Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.10.2016, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12646 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 68 Nguy cơ

Lúc này tố chất thân thể tốt của Chân Diệu được thể hiện ra.

Tay nàng khẽ chống bật người dậy, sau đó một tay lôi kéo, một tay nâng lên.

Quận chúa Sơ Hà thở hổn hển đứng lên.

Triệu Phi Thúy ai ui một tiếng, khóc ròng nói: “Ta không được, ta đau chân rồi!”

“Ngươi muốn chết sao!” Quận chúa Sơ Hà vừa tức vừa sợ, liều mạng túm nàng ta.

“Đừng đụng vào ta, để ta chết ở đây cho rồi, nếu không thì cũng đau chết!” Triệu Phi Thúy khóc đứt quãng, những giọt mồ hôi lớn từ trên trán lăn xuống.

Nhìn bộ dáng đó thật đau đó.

Chân Diệu vô cùng lo lắng, nhìn lại phía sau một cái, cắn răng, cúi người cõng Triệu Phi Thúy.

“Ngươi…..”

Hai người Quận chúa Sơ Hà giật nảy mình.

“Dẫn đường.” Chân Diệu thở hổn hển.

“Được.” Quận chúa Sơ Hà thần sắc ngưng trọng gật đầu.

“Chú ý đừng làm gãy cành cây cọng cỏ, phát hiện ra dấu vết những sát thủ kia sẽ đuổi theo.” Chân Diệu dặn dò.

“Ừ.” Quận chúa Sơ Hà đi trước dẫn đường.

Thêm một người Chân Diệu bắt đầu cố sức, tiếng hít thở nặng nề, trầm đục vang vọng bên tai, vẻ mặt Triệu Phi Thúy ngơ ngác.

“Ngươi, ngươi còn kiên trì được sao?” Không biết đi được bao lâu, nhìn sắc mặt trắng bệch của Chân Diệu, Quận chúa Sơ Hà thở hổn hển hỏi.

Chân Diệu bình hoãn hô hấp, nhất thời không lên tiếng.

Triệu Phi Thúy chớp chớp mắt, đột nhiên nhớ tới cái gì, vẻ mặt hoảng sợ nói: “Đừng bỏ ta lại!”

“Ngươi câm miệng!” Quận chúa Sơ Hà hung hăng trừng Triệu Phi Thúy một cái, lúc này mới nhìn về phía Chân Diệu, cắn môi nói: “Nếu ngươi không được rồi thì đến lượt ta.”

“Sơ Hà……” Triệu Phi Thúy lần nữa giật mình.

Quận chúa Sơ Hà dường như không nghe thấy lời Triệu Phi Thúy, chỉ nhìn chằm chằm vào Chân Diệu.

Chân Diệu lắc lắc đầu: “Để ta cõng đi. Quận chúa dẫn đường là được rồi.”

Một người có trọng lượng tương đương, lại dưới tình huống thể lực đã hao tổn phân nửa, không đơn giản như tiểu quận chúa nghĩ.

Nếu không phải mỗi ngày nàng đều kiên trì tập thể lực, lại hiểu được chút kĩ xảo hô hấp thì đã sớm chịu không nổi rồi.

“Kiên trì không được thì ngươi cứ nói, đừng mạnh miệng.” Quận chúa Sơ Hà bỏ lại một câu cứng ngắc, tiếp tục đi về phía trước.

Xuyên qua một mảnh vườn quế, Quận chúa Sơ Hà chạy đến một gốc cây chừng hai người ôm, đi vòng ra phía sau nó, gọi Chân Diệu: “Đến.”

Ba người dừng chân, Quận chúa Sơ Hà vẹt cỏ dại mọc lan tràn trên miệng giếng ra, chỉ về phía dưới nói: “Chính là chỗ này.”

Giếng hoang cũng không sâu, có thể nhìn thấy đáy giếng.

Bên trong trải một tầng cỏ khô, thoạt nhìn cũng khô ráo nhưng mùi rất khó ngửi.

Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thúy không khỏi có chút do dự.

“Không được do dự, nếu sát thủ đuổi tới, chúng ta muốn tránh thì đã không kịp rồi.” Mặc dù Chân Diệu cũng sợ không gian chật chội, bí bách nhưng vẫn cắn răng khuyên nhủ.

Quay đầu liếc mắt nhìn vườn quế, Quận chúa Sơ Hà hạ quyết tâm: “Được, chúng ta xuống.”

Thấy nàng nhảy vào bên trong, Triệu Phi Thúy không nhịn được quát: “Sơ Hà….”

“Hử?” Quận chúa Sơ Hà nhướn mi.

Triệu Phi Thúy lặng lẽ liếc Chân Diệu một cái.

Quận chúa Sơ Hà ngẩn ra sau đó giận dữ: “Đây là nhà ta, ta quen thuộc nhất. Nếu phải đi xuống tất nhiên là ta xuống trước!” Nói xong giễu cợt nhìn Triệu Phi Thúy còn ở trên lưng Chân Diệu một cái.

Triệu Phi Thúy biến sắc, lúng túng nói: “Ta, ta không có ý này.”

Quận chúa Sơ Hà đã sớm nhảy xuống.

Chân Diệu đặt Triệu Phi Thúy xuống, nhìn nàng đầy thâm thúy, xoay người nhảy xuống.

Triệu Phi Thúy hoàn toàn hoảng rồi, khóc lóc nói: “Các ngươi đều nhảy xuống, ta phải làm sao bây giờ?”

Giọng nói lành lạnh của Quận chúa Sơ Hà truyền đến: “Chân ngươi đau rồi chẳng nhẽ không có tay sao? Nhảy xuống lại không cần chân!”

“Ngươi nhảy đi, chúng ta ở bên dưới có thể cùng nhau đỡ ngươi.” Chân Diệu thản nhiên nói.

Triệu Phi Thúy con người này quả nhiên là ích kỉ, lương bạc, ngược lại Quận chúa Sơ Hà khiến nàng rất ngoài ý muốn.

Nhưng trong thời khắc này ba người là một thể, làm thế nào cũng không thể không quản nàng ta.

Triệu Phi Thúy biết không còn cách nào khác, cố dùng hai tay men theo thành giếng lật người xuống.

Chân Diệu và Quận chúa Sơ Hà đưa tay đỡ được nàng, ba người cùng ngã ngồi trên mặt đất.

“Chúng ta, chúng ta có thể bị phát hiện không?” Triệu Phi Thúy sợ hãi hỏi.

Cảnh tượng thê thảm này gần như đã hù dọa cô nhóc ngang ngược này không còn một chút dũng cảm.

Trầm mặc hồi lâu, Quận chúa Sơ Hà lấy ra một thanh chủy thủ từ bên hông, sắc mặt tái nhợt nhìn hai người một cái, nói: “Mặc cho số phận thế nào, nếu bị phát hiện, ta có cái này!”

“Cái này thì có tác dụng gì, mấy người kia là sát thủ đó!” Triệu Phi Thúy phản bác, bỗng nhiên biến sắc, hiểu rõ ý của Quận chúa Sơ Hà, không khỏi kinh hô một tiếng, vẻ mặt sợ hãi nhìn nàng.

Quận chúa Sơ Hà khẽ hất hằm: “Làm sao, bị người phát hiện ngươi còn muốn sống một mình, bị người lăng nhục sao?”

“Ta……” Triệu Phi Thúy không biết trả lời thế nào.

Chưa có lúc nào nàng cảm thấy sinh mạng đáng quý như bây giờ, nàng không muốn chết, nàng mới mười ba tuổi thôi!

Quận chúa Sơ Hà thu hồi ánh mắt: “Tùy ngươi là được rồi.”

Sau đó nhìn về phía Chân Diệu: “Còn ngươi?”

Thường ngày dù nàng có kiêu căng thế nào nhưng đường đường là một quận chúa, một thành viên hoàng thất, làm sao có thể bị tặc nhân lăng nhục.

Nàng là quận chúa tôn sư, phải bảo vệ giới tuyến cuối cùng!

Mặc dù mới mười ba tuổi nhưng đạo lý này từ nhỏ nàng đã hiểu được.

Nhìn sự kiên quyết trên vẻ mặt Quận chúa Sơ Hà, Chân Diệu cười cười, đưa tay lên, trong lòng bàn tay dĩ nhiên là là một mảnh sứ vỡ.

“Ta vốn chuẩn bị cái này, không ngờ quận chúa lại có chủy thủ.”

Mảnh sứ vỡ này là lấy từ vò rượu vỡ, nàng thừa dịp rối loạn thu lại, không đến nỗi tay không tấc sắt.

Dĩ nhiên nàng không muốn giống như Quận chúa Sơ Hà vì sợ lăng nhục mà tự sát, mà là muốn tìm cơ hội tốt nhất để liều mạng.

Nếu may mắn kéo theo một cái đệm lưng, chết cũng không có biệt khuất như vậy.

Quận chúa Sơ Hà hiểu nhầm ý Chân Diệu, lộ ra ánh mắt tán dương, liếc Triệu Phi Thúy một cái nói: “Quả nhiên, hầu môn huân quý mấy đời truyền thừa, rốt cuộc là khác xa.”

Mặt Triệu Phi Thúy ngượng đến đỏ bừng, nhưng bây giờ nàng không có sức mà mạnh miệng, chỉ yên lặng cúi đầu.

“Chúng ta đều an tĩnh nghỉ ngơi một chút đi, nếu có người đuổi tới, nghe tiếng chúng ta nói chuyện thì nguy rồi.” Chân Diệu nhắc nhở.

Ba người không nói chuyện nữa, thời gian như ngưng lại, chậm chạp trôi qua.

“Vệ trưởng, mấy người này đều là cao thủ, các huynh đệ sắp không trụ được rồi!”

Chỗ cử hành tiệc rượu, một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt đầy máu, đang múa đao giao thủ với một người áo đen hô lên với thanh niên áo lam.

Nam tử áo xanh giương đao lên, đánh bay đao trong tay đối thủ. Trước sự kinh ngạc hết sức của đối phương, đao rơi xuống đâm thẳng qua, xuyên vào bụng đối phương.

Đao lưu loát rút ra, thân thể lách sang bên cạnh tránh máu tươi vẩy ra, thuận thế nhấc chân, đạp vào tay người áo đen đang giao thủ với nam tử mặt đầy máu.

Chỉ nghe răng rắc một tiếng, cánh tay hắc y nhân vậy lại mà bị gãy!

Đối mặt với tình huống như thế,  người áo đen chỉ kêu lên một tiếng, đao nhọn trong tay cư nhiên lại đâm vào bụng mình.

Cư nhiên muốn tự tử.

Nam tử áo xanh dường như sớm có chuẩn bị, đao trong tay một lần nữa chặn vũ khí của người nọ, lạnh giọng nói với nam tử trẻ tuổi mặt đầy máu: “Muốn sống thì chịu đựng cho ta! Lưu lại người sống!”

“Rõ.” Nam tử trẻ tuổi thấy vệ trưởng đại phát thần uy, nhất thời tỉnh táo tinh thần.

Nam tử áo xanh vội vã chạy sang hướng khác.

Khi hắn du tẩu tấn công đến, một người lại một người áo đen ngã xuống.

Không biết qua bao lâu, tình thế rốt cuộc đã nắm giữ được.

Nam tử áo xanh đứng nhìn một hàng nam tử trẻ tuổi, trầm giọng nói: “Long Tam đi đưa tin, Long Tứ trông coi tù binh, còn lại đều đi quan sát, tập trung người bị thương lại.”

“Rõ.”

Mấy nam tử trẻ tuổi đều tản ra, nam tử áo xanh lúc này mới đi tới trước mặt Vĩnh Vương bả vai đẫm máu, khom người thi lễ nói: “Vĩnh Vương hoảng sợ rồi.”

“Ngươi là?” Vĩnh Vương có chút ngập ngừng.

Mặc dù La Thiên Trình là Thế tử Trấn Quốc công, lại là thị vệ trong cung, nhưng Vĩnh Vương xưa nay không làm việc chính đáng, tâm tư đều đặt trong ăn chơi, lại thêm nam tử trước mặt cả người đẫm máu, nhất thời không nhận ra.

“Thần là Long vệ, Vệ trưởng thứ bảy, La Thiên Trình.”

“Là Thế tử Trấn Quốc công?” Vĩnh Vương cuối cùng cũng phản ứng, trong lòng buông lỏng, thân thể không khỏi mềm nhũn.

La Thiên Trình vội đỡ lấy Vĩnh Vương: “Vĩnh vương, thần hộ tống ngài về phủ.”

“Ừ, được, được.” Vĩnh vương gật đầu lia lịa, nhấc chân muốn đi bỗng nhiên cứng đờ, sắc mặt khó coi nói: “La thế tử, nữ nhi của Bản vương còn không rõ đi về hướng nào!”

“Quận chúa cũng ở đây?”

“Đúng, đúng, còn có khuê nữ của Thế tử Mộc Ân Hậu và cháu gái Kiến An bá!” Vĩnh Vương có chút nóng nảy: “La thế tử, phiền ngươi nhanh đi tìm đi.”

La Thiên Trình cũng ngơ ngác, không tự chủ được hỏi: “Người nào?”

“Cái gì mà người nào? La thế tử phát ngốc gì vậy, nhanh đi tìm con bé đi!”

La Thiên Trình hít sâu một hơi: “Cháu gái ai?”

“Cái gì người nào? Ách, ách, chính là người làm thịt nướng ăn đặc biệt ngon! Bản vương nghe khuê nữ của Thế tử Mộc Ân Hậu gọi nàng là Chân Tứ.”

Không hiểu tại sao nghe nói như vậy, trái tim La Thiên Trình đập loạn nhịp, sau đó mới tỉnh táo, đặt ngón tay vào mép, huýt sao vang dội.

Phần phật một tiếng, mấy nam tử trẻ tuổi đứng trước mặt.

La Thiên Trình chỉ vào một người nói: “Đi kiểm tra xem có cô gái nào bị chết không, có phải trang phục thị nữ không.”

Sau đó nhìn về phía những người còn lại: “Tất cả những người bị thương đã được tập trung lại chưa?”

“Vệ trưởng, ở chỗ này.”

La Thiên Trình đi tới, nhìn nam nam nữ nữ bị thương.

Nam tử mặc dù cả người nhếch nhác, nhưng vẫn có thể nhìn ra là cẩm y hoa phục, nữ tử thì toàn bộ đều mặc trang phục thị nữ.

“Các ngươi có người nào từng thấy Quận chúa?”

Kinh sợ quá độ, tất cả mọi người đều mờ mịt lắc đầu.

“Vệ trưởng, cô gái bị chết đều mặc trang phục thị nữ.” Thị vệ đi trước kiểm tra thực hư báo lại.

La Thiên Trình nhìn về đám thị nữ may mắn sống sót: “Các ngươi thân là thị nữ lại không biết quận chúa đi hướng nào?”

Lời này sát khí đằng đằng, kể cả đám huân quý đều không tự chủ được, da đầu run lên.

Một lúc sau, một thị nữ sợ hãi nói: “Nô tỳ dường như thấy một người áo đen đi về phía kia.”

“Các ngươi ở chỗ này bảo vệ Vĩnh Vương, trông chừng người bị thương, ta đi bên kia xem một chút.”

La Thiên Trình lên xuống mấy cái, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Bên kia, ba người Chân Diệu ngồi tựa lưng vào nhau không tiếng động, chỉ cảm thấy một ngày dài như một năm.

Bỗng nhiên có một âm thanh rất nhỏ truyền đến, thân thể ba người đồng thời cứng đờ.

Đều là tiểu cô nương tai thính mắt tinh, lại cẩn thận lắng nghe, xác nhận âm thanh kia là tiếng bước chân!

Ba người khẩn trương, thở mạnh cũng không dám, đều ngửa đầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào miệng giếng.

Không lâu sau thì thấy một người bịt mặt đến thăm dò đáy giếng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 23.10.2016, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12646 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 69 : Lòng người

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Triệu Phi Thúy bị dọa sợ, hét ầm lên.

Quận chúa Sơ Hà run rẩy nắm chặt chủy thủ, giơ lên trước ngực.

“Ngàn vạn đừng đứng lên.” Chân Diệu khẽ quát một tiếng, thân mình dựa sát vào vách giếng.

Hai người thấy thế, vội vàng làm theo.

Triệu Phi Thúy bị đau nên ngay cả dũng khí hét chói tai cũng mất, vùng vẫy tiến sát vào vách giếng, không tiếng động khóc lên.

Người bịt mặt ngó xuống nhìn các nàng, giọng nói băng hàn tràn đầy sát khí: “Ai là Quận chúa?”

Ba người nhìn nhau, thời gian phút chốc như ngừng trôi.

Giọng điệu không kiên nhẫn, tràn đầy sát khí lại lần nữa vang lên: “Ai là Quận chúa?”

Ba người vẫn trầm mặc như cũ.

Chỉ thấy người áo đen bỗng nhiên giơ tay lên, mũi đao đâm về phía miệng giếng, thanh âm băng lãnh đâm vào ngực ba người: “Nếu không nói, vậy các ngươi liền cùng nhau bầu bạn đi!”

“A, đừng mà!” Triệu Phi Thúy che mặt hét to, tay chỉ lung tung: “Nàng là quận chúa, nàng là quận chúa!”

Bầu không khí im lặng như tờ, Triệu Phi Thúy chỉ, vừa lúc là phương hướng ở giữa Chân Diệu và Quận chúa Sơ Hà!

“Rốt cuộc là người nào?” Người bịt mặt hỏi, thanh âm càng thêm băng lãnh, không chút nhiệt độ, ánh mắt rơi trên người Quận chúa Sơ Hà và Chân Diệu.

Khuôn mặt Triệu Phi Thúy đầy nước mắt, ngón tay vươn ra không ngừng run rẩy, cuối cùng chỉ về phía Chân Diệu: “Là nàng.”

Lời vừa nói ra, Quận chúa Sơ Hà trợn to hai mắt, bất khả tư nghị hô: “Ngươi, ngươi, ta………”

Bên kia, mắt Chân Diệu tối sầm, thân thể bay lên, khi mở mắt đã lên phía trên.

“Ta mới là Quận chúa!” Câu kế tiếp của Quận chúa Sơ Hà cũng khó nhọc nói ra.

Nhưng phía trên đã không còn động tĩnh gì.

Quận chúa Sơ Hà gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Phi Thúy.

Dưới giếng hoàn toàn trầm mặc.

Hồi lâu liền nghe bốp một tiếng, Quận chúa Sơ Hà giơ tay tát Triệu Phi Thúy một bạt tai.

Người bịt mặt đi, cỗ sát khí khiến người ta hít thở không thông cũng không còn, Triệu Phi Thúy khôi phục lá gan, che mặt kêu to: “Sơ Hà, sao, sao ngươi lại đánh ta, phải biết rằng đó là ta cứu ngươi.”

Bốp một tiếng, mặt bên kia của Triệu Phi Thúy cũng sưng phồng lên.

Quận chúa Sơ Hà ngẩng đầu, gương mặt hốt hoảng: “Đúng, là ngươi cứu ta nhưng ngươi khiến ta có cảm giác mình rất vô sỉ!”

Nàng cảm thấy trong lòng rất loạn.

Rơi vào loại tuyệt cảnh này nàng lại sống sót nhưng sở dĩ nàng sống sót lại là vì sát thủ bắt nhầm người!

Hai bạt tai khiến tóc tai Triệu Phi Thúy bù xù, nghe Quận chúa Sơ Hà nói, hai tay lắc mạnh vai nàng: “Sơ Hà, ngươi tỉnh lại đi, cái gì mà vô sỉ chứ, có thể còn sống mới là quan trọng nhất!”

Quận chúa Sơ Hà hoàn hồn, bắt đầu cười lạnh: “Nhưng chúng ta sống, nàng lại chết!”

Nghe vậy, trong mắt Triệu Phi Thúy thoáng hiện lên tia xấu hổ, nhưng sau đó kiên trì nói: “Không phải nàng chết thì chính là ngươi chết, Sơ Hà, chẳng nhẽ ngươi không muốn sống sao? Huống chi, ngươi, ngươi không phải vẫn luôn chán ghét nàng sao?”

Quận chúa Sơ Hà cắn môi, nhìn chằm chằm Triệu Phi Thúy, cho đến khi nàng ta chột dạ cúi đầu, mới gằn từng chữ nói: “Triệu Phi Thúy, nàng ấy đã cứu ngươi.”

Triệu Phi Thúy cúi đầu thấp hơn, tay nắm chặt y phục, không nói lời nào.

Khí thế của Quận chúa Sơ Hà hạ xuống, nhịn không được nữa khóc lên: “Ta chán ghét nàng nhưng chưa từng muốn nàng chết a….”

“Quận chúa.” Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến.

“A!” Triệu Phi Thúy bị dọa sợ, đột nhiên ôm lấy Quận chúa Sơ Hà.

Quận chúa Sơ Hà cũng bị dọa sợ, cứng người lại.

Hai người không có dũng khí ngẩng đầu.

“Quận chúa, tại hạ là vệ trưởng thứ bảy của Long vệ, La Thiên Trình, hiện tại tới cứa ngài.”

Lời này rơi vào tai hai người không nghi ngờ là một hồi tiên nhạc.

Hai người đồng thời ngẩng đầu, liền thấy một nam tử áo xanh mi mục thanh tuyệt tung người nhảy xuống.

Sau đó cổ tay bị nắm chặt, cả thân thể bay lên.

Trong nháy mắt ba người lên phía trên, đồng thời hạ xuống đất.

Chân Triệu Phi Thúy vừa chạm đất, tức thì bị đau, thân thể ngã về phía La Thiên Trình.

La Thiên Trình quay người lại, chỉ dùng một tay đỡ Triệu Phi Thúy, đợi nàng ta đứng vững, trầm giọng nói: “Đắc tội rồi.”

Đột nhiên được cứu, hai người còn chút phát ngốc.

“Tại hạ nghe nói Chân Tứ cô nương cũng ở cùng một chỗ với hai người, Quận chúa, không biết……”

Quận chúa Sơ Hà và Triệu Phi Thúy liếc mắt nhìn nhau.

“Nàng…..” Triệu Phi Thúy vừa mở miệng, đã bị Quận chúa Sơ Hà cắt đứt.

“Mới rồi có người bịt mặt phát hiện ra chúng ta, cho rằng Chân Diệu là ta, đã đoạt nàng đi rồi!”

Lời vừa nói ra, hai người chợt thấy toàn thân lạnh lẽo.

Quận chúa Sơ Hà cắn cắn răng: “La vệ trưởng, ngươi nhanh đi cứu nàng đi.”

La Thiên Trình căng thẳng, không để ý đến hai người, nhìn quét qua bốn phía một phen mới ôm quyền nói: “Quận chúa, phía trước đã được người của tại hạ khống chế, đội ngũ cứu viện rất nhanh sẽ tới, hai người đi trước đi, tại hạ đi tìm Chân Tứ cô nương.”

Vừa dứt lời, người đã mạnh mẽ như báo, chỉ mấy bước đã rời khỏi tầm mắt của hai người.

Mồi lúc lâu, Triệu Phi Thúy mới lẩm bẩm nói: “Hắn có thể tìm được Chân Tứ sao?”

“Không biết, chúng ta ở dưới đáy giếng, đến người bịt mặt đi về phía nào cũng không biết, có thể La vệ trưởng có biện pháp.” Quận chúa Sơ Hà nói xong liền mặc kệ Triệu Phi Thúy, cất bước đi về.

Mắt chân Triệu Phi Thúy sưng lên, vừa động một cái liền đau đến chết đi sống lại, không khỏi hô to: “Sơ Hà, đỡ ta với, ta không đi được.”

“Ta không dám!” Một lúc sau mới truyền đến tiếng lành lạnh của Quận chúa Sơ Hà, người từ từ biến mất khỏi tầm mắt của Triệu Phi Thúy.

Triệu Phi Thúy cố gắng bước mấy bước, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất, nghĩ tới biến cố liên tiếp, trong lòng ngũ vị tạp trần, cũng không biết là xấu hổ, là tức giận hay vẫn là hối hận, ôm mặt khóc lên.

“Phụ vương!” Quận chúa Sơ Hà trở về, thấy có thêm rất nhiều thị vệ mặc long giáp vây quanh Vĩnh Vương, âm thanh nghẹn ngào nhào tới.

“Sơ Hà, tốt quá, con không có chuyện gì, phụ vương lo muốn chết!” Vĩnh vương thấy Quận chúa Sơ Hà trở về, tim cuối cùng cũng hạ xuống, đến vết thương trên vai cũng không thấy đau.

Quận chúa Sơ Hà ngẩng đầu: “Phụ vương mau phái người đuổi theo, có một sát thủ mang Chân Tứ đi rồi!”

“Cái gì? Còn có cá lọt lưới? Vĩnh Vương vừa nghe lời này liền đứng lên, phân phó: “Các ngươi nhanh đi tìm người, cần phải tìm người về, sát thủ kia phải bắt sống!”

Nói tới đây Vĩnh Vương có chút chột dạ.

Mấy người bịt mặt gặp người liền giết kia bị thất thủ cư nhiên đều tự sát, chỉ có người La thế tử bắt lúc trước kia là còn sống, ông vì tức giận tới thẩm vấn, cư nhiên bị hắn cắn nát thuốc độc trong miệng tự vẫn!

Nếu sát thủ cuối cùng cũng chết, vậy trận tai họa này ông bị thiệt rồi, lại càng không thể khai báo với hoàng huynh!

Đây là kinh thành, lại còn là Tây thành quyền quý tụ tập, xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không phải chuyện của một mình ông.

Huống chi còn nhiều huân quý chịu phải độc thủ hung ác, nếu cứ như vậy không minh bạch chết đi, người trong nhà sẽ không bỏ qua.

Vĩnh Vương tâm tình trầm trọng ngồi xuống, cả người không có tinh thần. Trong nháy mắt phảng phất như già đi mười tuổi.

“Vương gia, danh sách người chết giao ra, Hoàng thượng mời ngài tiến cung.”

“Biết rồi.” Vĩnh Vương đứng lên dặn dò, “Hết sức bảo vệ Quận chúa về vương phủ. Ách, Sơ Hà, khuê nữ của Thế tử Mộc Ân Hầu đâu?”

Quận chúa Sơ Hà buông mí, ôn hòa nói: “Chân nàng đau, có thể còn đang trên đường tới đây.”

Vĩnh Vương vội phái hai thị vệ đi đón Triệu Phi Thúy tới đây, nghiêng đầu nói với Quận chúa Sơ Hà: “Nha đầu kia thật đáng thương. Thế tử Mộc Ân Hậu đã mất.”

“Thật sao?” Nghe vậy Quận chúa Sơ Hà rất kinh ngạc, cũng không nói là chán ghét Triệu Phi Thúy hay thương hại nàng ta.

Chân Diệu bị người bịt mặt kẹp bên hông, gió bên tai vù vù, cảm giác sắp không thở được nữa.

Nàng lặng lẽ rút tay vào trong ống tay áo, dò tìm mảnh sứ vỡ giấu bên trong, rồi dừng lại.

Không được, bây giờ còn chưa phải lúc!

Mặc dù mỗi ngày nàng đều rèn luyện, có thể bất ngờ xuất chiêu nhưng so với sát thủ chuyên nghiệp thì kém quá xa.

Người này không có ngựa, lại gặp người liền giết, hẳn là sát thủ được bồi dưỡng, lẻn vào Minh Hinh viên ám sát.

Nhưng hắn lại giữ người sống, mang mình chạy trốn, điều này nói lên điều gì?

Chân Diệu nhanh chóng tự hỏi, trong lòng vui mừng.

Có phải hay không nói rằng……

Có người phát hiện ra Minh Hinh viên bị tập kích rồi, lại khống chế được cục diện.

Sau đó Chân Diệu lại như đưa đám.

Cho dù vậy , nàng bị sát thủ máu lạnh mang đi, cũng chỉ làm bia đỡ đạn, nếu không có truy binh đuổi theo hắn sẽ không mang theo một gánh nặng.

Đang suy nghĩ chợt nghe thấy một âm thanh: “Đứng lại!”

Giọng nói này hình như có chút quen thuộc.

Thân thể người bịt mặt thoáng ngừng lại sau đó chạy nhanh hơn.

Tiếng xé gió truyền đến. người bịt mặt ôm Chân Diệu nhanh chóng tránh ra, tiếp tục chạy nhanh như bay.

Lại là tiếng xé gió truyền đến, lần này người bịt mặt không tránh, ngược lại tay đẩy ra ngoài, dùng Chân Diệu chắn về phương hướng ám khí phóng tới.

La Thiên Trình biến sắc, giơ tay lên, lại một vật bắn ra, keng một tiếng đánh bay vật kia.

Người bịt mặt mang theo Chân Diệu lại kéo xa khoảng cách.

La Thiên Trình không dám dùng ám khí nữa, bước nhanh hơn.

Người bịt mặt mang theo một người, dần dần bị La Thiên Trình đuổi kịp.

“Ngươi nhìn phía trước, còn muốn chạy sao?” La Thiên Trình dừng bước.

Người bịt mặt nhìn vách đá phía sau, lại nhìn La Thiên Trình, kéo Chân Diệu ra trước người.

“Thả nàng ra, ta lưu ngươi toàn thây.” La Thiên Trình không thèm nhìn Chân Diệu, từng bước tiến tới.

Người bịt mặt trầm mặc không nói, đột nhiên cười lạnh một tiếng, ôm Chân Diệu tung người nhảy xuống.

Chân Diệu bị dọa sợ đến nửa điểm âm thanh cũng không thốt ra.

La Thiên Trình nhanh chóng hô một tiếng cũng nhảy xuống theo.

Chân Diệu nhắm chặt mắt, cho rằng lần này tan xương nát thịt rồi, nhưng lại phát giác mình treo lơ lửng giữa không trung.

Mở mắt ra nhìn lên mới phát giác La Thiên Trình nắm hai chân nàng, đồng dạng tư thế chổng ngược.

Hai chân hắn vậy mà quấn vào một cây khô vươn mình trên vách đá!

Lại nhìn phía dưới, người áo đen một tay nắm chặt tay nàng lắc lư trên không trung, một tay khác nắm chặt một con dao nhọn, thừa dịp cơ hội thân thể đong đưa, thế nhưng lộ ra dao nhọn, muốn đâm vào một khe hở trên vách đá.

Chân Diệu nổi giận.

Ma quỷ giết người này, lôi kéo mình chết chung không nói, giờ còn muốn mượn cơ hội chạy trốn?

Mơ đi!

Chân Diệu vươn tay còn lại, dùng sức tách tay kia của người bịt mặt ra.

Người bịt mặt chỉ cười lạnh một tiếng, trên tay dùng lực, Chân Diệu nhất thời đau đến chảy nước mắt.

Chân Diệu hung hăng nhìn chằm chằm vào đôi mắt lộ ra của người bịt mặt.

Trong đôi mắt kia thế mà lại có cười nhạo và đắc ý.

Hình như muốn nói chút khí lực này của ngươi làm gì được ta?

Chân Diệu cười lạnh một tiếng, móc ra mảnh gốm sứ vỡ từ trong tay áo.

Ánh mắt người bịt mặt nhất thời thay đổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Nguyen AN Na, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 23.10.2016, 20:26
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Bài viết: 4468
Được thanks: 12646 lần
Điểm: 8.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 13
Chương 70 Giận dỗi

Chân Diệu không hề do dự dùng mảnh gốm vỡ rạch một đường trên mu bàn tay kẻ bịt mặt.

Lúc tiếng rên của người bịt mặt truyền đến thì đã nghe tiếng La Thiên Trình quát lên: “Đừng, giữ người sống!”

Người bịt mặt đã buông tay, rơi thẳng xuống.

Trong tầm mắt hai người bóng dáng dần dần nhỏ thành một điểm đen cuối cùng biến mất.

Chân Diệu cầm mảnh gốm vỡ, gian nan quay lại nhìn La Thiên Trình.

Mặt La Thiên Trình lạnh lùng: “Ngươi có thể không tự chủ trương như vậy được không?”

Lời này vừa thốt ra, cảm kích trong lòng Chân Diệu nhất thời tản đi không ít, thở dốc nói: “Ngươi cảm thấy gốc cây xiêu vẹo này có thể chống đỡ ba người chúng ta mãi sao?”

Nàng cũng biết muốn tìm ra chân tướng thì phải lưu người sống, nhưng chung quy là phải đặt trên tiền đề an toàn của bản thân.

Trận ám sát này tuyệt đối không phải nhằm vào phủ Kiến An bá, hơn nữa lại không liên quan đến nàng, bọn họ chỉ là người vô tội gặp tai họa thôi, chẳng lẽ lại vì chân tướng rõ ràng của người ngoài lại liên lụy đến tính mạng mình?

Thấy bộ dáng lẽ thẳng khí hùng (có lý) của Chân Diệu, La Thiên Trình phát hỏa, môi mỏng nhếch lên nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói: “Ai nói phải chống đỡ lâu?”

Không đợi Chân Diệu lại mở miệng, hai tay cầm mắt cá chân nàng bỗng dùng sức một cái, cả người nàng liền bị ném lên.

Hai chân quấn lấy cây khô đạp một cái, nương theo phản lực, cả người nhảy lên.

Chân Diệu cũng không kịp thét lên, đã rơi vào một vòng ôm mang theo mùi bồ kết nhàn nhạt.

La Thiên Trình ôm Chân Diệu, xoay một vòng trên không trung, hai người đồng thời rơi xuống đất.

Chân chạm đất, Chân Diệu nhớ đến màn kinh tâm động phách vừa rồi, lúc này mới bắt đầu sợ, lườm La Thiên Trình nói: “Ngươi, ngươi không sợ sẽ thất thủ?”

“Sẽ không thất thủ.” La Thiên Trình thản nhiên nói, “Đi thôi.”

Thấy bộ dáng vân đạm phong khinh của hắn, Chân Diệu mím môi, yên lặng đuổi theo.

Đi vài bước La Thiên Trình bỗng dừng lại, Chân Diệu vội tránh sang bên cạnh, không hiểu nói: “Đang yên đang lành dừng lại làm gì?”

Lại nhìn La Thiên Trình sắc mặt so với trước còn lạnh lùng hơn: “Ta còn không hỏi, đang yên đang lành ngươi theo Kiến An bá tới Minh Hinh viên làm gì?”

Chân Diệu bị hỏi đến ngẩn người.

Thấy nàng không lên tiếng, trên mặt La Thiên Trình mang theo giận dữ: “Thân là nữ tử, tốt nhất an phận chút!”

Nói xong quay người rời đi, tốc độ nhanh hơn trước nhiều.

Chân Diệu bị cái này chọc tức a. Nghĩ xem phải đáp trả thế nào, mới vừa nãy người ta còn cứu nàng một mạng, như vậy tựa hồ có vẻ quá không có giáo dưỡng.

Cứ như vậy mặc hắn nói lung tung, hiện tại quả là nuốt không trôi khẩu khí này.

Không phải nói sĩ khả sát bất khả nhục sao!

Chân Diệu nghĩ nghĩ, nàng cũng không phải sĩ tử, nàng chỉ là một tiểu nữ tử, hay là thôi đi.

Nói cho cùng ân cứu mạng vẫn là nặng hơn chút ít.

Không có chí khí đuổi theo, có chút thấp thỏm hỏi: “La thế tử, ngài có biết tổ phụ ta thế nào không?”

Hỏi cái này, trái tim cũng bị nhấc lên.

Bộ dáng Kiến An bá ôm A Quý nhuốm máu ngã xuống đất vẫn còn ở trước mắt, nhưng vì La Thiên Trình nửa điểm cũng không nhắc đến, nàng cảm giác ngược lại là tin tức tốt.

Nếu là tình huống bình thường, chắc hắn phải nói một chút chứ?

Chân Diệu lại có chút không xác định.

Từ kinh nghiệm trước kia cho thấy, người này có chút không bình thường a.

Khi trong lòng Chân Diệu đang loạn lên, càng ngày càng khẩn trương, La Thiên Trình mới không nhanh không chậm nói: “Kiến An bá bị một lưỡi dao sắc đâm vào ngực.”

Mặt Chân Diệu nhất thời không chút huyết sắc.

La Thiên Trình bất động thanh sắc đánh giá Chân Diệu, thầm nghĩ nàng so với những cô gái tầm thường khác gan dạ hơn một chút, gặp phải chuyện bị tiệt sát, chỉ kém chút nữa là bị rơi vách đá, cũng không bị ngất đi vì sợ, thậm chí không khóc không nháo. Còn có thể nhớ ra hỏi tình huống tổ phụ, cũng là khó có được.

“Ngươi nói tổ phụ ta ông ấy, ông ấy chết rồi?” Tinh thần Chân Diệu vẫn đang khẩn trương cao độ, rốt cuộc nhẫn không được, khóc lên.

Đưa tay sờ sờ, phát hiện khăn đã sớm không biết rơi ở đâu. Vừa dùng tay áo lau nước mắt, vừa ngẩng đầu nhìn hắn.

La Thiên Trình theo bản năng tránh đôi mắt sau khi được nước mắt rửa qua càng lộ vẻ trong trẻo thấu triệt, nói: “Chệch tim Kiến An bá một khoảng.”

“A?” Chân Diệu nhất thời ngừng khóc.

“Thương thế của ông ấy tương đối nghiêm trọng, chắc không lo đến tính mạng.”

Chân Diệu thở ra, nín khóc mà cười: “Thật tốt quá!”

Sau đó lau lau nước mắt, cau mày nói: “Tại sao ngươi không nói hết trong một lần?”

La Thiên Trình không trả lời, ánh mắt nhàn nhạt quét qua nàng một cái, quay người tiếp tục đi về phía trước.

Chân Diệu đột nhiên hiểu được.

Tên khốn này, hắn cố ý!

Tức nhưng vẫn đuổi theo, hít một hơi thật sâu mới cắn răng hỏi: “La thế tử, nếu ngươi chán ghét ta như vậy, còn chạy tới cứu ta làm gì?”

La Thiên Trình dừng bước, quay đầu nhìn nàng một cái, mặt không đổi sắc nói: “Chức trách sở tại, đổi lại là người nào ta cũng cứu.”

“Chức trách của ngự tiền thị vệ không bao gồm cái này đi?” Chân Diệu không nhịn được phản bác.

Này, ánh mắt ghét bỏ ta tự mình đa tình là xảy ra chuyện gì?

Nàng chẳng qua chỉ thuần túy hiếu kỳ mục đích hắn cứu người mà thôi!

Nếu phiền chán nàng chẳng phải hoàn toàn có thể bỏ mặc sao?

Đoạn thời gian trước còn lén lút vào phòng nàng, muốn giết nàng.

Chân Diệu đau khổ suy tư, bỗng nhiên nghĩ đến một câu kia của La Thiên Trình “Lưu lại người sống”, nhất thởi bừng tỉnh đại ngộ.

“Ta hiểu, ta hiểu, La thế tử đuổi theo là vì sát thủ kia đi?”

La Thiên Trình sâu kín liếc nàng một cái, không biết là giận dỗi hay làm sao, tức quá hóa cười nói: “Chân tứ cô nương thật thông minh, nói một chút cũng không sai!”

Nói xong lời này, quay đầu đi.

Chân Diệu nháy mắt mấy cái.

Nam nhân này, thực không giải thích được.

Cho dù nàng đoán đúng cũng không cần thẹn quá hóa giận a.

Chạy chậm đuổi theo, chân tâm thật ý nói: “La thế tử, cho dù như vậy ta cũng cảm tạ ân thuận tiện cứu một mạng của ngài.”

La Thiên Trình không nói chuyện, cứ như vậy nhìn nàng.

“Thật.” Chân Diệu lần nữa biểu đạt lòng biết ơn.

Người ta tuy chỉ tiện tay mà thôi, đó vẫn là cứu nàng một mạng, cho dù người ta không thèm để ý, nàng cũng sẽ để ân cứu mạng này ở trong lòng.

Môi La Thiên Trình run lên, phun ra một chữ: “Cút.” Nói xong, quay đầu bước nhanh.

Lời này tương đối đả thương người, vào lúc bình thường, Chân Diệu chắc chắn sẽ nổi giận, nhưng mắt thấy La Thiên Trình giống như mèo xù lông, bước đi thật nhanh nàng lại cảm thấy có chút buồn cười.

Hơn nữa, hắn còn…..chảy máu……

La Thiên Trình thấy phía sau không có động tĩnh, quay đầu nhìn lại Chân Diệu còn đang đứng tại chỗ, mặt lạnh trở lại: “Ngươi rốt cuộc có đi hay không, nếu có sát thủ, ta không có kiên nhẫn thuận tay cứu ngươi đâu.”

“Ô, chân ngươi chảy máu.” Chân Diệu không để ý tới lời của hắn, đưa tay chỉ chỉ.

Khóe miệng La Thiên Trình nhếch lên: “Ta đương nhiên biết. Cái này còn cần ngươi nói sao?”

Chân Diệu giận đến mím môi.

Người này làm sao vậy, giống y con nhím, gặp người liền ghim?

Không, là thấy nàng liền ghim!

Đối với người khác hắn rất ôn văn hữu lễ đó!

Chân Diệu cũng không nói gì nữa. Người ta chảy máu mình cũng không đau, nàng lắm mồm làm cái gì.

“Ách, chân ngươi vẫn liên tục chảy máu, có thể mất máu quá nhiều mà ngất.” Đi một lát, Chân Diệu vẫn không nhịn được nói.

Trong lòng không ngừng phỉ nhổ chính mình, sao lại không nhịn được lắm mồm.

Nghĩ đến ân cứu mạng lại thản nhiên.

Thời điểm thấy La Thiên Trình dùng ánh mắt này nhìn nàng, giành nói: “Ta biết cái này không cần ta nói ngươi cũng biết, nhưng ngươi tốt xấu gì cũng xử lý vết thương một chút a. Nếu không chờ ngươi vì mất máu mà té xỉu rồi, ta không có sức kéo ngươi về.”

La Thiên Trình lại nhìn Chân Diệu một cái, đưa tay kéo y phục ra một chút, chỉ ấn ấn lên vết thương đan xen do nhánh cây tạo ra, sau đó vứt mảnh vải dính máu sang một bên. Nói, “Vết thương cũng không sâu, chỉ lát nữa là máu ngừng chảy. Yên tâm, ta sẽ không để ngươi phải tha ta trở về.”

Lần này Chân Diệu không nói thêm gì nữa, yên lặng tăng tốc.

Gần nửa canh giờ sau hai người mới trở về Minh Hinh viên.

Đám người Vĩnh Vương chờ đã sớm rời đi, chỉ còn mấy thị vệ trẻ tuổi canh giữ nơi đó, thấy La Thiên Trình trở về, nhất tề thi lễ.

“Vệ trưởng, Vĩnh Vương tiến cung rồi, người tử thương cũng được đưa về phủ mình. Hoàng thượng tuyên Vệ trưởng vào cung bái kiến.”

La Thiên Trình gật gật đầu: “Ta biết rồi.”

Một thị vệ nói: “Vệ trưởng, Vĩnh Vương trước khi đi phái rất nhiều người đi tìm ngài và sát thủ lọt lưới.”

“Người nọ đã té vách đá rồi.”

Lời này vừa nói ra, xung quanh đều im lặng.

Thị vệ kia liếc mắt nhìn La Thiên Trình, tiểu tâm dực dực nói: “Vệ trưởng, lúc trước ngài muốn lưu người sống, đã tự vẫn.”

Quả nhiên La Thiên Trình biến sắc, khí chất thanh đạm bỗng trở lên rét lạnh: “Xảy ra chuyện gì, chẳng phải đã bảo các ngươi trông coi cẩn thận sao?”

Kiếp trước, những sát thủ kia toàn thân rút lui, chờ đến lúc mọi người phát hiện, chỉ có Kiến An bá còn chút hơi tàn, còn lại đều chết hết.

Nhân chứng, vật chứng đều không lưu lại, sau điều tra dần dần chệch hướng.

Cho đến khi Lệ vương khởi sự, một chút chuyện mới nổi lên mặt nước, nhưng khi đó đã quá muộn.

Hắn sở dĩ kiên trì muốn lưu người sống, chính là nghĩ hiện tại tra ra một chút đầu mối liên quan đến Lệ vương, nói trước một câu đề tỉnh Chiêu Phong đế.

Chiêu Phong đế không phải dong quân (đế vương tầm thường), nếu sớm có phòng bị, chuyện tương lai còn chưa biết sẽ thế nào.

“Vệ trưởng, là Vĩnh Vương muốn tra khảo sát thủ kia, bọn thuộc hạ thực sự không dám ngăn, sát thủ kia liền cắn độc tự vẫn.” Thị vệ trẻ tuổi nói cũng cảm thấy rất ủy khuất.

Bọn họ cũng đã đề tỉnh nhưng Vĩnh Vương trong lúc thịnh nộ căn bản không nghe a, nhìn bộ dáng đó, nếu nói gì nữa thì sẽ không có quả ngon để ăn.

Nghe là Vĩnh Vương phân phó, La Thiên Trình có tức giận cũng không tiện nói gì, thầm than một tiếng thiên ý.

“Hôm nay các ngươi đều cực khổ rồi, Long Tam, mang các huynh đệ đi uống rượu, khao một chầu.” La Thiên Trình móc ra một thỏi bạc từ trong ngực, ném về phía một thị vệ trẻ tuổi.

“Đa tạ Vệ trưởng.”

Thị vệ trẻ tuổi rất vui vẻ, chuyện hôm nay nhắc tới cũng đúng dịp, bị bọn họ đụng phải.

Mặc dù huynh đệ ít nhiều đều bị thương, cư nhiên lại không có người chết, trong số những người cứu được lại có Vĩnh Vương, công lao này nhất định không nhỏ.

Bọn họ xuất thân đều không tệ, cũng vì vậy làm thị vệ cũng là chuyện vinh quang, đám người Hổ vệ bên kia đều nhìn chướng mắt, đến khi xuất cung cũng chỉ làm chút chuyện thanh nhàn.

Nhưng hiện tại lập được công sẽ khác, tương lai còn không biết sẽ có tạo hóa gì đây.

Đều là người trẻ tuổi, có mấy ai không muốn kiến công lập nghiệp.

Huân quý nói thì dễ nghe, mấy người không có tước vị cuộc sống còn không bằng quan lại tầm thường người ta.

“Đi thôi.” La Thiên Trình liếc mắt nhìn Chân Diệu.

“Vệ trưởng, ngài đi đâu?” Long Tam không nhịn được nhắc nhở, “Hoàng thượng chiêu ngài tiến cung.”

“Các ngươi đều giải tán đi, đừng hỏi nhiều.”

Mắt thấy La Thiên Trình dẫn Chân Diệu đi, đám thị vệ trẻ nổ tung.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, NTVH, Nguyen AN Na, Thu Heo, Tiểu Nghiên, bingo2534, caothetai, hh09, ngoung1412, sweetthanks, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, nuneogun, taniyeuanh, TiênTiên, trantran911 và 374 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

14 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.