Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=396721
Trang 37/44

Người gởi:  MarisMiu [ 28.05.2018, 14:24 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

☆ Chương 98 ☆

Editor: MarisMiu

"Năm đó, lúc anh đi tìm Trần Chí phát hiện thì ra ông ta chỉ là được người khác thuê, mà người thuê kia lại chính là chú hai."

Giọng nói của An Mặc Hàn vô cùng trầm thấp, An Dĩ Mạch đau lòng ôm lấy anh, cho anh ấm áp. An Mặc Hàn lắc đầu một cái, rồi nói ra chân tướng năm đó.

". . . . . . . . . . . . . . ."

Thì ra tất cả chuyện này đều do An Dữ Kình - chú của bọn bọn họ sắp đặt tính kế, hóa ra đã nhiều năm như thế, vậy mà ông ta đã tính kế nhiều năm như vậy.

Thật ra quốc tế Mặc Mạch vốn là do An Dữ Triết cùng với An Dữ Kình hai nguời hợp tác mà thành. An Dữ Kình nhỏ hơn An Dữ Triết bảy tuổi nên thời gian An Dữ Kình tham dự quốc tế Mặc Mạch tương đối ngắn, nhưng An Dữ Kình là cổ đông lớn thứ hai của quốc tế Mặc Mạch, cũng là phó tổng giám đốc của quốc tế Mặc Mạch.

Sau đó  quốc tế Mặc Mạch phát triển càng ngày càng lớn, An Dữ Triết cũng càng ngày càng nổi danh, năng lực của ông mọi người đều biết đến, khi đó mọi người cũng chỉ biết đến An Dữ Triết, là tổng giám đốc của quốc tế Mặc Mạch.

An Dữ Kình không phục, ông ta không cam lòng bị An Dữ Triết đè ở phía dưới, rõ ràng ông ta cũng bỏ ra nhiều thứ vì quốc tế Mặc Mạch như vậy, nhưng mọi người lại chỉ thấy được cố gắng của An Dữ Triết, đẩy toàn bộ công lao lên trên người của An Dữ Triết, điều này làm sao ông có thể cam tâm đây?

"Chỉ vì muốn công ty, muốn danh tiếng, mà ông ta có thể nhẫn tâm hại ba mẹ như vậy sao?"

Sau khi An Dĩ Mạch nghe xong, cô rất tức giận với hành vi của An Dữ Kình. Tại sao ông ta có thể ích kỷ như thế, tại sao có thể hại ba mẹ như vậy. Cô còn nhớ rõ trước kia, An Dữ Kình rất dịu dàng, rất thương yêu bọn họ, có điều mỗi khi An Dữ Kình nhìn thấy mẹ, vẻ mặt đều hiện lên chút phức tạp. . . . . . . . .

An Dĩ Mạch đột nhiên mở to hai mắt nhìn An Mặc Hàn, trong lòng bị chính ý nghĩ của mình dọa sợ. An Mặc Hàn thấy vẻ mặt của cô thì bất đắc dĩ thở dài, xem ra Dĩ Mạch đã nghĩ ra rồi.

"Mặc Hàn. . . . . . Ông ta. . . . . . . . ."

An Dĩ Mạch không biết nên nói như thế nào, lông mày nhíu chặt lại với nhau, muốn loại bỏ ý nghĩ hoang đường trong lòng mình nhưng nhìn nét mặt của An Mặc Hàn lại khiến cô không thể không tin tưởng ý nghĩ của mình là chính xác, hóa ra lại là như vậy sao?

"Em đoán không sai, nếu chỉ vì một quốc tế Mặc Mạch ông ta sẽ không đến mức tàn nhẫn như vậy, điều quan trọng nhất chính là ông ta thích chị dâu của mình. . . . . ."

Lúc An Mặc Hàn nói câu này, giọng nói vô cùng lạnh, lại giống như đang ẩn nhẫn gì đó. An Dĩ Mạch đột nhiên rơi vào trầm tư, bây giờ cô vẫn không thể tin được, nhưng suy nghĩ đến vẻ mặt khi An Dữ Kình nhìn mẹ năm đó, trước kia có thể cô không hiểu, nhưng bây giờ cô và An Mặc Hàn ở cùng nhau, cô không thể nào không hiểu ánh mắt ấy rồi.

Thì ra An Dữ Kình yêu Lãnh Hạ.

Một đêm này, An Mặc Hàn nói ra rất nhiều chuyện với An Dĩ Mạch. Mặc dù rất khó tiếp nhận, có điều cô không thể không tiếp nhận.

Cuối cùng hai nguời ôm nhau ngủ. An Mặc Hàn không ngủ, anh cứ nhìn vẻ mặt ngủ say của An Dĩ Mạch như vậy, thầm nghĩ rốt cuộc tất cả mọi thứ cũng đã nổi lên mặt nước, đã tới lúc phải giải quyết tất cả mọi thứ.

Mà ở một bên khác, sau khi An Mặc Hàn và An Dĩ Mạch đi ra từ Phi Tinh Đới Nguyệt, Hàn Ngữ Yên và Lục Viêm liền trở về nhà của Lục Viêm. Lục Viêm không hỏi Hàn Ngữ Yên tại sao khi nhìn thấy người kia lại luống cuống sợ hãi như thế, diiieeen ddannn
leeee quyyyy dooon dọc theo đường đi Hàn Ngữ Yên đều ở trong trạng thái khẩn trương, mãi cho đến trở lại nhà của Lục Viêm, anh ta bảo cô ta ngồi vào trên ghế sa lon, bưng ly nước nóng cho cô ta uống. Sau khi cô ta uống xong mới thấy bớt sợ hãi.

"Tại sao ông ta trở lại chứ?"

Hàn Ngữ Yên tự lẩm bẩm, có điều Lục Viêm lại nghe được. Anh ta châm chọc nhếch môi, có điều Hàn Ngữ Yên không thấy.

"Ngữ Yên, người kia. . . . . . Em biết sao?"

Lục Viêm ngồi xuống bên cạnh cô ta, rất thân mật ôm cô ta. Hàn Ngữ Yên đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, sau đó giống như nghĩ tới điều gì, chỉ chốc lát liền khôi phục lại vẻ mặt dịu dàng đáng yêu hàng ngày, sau đó gật đầu một cái, có điều trên mặt của cô ta đã không còn sự sợ hãi đó nữa.

"Anh cũng biết, em từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện. Người kia là viện trưởng của cô nhi viện chúng em."

Hàn Ngữ Yên không nói ra nguyên nhân tại sao mình lại sợ hãi như thế, mà chỉ nói ra thân phận của người kia.

"Hả? Thật sao?"

Lục Viêm không tiếp tục ép hỏi, Hàn Ngữ Yên thấy Lục Viêm không tiếp tục hỏi tiếp, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhớ tới cái người tên Trần Chí đó, đến bây giờ vẫn còn là nỗi ám ảnh trong lòng cô.

Bởi vì cô cũng là đứa bé của cô nhi viện Đồng Thoại, nhưng cô không may mắn như An Dĩ Mạch. Trong đám người bị Trần Chí khi dễ có cô, vốn cho là những chuyện này sẽ không có người biết, nhưng không nghĩ tới bây giờ Trần Chí lại xuất hiện. Hiện tại cô thật sự rất sợ chuyện năm đó sẽ có người biết, dù sao đây cũng là sỉ nhục cả đời của cô.

"Ừ, Lục Viêm, anh có thể giúp em một việc hay không?"

Trong lòng Hàn Ngữ Yên xoay chuyển liên hồi, cuối cùng nhìn thấy Lục Viêm giống như nhìn thấy cây cỏ cứu mạng, gắt gao nắm tay anh ta thật chặt.

"Ha ha, em cứ nói, nhất định anh sẽ giúp em."

Sau đó, Hàn Ngữ Yên nói gì đó bên tai Lục Viêm, Lục Viêm chỉ cười cười, sau đó gật đầu một cái, thân mật sờ lên mặt của Hàn Ngữ Yên, trong nháy mắt gương mặt Hàn Ngữ Yên thẹn thùng.

"Bảo bối, nếu như anh đồng ý với em...em định báo đáp anh thế nào đây?"

Giọng nói của Lục Viêm cực kỳ dịu dàng, song Hàn Ngữ Yên cũng không thấy được nụ cười châm chọc của anh ta. Sau đó ánh mắt anh ta nhìn về phía Hàn Ngữ Yên đã hiện lên chán ghét.

"Anh muốn cái gì, em đều đồng ý cả."

Hàn Ngữ Yên thẹn thùng, kết hợp với dung nhan thanh lệ của cô ta nhìn càng thêm có sức hấp dẫn.

"Nhưng anh còn nhớ, em bảo anh giúp em đối phó người gọi là Dư Huyên cũng đã nói qua điều kiện này rồi."

Lục Viêm cười cực kỳ tà mị. Lục Viêm như vậy khiến Hàn Ngữ Yên hơi sợ, có điều ở cùng với anh ta lâu như vậy, cuối cùng Hàn Ngữ Yên vẫn ổn định tâm tình của mình. Cô ta nhìn Lục Viêm, sau đó vẻ mặt trở nên vô cùng yêu mị, cuối cùng dùng đôi môi của mình áp lên môi anh ta.

Đôi mắt Lục Viêm khẽ cong nhưng không đẩy Hàn Ngữ Yên ra mà là càng thêm điên cuồng chiếm đoạt tất cả của cô ta. Sau một hồi chiến đấu điên cuồng, Hàn Ngữ Yên mệt mỏi vùi ở trong ngực Lục Viêm, đôi tay nhỏ bé không đàng hoàng vẽ vòng tròn trên ngực của anh ta.

"Viêm, chuyện Dư Huyên anh định làm gì?"

Hàn Ngữ Yên vừa nghĩ tới Dư Huyên liền có loại xúc động muốn xé nát cô ta. Người đàn bà kia ba lần bốn lượt chọc giận cô, hơn nữa, còn đoạt đi tất cả vinh quang vốn nên thuộc về cô.

"Yên tâm đi, Dư Huyên chỉ là một nhân vật phụ, anh đã cho người đi xử lý cô ta rồi."

Lục Viêm ôm Hàn Ngữ Yên, đốt một điếu thuốc, cười cười. Hàn Ngữ Yên nghe được Lục Viêm nói như vậy cũng cười cười, vô cùng mềm mại đáng yêu, đôi tay nhỏ bé càng không chút kiêng kỵ chạy trên người Lục Viêm. Ánh mắt Lục Viêm hơi trầm xuống, sau đó cười tà một tiếng, lại lần nữa đặt Hàn Ngữ Yên ở dưới thân.

Vào giờ phút này, trong lúc Lục Viêm và Hàn Ngữ Yên đang say sưa không biết gì, cửa phòng ngủ được nhẹ nhàng mở ra một kẽ hở nhỏ, người đứng ở cửa phòng ngủ không ai khác chính là Chiếm Nhan.

Cô nhìn tình huống trong phòng ngủ cũng không có phản ứng gì, chỉ là vẻ mặt vô cùng lạnh. Cô nhẹ nhàng đi ra khỏi nhà của Lục Viêm, giống như cô đã nhẹ nhàng đi tới vậy. Sau khi đi ra khỏi nhà của Lục Viêm, nước mắt cô cố nén rốt cuộc cũng rơi xuống.

Cô run rẩy đi trên đường phố yên tĩnh, mặc cho nước mắt chảy xuống, trong đầu đều là những hình ảnh mà mình mới vừa nhìn thấy.

Vốn hôm nay cô muốn tới nói chuyện với Lục Viêm một chút, kể từ ngày đính hôn của Thượng Quan Hồng, Chiếm Nhan đã biết rõ Lục Viêm tiếp xúc với cô cũng chỉ vì thân phận của cô mà thôi, nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, cô cho là anh ấy yêu cô, dù sao cô vẫn thương anh nhiều như thế.

Nhưng trong khoảng thời gian đó tới nay, Lục Viêm vẫn giống như trước rất dịu dàng đối với cô. Cuộc gọi của anh càng ngày càng nhiều, ba của cô không đồng ý bọn họ ở bên nhau, đôi lúc ánh mắt của anh vô tình lộ ra chán ghét. Trước kia cô không để ý lắm, nhưng từ ngày đó sau khi biết mục đích của anh ta, cô đã cẩn thận quan sát mọi động tác của anh ta. Quả nhiên, anh ta không thương cô, quả nhiên ba nói đúng. Lục Viêm ở chung với cô cũng chỉ vì cô là tiểu thư của tập đoàn Thước Quang.

Thật ra hôm nay cô vốn định buông tha Lục Viêm, sau đó nói chia tay, chỉ là không ngờ sẽ nhìn thấy tình huống như thế. Mặc dù đã quyết định chia tay với anh, nhưng nhìn thấy tình huống như thế, lòng của cô rất đau, rất khổ sở.

Cuối cùng, Chiếm Nhan ngồi vào trên ghế bên đường, cứ nhìn dòng người đi qua đi lại vội vã trong bóng đêm như vậy, không nói gì, nhưng nước mắt vẫn rơi không ngừng. Cô nghĩ, đây là lần cuối cùng, bọn họ không cần thiết phải gặp mặt nữa rồi.

Chiếm Nhan cứ cúi thấp đầu ngồi ở trên ghế dài như vậy, mặc cho nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. Không biết đã trải qua bao lâu, cho đến khi một giọng nam vang lên ở bên cạnh, cô mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

"Tiểu thư, cô không sao chứ?"

Bởi vì hôm nay An Thần Hạo náo loạn với ba một phen, cảm thấy tâm tình không tốt liền bỏ ra ngoài, không ngờ khi đi tới đây lại gặp được một cô gái đang ngồi ở nơi này. Mặc dù không thấy được mặt, chỉ là nhìn từ bóng dáng của cô ấy sao lại thấy cô đơn quá. Không biết vì sao, anh lại bất giác thẳng bước đi tới đây, sau đó hỏi cái này người làm sao rồi.

Chiếm Nhan chỉ thoáng ngẩng đầu lên, cảm thấy một người đàn ông ngồi vào bên cạnh mình. Cô chỉ thấy được người đó mặc áo khoác, sau đó lại tiếp tục cúi đầu.

"Không cần phải để ý đến tôi, mau về nhà đi em trai nhỏ."

An Thần Hạo nghe được cô như vậy nói liền có chút kỳ quái. Ngay cả mặt anh cô cũng không thấy, làm sao lại gọi anh là em trai. Mặc dù không thấy được mặt của cô gái này, song nhìn bóng dáng tuổi cũng không lớn lắm đi.

"Thất tình rồi hả?"

Tâm tình không tốt vừa gây gổ với ba lập tức biến mất, bây giờ còn dư lại cũng chỉ còn sự hiếu kỳ với cô gái này.

Đã trễ thế này, một cô gái lại ngồi ven đường, anh rất tò mò, chỉ là nhìn bộ dáng của cô, anh liền nghĩ chắc chắn là thất tình, nếu không, như thế nào đã trễ thế này lại còn ngồi ở đây, hơn nữa, nhìn bóng dáng lại còn cô đơn như thế.

"Ừ, tôi thất tình."

Chiếm Nhan chu miệng, sau đó gật đầu một cái. An Thần Hạo không ngờ thế mà anh lại đoán đúng.

"Tôi có một biện pháp giải quyết, uống rượu thật say một lần, sau đó khi tỉnh lại cái gì nên quên đều sẽ quên hết."

An Thần Hạo vui mừng nói, anh nhớ khi bạn anh thất tình đều làm như vậy. Mặc dù anh không có cảm xúc sâu như thế, nhưng nhìn thấy tình trạng bạn bè của anh như vậy, anh nghĩ chắc là sẽ có ích thôi.

"Ha ha, em trai nhỏ, cậu tròn mười tám tuổi rồi sao? Người ta sẽ cho cậu vào quán bar à?"

Lần này rốt cuộc Chiếm Nhan cũng ngẩng đầu lên thấy được bộ dáng của An Thần Hạo. Thời điểm nhìn thấy bộ dáng của An Thần Hạo, cô thoáng kinh ngạc một chút, không ngờ người con trai này lại ưa nhìn như thế, đặc biệt là đôi mắt hoa đào kia, d i e n d a n l e q u y d o n  hình như cô đã gặp qua ở nơi nào đó. . . . . . . . . Đúng rồi, An Mặc Hàn, Mặc Hàn cũng có một đôi mắt như vậy.

Trong lúc Chiếm Nhan quan sát An Thần Hạo, An Thần Hạo cũng quan sát lại Chiếm Nhan. Khi nhìn thấy bộ dáng của Chiếm Nhan, anh cũng kinh ngạc một chút, có điều sau đó liền nghi ngờ, hình như đã gặp qua ở nơi nào đó, nhưng anh không tài nào nhớ nổi.

"Chúng ta có phải đã gặp qua ở nơi nào rồi không?"

"Chúng ta có phải đã gặp qua ở nơi nào rồi không?"

Hai nguời cùng lúc nói ra những lời này, sau đó liền sửng sốt, sau đó hai nguời cùng nhìn nhau, cuối cùng vẫn là An Thần Hạo mở miệng trước.

"Tôi tên là An Thần Hạo."

"Tôi tên là Chiếm Nhan."

Hai nguời cùng giới thiệu lẫn nhau với đối phương, nhưng vẫn không nghĩ ra đã gặp qua ở nơi nào. Cuối cùng bọn họ liền dứt khoát không nghĩ nữa, nói không chừng ngày nào đó đột nhiên sẽ nghĩ ra.

"Đi thôi, có duyên quen biết tôi mời cậu đi uống rượu, em trai, cậu chắc chắn cậu tròn mười tám tuổi rồi chứ?"

Chiếm Nhan lại nhìn An Thần Hạo vài vòng, nhìn kiểu gì cũng không giống dáng vẻ của người mười tám tuổi.

"Yên tâm đi, tôi khẳng định tôi tròn mười tám tuổi rồi, chỉ là không nên gọi tôi là em trai, nhìn cô chắc chỉ lớn hơn tôi mấy tuổi, gọi tôi là Thần Hạo là được rồi, tôi có thể gọi cô là Nhan Nhan chứ?"

Nghe được An Thần Hạo gọi như thế, Chiếm Nhan sửng sốt một chút, sau đó không phản bác, coi như là chấp nhận. Không biết vì sao, khi nhìn thấy An Thần Hạo cô lại hoàn toàn quên mất chuyện ngày hôm nay, trong lòng vẫn còn nghi ngờ, chẳng lẽ thật sự nhanh như vậy đã khép lại?

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Chiếm Nhan, An Thần Hạo hỏi: "Cô làm sao vậy, có gì nghĩ không ra, hãy nói cho tôi biết, nói không chừng tôi có thể giúp cô thì sao?"

An Thần Hạo nhìn dung nhan tuyệt mỹ của cô, càng nhìn càng vui vẻ, thầm nghĩ trừ chị Dĩ Mạch ra, anh vẫn chưa gặp được người con gái nào dễ nhìn như vậy? Chẳng lẽ đây chính là duyên phận trời định sao?

Chiếm Nhan không biết ý nghĩ trong lòng của An Thần Hạo, dĩ nhiên cô không nói ra thắc mắc của mình. Hai nguời rất nhanh liền đi tới một quán bar, sau đó Chiếm Nhan uống liền hai ly, không nhịn được kể chuyện của mình cho An Thần Hạo nghe.

Dĩ nhiên, Chiếm Nhan không nói người đàn ông kia là ai, có điều An Thần Hạo nghe liền biết Chiếm Nhan là thật tâm thích người đàn ông kia, cuối cùng lại bị người đàn ông kia lừa.

Chiếm Nhan giống như coi An Thần Hạo trở thành thùng rác, vẫn không ngừng nói chuyện của mình, tình cảm của mình, nói xong lại rơi lệ, cho đến khi say khướt gục lên trên người của An Thần Hạo.

An Thần Hạo nhìn Chiếm Nhan say bất tỉnh nhân sự nằm ở trong ngực anh, trong mắt lóe lên phức tạp, sau đó cầm lấy áo khoác của mình trùm lên trên người của cô, còn mình vẫn như cũ uống rượu.

Một đêm này cứ như trôi qua như vậy, nhưng không có ai biết sau đêm này, cuộc sống của rất nhiều người xoay chuyển, số phận của rất nhiều người cũng vì vậy mà phát sinh biến hóa.

Ngày hôm sau, khi An Dĩ Mạch tỉnh lại thì An Mặc Hàn vẫn chưa tỉnh, cô nhìn đồng hồ mới hơn sáu giờ, cô nhẹ nhàng đứng dậy muốn đi uống nước, nhưng khi cô đi xuống dưới lầu thấy cảnh tượng trong phòng khách liền hét to một tiếng, lập tức đánh thức mọi người trong An gia.

"A a a. . . . . . . . . . . ."

"Dĩ Mạch. . ."

An Mặc Hàn là đầu tiên người đầu tiên tỉnh lại nghe được giọng hét của An Dĩ Mạch, sau đó đi nhanh xuống lầu thì thấy An Dĩ Mạch chỉ mặc áo ngủ, trong tay bưng một ly nước, la to về phía ghế sofa.

"Dĩ Mạch, sao thế?"

"Sao thế, sao thế? Tiểu thư. . . . . ."

Dì Lan và chú Trương cũng đã tỉnh đi ra khỏi phòng, nhưng mà khi bọn họ đi tới phòng khách, cảnh tượng ở đó lộn xộn hết mức.

An Mặc Hàn đi tới bên người An Dĩ Mạch nhẹ nhàng an ủi cô, sau đó mới cau mày nhìn về phía ghế sofa.

Chỉ thấy tư thế của An Thần Hạo và Chiếm Nhan vô cùng bất nhã nằm ở trên ghế sofa nhà anh, may nhờ cái áo của An Thần Hạo đang đắp ở trên người của Chiếm Nhan, nếu không, đoán chừng với tư thế ngủ của Chiếm Nhan như vậy nhất định sẽ đi sạch.

Làm sao hai người đó lại xuất hiện ở nhà của anh? Hơn nữa, hình như hai người uống say như chết, Chiếm Nhan càng thêm thân mật nằm ở trên người của An Thần Hạo.

"Dì Lan, chú Trương, hai người đi nghỉ ngơi một chút đi, thời gian vẫn còn sớm, ở đây hai chúng con xử lý là được rồi."

Dì Lan và chú Trương gật đầu một cái, sau đó lại nhìn An Thần Hạo và Chiếm Nhan một cái cuối cùng mới trở về gian phòng của mình. Khi nghe An Dĩ Mạch vừa nhắc tới là An Thần Hạo và Chiếm Nhan, trong lòng của họ cũng buông xuống.

Bên này, An Mặc Hàn và An Dĩ Mạch không đánh thức bọn họ dậy mà quay về căn phòng đổi một bộ quần áo, hai nguời mới lần nữa xuất hiện trong phòng khách nhìn An Thần Hạo và Chiếm Nhan vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

"An Mặc Hàn, làm sao bây giờ?"

An Dĩ Mạch hỏi Mặc Hàn, An Mặc Hàn nhíu mày, sau đó đi lên trước dùng chân đá An Thần Hạo hai cái. An Dĩ Mạch thấy An Mặc Hàn hành động giống như một đứa bé, khóe miệng co giật mấy cái, thầm nghĩ làm sao An Mặc Hàn có thể dịu dàng được chứ, xem ra phải để cô ra tay mới được.

"Mặc Hàn, anh làm vậy sẽ làm đau Thần Hạo."

Bất đắc dĩ, rốt cuộc An Dĩ Mạch cũng kéo lại An Mặc Hàn, sau đó để anh ngồi trên ghế sofa, còn mình thì bước tới đánh thức An Thần Hạo.

"Thần Hạo? Tiểu Hạo. . . . . ."

Rốt cuộc, dưới sự nỗ lực của An Dĩ Mạch, cuối cùng An Thần Hạo cũng từ từ tỉnh lại.

Vừa mới tỉnh lại cặp mắt còn vô cùng sương mù, đầu tiên nhìn thấy chính là khuôn mặt âm trầm của An Mặc Hàn và gương mặt tràn đầy nụ cười của An Dĩ Mạch.

"Ah. . . . . . anh, chị Dĩ Mạch. . . . . . Sao hai người lại ở phòng của em. . . . . ."

Nghe An Thần Hạo nói, An Mặc Hàn có một loại kích động muốn đá cậu ra ngoài. Nếu không phải Dĩ Mạch can ngăn, anh đã sớm kêu người ném cậu ta ra ngoài.

"Nhìn rõ ràng một chút chính cậu đang ở nơi nào???"

Gương mặt của An Mặc Hàn càng ngày càng âm trầm. Nghe được lời nói của An Mặc Hàn, An Thần Hạo mới bắt đầu quan sát xung quanh, sau cùng mới nhìn ra là mình đang ở trong nhà của anh, song cảm giác lồng ngực mình có đồ vật gì đó đè ép, cậu cúi đầu nhìn.

"A. . . . . . . . . Cô cô. . . Cô là ai. . . . . . . . ."

Thấy có một cô gái nằm đè ở trên người của mình, An Thần Hạo nhất thời thức tỉnh. Cậu không quan tâm Chiếm Nhan đang ngủ say, trực tiếp đứng lên, sau đó Chiếm Nhan cũng rất bất hạnh rớt xuống ghế sofa, nằm thẳng cẳng dưới đất.

"Ôi. . . . . . Cẩn thận. . . . . ."

An Dĩ Mạch đang muốn bảo An Thần Hạo cẩn thận một chút, muốn nói cho cậu biết Chiếm Nhan còn ngủ, như vậy sẽ làm bị thương đến cô ấy, nhưng cô vẫn chậm một bước, bên này, Chiếm Nhan đã rơi xuống đất, sau đó cau mày, ưm một tiếng chậm rãi tỉnh lại.

An Dĩ Mạch cho An Thần Hạo một ánh mắt trách cứ, sau đó đi lên trước đỡ Chiếm Nhan dậy.

"Chị Nhan. . . . . ."

Bên này, An Thần Hạo nhận được ánh mắt trách cứ của Dĩ Mạch, khắp khuôn mặt đều là vô tội, định nói gì đó mới phát hiện Chiếm Nhan đã tỉnh rồi.

"Ô ô . . . . . Thật là đau. . ."

Chiếm Nhan mượn lực của An Dĩ Mạch đứng lên ngồi vào trên ghế sa lon, đôi tay xoa xoa cái trán, tạm thời còn chưa phân biệt được mình đang ở nơi nào.

Bên này, An Thần Hạo thấy bộ dạng Chiếm Nhan mới nhớ lại chuyện xảy ra tối qua.

Tối ngày hôm qua anh và Chiếm Nhan cùng đi uống rượu, sau đó Nhan Nhan rất nhanh đã uống say, vẫn còn khóc nói cho anh về chuyện xưa của cô, cuối cùng mới say khướt ngủ thiếp đi, d.e.n.da.n.l.e.q.u.y.d.o.n sau đó anh uống thêm mấy ly, giữa lúc này hình như anh nhận được điện thoại của ba, ba bảo anh về nhà, sau đó anh cũng uống, liền dìu Chiếm Nhan trở về. Anh nhớ là về nhà, làm thế nào mà lại trở thành nhà của anh Mặc Hàn đây?

Về điểm này, kiểu gì An Thần Hạo cũng không nhớ nổi, chỉ là nhìn bộ dáng say rượu hiện tại của Chiếm Nhan, xem ra cái gì cô ấy cũng không biết.

"Chị Nhan, chị cảm thấy như thế nào rồi? Nào, uống miếng nước đi."

An Dĩ Mạch đỡ lấy Chiếm Nhan, sau đó đưa một ly nước ấm đút cho cô uống..., Chiếm Nhan uống vài ngụm, rốt cuộc từ từ có chút tỉnh táo, có điều vẫn không hoàn toàn tỉnh táo.

"Chị Nhan. . . . . ."

"Ô ô, tôi buồn ngủ quá, tôi phải ngủ một lát."

Sau đó ở dưới ánh mắt bất đắc dĩ của ba người, Chiếm Nhan lại nằm thẳng cẳng lần nữa trên ghế sa lon ngủ thiếp đi.

"An Dĩ Mạch thấy dáng vẻ của cô, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, sau cùng vô giường lấy một cái chăn đắp lên cho Chiếm Nhan. Giải quyết xong chuyện của Chiếm Nhan, lúc này An Mặc Hàn và An Dĩ Mạch  mới nhìn về phía An Thần Hạo, ý muốn nói cho bọn họ biết là đã xảy ra chuyện gì?

"Tiểu Hạo, sao lại thế này?"

Sau đó, An Thần Hạo rất đàng hoàng nói ra chuyện tối ngày hôm qua. Nghe lời nói của An Thần Hạo, An Dĩ Mạch và An Mặc Hàn nhìn nhau, không nói gì.

"Chị Dĩ Mạch, em nghe chị mới vừa gọi cô ấy là chị Nhan, hai người biết nhau sao?"

An Thần Hạo cũng không quên cách gọi của An Dĩ Mạch với Chiếm Nhan. An Dĩ Mạch gật đầu một cái, sau đó ánh mắt có chút nghi ngờ nhìn về phía An Thần Hạo.

"Tiểu Hạo, cô ấy là chị của Chiếm Nam Huyễn, em không nhận ra sao? Khi còn bé chúng ta thường đi chung với nhau."

An Dĩ Mạch vừa nói như thế, An Thần Hạo suy nghĩ một chút, cuối cùng nghĩ tới điều gì, một bộ vỡ lẽ như chợt hiểu ra, chỉ vào Chiếm Nhan đang ngủ mê, cả khuôn mặt là không dám tin.

"A. . . . . . . . . cô ấy. . . . . . cô ấy chính là Chị Nhan đó sao!"

Hiện tại An Thần Hạo cũng hiểu rõ tại sao khi anh nhìn thấy cô lại có cảm giác quen thuộc như vậy rồi, thì ra là bọn họ đã từng gặp nhau, hơn nữa, khi còn bé còn cùng nhau chơi đùa, thì ra cô ấy chính là chị Nhan khi còn bé đó.

"Ừ, lúc mới bắt đầu nhìn thấy hai người đi chung với nhau chị còn tưởng rằng em nhận ra chị Nhan, không ngờ thế mà hai người lại không nhận ra đối phương. Chị Nhan cũng thiệt là, lúc đó em còn nhỏ nên bây giờ không nhớ là chuyện bình thường, chẳng lẽ chị Nhan cũng không nhận ra em sao?"

An Dĩ Mạch ừm với An Thần Hạo. An Thần Hạo lắc đầu một cái.

"Không có!"

Không sao, hiện tại bọn họ biết nhau cũng thế, thật sự không ngờ cô gái anh nhìn trúng lại là chị Nhan khi còn bé.

Sau đó, An Thần Hạo tràn đầy nhu tình nhìn vẻ mặt quen thuộc của Chiếm Nhan. An Dĩ Mạch thấy nét mặt của An Thần Hạo lập tức nhìn qua An Mặc Hàn. An Mặc Hàn nhíu mày, cuối cùng lôi kéo An Thần Hạo đi vào thư phòng.

Còn An Dĩ Mạch thì đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

"Anh, anh kéo em làm cái gì?"

Bị An Mặc Hàn kéo đến thư phòng, An Thần Hạo tràn đầy bất mãn. Cậu tự nhiên ngồi vào chiếc ghế duy nhất trong phòng An Mặc Hàn, sau đó cầm khung hình có chứa hình của An Mặc Hàn và An Dĩ Mạch trên bàn sách lên ngắm nhìn.

An Mặc Hàn ngồi vào trên ghế sofa, sau đó tràn đầy nghiêm túc nhìn An Thần Hạo.

"Thần Hạo, ba cậu trở về lúc nào?"

An Mặc Hàn hỏi ra những lời này, An Thần Hạo sửng sốt một chút sau đó để khung hình trong tay xuống. Cuối cùng nhìn về phía ánh mắt của An Mặc Hàn cũng đầy nghiêm túc.

"Ngày hôm qua."

Chuyện giữa ba và An Mặc Hàn anh không hỏi qua nhưng anh cũng có thế lực của mình. Mặc dù không mạnh giống như thế lực của ba và anh Mặc Hàn, nhưng chuyện giữa ba và anh Mặc Hàn anh vẫn có thể tra ra được.

Anh trách ba của anh, nhưng anh lại không thể rời bỏ ông ấy, bởi vì đó chính là của cha của anh, nên cho tới bây giờ cái gì anh cũng đều xem như mình không biết. Nhưng bây giờ ba đã trở lại, như vậy cũng chính là chiến tranh giữa ba và anh Mặc Hàn cũng đã bắt đầu, mà anh cũng không cần thiết phải trốn tránh thêm.

"Anh, nếu như... em nói là nếu như quả thật có đi tới một ngày kia, anh có thể bỏ qua tính mạng của ông ấy không?"

Giọng nói của An Thần Hạo rất trầm thấp, vẻ mặt của anh vô cùng nghiêm túc. Đây cũng là lần đầu tiên An Thần Hạo dùng giọng nói này nói chuyện với An Mặc Hàn, trong giọng nói của anh đè nén chút khẩn cầu.


Người gởi:  Tuyen83 [ 01.07.2018, 13:34 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

☆, Chương 99:

Edit: Tuyen83~DĐLQĐ

Nghe được lời của An Thần Hạo  nói An Mặc Hàn chỉ thoáng kinh ngạc một chút, sau đó đã khôi phục lại vẻ mặt không có gì.

"Tiểu Hạo, em biết chuyện này khi nào?"

An Mặc Hàn cho rằng An Thần Hạo  không biết, chỉ là không nghĩ đến cậu đã sớm biết.

An Thần Hạo  cười cười, sau đó lại lần nữa cầm tấm hình đó lên, thấy trong tấm hình An Mặc Hàn và An Dĩ Mạch cười sáng rỡ như vậy, bộ dáng hạnh phúc như vậy, An Thần Hạo  cũng cười cười.

"Anh, em đã trưởng thành, có một số việc, em cũng có thể thông qua phương pháp của mình để biết, chuyện này, em đã sớm biết, chỉ bởi vì người kia là ba của em, cho nên em vẫn không nói mà thôi, lần này em trở lại thật ra thì em biết ngay, đây tất cả cũng là thời điểm kết thúc."

Lúc này An Thần Hạo  hoàn toàn không giống như là một An Thần Hạo  ngây thơ đơn thuần chỉ biết nũng nịu, nhìn thấy An Thần Hạo  lúc này An Mặc Hàn  vui mừng cười cười, anh nhìn trên người An Thần Hạo  giống như thấy được mình năm đó.

Bọn họ vốn dĩ dáng dấp gần giống nhau, nhất là cặp mắt kia, bây giờ nhìn đến An Thần Hạo  ngồi ở vị trí của anh, An Mặc Hàn nghĩ có lẽ Thần Hạo đúng là đã lớn rồi.

"Em đã trưởng thành."

Nghe lời An Mặc Hàn nói, An Thần Hạo cười vui vẻ, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên anh Mặc Hàn thừa nhận mình, nói mình đã trưởng thành, từ nhỏ đến lớn, người cậu sùng bái nhất chính là anh Mặc Hàn, cậu vẫn muốn nhận được sự thừa nhận của anh, nhưng mà, mỗi một lần An Mặc Hàn  nhìn cũng không cho cậu sắc mặt tốt, nhưng, hiện tại anh Mặc Hàn rốt cuộc cũng thừa nhận cậu, sao bảo cậu có thể không vui.

"Bữa ăn sáng đã làm xong, ra ngoài ăn đi."

Khi An Dĩ Mạch chuẩn bị xong bữa ăn sáng tới đây gọi hai nguời bọn họ thì thấy một cảnh tượng như vậy.

Ngồi trên ghế sa lon An Mặc Hàn nhìn An Thần Hạo  lộ ra vẻ mặt vui mừng, còn An Thần Hạo đối diện An Mặc Hàn là khuôn mặt kích động và vui vẻ, nhìn đến tình huống như vậy của bọn họ mặc dù An Dĩ Mạch có chút nghi ngờ, nhưng trong lòng cũng rất vui vẻ.

"Trò chuyện gì vậy, hai người vui vẻ như vậy."

An Dĩ Mạch đi lên trước ngồi vào bên phải An Mặc Hàn.

"Chị Dĩ Mạch, anh nói em đã trưởng thành."

An Thần Hạo kích động đi tới bên cạnh An Dĩ Mạch  kéo tay cô hưng phấn nói, An Dĩ Mạch ngẩn người, nhìn một chút ý cười đầy mặt của An Mặc Hàn, sau đó nhếch môi.

"Tiểu Hạo nhà chúng ta vốn đã trưởng thành, tốt lắm, mau nhanh ra đây ăn cơm đi."

"Được."

Sau đó đợi đến khi ba người ra ngoài thấy tình huống trong đại sảnh thì ba người đột nhiên ngổn ngang rồi.

Chỉ thấy Chiếm Nhan một mình ngồi ở trên bàn ăn không có bất kỳ cái gì ảnh hưởng ăn món ăn An Dĩ Mạch  đã chuẩn bị xong, vừa ăn còn vừa nói ăn ngon.

Chủ yếu không phải điểm này, chủ yếu là bây giờ Nhan Nhan một chút ảnh hưởng cũng không có, quần áo của cô rộng lùng thùng, tóc xõa tung, còn không rửa mặt, An Dĩ Mạch  trợn to cặp mắt nhìn lên người phụ nữ trước mặt ăn như hổ đói, thầm nghĩ, đây mới thật sự là chị ấy là chị Nhan xinh đẹp hào phóng sao? ~^^~dddd~^^~lqdd~:))~


Đang suy nghĩ, Chiếm Nhan rốt cuộc cảm thấy ba luồng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, cô để bánh bao đang cầm trong tay xuống quay đầu nhìn về phía An Dĩ Mạch ba người bọn họ.

"Các người không ăn sao?"

Chiếm Nhan hỏi An Dĩ Mạch  bọn họ, trên mặt vô cùng bình tĩnh, giống như ở chỗ này thấy bọn họ không có bất kỳ  kinh ngạc.

"Chị Nhan, chị không sao chớ."

An Dĩ Mạch vội vàng đi tới ngồi vào bên cạnh Chiếm Nhan, lo lắng nhìn Chiếm Nhan.

Chiếm Nhan cười xong, sau đó lại tiếp tục ăn.

"Chị không sao, yên tâm đi, chị chính là quá đói, Dĩ Mạch, đến ăn đi. Mặc Hàn, còn có em trai nhỏ đó, các em cũng mau tới đây ăn đi, chị nói cho các em này bữa ăn sáng ăn quá ngon, ha ha ha"

Chiếm Nhan nói đưa qua cho An Dĩ Mạch một miếng bánh mì, An Mặc Hàn và An Thần Hạo mặt càng thêm đen lại đi qua ngồi ăn điểm tâm, bọn họ cũng là quá đói.

An Dĩ Mạch quan sát Chiếm Nhan, sau đó phát hiện chị ấy thật sự không có chuyện gì, khác biệt duy nhất chính là biểu hiện của chị ấy quá bình tĩnh rồi, nhưng bọn họ nghe Tiểu Hạo nói rồi, chị Nhan và Lục Viêm kết thúc, nhưng là, chị Nhan cũng quá bình tĩnh đi.

Đang suy nghĩ, chuông cửa nhà bọn họ reo lên, dì Lan đi mở cửa, chỉ thấy Chiếm Nam Huyễncả người lo lắng.

"Mặc Hàn, Dĩ Mạch, không thấy chị của tôi đâu, các người. . . . . ."

Chiếm Nam Huyễn tràn đầy lo lắng vào cửa đã nói mục đích chủ yếu của mình hôm nay tới đây, nhưng, khi anh thấy người phụ nữ tóc bù xù đó trong phòng ăn đang ăn bữa ăn sáng, lời nói của anh mới vừa đến miệng đành ngậm ở trong cổ họng.

Tối hôm qua khuya lắm rồi Chiếm Nhan cũng không có trở về, người nhà bọn họ có chút lo lắng, sau đó đám người làm bắt đầu đi tìm, anh an ủi cha mẹ cũng đi tìm Chiếm Nhan, nhưng, điện thoại di động của Chiếm Nhan tắt máy, căn bản không tìm được người, tìm kiếm đến khi sáng sớm hôm nay, còn chưa tìm được, cho nên anh định tìm An Mặc Hàn bàn bạc một chút, giúp một tay đi tìm Chiếm Nhan, nhưng mà không ngờ, đi vào nhà An Mặc Hàn thế nhưng anh nhìn thấy chị ấy.

Nhưng Chiếm Nam Huyễn anh nhớ danh xưng là hoàng tử ưu nhã, hơn nữa, Chiếm Nhan thường ngày xinh đẹp hào phóng, vô cùng chú trọng hình tượng, nhưng bây giờ Chiếm Nhan quần áo xốc xếch, tóc rối bù, người này thật sự là Chiếm Nhan chị của anh sao?

"Chiếm Nhan, chị cái này là tạo hình mới của năm nay sao?"

Chiếm Nam Huyễn đi tới trực tiếp ngồi vào đối diện Nhan Nhan nhìn vào cô chằm chằm, Chiếm Nhan nghe được anh nói có chút mê muội, chỉ là, cô vẫn nhìn tạo hình của mình một chút, đợi đến khi cô phát hiện tạo hình của chính mình.

"A a a. . . . . ."

Chiếm Nhan lập tức từ trên chỗ ngồi, sau đó kéo An Dĩ Mạch đi ra khỏi phòng ăn, đi tới phòng của An Dĩ Mạch .

Bên này, ba người đàn ông chỉ có An Thần Hạo tràn đầy nghi ngờ nhìn bóng lưng Chiếm Nhan và chị Dĩ Mạch  rời đi, còn Chiếm Nam Huyễn và An Mặc Hàn có chút bất đắc dĩ liếc nhìn bóng lưng họ rời đi một cái, An Mặc Hàn  tiếp tục ăn bữa ăn sáng, còn Chiếm Nam Huyễn tràn đầy xấu hổ, nghĩ đến tình hình vừa nãy của Chiếm Nhan, anh đang muốn đợi lúc Chiếm Nhan đi ra anh có muốn nói với chị vài câu độc địa hay không.

"Mặc Hàn, sao chị ấy ở nhà cậu, ngày hôm qua chúng tôi tìm chị ấy cả đêm, hôm nay vốn muốn đến tìm cậu giúp một tay, không nghĩ đến ở trong này thấy được chị ấy."

Chiếm Nam Huyễn rốt cuộc hỏi ra sự nghi ngờ của mình, hiện tại Chiếm Nhan không có ở đây, là thời gian hỏi tốt nhất.

"Cậu hỏi cậu ấy đi, sáng sớm hôm nay ngủ dậy tôi và Dĩ Mạch cũng mới biết hai người bọn họ ở nhà tôi."

An Mặc Hàn chỉ chỉ An Thần Hạo, Chiếm Nam Huyễn nhìn An Thần Hạo, ánh mắt lóe lên, An Thần Hạo  nhìn thái độ hoàn toàn lạnh lùng của anh Mặc Hàn, sau đó lại nhìn Chiếm Nam Huyễn ánh mắt thâm trầm một chút, cuối cùng vẫn đem chuyện tối ngày hôm qua nói cho Chiếm Nam Huyễn.

Sau khi Chiếm Nam Huyễn nghe xong nở nụ cười cảm kích với An Thần Hạo, anh cũng sẽ không trách An Thần Hạo, chuyện ngày hôm qua nếu như không phải là An Thần Hạo có thể hiện tại bọn họ cũng sẽ không tìm được Chiếm Nhan, cũng không biết bây giờ chị ấy là an toàn hay là không an toàn.

Thấy Chiếm Nam Huyễn không có bất kỳ ý tứ trách cứ cậu, An Thần Hạo thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục ăn bữa ăn sáng của mình.

Bên này, An Mặc Hàn đã ăn xong rồi, Chiếm Nam Huyễn còn chưa có dùng bữa ăn sáng, cho nên cũng ở đây ăn một chút.

"Mặc Hàn, Lục Viêm cậu định làm như thế nào?"

Bên này An Thần Hạo đang ăn điểm tâm nghe được tên mình quen thuộc, ánh mắt lóe lên một cái, nhìn An Mặc Hàn  và Chiếm Nam Huyễn một chút.

"Ngày hôm qua anh ta tìm tôi hợp tác, tôi nghĩ là ở chỗ Chiếm thúc thúc anh ta đã hoàn toàn không có hi vọng, tôi nghĩ, hôm nay Lục Viêm sẽ phải tìm chị Nhan tới để kết thúc quan hệ giữa bọn họ, chỉ là, về phần chị Nhan có đi hay không, liền do chị ấy quyết định, dù sao,  nên sau này Chiếm gia sẽ không có quan hệ với Lục Viêm rồi, cho nên, về sau chuyện của Lục Viêm cứ giao cho tôi đi,~Tuyen83~dđ~lqđ~về phần làm như thế nào, bây giờ còn chưa có ý kiến gì, chúng ta trước phải xem anh ta có động tác gì tiếp theo."

An Mặc Hàn cười vẻ mặt tà mị, An Thần Hạo  nhìn anh trai cậu cười như vậy làm cho cả người không nhịn được run lên, trong lòng yên lặng thương tiếc thay cho Lục Viêm.

Chỉ là, nghe như lời của anh Mặc Hàn, chẳng lẽ bạn trai của Chiếm Nhan chính là Lục Viêm? An Thần Hạo  nghĩ tới.

"Được, có kế hoạch gì nói cho tôi biết, tôi cũng đã sớm nhìn anh ta không thuận mắt rồi, dù là vì Chiếm Nhan, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh ta."

Giọng của Chiếm Nam Huyễn tràn đầy lạnh lẽo và nham hiểm, An Mặc Hàn  khẽ chau mày, ha ha, nhưng anh rất ít thấy kiểu vẻ mặt này của Chiếm Nam Huyễn rồi, phải biết dù là tức giận, Chiếm Nam Huyễn cũng đều sẽ cười nhã nhặn, xem ra, Lục Viêm thật sự chọc phải ranh giới cuối cùng của Chiếm Nam Huyễn.

"An Thần Hạo, nhưng Lục Viêm là cố vấn tài chính của công ty của cậu, không biết cậu có ý kiến gì không?"

An Mặc Hàn hỏi Thần Hạo, An Thần Hạo sửng sốt một chút, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh họ nhà cậu cười tà mị, hu hu, cậu có thể nói không có ý kiến gì đó sao? Hu hu, nếu nói như vậy anh họ cậu có thể bóp chết cậu hay không.

"Ha ha, anh, anh cũng không phải không biết, em chỉ là một tổng giám đốc trên danh nghĩa, hơn nữa, cho tới bây giờ Lục Viêm cũng sẽ không nghe em, cho nên, em không có ý kiến gì, ha ha."

Sau khi nói xong liền nhấc chân rời khỏi phòng ăn trở lại sofa phòng khách ngồi ở chỗ đó chơi điện thoại di động.

Thấy động tác của An Thần Hạo, An Mặc Hàn không nói gì, chỉ là nhếch môi, sau đó cùng Chiếm Nam Huyễn đi đến thư phòng, hai nguời nói đến chuyện An Dữ Kình trở về.

"Mặc Hàn, lúc tôi tới gặp cha tôi An Dữ Kình đưa tới thiếp mời, tối mai ông ta sẽ ở nhà mở một bữa tiệc, hơn nữa, theo ba tôi nói, tất cả nhân sĩ trong giới kinh doanh cũng nhận được thiếp mời, tôi nghĩ, lần này An Dữ Kình là quyết định lần nữa đi vào giới kinh doanh rồi."

Lời Chiếm Nam Huyễn nói thật ra thì có chút mâu thuẫn, chỉ là, cũng không mâu thuẫn, An Dữ Kình kể từ hơn ba năm trước sau khi An Dữ Triết xảy ra chuyện ông ta đã rời khỏi giới kinh doanh ở thành phố S, chỉ là, ông ta lấy tên tập đoàn Hạo Thiên lại càng ngày càng lớn mạnh, nhưng An Dữ Kình cũng chưa có xuất hiện họp mặt với người trong giới kinh doanh, mọi người đều cho rằng ông ta thật sự đã ẩn lui rồi, nhưng không ngờ, hôm nay ông ta rốt cuộc lại trở lại.

"Điều này nói rõ ông ta đã chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị nhiều năm như vậy, ông ta rốt cuộc quyết định muốn ra tay, xem ra, kế tiếp chúng ta phải bận rộn rồi."

An Mặc Hàn nhếch môi, vốn cho là anh sẽ an tâm việc chuẩn bị nghi thức đính hôn với Dĩ Mạch, chỉ là, bây giờ nhìn lại anh không thể bình tĩnh chuẩn bị chuyện này, như vậy thì để cho anh đi giải quyết cái u ác tính này sau đó sẽ cho Dĩ Mạch một thế giới yên bình.

"Tôi sẽ cho người chuẩn bị xong, Ti Dạ bên kia cũng đã biết được tin tức, tôi muốn cậu ấy cũng biết nên làm như thế nào, Mặc Hàn, hiện tại tập đoàn châu báu Mạch Duyên cũng đã chính thức đưa ra thị trường hơn nữa đã đi vào quỹ đạo, tôi nghĩ, nó cũng có thể ra chiến trường, "

Chiếm Nam Huyễn lộ ra nụ cười khát máu, An Mặc Hàn khẽ chau mày, sau đó gật đầu một cái, vốn là công ty vàng bạc đá quý Mạch Duyên là quà tặng cho Dĩ Mạch , chỉ là, không ngờ phát triển thuận lợi như vậy, bây giờ lại cũng thật sự có thể giúp anh.

"Chuyện của Mạch Duyên cậu đi xử lý, Dĩ Mạch cũng sẽ giúp cậu, mảnh đất trống kinh đô kia tôi nghĩ không thể nhanh như vậy, thế nhưng Lục Viêm không có bản lãnh lấy được, tôi muốn An Dữ Kình sẽ phải ra tay, dù sao mảnh đất kia là một khu vực tốt vô cùng."

An Mặc Hàn nghĩ đến mảnh đất trống kia, An Dữ Kình đã trở lại, anh nghĩ An Dữ Kình nhất định sẽ ở bên trong làm chút gì đó, mảnh đất kia anh cũng không thể thuận lợi như vậy  lấy được, chỉ là, mặc kệ như thế nào, mảnh đất kia, anh đều sẽ không để cho tập đoàn Hạo Thiên lấy được.

Nhưng anh là theo An Thần Hạo biết được nơi đó, An Dữ Kình muốn mảnh đất kia nhưng mục đích là mở sòng bạc, ở kinh đô mở sòng bạc, ha ha, An Dữ Kình thật đúng là giỏi tính toán, chỉ là, sẽ để cho anh tới đánh loạn kế hoạch của ông ta đi, quyền nắm giữ mảnh đất trống này, cũng là trận đầu chiến tranh của anh cùng An Dữ Kình, ai thắng ai thua, bây giờ còn phải đợi xác định.

"Được, tôi biết rồi, chỉ là, Mặc Hàn, hôm nay ba tôi có chuyện nói để cho tôi nhắc nhở cậu một chút, chính là chú An và dì Lãnh, ba tôi nói bây giờ không phải là rất an ninh, cậu vẫn nên để cho chú An về nhà nghỉ ngơi."

"Yên tâm đi, chuyện này tôi đã an bài chú Trương đi làm, hôm nay sẽ đón ba mẹ về."

"Ừ, vậy không chuyện gì tôi đi trước, xế chiều hôm nay hội đồng quản trị Mạch Duyên, Dĩ Mạch có muốn lộ diện hay không?"

An Mặc Hàn nghe Chiếm Nam Huyễn nói suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu một cái.

"Không cần, bây giờ còn chưa phải lúc, tôi cũng không muốn đẩy Dĩ Mạch lên trên."

"Được, tôi biết rồi, vậy tôi đi trước, về phần Chiếm Nhan, sẽ để cho Dĩ Mạch nói chuyện với chị ấy thôi."

"Được."

Sau khi Chiếm Nam Huyễn đi, An Mặc Hàn đi tới phòng khách, trong phòng khách An Thần Hạo và An Dĩ Mạch cùng Chiếm Nhan ba người nói chuyện rất vui vẻ, An Mặc Hàn thấy nụ cười của An Dĩ Mạch, mình cũng không tự chủ nở nụ cười, thật ra thì, nếu như có thể anh thật sự muốn cho Dĩ Mạch cứ vĩnh viễn cười như vậy, chuyện của Mạch Duyên anh cũng không muốn để cho Dĩ Mạch tham dự vào, nhưng là, tối hôm qua Dĩ Mạch nói thật xúc động đến anh, cô muốn cùng anh cùng nhau đối mặt, như vậy anh sẽ bỏ ra tất cả để bảo vệ cô chu toàn, để cho cô hạnh phúc.

"Đang nói chuyện gì vậy, vui vẻ như vậy."

An Mặc Hàn đi sang ngồi, An Dĩ Mạch nhìn về phía anh nở nụ cười, sau đó đưa cho anh một chén nước.

"Không có việc gì, đang nói chuyện ngày hôm qua chị Nhan và Tiểu Hạo gặp nhau, sau đó lại nghĩ tới chuyện lúc còn bé của chúng ta, đúng rồi, em mới vừa nhìn thấy Nam Huyễn đi, các anh đã nói chuyện phiếm xong?"

"Ừ, nói chuyện phiếm xong, chị Nhan, đợi lát nữa sẽ để cho Dĩ Mạch và Tiểu Hạo đi ra ngoài đi dạo với chị, trước hết chị ở lại nơi này, buổi tối mẹ em sẽ trở về, đến lúc đó em nghĩ mẹ nhìn thấy chị nhất định sẽ rất vui vẻ"

"Được, Mặc Hàn em đi làm việc đi, Dĩ Mạch cứ giao cho chị đi ha."

Chiếm Nhan khoác ở cánh tay An Dĩ Mạch nháy nháy mắt với An Mặc Hàn, An Mặc Hàn cười cười, thấy Chiếm Nhan như vậy anh cũng yên lòng, biết nói đùa nói lên đã sắp qua khỏi.

"Được, em đi công ty trước."

"Ừ, đi đường cẩn thận."

Sau đó An Mặc Hàn ấn một nụ hôn ở trên trán An Dĩ Mạch rồi ra cửa đi công ty, An Dĩ Mạch và Chiếm Nhan còn có An Thần Hạo ba người cũng nghe đề nghị của An Mặc Hàn đi ra ngoài đi lòng vòng.

Mà bên Chiếm Nam Huyễn mới vừa đi tới tập đoàn Thước Quang, liền nhận được điện thoại của Dư Huyên.

Nhiều ngày như vậy, anh và Dư Huyên lui tới cũng rất nhiều, nhất là sau khi mẹ Dư xuất viện, anh thường đi Dư gia thăm mẹ Dư, mà anh và Dư Huyên trao đổi càng ngày càng nhiều, anh cũng càng ngày càng thích cô, chỉ là, anh biết Dư Huyên đã từng thích là Tô Lạc, anh nghĩ chỉ cần anh cố gắng, Dư Huyên nhất định sẽ thích anh.

"Huyên Huyên, thế nào?"

Giọng nói khi anh nói chuyện dịu dàng khác với ngày thường, thái độ cũng rất dịu dàng, nhưng là, thế nhưng anh lại nghe được bên đầu kia điện thoại giọng nói mệt mỏi của Dư Huyên.

"Nam. . . . . . Huyễn. . . . . . Cứu. . . . . ."

"Huyên Huyên, Huyên Huyên. . . . . ."

Nhưng bên đầu điện thoại kia không có bất kỳ âm thanh nào, Chiếm Nam Huyễn vừa gọi điện thoại cho Dư Huyên, vừa lái xe chạy về phía nhà của Dư Huyên, nhưng, điện thoại của Dư Huyên không ai nghe.
          
Anh lại bấm gọi cho Hạ Hi, chỗ ở Hạ Hi là gần nhà Dư Huyên nhất, hiện tại anh chỉ có thể đem hi vọng ký thác trên người của Hạ Hi rồi. Diễn~đàn~lê~quý~đôn


Rốt cuộc, điện thoại của Hạ Hi cũng nhận.

"Này, Hạ Hi."

"Chiếm Nam Huyễn? Thế nào."

"Hạ Hi, em có ở nhà không? Huyên Huyên đã xảy ra chuyện, em đi đến nhà cô ấy xem một chút, anh đến ngay, nhờ em đó."

"Hả. . . . . . em. . . em lập tức đến ngay."

Chiếm Nam Huyễn cúp điện thoại xe nhanh chóng lái đến nhanh nhất, trong lòng tràn đầy nóng nảy, ngoài miệng vẫn còn ở tự lẩm bẩm.

"Huyên Huyên, chờ anh, nhất định phải chờ anh."

Bên này, Hạ Hi mới vừa đi ra cửa chung cư để đi làm, liền nhận được điện thoại của Chiếm Nam Huyễn, cô lập tức chạy lên lầu đi tới trong nhà Dư Huyên, nhưng mà, trong nhà Dư Huyên cửa đã khóa trái, cô chỉ cố sức kêu cửa.

"Huyên Huyên, Huyên Huyên, cậu ở đâu? Mẹ Dư. . . . . ."

Nhưng là, mặc kệ cô dùng sức  gõ cửa ra sao, nếu không có người trả lời, đang suy nghĩ đi xuống tìm người chức nghiệp để lấy cái chìa khóa, lúc này, Chiếm Nam Huyễn chạy tới.

P/S: Sorry các bạn đã để các bạn chờ lâu, chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.

Người gởi:  Tuyen83 [ 07.07.2018, 21:30 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

☆, Chương 100:

Edit: Tuyen83~DĐ LQĐ

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Không thể mở được, Nam Huyễn, làm sao bây giờ?"

Hạ Hi cũng rất lo lắng, Chiếm Nam Huyễn nhìn cánh cửa bị khóa một chút, lui về phía sau hai bước, sau đó dùng sức dưới chân đá văng cánh cửa bị khóa ra.

"Huyên Huyên. . . . . ."

Hai nguời đi vào Dư gia, liền nhìn thấy Dư Huyên và mẹ Dư nằm ở trong phòng khách, trong tay Dư Huyên còn cầm thật chặt điện thoại di động, Chiếm Nam Huyễn bước đến đỡ Dư Huyên dậy, Hạ Hi đỡ mẹ Dư lên.

"Huyên Huyên. . . . . ."

"Mẹ Dư. . . . . ."

Cho dù gọi bọn họ như thế nào, nhưng đều không có người trả lời, bên này, xe cứu thương cũng đã đến.

Chiếm Nam Huyễn đều mở  tất cả cửa sổ của Dư gia ra, lại đi vào phòng bếp, thì phát hiện ra là khí gas bị rò rỉ, thảo nào anh vừa đi vào đã nghe thấy mùi ga nồng nặc.

Dư Huyên và mẹ Dư được đưa đến phòng cấp cứu, Hạ Hi cũng gọi điện thoại cho An Dĩ Mạch, An Mặc Hàn và Toàn Ti Dạ bọn họ.

"Thế nào rồi. Chuyện gì đã xảy ra?"

An Dĩ Mạch và Chiếm Nhan còn có An Thần Hạo ba người bọn họ đang đi dạo phố ở gần bệnh viện, nhận được điện thoại của Hạ Hi đã nhanh đến.

"Dĩ Mạch. . . . . . Huyên Huyên cậu ấy. . . . . ."

Hạ Hi nhịn không được nước mắt chảy xuống, bây giờ cô thật sợ hãi vô cùng Dư Huyên có chuyện gì, bên này, Chiếm Nhan cũng đi đến bên cạnh Chiếm Nam Huyễn.

"Nam Huyễn. . . . . ."

Cả người Chiếm Nam Huyễn cũng đều tỏa ra hơi lạnh, không để cho bất kì người nào đến gần, Dư Huyên cô đã gặp qua, một cô gái thật đáng yêu, cô cũng biết Chiếm Nam Huyễn rất thích cô ấy.

"Em có khỏe không?"

Chiếm Nhan ngồi bên cạnh Chiếm Nam Huyễn nhẹ nhàng xoa bờ vai của anh, Chiếm Nam Huyễn nhìn rất chăm chú vào cửa phòng cấp cứu gật đầu một cái, nhưng không lên tiếng.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Bên này Toàn Ti Dạ và An Mặc Hàn cũng đã chạy tới, hai nguời nhìn cửa phòng cấp cứu khẽ nhíu mày.

"Mặc Hàn. . . . . ."

"Ti Dạ. . . . . ."

Toàn Ti Dạ thấy Hạ Hi đã sắp khóc, đau lòng ôm cô vào lòng an ủi cô, còn An Mặc Hàn đi tới bên cạnh An Dĩ Mạch, hỏi thăm cô tình huống. <<dđ lqđ>

An Dĩ Mạch lắc đầu một cái, cô cũng không rõ ràng lắm, hiện tại chỉ có thể lo lắng chờ bác sĩ kết thúc cấp cứu, chỉ mong Huyên Huyên và mẹ Dư không xảy ra bất cứ chuyện gì.

"Yên tâm đi, không có việc gì."

"Ừ."

An Mặc Hàn đi tới bên cạnh Chiếm Nam Huyễn, Chiếm Nam Huyễn nhìn An Mặc Hàn một chút, sau đó nói "Là ngộ độc khí gas."

An Mặc Hàn nghe khẽ nhíu mày, mọi người cũng đều nhíu nhíu mày, ngộ độc khí gas, làm sao biết chứ, Huyên Huyên và mẹ Dư sẽ không cẩn thận như vậy.

"Tôi đã bảo tiểu Trương đi Dư gia xem một chút, tin tưởng sẽ rất nhanh có kết quả."

"Ừ."

An Mặc Hàn quả nhiên là An Mặc Hàn, anh vốn không tin Dư Huyên và mẹ Dư sẽ vô duyên vô cớ gặp chuyện không may, cho nên khi anh nhận được điện thoại của Hạ Hi đã bảo tiểu Trương đi Dư gia, nên sẽ có kết quả sớm thôi.

Bên này, khi mọi người đợi hơn một giờ, đèn phòng cấp cứu  rốt cuộc cũng tắt, các bác sĩ cũng đẩy Dư Huyên và mẹ Dư đi ra.

"Bác sĩ, chuyện gì đã xảy ra? Họ thế nào rồi."

An Dĩ Mạch đi nhanh tới trước, nhìn Dư Huyên đeo mặt nạ dưỡng khí, nhưng mẹ Dư lại yên tĩnh nằm ở trên một cái giường khác không có đeo gì cả, An Dĩ Mạch có loại dự cảm xấu.

"Vị tiểu thư này đã cấp cứu kịp thời, về phần vị phu nhân này, thật xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức."

Một câu nói của bác sĩ giống như đem tất cả mọi người đánh vào địa ngục, cố gắng hết sức cái gì gọi là cố gắng hết sức, cố hết sức là có ý gì?

"Có ý tứ gì? Cái gì gọi là cố hết sức, ông nói rõ ràng một chút."

Hạ Hi không thể tin được, cô tiến lên kéo cánh tay bác sĩ, tràn đầy hi vọng nhìn ông ấy, hi vọng ông ấy có thể cho cô một câu trả lời hài lòng.

"Hạ Hạ. . . . . ."

Toàn Ti Dạ ôm lấy cô, ý định để cho cô yên tĩnh một chút.

"Thật xin lỗi"

Các bác sĩ nhìn bọn họ nói xin lỗi, sau đó rồi rời khỏi phòng cấp cứu, chỉ còn lại mấy người bọn họ nhìn Dư Huyên và mẹ Dư.

An Mặc Hàn xem như có vẻ bình tĩnh, anh bảo y tá đẩy Dư Huyên tới phòng bệnh, mẹ Dư, thì ở trong tiếng khóc của mọi người được mang đi.

Trong phòng bệnh, Chiếm Nam Huyễn nắm tay Dư Huyên thật chặt, kể từ khi Dư Huyên ra khỏi phòng bệnh anh chẳng hề nói một câu, anh cũng chỉ là một tấc cũng không rời nhìn cô như vậy, nắm thật chặt tay của cô.

Thật ra thì, lúc này trong lòng của anh rất đau, nhìn dáng vẻ Dư Huyên lúc này nằm ở trên giường bệnh hô hấp hơi yếu, anh rất tự trách, tại sao mình không có bảo vệ cô thật tốt, để cho cô bị thương tổn như vậy.

Còn có chính là lúc này anh rất vô dụng, sự việc của mẹ Dư không biết nên nói cho Dư Huyên như thế nào, anh biết mẹ Dư rất quan trọng với Dư Huyên, mẹ Dư là người thân duy nhất của Dư Huyên ở trên thế giới này, anh thật sự không biết nên làm như thế nào nói cho cô biết mẹ Dư đã rời khỏi cái thế giới này, đã rời khỏi bọn họ rồi.

Ngoài phòng bệnh, An Mặc Hàn bọn họ cũng đứng ở bên ngoài, trên mặt của mỗi người đều thấy được sự đau khổ, thật ra thì, lúc này bọn họ đều cũng giống như Chiếm Nam Huyễn, trong lòng của mỗi người đều nghĩ đến cuối cùng nên nói cho Dư Huyên như thế nào, cô ấy phải làm sao đi tiếp nhận sự đả kích này.

"Tại sao lại như vậy chứ? Huyên Huyên làm sao bây giờ?"

        An Dĩ Mạch được An Mặc Hàn ôm lấy thật chặt, ưmh,  miệng khóc thút thít, cô vẫn không thể tin được mẹ Dư cứ ra đi như vậy.

Họ và Dư Huyên quen biết nhau nhiều năm như vậy, họ cũng biết mẹ Dư đối với Dư Huyên mà nói có ý nghĩa như thế nào, nhưng hôm nay chuyện đã xảy ra như vậy, Dư Huyên cô ấy sẽ như thế nào họ thật sự không biết, họ cũng thật sự sợ hãi, sợ hãi Dư Huyên thật sự không thể nào thoát khỏi đả kích mẹ Dư rời đi.

"Cô ấy đã tỉnh."

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, Chiếm Nam Huyễn thất hồn lạc phách đi ra, nói cho bọn họ biết Dư Huyên đã tỉnh.

"Nam Huyễn. . . . . . em nói cho cô ấy biết rồi sao?"

Chiếm Nhan đỡ Chiếm Nam Huyễn có chút đứng không vững. Chiếm Nam Huyễn gật đầu một cái, đúng vậy.

Anh nói cho cô biết, nhưng là, sau khi Dư Huyên nghe qua giống như là một búp bê bằng sứ vậy, không khóc không nháo, cứ như vậy nhìn về phía trước. Ánh mắt vẫn vô hồn như vậy, khi đó, anh đã hoàn toàn sợ hãi, anh nghĩ qua Dư Huyên sẽ có các loại phản ứng, nhưng không nghĩ tới sẽ là như thế này.

"Cô ấy như thế nào?"

An Dĩ Mạch và Hạ Hi hỏi, Chiếm Nam Huyễn nhìn nhìn các cô.

"Các cô vào xem một chút đi."

An Dĩ Mạch và Hạ Hi là bạn thân của Dư Huyên, hiện tại anh cũng chỉ có thể đặt hi vọng vào trên người các cô thôi.

Đợi đến khi An Dĩ Mạch và Hạ Hi đi vào phòng bệnh, Chiếm Nam Huyễn cũng nói rõ tình huống của Dư Huyên với mọi người.

An Dĩ Mạch và Hạ Hi hai người đi vào phòng bệnh, thấy chính là Dư Huyên nửa người tựa vào trên giường, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước, An Dĩ Mạch và Hạ Hi nhìn nhau, sau đó hai người chia ra đi tới hai bên Dư Huyên, bước đến cầm tay của cô.

Nhưng mà, Dư Huyên vẫn không có phản ứng chút nào, vẫn nhìn về phía trước như cũ, ngay cả ánh mắt cũng không có thay đổi, An Dĩ Mạch và Hạ Hi lần này thật sự sợ hãi, cho tới bây giờ Huyên Huyên cô ấy cũng sẽ không như vậy, ~Tuyen83~dđ~lqđ~ mặc dù họ biết Huyên Huyên biết được tin mẹ Dư đã ra đi rất khó tiếp nhận, chỉ là, cho tới bây giờ đều không có nghĩ qua Huyên Huyên cứ không chịu lên tiếng như vậy.

Họ tình nguyện cô khóc thật lớn, cũng không hi vọng thấy cái bộ dáng này của Dư Huyên, Dư Huyên vốn là người con gái hoạt bát sáng sủa nghịch ngợm, hiện tại đột nhiên cái bộ dáng này, họ thật sự sợ hãi.

"Huyên Huyên, nói chuyện với cậu nha, cậu không nên dọa chúng tớ được không? Huyên Huyên."

Hạ hi ôm cánh tay của cô lắc qua lắc lại, hi vọng cô có thể làm ra một chút phản ứng.

"Huyên Huyên, cậu hãy khóc lên, khóc lên là tốt rồi, có được hay không, cậu xem, nơi này cũng chỉ có ba người chúng ta, sẽ không ai cười cậu."

An Dĩ Mạch cũng ý định kêu cô tỉnh, nhưng là, cô vẫn không có phản ứng như cũ.

"Bác sĩ, đúng, tớ đi kêu bác sĩ."

An Dĩ Mạch hoảng hốt đi ra khỏi phòng bệnh.

"Dĩ Mạch. . . . . ."

An Mặc Hàn thấy Dĩ Mạch tay chân luống cuống như vậy dáng vẻ cũng cảm thấy có cái gì không đúng.

"Nam Huyễn, kêu bác sĩ , nhanh đi."

"Được. . . . . ."

Sau đó, mấy người đồng loạt vào phòng bệnh, khi nhìn thấy bộ dáng của Dư Huyên, mấy người cũng kinh ngạc, bởi vì Dư Huyên cô ấy quá bình tĩnh rồi, bình tĩnh có chút đáng sợ.

"Dư Huyên. . . . . ."

"Dư Huyên. . . . . ."

"Huyên Huyên. . . . . ."

Tất cả mọi người cố gắng kêu cô tỉnh, nhưng là, cô vẫn như mới vừa rồi, một chút xíu phản ứng cũng không có, khi mọi người tay chân luống cuống, bác sĩ rốt cuộc đã tới.

Bác sĩ làm kiểm tra cho Dư Huyên một hồi, đợi thật lâu, bác sĩ mới nhìn về phía mọi người lắc đầu một cái.

"Bác sĩ, cậu ấy như thế nào? Làm sao sẽ thành bộ dáng này?"

Bác sĩ nhắm lại hai mắt của mình, lắc đầu một cái.

"Cô ấy không chịu tỉnh lại."

"Không chịu tỉnh lại? Là có ý gì, không phải cậu ấy đã tỉnh rồi sao?"

Chiếm Nam Huyễn để bác sĩ nhìn Dư Huyên trợn to cặp mắt, nhưng là, khi thấy ánh mắt vô hồn này, anh ngay cả mình nói cũng đã không tin.

"Mặc dù cô ấy trợn tròn mắt, nhưng cô ấy cũng không có thật sự tỉnh lại, trước kia, bệnh viện chúng tôi cũng có ca bệnh như vậy, tình huống như thế là bởi vì bệnh nhân không chịu đi tiếp nhận một chút sự thật, sau đó muốn sống ở trong thế giới của bản thân, bởi vì thế giới kia tất cả tất cả đều là tốt đẹp, cho nên, tạo thành hiện tượng này cô ấy không chịu tỉnh lại."

Loại trường hợp này trước kia bệnh viện bọn họ đã tiếp nhận, chỉ là, đó đã là chuyện của ba năm trước đây, hiện tại cũng không biết người bệnh kia như thế nào rồi.

Mọi người không biết là sau khi bác sĩ nói qua những lời này, An Dĩ Mạch và An Mặc Hàn liếc mắt nhìn nhau, bởi vì, khi bác sĩ nói đến tình trạng loại bệnh này, bọn họ đều nghĩ tới Lãnh Hạ, tình huống này cũng giống với tình huống của Lãnh Hạ năm đó.

"Bác sĩ, ông nói, bệnh viện các ông từng có trường hợp như vậy?"

An Mặc Hàn hỏi, bởi vì anh muốn xác nhận một chút bác sĩ nói qua trường hợp kia đến cùng có phải mẹ của anh hay không.

"Đúng, có lẽ là hơn ba năm trước đi, bệnh viện chúng tôi nhận được hai bệnh nhân, cuối cùng người đàn ông thành người sống đời sống thực vật, người phụ nữ lại thành cái bộ dáng nở nụ cười giống với người này, chỉ là, hai bệnh nhân này là được bí mật đưa tới, sau lại lại được bí mật đón đi, bây giờ chúng tôi cũng không biết tình huống của hai người kia hôm nay là cái dạng gì."

Bác sĩ cảm thán, suy nghĩ của ông cũng rất giống quay lại hơn ba năm trước cái đêm đổ mưa to đó.

"Chúng tôi hiểu, bác sĩ, làm phiền ông rồi."

"Không cần khách sáo, đây là việc chúng tôi nên làm, tình huống của vị tiểu thư này bệnh viện chúng tôi sẽ nghiên cứu một chút, các người có thời gian ở bên cạnh cô ấy nhiều hơn và nói cho cô ấy một chút chuyện lúc trước, như vậy rất có ích cho sự khôi phục của cô ấy, đúng rồi, để cho cô ấy nhắm mắt lại đi, như vậy ánh mắt của cô ấy sẽ không chịu nổi."

"Được, cám ơn ông, bác sĩ."

Sau khi tiễn bác sĩ đi, Chiếm Nam Huyễn đi lên trước lấy tay xoa xoa ánh mắt của Dư Huyên, sau đó để cho cô nằm trên giường, một lòng chăm sóc vén chăn cho cô thật tốt.

"Đúng rồi, Mặc Hàn, tại sao mới vừa rồi cậu phải hỏi bác sĩ như vậy."

Toàn Ti Dạ nghĩ đến An Mặc Hàn mới vừa hỏi bác sĩ loại trường hợp này khi trên mặt mang dáng vẻ tìm tòi nghiên cứu, giống như anh cũng đã gặp qua rồi.

"Thật ra thì, bác sĩ nói năm đó hai bệnh nhân kia, các cậu cũng đều biết."

An Dĩ Mạch nói, nghe cách An Dĩ Mạch nói, tất cả mọi người đang suy nghĩ lời cô nói là ý gì, cuối cùng vẫn là Toàn Ti Dạ nghĩ đến đầu tiên.

"Cô nói là dì Lãnh. . . . . ."

Toàn Ti Dạ có chút không thể tin được, chỉ là, trừ chú An và dì Lãnh anh đã không nghĩ tới những người khác, nghe được An Dĩ Mạch nhắc nhở như vậy, Toàn Ti Dạ lại nhìn tình huống Dư Huyên một chút, quả thật, tình huống Dư Huyên bây giờ rất giống với dì Lãnh năm đó.

Khi mọi người ở đây cũng nghĩ tới, mặc dù trong bọn họ chỉ có Chiếm Nam Huyễn và Toàn Ti Dạ gặp qua tình huống chú An và dì Lãnh, nhưng bọn họ đều biết chuyện đã xảy ra trong nhà An Mặc Hàn.

"Mặc Hàn, Dĩ Mạch, không phải dì Lãnh đã khôi phục rồi sao?"

Chiếm Nhan nhớ ba mẹ cô đã từng nói dì Lãnh đã khôi phục như lúc ban đầu, hơn nữa, An Mặc Hàn nói qua hôm nay dì Lãnh sẽ trở lại An gia rồi.

"Đúng, không sai, mẹ tôi năm đó chính là như tình huống của Huyên Huyên, Nam Huyễn, chúng ta nên nghe lời bác sĩ, mỗi ngày chúng ta ở trước mặt của Huyên Huyên nói một chút chuyện của cô ấy lúc trước, như vậy đối với khôi phục của cô sẽ có hiệu quả."

An Dĩ Mạch nhớ tới tình huống của Lãnh Hạ năm đó, lại nghĩ đến bác sĩ mới vừa  nói, mặc dù Lãnh Hạ vẫn kéo dài ba năm như vậy, nhưng bọn họ nghĩ bác sĩ nói có lẽ thật sự có hiệu quả, bây giờ bọn họ cũng chỉ có một cái biện pháp như vậy.

"Được, tôi biết rồi."

Trang 37/44 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/