Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 11.12.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 4463
Được thanks: 11104 lần
Điểm: 8.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 11
Chương 461: La Thiên Trình hồi kinh

Edit: Thu Hằng

Beta: Sakura

Lão phu nhân nghe đến, cũng rất có hứng thú “Đợi trong phủ tổ chức hội hoa xuân, mời cô nương kia tới góp vui cùng”

Ý tứ muốn nhìn một chút

Thái thị cười đồng ý

Từ khi nàng gả tới đây, hiếm khi thấy Nhị công tử quý phủ, hai năm qua lạnh mắt nhìn, thái độ của Lão phu nhân với Nhị công tử lạnh nhạt dần.

Gia đình nhà mẹ đẻ nàng đã sớm xuống dốc, thuở nhỏ thường nhận đủ nhân tình ấm lạnh, lại cảm thấy những kẻ xấu xa chủ yếu là do tin đồn mà thôi, coi như là thật thì thế nào? Chỉ là vấn đề mặt mũi mà thôi.

Ở trước củi gạo dầu muối, mặt mũi dùng để làm gì?

La Nhị lang là cử nhân, cho dù không tham gia thi nữa, chỉ cần phủ Quốc Công ra mặt cũng có thể mưu cầu một chức vị, nếu chỉ dựa vào cây to là phủ Quốc Công này thì cuộc sống vốn cũng không khổ sở chút nào.

Cháu họ gả tới đây, còn có thể giúp nàng một tay, coi như vẹn cả đôi đường.

Chẳng qua hội thưởng hoa xuân này, vì tin tức phía bắc truyền tới mà bị tạm hoãn.

La Thiên Trình bị thương, ít ngày nữa sẽ trở về.

Chân Diệu nghe tin tức, trong lòng hoảng hốt, vài ngày liền gặp ác mộng, chờ tới khi nhận được tin người đã đến cách kinh thành chưa đầy trăm dặm, không nhịn được nữa liền xin phép lão phu nhân, mang theo Thanh Đại và Dao Hồng cưỡi ngựa ra ngoại ô kinh thành.

Tại trạm dịch ngoại ô, một đội binh mã đang dừng lại chỉnh đốn nghỉ ngơi, La tam lang dẫn đầu xuống ngựa, phân phó “Chuẩn bị tốt cơm canh, cho ngựa ăn uống đầy đủ”

Vừa nói vừa giơ tay lên, một thỏi bạc rơi vào trong tay dịch thừa*(quan làm ở nơi trạm dịch đưa tin).

Dịch thừa mừng rỡ, vội vàng phân phó người thu xếp.

Lúc này La Tam lang mới đi tới trước một cỗ xe ngựa, xốc rèm, đỡ một nam tử áo đen xuống xe.

Người qua lại không ít, thấy khí thế nghiêm nghị của đội binh mã đều không dám lớn tiếng nói nhưng khó nén tò mò đánh giá nam tử áo đen kia.

Bộ dáng khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, thân hình thon dài, vẻ tuấn mỹ bị nhuộm dần sát khí qua nhiều năm chinh chiến khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Dịch thừa ngước mắt lên, thấy rõ bộ dáng nam tử áo đen thì thân thể chấn động, vội vàng hành lễ “Tướng quân …”

La Thiên Trình khoát tay, nhàn nhạt cười nói “Không cần đa lễ, ta đang vội lên đường, mau chuẩn bị một chút thức ăn là được”

Hắn nói xong, cũng không đi vào phòng mà vịn Tam lang đi đến trong đình bát giác cạnh dịch quán ngồi chờ, hiển nhiên không muốn ở lâu.

Dịch thừa kia nhận ra thân phận của La Thiên Trình, chân nhũn ra, coi lời chàng như thánh chỉ.

Dù sao ông chỉ là dịch thừa nho nhỏ chưa bao giờ được diện kiến thiên tử Đại Chu nhưng vị tướng quân này, ông đã từng được nhìn thấy.

Suy nghĩ một chút, ông cắn răng đi hậu viện, nói với phụ nhân ở bên trong “Lão bà tử, sở trường tốt nhất của bà là thịt kho tàu đúng không, nhanh làm một phần đi”

Gọi là lão bà tử nhưng phụ nhân nhân kia cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi, vừa nghe Dịch thừa nói, cúi đầu cắn sợi chỉ, ném chiếc khăn tay mới thêu được một nửa qua một bên, đi ra ngoài, vừa đi vừa hỏi “Nhìn vẻ sợ sệt của lão gia ngài kìa, là nhân vật nào tới?”

Dịch thừa chỉ là quan lại nho nhỏ, xuất thân cùng khổ, dĩ nhiên không lọt được vào tầng quan phổ, không chỉ như thế, nếu quan gia tới nhiều, ngay cả phu nhân nhà mình cũng phải ra hỗ trợ.

Nhưng điều này cũng có chỗ tốt, lão bà nhà hắn có tay nghề nấu ăn tốt, rất nhiều lão qua gia thích đồ ăn này, còn có thể cho thêm chút bạc.

Chỉ tiếc nơi này cách kinh thành quá gần, thường mới ra kinh không ai dừng lại ở chỗ này, có thể gặp nhân vật như La Thiên Trình cũng là kỳ ngộ khó có được.

Không cầu gì nhiều, chỉ cần vị La tường quân này thuận miệng nói một tiếng Dịch thừa ở đây xử lý sự vụ thỏa đáng đối với ông là vận tốt khó cầu.

Lão bà này có món sở trường thịt kho tàu, nhất định có thể làm vừa lòng dạ dày La tướng quân.

Dịch thừa híp mắt cười nghĩ ngợi, lại nghe thấy giọng nói trong trẻo “Cha, là ai tới nha?’

Dịch thừa hồi phục tinh thần, vừa nhìn qua thấy là con gái nhỏ nhà mình, mặt nghiêm lại nói “Tiểu cô nương gia, ít thăm hỏi những việc này, trở về phòng thêu hoa đi”

Cô bé kia khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, lớn lên xinh đẹp động lòng người, lại không hề sợ Dịch thừa, còn dậm chân cười hì hì nói “Cha không nói, ta tự đi nhìn một cái”

“Yến Tử, con trở lại cho ta” Dịch thừa hô một tiếng, đã sớm không thấy bong dáng nữ nhi đâu, bất đắc dĩ lắc đầu, đuổi theo.

Cô gái tên Yến Tử bám vào góc tường, lặng lẽ đưa đầu qua nhìn, vừa nhìn tới đình bát giác, cả người run lên, trên mặt lại nâng lên một rặng mây đỏ.

Cho tới bây giờ nàng chưa từng nhìn thấy nam tử tuấn tú lại có khí chất như vậy.

Yến Tử là thiếu nữ nhỏ tuổi, mặc dù gia cảnh tầm thường, vẫn được cha mẹ sủng ái mà lớn lên, đến nay vốn đã tới tuổi lấy chồng, nhưng hàng xóm láng giềng lại không nhìn trúng người nào, huyên náo tới nỗi cha mẹ cũng không dám làm trái ý nàng.

Thật ra thì, trong lòng nàng có chủ ý.

Hai tỷ tỷ của nàng, trưởng tỷ gả cho anh nông dân ở thôn trên, coi như nhà có ruộng đất thì không quá mấy năm về nhà mẹ đẻ mặt cũng đen, tay chân thô kệch, không khác gì nông phụ.

Mà Nhị tỷ của nàng, ba năm trước bị một quan lão gia đi ngang qua nhìn trúng, lấy về làm quý thiếp, năm ngoái theo quan lão gia kia hồi kinh, ở lại nơi này nghỉ ngơi một đêm, nhị tỷ nàng mang theo kim ngân trang sức, nhìn xinh đẹp hơn ba năm trước.

Nhị tỷ còn nói, tuy nàng là thiếp nhưng xuất thân đàng hoàng, tuổi lại trẻ, quan lão gia rất yêu thương, ngày thường nay cả thái thái cũng không nhìn, lần này hồi kinh cũng chỉ mang theo nàng.

Nhìn nam tử trong đình, Yến Tử theo bản năng xoa hà bao bên hông, thầm nghĩ, nàng trăm triệu không muốn trở thành nông phụ giống Đại tỷ, trong ba chị em thì tướng mạo của nàng tốt nhất, chẳng lẽ lại kém hơn Nhị tỷ lại kém sao?

Trong đình, La Thiên Trình không biết rằng, chỉ ngồi như vậy cũng mang tới tâm tư cho thiếu nữ, vẫn đang cùng Tam lang nói chuyện.

“Lệ Vương thật quá xảo trá, thiết lập bẫy rập khiến Đại ca bị thương, còn chạy trốn tới Bạch Lĩnh phía bắc, làm cho không người nào tìm được”

Vì bị thương nên sắc mặt La Thiên Trình hơi tái nhợt, khí chất và tâm tình bất đồng khiến hắn trở nên ôn hòa hơn.

Nếu trước kia hắn là thanh lợi kiếm được rút ra khỏi vỏ thì hiện tại là một khối mỹ ngọc đã được mài giũa, biết cách thu liễm khí thế của mình, cho dù là ai, nhìn hắn cũng chỉ thấy một công tử văn nhã.

“Lệ Vương là nhân vật kiêu hùng, đương nhiên không thể đối đãi như nhân vật tầm thường. Bạch Lĩnh là nơi hiểm yếu, quân Tĩnh Bắc lui về phía bắc, Đại Chu mượn lần này nghỉ ngơi lấy lại sức, cũng không phải là chuyện không tốt”

“Nhưng là đại ca huynh ——”

Huynh đệ hai người cùng nhau đánh giặc, nhưng tình cảm lại là chuyện khác, La Tam lang có chút bận tâm, trên chiến trường hiện tại mọi việc đều thuận lợi, La Thiên Trình lại bị thương hồi kinh, sẽ bị người khác chế giễu.

“Thắng bại là chuyện thường của nhà binh” La Thiên Trình cười đến vân đạm phong khinh.

Hắn sẽ không để thắng bại ở trong lòng, Lệ Vương đã tới hồi kết, nếu không phải hắn lặng lẽ nới lỏng lưới, làm sao hắn có thể chạy về tới Bạch Lĩnh.

Cùng là một vũng hố, hắn sẽ không rơi vào hai lần, được chim quên ná, đặng cá quên nơm, tư vị đó hắn không muốn thử nữa. Cho dù cùng Thần Khánh đế quân thần tương đắc, cả đời này hắn vẫn cần nắm quyền chủ động trong tay.

Ngoại địch, nội loạn, triều đình, La gia quân, nắm chắc những điểm cân bằng này mới có thể giúp hắn và người nhà cả đời an ổn.

Hai huynh đệ đều tai thính mắt tinh, đồng thời ngừng đề tài, nhìn về một phía.

Một tiểu cô nương thanh tú bưng một cái khay, sắc mặt ửng đỏ “Nhị vị đại nhân, mời dùng trà”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 11.12.2017, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 4463
Được thanks: 11104 lần
Điểm: 8.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 462: Vợ Chồng Gặp Mặt

La Thiên Trình nhìn lướt qua, nhẹ nhàng gật đầu, chờ cô nương kia dâng trà lên, bưng lên nhấp một miếng, tiếp tục cùng La Tam lang nói chuyện phiếm.

Bởi vì có người ngoài, nội dung hàn huyên trở về nhàn thoại.

Chẳng qua sao tiểu cô nương kia vẫn chưa rời đi?

La Thiên Trình kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt cười nói “Lui ra đi”

Nói chuyện, nói chuyện, … hắn nói chuyện với mình rồi.

Yến Tử che mặt, nhanh chóng lui ra. Chờ tới góc tường mới đột nhiên tỉnh ngộ.

A, sao mình lại đi ra rồi, khăn tay còn chưa có ném đây.

Ban đầu, Nhị tỷ làm rớt khăn tay, bị vị quan lão gia kia nhặt được, mới thành một đoạn nhân duyên.

Yến Tử cắn răng, một lần nữa lấy trà, bưng qua.

Trời nóng, khát nước, thấy tiểu cô nương kia lại dâng trà, La Thiên Trình lơ đễnh, nhận lấy uống một ngụm, hướng La Tam lang nói “Dịch thừa ở đây coi như cũng chu đáo”

Yến Tử vừa nghe, mấp máy miệng, lặng lẽ nhét khăn thêu cặp phi yến xuống bên chân La Thiên Trình, đỏ mặt quay đi.

Đến góc tường, gặp Dịch thừa tự mình mang thức ăn lên.

Dịch thừa sợ hết hồn ‘Yến Tử, sao con lại chạy tới đây?”

Yến Tử đỏ mặt, mân miệng không lên tiếng.

Ánh mắt dịch thừa rơi vào chiết khay trên tay Yến Tử, kinh  ngạc nói “Con dâng trà cho hai vị đại nhân? Hồ nháo, Xuân Lê đâu?”

Xuân Lê là nha đầu duy nhất của nhà Dịch thừa, người cũng như tên, vóc người tựa như quả lê.

Yến Tử hừ một tiếng “Cha, người không phải nói đó là đại nhân vật sao, Xuân Lê tay chân thô kệch, vạn nhất náo ra chuyện cười thì sao? Mới vừa rồi, vị đại nhân mặc áo đen kia còn nói … cha làm việc chu đáo đó”

Dịch thừa nhất thời còn không có nghĩ ra ý tứ lời này, vừa nghe La Thiên Trình tán dương hắn, nhất thời vui mừng nhướng mày, không kịp quở trách nữ nhi, vội vàng bưng thức ăn qua.

Từ xa La Thiên Trình đã ngửi thấy mùi thịt kho tàu, đã sớm ngóng nhìn.

“Hai vị tướng quân, thức ăn đã xong. Chỉ là cơm rau dưa, mong nhị vị không ghét bỏ” Dịch thừa cung kính cầm chén đũa bày trên bán đá trong lương đình.

Ánh mắt La Thiên Trình dò xét nhìn chén thịt kho tàu kia.

Da thịt hồng nhuận, mùi thơm hấp dẫn, vừa nhìn đã thấy độ lửa vô cùng tốt.

Hắn cười gật đầu “Thịt này, làm không tệ”

Sắc mặt dịch thừa sáng lên “Đây là nội tử làm, con người bà ấy tuy thô, bổn sự khác không có nhưng được món này làm khá tốt”

Yến Tử núp ở góc tường. Thấy cha nàng chỉ lo hướng hai vị đại nhân cười, một cước dẫm trên chiếc khăn kia, giận đến giậm chân. Bất đắc dĩ lại bưng trà qua.

Dịch thừa xoay người, hung hăng trợn mắt nhìn Yến Tử một cái.

Yến Tử nhấc cằm, trực tiếp đi qua.

La Thiên Trình liền cười nói “Dịch thừa khách khí quá, chẳng những món thịt làm ngon. Trà cũng cho hạ nhân dâng lên ba bốn lần, thật không cần làm vậy”

Nụ cười của Dịch thừa cứng lại, không biết phải nói gì. Khuôn mặt Yến Tử đỏ lên, lần này không phải là ngượng ngùng mà là xấu hổ.

Nàng để trà trên bàn đá, mắt đỏ lên, xoay người chạy đi.

La Thiên Trình kinh ngạc nhìn Dịch thừa. Ánh mắt kia rõ ràng đang nói, tính tình nha hoàn nhà ngươi thật lớn nha.

Dịch thừa cười khan nói “Tướng quân, ăn thịt, ăn thịt”

La Thiên Trình cầm đũa lên, gắp miếng thịt bỏ vào trong miệng, ánh  mắt không khỏi sáng lên, khen ngợi “Quả nhiên mùi vị ngon”

La tam lang cũng gắp một miếng, gật đầu nói “Ngon, có thể so với tài nấu nướng của đại tẩu”

“Dịch thừa, làm phiền lấy thêm một phần thịt kho tàu, ta mang đi” La Thiên Trình tủm tỉm cười nói.

Món đặc sắc như vậy, khó có cơ hội rời khỏi kinh thành, vừa lúc mang về cho Kiểu Kiểu nếm thử.

“Được, được” Dịch thừa vội xuống ngay, nghĩ thầm, hắn ở trạm dịch này nhiều năm như vậy, lần đầu thấy đại nhân đóng gói thịt kho tàu mang đi!

Chờ dich thừa đi khỏi, La tam lang ăn  một miếng thịt, cười nói “Đại ca, đừng nói huynh không nhìn ra, tiểu cô nương kia không phải nha hoàn nha”

“Ách’ La Thiên Trình nâng  mắt, thản nhiên nói “Ta thật không nhìn ra”

La Tam lang làm sao có thể tin, cười nói “Lần đầu nàng dâng trà, ta thật không chú ý, lần thứ hai đã cảm thấy không bình thường, này, chiếc khăn kia vẫn đang ở dưới chân huynh đó”

La Thiên Trình đầu cũng không ngẩng lên, thành thật ăn thịt kho tàu, chờ ăn xong mới nói “Nàng vừa bưng trà lên, ở trong mắt ta, chính là tiểu nha hoàn. Mau ăn thịt, ăn xong chúng ta sớm lên đường”

Thấy thịt trong chén vơi đi hơn phân nửa, La tam lang vội nói “Đại ca, huynh còn đang bị thương, ăn nhiều thịt nóng, phần còn lại hay để ta ăn đi”

“Không ăn thịt làm sao mau hồi phục? Sau này có thể thay ta bị thương, thay ta ăn thịt thì không được”

Sau khi Dịch thừa đi xuống, thấy nữ nhi đứng ở góp tường khóc, tức giận mắng “Không cho con đi ra, con lại cố làm. Giờ thì tốt rồi, để cho nhân gia nhìn thành nha hoàn”

“Cha, người còn nói, nữ nhi không còn mặt mũi sống tiếp nữa” Yến Tử bưng mặt khóc.

Dịch thừa giận đến giơ chân “Còn khóc nữa, đợi lát nữa người ta nghe thấy, biết con không phải nha hoàn mà là khuê nữ của ta, đó mới thật là không còn mặt mũi”

Yến Tử bị dọa, không dám khóc nữa, cắn môi, nhìn nam tử trong đình, nghĩ thế nào cũng không thấy cam lòng.

Lúc này, Dịch thừa bỗng nhiên ngẩng đầu lên, lẩm bẩm nói “Ơ, lại có người đến?”

Hắn đi ra mấy bước, đứng bên đường nhìn ra xa, chỉ thấy ba người giục ngựa chạy tới, không lâu lắm đã tới phụ cận.

Làm người ta giật mình chính là, ba người này là nữ tử.

Đi đầu là một cô gái mặc áo xanh lá, đầu đội mũ trùm, sau khi xuống ngựa hai người mặc trang phục nha hoàn đi theo phía sau cô nương đó.

Một nha hoàn áo xanh tiến lên hỏi ‘Xin hỏi, có một vị tướng quân dừng chân ở đây không?”

Theo như suy đoán của các nàng, lúc này đám người La Thiên Trình nên tới chỗ này rồi, nếu còn chưa tới, đề phòng bọn họ đi đường khác, Chân Diệu tính sẽ ở nơi này chờ.

“Tướng quân?” Dịch thừa đầu tiên là có chút kinh ngạc, sau lại có chút chần chờ.

Thanh Đại thấy vẻ mặt của ông thì đã hiểu được, dứt khoát nói thẳng “Không sai, là La tướng quân”

“Ah, đã đến, đang ở bên chòi nghỉ mát dùng cơm”

Thanh Đại xoay người hướng Chân Diệu nói “Đại nãi nãi, thế tử gia đã tới đây”

Yến Tử tò mò nhìn nữ tử áo xanh lá kia, chỉ thấy bàn tay trắn nõn của nàng nhấc lên, lấy mũ xuống, h mỉm cười nói Dịch thừa “Làm phiền dẫn chúng ta qua đó”

Dịch thừa vừa nhìn liền sửng sốt, chóng mặt dẫn ba người đi qua, lưu lại Yến Tử đúng tại chỗ một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.

Nàng không cam lòng, lặng lẽ đi theo qua, chỉ thấy nam tử mặc áo đen đột nhiên đứng lên, sau đó đi tới chỗ nữ tử áo xanh lá, ngay sau đó, trước mặt mọi người trực tiếp bế người lên.

Yến Tử đang xuân tâm bị thực tế vô tình tàn khốc đánh bại, che mặt xông vào trong bếp, khóc ngất trong lòng mẹ.

“Aiz, còn không mau thả ta xuống, không phải chàng bị thương sao?” Chân Diệu giật mình vội nói

La Thiên Trình đã sớm vui sướng không kìm hãm được “Kiểu Kiểu, sao nàng lại tới đây?”

Chân Diệu thấy La Tam lang còn đang ở bên cạnh nhìn, sẵng giọng nói “Còn không phải nhận được tin tức chàng bị thương, mọi người đều không yên lòng sao”

Trong lòng La Thiên Trình giống  như ăn mật ngọt, cười khúc khích hồi lâu, nói  một câu “Kiểu Kiểu, nàng tới vừa đúng lúc, thịt kho tàu vẫn còn nóng lắm”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, omomaticroy, yuriashakira
     
Có bài mới 11.12.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 4463
Được thanks: 11104 lần
Điểm: 8.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 463: Về Nhà

Edit: Thu Hằng

Beta: Sakura

La Thiên Trình nắm tay Chân Diệu đi tới trong lương đình.

“Đại tẩu” Lúc này La Tam lang mới có cơ hội chào hỏi

Chân Diệu nhẹ nhàng cười nói “Tam đệ, nhìn đệ thật có tinh thần”

“Khụ khụ” La Thiên Trình ho khan một tiếng “Tam đệ, đệ ăn no rồi?”

Người nào ăn no hả?

Khóe miệng La Tam lang mãnh liệt co rút, nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của La Thiên Trình, lưu luyến nhìn chén thịt kho tàu kia, phẫn nộ nói “No rồi, ta ra ngoài xem thế nào”

Hừ, nếu không phải nhìn mặt mũi Đại tẩu, ta mới không rời khỏi đây.

La Tam lang vừa đi, ánh mắt La Thiên Trình vẫn rơi trên mặt Chân Diệu, không có rời đi.

Thấy sắc mặt hắn tái nhợt, người gầy đi nhiều, trong lòng Chân Diệu mềm nhũn, nhéo hắn một cái nói “Nhanh ăn đi, sớm chút trở về nhà, nghỉ ngơi thật tốt”

Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cứ như vậy ăn hết một bữa cơm, tới khi La Tam lang không nhịn được thúc giục mới lên xe ngựa.

Vừa lên xe ngựa, La Thiên Trình ôm Chân Diệu vào trong ngực không buông tay, chống cằm lên mái tóc đen của nàng, nhẹ giọng nói “Kiểu Kiểu, ta nhớ nàng”

Hai tay Chân Diệu vòng quanh người hắn, lúc này tâm mới yên bình xuống, lại có mấy phần chua xót hỏi “Làm sao lại bị thương, thương thế có nặng không?”

“Không nặng”

“Ta nhìn coi” Chân Diệu nhấc áo hắn lên, thấy vết thương dưới xương sườn, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, oán giận nói “Còn nói không nặng, vết thương dài như vậy, lại đang mùa hạ, chàng nên ở Tĩnh Bắc dưỡng thương tốt lên, vạn nhất trên đường mưng mủ thì phải làm sao?”

“Không sao” La Thiên Trình thấy nàng đau lòng, trong mắt dịu dàng hơn, lôi tay nàng đặt lên ngực mình “Có nàng và con, ta sẽ không gặp chuyện gì. Vẫn luôn muốn trở lại thăm mọi người. Đúng rồi, Tường ca nhi và Ý ca nhi có nghe lời không?”

Nhắc tới hai đứa con trai, Chân Diệu không nhịn được cười “Ta thấy, Tường ca nhi thông tuệ hơn đứa trẻ bằng tuổi khác, mới bao tuổi đã nhật biết khá nhiều chữ. Ý ca nhi cũng tốt, ưu điểm khác không nói, được cái có thể ăn”

Nếu có người ở đây, sợ rằng muốn trợn trắng mắt. Cái gì mà ưu điểm khác không nói, chỉ có thể ăn.

Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, La Thiên Trình cười đến không nhìn thấy gì. Gật đầu lia lịa nói “Không tệ”

Lúc đến cưỡi ngựa chỉ cảm thấy đường khá xa, cùng đi xe ngựa trở về, bất giác đã thấy tới nhà.

La Thiên Trình mới gặp lão quốc công và lão phu nhân thì nội thị tới truyền hắn nhập cung.

Chân Diệu có chút lo lắng. Tâm sự nặng nề đi tắm, cũng không biết ở trong thùng gỗ bao lâu mới đứng dậy.

Tối nay đáng lẽ là cả nhà ăn cơm đoàn viên. Không nghĩ tới hết giờ cơm, chờ tới mức tâm tư như bị thiêu đốt La Thiên Trình mới trở về.

“Nàng chờ sốt ruột đi?” La Thiên Trình vào nhà, thấy Chân Diệu đứng ngồi không yên, không khỏi cười nói, trong lòng lại có chút ngọt ngào không nói ra lời.

Chân Diệu ngửi thấy mùi rượu, cau mày nói ‘Trễ như vậy mới trở lại. Làm sao lại còn uống rượu”

La Thiên Trình đi tới ngồi bên người nàng “Hoàng thượng không thả ta về, nên phải theo hắn cùng uống rượu”

“Thật là. . . . . .”

“Thật là cái gì?”

“Thật là tùy hứng.” Chân Diệu vừa nghĩ tới Thần Khánh Đế. Thật sự nói không tìm được lời nào để nói.

“Ta thấy hoàng thượng có chút buồn bực không vui, đại khái là thương tâm lão thái phi về cõi tiên đi …”

“Không đúng” Chân Diệu theo bản năng phản bác

Có lẽ do biết nguyên nhân chân thực, vừa nghe Thần Khánh đế và Chân Thái phi nên sợ hết hồn, hận không lập tức ngừng lời lại.

Thấy ánh mắt kinh ngạc của La Thiên Trình, Chân Diệu cũng biết mình phản ứng hơi quá khích.

Nàng cắn môi, giải thích “Ta nghĩ, lão thái phi phi thăng, tuy thương tâm nhưng hắn thân là hoàng đế, cũng không cần lộ ra ngoài như vậy”

“Kiểu Kiểu, có phải xảy ra chuyện gì không?”

Trong lòng Chân Diệu trầm xuống.

Nếu nàng ra đường bị lưu manh ác bá đùa giỡn, nhất định sẽ không dấu diếm mà để hắn thay mình xả giận, a, không đúng, chính nàng có thể đánh ác bá cho tàn phế. Nhưng người này lại là Thần Khánh Đế, vô luận thế nào cũng không thể tiết lộ.

Nói cho hắn biết thì thế nào, nếu hắn đi tìm hoàng thượng tính sổ, đó chính là đại họa ngập trời, nếu hắn lặng yên, nàng có thể hiểu về mặt lý trí nhưng tính cảm cũng không dễ chịu, với hắn càng khó chịu.

Như thế nào cũng lưỡng nan, hay là cứ để việc theo gió trôi đi đi.

Chân Diệu chủ ý đã quyết, cũng biết với La Thiên Trình không giấy diếm được, nửa thật nửa giả nói “Ngày thứ hai sau khi lão thái phi đi, hoàng thượng vời ta tiến cung, giọng điệu … không được tốt, ta cũng cảm thấy buồn. Nhưng nói cũng đúng, hoàng thượng là do lão thái phi nuôi lớn, đại khái là thương tâm quá độ đi”

La Thiên Trình tuy có hai đời kinh nghiệm, rốt cuộc không phải chuyện gì cũng hiểu, đối với Chân Diệu lại toàn tâm tín nhiệm, nghe nàng nói như thế, không nghĩ nhiều nữa, cười nói “Tốt rồi, không nói chuyện người khác nữa, bọn Tường ca nhi đâu rồi, ta đi nhìn một cái”

Trong bụng Chân Diệu thở phào nhẹ nhõm, cất giọng nói “Mộc Chi, mang hai ca nhi tới đây”

Không lâu sau, Mộc Chi đưa hai tiểu oa nhi tới.

La Thiên Trình  mang hai đứa bé đặt hai bên trái phải.

Chân Diệu vội nói “Mau để xuống, trên người chàng còn có vết thương, làm rách vết thương ra bây giờ”

La Thiên Trình ngồi xuống, mỗi bên đùi một đứa nhỏ, cười hỏi “Có nhớ cha không?”

Ý ca nhi nhìn La Thiên Trình một chút, chậm chạp từ trên ngực hắn bò xuống, nện bước chân ngắn đến bên cạnh Chân Diệu, nắm chặt ống tay áo nàng không thả ra.

Tường ca nhi lại nhớ được người, há mồm gọi “Người là phụ thân”

La Thiên Trình và Chân Diệu hai mặt nhìn nhau, cùng cười.

Chân Diệu nghĩ, trí nhớ con lớn của nàng tốt thật không sai, nhất định là giống nàng.

Đang đắc ý, đã nghe Tường ca nhi nói “Phụ thân, cuối cùng người cũng trở lại, Nương mỗi ngày đều khóc ướt gối”

Khóe miệng Chân Diệu mãnh liệt co rút.

Hài tử xui xẻo này, rốt cuộc là giống ai hả?

“Phải không?” La Thiên Trình mỉm cười nhìn về phía Chân Diệu.

Trước đó vài ngày Chân Diệu đúng là khóc mấy lần, vì do tức giận chuyện Thần Khánh đế, không nghĩ tới Tường ca nhi nhìn thấy, lập tức thấy xấu hổ, trợn mắt nhìn Tường ca nhi.

Tường ca nhi nghiêm trang nói “Phụ thân, ngài đã trở lại, con giao nương cho ngài. Aiz, thật không để cho  người yên tâm”

Nói xong, đi tới lôi kéo Ý ca nhi đi ra ngoài, Ý ca nhi chết sống không buông nói “Đệ không đi, trên người cha có mùi thịt”

Ý ca nhi khỏe hơn Tường ca nhi nhiều, bé ương ngạnh chống cự, cuối cùng hai bé lưu lại, chen chúc với hai người Chân Diệu trên giường lớn.

Ban đêm, La Thiên Trình vuốt ve tay nhỏ của vợ yêu, nhìn hai tiểu tử mập mạp chen chúc bên cạnh, chỉ đành thở dài một tiếng.

Từ đó, La Thiên Trình ở nhà dưỡng thương, hiếm khi tiếp khách.

Lão phu nhân định ngày hội hoa, phát thiệp mời, kỳ thực là để nhìn cháu họ của Thái thị, dĩ nhiên cũng theo lệ cũ, các phu nhân tới dự đều mang theo nữ nhi, thuận tiện nhìn một cái cũng vô cùng thích hợp.

Ngoài dự tính chính là, hôm đó các tiểu cô nương đi theo mẫu thân cũng không nhiều, nguyên lai do đại thần gián ngôn thượng triều, tấu trình việc làm phong phú thêm hậu cung.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sunlia về bài viết trên: Mưa biển, Thu Heo, hanhpham, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lệ nguyễn, Miapham, Nga Le và 284 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.