là một lão già nữa. Thật lãng phí thời giờ của ta.”
Toàn thân Giáo sư Tiết run lẩy bẩy, trong lòng dấy lên nỗi khiếp hãi không gì so sánh được. “Các ngươi là… zombie ư?!… Các ngươi đã tiến hóa rồi sao?”

Zombie vốn chỉ là những cái xác không hồn, không biết nói và không có suy nghĩ. Ai có thể ngờ, người lính rõ ràng mang những đặc điểm của zombie, đứng trước mặt Giáo sư Tiết lúc này, lại xảo quyệt đến mức có thể ngụy trang thành con người?

“Đúng vậy, chúng tao luôn tiến hóa không ngừng.” Gã quân nhân nắm lấy cổ Giáo sư Tiết, vặn nhẹ một cái.

Năm phút sau.

Sau một loạt âm thanh tàn nhẫn, thô bạo như dã thú xé thịt con mồi, sáu gã quân nhân chậm rãi lau khô vết máu nơi khóe miệng. Trên mặt đất chỉ còn lại một đống xương trắng ởn. Trong lúc những tên khác thu gom những thứ hữu dụng thì gã chỉ huy lại chú ý tới chiếc rương đông lạnh khổng lồ nằm ở giữa phòng.

Hắn bước tới gần, vừa chạm tay vào liền bị cảm giác lạnh thấu xương bủa vây, vội rụt tay lại. Hắn ghé mắt nhìn vào trong qua ô cửa sổ nhỏ trên thành rương, chỉ thấy một màn sương trắng mịt mờ, lạnh ngắt, mơ hồ còn lộ ra vài dải màu đỏ như máu, ngoài ra không nhìn rõ bất cứ thứ gì khác.

“Đi!” Hắn không có hứng thú nghiên cứu bên trong rốt cuộc có thứ gì, liền dẫn thuộc hạ rời khỏi phòng thí nghiệm.

Chiếc máy phát điện duy nhất cũng bị bọn chúng mang đi, toàn bộ phòng thí nghiệm trong nháy mắt chìm trong bóng tối sâu thẳm.

Đó là mùa thu năm 2012, năm đầu tiên bùng nổ chiến tranh zombie.

Chớp mắt đã rất nhiều năm trôi qua, có biết bao người đã đi ngang qua đây, cùng vô số chiến dịch đã diễn ra. Dần dần, nơi đây chính thức trở thành một phế tích, rác rưởi, thi thể chất chồng như núi, chiếc rương đông lạnh bị vùi sâu dưới lòng đất, không một ai biết đến. Càng không ai biết được, có một cô gái nhỏ tên là Hứa Mộ Triều cùng một con quái vật với biệt danh “Quang ảnh thú” đang bị chôn sâu dưới lớp đất này.

Mãi đến một trăm năm sau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minamishiro về bài viết trên: HNRTV, Linh Ngọc, hienbach, hoapham290, metieula, snow33
     
Có bài mới 14.10.2016, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 24.11.2015, 22:33
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 624
Được thanks: 595 lần
Điểm: 1.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chiến thần - Đinh Mặc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Đội trưởng người thú*
* Người thú là những con thú thuần chủng do chịu tác động của khoa học kĩ thuật hoặc ma thuật, đột biến gene mà có tư duy, tiếng nói và đứng thẳng như con người, nhưng cơ bản vẫn có hình thú nhiều hơn. Loại này mạnh mẽ, to lớn và hung dữ hơn bán thú rất nhiều.

Sau khi gánh chịu hàng loạt tia bức xạ hạt nhân, bầu trời từ màu xanh lam chuyển sang sắc đỏ như máu. Mặt trời chói chang như một tấm gương sáng treo trên cao, dưới cái nắng hè nóng nực, Đại Võ lê từng bước nặng nề giữa thao trường rộng lớn.

Trên thao trường, một đám người thú đang nghiêm túc luyện tập dưới sự chỉ huy của đội trưởng. Ngoài ra, còn có một gã người thú cao tới hai mét đang luyện tập đối kháng tay không; một con hổ biến dị màu trắng, tuy cơ thể nhỏ bé nhưng lại nhanh nhẹn, mạnh mẽ vô cùng; còn có những gã bẩm sinh đã hóa thú, thân hình lực lưỡng, gã nào gã nấy phải cao đến hơn tám mét, ai nghe qua danh cũng phải sợ mất mật. Cả đám đứng sừng sững giữa thao trường, như những cây trụ sắt khổng lồ.

Thân là tinh anh của đội quân bán thú*, khuôn mặt Đại Võ vừa mang nét dữ tợn, lại khôi ngô tuấn tú khác thường. Nhưng lúc này, vẻ mặt của anh ta hết sức nặng nề, cho thấy tâm trạng đang không được tốt, khiến những gã người thú khác không dám bén mảng đến chào hỏi.
* Bán thú là loại người được lai tạo giữa người và thú hoặc do phải chịu một tác động nào đó mà từ cơ thể người có thêm những bộ phận của thú.
Đại Võ đi sâu vào trong căn cứ, đến trước một tòa nhà nhỏ ba tầng, liền bị đám lính bán thú ngăn lại.


Gã thú binh khó xử nói: “Đội phó! Đội trưởng đã dặn, buổi sáng là thời gian để cô ấy nghỉ ngơi, dưỡng sức và suy tính chiến lược, bất luận là ai cũng không được làm phiền…”

“Nói láo!” Đại Võ trừng mắt nhìn gã thú binh. “Đội trưởng nói tôi là ngoại lệ, có việc khẩn cấp thì cứ đến gặp cô ấy. Cút ngay!”

Sau khi đạp một cú vào mông gã thú binh, Đại Võ phi ầm ầm lên lầu.

Ở trước mặt đám thú binh, Đại Võ luôn tỏ ra ngang tàng, cao ngạo, thế mà khi đến trước cửa phòng nghỉ của đội trưởng, anh ta lại nín thở, bước chân cũng nhẹ hẳn đi. Nhưng bước chân của người thú dù có cố gắng nhẹ nhàng đến mấy thì vẫn để lại những tiếng thình thình trên mặt sàn.

“Vào đi!” Một giọng nói trong trẻo uể oải vang lên.

Vẻ mặt Đại Võ thoáng chốc vui mừng. Cánh cửa tự động từ từ mở ra, anh ta cứ thế nghênh ngang đi vào, liếc mắt thấy đội trưởng đang từ trên giường ngồi dậy. Vì vừa mới tỉnh giấc nên đôi mắt vốn sắc bén, sáng ngời trên chiến trường của đội trưởng lúc này hơi mơ màng, có vẻ ngái ngủ, hệt như một con cừu nhỏ.

Nghỉ ngơi dưỡng sức, suy tính chiến lược gì chứ? Đại Võ biết thừa đội trưởng chẳng qua chỉ là thích ngủ nướng mà thôi.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu qua ô cửa sổ thủy tinh màu xanh nhạt khiến cả căn phòng ngập tràn ánh sáng nhàn nhạt. Đại Võ nheo mắt nhìn đội trưởng, cô đang mặc chiếc áo sơ mi quân nhân màu trắng, quần màu đen, càng tôn lên thân hình cân đối, thon thả với làn da trắng sáng như ngọc và tinh thần nhẹ nhàng, khoan khoái.

Nhưng mà… Đại Võ khịt khịt mũi. Gian phòng của đội trưởng vốn luôn thoang thoảng hương hoa, đương nhiên thỉnh thoảng cũng có xen lẫn chút ít mùi thuốc súng và máu, nhưng mùi hương này…

Ánh mắt Đại Võ nhất thời biến đổi, anh ta nhìn cô vẻ khó tin. “Đội trưởng, cái mùi này…”

Rõ ràng đây là mùi tỏa ra từ động vật giống cái khi đến mùa, thơm đến ngất ngây.

Đội trưởng ngẩn ra, sắc mặt hơi biến đổi. Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên cô mơ thấy giấc mơ kì quái đó. Trong mơ, cô thấy mình cùng một người đàn ông không nhìn rõ mặt liều chết quấn lấy nhau… Khi tỉnh khỏi giấc mộng, thấy đáy quần lót ẩm ướt, toàn thân mỏi nhừ, cô cảm thấy xấu hổ và giận dữ không sao chịu nổi.

Cô chưa từng có dục vọng, thế mà lại mơ thấy giấc mộng này, thật sự có chút bực bội. Thậm chí cho dù cô có thức đến nửa đêm hay gần sáng mới ngủ, dù mệt gần chết đi chăng nữa thì thỉnh thoảng vẫn mơ thấy giấc mơ đó. Hôm nay không cẩn thận còn để Đại Võ ngửi thấy mùi.

Vờ như không nghe thấy câu hỏi của Đại Võ, cô hỏi ngược lại: “Đội phó! Sáng sớm không lo luyện binh còn đến chỗ tôi làm gì?”

Đại Võ sực nhớ ra, khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, nói: “À! Tôi đến để báo cáo tình hình chiến sự… Rạng sáng ngày hôm nay, một đội tuần tra nhỏ gồm mười người của chúng ta đã bị đám binh lính loài người giết sạch. Thi thể đang để ở Thành Đông.”

Đội trưởng đang rửa mặt bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Đại Võ, hỏi: “Loài người ư?”

Hai người lập tức xuống lầu, vừa mới tới tầng hai, Đại Võ đột nhiên kéo cánh tay đội trưởng. Cô ngạc nhiên quay đầu lại, lập tức thấy trên khuôn mặt ngăm đen của anh chàng bán thú lực lưỡng tràn ngập vẻ chân thành tha thiết.

“Mộ Triều…” Anh ta đột nhiên dịu giọng gọi tên cô. “Nếu như cô cần, tôi, và còn năm ngàn binh lính ngoài kia nữa, bất cứ ai, bất cứ lúc nào, cũng sẵn lòng cùng cô giao phối.”

Toàn thân đội trưởng Hứa Mộ Triều thoáng chốc cứng đờ, cô trầm mặc trong giây lát rồi quay hẳn người lại, nhìn Đại Võ, nở một nụ cười tươi tắn. “Cảm ơn cậu, nhưng tôi không cần!” Trong tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết của Đại Võ, cô một tay nắm lấy cổ anh ta, ghé sát tai anh ta, nói gằn từng từ: “Đừng bao giờ nhắc tới chuyện này nữa… Nếu như để những người thú khác biết mà gây rắc rối cho tôi, tôi thề sẽ cấm cậu lại gần tất cả đám thú cái!”

Đại Võ khóc không ra nước mắt. “Đội trưởng… Cô độc tài quá đấy!”

Thành Đông vốn là trung tâm tài chính của thế giới, lúc này chỉ còn lại những tòa nhà cao tầng hoang phế san sát nhau, trông hoang vắng và hỗn loạn vô cùng. Trên đỉnh một tòa cao ốc, lịch vạn niên trên màn hình tinh thể lỏng chạy bằng năng lượng mặt trời may mắn chưa bị phá hỏng, dòng chữ “Ngày 10 tháng 9 năm 2115” hiện lên lờ mờ.

Tại một góc trong con ngõ nhỏ, thi thể đám người thú ngổn ngang chất thành một đống. Khắp mặt đất vương vãi những vết máu đã khô màu nâu đỏ, cho thấy nơi đây đã từng xảy ra một trận thảm chiến khốc liệt. Đám thú binh nhìn thấy cảnh này, nhất thời lửa giận ngút trời, nơi cổ họng phát ra những tiếng gầm phẫn nộ, trầm thấp.

Hứa Mộ Triều nhìn quanh một lượt, tựa người vào lưng con hổ biến dị màu trắng, nhíu mày trầm tư.

Loài người, lại là loài người.

Ba năm trước, nhiên liệu của chiếc rương đông lạnh cạn kiệt, cô đã tỉnh lại trong cái nóng oi bức. Khó khăn lắm mới trèo ra khỏi đó, lại vất vả đào đất cát lấp bên trên ra, cuối cùng cô cũng lên được tới mặt đất. Trước mắt cô lúc này là một bầu trời nhuốm đầy khói thuốc súng và quang cảnh hoang tàn, xác chết nằm la liệt, trong đó có xác con người, và cả những cái xác nửa người nửa thú.

Vừa đói vừa mệt, lại phải đi bộ liền hai ngày trời, khi sắp hoàn toàn kiệt sức, cô gặp hai gã lính loài người cao to lực lưỡng. Nhưng cô chưa kịp vui mừng nói rõ thân phận của mình thì hai gã đó đã nhào tới.

“Lâu lắm rồi không được động tới đàn bà… Ở cái thời đại này, sống ngày nào biết ngày đó. Lại đây nào, chúng ta sẽ cùng sung sướng.” Bọn họ nói.

Hứa Mộ Triều choáng váng đến cực độ, với tình trạng này, sao cô có thể là đối thủ của hai tên lính đó được chứ? Có giận dữ, la hét hay giãy giụa cũng chẳng ích gì! Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên bên tai cô vang lên một tiếng tru mãnh liệt, ngay sau đó, một bóng người nhào đến, đẩy ngã tên lính trên người cô xuống.

Đại anh hùng cứu mạng cô hóa ra lại là một đứa bé nửa người nửa sư tử, thấp hơn cô một cái đầu, với đôi mắt tròn xoe hiện rõ nét ngây thơ. Đó là lần đầu tiên Hứa Mộ Triều nhìn thấy một thú binh còn sống sờ sờ. Trong lúc cô còn đang khiếp sợ, cậu bé người thú ấy đã cắn chết một tên lính, nhưng ngay lúc đó, cậu cũng bị tên lính còn lại đâm một nhát vào bụng.

Sau đó, giữa lớp cát bụi mịt mù, một đại đội thú binh xuất hiện.

Khi nhìn thấy cô ôm cậu bé người thú bị thương vào lòng mà chạy băng băng, đằng sau là đám binh lính loài người không ngừng truy sát, thú tính của bọn họ liền bộc phát một cách triệt để. Trong phút chốc, họ đã giết sạch hai mươi tên lính loài người tới cứu viện.

Sau này, Hứa Mộ Triều mới biết, hai tên lính mà cô gặp trước đó là lính đào ngũ của binh đoàn loài người. Sau vụ đó, nhóm thú binh thuộc Đại đội 5 của thú tộc, cũng là ân nhân cứu mạng cô, đã thu nhận cô vào đội. Từ đó, cô sống cùng bọn họ. Một năm trước, cô còn trở thành đội trưởng của Đại đội 5.

Năm mươi năm trước, con người đã lợi dụng tia phóng xạ hạt nhân và kĩ thuật di truyền sinh học để chế tạo ra người thú, nhằm chống lại đại dịch zombie. Nhưng họ không thể ngờ được rằng, một ngày kia, người thú lại trở thành thế lực thứ ba trong thế chân vạc*. Quay trở lại hiện tại, sắp tới loài người và người thú cũng không có chiến dịch quy mô lớn nào, bọn họ đâu có lí do gì để xuất hiện trong phạm vi thế lực của người thú, trừ phi… bọn họ bắt buộc phải làm như vậy.
* Vạc là từ chỉ cái đỉnh, một biểu tượng quyền lực của các vương triều phong kiến. Chu Văn Vương thống nhất thiên hạ gồm chín châu, nên đã cho đúc chín cái đỉnh ba chân để trong Thái miếu. “Thế chân vạc” ngụ ý ba bên đối địch, thế lực cân bằng – ND.

“Báo thù! Báo thù!” Đám thú binh rốt cuộc không nhịn được nữa, nhìn về phía Hứa Mộ Triều, hô lớn. Mắt Đại Võ sáng bừng lên, những người thú khác cũng gật đầu lia lịa, thậm chí còn để lộ nụ cười gian xảo. Cá lớn ư? Cả lục địa này đều biết, Đại đội 5 của thú tộc am hiểu nhất là mấy trò xảo trá, thừa nước đục thả câu, nhân lúc loạn lạc mà vơ vét tài sản.

Thấy đám thú binh đã bình tĩnh lại, Hứa Mộ Triều hài lòng ra lệnh: “Đại Võ, lập tức định vị chính xác vị trí của bọn chúng, đồng thời triệu tập hai mươi thú lớn, ba mươi bán thú. Tôi sẽ đi thăm dò tình hình trước, ngay khi nhận được tín hiệu của tôi, mọi người hãy phát động tấn công.”

Năm mươi thú binh, còn có cả những con thú lớn, hoàn toàn có thể địch lại vài trăm binh lính loài người. Logic quân sự của Hứa Mộ Triều rất mạnh mẽ và cũng rất đơn giản. Nếu binh lực của đối phương ở số ít, cô đương nhiên sẽ lấy mạnh để uy hiếp yếu, triệu tập binh lực áp đảo để bao vây tiến đánh.

Màn đêm bao phủ vạn vật, mờ mờ ảo ảo như bóng ma. Quanh con đường ven sông đào bảo vệ thành, không hề có bóng dáng nhà cửa, tạo cảm giác vô cùng hẻo lánh, hoang vu. Lúc này, có năm chiếc xe nối đuôi nhau lặng yên không một tiếng động, tiến về phía biên giới phạm vi thế lực của thú quân.

“Ai đó?” Trên chiếc xe bọc thép dẫn đầu, hai tên lính lực lưỡng cảnh giác giơ cao tay súng. Đoàn xe lập tức dừng lại. Đám binh lính nhất loạt giơ súng lên, nhắm thẳng về phía màn đêm hun hút.

Một bóng người mảnh mai đột nhiên xuất hiện. Là một cô gái. Không ngờ trong phạm vi thế lực của đám thú binh đáng sợ kia lại xuất hiện một cô gái chặn đường bọn họ.

Thiếu tá Quan Duy Lăng ngồi trên chiếc xe thứ hai phất tay ra hiệu, những chiếc đèn pha công suất lớn lập tức sáng lên. Trong ánh sáng chói mắt của đèn chân không, bọn họ thấy rõ cô gái đang thong thả bước từng bước về phía họ.

Đó rõ ràng là một thiếu nữ với mái tóc đen dài, óng mượt như tơ, trên người khoác bộ quần áo màu đen vừa vặn, gọn gàng, càng làm tôn lên nước da trắng mịn như ngọc, đôi chân dài thon nhỏ, mềm mại. Khuôn mặt cô hơi tròn, đầy đặn mà không béo, ngũ quan hết sức thanh tú, vừa nhìn đã thấy động lòng, trong nét dịu dàng đáng yêu lại mang theo chút hương thầm hấp dẫn.

Điểm tương phản duy nhất chính là khẩu súng tự động khổng lồ mà cô đang vác trên vai.

Cô gái dừng bước, cách chiếc xe đầu tiên khoảng mười mét, đảo mắt lướt qua đám binh lính một lượt rồi mới cao giọng hỏi: “Này, ai trong số các người là thủ lĩnh?” Ngữ điệu của cô chậm rãi mà đầy vẻ tự tin.

Một tên lính lớn tiếng hỏi: “Cô là ai?”

Cô trừng mắt lườm hắn. “Tôi là lính đánh thuê, đến gia nhập đội quân của các người. Sao, không hoan nghênh à?”

Đám binh lính đã từng gặp, cũng từng chiến đấu cùng khá nhiều lính đánh thuê, nhưng rất hiếm khi nhìn thấy lính đánh thuê là phụ nữ, còn là một thiếu nữ trẻ đẹp, đáng yêu như thế này thì chưa thấy bao giờ. Có điều, nếu như cô gái này không phải là lính đánh thuê nổi tiếng dũng mãnh thì sao có thể sống sót trong phạm vi thế lực của người thú?

Anh chàng thiếu tá đẹp trai, tài giỏi lúc này mới bước ra từ trong đám đông, nói: “Lính đánh thuê, chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ, không tiện tiếp nhận cô.”

“Ồ! Nếu tôi nhớ không nhầm thì chẳng phải quân lệnh của Cố Nguyên soái chính là thống nhất chiến tuyến của loài người, không kì thị và chào đón tất cả những người cần nơi nương tựa, bất kể họ mang quốc tịch hay màu da nào sao? Lẽ nào các vị lại muốn tôi đầu quân cho thú binh?” Cố Nguyên soái mà cô nhắc tới chính là thủ lĩnh tối cao của liên quân loài người.

Thiếu tá Quan trời sinh tính tình nghiêm túc, không khéo ăn khéo nói, nghe thấy cô nói vậy thì nhất thời nghẹn lời. Trầm mặc một lát, anh ta mới nói: “Được rồi, nhưng tạm thời cô phải giao nộp vũ khí cho chúng tôi đã. Đợi đến lãnh thổ của loài người mới kiểm tra thân phận và cấp bậc của cô sau.”

Cô gái chần chừ một hồi rồi mới gật đầu, ném khẩu súng xuống đất. Thiếu tá
Quan đích thân tiến tới kiểm tra toàn thân cô gái để chắc chắn trên người cô không còn vũ khí nào khác. Anh ta để ý thấy một điều kì lạ, đó là khi bàn tay anh ta vỗ lên cơ thể cô gái, cô liền cúi đầu, khe khẽ run rẩy, như thể không tự chủ được muốn né tránh sự đụng chạm của anh ta. Điệu bộ này… giống như cô ta đang cảm thấy vô cùng hưng phấn khi được anh ta chạm vào vậy. Suy nghĩ này khiến trong lòng chàng Thiếu tá bao năm chưa được chạm vào phụ nữ khẽ rung động.

Nhưng Thiếu tá Quan không hề biết rằng, trong lòng Hứa Mộ Triều lúc này cũng như đang ngụp lặn giữa sóng to gió lớn. Anh ta là gã đàn ông loài người đầu tiên mà cô tiếp xúc gần gũi đến thế suốt hơn ba năm nay. Cô hoàn toàn không ngờ được rằng, cơ thể mình lại đột nhiên có phản ứng như vậy, tựa như có luồng nhiệt nóng giãy xẹt qua, trong nháy mắt đã xâm nhập vào hệ thần kinh của cô.

Muốn, không ngờ cô lại muốn đến thế!

Muốn đẩy ngã gã Thiếu tá trẻ đẹp trai kia xuống đất, muốn xé nát bộ quân phục phẳng phiu trên người gã.

Xem ra, sau khi thoát khỏi chiếc rương đông lạnh đó, cơ thể cô đã có nhiều biến đổi, không chỉ là những giấc mộng ngổn ngang kia, mà kể cả khi gặp đàn ông loài người, cơ thể cô cũng nảy sinh những phản ứng mãnh liệt.

Điều này thực sự không ổn!

Cô nghiến chặt răng, không muốn để cho gã Thiếu tá nhận ra sự khác thường của
mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minamishiro về bài viết trên: HNRTV, hienbach, hoapham290, linhkinder, metieula, snow33
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhdva, ChauKhoa2268, Hiền Doll, Huong Thanh, Kisako Sumi, sunatm, thanhquan234, ththuyy, Việt Đan, Wolf, X Trang Moon và 350 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.