Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 

Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

 
Có bài mới 01.05.2017, 21:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8435 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109

   Khả Lan không có không tin lời giải thích của Cố Thành Viêm, chẳng qua chỉ cảm thấy anh thay đổi, không còn giấu giếm nữa.

   Nghĩ đến đây, Khả Lan vòng tay ôm eo anh, tựa vào trong ngực anh, trong mũi thoang thoảng mùi cơ thể cùng với mùi thuốc lá trên người anh.

   “Anh hút thuốc?” Khả Lan nhỏ giọng hỏi.

   Hình như Cố Thành Viêm có thói quen hút thuốc, mặc dù cô chưa bao giờ thấy anh hút thuốc nhưng cô có thể ngửi thấy.

   Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, hơi ngừng lại, rồi gật đầu “ừ” một tiếng, thừa nhận có hút thuốc lá.

   Đảng phái tranh giành quá mức kịch liệt làm anh phiền lòng.

   Khả Lan nghe anh trả lời, vội vàng từ trong ngực anh ngẩng đầu nhìn về phía anh, lúc nhìn thấy chân mày của anh nhíu chặt thì cảm thấy lo lắng trong lòng.

   Cô không biết trong đầu anh chứa bao nhiêu thứ nhưng trong ấn tượng của cô Cố Thành Viêm luôn để chuyện buồn trong lòng chưa bao giờ nói ra.

   Bây giờ Cố Thành Viêm hút thuốc nhất định là trong lòng có chuyện.

   Chần chừ, Khả Lan lại nói: “Em sẽ luôn ở bên anh, đừng buồn.”

   Cố Thành Viêm nghe thấy Khả Lan nói, chân mày vốn dĩ nhíu chặt liền thả lỏng, không ngờ cô sẽ nói những lời này.

   Im lặng.

   Khả Lan giùng giằng từ trong lòng anh ra ngoài, ngẩng đầu lên, hôn lên môi anh.

   Đột nhiên bị cô hôn, khuôn mặt vốn dĩ cương nghị dần dần thay đổi, khóe miệng khẽ nở nụ cười.

   Khả Lan nhìn thấy bộ dáng của anh trong lòng cảm thấy hứng thú.

   Sau đó cô lại đưa tay vòng chắc cổ anh, hôn lên môi anh một cái.

   Cố Thành Viêm không ngờ Khả Lan sẽ hôn hai cái làm cả người anh cứng ngắc, sau đso lại cúi đầu nhìn Khả Lan.

   “Sao em lại làm như vậy?” Anh trầm giọng hỏi, giọng nói trở nên khàn khàn.

   Khả Lan nghe anh nói, nở nụ cười....khanh khách, đôi tay vòng quanh cổ anh nói: “Không thích sao?” Dứt lời Khả Lan dần dần buông tay ra.

   Cố Thành Viêm đột nhiên dùng sức ôm Khả Lan vào lòng.

   Hai người áp sát vào nhau.

   Lục Hiểu Phong đang lái xe, lúc này nhìn thấy động tác của Cố Thành Viêm và Khả Lan, không nhịn được ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở hai người sự tồn tại của cậu ta.

   Ngay lập tức Khả Lan khẽ run lên, vội vàng đẩy Cố Thành Viêm ra, khuôn mặt đỏ bừng.

   Động tác của Khả Lan khiến sắc mặt Cố Thành Viêm bỗng nhiên trầm xuống, anh nghiêng đầu nhìn Lục Hiểu Phong đang lái xe, trong lòng tức giận, không lên tiếng, trong lòng đã quyết tâm sau này không dung túng cấp dưới không biết lớn nhỏ như vậy nữa.

   Xe chạy thẳng đến trụ sở của quân đội, dừng lại trước nhà họ Cố.

   Khả Lan và Cố Thành Viêm xuống xe, Lục Hiểu Phong liền vội vàng chạy đi giống như chạy trốn.

   Ở nhà họ Cố bởi vì chuyện Lương Tú Ly chết, ông bà Cố đối với Khả Lan dù sao cũng hơi chán ghét, ánh mắt bà Cố nhìn Khả Lan đã không còn giống như lúc trước.

   Sắc mặt ông Cố càng thêm âm trầm.

   Về phần những người khác, sau năm mới lại bắt đầu khôi phục công việc như lúc đầu.

   Nhà họ Cố lại trở nên yên tĩnh như trước.

   Khả Lan và Cố Thành Viêm vừa mới vào nhà, anh đột nhiên xoay người ép cô vào góc tường, cúi đầu hôn môi cô.

   Khả Lan theo bản năng từ chối anh, ở đây là phòng khách.

   Đôi tay anh ôm cô, căn bản không cho cô tránh ra, Khả Lan chỉ còn cách vòng tay ôm eo anh, đáp lại nụ hôn của anh.

   Trong giây lát.

   “Khụ......Khụ.....”

   Trong nhà vang lên giọng ho khan, bà Cố đứng trong phòng khách nhìn hai người trẻ tuổi.

   Tuy nói Lương Tú Ly chết đi không thể trách Khả Lan nhưng sau khi Lương Tú Ly chết Khả Lan liền tiến vào Lương Thị.

   Bây giờ bà không thể nhìn rõ rốt cuộc Lâm Khả Lan này là cô gái thế nào.

   Mặc dù bà cảm thấy tiểu Viêm thích là được nhưng mà Lâm Khả Lan quá phức tạp.

   Đột nhiên nghe thấy tiếng ho khan, Khả Lan vội vàng đẩy anh ta, theo tiếng ho nhìn lại thấy bà Cố đang đứng cách đó không xa.

   Mặc dù sắc mặt bà Cố bình tĩnh tự nhiên nhưng trong lòng có chút không vui.

   “Tiểu Viêm, mấy ngày nay ông Lương ở bệnh viện, cháu có thời gian rảnh thì hãy tới thăm ông ấy.” Bà Cố trầm giọng nhắc nhở Cố Thành Viêm cũng không nói thêm gì với Cố Thành Viêm và Khả Lan.

   Rốt cuộc là chuyện của người trẻ tuổi, bà không thể quản nhiều được.

   “Vâng.”

   Cố Thành Viêm nghe bà Cố nói liền trầm giọng trả lời bà.

   Mấy ngày nay anh không tới bệnh viện thăm ông Lương chủ yếu là bởi vì di chúc của Lương Tú Ly phá hư quan hệ của Cố Thành Viêm và ông Lương.

   Bây giờ bà nội mở miệng đoán chừng cơn giận trong lòng ông Lương đã dần dần tiêu mất.

   Sau khi Cố Thành Viêm gật đầu đồng ý với bà Cố, bà Cố liền quay đầu bỏ đi.

   Trong nhà lại yên tĩnh như thường. Khả Lan trở thành cổ đông của Lương Thị cũng đảm nhận một chức vụ ở Lương Thị.

   Nhưng phần lớn là chức vụ nhàn rỗi, mỗi ngày Khả Lan đều đối mặt với một ít tài liệu vô dụng.

   Lương Thị nhìn như bình ổn nhưng cũng có phe phái tranh chấp kịch liệt.

   Một phái đứng đầu là Lâm Khải Nghiệp, phái còn lại chính là Lương Bảo Nhi.

   Hai người đều tranh giành vị trí chủ tịch.

   Nhưng bởi vì Lâm Khải Nghiệp lớn tuổi hơn, có kinh nghiệm nên được đề cử làm chủ tịch nhưng Lương Bảo Nhi vẫn không buông tha vị trí này.

   Lúc này Khả Lan không muốn tranh chấp chỉ làm công việc nhàn rỗi của mình, yên lặng theo dõi biến hóa.

   Cho đến một ngày, Lương Thị lại tổ chức cuộc họp cổ đông lần nữa, cuộc đấu tranh giữa Lương Bảo Nhi và Lâm Khải Nghiệp trở nên kịch liệt, hai người đều vì vị trí chủ tịch mà tranh chấp gay gắt.

   Thực lực hai người ngang nhau, không thể phân cao thấp, cổ đông của Lương Thị vẫn giữ thái độ như lúc đầu.

   Hình như Lương Bảo Nhi bị ép tới mức nóng nảy, không nói gì liền kéo Khả Lan từ trong đám người ra.

   “Tôi cho rằng Lâm Khả Lan thích hợp với vị trí chủ tịch của Lương Thị hơn Lâm Khải Nghiệp.” Giọng nói của Lương Bảo Nhi không nhanh không chậm, hình như đã sớm tính toán.

   Khả Lan nghe Lương Bảo Nhi nói, cả người ngây ngẩn, há miệng muốn nói nhưng một lúc lâu vẫn không thốt nên lời.

   Lương Bảo Nhi đề cử cô làm chủ tịch?

   Vì muốn đấu với Lâm Khải Nghiệp?

   “Lâm Khả Lan đã từng được chọn làm ảnh bìa trên tạp chí kinh tế, đã từng nhiều lần làm từ thiện ở Hàng Châu, lại nắm trong tay 35% cổ phần, nên giữ chức chủ tịch.” Lương Bảo Nhi nói xong lời cuối cùng ánh mắt quét khắp phòng.

   Thấy không ít người gật đầu, trong lòng Lương Bảo Nhi từ từ suy tính.

   Nếu như Khả Lan đảm nhận chức chủ tịch, Lâm Khải Nghiệp nhất định sẽ tranh giành với Khả Lan.

   Đến lúc đó cô ta có thể nhìn Lâm Khả Lan và Lâm Khải Nghiệp càng đấu đến hai bên đều bị thương.

   Lương Bảo Nhi đề cử Lâm Khả Lan làm chủ tịch, sau khi người của hội đồng quản trị suy tính, một số người cảm thấy Khả Lan chính là chìa khóa để giải quyết vấn đề giữa Lương Bảo Nhi và Lâm Khải Nghiệp.

   Bởi vì Khả Lan thích hợp mọi người liền đồng ý để Khả Lan làm chủ tịch.

   Khả Lan còn chưa chuẩn bị tinh thần đã được bỏ phiếu thông qua.

   Lương Bảo Nhi thấy Khả Lan ngồi lên vị trí chủ tịch, ý cười trong mắt tràn đầy, Lâm Khải Nghiệp vì không giành được vị trí chủ tịch, dùng sức đập xuống bàn tỏ ý tức giận.

   Khả Lan vẫn đứng im tại chỗ không biết phải làm sao.

   “Chúc mừng chị.” Sau khi mọi người bỏ phiếu liền rời đi, Lương Bảo Nhi đi tới trước mặt chúc mừng Khả Lan.

   Mặc dù Lương Bảo Nhi hận Khả Lan nhưng quyết sẽ không biểu hiện ra ngoài.

   Mặc dù bây giờ Lâm Khả Lan làm chủ tịch nhưng cô ta nhất định sẽ khiến chuyện Lâm Khả Lan làm chủ tịch trở nên không đơn giản.

   Đột nhiên nhận được lời chúc mừng của Lương Bảo Nhi khiến Khả Lan liền giật mình.

   Cô bị Lương Bảo Nhi đề cử làm chủ tịch, nguyên nhân trong này nhất định không đơn giản.

   Nhưng mà bây giờ cô cũng không nhìn ra tại sao Lương Bảo Nhi lại muốn cô làm chủ tịch, để cô nắm giữ quyền năng lớn như vậy.

   Nghĩ đến đây Khả Lan lại nở nụ cười yếu ớt trả lời Lương Bảo Nhi “Đừng khách khí.” Dứt lời Khả Lan xoay người muốn bỏ đi.

   Lương Bảo Nhi bỗng nhiên đưa tay ngăn cản Khả Lan.

   “Chị, hôm nay chị nhận chức không bằng mời em đi ăn một bữa cơm đi.”
Lương Bảo Nhi nói tới đây, đưa tay nắm tay Khả Lan.

   Hình như vô cùng muốn Khả Lan mời cô ta ăn cơm.

   Khả Lan đưa tay muốn đẩy tay Lương Bảo Nhi ra, Lương Bảo Nhi lại tăng sức lực trong tay,vẫn lặp lại câu nói kia khiến Khả Lan mời cô ta đi ăn cơm.

   Khả Lan không chống được chỉ có thể mời Lương Bảo Nhi ăn cơm.

   Sau khi rời phòng họp đã là buổi trưa, sau khi nói cấp dưới không cần mua cơm liền mời Lương Bảo Nhi đi ăn cơm.

   Lương Bảo Nhi lại cùng Khả Lan đi tới nhà hàng tây.

   Bữa ăn bắt đầu.

   Lương Bảo Nhi ngồi đối diện Khả Lan, nhẹ nhàng nâng ly rượu trong tay, ánh mắt nhìn Khả Lan, khẽ cười nói: “Bây giờ chắc chị rất hài lòng, không cần quá để ý tới em.” Lương Bảo Nhi nói tới đây liền một hơi uống cạn.

   Lời nói của Lương Bảo Nhi khiến Khả Lan hơi dừng lại, há miệng muốn trả lời nhưng lại thôi, không để ý tới.

   Để ý hay không để ý tới đây đều là chuyện của cô, lúc đầu cô gọi Lương Bảo Nhi liền khiến Lương Bảo Nhi chán ghét.

   Bây giờ cô không để ý tới Lương Bảo Nhi là đương nhiên.

   Lương Bảo Nhi thấy Khả Lan không trả lời, khuôn mặt vốn dĩ nở nụ cười dần dần trở nên khó coi.

   Sau đó cô ta lại bắt đầu cắt thịt bít tết nhưng ánh mắt vẫn đảo quanh người Khả Lan.

   “Khi nào chị sẽ tổ chức hôn lễ?” Giọng nói của Lương Bảo Nhi hơi đổi, nhớ lại Khả Lan và Cố Thành Viêm, xem như kết hôn nhưng lại không có một hôn lễ hoàn chỉnh.

   Lương Bảo Nhi đột nhiên nhắc tới hôn lễ khiến Khả Lan ngây ngẩn cả người.

   Khả Lan cũng rất nhức đầu về chuyện hôn lễ, nhưng cô còn rất nhiều chuyện chưa làm xong, bây giờ chưa muốn tổ chức hôn lễ.

   Cân nhắc, Khả Lan không vội trả lời Lương Bảo Nhi, mà ngồi một bên lo ăn.

   Cô biết đối với Cố Thành Viêm hôn lễ không phải việc khó nhưng bây giờ chủ yếu là Khả Lan chưa muốn tổ chức hôn lễ.

   Không khí nhất thời trở nên đè nén, Khả Lan không lên tiếng Lương Bảo Nhi cũng không lên tiếng nữa.

   Lát sau.

   Lương Bảo Nhi khẽ nở nụ cười.

   Cười nhạo Khả Lan, gả cho Cố Thành Viêm ngay cả hôn lễ cũng không có, vậy thì làm sao có thể xem là vợ của thủ trưởng.

   Đối với Cố Thành Viêm mà nói lúc đầu bị ép cưới nên chỉ muốn tìm một bình hoa mà thôi.

   Ban đầu nếu như không có người ép Cố Thành Viêm, làm sao Khả Lan có thể làm vợ Cố Thành Viêm.

   Chẳng qua Lâm Khả Lan cũng chỉ được như thế thôi.

   Ngay cả hôn lễ cũng không có.

   Lương Bảo Nhi còn đang cười nhạo Khả Lan; trong lòng Khả Lan còn đang chần chừ, phải tới lúc nào mình mới có thể kết hôn với Cố Thành Viêm.

   Cô là phụ nữ cũng mong muốn có hôn lễ hoành tráng.

   Nhưng cô bị ràng buộc quá nhiều.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Badgirl068, Candy Kid, Candy2110, Trà Hoa Nữ 88, dao bac ha, orchid1912, paru, shirleybk, tiểu anh hắc ám
     

Có bài mới 02.05.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8435 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 110

   Thời tiết đầu mùa xuân không còn lạnh lẽo như mùa đông, trong không khí tỏa ra sức sống tràn đầy.

   Lương Bảo Nhi ở trong lòng thầm cười nhạo Khả Lan, nhà họ Cố sẽ không cho Khả Lan một hôn lễ chính thức; nhưng câu trả lời của Khả Lan lại khiến sắc mặt cô ta chìm xuống.

   Kế hoạch quá nhiều, chưa hoàn thành được?

   Khả Lan nói rất dễ nghe, nhà họ Cố nguyện ý vì cô, tại sao lại vẫn kéo dài tới bây giờ không có động tĩnh gì?

   “Vậy......Chị, khi nào tổ chức hôn lễ?” Lương Bảo Nhi nghe Khả Lan nói lại hỏi lại.

   Khả Lan đã nói như vậy cô ta cũng muốn biết, Lâm Khả Lan có thể nói chính xác thời gian được hay không, không chừng là vì muốn cô ta khó chịu nên mới nói qua loa như vậy.

   Khả Lan cũng chỉ là con chim sẻ, bây giờ chỉ tạm hài lòng mà thôi.

   Khả Lan nghe Lương Bảo Nhi hỏi, vẻ mặt hơi dừng lại, ngước mắt nhìn Lương Bảo Nhi rồi nói: “Cô rất quan tâm?”

   Cô không trả lời câu hỏi của Lương Bảo Nhi mà hỏi ngược lại.

   Câu nói của Lương Bảo Nhi có hàm ý khác, chính là muốn chế nhạo cô.

   Lương Bảo Nhi nghe Khả Lan hỏi ngược lại, vẻ mặt hơi trầm xuống, há miệng còn muốn nói gì đó nhưng thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Khả Lan cô ta lại im lặng.

   Cô ta chán ghét nhất là bộ dáng nhẹ nhàng của Khả Lan.

   Mỗi lần thấy bộ dáng này của Khả Lan cô ta cực kỳ chán ghét.

   “Chị là chị gái em đương nhiên em phải quan tâm.”

   Mặc dù Lương Bảo Nhi chán ghét Khả Lan nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười như cũ, dịu dàng nói với Khả Lan, cô ta chỉ quan tâm mà thôi.

   Khả Lan nghe Lương Bảo Nhi nói khóe miệng khẽ nở nụ cười châm biếm, Lương Bảo Nhi vẫn như vậy, rõ ràng không giả bộ được còn cố gắng giả bộ.

   Nghĩ đến đây Khả Lan đưa tay cầm ly nước trên bàn, nhìn dòng nước trong ly, lạnh lùng nói: “Có gì cứ nói thẳng.”. Cô không muốn quan co lòng vòng với Lương Bảo Nhi.

   Lương Bảo Nhi hẹn cô ra ngoài, tất nhiên có lời muốn nói, cô cũng muốn nghe một chút Lương Bảo Nhi sẽ nói gì với cô.

   “Em chỉ muốn nói chuyện với chị một chút.”

   Lương Bảo Nhi nghe Khả Lan hỏi khẽ cười trả lời; dứt lời con ngươi cô ta đảo lòng vòng, ánh mắt dừng trên người Khả Lan.

   Cô ta có tính toán nên mới gọi Khả Lan ra, sao cô ta có thể nói với Khả Lan chứ.

   Câu trả lời của Lương Bảo Nhi khiến sắc mặt Khả Lan đột nhiên trầm xuống, cô không trả lời Lương Bảo Nhi mà nhìn Lương Bảo Nhi, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo, sau một lúc im lặng cô đột nhiên đứng dậy.

   Lương Bảo Nhi không chịu nói, trả lời lập lờ nước đôi, cô cũng không cần thiết phải ở đây nữa.

   Khả Lan đột nhiên đứng dậy khiến Lương Bảo Nhi lộ vẻ nôn nóng, cũng đứng lên theo.

   Hai người mặt đối mặt, Lương Bảo Nhi vội vàng nói: “Chị, chị muốn đi sao? Không thể ngồi thêm chút nữa sao?”

   Lương Bảo Nhi không đạt được ý muốn tại sao có thể để Khả Lan đi như vậy.

   Khả Lan bị Lương Bảo Nhi giữ lại vẻ mặt lạnh lùng, thở dài, quay đầu nhìn Lương Bảo Nhi nói: “Tôi còn có việc.” Dứt lời Khả Lan muốn bỏ đi.

   Lương Bảo Nhi đột nhiên giơ tay nắm cánh tay Khả Lan nói: “Chị là chủ tịch, có chuyện gì cứ nói một tiếng liền có người làm, chẳng lẽ chị không thể ăn với em một bữa cơm sao?” Dứt lời, Lương Bảo Nhi càng siết chặt tay hơn.

   Lâm Khả Lan cũng chỉ dựa vào đàn ông mới có địa vị như ngày hôm nay, nếu Cố Thành Viêm không xem trọng cô nữa thì cô sẽ không còn gì.

   Khả Lan muốn bỏ đi, lúc này nghe Lương Bảo Nhi nói ngược lại càng kiên định muốn rời khỏi đây.

   Cô đưa tay kéo tay Lương Bảo Nhi ra, thở dài, lạnh lùng nói: “Xác thực không muốn.”

   Lời nói của Khả Lan khiến sắc mặt của Lương Bảo Nhi càng thêm khó chịu, đôi tay nắm chặt thành quyền, tức giận.

   “Chị......” Lương Bảo Nhi vung tay lên muốn giáo huấn Khả Lan một chút.

   Nhưng......Khả Lan lại nắm tay Lương Bảo Nhi.

   Bị Khả Lan nắm tay Lương Bảo Nhi ngây ngẩn cả người.

   Bốn mắt nhìn nhau, hình như đang tiến hành cuộc chiến không khói thuốc.

   Lương Bảo Nhi giãy giụa muốn Khả Lan buông tay ra nhưng Khả Lan dần dần dùng sức, không buông tay.

   Lát sau.

   Khả Lan không buông tay Lương Bảo Nhi, Lương Bảo Nhi liền không dùng sức nữa.

   Giùng giằng, Khả Lan dần buông lỏng, Lương Bảo Nhi lảo đảo lui về phía sau hai bước suýt nữa ngã xuống.

   Khả Lan thấy Lương Bảo Nhi lui về sau hai bước, quay đầu muốn bỏ đi, Lương Bảo Nhi nhìn đồng hồ đột nhiên cất giọng nói: “Tôi đón mẹ chị về nước, lâu như vậy, chị cũng không muốn thăm bà ấy sao?”

   Một câu nói khiến Khả Lan dừng bước, quay đầu nhìn về phía Lương Bảo Nhi, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

   Lương Bảo Nhi thấy Khả Lan dừng bước, khuôn mặt dần dần vui vẻ, đi về phía Khả Lan, đưa tay kéo tay Khả Lan tiếp tục nói: “Thật ra thì tôi vẫn luôn quan tâm dì Tố Phương, nói thế nào bà ấy cũng từng là mẹ tôi.” Dứt lời Lương Bảo Nhi buông tay Khả Lan đi về phía trước.

   Khả Lan thấy Lương Bảo Nhi đi liền đi theo.

   Hai người lên xe, Lương Bảo Nhi đưa Khả Lan tới bệnh viện, dọc đường đi hai người đều im lặng.

   Cho đến khi Khả Lan nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong phòng bệnh thì liền giật mình.

   Nhưng lúc này thần thái của bà không giống như trong trí nhớ của Khả Lan, ngu ngốc thậm chí hơi điên.

   Thấy tình huống trong phòng bệnh, Khả Lan vội vàng muốn đi vào xem một chút, Lương Bảo Nhi đột nhiên đưa tay ngăn Khả Lan lại.

   “Thật ra thì mẹ chị bị sợ hãi, tôi cũng rất khổ sở, đã tìm bác sĩ giỏi nhất nhưng làm thế nào cũng không tốt lên được.” Lương Bảo Nhi nói xong ánh mắt lại hướng về trong phòng.

   Lúc này Dương Tố Phương ngoại trừ ngu si còn có di chứng của chữa bệnh bằng hóa chất nên tóc rụng sạch, sắc mặt vàng đậm khó coi, bộ dáng kia thật là sống không bằng chết.

   Khả Lan nghe thấy Lương Bảo Nhi nói trong lòng hơi trầm xuống, đẩy Lương Bảo Nhi ra, hừ lạnh một tiếng nói “Cô đừng ở đây giả mù mưa sa, nếu như không phải do mẹ cô, mẹ tôi sẽ biến thành như vậy sao?” Dứt lời Khả Lan mở cửa đi vào phòng.

   Cô bước nhanh tới trước mặt Dương Tố Phương, nhưng Dương Tố Phương lại không cho Khả Lan tới gần.

   Vẫy tay, ôm gối, lui về phía sau.

   Thấy tình huống như thế, khuôn mặt vốn dĩ bình tĩnh của Khả Lan từ từ trở nên khó chịu, há miệng muốn nói chuyện, hốc mắt đã ửng đỏ, nghẹn ngào không thành tiếng.

   Lương Bảo Nhi thấy bộ dáng của Khả Lan cũng đi theo vào, đứng bên cạnh nói: “Nói cho cùng, dì Dương Tố Phương cũng chỉ là một quân cờ trong tay người quyền thế, bị người ta chơi đùa, mới có thể trở thành như ngày hôm nay.”

   Dứt lời, Lương Bảo Nhi lại gần hai bước, quay đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Khả Lan.

   Ý muốn nói với Khả Lan Dương Tố Phương trở nên như vậy tất cả đều bởi vì Cố Thành Viêm.

   Khả Lan nghe Lương Bảo Nhi nói liền giật mình, hít một hơi, không lên tiếng, chỉ muốn dựa gần vào mẹ mình.

   Vậy mà.....Dương Tố Phương không cho ai tới gần.

   Khả Lan ở bệnh viện ngây người hồi lâu, lúc rời đi trời đã tối.

   Khả Lan rời khỏi bệnh viện liền nhận được điện thoại của Cố Thành Viêm.

   “Ở đâu?” Trong lời nói của anh dường như có chút không vui, hỏi Khả Lan đang ở đâu.

   Khả Lan nghe anh hỏi, khuôn mặt vốn dĩ bình tĩnh liền trở nên âm trầm, cuối cùng nói: “Ở cửa bệnh viện.” Giọng nói Khả Lan trầm thấp, không định giấu giếm anh.

   Nhưng đầu dây bên kia Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói sắc mặt liền thay đổi, đã đoán được Khả Lan ở đâu.

   Mười phút sau.

   Cố Thành Viêm xuất hiện trước mặt Khả Lan.

   Anh xuống xe, muốn kéo Khả Lan lên xe.

   Khả Lan đột nhiên lui về phía sau trốn tránh động tác của anh.

   Bàn tay rơi vào khoảng không khiến Cố Thành Viêm không nói lên cảm giác trong lòng, Khả Lan đã biết, anh có dấu cũng không được.

   Anh chợt thấy nhức đầu, khẽ nhắm mắt, dưới chân đột nhiên thấy không ổn.

   Khả Lan nhìn thấy bộ dáng của anh liền giật mình vội vàng đi tới đỡ anh.

   “Lên xe trước đã.” Khả Lan đề nghị, kéo anh lên xe.

   Anh gật đầu, nhấc chân ngồi lên xe.

   Không khí trong xe rất đè nén, Cố Thành Viêm đưa tay xao chân mày, chớp mắt lại mở ra, mở ra lại khép lại, dường như cực kỳ mệt mỏi, vẫn còn cố gắng chống đỡ.

   Khả Lan thấy động tác của anh, chần chừ nhưng vẫn dứt khoát mở miệng: “Nói cho cùng chúng ta không cùng một thế giới.” Giọng nói Khả Lan chầm chậm nói rõ ràng từng chữ.

   Trải qua nhiều chuyện như vậy Khả Lan cũng thấy rõ, căn bản cô và Cố Thành Viêm không thuộc về một thế giới.

   Cô luôn luôn muốn tự mình xử lý chuyện của mình nhưng mỗi lần như vậy Cố Thành Viêm đều đem tới phiền toái.

   Ở Hàng Châu, ở nhà họ Cố thậm chí ở bên cạnh anh, cô giống như bộ quần áo của Cố Thành Viêm, đồng thời phải chăm sóc công việc của Cố Thành Viêm, còn phải luôn luôn suy tính cảm nhận của mình.

   Cô từng nghĩ làm một người vợ hiền nhưng những chuyện cô làm lại hại anh khiến anh nhức đầu.

   Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, vốn dĩ đầu óc hỗn loạn liền tỉnh táo, quay đầu nhìn Khả Lan, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, kinh ngạc.

   “Sự tồn tại của em luôn mang đến phiền phức cho anh, em ích kỷ lại tùy hứng, khiến kế hoạch của anh rối loạn, anh phải khắc phục hậu quả vì em, cuối cùng lại không như ý muốn.” Giọng nói của Khả Lan nhẹ nhàng chậm chạp, dường như bình tĩnh kể đã không còn quan trọng nữa.

   Anh nghe Khả Lan nói như vậy, đưa tay nắm vai cô, nghĩ muốn nói với Khả Lan đừng nghĩ lung tung.

   Khả Lan lại mở miệng trước.

   “Không phải em nhất thời kích động, em nghiêm túc, muốn tìm một người thích hợp với mình, so với người trong lòng quan trọng hơn nhiều.” Khả Lan nói tới đây, đưa tay đẩy Cố Thành Viêm ra, ngồi thẳng nhìn anh.

   Cố Thành Viêm lại đưa tay, ôm cô vào lòng , giọng nói đậm đà vang trên đỉnh đầu cô.

   “Anh không cho phép em nói những lời như vậy lần nữa.” Qua nhiều năm như vậy, anh đều đợi cô, đến khi chờ được cô lại muốn bỏ đi, làm sao anh có thể buông tay.

   Khả Lan dựa vào ngực anh, không giãy giụa, đôi tay ôm eo anh.

   Nước mắt đã sớm tràn ra.

   Biết nói tiếp anh cũng sẽ không đồng ý, điều cô có thể làm chỉ là lấy hành động chứng minh.

   Họ ở chung một chỗ, cả hai đều mệt mỏi, gia đình, công việc, thậm chí cách sống đều không giống vợ chồng bình thường.

   Cuối cùng cô suy đoán ý tưởng của anh, Cố Thành Viêm mệt mỏi, Cố Thành Viêm hao tổn tinh thần là vì cái gì; cô chịu nhịn những việc anh đã làm, cho dù hại cô hại người cô cũng làm như không có gì.

   Không phải cô không thích Cố Thành Viêm, chỉ là bọn họ ở chung một chỗ, cả hai đều rất mệt mỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Badgirl068, Candy Kid, Trà Hoa Nữ 88, dao bac ha, hanhhuynh, orchid1912, paru, shirleybk, tiểu anh hắc ám
     
Có bài mới 04.05.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8435 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy - Điểm: 75
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 111: Xoay người bỏ đi.

   “Rốt cuộc người anh yêu là ai?”

   Khả Lan chưa bao giờ dừng hoài nghi vấn đề này.

   Nhưng cô không tìm ra nguyên nhân anh thích, cũng không biết anh thích người trong quá khứ hay người ở hiện tại.

   Hoặc là nói anh cũng chỉ tìm kiếm hình bóng “cô ấy” trên người cô.

   Mặc kệ thế nào những thứ này đều không quan trọng, hiện tại Khả Lan hiểu rõ bản thân muốn làm gì, phải đối mặt thế nào, buông tay không phải vì không yêu mà là yêu quá sâu, sâu đến nỗi quá mệt mỏi.

   Cố Thành Viêm nghe thấy Khả Lan nói, cơ thể cương cứng, đôi tay khẽ run.

   “Là anh.”

   Câu trả lời của anh vẫn kiên định như cũ.

   Nhiều năm như vậy người trong lòng anh chỉ có cô, chẳng lẽ cô không biết?

   Hoặc là noi cô đã từng bỏ ra quá nhiều, anh bỏ ra quá ít khiến cho cô cảm thấy không an toàn?

   Thật không ngờ.

   Anh sẽ đem hết tất cả tinh lực đặt lên người cô, chỉ xin cô không bỏ đi nữa.

   Khả Lan nghe anh trả lời đột nhiên khẽ cười, đưa tay đẩy Cố Thành Viêm ra, ngồi thẳng dậy.

   “Là em? Vậy thì trong trí nhớ của anh là “cô ấy”?” Khả Lan nhíu mày nhìn thẳng khuôn mặt cương nghị của anh.

   Rõ ràng gần ngay trước mắt, lại làm cho cô cảm thấy xa đến nỗi không thể chạm tới.

   Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, liền giật mình, đầu ngón tay khẽ run, dần dần nắm chặt thành quyền.

   Khả Lan khẽ cười cúi đầu không lên tiếng nữa.

   Thế nhưng đã quyết định, đã cảm thấy không quan trọng, cô không nên không bỏ được.

   Cố Thành Viêm không trả lời đã cho Khả Lan câu trả lời tốt nhất, giữa bọn họ chỉ là một đoạn nhân duyên lúc trước, nếu như không có thì giữa bọn họ không còn gì nữa.

   Không khí trong xe đột nhiên trở nên kỳ quái.

   Khả Lan và Cố Thành Viêm không lên tiếng.

   Câu trả lời của Cố Thành Viêm không phải không xác định, chỉ là phụ nữ đã nghi ngờ một lần khiến cho anh bắt đầu cảm thấy hai người bọn họ không phù hợp.

   Im lặng hồi lâu.

   “Em muốn làm thế nào?” Cố Thành Viêm trầm giọng nói, hỏi ý Khả Lan.

   Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói trong lòng bỗng nhiên trống rỗng, lời nói của anh đối với cô mà nói không bằng không nói thì hơn.

   Nghĩ đến đây ánh mắt Khả Lan chần chừ hồi lâu nói: “Ly hôn thôi.” Dứt lời trái tim Khả Lan liền nhói đau.

   Thế nhưng đã nói đến mức này Khả Lan chỉ có thể nói tiếp, có bỏ được hay không chỉ là tạm thời.

   Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, ánh mắt âm trầm, thay đổi mấy lần liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

   “Được.”

   Giọng đàn ông chầm chậm, ánh mắt không biểu hiện điều gì nhưng sắc mặt bình tĩnh tự nhiên.

   Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, bàn tay khẽ run sau đó lại khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

   Cô cúi đầu trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu.

   Đoán ý trong lòng anh.

   Có lẽ Cố Thành Viêm cũng phát hiện anh chỉ yêu “cô ấy” trong trí nhớ, anh đang đứng ở bờ vực nên không xem cô là “cô ấy”.

   Nhưng không phải Cố Thành Viêm nói cô chính là “cô ấy” sao?

   Tại sao......

   Nghĩ đến đây Khả Lan thầm cười nhạo bản thân, rõ ràng quyết định buông tay tại sao trong lòng lại khẩn trương không bỏ được, càng loạn hơn, càng làm cô không thông?

   Trong lòng Cố Thành Viêm đang suy nghĩ gì? Có quan tâm tới cô chút nào không?

   Khả Lan đột nhiên cảm thấy nóng nảy, muốn hỏi rõ đáp án của anh.

   Nhưng......

   Cô quay đầu, lúc nhìn thấy sắc mặt bình tĩnh của anh thì cô lại e sợ, thấp thỏm trong lòng không dám nói.

   Xe yên tĩnh chạy trên đường, không ai lên tiếng.

   Trở lại nhà họ Cố, sau khi Cố Thành Viêm xuống xe, nhấc chân đi vào trong nhà.

   Sau đó Khả Lan bước nhanh muốn theo sau rồi lại dừng bước.

   Đợi anh đi xa lúc này Khả Lan mới nhấc chân.

   Hai người một trước một sau đi vào trong nhà, Cố Thành Viêm không dừng lại đi thẳng lên phòng làm việc trên lầu.

   Sau khi Khả Lan đi theo anh tới phòng làm việc, đứng trước cửa phòng dừng một chút sau đó về phòng.

   Người nhà họ Cố đều đã đi Tây Nam, ở nhà chỉ còn lại Khả Lan và Cố Thành Viêm, bình thường trừ người giúp việc tòa nhà trở nên yên tình khác thường.

   Ngoài cửa sổ trời mưa lất phất, ngọn cây đâm chồi tạo nên tinh thần phấn chấn.

   Khả Lan ở trong phòng bước hai bước, chần chừ rồi gọi điện thoại cho Diệp Huệ nhờ cô soạn đơn ly hôn cho mình.

   Điện thoại thông Khả Lan đang muốn nói chuyện, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

   Cố Thành Viêm mở cửa phòng, vừa đúng lúc nhìn thấy Khả Lan gọi điện thoại, trong lòng dâng lên cảm giác nóng nảy, không lên tiếng.

   Khả Lan thây Cố Thành Viêm đột nhiên đi vào phòng, trong lòng run lên, lời muốn nói nghẹn ở cổ họng.

   “Khả Lan? Khả Lan?.....” Đầu dây bên kia Diệp Huệ vẫn kêu tên Khả Lan.

   Khả Lan bỗng nhiên hoàn hồn, cúi đầu trả lời: “Tôi đây, bây giờ cô có rảnh không?” Giọng nói Khả Lan mềm mại.

   Cố Thành Viêm thấy động tác của Khả Lan, vẻ mặt hơi dừng lại sau đó nhấc chân đi tới sau lưng Khả Lan.

   “Rảnh, có chuyện gì sao?”

   “Giúp tôi tìm luật sư thảo một bản thỏa thuận ly hôn.” Khả Lan cố gắng hạ thấp giọng, hy vọng Cố Thành Viêm đừng để ý tới lời cô nói.

   Nhưng Cố Thành Viêm đã đứng ở sau lưng cô.

   Sau khi anh nghe Khả Lan nói trái tim nhói đau, đưa tay đoạt lấy điện thoại trong tay Khả Lan đặt bên tai nói: “Không cần làm, tôi sẽ giải quyết.” Dứt lời Cố Thành Viêm cúp máy.

   Hành động của anh khiến Khả Lan bối rối.

   Cô vội vàng quay đầu nhìn về phía Cố Thành Viêm, há miệng muốn nói chuyện nhưng lúc thấy sắc mặt âm trầm của anh cô lại im lặng.

   Hai người đứng đối mặt, Khả Lan vẫn cúi đầu, trong lòng đột nhiên thấy sợ hãi, cô sợ mình không chịu được.

   Nhưng cô phải chịu được.

   Cố Thành Viêm cúi đầu nhìn người trước mặt, trong lòng càng phiền hơn, bàn tay cầm điện thoại siết chặt.

   Khoảng khắc.

   “Anh sẽ chuẩn bị, em không cần phải tìm người chuẩn bị.” Giọng anh chầm chậm, làm cho người ta không dám hoài nghi.

   Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói, vẻ mặt hơi trầm xuống, gật đầu, không lên tiếng nữa.

   Cố Thành Viêm thấy Khả Lan gật đầu, không nói chuyện nữa, thở dài, xoay người vào phòng tắm.

   Khả Lan thấy Cố Thành Viêm đi vào phòng tắm, đột nhiên cảm thấy không khí hoàn hoãn một chút, nhưng cô đứng trong phòng lại cảm thấy kỳ quái.

   Chần chừ hồi lâu, Khả Lan lấy hai bộ quần áo trong tủ, rời phòng, cô nhẹ nhàng khép cửa quyết định rời khỏi nhà họ Cố.

   Lúc Khả Lan đi Cố Thành Viêm vẫn đang tắm.

   Cô nói với dì Lưu liền lập tức rời đi.

   Cố Thành Viêm đứng trên lầu nhìn bóng dáng cô bỏ đi, sắc mặt lạnh lùng.
   Bóng đêm dần dần dày.
   Khả Lan rời khỏi nhà họ Cố, vốn dĩ muốn quay về căn nhà ngày xưa.

   Nhưng lại nghĩ tới là căn phòng Cố Thành Viêm cho, trong lòng giống như bị thứ gì đó chặn lại, tức giận không muốn ở.

   Nhưng đối mặt với tình hình của mẹ lúc này cuối cùng Khả Lan vẫn đi về.

   Lúc đầu căn phòng này là phần thưởng cho cô, kiểu cách không ở chỉ sẽ tự làm khổ mình.

   Phòng mấy tháng không có người ở vẫn như lúc ban đầu khi Khả Lan dọn đi.

   Dương Tố Phương điên, tốt hơn so với lúc trước Khả Lan nhìn thấy.

   Ngồi trên ghế sa lon ở trong phòng chơi hộp điều khiển ti vi.

   Khả Lan dọn dẹp căn phòng, nấu cơm tối, gọi Dương Tố Phương ăn cơm, Dương Tố Phương nghe thấy ăn cơm, đột nhiên giống như bị cái gì kích thích, cả người nằm sấp trên ghế sa lon, dùng gối che đầu.

   Thấy hành động của Dương Tố Phương, trái tim Khả Lan đột nhiên trầm xuống, vội vàng để bát đũa trong tay xuống, đi tới trước mặt Dương Tố Phương đang muốn an ủi.

   Dương Tố Phương lại giống như bị kích thích đưa tay đẩy Khả Lan ra.

   Khả Lan bị đẩy, cơ thể đập vào bàn trà, bụng quặn đau.

   Nhưng Dương Tố Phương vẫn chạy quanh nhà, Khả Lan chỉ có thể vội vàng bò dậy đuổi theo Dương Tố Phương, hy vọng bà có thể bình tĩnh lại.

   Nhưng......

   Cô không thể đuổi theo Dương Tố Phương, bởi vì bụng của mình quặn đau, ngã xuống đất ngất xỉu.

   Dương Tố Phương chạy một hồi, đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn thấy bộ dáng Khả Lan, trong đầu dường như nhớ tới điều gì, đột nhiên cảm thấy nóng nảy.

   Xoay người vội vàng gọi điện thoại, gọi xe cấp cứu.

   Lúc Khả Lan tỉnh lại thì đang ở bệnh viện, Dương Tố Phương yên tĩnh ngồi bên cạnh cô, bộ dáng không thay đổi, dương như bình tĩnh hơn nhiều.

   Khả Lan giùng giằng muốn ngồi dậy, Dương Tố Phương lại đưa tay ấn cô nằm xuống.

   “Không.....Không thể......” Giọng Dương Tố Phương hơi cà lăm, bà đưa tay sờ bụng Khả Lan, trong ánh mắt tràn đầy ánh sáng của tình mẹ.

   Khả Lan nhìn thấy hành động của Dương Tố Phương liền giật mình, cúi đầu nhìn xuống bụng, trái tim dường như bị thứ gì đó đánh vào.

   Mang thai?

   Thật không đúng lúc!

   Nghĩ đến đây bàn tay Khả Lan dần dần siết chặt, bối rối giữa giữ hay không giữ.

   Đột nhiên tiếng Kim Hạo vang lên bên trong phòng bệnh.

   “Giọt máu của mình, không để ý tới, không sinh cũng được.”

   Bởi vì nhà họ Kim có chuyện nên Kim Hạo tới xử lý, trùng hợp lại nghe thấy tin Khả Lan mang thai nên tới xem một chút.

   Sau khi thấy bộ dáng của Khả Lan, trong lòng anh ta trở nên phiền não.

   Anh ta mặc kệ giữa Khả Lan và Cố Thành Viêm phát sinh vấn đề gì, nhưng tình huống trước mắt khiến anh ta khó chịu.

   Nếu như Cố Thành Viêm không muốn anh ta không ngại nhận lấy.

   Khả Lan đột nhiên nghe thấy giọng của Kim Hạo hơi ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Kim Hạo.

   “Tin tức của tổng giám đốc Kim thật nhanh nhạy.” Khả Lan trả lời Kim Hạo sau đó nhếch miệng nở nụ cười yếu ớt.

   Kim Hạo thấy Khả Lan nở nụ cười đột nhiên cảm thấy không vui.

   “Lúc này cô còn có thể cười được?” Kim Hạo đi tới trước mặt Khả Lan, ngồi xuống, trong tròng mắt tối tăm nổi lên lửa giận.

   Lương Bảo Nhi và Lâm Khải Nghiệp lén lút vận chuyển tài sản đi, Lương Thị sắp bị lấy hết, bây giờ Lâm Khả Lan vẫn còn rối rắm trên tình trường.

   Quả nhiên, phụ nữ đều không thể dùng được.

   Kim Hạo hỏi ngược lại khiến Khả Lan giật mình, cúi đầu chần chừ một lát lại ngẩng đầu nhìn về phía Kim Hạo nói “Chẳng lẽ tôi phải khóc?” Khả Lan không cảm thấy đây là vấn đề khó có thể giải quyết.

   Bên này cô khuôn muốn dây dưa với Cố Thành Viêm, bên kia Lương Thị vẫn chưa chấm dứt.

   Lúc trước Lương Bảo Nhi đưa cô đi gặp mẹ cũng chỉ vì muốn đả kích cô, khiến cô không thể rảnh rỗi quan tâm tới Lương Thị.

   Nhưng Lương Bảo Nhi tính sai một cá nhân, đó chính là Kim Hạo.

   Kim Hạo luôn luôn nhìn chằm chằm vào Lương Thị, mục tiêu của anh ta chính là nuốt trọn Lương Thị.

   Mặc dù Khả Lan không biết rõ, bây giờ Lương Tú Ly đã chết, tại sao bây giờ Kim Hạo vẫn nhìn chằm chằm Lương Thị không tha.

   Nhưng trong này tất nhiên có liên quan đến ích lợi khiến mấy thương nhân này đấu tranh đến chết.

   “Tôi không ngại nhìn thấy cô khóc.” Kim Hạo nghe Khả Lan hỏi ngược lại, khóe miệng nở nụ cười châm biếm, lúc này Khả Lan nên khóc mới đúng.

   Cãi nhau với Cố thủ trưởng, Lương Thị bị Lâm Khải Nghiệp lấy hết, cô không khóc vậy thì đầu óc có vấn đề.

   Khả Lan nghe Kim Hạo nói, ánh mắt chần chừ sau đó ngẩng đầu nhìn Kim Hạo nói: “Nếu như tôi muốn anh toàn lực giúp Lương Bảo Nhi làm chủ tịch Lương Thị, anh có đồng ý hay không?”

   Chuyện Lâm Khải Nghiệp không phải Khả Lan không tính trước, cô không muốn dính vào, chỉ có thể tìm cách thối lui.

   Kim Hạo nghe Khả Lan nói liền giật mình, hai mắt tối tăm nhìn Khả Lan, sau một hồi suy nghĩ cảm thấy biện pháp của cô cũng được.

   Lương Thị do một tay Lương Tú Ly thành lập, trong Lương Thị có rất nhiều người ủng hộ Lương Bảo Nhi.

   Mặc dù thời gian Lâm Khải Nghiệp dạo chơi ở Lương Thị không ngắn nhưng thật sự không có bao nhiêu quyền lực, nếu không phải có kinh nghiệp ở Lương Thị thì làm sao có thể tranh giành chức chủ tịch.

   Ở giữa hai cá nhân có kẹp Lâm Khả Lan quan hệ mới hòa hoãn, nếu như Lâm Khả Lan đột nhiên rút lui, tất nhiên quan hệ của hai người sẽ nổ tung.

   Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân Khả Lan muốn trở mặt với Cố thủ trưởng.

   Giấu đầu hở đuôi, ngồi xem hổ đấu?

   Không không không......Lâm Khả Lan nên biết, trở mặt với Cố thủ trưởng cô sẽ không có chuyện tốt.

   Cho dù có thể để Lương Bảo Nhi với Lâm Khải Nghiệp đấu nhau nhưng không có Cố thủ trưởng ủng hộ, Lâm Khả Lan sẽ không tạo được danh tiếng.

   Cho nên bọn họ thật sự cãi nhau?

   Vì chuyện gì?

   “Dĩ nhiên đồng ý.” Mặc dù trong lòng có nhiều nghi vấn nhưng Kim Hạo cũng không hỏi Khả Lan.

   Anh ta mặc kệ Lâm Khả Lan có thật sự trở mặt hay không, cái anh ta muốn chính là đẩy Lương thị xuống.

   “Tổng giám đốc Kim đã nói vậy tôi cần phải khóc sao?” Khả Lan nghe Kim Hạo nói khẽ trả lời lại một câu.

   Cô cũng chỉ là không muốn dính vào chuyện này nữa.

   Càng dính vào càng bi thương, giống như lúc đầu, nếu như cô chỉ tìm một người đàn ông bình thường có một triệu.

   Mẹ cô nhất định sẽ không chịu đau nhiều, nhưng đáng tiếc chính là cô đụng phải Cố Thành Viêm.

   Kim Hạo nghe Khả Lan trả lời khẽ cười.

   Trong lòng không thể nói là bội phục dũng khí của Khả lan mà còn thưởng thức tính quả cảm của cô.

   Nhưng Sự tồn tại của Lâm Khả Lan đã giúp anh ta một tay.

   “Nói đúng lắm, cô nên vui vẻ cười to.” Kim Hạo khẽ cười trả lời Khả Lan.

   Chuyện này Khả Lan chỉ cần có tính toán trước, còn lại mọi chuyện sẽ do anh ta làm.

   Khả Lan nghe Kim Hạo nói khẽ cười, không đến nỗi vui vẻ cười to, nhưng mà nhìn Lương Bảo Nhi và Lâm Khải Nghiệp càng đấu càng bị thương, còn có sự can thiệp của Kim Hạo cô cảm thấy thật đặc sắc.

   Nghĩ đến đây trái tim Khả Lan bỗng nhiên trầm xuống, nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên người Dương Tố Phương.

   Lâm Khải Nghiệp phụ mẹ cô nhiều năm như vậy, cô nhất định phải làm cho Lâm Khải Nghiệp thân bại danh liệt phải rời khỏi thành phố.

   Sau đó tìm một nơi yên tĩnh.....Sinh con, sống quan ngày.

   Kim Hạo nhìn thấy vẻ mặt Khả Lan thay đổi mấy lần, trong lòng có cảm giác phiền não, ngẩng đầu muốn vỗ vỗ bả vai cô an ủi.

   Nhưng lại bị người khác cướp mất.

   Cố Thành Viêm đưa tay vỗ nhẹ bả vai Khả Lan, không che giấu vẻ bất đắc dĩ và quan tâm.

   Vốn dĩ anh nghe Khả Lan nói muốn ly hôn liền đồng ý là vì tức giận cách làm của cô, anh là đàn ông cũng có lòng tự tôn của mình.

   Anh đứng trước mặt cô, bỏ hết tất cả tự tôn của mình, nhưng vẫn không thể có được sự tin tưởng của cô.

   Cho nên anh không do dự đồng ý ly hôn.

   Nhưng bây giờ anh nghe thấy tin cô mang thai liền không để ý gì nữa, đến đây thăm cô.

   Đột nhiên bị người ta vỗ bả vai Khả Lan ngẩn người, cảm giác quen thuộc khiến cô cứng ngắc không dám quay đầu lại.

   Cô cho rằng Cô Thành Viêm nhận rõ bản thân thích ai nên sẽ không quay lại tìm cô nữa.

   Mà bây giờ anh xuất hiện khiến cô không biết phải đối mặt thế nào.

   Tiếp tục yêu hay là làm tổn thương nhau?

   Khả Lan không quay đầu lại, Cố Thành Viêm lại đưa tay kéo mặt cô lại, hai mắt tối tăm chăm chú nhìn khuôn mặt gầy gò của cô.

   “Không phải anh không cho em đáp án, mà là em hiểu lầm, khiến cho anh sợ câu trả lời quá nhẹ.” Giọng Cố Thành Viêm không lớn lại lộ ra vẻ không kiềm nén được.

   Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói liền giật mình, một dòng nước ấm xông lên đầu, không ngờ, anh lại nói như vậy.

   Kim Hạo vẫn đứng ở bên cạnh, sau khi nghe Cố Thành Viêm nói, nhếch miệng nở nụ cười đưa Dương Tố Phương ra ngoài.

   Sau khi hai người đi, trong phòng bệnh trở nên cực kỳ yên tĩnh.

   Khả Lan ngước mắt, hai mắt tối tăm chăm chú nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh.

   “Là bởi vì em mang thai anh mới tới sao?” Thành phố là địa bàn của Cố Thành Viêm.

   Kim Hạo cũng biết tin cô mang thai, Cố Thành Viêm không thể nào không biết.

   Cố Thành Viêm nghe thấy Khả Lan hỏi, vẻ mặt hơi dừng lại, sau đó gật đầu bày tỏ quả thật như vậy.

   Nếu như không phải bởi vì cô mang thai, anh sẽ tiếp tục khiến cô thấy rõ ràng, anh mới là bến đậu tốt nhất của cô.

   Khả Lan thấy Cố Thành Viêm gật đầu, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống, cúi đầu, trong lòng rất là không vui.

   “Em sẽ không giữ lại.” Khả Lan cúi đầu nói, tức giận nói với Cố Thành Viêm cô sẽ không giữ lại đứa bé này.

   Mà Cố Thành Viêm sau khi nghe cô nói, bàn tay dần siết chặt, đưa tay nắm cằm cô, hai người bốn mắt nhìn nhau.

   Khả Lan bị buộc phải ngẩng đầu, thấy lửa giận trong mắt anh, trong lòng cô đột nhiên ngẩn ra, cắn môi không nói.

   Cố Thành Viêm lại mở miệng trước.

   “Anh có nghìn cách để em giữ lại nhưng cái anh muốn chính là trái tim của em.”

   “Trải qua thời gian dài, thật sự bởi vì anh biết em chính là “cô ấy” nên mới quan tâm để ý tới em.”

   “Nhưng em có nghĩ tới hay không, nếu như anh chỉ muốn tìm một cái bóng, Lương Bảo Nhi và Lâm Bảo Nhi còn giống hơn em nhiều.”

   Giọng nói của Cố Thành Viêm không nhanh không chậm, trong lời nói đã giải thích rõ ràng.

   Không phải anh không quan tâm cô mà là cô tự làm mình đau.

   Lúc này anh cũng không biết tong lòng cô có anh hay không, giữa bọn họ giống như có một màng tơ nhẹ; rõ ràng gần trong gang tấc lại không có cách nào thản nhiên chống đỡ.

   Khả Lan nghe Cố Thành Viêm nói, vẻ mặt hơi đọng lại, con ngươi chăm chú nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh nhất thời không nói nên lời.

   Mặc dù lời nói của anh đơn giản nhưng lại nói rất rõ ràng.

   Nhưng.....Anh nói rõ ràng như vậy, trong lòng cô vẫn có cảm giác nghi ngờ.
   Cô vẫn không nhớ rõ được, chỉ nhớ rõ mình là Lâm Khả Lan.

   Cô sợ sau này sẽ xuất hiện một người phụ nữ khác chen vào giữa cô và Cố Thành Viêm.

   Nếu như không phải cô, Cố Thành Viêm có thể còn đối xử với cô giống như bây giờ hay không?

   Khả Lan đối với Cố Thành Viêm không phải là không yêu mà là yêu quá sâu khiến cô sợ mất đi.

   Giữa bọn họ chung quy là không đúng nhà, không làm cửa.

   “Em có hiểu hay không?” Cố Thành Viêm thấy Khả Lan thật lâu không trả lời, trầm giọng hỏi lại.

   Lời cũng đã nói rõ như vậy làm sao Khả Lan có thể không hiểu.

   Khả Lan nghe thấy Cố Thành Viêm nhắc nhở, trong lòng hơi run, cô hiểu nhưng mà cô sợ.

   Lát sau.

   Khả Lan vẫn như cũ không trả lời Cố Thành Viêm.

   Khiến trong lòng Cố Thành Viêm càng thêm phiền não, sắc lực trong tay anh  dần dần siết chặt, đối với sự hoài nghi và không tin tưởng của cô khiến anh cảm thấy vô lực.

   Anh đã cố gắng hết sức nhưng đáng tiếc trong lòng Khả Lan vĩnh viễn tồn tại tầng chắn kia.

   Không khí trong phòng bệnh nhất thời trở nên đè nén, bàn tay Cố Thành Viêm đang nắm Khả Lan dần dần buông ra.

   Khả Lan đột nhiên nóng nảy, vội vàng đưa tay nắm tay anh.

   “Em hiểu nhưng anh không hiểu em.” Khả Lan vội vàng nói với Cố Thành Viêm, sau đó buông tay anh.

   Cô không bỏ Cố Thành Viêm, nhưng không phải sẽ không rời khỏi anh.

   Hai người bọn họ không hợp, không phải là hiểu lầm mà là vốn dĩ hai người không phải là bạn đường.

   Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, trong lòng ngạc nhiên, đưa tay vội vàng nắm bả vai cô, sắc mặt trở nên lạnh lùng kiên quyết.

   Khả Lan nhìn thấy sắc mặt anh, trong lòng khẽ run.

   Nhưng cô cũng cực kỳ lạnh lùng kiên quyết.

   “Chúng ta......cứ như vậy đi.” Lời Khả Lan nói không phải là nhất thời xúc động mà là đã suy nghĩ kỹ.

   Hai người ở chung một chỗ không phải chỉ là chuyện của hai người mà là chuyện của hai nhà.

   Cô không muốn Cố Thành Viêm chịu quá nhiều áp lực, cô cũng không muốn nhìn thấy cảnh người bị thương và những âm mưu tính toán nữa.

   Cho nên cô thấy rõ ràng căn bản hai người không có cách nào ở chung một chỗ.

   Cố Thành Viêm nghe Khả Lan nói, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống, đưa tay nắm chặt bả vai cô.

   Nhưng bốn mắt nhìn nhau không nói nên lời.

   Im lặng hồi lâu.

   “A.” Cố Thành Viêm đột nhiên cười, buông Khả Lan ra, đứng thẳng người.

   Bóng dáng anh cao ráo thẳng tắp, âm trầm đứng trước mặt cô.

   Khả Lan thấy anh đứng thẳng người, cúi đầu không dám nhìn về phía anh.

   Cố Thành Viêm thấy hành động của Khả Lan, chân mày nhíu chặt, hai mắt tối tăm chăm chú nhìn khuôn mặt Khả Lan nói “Anh đối với em một tấm chân tình, lại không nghĩ rằng.... ....” Dứt lời Cố Thành Viêm đưa tay xoa chân mày.

   Mấy ngày nay, nội bộ chính trị có chút vấn đề, Cố Thành Viêm suốt ngày ở phòng chỉ huy, ngay cả thời gian ngủ cũng không có.

   Bây giờ tìm được không gian rảnh đến thăm Lâm Khả Lan, lại không nghĩ rằng nhận được tin tức cô muốn rời khỏi anh.

   Anh từ nhận thức đã tận lực, nhưng lúc nghe thấy cô kiên định muốn rời đi, anh mới phát hiện mọi cố gắng của anh đều phí công.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Candy Kid, Candy2110, Hạ San, Trà Hoa Nữ 88, dao bac ha, hanayuki001, orchid1912, paru, shirleybk, tiểu anh hắc ám
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Han ly, Hippo Map, Huynh_Tram, Hương76, Kayan193, Khuynh Tuyết, lu haj yen, LuongHang1201, Mưa Hà Nội, Nhungtran303, Nấm iu, Trangpham1286, Tuyet nhi và 315 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.