Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 337 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 23.11.2017, 21:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 495
Được thanks: 2060 lần
Điểm: 30.78
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 31
Chương 191: Nói yêu anh nghe một lần đi


Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua chút nóng bỏng.

Căn bản là phớt lờ sự tránh né của cô, Nam Cung Kình Hiên giam cầm cô thật chặt ở bên trong khuỷu tay, ngón tay thon dài thăm dò sâu vào áo ngoài của cô, đôi mắt sáng trong chăm chú nhìn cô, giọng khàn khàn nói: "Được. . . . . . Cho anh nhìn xem em cắn người thế nào, hửm?"

Dụ Thiên Tuyết hét lên một tiếng, cả người co rúc ở trên ghế, kinh hoảng đè mấy ngón tay đang gây sóng gió bên trong quần áo của mình lại, bị nhột đến mức cười rộ lên, mắt cũng ngân ngấn nước, vội vàng cầu xin tha thứ: “Đừng. . . . . . Đừng, không muốn, em chỉ tùy tiện nói mà thôi đừng gãi em, thật là nhột. . . . . ."

Nam Cung Kình Hiên tỉ mỉ chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thu nạp từng biểu tình nhỏ xíu vào đáy mắt nóng bỏng, đột nhiên tay anh dò theo vòng eo cô trượt lên trên bao phủ nơi mềm mại trắng như tuyết của cô, mấy ngón tay nhẹ nhàng hoạt động chung quanh một vòng, đẩy cái áo ngực mỏng manh ra, trực tiếp bao trùm nơi cao ngất mềm mại ở trong lòng bàn tay. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: ddlequydon

". . . . . ." Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt, hít sâu một hơi nhìn chằm chằm vào anh.

Trong đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên nhiều thêm mấy phần nóng rực, khóe miệng nở một nụ cười, chống trán vào trán cô: "Thế nào, bao nhiêu lâu rồi mà cũng chưa quen thuộc cảm giác này sao? Tối hôm qua tận hứng nhưng chưa thỏa mãn, có hài lòng biểu hiện của anh không?"

Ngực thũng trướng mà đau đớn, Dụ Thiên Tuyết hốt hoảng muốn tránh ra, nhưng Nam Cung Kình Hiên không cho, cánh tay to lớn của anh vững vàng khống chế cô, làm cho cô chỉ có thể ở trong lòng anh mà ngửa đầu mở mắt nhìn thẳng vào mắt anh, mặt hồng tim đập trả lời vấn đề anh hỏi.

"Anh đừng mạnh như vậy, đau. . . . . ." Dụ Thiên Tuyết kinh ngạc với sự can đảm của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên cầm thật chặt cổ tay anh không để cho anh càn rỡ quá mức: "Còn nữa. . . . ., nơi này là phòng làm việc anh không nên càn quấy!"

"Trời sinh anh lớn lối như vậy, đâu phải em không biết!" Nam Cung Kình Hiên cúi đầu áp sát mặt cô, hô hấp giao hòa chung một chỗ cùng cô, nhưng vẫn thả lỏng lực đạo trên tay một chút, càng lúc càng không kiêng kỵ chút nào, giọng khàn khàn nói: "Anh thật rất hoài niệm hương vị của em tối hôm qua, Thiên Tuyết, em để anh cấm dục suốt năm năm, anh cũng muốn hoài nghi nửa đời sau mình phải dựa vào tay của mình để. . . . . ."  

Ở trong phòng làm việc rộng rãi sáng sủa bị anh ve vãn tán tỉnh như thế này, Dụ Thiên Tuyết chỉ cảm thấy trái tim cũng sắp từ trong cổ họng nhảy ra ngoài.

Mấy ngón tay nhỏ nhắn yếu ớt bấu víu bờ vai của anh, dùng sức đẩy ra ngoài.. truyện chỉ đăng trên dd lequydon.

"Em không có kéo rèm cửa sổ lại, anh có thể khiêm tốn một chút hay không, ở bên ngoài có thể nhìn thấy đó!" Cô gấp đến độ buộc phải thấp giọng kêu lên.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên trở nên sâu thẳm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, bàn tay từ nơi ấm áp đẫy đà của cô rốt cuộc cũng lưu luyến di chuyển, sửa sang lại áo ngực cho cô, bàn tay dọc theo bụng dưới trơn mịn tiếp tục vòng qua thắt lưng cô.

Dụ Thiên Tuyết thở phào nhẹ nhõm, đầu óc hỗn loạn, bị anh náo loạn một trận căn bản là không nghĩ ra mình đang rối rắm chuyện gì, thanh tỉnh một chút mới nhớ tới buổi tiệc của Nam Cung Ngạo —— quả thực là nhức đầu, cô thật sự không muốn đi.

"Đừng nghĩ cướp đi con trai của em, ông ấy đừng hòng mơ tưởng. . . . . ." Dụ Thiên Tuyết nhớ tới ông già xấu xa phách lối kia, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên rối rắm mà thống khổ, cúi đầu cắn môi nói.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên nheo lại, kéo cô lên từ trên chỗ ngồi, ôm vào trong ngực, tự mình ngồi vào chỗ đó, để cô ngồi ở trên đùi mình, ôm chặt cô ở trong ngực nhẹ nhàng ngửi mùi hương thoang thoảng trên mái tóc cô.

"Thật ra thì điều em nên lo lắng không phải cái này, ông ấy là ba anh, tất nhiên cũng là ông nội của Tiểu Ảnh, điểm này, vĩnh viễn không thay đổi được, cùng lắm thì chờ sau khi em gả cho anh rồi sẽ từ từ chung đụng với ông ấy, lúc đó em sẽ biết ông ấy cũng là người có nhược điểm, tựa như anh, còn không phải là bị em ăn gắt gao sao?" Lần đầu tiên Nam Cung Kình Hiên ở trước mặt cô vì ba của mình của mà nói chuyện.

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, hàng mày thanh tú nhíu lại, có hơi kích động: "Anh nói gả cưới gì hả? Em nói sẽ gả cho anh lúc nào? Ông ấy có thể có nhược điểm gì? Ngay cả chuyện bỏ tiền ra mua trẻ con mà ông ấy cũng làm được!"

Nam Cung Kình Hiên cúi đầu cười rộ lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt của cô. dd:LEQUYDON

"Không bỏ tiền mua thì em sẽ chủ động tặng cho ông ấy sao? Ba anh là thương nhân, nhưng không có nghĩa là chuyện gì ông ấy cũng đều dùng tiền để giải quyết vấn đề, nếu như ông ấy dùng đến biện pháp này, chứng minh là đã cùng đường bí lối."

Dụ Thiên Tuyết cắn cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút thê lương nở nụ cười: "Vậy anh cũng quá ngây thơ rồi, ông ấy chỉ muốn Tiểu Ảnh mà thôi, từng trước tới nay, cái ông ấy cự tuyệt là thân phận của em, bất luận là gia thế hay bối cảnh, chỉ mỗi chuyện chưa kết hôn đã có con là đã bị ông ấy kêu án tử hình rồi, không có khả năng em sẽ gả vào nhà anh."

Nói xong, chính cô cũng có chút hoảng hốt, có chút tuyệt vọng: "Em cũng không biết vì cái gì mà muốn ở chung một chỗ cùng với anh, không phải em đang tự chuốc khổ sao? Em cũng không thể xác định sau này chúng ta sẽ vĩnh viễn yêu nhau, về sau . . . . . Phải làm sao bây giờ?"

Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên hơi âm trầm, trong đôi mắt thâm thúy không hề biểu lộ anh đang suy nghĩ cái gì, bưng lấy mặt cô cúi đầu áp xuống, chăm chú nhìn cô, giọng khàn khàn nói: "Không nên đưa ra những quy định cứng nhắc để hạn chế tương lai của chúng ta, hiện tại, anh muốn em xác định, có phải em thật sự yêu anh hay không, đã yêu anh thì không được thay đổi, chuyện kia cũng sẽ trở nên dễ dàng, nếu ngay cả em cũng không muốn vĩnh viễn ở chung một chỗ cùng anh,vậy  một mình anh kiên trì thì có ích lợi gì?"

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, trong mắt lộ vẻ thất thần không xác định, nhìn chằm chằm anh, một câu cũng nói không nên lời.

"Chính anh đã từng nói em rất ti tiện chỉ có thể làm tình nhân của anh, thời điểm xảy ra chuyện là anh không tin em, em cũng rất khó tin tưởng anh lần nữa, làm sao em ở chung một chỗ cùng anh được?" Trong giọng nói của cô có sự nghẹn ngào khó nén.

"Viện cớ!" Nam Cung Kình Hiên cau mày nói, trong đôi mắt nóng bỏng lộ ra khát vọng mạnh mẽ, ôm lấy cô để thân thể của cô đè ở trên người mình, bá đạo mà dịu dàng hôn lên khóe miệng cô, giọng khàn khàn: "Không phải là chuyện gì chúng ta cũng đều trải qua rồi sao? Chẳng lẽ em không rõ anh là hạng người gì à? Anh thừa nhận, anh ích kỷ bá đạo tính khí nóng nảy, nhưng em cũng rất bướng bỉnh luôn tự cho là đúng, tính khí cũng không tốt đến đâu, nhưng anh chính là yêu người phụ nữ nhỏ này, nếu như em không yêu anh, tại sao lại ở dưới thân anh trằn trọc giao hoan cả đêm? !"

Hô hấp của anh nóng rực phun ở khóe miệng cô, Dụ Thiên Tuyết tránh không được, mặt đỏ lên, ý thức bị khuấy động đến mơ màng cuống quít, cơ hồ muốn trầm luân trong loại không khí nóng bỏng này mà không có cách nào tự kềm chế, nghẹn ngào nói: "Anh đừng nói nữa, đừng nói. . . . . ."

"Nói yêu anh nghe một lần, hửm?" Nam Cung Kình Hiên áp sát nhìn cô chăm chú, giọng khàn khàn ra lệnh: "Cho tới bây giờ em chưa hề nói yêu anh, em keo kiệt mấy chữ này đến vậy sao? Nói, em yêu anh!"

Cả người cùng ý thức của Dụ Thiên Tuyết gần như hỏng mất, đầu lưỡi cũng cứng ngắc, căn bản là không cách nào nói ra những lời này.

Cô chưa từng nói, chưa từng nói qua với bất kỳ người nào!

"Em không. . . . . ." Mặt đỏ lên, đôi mắt của người phụ nữ nhỏ mê ly, cau mày lắc đầu cự tuyệt, tránh né muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.

Hết chương 191



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, NgọcTrâm, conmeoconmeo, hamdoctruyen, pypyl
     

Có bài mới 25.11.2017, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 495
Được thanks: 2060 lần
Điểm: 30.78
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 192: Có hậu quả gì mà tôi đảm đương không nổi, nói nghe thử


Ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng nóng rực, đè  gáy của cô lại rồi áp xuống, hôn rất sâu lên môi cô, hôn đến khi cô hít thở không thông, mơ hồ nghe tiếng rên nhẹ của cô vang lên bên tai, cảm nhận được mấy ngón tay của cô níu chặt tây trang của mình xô đẩy mình nhưng mà đẩy không ra, bụng dưới  nóng rực căng thẳng, một loại khát vọng giống như dòng điện lan tràn ra toàn thân.

"Nói yêu anh. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên hôn cô rất sâu, trong lúc cô thở hổn hển che kín môi cô lần nữa, giày xéo cái lưỡi bủn rủn tê dại của cô, nỉ non: "Thiên Tuyết. . . . . . Nói mau. . . . . ."

Tay của Dụ Thiên Tuyết gần như muốn níu rách áo sơ mi của anh, một chút xíu hô hấp cũng không có, mặt trướng đến đỏ bừng, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ hơi thả lỏng để cô có cơ hội thở dốc kịch liệt, nước mắt của cô cũng sắp rớt, khi giọng nói của anh vang vang bên tai giống như đầu độc thì cô nhẫn không được mà run giọng: "Em. . . . . . Yêu anh. . . . . ."

". . . . . ." Nam Cung Kình Hiên bị ba chữ run rẩy của cô kích thích đến rên lên một tiếng, thân thể phái nam to lớn bắt đầu có chút khống chế không được, hai cánh tay ghìm thật chặt người phụ nữ nhỏ mềm mại trong ngực, nụ hôn nóng như lửa chạm sâu vào cổ họng nhạy cảm của cô.

Hai mắt anh hơi đỏ hồng, thả cánh môi cô ra trực tiếp hôn lên cần cổ nhạy cảm của cô. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Trên bàn làm việc một đống văn kiện xốc xếch, Nam Cung Kình Hiên vòng qua thắt lưng cô ôm cô đặt lên bàn, để cả người mình bao trùm lên thân thể cô, siết chặt thân thể cô, mất khống chế mà mạnh mẽ xoa nắn, nụ hôn nóng bỏng ùn ùn tới tấp.

Dụ Thiên Tuyết bị dọa giật mình, cảm thấy cả người bị một sức nặng bao trùm, hai tay cô vịn bả vai của anh trầm thấp rên khẽ, hàng mày thanh tú cau lại, chịu đựng lực đạo xoa nắn mạnh mẽ của anh, sương mù dâng lên trong mắt, nhìn trần nhà màu trắng của phòng làm việc, nghiêng đầu qua nhìn cửa sổ đang mở, có người lui tới thưa thớt, đột nhiên ý thức thanh tỉnh.

"Nam Cung Kình Hiên, đừng. . . . . ." Cô vội vàng bắt lấy cổ tay của anh, gấp gáp nói.

Nam Cung Kình Hiên cắn thịt non trên cổ cô, trong mắt bùng cháy ngọn lửa, hổn hển thở dốc, thân thể to lớn gần như hoàn toàn bao trùm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô, cảm giác được bàn tay mềm mại lạnh ngắt của cô đặt lên cổ tay mình, rốt cuộc mấy ngón tay tà tứ kia cũng chịu buông tha da thịt mềm mại trơn nhẳn bên trong bắp chân của cô, nặng nề xoa nắn mấy cái trên eo cô rồi mới buông hẳn.

Nam Cung Kình Hiên chống thân thể lên, đôi mắt thâm thúy sâu thẳm giống như màn đêm, hai tay chống ở hai bên thân thể xinh xắn, nhìn người phụ nữ xinh đẹp nhỏ nằm trên bàn làm việc, sắc mặt cô ửng đỏ, mái tóc xốc xếch, trong cổ áo còn lộ ra dấu vết bị anh giày xéo tối hôm qua.

Nhìn cô lại muốn không nhịn được.

Đưa tay kéo cô xuống từ trên bàn làm việc, để hai chân cô chạm đất, thân thể to lớn cùng hai cánh tay của Nam Cung Kình Hiên vây cô ở giữa lồng ngực và bàn làm việc, cúi đầu hôn lên môi cô.

Dụ Thiên Tuyết thở hổn hển, giật mình một cái, một lần nữa ánh mắt lại mê ly, mặc cho nụ hôn của anh xâm nhập, hai tay chạm vào lồng ngực của anh, cảm thụ được cánh tay ở thắt lưng buộc chặt, cái lưỡi mềm mại bắt đầu từ từ vũ điệu cùng cái lưỡi của anh.

"Thiên Tuyết. . . . . ." Cảm giác được sự chủ động rất nhỏ của cô, Nam Cung Kình Hiên khàn khàn kêu lên, đôi mắt chợt sáng ngời lấp lánh.

Chống trán vào trán cô, tay Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng đặt sau cái gáy mềm mại của cô, cảm thấy thời gian như dài đăng đẳng.

"Gả cho anh có được hay không?" Ở trong phòng làm việc an tĩnh, giọng nói khàn khàn của anh vang lên rất rõ ràng, giống như một làn khói mù chui vào màng nhĩ của cô, khiêu khích trêu đùa thần kinh đã tê dại của cô.

"Gả cho anh. . . . . . Anh cho bảo bảo và em một mái nhà, để anh có cơ hội thương yêu mẹ con em, Thiên Tuyết. . . . . ."

Thiên Tuyết. . . . . . Theo thời gian, cái tên này tưởng chừng như đã trở thành một phần trong giấc chiêm bao hàng đêm của anh, giọng anh trầm thấp lẩm bẩm tên cô, dường như giữa cơn mộng mị mê say, vận mạng của cô và anh quấn chặt ở cùng một chỗ……

Dụ Thiên Tuyết nâng đôi mắt sáng trong lên, bên trong như có từng cơn sóng nhỏ lưu chuyển. truyện chỉ đăng trên ddlequydon

Hai cánh tay mềm mại quấn lấy thắt lưng to lớn của anh, quấn  lấy thật chặt, giọng nói hơi run của cô vang lên bên tai anh: ". . . . . . Em có thể có được anh sao. . . . . . Anh chỉ thuộc về em và bảo bảo, em không cần bất kỳ cái gì của anh. . . . . . Chỉ cần một mình anh. . . . . ."

Đúng vậy, cô cần một bóng dáng cao lớn để có thể lệ thuộc cũng như dựa vào, chống đỡ mưa gió cho cô và con trai, ở thời điểm cấp thiết nhất cho mẹ con cô sự ấm áp, bảo hộ mẹ con cô chu toàn, cho mẹ con cô tất cả tình yêu cùng sự che chở.

Thân thể Nam Cung Kình Hiên hơi chấn động, đôi mắt thâm thúy sáng chói như một vì sao, bàn tay bưng mặt của cô, cúi đầu hôn thật sâu: "Có thể. . . . . . Em muốn cái gì cũng được. . . . . ."

Chỉ cần cô yêu anh, bất kỳ yêu cầu gì, tất cả anh đều có thể cho.

Môi lưỡi quấn quít ấm áp cùng một chỗ, nhiệt độ nóng bỏng cùng xúc cảm tê dại len lỏi ở giữa giác quan của hai người, da thịt thân thiết kéo dài sự ấm áp ôn tồn, lâu thật lâu. . . . . .


*****


Tiểu Ảnh đi ra từ  cổng lớn trường tiểu học Ấu Dương, nhìn chằm chằm mấy hộ vệ mặc đồ đen trước mặt, lại thoáng nhìn dáng vẻ hồn nhiên chân chất Trình Lan Y ở bên cạnh, triệt để rối rắm.

"Hộ vệ của ông ngoại bạn thật đáng ghét!" Tiểu Ảnh rất thành thực oán trách.

Bạn nhỏ Trình Lan Y trợn to hai mắt, nắm chặt cái túi sách nhỏ, hỏi: "Sắp đến tiệc sinh nhật của ông ngoại mình, bạn có muốn đến hay không?"

"Mắc mớ gì tới mình?"

"Nhưng mà ông ngoại kêu mình mời bạn cùng đi. . . . . ."

Tiểu Ảnh nở nụ một cười âm u: "Bạn xác định là ‘mời’ mình cùng đi sao?"

Bạn nhỏ Trình Lan Y nhìn nhìn mấy hộ vệ kia, thành thực nói: "Nhưng đúng là ông ngoại cho bọn họ tới bảo vệ chúng ta mà."

Tiểu Ảnh quay gương mặt xinh đẹp qua một bên: "Mình không cần bảo vệ, mình phải ở chỗ này chờ mẹ mình, các người về trước đi!" Lồng ngực của cậu bé đập dồn dập, lui về phía sau co co rụt rụt, muốn cách xa đám người này. chương mới nhất đăng tại dd lequydon

"Tiểu Ảnh thiếu gia" Một người đàn ông đi tới trước mặt cậu bé, ngồi xổm xuống nói: "Nam Cung tiên sinh dặn dò chúng tôi mời cậu, ngày mai là tiệc sinh nhật, cậu được phép qua biệt thự ở một đêm, cũng tiện tiếp khách cùng tiên sinh."

Tiểu Ảnh đổ mồ hôi, đôi mắt sáng trong nhìn chằm chằm vào anh ta, thật sự rất muốn hỏi, cháu và ông cụ kia rất thân quen sao?

"Chú, chú trở về trước đi, cháu sẽ không đi cùng mấy chú, chưa có sự đồng ý của mẹ, cháu sẽ không tùy tiện đi chơi ở nơi khác, nhất là nhà của người xa lạ." Cậu bé cường điệu nhấn mạnh mấy chữ phía sau.

"Tiểu Ảnh thiếu gia, nhà của Nam Cung tiên sinh hẳn là cậu rất quen thuộc mới đúng. . . . . ."

"Cháu không quen biết người đã từng bắt trói cháu, cháu chán ghét còn không kịp."

Người đàn ông cau mày, nhìn cậu bé trước mắt mà không có biện pháp nào.

Một chiếc Lamborghini dọc theo quốc lộ chạy tới, vượt qua người đàn tuấn tú, dừng lại ở trước mặt bọn họ.

Thân ảnh Nam Cung Kình Hiên mạnh mẽ rắn rỏi bước ra, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng quét qua hàng hộ vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh của nhà Nam Cung, cuối cùng ánh mắt nhu hòa  rơi vào trên người Tiểu Ảnh.

"Thiếu gia!" Người đàn ông đứng dậy, hơi có chút lúng túng.

"Đưa Y Y về trước đi." Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng bỏ lại một câu, hướng về phía Tiểu Ảnh đi tới.

"Nhưng thiếu gia, tiên sinh đã dặn dò chúng tôi là nhất định phải đưa cậu bé trở về, bằng không . . . . . ." Người đàn ông do dự nói.

"Nếu không thì thế nào?" Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lóe lên sự khát máu, xoay người nhìn chằm chằm hộ vệ sau lưng, tư thế ưu nhã mà khiếp người: "Có hậu quả gì mà tôi đảm đương không nổi, nói nghe thử."

Hết chương 192


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Bảo anh, Candy2110, Diana cuties, NgọcTrâm, conmeoconmeo, hamdoctruyen, orchid1912, pypyl, yeutieuthuyet
     
Có bài mới 27.11.2017, 21:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 495
Được thanks: 2060 lần
Điểm: 30.78
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 193: Cuộc sống một nhà ba ngụm, cô lại có phần khẩn trương


"Thiếu gia. . . . . ." Người đàn ông cắn răng nói: "Tiên sinh muốn đứa nhỏ này ngày mai tham gia tiệc sinh nhật của ông. . . . . ."

"Ông ấy già nên hồ đồ à?" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng cười nhạo: "Thằng bé tới hay không thì có vấn đền gì, cậu thấy thằng bé muốn đi sao? Toàn là người lớn như thế lại tới cưỡng bách một đứa bé, ông ấy không biết xấu hổ à?"

Người đàn ông đổ mồ hôi, những lời như thế, làm sao anh ta có thể ở trước mặt Nam Cung Ngạo mà nói ra khỏi miệng.

"Đừng để tôi nhìn thấy các người đến dây dưa thằng bé nữa, nếu không, không cần ở lại nhà Nam Cung làm việc" Lần nữa, biểu tình của Nam Cung Kình Hiên lạnh nhạt xuống, hờ hững lạnh như băng: "Tôi nói được làm được."

Người đàn ông đã đổ mồ hôi khắp người, cúi thấp đầu, một câu nói cũng không dám nói. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Nam Cung Kình Hiên đi tới trước mặt Tiểu Ảnh, ngồi xổm xuống, đưa tay cầm lấy ba lô của cậu bé, trong ánh mắt mê hoặc mà kinh ngạc của Tiểu Ảnh nhẹ giọng nói: "Mẹ của con ở nhà nấu cơm, không rảnh tới đón con, cho nên chú ——"  

Đôi mắt thâm thúy của anh sáng ngời, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bá đạo: "Tiểu Ảnh không cần sợ, có chú ở đây, mấy người này đừng hòng dẫn con đi bất kỳ nơi nào."

Trong đôi mắt to tròn long lánh của Tiểu Ảnh tràn đầy sự nghi ngờ, thế nhưng đã hiểu rõ, thì ra, chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà mẹ đã nộp khí giới đầu hàng.

"Chú, chú thật sự rất biết dỗ ngọt phụ nữ!" Tiểu Ảnh nói như đinh chém sắt.

Bờ môi của Nam Cung Kình Hiên thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt, kéo cánh tay nhỏ bé của con trai qua, nói: "Cám ơn đã khen!"

Tiểu Ảnh lại tránh ra khỏi tay của anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là vẻ trầm tĩnh cùng lạnh lùng, cười lạnh nói: "Nhưng mà Tiểu Ảnh và mẹ không giống nhau, mẹ có thể tiếp nhận chú, nhưng không có nghĩa là Tiểu Ảnh đã tiếp nhận nha."

Cậu bé suy nghĩ vô cùng rõ ràng, trước khi mẹ chính thức gả cho chú này, cậu tuyệt đối sẽ không dễ dàng tiếp nhận chú ấy.

Cậu bé không phải mẹ, mẹ bị tình yêu làm cho mê muội đầu óc, sau đó u u mê mê hồ đồ tiếp thu ý tốt của người khác, quá dễ bị lừa.

Đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên thoáng lóe sáng, có chút suy sụp, nhưng cũng rất mau mất đi.

"Được rồi, chú sẽ tiếp tục cố gắng để con cũng tiếp nhận," Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên trầm thấp, trong mắt ánh lên sự thâm thúy sâu xa, xoa xoa đầu con trai: "Chú nợ con quá nhiều, đền trả gấp đôi, được không?"

Trong lòng Tiểu Ảnh cảm thấy là lạ, ánh mắt lạnh như băng cũng mềm nhũn một chút, nghiêng đầu tránh khỏi lòng bàn tay anh: "Đi thôi, không phải nói mẹ đang đợi chúng ta sao?"

Mắt thấy cậu bé xinh đẹp chạy về phía xe của mình, trong lòng Nam Cung Kình Hiên có sự an ủi ấm áp.


*****


"Mẹ!" Tiểu Ảnh chạy vào nhà, hướng về phía phòng bếp kêu lên.

Dụ Thiên Tuyết nhẹ nhàng ló đầu ra, chăm chú nhìn bóng dáng Nam Cung Kình Hiên mạnh mẽ rắn rỏi mang theo Tiểu Ảnh đi vào cùng nhau, trong lòng cảm thấy có chút quỷ dị, nhưng rất ấm áp, nhẹ giọng nói: "Còn một món nữa, hai người rửa tay trước đi, xong ngay đây."

Nói xong, cô xoay người nhìn chằm chằm bếp lửa, từ trước đến giờ ở phòng bếp chỉ có một mình cô, vì thế trong lòng hơi khẩn trương.

Lâu lắm rồi, mang theo bảo bảo, cuộc sống chỉ có hai mẹ con, đột nhiên, bên trong tiết tấu nhịp nhàng đã định hình lại nhô ra một người đàn ông, trong lòng cô có hơi không thể thích ứng, cứ như vậy mà ngơ ngác sợ run mấy giây, nghe được chút xíu mùi khét.

". . . . . . !" Dụ Thiên Tuyết chợt hoàn hồn, đi tới giảm nhỏ lửa xuống, vội vàng dùng cái sạn xào rau.

Trời, cô lại có thể đi tới tình trạng mất hồn mất vía như thế này!

Hàng mi dài run rẩy, nghe trong phòng khách hình như có tiếng nói chuyện, nhưng sau chốc lát lại không có, Dụ Thiên Tuyết vừa xào thức ăn vừa tâm hoảng ý loạn, ngẫm nghĩ Nam Cung Kình Hiên và Tiểu Ảnh có thể làm cái gì ở trong phòng khách, loại cuộc sống một nhà ba ngụm này, cho tới bây giờ cô chưa hề thể nghiệm qua, cô thật sự. . . . . . . . . . . . . . . . . . Rất khẩn trương. truyện chỉ đăng trên dd lequydon

Cứ suy nghĩ như thế, một món ăn đã làm xong, Dụ Thiên Tuyết cũng không chú ý tới, từ lúc nào thì trong phòng bếp bỗng nhiên có thêm một người.

Ánh mắt chợt quét qua một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi, trong lòng Dụ Thiên Tuyết chấn động, suýt nữa cầm không được cái sạn.

Nam Cung Kình Hiên nhanh chóng bao trùm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, khẽ dùng sức, nhẹ giọng nói: "Cẩn thận."

Mãi cho đến khi múc rau vào dĩa, Dụ Thiên Tuyết mới mặt hồng tim đập rút tay ra khỏi lòng bàn tay của anh, đôi mắt trong trẻo nhìn chằm chằm vào anh: "Sao anh lại vào đây? Em đã nói anh ngồi đợi ở trong phòng khách là được, không nên vào đây nhìn em làm gì, có người nhìn em làm không được."

Nam Cung Kình Hiên cười cười, dưới ánh đèn lộ ra vẻ tuấn dật phóng khoáng, nhẹ nhàng kéo cô qua vén mấy sợi tóc ra sau tai của cô: "Quy củ của em đúng là nhiều, thật vất vả anh mới tới nơi này một lần, cứ thế này mà nhìn em vất vả bận bịu?"

Dụ Thiên Tuyết thấy rất kỳ quái: "Nấu ăn thì có cái gì mà cực nhọc?"

Nam Cung Kình Hiên lôi cô qua, nhẹ nhàng cô ôm ở trong ngực: "Anh cảm thấy rất khổ cực, thật ra thì em không cần phải làm những chuyện này một mình, nhìn thử nơi này xem có cái gì anh có thể giúp một tay, xin em cứ việc phân phó."

Dụ Thiên Tuyết cau mày, giơ tay đẩy anh, vội vàng nói: "Anh đừng, đừng gần như vậy, trên tạp dề dính dầu mỡ, anh không sợ dính lên quần áo hay sao!"

Tây trang của anh là hàng thủ công nhập khẩu từ Italy, dính dầu mỡ thì nhất định là hỏng nát.

"Không sợ," Nam Cung Kình Hiên trả lời một cách dứt khoát, ôm cô càng chặt hơn, khàn giọng nói: "Ở trong này ngây ngốc mấy phút sau đó cái gì anh cũng không cần, chỉ cần mẹ con em. . . . . . Thiên Tuyết, nếu không chúng ta bỏ trốn đi, chúng ta vĩnh viễn ở chung một chỗ cùng nhau."

Hơi thở đàn ông phun ra nuốt vào ở cần cổ của cô, hít thật sâu hương vị trên người cô, có chút tham luyến thích thú.

Dụ Thiên Tuyết giật mình, bỗng nhiên cảm thấy anh có chút tính trẻ con.

Cười cười gỡ cánh tay anh đang quấn ở trên eo mình ra, lúm đồng tiền tươi như hoa: "Anh nói đùa gì thế? Người nhà của anh cũng không cần sao? Công ty của anh thiếu anh quả thật chính là không có cách nào hoạt động, anh cũng không cần à? Rửa tay nhanh lên một chút rồi ra ăn cơm, em không cần anh giúp, món này nữa là xong ngay đây."

Ý tưởng cứ như thế mà bị cô chối bỏ, Nam Cung Kình Hiên cũng không suy sụp, ngược lại còn nhẹ nhàng cười, nhìn cô xoay người tiếp tục nấu ăn.

Lát sau anh lại áp sát phía sau cô, choàng tay qua thắt lưng của cô ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng xoay đầu cô lại hôn phớt lên môi, giọng khàn khàn nói: "Anh không nói đùa, nếu như có một ngày thật sự đến tình trạng kia, anh muốn nói cho em biết cái gì anh cũng có thể vứt bỏ, vì em cùng con trai  chúng ta”.

Dụ Thiên Tuyết giật mình, trong nháy mắt không có hô hấp.

Nam Cung Kình Hiên buông cô ra, đi tới vòi nước trước mặt mở van nước, rửa tay, dịu dàng nhắc nhở: "Dầu nóng rồi."

Dụ Thiên Tuyết hoàn hồn, nhìn chằm chằm dầu trong nồi, vội vàng đổ thịt băm vào, luống cuống tay chân một trận, sau đó trong phòng bếp đã không còn bóng dáng của anh.

"Đàn ông thúi!" Cô cau mày mắng một câu, giọng nói có chút thích thú mà oán trách.

Trên bàn ăn, Tiểu Ảnh uốn éo người cảm thấy rất không tự nhiên, nhìn hai người lớn đánh tình mắng yêu, cực kỳ cao hứng.  

Lúc điện thoại vang lên Nam Cung Kình Hiên đang giúp Dụ Thiên Tuyết khều xương cá, điện thoại di động ở trong túi tây trang reo không ngừng không nghỉ, hai tay bận bịu, không thể làm gì khác hơn là nói: "Nhận giúp anh."

Dụ Thiên Tuyết đành phải móc điện thoại di động từ trong túi áo của anh ra, đưa cho anh.

"Nghe giúp anh," Ánh mắt thâm thúy mà bá đạo của Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô, nhàn nhạt cười: "Hiện tại anh không rảnh."

Dụ Thiên Tuyết đỏ mặt, nhìn mã số hình như là số điện thoại cố định, không có hiện tên, không thể làm gì khác hơn là giúp anh nhận.

"Alo, xin chào."

Không khí ở đối diện tựa hồ rất khắc nghiệt, lại là một hồi trầm mặc, tiếp theo chính là một câu nói hùng hậu mà lạnh như băng: "Là cô?"

Hết chương 193


Đã sửa bởi Hoalala lúc 25.03.2018, 20:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Bảo anh, Candy2110, Diana cuties, NgọcTrâm, orchid1912, pypyl
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 337 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.