Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=396557
Trang 104/114

Người gởi:  Hoalala [ 15.08.2018, 22:02 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

Chương 270: Tại sao cô không bị trừng phạt hả?


Trình Dĩ Sênh cũng không nói nhiều thêm một chữ, gương mặt be bét máu của anh ta xanh mét, mặc cho cô ta điên cuồng ra sức đẩy cánh cửa muốn đóng lại, Trình Dĩ Sênh chỉ gắt gao dùng cánh tay chống đỡ, nở nụ cười nhạo nhìn người phụ nữ đang mất khống chế và sợ hãi này.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Đến cùng thì anh muốn như thế nào. . . . . ." La Tình Uyển thử nhiều lần cũng không có cách nào đóng cửa được, kinh hãi và hoảng hốt đến rơi nước mắt, run giọng nói: "Việc anh muốn tôi làm tôi đều đã  làm! Anh kêu tôi làm gì tôi cũng không hề cự tuyệt! Anh còn muốn như thế nào? !"

Cô ta đã dùng hết hơi sức, nhưng vẫn không thể nào đóng cửa được, bàn tay dính máu của Trình Dĩ Sênh cầm thật chặt tay nắm cửa ở phía ngoài, đột nhiên hung hăng dùng sức đẩy ra! Cả người La Tình Uyển bị hất một cái phải thụt lùi, cô ta hoàn toàn hoảng sợ, bước chân lui về phía sau. Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Tôi còn có thể như thế nào đây?" Đôi mắt lạnh như băng của Trình Dĩ Sênh mang theo sát khí nhìn cô ta chằm chằm, trên  khóe miệng lại vẫn nở nụ cười tươi: "Gặp phải đồng đội vô dụng thế này, chuyện gì cũng làm không xong. . . . . . Cô nói xem, nếu như hiện tại trong tay tôi có đứa bé, cô ấy có dám đối xử bạo lực với tôi như vậy hay không? . . . . . . Nếu như cô, con đàn bà đê tiện này có thể giúp tôi bắt đượcTiểu Ảnh, Thiên Tuyết cũng sẽ rơi vào tay tôi, lúc đó tôi muốn gì được nấy, cô ấy cũng sẽ không dám giở thủ đoạn dẫn theo người của Nam Cung Kình Hiên tới thu thập tôi!"

Giọng nói của anh ta càng lúc càng nhẹ, đến mấy chữ cuối cùng lại gầm lên!

Đôi mắt như mắt chim ưng lộ ra sự âm lãnh, kích động di chuyển bước chân tới gần La Tình Uyển.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Anh đừng tới đây. . . . . . Đừng tới đây!" La Tình Uyển lui về phía sau, lưng áp vào cái kệ chứa các loại tạp chí, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cảnh giác nhìn chung quanh: "Ba mẹ tôi tạm thời đi vắng, nhưng người giúp việc của nhà tôi đang ở trên lầu thu dọn đồ đạc, cũng không biết lúc nào ba mẹ tôi sẽ về . . . . . . Anh đi nhanh lên! Tôi van anh, anh mau đi đi!"

Điều mà cô ta sợ nhất, không phải là bị Trình Dĩ Sênh châm chọc hay dạy dỗ, mà là sợ những thủ đoạn bẩn thỉu tàn nhẫn của bọn họ bị tất cả mọi người biết đến! Cô ta là đại tiểu thư của nhà họ La, xinh đẹp giỏi giang, dịu dàng hào phóng, có vẻ ngoài ưu tú nhất, tâm hồn cũng lương thiện nhất, gả cho Nam Cung Kình Hiên là tuyệt đối xứng đôi, cô ta không phải là hạng người âm hiểm ti bỉ gì đó, tay của cô không hề dính máu.

"Tôi còn có thể đi đâu đây?" Trình Dĩ Sênh cười nhạo một tiếng, lách thân thể đầy máu vào phòng khách nhà cô ta, quăng chìa khóa xe lên trên khay trà phát ra tiếng vang giòn tan, trên vest trắng  dính đầy bụi đất và máu, chầm chậm đi về phía cô ta: "Cô có biết hiện tại khắp nơi đều là người của Nam Cung Kình Hiên hay không, mặc dù bản thân anh ta nằm trong bệnh viện, nhưng bước chân của tôi đi đến đâu cũng đều bị người của anh ta giám thị, tôi không có chỗ nào để đi, tôi có nhà nhưng không thể về! La Tình Uyển. . . . . . Trong chuyện này cô không tốt hơn bao nhiêu so với tôi, tại sao cô không bị trừng phạt? Hả?"

"Anh đừng nói nữa. . . . . ." La Tình Uyển cau mày, vẻ mặt thống khổ: "Cả ngày nay tôi trôi qua cũng không tốt, trong đầu tôi đều là hình ảnh hai tay mình dính đầy máu tươi, tôi bị giày vò đến sắp điên rồi! Kình Hiên bị thương sao? . . . . . . Là do tôi nhúng tay nên khiến anh ấy bị thương phải không? !"

Rốt cuộc, sắc mặt của Trình Dĩ Sênh trở nên âm u.

Anh ta lạnh lùng tiến lên mấy bước, mặc kệ tiếng thét chói tai của La Tình Uyển, hung hăng bóp chặt cổ của cô ta, kéo đến trước mặt mình!

". . . . . . Bị thương? Trái lại cô vẫn còn rất quan tâm Nam Cung Kình Hiên rốt cuộc có bị thương hay không! !" Gương mặt tuấn tú của Trình Dĩ Sênh tái nhợt, trong mắt lộ ra sát khí rất đáng sợ: "Tôi cũng bị thương cô không thấy sao? Tôi không có nơi nào để đi, chỉ có thể đến chỗ cô trốn tránh khó khăn, cô không nhìn ra sao? ! Thật sự không uổng phí là vợ chưa cưới của anh ta, dù bây giờ anh ta hận cô đến tận xương, chỉ muốn mau chóng bỏ rơi cô, cô cũng không biết tự ghê tởm mà cứ muốn nhào vào anh ta. . . . . . Ha ha, sao cô lại hèn hạ đến như vậy?"

Cổ của La Tình Uyển bị anh ta bóp chặt, hai tay nắm tay anh ta muốn kéo ra, muốn lên tiếng kêu cứu, nhưng hô hấp cũng dần không có, mắt càng mở càng lớn, thân thể cũng co rút.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Vậy cô có nhớ chuyện của chúng ta hay không?" Trình Dĩ Sênh nhìn biểu tình bất lực sắp chết của cô ta, đột nhiên kéo cổ của cô ta sát vào người mình, khàn giọng hỏi: "Đều nói một ngày vợ chồng trăm ngày ân ái, tôi và cô không coi là vợ chồng, nhưng dầu gì cũng có quan hệ xác thịt. . . . . . Tình Uyển, lần đầu tiên của cô là cho tôi, tôi là người đàn ông đầu tiên của cô, ở thời điểm này, không phải cô nên tính toán giúp tôi. . . . . ."

La Tình Uyển nói không ra lời, sắc mặt từ tái nhợt nghẹn thành màu đỏ tím.

Trình Dĩ Sênh cười yếu ớt, dùng tay kia thăm dò vào cổ áo của cô ta, di chuyển theo đường cong cần cổ xinh đẹp , kéo mở cổ áo của cô ta ra! Bàn tay mò xuống dưới, sờ tới bộ ngực mềm mại và trơn mềm của cô ta. . . . . . Thật sự rất đẫy đà, rất xúc cảm!

". . . . . ." Cả người La Tình Uyển cũng run rẩy, giống như hít thở không thông.

Đúng lúc đó, người giúp việc từ trên lầu đi xuống, đột nhiên nghe thấy trong phòng khách có tiếng nói của đàn ông, cô ta cho là khách tới chơi, nhưng càng nghe càng cảm thấy có cái gì đó không đúng, vội vàng chạy xuống lầu nhìn thử.

"A ——! ! ! !" Người giúp việc thấy một người đàn ông cả người dính máu đang bóp cổ tiểu thư, tay kia còn không thành thật sờ soạng cơ thể của tiểu thư, cô ta sợ tới mức mặt trắng bệch, hét lên một tiếng ngã ngồi ở trên cầu thang.

Trình Dĩ Sênh hướng ánh mắt sắc bén nhìn lên lầu, thấy người giúp việc ngã ngồi ở cầu thang.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"A. . . . . . Đúng là có người giúp việc. . . . . ." Trình Dĩ Sênh nhạo báng nói một câu, trong mắt lộ ra sự hung ác.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Hung hăng bóp ngực của La Tình Uyển một cái, đột nhiên buông cô ta ra! Trình Dĩ Sênh sải bước đi lên lầu, người giúp việc sợ tới mức trừng mắt lớn hơn, vội vàng bò dậy lảo đảo chạy lên lầu, ở lầu hai có điện thoại, phải gọi cho lão gia và phu nhân ngay lập tức!

Bước chân của Trình Dĩ Sênh cũng biến mất ở lầu hai, La Tình Uyển liều mạng hô hấp ở trên sàn phòng khách, hít vào thở ra từng ngụm từng ngụm, từ ranh giới gần như tử vong nhặt về một cái mạng, cả người cô ta cũng co quắp.

Mà lúc này ở ngoài cửa, Nam Cung Dạ Hi chờ Trình Dĩ Sênh đi vào, sau đó nhìn không thấy hình ảnh bên trong, cô ta lái xe qua phương hướng khác, từ hoa viên phía sau nhà đi vào, có thể nhìn qua cửa sổ khi rèm bị gió thổi bay lên, thấy cảnh tượng bên trong rất rõ ràng, khi nhìn thấy Trình Dĩ Sênh cả người đầy máu, cô ta kinh ngạc trợn to mắt, nhìn anh ta vừa bóp cổ La Tình Uyển vừa chỉ trích, cô ta càng thêm mờ mịt không hiểu, không dám tùy tiện ngắt ngang bọn họ, bởi vì không biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì! Cô ta nín thở nhìn chằm chằm, cho đến khi Trình Dĩ Sênh đuổi theo người giúp việc kia lên lầu hai.

Thật vất vả La Tình Uyển mới tỉnh lại, yếu ớt nằm trên sàn nhà, chỉ nghe thấy trên lầu hai có thét chói tai cùng tiếng đánh nhau, rất nhanh, thanh âm kia càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ. . . . . .

Cô ta run rẩy đứng dậy, nhớ tới người giúp việc, trong lòng tràn đầy sợ hãi chạy về phía cầu thang, lại thấy Trình Dĩ Sênh đang từ lầu hai đi xuống!

Bàn tay vốn dính chút ít máu, giờ phút này đã dính đầy máu sềnh sệch, một giọt một giọt rơi xuống trên từng bậc thang nhà của cô ta.

". . . . . . !" La Tình Uyển trợn to hai mắt, sợ tới mức cả người cũng thất hồn lạc phách, lui về phía sau, giọng run run: “Anh đã làm gì. . . . . . Hiểu Hiểu đâu? Trình Dĩ Sênh, anh đã làm gì! !"

Hết chương 270


Người gởi:  Hoalala [ 19.08.2018, 22:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

Chương 271: Nhìn thấy chuyện buồn nôn nhất  


Cô ta vừa nghe được thanh âm vô cùng kinh khủng, chói tai như vậy, bén nhọn như vậy, giống như là người sắp chết liều mạng giãy giụa trước khi tắt thở, thống khổ không chịu nổi. . . . . . Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Người giúp việc của nhà cô . . . . . . Thật sự không ngoan. . . . . ." Tay phải của Trình Dĩ Sênh cầm một tấm vải lau chùi tay trái dính đầy máu tươi, rõ ràng là cái khăn lau tay mà người giúp việc thường vắt bên hông, anh ta lau xong thì ném qua một bên: "Lại chạy đi gọi điện thoại cho ba mẹ cô. . . . . . Chậc chậc, Tình Uyển, cô nói xem, nếu để cho ba mẹ cô biết, quá là không tốt đúng không . . . . . Cho nên tôi thay cô giải quyết cô ta trước. . . . . ."

Ánh mắt của La Tình Uyển càng mở càng lớn, lảo đảo một cái suýt nữa đứng không vững ngã ngồi trên mặt đất!

Cô ta nhớ tới tiếng thét chói tai của người giúp việc tên Hiểu Hiểu, nhớ tới tiếng động giống như tiếng té ngã rơi xuống, lại nhìn tay của Trình Dĩ Sênh đầy máu tươi, sắc mặt cô ta trắng bệch! . . . . . . Giết người. . . . . . Trình Dĩ Sênh, anh ta giết người! ! !

". . . . . . Khốn kiếp. . . . . ." La Tình Uyển buông tay vịn cầu thang ra, lảo đảo lui về phía sau, hơi thở mong manh, cả người đã sụp đổ, nước mắt trào ra, phẫn nộ đến cực điểm gào thét chói tai: "Trình Dĩ Sênh, anh là tên khốn kiếp! ! ! Sao anh có thể giết người. . . . . . Anh lại dám ra tay giết người! ! Anh là cầm thú, là ma quỷ, anh sẽ chết không được tử tế! !"

Cả người cô ta gần như điên cuồng, trên cổ ứ đọng từng vết máu bầm, có thể nhìn ra được đó là dấu bị bàn tay đàn ông bóp cổ, toàn thân cô ta run rẩy, đứng cũng không vững, nước mắt nóng hổi điên cuồng rớt xuống!

Đôi mắt của Trình Dĩ Sênh đỏ tươi, anh ta chỉ cười yếu ớt, nụ cười đó khiến người ta cảm thấy sợ hãi.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Đừng kích động. . . . . . Tình Uyển, việc này có thể trách ai được? ? ?" Trình Dĩ Sênh đi xuống, chầm chậm đi đến gần cô ta, nhìn La Tình Uyển vì quá mức kinh khiếp và hoảng sợ mà lui về phía sau, dường như muốn liều mạng cách tử thần xa một chút, xa một chút nữa, Trình Dĩ Sênh cười yếu ớt: "Là do cô không làm tốt việc tôi nhờ, thế nhưng tôi cũng chỉ làm cho một người giúp việc om sòm cứng đầu cứng cổ câm miệng mà thôi. . . . . . Cũng xem như tôi thật sự đã không phụ lòng cô, hiện giờ tôi không có nhà để về, bị Nam Cung Kình Hiên chộp được những hình ảnh kia, tôi không còn biện pháp lăn lộn ở trước mặt Nam Cung lão gia nữa, càng không cần nói đến một nơi ở an toàn, đời này, chắc chắn tôi sẽ bị Nam Cung Kình Hiên truy đuổi, GIẾT!"

Đôi mắt đầy tia máu, Trình Dĩ Sênh rống to.

Anh ta biết rõ tính tình của Nam Cung Kình Hiên, động đến phụ  nữ của anh, có khả năng anh sẽ thật sự đuổi tận giết tuyệt! Lúc đầu, không phải anh ta không có ôm hi vọng trở về nhà, thế nhưng người của Nam Cung Kình Hiên cũng đã mai phục ở trong nhà của anh ta, suýt nữa anh ta đã nhét mạng vào đó!

Chạy trốn. . . . . . Chỉ một ngày mà thôi, anh ta đã không còn nơi nào để đi, ở thành phố Z này, nơi anh ta và Thiên Tuyết đã từng thân mật yêu nhau, cùng nhau cố gắng phấn đấu, thế nhưng anh ta - Trình Dĩ Sênh không có chút đất để dung thân! Anh ta phải chạy trốn, phải chạy thục mạng mới có thể né tránh những người truy đuổi kia!

"Đáng đời anh. . . . . ." Sắc mặt La Tình Uyển tái nhợt rất đáng sợ, trong lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, muốn báo cảnh sát, muốn bắt tên hung thủ giết người này, trong lòng căm phẫn ngập trời, cô ta khàn giọng la to: "Những chuyện này đều là đáng đời anh! Chỉ vì muốn có được Dụ Thiên Tuyết mà anh không từ thủ đoạn, ngay cả một đứa bé năm tuổi anh cũng có thể sát hại, buộc tôi phái người đi bắt cóc thằng bé, anh biết có bao nhiêu người đã chết không? ! Mạng của bọn họ không phải là mạng sao? ! Trình Dĩ Sênh. . . . . . Anh không phải là người, quả thật anh không phải là người!"

Nước mắt mang theo giọng nức nở cùng tiếng gào thét lên án tố cáo.

Mặt của Trình Dĩ Sênh trở nên cực kỳ đáng sợ, tái nhợt xanh mét, sau đó lại nhàn nhạt cười rộ lên, vô cùng dữ tợn.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Cho tới bây giờ tôi cũng không muốn xuống địa ngục một mình. . . . . ." Anh ta chậm rãi bước tới gần cô ta: "Cô chửi rủa tôi như thế làm gì? Cô cũng hư hỏng giống tôi thôi. . . . . . Năm năm trước, cô xúi giục ông cụ hết lần tới lần khác, xúi giục Dạ Hi làm cho Thiên Tuyết thê thảm như vậy, là các người gián tiếp tặng cô ấy đến trên giường của Nam Cung Kình Hiên. . . . . . Cô còn nhớ cái lần cô xúi giục Dạ Hi cho người lái xe đụng cô ấy hay không, khi đó trong bụng của cô ấy đã có đứa bé. . . . . . Bây giờ tôi hại đứa bé, cô lại cảm thấy tôi là cầm thú, tôi không phải là người, vậy cô thì sao?"

Trình Dĩ Sênh tiến tới nắm cổ tay của cô ta, để cô ta tập trung nghe rõ từng lời từng chữ, không cho phép cô ta trốn tránh: "Cô không phải là cầm thú. . . . . . Cô là người, cô là người tốt. . . . . . Phải không?"

Nhớ tới cảnh tượng máu tanh tàn nhẫn vào một năm kia, La Tình Uyển liều mạng lắc đầu, nước mắt càng rơi mãnh liệt, vùng vẫy muốn thoát khỏi những tội ác xưa kia.

"Không phải vậy. . . . . . Những việc đó đều không phải tôi làm, không phải là tôi làm!" Cô ta gào thét đến giọng cũng đã khàn đặc, cô ta thật sự đã xúi giục rất nhiều người, quả thật cô ta đã từng bước từng bước đẩy Dụ Thiên Tuyết xuống vực sâu, chuyện này đã qua lâu như vậy, thời điểm nhớ lại vẫn còn rõ mồn một trước mắt, Trình Dĩ Sênh cứ một mực nói bên tai cô ta không sót một chữ, cô ta nghe mà gần như muốn sụp đổ!

Giờ phút này, ngoài cửa sổ, Nam Cung Dạ Hi nhìn mà thần trí dường như đã thoát khỏi xác, sắc mặt trắng bệch, tay gắt gao siết chặt rèm cửa sổ muốn nghe được nhiều nội dung hơn. . . . . . Năm năm trước. . . . . . Năm năm trước! ! !

Nhưng mà, sao bọn họ lại dây dưa với nhau? ? Chồng của cô ta, của Nam Cung Dạ Hi, tại sao lại chạy tới uy hiếp phụ nữ khác? Anh ta bị người của anh trai đuổi giết, chẳng lẽ anh ta bắt cóc muốn cường bạo Dụ Thiên Tuyết là sự thật? ! ! Trong lòng Nam Cung Dạ Hi lạnh như băng, suýt nữa ngất đi, siết thật chặt rèm cửa sổ nhịn xuống, hai mắt bi thương mà đỏ hồng tiếp tục nhìn vào bên trong.

"Tình Uyển. . . . . ." Trình Dĩ Sênh cầm chặt cổ tay cô ta, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn bi thương của cô ta, ánh mắt mê ly, nở nụ cười lạnh giơ tay cởi cà vạt của mình ra, động tác chậm chạp nhưng lời nói rất dọa người: "Chúng ta cùng nhau xuống địa ngục, có được không?"

La Tình Uyển vẫn chưa hiểu ý của anh ta, cho đến khi nhìn thấy Trình Dĩ Sênh dùng caravat buộc cổ tay của mình, kéo cô ta dán sát vào thân thể anh ta, lúc cổ tay bị kéo ra phía sau, từ từ bị trói lại, cô ta mới nhận ra mình chống cự không lại.

"Không! !" Sắc mặt La Tình Uyển trắng bệch, đột nhiên tránh thoát, điên cuồng lảo đảo thối lui về phía sau, cô ta có thể hiểu được ý tưởng của Trình Dĩ Sênh, cô ta nhớ tới tư thế cực kỳ nhục nhã khi lần đầu tiên bị anh ta hủy đi sự trong sạch. . . . . . Người đàn ông này là ác ma! Cô ta phải chạy đi!Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Đầu óc cô ta hỗn loạn nhớ lại khi đó, thật sự giống như là đang ở trong địa ngục, cô ta loạng choạng chạy đến cửa, muốn mở cửa chạy đi.

Trong mắt Trình Dĩ Sênh thoáng qua sự âm lãnh, ngay khi cô ta chạy đến cánh cửa kia, trong nháy mắt, anh ta tiến tới túm được mái tóc xõa tán loạn sau lưng của cô ta, bất thình lình níu mạnh một cái, kéo cô ta trở lại trước mặt mình, nghe thét chói tai của cô ta lại cảm thấy vô cùng dễ nghe. Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Tôi có thể kéo cô xuống địa ngục cùng nhau là phúc khí của cô. . . . . ." Trình Dĩ Sênh nắm chặt tóc cô ta, hà hơi nói bên tai cô ta: "Cô ngẫm lại đi, nếu Nam Cung Kình Hiên biết đám người ở Đài Bắc là người của cô, ở trước mặt con trai anh ta nả súng giết người là do cô sắp đặt bố trí, cô đoán thử xem anh ta sẽ làm gì cô? ? ? Có lẽ anh ta không bỉ ổi đê tiện như tôi, nhưng tuyệt đối hung ác hơn so với tôi. . . . . . Còn nhớ rõ lần trước mấy người họ hàng của nhà các người chạy đến siêu thị gây chuyện với Thiên Tuyết hay không? Cô nghĩ anh ta muốn cho mấy con mụ kia tàn phế ăn xin dọc phố là nói đùa thôi à? Ha ha. . . . . . Hiện tại, mấy người đó, một người so với một người sống càng thảm hại, chẳng qua Nam Cung Kình Hiên không muốn để cho Thiên Tuyết biết, vì thế mới không ồn ào khoa trương. . . . . ."

"La Tình Uyển, mấy chuyện cô làm, còn ác độc hơn ngàn lần vạn lần so với những người đó! Anh ta cho cô đường lui cô không chịu đi, ngẫm lại xem, anh ta sẽ đối đãi với cô như thế nào!" Trình Dĩ Sênh nghiến răng nói bên tai cô ta.

La Tình Uyển trợn to hai mắt, nghĩ tới sự kiện lần trước, mấy chữ “Làm cho tàn phế ăn xin dọc phố” hung hăng cắt trái tim của cô ta, lại nhớ tới sự âm u trong mắt của Nam Cung Kình Hiên, cả người cô ta chợt run rẩy!

Nhưng chỉ trong mấy giây mất hồn, Trình Dĩ Sênh đã kéo hai tay của cô ta ra phía sau, dùng cà vạt trói chặt lại, bốc cằm của cô ta nâng lên, nặng nề hôn lên môi cô ta.

". . . . . . ! !" La Tình Uyển trợn to hai mắt, lúc này mới phát hiện ra tình cảnh của mình: "Trình Dĩ Sênh, anh buông tôi ra!"

"Nhưng cô yên tâm. . . . . . Tôi nhớ hương vị thân thể của cô tốt vô cùng, chỉ bằng điểm này, chỉ cần tôi không chết, tôi sẽ che chở cô, hửm? Vì vậy, ngoan ngoãn nghe lời cho tôi. . . . . ." Đôi mắt của Trình Dĩ Sênh lộ ra sự ác độc, ôm lấy thân thể cô ta đi về phía ghế sofa.

La Tình Uyển thét lên giãy giụa, hai chân mãnh liệt đấm đá, Trình Dĩ Sênh không để lại dấu vết né tránh, cho đến khi chân cô ta đá trúng khay trà, bởi vì dùng sức quá mức mà máu tươi giàn giụa, thế nhưng anh ta chỉ nhếch nhếch khóe miệng, nở nụ cười âm lãnh mà vô tội.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Đừng giãy giụa, tôi sẽ khiến cô thoải mái. . . . . . Nhớ kỹ cho tôi, đây là sự trừng phạt do cô làm việc không thành, càng để chứng minh sau này cô chết cũng sẽ trói chung một chỗ cùng tôi! Tôi chơi xong rồi, con mẹ nó, chắc chắn cô cũng sẽ xong đời theo tôi!" Sắc mặt Trình Dĩ Sênh ủ dột, khẽ nguyền rủa mấy câu, cúi người xuống dùng đầu gối áp chế hai chân cô ta, nghe cô ta tê tâm liệt phế thét chói tai, thò tay thăm dò vào trong váy ngắn của cô ta, kéo tất chân của cô ta ra, nhanh chóng giải phóng ‘dục vọng’ của mình, tách hai chân cô ta ra, trong tiếng kêu gào cùng tiếng khóc thét khàn đặc, thử thử sự mềm mại cũng như độ sâu nơi ‘tiêu hồn’, mãnh lực xuyên thẳng vào bên trong! !

Tiếng kêu thê lương thảm thiết của La Tình Uyển làm cho Nam Cung Dạ Hi đang rình coi ngoài cửa sổ chấn động tại chỗ!

Trình Dĩ Sênh hấp khí, mang tất cả lửa giận cũng như hận ý toàn bộ phát tiết ra ngoài, động tác trên người kịch liệt, đưa tay xé rách cổ áo của La Tình Uyển, kéo mở áo ngực của cô ta, phủ người xuống trực tiếp phát huy hành vi cầm thú của anh ta.

Tiếng kêu của La Tình Uyển càng lúc càng nhỏ, dưới sự xâm phạm như vậy càng lúc càng bị mất phương hướng, Trình Dĩ Sênh lại một mực nói bên tai cô ta, để cô ta tin tưởng mình làm nhiều chuyện sai lầm như vậy đã không thể bù đắp lại, cô ta đã hư hỏng tới cực điểm, thân thể cũng dơ bẩn không thể tả. . . . . . Cô ta sớm không còn tư cách gả cho Nam Cung Kình Hiên!Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Không ai chú ý tới bóng dáng rình coi ngoài cửa sổ kia đã biến mất, cũng không ai biết cô ta đi nơi nào. . . . . .Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Nam Cung Dạ Hi cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, sắc mặt tái nhợt, trong phút chốc nhìn thấy bọn họ cẩu thả tằng tịu với nhau, trong đầu nhanh chóng thoáng qua hình tượng mà hai người kia đã từng sắm vai trong cuộc đời của cô ta, tất cả tất cả những hình ảnh đó, cô ta lảo đảo chạy về phía chiếc xe thể thao màu đỏ của mình, khởi động xe, run rẩy đạp ga đến mức lớn nhất, đột nhiên xông thẳng tới phương hướng cổng lớn nhà họ La!

Cánh cổng đó đóng rất chặt, từ xa, Nam Cung Dạ Hi đạp lút cần ga, tức giận mà đau lòng hét lên một tiếng lái xe xông thẳng tới, xe lủi lên bậc thang, một tiếng ‘Ầm!’ thật lớn vang lên, cả cánh cổng cùng khóa trên cổng đều bị đụng phá! !

Hết chương 271

Người gởi:  Hoalala [ 20.08.2018, 21:38 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

Chương 272: Báo ứng của các người tới rồi!

Cũng bởi vì tiếng vang khổng lồ này mà phòng ốc thoáng rung động, chiếc xe thể thao màu đỏ dừng lại phút chốc, chậm rãi từ trên bậc thang lui lại, thoạt nhìn cả chiếc xe giống như lỏng lẻo rời rạc.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Nam Cung Dạ Hi bước xuống xe, bởi vì va chạm quá mạnh mà cả người run rẩy đau đớn, cô ta chạy tới hung hăng đẩy cửa ra, đôi mắt nhòa lệ cố mở thật to nhìn hai người đang dây dưa trên sofa, giận dữ thở dốc.

Trên sofa, Trình Dĩ Sênh bị tiếng vang lớn này làm cho chấn động, theo bản năng nhìn về phía sau, lúc này mới thấy bóng dáng Nam Cung Dạ Hi, mà ánh mắt của La Tình Uyển cũng đã nhìn sang!Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Giờ phút này, trên người bọn họ đã không còn gì che đậy, La Tình Uyển nằm phía dưới với tư thái nửa hưởng thụ nửa thống khổ, ánh mắt của hai người rất giống nhau, đều chấn động và nhếch nhác nhìn Nam Cung Dạ Hi.

"A! ! ! !" Một tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế phát ra từ miệng của Nam Cung Dạ Hi, lệ rơi đầy mặt nhìn cảnh tượng trước mắt, cô ta vớ lấy tất cả những gì có thể bắt được trên kệ đẩy ngã xuống đất! Cầm đèn bàn bên cạnh lên xông tới, hung hăng đánh về phía ‘đôi cẩu nam nữ’, hung hăng đập tới! ! !

"Đồ điếm. . . . . . Cầm thú! ! ! Tôi nhìn lầm các người, đồ gian phu dâm phụ bẩn thỉu, tôi sẽ giết các người, giết chết các người! !" Nam Cung Dạ Hi điên cuồng gào thét, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là nước mắt, cầm đèn bàn đập mạnh vào người Trình Dĩ Sênh.

Trình Dĩ Sênh giơ tay lên ngăn cản, nhưng không đỡ kịp, cũng may là đèn bàn nện trên người cũng không phải rất đau, chẳng qua cái đèn đã bể hơn phân nửa, gương mặt tuấn tú của anh ta xanh mét, bị đập trúng cái trán, sững sờ đau đến kêu rên.

Đột nhiên Trình Dĩ Sênh túm lưng quần đứng dậy, nghiến răng mắng: "Mụ đàn bà chanh chua. . . . . . Sao lại xuất hiện ở nơi này? !"  

Nam Cung Dạ Hi thét chói tai, không chút nào để ý, tiếp tục dùng đèn bàn đập vào La Tình Uyển đang nằm bên dưới, khuôn mặt mỹ lệ thiện lương này đã vô số lần an ủi cô ta khi cô ta thất vọng hay tức giận, nhưng không ngờ, cuối cùng, người cho cô ta một đao nặng nề cũng chính là chị ta!

"La Tình Uyển. . . . . . Con đàn bà hạ tiện, đồ điếm! ! ! Tôi xem chị như chị ruột, chị lại đối xử với tôi như vậy sao, quyến rũ chồng tôi, lên giường với anh ta ở trước mặt tôi! Tôi muốn giết chị! Giết chết chị!" Đèn bàn hung hăng đập về phía La Tình Uyển, hai tay của cô ta bị trói nên không có một chút sức chống cự nào, chỉ có thể mặc cho đèn bàn đập vào người đến máu tươi giàn giụa.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Nam Cung Dạ Hi, cô đủ rồi!" Trình Dĩ Sênh tiến lên bắt được cánh tay cô ta, đôi mắt lạnh như băng: "Mẹ nó, cô thật sự muốn quậy chết người đúng không? Ha. . . . . . Cho cô biết quan hệ của chúng tôi thì sao? Trước đây tôi có bao nhiêu phụ nữ, thêm một người thì thế nào! Cô còn càn quấy nữa, coi chừng tôi ném cô ra bên ngoài!"

Nam Cung Dạ Hi gào lên, ‘Chát!’, một bạt tay tát lên trên mặt anh ta!

Nước mắt rưng rưng, cô ta gào thét: "Trình Dĩ Sênh! Đồ vong ân phụ nghĩa khốn kiếp, ba tôi cho anh sản nghiệp phong phú như vậy, tôi gả cho anh sinh con gái cho anh, anh lại đối xử với tôi như vậy! Anh và La Tình Uyển dây dưa với nhau từ lúc nào, chị ta là vợ chưa cưới của anh tôi! ! Đồ khốn kiếp. . . . . . Đồ điếm, ‘cẩu nam nữ’! !"

"Dạ Hi. . . . . . Không phải như thế. . . . . ." Trán của La Tình Uyển bị đập trúng chảy máu, vừa khóc vừa nói: "Em phải tin chị, Dạ Hi, chị bị tên cầm thú này ép buộc! Chị bị ép buộc!"

"Chị câm miệng cho tôi! ! !" Nam Cung Dạ Hi quát lớn, hai mắt đỏ hồng: "La Tình Uyển, chị có biết chị khiến tôi rất thất vọng hay không? Tôi vẫn luôn giúp chị, ở trước mặt ba và anh trai, tôi đã nói bao nhiêu lời làm bao nhiêu chuyện giúp chị, tôi xem chị là chị em, cả đời này nhất định coi chị là chị dâu! Nhưng tôi không ngờ, chị lại ti tiện. . . . . . Hèn hạ như vậy. . . . . ."

"Các người chờ báo ứng đi. . . . . ." Nam Cung Dạ Hi hung hăng nói xong, rưng rưng nước mắt nhìn hai người, bỗng nhiên cười ha hả nói lớn: "Báo ứng của các người tới rồi! ! !"

Hết chương 272

Trang 104/114 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/