Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 340 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 07.05.2017, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 499
Được thanks: 2094 lần
Điểm: 30.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 58
Chương 133: Dược tính không tệ, lại có thể khiến tôi không có một chút ấn tượng nào


La Tình Uyển run rẩy trong lòng anh, rõ ràng trong đôi mắt trong trẻo thoáng qua chút đau nhức.

Cô có thể không đau sao?

Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, phải như thế nào mới chịu đựng được người đàn ông mình mến yêu, trong lúc ôm ấp cô lại kêu tên một người phụ nữ khác?

Trong thân thể Nam Cung Kình Hiên dục vọng cháy bỏng càng ngày càng kịch liệt, đôi mắt thâm thúy lóe sáng như mắt dã thú, lại đè nén không dám hù dọa người phụ nữ trong ngực, chỉ rên lên một tiếng rồi hôn cô, bồng lấy cô đi lên lầu.

Trong căn phòng rộng rãi, trên chiếc giường lớn mềm mại trắng noãn, đó là thánh địa của bọn họ.

La Tình Uyển cảm giác mình được đặt xuống giữa một đống gối mềm mại, thân thể người đàn ông này nặng nề áp xuống nhưng lại tận lực không chạm vào cô, chẳng qua là để cho cô nằm ở bên trong thoải mái hơn mà thôi, cúi đầu hôn lên khóe miệng của cô. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

"Có thể đừng gạt anh nữa không?" Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên ám ách mang theo sự run rẩy, hàng mi dày đậm nhắm lại, bưng mặt của cô hôn thật sâu như một loại trân bảo, vào thời khắc này, sự đau đớn đè nén trong trái tim trào dâng, thân thể to lớn cũng hơi run rẩy: "Đó là con trai của anh phải hay không? Tiểu Ảnh là con trai của anh...... Thiên Tuyết, em làm sao sinh hạ con..... Rất đau có đúng không......"

Hơi thở của anh nóng hổi run run phả trên mặt cô, mang theo sự đau lòng kịch liệt hôn cô, từng chút từng chút, hơi thở mong manh, thậm chí khóe mắt tuấn dật  cũng thấm ra nước mắt trong suốt.

Đôi mắt trong trẻo của La Tình Uyển vẫn nhìn anh, cảm giác được anh ôm chặt mình, bàn tay run run thăm dò chạm vào dưới bụng cô, cả người anh dường như đang thừa nhận sự áy náy cùng đau lòng khổng lồ, rất sợ, rất sợ làm người phụ nữ trong ngực vỡ vụn, không dám đụng vào cô, chính là đau lòng đến trái tim cũng run rẩy.

Con trai? Con trai của Dụ Thiên Tuyết.

Đôi mắt của La Tình Uyển trong trẻo mà không có nhiệt độ, cô nhớ khi đó đã từng nghe Bùi Vũ Triết thông báo là sau khi chấm dứt, anh sẽ trở về cùng với đứa bé trai ngồi ở trong xe, đứa bé kia, cô nhớ không lầm tên là Dụ Thiên Ảnh.

Thời gian đã năm năm, bây giờ, người đàn ông này lại nói đó là con trai của anh.

Năm năm trước, đứa nhỏ trong bụng Dụ Thiên Tuyết không phải đã bị chính tay anh xóa sạch rồi hay sao? !

Sắc mặt La Tình Uyển tái nhợt, vốn nên thừa nhận nụ hôn không thuộc về mình, đột nhiên nghiêng đầu qua né tránh, cẩn thận nhìn chăm chú người đàn ông hình như đã thay đổi tính tình trong nháy mắt này ——

Anh - Nam Cung Kình Hiên kiêu ngạo biết bao, lại có thể vì người phụ nữ Dụ Thiên Tuyết kia mà bỏ xuống bản thân, cưng chiều cô ta đến nước này!

Cô phải thừa nhận, bên trong nước hoa cô phun tuyệt đối có thành phần thuốc ảo giác rất mạnh, thế nhưng rõ ràng người đàn ông này tên đã lắp vào cung, lại cứng rắn chịu đựng! Khuôn mặt tái nhợt của cô dần dần chuyển đỏ hồng, đỏ hồng nóng ran, trong đôi mắt óng ánh trong suốt thoáng qua sự chua xót, hơi thở nhu tình quanh quẩn ở bên người cô, lại bù không được tảng đá nặng nề che phủ ở trong lòng cô.

"Anh sẽ lấy em sao?" La Tình Uyển lạnh giọng hỏi, thừa dịp ý thức của anh không tỉnh táo, cô muốn hỏi rõ ràng chính xác: "Nếu đứa bé là con của anh, em cũng là phụ nữ của anh, anh sẽ lấy em sao?"

Cả người Nam Cung Kình Hiên cứng đờ, ý thức dần dần trở về trong đầu, gương mặt tuấn tú bởi vì vấn đề cô hỏi mà trở nên tái nhợt.

"Em muốn anh cưới em?” Giọng nói của anh ám ách không xác định.

La Tình Uyển nhẹ nhàng hít một hơi, ánh mắt nhìn thẳng vào anh: "Anh cho là sao? Nếu không anh muốn nhận con về làm cái gì? Hay anh chỉ muốn xác nhận đây là con của anh mà thôi, để cho nó làm một đứa con riêng, để cho em cả đời là một người phụ nữ không có danh phận? Vợ chưa cưới của anh có biết không? Có đồng ý không?"

Lời của cô rất bén nhọn, cô rất tin tưởng, nhất định Dụ Thiên Tuyết cũng muốn chính miệng hỏi anh như vậy.

Trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên gió mưa cuồn cuộn, có tình yêu khắc cốt ghi tâm, đè nén thân thể run rẩy, giọng ám ách hỏi: "Em chịu gả cho anh?"

Trong lòng La Tình Uyển hung hăng đau xót, đau đến mức cắn chặt môi của mình, nhưng vẫn không thể ngăn được nỗi đau.

"Ừ, nếu em muốn vậy thì sao?" Đôi mắt cô mát lạnh mà thê lương nhìn chằm chằm vào anh.

Thân thể Nam Cung Kình Hiên run rẩy càng lúc càng kịch liệt, sự bi thương cùng tâm tình kích động cuốn tới, anh bưng lấy mặt người phụ nữ trong ngực, nặng nề hôn lên.

La Tình Uyển thử giãy giụa, trong lúc giãy giụa nước mắt cũng chảy xuống, rõ ràng cô biết nụ hôn này không phải dành cho cô, anh kích động như thế, nhưng tình yêu đó cũng không phải dành cho cô! Cô lại cứ khăng khăng nhất định đắm chìm trong nụ hôn này, thế mà Dụ Thiên Tuyết tùy tùy tiện tiện là có thể lấy được, còn cô, đó là yêu cầu xa xỉ mà năm năm nay cũng chưa từng có được!

Những ngón tay mảnh khảnh nắm chặt drap giường, nước mắt La Tình Uyển rơi như mưa, hận đến nghiến răng, hận đến lòng chua xót!

"Đừng khóc….." Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cô, hôn cô thật sâu, giọng nói khàn khàn: "Thiên Tuyết đừng khóc....."

Anh đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, chống đỡ chóp mũi khóc đến đỏ au của cô, giọng trầm thấp phát ra từ trong lồng ngực: "Em biết anh có bao nhiêu vui mừng….. Anh nhớ em hận anh, nhất định là em rất hận anh hận đến mức muốn giết chết anh….. Tại sao em đột nhiên muốn gả cho anh....."

La Tình Uyển chấn động, lúc này mới nhận thấy mình bỏ quên điểm này, nhất định biểu hiện của cô cùng Dụ Thiên Tuyết chênh lệch quá lớn.

Trong lúc trong lòng cô run sợ, giọng nói trầm thấp của Nam Cung Kình Hiên vang lên bên tai lần nữa.

"..... Chỉ có điều không có vấn đề gì...... Thiên Tuyết, em muốn cái gì cũng được, đó là anh nợ em….." Anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô, ánh sao tràn đầy trong đêm tối cho cô cam kết nóng bỏng cam nhất: "Chỉ cần em muốn, bất cứ cái gì anh cũng đều cho em....."

Một giọt nước mắt nặng nề rơi xuống, La Tình Uyển đã không còn rõ ràng lắm, nước mắt đó, là của mình, hay là của anh.

Bóng đêm mông lung, cô đối xử với chính mình như thế, quả thực là so lăng trì còn đau đớn hành hạ hơn.

La Tình Uyển gắt gao bịt kín lỗ tai không muốn nghe nữa, dù người đàn ông này ôm mình nói chuyện như thế nào cô cũng không muốn nghe nữa! Đây không phải nói cho cô nghe, đều không phải! !

Nước mắt liên tục rớt xuống, trong đêm ấm áp đầu tiên, La Tình Uyển lệ rơi đầy mặt.

Một đêm nặng trĩu cứ trôi qua như thế.

*****

"Rầm rầm rầm, rầm rầm rầm!"

Sáng sớm cửa phòng sách đã bị gõ đến rung trời.

Mới vừa luyện quyền xong trở về phòng sách luyện chữ, Nam Cung Ngạo lạnh lùng ngước mắt lên, thật không biết là người nào có lá gan lớn như vậy, sáng sớm đã dám tới đây ầm ĩ!

"Ba, mở cửa, con là Dạ Hi! Con không phải tới quấy rối, ba, con có việc gấp!" Nam Cung Dạ Hi dắt con gái nhỏ của mình gõ cửa thật mạnh, đẩy đẩy Trình Lan Y: "Mau, kêu ông ngoại mở cửa."

"Ông ngoại mở cửa….." Giọng Trình Lan Y non nớt kêu lên, ánh mắt trong veo như nước nhìn mẹ.

Nam Cung Ngạo cau mày, đi tới, mở cửa phòng sách ra.

"Lăn tăn cái gì?" Đôi mắt chim ưng quét qua đứa con gái không có tiền đồ của mình, cả người Nam Cung Ngạo tản mát ra khí phách cường thế khiến Nam Cung Dạ Hi đứng ở cửa sợ tới mức run rẩy, vừa định nói gì đó lại nuốt trở vào trong bụng.

"Ba! Tối hôm qua chị Tình Uyển qua đêm ở nhà chúng ta, ở trong phòng anh trai!" Nam Cung Dạ Hi không để ý tới con gái nhỏ đang ở đây đã gấp gáp hò hét, ánh mắt sáng ngời sự hưng phấn.

Mí mắt Nam Cung Ngạo nặng nề nhảy lên!

Đôi mắt chim ưng quét về phía Nam Cung Dạ Hi, giọng nói trầm thấp hùng hậu vang lên: "Không biết lớn nhỏ!"

Nam Cung Dạ Hi chấn động đến run lên một cái, không biết mình đã làm sai điều gì, trơ mắt nhìn người cha nghiêm nghị của mình, vội vàng im bặt, nhưng mấy người giúp việc ngoài cửa lại ì xào bàn tán, bàn luận xôn xao, Nam Cung Dạ Hi ngẩng đầu lên, cho rằng mình làm đúng, thấy rất hãnh diện, hừ, người phụ nữ Dụ Thiên Tuyết kia trở về thì thế nào, rõ ràng chị Tình Uyển đã thật sự….. Cùng anh trai!

Thế nhưng lúc này Nam Cung Ngạo không có lạc quan như vậy, chân mày nhíu rất chặt, suy nghĩ một chút rồi nói: "Trước tiên đừng nói chuyện này ra ngoài! Con đó, sáng sớm há miệng kêu loạn cái gì! Gả cũng gả ra ngoài còn ngày ngày chạy về làm cái gì!"

Nam Cung Dạ Hi cả kinh hệt như uất ức, giọng nói trầm thấp của ba khiến cô ta cảm thấy hình như mình thật sự làm sai chuyện động trời gì đó.

Nhưng rốt cuộc cô ta đã làm sai điều gì, cũng là vợ chồng chưa cưới năm năm rồi! Xảy ra chút chuyện đó thì như thế nào!

Nam Cung Ngạo càng thêm phiền muộn đi đến trước mặt Trình Lan Y, nhìn mặt mũi đứa bé mềm mại trước mắt, trong đầu thoáng qua khuôn mặt giống Nam Cung Kình Hiên khi còn bé như đúc, nội tâm khẽ nhúc nhích, tay siết chặt gậy đi ra ngoài.

Mà giờ khắc này, trong phòng ngủ trên lầu hai, đầu đau muốn nứt ra Nam Cung Kình Hiên mới vừa tỉnh lại.

Lúc này, anh phải thừa nhận chấn động mà còn kinh ngạc —— bên trong cái mềm mỏng, thân thể La Tình Uyển trắng noãn trơn mịn như một nữ thần rúc vào trong người anh, đang ngủ say sưa, bởi vì động tác của anh cũng chầm chậm tỉnh lại.

Trong nháy mắt trên mặt lộ ra sắc đỏ hồng, La Tình Uyển kéo mềm qua ngồi dậy, vuốt xuôi mái tóc của  mình một chút: "Anh thức dậy?"

Chấn động trong lòng Nam Cung Kình Hiên vượt qua tưởng tượng của chính mình.

Xốc mềm lên, không có mảy may ôn tồn hay tham luyến cảnh đẹp bên trong, dùng khăn tắm qua loa vây quanh nửa thân dưới, đôi mắt trong suốt rét lạnh, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại.

Tối hôm qua.

Nghĩ tới tối hôm qua đầu liền đau đến muốn chết, Nam Cung Kình Hiên đi vào phòng tắm, cực lực tắm rửa một chút.

Trong lúc hoảng hốt, anh chỉ nhớ rõ La Tình Uyển áp sát thân thể vào mình, còn có một câu kia "Ái thần new style, có bỏ thêm một chút anh túc ở bên trong, chẳng qua là để cho dễ ngửi mà thôi không cần lo sẽ bị nghiện."

Quả thật là anh túc.

Nam Cung Kình Hiên ngẩng đầu lên, hai cánh tay chống trên bồn rửa mặt nhìn mình trong gương, trong đôi mắt thâm thúy khí lạnh bức người, trên trán tóc lòa xòa nhỏ nước, mị hoặc lan tràn.

La Tình Uyển vẫn còn lẳng lặng nằm ở bên ngoài, hơi thấp thỏm, đột nhiên nghe một tiếng ‘Rầm’ thật lớn trong phòng tắm! Cô sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, ngồi dậy sống lưng thẳng tắp, không biết bên trong xảy ra chuyện gì.

Chốc lát, Nam Cung Kình Hiên đi ra.

Ngũ quan anh tuấn như thiên thần của anh như bị phủ lên một tầng băng lạnh, khuôn mặt tuấn dật sạch sẽ mát mẻ sau khi tắm rửa làm cho người nhìn tim đập thình thịch, bị ánh mắt sáng ngời cùng khí phách cường thế kia hấp dẫn toàn bộ lực chú ý, trái tim La Tình Uyển đập cuồng loạn nhìn anh đi về phía mình, trên bàn tay ưu nhã có máu nhỏ giọt, rõ ràng là anh vừa mới đánh nát gương trong phòng tắm.

"Tối hôm qua chúng ta xảy ra chuyện gì?" Nam Cung Kình Hiên chống hai cánh tay bên người cô, lạnh giọng hỏi.

La Tình Uyển cố gắng làm cho mình trấn định lại, ánh mắt mát lạnh chăm chú nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Như anh thấy."

"Tôi chỉ nhìn thấy cô thân thể trần truồng xuất hiện ở bên cạnh tôi, có thể nói rõ điều gì?"

La Tình Uyển chấn động.

"Có thể nói rõ điều gì thì chỉ có anh mới có thể rõ ràng, đâu phải anh chưa từng có phụ nữ, em nghĩ là anh hiểu rõ hơn em." Giọng cô hơi run, như là không chịu nổi sự vũ nhục như thế.

"Thời điểm tôi có phụ nữ ít nhất có thể biết rõ mình ở trong cơ thể cô ấy, tôi đã từng đoạt lấy cô ấy." Nam Cung Kình Hiên giữ chặt cằm của cô, lạnh giọng nói: "Cô thì sao? La Tình Uyển, dùng thuốc chơi vui không? Tối hôm qua tôi thỏa mãn cô chưa?"

"Kình Hiên, anh không cần nói những lời tổn thương người khác như vậy! Em là con gái của nhà họ La, em không có bất kỳ sự tình gì không trong trắng chính anh biết rất rõ, tối hôm qua là lần đầu tiên của em!" Trong mắt La Tình Uyển rưng rưng lệ, nhìn anh chăm chú, nói.

Nam Cung Kình Hiên mím môi, sắc mặt tái xanh rất đáng sợ.

Anh nhớ rất rõ ràng, khi đó, Dụ Thiên Tuyết cũng từng nói với anh những lời giống như vậy, thật sự cô khiến anh có một loại xung động nguyên thủy như dã thú, anh nhớ lần đầu tiên của cô, nhớ rõ ràng đến vậy.

Nhưng tối hôm qua —— con mẹ nó, người nào tới nói cho anh biết là chuyện gì xảy ra? !

"Vậy sao? Lần đầu tiên?" Bàn tay của Nam Cung Kình Hiên nắm cái mềm, hung hăng xốc lên!

La Tình Uyển nghiêng mặt một qua, không có tiếng thét chói tai, không có sự ngượng ngùng, chỉ là lẳng lặng để cho thân thể trắng như tuyết của mình bại lộ trước mặt anh, mà ở trên drap giường, một vết máu giống như cánh hoa nở rộ.

Mặt của Nam Cung Kình Hiên càng xanh mét hơn.

Anh chỉ liếc mắt thoáng qua, bỗng nhiên phủ chăn đắp lên lần nữa!

"La Tình Uyển, tôi sẽ nhớ kỹ lần đầu tiên của cô, thuốc không tệ, khiến cho tôi ngay cả một chút ấn tượng cũng không có!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng bỏ lại một câu, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

La Tình Uyển cuộn mình ở trên giường, giơ tay chống trán, thống khổ không chịu nổi.

Cô đi bước này là sai lầm rồi sao? Trước kia, quan hệ của bọn họ không có cứng ngắc thế này, bây giờ, không phải là một tay cô đã làm hư quan hệ này hay sao? Ông trời ơi….. Đây là chuyện cô sợ nhất.

*****

Nam Cung Kình Hiên mở cửa xe ngồi vào, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ.

"Anh trai, buổi trưa trở về ăn cơm nha! Chị Tình Uyển đang đợi anh!" Nam Cung Dạ Hi thêm dầu vào lửa hướng về phía chiếc Lamborghini hô to, một đám người giúp việc chung quanh cũng ngầm hiểu lẫn nhau.

Chiếc Lamborghini lại lạnh lùng đảo qua một đường vòng cung ưu nhã, nhanh chóng phóng ra ngoài từ cổng lớn.

Gió lạnh thấu xương thổi xuyên qua cửa sổ xe, làm suy nghĩ vốn rối loạn của anh càng thêm ngổn ngang, cánh tay của Nam Cung Kình Hiên gánh ở trên cửa kính xe lạnh lùng chống đỡ môi, ngón tay thon dài hung hăng đảo tay lái, tốc độ xe tới cực hạn như bão tố.

Anh cùng La Tình Uyển xảy ra quan hệ?

Chết anh cũng không tin!

Chẳng qua là tối hôm qua xảy ra chuyện gì thì anh thật sự không rõ ràng lắm, cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ có thể nghĩ đến bóng dáng của Dụ Thiên Tuyết, một cái nhăn mày một nụ cười của cô đều như thiêu đốt mơ hồ hiện lên ở trong đầu của anh, anh muốn gặp cô, nhất định, ngay lập tức!

Chiếc Lamborghini phong cách dừng ở cửa Huệ Minh.

Nam Cung Kình Hiên một thân tây trang màu đen, tản ra quý khí vương giả tự nhiên, lạnh lùng đi vào, quản lý Chương đang nghe điện thoại trong phòng làm việc, thấy bóng dáng của Nam Cung Kình Hiên nhất thời sắc mặt tái nhợt, vội vàng cúp điện thoại, chạy ra ngoài.

"Nam Cung thiếu gia!" Quản lý Chương kêu lên.

"Câm miệng!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng quát.

Quản lý Chương bị nghẹn không thở nổi, hòa hoãn một cái mới nói: "Vị tiên sinh này, xin hỏi anh có nhu cầu phục vụ hay là tư vấn gì sao? Trung tâm Huệ Minh chào mừng anh."

Ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên quét qua người anh một lần, lúc này mới hơi hài lòng.

"Phòng làm việc của cô ấy ở đâu?" Anh lạnh giọng hỏi.

"Vào cửa quẹo trái căn thứ ba, chính là phòng có cửa sổ thủy tinh sát đất."

Một thân Nam Cung Kình Hiên cao ngất cũng không quay đầu lại, bước thẳng vào, đi tới chuẩn bị đẩy cửa, suy nghĩ một chút vẫn là nhịn xuống, gõ gõ cửa.

Hết chương 133



Đã sửa bởi Hoalala lúc 24.03.2018, 21:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, Huogmi, linh phong, shirleybk, Đỗ Trí
     

Có bài mới 09.05.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 499
Được thanks: 2094 lần
Điểm: 30.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 29
Chương 133: Dược tính không tệ, lại có thể khiến tôi không có một chút ấn tượng nào (tt)


Thế nhưng lúc này Nam Cung Ngạo không có lạc quan như vậy, chân mày nhíu rất chặt, suy nghĩ một chút rồi nói: "Trước tiên đừng nói chuyện này ra ngoài! Con đó, sáng sớm há miệng kêu loạn cái gì! Gả cũng gả ra ngoài còn ngày ngày chạy về làm cái gì!"

Nam Cung Dạ Hi cả kinh hệt như uất ức, giọng nói trầm thấp của ba khiến cô ta cảm thấy hình như mình thật sự làm sai chuyện động trời gì đó.

Nhưng rốt cuộc cô ta đã làm sai điều gì nha, cũng là vợ chồng chưa cưới năm năm rồi ! Xảy ra chút chuyện đó thì như thế nào!

Nam Cung Ngạo càng thêm phiền muộn đi đến trước mặt Trình Lan Y, nhìn mặt mũi đứa bé mềm mại trước mắt, trong đầu thoáng qua khuôn mặt giống Nam Cung Kình Hiên khi còn bé như đúc, nội tâm khẽ nhúc nhích, tay siết chặt gậy đi ra ngoài.

Mà giờ khắc này, trong phòng ngủ trên lầu hai, đầu đau muốn nứt ra Nam Cung Kình Hiên mới vừa tỉnh lại.

Lúc này, anh phải thừa nhận chấn động mà còn kinh ngạc —— bên trong cái mềm mỏng, thân thể La Tình Uyển trắng noãn trơn mịn như một nữ thần rúc vào trong người anh, đang ngủ say sưa, bởi vì động tác của anh cũng chầm chậm tỉnh lại. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Trong nháy mắt trên mặt lộ ra sắc đỏ hồng, La Tình Uyển kéo mềm qua ngồi dậy, vuốt xuôi mái tóc của  mình một chút: "Anh thức dậy?"

Chấn động trong lòng Nam Cung Kình Hiên vượt qua tưởng tượng của chính mình.

Xốc mềm lên, không có mảy may ôn tồn hay tham luyến cảnh đẹp bên trong, dùng khăn tắm qua loa vây quanh nửa thân dưới, đôi mắt trong suốt rét lạnh, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại.

Tối hôm qua.

Nghĩ tới tối hôm qua đầu liền đau đến muốn chết, Nam Cung Kình Hiên đi vào phòng tắm, cực lực tắm rửa một chút.

Trong lúc hoảng hốt, anh chỉ nhớ rõ La Tình Uyển áp sát thân thể vào mình, còn có một câu kia "Ái thần new style, có bỏ thêm một chút anh túc ở bên trong, chẳng qua là để cho dễ ngửi mà thôi không cần lo sẽ bị nghiện."

Quả thật là anh túc.

Nam Cung Kình Hiên ngẩng đầu lên, hai cánh tay chống trên bồn rửa mặt nhìn mình trong gương, trong đôi mắt thâm thúy khí lạnh bức người, trên trán tóc lòa xòa nhỏ nước, mị hoặc lan tràn.

La Tình Uyển vẫn còn lẳng lặng nằm ở bên ngoài, hơi thấp thỏm, đột nhiên nghe một tiếng ‘Rầm’ thật lớn trong phòng tắm! Cô sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, ngồi dậy sống lưng thẳng tắp, không biết bên trong xảy ra chuyện gì.

Chốc lát, Nam Cung Kình Hiên đi ra.

Ngũ quan anh tuấn như thiên thần của anh như bị phủ lên một tầng băng lạnh, khuôn mặt tuấn dật sạch sẽ mát mẻ sau khi tắm rửa làm cho người nhìn tim đập thình thịch, bị ánh mắt sáng ngời cùng khí phách cường thế kia hấp dẫn toàn bộ lực chú ý, trái tim La Tình Uyển đập cuồng loạn nhìn anh đi về phía mình, trên bàn tay ưu nhã có máu nhỏ giọt, rõ ràng là anh vừa mới đánh nát gương trong phòng tắm.

"Tối hôm qua chúng ta xảy ra chuyện gì?" Nam Cung Kình Hiên chống hai cánh tay bên người cô, lạnh giọng hỏi.

La Tình Uyển cố gắng làm cho mình trấn định lại, ánh mắt mát lạnh chăm chú nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Như anh thấy."

"Tôi chỉ nhìn thấy cô thân thể trần truồng xuất hiện ở bên cạnh tôi, có thể nói rõ điều gì?"

La Tình Uyển chấn động.

"Có thể nói rõ điều gì thì chỉ có anh mới có thể rõ ràng, đâu phải anh chưa từng có phụ nữ, em nghĩ là anh hiểu rõ hơn em." Giọng cô hơi run, như là không chịu nổi sự vũ nhục như thế.

"Thời điểm tôi có phụ nữ ít nhất có thể biết rõ mình ở trong cơ thể cô ấy, tôi đã từng đoạt lấy cô ấy." Nam Cung Kình Hiên giữ chặt cằm của cô, lạnh giọng nói: "Cô thì sao? La Tình Uyển, dùng thuốc chơi vui không? Tối hôm qua tôi thỏa mãn cô chưa?"

"Kình Hiên, anh không cần nói những lời tổn thương người khác như vậy! Em là con gái của nhà họ La, em không có bất kỳ sự tình gì không trong trắng chính anh biết rất rõ, tối hôm qua là lần đầu tiên của em!" Trong mắt La Tình Uyển rưng rưng lệ, nhìn anh chăm chú, nói.

Nam Cung Kình Hiên mím môi, sắc mặt tái xanh rất đáng sợ.

Anh nhớ rất rõ ràng, khi đó, Dụ Thiên Tuyết cũng từng nói với anh những lời giống như vậy, thật sự cô khiến anh có một loại xung động nguyên thủy như dã thú, anh nhớ lần đầu tiên của cô, nhớ rõ ràng đến vậy.

Nhưng tối hôm qua —— con mẹ nó, người nào tới nói cho anh biết là chuyện gì xảy ra? !

"Vậy sao? Lần đầu tiên?" Bàn tay của Nam Cung Kình Hiên nắm cái mềm, hung hăng xốc lên!

La Tình Uyển nghiêng mặt một qua, không có tiếng thét chói tai, không có sự ngượng ngùng, chỉ là lẳng lặng để cho thân thể trắng như tuyết của mình bại lộ trước mặt anh, mà ở trên drap giường, một vết máu giống như cánh hoa nở rộ.

Mặt của Nam Cung Kình Hiên càng xanh mét hơn.

Anh chỉ liếc mắt thoáng qua, bỗng nhiên phủ chăn đắp lên lần nữa!

"La Tình Uyển, tôi sẽ nhớ kỹ lần đầu tiên của cô, thuốc không tệ, khiến cho tôi ngay cả một chút ấn tượng cũng không có!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng bỏ lại một câu, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

La Tình Uyển cuộn mình ở trên giường, giơ tay chống trán, thống khổ không chịu nổi.

Cô đi bước này là sai lầm rồi sao? Trước kia, quan hệ của bọn họ không có cứng ngắc thế này, bây giờ, không phải là một tay cô đã làm hư quan hệ này hay sao? Ông trời ơi….. Đây là chuyện cô sợ nhất.

*****

Nam Cung Kình Hiên mở cửa xe ngồi vào, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ.

"Anh trai, buổi trưa trở về ăn cơm nha! Chị Tình Uyển đang đợi anh!" Nam Cung Dạ Hi thêm dầu vào lửa hướng về phía chiếc Lamborghini hô to, một đám người giúp việc chung quanh cũng ngầm hiểu lẫn nhau.

Chiếc Lamborghini lại lạnh lùng đảo qua một đường vòng cung ưu nhã, nhanh chóng phóng ra ngoài từ cổng lớn.

Gió lạnh thấu xương thổi xuyên qua cửa sổ xe, làm suy nghĩ vốn rối loạn của anh càng thêm ngổn ngang, cánh tay của Nam Cung Kình Hiên gánh ở trên cửa kính xe lạnh lùng chống đỡ môi, ngón tay thon dài hung hăng đảo tay lái, tốc độ xe tới cực hạn như bão tố.

Anh cùng La Tình Uyển xảy ra quan hệ?

Chết anh cũng không tin!

Chẳng qua là tối hôm qua xảy ra chuyện gì thì anh thật sự không rõ ràng lắm, cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ có thể nghĩ đến bóng dáng của Dụ Thiên Tuyết, một cái nhăn mày một nụ cười của cô đều như thiêu đốt mơ hồ hiện lên ở trong đầu của anh, anh muốn gặp cô, nhất định, ngay lập tức!

Chiếc Lamborghini phong cách dừng ở cửa Huệ Minh.

Nam Cung Kình Hiên một thân tây trang màu đen, tản ra quý khí vương giả tự nhiên, lạnh lùng đi vào, quản lý Chương đang nghe điện thoại trong phòng làm việc, thấy bóng dáng của Nam Cung Kình Hiên nhất thời sắc mặt tái nhợt, vội vàng cúp điện thoại, chạy ra ngoài.

"Nam Cung thiếu gia!" Quản lý Chương kêu lên.

"Câm miệng!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng quát.

Quản lý Chương bị nghẹn không thở nổi, hòa hoãn một cái mới nói: "Vị tiên sinh này, xin hỏi anh có nhu cầu phục vụ hay là tư vấn gì sao? Trung tâm Huệ Minh chào mừng anh."

Ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên quét qua người anh một lần, lúc này mới hơi hài lòng.

"Phòng làm việc của cô ấy ở đâu?" Anh lạnh giọng hỏi.

"Vào cửa quẹo trái căn thứ ba, chính là phòng có cửa sổ thủy tinh sát đất."

Một thân Nam Cung Kình Hiên cao ngất cũng không quay đầu lại, bước thẳng vào, đi tới chuẩn bị đẩy cửa, suy nghĩ một chút vẫn là nhịn xuống, gõ gõ cửa.

Hết chương 133


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, shirleybk, thienbang ruby, Đỗ Trí
     
Có bài mới 11.05.2017, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 499
Được thanks: 2094 lần
Điểm: 30.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 30
Chương 134: Thiên Tuyết, anh có thể làm gì cho em


"Mời vào." Dụ Thiên Tuyết đặt tư liệu sắp xếp ổn thỏa vào trong ngăn kéo phía sau mình, lễ phép nhẹ giọng nói: "Trung tâm Huệ Minh chào mừng quý khách đến tư vấn, xin hỏi có thể giúp gì cho quý khách?"

Cô xoay người, thấy được người đàn ông cao ngất một thân màu đen.

"Anh….." Dụ Thiên Tuyết cau mày, có phần không rõ ràng lắm, sao Nam Cung Kình Hiên lại đột ngột xuất hiện ở đây, người đàn ông này..... Anh đúng là âm hồn bất tán sao? !

"Tư vấn tâm lý, có thể phục vụ không?" Nam Cung Kình Hiên không nhìn ánh mắt của cô, đi tới trước bàn kéo cái ghế ra ngồi xuống.

Dụ Thiên Tuyết cau mày suy nghĩ mấy giây, không thể nào hiểu được, nhưng mà nghề nghiệp của cô cần sự chuyên nghiệp, vẫn là ngồi vào bàn làm việc thoáng suy nghĩ rồi nói: "Có thể, xin hỏi anh cần tư vấn về phương diện nào? Hoàn cảnh chung quanh như thế này được không? Có cần tôi kéo rèm cửa sổ hoặc ghi âm cái gì không? Hay anh chỉ muốn hỗ trợ về tâm lý mà thôi?"

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn mặt cô, giọng khàn khàn nói: "Kéo rèm cửa sổ lại, tắt đèn."

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết nhìn anh, không biết anh muốn làm cái gì, nhưng mà yêu cầu biến thái như thế này khiến trong lòng cô muốn vùng vẫy một cái biết bao nhiêu, cô vẫn đứng dậy, theo yêu cầu kéo rèm cửa sổ lại, đèn cũng tắt, đang là ban ngày nên còn có thể lộ ra ánh sáng le lói, vì vậy cũng không phải là rất tối, Dụ Thiên Tuyết vẫn có thể chấp nhận.

"Tiên sinh, anh có thể bắt đầu." Nàng nhẹ nhàng hít một hơi, ngồi xuống.

"Anh rất nhớ em." Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn: "Chỉ cách một buổi tối, anh đã nhớ em đến mức không biết phải làm gì bây giờ."

Dụ Thiên Tuyết như đứng trong đống lửa, cau mày nói: "Nam Cung Kình Hiên, tôi đang làm việc, anh có thể đừng quấy rối?"

"Nơi này không phải có một loại phục vụ mà bất kể người bệnh nói cái gì thì cũng không được phép chen ngang, chẳng qua họ chỉ là dốc bầu tâm sự mà thôi, không cần các người đề nghị gì hết." Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lấp lánh ánh sáng ở trong bóng tối.

Dụ Thiên Tuyết cau mày chặt hơn, rất không  muốn làm, cầm chặt cây viết trong tay, cuối cùng vẫn buông ra.

"Được, anh nói, tôi nghe."

Nam Cung Kình Hiên yên lặng trong chốc lát.

"Em thật sự hận anh sao? Anh biết rõ em nhất định rất hận anh, ròng rã năm năm, anh luôn suy nghĩ nếu như anh có thể gặp lại em lần nữa, anh có thể làm gì để cho em đừng hận anh như thế này, anh vẫn luôn suy nghĩ." Giọng anh trầm thấp tựa như ma chú, cúi đầu thì thầm lẩn quẩn ở bên trong phòng: "Nhưng hình như anh không thể làm gì, em quá bài xích anh, hận không thể vĩnh viễn không bao giờ gặp lại anh, ngay cả con trai của anh, em cũng không chịu thừa nhận, lại càng không chịu nói rốt cuộc chính mình đã từng chịu bao nhiêu khổ cực....."

"Đó không phải là con của anh!"

"Đừng ngắt ngang."

Gương mặt tuấn lãng như điêu khắc của Nam Cung Kình Hiên lộ vẻ lạnh nhạt mà thương cảm, cúi đầu nói với cô.

Dụ Thiên Tuyết giận đến hai gò má đỏ bừng, cô không thể chịu đựng được người đàn ông này nhỏ giọng thì thầm, trong lòng cô có quá nhiều chua xót cùng cừu hận, năm năm trước, cô chịu biết bao nhiêu khổ bao nhiêu đau, nàng khinh thường nói chuyện cùng với tên khốn kiếp này! Hiện tại, vì sao tới phiên anh ta chạy tới nói cho cô biết trong lòng anh ta buồn khổ? ! Năm năm trước người bị buộc xóa sạch bé con không phải là anh ta! Người bị buộc cùng đường phải quỳ xuống cầu xin người khác cũng không phải là anh ta!

"Thiên Tuyết, tùy ý em muốn đối xử với anh như thế nào cũng được, nhưng đừng rời khỏi thế giới của anh, anh có thể dốc hết tất cả để hoàn trả cho em, miễn là em muốn....."

"Đủ rồi!" Rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết không chịu nổi, đôi mắt trong suốt lấp lánh ánh sáng quật cường, đứng dậy kéo rẹt một tiếng kéo toàn bộ rèm cửa sổ ra, đèn cũng bật lên, ngồi trở lại trên ghế hít sâu một hơi nói: "Tôi quên nhắc nhở anh, vị tiên sinh này, tôi là người tư vấn nhưng vẫn có quyền cự tuyệt khách hàng, bây giờ mời đi ra ngoài đừng làm trở ngại công việc của tôi! Nếu như anh cảm thấy tôi không phù hợp thì có thể đi khiếu nại, nơi này có đường dây khiếu nại, còn quả thực bất đắc dĩ thì anh cứ ra ngoài tìm quản lý của tôi, ra cửa quẹo phải phòng thứ nhất, tôi không có ý kiến!"

Rốt cuộc, Nam Cung Kình Hiên trầm mặc xuống.

"Thiên Tuyết..... Nói cho anh biết, anh có thể làm gì cho em?" Gương mặt tuấn tú tái nhợt, nắm bàn tay của cô lên, nắm thật chặt không buông ra.

Dụ Thiên Tuyết thử giãy giụa, chỉ là phí công, lạnh lùng nhìn anh chăm chú: "Anh không muốn lại bị bạt tai thì buông ra ngay!"

"Tùy em." Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng tái nhợt, đôi môi mỏng tuấn dật nở một nụ cười yếu ớt khổ sở: "Em có thể đánh nhiều thêm mấy cái để cho anh tỉnh táo lại, hiện tại anh thật sự không biết mình đang làm gì."

"Anh….." Dụ Thiên Tuyết giận đến sắc mặt đỏ bừng.

Điện thoại trên bàn vang lên, cô chỉ có thể sử dụng bàn tay còn lại bắt máy.

"Xin chào, trung tâm tư vấn Huệ Minh." Dụ Thiên Tuyết cố gắng bình ổn hơi thở nói. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

"Dụ Thiên Tuyết, có đúng không?"

Bên trong vang lên một giọng nói nhu hòa mát lạnh, Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, cảm giác giọng nói này có chút quen thuộc, nhưng là ai thì cô không rõ lắm.

"Chào cô, tôi là Dụ Thiên Tuyết, xin hỏi cô là ai?"

"Tôi là La Tình Uyển."

Dụ Thiên Tuyết nghe đến đó thì ngẩn ra, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Nam Cung Kình Hiên ngồi trước mặt, ánh mắt mát lạnh như nước.

"Cô có chuyện gì không?" Cô trực tiếp hỏi.

"Tôi biết cô đã trở về thành phố Z, cũng biết cô làm việc ở Huệ Minh, cho nên mới tìm cô, đầu tiên, là vì đã năm năm không gặp tôi muốn gặp cô một chút, thứ hai, tôi muốn nói chuyện với cô, về Kình Hiên." La Tình Uyển nói đơn giản rõ ràng.

"Anh ta đang ở trong này, cô tự mình nói với anh ta." Dụ Thiên Tuyết trực tiếp đưa điện thoại tới.

Trong đôi mắt thâm thúy  của Nam Cung Kình Hiên phát ra ánh sáng bén nhọn, lúc này bàn tay nắm tay cô mới chậm rãi buông ra.

Ở bên kia, La Tình Uyển có hơi kinh ngạc, chưa phản ứng kịp thì đã nghe giọng nói của Nam Cung Kình Hiên.

"Cô tìm cô ấy làm cái gì?" Giọng nói lạnh như băng vang lên.

Trong đầu La Tình Uyển ong ong một hồi, sắc mặt tái nhợt, cô biết, thật ra Huệ Minh chính là một sản nghiệp khác mà nhà Nam Cung mới mở rộng, chỉ vì lúc trước chưa hề thăm dò qua lĩnh vực này bao giờ, nên hiện tại đang để cho một người bạn của Nam Cung Ngạo xử lý, nhưng Nam Cung Kình Hiên tuyệt đối có quyền sắp xếp điều động nhân viên bên trong, dễ như trở bàn tay.

—— Lúc nào thì anh có liên hệ cùng với Dụ Thiên Tuyết? Anh lại tỉ mỉ sắp xếp để cho cô ta đến công ty của mình làm việc? !

"Em muốn tìm cô ấy để nói chút chuyện, về anh, cũng là chuyện chúng ta." La Tình Uyển nhẹ nhàng hít một hơi, không e dè trả lời.

"Chuyện gì?"

"Em với anh đã có chuyện vợ chồng thật sự, cô ấy không còn cơ hội dây dưa với anh nữa."

"Vậy sao?" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng tựa lưng vào ghế ngồi, lạnh nhạt nói: "Tôi đã cho cái quyền đó sao?"

La Tình Uyển cắn môi, cảm thấy sự tình đang dần dần trở nên hỏng bét, càng lúc càng tệ hơn.

Cô trầm mặc, nhẹ giọng nói: "Kình Hiên, anh có thể đừng vô tình thế này được không? Em vừa mới cho anh toàn bộ bản thân em, anh đi tìm cô ấy, không vấn đề gì em không so đo, nhưng ít nhất anh cũng phải cho em một sự giao phó, được không?"

"Đừng có lại tìm cô ấy mà gây phiền phức." Nam Cung Kình Hiên trầm giọng nói, ngữ điệu lạnh nhạt bình tĩnh mang theo sát khí nhàn nhạt: "Nếu không tôi sẽ cho cô một sự giao phó tốt nhất."

Ngón tay thon dài cúp điện thoại, bỏ lại trên bàn.

Hết chương 134


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Annaxinh, Badgirl068, Candy2110, Huogmi, Khải Khải 21, linh phong, shirleybk, thienbang ruby
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 340 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhdva, gamE___0ver, Lylymymy055, MongGa, NKT2901, searatsuki, Thien_My, Ánh bu và 250 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

20 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Puck
Puck
susublue
susublue
suchaclover
suchaclover
THO THO
THO THO
Mavis Clay
Mavis Clay

Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.